CỰC PHẨM ĂN XIN CƯỜNG HÃN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực phẩm ăn xin cường hãn - Chương 31 - Chương 35

Chương 30: Đấu giá hội (3)

Kết thúc vật đấu giá thứ nhất, thì Hàn Nhật là người được chú ý nhiều nhất, tin đồn hôm qua sớm đã lan nhanh, một tên lùn nào đó lại dễ dàng sai phái kẻ như Lâm Vũ Khải, lại cùng ngồi chung một kiệu với Ngô thiếu chủ, mơ hồ cho thấy kẻ này vị thế không nhỏ, nay tận mắt chứng kiến, mọi người lại nổi lên bàn tán.

"Cạch..."

Chấm dứt lời bàn tán phía dưới, Khổng lão tuyên bố.

"Vậy phẩm thứ hai chính là một Nhất Niệm Sinh quả, tác dụng cực thần kì, khong những có thể gia tăng thêm tuổi thọ hơn nửa năm, còn có thể trị nhiều loại bệnh. Giá khởi điểm một nghìn linh thạch, mỗi lần ra giá không thấp hơn một trăm linh thạch."

"Hả.. "

Lập tức ánh mắt tất cả mọi người trong đấu giá hội tụ hết về vật trên tay Khổng lão, cũng là một hộp kính nhưng bên trong đựng một quả hình thù có chút lạ lẫm, thân quả màu vàng, nhưng lại như một củ cải vậy.

Thấy mọi người như vậy Khổng lão hài lòng, vốn thứ này để đến gần cuối nhưng hiện tại phải dùng ngay.

"Khổng lão, ông nói thật chứ, thần kì vậy sao, vừa có thể tăng tuổi thọ lên nửa năm còn chữa bệnh được nữa" Một người tỏ vẻ nghi hoặc.

"Đương nhiên là thật, ta tuy chưa có dùng nhưng có thể đảm bảo hoàn toàn đúng, Khổng lão ta làm ăn luon không dám nói khoác, mọi người có thể chắc chắn điều đó." Khổng lão vẻ mặt tự tin, mọi người ở bên dưới cũng gật đầu, quả thật có chuyện này.

Một người khác nói to.

"Đúng vậy, ta cũng đã có nghe qua loại quả như vậy, nhưng khổng lão, ta có một thắc mắc, nếu ta nhớ không nhầm thì Nhật Niệm Sinh quả này là tăng một năm tuổi thọ mới phải, sao ngài lại nói nửa năm"

Khổng lão chắp tay " Quả nhiên là Đinh tú tài học cao hiểu rộng, đúng như ngài nói Nhất Niệm Sinh quả này vốn phải tăng một năm tuổi thọ"

Đinh tú tài vốn là thuộc một gia đình nổi tiếng về học thức, mọi người đương nhiên tin tưởng, lại nghe Đinh tú tài hỏi.

"Ta đoán chắc hẳn quả này khoảng hơn mười năm nữa là có thể hoàn toàn thành thục, vậy sao lại hái sớm như vậy"

Mọi người nghe vậy cũng khó hiểu, nếu thực sự đợi đến khi thành thục rồi bán chắc hẳn sẽ lãi hơn rất nhiều chứ, ánh mắt mọ người không khỏi nhìn về phía Khổng lão.

" Ha Ha...cái này nói ra quả thật có chút đáng cười, đúng như vậy chỉ cần thêm mười lăm năm nữa là nó sẽ thành thục, nhưng...Ha ha...ta sợ không đợi được để bán nó."

Nghe giải thích vậy bên dưới không khỏi cười to, thì ra lão già này lại còn lo mình đi sớm nữa.

"Khổng lão thật biết đùa, ông giàu như vậy chắc hẳn còn lâu mới lỡ đi"

"Thôi mọi người đừng trêu đùa với lão già ta nữa"

"Cạch"

" bắt đầu trả giá."

Chấm dứt bàn luận thêm nữa, Khổng lão nhanh chóng tuyên bố.

Không khí trong đại sảnh bắt đầu cũng trầm lặng, công dụng của Nhất Niệm Sinh quả đúng là thần kì, cuối cùng cũng có người bắt đầu trả giá.

"Hai nghìn"

Khoảng cách liền nhảy lên luôn một nghìn, nhưnv mọi người cũng không bất ngờ tiếp tục đưa giá.

"Hai nghìn lăm trăm"

"Ba nghìn"

"Ba nghìn hai trăm"

....

"Mộc Lâm huynh sao ngươi không có trả giá vậy, thứ này rất tốt đó." Thấy Ngô Mộc Lâm vẫn ngồi im nhìn, Hàn Nhật lay tay hắn hỏi.

"À, đúng là tốt thật, nhưng ta cũng không cần đến nhiều, dù sao cũng chỉ tăng nửa năm tuổi thọ mà thôi" Ngô Mộc Lâm vẫn như cũ, nhẹ trả lời, có vẻ thật không quan tâm.

"Vậy Ngô thành chủ, hay huynh có thể mua cho hắn cũng được mà, ta thấy hắn cũng đã già rồi, dùng thứ này rất hợp."

Hàn Nhật vẫn cố muốn hỏi, mục tiêu đã đề ra đương nhiên không thể bỏ qua.

Nhưng khi nghe Hàn Nhật nói vậy, vẻ mặt của Ngô Mộc Lâm dường như hơi đổi, lại cười nói.

"À sức khỏe của cha ta vẫn rất tốt, chắc cũng chưa cần dung"

"Thì ra cha con lại không ưa nhau a" Hàn Nhật thấy thế liền càng chắc chắn, đảo mắt một cái lại nói.

"Mộc Lâm huynh, ngươi có thế cho ta mượn ít tiền để ta mua nó được hay không, ta thất thành chủ sức khỏe hơn người như huynh nói chắc hẳn cũng chưa cần ghấp"

Gật mình quay qua, Ngô Mộc Lâm khó hiểu nhìn Hàn Nhật " Sao vậy, chẳng lẽ sức khỏe huynh không tốt"

Không trả lời hắn ngay, Hàn Nhật hơi ngó xung quanh, nói nhỏ, giọng lại kèm theo chút thương tâm.

"Mộc Lâm huynh, nói thật, ta tuy ở Hắc Tinh Bang chức vị tuy không nhỏ nhưng bổng lộc cũng không bao nhiêu, mẹ ta hiện tại tuổi già sức yếu, sợ không trụ được bao lâu vì vậy huynh có thể..."

Đến đây Hàn Nhật dừng, Ngô Mộc Lâm đương nhiên hiểu ý, nói chắc như đinh đóng cột" Cao huynh, ngươi không cần khách sáo, ta coi như tặng chút đồ nhỏ mà"Nói rồi Ngô Mộc Lâm liền hét giá.

"Năm nghìn linh thạch"

"Tiểu tử ngươi diễn quá đạt, không uổng công ta dạy dỗ, ngươi học mấy cái này ở đâu mà thành thạo lừa người như vậy" Lão đầu không khỏi khen.

" Đương nhiên, cái này ta biết từ lâu rồi, nghề của ta mà" Hàn Nhật vui mừng quá chưa nghe ra lão đầu trâm chọc, vẫn kiêu hãnh.

...

Dưới con mắt tức giận của mọi người, Hàn Nhật lại một lần nữa thu Nhất Niệm Sinh quả được mua với giá hai mươi nghìn linh thạch vào giới chỉ.

Ngườu giận nhất đang cố kìn nén đương nhiên là Khổng lão, trong lòng hắn thầm chửi, hôm nay người của chủ thành Hữu Châu lại không tới, mà làm hắn thắc mắc hơn cả, thiếu chủ Phạm Thần của Nam Trung thành đáng ra phải một hồi cạnh tranh gay gắt với thành Thanh La lại in hơi không có chút động tĩnh, chính vì vậy mới kiến Ngô Mộc Lâm làm cầm đầu, không có mấy ai dám cạnh tranh với hắn.

Nhìn Hàn Nhật vẫn bộ mặt tươi cười kia, hắn lại càng tức giận. Ho mấy tiếng, bộ mặt may lắm mới giảm được một chút khó coi.

...

Mấy lần sau.

"Cạch"

"Chúc mừng miếng Phượng Bạch ngọc đã thuộc về Ngô Thiếu chủ"

"Cạch"

"Chúc mừng thanh phi kiếm trung phẩm đã thuộc về Ngô Thiếu chủ"

"Cạch"

"Lọ Thạch Linh tuyền đã thuộc về Ngô Thiếu chủ"

...

"Cạch"

"Hoàng giáp linh khí trung phẩm thuộc về Ngô thiếu chủ"

Khi gõ tới lần thứ chín này thì Khổng Lão gần như già đi mấy tuổi, tay hoàn toàn vô lực, giọng khàn khàn.

Hôm nay có lẽ là ngày xui xẻo nhất đời hắn mất, vốn đấu giá hội lại như cửa hàng cho một mình tên Ngô Mộc Lâm, cả chín vật phẩm đều một mình hắn mua, Khổng lão chỉ muốn mắng to" Ngươi cũng phải biết vô sỉ một chút chứ, có để cho người ta sống nữa không"

Mà nét mặt Ngô Mộc Lâm cũng chẳng tốt hơn là mấy, hắn không có dám từ chối với Hàm Nhật, nhưng lý do ít nhất đưa ra cũng phảo hợp lý tí chứ.

Vợ ngươi ở nhà lâu chưa có tặng quà thì liên quan gì đến ta lại bắt ta mua hộ chứ, nhất là con ngươi ở nhà chơi đùa lại có kiểu sợ bị thương lên mua giáp linh khí trung phẩm về, đây là linh khí trung phẩm đó, không phải là quần áo đâu mà.
"Bây giờ sẽ là vật phẩm bán đấy giá cuối cùng" Khổng lão cuối cùng cũng hô tiếp.

Mọi người trong đại sảnh hiện tại cũng chẳng còn hào hứng như trước nữa, chỉ cầu mong sao về thật nhanh. Ai lại muốn mất thời gian mà chẳng được cái gì chứ. Thậm chí còn có người hoài nghi đây là đi xem người ta mua bán thì đúng hơn chứ chẳng phải cái gì đấu giá.

"Vật phẩm cuối cùng chính là Trúc Cơ Đan Một Viên, giá khởi điểm mười nghìn linh thạch, tùy có thể trả giá"

"Ầm"

Không như không khí tĩnh lặng trước đó, toàn mọi người đều đột nhiên đứng bật dậy, kể cả Hàn Nhật vốn không quan tâm đến vấn đề là vật phẩm gì chụt giật mình mà đứng dậy, tất cả mọi người ánh mắt tập trung hết về phía một chiếc lọ đang trên tay Khổng lão.

Không ai dám nghi ngờ đây là giả vì thứ này chắc chắn không ai dám nói đùa được.

Giờ phút này hầu như mọi người đều trở lên điên cuồng, trong mỗi gia tộc không ai không có những người tu vi cao để trấn hưng gia tộc cả.

Mà tu sĩ Trúc cơ tồn tại ở đây chưa hề có, cao nhất mơ hồ cũng chỉ đạt tầng chín mà thôi, mà việc đình chỉ họ tăng tiến cũng chính là vì thứ này, Trúc Cơ đan.

Nếu gia tộc nào mà có người tu vi Trúc Cơ trấn thủ thì chắc chắn địa vị tăng lên không phải là một hai bậc, cũng không có mấy người có thể trêu vào, việc đưa gia tộc về trung tâm Lam Vu đế quốc cũng sẽ gần thêm chút.

"Lăm Mươi nghìn linh thạch"

"Bảy mươi Nghìn linh thạch"

"Một trăm nghìn"

...

Mọi mức giá bắt đầu đưa ra, điên cuồng tăng lên, bây giờ mọi người không quan tâm đến ai nữa, thứ họ quan tâm dua nhất bây giờ chính là lọ trên tay Khổng Lão kia.

Hàn Nhật thấy tình hình như vậy khó có thể ổn, hắn đúng là rất muốn Trúc Cơ đan nhưng với mức điên cuồng như thế này sẽ khó mà vào tay dễ dàng.

Quy qua thấy Ngô Mộc Lâm cũng chẳng quan tâm gì nữa cũng ra giá, Hàn Nhật bất đắc dĩ lắc đầu, kiểu này muốn vào tay từ kẻ này là không thể rồi.

Hàn Nhật liền rời bàn cũng không ai để ý, hắn đi đến gần Phạm Thần, khi cũng vừa mới hô giá một trăm lăm mươi nghìn xong.

Vỗn nhẹ lưng " Này..."

Không phản ứng.

"Này Phạm Thần " Hàn Nhật lay mạnh tay.

Cũng không phản ứng, Phậm Thần vẫn đang hét giá.

"Phạm Thần" Hàn Nhật trực tiếp cho hắn một cước.

Phạm Thần bị một cước bất ngờ tí ngã, may cũng không phải người thường, chỉ hơi nghiêng người rồi lại lấy lại thăng bằng.

"Ô! thì ra là Cao đại nhân"

Nhìn người đá mình lập tức Phạm Thần cũng không dám động thủ nữa. Chưa đợi Hàn Nhật nói gì hắn đã vội nói:

" Cao đại nhân, lần này người không được cản ta nữa, ta muốn mua được nó"

Chả là suốt phiên đấu giá vừa rồi Hàn Nhạt luôn kìm chế hắn, bắt hắn ngồi im, không có ra tranh giá với Ngô Mộc Lâm. Nếu không với mâu thuẫn hai bên sao hắn lại để yên được.

Hàn Nhật bất đắc dĩ xua tay." Không có ý ta muốn là vừa rồi ngươi hứa mua cho ta một món đồ, bây giờ thì ta muốn đó chính là Trúc Cơ đan kia."

"Cái này..."

Phạm Thần nghe vậy mặt hơi khó xử, cuối cùng đành nói" Cao đại nhân, thứ này rất quan trọng với nhà ta, hay ngài có thể chọn một thứ khác"

"Hừ...quả nhiên, vậy các ngươi không cần tạ lỗi gì nữa."

Thấy Hàn Nhật tức giận, Phạm Thần biết mình lỡ lời, vội khuyên:

"Cao đại nhân, hay ngài có thể đợi ta mua xong rồi có thể bàn sau được không"

Nói xong đã vội hô.

"Ba trăm nghìn"

Hàn Nhật chỉ thầm mắng tên này thấy lợi liền chả quan tâm gì tới , tìm cách hạn chế hắn ra giá để giúp tích tiền lại dùng cho lần này vậy mà ài...

Cũng chẳng còn cách khác, lại quay về chỗ ngồi mà tìm cách lấy khác vậy.

Chương 31: Đấu giá hội (4)

Vậy là Hàn Nhật bị bơ một mình ngồi xem mấy kẻ hò hét.

Giá cao nhất hiện tại cũng đã là tám trăm nghìn linh thạch rồi mà vẫn chưa hề có dấu hiệu ngừng.

Lần này quả là lần đặc biệt nhất, không ai có thể đoán được lại xuất hiện cả một viên Trúc Cơ đan như vậy, dù không có chuẩn bị trước nhưng hầu hết đều mang cũng rất nhiều tiền

“Sao ngươi lại ngồi xuống vậy”

Đột nhiên Ngô Mộc Lâm lại không ra giá nữa, mà lại ngồi xuống.

Lắc đầu chán nản, Ngô Mộc Lâm nói: “ Lần này quá bất ngờ, nếu không ta cũng sẽ chuẩn bị nhiều hơn.”

“Vậy ngươi hiện tại có bao nhiêu? “ Hàn Nhật liền hỏi.

“Ta vốn mang theo một triệu rưỡi nhưng do vừa rồi ài...” đến đây hắn nhìn Hàn Nhật, lại nói tiếp” Giờ ta chỉ còn chỉ hơn một triệu linh thạch, mà nếu cứ tăng như vậy chắc chắn là không thể nào đủ.”

Hàn Nhật nghe vậy liền hiểu cũng gật gật đầu. Lại đột nhiên vỗ mạnh vào đùi “ A” lên một tiếng, quay ra nói” Hay là ngươi có thể đi vay mà, ta thấy địa vị ngươi cao như thế chắc hẳn có thể lấy thêm được một chút”

Trái với Hàn Nhật tưởng tượng, Ngô Mộc Lâm vẫn ngồi đó, lắc đầu “ Ta vốn đã nghĩ thử nhưng vào lúc mọi người bị lợi ích quá lớn như vậy che mắt thì còn để ý đến địa vị sao”

“Lợi ích quá lớn sao, ài! đúng vậy” Hàn Nhật cũng hiểu, giống như Phạm Thần vừa rồi, đều bị che mắt cả. Nhưng hắn thực không cam tâm, thứ ngay trước mắt lại không lấy được a. Chỉ cần Ngô Mộc Lâm hoặc Phạm Thần mua được thì hắn có thể sẽ có cơ hội.

“Lợi ích quá lớn... lợi ích quá lớn...” Liên tục lầm nhẩm trong miệng mấy từ, Hàn Nhật lại “A” lên lần nữa.

“Cao huynh nghĩ ra gì sao?” Ngô Mộc Lâm cũng vội hỏi.

“Đúng vậy, ngươi nói lợi ích này quá lớn đúng không, vậy thì chắc chắn có vài người sẽ biết mình khó có được cái lợi ích mà chỉ một kẻ có được này, ngươi có thể dùng lợi ích nhỏ mà dụ họ là được rồi”

Ngo Mộc Lâm nghe vậy liền ngơ ngác, lại vỗ mạnh vào trán” Ừ đúng rồi tại sao ta lại quên được vấn đề căn bản của kinh doanh này được, Cao huynh, huynh giúp ta một việc lớn rồi”

Sau khi vui mừng, Ngô Mộc Lâm liền hô to” Ta Ngô Mộc Lâm, không biết có vị đạo hữu có thể cho ta mượn ít linh thạch?”

Mặc kệ lời hắn hô, người trong đại sảnh vẫn hô giá, nhưng mơ hồ có thể nhìn ra vài người đã ngồi xuống.

Cũng không thất vọng, Ngô Mộc Lâm tiếp tục hô

“Nếu ngườu nào có thể cho ta vay, dù ít hay nhiều, sau khi kết thúc đấu giá hội lần này, ta sẽ hậu tạ thỏa đáng.”

Quả nhiên nghe vậy mấy người trong đại sảnh lập tức chú ý, nếu lời nayg nói ra từ một người khác bọn họ cũng không bận tâm nhưng đây chính là Ngô thiếu chủ, nếu hắn nói tạ ơn thì không phải việc nhỏ.

Ngô Mộc Lâm lại tiếp túc nói

.” Dù cho ta lần này có mua được Trúc Cơ đan hay không đi nữa, thì những người giúp ta, ta nhất định sẽ nhớ kĩ, cùng cung cấp cho người đó một số lợi ích kinh doanh.”

“Xôn xao, xôn xao...”
Có mấy người vẫn tiếp tục ra giá nhưng vài người khách lại bắt đầu bàn tán.

Cũng khong để Ngô Mộc Lâm đợi lâu, trong đám người có một trung niên nam tử bước ra, đến trước mặt hắn nói. “ Ta là gia chủ của Đỗ gia tại thành Thanh La, biết sức mình có hạn nên muốn ghóp cho thiếu chủ đây ít sức lực, ta hôm nay cũng không có mang nhiều, chỉ là một trăm nghìn linh thạch, xin ngài nhận cho”

Nhận lấy chiếc giới chỉ, Ngô Mộc Lâm làm động tác cảm tạ” Thì ra là gia chủ Đỗ gia, ta nhất định sẽ nhớ rõ mà, Lâm Vân Khải mau ghi vào.”

Lâm Vân Khải dạ một tiếng, trên tay xuất hiện giấy bút, liền bắt đầu ghi chép.

Thấy vậy, Hàn Nhật bên cạnh thần khen, quả nhiên là một người giỏi về buôn bán mà. Chẳng mấy chốc, một số người đang phân vân nhanh chóng qua chỗ Ngô Mộc Lâm.

“Kham gia chủ cho vay hai trăm nghìn linh thạch.”

“Thạch gia chủ cho vay một trăm nghìn linh thạch...”

Những người cho hắn vay lại hầu hết là người của thành Thanh La, may ra mới có thêm một người thuộc thành Hữu Châu.Cứ như vậy tổng cộng Ngô Mộc Lâm cũng đã thêm được hơn một triệu linh thạch nữa.

Về phần mấy người khác nhiều tiền hơn cũng không muốn ghóp, dù họ biết là khó mà có được nhưng lại cảm thấy làm như vậy là tự hạ thấp mình, chính vì vậy cũng thôi không ra giá nữa mà xem tình hình.

“Đa tạ mọi người ủng hộ, tin tưởng, ta sẽ không bạc đãi mọi người.”

Sau khi cảm tạ xong, lại cầm trong tay cũng đã kha khá linh thạch, Ngô Mộc Lâm lại ra giá.

“Một triệu linh thạch”

“Hai triệu linh thạch”

“Hả!” Vừa nghe mức giá mọi người giật mình, nhất là Ngô Mộc Lâm cũng ứ họng, số thiền hắn đúng là chỉ đến mức đó. Quay qua đã, người ra giá không ai khác chính là Phạm Thần.Hắn cũng đang nhếch miệng nhìn châm chọc, khi Ngô Mộc Lâm làm việc vay tiền như vậy thì hắn cũng đồng thời đã làm như vậy, nếu so về tiền vay được có khi hắn còn ít hơn một chút, nhưng chẳng qua tiền gốc hắn mang rất nhiều.

“Ngươi...ngươi được lắm”

Tức giận, Ngô Mộc Lâm tay chỉ vào mặt Phạm Thần, cuối cùng chỉ đành bất lực ngồi xuống, vốn tưởng vay là đã thành công vậy mà không ngờ vừa ra giá đã bị áp đảo luôn như vậy, hắn sao có thể không tức được.

“Hiện tại giá cao nhất là hai triệu linh thạch, còn có ai ra giá nữa không” Khổng lão hô lên.

Vì cũng không còn ai ra giá thêm nữa nên sau khi gõ ba tiếng thì viên Trúc Cơ đan đã chính thức về tay Phạm Thần.

Khi này Khổng lão lại hô.

“Hiện tại ta xin tuyên bố đấu giá hội chính thức đã kết thúc, nếu người nào muốn ở lại dùng cơm thì hãy thông báo trước cho ta.”

....

Cuộc đấu giá cứ như vậy kết thúc, cũng chẳng mất ai có tâm tình ở lại nữa, buổi đấu giá hội lần này đúng là có thể dùng một từ nhàm chán để hình dung, việc cạnh tranh ra giá quá ít, nếu như mọi năm có cả thàn chủ Hữu Châu thì chắc chắn sẽ thú vị hơn nhiều dù xuất hiện thêm Trúc Cơ đan đi nữa cũng vậy, do tiền hai bên quá chênh lệch. Ai cũng hướng về bên ngoài để ra về.

Nhìn vẻ mặt chán nản của Ngô Mộc Lâm, Hàn Nhật cũng chẳng buồn nói gì, đi theo ra bên ngoài, may mà trước lúc kết thúc hắn đã hẹn trước với Phạm Thần sau khi qua bữa trưa sẽ hẹn gặp, vì vậy coi như mọi việc cũng tạm xuôn sẻ, đấu giá hội mười món đồ thì hắn đã chiếm được chín, đúng là quá hời rồi. Nhưng nếu cho Hàn Nhật đổi thì hắn cũng chẳng do dự mà đổi Trúc Cơ đan.

Vừa ra bên ngoài, ngó nghiêng xung quanh cũng chẳng thấy bóng dáng Phạm Thần đâu, Hàn Nhật thầm than có đồ rồi đúng là chạy thật nhanh mà.

...

Khi ra vừa ra ngoài ngay lập tức một trong những người khách mời liền chạy gấp ra hướng đám thị vệ mình.

Trên mặt hắn có mấy vết bầm tím, cộng thêm mặt tái nhợt lại có chút kì dị, thở ghấp nói với người đứng đầu.

“Ngươi mau cho dừng kế hoạch đi, tên lùn đó không phải là người chúng ta có thể động được”

“Nhưng sao vậy, chẳng phải thiếu gia đã sắp xếp kĩ càng rồi mà, chúng ta có thể tear thù được, đến khi này sao lại dừng lại”

Người thị vệ đứng đầu vẫn không hiểu, trả lời hắn vị thiếu gia kia liền tặng một cước, mắng to” Mẹ kiếp trả thù cái gì nữa, hắn là người thân với cả tên Ngô Mộc Lâm cùng Phạm Thần, ngươi coa giỏi thì động vào, hắn không tìm đến chúng ta là may lắm rồi, lại còn không muốn yên à.”

Nếu Hàn Nhật ở đây thì sẽ nhận ra tên công tử này chính là người tối hôm qua hắn đánh, gia đình nhà hắn buôn bán khá thịnh vượng vì vậy cũng được mời tới, khi đang ở cửa mới nhìn thấy Hàn Nhật cùng ngườu tì nữ kia bước vào.

Vì vậy hắn mới sắp xếp trước khi đấu giá két thúc liền tụ người lại để trả thù, nhưng khi vào trong thì tim tí rớt ra ngoài. Giờ chỉ mong Hàn Nhật không nhận ra mình là được.

...

Ngày mai mấy người sẽ bắt đầu trở lại Thanh La thành, chính vì vậy sau khi cơm xong, Hàn Nhật liền nói với Ngô Mộc Lâm rồi đi ra ngoài.

Chương 32: Gái (1)

Ở ngoài một cỗ xe ngựa đã đợi săn hắn, Hàn Nhật cũng không ngần ngại mà bước lên.

"Thiếu chủ, ngài sao lại để hắn đi, như vậy sẽ không có lợi cho chúng ta mà"

Trên lầu nhìn cỗ xe ngựa kia, Lâm Vân Khải không kìm được mà hỏi Ngô Mộc Lâm bên cạnh.

Ngô Mộc Lâm hiện tại không còn vẻ mặt chán nản như vừa rồi nữa, nhếch mép nói.

"Ngươi chắc hẳn biết hắn đến đây mục đích là gì chứ?"

Nói xong cũng lại tự trả lời " Hắn, đến đây ngoài việc chính ra, chủ yếu chính là hết sức mà vơ vét của chúng ta mà thôi. Hừ...chọn ra một người có tài mang về Hắc Tinh bang sao. Hừ...mục đích đơn giản cũng chỉ cho ta đấu nha, bọn chúng là người chuộc lợi, nghĩ ta là ai chứ.

Hắc Tinh bang gọi vậy chứ không hẳn là một bang phái, tại Nam Thàn Tinh này, chúng có thể gọi là bang phái lớn nhất cũng không sao. Hắc Tinh bang có không hề chịu sự chi phối hay quản thúc của ai, chúng tách biệt hoàn toàn với các quốc gia, tồn tại như một đế chế vậy, họ sống chủ yếu hầu hết nhờ sự buôn bán với những tên làm ăn bất hợp pháp, chính vì vậy mà giàu có hơn cả, một phần khác doanh thu lại từ những lần cướp bóc quy mô lớn. 

Các quốc gia đã bị ảnh hưởng, nhưng lúc đầu họ không mấy uan tâm ảnh hưởng nhỏ đó, nhưng dần dần thiệt hại càng lớn.Nhưng khi đó đã quá muộn, đến lúc nhận ra thì thế lực của Hắc Tinh bang phát triển nhanh với tốc độ hơn cả, đã mấy lần các quốc gia tổ chức nhưng đợt tấn công nhưng thiệt hại luôn là họ, trái lại về phần Hắc Tinh bang lại càng vì thế mà kiêu ngạo, trở lên càng khó có thể khống chế. Bọn chúng cố gắng mở rộng mối liên kết càng nhiều càng tốt, trong số đó là ba thành Thanh La, Nam Trung, Hữu Châu này.

"Ngài...ngài...đã biết rồi sao còn..."

"Vậy chẵng lẽ ngươi nghĩ ta ngu sao? "

"Dạ! thuộc hạ không có dám nghĩ như vậy"

"Được rồi, không cần quỳ lạy ta như vậy"

"Hắc Tinh bàn chúng chỉ coi ta như cái bánh thịt lớn mà thôi, khi ăn hết chiếc này lại sang chiếc khác."

Cười kinh một tiếng, Ngô Mộc Lâm nói.

"Ăn ba cái bánh lớn cùng lúc ngươi nghĩ bọn hắn sẽ luốt trôi dễ dàng sao. Hừ...mấy lão già kia không phải là dạng dễ chơi, nếu bỉ vốn ra không lợi bọn hắn sao làm, ta chẳng qua chỉ bỏ thêm một chút."

Bước ra cánh cửa sổ, nhìn quang cảnh bên dưới Ngô Mộc Lâm nói thêm:

"Trúc cơ đan kia ta lấy hay không kết quả cũng chẳng có khác, ta xem tên Phạm Thần kia có lấy được thứ gì từ bọn chúng."

"Thì ra ngài đã đoán được hết" 

"Đoán được thì sao chứ, ta chắc hẳn ai cũng đã biết từ lâu, Hắc Tinh bang là loại ăn thịt không nhả xương, vậy ta cho chúng hóc một chút, muốn một chỗ dựa vững chắc thì ít cũng phải tốn một chút mà thôi".

...

Hàn Nhật sau khi vào xe ngựa, nhưng khi chỉ đi được một quang thì xe ngừa đã dừng lại.

Sau một hồi thì cửa xe được vén ra, người vừa mời hắn vào xe ngựa nói.

" Cao đại nhân, thật xin lỗi thiếu chủ của tôi đột nhiên có việc bận đột xuất, chính vì vậy đã hủy cuộc hẹn với ngài".

Khi nói những lời này, người chạy phu đầu cúi xuống, giọng có chút không được tự nhiên, hắn đang chờ đợi vị Cao Đại nhân này sẽ trừng phạt mình. Là một người đầy tớ hắn đã sớn quen với những điều như vậy, đặc biệt hắn còn biết đây là một vị khách khong tầm thường của thiếu chủ. Hắn có thể sẽ bị mắng chửi, hoặc teej hơn họ sẽ dùng hắn làm thứ chút giận. Nhưng Hàn Nhật không làm vậy mà hắn vẫn ngôuf yên và nói.

"Ô! thật là tiếc khi không thể gặp thiếu chủ của ngươi, ta cũng chắc hắn phải có việc bận lắm mới hủy cuộc hẹn này"

Người phu xe nghe vậy ngẩng đầu lên nói với một sự gấp gáp" Thưa ngài, tôi chắc hẳn thiếu chủ của tôi rất muốn gặp ngài nhưng có lẽ bởi một việc cực kì gấp mà người mới từ bỏ cuộc hẹn, mong ngài có thể thông cảm, và đây trước khi đi người còn có một bức thư muốn đưa cho ngài"

Hàn Nhật biết ngừoi phu xe này đã hiểu làm ý mình, nhưng cũng không muốn giải thích, nhận lấy bức thư kia, Hàn Nhật không có đọc ngay mà nói.

"Được rồi, nếu như vậy thì ta cũng không làm phiền nữa"

Đoạn Hàn Nhật ngồi dậy, mà người phu xe kia thấy vậy lại hốt hoảng " Cao đại nhân, nếu vậy thì hãy để tôi đưa ngài về, dù sao đường đã đi được khá xa"

"Không sao, ta hiện tại cũng chưa muốn về, muốn đi loanh quanh đây một lát, ngươi giờ có thể vè được rồi"

"Nhưng thiếu chủ căn dặn tôi..."

"Được rồi !" 

Người phu xe vội chấp nhận, nhìn vào ánh mắt của người trước mặt, hắn không dám nữa.

Bước ra bên ngoài xe, Hàn Nhật còn nhìn thấy thêm một người nữa, có vẻ là người báo tin vừa rồi, hắn đang cúi đầu chào.Đi về hướng ngược lại, Hàn Nhật cũng đã chuẩn bị trước cho trường hợp này nên không mấy để ý, hiện tại dù sao đi về nhà trọ quả thật không có việc gì.

...

Bóng đêm thâm trầm như nước. Cũng đã đến gần nửa đêm rồi. Những cơn gió lớn mát lạnh thổi qua, mang thêm chú bụi cát. Không trung bao phủ một mảng sương mù.

Trên đường lớn yên tĩnh, mặt trăng đã lên cao rồi.

Ban đêm là thời điểm khá yên tĩnh trên các con đường giao thương, hầu hết mọi người chỉ vận chuyển hàng hóa vào ban ngày, dù đi nhiều người đi chăng nữa họ cũng không muốn như vậy, vì nó khá nguy hiểm. Nạn cướp bóc xảy ra tuy không nhiều nhưng không phải là không có. Cá biệt mới thỉnh thoảng xuất hiện một vài đoàn đi ban đêm, nhưng cũng chỉ việc gấp lắm mới vậy.

"Lọc cọc...lọc cọc..."

Tiếng vó ngựa vang lên, hiện giờ trên con đường từ trấn Phủ Tường tới thành Nam Trung đang có một đoàn người như vậy. Vận tốc của họ khá nhanh, hai chiếc xe ngựa hai nhóm người khác cưỡi ngựa áp sát hai bên chiếc xe, ít cũng phải đến hai ba chục người.

Phạm Thần ngồi trong xe ngựa, miệng không khỏi nổi lên ý cười, Trúc Cơ đan không phải thứ mà hắn có thể dễ dàng mua như lần này.

Vốn khi đấu giá vừa kết thúc, hắn đã liền sai người báo tin về cho cha của mình, hắn chắc rằng ông sẽ rất vui mừng, đương nhiên ánh mắt đôus với hắn cũng sẽ thay đổi. Đừng nhìn hắn là thiếu chủ của một thành thì muốn làm gì cũng được, mọi hoạt động của hắn đều dưới sự quan thúc của cha mình. 

Nhưng sau Phạm Thần đã nghĩ lại, nếu buổi chiều khi gặp Cao Thăng sẽ khó mà lo liệu, tính hắn rất khó biết cách nói chuyện để người khác vừa lòng, nếu Cao Thăng cố tình tìm lý do để lấy Trúc Cơ đan thì lại càng khó, hắn sợ khi từ chối không đúng cách sẽ làm Cao Thăng không vừa lòng, hơn nữa việc hắn lo nhất là đêm dài lắm mộng.

Trong bóng đêm, một người không biết từ đâu xuất hiện, một cách không ai phát hiện được, từ một tán cây ven đường nhảy xuống, cả người bận đồ đen, truiwngf kiếm trong tay xuất ra, ánh trăng lờ mờ chiếu rọi phát ánh quang rạng rỡ, nơi nó nhắm tới là một trong hai chiếc xe đi ở phía dưới.

Mấy người hộ vệ gần đó vội hô to, hốt hoảng rút binh kí ra cản mũi kiếm kia, người áo đen nọ quét ngang trường kiếm, hất ra các binh khí cản đường, nhưng cũng vì thế mà bị cản trở, người mượn lực bay lên, chân trực tiếp chạm lên trên nóc kiệu.

Không do dự, trường kiếm lạnh lùng đâm xuống.

Đám hộ vệ mặt tái xanh, vội phí thân mình, tất cả vũ khí cùng nhằm người kia.

Tay trái người nọ xuất hiện thêm một thanh kiếm mỏng, mạnh mẽ quay người kiếm quét đi những thứ cản đường nó.

Theo thế, trường kiếm kia đã cắm sâu vào vì thế mà kiệu vỡ tung, lực đạo cực khủng kiếp. 

Con ngựa kia chấn kinh, ngẩng đầu hí dài.

"Ah...ah..!"

Nghe thấy âm thanh này,ấy người hộ vệ thở ra một hơi nhẹ nhàng chút ít, nhưng vậy cũng tức người an toàn.
Người áo đen cũng nhảy ra một đoạn xa, ánh mắt hơi tức giận, người trong xe hiển nhiên là Phạm Vũ Mặc, người hắn không cần đến. Chiếc kiệu này làm từ một loại gỗ đặc biệt chắn thần thức, chính vì vậy hắn khó mà xác định.

"Xoạt..."

Mấy người hộ về cách đó một khoảng đã kịp phản ứng, hầu hết phi về phía người áo đen, còn lại đứng ngay sát kiệu.

"Keeng...keeng.."

Tiếng binh khí bắt đầu giao nhau, đám người số lượng hơn hẳn.

"Mau bảo vệ hai vị thiếu chủ"

Một người hét lớn.

Trong đám hỗn chiến, người áo đen hiện tại đang thủ thế, nhưng lợi thế lại nghiêng về phía hắn, mấy làn hắn đã ra chiêu nhưng lại chỉ có thể làm chút ngoại thương hơi mạnh một chút, lý do chính vì hắn không dùng lưỡi kiếm để chém mà lại dùng nó để đập.

Chính vì vậy mấy tên hộ về biết như vậy lại càng không ngần ngại. Nếu cứ như vậy họ chắc chắn có thể thắng.

Áo của hắn hiện tại đã xuất hiện thêm vài điểm đỏ, không còn nguyên vẹn nữa.

Cắn chặt răng, người áo đen đã không còn bình tĩnh được nữa, kiếm hai tay xoay ngang, lưỡi kiếm lướt qua phần ngực từng tên xung quanh, chân liẻn tục đạp mấy cước.

Máu bắn ra, những tên hộ vệ không ngờ tình hình thay đổi liền bị chém trúng hết, ngực bắt đầu chảy máu. có những vết bắn mạnh vào áo của người áo đen.

Tất cả đều bị hất văng ra, nhưng đây không phải vết thương chí mạng, bọn họ tiếp tục phi vào lần nữa.

Chẳng đợi mấy tên hộ vệ, người áo đen thân thể chợt lướt nhanh, tốc độ kiến mấy người họ không phản ứng được.

"Bịch...bịch.."

Mỗi khi người áo đen lướt tới đâu, mấy tên hộ vệ liền gục ngay xuống, chân bọn chúng từ bao giờ có thêm một viết thương ở cổ chân.

Nhận thấy tình hình thay đổi, mấy người ở kiệu hét lớn, đồng loạt đứng về một phía ở trước kiệu. Phạm Vũ Mặc hiện giờ cũng đã được chuyển vào trong một kiệu cùng với Phạm Thần.

Cũng không ngần ngại, người áo đen một lần nữa lao tới, tay đã mất đi một thanh kiếm từ bao giờ.

Đám hộ vệ hiện tại chỉ còn rất ít người, bọn họ thật sự cảm thấy sợ hãi, tu vi của người trước mặt không phải thứ mà họ có thể đối phó.

Tất nhiên họ chính vậy mà vài phút sau đã nằm hết ở dưới mặt đất. Vẫn không có người chết nhưng muốn cử động thì ko thể. Ánh mắt tất cả mọi người giờ một mực chú ý tới người áo đen đang bước về phía kiệu lớn kia.

"Ngươi có thể tự bước ra đây !"

Trả lời câu nói kia, Phạm Thần trong kiệu tự độn bước ra cùng gương mặt tái nhợt.

"Xin các hạ tha mạng cho tôi"

Phạm Thần vội vàng quỳ xuống, không hề còn tác phong thiếu chủ nữa.

Thấy thế mấy người thị vệ đang nằm không khỏi kinh bỉ.

"Hãy đưa ta Trúc Cơ đan !"

...

Hàn Nhật nhìn mấy thứ trên bàn chán nản chỉ muốn nằm nghỉ, cả buổi chiều nay hắn đã đi mua rất nhiều tài liệu, chính là vì làm mấy cái quả cầu đen xì trên bản này.

Thứ này theo lão đầu gọi chính là Hỏa Bạo. Tác dụng của nó hắn đã nghe qua, quả thật rất kinh khủng, có thể nổ chết một người đó.

Hắn đã chui vào rừng để luyện tập chế tạo.Nhưng đáp lại hắn là hoàn toàn thất bại. Hắn luôn luôn làm xịt và không hề có chút phát nổ nào cả. 

Chính vì vậy mà hiện tại hắn mang luôn cả vào nhà trọ để chế tạo.

Chương 33: Gái (2)

“Khụ...khụ...tức chết mất...sao toàn xịt vậy...” Hàn Nhật tay hất hết mấy hạt bụi mù trước mặt, lòng vẫn thật khó chịu.

“Thử lại...”

“Lấy một ít bột Quỳnh Hoa từ một chiếc lọ bên cạnh ra, trộn thêm ít bột Hỏa Liên, tiếp nén chặt lại vào bên trong quặng sắt tinh kiết “ Hàn Nhật lẩm bẩm, đồng thời tay cũng không ngừng di chuyển, vì là quặng sắt nên khá dễ nắn, hai tay đan lại rồi nén quặng sắt thành một hình tròn.

Nhìn tác phẩm mới của mình Hàn Nhật cũng gật đầu, tuy không mấy tròn lại có chút hơi thô nhưng như vậy đã là tạm được.

Hắn không dừng lại ở đó, tiếp tục làm thêm gần hai chục cái như vậy nữa mới dừng lại.

Nhìn mấy quả cầu này trong lòng Hàn Nhật như chảy máu, sắt tuy không có gì quý nhưng cũng không thể nói là rẻ, đến năm linh thạch mới được một cân, tốn nhất lại là hai loại bột Quỳnh Hoa cùng Hỏa Liên, tổng hai thứ này nuốt trọn hơn trăm linh thạch của hắn. Lại thêm vài thứ khác nữa, chỗ này cũng phái năm trăm linh thạch là ít.

Nhớ đên lúc còn là ăn xin, việc ăn lo một bữa quả thật là không thể, ở Lưu Phúc trấn tiền phổ thông lại là tiền đồng và tiền vàng, một chiếc bánh màn thầu giá ít cũng đã bảy đồng, không kể có nhân còn đắt hơn, linh thạch ở đó quá quý hiếm, nếu chỉ càn có một viên thôi sợ cũng sẽ có thể ăn no cả tháng. Kiếm ăn ở một nơi như vậy không hề dễ dàng, khi đó hắn vẫn còn rất ngớ ngẩn chỉ sống bám theo Nhà chứ chưa thể xin các việc được, mà kể cả có xin cũng chả có ai nhận. Không một người chủ nào muốn mạo hiểm để tuyển một đứa tiểu tử cả, danh tiếng tại đó quan trọng hơn cả doanh thu.

Mà hiện giờ hắn liền lúc dùng lãng phí hơn trăm linh thạch sao có thể không sót được, cứ mỗi lần thất bại lòng hắn càng đau a. Nếu trước hắn có số tiền như vậy thì chắc chắn bây giờ hắn khôbg ở đây. Nhưng Hàn Nhật không thể không làm vậy, không cách nào biết hắn sẽ gặp nguy hiểm gì trong lần này, việc chuẩn bị là rất cần thiết.

Gom lại thành một đống để một góc bàn.

Rút một tờ giấy vàng nhỏ ra, bút lông chấm vào bát máu gà trống, ánh mắt Hàn Nhật như ngưng tụ tại một điểm, hít một hơi thật sâu, hắn bắt đầu đặt bút. Một dấu đỏ đầu tiên được in lên tờ giấy, bút tiếp tục đưa đi, tạo thành những nét tựa như không theo trật tự nào cả.

Nét mặt Hàn Nhật nghiêm lại, dù chỉ là đang đeo mặt nạ nhưng vẫn có thể thấy rõ một chút mồ hôi chảy từ trán hắn.

“Xong” Trong đầu Hàn Nhật hô lên khi vừa vẽ xong nét cuối cùng.

Đây là một loại bùa, Hàn Nhật đã được lão đầu nhắc qua nhiều loại phù cùng tác dụng của chúng, trong đó cá một loại là Hỏa Cầu phù là gần giống với tác dụng của Hỏa Bạo, đều dùng kích phát nổ nhưng uy lực lại có chút yếu hơn, lại thêm khó chế tạo. Bùa hắn đang làm là Kích Phát phù đặc chế riêng cho kích hoạt Hỏa Bạo.

Cẩm Hỏa Bạo lên, đầu tiên dùng dao khắc một lỗ nhỏ lên nó, lại đính Kích Phát phù lên điểm đó.

“Vậy là hoàn thành, xem lần này có được không đây” Trong lòng Hàn Nhật không ngừng cầu nguyện, nếu lại hỏng nữa coi như hắn mất đi một khoản tiền vô ích nữa.

Vì đât là lầu hai, Hàn Nhật cũng chắc rằng không ai dám dò xét phòng mình khi không được cho phép cả.

Như mọi lần hắn đem Hỏa Bạo lại gần trong một không gian góc phòng, theo như tìm hiểu thì trong nhà trọ này có một ít trận pháp, nhờ sự giúp đỡ của lão đầu hắn cũng đã liên kết một chút vào trận pháp phòng ngự cấp 1 của riêng mình giúp nó thêm kiên cố, ngoài phạm vi của nó sẽ không ảnh hưởng, như vậy sẽ không làm kinh động đến ai, lại tiện thực hiện.

“Bạo...”

Hàn Nhật hô lên một tiếng đồng thời ném Hỏa Bạo trong tay ra.

Dưới ánh mắt của hắn, lá Kích Phát phù dần dần chuyển đổi đỏ lên một chút, ban đầu từ xung quanh, sau đó lại lan dần dần bào bên trong.

“Xì...”

“Lại thế nữa, thất bại hoài vậy...”

Kích Phát phù gắn trên Hỏa Bạo hiện đã tan thành tro bụi, cùng với vậy bên ngoài bề mặt hỏa bạo hình thành lên một lớp han. Đây chính là thể hiện Hỏa Bạo đã thất bại.

“Thử lại, mình chắc chắn sẽ thành công.” Hàn Nhật nắm chặt tay đi về phía bàn, tay bắt đầu cầm chiếc bút lông.

“Bạo...”

“Xì...”

“Bạo...”

....

“Cạch...”

Đặt mạnh tay chiếc bút lông xuống, nhìn đống tài liệu dùng linh thạch quý báu mua về đã uổng phí gần hết, tâm tình Hàn Nhật tồi tệ hơn bao giờ hết, tuy hắn có thể kiên trì đến cùng, nhưng điều kiện là hắn cũng phải có tài liệu cùng thời gian vô số, đây lại liên tiếp thất bại, hắn không thể không nổi giận.

“Lão đầu, ông mau ra chỉ rõ ta sai ở đâu được không vậy, nếu cứ như thế này ta phát điên mất”

“...”

Lão đầu vẫn im lặng, đúng như lão nói với Hàn Nhật được dạy xong cách làm Hỏa Bạo.”Tiểu tử, hiện tại như vậy là ổn rồi ngươi tự làm lấy đi.”

“Sat thủ thiên tài, ta mong ngài có thể giúp cho ta được không vậy! “

“Sát thủ ngài thật là một nguiwuf ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, ngài tốt bụng có thể nói cho kẻ ngu ngốc như biết mình sai ở đâu không.”

....

Hàn Nhật nói đến cong cả lưỡi mà lão đầu vẫn không nói một câu, cứ im ỉm im ỉm.“Được rồi, vậy mình sẽ làm nốt số tài liệu này vậy.”

Hàn Nhật tức giận với lão đầu.

Để làm một Hảo Bạo cùng cả bùa Kích Phát tổng thời gian cũng đến nửa giờ, với số tài liệu còn lại Hàn Nhật dự tính ít cũng phải được mười cái nữa.

Lúc này Hàn Nhật cực kì thận trọng trong từng động tác, từ tỉ lệ trộn bột Quỳnh Hoa và Hỏa Liên, đến công đoạn pha máu gà trống.

Đến khi trời đã là một giờ sáng hắn đã chính thức xong tất cả.

Bây giừo là lúc kiểm tra thành quả.

“Bạo...”

“Bạo...”

“Bạo...”

...

Hàn Nhật đáp liên tiếp mấy quả cùng một lúc, kết quả cũng không khả quan, dù Hảo Bạo khi được Kích Phá phù biến thành đỏ nhưng cũng chưa hề có dấu hiệu nổ.

“Đây là quả cuối cùng rồi...”

“Bạo...”

“Thôi mai lại tiếp tục vậy, giờ mình sẽ đi tu luyện” Hàn Nhật liền quyết định ngay sau khi Hảo Bạo được tung ra.

Nhưng sau đó Hàn Nhật đã phảo dừng lại.

“Ầm...”

Một tiếng nổ nhỏ truyền đến tai Hàn Nhật, nhưng cũng đủ để nét mặt hắn cười vui vẻ, trong đầu hắn bây giơf hiện hai chữ “ Thành công”

Do được trận pháp trấn giữ vì vậy gian phòng hoàn toàn không có vấn đề gì, Hàn Nhật ánh mắt chăm chú nhìn vào đám bụi góc phòng.

“Cái gì thế này? “

Hàn Nhật bị đơ ra khi nhìn vào đám bụi đã tản đi chút ít, nơi đó tự dưng lại xuất hiện thêm một thứ khác nằm im ở đó.

“Lãi đầu, ông sao không nói với ta khi thành công còn xuất hiện thêm hình nộm vậy”Hàn Nhật mặt vẫn đờ ra, miệng há hốc, trong khi vẫn đang vội dùng thần thức hỏi lão đầu.

“ Hả ngươi đã thật thành công sao! “

Lão đầu hiện giờ cuối cùng cũng nói.

“Đúng vậy, nhưng ông vẫn chưa trả lời ta, thật sự khi thành công xuất hiện cả thêm hình nộm sao.”

“ Làm gì có, tiểu tử ngươi vui quá đến ngu rồi sao”

“Đâu có ông nhìn góc phòng kìa”

“Hả! Đây đâu phải là hình nộm, là người mà tiểu tử”

Lão dầu lập tức hô lên sau khi nhìn kĩ ở góc phòng kia.

“Vậy sao? “

Hàn Nhật khí hiểu, cẩn trọng bước lại gần góc phòng, hắn mới có thể nhìn kĩ, đây là một người cả người hắn đều một màu đen, hiện tại nằm im ở đó, không hề có chút động tĩnh.

“ Đúng thật, nhưng sao lại xuất hiện ở đây được, lại hắn hình như đang bị thương đến hôn mê thù phải”

Sau khi dùng thần thức đảo qua người kẻ mới xuất hiện này Hàn Nhật liền kết luận.

“Ta vừa không có để ý, tiểu tử ngươi xem lại thử đi”

Hàn Nhật mắt nhìn một lượt quanh phòng, sau khi nhìn qua chiếc cửa sổ mới hiểu được, cánh cửa vừa rôuf vốn đóng nhưng hiện tại đã được mở tung ra từ bao giờ.

“Ha ha...ta buồn cười chết mất...”

Hàn Nhật bỗng nhiên cười lên.

“Um! quả thật kẻ này số thật xui sẻo mà “

“Ha ha đúng vậy, hắn thật quá xui sẻo, lại chịn sdungs lúc Hỏa Bạo nổ làm chi, lại nhảy vào đâu không nhảy lại đúng chỗ đó...haha”

“Cười cái bép...mau xem kĩ tên đó đi”

Bị Lão đầu nhắc nhở Hàn Nhật cũng tạm thời dừng lại, hắn cũng cảm thấy mình hơi quá nhưng có lẽ vì căng thẳng quá lây mới vậy.

Xác định kẻ tới đã thật sự bất tỉnh Hàn Nhật yên tâm, do kẻ này vẫn nằm úp xuống nên Hàn Nhật phải lật lại.

“ Sai người hắn lại nhiều viết thương vậy” Hàn Nhật tự hỏi sau khi nhìn thâys luên tiếp mấy vệt máy dài trên người kẻ này. Toàn thân hắn quần áo đã tả tơi, thêm nữa có thêm mấy vệt máu đã thấm loang ra. Có lẽ đây mới chính là nguyên nhân chủ yếu kiến hắn bất tỉnh.

“Ta tuy không cảm nhận rõ nhưng ít người này cũng tu vi tầng chín đó, tiểu tử ngươi cẩn thận một chút.”

Nghe vậy Hàn Nhật bất ngờ nhưng cũng nhanh bình thường lại, các viết thương trên người hắn không phải thuộc loại thông thường mà rất nghiêm trọng, về phần Hỏa Bạo có lẽ chỉ là một phần nhỏ mà thôi.

Nhưng Hàn Nhật vì thế mà càng đề phòng hơn, tu vi tầng chín sao có thể là dạng thường được.

“Lão đầu, hay ta báo cho bịn người Ngô Mộc Lâm biết”

Hàn Nhật nhanh chings quýêt định.

“Việc này trước tạm thời xem xét, ngườu này hiện đang bất tỉnh không thể nào dậy ngay được, chúng ta cứ để đó hẵng hay.

“Được rồi! Để xem kẻ này là ai “

Hàn Nhật gật đầu, hắn nhinanh chóng tò mò mà lật khăn che mặt người này ra.

“ OMG!Gái!” Lãi đầu thốt lên.

....

p/s: mong mọi người thank và cmt chỉnh sửa và nhận xét. đây sẽ là động lực để tác giả viết.

Chương 34: Đừng... Dừng lại

Hàn Nhật hơi lặng người khi nhìn mặt kẻ ái đen này, nói đúng hơn là dung nhan. Hắn tuy không biết gì về thẩm mĩ hay đánh giá vẻ đẹp của một người nhưng cũng không thể nào kìm được lòng rằng người trước mặt thật đẹp.

Người này, không phải nói là cô gái này hiện giờ gương mặt đã tái nhợt nhưng vẻ đẹp vẫn được rõ ràng, mái tóc sau khi được cởi bỏ lớp chùm hơi xõa ra xung quanh, tóc trên trán hơi ướt nhưng như tạo thêm vẻ đẹp cho gương mặt xinh đẹp này, chiếc mũi nhô cao, lông mi cong dài với lông mi như lá liễu vậy.

Đây có lẽ là người đẹp nhất mà hắn từng gặp. Hàn Nhật rất ít khi tiếp xúc với phụ nữ trẻ, mang nặng tư tưởng, mọi người thường rất ít cho người phụ nữa nào trẻ tuôur ra ngoài, hầu hết đều ở trong nhà cả thường là những người phụ nữ đã có chồng mới hay đi ngoài đường, mà cũng chỉ khi họ đi mua thức ăn cho gia đình mìn mà thôi, là một ăn xin hắn cũng không thường nhìn kĩ gương mặt mọi người, vì như thế ho sẽ càng chán gét ngươi, để một tên ăn xin nhìn ngắm không có gì hay ho cả, vì thế hắn không nhìn nếu không sẽ không có cơm ăn. Nếu là mình thù Hàn Nhật có thể nhịn nhưng còn Nhà nữa thì không thể. Khi mọi người cho ngươi thứ gì đó thì ngươi chỉ cần cảm tạ cùng chúc phúc là được. Đấy là thứ mà hắn học được.

Ăn xin không phải là một thứ có thể dựa dẫm, cho dù ngươi làm cách gì, nịnh hót ra sao cũng chẳng thể đủ ăn, Hàn Nhật đã phải học rất nhiều thứ từ khi ở cùng Nhà. Đã nhiều lần hai bọn họ nhịn ăn đến cả tuần vì không hề có ai cho thức ăn cả. Hắn đã khong chịu được mà trộm ít cơm thừa của một cửa hàng, khi đó hắn chưa có giỏi nói dối, vì vậy mà Nhà dễ dàng phát hiện, kết quả là giận tới không thèm để ý hắn trong một thời gian.

Đã thiếu thốn lại không được ăn cắp như những tên ăn xin khác, Hàn Nhật chỉ còn cách làm tốt cách xin ăn mà thôi.

“Một cô gái thật xinh đẹp!” Hàn Nhật nhận xét.

“ Cũng được gọi là mỹ nữ nhưng có vẻ còn non lắm, ta xem gương mặt cùng lắm chắc chỉ mới 16 17 mà thôi.”

“ Làm như ông gặp nhiều lắm không bằng, ta đây là lần đầu tiên thấy người xinh đẹp vậy đó”

“ Chỉ tại người không biết chứ không phải không có, nếu ngươi ra ngoài thế giới thật thì quan điểm của ngươi sẽ hoàn yoanf khác, nhất là những người tu luyện mị thuật lại càng kinh khủng.”

“Không nói đùa với ngươi, khi trước mỹ nữ như vậy ta muốn cũng cả đống, giờ ta thật nhớ cảm giác đó à”

Lão đầu như nhớ lại, giọng hơi tự đắc.

Hàn Nhật không dám nói thêm vấn đề này nữa, vội chuyển đề tài.

“Lão đầu hiện giờ ta làm gì đây, cô ta sao tự dưng lại phi vào phòng này chứ.”

“Xung quanh đây hiện giờ vẫn chưa có động tĩnh gì, hẳn là mọi người chưa phát hiện, chúng ta cứ xem xét cẩn thận trước.”

Lão đầu cũng không có trêu đùa nữa mà giọng cũng nghiêm nghị đi phần nào.

Hàn Nhật ngó ra bên ngoài dúng là chưa hề có động tĩnh khác lạ gì, đóng chặt cửa sổ lại hắn mới yên tâm phần nào.

Nhìn vào cô gái dướu đất Hàn Nhật bắt đầu thấy khó sử, hắn giờ không hề muốn gặp bất chắc gì, nếu được thì hắn có thể lập tức ném người này đi mà không do dự.

“Ta thấy cô ta thân đang bị trọng thương thêm nguyên khí đã gần hết, xem chừng còn lâu mới có thể hồi phục, có lẽ cô ta vào đây chỉ là trùng hợp không hề có ý nhằm vào ngươi.” Lão đầu đưa ra nhận xét.

Gật đầu, Hàn Nhật hoàn toàn tán thành, không một kẻ nào ngu lại có thể vào bên kẻ mình muốn hẵm hạu lại trong tình trạng như vậy cả, hắn hoàn toàn chắc vậy, không thể nào giả vờ được, nếu có thể lừa qua mắt hắn thì có thể được, còn đây lại là lão đầu thì hoàn toàn không thể, hiện tại Hàn Nhật vẫn có thể mơ hồ cảm nhận lão đầu rất mạnh, hắn chưa hề gặp người nào so với lão được.

“Ông vẫn chưa trả lời ta, hiện giờ nên làm gì với người này?” Hàn Nhật vội dục.

“Tự túc”

“Ăc...lại vậy, ông đừng đùa nữa được không ta thực sự không biết nên làm gì.”

Hàn Nhật bắt đầu bối rối, lão đầu luôn luôn vậy có việc gì chỉ nói rõ ban đầu rồi ngay lập tức lẩn đi.

“...”

“Nghĩ nghĩ... một cô gái tự dưng xuất hiện trong phòng, tu vi cao ngất ngưởng, còn nữa lại rất xinh đẹp”

Đi đi lại lại quanh phòng, thỉnh thoảng Hàn Nhật vẫn liếc nhìn cô gái kia, đầu không khỏi một trận đau.

Nhưng chợt bước chân hắn dừng lại, bởi mắt hắn đang dán vào một thứ khác.

Hàn Nhật bước và ngồi xuống ngay cạnh cô gái, mặc kệ vết thương trên người vẫn còn chảy máu, hắn nhẹ nhàng cẩn thận tháo chiếc giới chỉ trên tay ra.

“Fuck! Sao không mở được”

Vốn đang vui mừng nhưng tâm trạng Hàn Nhật lại cụt ngủn, dù có cố gắng dùng thần thức ra sao hắn cũng không mở được.

“Cấm chế”

Lập tức hai chữ này vang lên trong đầu Hàn Nhật, đã một lần hắn nghe qua giới chỉ thường có cấm chế nhưng mấy lần trước hắn đều lấy ra dễ dàng nên cũng không hề để tâm, không ngờ lần này lại có.Theo như hắn biết cấm chế dùng tu vi hoặc cấp độ trận pháp mà nâng lên, nếu người đặt cấm chế chết nó cũng sẽ tự động biến mất.

“Không...không thể thế được...”

Hàn Nhật muốn khóc, miếng ăn vào tận miệng rồi mà không lấy được, đây không phải cảm giác dễ chịu tí nào.

“Cộp...cộp...cộp...”

Liên tiếp dùng búa đập mạnh vào giới chỉ.

“Rầm...rầm...”

Hàn Nhật mắt đỏ không màng gì cả đập, bổ, chém dùng mọi vũ khí tấn công vào giới chỉ.

Người ta nói vì tiền kích động là rất phải, dù sao cũng có trận pháp, Hàn Nhật đập nhiệt tình.

Cuối cùng bất lực, Hàn Nhật chỉ đành tạm thời đeo lên, giới chỉ cũng không khác gì một ngôi nhà tiện lợi, ngươi có thể mang nó bên mình vào đựng mọi thứ nhưng phải đảm bảo thứ đó nhỏ hơn không gian ngôi nhà, do chiếc nhẫn mới này cao cấp hơn chiếc của hắn vì vậy không thể cất được.

“ Tu luyện, kệ cô ta, nếu mai cô ta chết thì càng dễ dàng”

Hàn Nhật quyết định.

“Tiểu tử khoan đã, lần trước ta dạy ngươi về huyệt đạo ngươi còn nhớ rõ không”

Chẳng ngờ được lão đầu lại lên tiếng.

“Có, nhưng chỉ nhớ sơ qua”

Hàn Nhật trả lời thành thật, dù sao huyệt đạo từ khi được học đến nay hắn chưa được dùng nhiều.

“Ta biết mà, nếu cứ nói không sao có thể nhớ kĩ, ít nhất cũng phải có minh họa chi tiết sẽ tốt hơn rất nhiều”

“Là sao? “

“Thì lần trước ta chỉ dùng hình nộm, ta lo ngươi khó hình dung, nên bây giờ sẽ dạy lại.”
“Vậy lần này có gì khác sai? “ Hàn Nhật vẫn chút mơ hồ.

Lão đầu đột nhiên hét lớn. “Ngu ngốc, sao ngươi lại ngốc đến vậy, ở kia có ngay ví dụ đó, cơ hội trời cho, hịc là thích hợp nhất rồi.”

“Ờ. Ra vậy, thôi được rồi, dù sao cô ta cũng chưa làm gì, dùng để học một chút cũng được, mai cũng sẽ trở lại Thanh La thành rồi.”

...

“Tiểu tử ngươi chỉ chỏ cái gì vậy “

“Chẳng phải ta đang đọc lại tất cả các huyệt đạo đây sao, Huyệt Cưu Vĩ là chỗ này”

Hàn Nhật vẫn tiếp tục thành thật ôn lại bài học, tay vẫn chỉ trỏ vài thân thể cô gái kia.

“Ngươi...”

Lão đầu cạn lời, chỉ trách tên này chậm hiểu.

“À tiểu tử ta quên mất, lần trước khi ta dạy còn thiếu sót, cũng không phải tại ta, chỉ là hình nộm chỉ là chung chung nên không thể kĩ được, có một số huyệt chỉ thể hiện ở giới tính, ngươi giờ hãy xem xét kĩ tất cả người này rồi ta sẽ nói cho.”

“Ô! Thật vậy sao, ta làm liền”

“Tiểu tử, sao vẫn chưa làm”

“Haha ta biết tỏng ý ông rồi nha”

“...”

Hàn Nhật lúc này cũng hiểu cmnr, chắc hẳn lão lâu không được gặp một cô gái nên có chút không nhớ thân hình, Hàn Nhật bắt đầu thấy chút thương cảm.( mani nó trong sáng lắm nha)

“Tiểu tử ngươi đừng nghĩ bậy, ta chỉ muốn dạy cho ngươi mà thôi”

“Biết rồi!”

“Nè thật sự ta chỉ muốn tốt cho ngươi thôi mà, không hề có ý gì khác”

“Ta hiểu mà” Hàn Nhật thật lòng nói.

“Vậy thôi không cần nữa, khi khác ta dạy cũng được.”

Lão đầu thực sự muốn khóc, sao vừa rồi tiểu tywr này ngu vậy mà giờ không thế, ta lâu chưa có nhìn gái à.

Nhưng Hàn Nhật vẫn cương quýêt.

“Không! ta muốn học ngay”

Hắn hiện muốn lấy lòng lão đầu, lại một chú xíu thương cảm, để sau này có việc nhờ sẽ dễ.

“Dừng lại, ngươi không được cởi”

“Ta muốn”

“Đừng...dừng lại...”

.....

p/s: Hiện ta đang chút bận, nên c này hơi ngắn, mong mọi người thông cảm. Đệ nhất sát thủ trọng sinh tán gái báo thù rửa hận năm xưa. Truyện đã hơn 500c hãy đọc .

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau