ĐẠI CHU TIÊN LẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Đại chu tiên lại - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Lần đầu đấu pháp

Dịch: Vong Mạng

Nghe âm thanh bất ngờ vang lên từ sau lưng, Lý Mộ quay phắt người lại, lập tức thấy một gã nam nhân dáng người thấp bé, mặt mũi vô cùng xấu xí đang đứng cách đó không xa, dùng ánh mắt âm u nhìn bọn hắn.

Lý Mộ thầm chấn kinh bởi bằng linh giác hiện tại của hắn cũng không biết gã tới lúc nào, điều này cũng có nghĩa đối phương là người trong giới tu hành biết cách ẩn giấu khí tức, đồng thời pháp lực kẻ này chỉ cao hơn chứ không thấp hơn Lý Mộ.

Mà căn cứ theo lời gã mới nói, Lý Mộ cũng lập tức đoán được thân phận của gã. Thực không ngờ, Triệu gia lại cẩn thận như vậy, nhanh như vậy đã có hành động, vì che giấu chuyện Lâm Uyển mà mời cả người trong giới tu hành.

Trương Sơn lộ vẻ cảnh giác, hỏi: “Ngươi là ai?”

“Là người do Triệu gia phái tới.” Sau khi gã lùn xuất hiện, Lý Mộ đã biết chuyện hôm nay không cách nào rút tay lại được nữa.

Hắn lặng lẽ rút Thanh Hồng kiếm trong tay ra, đứng chắn trước người Trương Sơn rồi nói: “Ngươi đi trước đi, về nha môn tìm người…”

Đối mặt với gã nay, bản thân Lý Mộ không hề sợ hãi. Trong ba ngày này, hắn đã nghĩ thông không ít chuyện. Cảm giác mà gã lùn trước mặt mang lại cho hắn biết, thực lực kẻ này không khác mấy so với Hàn Triết, so với Lý Thanh thì kém một chút. Hắn có pháp khí trong tay, lại có mấy bí pháp kỳ chiêu áp rương, chỉ cần không đụng phải cao thủ Trung Tam Cảnh thì dù không thắng địch cũng có thể tự vệ.

Nghe Lý Mộ nói xong, Trương Sơn lập tức xoay người bỏ chạy. Là một bộ khoái đã nhiều năm, nhiều lần thân rơi hiểm cảnh, y biết rõ lúc này nên làm gì, ở lại chỗ này cũng chỉ là vướng tay, vướng chân Lý Mộ.

“Chạy, các ngươi có thể chạy đi đâu?”

Thân thể gã lùn nhoáng cái liền xuất hiện trước người Trương Sơn, chặn đường đi của y.

Trương Sơn còn chưa kịp lách người né tránh thì gã lùn đã khoát tay, cầm một lá bùa bùa màu vàng đập lên ngực Trương Sơn.

Tiếp đó, Trương Sơn liền cảm giác chân mình nặng tựa ngàn cân, cơ thể tựa như bị thứ gì đó giam cầm, ngay cả việc nhúc nhích ngón tay cũng không được.

Không chỉ có vậy, thị giác, thính giác của y cũng như bị phong bế, trước mắt chỉ thấy một mảnh đen kịt, tai không nghe được bất kỳ âm thanh gì.

Gã lùn tiếp tục xài lại chiêu cũ, ném một lá bùa về phía Lý Mộ. Lá bùa này bay cực nhanh nhưng Lý Mộ đã có phòng bị, hắn nhẹ nhàng vung Thanh Hồng kiếm lên, lá bùa kia lập tức bị chém thành hai mảnh giữa không trung.

Hắn tuy rằng đạo hạnh không cao nhưng từ sau khi đã hoàn toàn quen thuộc với thân thể mới này thì xem như vẫn còn thân thủ cơ bản của một bộ khoái.

Một kích không trúng, gã lùn kia cũng không tức giận mà đứng nguyên tại chỗ, dùng ánh mắt tham lam nhìn Thanh Hồng kiếm trong tay Lý Mộ, thèm thuồng liếm môi, nói: “Không ngờ một tiểu lại như ngươi lại có pháp khí như thế trong tay, vụ làm ăn này có lời lớn rồi…”

Lý Mộ không đáp lời, chỉ nắm chặt Thanh Hồng kiếm trong tay, dồn hết sự tập trung lên người gã lùn.

Từ cách thức chiến đấu của mà suy thì gã lùn này hẳn cũng là tu đạo. Đạo môn có đủ loại thần thông pháp thuật, trong đó phù lục đem lại hiệu quả đặc biệt kỳ diệu, chỉ không ngờ rằng đây là đạo của gã nên Lý Mộ nhất định phải cực kỳ cẩn thận.

Nhìn pháp khí lợi hại trong tay Lý Mộ, gã lùn cũng không buông lỏng cảnh giác, duy trì khoảng cách nhất định với hắn. Người tu đạo chưa tới Trung Tam Cảnh, chưa tu luyện ra Nguyên thần thì vẫn có khả năng bị phàm nhân giết chết, nếu gã bị thanh kiếm kia chém trúng, e là hôm nay cũng phải để lại một cánh tay.

Gã lùn đưa mắt nhìn chằm chằm Lý Mộ, tay đột nhiên móc một xấp giấy đen từ cái túi vải bên hông ra rồi vung lên không trung, hướng về phía Lý Mộ…Nhìn kỹ lại mới phát hiện xấp giấy kia đều là người giấy màu đen. Khói đen trên người giấy tỏa ra quỷ khí dày đặc, lơ lửng trên không trung rồi nhanh chóng vây quanh người Lý Mộ.

“Tà tu!”

Lý Mộ càng thêm cảnh giác, thủ đoạn của gã lùn hiển nhiên không phải Đạo môn chính tông, dù không biết đám người giấy kia lợi hại ra sao nhưng nhất định không thể để chúng tới gần người.

Lý Mộ từng thấy hòa thượng Huyền Độ ra tay nên trong lòng biết thủ đoạn đối phó với quỷ vật loại này thì không có gì hơn được thần thông Phật môn.

Hắn khẽ mấp máy môi, dùng thần thông cấm ngôn niệm Tâm Kinh, trên người lập tức tỏa kim quang. Đám người giấy kia chạm vào kim quang thì khói đen quay cuồng loạn xạ rồi từng cái, từng cái bốc cháy, chỉ thoáng chốc, tất cả đã biến thành tro bụi.

“Phật quang!”

Thấy kim quang trên người Lý Mộ, gã lùn kia lui về sau miệng, kinh hãi thốt lên: “Ngươi lại biết chiêu số của mấy con lừa trọc kia!”

Gã dù coi khinh mấy vị đầu trọc kia nhưng cũng không thể phủ nhận, thần thông Phật môn trời sinh có tác dụng khắc chế yêu quỷ và đám tà tu như gã. Gã không thể ngờ tên tiểu lại trước mặt lại biết thần thông Phật môn, kể từ đây, đại bộ phận thủ đoạn ma quỷ của gã đều không thể dùng được nữa.

Gã vốn tưởng rằng chỉ phải đối phó với hai tên tiểu lại cùi bắp, không nghĩ được trong đó lại có một tên khó chơi như vậy. Gã lùn đang nhìn Lý Mộ, trên mặt đột nhiên hiện lên nét tàn nhẫn, tiếp đó hai tay tức tốc kết ấn, miệng thì thầm tụng niệm.

Lý Mộ loáng thoáng nghe được thứ gã đang niệm chính là: “Thiên Ảnh thần chích, Huyết Sát tinh quân, Huyết nhận tinh quân, Huyết Độc tinh quân, máu kiểm tinh quân, tứ tinh trắng bóc lớn, nhật nguyệt dài minh...”

Mặt Lý Mộ lộ chút kinh ngạc.

Lý Mộ cũng không lạ gì chú ngữ này, đây chính là Huyết Sát, một pháp thuật của Đạo môn được ghi chép trên bản thư tịch nhập môn kia.Thuật này có uy lực cực mạnh, thi triển xong có thể khi huyết dịch toàn thân người trúng thuật lập tức sôi trào, bỏ mạng tại chỗ.

Nó dù là pháp thuật Đạo môn lại có uy lực to lớn nhưng vì ác quá mức tàn nhẫn nên trước giờ bị Đạo môn bài xích, cũng chỉ nhưng gã tà tu cấp thấp mới đi tu tập.

Sở dĩ nói chỉ có tà tu cấp thấp mới chịu tu luyên là bởi chú ngữ thuật này quá dài, chú ngữ pháp thuật thần thông bình thường chỉ có mấy câu, Chân ngôn Đạo thuật thậm chí rút gọn chỉ còn mấy chữ trong khi chú ngữ của thuật Huyết Sát có tới hơn mười câu với hơn ba trăm chữ, cơ bản không thể dùng để đấu pháp trực diện với người có cùng cấp bậc.

Nói chung, chú này bình thường chỉ dùng trong tình huống tập kích có chuẩn bị trước hoặc là tấn công người có thực lực thua xa kẻ thi pháp.

Gã lùn rõ ràng không để Lý Mộ vào mắt, hoặc tối thiểu là gã không cho rằng Lý Mộ có thực lực có thể giết gã.

Lý Mộ thong thả thu Thanh Hồng kiếm lại, bình tĩnh đứng yên tại chỗ nhìn gã niệm chú.

Chú ngữ Huyết Sát có hơn ba trăm chữ, niệm một hơi hết là không thể nào. Nếu hôm nay gã lùn có thể sử dụng chú ngữ dài hơn ba trăm chữ này giết được hắn, vậy Lý Mộ sẽ ở đây gặm hết Thanh Hồng kiếm.

Gã lùn vẫn nhìn chằm chằm Lý Mộ, thấy hắn không có hành động gì thì càng cảm thấy phấn chấn, thở dốc một hơi xong liền mấp máy môi niệm liên tục: "Mộc lang nhất chí, phích lịch oanh phi. Ngã kim hữu sắc, bất đắc cửu đình..."

"

Vốn đã sớm thuộc hết chú ngữ Huyết Sát, đợi tới khi gã lùn niệm tới mấy câu cuối cùng, Lý Mộ điềm tĩnh bấm thủ ấn, nhỏ giọng nói một chữ.

“Lâm!”

Oành!

Gã lùn còn chưa niệm xong chú ngữ, một tia sét sáng lòa từ trên trời đánh xuống, bổ không chệch li nào lên đầu gã.

Sấm sét tới, thân thể gã bị đánh thành than cốc, linh hồn cũng lập tức tiêu tán.

Một cơn gió thổi qua, thi thể gã lùn hóa thành tro tàn, tan biến hoàn toàn vào trong trời đất.

Lý Mộ thu thủ ấn lại, thở nhẹ một hơi.

Thần thông Đạo thuật, ngắn một tấc, mạnh thêm một tấc.

Nhiều khi, ngắn, chưa hẳn đã là một chuyện xấu.

Các chương trước mình hay dùng "gã" để gọi Trương Sơn, do chương này xuất hiện thêm một gã lùn nữa nên đổi sang gọi là y.

Chương 27: Sơn nhân tự có diệu kế

Dịch: Vong Mạng

***

Sau khi dùng lôi pháp tiêu diệt gã lùn, nội tâm Lý Mộ cũng không bị chấn động quá lớn.

Không phải hắn trời sinh máu lạnh vô tình mà là đạo pháp của gã lùn quá quỷ dị, tràn ngập khí âm tà, pháp môn mà gã tu luyện cũng không tầm thường, không biết đã giết hại bao nhiêu sinh linh mới có thể tu được đạo hạnh như bây giờ. Hôm nay, gã lại vì huyết án của Triệu gà mà nhiều lần ra đòn sát thủ với Trương Sơn và hắn, đủ để thấy bản tính của gã, giết gã xem như là vì dân trừ hại, thay trời hành đạo.

Lý Mộ thở sâu, đợi khi nội tâm bình tĩnh lại mới quay người đi tới trước mặt Trương Sơn, gỡ lá bùa trên ngực y xuống.

Thân không thể động, mắt không thể nhìn, tai không thể nghe một hồi lâu, đang khi nội tâm hoảng loạn vô cùng, Trương Sơn đột nhiên thấy cả người nhẹ bẫng đồng thời có thể cử động lại được.

Y nhìn khắp lượt xung quang rồi căng thẳng đưa mắt nhìn Lý Mộ, hỏi: “Tên lùn vừa nãy sao rồi?”

Lý Mộ chỉ đám tro xám trên mặt đất, đáp: “Hắn muốn giết ta, nhưng không biết thế nào, đột nhiên có tia sét trên trời bổ xuống, đánh hắn thành tro bụi…”

Trương Sơn thoáng sửng sốt, hỏi: “Thằng lùn đó đã bị đánh chết?”

Lý Mộ khẽ gật đầu, hàm hồ giải thích: “Chắc do quá nhiều chuyện xấu, ngay cả ông trời cũng không nhìn nổi nên cho sét đánh chết hắn, cũng có thể là do khi nãy hắn thi pháp xảy ra sai sót nên bị phản phệ, mà tóm lại hắn đã chết. Vừa nãy ngươi không thấy đâu, tia sét kia đánh thực quá chuẩn…”

Trương Sơn mới rồi đưa lưng về phía này, cơ thể và các giác quan bị phong cấm nên không biết chuyện gì đã xảy ra, giờ nghe được gã lùn kia bị trời phạt liền hung hăng nghiến răng, gằn giọng nói: “Đáng đời!”

Mắng chửi xong, gã lại nhìn sang Lý Mộ, hỏi: “Chúng ta giờ nên làm gì?”

Lý Mộ lắc đầu, đáp: “Ta còn chưa nghĩ ra biện pháp.”

Nếu lúc trước trong lòng Lý Mộ vẫn còn chút hoài nghi về vụ án Triệu gia và Lâm Uyển, nhưng sau khi gã lùn xuất hiện, một chút hoài nghi kia cũng tan theo mây khói.

Rất rõ ràng, Triệu gia không hoàn toàn tin tưởng việc hồn phách Lâm Uyển đã triệt để tiêu tán nên mới có chuyện gã lùn xuất hiện.

Thực ra cũng không phải hắn không nghĩ ra biện pháp, trái lại, trong lòng hắn đã có sẵn nhiều kế hoạch, có điều chưa có cái nào chu toàn.

Đúng lúc này, Trương Sơn đột nhiên lên tiếng đề nghị: “Hay là để ta đi thăm dò ý tứ huyện lệnh đại nhân một chút?”

Lý Mộ kinh ngạc hỏi lại: “Trương huyện lệnh dám quản việc Triệu gia?”

Nếu huyện lệnh đại nhân là một vị quan tốt không sợ cường quyền thì chuyện này đơn giản đi rất nhiều, chỉ tiếc Lý Mộ không hiểu vị huyện lệnh đại nhân này lắm. Trương Sơn ở huyện nha lâu hơn Lý Mộ mấy năm, chắc hẳn sẽ hiểu rõ tính nết huyện lệnh.

“Không dám.” Trương Sơn lắc đầu rồi nói tiếp: “Nếu là lúc trước thì Triệu gia tính gì, nhưng giờ Triệu gia sắp kết thân với quận thừa, Trương huyện lệnh lại như cáy, làm sao dám quản chuyện dính tới quận thừa…”

Nếu chỉ là để Triệu Vĩnh phải chết thì quá đơn giản, Lý Mộ dùng một đạo sấm sét thôi là có thể tiễn gã xuống âm phủ.

Khó chính là làm sao vừa khiến Triệu Vĩnh đền tội, vừa để mọi người nhìn rõ bộ mặt thật của gã, trả lại công đạo cho Lâm Uyển.

Lý Mộ suy nghĩ một chút xong nhìn Trương Sơn, nói: “Ngươi trước cứ thứ một chút xem.”



Huyện nha Dương Khâu huyện.

Trương huyện lệnh đang uống trà ở tiền đường thì một tên bộ khoái gõ cửa bước vào.

Lão đưa mắt nhìn qua, phát hiện là bộ khoái Trương Sơn. Trương Sơn tuổi không tính là già nhưng cũng là người có thâm niên trong huyện nha, đầu óc linh hoạt, ánh mắt khá nhanh nhạy, mấy năm nay chạy đông chạy tây giúp lão làm không ít việc.

Trương huyện lệnh nhấp một ngụm trà rồi hỏi: “Mặt ngươi sao thế?”

Trương Sơn lộ vẻ xấu hổ, đáp: “Thuộc hạ vô ý vấp ngã.”

Trương huyện lệnh liếc mắt nhìn nhìn y xong lên giọng: “Không phải ta nhiều chuyện, ngươi tốt xấu gì cũng họ Trương, Trương trong hiêu trương(1), vậy mà lại bị bà nương trong nhà hiếp đáp như vậy, thực làm mất mặt mũi người họ Trương chúng ta…” Mặt mo Trương Sơn đỏ bừng lên. Y vội vàng chuyển chủ đề, nói: “Đại nhân, thuộc hạ có một bản án trọng yếu muốn bẩm báo.”

Trương huyện lệnh đặt chén trà xuống, hỏi: “Bản án gì?”

Trương Sơn đáp: “Có một thiếu nữ ở Lâm gia thôn bị mất tích. Sau khi điều tra, thuộc hạ nghi ngờ nàng bị người ta sát hại.”

Nghe thấy có án mạng trong khu vực mình quản lý, thần sắc Trương huyện lệnh liền trở nên nghiêm túc, hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói chi tiết xem.”

Trương Sơn sắp xếp lại mạch suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Hai tháng trước, có một thiếu nữ Lâm gia thôn bị mất tích, mà vị hôn phu có hôn ước với nàng, lại đi lấy người khác trong khi còn chưa rõ việc gì đã xảy ra với nàng. Việc này về tình về lý đều nói không thông, trừ khi…”

“Trừ khi hắn biết rõ nàng không thể về được!” Trương huyện lệnh vỗ mạnh một cái lên bàn, cả giận nói: “Lập tức dẫn tên kia về huyện nha, bổn quan muốn đích thân thẩm vấn!”

Trương Sơn đổi giọng, nói thêm: “Nhưng mà, gã đó là người Triệu gia thành Tây…”

“Triệu gia thành Tây? Là Triệu gia có con trai trưởng làm quan tại Trung Châu?” Trương huyện lệnh nghe Trương Sơn nói xong liền thoáng sửng sốt, tiếp đó lập tức nói: “Chuyện bắt người trước không vội, án này phải điều tra cẩn thận…”

“Không phải là Triệu gia đó…”

“Mạng người như trời, làm sao có thể chẫm trễ, giờ lập tức bắt người về đây cho ta!”

Trương huyện lệnh một lần nữa ngồi ngay ngắn lại, trừng mắt nhìn Trương Sơn, hừ lạnh nói: “Khốn khiếp, coi như là Triệu gia kia thì sao chứ, giết người thì đền mạng, ngươi cho rằng bổn quan khuất phục trước cường quyền sao?”

“Đại nhân cương trực công chính, tất nhiên là không rồi. Nhưng Triệu gia này gia tài bạc triệu…”

“Ý của ngươi là bổn quan sẽ bị mua chuộc?”

“Thuộc hạ tuyệt không có ý này.”

“Vậy ngươi còn chờ cái gì!”

“Nhưng nhạc phụ của tên họ Triệu kia có phần quyền thế…”

Chỉ cần không phải là Triệu gia kia, lão có thể làm chủ mọi thứ trong Dương Châu huyện. Trương huyện lệnh vung tay áo lên, dõng dạc nói: “Bổn quan mặc kệ nhạc phụ tương lai của hắn là ai, nếu dám ngăn trở, bắt luôn về huyện nha!” “E là không bắt về được…”

“Vì sao?”

“Bởi nhạc phụ tương lai của hắn chính là quận thừa đại nhân…”

“Ngươi nói là Triệu Vĩnh?”

“Đúng vậy.”

“…”

Trương huyện lệnh uống một hơi cạn sạch nước trà trong chén xong, khuôn mặt bỗng lộ vẻ tươi cười, hiền hậu nhìn Trương Sơn, vẫy vẫy tay với y rồi bảo: “Tới, ngươi tới đây, bổn quan có chuyện cần nói với ngươi.”

Một tràng âm thanh trầm đục từ trong tiền đường huyện nha vang lên, tiếp đó chỉ thấy Trương Sơn ôm mông đầy những dấu giày, kêu lớn: “Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng!”

Trương huyện lệnh thở phì phò, chỉ tay vào y, mắng to: “Cút, lập tức cút ngay cho lão tử, cút thật xa vào, mấy ngày tới bổn quan không muốn thấy mặt ngươi nữa!”

Tl lăn lê bò toài chạy ra tới cửa, bỗng sau lưng lại có âm thanh truyền tới: “Đứng lại!”

Trương huyện lệnh đứng trong sảnh, hỏi: “Chuyện này là thật?”

Trương Sơn nghiêm túc gật đầu, đáp: “Thuộc hạ đích thân điều tra qua, tất cả đều là thật, nếu đại nhân không tin, có thể phái người tới Lâm gia thôn hỏi thăm.”

Trương huyện lệnh trầm mặc trong chốc lát, chỉnh lại cái mũ quan xong, hờ hững nói: “Hai ngày sau tiểu thư muốn mời khuê trung mật hữu(2) của nó tới Dương Khâu huyện du ngoạn, bằng hữu của nó chính là thiên kim nhà quận thừa, ngươi tìm hai ngươi đi theo bảo vệ an toàn, nếu để xảy ra chuyện gì, bổn quan chém cái đầu chó của ngươi, đã nghe rõ chưa?”

Trương Sơn đứng thẳng người, nghiêm nghị đáp: “Nghe rõ!”

“Nghe rõ rồi thì lập tức cút cho lão tử, cút ngay, cút ngay!”



Trương Sơn hộc tốc chạy ra khỏi tiền đường. Lý Mộ đứng ở cửa phòng thấy y dù người đầy dấu giày nhưng lại cười đến nỗi miệng sắp ngoác tới tận mang tai, liền kinh ngạc hỏi: “Trương huyện lệnh đáp ứng rồi?”

Trương Sơn lắc đầu, đáp: “Không đáp ứng, hơn nữa còn đánh ta một trận.”

“Vậy sao ngươi còn cao hứng như thế…” Lý Mộ lắc đầu nói tiếp: “Được rồi, cứ để ta dùng biện pháp của ta.”

Trương Sơn phất phất tay: “Không cần.”

Lý Mộ nhướng mày hỏi: “Ngươi có cách?”

Trương Sơn cười thần bí đáp gọn: “Sơn nhân tự có diệu kế!(3)”

Chú giải:

1. Hiêu trương nghĩa là kiêu ngạo, đáng tiếc Trương bộ khoái gặp vợ không kiêu ngạo nổi.

2. Khuê trung mật hữu, còn hay được viết gọn là bạn khuê mật: Bạn thân chung phòng, nghĩa chỉ bạn rất thân thiết (cái này chỉ áp dụng cho hai người bạn giới tính nữ.)

3. Sơn nhân tự có diệu kế: Sơn nhân ở đây không đơn thuần là người miền núi, nó là cách nói khiêm tốn, chỉ những ẩn sĩ tài cao mưu lớn, luôn có cách giải quyết những vấn đề hóc búa. Cũng có cách hiểu là người miền núi có cách riêng, độc đáo để giải quyết các vấn đề trong cuộc sống. Đây cũng là tên một cuốn sách của tác giả Vương Dĩnh, xuất bản năm 2004 bởi NXB Công Nhân TQ.

Chương 28: Kế hoạch Ất

Dịch: Vong Mạng

***

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Nếu muốn đối phó Triệu Vĩnh, việc đầu tiên là phải hiểu rõ gã.

Thông qua nằm vùng cạnh Triệu gia, kết hợp điều tra trong tối ngoài sáng, Lý Mộ và Trương Sơn đã bước đầu hiểu rõ con người Triệu Vĩnh.

Triệu gia ở Dương Khâu huyện cũng coi là tầng lớp thượng lưu. Dù là con độc định của Triệu gia, nhưng Triệu Vĩnh lại không cuốn vào thói ăn chơi đàng điếm của đám thiếu gia nhà giàu, cũng không chèn ép người lương thiện, càng không hiếp đáp bá tánh, trái lại, gã chịu khó chịu khổ hiếu học, nghiêm khắc kiềm chế bản thân, thường ngày ngoại trừ việc ở nhà chuyên chú đọc sách thì rất ít đi ra ngoài.

Loại người tự hạn chế bản thân tới cực điểm như vậy, nếu không phải Lý Mộ đã biết rõ gã làm ra chuyện táng tận thiên lương kia, rất có thể còn có chút khâm phục.

Trương Sơn ngậm cọng cỏ đuôi chó trong miệng, nói: “Kiểu người này chính là loại đáng sợ nhất. Bọn họ thực sự tàn nhẫn, với bản thân mình đã tàn nhẫn, với người khác còn tàn nhẫn hơn, cũng may là hắn cũng có nhu cầu…”

Qua ba ngày nằm vùng theo dõi Triệu Vĩnh, Trương Sơn và Lý Mộ phát hiện ra một chút việc không bình thường.

Trong cả ba ngày qua, ngày nào Triệu Vĩnh cũng phải tới thanh lâu một lần, tần suất sắp đuổi kịp Lý Tứ luôn.

Lý Mộ tỏ vẻ khó hiểu, nói: “Tin tức ngươi thăm dò được có chính xác không vậy? Không phải nói Triệu Vĩnh ngày thường chịu khó chịu khổ hiếu học, nghiêm khắc kiềm chế bản thân, rất ít đi ra ngoài sao?”

Trương Sơn nhổ ngọn cỏ đuôi chó trong miệng ra, giải thích: “Ngươi không hiểu việc này rồi. Hắn ta sắp phải kết hôn với con gái quận thừa, sau đấy sẽ không còn cơ hội tới những chỗ kia nữa, tự nhiên muốn thoải mái buông thả trước khi mất đi tự do. Hơn nữa ta nghe nói, con gái quận thừa quận ta, rất, rất xấu, bằng không làm sao tới lượt Triệu Vĩnh. Triệu Vĩnh e là cũng biết rõ nên mới nghĩ tới chuyện đi thanh lâu chơi bời đàng điếm trước lúc lập gia đình…”

Y đang nói bỗng đổi giọng, cười tủm tỉm nhìn Lý Mộ rồi hỏi: “Ngươi nói coi, nếu con gái quận thừa đại nhân thấy một màn như thế thì sẽ nghĩ thế nào?”

Trương huyện lệnh sở dĩ không dám tùy tiện đụng tới Triệu gia, nguyên nhân chính là bởi nhà này có mối liên hệ với quận thừa, nếu mối liên hệ này không còn nữa, Triệu gia ở Dương Khâu huyện cơ bản chẳng tính là gì.

Lý Mộ thừa nhận, cách nhìn của hắn với Trương Sơn bắt đầu thay đổi.

Trong đầu gã mập mạp bụng phệ này hóa ra cũng không phải chỉ có mỗi tiền.

Trương Sơn nhòm nhòm cửa thanh lâu xong cười hắc hắc, nói: “Triệu Vĩnh phải một khắc nữa mới tái xuất hiện, giờ còn chút thời gian, hay là chúng ta làm đôi ván?”

….

Trên đường phố Dương Châu huyện, hai thiếu nữ đang kết bạn cùng đi.

Thiếu nữ dáng người mảnh mai quay đầu lại, hỏi: “Công tử Triệu gia kia hôm nay sẽ xuất hiện à?”

Trương Sơn đang mặc thường phục nhìn thiếu nữ mảnh mai, cười ha ha đáp: “Tiểu thư yên tâm, ta đã hỏi thăm rõ ràng, vị công tử Triệu gia kia mỗi ngày vào thời gian này đều ra ngoài tản bộ, chút xíu nữa là có thể thấy…”

Thiếu nữ mảnh mai nhìn cô gái đi bên cạnh, cười nói: “Trần tỷ tỷ không cần phải lo, tuy ta chưa từng gặp công tử Triệu gia nhưng cũng nghe nói, hắn trông tuấn tú lịch sự, lại cần cù chăm học, xử sự đường hoàng…, tóm lại chút nữa ngươi thấy sẽ biết.”

Trần Diệu Diệu xấu hổ cười cười, thần sắc tràn đầy vẻ chờ mong.

Thiếu nữ nào lại không mơ mộng. Nội tâm Diệu Diệu cũng đầy những mong ước về chồng tương lai của mình, vậy nên dù không thân lắm nhưng khi nhận được lời mời từ con gái của Trương huyện lệnh, nàng chỉ suy nghĩ trong chốc lát liền đồng ý ngay.
Chuyến đi này tiếng là đi du ngoạn, nhưng thực chất chỉ là muốn xem trước mặt mũi vị công tử Triệu gia mà nàng sắp cưới.

Đối với việc Trương huyện lệnh rõ ràng muốn thông qua nàng để tiếp cận quận thừa Bắc quận, nàng cũng xem như không thấy. Hai người cũng chỉ là thông qua nhau để đạt được mục đích riêng mà thôi.

Lý Mộ cũng mặc thường phục, đi xa xa phía sau ba ngươi, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn lên.

Hai thiếu nữ ở đằng trước, cô có dáng người mảnh mai là Trương Y Y, con gái của Trương huyện lệnh, còn cô có dáng người đầy đặn là con gái quận thừa đại nhân, lần này nhận lời mời của Trương Y Y tới du ngoạn Dương Châu huyện.

Nói thân hình nàng đầy đặn là Lý Mộ đã nói giảm nói tránh, thực sự thì thân hình nàng có thể nói là cực kỳ mập, dù nàng ngửa đầu lên thì Lý Mộ cũng không thấy cổ của nàng ở chỗ nào.

Nếu lấy dáng vóc Lý Thanh làm tiêu chuẩn thì vị tiểu thư nhà quận thừa này ít nhất cũng phải bằng bốn Lý Thanh.

Điều này cũng hóa giải nỗi băn khoăn trong lòng Lý Mộ. Con gái quận thừa có địa vị vô cùng cao quý, theo lý sẽ có rất nhiều người theo đuổi, vậy tại sao lại hạ mình gả cho Triệu gia, giờ thì câu hỏi đó rút cuộc đã có lời giải đáp.

Chỉ e là ngoài Triệu Vĩnh ra thì cũng chẳng có mấy người nguyện ý làm rể quận thừa…

Dựa theo kế hoạch của Trương Sơn và Lý Mộ, con gái quận thừa một quận nhất định được nuông chiều từ bé, lòng dạ cao ngạo, cố ý tới Dương Khâu huyện nhìn lén chồng tương lại, nếu nàng chứng kiến Triệu Vĩnh đi dạo thanh lâu, dù không lập tức trở mặt thì chuyện hôn sự kia tự nhiên cũng sẽ thất bại.

Suốt mấy ngày nay, bọn họ đã sớm thăm dò lịch làm việc và nghỉ ngơi của Triệu Vĩnh, thời điểm một canh giờ sau bữa trưa chính là lúc gã đi ra ngoài tầm hoan tác nhạc.

Quả nhiên, mấy người lên một tòa trà lâu, chưa ngồi được bao lâu thì Trương Sơn đột nhiên chỉ xuống dưới đường, nói: “Hai vị tiểu thứ, người kia chính là công tử Triệu gia…”

Trần Diệu Diệu nghe thế liền vội vàng đứng lên, nhìn xuyên qua cửa sổ xuống phía dưới.

Chỉ thấy một gã nam tử trẻ tuổi dung mạo tuấn lãng băng qua đường rồi bước thẳng vào một tòa lầu các ở phía đối diện. Dưới tòa lầu các kia, mấy cô gái trang điểm xinh đẹp đang kẻ tựa cửa, người tựa lan can vừa vẫy khăn tay, cười lả lơi cười nói: “Đại gia, công tử, vào đây vui vẻ chút nha…”

Trần Diệu Diệu lộ vẻ hơi lúng túng, nhìn Trương Sơn rồi hỏi: “Ngươi không nhận nhầm người chứ?”
“Không nhầm đâu.” Trương Sơn kiên định đáp: “Hai ngày trước chúng ta mới gặp hắn ở Triệu gia, sao nhận nhầm được.”

Trương Y Y đứng lên, đảo mắt nhìn một vòng rồi nói: “Nhất định là ngươi nhìn lầm rồi, Triệu công tử không phải là ngươi như vậy…”

Trần Diệu Diệu nặn ra một nụ cười gượng gạo, nói: “Hắn là nam nhân, tới mấy chỗ hoa bướm này cũng là thường, hơn nữa, chúng ta vẫn còn chưa thành thân…”

Lý Mộ và Trương Sơn nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Sự việc phát triển không như hai ngươi dự liệu, tính cách vị thiên kim nhà quận thừa này hoàn toàn khác so với tưởng tượng của bọn họ. Nàng thế mà lại có thể dễ dàng tha thứ cho Triệu Vĩnh?

Trần Diệu Diệu đã không còn chút hứng thú du ngoạn nào, Trương Y Y lại đứng dậy, nói: “Ta biết gần đây có một cửa hàng son phấn rất tốt, ta dẫn tỷ tỷ đi xem…”

Trần Diệu Diệu dẫu không còn tâm tư du ngoạn nhưng không chống nổi sự nhiệt tình của Trương Y Y, đành phải theo nàng xuống lầu, khi bước ra đường lớn vừa khéo lại thấy Triệu Vĩnh đi từ trong thanh lâu ra.

Một cô gái xinh đẹp kéo tay Triệu Vĩnh lại, nũng nịu nói: “Triệu công tử, ngoài cái vòng tay kia, người ta còn nhìn trúng một miếng ngọc bội…”

Triệu Vĩnh đưa tay sờ soạng một bộ vị ngạo nghễ vươn cao nào đó trên người cô nàng, nói: “Tối nay hầu hạ công tử thoải mải, ngày mai sẽ mua cho ngươi…”

Cô ả xinh đẹp kia “Ưm” một tiếng rồi lả lơi nói tiếp: “Tối nay nhân gia chờ chàng tới…”

Triệu Vĩnh tầm hoan xong liền rời thanh lâu, khi bước ra đường thấy một cô gái vô cùng mập mạp.

Thấy cô gái này liền khiến gã nghĩ tới con gái quận thừa, nghĩ tới nửa đời sau của gã chính là sống cùng một nữ nhân như thế, trong lòng gã không khỏi bực bội một hồi.

Gã dùng ánh mắt chán ghét nhìn thiếu nữ mập mạp một cái rồi lập tức quay gót bước đi.

Trần Diệu Diệu tinh tế nhìn ra sự chán ghét trong ánh mắt Triệu Vĩnh, sắc mặt nàng không khỏi tái đi, mở miệng nói với Trương Y Y: “Ta muốn đi một mình…”

Trương Y Y có phần lo lắng, đáp: “Ta đưa tỷ đi…”

“Không cần.” Trần Diệu Diệu lắc đầu, nhìn mấy tên hộ vệ khác ở phía xa, nói: “Các ngươi cũng chớ đi theo.”

Nhìn Trần Diệu Diệu một mình bước đi, Lý Mộ lắc đầu, than thở: “Thực là một cô gái thiện lương.”

Mang danh con gái quận thừa nhưng tính cách Trần Diệu Diệu lại khiến Lý Mộ rất bất ngờ, nàng dịu dàng, hơn nữa còn có chút tự ti mà ai cũng có thể nhìn ra.

Đương nhiên, Trần Diệu Diệu không trở mặt với Triệu Vĩnh thì kế hoạch vốn không chút sơ hở của hắn và Trương Sơn cũng tuyên cáo thất bại.

“Kế hoạch Giáp thất bại.” Trương Sơn thở dài, nói tiếp: “Coi bộ phải dùng tới kế hoạch Ất.”

Lý Mộ thoáng sửng sốt, hỏi: “Ngươi từ lúc nào có kế hoạch Ất?”

“Ta vốn không muốn vận dụng đòn sát thủ này đâu.” Trương Sơn lại thở dài rồi tiếp: “Hiện tại xem ra, không thể không dùng rồi.”

Chương 29: Ta không xứng

Dịch: Vong Mạng

***

Đường lớn, Dương Khâu huyện.

Tại một thanh lâu, một nữ tử xinh đẹp chạy theo một thanh niên, lấy một chiếc vòng tay từ trong tay áo, nhét vào ngực y rồi nói: “Cái này cầm đi mua rượu uống, ta đưa thêm cho chàng một miếng ngọc bội, chàng thích thì đeo bên mình, không thích cũng cầm lấy…”

Nam tử không nhận vòng ngọc, khoát tay, nói: “Ngươi để đeo đi…”

Nhìn hắn bước ra tới đường lớn, nữ tử xinh đẹp vội vàng hỏi: “Vậy mai chàng lại tới chứ?”

Nam tử quay đầu lại, hờ hững đáp: “Xem tình hình đã…”

Lý Tứ vừa mới bước ra khỏi thanh lâu liền bị hai người, một trái một phải đè vai xuống.

Y nhìn lại, phát hiện là Trương Sơn và Lý Mộ liền nghi hoặc hỏi: “Các ngươi làm gì đấy?”

Trương Sơn nghiêm nghị nói: “Tổ chức có một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng muốn giao cho ngươi.”

“Nhiệm vụ gì?”

“Đi cứu vớt một thiếu nữ.”

“Nói cụ thể.”

“Làm thiếu nữ kia yêu ngươi…”

Lý Tứ khoát tay áo, đáp dứt khoát: “Ta không dây vào chuyện tình cảm, các ngươi mời cao nhân khác đi.”

Trương Sơn tóm cánh tay y, nói tiếp: “Chuyện này liên quan tới một vụ án mạng, hiện tại chỉ có ngươi mới có thể giúp chúng ta.”

“Lý Tứ ta đời này cái gì cũng đụng, chỉ duy không đụng tình yêu. Ta chưa bao giờ làm trái nguyên tắc của bản thân, phiền các ngươi chịu khó nghĩ cách khác đi.” Lý Tứ kiên quyết từ chối.

Trương Sơn đột nhiên hỏi: “Còn nhớ rõ Thanh Thanh rời bỏ ngươi thế nào không?”

Lý Mộ chợt rùng mình, hai mắt đỏ ngầu nhìn Trương Sơn, hơi thở dần dần trở nên nặng nề.

“Có một cô gái gặp phải tình cảnh rất giống ngươi.” Trương Sơn thoáng dừng một chút rồi tiếp: “Khác nhau là, Thanh Thanh vì bạc mà vứt bỏ người, còn chồng chưa cưới của cô gái kia vì tiền đồ của mình, vì muốn kết hôn với con gái quận thừa, đang tâm giết hại nàng, vứt xác nơi hoang dã, không chỉ thế, tên súc dinh kia còn xin tu hành giả đánh tan hồn phách của nàng…”

“Việc chúng ta cần làm bây giờ chính là bắt tên súc sinh kia đền tội.” Trương Sơn nhìn vào mắt Lý Tứ, hỏi: “Cô nương đáng thương như vậy, ngươi thực sự không muốn giúp nàng sao?”

Lý Tứ, trán nổi gân xanh, mắt đầy tơ máu, nhắm mắt hồi lâu mới mở ra, hỏi: “Nói, muốn ta làm gì?”



Đợi Lý Tứ rời đi rồi, Lý Mộ mới nhìn Trương Sơn, hỏi: “Hắn được không?”

“Bỏ chữ ‘Không’ đi.” Trương Sơn đáp bằng giọng vô cùng chắc chắn: “Nữ nhân Dương Khâu huyện, bất luận là thiếu nữ hay thiếu phụ, từ mười tám cho tới tám mươi, không có ai hắn làm không được. Hắn đi thanh lâu, những nữ nhân kia dù phải bỏ ra tiền cũng hy vọng lần sau hắn lại tới…”

Từ sau sự kiện ảo cảnh lần trước, Lý Mộ đã phải lau mắt nhìn Lý Tứ rồi nên cũng không nghi ngờ khả năng của y.

Chỉ có điều, hắn thực sự nghĩ không ra, Lý Tứ kia dung mạo cũng chỉ coi là tạm được, thậm chí thoạt nhìn còn có chút lầm lì chán đời, rút cuộc là có bản lãnh gì mới có thể đạt được sự ưu ái của nhiều nữ nhân như vậy.

Nếu hắn học được loại bản lĩnh này của Lý Tứ, lo gì không thu thập được Dục tình?

Chuyện này dù sao cũng can hệ tới tính mạng của hắn, nhất định phải tìm cơ hội thỉnh giáo Lý Tứ một chút.



Trần Diệu Diệu thất thần bước đi trên đường. Nàng tới giờ cũng không thể ngờ được, chuyến đi Dương Khâu huyện lần này lại có kết cục như vậy.

Phu quân tương lại đức hạnh kém như vậy, nghĩ cũng phải, là nàng quá ngây thơ, tên kia là vì quyền lực của cha nàng mới đồng ý kết hôn với nàng chứ dưới gầm trời này sao có thể có người thích một cô gái như nàng chứ?

Nghĩ tới đây, trong lòng nàng liền muộn phiền không thôi.

Rầm!
Nàng chỉ biết lầm lũi bước đi, không cẩn thận đụng phải một người.

Cơ thể Trần Diệu Diệu chỉ hơi rung lên nhưng người kia lại bị đụng bay ra ngoài, ngã lăn trên đất.

Trần Diệu Diệu hoảng hốt, đang khi định bước tới hỏi thăm thì người thanh niên bị nàng đụng trúng kia đã nhanh nhẹn đứng dậy, chạy tới bên nàng rồi ân cần hỏi: “Vị cô nương này, ngươi không sao chứ?”

“Không sao.” Trần Diệu Diệu lắc đầu, nhìn thanh niên kia với vẻ sửng sốt.

Bởi hình thể của nàng nên ngoài cha mẹ nàng ra, ánh mắt mọi người nhìn nàng đều ít nhiều có chút khác thường.

Trong ánh mắt bọn họ có kinh ngạc, có nhạo báng, cho xem thường, nhưng chưa từng có ai mang ánh mắt như người thanh niên trước mặt nàng.

Lo lắng kèm theo một chút ân cần, ngoài cái này ra thì chỉ còn một mảnh thanh tịnh.

Nam tử trẻ tuổi thấy nàng không sao liền mỉm cười hỏi: “Ta là Lý Sơn, xin hỏi phương danh cô nương là?”

Dưới tình huống không biết thân phận nàng, chưa từng có ai dùng giọng điệu như thế nói chuyện với nàng, Trần Diệu Diệu cúi đầu, nhỏ giọng đáp: “Trần, Trần Diệu Diệu…”



Ba ngày sau.

Tại cổng lớn nha môn huyện nha, Trần Y Y kinh ngạc nhìn Trần Diệu Diệu, hỏi: “Trần tỷ tỷ sớm vậy đã muốn đi sao?”

Trần Diệu Diệu lộ vẻ không nỡ chút nào nhưng vẫn lắc đầu, đáp: “Ba ngày đã là lâu lắm rồi, nấn ná nữa, phụ thân sẽ phái người tới điệu ta về đó.”

Trần Y Y tiếc nuối: “Từ biệt lần này, không phải bao giờ mới có thể gặp lại.”

Trần Diệu Diệu đột nhiên nắm chặt tay nàng, nói: “Y Y, cảm ơn muội.”

Trần Y Y khó hiểu hỏi lại: “Cảm ơn muội gì chứ?”

Trần Diệu Diệu mỉm cười đáp: “Nhờ muội, ta mới có thể tới đây, mới có thể thấy hắn…”

“Hắn?” Trần Y Y thoáng sửng sốt, hỏi tiếp: “Là Triệu Vĩnh sao?”

“Không phải.” Trần Diệu Diệu lắc đầu rồi tiếp: “Hắn là một người rất đặc biệt. Chỉ có hắn mới không chê dung mạo, tướng tá của tỷ. Hắn nói chỉ có người như tỷ mới có thể đặt hắn vào trong tim, không cho ai khác vào nữa. Hắn là thực lòng yêu thích tỷ đó…”

Trần Y Y giờ mới hiểu, vị tỷ tỷ này mấy ngày nay cứ đi sớm về trễ lại còn không cho nàng đi theo, hóa ra là đi gặp riêng một gã nam tử khác… Nàng nhìn Trần Diệu Diệu rồi cẩn thận nhắc: “Trần tỷ tỷ, tỷ cũng đừng để bị kẻ khác lừa gạt đấy…”

Trần Diệu Diệu cúi đầu nhìn thân hình mình rồi cười cười, nói: “Tỷ và muội không giống nhau, tỷ có cái gì để hắn đi lừa gạt chứ?”

Trần Y Y quay đầu, đảo mắt nhìn thoáng qua Trương Sơn và Lý Mộ, môi mấp máy nhưng lại không nói gì thêm.

Trần Diệu Diệu thở sâu một hơi rồi nói: “Lần này về rồi, tỷ phải nói với phụ thân, tỷ không lấy Triệu Vĩnh, tỷ phải đợi hắn. Hắn nói ba năm nữa, đợi hắn giữ hiếu đạo xong, hắn sẽ tới nhà ta cầu thân…”

Trần Y Y thở dài, đáp: “Thực sự hy vọng Trần tỷ tỷ gặp được phu quân của mình…”



Trần Diệu Diệu đi rồi, Lý Mộ và Trương Sơn cũng từ miệng Trần Y Y biết được, nàng sau khi trở về sẽ lập tức hủy bỏ hôn sự với Triệu gia.

Lý Mộ thầm than, nữ nhân dính phải yêu đương, chỉ số thông minh quả nhiên xuống dốc không phanh. Lý Tứ chỉ dùng có một cái tên giả, một cái thân phận giả đã có thể lừa được trái tim nàng.

Trần Y Y khẽ thở dài, cảm thán: “Thật không biết chúng ta làm vậy là đúng hay sai nữa.”

Lý Mộ suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói: “Nếu thật để nàng gả cho tên cấm thú Triệu Vĩnh mới là bi ai lớn nhất. Chúng ta đã làm một việc tốt.”

Trần Y Y ngẩng đầu nhìn hắn, kinh ngạc nói: “Lý Mộ, ngươi đã thay đổi nha…”

“Hể? Thay đổi gì chứ?” Lý Mộ tỏ vẻ khó hiểu hỏi.

Trần Y Y nhìn hắn, nói: “Ngươi trước kia nói không được mấy câu như vậy…”

Lý Mộ cười cười, đáp: “Người dù sao cũng sẽ thay đổi, chết qua một lần cũng sẽ nghĩ thông một vài chuyện…”

“Ngươi đúng là thay đổi rồi, có trách nhiệm.” Trần Y Y tán thưởng hắn một câu xong nói tiếp: “Đợi vụ án này kết thúc, ta sẽ đi thỉnh công với cha ta giúp các ngươi.”

Sau khi Trần Y Y rời đi, chỗ này chỉ còn ba người Lý Mộ.

Lý Tứ đứng dựa tường, miệng ngậm cọng cỏ, ngửa đầu một góc bốn mươi lăm độ nhìn trời, không biết đang suy nghĩ gì.

Lý Mộ dựa tường cạnh y, hỏi: “Ngươi làm thế nào?”

“Gì?”

“Để một cô gái trong ba ngày liền thích ngươi.”

“Muốn học?”

“Muốn!”

Lý Tứ nhổ cọng cỏ trong miệng ra, giảng giải: “Lang tâm chỉ có thể đổi lấy cẩu phế! Để một cô gái trao chân tình cho ngươi, cách tốt nhất chính là ngươi cũng phải trao chân tình cho cô ấy. Chân tình, chỉ có thể dùng chân tình để đổi!”

Lý Mộ nhìn y, hỏi: “Ngươi thật lòng với Trần cô nương sao?”

Lý Tứ đáp: “Ta với cô nương nào cũng thật lòng.”

Lý Mộ lắc đầu nói: “Vậy chân tình của ngươi thật chẳng đáng tiền.”

Lý Tứ giật giật khóe miệng, tự giễu nói: “Chân tình vốn cũng chẳng đáng giá…”

Lý Mộ trầm mặc một lúc rồi vỗ vỗ vai y, nói: “Có vài người, gặp lại chẳng bằng không gặp, có vài người, quên đi tốt hơn là nhung nhớ.”

Lý Tứ đột nhiên nhìn về phía hắn, nói: “Tiểu thư nói cũng đúng. Lý Mộ ngươi đúng thay đổi rồi, một tên gà tơ chưa cả nắm tay con gái lại có thể nói những câu này với ta…”

Lý Mộ chẳng muốn tranh luận với y, đổi chủ đề hỏi: “Ba năm sau ngươi định thế nào, thật tới phủ quận thừa hỏi cưới nàng sao?”

“Nàng là một cô nương tốt.” Lý Tứ mỉm cười, lắc đầu nói: “Là ta không xứng…”

Chương 30: Trảm quyết

Dịch: Vong Mạng

***

Quận thành quận Bắc.

Trong nội đường phủ quận thừa, một nam tử trung niên đứng bật dậy, kinh ngạc hỏi: “Nói sao, bảo không lấy chồng là không lấy chồng sao?”

Thanh niên quỳ một trên đất ngẩng đầu đáp: “Hồi đại nhân, tiểu thư lần này tới Dương Khâu du ngoạn là giả, muốn thấy trước mặt Triệu Vĩnh mới là thật. Có điều không ngờ Triệu Vĩnh kia bản tính khác xa thanh danh, ngày ngày mê luyến thanh lâu, hơn nữa còn vào chưa được một khác đã đi ra…”

Nam tử trung niên đặt chén trà xuống, nói: “Một khắc đồng hồ, ừm, cũng không quá ngắn…”

Thanh niên nói: “Một khắc đồng hồ là tính từ lúc hắn bước vào cho tới khi đi ra khỏi thanh lâu, có thể còn tắm rửa trong đó…”

“Đúng là hơi ngắn…”

Thanh niên suy nghĩ một chút rồi nói thêm: “Tiểu thư gặp một nam tử ở Dương Khâu huyện, có vẻ như thích hắn…”

“Hể?” Nam tử trung niên vuốt vuốt chòm râu trên cằm rồi hỏi: “Khó trách nó lần này về lại vui vẻ như vậy. Tên đó thế nào?”

Thanh niên đáp ngay: “Đối với tiểu thư rất tốt, lúc hắn ở cùng với tiêu thư cũng không làm việc gì quá lễ giáo. Thuộc hạ thấy tiểu thư vui vẻ nên cũng không ngăn cản.”

“Chỉ cần Diệu Diêu vui vẻ là được rồi.” Nam tử trung niên lắc đầu, nói với giọng có phần tiếc nuối: “Triệu Vĩnh kia là Hỏa Hành chi thể, tương sinh với thể chất Diệu Diệu. Bổn quan lâu lắm mới tìm được, nếu hai đứa kết hợp là lập tức có thể bù đắp khuyết điểm trời sinh của Diệu Diệu, giúp nó bước lên con đường tu hành, đáng tiếc…”

Nói xong, y đổi giọng hỏi: “Nam nhân kia thân phận thế nào, có gia đình chưa?”

Thanh niên đáp: “Là bộ khoái Lý Tứ thuộc huyện nha Dương Khâu, chưa lập gia đình, khi đi chung với tiểu thư, hắn che giấu tên thật và thân phận, hơn nữa còn định ra ước hẹn ba năm với tiểu thư. Đại nhân, xử trí người này thế nào ạ…”

Nam tử trung niên nói: “Nếu Diệu Diệu và hắn đã định ra ước hẹn ba năm, vậy thì chờ hắn ba năm.”

Thanh niên ngẩng đầu hỏi tiếp: “Nếu ba năm sau hắn không tới…”

Nam tử trung niên phất phất tay, cắt ngang: “Ước hẹn là do chính định ra, đến lúc đó, tới hay không cũng không do hắn quyết…”

Thanh niên lại hỏi: “Còn Triệu gia…”

Nam nhân trung niên thờ ơ nói: “Diệu Diệu đã có ý trung nhân. Chuyện Triệu gia sao, đơn giản thôi, sai ngươi tới báo cho bọn họ biết. Mặt khác, nói với huyện lệnh Dương Khâu, bảo hắn hai năm tới quan tâm Lý Tứ kia một chút, tu hành hay không không quan trọng, Diệu Diệu gặp được người thích nó cũng không dễ dàng gì…”

Thanh niên thoáng suy nghĩ một chút rồi lo lắng hỏi: “Đại nhân, người kia có phải có mưu đồ tính toán gì không?”

“Mưu đồ?” Nam tử trung niên mỉm cười, nói: “Mưu đồ thì sao, chỉ cần Diệu Diệu thích hắn, chỉ cần hắn có thể làm Diệu Diệu vui vẻ, tài phú, quyền thế, hắn muốn cái gì, bản quan cho hắn cái đó…”



Triệu phủ, Dương Khâu huyện.

“Không tìm được?” Triệu Vĩnh nghe hạ nhân báo cáo xong, chau mày tức tối nói: “Tên lùn chết bằm, không phải ôm tiền xong chạy chứ?”

Gã đi đi lại lại liên tục trong phòng. Tuy nói hắn làm việc kia rất kín đáo, không ai hay biết nhưng vì phòng ngừa vạn nhất, hắn vẫn mời cao nhân thông hiểu Đạo pháp đi giám sát thôn Lâm Gia, không ngờ cao nhân kia sau khi nhận tiền cọc liền biến mất, Triệu Vĩnh không khỏi hoài nghi có phải mình gặp lừa đảo rồi không.

Trong khi gã đang bực bội, một tên hạ nhân vội vã chạy vào, gấp giọng nói: “Thiếu gia, lão gia và phu nhân bảo người ra ngoài, có người phủ quận thừa tới…”

Nghe nói có người phủ quận thừa tới, Triệu Vĩnh vội vàng ra khỏi phòng, chỉ thấy trước phòng khách không có khách nhân, chỉ có cha mẹ gã đứng đó với gương mặt tái nhợt ngơ ngác.

Triệu Vĩnh nhìn họ, nghi hoặc hỏi: “Cha mẹ sao vậy? Người phủ quận thừa đâu?”

Gia chủ Triệu gia vung tay vả thẳng vào mặt gã rồi nghiến răng mắng: “Đồ khốn nạn, mày đã làm gì.”

Triệu Vĩnh ôm mặt, sững sờ hỏi lại: “Con làm gì chứ?”

Gia chủ Triệu gia sầm mặt nói: “Hôn sự của mày với thiên kim nhà quận thừa bị hủy bỏ rồi.”

“Gì chứ?”

Sắc mặt Triệu Vĩnh đại biến, dù gã đã sớm thăm dò được thiên kim nhà quận thừa là một cô gái nổi tiếng xấu xí, nhưng vì tiền đồ, gã cắn răng đồng ý, thậm chí cũng vì đó mà sát hại vợ chưa cưới, giờ lại nói với gã là hôn sự bị hủy, bảo gã làm sao tiếp nhận?

Triệu Vĩnh vừa sợ vừa gấp, hỏi dồn: “Vì cái gì chứ?”

Gia chủ Triệu gia ném một phong thư ra trước mặt gã rồi nói: “Thiên kim nhà quận thừa hai hôm trước tới Dương Khâu du ngoạn, thấy mày ngày ngày mê luyến thanh lâu, trở về liền báo quận thừa đại nhân hủy bỏ hôn ước…”

Triệu Vĩnh rùng mình, tựa như nghĩ tới điều gì, sắc mặt liền tái nhợt.

Phu nhân kia lộ vẻ hối hận, buột miệng nói: “Sớm biết sẽ như vậy thì đừng…”

Gia chủ Triệu gia hỏi: “Đừng cái gì?” Phu nhân đưa mắt nhìn nơi khác, lắc đầu đáp: “Không có gì.”

Gia chủ Triệu gia lộ vẻ hoài nghi, truy hỏi: “Các người giấu ta chuyện gì phải không?”

“Làm gì có.” Phu nhân gượng gạo cười đôi tiếng rồi lảng sang chuyện khác: “Hôn ước hủy thì hủy, nghe nói con gái quận thừa vừa béo vừa xấu vô cùng, lấy nàng là thiệt thòi cho Vĩnh nhi nhà chúng ta. Lão gia uống chén trà bớt giận nào…”

Lời bà còn dứt, một tên hạ nhân từ bên ngoài hớt hải chạy vào, nói: “Lão gia, phu nhân, không hay rồi. Người huyện nha tới, nói là thiếu gia dính líu với một vụ án mạng, muốn dẫn thiếu gia tới huyện nha tra hỏi…”

Xoảng!

Chén trà từ trong tay phu nhân rớt xuống vỡ tan tành.

Triệu Vĩnh mềm oặt cả người, ngã vật ra đất.



Trương huyện lệnh biết tin hôn sự của Triệu Vĩnh và thiên kim nhà quận thừa bị hủy trước cả Triệu gia bởi người phủ quận thừa sau khi tới Dương Khâu huyện, chỗ tới đầu tiên chính là huyện nha.

Bọn họ vừa mới rời Triệu gia, Trương huyện lệnh liền phái người tới bắt Triệu Vĩnh.

Trong vụ án Lâm Uyển, điểm khiến huyện nha e ngại cũng chỉ là việc quận thừa nhúng tay vào, giờ Triệu gia chẳng còn quan hệ gì với quận thừa, Trương huyện lệnh tự nhiên không có gì phải lăn tăn nữa.

Trên công đường, Triệu Vĩnh kiên quyết phủ nhận, lớn tiếng kêu: “Ta không giết người, Uyển nhi là vợ chưa cưới của ta, ta làm sao có thể giết nàng?”

Mẹ Triệu Vĩnh đứng phía sau gã, khóc lóc kể lể: “Đại nhân, oan uổng quá, Uyển Nhi chỉ là mất tích…”

Trương huyện lệnh lạnh nhạt nhìn ả một cái rồi nói: “Chúng ta đã tìm được thi thể Lâm Uyển cô nương.”

Phu nhân thoáng sửng sốt xong lập tức khóc lóc thảm thiết: “Con dâu đáng thương của ta, con chết thảm quá, đại nhân, người nhất định phải làm chủ cho chúng ta, bắt hung thủ về quy án…”

Trương huyện lệnh vỗ Kinh đường mộc(1), lớn tiếng nói: “Triệu Vĩnh, ngươi thực sự không giết Lâm Uyển?”

Triệu Vĩnh quỳ rạp xuống đất, nói lớn: “Đại nhân, oan uổng quá!”

Trương huyện lệnh nhìn gã rồi nói: “Ngẩng đầu lên, nhìn xem nàng là ai.”

Triệu Vĩnh ngẩng đầu lên, chỉ thấy một khuôn mặt nữ nhân chậm rãi xuất hiện trước mặt gã.

“Quỷ!!!”

Triệu Vĩnh kinh hoảng, mặt cắt không ra hạt máu, cứ thế lập tức ngất đi.

Triệu phu nhân ôm đùi Triệu gia chủ, thảm thiết van xin: “Lão gia cứu Vĩnh nhi đi, chúng ta chỉ có một đứa con này!” “Nó là một mạng, người khác cũng là một mạng, là ta dạy nó không tốt.” Hai hàng lệ chảy trên khuôn mặt của người đàn ông trung niên, cuối cùng, Triệu gia chủ nhìn con trai mình một cái rồi nói nhỏ: “Gieo nhân nào, gặt quả đó, Vĩnh nhi à, kiếp sau hãy làm người tốt…”

Mẹ Triệu Vĩnh rùng mình một cái, đoạn dùng ánh mắt oán hận cực độ nhìn ba người Lý Mộ, Trương Sơn sau đó mặt mũi tối sầm, lập tức ngất đi.

Chán ghét, phẫn hận đều thuộc về Ác tình. Triệu Vĩnh đáng chết, mẹ gã cũng không phải loại tốt lành gì, đối với loại người này, Lý Mộ không lưu lại một chút tình cảm nào.

Đợi sau khi Lý Mộ mời hồn Lâm Uyển tới, vụ án này liền không còn gì khúc mắc nữa, việc thẩm vấn Triệu Vĩnh cũng chỉ là làm cho đúng thủ tục.

Theo luật lệ Đại Chu, giết người thì đền mạng, Trương huyện lệnh vung bút son lên, định Triệu Vĩnh vào khung tử tội. Huyện lệnh tuy không có quyền trực tiếp định sống chết của người khác, nhưng chỉ cần mang công văn trình lên phủ quận trưởng, đợi thẩm tra xong xuôi thì huyện nha chính là nơi chấp pháp.

Tất cả các quận của Đại Chu đều có quyền tự trị, triều đình bình thường sẽ không nhúng tay vào sự vụ của các quận, vậy nên việc lớn việc nhỏ trong quận đều do quận trưởng quyết định.

Bằng khoảng cách từ huyện nha tới quận thành, tính cả đi lẫn về chậm nhất cũng chỉ tốn thời gian ba ngày.

Hồ sơ luận tội kèm hình phạt cho Triệu Vĩnh, từ lúc đi đưa quận trưởng duyệt tới khi quay về chỉ mất thời gian hai ngày.

Ba ngày sau, Triệu Vĩnh bị dẫn ra Thái Thị Khẩu(2) xử trảm.

Dương Khâu huyện vốn không lớn, Triệu gia trong huyện cũng có mấy phần danh vọng.

Ngày Triệu Vĩnh bị chém, bách tính huyện Dương Khâu đều đổ xô ra đường.

Trương huyện lệnh đích thân giám trảm. Đao phủ đã ở trên đài chờ lệnh, đao của y cũng là vật bất phảm, một đạo hạ xuống, ngoài đầu người rơi xuống đất ra thì ba hồn bảy phách của phạm nhân cũng bị trảm diệt, việc này là để phòng phạm nhân sau khi chết hóa thành lệ quỷ, tiếp tục gây hại nhân gian.

Trương huyện lệnh ném một cái lệnh thiêm(3) ra, trầm giọng nói: “Giờ khắc đã điểm, hành hình!”

Ánh đao lóe lên, đầu Triệu Vĩnh rơi xuống.

Giữa tiếng kinh hô của đám người nơi Thái Thị Khẩu, Trương huyện lệnh nhìn sang không trung bên cạnh, nói với vẻ áy náy: “Lâm cô nương, bản huyện chỉ có thể làm tới đây thôi. Triệu Vĩnh đã chết, hy vọng ngươi sau này đừng mang oán niệm trong lòng mà đi vào tà đạo, họa hại nhân gian…”

“Đa tạ đại nhân. Lâm Uyển xin ghi nhớ lời dạy bảo của đại nhân…”

Nơi hư vô kia, chỉ nghe thấy tiếng, không thấy bóng dáng nàng.

“Bản huyện xấu hổ, không dám nhận lời cảm ơn của cô nương. Muốn cám ơn, hãy cám ơn bọn Lý Mộ.” Trương huyện lệnh lắc đầu, xoay ngươi nói với lão Vương đang ngủ gà ngủ gật phía sau: “Đừng có ngủ nữa, bảo người đi thu xác rồi dọn dẹp sạch sẽ vào…”



Ngày Triệu Vĩnh bị chém, Dương Khâu huyện còn xảy ra một chuyện khiến người người sôi nổi bàn tán.

Trong một ngày này thôi, gia chủ Triệu gia bán sạch dinh thự, cửa hàng rồi phân phát cho nha hoàn hạ nhân, đồng thời quyên ra toàn bộ gia sản, dời xa Dương Khâu huyện, từ đó không biết tung tích.

“Triệu lão gia là một người tốt, chỉ tiếc lại sinh ra một tên súc sinh…”

“Ài, ngày lễ tết, ông ấy còn phát cháo miễn phí cho mấy tên ăn mày…”

“Nghiệp chướng…”



Chỗ quán trà ven đường, nơi đám dân chúng rảnh rỗi đang ngồi bàn tán, một nam tử cao gầy đứng dựa cửa lớn của quán, hỏi: “Mấy vị tiểu bộ khoái kia cũng có dũng khí, mà tên họ là gì nhỉ?”

Tiểu nhị quán trà nghĩ nghĩ một chút rồi đáp: “Lý Mộ, Trương Sơn, Lý Tứ, hình như là ba cái tên này…”

“Cám ơn.”

Nam tử cao gầy khẽ gật đầu rồi quay người biến mất trong đoàn người đông đúc trên đường.

Chú giải:

1. Kinh đường mộc: Một khối gỗ để quan xử án gõ xuống bàn khi cần lập trật tự công đường hay tạo uy hiếp với phạm nhân. Nó chính là cái Bao đại nhân hay gõ rồi nói: "Hoang đường" đó.

2. Thái Thị Khẩu: Dân gian hay gọi là cửa chợ, đại khái là khu vực rộng, thường tập trung người để việc xử trảm tạo tác dụng răn đe cao nhất.

3. Lệnh thiêm: Một cái thẻ gỗ chuyên dùng cho nha môn xử quyết, giống như cái mà Bao đại nhân hay ném ra rồi hô lớn: "Hành hình!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước