CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Cửu thiên - Chương 6 - Chương 8

Chương 6: Một chút hiểu lầm

Dịch: Cửu Dao

Biên: VoMenh

"Đùng!"

Cái phất tay đó có lực lượng vô cùng mạnh, chẳng những phá tan vách chắn của trận pháp, mà còn thừa thế đánh thẳng xuống mặt đấy làm cát đá bốc lên mịt mù.

Dư chấn của đòn đánh vừa rồi đã có thể đập tan tành đám nham thạch xung quanh, huống chi là hai thân hình nhỏ bé này.

Tiểu Lý đứng trước cái phất tay ấy cũng chỉ có thể đứng yên kinh hoảng mà thôi!

Mặc dù tiểu nha đầu cũng có tu luyện, nhưng thế công trước mặt này có lực lượng vô cùng mạnh mẽ, vượt xa so với khả năng kháng cự của nàng. Vì thế, tiểu cô nương này chỉ có thể đứng yên chịu trận. Bất quá, ngay lúc tiểu nha đầu chấp nhận số phận ngắn ngủi của mình thì một thân thể ôm o gầy còm bỗng nhiên ôm choàng lấy nàng làm tiểu nha đầu trợn to mắt ngạc nhiên. Lúc ấy, nàng chỉ kịp thấy Phương Quý thét to một tiếng; trong khi đó thì tên nhãi ranh Phương Quý này cắn chặt hai hàm răng, vương tay hướng về không trung!

Thoạt nhìn, hắn giống như muốn giơ cánh tay lên để chống lại đàn quạ đen kia!

"Đùng!"

Phương Quý nâng cánh tay trái có đeo sợi dây hình con rết bạc lên cao. Vào giờ phút này, từng tia phù văn lấp lánh ánh sáng đỏ thẫm lóe lên trên thân món trang sức này. Thân thể Phương Quý lúc này tự dưng đỏ bừng cả lên, loáng thoáng nghe thấy luồng sức mạnh đang gào thét bên trong thân thể hắn. Đó chính là luồng khí huyết đang lưu chuyển, sau đó liền bị con rết nhanh chóng hấp thu không còn tung tích.

Trong nháy mắt, con rết bạc đã hấp thu đầy đủ khí huyết; một cái bóng sáng màu bạc đột nhiên từ cánh tay trái của Phương Quý bay ra, hóa thành con rết dài bảy tám trượng xông lên giữa không trung.

"Rào..."

Bóng dáng con rết bạc đâm mạnh vào cái phất tay của đạo nhân áo lam, nguồn linh lực to lớn từ khắp mọi nơi ập tới, thổi bay hết mọi trận kỳ xung quanh ra bên ngoài. Trên mặt đất xuất hiện một cái hố khổng lồ, tầng tầng lớp lớp bãi cỏ bị xới tung lên.

Đám thị vệ giáp đen trên không trung cũng bị chấn động, phải lui về sau mấy bước, chỉ có lão đạo nhân áo lam, Phương Quý cùng tiểu Lý vẫn đứng yên tại chỗ,

"Đây là.... Phi Thiên Ngô Công sao...?"

Lão đạo nhân áo lam cũng bất ngờ trước một chiêu như vậy. Thật ra ngay khi ông ta vừa phá hủy đại trận phía xung quanh, liền thấy được Phương Quý và tiểu Lý đang đứng bên dưới nên vội vàng thu tay lại. Dù vậy, ông vẫn sợ mình thu chiêu quá chậm sẽ ảnh hưởng đến tiểu thư đang ở dưới. Không ngờ rằng, thằng nhóc tầm thường này lại xông ra dùng thứ pháp bảo tà dị này ngăn cản mình.

Quá kinh ngạc, ông già đó chỉ có thể thuận thế lui nhanh về sau, đồng thời mở miệng thét lớn.

Mắt thấy con rết bạc kia còn nóng lòng muốn hướng mình nhào tới, hai tay lão ta liền vội vàng bắt ấn, chuẩn bị ra tay.

Mà lúc này, đầu óc Phương Quý vô cùng choáng váng, không biết được đang xảy ra chuyện gì. Trong khi đó, con rết kia đã hoàn toàn nằm ngoài sự kiểm soát của hắn. Phương Qúy chỉ cảm thấy máu huyết của mình dường như đang bị con rết đó hút đi, hình như nó đang định hút sạch đến giọt cuối cùng.

"Dừng tay!"

Nhưng may là vào ngay lúc ấy, một tiếng thét giận dữ vang lên từ căn phòng ở giữa của tòa trang viện. Hai bóng người phá vỡ nóc phòng, bay lên không trung làm mái ngói văng tung tóe xen lẫn với những ngọn cỏ dại.

Bà lão áo đen vừa liếc thấy cảnh này liền sa sầm nét mặt, vươn tay lên không trung triệu hồi con rết bạc quay về. Sau đó, lão bà bà này quan sát hiện trường trước mắt, liền nổi giận đùng đùng thét to về hướng đạo nhân áo lam: "Yêu ma phương nào?"

Lão đạo nhân nhìn thấy bà lão áo đen cũng với cô nương áo xanh thì mới an tâm, vội vàng chắp tay nói: "Bần đạo là

Phong An Tử đến từ Vĩnh Chiếu sơn của Vân Châu, phụng mệnh đến đón Tần gia Tần tiểu thư quay trở về. Ban nãy lão phu vì nóng lòng phá trận cứu tiểu thư nên mới gây ra hiểu lầm này, thứ lỗi thứ lỗi...""Người của Vĩnh Chiếu sơn?"

Bà lão áo đen nghe được lời của đối phương cũng cảm thấy an lòng, biết người tới không phải kẻ thù mà là người mình đang đợi. Thế nhưng, thấy Phương Quý đang nằm trên đất không biết sống chết ra sao, bà ta vô cùng tức giận, quát lên: "Tới đón tiểu thư, không biết dùng truyền âm gọi vào hay sao, hà cớ gì nổi máu chó ra tay phá tan trận pháp của ta???"

Lão đạo sĩ nghe vậy thì có chút lúng túng cười trừ, không đáp lời.

Ngay lúc đó, một giọng nói lười biếng vang lên từ phía sau lão đạo sĩ áo lam: "Hồ bà bà, đừng vội mắng chửi người. Là bổn công tử lo lắng sự an nguy của muội muội nên mới để cho An Phong đạo trưởng trực tiếp phá trận, ngươi chê ta không biết phép tắc hay sao?"

Bà lão áo đen cùng cô nương áo xanh đồng loạt biến đổi sắc mặt khi nhìn tới nơi phát ra giọng nói ấy.

Sau lưng lão đạo áo lam, hai người trông thấy có mấy tên thị vệ mặc giáp đen đang vây quanh cổ kiệu cùng với hai thị nữ trẻ tuổi xinh đẹp đứng hầu hai bên. Trên đỉnh kiệu được khảm đầy châu ngọc vô cùng hoa lệ. Màn kiệu dần dần được vén lên, bên trong là một thiếu niên có gương mặt tuấn tú.

Thiếu niên này nhìn cũng còn nhỏ tuổi, khoảng chừng mười bảy mười tám, hết sức tuấn mỹ, dù trên mặt mang theo ý cười nhưng trong mắt cũng ẩn giấu một ánh nhìn ngạo mạn tựa như không để ai vào mắt.

"Hóa ra là Giáp thiếu gia đến, xin thứ lỗi cho lão thân không kịp nghênh đón từ xa..."

Bà lão áo đen cùng thị nữ áo xanh nhìn nhau một cái liền đồng loạt hành lễ với thiếu niên kia.

"Vừa đúng lúc ta đang ở gần đây, nghe nói có kẻ dám khi dễ tiểu Lý muội muội liền nhanh chóng đến nơi này, trước là tiêu diệt những kẻ lớn mật dám trêu chọc Tần gia, sau đó đón tiểu muội quay về. Ta đã từng truyền âm nhưng không thấy ngươi đáp lại, vì quá lo lắng cho tiểu Lý nên mới kêu người phá hủy trận pháp ngươi bày ra, hình như ngươi đang muốn trách tội ta?"

Thiếu niên mặc trên người áo choàng màu vàng nhạt đứng lên, đạp bước từ trên không trung đi xuống, cười mà như không cười rồi nói.

"Hóa ra là như vậy..."

Trong lòng bà lão áo đen có chút rung sợ, lúc này mới biết Giáp công tử có từng dùng truyền âm để báo cho mình.
Nhưng vì mãi lo chữa thương cho Thanh nhi nên không phát hiện ra.

Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, trong bụng bà ta có chút bất mãn, nếu thấy xung quanh trận pháp còn nguyên vẹn thì chứng tỏ người ở bên trong vẫn an toàn. Vị công tử này truyền âm một lần mà không có được câu trả lời liền không biết chờ thêm một chút sao?

Lại phải nói đến Phương Quý còn nằm trên đất, hiện tại không biết sống chết như thế nào, lại càng thấy khó chịu không yên.

Vốn mình tặng con rết bạc cho tên thiếu niên thôn dã là để đối phó với kẻ thù, nếu là bọn chúng đến thật thì vì bảo vệ tiểu thư mà bỏ mạng thì cũng không có gì; thế nhưng mà, kẻ thù còn chưa tới mà hắn đã bị người của mình đả thương. Hiện tại, khí huyết của hắn tổn thất cực kỳ nhiều, không biết còn cứu được không đây.

Mặc dù có chút bất mãn, nhưng khi nghe Giáp thiếu gia nói vậy, bà ta cũng không dám chỉ trích thẳng thắn, chỉ là vội xin lỗi nói: "Lúc nãy lão thân vì chữa thương cho Thanh nhi cô nương, nhất thời sơ xuất, xin Giáp thiếu gia đừng trách tội..."

Thiếu niên áo vàng không thèm đáp lời bà ta, cũng lười nhìn Thanh nhi cô nương một cái, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn Tiểu Lý đang ngồi chồm hổm dưới đất, mỉm cười, nói: "Tiểu Lý muội muội, vừa nãy đã làm muội hoảng sợ rồi, thật là đáng chết mà. Nhưng muội cũng không cần sợ hãi nữa, ta đã tiện tay tiêu diệt bảy tên đứng đầu tông môn ở Dã Long lĩnh, Tiêu Dao quật, Huyết Sát môn, Thượng Quan sơn dám cả gan gây bất lợi với nàng. Muội muốn nhìn một chút thủ cấp của bảy tên tông chủ đó không?"

Tên công tử này vừa nói xong, đám tùy tùng sau lưng liền mang bảy hộp gỗ đựng bảy cái thủ cấp máu me đầm đìa đi tới.

"Ngươi đã tiêu diệt tất cả...?"

Lão bà áo đen cùng Thanh nhi cô nương nghe Giáp công tử nói xong, đồng loạt kinh ngạc.

Bọn họ đến từ Tần gia ở vùng Đông Thổ, nên cũng không quan tâm đến những môn phái nhỏ nơi đây. Nhưng dù sao ở đây cũng không phải Đông Thổ, không có thế lực của Tần gia, mà là địa bàn của những môn phái nhỏ này, cũng có mấy phần thực lực.

Mấu chốt là, các nàng truyền tin mới được mấy ngày mà vị Giáp công tử này đã nhẹ nhàng tiêu diệt hết bảy môn phái này, ra tay vô cùng nhanh, thủ đoạn độc ác, thật là có chút kinh sợ. Chỉ là không biết tên công tử này có lưu lại người sống để thẩm tra kẻ đứng sau lưng hay không...

Nghĩ đến đây, lão bà này mới nhớ ra, thường người vị Giáp công tử có thủ đoạn vô cùng độc ác, chắc là sẽ không lưu lại bất cứ kẻ sống sót nào rồi.

Giáp công tử vốn dĩ đã nói là làm, y nói diệt thì nhất định sẽ diệt cỏ tận gốc.

Cả hay đều khá dè dặt trong lòng, nhưng Tiểu Lý đang ngồi xổm dưới đất lại không nói tiếng nào, cũng không thèm ngẩng đầu lên để ý mọi chuyện xảy ra xung quanh.

Giáp công tử trầm mặc một hồi, thái độ bỗng nhiên vui hẳn, sau đó liền lấy ra một cái hộp nhỏ màu tím từ trong túi rồi nhoẻn miệng cười nói: "Đất An Châu nghèo nàn, trái lại cũng có vài tên là có tài thực sự, tỷ như một lão già tên là Cổ Thông với khả năng luyện đan không tệ. Đây là ta chỉ thị lão dùng toàn bộ bản lĩnh, bỏ ra bảy ngày bảy đêm mới luyện ra được viên Dưỡng Tức Đan này, tiện thể cho Tiểu Lý muội muội rèn luyện căn cơ vững chắc.

"Các ngươi..."

Mãi đến lúc này, Tiểu Lý mới ngẩng đầu lên.

Bây giờ, mọi người mới nhìn thấy trên mặt nàng đã phủ đầy nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu, bàn tay nhỏ bé đang ôm chặt cái tên Phương Quý đang thở thoi thóp, sắc mặt nhợt nhạt nằm trên đất kia. Đây là lần đầu tiên nàng tỏ vẻ hoảng hốt thật sự ra ngoài mặt, kêu lên: "Các ngươi.....mau tới cứu Phương Quý ca ca......"

"Hả?"

Nghe tiếng kêu này, lão bà áo đen cùng Thanh nhi mới nhớ ra Phương Quý còn đang nằm dưới đất, liền biến sắc mặt.

Mà vị Giáp công tử kia thì lại nhíu mày, liếc nhìn tên tiểu tử quần áo thô kệch kia, vẻ không vui hiện lên trên gương mặt.

"Con côn trùng này từ đâu tới đây?"

Chương 7: Không bao giờ làm nô!

Dịch: Cửu Dao

Biên: VoMenh

Phương Quý nằm mơ mơ màng màng không biết qua bao lâu.

Hắn cảm giác mình đã bước vào một thế giới bóng tối vĩnh hằng. Nơi đây tựa như là một hầm băng, vô cùng lạnh giá; thậm chí ý thức của hắn cũng bị đông cứng, vĩnh viễn rơi vào tĩnh mịch. Ngay lúc ý thức chợp tắt, hắn bỗng nhiên thấy được rất nhiều cảnh tượng lạ lùng. Đó là một quốc gia với tiên nhân bay lượn khắp nơi, bọn họ lại cúi đầu triều bái mình. Sau đó, hắn trông thấy một chiến trường rộng lớn với đao quang kiếm ảnh đan xen, núi lở đất vùi, thậm chí bầu trời cũng bị đánh phá thành từng lỗ thủng khổng lồ cùng với tiên hỏa ngùn ngụt từ thiên ngoại rơi xuống.

Trong lúc mơ màng, hắn lại thấy mình quay lại Ngưu Đầu thôn.

Ở đây, hắn ngày ngày đều có thể nhìn thấy được lão thôn trưởng mập mạp đang cười híp mắt, còn có gã Trương tú tài trong bộ trang phục màu xanh nhạt, vẻ ngoài đứng đắn nhưng hay thập thò nhìn lén Hoa góa phụ tắm rửa. Hắn còn thấy được lão mù họ Chu mang vác túi đồ nghề coi bói sau lưng với một bụng đầy những câu chuyện về thần tiên, ma quái. Tên nhãi này lại thấy Hoa góa phụ ăn mặc trang điểm xinh đẹp đi khắp nơi dụ dỗ nam nhân, cùng với Hồng Bảo Nhi buộc hai bím tóc sừng dê đang gặm kẹo hồ lô mà nước miếng chảy ào ào...

Trong khi ý thức của Phương Quý sắp bị mất đi thì hắn bắt đầu cảm giác cơ thể dần ấm lên.

Hắn cảm giác như có dòng nước ấm phảng phất đang từ bụng dâng lên, dần dần lan tỏa khắp toàn thân. Nó dồn ép cái lạnh quanh người mau chóng rời đi, cũng làm cho hắn dần dần tỉnh lại từ bóng tối vô tận, vô số ảo ảnh cũng bắt đầu mờ dần rồi biến mất.

Hắn nghe như có ai đang nói gì đó, rồi từ từ mở mắt ra: "Tên tiểu tử này đúng thật là mạng lớn..."

Phương Quý nhìn quanh liền thấy mình đang nằm trên giường lớn, trong một căn phòng nào đó và trên người đắp cái chăn thật dày. Hắn thấy lão bà áo đen trên mặt mang đầy vẻ áy náy và Thanh nhi cô nương vẻ mặt băng sương đang đứng cạnh giường, còn có Tiểu Lý đang ngồi bên mép giường vẻ mặt đầy vẻ vui mừng kinh ngạc, vẫn còn có lão đạo sĩ áo lam đang đứng đằng xa.

"Không phải mạng hắn lớn, mà là mạng hắn tốt."

Đạo sĩ áo lam thấy hắn tỉnh lại liền yên tâm, cười lạnh nói: "Cổ Thông lão quái dùng bảy ngày bảy đêm, không biết hao tốn bao nhiêu dược liệu quý hiếm mới luyện ra được viên Dưỡng Tức Đan này, liền cho hắn ăn, chỉ sợ người chết cũng có thể sống lại được..."

Nghe khẩu khí này, hình như là có chút ghen tị.

"Đứa bé này đã cứu tiểu thư, đương nhiên phải nên như thế..."

Tỳ nữ Thanh nhi lạnh nhạt nói một tiếng, không chừa lại chút mặt mũi nào cho tên đạo sĩ.

Tên đạo nhân cũng không dám nổi giận, chỉ là chắp tay nói: "Nếu hắn đã tỉnh lại, lão phu cũng nên đi bẩm báo lại với công tử ngay!"

"Lão già khốn kiếp này...."

Phương Quý còn đang mơ màng, mắt thấy tên đạo sĩ kia sắp đi mất, bỗng nhiên lúc này mới nhận ra hắn.

Đây không phải là lão đầu suýt chút nữa dùng một tay đập mình xém chết hay sao?

Sinh tử đại thù, làm sao có thể không tức giận?

Lão đạo nhân nghe hắn chửi mình như vậy suýt chút té ngã nhào, nhất thời mặt mày xanh mét. Nếu là Tần tiểu thư hoặc bà lão áo đen cùng tỳ nữ áo xanh chửi mình thì còn có thể nhịn, nhưng bằng vào lai lịch của tên tiểu tử này thì lấy thân phận gì mà dám chửi lão. Một tên tiểu tử từ nông thôn tới mà còn không biết mắc cỡ dám to tiếng chửi mình, lão ta không kiềm chế được, suýt nữa nổi giận ra tay.

Nhưng khi thấy Tiểu Lý đang ngồi ở mép giường, bà lão áo đen cùng Thanh nhi vẻ mặt không tốt nên đành nuốt lại câu nói tiếp theo, chỉ là trong lòng còn tức tối nên liếc Phương Quý một cái rồi đi tìm Giáp công tử để bẩm báo lại tình hình.

"Ngươi bình tĩnh lại đi, chẳng qua chỉ là hiểu lầm thôi!"

Lão bà bà ôn tồn giải thích, mục đích muốn giải tỏa con giận của Phương Quý.

Phương Quý chỉ là nghe lơ mơ, thì ra là mình bị người nhà đả thương?

Nhưng khi nghĩ đến con rết trên cánh tay mình thì hắn lại thay đổi suy nghĩ một chút, liệu mình bị người ta đánh hay là do bị gài bẫy mà trọng thương?

"Trước tiên ngươi nên đi bái kiến Giáp thiếu gia đi, chính vị công tử ấy là người cho ngươi đan dược để chữa trị đó!"

Thanh nhi cô nương mặt không cảm xúc mà nhắc nhở hắn bằng một thái độ hờ hững, vừa nói liền dắt tay Tiểu Lý đi ra ngoài.

Phương Quý không còn chút khí lực nào, nhờ lão bà bà đỡ lên mới có thể đi được.

Trong lòng hắn đã nhận ra ngọn nguồn những chuyện này, nếu nói không tức giận là giả. Rõ ràng những người này hại mình suýt nữa là mất mạng, lại cứu mình sống, bây giờ còn phải đi cám ơn người ta?

Có điều, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, chỉ có thể giả bộ ngoan ngoãn bò dậy.

Vốn đang nghĩ, nếu mà mình dập đầu với tên Giáp thiếu gia đó thì hình như quá thua thiệt rồi. Chẳng ngờ rằng tên kia căn bản còn không cho mình cơ hội dập đầu. Vị thiếu gia kia thân mặc áo bào vàng đang đĩnh đạc ngồi uống trà ở cái ghế đặt giữa phòng kia, thấy Phương Quý bị lão bà áo đen dẫn ra liền buông chun trà xuống, nói: "Nếu không còn chuyện gì nữa hay là Tiểu Lý muội muội mau sớm trở về cùng với huynh thôi!"

Thị nữ cùng đám thị vệ nghe vậy liền lập tức đi chuẩn bị.
Lúc này, bà lão áo đen cùng Thanh nhi cũng không dám nói gì, thương thế của Thanh nhi chưa hoàn toàn bình phục; nhưng nếu Giáp công tử đã lên tiếng thì cho dù tình trạng có nặng hơn nhiều cũng không dám không nghe theo, chỉ có thể uống nhiều đan dược hơn để điều dưỡng lúc trên đường.

Ngược lại, Tiểu Lý nghe lời này liền kéo bàn tay Phương Quý, nói: "Phương Quý ca ca,.... chúng ta đi cùng nhau nha?"

"Hả????"

Lời vừa nói ra, không đến người khác, ngay cả Phương Quý cũng có chút sững sờ: "Ta còn phải quay về Ngưu Đầu thôn..."

Giáp công tử nhìn chằm chằm bàn tay đang kéo Phương Quý kia, cặp mắt thì tràn đầy vẻ khẩn cầu của Tiểu Lý, gương mặt liền hiện lên vẻ không vui. Y liếc nhìn sắc mặt nhợt nhạt, cả người tơi tả, đến đứng cũng không vững của tên tiểu tử nông thôn này, tự nhiên trong lòng có chút bất mãn. Nhưng mà người cao cao tại thượng như mình lại sinh ra cảm giác bất mãn này thì lại hạ thấp thân phận của bổn thiếu gia ta quá đi.

"Hay là..."

Y cười nhẹ, nói: "Nếu muội muội thích, thì đem tên tiểu tử này về làm nô tài sai vặt đi..."

Nghe vậy, ngược lại Tiểu Lý không có phản ứng gì, chẳng qua nếu có thể đi cùng Phương Quý liền lộ ra vẻ cực kì mong chờ.

Mà lão bà bà với Thanh nhi vui mừng ra mặt, không nghĩ tới là tên tiểu tử này lại có được diễm phúc có thể trở thành nô bộc tại Đông thổ Tần gia. Điều này tốt gấp trăm lần so với việc sống thiếu thốn ở miền quê hẻo lánh tại An Châu. Số mạng của tên tiểu tử này thật tốt, đây có thể coi là cơ hội một bước lên trời, lão bà áo đen vội đẩy Phương Quý một cái.

"Còn không mau tạ ơn Giáp thiếu gia?"

"Ta....Tạ ơn hắn...?"

Phương Quý nhìn bà lão bằng một ánh mắt không thể tin được.

"Tiểu tử ngốc, chắc ngươi không biết Tần gia ở Đông Thổ có địa vị như thế nào đâu..."

Dù không thấy lão bà áo đen mở miệng nói chuyện nhưng bỗng nhiên có một âm thanh văng vẳng bên tai hắn: "Tần gia chính là một gia tộc vô cùng cao quý, dù chỉ là nô bộc tại đó thôi thì cũng được ban thưởng đan dược và công pháp huyền diệu rồi. Bước chân vào Tần gia là chính thức rời bỏ cuộc sống trần thế; nơi đây mạnh mẽ hơn các tông môn khác rất nhiều. Không biết bao nhiêu đệ tử từ các tông phái khác và tán tu đều muốn cầu xin gia nhập Tần gia mà không được. Ngươi vô tình bắt được cơ hội như vậy chính là vận may quý giá nhất trong đời. Một câu vừa rồi của Giáp thiếu gia có thể thay đổi vận mệnh cả đời của ngươi đấy!"

"Còn có thể tu hành à..?"

Phương Quý nghe vậy cũng có một chút sững sốt.

Đến từng tuổi này, hắn chỉ mong ước có thể thực hiện được ba việc. Một là Tiên nhân lão gia tới đón mình. Hai là có thể tu hành giống như trong truyền thuyết. Ba là có thể cưới được Hồng Bảo nhi và Hoa góa phụ. Hôm nay lại nghe nói mình có thể được tu hành, làm sao có thể không động lòng đây?

Huống chi Ngưu Đầu thôn nghèo khổ, quả thật có không ít thiếu niên từ các gia đình nghèo khó ở trong thôn vào thành bán thân cho bọn phú hộ làm gia nô. Thật ra đây cũng là một việc tốt đối với dân làng ở đây.

Nhưng mà nghĩ đi cũng phải nghĩ lại....

Mình là dòng dõi đời sau của Tiên nhân mà!Nói không chừng còn có một Tiên quốc đang chờ mình đường đường chính chính quay về thừa kế, làm sao có thể bán thân làm nô được.

Huống chi, tiểu nha đầu này luôn đi theo sau mình như cái đuôi, chẳng lẽ sau này muốn mình phục vụ nàng ta?

Dĩ nhiên lúc này Phương Quý không biết, nếu như thật sự hắn tới Tần gia thì cũng không tới phiên hắn hầu hạ Tiểu Lý. Đường đường là tiểu thư Tần gia thì kẻ hầu người hạ cũng không phải muốn làm là được, ít nhất phải phấn đấu mấy chục năm mới có thể....

"Tên tiểu tử này chẳng lẽ vui mừng đến điên rồi?"

Đám người đứng xung quanh nhìn Phương Quý ở nơi đó ngẩn ra, ánh mắt thầm thúc giục.

Lại không nghĩ rằng, Phương Quý đấu tranh nội tâm một phen, ánh mắt dần dần sáng trong, không những không điên cuồng mừng rỡ quỳ xuống trước mặt Giáp thiếu gia để tạ ơn mà ngược lại trên mặt hắn dần lộ ra vẻ bực tức, ưỡn ngực lên. Hắn nhìn Tiểu Lý rồi quét qua mặt vị Giáp thiếu gia kia, sau đó giống như là đã kìm nén bao nhiêu uất ức liền bộc phát ra mà lên tiếng:

"Ta không bao giờ làm nô tài!"

"........."

"Cái gì?"

Đám người đứng xung quanh nghe thấy lời này liền ngẫn ra, ánh mắt phức tạp nhìn Phương Quý.

Tên tiểu tử này đúng thật là lỗ mãng mà....

Nhìn như con kiến hôi bình thường ở ven đường, vậy từ đâu học được tính cách này, rất có khí khái nha.

Tiểu Lý nghe lời này liền kinh ngạc, nhìn thấy mặt Phương Quý hiện lên vẻ mặt bực tức, có chút ngây người.

Biểu tình này dường như in sâu trong lòng nàng.

"Phương đại gia ta một thời đỉnh thiên lập địa, làm sao có thể làm nô bộc cho kẻ khác?"

Phương Quý nói ra câu đầu tiên thì câu thứ hai cũng thuận miệng tuôn ra trôi chảy. Vốn lúc này trong lòng hắn đang nổi giận nên cũng quên là phải giả bộ làm kẻ tiểu nhân nịnh nọt, bèn học theo lão mù họ Chu nói lên khí khái nam nhi anh hùng hiệp khách.

Mặc dù hắn cảm thấy khí khái hơn người, nhưng những người xung quanh chỉ thấy đây là chuyện hoang đường.

Trong lúc nhất thời, cả đoàn người không biết phải nói lời nào với hắn.

Vị Giáp công tử kia cũng hơi sững sờ, vừa tức giận vừa buồn cười, trong lòng liền nảy sinh sát ý, nhưng nhìn Tiểu Lý ở bên cạnh, lại nghĩ tới thân phận mình nên kiềm nén xuống. Y lúc cười lúc không nhìn Phương Quý, nói: "Khá khen cho tên tiểu tử ngươi muốn làm anh hùng đỉnh thiên lập địa, hy vọng khi ngươi lớn lên vẫn còn nhớ những lời này. Tần gia không thiếu người quét dọn đình viện, không bao giờ ép buộc người!"

Tên thiếu gia này vừa nói cũng vừa đứng lên, sãi bước đi ra ngoài.

Mọi người thấy vậy cũng ngầm biết là Giáp công tử đã buông tha cái mạng nhỏ cho tên tiểu tử này.

Trong khi đó, lão bà bà áo đen và thị nữ áo xanh lại chẳng biến phải làm sao cho thích hợp đây.

Trái lại chính là Tiểu Lý, vào lúc này chỉ chăm chú nhìn Phương Quý mà không thốt lên câu nào.

"Tiểu nhi, mặc dù ngươi giữ được mạng sống, nhưng gốc rễ đã bị phá hủy, nếu bây giờ ngươi bắt đầu tu hành thì cũng còn chút hi vọng, nhưng ngươi....Ha ha....Hy vọng qua vài năm nữa, ngươi sẽ hiểu thế nào là khí phách hại ngươi bỏ mất đi cơ hội gì...."

Lão đạo nhân áo lam buồn cười than, liền theo mọi người đi ra cửa.

Mắt thấy mọi người sắp phải rời đi, bỏ mình lại nơi này, lòng Phương Quý liền thay đổi chủ ý, bỗng nhiên kêu lên:

"Khoan đã..!"

Tất cả đều quay đầu lại, cả tên Giáp thiếu gia kia cười mà như không cười nhìn hắn.

Đón những ánh mắt đó, Phương Quý hít sâu một hơi, mặt không cảm xúc, mặt đầy ngạo nghễ, đưa tay ra ngoài một cách dứt khoát, kêu lên: "Tuy ta không cùng các ngươi trở về làm nô tài, nhưng cũng là người cứu tiểu thư nhà các ngươi một mạng...."

Sau đó, hắn khí thế hừng hực nói: "Trả thù lao đi!...."

Chương 8: Một đạo nhân quả

Dịch: VoMenh

Thật ra mà nói, Đông thổ Tần gia đã ban thưởng khá hậu hĩnh trong việc này.

Nhìn Phương Quý thản nhiên chìa tay đòi phí, Giáp công tử chẳng qua chỉ là nhìn hắn bằng một ánh mắt khinh miệt, sau đó gật nhẹ đầu.

Một vị thị vệ mặc áo giáp đen bên cạnh y liền giật chiếc túi nhỏ bên hông xuống, sau đó lấy một vài tín vật và pháp bảo bên trong ra cất riêng, rồi ném túi trữ vật ấy cho Phương Quý.

Có thể thấy rõ chiếc túi ấy có khá nhiều tiền bạc ở bên trong. Phương Quý ôm lấy bằng cả hai tay, suýt nữa thì rớt. Giáp công tử nhìn Phương Quý hí ha hí hửng như vậy thì nhẹ nhàng bật thốt lên: "Thú vị!", sau đó xoay người rời đi.

Đám người còn lại cũng chẳng màng lên tiếng, tất tả đi theo sau lưng Giáp công tử, bao gồm vị thị nữ áo xanh cũng quay về phòng riêng thu dọn hành lý; nàng ta cũng không định nói lời từ biệt với Phương Quý mà ra trước cổng chờ đợi, chỉ còn mỗi lào bà bà áo đen và Tiểu Lý ở lại trong phòng khách.

"Phương Quý ca ca, sau này huynh có đến tìm muội không?"

Tiểu Lý nhìn Phương Quý bằng đôi mắt to tròn đen lay láy, biểu tình cực kỳ nghiêm túc.

Phương Quý đang lúi húi mở chiếc túi trữ vật ra xem mình thu được bao nhiêu bạc, nhưng vì ngại sự có mặt của lão bà áo đen và tiểu Lý với vẻ mặt hối lỗi tràn đầy nên mới bỏ đi ý nghĩ vừa định làm. Hắn vỗ nhẹ vào bờ vai Tiểu Lý rồi nói: "Yên tâm đi, trong vòng mười năm, ta nhất định sẽ đến."

Ngược lại, trong lòng hắn phán đoán gia thế Tần gia đã lớn như vậy, bình thường đâu có dễ dàng mà đến gặp mặt.

Còn về con số mười năm, là do hắn đã lường gạt tiểu thư nhà người ta lấy bí kíp gia truyền. Để tránh có biến cố phát sinh về sao, hắn cần có mười năm để tu luyện quyển bí kíp này. Mười năm sau, một là hắn có thể trở thành đại nhân vật phi thiên độn địa, hoặc là lão gia gia Thần tiên sẽ tới đón hắn về nhà. Dù ở trường hợp nào, thì hắn đều không phải sợ sệt chi nữa, có thể đường đường chính chính đến Tần gia gặp tiểu nha đầu.

Tiểu Lý nghe hắn trả lời như vậy bèn vô cùng hài lòng, cười híp mắt, gật đầu một cái.

Lão bà áo đen nhìn thấy nụ cười hiếm thấy vừa nở trên mặt tiểu thư, vội liếc qua Phương Quý rồi ngẫm nghĩ một chút.

Phương Quý có độ tuổi tầm mười mấy, vẫn còn con nít, nhưng trong thân thể tên tiểu tử này đã xuất hiện mầm họa sau cơn đại nạn này. Hắn suýt nữa mất mạng vì khí huyết cạn kiệt. Hôm nay, dù hắn được cứu sống lại nhưng bằng vào nhãn lực của bà ta, có thể thấy rõ từng sự biến hóa nhỏ nhất trên cơ thể của Phương Quý.

Hiện tại, Phương Quý trông như tinh thần phơi phới, thân thể tráng kiện, nhưng đó chỉ là vì ăn vào Dưỡng Tức đan, bị dược tính của loại thuốc đó tạo ra dáng dấp bên ngoài mà thôi. Nếu nhìn kỹ, người ta có thể thấy rõ chân tóc của tiểu tử này đều ngã màu trắng nhạt...

... Cũng do thương tích từ căn nguyên quá nặng mà!

Đừng nói mười năm, chẳng lẽ tên tiểu tử này sống sót qua mười năm được sao?

"Ha ha, các ngươi sắp phải đi đường xa xôi, ta không tiễn các ngươi được rồi..."

Phương Quý tỏ ra dáng vẻ vô cùng rộng lượng, khách khí chào tạm biệt Tiểu Lý và lão bà áo đen, thậm chí còn hơi gấp gáp một chút.

Tiểu Lý gật đầu một cái, hơi lưu luyến nhìn Phương Quý. Trong khi đó, lão bà áo đen lại hơi do dự, sau đó vội tiến vào phòng khách, cầm biết viết một là thư, sau đó đánh vào một đạo pháp ấn. Xong mọi việc, bà ta trịnh trọng nhìn Phương Quý, nói: "Tiểu nhi, ngươi cứu tiểu thư nhà ta, chính là một đại công đức, nếu lão thân chỉ dùng mỗi vàng bạc để cám ơn ngươi, như vậy thật quá dung tục. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu, ngươi có muốn tu hành không?"

"Tu hành ư?"

Phương Quý ngẩn người. Dĩ nhiên là hắn muốn tu hành rồi; đây là đại sự quan trọng đứng hàng thứ hai trong đời hắn.

Bất quá, hắn lắc đầu một cái, nói: "Ta không muốn đi làm nô bộc trong nhà các người!"

Lão bà áo đen lắc đầu một cái, nói: Giáp công tử đã thu hồi mệnh lệnh mà ngài ấy đã ban ra, giờ ngươi muốn đi cũng không được đâu. Tuy vậy, nếu ngươi nguyện ý tu hành, lão thân có thể chỉ cho ngươi một con đường sáng. Ngày xưa, ta vốn dĩ xuất thân từ Hồ gia tại đất Lĩnh Nam, cũng có chút hiểu biết đối với các tông phái tu hành tại An Châu, cũng còn một vài người quen cũ tại đó. Nếu ngươi nguyên ý tu tâm dưỡng tính, bước lên con đường tu hành, ta có thể tiến cử ngươi vào tiên môn!"

"Vào tiên môn sao?"

Phương Quý bị hù doạt giật nảy cả mình khi nghe lời nói vừa rồi.

Mỗi ngày, hắn đều theo chân lão mù họ Chu nghe những câu chuyện thần kỳ vể các vị tiên nhân trong truyền thuyết, do đó cũng quen với hai từ Tiên môn, lại biết rõ những sự tích hành hiệp trượng nghĩa của những vị cường giả trong tiên môn ấy.

Có thể nói, cái nơi gọi là Tiên môn kia chính là trường học của những người tu hành!

Trong mắt hắn, Tiên môn là một nơi chí cao khó mà với tới, một tồn tại khó mà mơ cao. Hắn còn nghe nói con trai của thành chủ thành Thanh Thạch muốn tiến vào Tiên môn còn phải trải qua rất nhiều đợt khảo hạch, bên cạnh đó là hối lộ rất nhiều vàng bạc châu báu. Một nơi như vậy, đâu phải muốn vào là vào!
Có phải lão bà bà trước mặt này đang khoác lác hay không đây?

Bà ta cũng tương tự như một vị thị nữ thôi, tại sao lại có vai vế lớn đến vậy chứ?

Lão bà áo đen không hề biết rằng Phương Quý nhỏ tuổi mà suy nghĩ phức tạp đến thế, nghĩ rằng hắn ngẩn người vì sợ, bèn nói: "Dù An Châu là một địa phương nhỏ thôi, nhưng cũng có đôi chút khí vận, trái lại là có một vài nhân tài xuất thế. Trong số đó, chủ nhân của Thái Bạch sơn từng cùng ta có duyên gặp mặt một lần. Lão ấy là một người tốt, nếu ngươi có thể đến đó bái nhập vào tông môn của lão, có lẽ sẽ có thể học tập được một vài pháp môn!"

"Ta đồng ý!"

Phương Quý đáp ứng không hề do dự.

Hôm nay, Phương Quý đúng là chưa biết có nên đi hay không, nhưng đã có cơ hội thế này, dĩ nhiên nắm bắt trước rồi tính sau.

Chỉ cần đáp ứng, sau này mình có quyền lựa chọn đi hay không đi; nếu không đáp ứng, cái cơ hội quý giá này kể như mất đi vĩnh viễn.

Thấy Phương Quý đồng ý dứt khoát như vậy, lão bà áo đen cũng khá bất ngờ. Thế nhưng, bà ta cũng không hỏi han gì thêm, chỉ là đưa lá thư trong tay mình cho Phương zquý, nói: "Nếu ngươi đã quyết định thì mang là thư này đến núi Thái Bạch đi, chỉ cần nói Hồ Tú bà bà của Hồ gia tại Lĩnh Nam tiến cử ngươi đến. Ta nghĩ rằng chủ nhân núi Thái Bạch kia vẫn còn nể mặt lão bà này mà cho phép ngươi nhập môn học một vài thứ. Chỉ là đường tu hành gian nan trắc trở, nguy hiểm khôn lường, lão bà ta đây chỉ có thể giúp ngươi đến đây, chỉ một con đường, việc còn lại ngươi phải tự thân phấn đấu thôi!"

"Ta hiểu! Ta hiểu!"

Phương Quý đáp ứng dứt khoát mà không hề suy tính, còn những điều mà lão bà bà áo đen vừa nói thì hắn đã nghe rất nhiều lần từ lão mù họ Chu rồi.

Cái đoạn "đường tu hành gian nan trắc trở, nguy hiểm khôn lường" luôn là lời mở đầu vô cùng hùng tráng trong những câu chuyện của ông ta.

Phía bên ngoài trang viện, một kiện Pháp chu vừa to lớn, vừa hoa mỹ từ trên trời đáp xuống. Phương Quý liền nói lời tạm biệt với lão bà áo đen và Tiểu Lý, sau đó dõi mắt nhìn cô bé nhỏ nhắn ôm thỏ con trong ngực lẽo đẽo bước lên chiếc Pháp chu. Nàng đứng trên boong thuyền, vẫy tay chào lại hắn. Bên dưới chiếc tiên thuyền, một vòng phù văn lóe sáng lần nữa, dù linh quang làm điểm tựa, mây lành hội tụ, nâng cỗ Pháp chu bay thẳng lên không trung, lao vút về hướng Đông.

Phương Quý đứng yên giữa tòa trang viện nhỏ, chờ đến khi bọn người mặc giáp đen và chiếc pháp thuyền khổng lồ đi xa mới bắt đầu nhìn dáo dác xung quanh.

Hắn bỗng cảm giác thế giới quay về như trước đó; những vị tiên nhân phi thiên độn địa kia và chiếc pháp thuyền khổng lồ ấy lại tựa như một giấc mộng. Từ nhỏ đã sinh sống tại thôn Ngưu Đầu, dù mỗi ngày đều nghe thấy một vài truyền thuyết về những vị tiên nhân kia nhưng cơ bản hắn chỉ là một con dân sinh hoạt giữa đời thường nên lần này có cảm giác khó mà tin được. Đặc biệt là trong mấy ngày nay, mọi chuyện mà hắn trải qua giống như một cơn mơ quái dị.

Dĩ nhiên, đây không phải lúc để mà hồi tưởng mộng mị, khi Phương Quý đã chắc hẳn bọn người kia chính xác rời đi rồi, bèn ba chân bốn cẳng vọt vào trong phòng, kiểm tra xung quanh cẩn thật, liền mở cái túi nhỏ ra, trút mọi thứ bên trong xuống đất.

Lẻng xẻng, lẻng xẻng...

Trong phút chốc, một đống nhỏ tinh thạch ánh tím xuất hiện trước mặt Phương Quý.
Hắn giật mình, kinh ngạc, sau một lúc thì tức giận kêu lên: "Bạc đâu rồi?"

Phương Quý cho rằng bên trong túi phải là thật nhiều vàng bạc, châu báu mới đúng, nào ngờ đổ ra thì thấy một mớ tinh thạch màu tím là thế nào? Mỗi một viên đều to bằng ngón cái, lóng la lóng lánh, vô cùng xa hoa, nhưng làm sao bằng bạc trắng khiến người ta hạnh phúc chứ?

Dùng bạc là có thể mua rượu ngon, gà mập, còn thứ đồ chơi này thì có tác dụng gì? Chẳng lẽ đưa cho Hồng Bảo xâu vòng cổ để đeo ư?

"Lẽ nào tên kia lại gạt ta sao?"

Phương Quý có chút thất vọng, không kiềm lòng được bèn bĩu môi một cái.

Bất quá, dù gì thì Phương Quý cũng có tí kiến thức, ngày thường đều nghe lão mù họ Chu kể chuyện trong giới tu hành, vì thế cũng liền phản ứng lại kịp lúc. Hắn chép miệng, thì thầm: "Ông ấy kể rằng người tu hành không cần vàng bạc châu báu mà dùng thứ quý trọng hơn, hình như cái gì đó gọi là linh thạch thì phải. Chẳng lẽ đây chính là linh thạch sao?"

Nghĩ đến đây, Phương Quý bèn mừng rỡ.

Hắn vốn dị biết rõ một khối linh thạch này còn quý hơn mấy khối vàng cộng lại nha!

Vừa nghĩ ngợi vừa cầm lên vài khối tinh thạch màu tím kia để quan sát cẩn thận, hắn cảm giác hơi hoang đường, sợ rằng đây chỉ là một món đồ chơi quý giá nào đó mà thôi. Nếu như đây là vật tùy thân mang bên người của Tiểu Lý hoặc tên Giáp công tử kia thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên, thế nhưng đây lại là vật mà tên hộ vệ kia tiện tay lấy ra, thế nhưng lại nhiều đến vậy? Ngay cả một tên hầu cận cũng có nhiều đến nhường này thì liệu nó có quý giá hay không?

Tỉ mỉ đếm lại, có tổng cộng ba mươi hai khối đá màu tím - điều này làm Phương Quý cảm thấy khó mà tin được. Hắn nhận ra chiếc túi này không lớn lắm, to chừng lòng bàn tay, làm sao chứa hết những viên đá này gộp lại? Trong khi đó, những viên đá tím này lại lọt thỏm bên trong chiếc túi này từ đầu. Cái túi be bé này cũng là một món bảo bối sao?

Sắc mặt Phương Quý trở nên nghiêm túc hẳn.

Hắn nhận ra được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

"Hình như là người hầu của bọn chúng cũng giàu hơn đại lão gia nơi đây nha..."

Dường như mình vừa bỏ qua một vận may lớn rồi?

Có lẻ vừa rồi mình nên kì kèo một mớ kếch sù mới đúng chứ?

Thế nhưng, cái ý nghĩa này vừa lóe lên là biến mất ngay. Hắn tự nhủ: "Phương Quý đại gia ta vốn dĩ xuất thân nhà Tiên nhân, chờ lão gia gia thần tiên đến đón về, sau đó chính là vinh hoa phú quý nha. Đến khi đó, vị trí gia chủ Tần gia ta còn chưa coi vào đâu, huống chi là một tên nô tài giàu có..."

Nghĩ thế, hắn cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, bèn tiện tay cất từng khối đá tím vào trong túi.

Hắn bắt đầu vẽ ra một viễn cảnh xinh đẹp trong đầu: "Mình liền dùng số tiền này làm sính lễ, cưới luôn hai người Hồng Bảo Nhi và Hoa góa phụ, mua thêm mười cái bình rượu và trăm con gà mập là hỷ sự. Chờ đến khi động phòng, lão gia ta liền cầm thư tiến cử đi Tiên môn tu hành là đẹp..."

Cất túi tinh thạch vào trong người, Phương Quý bèn chạy một mạch về thôn Ngưu Đầu với mục đích cưới vợ.

Cũng vào lúc này, tại một chiếc tiên thuyền đang lướt nhanh về hướng Đông trên chín tầng mây...

Bên trong một khoang thuyền xa hoa, tinh xảo, Tiểu Lý Tần gia đang ngồi xổm dưới đất đút cỏ cho thỏ con ăn trong khi thị nữ áo xanh và lão bà bà áo đen thì đứng một bên yên tĩnh hầu hạ. Qua một hồi lâu, khi xác định xung quanh không có ai theo dõi, thị nữ áo xanh mới chậm rĩa quay đầu nhìn sang lão bà áo đen.

"Rốt cuộc bà bà vẫn để lại một cọc nhân quả sao?"

Thị nữ áo xanh không hề mở miệng nói, chỉ là phát ra một luồng thần niệm truyền vào trong đầu bà lão áo đen.

"Mạng của tiểu thư quá khổ!"

Lão bà áo đen im lặng một hồi, nói nhỏ: "Thêm một đạo nhân quả, trong tương lai lại có thêm một phần biến số!"

Thị nữ áo xanh cười khúc khích, nói: "Lấy cơ sở nào mà bà bà lại nghĩ rằng tên tiểu tử đó có thể giúp được tiểu thư?"

Bà lão áo đen do dự một hồi rồi nói: "Có thể là tiên nhóc đó trời sinh liền để người khác có hảo cảm!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước