ĐAN PHÙ CHÍ TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đan phù chí tôn - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Đi ngang qua mà thôi

<!---->Trên Nam Huyền Sơn, yêu thú vẫn ở trong trạng thái nuôi thả. Trong chỗ sâu Nam Huyền Sơn, còn không biết có yêu thú nào có cấp bậc bá chủ không. Bắc Thần không dám xâm nhập, vẫn còn ở khu vực gần núi mà cẩn thận tìm tòi tung tích của trăn Hỏa Linh.

Tu vi của Bắc Thần đã sắp vượt qua Hóa Huyết tầng tám đỉnh phong, tùy thời đều có thể tiến cấp lên tầng chín. Từ trước khi Cực Đạo Cung, Bắc Thần trước sau đã hấp thu ba lần trận nguyên lực của Tứ Linh Đại Trận tỏa ra tràn đầy, tu vi không chỉ được củng cố không ít mà còn tăng lên toàn bộ.

Hai tháng này, thông qua dùng đan dược, đặc biệt là hai viên Bổ Mạch Linh Đan, làm cho tu vi của Bắc Thần có tăng lên rõ rệt. Một đường bình thản tăng tiến mãnh liệt, đẩy lên Hóa Huyết tầng tám đỉnh phong

Nếu không phải phát hiện tu vi tự thân gần đây tăng lên quá nhanh, như vậy có thể khiến cho căn cơ bất ổn, Bắc Thần đã sớm đột phá cảnh giới bước vào Hóa Huyết tầng chín.

“Kỳ thật ta coi như là tính lũy dần mà bộc phát, dù sao vì tinh tiến luyện đan thuật, ta đã dừng lại hơn hai năm tại Hóa Huyết tầng sáu. Tuy rằng tinh lực chủ yếu đều đặt vào luyện đan thuật nhưng mà rèn luyện tu vi cho tới bây giờ vẫn chưa dừng lại!”

Vừa bay lên truy tìm mục tiêu, vừa cẩn thận tự hỏi vấn đề tu vi, cuối cùng Bắc Thần vẫn là quyết định lại rèn luyện thêm một thời gian, sau khi chăm sóc căn cơ sẽ một lần nữa tiến cấp Hóa Huyết tầng chín. Dù sao, hắn tiến cấp lên tám tầng không đến hai tháng, hơn nữa ám thương trong cơ thể cũng mới vừa thanh trừ không lâu.

“Trăn Hỏa Linh, nơi sống ưa thích là hồ dung nham, miệng núi lửa, phải đi địa phương tràn đầy hỏa nguyên lực mới đúng!”

Nam Huyền Tông là nơi giới dưỡng yêu thú của Nam Huyền Tông, tính ra lại có điểm tương tự với Tam Thú Sơn Mạch của Cực Đạo Cung. Vì cung cấp cho yêu thú hoàn cảnh bất đồng thích hợp với sinh tồn, các thế hệ đại năng của Nam Huyền Tông cố ý xoay chuyển địa mạch, đưa nhiều loại hoàn cảnh sinh thái lộn xộn vào cùng một chỗ. Dưới trạng thái tự nhiên, địa mạch tự có, tỷ như địa giới hội tụ hỏa nguyên lực rất ít xuất hiện địa phương ngưng tụ hàn nguyên lực. Nam Huyền Sơn lại bất đồng, nơi này có một hồ địa hỏa dung nham, hơn nữa ngoài mười dặm còn có một hàn băng cốc thiên nhiên. Cái này đều là biểu hiện do bị xoay chuyển địa mạch mạnh mẽ, cái gọi là bàn sơn điền hải, cũng không khác cái này lắm. Trong giới tu chân này, đó là không có gì có thể làm khó con người!

Bắc Thần có tài cao, gan cũng lớn, bên ngoài chân núi, hắn tự tin vẫn có thể hoành hành không cố kỵ.

Sau khi cẩn thận tìm tòi nửa ngày, Bắc Thần rốt cuộc đã có chút thu hoạch. Bên trong một thạch lâm, Bắc Thần phát hiện khí tức hỏa bạo liệt tràn ra từ một khe nứt. Một mảnh thạch lâm, phạm vi hơn mười dặm, quái thạch lởm chởm, bị che lấp ở mặt trái ngọn núi. Nghênh diện đến là một hơi thở nóng rực, khiến cho Bắc Thần khẳng định phía dưới thạch lâm này, khẳng định có mấy chỗ hồ địa hỏa dung nham.

Sau khi đánh giá ở phía ngoài thạch lâm một phen, Bắc Thần độn quang nảy lên, nhảy vào bên trong thạch lâm. Sờ sờ một khối tảng đá lớn rất không hài hòa bên cạnh, thạch tài ấm áp, làm cho trong lòng Bắc Thần vui vẻ.

“Bộ dáng tảng đá này thật khí phách, để cho sư tỷ sư muội tông môn nhìn thấy, nhất định sẽ được yêu thích mấy ngày.”

Bắc Thần vỗ vỗ khối quái thạch này, lắc mình xâm nhập sâu vào trong thạch lâm.

Bên trong thạch lâm, không dưới một ngàn khối quái thạch vững vàng. Tuy rằng mặt lưng ấm áp, lại nóng ấm tràn đầy, hàng năm qua không chỉ không có nửa điểm ẩm ướt, ngược lại thập phần khô ráo, trên tảng đá cũng sạch sẽ, không chỉ không có thực vật bám lên, ngay cả rong rêu cũng không có.

Đi vào trong thạch lâm, xuất hiện trước mặt Bắc Thần là một cái địa hố thật lớn, thỉnh thoảng từ trong đó còn bắn ra một ít lửa.

“Hẳn chính là nơi này, nhìn theo tư thế này, quy mô hồ đại dung nham này cũng không nhỏ, mặc dù không có trăn Hỏa Linh, cũng có thể có yêu thú hỏa hệ khác mới đúng.”

Sau khi vỗ Thổ Cương Phù trên người, Bắc Thần động thân mình, dán thân vào một chỗ của địa hố, rồi chui vào.

Phía dưới địa hố là một hồ dung nham thật lớn, nham thạch nóng chảy nóng bỏng, chậm rãi quay cuồng lưu động, thỉnh thoảng phát ra tiếng nham thạch nóng chảy “tách tách”, nhô lên cao nổ nứt ra, từ bên trong dâng lên một ngọn lửa cháy.

“Mẹ nó, không gian nơi này quả thật lớn a, cơ hồ bao trùm cả thạch lâm, sẽ không lại gặp phải một tên lợi hại chứ?”

Bắc Thần xoa xoa mồ hôi trên trán, sờ lên thạch bích nóng bỏng bên cạnh, bắt đầu cẩn thận di động vào.

Cả địa nham hồ, ngoài động tĩnh nham thạch nóng chảy quay cuồng, còn lại cũng không có động tĩnh gì. Bắc Thần tĩnh hạ tâm đánh giá địa dung nham hồ này, phát hiện được bề mặt đất thạch lâm càng nguyên bản giống đỉnh của móc ngược, che đậy lên toàn bộ địa nham hồ này. Từng thạch nhũ bén nhọn dựng thẳng xuống, hàng năm bị lửa nóng nơi này mài mòn, trở nên bén nhọn sắc bén, nhìn thấy đều khiến người khác sợ hãi.

“Ôi trời, nơi này như thế nào lại tà môn như vậy a!”

Thuận theo thạch nhũ, Bắc Thần giương mắt nhìn lên, nhất thời sợ tới mức cả người giật mình. Hai trăn Hỏa Linh, một trái một phải, ôm lấy mấy tảng thạch nhũ, đều thè ra lưỡi rắn đỏ tươi, trừng thẳng mắt nhìn chằm chằm hắn.

“Này mẹ nó không có đạo lý a, trăn Hỏa Linh này không phải đều thích ngây ngốc trong dung nham sao, đều nổ lên trời rồi sao, còn có hai con, đây là muốn chơi chết ta sao!”

Bắc Thần xoay người lại, dán người lên thạch bích, ngưng thần chuẩn bị, đồng thời cũng cảm khái vận khí chính mình quá kém. Bắc Thần cũng bắt đầu đánh giá hai con trăn Hỏa Linh này.

“Đều là tu vi Cố Nguyên tầng một, miễn cưỡng còn có thể đối phó. Nhưng mà trong hồ dung nham này, đã bị chúng nó chiếm địa thế, không thiếu phải đánh một phen khổ chiến rồi.”

Bắc Thần nhìn trộm cái hố vừa rồi, nơi đó cách vị trí hiện tại của hắn đại khái là hơn mười trượng.
Hai trăn Hỏa Linh tựa hồ đều nhận ra ý đồ của Bắc Thần, thân hình chớp nhoáng ngăn chặn đường lui của Bắc Thần.

- Này mẹ nó đều muốn thành tinh a!

Tức giận mắng một tiếng, Bắc Thần đạp chân phải lên thạch bích, rút ra Lục Ngân Đao, một đao chém thẳng, bổ lên đỉnh đầu một trăn Hỏa Linh.

Bắc Thần chủ động xuất kích, khiến cho trăn Hỏa Linh kia sửng sốt, lập tức híp mắt lại, hàn quang nhấp nháy.

Thân mình trăn Hỏa Linh buông lỏng, thân thể nguyên bản chặt chẽ quấn quanh mặt thạch nhũ, không duyên cớ thả lỏng ra mấy phần, tránh khỏi một kích của Bắc Thần.

Bắc Thần sửng sốt ngốc thần, hoàn toàn không nghĩ tới trăn Hỏa Linh này thế nhưng lại ra một chiêu quỷ dị này. Xem chừng, kinh nghiệm chiến đấu của bọn chúng trong này thập phần phong phú.

Lục Ngân Đao còn chưa kịp thu hồi, toàn lực chém lên một thạch nhũ. Ầm vang một tiếng, thạch nhũ kia gãy gốc, nhanh chóng rơi xuống.

Trăn Hỏa Linh nguyên bản còn quấn quanh mặt thạch nhũ, chuyển nhẹ cổ, rất nhanh thu lại ý thức.

Lúc này, một trăn Hỏa Linh khác mở miệng đỏ chót đánh sâu vào sau lưng của Bắc Thần.

Cảm giác một cỗ tinh phong đánh úp lại, thân mình Bắc Thần di chuyển ba phần, để cho đầu trăn công kích đến, sau đó chém thẳng đao thứ hai xuống, hướng tới trăn Hỏa Linh lúc trước công kích tới.

Đầu trăn Hỏa Linnh lúc trước tránh né công kích của Bắc Thần lại dừng bên dưới Bắc Thần. Lúc này Bắc Thần thuận thế mà công, tăng thêm ba phần khí thế.

Trăn Hỏa Linh kia tăng thêm linh lực ở cổ và hai bên sườn, há mồm phun ra một ngọn lửa nóng cháy, hướng thẳng đến Bắc Thần.

- Đến rất tốt!

Bắc Thần hét lớn một tiếng, thần niệm vừa động, hai quả Hỏa Đạn Phù hóa thành hai quả hỏa đạn thật lớn bắn bay ra, phủ đầu bay về phía ngọn lửa cháy mạnh.

Hai cỗ nhiệt năng gặp nhau giữa không trung nổ nứt ra, khí kình phản chấn, khiến mấy tảng thạch nhũ quanh mình nổ nứt ra. Bắc Thần dồn khí đan điền, chịu đựng phản chấn, không lùi mà tiến tới, uy lực của Lục Ngân Đao có thể khai hỏa toàn bộ, ánh đao dày đặc, kinh động bốn phía.

- Một Đao Trảm Thần!
Đao thứ nhất của Vấn Đao Thất Trảm bị Bắc Thần đánh ra rồi.

Mũi đao sắc bén, bất ngờ mang theo công kích Cố Nguyên kỳ toàn thịnh, trực tiếp bổ lên đầu của trăn Hỏa Linh. Máu tươi đồng thời bắn ra bốn phía, một đạo mũi đao dọc theo miệng vết thương chui vào trong cơ thể trăn Hỏa Linh, đánh thẳng vào thần hồn.

Thần hồn bị trảm, toàn thân của trăn Hỏa Linh cử động mạnh, toàn bộ phá hủy hơn mười thạch nhũ, nhanh chóng nhảy vào bên trong nham thạch nóng chảy.

Lúc này, một cỗ lửa cháy mãnh liệt lần thứ hai lại đánh úp phía sau Bắc Thần, cùng với tiếng gào thét phẫn nộ.

Bắc Thần rất nhanh xoay người, vừa xoay người đã phun ra một đạo Hàn Sương Phù, hóa ra một luồng sương lạnh, chống đỡ lại lửa cháy. Hàn Sương Phù bị khí tức hồ dung nham bốn phía vây quanh dẫn đến suy yếu, chỉ có thể phát huy ra tám phần lực công kích. Bắc Thần không thể không lại ra đao, bổ ra ngọn lửa còn sót lại.

Trì hoãn một nửa hơi thở, đã cho trăn Hỏa Linh phía dưới kia một mạng sống nữa. Thời điểm Bắc Thần lấy ra Tẩy Mặc, trăn Hỏa Linh kia đã tỉnh táo lại thần hồn, tuy rằng bị thương nặng không nhẹ, cũng có thể phản ứng lại.

Phù phù một tiếng, trăn Hỏa Linh sắp tiến vào bên trong hồ dung nham, Tẩy Mặc của Bắc Thần vẽ ra một lỗ hổng trên lưng nó. Khi trăn Hỏa Linh đã tiến vào hồ dung nham, không khác gì giao long nhập hải, quay cuồng hai vòng, đã không thấy bóng dáng.

Sau khi thầm nghĩ một tiếng đáng tiếc, Bắc Thần thúc giục thân pháp, lần thứ hai dán thân lên thạch bích, chuyển động thân hình giằng co với trăn Hỏa Linh khác đang chiếm giữ trên đỉnh thạch nhũ.

Kiến thức được lợi hại của Bắc Thần, trăn Hỏa Linh này cũng không dám tùy tiện lại công kích, chỉ có thể trườn thân mình, mở ra miệng to như chậu máu, tê rống uy hiếp với Bắc Thần.

Linh lực cả người Bắc Thần chấn động, chấn vỡ phù lực Thổ Cương Phù ở bốn phía thân thể bị hồ dung nham cực nóng cháy thành đất khô cằn, sau đó lại tiếp tục xuất ra một đạo Thổ Cương Phù khác vỗ lên người.

Thổ Cương Phù chính là một loại phù phòng ngự, bên trong có thổ nguyên lực rất nặng, có thể triệt tiêu nhiều loại công kích. Nhược điểm của Thổ Cương Phù này trong hồ dung nham này cũng bại lộ ra. Thổ nguyên lực bị cực nóng vây quanh lâu, sẽ trở về chốn cũ, biến thành đất khô cằn, dính lên trên người, tốc độ suy yếu.

Nhìn thấy đất khô cằn quanh người bị chấn nát rơi xuống, ánh mắt Bắc Thần vừa động, thân mình lại phóng ra điện.

Một đao chém ra, phát ra một đạo ánh đao, sau khi nổ nát thạch nhũ mà mấy con trăn Hỏa Linh quấn quanh mượn lực. Trước người Bắc Thần, cánh tay phải vừa động, Tẩy Mặc bay ra, mũi nhọn Duệ Thiên Châm hiện ra, đâm thẳng vào mắt phải của trăn Hỏa Linh.

Nhận thấy được nguy cơ, đuôi của trăn Hỏa Linh cuộn lên một khối thạch nhũ, quất mạnh về phía Bắc Thần.

- Còn non lắm!

Bay ra một đạo Hỏa Đạn Phù, đồng thời đánh nát khối thạch nhũ kia, Bắc Thần cũng vừa trảm ra một đao, bổ lên miệng vết thương trên người trăn Hỏa Linh, chảy ra một dòng máu tươi rói. Tẩy Mặc đánh xuyên hông, đánh xuyên qua một lỗ máu ở bụng trăn Hỏa Linh.

Trăn Hỏa Linh trúng chiêu đau, thân mình uốn éo, thế nhưng lại từ trên cao quất đến Bắc Thần phía dưới.

- Súc sinh này, đừng nghĩ muốn đánh đến ta!

Phù quang Phi Hành phù dán trên hai chân Bắc Thần chợt lóe, phóng cả thân mình Bắc Thần hướng ra ngoài.

Phù phù một tiếng, lại là thanh âm trăn Hỏa Linh tiến vào trong hồ dung nham. Thổi phù một tiếng, là thanh âm một trăn Hỏa Linh khác từ trong hồ dung nham lao tới.

- Chờ chính là ngươi!

Đối mặt với trăn Hỏa Linh há mồm cắn tới chính mình, Bắc Thần lại trảm ra một đao, Đao Trảm Thần hiện ra, mũi nhọn lạnh lẽo thoáng hiện ra đâm thẳng vào thần hồn của trăn Hỏa Linh.

Cùng thời gian, phía sau Bắc Thần bay ra hai đạo Thổ Cương Phù, nổ nứt ra quanh thân trăn Hỏa Linh, hóa thành thổ nguyên lực, nháy mắt liền bao trùm trên người trăn Hỏa Linh. Sau đó bị nhiệt độ cực nóng đốt lấy, hóa thành đất khô cằn tối đen, chặt chẽ bám lên người của trăn Hỏa Linh.

Thần hồn của trăn Hỏa Linh bị trảm, vừa muốn vặn vẹo thân mình chui vào trong hồ dung nham, đột nhiên phát hiện thân thể nặng đi rất nhiều, động tác cũng chậm nửa nhịp, không còn linh hoạt như trước nữa.

Đầu trăn xoay qua, nhìn nhìn trên người mình, một tầng đất khô cằn bao trùm trên đó, thời điểm muốn phát ra linh lực đánh xơ xác, phía sau cổ đột nhiên căng thẳng rồi lại trở nên đau xót đến không còn tri giác.

Chương 52: Tiếp tục đi ngang qua

<!---->Trăn Hỏa Linh còn lại ở xa xa vừa đưa đầu ra, lập tức nhìn thấy đồng bạn của chính mình bị Bắc Thần chém đầu. Hai mắt lập tức trở thành màu đỏ, thân mình khổng lồ vừa vọt mạnh ra khỏi hồ dung nham, bị bám số lượng lớn dung nham nóng chảy, công kích về phía Bắc Thần.

Trong hồ dung nham, trăn Hỏa Linh có thể nói là chiếm hết địa thế, ánh mắt Bắc Thần vừa nhíu, thúc giục thân pháp, cấp tốc lui về sau.

“Đáng tiếc, Vấn Đao Thất Trảm chỉ học được trảm thứ nhất, nếu luyện thành được trảm thứ hai Đao Diệt Thể là có thể phá vỡ thần thông của thằng nhãi này.”

Vấn Đao Thất Trảm, trảm thứ nhất là Đao Trảm Thần, nói trắng ra là hóa thần thức lực của chính mình thành một đạo lực công kích, bám phía trên đao khí, công kích thần thức của đối thủ. Bắc Thần dựa vào thần thức cường đại, luyện thành chiêu thứ nhất này, lần đầu ra tay đã thu được hiệu quả mỹ mãn.

Còn chiêu thứ hai chính là một Đao Diệt Thể, tựa hồ yêu cầu đối với lực lượng thân thể tương đối cao. Bắc Thần đánh giá, cần chính mình sau khi ăn vào quả Nguyên Kiên Quả kia mới có thể luyện thành.

Nguyên Kiên Quả chính là một linh quả cấp chân, Bắc Thần không cam lòng trực tiếp dùng, cho nên chiêu thứ hai cũng không thể luyện thành.

Bắc Thần thêm vào hai đạo Phi Hành Phù, tốc độ không thể nào không nhanh. Nhưng mà trăn Hỏa Linh này lại là yêu thú Cố Nguyên kì, dựa vào địa thế, tốc độ vẫn nhanh hơn Bắc Thần đến ba phần.

Dung nham nóng chảy quay cuồng, mỗi lần đều là một chiêu áp đảo tiến tới, Bắc Thần không thể không xuất ra thủ đoạn chống đỡ, có chút chật vật.

“May mắn làm thịt một con rồi, nếu không, thật là có điểm ăn không tiêu!”

Sau khi đổi ra một Thổ Cương Phù, Bắc Thần há mồm phun ra một đạo Hàn Sương Phù, hóa ra một dòng khí lạnh, sau khi vây xung quanh thân của chính mình, mang theo Lục Ngân Đao, giết vào bên trong dung nham.

Trăn Hỏa Linh thấy Bắc Thần vẫn luôn tránh né, mang theo đao giết đến đây, đột nhiên giận dữ, thú tính bùng nổ, đột nhiên nhảy ra khỏi hồ dung nham, điên cuồng phun ra một ngụm lửa cháy vẫn nghẹn ở cổ họng.

“Súc sinh này, còn thật là khó giải quyết a!”

Bắc Thần phun ra một câu thô bạo, thuận tay vung ra một Lục Ngân Đao, đồng thời xé rách lửa cháy. Lại tiếp tục thúc giục Hàn Sương Phù, hóa ra dòng khí lạnh, đông lạnh toàn bộ dung nham xung quanh thân thành đất khô cằn.

Hai chân một bước, mượn lực của đất khô cằn vừa mới ngưng tụ, thân hình Bắc Thần phóng ra điện, rất nhanh đánh sâu vào phía dưới trăn Hỏa Linh.

Trăn Hỏa Linh không cam lòng yếu thế, hai cánh ở cổ mở ra, thân mình bay lên nhanh, bành trướng ra, trong nháy mắt phun ra vô số hỏa đạn tiếp đón trên người của Bắc Thần.

Cánh tay phải Bắc Thần chấn động, Tẩy Mặc bay ra, Duệ Thiên Châm hóa thành du long, nháy mắt phá tất cả hỏa đạn.

Ầm vang mấy tiếng bạo vang, nổ nứt ra hỏa đạn, nháy mắt hóa thành lửa cháy, áp chế đến đỉnh đầu của Bắc Thần.

Linh lực trong cơ thể Bắc Thần chấn động, cường thế chấn động mạnh, vượt qua ngọn lửa, phóng điện nhảy lên, một đầu đánh vào hàm dưới của trăn Hỏa Linh.

Lực chấn động thật lớn, đánh đầu trăn Hỏa Linh đến biến dạng, một ngụm lửa cháy nguyên bản nghẹn trong cửa họng bạo vỡ, ầm ầm nổ nứt ra, khiến cả phần cổ nó nổ ra huyết nhục mơ hồ, phát ra một tiếng tê rống mơ hồ không rõ.

Bắc Thần lắc lắc đầu: “Thời khắc mấu chốt, vẫn là gia này dùng tốt.”

Không còn nhiều lời nữa, Bắc Thần vung tay trái lên, Lục Ngân Đao bổ xuống trăn Hỏa Linh nguyên bản đã bị thương không nhẹ.

Sau khi nhanh chóng cướp đoạt toàn bộ đồ vật tốt này nọ trên hai con trăn Hỏa Linh này một lần, Bắc Thần thúc giục thân pháp, vòng vo vài vòng trong hồ dung nham nơi này, thu thập được vài linh túy thuộc tính hỏa.

Thời điểm Bắc Thần rời khỏi, từ bên ngoài truyền đến tiếng hô quát.

- Mau vây quanh, đừng để nó chạy!

- Mẹ nó, nơi này là một hồ địa hỏa, khẳng định là ổ của nó, ngàn vạn lần không thể để nó chui vào, nếu không toàn bộ uổng công.

Cùng với tiếng hô quát của vài tu chân giả, còn có một tiếng gào thét phẫn nộ nôn nóng của trăn Hỏa Linh.

Bắc Thần ngẩn người, thầm hô may mắn, nơi này xem ra không phải chỉ có hai con trăn Hỏa Linh.

“Khó trách sơn chủ nói Nam Huyền Sơn này không phải là nơi đất lành, về sau vẫn là thăm dò rồi mới đến săn giết yêu thú!”

Bắc Thần sửng sốt thất thần, bên ngoài lần thứ hai truyền đến tiếng gầm giận dữ:

- Mau ngăn nó lại!

Tiếp theo, tiếng vang lớn ầm ầm, Bắc Thần phát hiện bốn phía chấn động, địa phương cách bên phải hắn mười trượng, một con trăn Hỏa Linh cả người huyết ô nổ vỡ ở ngoài da, từ phía trên tiến vào trong hồ dung nham.
- Mẹ nó, Cố Nguyên tầng hai!

Bắc Thần không nói hai lời, Tẩy Mặc hóa quang bay ra, không phải công kích trăn Hỏa Linh kia mà mở một cái động trên đỉnh đầu mình, thân mình nhảy lên, liền bay ra ngoài.

Tám gã đệ tử Nam Huyền Tông đang tức giận ở bên ngoài, mắt thấy đầu trăn Hỏa Linh kia chui vào trong hồ dung nham nổ nứt mặt đất, ão não không thôi. Mặt đất phụ cận lại nổ tung, còn tưởng rằng là trăn Hỏa Linh kia vọt ra, không nghĩ tới một nhân ảnh từ bên trong bay ra.

Bắc Thần sau khi đứng vững giữa không trung, nhìn nhìn tám gã đệ tử trước mặt, hai gã Cố Nguyên tầng một, một Hóa Huyết đỉnh phong, năm Hóa Huyết hậu kỳ, mặc đều là tông phục của đệ tử tạp dịch Nam Huyền Tông.

- Tông phục hoàng tự, đệ tử của Đệ Tứ Sơn?

- Hắc hắc, Đệ Tứ Sơn thế mà còn có đệ tử Hóa Huyết hậu kỳ, ta còn nghĩ bọn họ đều là làm rùa đen rút đầu mà, lần này tông môn đấu lớn, một người cũng không dám xuất hiện!

Bắc Thần nghe vậy, ánh mắt tối sầm lại.

Nhưng vào lúc này, trăn Hỏa Linh nguyên bản đã tiến vào trong hồ dung nham bất ngờ lại theo sau Bắc Thần từ động khẩu kia đột nhiên đánh ra, mở ra miệng to như chậu máu, trực tiếp đánh về phía của Bắc Thần.

Theo sát sau đó, một đạo dung nham hỏa trụ thật lớn từ phía nền đất phun mạnh lên, tách ra toàn bộ mặt đất bốn phía, lộ ra hồ dung nham bên trong.

- Ta mẹ nó chỉ là đi ngang qua mà thôi!

Bắc Thần kinh hô một tiếng, thúc giục thân pháp, vội vàng chạy trốn ra xa xa.

Một mặt khác, hai gã Cố Nguyên tầng một Phi Quân, Phi Tĩnh, sau khi ổn định thân hình, hợp lực đánh giết về phía trăn Hỏa Linh

Trăn Hỏa Linh này tuy rằng là tu vi Cố Nguyên tầng hai, nhưng dù sao người bị thương nặng, hung uy khó có thể tràn đầy.

Bắc Thần thúc giục thân pháp, rất nhanh đã rời khỏi phạm vi công kích của nó. Còn hai người Phi Quân, Phi Tĩnh, tuy rằng đều là Cố Nguyên tầng một, nhưng lại hợp tác chặt chẽ, bằng vào liên thủ đã cuốn lấy trăn Hỏa Linh.

Sau đó, Phi Lăng dẫn dắt năm đệ tử Hóa Huyết kỳ còn lại cùng nhau vây giết lên.

Sau khi Bắc Thần ở xa xa dừng lại thân hình, cũng đại khái thu thập toàn bộ tình hình trên chiến trường vào trong mắt. Trăn Hỏa Linh Cố Nguyên tầng hai này tám phần là bị nhóm người này kéo ra bên ngoài. Sau một hồi đại chiến, hai bên đều bị thương. Nhưng đệ tử Nam Huyền Tông bên này dù sao cũng có tám người, ngoài ra toàn bộ đều là tu vi ngoài Hóa Huyết hậu kỳ, chiếm hết thượng phong.

Phi Lăng kia lại có mang theo một phi kiếm huyền khí thứ phẩm, mỗi lần ra tay, đều thập phần sắc bén, xem ra kiếm thuật rất là cao.

- Phi Quân, Phi Tĩnh sư huynh, các huynh bám trụ vào súc sinh này, đệ đến làm thịt lớn.

Phi Lăng hô quát một tiếng, chỉ huy hai người Phi Quân, Phi Tĩnh. Ánh mắt Bắc Thần vừa động, nhìn ra được, tám người này đây đều là Phi Lăng cầm đầu. Cũng không biết, hai tồn tại Cố Nguyên kì Phi Quân, Phi Tĩnh này vì sao lại cam nguyện nghe theo chỉ huy của Phi Lăng.Từ trong hồ dung nham, từng đạo hỏa trụ phun ra, phạm vi hơn mười dặm thạch lâm, đều bị chấn động. Còn trăn Hỏa Linh tuy rằng gặp phải vây sát, hung uy cũng từng bước tích thịnh.

Mỗi lần nó thoát ly khỏi vòng chiến đấu, đều sẽ tiến xuống dưới mặt đất. Thời điểm nó xuất hiện, sẽ bí mật mang theo một cỗ dung nham, đánh đến toàn bộ gần bên mặt đất.

Đôi mắt lạnh của trăn Hỏa Linh mở to, thủy chung đều chú ý đến Bắc Thần, phẫn nộ cùng sát khí không thể nào che lấp, làm cho Bắc Thần cũng có lạnh cả người.

Phi Lăng tựa hồ cũng ý thức được, trăn Hỏa Linh này hình như là một lòng một dạ đều đặt trên người đệ tử Đệ Tứ Sơn đột nhiên xuất hiện kia.

Bắc Thần kinh ngạc trong lòng, âm thầm nói thầm:

- Dù sao sẽ không thể nào hai con trăn Hỏa Linh kia là áp trại phu nhân của nó đi, theo như tư thế này, phải là không chết không ngừng rồi.

Nắm chặt Tẩy Mặc trong tay, Bắc Thần lại vỗ vào Thổ Cương Phù trên người.

- Không tốt, phải mau ngăn cản nó, nó là muốn nổ toàn bộ nham thạch hồ dung nham này, phá hủy một vùng thạch lâm!

Đợi đến thời điểm Phi Lăng rốt cuộc ý thức được cái gì không đúng, cả thạch lâm đã muốn bị tách ra hơn phân nửa. Cơ hồ là lúc thanh âm hắn rơi xuống đất, khắp khu vực ầm vang chấn động. Bảy đạo dung nham hỏa trụ thật lớn liên tiếp từ dưới nền đất vọt ra, chôn vùi khắp toàn bộ thạch lâm. Hiện trường chỉ còn lại một hồ dung nham thật lớn, không ngừng quay cuồng.

Lần này, trăn Hỏa Linh lại tiến vào hồ dung nham, thật lâu mới lại đi ra. Toàn thân trăn khổng lồ đứng thẳng đứng phía sau Bắc Thần, một đôi mắt lạnh gắt gao nhìn thẳng Bắc Thần.

Bắc Thần xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, hắn đã sớm nhìn ra trăn Hỏa Linh này thập phần linh hoạt. Tuy rằng gặp phải tám người Phi Lăng vây công cũng không có chút loạn, hơn nữa chết tử tế không chết, vẫn cứ chú ý mãi đến Bắc Thần, phòng ngừa hắn chạy trốn.

Mấy người Phi Lăng cho dù có ngu ngốc thế nào lúc này cũng đã nhận ra dị thường.

Bắc Thần yên lặng rút ra Lục Ngân Đao, lắc lắc thân mình giằng co cùng trăn Hỏa Linh Cố Nguyên tầng hai này.

- Này, trăn Hỏa Linh này chính là chúng ta coi trọng, ngươi cũng không thể cướp đi a!

- Đúng vậy, tu vi Hóa Huyết tầng tám, đã nghĩ trước cửa đoạt thực, nghĩ đến có một loại huyền khí thứ phẩm đã là thiên hạ vô địch sao!

Bắc Thần lại muốn quay đầu cho một đao, chém chết hai gã đệ tử tạp dịch này, thiếu chút nữa đã mắng thô bạo: “Mẹ nó ngươi trí chướng sao, không thấy là nó nhằm vào gia sao!”

Tưởng tượng lại, Bắc Thần cũng nhận ra một tia không thích hợp. Theo lý mà nói, đệ tử tạp dịch là thấp hơn một bậc với đệ tử ngoại môn.

Ở Nam Huyền Tông, mặc dù là đệ tử tạp dịch của Cố Nguyên kì, cũng sẽ không kiêu ngạo như vậy, hay là những người này còn có hậu trường giúp đỡ!

Không chấp nhận được Bắc Thần nghĩ nhiều, trăn Hỏa Linh kia mở to miệng phun ra một ngọn lửa, đồng thời dẫn động dung nham dưới thân Bắc Thần hướng lên trên, bức sát Bắc Thần.

- Xui xẻo rồi!

Bắc Thần hô nhỏ một tiếng, chém ra Lục Ngân Đao, vừa khảm nổ ngọn lửa, vừa dùng lực phản chấn, lui về sau mấy trượng, tránh khỏi nham thạch nóng chảy xông lên.

- Hắc hắc, không được thì đứng sang một bên, đệ tử Hóa Huyết hậu kỳ của Đệ Tứ Sơn bất quá cũng chỉ là như thế!

Bắc Thần cắn răng, bất ngờ lại tránh ra trận địa, hướng sang một bên mà chạy qua.

Trăn Hỏa Linh kia tự nhiên sẽ không tha cho Bắc Thần nghỉ ngơi, đang muốn truy kích. Hai gã Phi Quân, Phi Tĩnh mỗi người một kiếm, muốn giết về phía nó.

Trăn Hỏa Linh trừng mắt phát lạnh, thân mình uốn éo, nổ ra hai đạo dung nham, bao trùm cả người lên đỉnh đầu hai người Phi Quân.

- Súc sinh này, đánh lâu như vậy, còn có thực lực này!

Cảm khái một câu, hai người Phi Quân sau khi đều đánh xơ xác nham thạch, lần thứ hai khí thế bức người hướng lên giết. Một mặt khác, sáu người Phi Lăng cũng đi qua giết.

Tám bọn họ tựa hồ là thường xuyên phối hợp, tám người liên thủ, lực chiến không tầm thường. Trăn Hỏa Linh tả xung hữu đột, tuy rằng tạo thành rất nhiều phiền toái cho tám người, cũng vẫn mãi không bắt được một góc áo của Bắc Thần.

Chương 53: Mất mặt

<!---->Trăn Hỏa Linh, dù sao cũng là tâm trí không được đầy đủ, đánh giá sai thực lực của tám người Phi Lăng.

Mặc dù có vài lần, nó thoát ly khỏi vòng chiến, giết đến trước người Bắc Thần nhưng Bắc Thần tránh khỏi rất dễ dàng, rất nhanh lại giãy khỏi bức sát của nó.

Tiếp sau đó, tám người Phi Lăng lại chuẩn bị vây công lên, lặp lại như thế, trăn Hỏa Linh tuy rằng là tu vi Cố Nguyên tầng hai, cũng dần dần lộ ra sơ hở, khí lực chống đỡ sắp hết nổi.

- Phi Lăng sư huynh, đệ tử này của Đệ Tứ Sơn như thế nào còn không đi a, chẳng lẽ thực sự tính toán phân cho một chén canh sao?

Phi Lăng nhìn nhìn Bắc Thần, thanh âm ngoan độc nói:

- Không vội, hắn nếu không biết đối nhân xử thế, có món điểm tâm ngon cho hắn đây!

- Hắc hắc, người này khẳng định là thân phận đệ tử ngoại môn bị kiềm chế, nghĩ rằng sẽ không tiến lên nổi. Phi Lăng sư huynh lập tức cũng tiến cấp ngoại môn, thân phận cũng sẽ không thấp hơn hắn!

Phi Lăng nhìn nhìn tông phục đệ tử tạp dịch trên người mình, lại nhìn nhìn Bắc Thần, thần sắc tối sầm lại.

- Đúng vậy, Phi Lăng sư huynh lần này trong trận đấu lớn của đệ tử ngoại môn, lấy thân phận đệ tử tạp dịch tham chiến, lại tỏa sáng hơn bao người, thứ tự lại vào trong hai mươi người đứng đầu, đã được tông môn coi trọng!

Bọn họ nói chuyện cũng không có kiêng dè Bắc Thần, Bắc Thần nghe hết toàn bộ không sót một chữ.

“Trăn Hỏa Linh này quả nhiên là chống đỡ không được, những người này còn có lòng thanh thản đứng huyên thuyên, nịnh nọt tâng bốc a!”

Nghe đến đó, Bắc Thần cũng đại khái đoán ra được thân phận của Phi Lăng.

Trong Nam Huyền Tông, đệ tử tạp dịch, đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn, đệ tử chân truyền, đệ tử trung tâm. Tuy rằng cấp bậc rõ ràng nhưng cũng không phải trời cao hố sâu khó có thể vượt qua.

Tỷ như nói, mỗi một lần tông môn đấu lớn, sẽ xuất hiện một vài tình huống đặc thù.

Tu vi cùng cấp, là đệ tử trong mười người đứng đầu trong trận đấu lớn của đệ tử tạp dịch, có thể ngoại lệ tham gia trận đấu lớn của đệ tử ngoại môn. Nếu lấy được thứ tự tốt, sẽ được tông môn nhìn trúng, thăng cấp lên đệ tử ngoại môn.

Phi Lăng chính là trong trận đấu lớn của đệ tử tạp dịch lần này, là đệ tử đứng trong mười người đứng đầu Hóa Huyết hậu kỳ. Trong trận đấu lớn đệ tử ngoại môn về sau, tỏa sáng hơn bao nhiêu người khác, thứ tự chen vào hai mươi người đứng đầu, có thể tăng lên đệ tử ngoại môn.

Nghĩ thông suốt mấu chốt này, Bắc Thần cũng dời đi lực chú ý của bản thân từ trên người trăn Hỏa Linh lên người Phi Lăng.

- Phi Lăng này thật là một nhân vật, ra tay tàn nhẫn, mỗi lần xuất kiếm đều có thể lưu lại dấu vết trên người trăn Hỏa Linh, khó trách tám người này đều để hắn cầm đầu!

Sau một hồi ở một bên xem cuộc chiến, Bắc Thần cũng diệt trừ đi tâm tư rời đi. Hơn nữa, hắn cũng không tin tưởng trăn Hỏa Linh Cố Nguyên tầng hai này sẽ dễ dàng như thế bị tám người giết chết. Đấu vây thú, càng huyết tinh!

“Hừ! Nếu dám khiêu chiến với Đệ Tứ Sơn chúng ta, ít nhiều cũng phải giáo huấn các ngươi một chút!”

Càng về phía sau, trong lòng của Bắc Thần cũng dần trầm xuống.

“Trăn Hỏa Linh này quả nhiên rất có lực kháng, toàn thân không có một chỗ nào tốt, da trăn này căn bản là phế đi toàn bộ, thế nhưng vẫn là chưa có chết!”

“Mẹ nó, súc sinh này không phải là lấy nhược chống địch chứ, gia bây giờ còn có thể đi sao?”

Cái gọi là người ngoài cuộc tỉnh táo người trong cuộc u mê, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, Bắc Thần tuy rằng đã bắt được một ít dấu vết để lại, tám người Phi Lăng vẫn không hề hay biết, lại càng ngày càng cuồng nhiệt.

- Mọi người gia tăng thêm sức lực vào, súc sinh này sắp không chịu được nữa rồi!

Một kiếm đâm thẳng, lưu lại một đường tử ở cổ của trăn Hỏa Linh, thân pháp Phi Lăng vừa động, chuyển tới phía sau trăn Hỏa Linh, lại đánh ra một kiếm, nhắm ngay đỉnh đầu của trăn Hỏa Linh.

Một kích đe dọa, đầu của trăn Hỏa Linh cũng lệch sang một bên, tránh khỏi được yếu hại, xoay ngược lại phun ra một ngọn lửa bức lui Phi Lăng. Chiến đấu đến tận đây, hai người Phi Quân, Phi Tĩnh xem như là còn tốt, dù sao cũng là tu vi Cố Nguyên tầng một, còn có thể chống đỡ. Còn năm Hóa Huyết hậu kỳ còn thừa lại kia, dần dần chống đỡ hết nổi, chỉ có thể thối lui ra bên ngoài, nỗ lực phát ra công kích, phòng ngừa trăn Hỏa Linh dễ dàng thoát ly khỏi vòng chiến.

Bắc Thần rốt cục ý thức được không đúng, trăn Hỏa Linh này thoạt nhìn là cả người bị thương, một thân máu giàn giụa, bộ dạng thê thảm chán nản, miệng vết thương thật sự cũng không phải chỉ có vài lỗ, thậm chí miệng vết thương sâu đến thấy xương cũng không phải chỉ có một lỗ.

- Mẹ nó, ta cũng trí chướng như vậy sao!

Nổi giận gầm một tiếng, Bắc Thần phóng điện bay ra, Lục Ngân Đao cũng rút ra, mũi đao thẳng hướng đến chỗ bảy tấc của trăn Hỏa Linh.

- Ngươi làm gì, nhặt gà chết...

Một đệ tử vây quanh bên ngoài, nhìn thấy Bắc Thần như ánh sét bay đến, nhất thời chửi ầm lên, xoay ngược lại muốn đánh ra một kiếm với Bắc Thần. Nhưng hắn còn chưa nói xong, đã bị linh lực của Bắc Thần đẩy lui mấy trượng.

Thế đi của Lục Ngân Đao vừa thu lại, Bắc Thần dời hai tay lên sống đao, đón đỡ theo dung nham trong hồ bay đánh đến đuôi trăn.Một lực lượng mạnh mẽ phát ra phía trên đuôi trăn, xuyên thấu qua Lục Ngân Đao phản chấn lại vào trong cơ thể Bắc Thần.

Khí huyết trong cơ thể Bắc Thần chấn động, hai tay đau xót, chảy ra vết máu nhè nhẹ.

- Con mẹ nó, thật đúng là phẫn trư ăn lão hổ!

Bắc Thần hoàn toàn tỉnh ngộ, chính mình đã xem nhẹ chỗ quan trọng, nơi này chính là hồ dung nham, là hang ổ của trăn Hỏa Linh. Nó ở trong này mượn dùng địa thế, tốc độ khôi phục thương thế hoàn toàn có thể dùng nghịch thiên để hình dung. Chính mình thế nhưng ngây ngốc đứng ở nơi đó nhìn cả buổi, làm cho trăn Hỏa Linh này khôi phục rất nhiều yêu nguyên.

Ánh mắt Bắc Thần vừa nhíu, bởi vì ngay khi đuôi trăn lui về trong hồ dung nham, một đạo kiếm khí bất ngờ bức đến trước mặt.

Hừ một tiếng, Bắc Thần vung lên Lục Ngân Đao, dễ dàng đánh nát đạo kiếm khí Phi Lăng phát ra này.

- Lúc này thối lui, niệm vào tình cảm đồng môn, cho ngươi tự do rời đi!

Thần sắc cao ngạo, ngữ khí lạnh như băng, Bắc Thần nghe được cảm thấy vô cùng phản cảm. Không cần suy nghĩ, cánh tay phải chấn động, bay ra Tẩy Mặc, một tiếng “keng” phát ra trên thân kiếm của Phi Lăng.

Thần sắc Phi Lăng tối sầm lại, trong mắt lộ rõ sát khí, thúc giục linh lực trên tay, muốn đẩy ra Tẩy Mặc.

Chính là thời điểm pháp kiếm cùng Tẩy Mặc đụng vào nhau, một lực lượng đưa tới người, cứng rắn đẩy hắn lui mấy trượng, khí huyết trong cơ thể bốc lên, há mồm phun ra một ngụm tiên huyết.

Giương mắt nhìn lại Bắc Thần, thần tình của Phi Lăng chính là không thể tin, chính mình thế nhưng một kích tùy ý của đối phương đều không thể chống đỡ.

- Mẹ nó, ngươi muốn chết sao?

Năm người bên ngoài, thấy Bắc Thần đánh cho Phi Lăng lui ra, đều hô quát ra tiếng, trường kiếm công kích về phía Bắc Thần.

- Bạo khởi!

Linh lực trong cơ thể chấn động, liên tiếp bay ra năm Hỏa Đạn Phù, hóa ra năm hỏa đạn thật lớn, công kích đến năm người.

Khí lực của năm người sớm đã không còn, làm sao có thể là đối thủ của Hỏa Đạn Phù thượng đẳng mà Bắc Thần bắn ra, một kích đã bay ra xa. Nếu không phải Bắc Thần không muốn hạ sát thủ, lần này sợ là năm người bọn họ đã là chết đến không thể chết lại.

Nhưng mặc dù Bắc Thần đã để lại một tay nhưng tu vi ba người đều thấp, sau khi bị đánh rời khỏi chiến trường, há mồm phun ra máu tươi, độn quang quanh thân cũng không xong, thiếu chút nữa một đầu tiến vào trong hồ dung nham.

Bắc Thần cũng không thèm liếc mắt nhìn bọn họ, thúc giục một thân pháp, giết đến quanh thân trăn Hỏa Linh kia, liên tiếp chém ra hai đao, thẳng đến điểm yếu của trăn Hỏa Linh.

Trăn Hỏa Linh kia lúc nay cũng không che giấu nữa, hung uy bùng nổ, ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ, đẩy lui hai người Phi Quân, một mình hướng đến giết Bắc Thần:
- Súc sinh, quả nhiên giỏi tính kế!

Tâm thần Bắc Thần tối sầm lại, há mồm phun ra hai đạo Hàn Sương Phù.

Hai dòng khí lạnh hội tụ, hóa thành một đạo sương lạnh, áp chế đến đỉnh đầu của trăn Hỏa Linh.

Trăn Hỏa Linh này dù sao cũng là yêu thú hệ hỏa, phát hiện luồng không khí lạnh tới người, không thể không tạm tránh khỏi mũi nhọn.

- Không làm thịt ngươi, ngươi còn muốn lên trời sao!

Tức giận mắng một tiếng, Bắc Thần dẫn ra linh lực, luồng không khí lạnh như bóng với hình, đánh sâu về phía trăn Hỏa Linh.

Trăn Hỏa Linh cảm thấy tránh không khỏi rồi, thân mình xoay tròn, cuồn cuộn nổi lên một đạo dung nham, nghênh diện luồng không khí lạnh hướng về phía mình. Luồng không khí lạnh đối đầu với dung nham, nhất thời bốc hơi ra một vùng sương mù to lớn đầy trời.

Sau khi Bắc Thần cùng trăn Hỏa Linh giao chiến, hai người Phi Quân Phi Tĩnh liền lựa chọn lui về sau, bay đến bên cạnh Phi Lăng.

Bắc Thần mắt lạnh nhìn chằm chằm tám người bọn họ, đưa cho bọn họ một ánh mắt khinh bỉ. Thân ảnh lại động, một mình một người sát vào bên trong vùng sương mù lớn.

Sương mù lớn nhất thời không tán đi, che khuất đi tầm mắt của mọi người. Chỉ có nghe thấy tiếng tê rống của trăn Hỏa Linh thỉnh thoảng truyền đến cùng thanh âm mắng chửi tức giận của Bắc Thần.

Sau đó, sương mù quay cuồng, hai thân ảnh của trăn Hỏa Linh cùng Bắc Thần một lớn một nhỏ từ bên trong giết đi ra.

Cánh tay phải của Bắc Thần bị đuôi trăn Hỏa Linh quất một cái, để lại một vết máu lớn. Trên lưng trăn Hỏa Linh cũng bị Bắc Thần chém ra một đao, xương trắng lộ ra, cơ hồ có thể nhìn thấy nội tạng bên trong bị một màng thịt bao vây.

- Hắc hắc, tiếp lấy một chiêu ngoan độc của gia đi!

Bắc Thần hét lớn một tiếng, thần niệm phát điện, liên tiếp điểm bạo mười đạo Hàn Băng Phù.

Trên trăm hàn băng hóa thành điện quang, cấp tốc bắn xung quanh thân của trăn Hỏa Linh.

Trăn Hỏa Linh nổi giận gầm lên một tiếng, dẫn động trong hồ dung nham phun ra một cỗ dung nham, tràn ngập bao vây toàn thân trên dưới của chính mình.

Hàn băng bắn vào bên trong dung nham, lập tức phát ra tiếng vang “xuy xuy”, cả hai cùng tan rã, biến thành đất khô cằn.

Khóe miệng Bắc Thần cong lên, phất tay phát ra hơn mười Thổ Cương Phù, toàn bộ nứt ra quanh thân của trăn Hỏa Linh, hóa thành thổ nguyên lực, bao vây cả người trăn Hỏa Linh.

Thời điểm trăn Hỏa Linh hồi phục lại tinh thần, trên thân mình khổng lồ của chính mình toàn bộ đã bị đất khô cằn bao trùm lên.

Dùng sức tránh thân mình, rơi ra một ít đất khô cằn, khi vừa cố định mắt lại, Bắc Thần đã chém ra một đao tới đỉnh đầu của nó.

Lần ngày, tám người Phi Lăng ở bên ngoài đã hoàn toàn choáng váng mắt.

Cho dù là đệ tử ngoại môn, cũng không có tư bản tiêu xài hoàng phù thượng phẩm như vậy. Hơn nữa làm sao có đệ tử Hóa Huyết kỳ có thể đồng thời thúc giục mười đạo phù, một tâm đa dụng, này không phải khả năng của Cố Nguyên kì sao?

- Một Đao Trảm Thần!

Bắc Thần quát chói tai một tiếng, Lục Ngân Đao khảm trên đỉnh đầu trăn Hỏa Linh, miệng vết thương sâu có thể thấy xương, thật làm muốn mệnh trăn này.

Thần hồn thấy bị thương, làm cho trăn Hỏa Linh phát ra tiếng tê rống lớn tiếng, thân mình cũng co rút lại.

Bắt lấy cơ hội, Bắc Thần há mồm phun ra một đạo Hàn Sương Phù, dám trên miệng vết thương của trăn Hỏa Linh.

Sương lạnh phun trào, đông lạnh đầu trăn lửa đỏ của trăn Hỏa Linh thành tượng băng.

Thấy trăn Hỏa Linh này còn đang bất an vặn vẹo thân mình, tay phải Bắc Thần chấn động, Tẩy Mặc bay ra, quấn quanh cổ của trăn Hỏa Linh, bốn móc ngược vừa chuyển, cắt xuống đầu trăn thật lớn.

Đạp trên thi thể của trăn Hỏa Linh, Bắc Thần xoay người lại, mắt lạnh đánh giá tám người Phi Lăng.

Bị hắn nhìn đến, tất cả mọi người đều lạnh cả lưng, nhẫn nhịn như ve mùa đông!

Chương 54: Thần tượng của tiểu bắc bá

Tám người Phi Lăng hoàn toàn ngốc rồi, Đệ Tứ Sơn thế nhưng còn có đệ tử Hóa Huyết hậu kỳ giống như biến thái thế này. Vì cái gì trong trận đấu lớn của đệ tử ngoại môn, Đệ Tứ Sơn lại không có biểu hiện gì!

Mặc dù là hai Cố Nguyên tầng một như Phi Quân, Phi Tĩnh, đối mặt với Bắc Thần cũng không dám động đậy. Nói giỡn gì chứ, trăn Hỏa Linh kia còn là Cố Nguyên tầng hai mà, chỉ mấy hơi thở đã bị đánh trở mình, hai người bọn họ làm sao là đối thủ a!

- Như thế nào, tám người các ngươi ở lại chỗ này, muốn chia một chén canh?

Bắc Thần quái dị nhìn nhìn bọn họ, tự giác giáo huấn cũng đã đủ rồi, nên hạ lệnh đuổi đi thôi.

Trên mặt Phi Lăng một hồi xanh một hồi trắng, muốn rời đi nhưng lại muốn giữ lại thể diện, muốn tranh đoạt lại kiêng kị thực lực của Bắc Thần, tiến thoái lưỡng nan.

- Có thể lưu lại danh hiệu?

Bắc Thần thấy hắn nghẹn hồi lâu, nghẹn đến mặt trắng bệch lại ra một câu như vậy, hung hăng khách sáo với hắn một phen.

- Nghe nói ngươi lập tức sẽ thăng chức lên đệ tử ngoại môn, đến lúc đó ngươi tự nhiên sẽ biết ta là ai!

Bắc Thần nói xong, cũng không để ý đến nhóm bọn họ nữa, bắt đầu thu thập đồ vật này nọ trên người của trăn Hỏa Linh.

Da trăn hoàn toàn đã bị phế đi, răng nọc, huyết tinh, tinh huyết đều được Bắc Thần thu vào hết.

Tám người Phi Lăng nhìn nhìn Bắc Thần, trực tiếp ở trước mặt bọn họ thu chiến lợi phẩm, sắc mặt bọn họ lúc này đều đen sì.

- Chúng ta đi!

Phi Lăng phẫn hận than thở một câu, khởi động độn quang liền chạy về hướng tông môn.

Nhận thấy bọn họ đã rời đi, Bắc Thần lắc lắc đầu:

- Nếu là lúc trước, không thiếu phải đấu một trận với bọn họ một chút, xem ra gần đây tính tình ta đã biến tốt lắm rồi!

Sau khi rửa sạch sẽ đất khô cằn cùng hàn băng trên đỉnh đầu của trăn Hỏa Linh, Bắc Thần vươn năm ngón tay bắt đầu tróc thú hồn.

Ngay một khắc Bắc Thần dùng linh lực lôi thú hồn của trăn Hỏa Linh ra, ngọc thạch bảy màu trong cơ thể hắn vốn vẫn luôn bất động đột nhiên lại chấn động lên. Một đạo linh quang màu đỏ từ bên trong ngọc thạch bay ra, xuyên thấu qua cánh tay phải của Bắc Thần trực tiếp hấp thu thú hồn của trăn Hỏa Linh kia vào.

Nhìn nhìn lòng bàn tay trống trơn, Bắc Thần mắng to nói:

- Đây là tình huống gì, hãm hại cha sao!

Không để cho Bắc Thần nghĩ nhiều, lưu quang màu đỏ đã muốn trở thành một cái túi bao vây một con trăn Hỏa Linh tí hon, chui vào bên trong ngọc thạch.

Theo sau đó, một luồng tinh thần lực tinh thuần cùng một phần linh lực tinh thuần đi ra từ bên trong ngọc thạch. Luồng tinh thần lực này sau khi phiêu tán ra, trực tiếp theo kinh mạch tiến vào tổ khiếu của Bắc Thần, bắt đầu làm dịu thần hồn của Bắc Thần. Thần hồn đã được tẩm bổ, Bắc Thần cảm thấy cả cơ thể trở nên thư thái, cả người như mạt xuân phong, ánh mắt đều mê muội thành một sợi chỉ. 

Một luồng linh lực giống như thanh tuyền, rót vào trong đan điền của Bắc Thần, lập tức tạo thành một phản ứng dây chuyền, chín viên huyết tinh cơ hồ là nháy mắt ngưng tụ thành hình ngay tại trong cơ thể Bắc Thần.

Chín viên huyết tinh no đủ, cũng ý nghĩa tu vi của Bắc Thần đã bước vào Hóa Huyết tầng chín.

Bất đồng với đột phá ở Cực Đạo Sơn mạnh mẽ, lần này đột phá của Bắc Thần thật là như nước chảy thành sông, tự nhiên diễn ra, nước chảy tràn đầy.

Linh lực đưa ra từ bên trong ngọc thạch, thập phần tinh thuần, không có tạp chất gì, phẩm chất còn cao hơn linh lực ẩn giấu bên trong Bổ Mạch Linh Đan. Có thể nói như vậy, Bắc Thần nhận được cỗ linh lực rót vào này, không khác gì tu chân giả cấp cao thực hiện nghi thức xối nước lên đầu một lần.

- Này mẹ nó thiệt tình là bảo bối a!

Trong thần thức của Bắc Thần, nhìn thấy ngọc thạch khôi phục lại bình thường trong đan điền, trên khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ kém nở ra một đóa hoa.

- Thời điểm ta thu hoạch hai thú hồn của trăn Hỏa Linh Cố Nguyên tầng một, ngọc thạch này cũng không có động tĩnh gì, chẳng lẽ nhất định phải là Cố Nguyên tầng hai?

Yên lặng kiểm kê đồ vật này nọ trên người mình, Bắc Thần buông tha cho ý tưởng săn giết thêm một yêu thú Cố Nguyên tầng hai lần nữa.

Hiện tại trên người hắn tuy rằng hoàng phù dự trữ còn rất nhiều, nhưng Hàn Sương Phù làm chủ lực đã muốn động dùng tám lần, chỉ còn lại bảy lần cơ hội sử dụng, hắn phải tiết kiệm một chút.

“Đợi đi phù các ở đó dùng điểm cống hiến đổi lấy một phần thú hồn của Cố Nguyên tầng hai thử xem. Còn có năm ngày nữa là thời gian tiến vào Mật Châu, nên nắm chặt thời gian một chút lại luyện chế thêm mấy đạo Liệt Diễm Phù mới đúng!”

Sau khi chỉnh đốn tâm tình, Bắc Thần nhìn nhìn một vùng hỗn độn bốn phía, khởi động độn quang rời khỏi.

Sau khi trở lại tông môn, việc thứ nhất Bắc Thần làm là đi Phù Các, tiêu phí năm mươi điểm điểm cống hiến, từ trong phù các đổi lấy một phần thú hồn của trăn Hỏa Linh Cố Nguyên tầng hai.

Sau khi cân nhắc một lát, Bắc Thần lại tiêu phí năm trăm linh thạch, từ trong Phù Các đó đổi lấy một phần thuật chế tác phù.

Đáng tiếc, nhiệt tình tăng vọt của Bắc Thần lại đổi lấy một chậu nước đá lạnh băng. Khi Bắc Thần cầm thú hồn trăn Hỏa Linh từ trong cầu ngọc ra, ngọc thạch trong đan điền căn bản là không có một chút phản ứng nào.

Sau khi ngốc nghếch một hồi, Bắc Thần thiếu chút nữa chửi thề, thú hồn này chẳng lẽ còn phải chọn tươi mới! Ngươi nói ngươi chướng mắt tu vi thấp còn chưa tính, như thế nào còn muốn ngay sau khi giết lập tức lấy đi!

Bất đắc dĩ nhìn thú hồn trăn Hỏa Linh trên tay, Bắc Thần quyết định thu nó vào trong quả cầu ngọc.“Mật Châu, Thú Sơn, hắc hắc, đến khi đó có khi lại có thú hồn tươi mới!”

Sau khi nếm thử không có kết quả, Bắc Thần liền ở trong tu luyện thất khoanh chân ngồi xuống. Sau khi nhắm mắt vận chuyển linh lực trong cơ thể một vòng, Bắc Thần lấy ra tài liệu luyện chế Liệt Diễm Phù, bắt đầu cẩn thận tăng cường xử lý.

Thời gian năm ngày, trong nháy mắt đã qua, Bắc Thần bế quan năm ngày, luyện chế được sáu đạo Liệt Diễm Phù, trong đó có hai đạo vẫn là dùng tài liệu của trăn Hỏa Linh Cố Nguyên tầng hai để luyện chế, sau khi thúc giục có thể bùng nổ ra uy lực của Cố Nguyên tầng hai.

Sau khi Bắc Thần thu thập xong gia sản, thời điểm chạy tới sườn núi đại điện, ba người Lưu Phủ đều đã đợi ở đó.

- Khá lắm, không làm ta thất vọng, quả nhiên tiến cấp lên Hóa Huyết tầng chín!

So sánh với khen ngợi của Lưu Phủ, sắc mặt Tần Bạch lại không tốt lắm, cẩn thận liếc mắt đánh giá Bắc Thần một cái, thấy hắn cũng không có dấu hiệu căn cơ không ổn mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, có chút trách nói:

- Vừa mới tiến cấp lên Hóa Huyết tầng tám, vì sao không cẩn thận tăng cường trụ cột lại trực tiếp tăng lên một cấp tu vi?

Biết Tần Bạch là quan tâm mình, Bắc Thần cười hắc hắc:

- Cơ duyên xảo hợp, không thể ngăn chặn!

- Tiểu tử ngươi, hai linh ngư trong linh hồ kia mất đi có phải là ngươi trộm săn không!

- Sư huynh trời đất chứng giám a, đệ vẫn luôn bế quan tăng cường tu vi, sơn chủ đã cảnh cáo, đệ chính là không dám.

Chuyện này chính là đánh chết cũng không thể thừa nhận, Bắc Thần tự nhiên là mồm miệng tương đối nhanh nhảu.

- Lão tử tin được lời đệ mới lạ!

Biết Bắc Thần là kẻ nói dối, Vương Mục cũng là thật bất đắc dĩ. Cố tình trước mặt hai vị tiên trưởng khác, Lưu Phủ, Tần Bạch rất dung túng tiểu tử này, hắn cũng không thể quản thật nghiêm được.

Người khác không biết, hắn chính là rất rõ ràng, vì Bắc Thần, Lưu Phủ không ít lần bị Hình Các làm khó dễ. Nếu không phải có Lục Quyền phía sau giúp đỡ, sợ là thường xuyên cũng bị lĩnh đi giáo huấn.

Lưu Phủ lên tiếng giải vây cho Bắc Thần:

- Tốt lắm, sư đệ đệ đừng làm khó đệ ấy nữa, đệ ấy chỉ ham chơi, đưa đồ vật này nọ cho đệ ấy đi! 

Vương Mục cười bất đắc dĩ, vung tay phải lên, một kiện viên thuẫn bay đến phía trước Bắc Thần.

- Đây là một kiện Huyền Quy Thuẫn, là huyền khí phòng ngự thứ phẩm, đệ mang trên người, cẩn thận sử dụng.

Bắc Thần cầm Huyền Quy Thuẫn trên tay, cẩn thận vuốt ve quy văn trên mặt. Sau khi rót linh lực vào, Huyền Quy Thuẫn bên kia liền hóa thành một mặt sáu sừng tấm ba thước vuông chắn hộ bên cạnh hắn.

- Đa tạ sư huynh!
Vương Mục gật gật đầu, trong lòng có điểm kinh ngạc. Bắc Thần thế nhưng trong nháy mắt lại luyện hóa một kiện huyền khí thứ phẩm, đủ thấy khí huyết linh lực hùng hồn trong cơ thể hắn.

Lưu Phủ thả ra một kiện phi hành khí, thả người bay lên. Vương Mục phất phất tay với Bắc Thần, ý bảo hắn nhanh chóng rời đi.

- Sư tỷ, sư huynh, đệ đi đây!

- Mọi sự cẩn thận!

- Yên tâm, còn có ta ở đây còn có thể khiến hắn bị hại thế nào!

Lưu Phủ thúc giục linh lực, pháp khí phi hành hình thuyền kia run lên toàn bộ, phóng điện mà đi.

- Bọn sơn chủ đã muốn trước một bước tiến đến Mật Châu, chúng ta đi qua theo Truyền Tống Trận, vừa vặn trễ hơn hai người bọn họ, tiếp thu tài nguyên Đạo Thực Tông lưu lại. Đến lúc đó không thiếu được một hồi đại chiến, thủ đoạn của ngươi, ta cũng biết, Hóa Huyết kì có thể nề hà ngươi cơ bản không có. Chính là đại chiến hai tông, khó tránh khỏi không hề giảng quy củ, chính là ngươi phải cẩn thận mới được!

Lưu Phủ một mực thúc giục pháp khí phi hành, một mặt giới thiệu thế cục của Mật Châu cho Bắc Thần. Việc du quan sinh tử, Bắc Thần cũng không dám sơ suất, cẩn thận nhớ kỹ.

Sau nửa canh giờ, hai người đi tới truyền tống điện của Nam Huyền Tông, Lưu Phủ áp chế độn quang, thu hồi pháp khí phi độn.

Sau khi Bắc Thần hạ xuống, giương mắt nhìn nhìn bốn phía, gần trăm đệ tử Cố Nguyên kì, có đệ tử nội môn, cũng có đệ tử ngoại môn. Đệ tử Hóa Huyết kì giống như hắn chỉ có ít ỏi hơn mười người.

- Phi Phủ sư huynh!

Lưu Phủ tu vi Cố Nguyên tầng tám, xếp hạng thứ ba trong mọi người, rất nhiều đệ tử đều đến chào hỏi hắn. 

- Phi Phủ sư huynh, đây chính là Tiểu Bắc Bá của Đệ Tứ Sơn huynh sao. Nhìn thấy rất thành thật mà, như thế nào lại đồn đãi những lời như vậy?

Nghe được lời ấy, trán Bắc Thần lấm tấm mồ hôi lạnh. Tuy rằng biệt hiệu Tiểu Bắc Bá này của hắn tương đối nổi danh trong hàng đệ tử ngoại môn, chưa từng nghĩ rằng trong đệ tử nội môn thế nhưng cũng có người biết.

- Bắc Thần bái kiến các vị sư huynh sư tỷ!

- Ha ha, Phi Bạch ở trước mặt tỷ luôn nhắc tới đệ, nàng luôn khen không dứt miệng với thiên phú chế phù của đệ, vẫn muốn tìm một cơ hội đi Đệ Tứ Sơn gặp đệ một lần, không nghĩ tới ở trong nay gặp tới rồi.

Bắc Thần ở bên cạnh Chỉ Điệp đã lâu, nhìn thấy mỹ nữ trước mặt, cũng không tự giác được hai mắt sáng ngời.

Ngũ quan hoạt bát linh hoạt, kết hợp với nhau, không thừa một phân cũng không thiếu một phân. Đặc biệt là đôi mắt sáng ngời, lộ ra tinh thuần của trời sao. Dáng người cao gầy phụ trợ thêm mị lực độc đáo của hoa thơm cỏ lạ có một không hai, đặc biệt là cặp đùi mượt mà thon dài, bị tông phục bao phủ, khiến người khác mơ màng!

Tóc đen cột thành đuôi ngựa, thả phía sau lưng rung rinh qua lại, nhẹ nhàng nảy lên, phát tiết thanh xuân.

Không thể không thừa nhận, đây là một sủng nhi được yêu mến tận trời!

Phi Thanh nhìn thấy Bắc Thần cứ lăng lăng nhìn mình, gương mặt hồng hồng cười nói:

- Như thế nào không biết tỷ a, Phi Bạch sư muội chính là thường nói tỷ là thần tượng của đệ mà!

Bắc Thần nghe vậy, tròng mắt sắp trừng rớt ra ngoài, thân mình hơi xôn xao một chút lập tức bay qua, giang hai tay định ôm lấy Phi Thanh.

Đáng tiếc, thời điểm cách thành công chỉ còn một tấc, cổ áo bị Lưu Phủ kéo lên.

- Tiểu tử giỏi lắm, muốn ăn đậu hủ a!

Bắc Thần chỉ có mười bốn tuổi, vóc dáng so với Phi Phủ, Phi Thanh đều thấp hơn một cái đầu, cổ áo bị nắm lấy, tứ chi ở không trung đá loạn.

- Phi Thanh sư tỷ, tỷ là thần tượng của đệ a!

Phượng Phi Thanh, là đệ tử Phù Các Nam Huyền Tông, tu vi Cố Nguyên tầng chín, cũng là đại sư chế phù hàng thật giá thật. Là trong Nam Huyền Tông vạn năm tới nay, đệ tử duy nhất tại Cố Nguyên kì thành công chế tạo ra huyền phù.

Bắc Thần sở dĩ để bụng với chế phù thuật như vậy, ngưỡng mộ Phi Thanh cũng là một nguyên nhân trọng yếu.

- Sư huynh, huynh mau thả đệ xuống dưới đi!

Phi Thanh đưa tay bắt lấy Bắc Thần cứu khỏi tay Phi Phủ.

- Đừng ủy khuất, sư tỷ sủng đệ, ngoan!

Phi Thanh sờ sờ đầu của Bắc Thần, trả lại một cái ôm an ủi cho hắn.

Lần này, Bắc Thần lập tức thấy được lửa đố kỵ sôi trào bốn phía! Sau khi cọ cọ trên người Phi Thanh, Bắc Thần ngẩng đầu, mỉm cười thiếu đánh về phía Phi Phủ. Lưu Phủ luôn luôn trầm ổn cũng thiếu chút tức đến nổ phổi!

Chương 55: Lưu phủ thế tu

Sau khi gặp Phi Thanh, Bắc Thần lập tức dính chặt về phía nàng, một bước cũng không rời đi.

Phi Thanh cũng thích Bắc Thần vô cùng nhanh chóng, một tiểu tử phấn nộn đáng yêu như vậy, khó trách thanh cao nhưng lạnh lùng như Tần Bạch cũng sẽ xem như bảo bối mà che chở khỏi mọi khó khăn.

Lưu Phủ hận đến nghiến răng nghiến lợi, răng đều thiếu chút nữa cắn xuất huyết. Đệ tử chính mình cẩn thận bảo hộ mười mấy năm nay, hiện tại đang hưởng thụ đãi ngộ chính mình tha thiết ước mơ.

Bắc Thần đương nhiên sẽ không luôn luôn dính bên người Phi Thanh một cách sỗ sàng. Bọn họ dù sao đều là tu chân giả, hắn chính là thừa cơ lãnh giáo Phi Thanh một ít chế phù thuật.

Phi Thanh chính là chế phù đại sư hàng thật giá thật, hơn nữa là đệ tử được tông sư chế phù Định Vãng trong tông môn bồi dưỡng. Bắc Thần chính là khó được có cơ hội có thể thỉnh giáo nàng. Phi Thanh không riêng gì chế phù thuật rất cao, lý giải đối với phù cũng là mới mẻ độc đáo. Điều này cho thấy chế phù thuật của nàng vẫn còn đang tinh tiến, còn có không gian phát triển rất lớn.

Phi Thanh tu chân không đủ trăm năm, chế phù thuật đồng thời tuyệt cao, tu vi cũng không có hạ xuống, được nàng cố gắng rèn luyện cho đến Cố Nguyên tầng chín.

Bắc Thần trước kia cũng nghe nói qua, Chế Phù Các của Nam Huyền Tông là một đoản bản, không chỉ không có tông sư chế phù tọa trấn, liền ngay cả chế phù đại sư cũng không có vài người.
Nguyên nhân chủ yếu này vẫn là chế phù thuật của Nam Huyền Tông truyền thừa không đủ hoàn thiện, không có ai có thể làm cho chế phù sư tấn chức lên tông sư.

Nhưng là Phi Thanh là một tồn tại đặc thù. Nàng không chỉ có thiên phú chế phù tuyệt hảo, hơn nữa tư chất tu chân cũng thập phần thượng thừa.

Ở Tu Chân Giới, tu chân bách nghệ hưng thịnh, có lợi cũng có hại. Dù sao, một đường tu chân, chính là nghịch thiên mà đi, cố quá nhiều khó trách thất bại. Rất nhiều người trên con đường tu chân bách thượng, đệ tử kĩ nghệ cao một bậc, trên tu vi tự thân khó tránh khỏi rèn luyện ít ỏi, làm cho rất nhiều chế phù sư hoặc là luyện đan sư cao cấp do căn cơ nông cạn, tu vi loạn đến rối tinh rối mù.

Liền tỷ như, một vị luyện đan tông sư duy nhất của Nam Huyền Tông, các chủ Đan Các, Phi Sơn lão tổ. Hắn một tay luyện đan thuật, xuất thần nhập hóa, hưởng thụ lời ca ngợi của cả nam vực Tu Chân Giới. Nhưng căn cơ tu vi cũng thập phần bình thường, ở bên trong tinh cảnh giới, thực lực cơ hồ chỉ là tồn tại lót đáy.
Kỳ thật này cũng là bệnh chung lưỡng nan của Tu Chân Giới!

Phi Bạch cũng từng nhắc tới qua với Bắc Thần, từ sau khi thiên phú chế phù của Phi Thanh được tông môn phát hiện, cao tầng tông môn còn có ý tăng cường tu vi của Phi Thanh.

Tâm tư cao tầng của Nam Huyền Tông cũng rất cần được cân nhắc, bọn họ đơn giản chỉ là muốn làm cho Phi Thanh trước tấn chức Đạo Tiên Cảnh Giới, sau này lại nghiên cứu sâu vào cảnh giới chế phù tông sư.

Nghe đến đây, Bắc Thần bất giác lại lo lắng cho Chỉ Điệp. Bên ngoài Cực Đạo Cung, Bắc Thần ngoài ý muốn biết được Chỉ Điệp thế nhưng tinh nghiên thâm hậu một đường đối với trận pháp.

Phải biết rằng, nội tình trận pháp của Nam Huyền Tông chính là còn nông cạn hơn cả nội tình chế phù. Một tông sư trận pháp duy nhất chính là Diệu Sơn chân nhân, nghe nói sau khi hắn tiến cấp lên cảnh giới Đạo Tinh Cảnh, vì chủ trì tông môn bảo hộ đại trận, không thể không rút ra tinh lực tinh nghiên trận pháp thuật.

Khoảng cách khởi hành còn có một đoạn thời gian, Phi Thanh cũng vui vẻ chỉ điểm cho Bắc Thần chế phù thuật. Thông qua một phen trao đổi, Bắc Thần trên con đường chế phù biểu hiện ra được thiên phú, làm cho Phi Thanh là chế phù thiên tài vạn năm mới xuất hiện ở Nam Huyền Tông cũng lắp bắp kinh hãi!

Sau khi biết được Bắc Thần đã muốn thành công luyện chế ra một đạo nguyên phù trung phẩm, Liệt Địa Phù, Phi Thanh không nói hai lời, xuất ra ba viên ngọc giản đưa cho Bắc Thần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau