CỰC PHẨM ĂN XIN CƯỜNG HÃN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực phẩm ăn xin cường hãn - Chương 6 - Chương 10

Chương 5: Xin nghỉ việc

Trạng thái của Hàn Nhật lúc này cực kì không ổn. Trong tâm hắn đang hình thành một cái bóng ma, một nỗi hận, sát ý trong đoi mắt nhỏ bé đó tăng lên. Hắn hận, hận người bỏ rơi hắn, hận làm một kẻ ăn xin không tiền, hận người đã cướp Nhà đi.

Dưới con mắt ngơ ngác của bốn tên, Hàn Nhật đi đến trước mặt A Cẩu, tay không túm cổ hắn gặn từng giọng:

-Nói, tại sao đang yên lành, Nhà lại ra ngoài cùng các ngươi làm gì để lại bị bắt gặp.

-Buông ra, mau buông không huynh đấy nghẹt thở mất, buông tay.

Ba tên còn lại vội vàng phi thân đến cản tay Hàn Nhật lại, chỉ sợ cứ bóp vậy A Cẩu sẽ chết mất.

"Hừ"

-Cút.

Hàn Nhật không khách khí đạp ba tên ra, ba người đang chuẩn bị xông vào lại thì bắt gặp ánh mắt đỏ ngầu của Hàn Nhật thì run sợ thối lui.

A Cẩu bị bóp chặt trong tay Hàn Nhật thì cực kì khó chịu, bất quá hắn lại không giãy dụa. Sau khi nghe Hàn Nhật hét ngoài kia hắn đã hiểu mình bị lừa. Đối mặt với ánh mắt kia hắn khổ sở khó khăn nói:

-Là ta không tốt, chỉ vì nghe tin đầu trấn...ự... có một nhóm người đến lại yêu cầu quái dị chỉ cần là nam tiểu hài tử...ự... đến đó cho họ xem lưng liền được 2 đồng nên vội kéo bọn họ đi. Chả ngờ Nhà nghe vậy cũng muốn đi lại đòi giả nam hài tử đến đó. Chỉ tại ta không cản muội ấy...

Hàn Nhật nghe xong ngẩn người, tay lập tức buông cổ của A Cẩu ra, sát ý trong mắt chợt mất mà bù lại là thống khổ, nước mắt hắn trợt trào ra. Hắn từ từ bước tưởng như vô lực vào bên trong, tiếp đó lại liền ngồi xuống bên đống linh thạch kia.

Bây giờ hắn có thể trách ai, chỉ tại hắn, một người không lo nổi cuộc sống cho muội muội của mình khiến con bé phải đi làm cái việc cải trang để lừa tiền kia. Chỉ tại hắn là một tên vô dụng, không bảo vệ nổi người thân của mình. Ta là phế nhân sao.

Tay Hàn Nhật nhặt từng miếng linh thạch trên đất vào trong túi, khi đã xong, tay lại cầm chặt nó, hắn một mạch đi vào trong góc đình kia. Đêm nay hắn cần an tĩnh.

Sáng sớm hôm sau thức dậy, Hàn Nhật vẫn đúng thời gian như mọi khi. Hắn nhét túi linh thạch kia vào ngực lẳng lặng đi ra khỏi đình kia. Tối ngày hôm qua, hắn trải qua cực kì khó khăn, một buổi tối có lẽ là tâm tình hắn không ổn nhất. Cảm xúc hắn ngổn ngang như tơ vò vậy, nhớ thương, hoài niệm, căm hận, quyết tâm... vô số cảm xúc kiến hắn không sao ngủ được mà chỉ suy nghĩ về nó.

Cuối cùng, hắn đã ra một quyết định cũng là quyết tâm của hắn. Mạnh mẽ, ta phải là kẻ mạnh nhất, chỉ mạnh mẽ mới có thể tìm được Nhà, chỉ mạnh mẽ mới có thể bảo vệ người mình cần. Đúng vậy hắn muốn là người mạnh nhất, không một ai có thể làm gì tổn thương hắn.

Con đường hắn đi hôm nay đã khác ngày hôm qua. Lúc trước ước mơ của hắn cũng không to lớn, khi trước hắn chỉ cầu có cuộc sống ấm no hạnh phúc cùng người thân, vậy hôm nay thứ hắn truy cầu lại cực kì to lớn-Là kẻ mạnh nhất.

Mà việc ban đầu hắn muốn là để đi theo con đường này chính là tìm hiểu thật kĩ về cái thế giớ này, quan trọng nhất là ngày hôm qua hắn chỉ biết Nhà bị bắt đi bởi một môn phái nào đó thôi, ngoài ra không biết gì cả. Mà muốn tìm hiểu đương nhiên phải đi đến chỗ đông người, vì vậy mà hắn trên đường đến quán trà.

Một lúc sau Hàn Nhật đã đến nơi, lần này hắn có ý định khác nên cũng không đình đi làm, nhưng vẫn nguyên bản như cũ chọ cửa dau mà đi bởi bộ trang phục hắn mặc vẫn là một thứ rẻ rách như mọi người nói. Khi đi vào thấy tiểu nhị kia vẫn có vẻ gấp gáp bưng bê như mọi khi, luôn chạy qua quán trà rồi trong bếp. Thấy lão bản cũng không có rảnh, Hàn Nhật biết hiện tại không được mà việc tìm Nhà cũng không thể ngày một ngày hai được.

Lại nghĩ xin nghĩ hiện giờ quá gấp sợ quán trà sẽ không cho vả lại nếu có thì cũng sẽ thiếu củi, lão bản ở đây đã có lòng giúp hắn nên hắn lại định buổi tối sẽ nói chuyện riêng sau.

Bữa nay Hàn Nhật tâm tình kiến hắn cũng không diễn tả nổi nữa, bổ ít củi mà lại không xong nhưng cũng may hôm qua có dư củi nếu không thì thật khó nói.

Đang lúc này thì tự nhiên có bóng người tới bên vỗ vai làm hắn giật mình:

-Cậu bé nghỉ thôi, trưa rồi mau vào lấy cơm mà mang về.

Ngẩng đầu thì trước mặt hắn là lão bản kia, vẫn khuôn mặt phúc hậu kia cười với hắn.

-À xin lỗi tại tôi không để ý, với lại tôi chưa có làm xong.

-Thôi, có lẽ chiều ít khách lắm, không cần làm nữa đâu, trưa nắng như vậy mau cầm cơm về, không có người lại đợi.

Trong lòng lão bản quả thật rất quý cậu bé này, mới bé mà đã có thể làm việc cực nhọc chịu khó thật là tốt, lại khi cậu bé trước mặt mày xin cơm mang về thì ông cũng đoán ra chắc hẳn hắn còn nuôi ai đó nữa.

Nghe vậy khuôn mặt Hàn Nhật lập tức buồn đi. Nếu lão không nói tới thì chỉ sợ hắn sẽ mang cơm về, trong lòng hắn thật vẫn không thể nào quen việc thiếu mất hình ảnh của Nhà trong cuộc sống.

-Hôm nay tôi có thể ăn ở đây được không vậy, cơm thì thôi tôi không mang về nữa.

-À...um tất nhiên là được. Ta mong còn không được có người ăn cùng.

Nhận ra giọng Hàn Nhật có chút tâm tư, lão bản cũng không hỏi nhiều mà đồng ý.
-Mà ngươi tên là gì vậy, từ lần trước ta vẫn quên không hỏi.

Bỗng nhớ ra điều này, lão bản liền quay lại.

-Tôi tên Hàn Nhật.

-Được rồi đi thôi.

Cuối cùng Hàn Nhật cũng buông rìu xuống đi rửa tay cho sạch sẽ, sau lại cùng lão bản đi vào.

Nói là trưa cũng không hẳn, nếu bình thường cũng gần chiều rồi, ttuwa là lúc quán đông nhất nên khi độ người ăn vãn quán liền trực tiếp đóng. Hàn Nhật cũng không biết sao quán này lại khì lạ như vậy nhưng trung quy hắn vẫn không hỏi.

Đi theo lão bản thì xuyên qua sau cái bếp một khoảng, nơi đây có một cái sân lớn cùng với vài chậu cây hoa cảnh, ngoài ra không còn gì khác. Đây là lần đầu tiên Hàn Nhật đi vào chỗ này, mọi hôm lấy cơm hắn chỉ trực tiếp đi vào bếp là xong rồi. Hàn Nhật không biết sao lại phải tới đây nữa, đang lúc hắn ngắm nhìn mấy cây hoa thì lão bản lại vẫy tay giục hắn đi vào cùng căn nhà trước.

Trước nhà có một phần mái chìa dài ra ngoài tại đây Hàn Nhật thấy có một chiếc bàn đá và các chiếc ghế xung quanh, bên trên chiếc bàn đã có một mâm thức ăn và cơm xẵn.

Bên cạnh Hàn Nhật lại thấy tiểu nhị kia xếp bát đũa. Khi xong tiểu nhị lập tức chạy đi.

-Lại đây ngồi ăn với ta.

Sau khi ngồi xuống lão bản lại vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh ý nói Hàn Nhật ngồi xuống.

Thấy lão bản nhiệt tình, Hàn Nhật cũng không kiêng kị mà trực tiếp ngồi xuống. Điều này lập tức làm lão bản vui vẻ:

-Nào ăn đi, không có gì cả cứ ăn tự nhiên.

Nhìn quanh một chút Hàn Nhật vẫn không động đũa, do dự một hồi hắn nói:

-Không còn ai ăn nữa sao.

Nghe vậy lão bản hơi nhíu mày không hiểu:

-Sao, còn ai nữa sao, hay ngươi lại mời người nhà mình đến à.

-Không có, ý tôi nói là người nhà ông đó. Sao tôi không thấy họ, chẳng lẽ họ bận chuyện gì sao.Đột nhiên lão bản cười to, Hàn Nhật bên cạnh chẳng hiểu sao lại thấy có chút buồn chứ không phải là vui, lại nghe lão nói:

-Làm gì có mà bận, Nhà trước có hai người, cái bà già ác độc kia lại dám bỏ đi để lão già này ở lại một mình nên giờ chỉ có mình ta. Thôi ăn đi không nguội.

Hàn Nhật nghe cũng có chút hiểu rồi cũng không khách khí mà cầm đũa lên ăn. Cơm hôm nay hắn thấy cũng chỉ có vài món đơn giản như rau và đậu hũ ngoài ra không có gì hết nhưng thế là quá đủ với Hàn Nhật rồi. Bình thường hắn luôn nghĩ người giàu sẽ ăn khác tỉ như thịt cá gì đó chứ.

Đang Hàn Nhật lại nhớ ra chuyện chính bèn ngẩng đầu nói:

-Lão bản, tôi có thể làm nốt hôm nay rồi nghỉ được không.

-Hả, sao vậy ngươi đang làm rất tốt mà, hay ngươi đã tìm được việc khác rồi.

Lão bản đang ăn cũng lập tức dừng đũa. Lão thấy hôm nay cậu bé này rất khác thường nhưng cũng không nghĩ tự dưng lại xin nghỉ.

Sợ lão bản nghĩ sai Hàn Nhật vội xua tay:

-Không phải như vậy, chỉ là tôi có việc nên không thể làm được thôi.

-Có phải thân nhân ngươi xảy ra chuyện gì không, ta cũng không muốn hỏi nhiều nhưng ngươi không thấy quá gấp sao, nếu ngươi đi thì quán trà phải làm sao.

-Cái này, tôi thật xin lỗi nhưng việc này rất gấp.

Hàn Nhật cũng không muốn kể về chuyện của Nhà cho lão bản còn hắn cũng thật lòng xin lỗi, việc này vốn sĩ là tại hắn quá gấp lại bất ngờ nếu đổi lại là hắn cũng không cho phép. Tiếp đó câu của lão bản lại làm hắn bất ngờ:

-Thôi, ngươi đã quyết vật thì chiều nay không cần phải trẻ củi nữa, ngươi đi theo ta đi lấy một vài đồ cần thiết cho quán.

Trong lòng ông cũng thở dai, thằng bé này không biết có chuyện gì với nó nữa. Mới mấy tuổi mà phải...ài.

-Được, vậy tí sẽ đi luôn sao.

-Uk, tí cùng ta lấy ít đồ là ngươi có thể nghỉ. Ngươi không phải lo vẫn có tiền như mọi ngày.

Đã lo xong xuôi việc xin nghỉ, Hàn Nhật lại hỏi luôn:

-Lão bản....

-Đừng gọi như vậy cứ gọi ta là Dương thúc là được...

Không đợi Hàn Nhật hỏi lão bản đã gắt luôn, tay cầm chén trà từ từ đưa len uống.

Nghe vậy Hàn Nhật cũng không phàn màn gì mà trực tiếp đổi xưng hô, thực chất hắn thấy gọi lão bản cũng rất khó nghe:

-Dương thúc, thúc biết bên ngoài ra sao không. Ý là thế giới rộng bên ngoài ra sao đó.

-Ý ngươi là cảnh vật hay con người.

-Cả hai Dương thúc cháu muốn hiểu rõ chút.

-Ta không biết ngươi đừng hỏi.

Thấy Dương lão hình như cũng không muốn nói Hàn Nhật cũng im nặng.

.............................

Chương 6: Lòng người vô tình

Một canh giờ sau Hàn Nhật cùng Dương thúc ra chuồng cạnh quán trà lấy một con ngựa và lấy thêm một chiếc xe nữa.

Cứ thế hai người lên cùng chiếc xe, Dương thúc thì điều khiển ngựa còn Hàn Nhật ngồi cạnh đó nhìn ngó xung quanh, xe chạy từ từ ra đầu trấn.

Ở đầu trấn lúc này đang tụ tập một đám trẻ con, bọn chúng đều tầm tuổi từ 8-12 tuổi. Bọn trẻ này đang vây xung quanh một chiếc bàn gỗ, ngồi ở đó là hai người đàn ông trạc 30 một cao một lùn. Sự nói chuyện chạy nhảy của đám trẻ khiến đây cực kì náo nhiệt.

-Mẹ kiếp ngươi cút ra, ta đã bảo kiểm tra rồi thì cấm vào nữa mà, còn dám bôi nhem nhuốc để cải trang nữa, lão tử dễ lừa vậy sao.

Đây là giọng nói của người đàn ông cao lớn kia. Ngữ khí của hắn cực kì tức giận tay thì đang chỉ về một tên nhóc mặt lấm lem, tóc hơi rối, người thì cửi trần.

Người đàn ông lùn bên cạnh mặt buồn ngủ có chút chán nản, tay nhẹ kéo người kia:

-Bình tĩnh chỉ là đám nhóc thôi mà, có chút ham tiền là đương nhiên. Còn tên kia mau đi ra đi, làm thế không được gì đâu.

Người cao lớn tâm tình vẫn tức giận, từ hôm qua mới bắt đầu cái vụ xen lưng được tiền mà tên lùn đặt ra hắn đã thấy vớ vẩn rồi. Gì đâu có cái trấn dù to gần bằng cái thành đi chăng nữa thì đâu ra lắm đám tiểu hài tử thế. Làm hắn cảm thán dân ở đây khỏe kinh người có lúc hắn còn nghi hay nhà nào ban đêm không có đèn thắp nữa.

Lắm mấy cũng còn không sao mấy, bắt đầu từ trưa hôm nay, có mấy tên tự cho mình thông minh đi cải trang nhố nhăng vào để được tiền, lúc đầu thì chấp cho qua, nhưng càng về sau càng nhiều làm hắn tức điên lên.

Hắn hét to:

-Còn tên nào dám như thế nữa lão tử trực tiếp tịch thu tiền, lột luôn quần xuống. Rồi người nào chưa kiểm tra thì vào đậy.

Nghe vậy lập tức đám trẻ hỗn loạn:

-Thôi xong thế này thì không được tiền nữa rồi.

-A Long về thôi, không được tiền nữa đâu vào là bị tụt đấy.

-Mẹ, phí công ta bôi bẩn cả khuôn mặt, giờ lại mất ciing đi rửa.

-Chết cha, ba tao bắt lừa được 10 đồng mới cho về, giờ mới được có 4 đồng, sao về.

-Hai tên nhìn mặt ngu ngu mà khôn ra phết.

....................................................................

Nghe vậy tên cao kia tức tí muốn ra vả cho đám nhóc này mỗi đứa một cái, lão tử mà ngu yhif chết từ đời nào rồi, nhìn lại tên lùn đang ngồi ở bàn ngáp kia lại thấy muốn.......

Không khí bắt đầu hỗn loạn, chung quy không có một tên nào vào nữa. Mấy phút sau nơi đầu trấn chỉ còn lại chiếc bàn, hai người đàn ông, một người mặt ngơ ngác còn người kia thì ngủ.

Đúng lúc này có một chiếc xe ngựa chạy ngang qua, trên xe một người đàn ông trung liên và một tên nhóc hướng ngoài Lưu Phúc trấn mà đi.

"RẦM"

Người đàn ông cao kia lập lức một cước đá tan cái bàn, còn người lùn đang ngủ trên đó thì.... bay ra năm mét.

-Cái gì thế....Au ui gãy lưng lão tử... Tên kia ngươ ngứa đòn à, không thấy ta đang ngủ sao.... D...m....

Người lùn trên đất không ngừng mắng chửi, tay vẫn còn cầm một chân bàn.

-Ngươi nhìn kìa, đứa trẻ đó chưa kiểm tra. Đoạn tay chỉ về chiếc xe ngựa ở phía xa xa.

-Rồi sao chứ, sao ngươi không đi mà ra đó còn chỉ cái gì.

-Ngươi ra đi ta mệt rồi.

-Ngươi đi mà ra sao kêu ta.

-Ta không chắc lắm, kiểm tra cả trấn không được gì, còn một đứa chắc không trúng. Lại chả nhẽ ra chặn xe lại kêu, làm ơn xuống xe cái cho ta xem cái lưng.

-Đã thế còn đạp ta làm gì... ui da đau quá... ngươi không thể nhẹ chút sao... Ta không đi nữa.

-Thấy ngứa mắt muốn đánh ngươi cho tỉnh ngủ, mà ngươi không ra sao ta phải ra.

-Cái........

......................................................................................................

Đi xe ngựa cùng Dương thúc một lúc, hiện tại đã ra khỏi Lưu Phúc trấn một khoảng khá xa, hiện tại xung quanh ngoài cây cối thì không còn gì khác, đây cũng là lần đầu tiên hắn đi xa vậy, bình thường trấn rất rộng nên hắn chỉ quanh quẩn ở đó, bên cạnh lại có Nhà nên cũng không tiện đi lại, Hàn Nhật không kìm được quay ra Dương thúc hỏi:

-Thúc sắp đến nơi chưa vậy.

Dương thúc đang ngâm nga hất gì đó lại nghe Hàn Nhật cười nói:

-Sao lần đầu tiên xa nhà à, yên tâm sắp tới rồi. Nếu ngươi muốn ra ngoài phải quen dần đi.

-Ừ, cháu biết rồi.

Hàn Nhật hỏi xong cũng không nói gì nữa chỉ yên nặng ngắm nhìn xung quanh.

Nửa canh giờ sau, tại cổng thành Đồng Xuyên một chiếc xe ngựa từ từ tiến vào.

-Đây là Đồng Xuyên thành, sao không khí không khác gì ở trấn chứ.Dương thúc đang dắt dây cương ngựa nói. Trước đó ông đã nói qua cho Hàn Nhật về nơi đây rồi, hiên tại lại không nhịn được giới thiệu. Tỉ như người biết nhiều thứ hơn người luôn thích nói cho mọi người thứ họ biết vậy.

Hàn Nhật cũng gật gật đầu, nơi đây so với Lưu Phúc trấn thì không khác mấy, các cửa hàng quán còn người mua hàng cũng nhộn nhịp, chỉ khác có thêm cái cổng thành. Hàn Nhật cũng không có hứng thú lắm.

Thấy bộ dạng kia của Hàn Nhật thì Dương lão bên cạnh cũng thở dài:"Sao tâm tình của đứa bé này khác với đứa trẻ bình thường vậy, rốt cục có việc gì đã xảy ra mà biến một đứa trẻ ngây thơ thông thường thành như vậy...ài"

Bỗng nhiên ở đằng trước, có hai bóng người nhảy ra từ đâu đó, một mặc áo bào lam người còn lại là nâu, tay của mỗi người đều cầm là một thanh đao lớn, cứ vậy mà chém vào người kia.

Bị dọa cho giật mình, Hàn Nhật liền lùi ra sau một bước nhưng mắt vẫn chú ý hai người đàn ông đang chém nhau kia.

Chả mấy chốc đám đông đã vây kín xung quanh hai người kia làm chắn hết tầm mắt của Hàn Nhật kiến hắn không thể nào xem được. Tự dưng, ở vai hắn thấy có người đang đẩy hắn, Hàn Nhật nhìn lại chủ nhân của cánh tay đó là Dương thúc, theo đà đẩy, Hàn Nhật từ từ tiến vào đám đông.

Nhìn vào bên trong, Hàn Nhật thấy hai người kia thân đã đầy những vết thương, tay vẫn không nhừng múa đao.

Tự dưng không hiểu vì sao động tác của người áo nâu tự dưng chậm lại, người áo xanh kia liền bắt lấy cơ hội mà đâm vào ngực người kia một đao.

"Ah.."

Tiếng hét đau đớn thảm thiết của người áo nâu vang vọng, đủ thấy đòn vừa rồi mạnh thế nào. Đột nhiên, người đàn ông áo nâu kia lại không hề lui lại để giảm vết đâm từ đao kia mà trái lại còn tiến lên một bước. Tay phải vung lên chém đao về phía người áo xanh, hiển nhiên chọn cách đồng quy vu tận. Quả nhiên người áo xanh không ngờ tới, thấy một đao về phía đầu mình theo bản năng né tránh, nhưng trung quy không thoát nổi. Cứ như vậy cái đầu cứ thế mà chém rụng, trong con mắt của người đó có thể thấy sự không bằng lòng mà ra đi như vậy, còn người đàn ông áo nâu kia sau khi chém rụng cái đầu thì tay cũng buông xuống. Cuộc chiến diễn ra cực nhanh làm mọi người xung quanh bàng hoàng, ở giữa đó hai cái xác vẫn đứng vững.

Điều này làm cho Hàn Nhật bên cạnh xem có chút nổi da gà, hắn cứ nghĩ nếu là mình thì ra sao đây, liệu có đau không, có sống được không. Chung quy Hàn Nhật chỉ là tiểu hài tử 10 tuổi không hơn kém, nếu không bị sao mới là quái thai. Trong lòng hắn thực sự muốn tránh không nhìn cảnh máu thịt kinh tởm này nhưng chả hiểu sao tâm hắn lại tự mách bảo mình cần xem, không những xem mà còn phải cảm thụ nữa, hắn tự nhủ với lòng mình"ta rồi sẽ quen thôi".

Đang nhìn hai cái xác kia thì bên trong đám đông xuất hiện một nhóm người đi về phía cái xác, nhóm người này trên người mặc một màu đỏ và đen xen vào nhau, trông hết sự bắt mắt. Họ không nói gì mà một người cầm bao to, người còn lại thì cầm thi thể mà nhét vào.

Hàn Nhật bây giờ mới để ý điều là, mọi người xung căn bản không chút hoảng sợ, trái lại còn xem như thưởng thức một vở kịch vậy, tâm tình hết sức bình tĩnh chỉ trỏ vào cái xác. Hàn Nhật thật sự không hiểu, mấy người này bị sao vậy, lại nhìn mấy người đang thu gom xác chết đã xong, người thứ ba thì cầm ít cát đen cứ thế mà dải xuống vũng máu đến khi chỉ thấy cát thì thôi.

Công việc đã xong, ba người kia không ở lại chút nào mà cứ thế đi ra, đám đông lúc này mới tản ra. Mọi người lập tức trở lại như thường, chỉ để lại Hàn Nhật ở đó ngây như phỗng, mạng người sao lại nhỏ bé như vậy, cái chết cũng thật quá dễ dàng, người chết không khác biệt một con thú chết. Trong thâm tâm Hàn Nhật cảm thấy thấy sự kinh tởm với sự việc đang diễn ra này.

-Đi thôi, sắp muộn rồi, không nhanh thì không thể lấy được hàng tốt đâu.

Đang lúc tâm tình của Hàn Nhật không ổn, Dương thúc sau lưng hắn mới dục, Hàn Nhật cũng ậm ờ đi theo.

Trên đường đi ánh mắt Hàn Nhật có hơi khác thường nhìn Dương thúc, mọi ngươif kia hắn không biết chẳng lẽ vị thúc thúc này cũng như họ sao. Dường như nhận ra ánh mắt thất thường của Hàn Nhật, Dương thúc mới quay đầu ra nói:

-Thấy lại lắm sao, có gì thì cứ hỏi.

Có đôi chú bất ngờ nhưng Hàn Nhật vẫn hỏi thẳng:

-Những người ở đây sao vậy, có chém giết như vậy mà sao không ai cản, cháu thấy rõ ba người kia có vẻ rất giống người giữ trật tự, khi mới bắt đầu thì họ đã có mặt ở đó mà.

-Vấn đề này sao, rất đơn giản, công việc của họ căn bản chỉ là giũ cho nơi này không hỗn loạn mà thôi, còn đánh giết như vậy không liên quan cả.

-Không hỗn loạn, được rồi còn nữa, sao thái độ mọi người ở đây như không có việc gì vậy.

-Quen, họ hôm nào cũng thấy nên cũng đã quen rồi.

Đối với từng câu hỏi của Hàn Nhật thì Dương thúc trả lời rất tự nhiên, tựa như việc này không to tát là bao.
-Ô, Dương lão bản cuối cùng ông đã tới.

Đúng lúc này, ở đằng trước có giọng nói vang lên, nhìn Hàn Nhật chỉ thấy một dáng người lùn mập đang đi tới, hai tay đang dang ra, trên mặt còn nguyên một nụ cười.

Thấy người này Dương thúc cũng vui vẻ mà ôm tới, khi buông ra thúc nói:

-Phong lão bản, hôm nay ông có hàng tốt không vậy.

-Kìa, ông nói gì vậy đương nhiên tôi vẫn để riêng ra một phần tốt cho ông rồi, hôm nay có trà mới nhập đảm bảo rất tốt, ông vào xem luôn nào, đi.

Đơn giản buộc ngựa vào cột bên cạnh, Hàn Nhật cùng Dương thúc đi theo hướng phong lão kia, khi đi đến một gian phòng bên trong có vẻ như phòng khách thì Dương thúc đột ngột quay đầu nói:

-Ngươi cứ ở ngoài đợi đi đợi ta kiểm trà và một số đồ rồi là về.

Tiếp đó Dương thúc đi vào bên trong. Nói là cho Hàn Nhật ngồi đó với việc đi vào không khác là mấy, vì căn bản từ gian phòng này có thể nhìn hết vào bên trong cũng có thể nghe.

Hàn Nhật cũng chả có tâm tình đâu mà quản truyện này, thực hắn giờ vẫn chưa biết hắn đi theo có tác dụng gì nữa, hắn đành nằm dài ra bàn.

Sau một lúc cuối cùng, hai người kia cũng ra nói chuyện rất vui vẻ. Hàn Nhật bít ý lập tức ngồi dậy, Hai người cùng ngồi xuống tay Dương thúc vẫn đang cầm theo một chén trà.

-Phong lão này, sao đột nhiên hôm nay mọi đồ lại tốt hẳn lên như vậy, ông lại vớ được cái gì rồi chứ.

-Đâu có, không giấu ông làm gì, thực ra có một nhóm thương nhân lớn qua đây nghe nói họ đến từ một nơi cách đây rất xa, lại đi qua cái thành nhỏ này mmay mà tôi mua được ít thứ tốt từ họ.

Giọng của Phong lão cực kì vui vẻ.

-Vậy sao, ông có biết nơi nào không vậy.

-Cái này tôi cũng nghe mang máng, chỉ biết nơi đấy toàn tiên nhân gì gì đó.

-Ha ha, không phải tiên nhân đâu họ chính xác là người tu luyện thôi mà nhưng như những người chúng ta họ là tiên cũng không khác biệt lắm.

-Ah, vậy sao.

Phong lão có chút ngượng ngùng gãi đầu.

-Phonh lão người có biết hiện tại họ đang ở đâu không.

Hàn Nhật ngồi bên lúc này bỗng kích động dị thường, tay cầm chặt tay Phong Lão đang ở bên.

Bị gật mình bất ngờ kiến Phong lão tí ngã ghế, may mà có Dương thúc ở bên đỡ kịp.

-Cậu bé này là.

Sau khi bình tĩnh lại Phong lão kì quái quay ra nhìn Dương lão bản.

-Đây là người làm công cho tôi, mà ngươi hỏi làm gì vậy.

Đoạn cuối Dương thúc quay qua kì quái hỏi Hàn Nhật.

-Cháu hiện muốn đi cùng mấy người họ.

Hàn Nhật cũng tự nhiên trả lời, vừa rồi nghe ở nơi kia có những người mạnh như tiên thì Hàn Nhật hắn đã muốn đi rồi, nơi đó mạnh đương nhiên là nhiều môn phái, vậy nên việc tìm Nhà sẽ tới gần hơn

"Hả"

"Hả"

Dường như hai tiếng "Hả" cùng một lúc phát ra từ miệng hai người kia.

-Ngươi. Ôi được rồi, quyết định là của ngươi, Phong lão mau trả lời hắn đi.

Thấy Dương lão bản bên cạnh nói vậy, Phong lão cũng nói:

-Ta cũng biết được hình như ngày kia họ bắt đầu đi thì phải. Còn việc cho ngươi đi cùng không thì rất khó nói. Nếu ngươi muốn mai ta sẽ hỏi hộ luôn

Hàn Nhật nghe vậy thầm may mắn, thật là kịp lúc nếu không lỡ mất cơ hội này, không biết đến bao giờ nữa. Tiếp đó hắn liền nói cảm ơn với hai ngươi.

"Ầm...Ầm...""

Đột nhiên bên ngoài có tiếng sấm, Nghe vậy Dương thúc cười vỗ vai Phong lão

-Kiểu này lại nhờ huynh chiếu cố đêm nay rồi.

Các bạn thấy hay thì cảm ơn giùm mình nha.

Chương 7: Khởi hành- Lên đường

Buổi tối vì mưa nên Phong lão sắp cho Hàn Nhật cùng Dương thúc một phòng ở nhà ông.

Sau khi ăn cơm xong hai người một già một trẻ đi về phía phòng được chuẩn bị trước. Đây chỉ là một phòng ngủ đơn giản có một giường, mặc dù Phong lão có đề nghị thêm một phòng nữa rồi nhưng cũng không hiểu sao Dương lão nhất quyết không chịu.

Vì trời cũng đã về khuya nên Hàn Nhật cùng thúc trược tiếp nằm xuống ngủ. Nhưng chả hiểu sao tâm tình Hàn Nhật nhộn nhạo quá, từ khi biết có thể tới nơi kia đẻ học lên mạnh mẽ, hắn không thể ngừng suy nghĩ được. Người thì cứ xoay đi xoay lại trên giường, trên mặt lúc thì cười lúc thì khóc.

Tâm tình so với hôm qua không khác mấy nhưng xen vào đó lại thêm một niềm vui nho nhỏ, chẳng qua Hàn Nhật nhà ta đang suy nghĩ về tương lai, Lúc thì tự tưởng tượng cảnh mình gặp lại Nhà sẽ hạnh phúc vui vẻ ra sao, lại nghĩ mình sẽ mạnh như thế nào, cuộc sống tương lai có vui không. Cho dù là ai cũng sẽ như hắn cả, tâm hòn suy nghĩ lung tung.

-Sao hồi hộp à, cũng phải thôi lần đầu đi xa mà.

Dương lão bên cạnh tự nhiên nói.

-Xin lỗi thúc, tại cháu mà thúc không ngủ được. cháu cũng chả hiểu ra sao nữa tâm tình không tài nào ổn được.

-Haz, ta cũng là người từng trải lên cũng đôi chút hiểu tình cảnh của ngươi hiện giờ, nhưng ta hỏi thật lại một lần nữa, ngươi muốn đi ra cái nơi đó thật sao.

-Vâng, cháu suy nghĩ và quyết định rồi, đây là cháu phải đi, nơi đó có thứ cháu cần tìm.

Sau khi nghe Hàn Nhật nói vậy thì Dương lão bên cạnh đột nhiên ngồi dậy, ông đi về phía cái bàn, tay xờ hộp quẹt rồi châm cho đèn sáng, lại ngồi xuống:

-Ra đây, nếu cháu muốn đi ta cũng không có quyền cản, ra đây nghe ta dặn một số điều.

Hàn Nhật ra ngồi bên cạnh, hắn ngồi im không nói gì chỉ đợi nghe lời dặn dò, đây là lần đầu tiên ngoài Nhà lại quan tâm hắn như vậy, Hàn Nhật muốn được hưởng thụ.

-Ta cũng không dám nói nhiều về bên ngoài, khi cháu ra đó nên tự cảm nhận thì tốt hơn. Biết ta lần đầu tiên gặp cháu có cảm giác thế nào không.

-Lúc đó cháu gặp ta và đòi một công việc khó, khi đó cả người cháu không có gì để cho ta chắc được, từ độ tuổi, thân hình, quần áo...Căn bản khi đó cháu có van xin ta cũng chỉ sợ ta không đồng ý.

Hàn Nhật tò mò nhìn về Dương thúc:

-Tại sao vậy, khi đó cháu cũng rất thấy lạ, như mọi lần thì cháu không thể vào được thì đúng hơn.

Dương thúc mỉm cười, nhìn về ánh mắt của Hàn Nhật:

-Chính là ánh mắt, giọng nói, khí chất. Ánh mắt cháu thì cực kì tự tin, giọng nói thì kiên nghị, khí chất thì khác đứa trẻ bình thường rất nhiều. Khi ngày cháu đầu tiên đi làm thì ta đã biết mình chọn đúng.

Nghe vậy Hàn Nhật bất ngờ, hắn không ngờ mình lại được nhận làm vì lẽ này.

-Nhưng.....

Đột nhiên Dương thúc lại chuyển giọng.

-Từ sáng hôm nay, ta không biết vì sao ánh mắt cháu rất khác, như thiếu mất một phần tự tin, còn bù lại là sự kiên cường. Mặc kệ cháu như thế nào, ta sẽ mong không gặp cháu với sự thiếu tự tin này, cháu hứa với ta được chứ.

-CHÁU HỨA.

Hàn Nhật giọng nói có chút kích động, nói to.

-Còn..........

...................................

Đêm nay Dương thúc nói với Hàn Nhật rất nhiều, mỗi một thứ ông đều cân nhắc rất kĩ và dăn dò nhiều. Nhưng chung quy những điều ông dặn dò lại không phải là cẩn thẩn, nhắc nhở nguy hiểm bên ngoài ra sao hay tránh lòng người, thứ ông cho hắn lại là sự tự tin, không sợ hãi. Hàn Nhật không biết thứ này về sau đã làm nên một con người kiêu ngạo, không bao giờ khuất phục, khí chất ngang trời.Sáng hôm sau, Hàm Nhật vẫn dậy rất sớm. Đi ra ngoài cửa, hắn lại nhìn ngó xung quanh hoa viên, thấy không có gì hắn mới bắt đầu luyện tập thân thể một chút. Mọi hôm thì Hàn Nhật không bao giờ tập vì mỗi ngày việc hắn làm đã là rèn luyện rồi. Chỉ vì hôm nay lại không có gì, làm hắn có chút không quen, buồn không được mà tập một ít.

Buổi sáng hôm nay Hàn Nhật sau khi gặp Dương thúc thì ông lại nhất quyết đòi về lại nói là ở quán có việc, không thể ở lại cùng hắn được. Vì vậy quyết định để hắn lại đây còn mình thì về luôn, mà ông cũng không cho Hàn Nhật tiễn gì cả, cứ viện cớ xui xẻo, như vậy nhanh đi gặp vợ. Với việc này Hàn Nhật cũng kiên quyết không ít, kiến buổi chia ta hai người lại thành buổi cãi lộn, cuối cùng thì Dương lão cũng thành công ra về mà không bị quấy rầy.

Đến buổi trưa thì hắn lại được Phong lão báo cho biết đã được rằng, nhóm thương nhân đó đi cùng, chỉ là không được làm gánh nặng cho họ là được. Điều này làm cho Hàn Nhật cực kì vui vẻ, còn vấn đề gánh nặng thì càng không phải lo nữa.

Sau khi xác định thời gian cụ thể thì Hàn Nhật lại xin Phong lão ra ngoài thành để mua một ít đồ dùng cho việc đi xa. Vấn đề tiền thì ngày hôm qua thúc đac cho hắn một ít vậy nên số linh thạch trong tay hắn vẫn được bảo toàn.

Vật phẩm Hàn Nhật mua cũng không có gì nhiều đơn giản vài bộ quần áo, một ít đồ dùng để chữa thương khi cần nữa. Đặc biệt, hắn còn cố ý mua thêm một con dao găm nhỏ để giắt vào bên người, ai mà biết được có gì bất ngờ xảy ra không chứ. Còn về vấn đề lương thực Hàn Nhật đã nghe Phong lão nhắc qua, đối với đứa trẻ như hắn thương nhân cũng chỉ cần hắn làm vài việc vặt là coi như họ nuôi hắn cũng được, họ không quan trọng gì chút lương thực.

Chuẩn bị tất cả đã xong xuôi, Phong lão lập tức tự dẫn Hàn Nhật đi gặp những người kia.

Khoảng cách hai nơi cũng khá gần nên hai người Hàn Nhật chẳng mấy mà đến. Nơi đây, xung quanh là một vùng đất trống rộng lớn, các hàng hóa chất thành từng đống trên các xe, bên khác lại có một đàn ngưa tầm trăm con, Lúc này Hàn Nhật thấy nọi người nơi đây đang chất các đồ lên xe gọn gàng, lại một vài người đang thu dọn những cái lều nhỏ rải rác xung quanh.

Nhìn cảnh này Phong lão cũng có chút bất ngờ, tiếp đó lại đưa Hàn Nhật đi đến hướng một người thanh niên.Khi này người kia mới quay ra nhìn về Phong lão rồi lại nhìn Hàn Nhật tiếp đó liền cười:

-Ô đến rồi sao, đây có phải là cậu bé mà ông nói không.

-Đúng vậy, nhưng mà sao các người lại đã thu dọn đồ đạc vậy.

-À đúng rồi, tự nhiên trưởng đoàn nói phải đi gấp nên quyết định đi sớm hơn dự tính, may mà hai người đến kịp không chỉ sợ tôi cũng quên.

Nghe vậy trên mặt Phong lão lập tức có một chút khó chịu, nhưng vẫn cười:

-Không sao cả, được rồi Hàn Nhật đây là Trần Thanh Lương huynh, là người sẽ chiếu cố cháu trên đường đi. Được rồi, ta phải đi đây, chúc cháu đi bình an nha.

Nói rồi Phong lão cũng lập tức đi.

-Thanh Lương huynh hiện tại thì đệ làm gì.

Vị Thanh Lương kia cũng quay ra cười với hắn, tiếp đó Hàn Nhật được sự sắp xếp của vị này ở một cái khung chứa hàng còn trống trên một xe ngựa. Với việc này Hàn Nhật cũng không để ý nhiều, mục đích của hắn chỉ là đi nhờ thôi, chỗ ở ăn mặc hắn cũng không quan trọng. Mà hắn cũng biết, hai bên căn bản xa lạ, lại không được lợi ích gì như vậy là quá tốt rồi. Cứ thế chuyến xe bắt đầu đi, theo như lời của Dương thúc thì Hàn Nhật biết nơi hắn đến là Đát La thành, chỉ biết nơi đây cực kì rộng lớn cũng là nơi có những người mạnh mẽ kia, nơi hắn có thứ mình muốn.

Trên đường đi thì mỗi ngày ở nơi dừng chân công việc của Hàn Nhật cũng chỉ là phụ giúp họ nấu cơm, ngoài ra không có việc gì cả.

Theo hướng đi từ đông sang tây, đoàn thương nhân cứ như vậy tiến thẳng tới.

Cứ thế, thời gian chả mấy chốc đã nửa tháng trôi qua, đường đi của đoàn có chút mấp mô, khúc khuỷu, chú yếu là xuyên qua các rừng cây, có đoạn lại phải vượt qua đồi núi. Nhưng đoạn đường như vậy đúng là vô cùng khó khăn. Có khi gặp may lại đi qua một số thành nhỏ, đoàn của Hàn Nhật lại mua chút thức ăn và lương thực rồi lập tức đi ngay.

Trên đường đi xung quanh cảnh vật luôn luôn thay đổi rất nhiều, nơi thì đẹp đẽ động lòng người có nơi thì tan hoang. Cũng vì vậy trên đường đi Hàn Nhật cũng học được không ít thứ mới lạ như các loại cây mới hay các đồ vật hắn chưa thấy qua.

Đoạn đường cũng không bình yên như vậy, có những lúc lại gặp một số cảnh cướp chặn đường hay yêu thú trong rừng tấn công nhưng căn bản đều bị đoàn người của hắn đánh bại. Cũng vì vậy nên hắn biết nhưng người trong đây đều biết võ mà lại còn rất cao nữa, đương nhiên những lúc như thế Hàn Nhật đều chạy lén ra xem, hắn bây giờ rất quan tâm thứ này.

-Hàn Nhật, đi chuẩn bị ra đây cùng ta.

Bỗng dưng bên ngoài truyền tiếng gọi, Hàn Nhật nhận ra đây là giọng của Thanh Lương huynh kia.

-Được rồi đệ ra ngay.

Hiện tại trời cũng là trưa rồi, Hàn Nhật lại phải phụ nấu cơm. Khi ra ngoài thì đã thấy vị Thanh Lương kia đang vẫy vẫy tay về phía hắn ở xa, Hàn Nhật cũng từ từ bước tới kì quái hỏi:

-Sai không nấu cơm lại ra đây làm gì.

Hiện tại chỗ hắn đang đứng xung quanh là rừng cây, đoàn xe cách đây cũng khá xa.

-Không có, ăn đệ không cảm thấy chán sao, lại vừa may có người đi dò đường phát hiện nơi có nấm đốm đỏ rất nhiều giờ đệ cùng ta đi hái.

Thanh Lương huynh hình như rất hòa hứng với việc này, thấy vây Hàn Nhật cũng đồng ý đi theo, hắn cũng không biết nấm đốm đỏ là gì nhưng qua nhiều ngày tiếp xúc với nhiều thứ mới lên hắn cũng dần quen.

Cứ vậy hai người cùng nhau vào sâu trong rừng, đi được nửa tiếng thì trước mặt Hàn Nhật cây cối rậm rạp hơn bên ngoài rất nhiều, lại thêm một số bụi cây lớn nữa.

-Ở đằng đó, dưới gốc cây kia đệ thấy chưa mấy cái cây mộc ở gốc cây đó.

Thanh Lương đột nhiên vỗ vai Hàn Nhật sau lại chỉ về hướng gốc cây gần đó. Hàn Nhật quay ra thì thấy đây là một gốc cây rất khác nhưng cây xung quanh, nó không cao lên mà lại xòa cành ra, bên dưới gốc thì mtj số nơi bị mọt nên đùn chút mùn gỗ ra, trông rất ẩm ướt, bên trên mấy chỗ đó lại mọc ra vài cây nấm màu vàng điểm nên trên vài mảng đỏ nữa. Hắn chắc đây là nấm đốm đỏ mà Thanh Lương nhắc.

Tiếp theo lại nghe Thanh Lương nói:

-Bây giờ bên đó có hai cây, đệ ra hái mấy vây nấm trên đó còn ta thì vào sâu một chút xem có thể tìm được mấy hương vị khác không.

Nói xong, Thanh Lương trực tiếp đi vào bên trong rừng.

Hàn Nhật cũng chả buồn nói, cầm cái túi đi về phía cái cây mà ngắt nấm xuống. Việc ngắt nấm này cơ hồ rất đơn giản chả mấy chốc hắn đã ngắt hết ở trên cây đầu tiên. Qua cây thứ hai công việc cũng nhanh không kém nhưng đến khi hắn rẽ một đám nấm mọc ở dưới gốc kia ra thì tự dưmg thấy các cây nấm phát ra chút màu sắc lạ. Chút kì quái Hàn Nhật liền gắt xem thử mấy cây nhưng khi lấy ra lại như bình thường, khi này hắn mới để ý bên dưới lớp nấm kia có một thứ gì đó mới phát ra ánh sáng.

Vội cầm ra xem thử, hóa ra đây là một viên cầu bé bằng đầu ngón tay, trên đó phát ra bẩy đạo ánh sáng khác nhau xen lẫn tỏa đều viên cầu này, chỉ có điều ánh sáng phát ra tựa hồ rất yếu ớt. Xem xét kĩ một hồi căn bản ngoài phát ra ánh sáng đó tựa hồ ngoài đẹp một chút thì không có gì cả. Tiện tay Hàn Nhật cũng đáp luôn vào túi áo, hắn nghĩ thứ này nếu sau khi tìm được Nhà, mà tặng chắc cô bé sẽ rất thích, dường như hắn đã quên con đường đó rất xa vời.

"Gràoooo"

Đúng lúc Hàn Nhật đang mải nhặt nấm thì đột nhiên có thiếng gầm to làm hắn gật mình, tiếp đó liền có một bóng đen từ bụi cây gần đó phi ra.

Chương 8: Lần đầu chém giết

Chưa kịp bình ổn lại tâm tình thì sau lưng hắn chỉ thấy một trận ê buốt, Hàn Nhật cả kinh vội vàng trước tiên lăn người thật nhanh chéo bên cạnh, tay liền không do dự rút con dao găm bên hông.

Quả nhiên, vị trí mà hắn vừa ra liền có con thú mạnh mẽ tiếp đất, nếu vừa rồi đọng tác của Hàn Nhật mà chầm một chút chỉ sợ đã bị vồ trúng.

Hiện giờ Hàn Nhật mới nhìn ra con thú này thì ra là một con hổ thân đỏ vằn, người dài hai mét, cực kì to lớn. Qua những ngày đi cùng đoàn thương nhân kia hắn cũng đã thấy không ít loại này, cũng may đây chỉ là con hổ bình thường, hắn đã thấy qua vài con to gấp bốn con này rồi trên lưng còn có gai nữa nghe nói là yêu thú cấp một.

Không để hắn suy nghĩ nhiều, con hổ liền hướng hắn xông tới, cố lén cơn đâu rát truyền đến từ lưng, Hàn Nhậy liền nhảy vội né sang bên đồng thời dao trong tay cũng đồng thời chém tới. Hắn không ngu mà lựa chọn chạy trốn, đùa sao chạy khỏi hổ trong nơi núi rừng này, đây là cách đi tìm chết còn nhanh hơn.

Quả nhiên con hổ cũng không ngờ con mồi lại không chạy mà tấn công lại nó, cú vồ bị Hàn Nhật né dễ dàng, nhân đó hắn còn chém được một nhát sâu vào vai nó.

"Gầm..."

Con hổ kêu thảm một tiếng, nó đã bị chọc giận, nhanh như chớp không vồ lại nữa mà trược tiếp phi tới dùng móng vuốt vả tới, Hàn Nhật cả kinh vội nhanh như chớp thối lui ra sau, dao trong tay vội đổi chiều nhân lúc này nhắm đầu mà chém tới.

Chả ngờ đâu con hổ lại mặc kệ cứ thế mà phi thân lên kiến nhát chém hụt vào lưng nó còn Hàn Nhật trực tiếp ăn một vả sắc bén vào ngực, thân thể trực tiếp ngã xuống.

Thấy con mồi đã ngã xuống., con hổ đột nhiên nhảy cao về phía đó chân trước cũng hướng về phía đó.

Đúng lúc này, hai chân Hàn Nhật hướng lên đạp ngay vào bụng nó, hai tay nhanh như cát cầm chặt con dao hướng lên về phía tim con hổ. Quả nhiên đâng ở yển không khiến con hổ không tài nào né được, chân trước cố vung lên muốn đẩy con dao ra. Nhưng, cái bàn tay và con dao đó căn bản chỉ chút động rồi cứ thế xuyên thẳng vào tim nó.

"Gầm... Grào..."

Con hổ đau đớn cực độ gầm nên, cho dù nó có cựa quậy ra sao thì căn bản vô phương, nó cản giác thứ đang giữ nó không phải là máu thịt mà lại là thanh sắt.

Một hình ảnh cực kì trái ngược hiện lên trong khu rừng lúc này, một cái tiểu hài tử mười tuổi đầu lại có thể nâng bổng một con hổ to hơn mình cả năm lần, nếu có người nói vậy căn bản không ai sẽ tin tưởng còn cho người đó mắt bị mờ.

Hàn Nhật cứ giưc như vậy suốt một thời gian, chân đã dần đần bị tê tay bị đau đã hoàn toàn mất đi cảm giác mà run rẩy nhưng hắn một chút cũng không dám thả lỏng. Hắn phải giữ như vậy đến khi con hổ kia hoàn toàn chết mới có thể yên tâm mà bỏ xuống được.

Cuối cùng khi con hổ bên trên đã ngừng thở hoàn toàn thì Hàn Nhật mới yên tâm mà dùng chân dẩy nhẹ xác hổ rơi chéo sang một bên. Trên người hắn hiện giờ quần áo đã nhuộm một màu đỏ, rách nát không chịu nổi cơ hồ hơn cả ăn xin ngày trước.

Trạng thái cơ thể của hắn hiện giờ cực kì không tốt chút nào, toàn thân đau đớn dữ dội, đặc biệt là phần lưng và ngực. Có thể do mệt và thêm lại mất máu quá nhiều, trên mặt Hàn Nhật trắng bệch không còn lưu lại chút huyết sắc. Đã mấy lần cơ thể hắn muốn ngất đi toàn thân đau như xé thị, cơ thể căn bản chút sức lực cũng không. Nhưng may ý trí hắn vẫn thanh tĩnh ngăn mình kịp thời, hắn không cho phép mình ngất đi, hiện tại ở trong rừng cơ hồ nguy hiểm mọi nơi, cái quan trọng nhất hắn không dám là hắn sợ, sợ mình ngất đi mãi thì phải làm sao. Còn rất nhiều thứ chờ hắn....

Đang lúc mắt Hàn Nhật mờ mờ thì đột nhiên có người chạy tới trước mặt hắn, khuôn mặt hoảng sợ miệng mấp máy gì đó. Hàn Nhật nhận ra đây là Thanh Lương, lúc này trước khi mất đi ý thức thì Hàn Nhật cũng mỉn cười lòng nhủ"cuối cùng được cứu rồi".

Trong lúc ngất đi trong đầu Hàn Nhật hiện nên một khoảng mông lung, trước hắn lại bắt đầu hiện lên một đoạn kí tự lơ lửng giữa không trung, đây là thứ mà hắn duy nhất nhớ được ngoài tên của mình ra. Hàn Nhật đến bây giờ vẫn không thể hiểu nổi thứ này là cái gì, khi nhìn cảm nhân thì trong đầu hiện lên rõ ràng và hắn có cảm giác đôi chút nâng nâng nhưng nhiều lần hắn muốn đọc lên thì căn bản lại vô phương nói được. Nhưng từ lúc hắn vó ý thức đến nay trong tâm trí hắn linh cảm thứ này cực kì quan trọng với mình.

Chẳng mấy chốc tâm trí Hàn Nhậy hoàn toàn tập trung vào tràng thái mông lung huyền ảo kia. Hàn Nhâtk không biết hiện tại cơ thể hắn bên ngoài đang biến chuyển cực lớn.

Phần xương ngực bị gãy đã dần cố định lại kinh mạch bị tổn thương cũng dần ổn đinh, máu thịt cơ hồ có dấu hiệu tái sinh với tốc độ kinh người.

Sau một thời gian bao lâu Hàn Nhật cũng không biết, mắt hắn từ từ mở ra. Đập vào mắt hắn là một cái tấm vải màu trắng.

-Vải trắng sao, đây là đâu vậy, ai lại đi chùm chăn lên mặt ta thế này.

Hàn Nhật tự hỏi, nhưng hắn không có muốn mở ra, hiện tại hắn cảm thấy cơ thể đã đỡ hơn trước rất nhiều tuy không biết mấy người kia chữa như thế nào nhưng cơ thể hắn hiện tại vẫn mệt mỏi nên cũng chả thèm động.

Bỗng Hàn Nhật nghe bên cạnh có tiếng nói to:

-Châm nửa.

Hàn Nhật nghĩ thầm, chẳng lẽ ta tỉnh dậy bịn họ biết lại tính mở lễ mừng sao, đám người này cũng thật tốt tưởng đâu là người dưng chứ.

Đang nằm thì bỗng dưng thấy xung quanh nóng nên dữ dội, làm Hàn Nhật giật mình vội vàng mở chăn trắng kia ra. Sau, lại thấy khung cảnh xung quanh làm hắn tí hôn mê lần nữa, hắn căn bản đang nằm trên một đống củi cực kì to lớn, xung quanh đống củi lửa đang không ngừng chấy to khói nghi ngút, mà hắn còn nhận thứ mình đang đắp căn bản chả phải chăn mà đơn thuần là tấm khăn trắng.Mặt Hàn Nhật thoáng chốc đen lại, giờ hắn hiểu mấy đồ xung quanh hắn là sao rồi. Đây căn bản là là tiệc mừng mang hắn đi thiêu chứ có phải là việc hắn khỏi bệnh đâu. Hàn Nhât vội vàng đứng lên hét to:

-Mau dừng lửa lại, lập tức dập đi ngay.

Tưởng sau khi nghe tiếng hắn mọi người sẽ láo loạn lên dập nửa, chẳng ngờ trái lại mọi người vẫn không nhúc nhích, mặt nguyên vẫn cúi xuống. Tiếp đó hắn lại nghe giọng nói hình như của người trưởng đoàn:

-Mọi người đừng thương tâm quá độ, không nên ngăn cản nghi lễ, nén thương tâm lại cho linh hồn cậu bé siêu thoát.

Nghe vậy Hàn Nhật bên trên kia lập tức muốn xuống dưới vả cho tên đó vài phát. Nếu không phải xung quanh đều là lửa to không thì hắn liền nhảy xuống rồi, lại vội vàng hét lên:

-Siêu thoát cái mẹ các ngươi, ta vẫn còn sống mau dập lửa. Nếu không thì siêu thoát thật đó.

Đương nhiên lần chửi này rất có hiệu quả thức tỉnh mọi người, khi thấy tên nhóc đáng ra phải chết vẫn nhảy loạn xạ trên kia miệng thì mắng chửi, mọi người thoáng chốc đã kinh hãi, vội vàng tản đi khắp nơi dập nửa.

.....................................................................................................................

Một lúc sau trong một cái lều lớn nhất, mọi người trong đoàn thương nhân đang tập trung nhìn vào một cậu bé người đen như than tóc rối bời, con mắt thì rơm rớm nước mắt.

Sống mũi Hàn Nhật cay cay cũng trả biết tại vì cảm động việc làm của mọi người hay suýt bị nướng chín nữa. Nhìn khuôn mặt mấy người xung quanh đều, đang mím môi, măt thì đỏ do cố nhịn cười, hết sức hài hước. Bất quá nhìn vậy Hàn Nhật chả mảy may vui vẻ trái lại mặt càng đen như......

Lúc này Thanh Lương từ trong đám người đi ra đứng trước mặt Hàn Nhật giọng chút ngượng ngùng:

-Sao đệ lại khỏi nhanh như vậy, rõ ràng lúc ta mang đệ về thì chỉ còn thoi thóp thôi mà.

Nghe vậy Hàn Nhật mặt đen càng điên hơn:

-Sao chỉ mới thoi thóp mà đã đi thiêu rồi, sao các ngươi thấy ta phiền à.

-Không phải đệ đừng nghĩ oan cho ta, tại ông này bảo đệ chắc chắn chết bảo làm vậy cho đệ giảm chút đau đớn.Tay Thanh Lương liền chỉ về phía lão già bên cạnh suốt vừa rồi luôn bắt mạch cho hắn.

-Đúng vậy.

Lập tức mọi người trong lều nhao nhao biện hộ, dù sao cũng đã đi chung một thời gian nên cũng có chút cảm tình, nếu cứ thế mà thiêu sống người ta thật là có chút....hơi quá đáng, không giải thích sao mà mỗi ngày lại nhìn mặt được.

Với việc mọi người xung quanh lấy mình làm tấm bia, lão già bắt mạch vẫn không để ý mà vẫn chăm chú xem xét thân thể Hàn Nhật. Sau một lúc lão mới đứng dậy vuốt râu lắc đầu:

-Thật kì quái, lục phủ ngũ tạng bị tổn thương nghiêm trọng, xương sườn gãy ba đoạn sao có thể hồi phục nhanh vậy được.

Hàn Nhật bên cạnh cũng muốn hỏi cho rõ nhưng thấy bộ dạng kia của lão già hắn lại thôi.

Việc hiểu lầm lần này rất nhanh liền trở lại như cũ, đoàn xe lại tiếp tục đi. Đương nhiên Hàn Nhật cũng không thể bỏ qua dễ như vậy được, hắn không khách khí yêu cầu không phải làm gì nữa, còn muốn hơn thì hắn cũng không nghĩ ra nổi.

Mà khi này Thanh Lương cũng thông báo cho Hàn Nhật tin tốt rằng sắp tới nơi rồi, làm cho tâm hắn càng vui vẻ hơn.

Mấy ngày tiếp theo Hàn Nhật chủ yếu dùng để khôi phục vết thương, ngoài ra Hàn Nhật cũng đoán ra bộ kí tự kia liên quan đến việc hồi phục, đã mấy lần hắn muốn lại như lần trước trong mơ nhưng lại không thể. Hắn vẫn không tài nào hiểu được một số chỗ, Hàn Nhật cũng hiểu đây có thể là do hắn thiếu kinh nghiệm trong việc tu luyện. Mà việc này Hàn Nhật cũng không dám hỏi vì sợ lộ, chỉ tại thứ này quá quỷ dị, không thể tách ra mà đọc được nếu tách lại thành một thứ vô nghĩa, làm Hàn Nhật chỉ có thể thở dài, tạm không suy ngĩ đến nữa, đợi tự mình học được vài kinh nghiệm rồi hay.

Hôm nay vẫn như thường lệ, Hàn Nhật đang nằm dài ra mà ngủ ở trong xe thì bỗng xe rung mạnh một cái, tiếp đó ngừng lại.

-Quái, vẫn chưa tới giờ nghỉ mà sao lại dừng lại vậy.

Bây giờ mới là chiều thôi, thông thường phải đi thêm mấy canh giờ nữa mới dừng lại. Tò mò chui đầu ra khỏi cửa xe, Hàn Nhật đột nhiên hít một hơi lạnh, bên phải phía đường là một chải dài vách núi, nhìn qua phải sâu ít nhất mấy ngàn trượng. Đằng trước đoàn xe, hiện tại tụ tập cả trăm tên mặc đồ tạp nham, mặt mày giữ tợn, tay mỗi người lại cầm đoản daodduwngs chặn giữa đường đi duy nhất. Mấy người đoàn thương nhân cũng đã xuống ngựa tập trung nhìn vào đám sơn tặc, không khí căng thẳng cực kì.

Mấy kiểu này Hàn Nhật đã quen thuộc, trên đường đi cũng mấy lần gặp đám sơn tặc kiểu vậy. Lần này hắn liền không trốn đi xem láo nhiệt nữa mà chui tọt luôn vào trong hòm xe, vội vàng vơ một số đồ quan trọng đút hết vào trên người. Tiếp đó tay cầm dao găm đứng thủ thế trong xe phòng khi có bất chắc.

Tất nhiên phải làm thế này rồi, mấy lần trước thực lực hai bên cách xa nhau đi xem cũng chả sao,nhưng hiện giờ đạo tặc cả trăm tên sao Hàn Nhật không lo chứ. Hắn đã chuẩn bị sẵn khi nào có biến lập tức chạy, dù sao cũng gần tới nơi rồi hắn không có điên mà ở lại chờ chết, mà mấy người kia tựa hồ cũng chả để ý đến hắn có nguy hiểm trong xe không, vì vậy Hàn Nhật cũng không quan tâm đến họ làm gì.

Chả mấy chốc Hàn Nhật trong xe đã nghe tiếng đao chém giết bên ngoài, Hàn Nhậy vẫn thủy chung không động đậy. Sau một lúc hình như đánh nhau đã đến hồi cao trào, âm thanh kim loại va chạm cùng tiếng chém giết càng hỗn loạn, tiếng kêu thảm của hao bên liên tục vang lên.

Đột nhiên cửa xe bị mở, Hàn Nhật bên trong tay cầm dao găm sẵn hướng về phía cửa. Thò người vào quả nhiên là một tên quần áo sơn tặc, măyj mày dỡ tợn, tay vẫn cầm thanh đao lớn. Tên này khi đi vào cũng ngơ ngác, hắn được giao nhiệm vụ mai phục đằng sau, thừa cơ hỗn loạn mọi người không để ý mà cướp đồ ở trên các xe hàng, không ngờ khi đi vào bên trong lại rỗng mà còn mọc thêm một tiểu hài tử. Tùy tiện vung đao một cái về phía tiểu hài tử, hắn muốn sang bên xe khác nhanh chóng không muốn phí thời gian. Thế nào hắn lại chẳng ngờ tiên này dễ dàng né được một đao.

Hàn Nhật thân thể chuyển nhanh, không ngừng lại mà trực tiếp phi tới đâm dao về phía bụng tên đó. Một đâm liền trực tiếp lấy mạng hắn.

Thân thể tên đạo tặc lập tức ngã xuống, đến khi chết tên sơn tặc vẫn không thể tin nổi, sao một tên hài tử lại mạnh mẽ quyết đoán như vậy, lại không thể ngờ bị một dao mà chết.

Máu phun ra từ thân thể sơn tặc bắn vào cả người Hàn Nhật, cả tay bị nhuốm một màu đỏ. Nhìn người mà mình giết đang nằm kia chả hiểu sao tâm tình Hàn Nhật lại bình tĩnh lạ thường, có thể là do lần trước trải qua sinh tử nên mới như vậy, tâm tình của hắn chỉ nghĩ tới mình phải sống, kẻ sống mới có quỳên. Mà qua lần đó Hàn Nhật cũng cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, hơn bao nhiêu Hàn Nhật cũng không rõ nhưng nếu cho hắn lại đánh với con hổ lần ỷuwowcs thì hắn đảm bảo sẽ không bị thương mà giết được nó.

Mấy tên sơn tặc đằng sau thấy đồng bọn vào xe đã bị mất mạng nghĩ có người phục bên trong, ngay thì lập tức vung đao nhào tới phía Hàn Nhật.

Thấy cảnh vậy Hàn Nhật bất đắc dĩ, hôm nay là lần đầu tay hắn nhuộm máu mà đã có mấy tên, không do dự hắn liền hất thanh đao dưới đất lên tay, quang mang trong mắt lộ sát ý mãnh liệt rồi chém tới.

Khi hai tên sơn tặc phi vào đúng trong cửa một chút thì xe đột nhiên kịch liệt dao động, Hàn Nhật trong xe cả kinh muốn nhảy ra nhưng đã muộn, cả người và xe cứ thế rơi xuống vách núi. Hai tên sơn tặc ở ngoài lại thối lui kịp thời, nhìn cả cỗ xe cứ thế mà bị xô rơi xuống vách núi mấy ngàn trượng lại không khỏi rùng mình, trong tâm thầm than may mắn.

;

Nếu có gì mong mọi người góp ý kiến nha, nếu hay thig cảm ơn hộ mình.

Chương 9

-Mấy đứa, gần tối rồi mau vào nghỉ rồi vào nhận cơm đi.

Ở trong một sân sau nhỏ, người đàn ông trung niên vậy vay về đằng trước gọi to, trên tay còn lại cầm là một cái làn đựng cơm thật lớn.

Phía trước ông, hai đứa trẻ gầy gò mặt đẫm nước vẫn đang mải làm việc, hai người tay cầm chiếc rìu nặng nề bổ xuống, chiếc áo trên lưng hiện đã ướt đẫm, cảm tưởng vắt ra một xô nước nhỏ.

Nghe lời người đàn ông vậy, tay hai người vẫn cứ thế bổ xuống, căn bản không có dấu hiệu muốn nghỉ ngơi.

-Lão bản người vào trước đi, hiện tại ta chỉ còn vài chiếc củi nữa là xong rồi.

-Đúng vậy lão bản, sắp xing rồi dù sao ta cũng phải đợi hai người kia về.

Hai đứa trẻ lần lượt thay phiên nói.

Người đàn ông trung niên kia bậy giờ mới nhìn ngó xung quanh, sau một hồi không thấy người cần tìm lại hướng hai người kia nói:

-A Nhị, A Tứ hai người kia sao giờ này vẫn còn ở đâu, trời gần tối rồi.

Đứa trẻ tên A Nhị liền ngẩng đầu lên nói:

-Hai người đó...

Đúng lúc A Nhị đang cất lời thì cánh cửa bên ngoài sân đột nhiên mở ra, hai bóng người dần bước vào. Đây cũng là hai đứa trẻ khác, tuổi và thân thể gầy gò không khác hai người trong sân là mấy. Làm nổi bật nhất lại là một đứa trẻ khác thân thể to hơn ba người kia một chút, trên lưng lại có cả chiếc đòn gánh và một bó củi treo hai bên đều là một thùng nước. Người còn lại hơi gầy gò hơn mấy người kia một chút, người này thì đi theo sau người gánh nước kia, trên lưng bất quá chỉ có một bó củi nhỏ, tay còn tiện cầm theo một quyển sách cũ.

Thấy vậy người đàn ông vội vàng bỏ chiếc nàn cơm ra một góc, chân chạy nhanh hướng ra ngoài cửa. Tay nhanh chóng đỡ lấy gánh nước trên vai cậu bé kia, tiếp đó liền mang đổ nước vào chiếc thùng to gần đó, lúc này mới quay lại trách mắng:

-A Cẩu, ta đã nói với ngươi bao lần rồi rằng nước có thể lấy từ chiếc giếng đằng kia, ngươi lại đi lên núi lấy nước nữa là sao.

Đối với việc trách mắng của người đàn ông thì cậu bé A Cẩu kia lại tỏ ra hưởng thụ, đặt đống củi trên vai xuống mới hì hì nói:

-Không sao, ta làm được, cũng tiện một đường lên lấy củi, với lại không phải dùng nước này pha trà sẽ thơm hơn sao.

-Ài... thôi được rồi, hiện tại các ngươi mau nghỉ rồi vào lấy cơm.

Lần này nghe người đàn ông nói thì cả bốn người đều gật đầu, mọi việc dừng lại hướng người đàn ông đi tới.

Đơn giản, phát chiếc nàn cơm cho A Cẩu và mấy người, trung liên đàn ông lại vào căn bếp gần đó lấy thêm một ít thức ăn bỏ vào chiếc nàn khác nữa.

Cứ vậy sau khi nhận cơm thì cả bốn người hướng cửa đi ra. Nhìn hướng mấy đứa trẻ đi, người đàn ông lại buồn chán đi vào trong nhà.

Bên trong phòng hiện giờ chỉ vẻn vẹn có chiếc bàn và chiếc giường. Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh lại nhìn chiếc bàn bên trên có các món ăn và cơm kia, người đàn ông bắt đầu động đũa.

Chẳng hiểu sao khi ăn được vài miếng cơm thì người đàn ông lại buông bát đũa xuống. Từ từ đứng dậy hướng cánh cửa phòng sau một hồi xem xét xung quanh thì liền khóa chặt cửa lại.

Tiếp đó lại hướng chiếc giường đi đến, do dự một hồi người đàn ông tay không di chuyển cả cái giường ra một góc khác, bên dưới liền xuất hiện cái tấm ván nhỏ.

Cầm một chiếc đèn khác rồi thắp lên, người đàn ông mới đi đến tấm ván mà mở ra, xuất hiện bên dưới lại là chiếc cầu thang nhỏ, không do dự người đàn ông bước xuống đó biến mất trong căn phòng.

Tử từ bước chân xuống chiếc thang nhỏ, người đàn ông cầm chiếc đèn mà soi đường.

Để chiếc đèn lên một cái bàn bên cạnh đó, lúc này, ánh sáng ngọn nến đã lan tỏa khắp nơi trong căn hầm này. Căn hầm này thực ra cũng chỉ là một cái phòng nhỏ đặt dưới đất mà thôi, xung quanh phòng chỉ vẻn vẹn một cái bàn, ba chiếc ghế cùng một cái rương nhỏ cạnh đó. Những đồ vật này đã cũ, điển hình là nước sơn cũng đã bị tróc ra, nhưng trên những đồ này rất sạch, chỉ vẻn vẹn chút bụi.

Trên bờ tường góc căn phòng lại là một bộ da hổ trắng hơi xám màu.

Người đàn ông lại đi đến góc phòng khác, khi ra trên tay thêm một cây trổi phẩy. Nhẹ nhàng phủi bụi từng một đồ vật trong căn phòng, người đàn ông làm rất kĩ, đến khi mọi thứ đã sạch sẽ thì cũng là nửa canh giờ sau.

Nhìn lại cẩn thận một lần mọi thứ, người đàn ông mới yên tâm ngồi xuống một chiếc ghế. Lưng lại cúi nhẹ xuống, xách chiếc rương lớn dưới đất đặt lên bàn. Chiếc rương này cũng chỉ làm bằng gỗ thông thường, bên dưới lại không khóa, có thể tùy tiện mở ra.

Bên trong rương lớn, bên dưới cùng là một số dụng cụ đi săn thông thường, một cây cung lớn thêm vào lại một ít mũi tên, mấy chiếc bẫy nhỏ cùng một cái xẻng nhỏ và một con dao. Đa số mấy thứ này cũng đã hỏng, con dao và xẻng thì đã rỉ phân nửa. Ngoài mấy dụng cụ đi săn này ra, trong rương còn thêm hai chiếc hộp một to một nhỏ đặt xa cách nhau hoàn toàn hai bên chiếc rương.

Ánh mắt người đàn ông chỉ đảo qua mấy dụng cụ kia, tiếp lại dừng lại ở chiếc hộp nhỏ, lập tức ánh mắt trở lên băng lãnh sau đó liền khôi phục như thường. Đưa tay lấy chiếc hộp lớn kia ra, người đàn ông mới đẩy nhẹ chiếc rương ra một bên bàn, lấy chỗ đặt chiếc hộp kia xuống.Cẩn thận mở ra, lập tức bên trong một mùi hương nhe nhẹ tràn ra, kiến người ta cảm thấy cả người sảng khoái, an tĩnh. Chẳng qua bên trong nó là ba chiếc vòng tay bằng gỗ nhỏ, kích cỡ từ to đến lớn dần, tay người đàn ông cầm chiếc vòng lớn nhất lên, tay phải lại cầm thêm con dao khắc nhỏ bên trong chiếc hộp.

Chiếc vòng này dù là lớn nhất trong ba chiếc nhưng cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu, cũng chỉ vừa cho nữ hài tử tầm mấy tuổi mà thôi. Chất liệu gỗ làm từ chiếc vòng này cực quý, đây chính là từ thân của Ngưng Thần Hương Mộc cả trăm năm đeo trên người có tác dụng cho tâm thần luôn thư thái, nếu tính theo giá thì không cần nói, cực cao.

Nhìn chung chiếc vòng này cũng không phải đẹp, có chút hơi méo mó, hoa văn trên thân nó thì chỉ là vài chiếc lá khắc nên.

Tay người đàn ông bắt đầu dùng con dao nhỏ kia chỉnh lại độ tròn cho chiếc vòng, ánh mắt tập trung lại. Vừa khắc thì miệng bắt đầu lẩm bẩm:

-Nhược Lan con gái, sang tháng sau con cũng đã lên mười rồi nhỉ. Ta nếu được gặp con thì tốt quá, nhưng ta chắc con sẽ xinh đẹp, hiền lành giống mẹ con thôi. Ta chắc đấy.

-Con còn nhớ lần trước ta vào nhắc tới mấy người không, Hàn Nhật, A Cẩu, A nhị, A Tam còn A tứ nữa. Con gọi họ là ca ca cũng được, chúng đều tốt cả. Mấy người A Cẩu thì hiện tại vẫn tốt, đều đi làm đều đều.

-Còn Hàn Nhật thì...ài..... nó cũng đi được tròn một tháng rồi, nhưng ta chắc nó sẽ sống tốt, vị ca ca Hàn Nhật này kiên cường nhất mà, trời không phụ nó đâu....

Cứ thế ở căn phong dưới hầm, một người đàn ông tỉ mỉ từng tí khắc chiếc vòng tay, miẹng thì lẩm bẩm một mình.

Người đàn ông này không ai khác cũng chính là vị Dương thúc của Hàn Nhật, có một điều mà mọi người ở trấn không biết, họ luôn tưởng ông đã 60 nhưng thực chất ông vẫn còn trẻ, mới hơn 40. Nếu họ nhìn cảnh này họ cũng sẽ biết nguyên do.

..............................................

Vào thời điểm Hàn Nhật cùng xe rơi xuống dưới, mọi người trong đoàn thương nhân mới chợt nhớ, bên trong đó vẫn còn một đứa trẻ. Trong lòng mọi người có chút tiếc nuối, gần đến nơi rồi, cậu bé nỗ lực cả quãng đường lại xứ thế mà chết, chỉ còn một chút thôi, ông trời thật bất công.

..................................

Vừa lúc cùng xe rơi xuống, ở trong xe Hàm Nhật hốt hoảng muốn nhảy ra khỏi xe mà lên nhưng đã không còn kịp.

"Rầm"

Chiếc xe đập mạnh vào sườn núi dốc, tan vỡ một phần nảy văng ra rồi rơi thẳng xuống. Hàm Nhật trong xe chấn động mãnh liệt.

Không do dự nữa, tay cầm chặt thanh đao, Hàn Nhật liền lấy đà từ trong xe nhảy mạnh về hướng sườn núi.

"Bịch"
"Keng..."

Liền tiếp hai tiếng đông lớn, Cả người Hàn Nhật nặng nề đập vào sườn núi, liền đó hai tay cầm chặt đao cắm mạnh vào vách, vẫn theo đà cũ hắn cứ thế mà bị tuột xuống, mạnh mẽ cắn răng nắm chặt thanh đao, máu thân thể người hắn không ngừng bị mài mòn mà chảy máu.

"Keng"

Thanh đao trên tay Hàn Nhật không chịu nổi mà gãy rời ra, lần này hắn văng nhẹ thân thể ra ngoài núi, không điểm bám tựa.

"Không"

Hàn Nhật khômg cam tâm mà hét lên một tiếng, tiếng hét thê lương đến cực độ.

Trong lòng hắn phẫn hận mà đan xen. Tại sao, tại sao hắn đã cố gắng mà đi tới đây để tìm một tia hi vọng mong manh, khi sắp chạm tới rồi liền lại cho hắn chết. Hắn không cam tâm.

"Lão Thiên, những người có lỗi với ta.... Ta hận các ngươi"

Kí ức lại bắt đầu tuôn về, kí ức bên cạnh Nhà hạnh phúc. Cảnh cùng cô nằm một chỗ, cùng chia bánh ăn nhưng hôm đói, cảnh cùng cô gắm trăng,...

-Đừng buồn nữa từ bây giờ ca ca hứa sẽ luôn cho muội cảm giác hạnh phúc đó. Ca ca cũng muốn lắm chứ.

-Ca hứa rồi đó không được nuốt lời đâu nha.

-um hứa.

-ngoắc tay nào.

-um.

..................................

Tại thời điểm này Hàn Nhật nhận ra mình thật sự sợ chết, chết như vậy hắn không cam lòng được

Đúng lúc này, viên ngọc thất sắc trong hành trang treo sau lưng Hàn Nhật từ màu nhạt đột nhiên sáng dữ dội, trăm viên linh thạch để cùng nó bỗng chốc như bốc hơi mà biến mất tại chỗ. Tiếp đó Hàn Nhật cảm thấy cả người đột nhiên tê cứng, đầu đau dữ dội, hắn cảm thấy như có gì đó trực tiếp chui thẳng vào trong đầu, cả người liền không theo điều kiển.

"Lại cái gì nữa, ta sắp chết rồi mà lão thiên còn muốn hành hạ ta sao"

Nghĩ vậy Hàn Nhật càng điên cuòng phản kháng, sự đau đớn lan dần tận sâu trong linh hồn.

-Ah.... ngươi là cái gì cút ngay cho ta, ta chết cũng không cho ngươi toại nguyện.

Hàn Nhật hét lớn.

"Muốn sống thì hãy để yên, ta không hại ngươi"

Đột nhiên một giọng nói vang vọng trong đầu hắn. Hàn Nhật ngẩn người, muốn sống, hắn thực sự muốn sống, chỉ cần tia hi vọng cũng được, nghĩ vậy Hàn Nhật cũng chẳng quan tâm thứ kia là gì lập tức không chút phản kháng.

Tiếp đó người Hàn Nhật tại không trung mắt liền nhắm lại, lại mở mắt ra lần nữa, nhưng lần này ánh mắt tỏa ra quang mang mạnh mẽ. Thân người chợt chuyển mình liền tại không trung mà rẽ hướng về phía sườn núi, chân hắn bao phủ một lớp mờ mờ tại sườn núi tiếp đất mạnh mẽ.

"Ầm"

Một tảng đá to nhô ra ngoài cứ vậy mà bị trấn nát vụn, thân thể Hàn Nhật tiếp tục theo đà bật vừa rồi nhảy nhẹ hướng đến các tảng đá nhô ra phía dưới, dần dần cuối cùng cũng tiếp đất ở phía chân núi an toàn.

Dưới chân núi này tồn tại là một khu rừng rộng lớn, cây cối cao lớn mọc dan xen. Sau khi tiếp đất, thân thể Hàn Nhật không có dừng mà tiếp tục hướng về phía trong rừng với tốc độ kinh người, nếu ai ở đây cũng chỉ nghĩ có cơn gió xoẹt qua.

Chạy một đường mấy dặm, thân thể Hàn Nhậy mới dừng lại ở một thân cây to lớn, nhún nhẹ chân, cả người hắn liền an toàn trên cây, tiếp đó cả người ngã xuống hôn mê.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau