ĐẠI CHU TIÊN LẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đại chu tiên lại - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Chết đi - Sống lại

Dịch: Vong Mạng

***

“CPR!(1)”

“Tất cả mọi người rời tay!”

“Khử rung tim chuẩn bị!”

“Một lần nữa!”



Ý thức Lý Mộ đang biến mất.

Hắn đoán mình phải chết thật rồi.

Đối mặt với cái chết, hắn cũng không sợ hãi gì mấy, so với việc tiếp tục chịu đựng bệnh tật tra tấn, chết, cũng có thể xem như một dạng giải thoát.

Từ sau khi cha mẹ qua đời, hắn ở thế giới này đã không còn vướng bận gì nữa.

Hắn đã sớm chuẩn bị đón nhận cái chết.

Tiếng gào thét lo lắng của bác sĩ dần nhỏ lại, ý thức Lý Mộ chìm vào vực sâu vô tận.



Tổ châu.

Chu quốc.

Bắc quận.

Núi hoang.

Ở trước bãi tha ma, mấy gốc Dương Xỉ mọc thưa thớt, cành lá theo gió thổi xào xạc lung lay, quạ đen bay lượn mấy vòng trên không rồi đáp xuống mấy ngôi mộ đắp nổi.

Một lúc sau, quạ đen đậu kiếm ăn trên phần mộ đột nhiên bị dọa, hốt hoảng đập cánh bay lên trời.

Sau một hồi những tiếng sột xoạt, hai bóng người theo đường núi đi tới.

Hai người một thấp một cao, một béo một gầy, mặc Tạo Lại phục màu xanh nhạt, cùng nhau đi tới trước bãi tha ma, đặt một cái chiếu cuốn tròn rồi. Gã cao gầy thở phào một hơi, nói: “Cuối cùng cũng tới.”

Bộ khoái lùn nhòm nhòm một vùng toàn mồ mả, nhịn không được run run đáp: “Mau mau đào đi, chôn xong về luôn chứ nơi này cũng chẳng phải chỗ tốt đẹp gì, ta cứ thấy sau lưng lạnh lạnh…”

“Ban ngày ban mặt, ngươi sợ cái gì?” Gã cao đặt mông ngồi bệt xuống, thoải mái tựa lưng vào một thân cây rồi tiếp: “Mệt chết được, nghỉ chút đã rồi tính, ngươi nói xem làm sao chúng ta lại bị cấp trên bắt làm loại chuyện không may này…”

“Đừng nói như vậy…” Người lùn nhìn thi thể trên đất, lòng buồn bã, đáp: “Lý Mộ mới không may, ngày hôm qua còn rất tốt, sao đột nhiên lại…”

Gã cao nhìn xung quanh một chút, thần bí đáp: “Nghe nói là bị Yêu tà câu hồn…”

“Yêu tà?” Người lùn nghe xong cả kinh, “Ngươi nghe ai nói hay sao?”

Gã cao nuốt nước bọt một cái, đáp: “Câu Lan thuyết thư(2) đều nói như vậy, người ta sinh ra có ba hồn bẩy phách, đây đều là thứ đại bổ với yêu vật. Có vài loại yêu ta chuyên câu hồn nuốt phách con người để tu luyện, giờ cả khám nghiệm tử thi cũng đều không tra ra nguyên nhân chết của hắn, không phải yêu tà làm loạn thì là cái gì…”

Gió thổi lá cây xào xạc lại nghe nhắc tới yêu tà, người lùn chỉ cảm thấy xung quanh gió âm từng trận, vội vàng nói: “Đừng nói nữa, mau mau làm việc, làm xong về sớm chút…”

Hai người cầm xẻng lên, chọn một chỗ đất trống rồi bắt đầu đào hố.

Lý Mộ không có thân nhân lại là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, không mua nổi quan tài, hai người nhìn vào tình cảm cộng sự trước đây liền hùn tiền mua một tấm chiếu để xử lý hậu sự cho hắn, vậy xem như cũng là hết lòng quan tâm rồi.



Khi Lý Mộ mở mắt ra, hắn phát hiện mình đang ở một chỗ núi hoang không biết tên, bên cạnh lại thấy hai người đang mặc Chế phục cổ trang đang đào hố.

Hắn đã chết rồi, mà coi như không chết thì cũng phải nằm ở bệnh viện, chỗ này là chỗ nào? Hai người kia đang làm gì đó?

Định chôn sống hắn sao?

Dù hắn không có tiền chi trả phí thuốc men đi nữa cũng không tới mức bị chôn sống chứ…

Hắn theo phản xạ có điều kiện ngồi bật dậy.

Sau đó hơi giật mình.

Bệnh lâu nằm liệt giường khiến hắn từ nửa năm trước đã không thể làm nổi động tác này, nhưng bây giờ hắn lại cảm nhận được trong cơ thể có ẩn chứa sức lực mà lâu lắm rồi không thấy.

Hắn cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trang phục của mình rất kỳ quái, trông như bộ dạng nha dịch hoặc bộ khoái trong phim truyền hình, hơn nừa còn giống hệt hai nam nhân kia.

Tựa như ý thức được điều gì đó, hắn bắt đầu dò xét hai tay của mình.

Da tay thô ráp, hổ khẩu bị chai, trên mu bàn tay không còn vết sẹo do lúc bé sơ ý tạo thành---- đây không phải tay hắn.

Đào xong xuôi cái hố sâu cỡ nửa người, hai gã kia chuẩn bị đem thi thể Lý Mộ bỏ vào, quay đầu liền thấy Lý Mộ đang ngồi trên chiếu.

Lý Mộ cũng quay đầu nhìn về phía bọn họ.

Hắn há to miệng định hỏi chút gì đó, màng nhĩ đột nhiên truyền đến một hồi đau đớn.

“Mẹ ơi!”

“Xác chết vùng dậy rồi!”

“Loảng xoảng” hai tiếng, hai gã kia nhất tề ném xẻng trong tay đi, kế đó vừa kêu la, vừa lăn lê bò toài biến mất khỏi tầm mắt Lý Mộ.

Lý Mộ một lần nữa cúi nhìn hai tay, mặt mũi mờ mịt.



Hồi lâu sau, một bóng người xuất hiện trên đường núi.

Trên mặt Lý Mộ vẫn còn vẻ ngơ ngẩn, nhưng hắn biết rõ chuyện gì đã xảy ra.
Hắn xiết chặt nắm đấm, có thể cảm nhận được khí lực trong cơ thể, nói cách khác, linh hồn cửa hắn đã chiếm cứ thân thể của người khác.

Lý Mộ là kẻ vô thần nhưng đã từng rất nhiều tiểu thuyết để giải trí, đối với loại chuyện xuyên việt này cũng không lạ gì.

Thân thể của hắn hoàn toàn chính xác đã chết, nhưng linh hồn lại chiếm cứ một thân thể khác. Lý Mộ vừa vặn đã lấy được một chút ký ức vụn vặt của thân thể này, biết được người này cũng tên Lý Mộ, tuổi vừa qua mười tám, là một bộ khoái vừa chết hôm nay, về phần nguyên nhân cái chết thì nhất thời Lý Mộ không nhớ ra.

Nơi này là một địa phương tên Đại Chu, cụ thể là Chu triều, Bắc Chu, Hậu Chu hay là Võ Chu thì Lý Mộ cũng không biết.

Căn cứ trang phục của mình và hai gã kia, tỷ lệ hắn xuyên tới thời hiện đại là không lớn.

Những chuyện này e là phải tìm người xác nhận mới biết chắc được. Lý Mộ nhìn trái phải xung quanh, phát hiện chỗ này là một bãi tha ma, bốn phía xung quanh toàn là mồ mả nổi lên, dù là ban ngày thì nhìn cũng khiến cả người phát lạnh. Hắn phân biệt phương hướng một chút rồi đi xuống dưới chân núi.

Bước chân của hắn rất chậm, cũng rất nặng nề, đây là do nằm giường thời gian dài, hắn vẫn chưa thể lập tức thích ứng với việc đi lại như một người bình thường.

Nhưng rất nhanh sau đó, bước chân của hắn bắt đầu trở nên nhẹ nhàng.

Tâm tình của hắn cũng dần dần bình tĩnh lại, trải qua sinh tử, còn có gì không thể tưởng tượng, không thể đối mặt?

Lý Mộ đứng trên đường núi, hít sâu một hơi không khí mới mẻ, cảm nhận được sức lực tràn ra trong cơ thể, cảm khái nói: “Còn sống thật là tốt…”

“Ấu ấu…”

Hắn đang định xuống núi, bên tai chợt vang lên một hồi tiêng kêu rất nhỏ.

Âm thanh này nghe như chó sủa nhưng lại có chỗ khác biệt, trong thanh âm ẩn chứ sự thống khổ. Lý Mộ đưa mắt nhìn quanh một hồi, sau cùng cũng xác định được chỗ phát ra âm thanh.

Hắn rời đường núi đi sang phía bên trái mấy chục bước, vạch một bụi cỏ rậm rạp ra, đập vào mắt hắn là một đống nhỏ màu trắng.

Nhìn kỹ mới phát hiện ra trong bụi cỏ chính là một con hồ ly. Hồ ly này toàn thân trắng như tuyết, hai con ngươi đen láy, ánh mắt nó nhìn Lý Mộ ẩn chứa sự sợ hãi cực độ.

Chân sau Bạch hồ bị kẹp trong một cái bẫy thú, máu tươi nhuộm đỏ da lông, trông vô cùng gai mắt.

Thấy Lý Mộ tới gần, thân thể nó bắt đầu giãy giụa nhưng thủy chung không thể thoát ra, hơn nữa miệng vết thương càng rách rộng thêm kéo theo máu chảy ra càng nhiều.

Không biết có phải ảo giác hay không, Lý Mộ lại thấy từ trong đôi mắt như bảo thạch của hồ ly loại cảm xúc rất con người. Ánh mắt tuyệt vọng kia làm hắn nhớ tới tình cảnh bệnh tật của mình khi trước, bệnh mỗi ngày mỗi xấu nhưng hắn lại chỉ có thể nằm bẹp trên giường, trơ mắt chờ chết.

Nhìn đôi mắt tuyệt vọng của hồ ly, Lý Mộ sinh lòng trắc ẩn, lắc đầu nói: “Yên tâm, ta sẽ không làm đau ngươi.”

Thân thể Bạch hồ sẽ run lên, tựa như nghe hiểu lời hắn nói, không giãy giụa nữa.

Trong lòng Lý Mộ lấy làm lạ, hồ ly này vậy mà có thể hiểu tính người, hắn vươn tay, dùng sức tách bẫy thú, cứu Bạch hồ ra.

Bạch hồ nằm sấp trên đám cỏ, miệng vết thương vẫn còn chảy máu, cổ họng rên lên khe khẽ.

Lý Mộ xé một miếng vải từ tay áo của mình, băng bó miệng vết thương lại một chút, vết thương không còn chảy máu nữa, bạch hồ cọ cọ đầu vào tay hắn, miệng kêu ‘ấu ấu’.

“Đi đi, về sau nhớ cẩn thận một chút…” Lý Mộ vỗ vỗ đầu nó, đang định rời đi thì bên tai chợt nghe có tiếng thiếu nữ dịu dàng vang lên.

“Đa tạ ơn cứu mạng của công tử.”

“Không cần khách khí.”

Lý Mộ khoát tay áo, thờ ơ đáp, sau một khắc, tay hắn bỗng cứng đờ, nụ cười trên mặt dần dần biến mất…

Chú giải:

1. CPR: Thuật ngữ chuyên ngành bên Y khoa, là phương pháp làm trái tim đã ngừng đập hoạt động trở lại.

2. Câu Lan: Là một loại hình hí kịch bên TQ, Thuyết Thư là kể chuyện.

Chương 2: Lấy thân báo đáp

Dịch: Vong Mạng

***

Trên con đường núi gập ghềnh uốn lượn, một bóng người chạy như ma đuổi cuốn theo một đám bụi đất mịt mù.

Không biết chạy được bao lâu, khi nhìn phía trước lờ mờ thấy có thôn xóm, Lý Mộ mới dừng lại, vịn một gốc cây ven đường, xoay người thở hổn hển.

Qua một lúc lâu nữa, hắn quay đầu nhìn lại một cái mới nhận ra hắn đã tới chân núi từ lâu rồi.

Hắn tiếp đó liền lâm vào trạng thái tự hoài nghi bản thân một cách sâu sắc.

Hắn mới đây không có nghe nhầm, nhưng hồ ly làm sao có thể mở miệng nói chuyện?

Có phải có người cố tình đùa dai hay không?

Tuy rằng, hắn vẫn như trước thấy chuyện này khó mà tưởng tưởng nổi, nhưng giờ cấp cho hắn mười lá gan thì Lý Mộ cũng không dám quay lại tra xét thực hư.

Hắn còn chưa rõ vì sao hắn đã chết lại xuất hiện ở nơi này, so với chuyện này thì một con hồ ly biết nói có tính là ly kỳ gì chứ.

Trong chốc lát nghỉ ngơi, Lý Mộ ngồi dưới tàng cây, bắt đầu sắp xếp lại ký ức trong đầu.

Bị con hồ ly kia dọa sợ, trong quá trình chạy như điên trên đường núi, trong đầu hắn lại xuất hiện thêm chút ký ức rời rạc.

Tổ châu, Chu quốc, Bắc quận, Dương Khâu huyện…

Lý Mộ lộ vẻ nghi hoặc, những thông tin trong trí nhớ này không hề trùng khớp với bất kỳ triều đại nào mà hắn biết.

Tiếp tục sắp xếp lại ký ức, vẻ mặt Lý Mộ dần dần ngốc trệ.

Mười châu Ba đảo, U Đô Quỷ Vực, Vạn Yêu quốc, Tứ hải Thủy tộc…

Đạo pháp, Thần thông, yêu quỷ, tinh quái…

Những thứ này là gì chứ?

Không đợi hắn kịp thoát khỏi khiếp sợ, khôi phục lại tinh thần, trên quan đạo đã thấy mấy bóng người đang bước nhanh tới, người chưa tới tiếng đã tới.

“Yêu nghiệt to gan, dám xâm chiến thi thể công nhân huyện nha, còn không mau rời đi!”

Người nói chính là tên mập định chôn sống hắn lúc trước. Gã đứng phía xa, cảnh giác nhìn Lý Mộ, không dám tới gần.

Lý Mộ đang định mở miệng thì đột nhiên có một luồng sáng trắng từ trong đám người kia bắn tới, đánh thẳng lên người hắn.

Mới vừa nghe được hồ ly nói chuyện, giờ lại chứng kiến tình cảnh quỷ dị này, trong lòng Lý Mộ cả kinh, theo bản năng lui về phía sau mấy bước, cúi đầu chỗ bị ánh sáng màu trắng đánh vào nhưng chưa phát hiện có gì bất thường.

Một cô gái vận y phục màu xanh, dáng cao gầy từ trong đám người bước ra, sắc mặt có chút căng thẳng, đưa mắt đánh giá trên dưới Lý Mộ một hồi xong mới thở phào nhẹ nhõm, lắc đầu nói: “Không phải yêu tà nhập thân đâu.”

Một thanh niên trẻ tuổi, tay cầm một cái la bàn lớn chừng bàn tay, đi một vòng quanh người Lý Mộ, xong kinh ngạc nói: “Sao có thể, buổi sáng ta từng kiểm tra, hắn rõ ràng đã chết…”

Một người tuổi trung niên nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm vào Lý Mộ, chậm rãi thu hồi ánh mắt lại, ánh sáng âm u trong mắt cũng dần tản đi, tiếp lời: “Ba hồn vẫn còn, hẳn là chỉ nhất thời ly thể mà thôi, có điều vẫn phải xác nhận một chút…”

Nói xong, y lại lần nữa nhìn Lý Mộ, hỏi: “Ngươi tên gì?”

Lý Mộ thành thật đáp: “Lý Mộ.”

Người trung niên tiếp tục hỏi: “Thân phận của ngươi là gì?”

Lý Mộ đáp: “Dương Khâu huyện nha, bộ khoái Lý Mộ.”

Người trung niên chỉ cô gái kia, hỏi: “Nàng là ai?”

Lý Mộ đáp: “Lý Thanh, lão đại…”

Trong số những kẻ ở đây, Lý Mộ chỉ nhớ rõ cô gái này. Nàng chính là người chỉ đạo trực tiếp từ khi hắn bắt đầu vào làm, cũng chính là đối tượng hắn luôn thầm thương trộm nhớ, điểm này có lẽ chính là nguyên nhân khiến Lý Mộ chỉ nhớ rõ mỗi mình nàng.

“Còn bọn họ?” Người trung niên chỉ chỉ sang mấy tên bộ khoái.

Lý Mộ lắc đầu: “Không nhớ rõ.”

Người trung niên nhìn Lý Mộ một cái, cuối cùng nói: “Ngươi có nhớ được tối qua đã xảy ra chuyện gì không?”

“Cũng không nhớ rõ.”

Người trung niên lấy một cái gương đồng từ trong ngực áo ra, nói với Lý Mộ: “Nhìn nó.”
Lý Mộ nhìn gương đồng, trên mặt gương bóng loáng chiếu ra một khuôn mặt tuấn lãng.

Người trung niên đưa tay đánh một luồng sáng trắng lên mặt gương đồng, tiếp đó y nhìn chằm chằm không rời mắt, đợi một lúc khá lâu không thấy biến hóa gì, y mới thở phào nhẹ nhõm, thu tấm gương lại rồi nói: “Tam hồn ly thể dù hiếm thấy nhưng cũng có lúc xảy ra, trên người không có khí yêu tà, pháp khí không có phản ứng, có thể nhớ lại chuyện thường ngày, không phải bị yêu tà chiếm cứ thân thể, cũng không phải là đoạt xá trùng sinh…”

Y nhìn Lý Mộ một cái rồi tiếp: “Tam hồn ly thể qua lâu dẫn tới mất đi một phần ký ức, nhưng dù thế nào thì còn sống là tốt rồi, mấy ngày tới ngươi cứ ở nhà tĩnh dưỡng, không cần tới huyện nha.”

Nói xong, y phất tay nói với đám nha dịch: “Không việc gì, tất cả trở về đi…”

Sau khi xác nhận Lý Mộ không phải bị yêu tà phụ thể, nội tâm mọi người cũng nhẹ nhõm đi nhiều. Hai tên bộ khoái một béo một gầy đi đến cạnh người Lý Mộ, gã lùn vỗ vai Lý Mộ, hỏi: “Lý Mộ, còn nhớ chúng ta chứ?”

Lý Mộ lắc đầu.

“Gì chứ, ngươi thậm chí quên luôn chúng ta!”

Bộ khoái béo lộ vẻ thất vọng: “Chính là hai huynh đệ chúng ta nhặt xác ngươi, còn mua chiếu cho ngươi, vất vả mệt nhọc vác ngươi lên núi. Ngươi còn chưa biết, cái chiếu kia không rẻ đâu, năm mươi văn tiền một tấm. Ngươi không biết để có năm mươi văn tiền đó hôm qua ta đã vất vả thế nào…”



Trên đường về, Lý Mộ đã biết được tên hai gã bổ khoái này.

Gã mập lùn gọi là Trương Sơn, tên cao gầy là Lý Tứ. Cả hai đều là bộ khoái của huyện nha như Lý Mộ. Chuyện hậu sự của Lý Mộ cũng chính là bọn họ xử lý giúp.

Tuy nói hắn mém chút bị hai người chôn sống, nhưng mọi việc đều là hiểu lầm, Lý Mộ chắp tay hướng hai người, nói: “Làm phiền hai vị rồi…”

“Đều là đồng liều, chuyện nên làm mà.” Trương Sơn khoát tay chặn lại, sau đó lại tiếp: “Mới vừa rồi nói tới chiếu, một tấm năm mươi văn tiền…”

“Vừa rồi có nói tới chiếu sao?”

“Không có sao?”



Xuyên qua đám người đi hối hả trên đường, thần sắc Lý Mộ có chút hoảng hốt.

Một giờ trước, hắn vẫn còn nằm trong phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng, bên người đầy những dụng cụ, thiết bị hiện đại, hiện tại nhìn trước mắt lại toàn là kiến trúc phong cách cổ xưa, người người mặc đồ cổ trang, phố xá sầm uất náo nhiệt…

Phảng phất như bản thân đang mơ.

Nếu như đây thực sự là một giấc mơ, hắn hy vọng mãi mãi không phải tỉnh lại, thế giới chân thật với hắn mà nói, càng tàn khốc hơn.

Trương Sơn cùng Lý Tứ ở bên cạnh bước theo Lý Mộ bởi Lý Mộ nói phải về nhà lấy tiền trả tấm chiếu kia.

Sở dĩ Lý Mộ dẫn bọn họ đi cùng, thứ nhất là thiếu nợ phải trả tiền, đây là đạo lý hiển nhiên, thứ hai là bởi hắn cơ bản chẳng nhớ nổi nhà ở nơi nào.
Đương nhiên còn có một nguyên nhân quan trọng nhất, hắn cần từ trong miệng hai người, hỏi thăm một chút thông tin về Lý Mộ và thế giới này.

Thân thế Lý Mộ rất đơn giản, mẹ hắn mất khi hắn còn bé, cha hắn là bộ khoái huyện nha, hai năm trước lão hi sinh vì công vụ, Lý Mộ kế thừa nghiệp cha, một năm trước trở thành đồng nghiệp của Trương Sơn và Lý Tứ.

Về phần thế giới này, sau một bóng gió hỏi dò, những ký ức rời rạc trong đầu hắn cũng dần dần được chứng thực.

Đây là một thế giới huyền kỳ với đủ những điều kỳ quái, có tu sĩ truy tìm con đường trường sinh, có thể sử dụng Đạo pháp Thần thông, cũng có yêu quỷ hoành hành quấy phá, có thể sử dụng Yêu pháp Quỷ thuật…

Trên biển có Mười châu Ba đảo, Chu quốc nằm ở Tổ châu. Trên Mười châu, trừ những quốc gia loài người ra, còn có U Đô Quỷ Vực, Vạn Yêu quốc, trong Tứ hải là lãnh địa của Thủy tộc…

“Người tu hành, có thể cầu trời ban mưa, mượn gió giăng sương…”

“Tu tới chỗ cao thâm còn có thể rời trăng chuyển sao, xoay vần tạo hóa…”

“Những Yêu Quỷ đạo hạnh cao thâm kia cũng lợi hại vô cùng, cả người tu hành cũng không phải đối thủ của chúng…”



Yêu quái ma quỷ câu hồn phách con người nghe có chút đáng sợ, nhưng là một kẻ từ nhỏ đã được văn hóa thần thoại hun đúc, mấy thứ thần tiên yêu quỷ này không chỉ không thể khiến Lý Mộ sợ hãi, trái lại còn khiến hắn cảm thấy kích thích.

“Nơi nay chính là nhà ngươi.”

Trương Sơn chỉ một tòa trạch viên bên đường, Lý Mộ bèn lấy chìa khóa từ bên hông mở cửa lớn ra.

Tòa trạch viện này chính là tổ trạch Lý gia, nằm ở khu vực phồn hoa của thị trấn, tuy diện tích không lớn, chỉ có một cửa ra vào, nhưng để một mình Lý Mộ ở thì vẫn cũng đủ rồi.

Trương Sơn cùng Lý Tứ đứng trong sân, Lý Mộ nói: “Các ngươi chờ một chút, ta đi lấy tiền.”

Hắn lần theo ký ức, từ dưới giường trong phòng ngủ lấy ra một cái hòm, nhưng trong hòm ngoài khế ước mua bán nhà đất ra thì…rỗng tuếch.

Tỉ mỉ tìm trong phòng một lượt, Lý Mộ đến một đồng cũng không tìm ra, thậm chí cả thùng gạo cũng trống không.

Hắn đi ra sân, nhìn hai người, áy náy nói: “Thật xin lỗi, ta quên để tiền ở đâu rồi. Hay là chờ hai ngày nữa nhận lương ta trả lại hai ngươi?”

Không tới hai ngày nữa chính là lúc phát lương tháng, Trương Sơn khẽ gật đầu, đáp: “Được, chúng ta đi tuần phố trước đây.”

Lý Mộ giữ khách, nói: “Ăn cơm xong rồi hãy đi.”

Lý Tứ nhìn mặt trời ngả về Tây xong đáp: “Cũng được, vừa vặn tới giờ cơm chiều rồi.”

Lúc hai người bước vào trong phòng, Lý Mộ mỉm cười nói: “Trong nhà hình như hết gạo rồi, hay là các ngươi lại cho mượn thêm ít tiền…”

Bước chân hai người đột nhiên khựng lại.

Trương Sơn quay đầu lại, chắp tay hướng Lý Mộ: “Ta chợt nhớ ra nương tử đang ở nhà chờ ta về ăn cơm…”

Lý Tứ phụ họa: “Ta cũng có một việc quan trọng, cáo từ…”

“Cáo từ!”



Trương Sơn và Lý Tứ rời đi đầu không ngoảnh lại. Lý Mộ thu hai mươi đồng tiền lại, đứng trong sân nhìn mặt trời sắp lặn, nét mặt mê mang, ánh mắt thẫn thờ…

Ngắn ngủi thời gian, hắn đã trải qua hết tử vong tới một loạt chuyện không thể giải thích. Hắn cần thêm nhiều thời gian để điều chỉnh thời gian, đối mặt với cuộc sống mới sắp tới…

Trong khi Lý Mộ còn đang mơ màng về con đường phía trước, trong một u cốc nằm sâu trong dãy núi ngoài huyện Dương Khâu, mấy con hồ ly đang nhảy nhót chơi đùa bên mấy bụi cỏ cạnh bờ suối, miệng phát ra những tiếng “ấu ấu” gọi nhau.

“Con được được một công tử loài người cứu ra khỏi bẫy thợ săn…” Dưới gốc cây cạnh dòng suối, một hồ ly già kinh sợ nói tiếng người.

Tiểu hồ ly đùi bị thương nằm sấp trên đám cỏ, khẽ gật đầu đáp: “Hắn còn băng bó vết thương cho con, dặn con về sau phải cẩn thận…”

“Cái này có chút phiền toái…”, hồ ly già lộ vẻ ưu sầu, nói tiếp: “Ân cứu mạng, đây là đại nhân quả a…”

Tiểu hồ ly ngẩng đầu, tiếp lời: “Mụ mụ, người thường nói, Hồ Tiên nhất tộc có ơn tất báo, con nên báo đáp hắn thế nào đây?”

Một con hồ ly nhảy qua, trêu chọc: “Đương nhiên là lấy thân báo đáp.”

“Đi đi đi…” Hồ ly già đuổi nó đi xong thở dài tiếp: “Hồ Tiên nhất tộc, nếu muốn tu thành Cửu vĩ thiên hồ, liền phải làm trọn vẹn hết thảy nhân quả thế gian kia, ân cứu mạng chính là thiên đại nhân quả, không thể không báo, nhưng bây giờ đạo hạnh con quá nhỏ bé, hay là trước cứ ở trong núi chuyên tâm tu luyện, chuyện báo ân đợi ngày sau hãy nói…”

Chương 3: Muốn tin không

Dịch: Vong Mạng

Huyện Dương Khâu, giờ Ngọ, lúc này này trong thành gia đình nào cũng thấy khói bếp bốc lên.

Trong trù phòng chật chội, Lý Mộ ngồi xổm trước bếp, nhìn ngọn lửa bập bùng xuyên qua khe hở giữa bếp lò và nồi, bất giác ngẩn người.

Đã qua ba ngày kể từ khi tới đây, ba ngày trước hắn mượn được hai mươi văn tiền, ra phố mua một ít gạo, hai lạng dưa muối, gắng gượng vượt qua ba ngày.

Trong ba ngày này, hắn dần nhận được thêm một ít ký ức, đồng thời nhận thức về thế giới mà bản thân đang ở cũng rõ ràng, trực quan hơn nhiều.

Thế giới này xét từ ngôn ngữ văn tự, phong tục tập quán tới tôn giáo tin người đều rất giống Trung Hoa cổ đại.

Nơi đây cũng có Đạo gia, Phật môn, tùy rằng so với lịch sử Phật Đạo mà Lý Mộ biết có điểm khác biệt nhưng tư tưởng, giáo lý hai giáo lại tương đồng.

Đây là một thế giới vừa quen thuộc lại vừa xa lạ với hắn.

Trải qua ba ngày yên bình, Lý Mộ đã miễn cưỡng tiếp nhận được hoàn cảnh trước mắt.

Chấp nhận việc linh hồn của hắn đi tới thế giới kỳ dị này, lấy một thân phận mới, sống một cuộc đời mới.

Dù sao so với việc bệnh tật nằm liệt giường chờ chết, việc có được một sức khỏe tốt, có thể tiếp tục sống như một người bình thường, với hắn chính là hạnh phúc lớn nhất.

Trong ba ngày qua, Lý Mộ suy nghĩ rất nhiều, tiếp nhận cuộc sống mới này xong, điều đầu tiên hắn cần suy tính là tương lai của mình.

Làm một tên bộ khoái thường thường sống hết cuộc đời này hiển nhiên không phải điều hắn muốn. Sống vậy quá uổng phí sinh mệnh thứ hai của hắn.

Huống hồ ở thế giới này, nghề bộ khoái tuy cũng coi là nhân viên nhà nước làm công ăn lương nhưng hệ số nguy hiểm còn lớn Lý Mộ có thể tưởng tượng.

Nơi đây yêu quỷ hoành hành, trong một vụ án, thủ phạm mà hắn phải đối mặt cũng không nhất định là người.

Tuy rằng tới tận bây giờ, Lý Mộ vẫn chưa nhớ ra đời trước hắn chết như thế nào, nhưng chẳng cần nghĩ cũng biết chắc chắn sẽ là một sự kiện không bình thường.

Trở thành người tu hành có thể hô mưa gọi gió, nuốt mây phu sương chính là điều mà hắn luôn mơ ước từ thủa còn đóng bỉm cho tới tận bây giờ.

Thế giới thần kỳ này lại có thể biến cái mơ ước viển vông ấy của hắn trở nên khả thi.

Chỉ có điều đối với việc làm sao bước vào thế giới tu hành thì hắn lại chẳng có đầu mối gì, Lý Mộ trước kia cũng chưa từng tiếp xúc qua mấy thứ này.

Tuy không muốn cả đời làm bộ khoại, nhưng ít nhất trước mắt, hắn còn cần thành thành thật thật làm tốt công việc của bản thân, thứ nhất là do đó là nguồn thu nhập duy nhất của hắn, thứ hai, trong huyện nha rõ ràng có Tu hành giả, trước mắt thì đấy chính là cơ hội duy nhất để Lý Mộ tiếp xúc với lĩnh vực kia.

“Khục!”

Lý Mộ che miệng ho khan mấy tiếng, trong lòng không khỏi lo lắng, cảm giác như dính chút cảm mạo, cái này ở đời sau không tính là bệnh nặng gì nhưng ở nơi đây, có thể sẽ khiến hắn bỏ mạng.

Không chỉ vậy, trong ba ngày nay, Lý Mộ phát hiện có lẽ vì khởi tử hoàn sinh mà thân thể hiện tại của hắn tựa hồ như xảy ra chút vấn đề khác.

Hắn muốn tìm đại phu kiểm tra nhưng hắn giờ một đồng không có, hai mươi văn tiền mượn Trương Sơn, Lý Tứ hôm trước đã mua lương thực hết, nếu lương tháng còn chưa phát thì ngày mai là hắn cạn lương thực rồi.

Nội tâm vừa nghĩ tới chuyện này, bên ngoài cửa chợt có tiếng gõ cửa vang lên.

Lý Mộ bước ra mở cửa viện, chỉ thấy người đứng ngoài cửa không phải Trương Sơn, Lý Tứ mà là một cô gái.

Cô gái này dáng người cao ráo, tràng mày sắc mảnh, dung mạo thanh lệ xuất chúng, chỉ là khuôn mặt có phần thanh lãnh. Nàng mặc bộ y phục màu xanh, bình tĩnh đứng ngoài cửa.

Chu quốc cảnh nội dù là chỗ cư trú của Nhân tộc nhưng cũng thường xuyên có yêu quỷ quấy phá, người thường không đối phó được những tà vật này, vậy nên trong nha môn đều có người tu hành thường trú.

Bọn họ hoặc do triều đình cắt cử, hoặc cũng có thể là đệ tử tu hành ở tông môn lớn nhập thế lịch luyện. Lý Mộ không hiểu rõ về cô gái này lắm, chỉ biết nàng tên Lý Thanh, là một tu hành giả đồng thời là lãnh đạo trực tiếp của hắn.

Lý Mộ, Trương Sơn, Lý Tứ đều là thuộc cấp dưới do nàng trực tiếp chỉ đạo.

Thấy cửa viện mở ra, Lý Thanh đưa một cái túi nặng trĩu cho Lý Mộ, nói: “Đây là tiền lương hai tháng của ngươi, một tháng trong này là để bồi thường cho ngươi.”

Loại bộ khoái như Lý Mộ, lương mỗi tháng là năm trăm văn tiền, hai tháng là một ngàn văn, trả cho Trương Sơn Lý Tứ bảy mươi văn thì hãy còn dư rất nhiều, tiết kiệm một chút là có thể thoải mái không cần lo nghĩ chuyện tiền nong trong một khoảng thời gian dài.

Lý Mộ nhận túi tiền, khách khí đáp: “Đa tạ lão đại…Khục!”
Lý Thanh nhìn kỹ hắn thêm chút rồi hỏi: “Ngươi ngã bệnh?”

Lý Mộ gật gật đầu, đáp: “Chắc là nhiễm chút phong hàn, một lát nữa liền đi lấy thuốc.”

Lý Thanh đưa tay lấy một lá bùa từ bên hông ra, đưa cho hắn rồi dặn: “Hóa thành nước phù, uông xong liền có thể khỏi hẳn.”

Sau khi Lý Mộ tiếp nhận lá bùa, nàng liền lập tức rời đi không nấn ná thêm chút nào.

Lý Mộ đưa mắt nhìn bóng nàng xa dần, vị nữ cấp trên này dù thái độ có hơi lạnh lùng nhưng thực sự quan tâm cấp dưới. Hắn cầm lá bùa, quan sát trên dưới mấy lần nhưng chẳng nhìn ra môn đạo gì.

Cuối cùng, Lý Mộ lấy một bát nước, châm lửa đốt lá bùa rồi ném vào trong nước, tiếp đó một hơi uống cạn bát nước bùa.

Hắn chỉ cảm thấy có một dòng nước ấm chảy dọc theo yết hầu, lan tràn tới khắp ngõ ngách trong cơ thể, sau khi giật mình một cái liền lập tức cảm giác được thân thể dễ chịu hơn nhiều.

“Thần kỳ vậy…” Lý Mộ nhịn không được lên tiếng, trong lòng tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

Nếu hắn cũng có được bản lãnh này, chẳng phải sau này là bách bệnh bất xâm?

Không biết tu tiên có thể tích cốc không, nếu như có thể mà nói, ngay cả tiền cơm cũng có thể trực tiếp cắt đi…

Người tu tiên có cần ăn cơm hay không thì Lý Mộ không biết, hắn chỉ biết nếu một ngày không ăn thì hắn sẽ bị đói. Hai mươi văn tiền mua chút gạo muối, ròng rã ba ngày chỉ biết húp cháo trắng, giờ hầu bao đã đầy hơn một chút, tự nhiên là phải cải thiện đồ ăn cho thật tốt.

Lý Mộ hôm nay không định ngồi nhà nấu cơm trưa. Dương Khâu huyện thành tuy không lớn nhưng nằm trên tuyến đường huyết mạch nên tửu lâu trong thành không ít. Lý Mộ tới một tửu lâu nhỏ ở gần nhà, gọi một bình trà thêm chút đồ ăn.

Đồ ăn trong tửu lâu tuy hương vị không bằng các món ngon ở hậu thế nhưng so với cháo trắng và bữa ăn dinh dưỡng trong bệnh viện thì vẫn tốt hơn nhiều. Ăn cơm xong, Lý Mộ liền vào một Y quán.

Mấy ngày nay, thân thể hắn xuất hiện một số triệu chứng, không chỉ có mất ngủ mơ nhiều, còn có khi ngột ngạt khó thở, tinh thần hoảng hốt, sau khi uống bát nước phù kia, tuy bệnh trạng có thuyên giảm nhưng không hoàn toàn biến mất nên hắn vẫn giữ ý định tìm đại phu kiểm tra.

Một lát sau, bên trong Y quán, lão giả râu tóc bạc trăng thu ngón tay đặt trên cổ tay hắn lại, nói: “Công tử mạch đập hữu lực, không giống nhiễm bệnh. Công tử thấy trên người rốt cuộc có chỗ nào không thoải mái?”

Lý Mộ suy nghĩ một chút rồi đáp: “Gần đêm đêm ngủ không ngon, thỉnh thoảng trong lòng cảm giác khó chịu, tinh thần khó mà tập trung, thường xuyên ngơ ngẩn…”

Lão giả suy nghĩ một hồi rồi nâng bút viết một đơn thuốc, đoạn nói tiếp: “Lão phu tạm thời kê cho công tử một đơn thuốc thanh tâm an thần. Công tử uống vài thang xem hiệu quả thế nào …”

Triệu chứng trên người hắn cũng không quá nghiêm trọng, chỉ là sau khi trải qua những việc đời trước, Lý Mộ cực kỳ quan tâm đến cơ thể mình. Thân thể này dù sao cũng từng chết một lần, giờ khởi tử hoàn sinh, ai biết có lưu lại bệnh ngầm gì hay không.

Nhận một ngàn văn tiền lương, ăn một bữa cải thiện, bốc vài thang thuốc, còn lại tròn tám trăm văn tiền.

Bốc thuốc xong, hắn liền rời Y quán, chuẩn bị đi mua ít lương thực rau quả, khi đi ngang quả một góc đường vắng vẻ, bước chân hắn không khỏi dừng lại.Chỉ thấy nơi góc đường có trải một tấm vải trắng, trên tấm vải có vẽ đồ án Bát quái, góc tường còn có dựng một tấm cờ xí, trên ghi bốn chữ lớn ‘Thần Cơ Diệu Toán.’

Lý Mộ chậm bước chân lại, hứng thú nhìn kỹ thêm một màn này.

Phía sau tấm vải trắng, một lão đạo vận Đạo bào rách rưới, râu tóc điểm bạc đang đưa một tờ giấy trắng lên hơ trên lửa, tiếp đó lại chậm rãi di chuyển tờ giấy, theo đó trên tờ giấy từ từ hiện ra chữ viết.

“Thần tích, thần tích a!” Một tên nam tử đứng trước người hắn nhịn không được kinh hô.

Tiếp đó, nam tử quỳ mọp xuống đất, đặt một thỏi bạc lên tấm vải trắng, lớn tiếng khẩn cầu: “Tiểu nhân thành hôn mười năm còn chưa có con nối dõi, xin lão thần giúp ta sinh con trai…”

Lão đạo sĩ móc một lá bùa màu vàng từ trong ngực áo ra đưa cho y rồi dặn: “Sau khi về nhà, đem bùa đi đốt rồi bỏ tro vào trong một bát nước sạch, uống xong nước bùa này, lão phủ đảm bảo ngươi sang năm liền được ôm con trai…”

Nam tử trung niêm lại dập đầu một hồi, cầm lá bùa vàng, vui sướng khôn xiết rời đi.

Một màn này khiến Lý Mộ than thở không thôi, thỏi bạc kia ít nhất cũng phải mười lượng, mấy năm này đúng là không thiếu trọc phú ném tiền qua cửa sổ.

Một ngày nếu bản thân lăn lộn ngoài đời không nổi, cũng có thể bày một sạp hàng ở góc đường như thế này, tùy tiện biểu diễn mấy loại pháp thuật kiểu “Giấy trắng sinh chữ”, “Tay dò chảo dầu” (*) có lẽ còn kiếm tiền nhanh hơn làm bộ khoái.

Nhưng người có đạo riêng, Lý Mộ cũng không vạch mặt lão, nhưng khi chuẩn bị rời đi, lão đạo lại ngẩng đầu nhìn hắn một chút rồi đột nhiên mở miệng: “Công tử, xin dừng bước.”

Lý Mộ dừng lại, hỏi: “Đạo trưởng có việc gì sao?”

Lão đạo vuốt vuốt chòm râu muối tiêu rồi nói: “Không phải bần đạo có việc, là công tử có việc.”

Đây chính là mánh khóe đám lưu manh giang hồ hay xài, rất hiển nhiên, lão đạo này đã đặt chủ ý lên người hắn.

Lý Mộ nhìn lão đầy thâm ý rồi hỏi: “Chẳng lẽ đạo trưởng ngươi nhìn thấy ấn đường ta biến thành màu đen, ít ngày nữa tất có họa sát thân?”

“Ngươi cho rằng lão phu là đám giang hồ bịp bợm kia sao?” Lão đạo khinh thường nhếch mép, đoạn lại tiếp: “Lão phu dù nhìn không ra người sắp tới có họa sát thân hay không, nhưng nhìn ra ngươi mất hết bảy phách, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sống không quá nửa năm nữa…”

“Ta nhổ vào!”

Lý Mộ tức tối nhổ một bãi nước bọt về phía đối phương. Kẻ này so với đám bịp bợm giang hồ kia càng đáng hận hơn, bịp bợm giang hồ chỉ trù người ta có họa sát thân, lão già chết tiệt này lại trù hắn chết…

Lão đạo liếc mắt nhìn hắn, hỏi: “Ngươi không tin?”

“Tin cái đầu lão!”

“Muốn tin không?”

Lão đạo lắc đầu, cuộn tấm vải trắng trên nền đất lại, đặt trước ngực, tiếp đó nhấc lá cờ viết mấy chữ “Thần Cơ Diệu Toán” lên, hiển nhiên là muốn rời đi.

Lão bước ngang qua Lý Mộ được mấy bước lại đột nhiên dừng chân, quay đầu lại, thản nhiên nói: “Bỏ đi, lão đạo nhắc nhở ngươi một câu, ba hồn của ngươi còn nhưng bảy phách mất hết, trong vòng nửa năm, nhất định mệnh táng hoàng tuyền…”

“Lão phu từ trước tới giờ không chiếm tiện nghi kẻ khác nhưng cũng không làm không công, hôm nay chỉ điểm ngươi một câu, cho ngươi chút hy vọng sống, thu ngươi tám trăm văn cũng không quá đáng nhỉ?”

Lý Mộ theo bản năng đưa tay sờ túi tiền bên hông, kết quả là sờ vào không khí, hắn ngẩng đầu lên, phát hiện túi tiền của mình đã ở trong tay lão đạo kia.

Không những trù mình chết, còn muốn tiện tay lấy hết tài sản của hắn, Lý Mộ giận dữ quát: “Lão già chết dẫm, trả…”

Hắn còn chưa nói hết câu lại đột nhiên im bặt.

Bùm…

Bóng dáng lão đạo kia, dưới ánh nhìn chằm chằm của hắn, hóa thành một làn khói mỏng, tan biến không thấy gì nữa.

Chú giải: Đây là 2 trò khá đơn giản và từng được nhắc tới trong 2 tác phẩm trước đó của Vinh Tiểu Vinh. Giấy trắng sinh chữ, dùng giấm hoặc nước chanh hoặc bất kỳ dung dịch không màu nào có chưa axit axetic làm mực, vẽ lên giấy, để giấy khô sau đó hơ giấy lên lửa, do axit axetic khiến phần giấy bị nó thấm vào dễ cháy, dễ biến màu khi tiếp xúc nguồn nhiệt cao hơn phần giấy khác nên sinh ra hiện tượng giấy trắng sinh chữ.

Tương tự, Tay dò chảo dầu, thực tế chảo dầu có đổ thêm một lượng giấm vào, giấm nặng hơn dầu nên chìm xuống và sôi trước. Nhiệt độ sôi của giấm khá thấp nên khi sôi người ta có thể đưa tay vào thoải mái mà không bị bỏng, đợi khi giấm bốc hơi hết sẽ là dầu sôi, ai muốn xem thật giả rất dễ bị bỏng tạo hiệu quả lừa bịp càng cao.

Chương 4: Tính mạng lâm nguy

Dịch: Vong Mạng

Lão đạo, một người sống sờ sờ đứng ngay trước mặt Lý Mộ, bùm cái biến mất. Lý Mộ đần người đứng nguyên tại chỗ, góc đường lúc này ngoài hắn ra thì chẳng còn ai khác.

Hắn kinh sợ, mồ hôi lạnh túa ra ướt sũng cả người, sau khi kịp phản ứng liền lập tức lớn tiếng gọi.

“Đạo trưởng?”

“Chân nhân?”

“Tiên sư?”

“Ngài mau quay lại đi!”

“Ta tin rồi, tin thật rồi!”

“Ngài nói cho rõ ràng rồi hãy đi nào!”



Lý Mộ gọi mấy tiếng nhưng không thấy người đáp lại. Hắn đứng yên chờ đợi hồi lâu, đợi tới khi hai chân hắn cũng bắt đầu run lên mới ý thức được rằng, lão đạo kia đã đi thật rồi.

Trước khi đi, lão đã cuốn mất túi tiền của Lý Mộ, đó cũng chính là hai tháng lương, đồng thời cũng là toàn bộ tài sản của hắn.

Hắn giờ lại không xu dính túi.

Lão đạo đi rồi, lương tháng cũng đi theo, cả người cả của đều đi, Lý Mộ hận không thể tự vả mình mấy cái.

Trên người không còn xu nào, một tháng tới hắn làm sao chịu nổi?

Nhưng việc đó cũng không phải quan trọng nhất.

Quan trọng là…, hình tượng lão đạo kia trong lòng Lý Mộ đã từ bịp bợm giang hồ chuyển thành cao nhân đắc đạo.

Lão nói hắn còn ba hồn nhưng mất hết bảy phách, còn nói hắn không không quá nửa năm nữa…

Lý Mộ thực sự bắt đầu luống cuống…

“Ngươi làm gì ở đây vậy?”

Trong khi lòng hắn đang kinh hoảng, phía sau đột nhiên có một âm thanh quen thuộc vang lên.

Hắn quay đầu lại thấy một bóng dáng áo xanh.

“Ta, ta đi mua ít đồ.” Gặp Lý Thanh đi tuần phố, Lý Mộ liền cùng nàng trở về, đang đi hắn đột nhiên hỏi: “Lão đại, con người thực có ba hồn bảy phách sao?”

Lý Thanh thản nhiên đáp: “”Ngươi không phải người trong giới tu hành, hỏi chuyện này làm gì?”

Lý Mộ đáp: “Hiếu kỳ…”

Đi thêm một quãng nữa, Lý Thanh mới đáp cụt lủn: “Có.”

Lý Mộ lại hỏi: “Nếu mất đi hồn phách, con người sẽ thế nào?”
Lý Thanh ngưng bước chân lại, tựa như đã minh bạch điều gì đó, đáp: “Yên tâm, ba hồn của ngươi tuy từng ly thể nhưng ba hồn vốn không phụ thuộc thân thể, chỉ cần thời gian không quá lâu thì không có gì đáng ngại cả. Việc phàm nhân bị ly hồn cũng hay xảy ra.”

Lý Mộ tiếp tục hỏi: “Nếu như mất phách thì sao?”

Lý Thanh lại đáp: “Phách khác Hồn, hồn ly thể thì vẫn có thể tồn tại, nhưng phách thì không thể. Phách phụ thuộc vào thân thể, thân thể tử vong, bảy phách cũng theo đó mà tiêu tán. Nếu chỉ là mất đi phách, thân thể tuy không lập tức tử vong nhưng cũng chỉ có thể sống tiếp không quá nửa năm…”

Nói cách khác, hồn chết thì người cũng chết theo, người chết thì phách cũng sẽ tiêu tán, dù sao cũng là người từng chết một lần, nghe tới đây, trong lòng Lý Mộ đã có chút thấp thỏm, nói: “Ta từng chết một lần, bảy phách của ta có tiêu tán hay không…”

“Hẳn là không.” Lý Thanh an ủi hẳn, nói tiếp: “Sau khi ba hồn rời khỏi cơ thể, bảy phách cần bảy ngày mới có thể tiêu tán, ngươi chỉ ly hồn có mấy canh giờ, không cần lo lắng cái này làm gì.”

Mặc dù có lời trấn an của Lý Thanh, nhưng lời của lão đạo kia vẫn cứ canh cánh trong đầu, hắn lại nhìn Lý Thanh rồi hỏi tiếp: “Lão đại, ngươi có thể xem giúp ta một chút được không, xem bảy phách của ta còn ở đó hay không?”

Lý Thanh lắc đầu, đáp: “Tu vi ta chưa đủ, không cách nào xem xét bảy phách của người khác.”

Lý Mộ vội vàng hỏi: “Làm sao để suy đoán?”

“Người có bảy phách, gọi là Thi Cẩu, Tước Âm, Thôn Tặc, Phi Độc, Trừ Uế, Xú Phế. Bảy phách này chủ tinh thần của thân thể.”

Lý Thanh nhìn hắn rồi tiếp: “Thi Cẩu, chủ đề phòng, nhận biết. Thi Cẩu phách tản ra sẽ khiến khả năng nhận biết và đề phòng của con người giảm xuống, sau khi chìm vào giấc ngủ thì rất khó để đánh thức bằng ngoại vật. Còn người tu hành sau khi luyện hóa Thi Cẩu phách thì dù đang ngủ say cũng vẫn có thể cảm ứng được tình hình xung quanh…”

Sắc mặt Lý Mộ khẽ biến. Hắn mấy ngày nay muốn ngủ rất khó, ngủ rồi khi tỉnh lại thường là giữa trưa, bên ngoài buổi sáng rất huyên náo mà hắn cũng không hề hay biết…

Lý Thanh chưa nhận ra, tiếp tục nói: “Phục Thỉ, là mệnh hồn, chủ ý thức. Phục Thỉ phách tán đi, người thường xuyên thất thần…”

Lý Mộ cảm giác như ngực trúng tên, mặt hơi tái đi.

“Thôn Tặc, chủ trừ tà, có thể tiêu trừ hư tà tặc phong. Thôn Tặc phách tán đi, cơ thể rất dễ bị tà phong xâm nhập khiến cơ thể mắc nhiều bệnh tật…”

Lý Mộ che miệng ho một tiếng, sắc mặt càng tái nhợt thêm.

“Phi Độc, chủ giấc ngủ. Thi Độc phách tán đi, đêm không thể ngủ say giấc…” Lý Thanh mở miệng nói thêm lần nữa, khi thấy đôi mắt thâm quầng của Lý Mộ, đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại.
“Trừ Uế, khu trừ tạp những thứ không sạch sẽ trong người. Xú Phế, chủ nội tức, Xú Phế phách tán đi, hô hấp khó khăn…”

Lý Mộ sờ lên lồng ngực đang khó chịu, trong lòng chỉ còn lại một chút hy vọng, gắng gượng hỏi: “Còn Tước Âm thì sao?”

“Tước Âm…”

Lý Thanh cũng không giải thích ngay mà đưa mắt nhìn hắn, rất lâu sau mới nói tiếp: “Tước Âm ở nam, chủ, chủ…”

Lý Mộ không thể chờ nổi, truy hỏi: “Chủ cái gì?”

“Chủ thận tinh.” Lý Thanh nhìn qua chỗ khác, mặt không chút thay đổi, nói tiếp: “Ngươi, cái kia của người…, buổi sáng có thể đứng dậy không?”

“Dậy không nổi.” Lý Mộ lắc lắc đầu rồi tiếp: “Ta mấy ngày nay đều phải rất khuya mới ngủ được, mà ngủ tới tận trưa mới tỉnh.”

Giấc ngủ xuất hiện vấn đề nghiêm trọng, dẫn đến mấy ngày gần đây, một ngày của hắn đều bắt đầu từ lúc giữa trưa.

Ánh mắt Lý Thanh phiêu hốt, nàng hạ giọng hỏi: “Ta không phải nói cái này, ta là nói cái kia…”

“Cái nào…” Lý Mộ khó hiểu hỏi ngược lại, sau đó lại như ý thức được điều gì, cả người như bị sét đánh.

Lý Thanh từ trong ánh mắt của hắn đã có được đáp án.

“Sao có thể…” Lý Thanh giật mình sững người, mở miệng nói: “Chẳng lẽ ngươi không phải ly hồn bình thường mà là bị yêu tà quấy phá, bằng không bảy phách làm sao có thể tiêu tán nhanh như vậy…”

Đời trước chết thế nào với Lý Mộ đã không còn quan trọng, hắn chỉ dùng ánh mắt cực kỳ chờ mong nhìn Lý Thanh, nói: “Lão đại, ta còn có thể cứu chưa không?”

Lý Thanh nhíu mày, móc từ bên hông ra một lá bùa rồi nói: “Mất hết bảy phách tuy không lập tức bỏ mình, nhưng thiếu bảy phách bảo hộ, tà phòng rất dễ nhập thân, tấm Khu Tà phù này có thể đảm bảo cho ngươi không bị ngoại tà xâm nhập, nhất định phải mang theo bên mình.”

Lý Mộ nhận tấm bùa kia rồi cất kỹ trong người, xong nói: “Cảm ơn lão đại.”

“Không cần khách khí, đừng quên người là thuộc hạ của ta.” Lý Thanh nhìn hắn một cái rồi tiếp: “Ta về trước để còn đi tra thêm điển tịch, ngươi ở nhà chờ ta.”

Lý Thanh đi về trước, Lý Mộ một mình thất thể bước trên đường. Hắn vốn tưởng đại nạn không chết, tất có hậu phục, ai biết được vẫn không thoát khỏi vận mệnh kiếp trước…

Chỉ còn nửa năm tuổi thọ đã đủ thảm rồi, thảm hại hơn chính là, hắn không có đồng nào cả, tiền cơm chiều cũng không có, sớm biết vậy ban nãy mặt dày mượn tiền lão đại cho rồi…

Vấn đề bảy phách chỉ có thể hy vọng vào Lý Thanh, còn trước mắt, chuyện quan trọng nhất của Lý Mộ chính là kiếm đâu ra chút tiền còn lo chuyện cơm nước.

Ngơ ngẩn đi tới trước cửa lại thấy hai người đứng sẵn đằng trước chào đón.

Trương Sơn nhìn Lý Mộ, kinh ngạc nói: “Ha ha, Lý Mộ, ta vừa mới nhìn thấy người đi cùng lão đại đó. Ngươi trước đây không phải sợ nhất lão đại sao, từ khi nào lá gan lại lớn như vậy, ầy, hình như hôm nay phát lương rồi, nhắc tới lương, Lý Mộ ngươi mấy ngày trước mượn chúng ta hai mươi văn tiền, còn có cái chiếu kia…”

“Các ngươi tới thật đúng lúc.” Lý Mộ nắm bả vai cả hai người xong nói tiếp: “Ta vừa rồi ra ngoài bất cẩn, hai tháng lương đều bị người ta trộm mất, các ngươi có thể cho ta mượn thêm chút không, đợi ta tháng sau nhận lương…”

“Quấy rầy!”

“Cáo từ!”

Một lát sau, Lý Mộ vân vê khối bạc vụn trong tay, phất phất tay theo bóng lưng hai người sắp biến mất, miệng lẩm nhẩm: “Cám ơn…”

Chương 5: Lựa chọn khó khăn

Dịch: Vong Mạng

Trương Sơn, Lý Tứ hai vị đồng liêu này tuy keo kiệt vẫn hoàn keo kiệt, nhưng khi Lý Mộ thực sự gặp phải khó khăn, bọn họ thật cũng không khoanh tay đứng nhìn.

Bạc vụn trong tay Lý Mộ có chừng hai tiền, chi tiêu tiết kiệm một chút thì vượt qua một tháng hẳn không có vấn đề gì.

Đương nhiên, một tháng này nếu không có đường phát tài nào khác, hắn chỉ có thể làm bạn với dưa muối, cháo loãng mà thôi.

Không có bảy phách, thân thể hắn vốn đã yếu hơn người thường, nếu cứ thế kéo dài, tình trạng cơ thể tất nhiên sẽ càng kém đi.

Việc khẩn cấp trước mắt là kiếm chút tiền, nâng cao chất lượng sinh hoạt, không cầu ngày nào cũng thịt cá nhưng phải đảm bảo dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể.

Nhưng từ xưa tới nay, kiếm tiền vốn không phải chuyện dễ dàng.

Trong những năm bệnh nằm liệt giường trước đây, Lý Mộ tuy rảnh rỗi nhàm chán chỉ có thể đọc sách giết thời gian, nhưng đồng thời cũng tích lũy được một lượng kiến thức phong phú, giống như những kẻ xuyên việt trong tiểu thuyết khác, mua bán ít đồ kiếm lấy chút tiền không phải việc khó, có điều Đại Chu Luật lại quy định, phàm là quan lại Đại Chu, bất luận phẩm cấp, đều không được kinh doanh buôn bán, chỉ mỗi điểm này thôi liền khiến rất nhiều ý tưởng của hắn biến thành bọt nước.

Cái này cũng không phải là kỳ thị thương nhân, thứ nhất là quan lại nắm quyền hành trong tay, nếu dính vào buôn bán, rất khó đảm bảo không dùng quyền mưu việc tư, phá hỏng tính công bằng của thị trường, gây nhiễu loạn xã hội. Thứ hai, cũng chính là để quan lại dành sự tập trung nhiều hơn cho công việc chính của mình.

Quan viên cấp cao tự nhiên có cách lách luật. Lý Mộ lại chỉ là một tên tiểu quan lại, làm trái luật, kết quả nhẹ nhất cũng là cách chức điều tra, vì bạc mà ném đi nghề nghiệp cũng không phải việc có lợi gì.

Dù sao, lý tưởng của hắn cũng không phải là làm một tài chủ gia tài ngàn vạn. Ở thế giới đầy những điều huyền bí dụ hoặc này, không tu làm một thần tiên thì thực sự có lỗi với một lần chết đi kia.

Huống hồ, trước mắt sinh cơ duy nhất của hắn ngay ở chỗ Lý Thanh, hắn phải ở lại bên cạnh nàng thì mới có cơ hội sống sót.

Không thể kinh doanh, lấy thân phận của hắn mà đi hãm hại lừa gạt đương nhiên cũng không thể thực hiện được, khổ sở suy tính một hồi xong, Lý Mộ quyết định trước cứ đi ra ngoài đã.

Thứ nhất là đi tìm linh cảm kiếm tiền, thứ hai là cũng muốn thử thời vận, nhìn xem có thể gặp lại lão đạo kia không, chỉ tiếc, hắn đi khắp trấn cũng không hề thấy bóng dáng lão đạo đó.

Không tìm được người, cũng không nghĩ ra cách kiếm tiền, đứng ở đầu đường, Lý Mộ thở dài, bỗng nhiên bên tai hắn lại vang lên một tràng những tiếng trách mắng.

“Tháng trước nói tháng này, tháng này nói tháng sau, ngươi đùa ta à?”

“Một tháng lại chỉ viết được ba dòng chữ, chén cơm này còn ăn nổi hay không!”

“Mai mà không giao bản thảo, có tin ta xách đầu chó của ngươi đi ninh không!”



Trước cửa một tiệm sách, thư sinh trẻ tuổi đang nghe chưởng quầy răn dạy. Y lúng túng giải thích: “Chuyện viết sách này phải xem cảm hứng…”

Chưởng quầy gắt mắng: “Cảm hứng chó má gì, cho ngươi thêm thời gian ba ngày, ba ngày sau không nộp được bản thảo, ngươi cứ chuẩn bị mà bồi thường tiền đi.”

“Hữu nhục Tư văn, hữu nhục Tư văn(*)…” Thư sinh trẻ tuổi than thở hai câu xong liền gật gù đắc ý chạy đi.

Tiệm sách này xem ra có vẻ làm ăn khấm khá. Lý Mộ đứng ở cửa ra vào, mặt lộ vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó.

Tuy hắn không thể buôn bán nhưng bằng thể lực và trí tuệ của mình đi kiếm chút thu nhập bên ngoài lương bổng cũng hợp lý mà lại không phạm pháp.

Viết sách trái lại là một cách tốt để kiếm tiền, không trái pháp luật, đồng thời rất có thể diện. Vấn đề ở chỗ, Lý Mộ tuy đọc qua không ít sách nhưng hắn không giống nhưng tiền bối xuyên việt khác, hắn không có năng lực đã thấy là không quên, trong đầu cũng không có Đồ Thư quán, dưới tình huống không dốc sức để ghi nhớ, chỉ bằng vẻn vẹn ký ức từ một lần đọc, cơ bản không có năng thuật lại toàn bộ nội dung đã thấy trước đó được.

Hắn chỉ có thể thông qua việc cố gắng nhớ lại mạch truyện chính, sau đó tự mình biên thêm một phen, hơn nữa trước đó, hắn còn phải đi nghiên cứu thị trượng một lượt nữa.Lý Mộ thư thả bước vào trong tiệm sách. Cửa tiệm này không nhỏ, bên trong bày một loạt giá sách, các loại thư tịch được phân loại đặt trên những giá khác nhau.

Thấy có người vào tiệm, một tên tiểu nhị chạy ra chào đón, cười hỏi: “Khách quan, ngài muốn mua sách gì?”

Lý Mộ hỏi thẳng vào vấn đề: “Chỗ các ngươi sách gì bán chạy nhất?”

“Đó đương nhiên là những loại thoại bản tiểu thuyết rồi.” Tiểu nhị dẫn Lý Mộ tới trước dãy giá sách lớn nhất, nói tiếp: “Nơi đây đều là những cuốn mới nhất, được hoan nghênh nhất, mời khách quan xem qua một chút…”

So với những thư tịch kinh sử khác, tiểu thuyết gần gũi hơn với đời sống sinh hoạt, thêm nữa đọc nó không tạo cảm giác khô khan nhàm chán. Khi Lý Mộ tới, cũng đã có không ít người đi lại quanh quẩn trước giá sách.

Lý Mộ dùng một khắc đồng hồ xem xét kỹ càng một lượt các thư mục trên giá sách, trong lòng gần như đã nắm chắc.

Các mục sách dễ bán ở tiệm này hầu như đều là tiểu thuyết chí quái liên quan đến thần tiên yêu quỷ, mà nội dung miêu tả trong sách cũng đa phần là cố sự huyền bí linh dị hoang đường, thỉnh thoảng xen lẫn một chút cảnh xuân diễm hoặc yếu tố tình cảm, dùng nó làm mồi thú hút người đọc.

Rời khỏi tiệm sách, trong đầu Lý Mộ đã có ý tưởng sơ bộ.

Hắn tới chợ bán thức ăn mua ít gạo, mỳ và rau quả. Khi đi về nhà, từ rất xa hắn liền thấy Lý Thanh đang đứng sẵn ở đó.

Lý Mộ rảo bước đi tới, khẩn khoản hỏi: “Lão đạo, đã tìm được cách sao?”

Lý Thanh khẽ gật đầu, đáp: “Đi vào rồi nói.”

Hai người bước vào trong sân nhỏ. Lý Thanh quay đầu lại nhìn hắn, nói tiếp: “Bẩy phách là nền móng của cơ thể, mất đi bẩy phách, thân thể sẽ từ từ suy bại, ba hồn cũng sẽ bị thân thể làm cho mệt mỏi. Ngày thân chết cũng là lúc hồn tiêu, đến khi đó thì hết cách xoay chuyển, thần tiên khó cứu. Ngươi may mắn mất phách cách đây chưa lâu, muốn sống sót thì có hai con đường để chọn, cụ thể là chọn đường nào thì cần chính ngươi quyết định.”

Lý Mộ vội vàng hỏi: “Hai con đường nào?”

“Đầu tiên chính là tu Đạo, mọi sinh linh trên thế gian đều có thể tu hành. Việc tu hành, yêu có Yêu Đạo, quỷ có Quỷ Đồ, phương pháp tu hành của Nhân tộc cũng có đủ loại, như ta tu là Đạo môn chi pháp. Đạo môn tu hành đệ nhất cảnh, chính là Luyện Phách.”

Lý Thanh nhìn Lý Mộ rồi chậm rãi tiếp: “Bảy phách chủ thân thể, luyện hóa bảy phách là làm chủ được thân thể, bách bệnh bất xâm, vạn tà bất nhập…”Lời Lý Thanh nói thâm ảo huyền diệu, phần sau Lý Mộ nghe không hiểu nổi nhưng kết hợp với kiến thức về bảy phách mà hắn nắm được, mấy câu đằng trước, hắn cơ bản có thể lý giải.

Người có bảy phách mang chức năng khác nhau.

Thi Cẩu phách, chủ đề phòng, nhận biết. Sau khi luyện hóa được Thi Câu liền có thể dễ dàng nhận biết nguy hiểm, thấy được nguy cơ, dù đang trong giấc mộng cũng có thể lập tức tỉnh lại.

Phi Độc phách, chủ giấc ngủ. Sau khi luyện hóa được Phi Độc có thể chìm vào giấc ngủ bất cứ lúc nào, hơn nữa còn có thể trong giấc ngủ bài trừ hàn nhiệt chi độc.

Thôn Tặc phách, chủ quản hệ thống miễn dịch. Luyện hóa Thôn Tặc, bách bệnh bất xâm, vạn tà khó nhập.

Xú Phế phách, chủ nội tức. Luyện hóa Xú Phế, có thể điều tiết nhịp tim, hơi thở, giảm cơ năng thân thể xuống, đạt tới hiệu quả tích cốc thời gian dài.

Tước Âm, chủ sinh sản. Luyện hóa Tước Âm rồi, năng lực một phương diện nào đó sẽ tăng vọt, ngày quản vạn cơ, đêm ngự thập nữ không phải nói chơi…



Lý Thanh sau khi giới thiệu sơ lược về vấn đề tu hành cho hắn, lại lần nữa nhìn hắn rồi nói: “Người bình thường tu luyện cần luyện hóa bảy phách, ngươi mất hết bảy phách, vậy nên trước cần phải ngưng tụ bảy phách. Độ khó của việc ngưng tụ bảy phách còn lớn hơn luyện hóa, nhưng chỗ tốt là bảy phách kia sau khi ngươi tự mình ngưng tụ liền có thể tự nhiên khống chế, không cần phải luyện hóa nữa…”

Nói xong, Lý Thanh lại nhắc nhở thêm: “Con đường này vô cùng gian nan, rất có khả năng sẽ thất bại, một khi thất bại, ngươi sẽ không còn cơ hội.”

Tuy ngày quản vạn…, tuy bách bệnh bất xâm, vạn tà bất nhập nghe khá mê người nhưng cũng không thể không cân nhắc rủi ro, Lý Mộ vẫn quyết định so sánh một chút rồi mới quyết định. Hắn hỏi: “Con đường thứ hai đâu?”

Lý Thanh đáp: “Trước khi ba hồn bị thân thể liên lụy, dứt khoát vứt bỏ thân thể, chuyển thành Quỷ tu, từ này về sau lấy trạng thái linh hồn tồn tại trong thế gian…”

“Cái này chính là thành quỷ rồi hả?”

“Ít nhất cũng là một cách để có thể tiếp tục tồn tại, ngưng tụ bảy phách thực quá khó khăn, vạn nhất thất bại, người sẽ triệt để hồn phi phách tán, cả cơ hội thành quỷ cũng không còn…”

Lý Mộ trầm ngâm một hồi lâu rồi khẽ thở dài, đáp: “Ta chọn cách thứ nhất.”

Vất vả lắm mới sống lại một lần, dưới tình huống còn có cơ hội làm người, hắn tất nhiên sẽ không chọn làm quỷ.

Lý Thanh nhìn hắn rồi lại nói: “Một lần nữa cô động bảy phách rất khó, chuyện này liên quan tới tính mạng của người, ta cho người ba ngày để suy nghĩ.”

Lý Mộ kiên định đáp: “Không cần suy nghĩ, ta thích khiêu chiến khó khăn…”

Lý Thanh gật đầu tiếp lời: “Người đã chọn tu Đạo, ta tôn trọng quyết định của người. Bảy phách sống trong Thất tình, cách ngưng tụ mỗi phách đều không giống nhau, ngươi muốn ngưng tụ phách nào trước?”

Lý Mộ gãi gãi đầu, đáp: “Mấy ngày nay ngủ rất kém, cảm giác như nhiễm phong hàn, cả người thấy không khỏe…”

Lý Thanh cắt ngang: “Vậy ngươi muốn ngưng tụ Phi Độc hay là Thôn Tặc trước?”

“Tước Âm…”

Chú giải: Hữu nhục Tư văn: Câu này của thư sinh có thể hiểu là: Xin/ chớ sỉ nhục/ coi thường người có văn hóa/học thức.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau