ĐẶC ĐIỂN VỀ XÀ QUÝ PHI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đặc điển về xà quý phi - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Một con mèo hoa có màu lông trắng đen thanh nhã tản bộ nhẹ giọng hỏi một con mèo bụ bẫm mập mạp: "Bàng Phúc, hoàng thượng không phải nói đến Vương Phủ ở lại mấy ngày sao? Sao ai gia không nhìn thấy hoàng thượng ở đây?"

Con mèo mập lông khắp cả người đều run lên, vẻ mặt như đưa đám trả lời: "Thái hậu, nô tài cũng không biết được hoàng thượng đi đâu." Ô ô meow... Hoàng thượng, người hại chết mèo ta a! Mang theo Xà quý phi lén lút mà hạ phàm để lại tình huống hỗn loạn này cho ta, ta là con mèo số khổ a!

"Cái gì? Ngươi cũng không biết hoàng thượng đi đâu!" Miêu Thái hậu trợn tròn con mắt, lập tức liền nhìn ra Bàng Phúc kỳ thực biết hoàng thượng đi đâu, bèn nói:"Phái mèo đi tìm cho ai gia!"https://ngocthuyblog.wordpress.com

Bàng Phúc tổng quản ở trong lòng lệ rơi đầy mặt, chúng nó chỉ là tiên miêu phổ thông nha, căn bản không có tư cách hạ phàm.

Hoàng thượng, người nhanh lên một chút mang Xà quý phi trở về đi! Đại miêu quốc cần ngài a!

----

Trên bầu trời xanh thẩm có những đám mây trắng theo làn gió chậm rãi trôi đi. Đột nhiên có một đám mây trắng hình dạng kì lạ như một con mèo xuất hiện so với những đám mây khác tốc độ bay nhanh hơn.https://ngocthuyblog.wordpress.com

Một con mèo lớn lông trắng mắt vàng đón gió lạnh gào thét, râu mép lỗ tai bị gió thổi đến mức méo mó, nó uy phong lẫm lẫm ngồi xổm ở trên đám mây kia. Phía sau con mèo là một hắc xà cuộn lại toàn thân đen thui, con hắc xà có đôi mắt màu lục bích đang "Tê tê" phun ra lưỡi rắn.

"Hoàng thượng, phía trước chính là A thị do Vương gia chưởng quản tài vận." Hắc Xà ngữ khí không hề trúc trắc nói.

Miêu Hoàng thượng hơi cúi đầu chăm chú nhìn xuống A thị, toàn bộ A thị đều bốc lên kim quang óng ánh tài vận, xem ra cho Tiểu Cửu làm chiêu tài tiên miêu quả không sai, sau này khi Tiểu Cửu hết nhiệm kỳ có thể thu được không ít công đức.

Trong mắt Miêu Hoàng thượng lộ ra thoả mãn, không thể chờ đợi được nữa muốn nhìn thấy đệ đệ đã lâu không gặp, không biết đệ đệ ở thế gian trải qua cuộc sống có tốt hay không.

Miêu Hoàng thượng vui vẻ ngoắc đuôi, cái đuôi mèo trắng như tuyết ngoe nguẩy ôm lấy thân thể của hắc xà, y nghiêng đầu qua chỗ khác, gương mặt mèo cười híp mắt nói: "Ái phi hiếm có dịp đến thế giới một chuyến, muốn gì cứ việc cùng trẫm nói, trẫm thưởng cho khanh."

Xà quý phi có đôi mắt lạnh như băng chưa từng xuất hiện vẻ vui mừng, chỉ cuối đầu phun ra lưỡi rắn lạnh nhạt nói: "Tạ hoàng thượng ban thưởng."

Thấy quý phi của mình trước sau như một gương mặt xà luôn co quắp nhìn xuống đất, Miêu hoàng thượng đem đuôi quấn Xà quý phi chặt hơn, nghe nói thế gian có thật nhiều đạo cụ trợ hứng, chờ gặp được Tiểu Cửu, nhất định phải nhờ Tiểu Cửu hỗ trợ tìm giúp.

Miêu hoàng thượng kéo Xà quý phi đến bên người, nâng mặt lên dùng chính lông cằm của mình qua lại ma sát đầu Xà quý phi. Xà quý phi hết cách, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu, để Miêu hoàng thượng đem cằm ma sát toàn bộ phần đầu của mình.

Làm người bên cạnh hoàng thượng nó có nghĩa vụ để hoàng thượng đem mùi của y lưu lại khắp cả toàn thân của nó.

Miêu Hoàng thượng tâm tình sung sướng đem mùi đặc trưng của mình lưu khắp thân thể Xà quý phi thì phát hiện thân thể Xà quý phi đột nhiên trở nên cứng ngắc.

"Meoww? Làm sao?" Miêu hoàng thượng kỳ quái hỏi.

Chóp đuôi của Xà quý phi dựng đứng lên, con mắt màu lục bích thẳng tắp nhìn về hướng A thị, Miêu hoàng thượng quay đầu nhìn theo ánh mắt của nó.https://ngocthuyblog.wordpress.com

Miêu Hoàng thượng nhắm mắt rồi lại mở mắt ra, ánh mắt xuyên qua khoảng cách xa xôi, xuyên qua lít nha lít nhít những đám người, cuối cùng khóa chặt ở trên người một con lang khuyển.

Lang khuyển hình thể to lớn, nhảy lên mui một chiếc xe con quang minh chính đại đi nhờ xe. Lang khuyển xem ra hình thể so với lang khuyển phổ thông lớn hơn nhiều nhưng trên người ẩn giấu tiên khí lừa gạt không được mèo có tu vi cao thâm như Miêu hoàng thượng.Đây không phải là khuyển yêu thông thường, thế gian người người đều biết chiêu tài tiên miêu nhưng xưa nay không biết trấn trạch khuyển thần toán luôn yên lặng vô danh, nhưng mà ở tiên giới hết thảy thần tiên đều biết trấn trạch khuyển thần toán không đoạt công, không cầu lợi, mỗi trấn trạch khuyển thần toán đều là một con cẩu tốt.

Miêu hoàng thượng không để ý lắm bĩu môi, miêu cẩu trời sinh không hợp, miêu nhìn thấy cẩu khó chịu đó là thiên tính, trẫm cũng có thiên tính như vậy, cho dù trẫm là miêu tiên, trẫm cũng không khống chế thiên tính khó chịu khi nhìn thấy cẩu.

Ngươi cho rằng ngươi sử dụng ẩn thân pháp trẫm không nhìn thấy ngươi sao?

Muốn đánh sao? Xà quý phi nhìn về phía Miêu Hoàng thượng, dùng ánh mắt hỏi Miêu Hoàng thượng.

Chưa từng có dịp đối với trấn trạch khuyển thần toán động tới móng vuốt (tay) Miêu Hoàng thượng nóng lòng muốn thử, móng vuốt sắc bén không nhịn được từ bên trong đệm thịt lót duỗi ra, những cái móng vuốt sáng như tuyết còn hơi co lại ánh lên soi rọi vào ánh mắt mèo cuả Miêu Hoàng thượng có vẻ tà ác vạn phần âm lãnh.

Đáng thương cho tên cẩu này, trẫm không muốn động tới ngươi, nhưng nhìn thấy cẩu, móng vuốt của trẫm không thể khống chế, meo.. meow... Có chút quá cao hứng.

Miêu Hoàng thượng vừa định nhảy xuống khỏi đám mây lao thẳng tới trấn trạch khuyển thần toán kia thì chóp đuôi của Xà quý phi phát ra tiếng vang "Bùm bùm" giống như tiếng sấm giữa bầu trời. Chóp đuôi Xà quý phi bắn ra một đạo phích lịch chém thẳng về mui xe nơi trấn trạch khuyển thần toán đang ngồi.

Miêu hoàng thượng lấy móng vuốt đè lại đuôi của Xà quý phi không cho Xà quý phi ra tay trước với trấn trạch khuyển thần toán, y nghiêm túc đối với Xà quý phi nói: "Ái phi. Để cho trẫm đến!"https://ngocthuyblog.wordpress.com

Uông Nghĩa Thăng tinh thần phấn chấn nhìn thẳng phía trước, dự định đợi tới trạm xe buýt sẽ nhảy xuống xe, sau đó thừa dịp ngồi xe buýt về nhà.

Lỗ tai cẩu của Uông Nghĩa Thăng khẽ run, đầu tiên là nghe được một tiếng sấm sét không giống như bình thường, không kịp ngẩng đầu lên hắn nhận ra được cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, lập tức thân thể hắn nghiên qua một bên lăn xuống xe con, một đạo chớp giật đánh xuống sát qua mui xe con đánh thẳng xuống mặt đất bằng ximăng, mặt đường bằng ximăng sau tiếng nổ bị đánh thủng thành một cái lỗ thủng to.

Xe con bị dư uy của chớp giật bắn trúng, mặc kệ tài xế thao tác như thế nào bánh xe vẫn ma sát với mặt đường phát ra âm thanh chói tai.
Dù là ai cũng không nghĩ ra sau khi có tiếng sét sẽ xuất hiện một tia chớp, suýt chút nữa đánh trúng một chiếc xe con.

Lối đi bộ trong chốc lát xuất hiện hỗn loạn, người người né tránh chỗ bị chớp giật xuất hiện một lỗ thủng lớn.

Uông Nghĩa Thăng cảnh giác dựng đứng hai cái lỗ tai, con mắt qua lại tìm kiếm nơi xuất hiện chớp giật.

Hắn là trấn trạch khuyển thần toán duy nhất ở A thị, hơn nữa chưởng quản A thị an bình mười năm lâu dài, ở A thị từ thổ địa tiên xuống tới phúc lộc thọ không một ai hắn không quen biết, đại gia cùng với thần tiên lại là đồng sự ở một chỗ công tác, còn có người tẻ nhạt đến khiêu khích trấn trạch khuyển thần toán.

Uông Nghĩa Thăng ngẩng đầu nhìn về hướng chớp giật đánh xuống thì thấy một đám mây trắng kỳ quái, không nhìn kỹ sẽ cho rằng đám mây được bao phủ bởi một vầng ánh sáng mặt trời bình thường, nhưng ở trong mắt thần tiên sẽ biết người bên trên đám mây đó pháp lực không thua kém trấn trạch khuyển thần toán.

"Lai giả bất thiện".

Uông Nghĩa Thăng trong lòng nghĩ rằng đối phương ở trên trời, hắn ở dưới đất, bất luận hắn trốn chỗ nào đối phương cũng có thể nhìn thấy chỗ núp, hơn nữa nơi này là nội thành, thật sự sảy ra một trận đại chiến e sợ sẽ nháo chết người, hắn thật vất vả muốn tránh không thể để công đức có thể bị mất một nửa.

Uông Nghĩa Thăng không chút do dự mà hướng về vùng ngoại thành chạy đi, hắn ẩn dấu thân hình chạy với tốc độ nhanh như bay, chớp mắt chạy ra hơn một nửa nội thành.

Vừa thấy trấn trạch khuyển thần toán chạy trốn, Miêu Hoàng thượng vội vã nhảy khỏi đám mây bốn chân đạp tường vân, nhanh chóng bay về phía vùng ngoại thành A thị.

Uông Nghĩa Thăng hơi nghiêng mặt sang bên, lập tức liền nhìn thấy rõ ràng chân đạp tường vân là chân mèo, lần này hắn cũng hiểu rõ ràng tại sao đột nhiên gặp phải tập kích đúng là miêu cẩu trời sinh luôn tạo nghiệt.

Ngẫm lại trong nhà mình còn có một miêu đại tiên kiêu ngạo, Uông Nghĩa Thăng cảm thấy vẫn nên dùng lời nói giải quyết chuyện này, nếu không như vậy miêu đại tiên trong nhà kia biết hắn cùng miêu tiên khác đánh nhau, chỉ sợ sẽ không cho hắn yên thân.

Uông Nghĩa Thăng muốn nói chuyện cẩn thận, thế nhưng Miêu Hoàng thượng không có cho hắn cơ hội nói chuyện, móng vuốt vung một cái, biến ra thành nhiều cành cây to lớn sắc bén hướng về Uông Nghĩa Thăng. Uông Nghĩa Thăng liền lăn qua né tránh nhìn những móng vuốt mèo không có quy luật nhưng dày đặc như tấm lưới công kích, may nơi này là khu đất đang chờ đợi khai phá xây dựng khu thương xá, cư dân chung quanh đã sớm phá dỡ dời đi, nếu không động tĩnh lớn như vậy nhất định sẽ làm kinh động đến phàm nhân.

Mặt đất và nhà dân bị Miêu Hoàng thượng biến ra những móng vuốt lớn xé rách, từng đường dấu móng đánh tới tấp làm trong lòng Uông Nghĩa Thăng hơi hoảng, hắn phi thân né tránh một cự trảo, nhảy lên một nóc nhà dân, hướng về phía giữa không trung kêu to.

"Gâu!" Ngươi là nhóm thần tiên nào?https://ngocthuyblog.wordpress.com

Thật vất vả mới gặp phải một con chó có thể bắt nạt Miêu Hoàng thượng kích động đến xù lông, bốn chân đạp tường vân, móng vuốt mở rồi ra căng lại, ngứa ngáy khó nhịn.

Xà quý phi cong đuôi lên đập nát đám mây trắng thẳng tắp rơi xuống phía sau Miêu Hoàng thượng, Miêu Hoàng thượng vội vã đạp chân sau một cái, đem tường vân dưới chân phân ra một đóa tiếp được Xà quý phi.

Xà quý phi linh hoạt chóp đuôi quấn quanh một thanh nhuyễn kiếm, thân kiếm lướt qua đỉnh đầu của nó, mũi kiếm nhắm thẳng vào Uông Nghĩa Thăng, khí thế bàng bạc, muốn giúp Miêu Hoàng thượng một chút sức lực đánh bại trấn trạch khuyển thần toán.

Một miêu một xà xem ra không dễ trêu, hơn nữa bọn họ là thần tiên không phải yêu, pháp lực khi kết hợp sẽ mạnh lên gấp đôi.

Hết phần 1.

Chương 2

"Ta là thần tiên đến từ Đại miêu quốc." Miêu Hoàng thượng kiêu ngạo mà dựng thẳng đuôi, trên đuôi còn có cái nơ trước khi hạ phàm Xà quý phi tự mình thắt lên là một cái nơ con bướm màu phấn hồng.

Uông Nghĩa Thăng bị ba chữ "Đại miêu quốc" làm trong lòng hơi lo lắng, người yêu của hắn ở nhà chính là miêu tiên đến từ Đại miêu quốc là hoàng tộc miêu, nếu như hắn không cẩn thận móng vuốt ra tay tàn nhẫn một chút với con miêu tiên trước mắt này, có thể Miêu Vương gia sẽ cùng hắn trở mặt hay không?. 

Hiện tại hắn đang cùng Miêu Vương gia đang trong giai đoạn phát triển tình cảm, vì con mèo xa lạ này không đáng phá hoại cảm tình của hắn và người kia.

Nghĩ thông suốt điểm này Uông Nghĩa Thăng quyết định không truy cứu chuyện này nữa, chuyển thân mới vừa nhảy xuống mặt đất, chuẩn bị rời đi thì đột nhiên một thanh kiếm từ trên trời giáng xuống, biến thành cự kiếm thẳng tắp ngăn trở đường lui của Uông Nghĩa Thăng, trên cự kiếm là chớp giật đùng đùng vang vọng, cực kì doạ người vừa nhìn là biết kiếm của ai

Giúp hoàng thượng đánh nhau là chức trách của thuộc hạ, Xà quý phi nghiêm túc quán triệt chức trách, không cho Uông Nghĩa Thăng chạy.

Đây thực sự là làm cho cẩu ta cảm thấy siêu cấp khó chịu a! Uông Nghĩa Thăng chân trước nôn nóng chạy trên mặt đất, còn tiếp tục như vậy hắn thật sự rất muốn đánh một miêu một xà này.

"Meow. Meow...!" Miêu bệ hạ hưng phấn kêu lên, trong tiếng kêu tràn ngập sự cười nhạo, phách lối nói: "Xem ngươi còn trốn chỗ nào? Ngoan ngoan nằm xuống lộ cái bụng ra thần phục với trẫm, trẫm đánh ngươi một trận rồi để cho ngươi đi!"

Uông Nghĩa Thăng đến nay chỉ đối với Miêu Vương gia lộ ra cái bụng, Miêu Vương gia muốn nằm liền nằm, muốn giẫm liền giẫm, nhưng đối với một con mèo xa lạ thì không giống nhau, không thể nhịn như vậy.

Uông Nghĩa Thăng xoay người, nhìn thấy Miêu Hoàng thượng cùng Xà quý phi nhe răng trợn mắt, phát ra tiếng kêu "ô.. ô"uy hiếp.

Miêu Hoàng thượng sớm đã không khống chế được thiên tính, hướng Uông Nghĩa Thăng nhào tới, Xà quý phi lập tức theo Miêu Hoàng thượng nhảy xuống tường vân. 

Một miêu một xà hiện ra tư thế hung mãnh đánh về phía Uông Nghĩa Thăng. Uông Nghĩa Thăng sủa inh ỏi vài tiếng, dũng mãnh tấn công về phía Miêu Hoàng thượng.

----

Miêu Vương gia nằm nhoài trên ghế salông, không nháy mắt nhìn chằm chằm trên TV đang phát tiết mục ẩm thực về món Cá Squirrel.

Những miếng cá Squirrel đẹp đẽ được xếp thành hình hoa cúc, màu sắc tươi đẹp, nước sốt toả ra mùi thơm nồng nặc dường như xuyên thấu qua TV bay vào mũi Miêu Vương gia. 

Chóp mũi nhỏ của Miêu Vương gia không tự chủ hít hít vào không kìm lòng được nhảy đến trước TV, mặt dán vào màn hình nhìn chằm chằm cá Squirrel mà chảy nước miếng.

Hình ảnh bị chuyển sang một đầu bếp đội chiếc mũ màu trắng cao cao một bên giảng giải cách làm, một bên tay chân lưu loát cầm lấy con cá chuẩn bị chế biến. Miêu Vương gia duỗi ra móng vuốt đè lên con cá đang nằm trên thớt gỗ ở trong màn hình TV.

Y không khỏi lần thứ hai cảm thán, phàm nhân thực sự là biết ăn cá a, một con cá có làm ra 108 món ăn khác nhau, bản vương sắp không nhịn nổi hạ thấp kiêu ngạo kính nể phàm nhân về cách ăn cá.

Chiếc chuông Miêu Vương gia đeo trên cổ đột nhiên sáng lên lấp loá, bên trong truyền đến tiếng mèo kêu quen thuộc: "Meow.. Meoweo..! Miêu gào gào.. miêu.. " Tiểu Cửu, mau tới đây giúp trẫm đánh cẩu! Miêu gào gào... Lại dám giẫm trẫm, meow.. ái phi a..! Ngươi dám đá ái phi của trẫm! Tiểu Cửu, mau tới đây giúp trẫm!

Bên trong cái chuông truyền ra tiếng vang kịch liệt tranh đấu, lúc thì ầm ầm ầm, lúc thì bùm bùm, một lúc mèo kêu, một lúc chó sủa, một lúc tê hí, có thể tưởng tượng được bên kia đã đánh thành hình dáng gì.

Đánh cẩu đó đó là chuyện y thích nhất rồi!

"Hoàng huynh, thần đệ lập tức tới ngay giúp huynh đánh cẩu!"

Miêu Vương gia tắt TV, trực tiếp kéo màn cửa sổ bằng lụa mỏng, nhảy ra cửa sổ, hướng về cảm ứng của cái chuông mà chạy đi.Vùng ngoại thành của A thị khắp nơi bừa bộn, những ngôi nhà chờ giải tỏa hoặc là nứt ra sụp xuống, hoặc là triệt để biến thành một đống phế tích, hoặc là giống như đang bị chà đạp. 

Một con lang khuyển to lớn một chân trước đạp lên một con mèo, con mèo thì rõ ràng ra sức muốn từ dưới móng vuốt của nó bò ra. Cách đó không xa một con Hắc Xà có vẻ kiêng kỵ khi con lang khuyển đang giẫm lên con mèo, nó chỉ cầm kiếm vòng quanh qua lại bên người con lang khuyển. Hắc Xà "Tê tê" phun ra đầu lưỡi, toàn bộ thân rắn sốt sắng mà căng thẳng.

"Thả hoàng thượng ra!"

Từ nhỏ sinh ở thế gian Uông Nghĩa Thăng không biết cái gì gọi là uy lực hay quyền hành của hoàng đế, hắn quay đầu trừng Hắc Xà lộ ra răng nanh sắc bén trắng như tuyết.

Miêu Vương gia chỉ cảm thấy con chó này nhìn có chút quen mắt, không chờ y kịp suy nghĩ con chó này là ai thì con lang khuyển to lớn giơ lên một cái chân khác, tàn nhẫn mà đem đầu của Miêu hoàng thượng đè xuống đất.

"Meomm..! Ngươi chờ, trẫm nhất định phải xử đẹp tên xú cẩu như ngươi!" Cả khuôn mặt chôn dưới đất làm Miêu hoàng thượng giãy dụa không ngớt, bốn cái móng vuốt liều mạng mà giãy dụa, muốn đứng lên lại bị vuốt chó ép tới không thể cử động được.

Uông Nghĩa Thăng lỏng một cái móng vuốt, làm Miêu Hoàng thượng vừa giở đầu lên thì bị một móng vuốt khác đè lại đầu của mình. Tình cảnh này làm Xà quý phi lo lắng, coi bộ mọi chuyện cũng không xong rồi.

Miêu cẩu đang xù lông, mà nó cảm giác mình muốn nổ vảy rắn, dường như móng vuốt không phải đè đầu Miêu Hoàng thượng xuống mà là đè lên quả tim của nó.

"Meow..! Hoàng huynh, thần đệ tới cứu giá rồi!"

Nghe một tiếng mèo kêu kích động, Uông Nghĩa Thăng vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Miêu Vương gia mở ra tứ chi, thật giống một con chim bay lượn đánh về phía hắn.

Hắn vừa sửng sốt với công phu kia thì tứ chi nhỏ ngắn của Miêu Vương gia mở ra nhào vào trên mặt hắn.

"Vương gia..." Uông Nghĩa Thăng bất đắc dĩ kêu.
Mùi quen thuộc này... hình thể quen thuộc.. tiếng nói rất quen thuộc... Thật giống như là con cẩu nhà y.

Miêu Vương gia đạp chân, tự phát tự động bò lên trên đầu Uông Nghĩa Thăng, cúi đầu nhìn hoàng huynh còn bị Uông Nghĩa Thăng đè lại thân thể.

Từ cách xưng hô của Miêu Vương gia đối với con mèo này Uông Nghĩa Thăng đã biết rõ ràng con mèo này với Miêu Vương gia là huynh đệ, hắn vội vã giở móng vuốt lên thuận tiện vuốt ve lỗ tai Miêu hoàng thượng bị dính bùn đất.

Một thân bị dính đầy bùn đất Miêu Hoàng thượng từ mèo trắng biến thành con mèo bẩn thỉu, không chút nào còn thấy bộ lông trắng như tuyết sạch sẽ uy phong lẫm lẫm.

Miêu hoàng thượng vừa được cứu liền giương nanh múa vuốt muốn cắn Uông Nghĩa Thăng, Xà quý phi vội vã dùng thân mình quấn lấy eo của Miêu hoàng thượng kéo về phía sau mình.

"Thả trẫm ra, trẫm muốn cắn chết con chó này!" Miêu Hoàng thượng tóm chặt lấy mặt đất, cho dù trên mặt đất lưu lại từng đường từng dấu cào sâu nhưng Miêu Hoàng thượng vẫn bị Xà quý phi từng chút kéo về phía sau.

Xà quý phi không có buông ra vẫn dùng đuôi cuốn lấy eo của Miêu hoàng thượng để phòng ngừa Miêu Hoàng thượng chưa từ bỏ ý định xông lên trước cắn con cẩu này. Nó dùng chính cái đầu lạnh lẽo của mình chà sát vào cằm của Miêu Hoàng thượng, động viên tâm trạng của Miêu Hoàng thượng. Miêu Hoàng thượng bị nó làm cho thoải mái, tàn bạo mà trừng Uông Nghĩa Thăng một chút rồi bất đắc dĩ rên lên sau đó dùng móng vuốt của mình chải tóc.

"Nể mặt ái phi nên trẫm mới buông tha ngươi."

"..." Uông Nghĩa Thăng không nói gì, con mèo này cùng với Vương gia nhà hắn vừa ngạo khí lại khó chịu như nhau.

"Hoàng huynh tại sao lại hạ phàm?" Miêu Vương gia không nghĩ ra nguyên nhân hoàng huynh hạ phàm.

"Trẫm nghe nói đệ cùng một con chó chung sống, lo lắng đệ bị cẩu bắt nạt liền xuống phàm nhìn xem thử." Vừa nói Miêu Hoàng thượng vừa chăm chú nhìn Uông Nghĩa Thăng, tuy rằng không thấy con chó này bắt nạt Tiểu Cửu nhưng y lại bị con chó này dùng móng vuốt giẫm trên mặt đất, đúng là con cẩu đáng ghét!

Khuôn mặt chó thành thật của Uông Nghĩa Thăng không thấy hổ thẹn, chỉ là nháy mắt một cái hắn làm ra vẻ mặt vô tội nhìn Miêu Hoàng thượng, chuyện này thật sự không thể trách hắn, hắn là chỉ hận không biết con mèo này là huynh đệ với Vương gia.

Miêu Vương gia làm sao không thấy được hàm ý trong mắt của hoàng huynh, nhưng y đã quyết định chủ ý muốn đem Uông Nghĩa Thăng lấy về nhà để hắn hằng đêm hầu hạ mình. Thân là chuẩn trượng phu của Uông Nghĩa Thăng y có trách nhiệm che chở Vương Phi của mình, Uông vương phi chỉ có thể để một con mèo là y bắt nạt, cho dù hoàng huynh cũng không thể bắt nạt Uông vương phi của y.

"Nô tài kia không dám bắt nạt bản vương." Miêu Vương gia nhấc chân vỗ vỗ lỗ tai đứng thẳng của Uông Nghĩa Thăng ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Chỉ có bản vương mới có thể bắt nạt hắn."

Vẫn làm ra vẻ mặt bị "Bắt nạt" Uông Nghĩa Thăng cao hứng ngoắt ngoắt cái đuôi, vẻ mặt phi thường dịu ngoan, nếu như không phải hình thể quá khổng lồ, chỉ nhìn vẻ mặt của hắn sẽ không cảm thấy hắn có một chút uy hiếp nào.

Miêu Hoàng thượng thấy đệ đệ bảo vệ con chó này như vậy không mấy vui vẻ cụp đuôi, nó đi qua lại vài bước, vẫn là quyết định lưu lại quan sát đệ đệ cùng với trấn trạch khuyển thần toán này mấy ngày, miễn cho xuẩn đệ đệ bị con cẩu này bán, còn vui vẻ rạo rực đem cá cho hắn.

"Trẫm tạm thời lưu lại thế gian mấy ngày, nô tài ngươi bố trí cho trẫm một gian phòng." Miêu hoàng thượng uy nghiêm nói.

Miêu Vương gia gật gù, ra hiệu Uông Nghĩa Thăng về nhà.

Lập tức một con tiểu hắc miêu ngồi trên đầu một con lang khuyển thế phía sau là một con mèo và một Hắc Xà sử dụng thuật ẩn thân, rời khỏi vùng ngoại thành hoang vu, nghênh ngang đi vào nơi trung tâm thành phố phồn hoa náo nhiệt nhất.

Hết phần 2.

Chương 3

Thế gian biến hóa lớn vô cùng, Miêu hoàng thượng cảm giác mình theo không kịp sự biến hóa của thế gian, nam nam nữ nữ già trẻ lớn bé trang điểm hoàn toàn cũng biến dạng, y nhìn cái gì cũng ngạc nhiên, nhưng vì giữ gìn vẻ mặt tôn nghiêm nên mắt vẫn nhìn thẳng, chỉ có dư quang của khóe mắt hiếu kỳ liếc bốn phía nhìn kiến trúc cùng với ngựa xe như nước.

Xà quý phi không chút nào bị sự vật thế gian muôn hình muôn vẻ ảnh hưởng, nó đem kiếm bỏ vào vỏ kiếm trên lưng rồi đi theo sát Miêu Hoàng thượng, làm một ám vệ yên tĩnh không làm người khác chú ý.

Uông Nghĩa Thăng dẫn tất cả lên trên xe công cộng.

Hiện tại không phải giờ cao điểm nên trên xe buýt có không ít chỗ ngồi, hắn tìm một vị trí nửa ngồi nửa quỳ ngồi xuống, Miêu Hoàng thượng ra dáng oai vệ mà lười biếng nằm xuống, Xà quý phi ở bên cạnh thủ hộ cho y.

Miêu Vương gia dĩ nhiên là ở vị trí chuyên dành cho y là trên đầu Uông Nghĩa Thăng, chỉ có điều từ ngồi đã biến thành nằm, dáng vẻ lười biếng giống Miêu Hoàng thượng như đúc, quả nhiên là thân huynh đệ.

Khi xe công cộng đến trạm, Uông Nghĩa Thăng vừa xuống xe liền âm thầm không cho người chú ý hiện ra nguyên hình, phía sau Miêu Hoàng thượng và Xà quý phi vẫn còn ẩn hình. 

Ở tiểu khu Uông Nghĩa nổi tiếng là một chú chó thông minh, có thể giúp cho chủ nhân mua điểm tâm, chủ nhân mua thức ăn có thể giúp đỡ xách thức ăn, lúc có chuyển phát nhanh thì chỉ cần bảo an lên tiếng là tiểu Uông có giúp chuyển phát nhanh, hắn có thể giúp những chủ nhân không có ở nhà nhận chuyển phát nhanh chuyện này cũng đã không có gì ngạc nhiên.

Hiện tại chủ nhân của nó lại nuôi thêm một con mèo nhỏ, nó ra ngoài sẽ mang theo con mèo nhỏ này khi ở nhà thì con mèo cũng ở nhà với nó, có lúc mọi người sẽ phát hiện con mèo nhỏ bất đắc dĩ bị con chó ngậm tha ra ngoài.

Vì lẽ đó, khi bảo an nhìn thấy trên đầu Uông Nghĩa Thăng có Miêu Vương gia đang nhìn mình chằm chằm thì cũng không cảm thấy kinh ngạc chỉ nói: "Tiểu Uông có chuyển phát nhanh."

Vừa nghe đến hai chữ "Chuyển phát nhanh", không chỉ Uông Nghĩa Thăng con mắt sáng lên mà con mắt của Miêu Vương gia cũng lòe lòe toả sáng, ngửa mặt lên mừng rỡ nhìn chằm chằm bảo an.

"Meow.. meo.!" Chuyển phát nhanh của bản vương rốt cục cũng đã đến!

Bảo an đem một cái hộp màu đen đóng gói cẩn thận đưa cho Uông Nghĩa Thăng, Uông Nghĩa Thăng cắn vào một góc của túi liền đi, Miêu Vương gia nằm nhoài trên đầu Uông Nghĩa Thăng con mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm phần chuyển phát nhanh này.

"Về nhà nhanh lên rồi cùng xem." Miêu Vương gia ngữ khí tràn ngập chờ mong.

Uông Nghĩa Thăng vừa định gật đầu, chợt nhớ tới phía sau còn có một con mèo và một con rắn, Miêu Vương gia lập tức nhận ra được Uông Nghĩa Thăng thân thể xuất hiện một chút cứng ngắc, y lập tức nghĩ đến hiện tại Miêu Hoàng thượng và Xà quý phi muốn cùng bọn họ ở mấy ngày.

Miêu Hoàng thượng và Xà quý phi đồng dạng cũng nhìn cái hộp chuyển phát nhanh kia.

Meow, bên trong hình như là thứ tốt, nhưng Tiểu Cửu thật giống không muốn cùng thân ca ca chia sẻ, trái lại chỉ muốn cùng một con chó chia sẻ thứ tốt, Miêu Hoàng thượng mất hứng nghĩ, móng vuốt của y lại ngứa ngáy thật muốn xé cái hộp đóng gói nhìn bên trong đến cùng là vật gì tốt.

Mãi cho đến khi Uông Nghĩa Thăng và Miêu Vương gia vào trong nhà của chủ nhân Miêu hoàng thượng vẫn nhìn chằm chằm vào cái hộp chuyển phát nhanh không khỏi ẩn giấu sự hiếu kỳ trong đôi mắt.

Miêu Vương gia và Uông Nghĩa Thăng không chú ý tới trong đáy mắt của Miêu Hoàng thượng ẩn giấu hiếu kỳ, Uông Nghĩa Thăng cẩn thận mà đem hộp chuyển phát nhanh đặt ở sôfa trên khay trà.

Miêu Hoàng thượng giả vờ giả vịt ở nhà trọ không lớn của người độc thân dò xét một vòng, phòng ngủ và phòng khách nối liền nhau, giường và tủ đầu giường làm bằng gỗ, gối hình chữ nhật và ga trải giường hình những bông hoa nhỏ, ghế sofa bằng da màu đen cũng được bao bằng một lớp vải hình bông hoa nhỏ giống ga trải giường, hai cái gối ôm in hình phim hoạt hình, một cái gối đã bị Miêu Vương gia chiếm lĩnh, cạnh bên sôfa là một pháo đài to lớn dành cho thú cưng ngủ, sau đó chính là phòng vệ sinh riêng, dùng cửa kính pha lê ngăn cách với nhà bếp.Sau khi Miêu Hoàng thượng dò xét xong thì nhảy lên sôfa, tự động tự phát chiếm lĩnh một cái ôm gối khác, y đứng trên gối ôm thử đạp mấy phát, phát hiện phi thường mềm mại hơn nữa co dãn không tồi, lập tức ngã xuống, cảm giác dưới thân mềm mại thực sự quá thoải mái.

Xà quý phi lưng đeo kiếm tỉ mỉ đem cả nhà trọ kiểm tra một lần, phát hiện mọi thứ xung quanh rất an toàn mới trở về trước sôfa, nó thấy Miêu hoàng thượng nằm nhoài trên gối ôm liền leo lên trên sôfa, chiếm cứ một chỗ bên cạnh Miêu Hoàng thượng.

Sôfa chỉ chứa được hai người ngồi hiện tại thì có hai con miêu một con rắn nằm úp sấp, thân thế,.

Gian phòng trở nên yên lặng, ngay cả âm thanh gió thổi ngoài cửa sổ chúng nó cũng nghe được rõ ràng. Miêu Hoàng thượng híp mắt lại vẻ mặt lười biếng, Xà quý phi dùng con mắt màu lục bích quan sát Uông Nghĩa Thăng, trước sau đối với Miêu Hoàng thượng vẫn không yên lòng, nó lo lắng Miêu Hoàng thượng đột nhiên lại vồ tới cắn Uông Nghĩa Thăng.

Uông Nghĩa Thăng nằm rạp xuống bò đến trước người Miêu Vương gia, ngẩng đầu, cằm gối lên sôfa, cái mũi như muốn đụng tới chóp mũi của Miêu Vương gia trong miệng phát ra nhẹ nhàng tiếng gào gừ, tựa hồ muốn nói cái gì, lại không nói ra được.

Miêu Vương gia bĩu môi, hô hấp dồn dập mà run run, nhấc chân chỉ chỉ vào nhà bếp. Uông Nghĩa Thăng lập tức đứng lên, lắc cái đuôi to đi vào nhà bếp, mở ra tủ bát, lấy ra một hộp đồ hộp cá ngừ ca-li, một túi thức ăn cho mèo và một túi bánh khô, còn có một túi nhỏ thịt heo, một túi nhỏ bánh hình đuôi cá cùng với một túi bánh hình đuôi tôm hùm.

Uông Nghĩa Thăng ngồi thẳng lên, đem cái rổ nhựa lấy xuống, sau đó mới lấy từng túi đồ ăn vặt bỏ vào bên trong rổ cuối cùng mới đem cá ngừ ca-li đóng hộp ném vào bên trong.

Sau đó, hắn cắn vào rổ muốn nâng lên, thế nhưng cái rổ bằng nhựa quá mềm mà đồ bỏ vào lại quá nhiều nên cái rổ loạng choà loạng choạng muốn nứt ra, Uông Nghĩa Thăng không thể làm gì khác hơn là kéo cái rổ, một đường kéo dài tới trước sôfa lại cẩn thận từng li từng tí một ngậm lấy bình trà mà rót trà.

Cá ngừ ca-li đóng hộp cùng đồ ăn vặt đều là đóng gói chân không, Miêu Hoàng thượng tuy rằng ngửi không thấy mùi vị, thế nhưng vừa nhìn bao bì đóng gói thấy hình cả đàn cá liền biết bên trong là cái gì.

Miêu Hoàng thượng không tự chủ được chuyển động lỗ tai, nhưng vẻ mặt không chút biến sắc.

Thấy hoàng huynh còn ở giả vờ rụt rè, Miêu Vương gia động đậy đuôi hướng tủ lạnh chỉ chỉ, Uông Nghĩa Thăng tiếp tục lắc đuôi to đi vào nhà bếp, mở tủ lạnh lấy ra một hộp giữ tươi thực phẩm.Trong hộp tràn đầy tôm đã được tẩm ướp bằng gừng hành hoa tiêu bát giác tỏa ra mùi hương tinh tế, những con tôm màu hồng thấm gia vị trở nên trong suốt chỉ nhìn của khiến người thèm ăn nhỏ dãi, mèo càng không nhịn được, hơn nữa mỗi con tôm đều có cái đầu rất lớn, tràn đầy đều là thịt.

Miêu Hoàng thượng "Rầm rầm" một tiếng nuốt nước miếng, mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm vào những con tôm, tôm thật lớn thật nhiều thịt a! Meowe.. gào gào... Không phải trẫm không rụt rè, là tôm quá to lớn.

Miêu Vương gia đắc ý nhếch đuôi lên, từ cái chuông trên cổ lấy ra một túi thức ăn mà nhân loại ngu xuẩn làm đồ ăn vặt. Y đổ ra tràn đầy một mân lớn là cá được chiên vàng, mà những con cá này đều là cá nhỏ ra hơn nữa không có áo bột bên ngoài nhưng mỗi con cá vàng đều được chiên vàng óng ánh tỏa ra mùi tiêu nồng đậm.

"Meow.. gào -- "

Miêu Hoàng thượng vừa nghe tới mùi cá là như quên đi đệ đệ trước mặt, toàn bộ đầu đều vùi vào trong cái mâm, đầy đầu chỉ còn dư lại một chữ: Cá! Cá! Cá!

Vừa thấy cá là không còn giữ được hình tượng đế vương cao quý thô bạo uy nghiêm, Miêu Hoàng thượng làm cho Xà quý phi khá là bất đắc dĩ, lặng lẽ nắm chóp đuôi che lại con mắt, không đành lòng nhìn thấy Miêu Hoàng thượng trở nên thất thố.

Thân là một con mèo, Miêu Vương gia đương nhiên biết nhược điểm của mèo, quyết định giải quyết hoàng huynh duy nhất của mình vốn là việc nhỏ như con thỏ.

Uông Nghĩa Thăng hóa thành hình người, ăn mặc như phàm nhân hiện tại, hắn đơn giản mặc một cái áo sơ mi trắng phối với quần jean. Áo sơ mi trắng bó sát người, một thân cơ bắp cũng không giấu được, lồng ngực có thể rõ ràng nhìn thấy hình dạng cơ ngực no đủ, da dẻ màu đồng cổ khỏe mạnh trơn bóng, gương mặt anh tuấn phối hợp với kiểu tóc ngắn có vẻ trung hậu thành thật.

Hắn nửa quỳ ở trên sàn nhà, cầm lấy túi đồ ăn vặt xé ra nắm một đầu túi đóng gói đem thức ăn vặt đưa tới trước mặt Miêu Vương gia. Miêu Vương gia không làm bộ làm tịch há mồm cắn đồ ăn vặt, vừa ăn vừa nhàn nhã ve vẩy cái đuôi, tư thái vừa thanh nhã vừa thích ý, phi thường hưởng thụ Uông Nghĩa Thăng phục vụ.

Uông Nghĩa Thăng đút Miêu Vương gia ăn vặt xong, lại bắt đầu bóc vỏ tôm. 

Miêu hoàng thượng quay đầu, liếc mắt liền thấy hộp chuyển phát nhanh rồi nhìn thấy trước mình mình Miêu Vương gia đang ăn thịt tôm, y vội vã chen vào để đầu mình gần đầu Miêu Vương gia một cái cắn vào thịt tôm, mùi vị thịt tôm tươi mới ở trong miệng Miêu hoàng thượng lan tỏa ra ăn một lần là lại muốn ăn thêm nữa.

Miêu Hoàng thượng không chút khách khí cùng Miêu Vương gia chen chung một cái ôm gối đối với Miêu Vương gia nói: "Nói cẩu nô tài của đệ lột tôm nhanh lên một chút, trẫm còn không ăn đủ."

Miêu Vương gia nhìn Miêu Hoàng thượng, lại nhìn Uông Nghĩa Thăng, nhấc chân đẩy Miêu Hoàng thượng ra nói: "Không được, hắn là cẩu của bản vương, chỉ có thể hầu hạ bản vương, huynh muốn ăn tôm thịt thì kêu Xà Tị lột cho mà ăn."

Miêu Hoàng thượng không ngờ bị đẩy hướng về Xà Tị, Xà Tị vội vã dùng đuôi rắn quấn lấy Miêu Hoàng thượng.

Miêu Hoàng thượng tàn bạo mà trừng mắt nhìn về phía Uông Nghĩa Thăng, tất cả mọi chuyện đều là con chó này sai, trước đây đệ đệ có cái gì cũng sẽ cùng y chia sẻ, hiện tại có con chó này kẻ làm ca ca như y đều xếp sau tên cẩu kia.

Cho dù Uông Nghĩa Thăng có tố chất tâm lý mạnh mẽ đến đâu cũng không chịu nổi Miêu huynh trưởng như thế mà trừng hắn, hắn cùng Miêu Vương gia hiện tại là người yêu, không thể để cho người thân Vương gia đối với hắn lưu lại ấn tượng xấu, lột được một con tôm hắn do dự suy nghĩ có nên đưa cho Miêu Hoàng thượng hay không.

Hết chương 3.

Chương 4

Miêu Vương gia nhận ra được hắn do dự, sau đó đứng lên ưu nhã cắn vào con tôm trên tay Uông Nghĩa Thăng, khen thưởng bằng cách dùng mặt chà xát vào mu bàn tay của hắn.

Xem một màn tương thân tương ái này làm cho Miêu Hoàng thượng cảm thấy ê răng, cảm thấy đệ đệ là cố ý làm cho y xem, tuyệt đối là cố ý.

Tuy rằng Xà Tị là quý phi, nhưng trước khi trở thành quý phi nó là một ám vệ, cho tới nay đều tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận ám vệ. Cho dù hiện tại nó là quý phi nhưng nó cũng luôn coi mình làm một tên ám vệ, chưa bao giờ lấy lòng, dù cho chuyện trên giường cũng đều là y mệnh lệnh, Xà Tị mới phục tùng hầu hạ.

Miêu Hoàng thượng trừng đệ đệ một chút, từ đáy lòng bốc lên ước ao ghen tị.

Y quay đầu nhìn Xà Tị, mệnh lệnh: "Ái phi, trẫm mệnh lệnh khanh cũng biến thành hình người."

Xà Tị theo lời biến hóa thành hình người, chỉ thấy nguyên bản cái đầu rắn hình tam giác rớt những lớp vảy ra, từng chút từng chút biến thành một gương mặt mỹ nhân tuyệt sắc, mái tóc dài như thác nước nghiêng rơi xuống, làm nổi bật làn da trắng cực kỳ, nó thu hồi răng nọc, vảy trên thân rắn từng tấc từng tấc lột ra sau đó vảy biến thành y phục dạ hành bao vây lấy thân thể thon dài cuối cùng là đuôi rắn phân hoá thành hai cái chân dài thẳng tắp.

Xà Tị biến thành một ám vệ với y phục dạ hành ngoại trừ cặp mắt lục bích thì khắp toàn thân được y phục bao bọc rất chặt chẽ, trên eo còn đeo nhuyễn kiếm.

Khi biến thành hình người, Xà Tị bận bịu rời khỏi sôfa, lấy một loại tư thái không hề tồn tại đứng ở bên cạnh sôfa khẽ rũ mắt xuống tuân thủ nghiêm ngặt chức trách của một ám vệ.

Miêu Hoàng thượng vừa nhìn nó lại biến thành ám vệ ăn mặc như vậy nhất thời giận không chỗ phát tiết, y âm thầm mài mài móng vuốt, trẫm muốn chính là ái phi, không phải ám vệ. 

"Đây là thế gian, khanh biến thành như vậy sẽ bị người ta xem là bệnh thần kinh." Miêu Hoàng thượng nói, nghĩ rốt cuộc phải làm sao mới có thể khiến Xà Tị đem y phục dạ hành vứt đi.

Xà Tị giương mắt quét nhìn bốn phía một chút, một gian nhà trọ một phòng một người xác thực không thể có nguy hiểm tiềm ẩn, nếu như nó có thể khôi phục nguyên hình, nó có thể tùy tiện tìm cái góc chui vào là có thể bảo vệ hoàng thượng.

Xà Tị trong lòng nghĩ như thế hai cái chân liền không tự chủ biến thành đuôi rắn, nhưng Miêu Hoàng thượng không chấp thuận nó biến trở về nguyên hình, vì lẽ đó nửa người trên vẫn là hình người như cũ duy trì cách ăn mặc y phục dạ hành.

"Xà Tị lối ăn mặc này xác thực không thích hợp đi lại ở thế gian." Miêu Vương gia nhấn xuống điều khiển từ xa của TV, màn hình TV lập tức sáng lên, y nói:" Hoàng huynh, huynh từ trên TV chọn một kiểu trang phục, thích gì thì cũng chọn để Xà Tị biến thành cái đó."

Miêu Vương gia nói xong cũng đem điều khiển ti vi đưa cho Miêu Hoàng thượng, Miêu Hoàng thượng bấm từng cái từng cái kênh chọn trang phục, có nam minh tinh tuấn mỹ ăn mặc rất thời thượng, cũng có nam tinh anh của xã hội ăn mặc rất có khí chất, cũng có nam nhân bình thường mặc áo sơ mi rộng rãi với quần đùi, còn có đồ thể thao thoải mái.

Miêu Hoàng thượng mỗi lần nhìn thấy một loại trang phục không nhịn được muốn cho Xà Tị biến cho y xem, nhưng cái việc riêng tư tình thú này không thể ở trước mặt đệ đệ biểu hiện ra, y bí ẩn liếc mắt nhìn Xà Tị rốt cục quyết định cho nó mặc một bộ quần áo học sinh áo sơ mi trắng phối với quần tây đen và giày vải bình thường.

Xà Tị căn cứ vào kịch truyền hình nhìn trang phục của một sinh viên đại học rồi tự thân biến hoá, đầu tóc cũng biến ngắn, mái tóc gọn gàng rơi trên trán làm nhu hòa vẻ lạnh lẽo của đôi mắt khiến cho gương mặt trở nên đẹp đẽ khó mà tin nổi.

Xà Tộc bất luận là xà tiên ở tiên giới hay là xà yêu ẩn nấp ở thế gian đều nổi danh có khuôn mặt đẹp, con mắt Miêu Hoàng thượng nhìn chằm chằm Xà Tị ròng rã mười giây đồng hồ, nước bọt trong miệng không ngừng muốn chảy ra. 

Y đối với Xà Tị vô cùng thích thú chỉ muốn ôm vào lòng, ra hiệu cho Xà Tị ngồi bên cạnh y. Xà Tị do dự một chút, mới theo mệnh lệnh ngồi vào bên cạnh Miêu Hoàng thượng.

Miêu Hoàng thượng dương dương tự đắc nhếch đuôi lên còn cố ý dùng chóp đuôi chỉ chỉ Xà Tị, muốn đệ đệ nhìn rõ ràng nhan sắc của Xà Tị đẹp cỡ nào.

Miêu Vương gia miễn cưỡng theo chóp đuôi của Miêu Hoàng thượng nhìn về phía gương mặt của Xà Tị ánh mắt cuối cùng rơi vào chỗ dưới rốn ba tấc của nó sau đó bĩu môi.

Khuyển tộc khác với lại Xà tộc căn bản không phải chủng loại có khuôn mặt đẹp, Miêu Vương gia cảm thấy không cách nào so sánh được, cũng như có người yêu thích vóc dáng nhỏ nhắn, có người yêu thích vóc dáng cường tráng một ít, nên so ai có khuôn mặt đẹp hơn ai thì không có ý nghĩa.

Thế nhưng, cái phía dưới kia có thể so được một lần.Chỉ cần là công sẽ rõ ràng hiểu Miêu Vương gia có thâm ý gì.

Miêu Hoàng thượng chỉ cảm thấy móng vuốt ngứa ngáy muốn đánh bay Miêu Vương gia, thế là y nhấc tay nhanh mà tàn nhẫn đánh bay Miêu Vương gia thực sự muốn giáo huấn đệ đệ càng ngày càng không biết tu dưỡng phép tắc.

Uông Nghĩa Thăng vừa muốn đưa tay tiếp nhận Miêu Vương gia vừa bị đánh bay ra, nhưng Miêu Hoàng thượng sớm cũng đã khó chịu với hắn nên nhân cơ hội lại nhấc tay cũng đem hắn tàn nhẫn mà đánh bay luôn để đệ đệ biết cẩu của đệ đệ càng không tốt, cũng cần giáo huấn.

Một miêu một cẩu bị Miêu Hoàng thượng đánh bay vào trong góc tường, đồng thời đem Uông Nghĩa Thăng đập về nguyên hình. 

Uông Nghĩa Thăng chóng mặt lắc đầu, liếm liếm Miêu Vương gia, Miêu Vương gia vò vò cái đầu bị va vào tường đau đớn.

"Hai người các ngươi về sau nên cẩn thận mà tỉnh lại." Miêu Hoàng thượng ở đây vũ lực tuy rằng không phải cường đại nhất, thế nhưng y có quyền giáo huấn Miêu Vương gia và Uông Nghĩa Thăng. Muốn cùng Miêu Vương gia chung sống Uông Nghĩa Thăng cũng nhất định phải nghe lời Miêu Hoàng thượng.

Miêu Vương gia vẫn quyết định tha thứ khi hoàng huynh bạo lực như vậy, y mang theo Uông Nghĩa Thăng đi vào bên trong tòa lâu đài giành cho thú cưng để ngủ.

Đợi khi cái đuôi cẩu của Uông Nghĩa Thăng biến mất ở cửa tòa lâu đài thì Miêu Hoàng thượng vội vã nhảy lên bàn trà, quay về phía hộp chuyển phát nhanh qua lại đi vài vòng vẫn là đoán không ra trong này là món đồ gì.

Y lấy ra móng vuốt, "Xoạt xoạt" mấy móng vuốt xé nát bao bì đóng gói màu đen lộ ra bên trong là một hộp đựng máy bay đồ chơi, còn có một hộp dài và hai cái hộp nhỏ được đóng gói cẩn thận.

Miêu Hoàng thượng trước tiên cầm lấy cái hộp dài được đóng gói màu phấn hồng khác với những hộp khác không mở ra căn bản không thấy được bên trong chứa cái gì.

Đối với những vật không rõ Xà Tị luôn luôn có thái độ đề cao cảnh giác: "Hoàng thượng, để thuộc hạ vì ngài ra sức."

Miêu Hoàng thượng gật đầu để hộp đó xuống, lại cầm lấy hai hộp nhỏ khác trên hộp có chữ: Thuốc bôi trơn chuyên dụng hiệu Tình ái, thuốc tẩy rửa gậy massage.
Meow.. cái.. mễ! Lẽ nào trong cái hộp kia là?

Miêu Hoàng thượng ngẩng đầu nhìn lên, Xà Tị vẫn một mặt nghiêm túc lại lạnh lùng giơ một cái gậy massages màu da thô to cực kỳ, thân gậy có gân xanh dữ tợn đáng sợ, quy đầu khổng lồ có thể thấy rõ ràng mã mắt, dưới đáy còn có hai quả trứng.

Miêu Hoàng thượng cả kinh cằm cũng rơi xuống, nửa ngày không phát ra được thanh âm nào.

Y cảm giác mình có chút động lòng, muốn thử một chút.

"Cùng trẫm đi." Miêu Hoàng thượng đem gậy massages, thuốc bôi trơn, thuốc tẩy rửa toàn bộ ném vào không gian chứa đồ bên trong, sau đó nhảy xuống bàn trà, đi vào tòa lâu dài cho thú cưng.

Xà Tị biến trở về nguyên hình, đi theo phía sau Miêu Hoàng thượng tiến vào lâu đài.

Chỗ ở của Trấn trạch khuyển thần toán đương nhiên không thể chật hẹp như chỗ ở của chó thông thường, khi đi vào tòa nhà của hắn sẽ phát hiện hắn đã làm phép làm cho trong không gian được biến hóa rộng khoảng một trăm bình. Nguyên bản lúc đầu bên trong chỗ này đơn thuần chỉ có một phòng, có một cái giường mềm mại mà Vương gia và Uông Nghĩa Thăng thích nhất, trên giường trên sàn có những món đồ chơi chúng nó yêu thích, bốn phía có đồ chơi giành cho mèo, còn có cái tủ quần áo Miêu Vương gia yêu thích, ở một góc tường đặt hai máy vi tính xách tay, thuận tiện cho bất cứ lúc nào chúng nó cần lên mạng. 

Bây giờ Uông Nghĩa Thăng đem không gian bình quân chia làm hai gian phòng một phòng khách, một phòng ngủ. Trong phòng khách gia tăng thêm hai cái ghế sa lon.

Việc này thuận tiện cho một miêu một cẩu nằm nhoài trên ghế salông ôm một máy vi tính xách tay say sưa ngon lành xem phim hoạt hình.

"Phòng của trẫm ở đâu?" Miêu Hoàng thượng hỏi.

Miêu Vương gia nhấc tay chỉ chỉ bên trái, con mắt tập trung tinh thần nhìn chằm chằm màn hình.

Xà Tị đẩy cửa phòng bên trái ra, trong phòng có các loại đồ chơi cho mèo đã chuẩn bị sẵn, bắt mắt nhất chính là chiếc giường lớn rất mềm mại màu trắng.

Miêu Hoàng thượng trực tiếp nhảy lên giường, ga trải giường có lông mềm phi thường hợp ý của y, phía dưới nệm mềm mại mặc kệ lộn mấy vòng đều cảm thấy phi thường thoải mái.

Miêu Hoàng thượng nằm trên giường không nghĩ tới những việc gì khác nữa.

Xà Tị theo thói quen tuần tra hoàn cảnh một phen, đột nhiên bị một cái chân đạp lên đuôi.

Nó nghi hoặc quay đầu lại, thì thấy Miêu Hoàng thượng biến thành hình người ngồi ở trên giường, long bào màu vàng óng miễn cưỡng che khuất bắp đùi trần trụi.

"Lên giường hầu hạ trẫm." Miêu Hoàng thượng dùng đầu ngón chân ám muội chà xát thân rắn của Xà Tị, những chiếc vảy bóng loáng một mảnh lạnh lẽo.

"Hoàng thượng, nơi này không phải ở Hoàng Cung, hoàng thượng không cần coi thuộc hạ là quý phi." Xà Tị ngữ khí bình thản nói.

"Khanh nói không sai, khanh hiện tại chỉ là ám vệ tốt của trẫm." Miêu Hoàng thượng nói, trên đỉnh đầu hai lỗ tai trắng như tuyết không biết là cố ý hay là vô tình ve vẩy, y từ không gian chứa đồ bên trong lấy ra thuốc bôi trơn và thuốc tẩy rửa nói: "Như vậy ám vệ cẩn thận giúp trẫm thanh tẩy gậy massage đi."

Hết phần 4.

Chương 5

Nhìn trước mặt gậy massages và thuốc tẩy rửa được đưa tới Xà Tị rõ ràng hơi sững sờ, không biết làm sao.

Xà Tị biến trở về hình người, nửa quỳ tiếp nhận gậy massages và thuốc tẩy rửa, nó chưa từng làm chuyện như vậy, càng chưa có tiếp xúc qua gậy massages chân thực như vậy, chỉ cảm thấy trong tay gậy massages này rất lạnh không giống với nhiệt độ của làn da bình thường.

Miêu Hoàng thượng ôm ngực, dù bận vẫn ung dung chờ Xà Tị làm sạch gậy massages.

Cẩn thận xem sách hướng dẫn, Xà Tị thật vất vả mới rửa sạch sẽ gậy massages, cung cung kính kính nửa quỳ đưa cho Miêu Hoàng thượng. Y phục dạ hành không thấy được vẻ mặt của nó, cặp mắt màu lục bích thật giống không dám nhìn thẳng vào mắt Miêu Hoàng thượng.

Miêu Hoàng thượng sung sướng tiếp nhận gậy massage, y kéo vạt áo long bào lên lộ ra hai cái chân do y cố ý không biến ra cái quần cười toe toét mở ra bắp đùi.

Miêu hoàng thượng không có mệnh lệnh Xà Tị lên thì Xà Tị sẽ không lên, y chỉ mở ra hai cái chân đối diện mặt Xà Tị. Miêu Hoàng thượng cũng như đệ đệ kế thừa mẫu tộc của Thái hậu nên có thể chất đặc thù, người biết việc này ngoại trừ Thái hậu cũng chỉ còn sót lại một ít tâm phúc.

Đối với Xà Tị, Miêu Hoàng thượng thực sự là vừa yêu vừa hận, Xà Tị rất thích hợp là một ám vệ, càng là một ám vệ trung thành. Chính vì quá trung tâm kết quả là là Miêu hoàng thượng muốn nó lên giường hầu hạ, nó liền mặt không đỏ không thở gấp bò lên giường hầu hạ Miêu Hoàng thượng, mỗi lần đem Miêu Hoàng thượng thao đến cao trào co giật bắn tinh sẽ rút ra.

Đối mặt với Xà Tị luôn mạnh mẽ tự chủ, Miêu Hoàng thượng hận không thể đem Xà Tị trói ở trên giường, tùy ý đùa bỡn thân thể Xà Tị, chờ Xà Tị muốn bắn y sẽ không cho Xà Tị bắn. Nhưng mà mỗi lần muốn làm thì Miêu Hoàng thượng lại không nỡ bức bách Xà Tị như vậy.

Trẫm làm sao lại yêu một thú xà lạnh như băng không hiểu tình thú như vậy chứ?

Miêu Hoàng thượng càng nghĩ càng phiền muộn, có chút muốn dùng gậy massages trong tay hảo hảo gõ một cái lên đầu Xà Tị, để xem có thể khai thông đầu óc cho Xà Tị hay không. 

Miêu hoàng thượng nhìn chằm chằm Xà Tị đang cúi đầu, Xà Tị hiển nhiên không quen cách ăn mặc của phàm nhân. Nó quen mặc trang phục dạ hành trong đêm đen không nhìn thấy vẻ mặt của nó, nó càng quen đem mình ẩn náu ở một nơi tăm tối, không cho bất luận người nào phát hiện bóng người của nó.

Miêu Hoàng thượng lấy gậy massage đưa đến gần cằm chậm rãi nâng mặt của Xà Tị lên, một đôi mắt màu lục bích giống như một đôi hạt châu bằng pha lê trong suốt lành lạnh. Miêu Hoàng thượng dùng một cái tay khác chậm rãi sờ vào khóe mắt Xà Tị, y từ trên cao mà nhìn xuống đôi mắt của Xà Tị.

"Đôi mắt ái phi vẫn luôn xinh đẹp như vậy, trẫm mỗi lần nhìn thấy đôi mắt của ái phi đều tự hỏi sao trên cõi đời này có thể có đôi mắt xinh đẹp như vậy?"

Miêu Hoàng thượng nhếch miệng, xốc lên tấm vải che mặt, Xà Tị vẫn duy trì tư thế cúi đầu thấp kém, lông mi thật dài như một cái quạt nhỏ che kín ánh sáng từ trong đáy mắt

Rõ ràng là một bộ mặt không hề có cảm xúc nhưng Miêu Hoàng thượng hứng thú mười phần, dáng vẻ Xà Tị càng lạnh nhạt thì y càng muốn nhìn thấy dục vọng toát ra từ vẻ mặt của nó.

Miêu Hoàng thượng dùng gậy massage nâng cằm Xà Tị lên, ra lệnh: "Mở miệng ra."

Xà Tị hơi hé miệng, gậy massage theo cằm của nó chậm rãi trượt tới môi, Xà Tị lập tức hiểu rõ ràng ý tứ của Miêu Hoàng thượng chủ động ngậm lấy đỉnh của gậy massages. Đỉnh gậy massages làm thành hình dạng như quy đầu một tấc một tấc đến đi vào bên trong đôi môi đỏ hồng của Xà Tị, đỉnh gậy massages quá thô, Xà Tị không có kỹ xảo gì chỉ bằng bản năng nuốt lấy đỉnh của gậy massages.

Miêu Hoàng thượng chỉ nhìn nó đơn giản phun ra nuốt vào gậy massages mà phía dưới tính khí đã cứng rồi, y nói: "Ái phi có thể đem cây này tỉ mỉ mà liếm cho ướt."Xà tị giương mắt liếc mắt nhìn Miêu Hoàng thượng, đôi mắt long lanh không biết có phải vì gậy massages quá mức thô to nên nuốt khó khăn mà nhiễm phải thủy quang ướt át. Miêu Hoàng thượng chỉ là bị nó liếc mắt nhìn, không chỉ tính khí cứng đến nỗi lớn hơn một vòng mà hoa huy*t bí ẩn còn phân bố ra một ít d*m thủy.

Miêu Hoàng thượng nâng cao hạ thân, lộ ra đầu tính khí thẳng tắp ma sát trên môi Xà Tị trong khi đó đôi môi vẫn đang ngậm gậy massages làm cho Xà Tị không thể nuốt nước bọt, lượng lớn nước bọt chảy ra dính lên tính khí của Miêu Hoàng thượng.

Miêu Hoàng thượng hưởng thụ đôi môi mềm mại của Xà Tị xoa bóp kích thích quy đầu, hô hấp dần dần trở nên gấp gáp. Xà Tị vừa định phun ra gậy massages để ngậm tính khí nhưng Miêu Hoàng thượng đem gậy massages đâm vào càng sâu không cho phép Xà Tị phun ra gậy massages.

Y cười híp mắt nhìn Xà Tị nói: "Ái phi muốn phun ra cũng được, nhưng nhất định phải đem món đồ này liếm ướt mới có thể hầu hạ trẫm."

Xà Tị nhẹ nhàng gật gù, Miêu hoàng thượng lúc này mới cho phép nó nhả gậy massages, nó lè lưỡi đảo vòng quanh đỉnh gậy massages, đem nước bọt bôi lên khắp trên đỉnh, sau đó mới từ đỉnh mà liếm xuống.

Miêu Hoàng thượng cố ý dùng tính khí đâm vào đầu lưỡi của Xà Tị, đầu lưỡi của nó vốn là dài hơn nữa còn chẻ đôi, quy đầu đụng vào cái lưỡi màu đỏ tươi liền nhẹ nhàng mà run run, nó muốn rút lưỡi về, lại bị Miêu Hoàng thượng dùng gậy massage ngăn chặn lại.

Xà Tị không biết làm sao bây giờ, cái lưỡi rắn tiến thối lưỡng nan, nó giương mắt nhìn Miêu Hoàng thượng đang mỉm cười đắc ý, Miêu Hoàng thượng cố ý nhắc nhở: "Ái phi muốn đem cả cây gậy đều liếm ướt a, nếu không phải vật lớn như vậy không bị làm ướt át mà cắm vào trong huyệt của trẫm thì trẫm sẽ bị thương."

Ánh mắt Xà Tị nhìn về phía tính khí của đối phương, cây tính khí này không bằng gậy massage về độ lớn và độ thô nhưng cũng không tính là nhỏ, linh khẩu đã chảy dâm dịch rồi chảy vào miệng nó.

Xà Tị không tự chủ được hô hấp trở nên loạn, cái lưỡi vốn là quấn quít lấy gậy massage như một cái con rắn nhỏ, run rẩy quấn lấy đè lên quy đầu ma sát lấy lòng.

Miêu Hoàng thượng lập tức cảm giác được sự lạnh lẽo của lưỡi rắn ở trên quy đầu dao động, tính khí hừng hực không tự chủ được truy đuổi điểm lạnh lẽo ấy, cảm giác lạnh lẽo chầm chậm trượt về phía linh khẩu, cái lưỡi chẻ đôi thăm dò đâm vào linh khẩu."A..." Khoái cảm sắc bén làm Miêu Hoàng thượng tê cả da đầu, linh khẩu đồng thời hơi co rụt lại, dĩ nhiên kẹp lấy đầu nhọn của lưỡi rắn. Xà Tị giống như được cổ động lưỡi rắn trở nên vừa mảnh vừa dài, lại đi sâu vào linh khẩu thêm mấy phần.

"Ừ... A..." Linh khẩu vốn là chỗ mẫn cảm, lúc này bị một lưỡi rắn nhỏ dài xâm phạm, chỉ cảm thấy trong lạnh lẽo mang theo khoái cảm kỳ dị. Miêu Hoàng thượng không ngăn cản Xà Tị tiếp tục tiến vào linh khẩu vì tính khí đứng thẳng tắp đã nói rõ tất cả.

Miêu hoàng thượng rút gậy massage ra khỏi miệng Xà Tị, nước bọt không cách nào nuốt xuống chảy khắp môi và cằm của Xà Tị. Lưỡi rắn mềm mại cẩn thận từng li từng tí một đánh đưa, Miêu Hoàng thượng không kìm lòng được kêu rên. Xà Tị thành kính ngậm quy đầu đỏ chót, lưỡi rắn khuấy đảo niệu đạo, đôi môi ôn nhu hôn quy đầu.

Lần thứ nhất tiếp thu ngoại vật xâm phạm tính khí phân bố ra dâm dịch, Miêu Hoàng thượng khó có thể tưởng tượng mình lại ngầm đồng ý để Xà Tị tiến vào linh khẩu của mình, y có thể cảm nhận được lưỡi rắn lạnh lẽo ở trong niệu đạo tiến vào rút ra, cùng với răng nanh sắc bén nhẹ nhàng đụng vào quy đầu làm y thích thì đến run rẩy. 

Cho dù Xà Tị lại khắc chế dâm tính của bản thân nhưng xà đối với phương diện tính sự trời sinh vô sư tự thông, nhìn động tác của Miêu Hoàng nó liền biết Miêu Hoàng thượng muốn cái gì, nhưng y đã sớm hình thành thói quen chịu đựng và tự hạn chế nên khi Miêu Hoàng thượng động dục thì tỏa ra mùi khiến cả người đều ngột ngạt căng thẳng.

Nhận ra được Xà Tị căng thẳng ẩn giấu dưới khuôn mặt không hề cảm xúc, Miêu Hoàng thượng cố ý mở lớn chân, hoa huy*t ẩn giấu ở dưới tính khí hơi mở ra, hoa môi dính đầy d*m thủy chảy ra từ hoa huy*t, d*m thủy theo miệng huyệt tiếp tục chảy xuôi về phía dưới làm ướt cả cánh mông tròn tròn.

Cái đuôi mèo trắng như tuyết sung sướng lay động một hồi, chóp đuôi lặng lẽ đưa về phía giữa hai chân, đầu tiên là nhẹ nhàng lướt qua cổ và hầu kết rồi lại cố ý ở cằm đầy nước bọt của Xà Tị quét tới quét lui, trêu đùa làm cho Xà Tị muốn không thở nổi.

Miêu trời sinh chính là cao thủ dùng đuôi, hành động thoải mái liếm đuôi của mình, hoặc là truy đuổi đuôi của người khác là bản năng của mèo, Miêu Hoàng thượng cũng không ngoại lệ, nhưng y hiện tại không muốn ôm đuôi của mình liếm tới liếm lui, y chỉ muốn dùng đuôi của mình câu dẫn Xà Tị.

Cái đuôi trắng như tuyết sạch sẽ rời khỏi cằm Xà Tị lập tức xoay chuyển phương hướng, hướng về hoa huy*t ướt nhẹp. Cái đuôi linh hoạt tách ra hai mảnh hoa môi, để huyệt khẩu không hề che lấp mở ra, lộ ở trước mặt Xà Tị thấy rõ ràng một luồng d*m thủy làm sao chảy ra khỏi huyệt khẩu.

Đuôi mèo lấy một ít d*m thủy theo nhục phùng qua lại ma sát, chóp đuôi thỉnh thoảng đụng tới hoa hạch mẫn cảm, Miêu Hoàng thượng nắm chặt long bào màu vàng óng bắp đùi co giật khẽ run, một cỗ d*m thủy tuôn ra, tính khí cứng rắn muốn bắn tinh, lại bị lưỡi rắn ngăn chặn chỉ có thể ở trong miệng Xà Tị không ngừng mà nở lớn.

"Ah.. ha... Ái phi..." Miêu Hoàng thượng rên rỉ lên nói: "Đem đầu lưỡi lấy ra, dùng đầu lưỡi liếm tính khí, trẫm muốn bắn ở trong miệng ái phi."

Xà Tị nghe lời thu lưỡi rắn về, nâng tính khí Miêu Hoàng thượng lên liếm láp, ánh mắt lại không nhịn được nhìn cái đuôi mèo mong chờ. Đuôi mèo dính đầy d*m thủy một lần lại một lần ma sao hoa hạch chỉ chốc lát sau hoa hạch sung huyết sưng đỏ đứng thẳng ở giữa hoa môi.

Miêu Hoàng thượng tựa hồ không vừa lòng khi lấy đuôi đơn giản đùa bỡn hoa huy*t, y đẩy ra hoa môi, để đuôi không có trở ngại đâm vào huyệt khẩu. Xà Tị nhất thời căng thẳng muốn nhắm mắt, nhưng không khống chế được hai mắt nhìn chằm chằm cái đuôi lông xù từng tấc một đi vào hoa huy*t.

"A... Aha... Ái phi... Quá sâu... Trẫm không xong rồi... Ah..." Miêu Hoàng thượng nắm hoa môi, lông mềm cắm vào huyệt khẩu nghịch hướng ma sát nhục bích, mãi đến tận chóp đuôi đi vào dưới đáy nhục đạo mới ngừng lại.

hoa huy*t nuốt trọn cái đuôi bù xù co rụt rồi co rụt lại, bởi vì quá mức thoải mái d*m thủy không ngừng mà tuôn ra, chỉ chốc lát sau liền làm ướt hết đuôi và ngón tay của Miêu Hoàng thượng. Miêu Hoàng thượng lấy ngón tay ra, hai mảnh hoa môi lập tức bao vây lấy cái đuôi, lông đuôi trắng như tuyết nổi bật giữa hai chân vô cùng dâm mỹ.

Hết phần 5.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau