ĐAN PHÙ CHÍ TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đan phù chí tôn - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Hồi tâm

<!---->Trận đấu lớn của đệ tử ngoại môn Nam Huyền Tông, mỗi mười năm cử hành một lần, xem như là một việc trọng đại của tông môn.

Mục đích của trận đấu lớn là khích lệ các đệ tử tinh tiến, tông môn sẽ nhằm vào thứ tự của các đệ tử mà ban thưởng. Ít nhất, mười người đúng đầu một giới, tông môn sẽ ban cho Cố Nguyên Đan. Cố Nguyên Đan chính là đan dược phải dùng để tu chân giả tiến cấp Cố Nguyên kì, hết sức trân quý.

Đối với đại chiến của đệ tử ngoại môn, Bắc Thần tự nhiên cũng có ý tưởng. Như hắn tính toán, bình thường đối chiến, hắn mặc dù không địch lại được tồn tại Hóa Huyết đỉnh phong như Phi Chiến, nhưng về thứ tự cũng là có thể nhận thưởng

Tương đối mà nói, đại chiến tông môn chỗ Mật Châu hắn tuy rằng cảm thấy hứng thú nhưng không có tính toán sẽ tham gia. Nói giỡn gì chứ, nơi đó chính là một hồi đại chiến của Đạo Tiên cảnh giới. Hiện giờ tiền bối Ngưng Đan kỳ cũng không biết đồn trú bao nhiêu, một Hóa Huyết tầng tám như hắn, chớ không phải là muốn đi chịu chết sao!

Lục Quỳnh vừa hỏi điều này, kia khẳng định sẽ không phải là chỉ hỏi chơi thôi. Trán Bắc Thần toàn là mồ hôi, sẽ không phải vì ăn mất mấy con linh ngư của nàng, nàng sẽ mang hắn đi làm vật hi sinh chứ!

Lục Quỳnh nhìn thấy được thần sắc của Bắc Thần trải qua biến hóa, cuối cùng lại nhìn trộm đánh giá bản thân, lúc này đại khái cũng đoán ra được tâm tư của hắn.

- Tiểu tử hỗn láo này, ăn vụng linh ngư của ta thì thôi đi, còn không nghĩ đến cái tốt của ta. Ngươi đừng nghĩ nhiều, sự tình ta cũng đã tính toán tốt lắm rồi. Đại chiến tông môn ngươi sẽ không phải tham gia, hai tháng này cứ ở Đệ Tứ Sơn đi, sau khi mài dũa tu vi, hai tháng sau để Lưu Phủ dẫn ngươi đi Mật Châu!

Trong lòng Bắc Thần có điểm kinh ngạc, hắn chưa từng nghĩ tới, có một ngày con đường tu chân của chính mình sẽ bị cao tầng tông môn an bài tốt hết rồi.

Phải biết rằng, Lục Quỳnh là sơn chủ của Đệ Tứ Sơn, thân mình lại là tồn tại cấp cao của Ngưng Đan tầng tám. Trong Đệ Tứ Sơn này, đệ tử ít nhất mấy trăm, trong đó Ngưng Đan kì cũng không biết có bao nhiêu người, nàng cư nhiên sẽ khảo luận trên người chính mình, chẳng lẽ chỉ bởi vì ăn vụng mấy con linh ngư kia sao.

Sơn chủ đã an bài, Bắc Thần tất nhiên là không dám dị nghị điều gì rồi.

Nghe nói Lưu Phủ cũng muốn tiến đến Mật Châu, Bắc Thần bất giác lại tràn ngập tò mò đối với Mật Châu.

Lưu Quỳnh sau khi thấy Bắc Thần gật đầu đồng ý, tinh quang lóe sáng trong hai mắt, lộ ra khuôn mặt tươi cười. Chỉ biết tiểu tử này đại khái đã đoán ra mục đích của hành trình Mật Châu nay rồi. Đối với tâm tính trí tuệ của Bắc Thần, nàng cũng có nhận thức nhất định. Trong lòng đối với đệ tử trước mắt này cũng là thích thú vô cùng.

- Lưu Phủ, ngươi mang theo Bắc Thần đi Mật Châu đi, cẩn thận làm việc. Đệ Tứ Sơn chỉ có hai người các ngươi đi là tốt lắm, đối phó với bọn Đạo Chân Tông không cần nương tay, sớm hay muộn cũng phải đại chiến một hồi. Còn có Bắc Thần ngươi, ta biết ngươi nắm chắc bài tẩy trong người, nhưng dù sao tu vi còn thấp, làm việc cần phải lưu tâm mắt. Các ngươi lần này đi, sợ là mấy năm cũng không về được, cần phải thật cẩn thận!

Lưu Phủ cùng Bắc Thần thi lễ với Lục Quỳnh:

- Cẩn tuân dặn dò của sơn chủ!

Sau đó, Lục Quỳnh từ bên trong linh thảo linh túy cấp địa Bắc Thần mang về, lấy ra hai mươi phần, ném cho Bắc Thần.

- Đây là phần thưởng cho những cố gắng của ngươi trong Cực Đạo Sơn, mau chút tăng cường, mài dũa tu vi tăng lên Cố Nguyên kì. Hiện nay Tu Chân Giới nam vực sóng to gió lớn, đúng là thời điểm thời thế tạo anh hùng, nhưng phải nhìn xem ngươi có thể nắm bắt được hay không.

Bắc Thần vui mừng rạo rực thu lại toàn bộ hai mươi phần linh thảo cấp địa, hoàn toàn không để ý đến hàm ý tài bồi bên trong ngữ khí của Lục Quỳnh.

Lục Quỳnh cũng không để ý, phất phất tay, ý bảo Lưu Phủ dẫn Bắc Thần đi đi.

Sau đó, Lục Quỳnh lại công đạo Tần Bạch, Vương Mục một việc, rồi cũng phái hai người bọn họ đi ra ngoài.

Trong đại điện ở sườn núi, Lưu Phủ hứng thú tràn đầy đánh giá Bắc Thần, còn cảm thấy hứng thú vây quanh hắn vòng vo hai vòng, tấm tắc tò mò.

Bắc Thần bị hắn nhìn đến nhức đầu một trận, có điểm không quá thích ứng, tổng cảm giác được cả người không thích hợp, sắp chống đỡ không nổi Lưu Phủ:

- Tiểu Bắc Bá, đệ cũng được quá a, đi một lần bí cảnh Cực Đạo, nổi danh vạn dặm không nói, ngay cả vài vị lão tổ Đạo Tiên cảnh giới của tông môn cũng được gặp. Phải biết rằng sư huynh như huynh đều không có phúc phần kia a. Ở Nam Huyền Tông này tu luyện hơn mười năm, ngay cả một lão tổ Đạo Tiên cảnh giới cũng không gặp qua.

- Sư huynh nói đùa, đệ cũng chỉ nhìn từ xa xa thôi, nhóm lão tổ đều thật là thần bí, làm sao đệ có thể thân cận a. Đúng rồi sư huynh, huynh nói sơn chủ ngài vì cái gì lại không cho đệ tham gia vào đại chiến tông môn a. Đệ còn tính toán náo động cho đệ tử Đệ Tứ Sơn chúng ta, lấy điểm thưởng nữa mà!

Đối với việc Lục Quỳnh không cho hắn tham gia đại chiến tông môn, Bắc Thần thật là nghĩ mãi không rõ.

- Nổi bật của Tiểu Bắc Bá đệ còn không nhiều sao, còn muốn làm một trận náo động ở bên trong tông môn. Cẩn thận có người nhìn chằm chằm đệ a, thả đệ an tĩnh hai tháng, một phần để mài dũa tu vi. Mấy ngày nay nếu là có nghi vấn, trực tiếp đi đến đại điện ở sườn núi tìm huynh. Mật Châu kia tuy rằng chiến đấu cao tầng đã kết thúc, nhưng tranh đấu của Cố Nguyên kì, Hóa Huyết kì vẫn còn kẹt lại chưa đấu võ nữa. Lần này chúng ta tiến đến, không thiếu được một trận đấu ác liệt. Đệ tốt nhất nên tăng tu vi của mình lên tới Hóa Huyết tầng chín đi.

Bắc Thần rời khỏi chỗ của Lưu Phủ thì trời đã tối, nhấc chân liền đi đến tu luyện thất của Tần Bạch.

- Sư tỷ?

Đứng ở ngoài cửa hô lên một tiếng, Bắc Thần liền ở bên ngoài chờ, dù sao cũng là buổi tối, hắn cũng không thể trực tiếp xông vào.- Vào đi, cùng sư tỷ còn khách khí cái gì a!

Bắc Thần ngượng ngùng cười cười, lập tức tiến nhập vào trong tu luyện thất của Tần Bạch.

Tần Bạch lúc này đang khoanh chân ngồi ngay ngắn, hai tay liên tiếp tung bay, từng đạo phù quyết được đánh ra, dẫn ra một phù bút huyền khí, hóa từng đạo linh mặc thành ký hiệu, tiến nhập vào bên trong một đạo phù.

Mắt thấy tình hình như thế, Bắc Thần vội vàng khom người lại, ngồi xếp bằng xuống ngay tại chỗ, cẩn thận quan sát Tần Bạch luyện chế phù.

Tần Bạch luyện chế là một loại nguyên phù thượng phẩm, Thanh Phong Phù. Ở bên trong Phi Hành Phù được xem như là một tồn tại thượng thừa.

Có thể đứng ngoài quan sát một vị chế phù đại sư luyện chế phù chuẩn xác, đối với Bắc Thần lúc này tuyệt đối là một cơ hội khó có thể có được. Hắn ở bên trong Cực Đạo Sơn, cường thế luyện chế nguyên phù thứ phẩm, chính là thủ đoạn của chế phù sư cao cấp mới có. Cuối cùng có thể thành công luyện chế được bốn đạo nguyên phù thứ phẩm, cũng đủ chứng minh, chế phù thuật của hắn đã muốn có đột phát loại mới. Này liên quan đến việc tăng lên tu vi của bản thân hắn, thần thức tổ khiếu cũng được tăng cường.

Một lúc lâu sau, Tần Bạch thở phào một cái, thân thủ tiếp được một đạo huyền phù màu xanh ở giữa không trung.

- Như thế nào, vừa mới quan sát một phen, đã có thể sở ngộ rồi?

Sắc mặt Bắc Thần nghiêm túc, cung kính nói:

- Sư tỷ chế phù thuật lại có tinh tiến, sư đệ theo không kịp!

- Giỏi cho tiểu tử dối trá như đệ a, tỷ cho đệ đến quan sát chế phù, chờ mong đệ có bản lãnh lĩnh ngộ. Thế nhưng đệ lại chỉ biết nịnh nọt thôi, có phải hay không muốn bị đánh?

Tần Bạch làm bộ dáng muốn đánh, Bắc Thần vội vàng che đầu của mình lại:

- Sư tỷ đừng đánh, đệ có lãnh ngộ rồi, có lãnh ngộ rồi!

Tần Bạch cũng không phải thật muốn đánh hắn, cười nói:

- Phi Chiến nói rồi, đệ lần này ở ngoài Cực Đạo Sơn, mạnh mẽ luyện chế ra bốn loại nguyên phù thứ phẩm. Thủ đoạn như thế, chính là sư tỷ cũng không làm được. Đệ trên con đường chế phù thuật, có ưu thế người bên ngoài khó có thể với tới được, tốt nhất nên quý trọng đi. Chỗ Phù Các đó sợ là vài vị chế phù đại sư cũng là đứng ngồi không yên a. Đệ lần này đi Mật Châu, sợ là phải bỏ qua một ít cơ duyên rồi!

Sau đó, Tần Bạch đưa tay đưa cho Bắc Thần Thanh Phong Phù.

- Lần này đi Mật Châu trước, hung hiểm phi thường, hơi không chú ý một chút, có thể dẫn đến thân vẫn đạo tiêu. Đệ cần phải cẩn thận, Thanh Phong Phù này liền tặng cho đệ, thời khắc mấu chốt còn có thể cứu đệ một mạng.Bắc Thần có điểm chần chờ:

- Sư tỷ, này thật sự là tặng đệ sao, rất quý trọng đi!

- Cho đệ ưu đãi còn không cần phải không, đệ không cần vậy ta để thu lại vậy.

Tần Bạch làm bộ dáng phải thu hồi lại Thanh Phong Phù, Bắc Thần cuống quít tiến lên đoạt lại, hé miệng ra, lập tức hít đạo phù kia vào trong đan điền.

- Đệ phải nhớ kỹ, sau khi tu vi tấn chức lên Cố Nguyên kì, nguyên phù sẽ không phải đưa vào trong đan điền để dựng dưỡng nữa. Như vậy đối với tăng lên tu vi của đệ không có lợi, ngoài vật bản mạng, chỉ có vật có tu vi cao hơn bản thân một cảnh giới mới có thể đưa vào đan điền, mới có thể giúp ích với tu vi.

- Đệ nhớ kỹ rồi sư tỷ ạ!

- Ừm, nơi này còn một ngọc giản, đệ cầm lấy đi rồi tìm hiểu cẩn thận. Bên trong có ghi lại một ít chế phù tâm đắc của tỷ. Lại nói tiếp, chế phù thuật của đệ vẫn là do tỷ dẫn đường, khó trách hạn chế phát triển của đệ. Quá hai ngày nữa tỷ đi Phù Các một chuyến, xem có thể hay không tìm tòi một ít lĩnh ngộ tâm đắc của chế phù sư còn lại, mở rộng kiến thức chế phù của đệ.

- Đa tạ sư tỷ!

Bắc Thần sau khi rời khỏi động phủ của Tần Bạch, đi bái kiến Vương Mục một chuyến, đưa một ít tài liệu luyện khí bản thân không dùng đến, từ chỗ hắn đổi lấy một nhóm linh thạch.

Sau đó, Bắc Thần lập tức xuống núi, đi vào tu luyện mật thất của chính mình.

Sau khi ra lệnh từ chối tiếp khách, Bắc Thần liền một đầu ngã quỵ trên giường, mê man một ngày một đêm. Một lần thí luyện bí cảnh Cực Đạo Cung, tuy rằng thu hoạch phong phú nhưng tiêu hao cũng quá lớn. Trải qua mấy trận đại chiến, Bắc Thần mặc kệ là thần thức, hay là khí huyết, đều phải cẩn thẩn nghỉ ngơi một phen, mới có thể khôi phục lại no đủ.

Một ngày sau, Bắc Thần thanh tỉnh trở lại, ngồi xếp bằng ở trong phòng tu luyện, lấy ra một ít thu hoạch ở hành trình bí cảnh Cực Đạo Cung lần này, cẩn thận sửa sang lại một chút.

Gần năm ngàn linh thạch, trong đó còn có gần một trăm khối là linh thạch trung phẩm, làm cho Bắc Thần vui sướng hồi lâu, cẩn thận thu lại toàn bộ linh thạch.

Một ít hoàng phù phẩm chất không cao, bị hắn ném sang một bên, hơn mười kiện pháp khí cũng đồng dạng ném sang một bên.

Mật gấu của gấu nâu là đồ vật vô cùng tốt, có thể lấy để luyện đan, Bắc Thần đều thu vào. Lông đuôi bản mạng của hai đầu chim sét cũng là thứ tốt, là tài liệu thượng cấp để luyện chế huyền khí, Bắc Thần cũng cẩn thận thu vào.

Một phù bút huyền khí thứ phẩm, là Cung Sơn chân nhân ban cho, Bắc Thần sau khi thưởng thức một hồi mới thu vào bên trong túi trữ vật của chính mình.

Một kiện Lục Ngân Đao, bảy bình Thuần Huyết Nguyên Đan, sáu bình Tinh Linh Nguyên Đan, Bắc Thần cũng là thu vào. Thuần Huyết Nguyên Đan, Tinh Linh Nguyên Đan tuy rằng phẩm chất cũng không cao lắm nhưng dù sao vẫn là đan dược, vẫn nhanh hơn so với Bắc Thần tự hấp thu, phun ra nuốt vào linh lực để tu luyện.

Còn lại là một viên Bạo Linh Nguyên Đan, Bắc Thần nhìn nhìn một chút, vẫn là thu vào.

Một quả linh quả cấp chân, Nguyên Kiên Quả, Bắc Thần dùng phong linh hạp chứa vào, bỏ vào túi trữ vật.

Mấy ngọc giản mở ấn của Bắc Thần cũng trân trọng thu vào.

Cuối cùng là mười sáu phần linh thảo cấp địa, bốn phần linh túy cấp địa, đều tương đối bình thường, thích hợp cho Bắc Thần hiện tại sử dụng.

Gần năm trăm phần linh thảo linh túy cấp linh, Bắc Thần từ trong đó chọn lựa được mười tài liệu luyện Mịch Tinh Nguyên Đan, hơn ba trăm phần còn thừa lại toàn bộ đều bỏ vào túi trữ vật.

Vật có giá trị này nọ, Bắc Thần đều buộc chặt vào trong túi trữ vật của chính mình, linh thảo linh túy lại đạt ở trong một túi trữ vật đặc thù. Nhìn nhìn phù trữ tàng khí bên hông, còn dư lại bốn đạo hoàng phù thường phẩm, Bắc Thần lắc lắc đầu.

Sau khi linh lực trong cơ thể vận chuyển một vòng, ánh mắt Bắc Thần không khỏi nhíu lại.

Tuy rằng tu vi tăng lên Hóa Huyết tầng tám nhưng là linh lực huyết mạch của hắn vào thời điểm lưu chuyển, sẽ xuất hiện một chút cảm giác ngưng trệ lại.

- Đây là dấu hiếu của ám thương trong cơ thể a, xem ra vẫn là phải đi một chuyến đến Tàng Thư Các, tìm tòi một tí phương pháp luyện đan thích hợp. Cũng là thời điểm, nên tìm tòi một ít phương pháp luyện chế nguyên phù trung phẩm rồi.

Chương 47: Đổi lấy phương pháp luyện đan

<!---->Mấy ngọc giản đã mở ấn, Bắc Thần đều lấy ra, cẩn thận nghiền ngẫm một phen. Một đạo nguyên phù trung phẩm, phương pháp luyện chế Liệt Địa Phù, phương pháp luyện chế của hai đạo nguyên phù thượng phẩm, Lưu Hỏa Phù, Quỳ Thủy Phù. Ba đạo phương pháp luyện chế phù này là Bắc Thần từ Luận Phù Các lấy được ba đạo ngọc giản đã mở ấn ra.

Còn có hai đạo ngọc giản, một ít tâm đắc chế phù, Bắc Thần cũng đã mở ấn ra. Về phần một ít ngọc giản còn lại, bên trong tuy rằng cũng có chứa nhiều ghi lại đối với chế phù thuật, thần thức của Bắc Thần lại không thể đọc được tin tức từ bên trong.

Bắc Thần có thể khẳng định, bí cảnh Cực Đạo Cung lần này mở ra, tòa động phủ cảnh giới Đạo Tiên xuất hiện cuối cùng kia là động phủ của một gã luyện đan tông sư. Chỉ nhìn một cách đơn thuần bên trong kia có bốn đạo lò đan linh khí bảo văn cũng có thể biết được. Năm người bọn họ ở trong phòng luyện đan, cũng thu hoạch được số lượng lớn ngọc giản. Đáng tiếc, ngọc giản này thập phần phiền phức, với thần thức của Bắc Thần căn bản mở ấn không ra được.

Bắc Thần mắt sắc, nhìn Cung Sơn chân nhân thu hồi mấy ngọc giản kia, cơ hồ tất cả đều là từ bên trong tòa động phủ kia mang ra cả.

Sau khi nhớ kỹ càng tài liệu cần để chế tạo ba đạo nguyên phù, cùng với thủ pháp luyện chế, Bắc Thần thu hết mấy đạo ngọc giản vào.

Sau đó, thần thức của Bắc Thần tra vào bên trong, lần thứ hai đặt lực chú ý lên trên đạo ngọc thạch trong đan điền kia.

Sau khi tĩnh hạ tâm thần, Bắc Thần cũng chầm chậm phát giác chỗ bất phàm của đạo ngọc thạch này.

Đầu tiên, đạo ngọc thạch này thập phần trong suốt, sáng trong, bên trong có ánh sáng bảy màu, càng tìm tòi càng cảm thấy được phong phú bên trong, không gian thật lớn, thập phần thần bí.

Tiếp theo, chất liệu của ngọc thạch cũng thật đặc thù, Bắc Thần cơ hồ là xem xét tất cả ghi chép về ngọc thạch, đều không có tìm được tính chất tương ứng phù hợp với ngọc thạch này.

Cuối cùng, trên đạo ngọc thạch này, ẩn ẩn có ký hiệu thập phần mờ mịt được ẩn giấu. Mỗi lần thần thức Bắc Thần đảo qua, sẽ thoáng hiện lên trong nháy mắt.

- Đạo ngọc thạch này bây giờ còn không biết là có tác dụng gì. Vài vị luyện đan đại sư, thậm chí là Phi Sơn lão tổ, cũng chưa có thể phát hiện ra được tồn tại của nó, cũng không biết là họa hay phúc nữa?

Sau khi áp chế một ít ý niệm trong đầu, Bắc Thần lần thứ hai bắt đầu sửa sang lại chiến lợi phẩm.

Một ít tài liệu còn lại, Bắc Thần bao lại toàn bộ cho vào bên trong một túi trữ vật. Ngày hôm sau, Bắc Thần cầm túi trữ vật này, đi đến tiểu phường thị, đổi toàn bộ những gì không dùng được nữa ra bên ngoài.

Vẫy vẫy túi trữ vật trên tay, khóe miệng Bắc Thần kéo ra một nụ cười:

- Hai ngàn linh thạch, cũng coi như không tồi, đi mua một ít tài liệu chế phù.

Nghĩ đến hai tháng sau sẽ phải đi theo Lưu Phủ tiến đến Mật Châu, không thiếu được các cuộc đại chiến luân phiên. Tâm thần Bắc Thần trở nên ngoan độc, mua số lượng lớn tài liệu luyện chế hoàng phù thượng phẩm, còn mua mười phần tài liệu luyện chế Liệt Diễm Phù, Hàn Sương Phù. Cuối cùng cắn chặt răng, mua luôn ba phần tài liệu luyện chế Liệt Địa Phù. Lần này, lập tức tiêu phí đi ba nghìn linh thạch.

Ở chỗ Phù Các, sư huynh Cố Nguyên kì thường xuyên làm việc buôn bán với Bắc Thần, thấy Bắc Thần lập tức mua nhiều tài liệu chế phù như vậy, còn tưởng rằng hắn là vì đại chiến tông môn mà làm chuẩn bị, còn cổ vũ hắn một phen!

Sau khi mua xong tài liệu chế phù, Bắc Thần cũng không trực tiếp quay trở về Đệ Tứ Sơn, mà là khởi động độn quang, đi đến Tàng Thư Các của tông môn.

Hạ xuống độn quang, Bác Thần trực tiếp đi lên lầu hai của Tàng Thư Các, tìm được một tu sĩ ục ịch hàng ngày quản lý sự vụ nơi này, cười hô:

- Phi Lễ sư huynh, đệ cần phải đổi vài thứ, có thể để cho đệ lên lầu ba không?

Phi Lễ hiện giờ cũng là tu vi Cố Nguyên tầng tám, là đệ tử nội môn của Nam Huyền Tông, vẫn luôn ở tầng hai của Tàng Thư Các quản lý sự vụ.

- Là Tiểu Bắc Bá a, đệ gần nhất thật là đã làm náo động lớn rồi. Huynh nghe nói cả nhóm lão tổ cũng đều tiếp kiến đệ, sư huynh còn không có phúc khí tốt vậy đâu!

Bắc Thần trước kia cũng thường xuyên đến Tàng Thư Các, đổi lấy một ít phương pháp luyện đan, phù phương, tương đối thân thuộc với Phi Lễ này.

- Sư huynh, đệ có thể đi lầu ba không, lần này tông môn thưởng cho đệ một chút điểm cống hiến, đệ muốn đổi điểm lấy thứ tốt?

- Có thể, có thể, đệ hiện tại cũng là tu vi Hóa Huyết tầng tám rồi, hơn nữa còn có thể luyện chế ra nguyên phù thứ phẩm, tính ra cũng là một phù sư hàng thật giá thật rồi, tự nhiên là có thể đi lên lầu ba được. Huynh mở cấm chế ra cho đệ, chính đệ đi lên đi, tọa trấn lầu ba chính là sư tôn của huynh, ngài rất dễ nói chuyện, đệ không cần sợ. Chọn xong đồ vật tốt thì xuống đây lần nữa, huynh nhìn thử xem có hay không thích hợp đệ dùng không, đệ cũng có thể đổi thêm thứ tốt!

Bắc Thần gật gật đầu, Phi Lễ đại khái là ở trong Tàng Thư Các ngây ngốc cũng lâu rồi, không có người nào nói chuyện với hắn. Mỗi khi Bắc Thần đến, hắn đều phải lôi kéo Bắc Thần nói chuyện một phen.

Phi Lễ xuất ra một đạo ngọc bài, sau khi mở ra cấm chế đi thông từ lầu hai sang lầu ba, liền để cho Bắc Thần trực tiếp đi lên lầu ba.

Bắc Thần này vẫn là lần đầu tiến vào lầu ba, trong lòng khó trách có chút kích động. Giương mắt nhìn chung quanh đánh giá một phen, trên giá gỗ sắp xếp một loạt, bày ra một đạo ngọc giản.

Mỗi một đạo ngọc giản, đều có trận pháp bảo hộ, bên cạnh ngọc giản còn có một chút giới thiệu, còn có điểm cống hiến tương ứng. Quầy sau của lầu ba, một thanh niên mặc đạo bào, đang lặng im lật xem một quyển sách cổ.Bắc Thần biết vị này khẳng định là sư tôn của Phi Lễ, người phụ trách lầu ba Tàng Thư Các này, Lục Thư.

Lầu ba Tàng Thư Các, vẫn là đệ tử Cố Nguyên kì mới có thể tiến vào. Bắc Thần coi như tương đối may mắn, có thể ở cảnh giới Hóa Huyết kì đã có thể tiến vào nơi này.

Bắc Thần vừa lên lầu ba, Lục Thư tự nhiên cũng phát hiện ra hắn. Thần thức sau khi quét qua một lần lên người đệ tử Hóa Huyết tầng tám này, lực chú ý của Lục Thư lần nữa đặt lên trên quyển sách cổ.

Bắc Thần đi đến khu vực phù đầu tiên, nhìn nhìn yết giá của một số nguyên phù.

- Nguyên phù này nọ từ thứ phẩm đến thượng phẩm, phân biệt là từ mười điểm đến mấy trăm điểm. Coi như là tiền nào của nấy, ta đã có phù phương của năm đạo nguyên phù, Liệt Diễm Phù, Hàn Sương Phù, Liệt Địa Phù, Lưu Hỏa Phù, Quỳ Thủy Phù, còn một ít đạo Phi Hành Phù.

Sau khi cẩn thận lựa chọn vài lần, cuối cùng Bắc Thần lựa chọn một đạo Lưu Phong Phù, là phù tương đối cấp cao bên trong các loại nguyên phù thứ phẩm.

Xuất ra lệnh bài tông môn của chính mình, Bắc Thần xoa bóp một chút lên trận pháp bảo hộ phù còn lưu lại ở Lưu Phong Phù, nhất thời bảy mươi điểm cống hiến đã không thấy tăm hơi.

Sờ sờ cái mũi, Bắc Thần cầm lấy ngọc giản ghi lại phù phương của Lưu Phong Phù, sau khi mở ấn một phần, liền rời đi khỏi khu vực phù.

Bắc Thần nguyên bản là tính toán trực tiếp đi khu vực đan dược, khi gần đến khu vực kiếm pháp, bất chợt cước bộ mạnh một chút.

Sau khi chiến đấu một trận cùng Miếu Hoàng, Miếu Minh, Bắc Thần cũng có băn khoăn nhất định đối với thủ đoạn đối địch của chính mình. Phù, đan dược có lợi hại thế nào, dù sao cũng là ngoại lực. Hắn về sau còn phải tu luyện pháp thuật, thần thông, đại thần thông, vô thượng thần thông nữa mà.

Hạ quyết tâm, Bắc Thần xoay người bước đi tới khu vực đao pháp, cẩn thận bắt đầu xem xét dần.

- Vấn Đao Thất Trảm, tên này nghe rất khí phách, vậy là nó đi.

Lần thứ hai tiêu phí hai trăm điểm cống hiến, đổi lấy một đạo pháp thuật thứ phẩm cấp hoàng: “Vấn Đao Thất Trảm”, Bắc Thần liền vừa lòng rời khỏi.

Sau khi đi vào khu vực đan dược, Bắc Thần bắt đầu cẩn thận tìm tòi bên trong giá gỗ nguyên đan thượng phẩm. Đáng tiếc, gần trăm loại nguyên đan, thế nhưng không có một loại nào thích hợp với hắn cả.

Cuối cùng Bắc Thần lựa chọn một đạo phương pháp luyện đan Cố Linh Nguyên Đan, tiêu phí ba trăm điểm cống hiến.

Ba trăm điểm cống hiến đổi lấy một phương pháp luyện đan nguyên đan thượng phẩm, không hề nghi ngờ là có điểm đắt tiền. Bắc Thần cũng là hung hăng cắn chặt răng, mới hạ thủ được.

Cố Linh Nguyên Đan, có thể nói là tồn tại cao nhất bên trong nguyên đan thượng phẩm. Cố Linh Nguyên Đan cùng với Cố Nguyên Đan cũng chỉ kém một chữ, bởi vậy có thể thấy được chỗ đáng quý của đạo phương pháp luyện đan này.Nghĩ nghĩ, Bắc Thần vẫn là đi tới chỗ quầy lầu ba:

- Lục Thư tiền bối, Tàng Thư Các có thể có nguyên đan khôi phục lại thương thế huyết mạch, rửa sạch ám thương trong cơ thể của tu chân giả không ạ?

Bắc Thần vừa đề xuất ra vấn đề này, Lục Thư mới miễn cưỡng dời đi lực chú ý khỏi quyển sách cổ kia.

Định nhãn nhìn nhìn Bắc Thần, trong lòng Lục Thư thầm nghĩ rằng tiểu tử này gặp may mắn rồi.

- Nguyên đan thì không có, phương pháp luyện đan linh đan thứ phẩm có muốn hay không?

Bắc Thần bị Lục Thư hỏi mà sửng sốt, linh đan thứ phẩm, hắn còn chưa có thử qua.

- Có thể xem trước sao?

- Không thể, chỉ cần hai ngàn điểm cống hiến, phương đan cầm đi, không cần thì đi ngay!

Thái độ làm người luôn luôn lạnh như băng của Lục Thư kì thực ra là ngoài lạnh trong nóng. Mắt thấy bộ dáng nhu thuận của Bắc Thần, không khỏi sinh ra tâm tư muốn khiêu khích hắn một phen. Quả nhiên, nghe nói cần đến hai ngàn điểm cống hiến, Bắc Thần biến sắc, miễn bàn có bao nhiêu phấn khích. Hai ngàn điểm cống hiến a, ngươi như thế nào còn không đi ăp cắp đi. Quay đầu lại nghĩ đến thương thế trong cơ thể của chính mình, Bắc Thần lại do dự một lát.

- Ta cũng nhắc nhở ngươi, qua thôn này sẽ không có điếm này nữa. Đây chính là đồ vật tốt khó có thể có được. Hai ngàn điểm cống hiến cũng có chút tiện nghi cho ngươi rồi!

Bắc Thần cắn răng một chút, lấy ra lệnh bài tông môn của chính mình, đưa cho Lục Thư.

Khóe miệng Lục Thư cong lên, thân thủ vung lên, điểm cống hiến trên lệnh bài của Bắc Thần ít đi hai ngàn điểm. Sau đó hắn từ trong lòng ngực lấy ra một ngọc giản, đưa cho Bắc Thần.

- Cẩn thận mở ấn, mặt trên thật là đồ vật tốt, chính là những người nghĩ muốn cũng không dám nghĩ đến!

Giá trị hai ngàn điểm cống hiến a, cho dù Lục Thư cũng không đề cập đến, Bắc Thần cũng sẽ cẩn thận mở ấn.

Sau khi dán ngọc giản lên trán, cẩn thận một lát, sắc mặt Bắc Thần liền thay đổi, một cỗ hưng phấn không hiểu, thẳng hướng đến nội tâm.

“Mặt này thế nhưng còn có một đạo tâm đắc luyện đan a, là tâm đắc luyện đan của luyện đan sư thập phần cao minh. Mãi cho đến đánh sâu vào luyện đan đại sư, khó trách cần đến hai ngàn điểm cống hiến, thật sự là đáng giá!”

Thấy nét hưng phấn khó giấu trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bắc Thần, Lục Thư cũng vui vẻ, lập tức lại nhớ tới quyển sách cổ vẫn còn trên tay mình.

Bắc Thần ước chừng tiêu phí nửa canh giờ mới mở ấn ra toàn bộ tin tức bên trong ngọc giản mới nhận được.

- Bổ Mạch Linh Đan, linh đan thứ phẩm, tài liệu luyện chế ta đều nhớ kỹ, đợi lát phải đi chỗ Đan Các đổi lấy thôi!

Sau khi nói một tiếng tạ ơn với Lục Thư, Bắc Thần trả lại ngọc giản cho hắn, liền rời đi lầu ba.

Lục Thư nhìn nhìn bóng dáng Bắc Thần biến mất ở cửa thang lầu, thấp giọng cảm khái một câu:

- Tiểu tử này thế nhưng lại được Phi Sơn sư thúc tổ chú ý đến a. Còn truyền xuống tâm đắc luyện đan, không biết khi bị đám người trong Đan Các biết được, có phải hay không tức đến nổ phổi!

Bắc Thần ở lầu hai, tán gẫu với Phi Lễ một buổi, mới đi đến Đan Các. Ở nơi này Bắc Thần tiêu phí gần ngàn điểm cống hiến, đổi lấy mười lò luyện chế linh dược Bổ Mạch Linh Đan.

Trở lại sau núi Đệ Tứ Sơn, Bắc Thần lấy ra bốn đạo ngọc giản, lại lấy ra lệnh bài của đệ tử ngoại môn của chính mình. Mặt trên chỉ còn lại có một ngàn năm điểm cống hiến.

- Thật sự là không đủ dùng a, về sau phải đi Phi Tiên Điện nhiều một chút, nhìn xem có nhiệm vụ gì không có thể đạt được điểm cống hiến.

- Lần này ta còn đi Mật Châu, coi như là vì tông môn phục vụ, trở về có phải hay không cũng sẽ có điểm cống hiến thưởng cho ta a!

Chương 48: Kinh hỉ

<!---->Phù bút điểm động, ký hiệu hiện ra, từng đạo phù văn mang theo thuộc tính hỏa văn bắt đầu hiện ra, bị khắc ấn tiến vào bên trong đạo phù này.

Sau mấy lần hô hấp, Bắc Thần chế tạo ra một đạo Hỏa Đạn Phù thượng đẳng.

Thẳng đến khi liên tiếp chế tạo ra sáu đạo Hỏa Đạn Phù thượng đẳng, Bắc Thần rốt cục mới ý thức được sự tình không đúng.

Trước kia Bắc Thần tự phụ rằng chế phù thuật của bản thân rất cao, đã siêu việt trong nhóm người cùng thế hệ, thành dẫn phù của hoàng phù thượng phẩm lại cao tới năm thành.

Hôm nay, ở thời điểm Bắc Thần chế tạo phù, tâm tư lại trầm ngưng, thần niệm thông đạt, không hề ngưng trệ, thập phần thuận tay. Hơn nữa liên tiếp chế tạo thành công sáu đạo Hỏa Đạn Phù thượng đẳng, nếu là vào lúc trước là chuyện không có khả năng xảy ra.

- Rốt cục sao lại thế này, cho dù chế phù thuật của ta có đột phá cực đại thế nào, cũng không thể rõ ràng được như thế a. Đây chính là sáu đạo Hỏa Đạn Phù thượng đẳng mà!

Sau khi lần thứ hai lấy ra một phần tài liệu chế tạo Hỏa Đạn Phù, Bắc Thần lại vẽ hình ảnh hồ lô như cũ, lần thứ hai bắt đầu chế tạo. Không hề ngoài ý muốn, lại là một đạo Hỏa Đạn Phù thượng đẳng hình thành.

Sắp xếp lại bảy đạo phù này, Bắc Thần ngưng thần cẩn thận quan sát lại.

Bảy đạo Hỏa Đạn Phù này, nguyên lực hỏa tràn đầy, còn không có sử dụng đã ẩn ẩn một cỗ khí tức nóng rực tràn ngập ra ngoài, tuyệt đối là tinh phẩm bên trong Hỏa Đạn Phù.

Sau đó, Bắc Thần lại lấy ra tài liệu của Hàn Băng Phù, Thổ Cương Phù, Phi Hành Phù, liên tiếp luyện chế.

Không có gì bất ngờ xảy ra, thành phù dẫn của mỗi đạo phù lại tăng lên rất nhiều, cơ hồ là tới mười phần khiến kẻ khác líu lưỡi!

Lần này, Bắc Thần đều khó tin vào bản thân mình. Luyện chế hoàng phù thượng phẩm có thể đạt được thành phù dẫn đến mười phần, tuyệt đối là chế phù đại sự cấp cao mới có thể khả năng như vậy.

Bản thân cho dù có tự phụ thế nào đi nữa cũng biết bằng vào chế phù thuật của tự thân là hoàn toàn không có khả năng đạt được đến trình độ loại này.

Sau khi ngồi thẳng ngưng mi, Bắc Thần đuổi dần nỗi lòng xao động của mình trở về bình tĩnh.

Thẳng đến sau khi xác nhận được chính mình đã đủ bình tĩnh, Bắc Thần thân thủ lấy ra một phần tài liệu chế tạo hoàng phù giá thấp, đây là trong ngày thường hắn lấy để luyện tập mà dùng.

Quá trình chế tạo quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, làm cho thần thức của Bắc Thần phong phú thêm, đến khi quan sát biến hóa của tự thân.

Hoàng phù thứ phẩm, Thủy Nguyên Phù, theo phù bút của Bắc Thần huy động, dần dần được thành hình.

Khi đạo phù được chế tạo được một nửa, Bắc Thần rốt cục nắm được dị thường trong cơ thể bản thân. Vào thời điểm bình thường chế tạo phù, linh lực trong cơ thể của chế phù sư cũng sẽ luyện chế ra ký hiệu, xuất hiện quy luật sắp xếp chấn động nhất định.

Vào thời điểm Bắc Thần luyện chế được Thủy Nguyên Phù, linh lực bên trong đan điền cũng sẽ dựa theo phù văn của Thủy Nguyên Phù bắt đầu sắp xếp bài bố.

Ngay khi cửa trận phù văn hình thành, đạo ngọc thạch kia vẫn luôn trôi nổi trong đan điền của Bắc Thần, rốt cục đã có động tĩnh. Chỉ với lần này, Bắc Thần đã nắm được vấn đề mấu chốt.

Chỉ thấy một đạo lưu quang màu đỏ từ bên trong đạo ngọc thạch tràn ngập ra ngoài, bao trùm lên phía trên linh lực đan điền của Bắc Thần, như là một đạo chất xúc tác bình thường, làm cho linh lực vận chuyển nguyên bản bình thản của Bắc Thần đột nhiên trở nên linh động hơn, tạo thành tốc độ trận văn thập phần nhanh chóng.

- Đạo ngọc thạch này thế nhưng có thể tăng lên thành phù dẫn của ta, chẳng lẽ đây lại là bí bảo ẩn thế bất thành sao?

Sau khi ám thích một lát, Bắc Thần lắc lắc đầu, lấy ra một phần tài liệu chế tạo Liệt Diễm Phù.

Cùng lần đầu tiên trúc trắc bất đồng, lần này Bắc Thần luyện chế nguyên phù thứ phẩm, đã xem như là tiến dần từng bước, thủ pháp luyện chế thành thạo, linh lực vận chuyển lưu loát, phù văn được thêm vào, phù văn tạo thành cũng thập phần nhanh chóng.

Sau nửa canh giờ, một đạo Liệt Diễm Phù màu đỏ như lửa, im lặng nằm trong lòng bàn tay của Bắc Thần.

- Quả nhiên, đạo ngọc thạch này không chỉ có thể tăng lên thành phù dẫn, cũng có tác dụng thêm vào nhất định đối với phù uy. Cực Đạo Cung không hổ là đạo môn thái tông thượng cổ, bảo bối này thật sự là khó lường!Ngoài ý muốn lại đạt được một trọng bối quý trọng như thế, Bắc Thần tất nhiên là lòng tràn đầy hưng phấn.

“Phải giấu thật kỹ mới được a, đây chính là chỗ căn cơ, bất luận kẻ nào cũng không thể nói!”

Mấy ngày kế tiếp, Bắc Thần đều ở bế quan bên trong tu luyện thất của bản thân. Thời điểm linh lực trong cơ thể không tiếp nối, liền sử dụng Thuần Huyết Nguyên Đan, Tinh Linh Nguyên Đan, ngày trôi qua xem như cũng không tồi.

Hoàng phù thượng phẩm, Bắc Thần chuẩn bị số lượng lớn tài liệu chế tạo, được sự hỗ trợ của đạo ngọc thạch này, thành công chế tạo thêm một nhóm phù phẩm chất thượng thừa.

Mười phần Liệt Diễm Phù, Hàn Sương Phù, Bắc Thần cũng đã chế tạo ra được năm đạo phù. Về phần Lưu Phong Phù, tài liệu Bắc Thần chuẩn bị cũng không phải rất nhiều, chỉ chế tạo ra được hai đạo.

Để cho Bắc Thần hưng phấn, còn phải nói đến đạo Liệt Địa Phù kia. Nguyên phù trung phẩm, Bắc Thần dùng ba phần tài liệu đã chế tạo ra được một đạo.

Sau khi hút Liệt Địa Phù này vào trong đan điền, Bắc Thần cất toàn bộ phù của hắn vào bên trong phù trữ tàng khí của chính mình.

Vỗ vỗ trữ phù khí căng phồng của mình, Bắc Thần cười vui vẻ, với hắn mà nói, đây là tiền vốn của hắn.

Sau đó vài ngày, Bắc Thần an tâm ở bên trong tu luyện thất bế quan. Bất đồng với Bắc Thần yên tĩnh đứng ở trong tu luyện thất, mấy ngày nay, mười sáu sơn của Nam Huyền Tông, tất cả đệ tử ngoại môn đều tăng vọt nhiệt tình.

Đệ tử cảnh giới Hóa Huyết bên trong cả ba điện, hai viện cũng đều xoa xoa tay, nhắm ngay vào đại chiến của đệ tử ngoại môn Nam Huyền Tông lần này.

Giả Tuấn ngồi không được, tìm Bắc Thần hai lần, đều bị lệnh từ chối tiếp khách của môn đầu cản lại.

- Đại ca đang làm gì vậy, chỉ còn vài ngày nữa thôi, đại chiến đệ tử ngoại môn sẽ bắt đầu rồi, chẳng lẽ bế quan xuất hiện con đường mới hay là tẩu hỏa nhập ma rồi.

Triệu Phi Kính cũng đã tới một lần, thấy Bắc Thần đóng cửa từ chối tiếp khách, tròng mắt chuyển hai vòng, lại đi trở về.

Giả Tuấn cuối cùng không nhịn được nữa, trực tiếp đi đại điện sườn núi, gặp Tần Bạch. Tần Bạch thật sự rất nhức đầu với tên côn đồ trong tông môn này, mịt mờ nói Đệ Tứ Sơn đã có an bài cho Bắc Thần, lập tức trực tiếp đuổi hắn đi.

Giả Tuấn đứng ở bên ngoài tu luyện thất, sờ sờ cằm của chính mình, cười nói:- Mật Châu, hắc hắc, quá thú vị rồi!

Khi tất cả đệ tử ngoại môn Nam Huyền Tông đều đang thảo luận đến tham gia đại chiến tông môn. Bắc Thần ngồi thẳng trong mật thất của chính mình, lấy ra ba lò đầu thú.

- Mịch Tinh Nguyên Đan, mỗi một lò cần mười hai phần tài liệu cấp linh. Cố Linh Nguyên Đan, mỗi một lò cần mười lăm phần tài liệu cấp linh. Tinh Huyết Nguyên Đan, ngoài huyết tinh của yêu thú, mỗi một lò cần mười ba phần tài liệu cấp linh. Trong mười lò không biết có thể luyện chế ra bao nhiêu linh đan đây. Nhưng thật ra Bổ Mạch Linh Đan kia, tuy rằng là linh đan thứ phẩm, mỗi một phần cần năm phần linh tài cấp địa, hai mươi lăm phần linh tài cấp linh. Mấy ngày nay ta nghiên cứu tâm đắc luyện đan kia rồi, coi như tương đối có tiến bộ không ít với luyện đan thuật.

Dẫn ra pháp quyết, một địa hỏa trận khởi động bên trong tu luyện thất này, một cỗ địa phế chi hỏa bắt đầu thoát ra, quay về lò đầu thú.

Bắc Thần vung tay phải lên, mười hai phần tài liệu cấp linh đã sớm chuẩn bị xong đều bay lên, xoay tròn phía trên lò đầu thú. Được linh lực của Bắc Thần dẫn dắt, các tài liệu bắt đầu liên tiếp tiến vào bên trong lò đan.

Mấy ngày này, Bắc Thần đồng thời dùng linh đan tu luyện, chính là xử lý linh tài luyện đan, tìm hiểu phần tâm đắc luyện đan kia.

Làm cho Bắc Thần ngạc nhiên chính là một phần tâm đắc luyện đan này hình như là cố ý tạo ra cho hắn vậy. Vừa lúc thích hợp với loại của hắn, đệ tử luyện đan sư mới vừa đột phá. Sau một phen tinh nghiên, Bắc Thần được lợi ích rất nhiều.

Hắn nếu là biết đạo ngọc giản này là từ trong tay Phi Sơn chân nhân, có lẽ sẽ không có ngạc nhiên như vậy.

Bên trong ngọc giản còn ghi lại thuật tinh luyện linh dược, thập phần trân quý, Bắc Thần tìm tòi mất năm ngày mới cân nhắc xuất môn đạo.

Tĩnh hạ tâm thần, Bắc Thần bắt đầu toàn thân toàn tâm tập trung vào trong luyện chế Mịch Tinh Nguyên Đan.

Khi mười hai phần linh dược hóa thành mười hai đạo lưu quang bắt đầu kết hợp lại, tay phải của Bắc Thần vừa động đan quyết, một cỗ linh lực như hỏa từ bên trong người của hắn vọt ra, tiến nhập vào bên trong lò đầu thú.

Cỗ linh lực này sau khi tiến vào bên trong lò đầu thú, trực tiếp bao vây lên đan dược sắp được hình thành.

Thần niệm của Bắc Thần vừa động, linh lực kia liền hóa thành từng đạo ngọn lửa thật nhỏ, chui vào bên trong linh dược. Thời điểm chờ cỗ linh lực này lại lao tới, một ít ghi chép vụn vặt cũng bị luyện hóa thiêu đốt.

- Quả nhiên có hiệu quả!

Thuật tinh luyện linh dược, coi như là một bộ phận tạo thành trọng yếu của luyện đan thuật, là bí thuật tinh luyện linh dược, cô đọng linh túy, xem như thập phần khó có được.

Bắc Thần sau khi tìm hiểu thuật tinh luyện Phi Sơn lão tổ lưu cho hắn, thời gian mặt dù ngắn, cũng có hỏa hậu nhất định.

Sau đó, linh lực của Bắc Thần rút khỏi, một đoàn linh dược kia phân tán chuyển hóa thành mười viên linh đan. Cùng với tiến vào của linh lực thiên địa, cùng với thiêu đốt của địa phế chi hỏa, một cỗ đan hương bắt đầu tràn ngập ra ngoài.

Cuối cùng, một lò Mịch Tinh Nguyên Đan này của Bắc Thần, bằng thuật tinh luyện linh dược, cùng với nguyên nhân luyện đan thuật của Bắc Thần có điều tinh tiến, đạt tới thành đan dẫn năm phần.

Lần này làm cho Bắc Thần vô cùng cao hứng, vội vàng nuốt vào một viên Mịch Tinh Nguyên Đan, mở ra lò luyện chế Mịch Tinh Nguyên Đan thứ hai.

Mười lò Mịch Tinh Nguyên Đan, Bắc Thần tổng cộng luyện chế ra được năm mươi ba viên linh đan. Mười lò Tinh Huyết Nguyên Đan, Bắc Thần tổng cộng luyện chế ra được bốn mươi bốn viên linh đan. Mười lò Cố Linh Nguyên Đan, Bắc Thần cũng luyện ra được ba mươi viên đan.

Lập tức gia tăng mười hai phần dự trữ nguyên đan thượng phẩm, làm cho Bắc Thần không khỏi phấn khởi hồi lâu. Đặc biệt là Tinh Huyết Nguyên Đan, Cố Linh Nguyên Đan trong đó, đều là nguyên đan thượng phẩm thập phần khó có được.

Bắc Thần phỏng chừng nguyên đan này nọ cũng đủ để chống đỡ hắn tu luyện đến Hóa Huyết đỉnh phong.

Kế tiếp, Bắc Thần bắt đầu dùng Mịch Tinh Nguyên Đan, Tinh Huyết Nguyên Đan, khôi phục lại linh lực khí huyết bên trong cơ thể, hắn chuẩn bị mở ra lò luyện chế linh đan thứ phẩm: Bổ Mạch Linh Đan.

Chương 49: Bổ Mạch Linh Đan

<!---->Bổ Mạch Linh Đan là Phi Sơn lão tổ cố ý chuẩn bị cho Bắc Thần. Bắc Thần tại Cực Đạo Sơn, mạnh mẽ đột phá tu vi, từ Hóa Huyết tầng bảy tiến lên Hóa Huyết tầng tám. Kinh lạc trong cơ thể của hắn, phần lớn đều bị huyết khí đi qua vài lần, miễn cưỡng bị cường hành mở ra, để lại rất nhiều ám thương.

Bổ Mạch Linh Đan này tuy chỉ là linh đan thứ phẩm, cũng là linh đan diệu dược hồi phục lại loại thương thế này. Đúng bệnh hốt thuốc, vừa lúc thích hợp.

Đương nhiên, Phi Sơn lão tổ chuẩn bị phương pháp luyện đan này cho Bắc Thần cũng có mục địch khảo giáo luyện đan thuật của Bắc Thần.

Về phần tâm đắc luyện đan hắn lưu lại, nhằm vào Bổ Mạch Linh Đan này, có giải thích chuyên môn tường tận. Phi Sơn lão tổ tin tưởng rằng dựa vào tâm tính của Tiểu Bắc Bá Nam Huyền Tông, hắn hẳn là có thể tự cân nhắc ra được. Nhân lão thành tinh, hắn lần đầu tiên nhìn thấy Bắc Thần, đã biết đứa trẻ này không phải một người cần phải lo lắng quá nhiều.

Sau khi Bắc Thần khởi động lò đầu thú, ba mươi phần tài liệu trước người toàn bộ đi ra từ trong xiêm áo. Năm phần linh thảo cấp địa, hai mươi lăm phần linh tài cấp linh, đều đã xử lý tốt trước đó rồi.

Nhắm mắt điều tức, linh lực ở trong cơ thể vận chuyển suốt một ngày dài, Bắc Thần lần nữa trợn mắt, đã là tinh thần thanh chính, nguyên khí no đủ.

Dẫn ra đan quyết, nắp lò đầu thú bay lên, miệng lò tự sinh ra một cỗ hấp lực, hút hết ba mươi phần tài liệu vào bên trong lò đan.

Ầm ầm một tiếng, nắp lò hợp lại, phong tỏa linh lực lên cả lò đan, không có một chút ít nào tán ra ngoài.

Bắc Thần lại lần nữa động đan quyết, địa phế chi hỏa trong khoảnh khắc lại sôi trào lên, ngọn lửa lao ra cao đến mấy trượng, bao vây lên cả lò đầu thú.

- Tu vi của ta, phải luyện chế linh đan thứ phẩm, nói đến có lẽ chính là hỏa khí còn không đủ đầy. Địa phế chi hỏa này dùng để luyện chế đan dược, chung quy là hạ xuống kém cỏi. Nếu là ta có một đạo luyện đan linh hỏa, cho dù có là tiên chân linh hỏa bậc phẩm dưới cấp huyền cũng sẽ không bị động như thế này. Nói không chừng vào thời điểm mấu chốt, còn phải dựa vào Liệt Diễm Phù nữa.

Trong nội tâm của Bắc Thần, sau khi phân tích một phen ưu khuyết của linh đan thứ phẩm mình có thể luyện chế, bất ngờ lại sinh ra khát vọng đối với một đạo tiên chân linh hỏa.

- Tiên chân linh hỏa a, đối với Hóa Huyết kì như ta quả thật là có thể ngộ không thể cầu. Phi Luyện thì sướng rồi, trực tiếp được ban cho một đạo linh hỏa, còn là thượng phẩm cấp huyền a!

Sau khi âm thần oán một câu, toàn bộ tâm thần của Bắc Thần lại đặt lên luyện chế Bổ Mạch Linh Đan trước mắt.

Bắc Thần bế quan luyện đan chế phù, đại chiến đệ tử ngoại môn Nam Huyền Tông cũng đúng hạn cử hành.

Đại chiến đệ tử ngoại môn chia làm ba tầng cấp, một lôi đài của Hóa Huyết sơ kỳ, một lôi đài của Hóa Huyết trung kỳ, một lôi đài của Hóa Huyệt hậu kỳ.

Về phần Hóa Huyết đỉnh phong, tổng cộng chỉ có ba người Phi Chiến, Phi Tỉ, Phi Phác, cũng sẽ không cần phải tỷ thí. Ba người này, từ sau khi trở về từ mật cảnh Cực Đạo Cung, lần lượt tiến vào trạng thái bế quan, nghĩ đến đột phá Cố Nguyên kì. Hóa Huyết đỉnh phong vốn đã là một kì quá độ, rất ít có người sẽ dừng lại ở cảnh giới này quá nửa năm.

Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang, đan phù khí trận, đạo pháp quy nguyên!

Mười sáu sơn của Nam Huyền Tông, gần vạn đệ tử ngoại môn Hóa Huyết kì, từng đôi chém giết, đích thật là thập phần náo nhiệt. Đệ tử truyền nhân do hai viện, ba điện này bí mật bồi dưỡng cũng đều xuất hiện, bắt đầu tham dự vào các trận đấu.

Giả Tuấn, Triệu Phi Kính, Tôn Phi Luyện, ba người đều tự đại, nổi bật hơn người, thắng được thứ tự tương đối tốt.

Bất đồng với Cực Đạo Cung, một kích toàn lực Cố Nguyên kì đã là tồn tại đỉnh phong rồi. Trên đại chiến đệ tử ngoại môn Nam Huyền Tông, đủ loại sự việc nhiều hình dạng liên tiếp xuất hiện cùng nhau.

Có đệ tử tông môn, trực tiếp lấy ra huyền khí trung phẩm, đánh bại đệ tử tu vi cao hơn bản thân một cấp bậc. Còn có đệ tử, miễn cưỡng ở trên lôi đài bố trí ra một tòa linh trận, thủ lôi đài, ai đều không làm được gì. Cũng có đệ tử, kéo bè kết phái, khiêu khích lẫn nhau, luân chiến từ xa, quấy rầy người khác, để cho người của nhóm mình lên hạng.

Đương nhiên, có vài đệ tử cấp cao Hóa Huyết tầng chín, thực lực không tầm thường, nội tình hùng hậu, cũng không phải dễ đối phó.

Làm cho tất cả đệ tử ngoại môn Nam Huyền Tông ngoài ý muốn chính là Tiểu Bắc Bá Đệ Tứ Sơn bá đạo phi thường, luôn luôn yêu thích trò vui, lần này từ đầu đến cuối đều không có xuất hiện ở trên đại chiến tông môn.

Các loại đồn đãi cũng bắt đầu phát triển khắp bốn phía, cái gì bản thân bị trọng thương, cái gì được thiên đại ưu đãi bế quan xử lý, cái gì luyện công tẩu hỏa nhập ma, cái gì được lão tổ cảnh giới Đạo Tiên mang đi tài bồi rồi, cái gì bị lão tổ tông môn khác ra tay diệt sát...

Mặt kệ bên ngoài dị nghị thế nào, phát triển ra sao, thẳng đến khi đại chiến tông môn chấm dứt, thứ tự sắp xếp của các đệ tử đã định rồi, tưởng thưởng phong phú cũng đã thưởng ra, Bắc Thần cũng vẫn không có xuất hiện qua.
Mà lần này, đệ tử của chính Đệ Tứ Sơn cũng không có ra mặt giải thích cái gì. Chính bọn họ cũng không biết là xảy ra việc gì, chỉ biết là Bắc Thần vẫn còn ở trong tu luyện thất, ngoài cửa vẫn treo lệnh từ chối tiếp khách, đã muốn treo được hơn một tháng rồi.

Lần này đại chiến của đệ tử ngoại môn, Đệ Tứ Sơn có thể nói là đại bại nặng nề. Lôi đài của Hóa Huyết hậu kỳ trực tiếp là một khoảng không, không ai tham gia.

Chỉ Điệp sau khi trở về từ Cực Đạo Cung, liền bế quan không đi ra, Bắc Thần lại bị Lục Quỳnh hạ cấm lệnh, bốn người Phi Ca lại được Ngải Sơn lão tổ mang đi, đến nay tình hình thế nào vẫn là không rõ. Này đây, Đệ Tứ Sơn Nam Huyền Tông thực lực cường hãn, đại chiến tông môn lần này, thu hoạch lại thường thường.

Một ngày này, Giả Tuấn kêu lại cả hai người Phi Kính và Phi Luyện.

Ba người này, trong đại chiến tông môn lần này, thứ tự sắp xếp nằm ở hai mươi người đứng đầu. Phi Luyện lại dựa vào vài món huyền khí, cường thế xong lên hạng chín. Ba người đều lấy được tưởng thưởng phong phú, tâm tình đều không tồi.

Ba người Giả Tuấn bao một gian mật thất, sau khi ngồi xuống, Giả Tuấn nhìn nhìn bốn người, thần bí nói:

- Biết đại ca của ta vì sao không có tới tham gia đại chiến tông môn không?

Bộ dáng của Giả Tuấn làm như biết được nguyên do trong đó, hai người Phi Kính, Phi Luyện đều cảm thấy hứng thú rồi. Bọn họ cũng âm thầm buồn bực, dựa vào tính tình của Bắc Thần, đại chiến tông môn xác định vững chắc không thể nào ít đi thân ảnh của hắn. Không nghĩ tới tỷ thí đã đến ngày mười lăm rồi, hắn vẫn là không thấy xuất hiện.

Giả Tuấn thần bí cười cười, thấp giọng nói:

- Mật Châu, Đệ Tứ Sơn phái đại ca của ta đi Mật Châu!

Mật Châu, kia chính là chiến trường hai tông Nam Huyền Tông và Đạo Chân Tông khai chiến a. Hơn nữa Mật Châu lại tiếp giáp Thú Sơn, là một địa phương thập phần hung hiểm. Đệ Tứ Sơn thế nhưng lại phái Bắc Thần tiến vào Mật Châu, này không phải là để hắn đi chịu chết sao?

- Giả láo toét, tin tức này của ngươi có thể tin được không, Mật Châu hiện tại cũng không phải là địa phương tốt, Tiểu Bắc Bá hắn cho dù cả người là sắt, tới nơi đó rồi cũng sẽ bị mài đến không còn gì!

- Mập mạp chết tiệt nhà ngươi thì biết cái gì, ta nghe gia gia ta nói, chiến đấu cấp cao của chỗ Mật Châu đó cơ bản là đã phân ra thắng bại. Đạo Chân Tông đã có dấu hiệu rút lui khỏi Mật Châu, kế tiếp là ngăn cản về phía đầu não Thú Sơn, sẽ thuộc về trên tay Nam Huyền Tông chúng ta. Ngươi ngẫm lại đồ vật tốt trên Thú Sơn kia đi, với tính tình của đại ca ta, có thể nào không có ý tưởng gì sao. Ta hôm nay gọi hai người các ngươi đến đây, chính là thương lượng một chút. Chúng ta thời điểm nào nên đi qua đó, vừa không cần hao phí sức lực vẫn có thể thu được chút ưu đãi nào đó từ chỗ của đại ca đây!

- Tiểu tử ngươi thật là tinh quái, nếu làm cho Tiểu Bắc Bá biết được, nhất định sẽ lột một tầng da của ngươi!

- Chúng ta đi cũng là giúp đỡ đại ca của ta, đặc biệt là Phi Luyện sư huynh. Ngươi muốn đi, đại ca của ta xác định vững chắc có thể cười đến rớt răng. Thú Sơn mênh mông kia, thiên tài địa bảo có bao nhiêu a, có thể sử dụng để tăng cường luyện khí gì đó, sợ là xếp thành đống rồi!Đối với điểm này, Triệu Phi Kính cùng Tôn Phi Luyện thập phần đồng ý. Nếu Đạo Chân Tông kia phải rút ra khỏi Mật Châu, vậy cả Mật Châu kia sẽ rơi vào tay của Nam Huyền Tông.

Quặng mỏ Mật Châu chiếm được, cả Mật Châu, tài nguyên thật phong phú, lại tiếp giáp Thú Sơn, kì thực chính là một địa phương tốt để tu chân thám hiểm, khó mà có được a.

Bắc Thần một khi tiến vào Mật Châu, sau khi đại chiến kết thúc, thế nào cũng được cử đến một địa phương để trú ngụ. Đến lúc đó, cả người bọn họ cùng đi qua, giúp đỡ hắn không nói, bốn người hợp lại với nhau, không chừng còn có thể làm ra một phen sự nghiệp nữa.

- Giả Tuấn nói không tồi a, chính là vào lần này, sợ là có một đoạn thời gian không thể về được. Ta phải về chuẩn bị một phen, luyện khí gì đó cũng đều phải mang đi mới được!

Trong bản tính của Tôn Phi Luyện, cũng là một người nhiệt huyết tiêu sái. Để cho hắn vẫn đứng ở tông môn tinh nghiên luyện khí thuật, tuyệt đối là làm nhiều công ít.

Luyện khí đại sư bên trong chỗ Tu Viện đó, cũng là thấy được điểm này, mới phóng hắn tiến vào bên trong mười một sơn, hơn nữa ở chỗ Luyện Khí Các còn được treo một chức vị.

Thời điểm ba người Giả Tuấn bí mật chuẩn bị tiến đến Mật Châu, Bắc Thần đang luyện chế Bổ Mạch Linh Đan, cũng tiến vào thời khắc mấu chốt nhất.

Liên tiếp ba lò linh đan đều là phế đan, không chỉ không đánh tan đi tin tưởng của Bắc Thần, ngược lại lại khơi dậy một cỗ ý chí chiến đấu của hắn.

Lò Bổ Mạch Linh Đan thứ tư nghênh đón thời khắc ngưng đan cuối cùng, Bắc Thần không chút do dự nào, thân thủ lập tức đánh ra một đạo Liệt Diễm Phù. Một đạo Liệt Diễm Phù, sau khi dung nhập vào bên trong địa phế chi hỏa, hai bên tăng cường thêm, hóa thành hỏa nguyên lực nóng rực, toàn bộ xâm nhập vào bên trong lò đầu thú.

Cả lò đầu thú này chịu được cực nóng, ong ong chấn động lên.

Bắc Thần nhấn vào đan điền của chính mình, một cỗ linh lực tinh thuần phun tới, trực tiếp tiến nhập vào bên trong địa hỏa trận. “Phanh” một tiếng, ngọn lửa bạo liệt, nhiệt độ nâng cao.

Bổ Mạch Linh Đan liên tiếp thất bại ba lượt, rốt cục ở lò thứ tư được Bắc Thần luyện chế ra hai viên.

Linh đan so sánh với nguyên đan có chỗ độc đáo, ít nhất, mỗi một viên linh đan, mặt ngoài đan dược đều sẽ có linh văn.

Hai viên Bổ Mạch Linh Đan Bắc Thần luyện chế này, linh văn trên đó chính là văn lộ tuyết hoa tinh tế tỉ mỉ,nhìn thấy thập phần khiến người khác yêu thích.

Không kịp vui vẻ vì tăng lên luyện đan thuật của bản thân, Bắc Thần lại không chút do dự nào, bốc lên một viên Bổ Mạch Linh Đan, lập tức nuốt vào bụng.

Trong nháy mắt linh đan tiến vào miệng hóa thành một đạo linh quang, từ trong miệng của Bắc Thần chấn động vào bên trong đan điền. Sau đó, Bắc Thần rõ ràng nhận thấy được một cỗ dược lực nóng rực, bắt đầu lao ra trong đan điền, tiến vào bách hài kinh lạc của tự thân.

Nguyên bản tu vi tăng lên mạnh mẽ, kinh lạc trở nên buông lỏng thưa thớt. Sau khi được linh dược tu bổ, bắt đầu trở nên kiên cường dẻo dai. Lực lượng mạnh mẽ, phát ra từ trong kinh lạc huyết mạch của Bắc Thần.

Bên trong đan điền khí hải của Bắc Thần, một cỗ khí tức màu đen bắt đầu xuất hiện, hóa thành máu đen bị dược lực bức ra bên ngoài cơ thể.

Sau khi liên tiếp dùng hai viên Bổ Mạch Linh Đan, ngoài thân của Bắc Thần bất ngờ lại xuất hiện một tầng chất sừng màu đen.

Hóa ra một đạo thanh thủy, sau khi tẩy trừ thân mình một lần, Bắc Thần cảm thấy được thần thanh khí sảng, toàn thân thoải mái đi rất nhiều.

Linh lực bên trong vận chuyển một vòng, Bắc Thần cũng nhận thấy được trì trệ lúc trước, bây giờ đã thông thuận đi rất nhiều.

- Theo ta phỏng chừng, nếu lại dùng thêm hai viên Bổ Mạch Linh Đan nữa, cơ bản có thể thanh trừ hoàn toàn thương thế bên trong cơ thể của ta!

Lấy ra linh tài lò thứ năm, Bắc Thần lập tức bắt đầu một vòng luyện chế Bổ Mạch Linh Đan mới.

Chương 50: Bắt trộm linh ngư

<!---->Năm đạo Liệt Diễm Phù thật vất vả luyện chế ra, bị Bắc Thần dùng hết không dư một đạo nào. Sáu lò Bổ Mạch Linh Đan lúc sau, thêm vào một lò bạo đan, một lò phế đan, bốn lò tạo đan thành công, tổng cộng thành bảy viên đan.

Bắc Thần dùng hai viên Bổ Mạch Linh Đan, sau khi thanh trừ toàn bộ ám thương, thần thái cả người đều như bay lên.

Sau khi cẩn thận thu lại năm viên Bổ Mạch Linh Đan, Bắc Thần mới đi ra tu luyện thất, gần hai tháng lần đầu tiên tắm ánh mặt trời.

Đứng ở cửa tu luyện thất của chính mình, nhéo nhéo một chút thắt lưng, giương ra hai tay, sau khi hút mạnh một ngụm tinh khí, Bắc Thần cảm giác toàn thân chính mình tràn ngập năng lượng.

Vài tên đệ tử của Đệ Tứ Sơn, thấy được Bắc Thần xuất quan, thời điểm đi ngang qua đều chào hỏi với hắn, xưng hô hắn là Bắc Thần sư huynh.

Bắc Thần lần lượt gật đầu đáp lại, sư huynh đệ này nọ, trong ngày thường đều là tu luyện học thập cùng nhau, quan hệ với bản thân cũng không tệ. Bắc Thần có đôi khi ở bên ngoài gặp phải linh ngư, còn có thể mang về chia sẻ cho bọn họ một phần.

Nhớ tới linh ngư, Bắc Thần bất giác liếm liếm môi, giương mắt nhìn liếc về phía sườn núi Đệ Tứ Sơn kia.

- Sơn chủ hẳn là đã bế quan rồi. Vào canh giờ này, Vương Mục sư huynh chắc chắn còn đang bận rộn bên trong luyện khí sư. Hẳn là sẽ không ai chú ý tới ta đâu, hơn nữa bọn họ còn tưởng rằng ta còn đang bế quan, trời ban cho cơ hội tốt như vậy, phải nắm chắc một chút a!

Sau khi cẩn thận phân tích một phen, Bắc Thần không hề chần chờ nữa, né qua các đệ tử, một người như ăn trộm lén lút đến đại điện ở sườn núi.

Quả nhiên, tu luyện thất của Vương Mục đóng chặt, bên trong thỉnh thoảng còn vang lên thanh âm đinh đinh, chắc là đang rất bận rộn.

Bắc Thần nhéo nhéo thắt lưng đi đến phía sau một chỗ tảng đá lớn. Sau khi ẩn núp xong, không hề thấy động tĩnh, liền trộm vươn đầu, nhìn nhìn bốn phía.

Sau khi xác nhận là không ai phát hiện, Bắc Thần vòng ra phía sau tảng đá lớn, chậm rãi đi đến gần linh hồ. Nơi Bắc Thần chọn là tốt nhất, tảng đá lớn cách linh hồ rất gần, chỉ cần hai ba bước đã đến. Sau khi hắn săn được linh ngư, chỉ cần quay người lại, có thể tiến vào phía sau tảng đá rồi biến mất không thấy.

Từ bên trong túi trữ vật, lấy ra một bình ngọc màu đỏ, Bắc Thần từ bên trong lấy ra một viên đan dược.

Vò viên đan dược này trong tay, sau khi cho vào hồ nước sâu một thước, Bắc Thần liền bắt đầu yên tĩnh chờ đợi. Chỉ chốc lát, sâu trong linh hồ, đã bơi ra hơn hai mươi đuôi linh ngư màu vàng.

- Cũng không biết linh ngư sơn chủ nuôi là loại gì, kim lân cả người, thịt chất ngon. Sẽ không phải là dị chủng trân phẩm đi, lần sau phải đi Tàng Thư Các mới được, phải cẩn thận tra thử một chút!

Vòng vo chuyển tâm tư, ngón tay của Bắc Thần đã đụng đến một đuôi linh ngư. Hơn mười đuôi linh ngư này, đều bị khí tức của đạo đan dược trên tay của Bắc Thần hấp dẫn tới.

Bắc Thần cũng không sốt ruột, chờ đến thời điểm hai đuôi linh ngư bắt đầu tranh thức ăn, linh lực trên ngón tay của hắn bí mật phóng ra, chia một viên đan dược kia làm hai.

Hai đuôi linh ngư kia hé miệng, cắn nuốt nửa viên linh dược kia vào. Nhìn đến lúc này, ánh mắt Bắc Thần cũng cười tươi, biết hôm nay lại có lộc ăn rồi.

Lần thứ hai ngẩng đầu, cẩn thận đánh giá bốn phía một phen, sau khi xác nhận là không ai, thân thủ Bắc Thần chụp tới, bắt lên hai đuôi linh ngư đang vẫy vẫy.

Sau khi bỏ linh ngư vào bên trong một lọ đặc chế, Bắc Thần lắc mình hướng tới mặt sau một tảng đá lớn kia, cước bộ nhẹ nhàng, không ảnh không tung.

- Tiểu tử hỗn láo này thật là có biện pháp a. Ta nói rồi linh ngư này cũng không phải là ngốc mà, như thế nào lại không một tiếng động bị trộm đi nhiều như thế chứ. Nguyên lai là hạ dược, cũng không biết tiểu tử này đã tạo ra loại dược gì đây!

Sau khi Bắc Thần đi rồi, sơn chủ Lục Quỳnh mới từ linh hồ khác đi ra. Gần nhất Nam Huyền Tông đồng thời cùng cả Đạo Chân Tông và Bắc Huyền Tông khai chiến, nàng thân là sơn chủ Đệ Tứ Sơn, tự nhiên sẽ không có thời gian bế quan.

Hôm nay đang ở trong cung điện ở đỉnh núi nhắm mắt điều tức, thần thức đảo qua, lập tức nhìn thấy Bắc Thần lại trộm đến sườn núi rồi.

Với kiến thức của nàng, tự nhiên nhìn ra bất đồng so với hai tháng trước của Bắc Thần. Sau khi ẩn giấu đi hành tung, nàng trước Bắc Thần một bước, từng bước đi đến bên cạnh linh hồ.

Từ khi xuất quan, nhận được báo cáo biết được linh ngư đã bị trộm đi một số lớn, trong lòng Lục Quỳnh vẫn luôn có nghi vấn. Đại điện ở sườn núi này, có ba người Lưu Phủ trấn thủ, linh ngư đó lại phi thường linh hoạt, một đệ tử cấp thấp cảnh giới Hóa Huyết như Bắc Thần, rốt cục chỉ dùng thủ đoạn gì mà có thể trộm bắt được linh ngư đây?

Toàn bộ hành trình Bắc Thần trộm săn linh ngư đều ghi vào trong mắt, cũng rốt cục hiểu được, vì sao Tiểu Bắc Bá này trộm săn đi linh ngư lại vô thanh vô tức như vậy.

“Tiểu tử này, nghe nói ở bên trong Đan Các, ăn đi toàn bộ ba đuôi linh ngư là Lục Viêm đã nuôi dưỡng được mười năm, thật là tăng thể diện cho ta quá mà!Sau khi nghi vấn trong lòng được giải đáp, tâm tình Lục Quỳnh cũng tốt hơn, một đường đi phía sau Bắc Thần đến Đệ Tứ Sơn.

Bắc Thần cầm hai con linh ngư, lấy ra một kiện pháp khí phi hành, một đường bay đến Nam Huyền Sơn.

Tiến vào Nam Huyền Sơn, sau khi bay đi nửa canh giờ, Bắc Thần đã bay đến bên cạnh một thác nước. Sau khi thuần thục rửa sạch hai con linh ngư, Bắc Thần dựng lên một đống lửa, bắt đầu nướng linh ngư.

Hai đuôi linh ngư màu vàng, dài đến ba thước, sau khi lột sạch da, bên trong da cá màu vàng là phần thịt trắng noãn, nướng trên lửa, mùi hương tỏa ra ngoài.

Bắc Thần sau khi chuẩn bị xong hai đầu linh ngư, từ bên trong túi trữ vật lấy ra một ít gia vị, thỉnh thoảng rắc lên mặt linh ngư một chút.

Ở chỗ thác nước này, không cao không thấp, là cứ điểm mà Bắc Thần vẫn luôn dùng để nướng linh ngư. Sau khi hắn ở Đệ Tứ Sơn gặp được linh ngư, đều đi đến nơi này để nướng.

Trộm săn linh ngư của ngọn núi chính mình, hắn đương nhiên sẽ không ngốc mang vào tu luyện thất rồi. Cùng một đám sư huynh đệ phân cam đồng vị, kia không phải tìm thù sao, Vương Mục sư huynh tối sầm mặt lại, vẫn là thập phần đáng sợ.

Đến thời thời điểm linh ngư đã được nướng chín tám phần, Bắc Thần hít hít mũi, cảm khái một câu:

- Thật thơm a, sơn chủ đúng là có bản lĩnh, linh ngư dưỡng ra đều thật là đặc biệt. Có cơ hội, ta cũng muốn lấy một linh hồ, dưỡng một hồ linh ngư từ từ ăn!

- Chờ tiểu tử ngươi tiến cấp lên Ngưng Đan kì rồi tiếp tục làm xuân thu đại mộng này đi!

Thanh âm đột ngột xuất hiện, trực tiếp dọa cho Bắc Thần nhảy dựng, thiếu chút nữa đã đâm đầu vào ngọn lửa.

Nghe được tiếng người, không cần quay đầu lại, Bắc Thần cũng biết là ai đứng phía sau hắn. Trời của ta ơi, sơn chủ lão nhân gia nàng không phải là nhật lý vạn cơ, bế quan tu luyện rồi sao, như thế nào lại rảnh tới mức phát hiện hành tung của ta chứ.

Bất đắc dĩ xoay người lại, hai tay Bắc Thần cầm gia vị, cúi đầu với Lục Quỳnh rồi thi lễ:

- Bái kiến sơn chủ!

- Tiểu tử giỏi, đã cảnh cáo ngươi tránh ra linh ngư của ta xa một chút, ngươi lại chế giễu ngược lại. Này còn chưa tới hai ngày, lại trộm săn đi hai con, ý đồ xấu thật là nhiều, thế nhưng lại còn dùng dược.Lục Quỳnh vừa bực mình vừa buồn cười, bởi vì ngay vừa rồi, Bắc Thần như là sợ linh ngư bay mất vị. Lúc bản thân đang giáo huấn, hắn đồng thời chuyển thân mình, trở mình linh ngư kia, rải một chút gia vị lên đó. Cái mũi Lục Quỳnh giật giật, cá nướng này đặc biệt có mùi vị, tràn ngập vào khứu giác. Mặc dù nàng đã thanh tu nhiều năm, cũng không tự giác nổi lên thèm muốn.

Lúc này, Bắc Thần thập phần không phúc hậu nói:

- Sơn chủ, người xem linh ngư này cũng sắp nướng chín rồi. Người muốn đánh phạt gì đó, chờ chúng ta nướng xong linh ngư này rồi nói sau.

Lục Quỳnh cười khúc khích vui vẻ, đĩnh đạc ngồi lên một tảng đá bên cạnh, chăm chú nhìn nhìn Bắc Thần.

Bắc Thần nhất thời không kịp chuyển tâm tư, chính là ở nơi này ngây ngốc một chút.

- Tiểu tử ngươi như thế nào lại không có đạo hạnh như vậy, ta là sơn chủ, phải ăn cá nướng, ngươi còn không biết hầu hạ sao, còn muốn chờ ta chính tay động thủ!

Trong lòng Bắc Thần oán thầm một câu, cá này ta bắt, cá này ta nướng, gia vị này ta xuất ra, ngươi muốn ăn còn cần ta hầu hạ, ngươi không phải chỉ là cung cấp cá thôi sao! Nào có ung dung, đẹp đẽ, quý phái chớ, nào có đức cao vọng trọng đâu, nào có cao lãnh như hoa!

Trong lòng tuy rằng nghĩ như vậy, trên tay lại chính là không chút do dự, rất nhanh dâng lên một đuôi cá đã nướng xong cho Lục Quỳnh.

Mỹ thực ngay tại miệng, Lục Quỳnh cũng không so đo nhiều với Bắc Thần, thập phần đại khí bắt đầu ăn dần. còn từ bên trong túi trữ vật lấy ra một bình linh tửu, trong lúc ăn cá nướng, còn tự thưởng thức một chút.

Bắc Thần nguyên bản còn đang ngồi xổm ăn cá nướng của chính mình, đột nhiên ngửi thấy mùi linh tửu, đến gần bên người của Lục Quỳnh cọ cọ, hai mắt nhìn thẳng vào linh tửu của nàng.

- Đừng nghĩ nữa, ngươi còn chưa trưởng thành, không thể uống linh tửu được!

- Sơn chủ, ta cũng đã mười bốn tuổi rồi, không nhỏ nữa!

- Ta cũng sắp bốn trăm tuổi rồi, ngươi nói với ta mười bốn tuổi của ngươi không nhỏ!

Một câu nói khiến Bắc Thần không thể nào phản biện lại, vùi đầu lại ăn tiếp linh ngư của bản thân.

Sau nửa canh giờ, Bắc Thần ăn hết toàn bộ linh ngư của bản thân. Linh ngư này hương vị không những ngon, bên trong thịt cá còn hàm chứa linh lực, đối với Bắc Thần không khác gì ăn được linh đan diệu dược.

Lục Quỳnh lại ăn rất mau, nàng chính là vì hương vị cá nướng mà tới. Nhìn nhìn Bắc Thần ăn đến bụng tròn vo, tâm tình của Lục Quỳnh không hiểu sao tốt hơn. Dù sao cũng chính là đệ tử của Đệ Tứ Sơn của mình, nên để nàng sủng ái.

- Tiểu tử, về sau cẩn thận chút, linh ngư kia của ta còn phải lưu lại, ngươi đừng ăn hết của lão nương. Ôi, mấy núi khác, ngươi đi nhiều nhiều một chút. Đáng tiếc, ngươi lập tức phải đi Mật Châu.

- Sơn chủ, lần này ta đi Mật Châu, sợ là phải ở đó ngây ngốc thật lâu đi?

Nói đến hành trình Mật Châu, Bắc Thần muốn thu được toàn bộ tin tức từ chỗ của Lục Quỳnh.

- Tiểu tử thật là xảo quyệt a, nếu cho ngươi đi Mật Châu, tự nhiên đã là có tính toán để ngươi ở đó ma luyện một phen rồi. Đạo Chân Tông, Thú Sơn cũng không phải là dễ chọc. Ngươi chỉ để ý đến chuyện của chính mình là được, xảy ra chuyện còn có ta gánh!

- Hắc hắc, có những lời này của người, ta xác định vững chắc sẽ đi Thú Sơn rồi. Bắt được mấy con linh ngư tốt nhất trở về, đến lúc đó ta mời người ăn ha!

- Này còn không tệ lắm, ta đi về trước đây, ngươi đừng ở bên ngoài đùa giữa nữa, núi Nam Huyền Sơn này, cũng không phải nơi có thể tùy tiện đến đâu!

Lục Quỳnh đi rồi, Bắc Thần giương mắt nhìn nhìn Nam Huyền Sơn, vẫn là khởi động độn quang bay vào bên trong ngọn núi.

Lần này luyện chế ra được Bổ Mạch Linh Đan, hắn đã tiêu hao toàn bộ Liệt Diễm Phù. Hắn nghĩ muốn đi vào Nam Huyền Sơn, xem có thể hay không săn giết một hai đầu trăn Hỏa Linh, dùng để chế tạo Liệt Diễm Phù.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau