CỰC PHẨM ĂN XIN CƯỜNG HÃN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cực phẩm ăn xin cường hãn - Chương 1 - Chương 5

Chương 1-1: Lưu Phúc trấn (1)

Thái Thanh đại lục tại một trấn nhỏ có tên Lưu Phúc trấn, xung quanh thôn bao phủ bởir núi rừng rộng lớn xen lẫn là những khu đồng bằng nhỏ hẹp nơi người dân trồng lúa mưu sinh sống cuộc sống của những người phàm vui vẻ.

Vốn dĩ là vậy nhưng không hiểu ba năm về trước không biết vì sao thiên địa xảy ra dị tượng ở đây khiến bây giờ Lưu Phúc trấn tụ tập không ít người đến điều tra dị tượng.

Theo lời kể của một người dân ở đó, đêm ấy, là ngày sau mùa thu hoạch lúa. Hôm đó trời vẫn như thường bỗng không hiểu sao tự dưng sấm chớp lóe liên hồi đánh xuống không ngớt, rồi bầu trời chuyển sắc đỏ. Mọi người trong trấn không ai dám ra ngoài chỉ he hé mở cửa ra nhìn từ xa.

Lúc đó bầu trời như bị rạch ra vậy kèm theo đó là một đợt khí thế cho mọi người trong trấn cảm thấy như đang đứng trước thần thánh. Kèm theo đó là một đợt khí sinh cơ tràn đến. Nhìn từ xa như bầu trời đang mở chiếc miệng rộng của thiên địa thở ra từng luồng sinh cơ vậy.

Qua hôm đó trên bầu trời của Lưu Phúc trấn liên tiếp xuất hiên các luồng sáng khác nhau bay qua bay lại. Lúc đó liên tiếp xuất hiện rất nhiều người hỏi han về việc đó. Với việc này người dân cũng thành thật kể nhưng ai cũng không thể kể quá rõ ràng vì xung quanh khu vực lúc đó bị che bởi nàn khói mờ.

Việc này tựa hồ diễn ra chỉ trong một năm rất nhiều người đến điều tra nguyên nhân nhưng có vẻ không thể tra ra được điều gì quan trọng.

Thế rồi cũng từ từ lắng xuống nhưng số người đến Lưu Phúc trấn vẫn không có giảm trái lại càng tăng nghe nói luồng khí đó rất có lợi cho việc tu luyện. Vì thế hai năm trở lại đây việc buôn bán của trấn vô cùng thuận lợi kinh tế phát triển ầm ầm các thương nhân đến đây vô cùng nhiều, người dân không phải làm nông nữa.

Lúc này trên đường người qua lại tấp lập, bỗng nhiên ở đâu đó có tiếng la thảm thiết:

-Cha người đừng đi mà về với mẹ con con đi.

Tiếng la này rất to át hẳn tiếng mua bán thông thường. Chả mấy chốc đám người đã tụ vào một chỗ để xem náo nhiệt.

Trong đám đông một đứa và một người đàn ông đứng ở giữa đó, đứa trẻ thì khoảng mười tuổi, thân hình gầy gò, quần áo trên người đã không còn nguyên ven. Đứa tre này cả người ngồi xuống mặt đất, tay thì ôm chặt chân của một người đàn ông trung niên.

Lúc mội người xung quanh đã vây kín lai, đưa trẻ lại hét lên:

-Cha đừng nhẫn tâm như vậy, mẹ con đang ở nhà đợi cha mà.

Trên mặt người đàn ông lộ vẻ lúng túng vội xua tay nói với người xung quanh:

-Không phải tiểu tử này không phải con ta.

Rồi lại quanh xuống dùng tay hất tiểu tử đang bám vào chân mình:

-Tiểu tử nhà ngươi bị sao vậy mau buông ta ra, ta không phải là cha của ngươi, mau buông ra.

Nghe vậy tên tiểu tử bên dưới lập tức kêu gào to hơn:

-Sao cha lại có thể nói như vậy chứ, con là chính mẹ sinh ra mà, giờ cha lại không nhận con thì con biết sao.

Nói xong thàng bé bắt đầu khóc to. Người đàn ông vội vàng đá đá đứa tre ra.

Mọi người xung quanh tháy thế liền kinh bỉ:

-mẹ kiếp sinh ra con rồi mà lại đi bỏ nó, không biết nhục à.

-Đồ không biết chịu nhiệm, lão tử kinh bỉ ngươi.

-Thằng bé thật tội nghiệp, lại có một người cha như vậy.

Thấy mọi người chửi mắng mình, chân thì bị tiểu tử bên dưới giữ chặt không thể cử động người đàn ông cực kì tức giận. Lại nghe câu tiếp theo của thàng bé người đàn ông lại muốn nổ phổi.

-Cha à mẹ con đang ốm nặng ở nhà, tiền thuốc không có cha đừng lấy tiềm đi đánh bạc nữa.

Người xung quanh nghe vậy càng thông cảm hơn với đứa trẻ và căm gét nhìn tên đàn ông kia.

-Đồ bỉ ổi bỏ vợ bỏ con lại còn đi đánh bạc nữa, ài thàng bé khổ quá.

-đã không làm gì được mà lại còn lấy tiền đi đánh bạc. đò đàn ông thối.

-Mau trả tiền cho thằng bé đi mua thuốc mau.

Lúc này người đàn ông bị ôm chân giận đến nỗi trên mặt nổi gân xanh. cố hết sức đạp tên tiểu tử kia ra, quát to:

-Tên ăn xin đáng chết, mẹ kiếp tự nhiên bị điên hay sao mà nhận tao làm cha mày,

Vợ con tao đang ở nhà rồi, mày, mẹ kiếp ăn bám tao à.

Tưởng rằng mọi người xung quanh nghe sẽ hiểu ai ngờ lại mắng càng to:

-Thì ra là có vợ hai, thảo nào lại bỏ vợ con, tên này đúng là loại vũ phu mà.

-Hừ, đúng là nhục mặt cho đàn ông chúng ta, mẹ ta đây ba vợ mà vẫn lo hết được, đằng này...ài.

-Tên này đúng là không bằng cầm thú mà sao trong Lưu Phúc trấn này lại có lọa người như vậy tồn tại chứ.

................

Sốc, người đàn ông trên mặt hiện tia khổ sở, hắn thực sự cơ hồ suýt ngất. Lại thấy tiểu tử bên dưới ôm chặt không buồn làm bộ ra vẻ đáng thương mà khóc lóc cầu xin, hắn cảm thấy như sắp điên mất, không biết hôm nay bước ra cửa bằng chân nào mà lại xui như vậy, đụng phải một tên tiểu tử biến thái như vậy.

Thấy tình hình không ổn, người đàn ông cắn răng móc trong túi ra mấy đồng, lại làm bộ ngồi xuống âu yếm đưa tiền cho tên nhóc kia nói:

-Đây tiền con về mua thuốc cho mẹ con đây.

Trên mặt đứa trẻ tựa hồ có chút vui mừng liền đó, nói nhỏ vào tai gã đàn ông:

-Ai bảo dám chửi ta. Hừ, lần sau xem ngươi còn dám kinh thường ta nưa không.
Người đàn ông mặt mếu máo tựa hồ khóc không ra nước mắt. Chả là ban nãy hắn định mang tiền đi đánh bạc, lại ra đúng đầu ngõ gặp ngay tên tiểu tử ăn xin này ở đó. Sợ xui xẻo hắn liền mắng chửi rồi đuổi đi. Có nghĩ thế nào hắn cũng không thể nghĩ được tên tiểu tử ăn mày lại theo hắn đến đây và bày ra trò này. Bây giờ cho hắn tiền hắn cũng chả dám nữa, chỉ mong mau xong chuyện này rồi chuồn thật nhanh khỏi tên tiểu tử này.

Mọi người xung quanh thấy hai cha con như vậy, nhất là đứa trẻ kia tựa đang cưc kì vui vẻ dựa vào vai cha nó, nhất thời nổi lên một trận thương tâm.

-Đúng là đứa trẻ dễ dỗ mà, cha nó mới cho ít tiền mà đã vui vẻ vậy, ài...

-Có lẽ bình thường cực khổ à,

..........................

Ánh mắt nhìn về đứa trẻ ăn mặc rách nát ka có chut cảm thông.

Người xung quanh lúc này cũng bắt đầu tản đi, chỉ là trước khi đi vẫn không quên để lại ánh mắt kinh bỉ cho người đàn ông.

Sau một lúc, đường phố đã trở lại như ban đầu. Người đàn ông và đứa trẻ cũng không thấy đâu.

Trong một con ngõ khác ở Lưu phúc trấn thì tên tiểu tử vừa nãy, đang đi thông thả trên đường, dường như chuyện vừa rồi chả liên quan gì đến hắn.

Tiểu tử này đơn thuần chỉ là một đứa trẻ ăn xin ở đây. Mà cái tên của hắn lại càng bình thường hơn-Thóc, một cái tên tựa hồ rất lạ nhưng lại rất gần gũi. Cái tên này đây cũng là hắn tự đặt cho mình mà thôi, với hắn mà nói tên gọi cũng không quan trọng, tên hay thì cũng đâu thể kiếm được cơm.

Sờ túi tiền trong ngực hắn thầm xám hối:

-Ài tiện tay..tiện tay à. Tội lỗi... tội lỗi.. ăn xin như ta cubgx phải có quy tắc à, chẳng qua thấy tên kia đánh bạc cũng thua lại dám mắng ta, thôi người tốt như ta tiện tay giúp đỡ à.

@@@@@

Đang trên đường đi thì Thóc bỗng chú ý tới một quán trà ở bên đường. Lúc này có một người nam tử tuổi trạc 60 đi ra treo trước cửa tờ giấy gì đó. Hắn tuy là ăn xin nhưng lại cũng biết ít chữ vì vậy cũng mò qua xem, Thóc chợt vui vẻ. Bên trên giấy vẻn vẹn chỉ ghi chữ tuyển người làm cực kì ngắn gọn.

Vội vàng dứt tờ giấy xuống rồi lại đi vào trong quán trà hắn liền đi đến vị trí bàn trước cửa, nơi có lão vừa dán giấy kia.

Thấy có người đi tới, lão bản đang tính sổ sách chợt ngẩng đầu, khi thấy người đến lại là một tên tiểu tử quàn áo rách nát lão chọt nhíu mày:

-Đây không phải nơi ngươi có thể vào, muốn xin ăn hãy đi chỗ khác.

Đứa trẻ ăn xin tựa hồ biết trước trên mặt không có biến hóa gì, hắn chỉ đi tới đặt tờ giấy lên bàn.

Khi lão bản còn không hiểu chuyện gì thì nghe đứa trẻ nói:

-Tôi muốn làm việc này.

Nhìn tờ giấy tuyển việc lão bản cười phất tay:

-Tiểu tử mau đi chỗ khác, nơi này không phải là nơi có thể chơi đâu.

Hiển nhiên lão không tin, đùa sao đây là việc cho người lớn có sức khỏe làm sao lại để cho lại tiểu hài tử 10 tuổi làm được.

Nhe vậy ánh mắt Thóc vẫn kiên quyết nói đầy tự tin:

-Tôi có thể làm được. Hãy cho tôi công việc này, tôi cần nó.

........................................Trong một con hẻm nghèo nàn trong trấn, nơi đây đa phần là những đứa trẻ bị bỏ rơi hay nhưng người già cả. Lúc này đang xảy ra chuyện chuẩn bị đánh nhau, việc này ở đây là thường xuyên xảy ra, chuyện đánh nhau chủ yếu là tranh dành thức ăn giữa mọi người với nhau.

Trước một cái đình bỏ hoang cũ kĩ đã lâu hiện tại có sáu đứa trẻ, lăm nam một nữ chia thành hai bên đứng, nhìn hình dáng bọn chúng thì gầy gò ăn mặc có vẻ rách rưới. Mội bên có hai đứa trẻ nam nữ tầm 10 tuổi bên còn lại là bốn đừa trẻ tầm 11-12. Nếu có đánh nhau thì sẽ dễ dàng biết bên nào thắng.

Điều lạ là dù vậy bốn đứa trẻ kia cũng không một ai dám manh động trên mặt còn mang thần sắc kiêng kị.

-Thóc mau trả lại miếng bánh cho tui tao nhanh rõ ràng là ta thấy trước mà. Tao không muốn vì thế mà đánh nhau đâu.

Người lên tiếng là một tên lớn nhất trong bốn đứa trẻ kia, đồng thời tay chỉ về phía tay đang lắm chiếc bánh bao dính đất của cô bé gái kia.

Nghe vậy cô bé liền nói lại giongj cương quyết:

-Ca ca không phải như hắn nói đâu chiếc bánh này muội thấy trước bọn chúng còn lấy được trước chạy mang về cho ca ca mà.

Nghe vậy tên kia trừng mắt nhìn kiến cô bé bị dọa vội nép vào phía sau cậu bé tên Thóc kia.

Thóc thấy vậy liền trừng mắt lại tên kia nói:

-Trừng mắt cái gì, chẳng lẽ sai sao theo như lời Nhà nói thì các ngươi rõ ràng đang cướp đồ.

-Cẩu ca nói nhiều lam gì cướp luôn cho rồi chúng em đói lắm rồi. Giờ nếu không có gì ăn em chết mất thà liều còn hơn.

Một trong số ba tên còn lại giọng nói có vẻ mệt mỏi khẩn trương, ánh mắt nhìn vào chiếc bánh trong tay cô bé lộ vẻ điên cuồng.

Cẩu ca quay lại nhìn ba đứa đệ đệ của mình mắt toát ra tia tang thương đúng vậy mấy người bọn chúng ba ngày không ăn được gì vào bụng rồi, mà nhưng đứa ăn xin như bọn chúng lại không bao giờ được ăn lo, việc nhịn ba ngày với một tuần không khác nhau là mấy, bọn chúng mãi mới thấy được chiếc bánh rơi trên đường nhưng lại bị cô bé kia nhanh tay lấy trước đuổi theo ai ngờ lại gặp tên Thóc này.

Giờ đây nghe vậy hắn quyết định liều.

Thấy tình hình không ổn Thóc liền kêu vội Nhà chạy vài trong đình còn mình chắn trước mặt bốn tên kia.

Nhìn thấy cô bé chạy đi bốn tên lập tức hành động chia ra ba người phi vào cậu bé

Thóc còn một người thì đuổi theo Nhà.

Hiển nhiên bốn tên đã có chiến thuật sẵn, bọn chúng biết cậu bé Thóc này nhìn yếu ớt nhưng lại mạnh kinh người.

Nói thì lâu, chiến đấu lại rất nhanh một phút sau ba tên đã bị đánh bại nằm thảm hại dưới đất. Thóc không có dừng lại mà phi thật nhanh theo hướng của cô bé,

cậu biết hiện giờ có lẽ cô bé đang bị bắt nạt không chừng.

Lúc chuẩn bị chạy thì Thóc tự dưng thấy dưới chân có vật cản, nhìn xuống hắn hơi bất ngờ thì ra ba tên kia liều mình ôm chân hắn. Thóc cảm thán ý chí của những tên này nhưng hắn vẫn cố tránh khỏi.

Sau khi thoát khỏi ba tên kia, Thóc điên cuồng chạy vào phía bên trong đình nhưng khi vào cảnh tượng làm hắn ngớ người. Chỉ thấy tên nhóc kia đang nằm kiệt sức trên mặt đất còn cô bé đang ôm chặt chiếc bánh ở một góc bộ dạng hết sức cảnh giác. Thấy Thóc cô bé mặt tươi cười hẳn lên, chạy về phía Thóc vui vẻ nói:

-Muội biết mà ca ca là giỏi nhất ba tên kia sao đánh lại được ca.

Thóc cũng cười cười ôm chầm lấy cô bé giọng nhỏ nhẹ:

-um ca ca phải bảo vệ muội mà.

Sau khi buông ra cô bé chìa chiếc bánh về phía Thóc. Hắn cười cười nhân lấy, cùng cô bé đi về một góc đang định ngồi xuống ăn thì lại thấy ba tên kia bước vào.

Nhìn thấy cảnh tượng trong đình ba đứa tre mặt đầy khổ sở, rồi cùng dìu cậu bé trên mặt đất đi về góc khác.

Thóc đang định ăn nhìn thấy vậy do dự rồi nói thàm vào tai cô bé điều gì đó, chỉ thấy một hồi đầu cô bé gật gật Thóc mới từ từ đi về phía bốn người.

Bốn đứa trẻ thấy bậy biểu hiện có phần lo lắng, đợi Thóc tới gần, bàn tay của hắn chìa ra bên trên có một nửa chiếc bánh.

Nhóm bốn người Cẩu ca liền ngây ra như phỗng, bọn chúng đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị Thóc đánh cho một trận nữa rồi nhưng mặc nhiên không ai ngờ được chuyện Thóc đang làm. Điều này trực tiếp làm miệng bốn tên thành chữ O ánh mắt nhìn về phía tên kia đầy nghi hoặc.

Thóc nhìn cảm xúc của bịn họ thì nói:

-Có lấy không đây suốt vừa rồi chìa tay mỏi lắm rồi đó không ăn lấy lại à.

Nghe vậy tên nhóc Cẩu ca kia liền vồ tới nhanh như chớp nửa chiếc bánh đã vào tay hắn, còn đang định nói cảm ơn thì câu tiếp theo của Thóc làm hắn trực tiếp thôi.

-Không cần phải đa tạ làm gì bổn đại gia hôm nay làm phước, nịnh ta vài câu dễ nghe là được rồi.

-Hi... hi...

Nhà ngồi ở góc kia nghe vậy không kịp nổi bật cưới ca ca thật là vui tính mà.

Nói xong câu đó Thóc chỉ cười cười đi về góc có Nhà ngồi xuống ăn bánh cùng

nhà. Thấy vậy cẩu ca cũng chia nửa chiếc bánh cho ba người kia rồi cùng nguồi ăn.

Mà hôm nay tự dưng bọn chúng thấy bánh ngon quá kể cả khi đói nhiều hơn rồi ăn cũng không có vị này. Không biết từ lúc nào hay trên mỗi mặt bốn tên xuấ hiên chút nước, có thể vì bọn chúng đang nếm mùi vị ngon này.

Chương 1-2: Lưu Phúc trấn (2)

Vào buổi tối tại khu ổ chuột này thật yên tĩnh, nơi đây không có các hàng quán như chỗ khác.

Ban đêm, Thóc đang ngủ bỗng thấy tiếng động lạ, hắn mở mắt chỉ thấy một bóng hình bé nhỏ từ từ nhẹ nhàng bước ra cửa.

Thóc lẳng lặng bước đi theo bóng hình đó ra ngoài. Đêm nay, là một đêm có trăng tròn nhất tháng, ngoài sân đình cảnh tượng xung quanh có thể nhìn thấy rất rõ. Trên bờ tường đổ vỡ, một bóng hình hai tay đang chống vào tường gương mặt đang nhìn ngắm ánh trăng trên cao. Thóc bước nhẹ đên rồi rất nhanh ngồi cùng.

Qua một lúc Nhà mới từ từ nói:

-Muội đã cố đi nhẹ rồi mà vẫn bị phát hiên ca ca giỏi thật đấy.

Thóc nghe vậy chỉ "um" một tiếng rồi quay sang phía Nhà nói:

-Lại có chuyên buồn à, mà sao lại ngắm trăng một mình vậy.

-Um chả hiểu tại sao nữa sau khi em nhìn cảnh chúng ta ăn cùng nhau như vừa rồi em bỗng nhớ ba mẹ quá ca. Vừa rồi muội tự dưng cảm nhận được cuộc sống của gia đình.

Nhà quay lại nói, không hiểu sao Thóc cảm nhận được trong đó có chút buồn và đau thương nữa, hắn ngẩn người rồi ôm Nhà vào lòng an ủi:

-Đừng buồn nữa từ bây giờ ca ca hứa sẽ luôn cho muội cảm giác đó. Ca ca cũng muốn lắm chứ.

Nghe vậy Nhà ngồi bật dậy trong lòng Thóc giọng đầy kích động:

-Ca hứa rồi đó không được nuốt lời đâu nha.

-um hứa.

-ngoắc tay nào.

-um.

Sau khi ngoắc tay Nhà kích đọng nép vào ngực của Thóc, nằm một lúc cô nói:

-Mà lần trước ca nói ca tên thật là cái gì nhật ý nhỉ.

Thóc nghe vậy ngẩn người rồi nói:

-à là Hàn Nhật đó.

-Có tên như thế mà vì sao ca lại thích gọi là Thóc. Cái tên đó xấu mù à.

-Thế sao muội lạ muốn gọi là Nhà tên đó cũng có đẹp đâu, mà tên thật của muội thì lại chả chịu nói cho ta. Mà Thóc là tên hay ý nghĩa đó chứ muội còn nhớ lúc gặp huynh không.

-Hứ sao mà muội quên được hôm đó chứ.

Đến đây hai người trầm mặc nhớ lại tường giây phút ngày hôm đó.

Lưu phúc thôn ba năm trước sau ngày gặt lúa, đêm hôm đó cũng là một ngày trăng sáng trời đã về khuya lắm rồi. Ở trên những cánh đồng chỉ còn trơ lại gốc ánh trăng soi mờ mờ kèm theo tiếng động vật kêu liên hồi. Ấy vậy mà lúc này, trên những đường đi trên cánh đồng lại có một bóng dáng nhỏ, chỉ thấy thân hình của chiếc bóng này liên hồi nhổm lên rồi lại xuống. Nhìn kĩ vào thì đây là một bé gái tầm 6-7 tuổi mặc áo rách rưới, thân hình cô hơi gầy gò. Việc cô làm hiện giờ là đang nhặt từng ít thóc còn vương lại trên khi thu hoạch vào một chiếc túi vải nhỏ.

Đang lúc cô bé định về thì trời bỗng nhiên đổi sắc mặt trăng tự nhiên mờ dần, cô bé nhìn lên trời rõ ràng không có chút mây đen nào nhưng lại xảy ra việc này. Mặc dù kì quái nhưng cô vẫn chạy vội vào một cái chòi ghác mà nhưng người nông dân dùng để canh lúa gần đó để trú.

"ầm","oành"

"Ah"

Sau đó tiếng sấm chớp nổ không ngừng khiến cô bé bị dọa sợ, cô liền ngồi vội xuống hai tay bịt tai , nhắm mắt thật chặt lại không dám một chút cử động nào.

Một canh giờ sau sấm chớp từ từ thối lui, cô bé mới ngừng thân hình đang run lẩy bẩy lại mở mắt ra rồi đứng dậy đi về phía cửa.

-Quái sao lại không mưa nhỉ.

Thật lạ là sau hồi sấm chớp liên hồi vừa rồi mà lại không có chút mưa nào. Vừa rồi tại tiếng sấm to quá lên cô nghĩ có lẽ đã át tiếng mưa vậy mà khi ra ngoài khung cảnh vẫn như cũ không đổi chỉ là không khí như bị phủ lớp sương thôi.

Không quan tâm đến vấn đề nay nữa cô bé chạy một mạch muốn đi về thật nhanh.
Đang lúc cô chạy gấp về thì tự nhiên chân bị vấp phải thứ gì đó tiếp theo thì " bịch", cô bé trực tiếp bị ngã xuống.

Ủa sao không đau nhỉ trong lòng cô bé thầm hỏi nhiw bình thường ngã khiểu úp mặ như vậy rất đau chứ sao lại không thấy cảm giác đó mà lại thấy êm êm nhỉ. Tò mò cô bèn nhìn xuống, khi nhìn thấy rồi cô trực tiếp bị hoảng sợ vì cô thực chất đang lằm trên một người.

Bị dọa sợ cô lại cấp tốc chạy nhưng được một đoạn lại không kìm nổi mà quay lại. Đi đến gần chỗ người đó thì cô mới sác định đây là một đứa trẻ tầm tuổi bằng cô. Dùng tay để lên tim người đó thì cô thầm giật mình:

-Vẫn còn sống sao.

Thấy vậy cô vội vàng nay đứa trẻ đó:

-Này này tỉnh đi bạn ơi ngủ ngoài đây không tốt đâu sẽ bị cảm đó.

Sau một hồi cố gắng nhưng đứa bé dưới đất vẫn không chịu dậy, nhìn bộ đồ rách nát trên người cậu bé thì cô bé cũng đoán đây là một người ăn xin như mình. Thở dài cô bé cố gắng vật cậy bé dậy, phải tốn một thời gian thì cậy bé mới an toàn trên lưng cô. Cứ vậy cô bé nặng nhọc bước từng bước đi vào trong trấn.

Đang miên man nhớ lại thì Nhà đột nhiên cười nói:

-Lúc cứu được về vậy mà cả ngày lay vậy mà ca vẫn không tỉnh lại, muội lúc đó thật sợ lại tưởng ca đói liền liều nhét cả nắm thóc vào miệng ca thế mà thực sự ca lại tỉnh lại thật may mắn.

Nghe vậy Thóc bên cạnh mặt nhăn nhó:

-Không phỉ may mắn đâu ai đời như muội nhét cả nắm thóc to tướng vào trong miệng người ta, ca là do bị sặc mới dậy thôi.

-Hứ tóm lại là muội thông minh nếu không ca sao tỉnh lại.

Nhà phả bác lại luôn, rồi lại tiếp tục nói:

-Mà ca ca khi tỉnh dậy thạt là ngây ngô cái gì cũng không biết như là một đưa trẻ con sinh ra biết nói vậy, hại muội phải dậy từng thứ cho ca. Khi dậy ca thóc là gì thì ca lại cứ trực tiếp lấy nó làm tên của mình. Đúng thật là lạ luôn đó muội đã khuyên bao lần vậy mà.

Nói đến đây Nhà dừng lại nhìn Thóc một chút rồi lại nói:

-Mà từ giờ gọi ca là Hàn Nhật đi muội thấy tên được hơn đó.

-Um nến muội thích thì ca ca sẽ đổi. Dù sao ca cũng không quan trọng cái tên nắm.

-Được rồi từ mai muội sẽ gọi tên mới, mà ca còn nhớ lần đầu đi xin ăn cùng muội không, hi hi.

Ách nghe vậy Thóc có hơi ngại, cái lần đó là lúc hắn vẫn còn tập gọi tên nghe Nhà bảo đi xin ăn phải lễ phép, thế là lần gặp được một tỷ tỷ tốt bụng cho bánh. Sau khi đưa cho hắn cái bánh vậy mà hắn lại nói to:-Chúc bà bà sống lâu trăm tuổi, sống hạnh phúc con cháu đầy đàn...

Chả là lần trước hắn gặp được một bà lão tốt bụng vì vậy Nhà cũng dậy phải chúc như vậy.

Quả nhiên người xung quanh nghe vậy cười to vị tỷ tỷ kia thì mặt ngượng không chịu nổi.

Đấy là truyện của một năm đầu thôi sau đó hắn học rất nhanh nhũng ngày sau lại chả biết hắn có sức mạnh từ đâu lại luôn luôn bảo vệ Nhà khỏi bị bắt nạt, hắn cũng chả biết từ khi nào Nhà gọi hắn là ca ca như vậy nữa.

Còn nhóm bốn người A Cẩu kia thì một năm trước mới đến thỉnh thoảng mới trêu trọc chứ chưa làm gì cả.

Nhà bên cạnh thấy ca ca ngẩn người biết hắn đã nhớ lại thì cười khúc khích.

-cảm ơn.

Lúc này Thóc đột nhiên nhẹ giọng nói. nhỏ đến nỗi hắn mới nghe được. Hắn không nghị được, nếu ngày hôm đó không gặp cô bé tốt bụng này thì hắn sẽ ra sao nưa.

Đột nhiên Nhà bên cạnh hỏi:

-À mà ca ngoài tên còn nhớ được ra thứ gì nữa không vậy.

-Cái đó hả hình như là có mà cũng hình như là không.

-Là sao, muội không hiểu.

-Ta cũng chả biết nữa hình như là một bài văn hay cái gì đó tương tự nhưng ta lại không thể nào nói nó ra sao nữa. Còn đâu chả nhớ cái gì hết.

-Vậy thôi không cần nhớ đâu sống thế này cũng tốt mà.

-Um, quả thật sống vậy có khi lại vui hơn nhỉ. Mà từ mai muội không cần đi xin ăn nữa đâu.

-Tại sao vậy ca tính đi xin một mình sao.

-Nha đầu ngốc, muội nghĩ gì thế ta đã tìm được một công việc rồi. Mỗi hôm được cho hai đồng vậy là đủ ăn rồi.

Nghe vậy Nhà bật dậy kích động nhìn Thóc vẻ mặt cực kì gấp gáp:

-Ca ca nói là thật chứ sao huynh nhỏ như vậy mà người ta vẫn cho làm được.

Nhìn vẻ mặt của Nhà, Thóc cười cười xoa đầu nói:

-Thật, sao ca ca lại lừa muội được vừa hôm nay ta gặp được một thúc thúc cho ta một công việc nói mai có thể làm ngay rồi. Mà muội không nhớ ta rất khỏe sao haha.

Nghe vậy Nhà cũng tin tưởng trong mắt cô vị ca ca này thật sự rất mạnh. Cố nén niềm vui lại cô lại hỏi:

-Vậy công viếc của huynh là gì có mệt lắm không.

Trong lòng Thóc bỗng ấm áp, ôm Nhà vào lòng, nói:

-Yên tâm đi công việc cũng không có gì đâu nhẹ lắm. Mà thôi ta ngắm trăng đi, hôm nay trăng đẹp quá.

-Um.

Nhà ở trong lòng ca ca hạnh phúc nép mình vào, khuôn mặt xinh xắn nở ra một nụ cười rực rỡ rồi ngẩng đầu nhìn trăng trên cao.

Đên nay hai bóng hình dựa vào nhau nhìn bầu trời rộng lớn. Ánh trăng như muốn gửi lời chúc mà cho xuống những ánh sáng ấm áp bao phủ hai người còn những vì sao thì cùng nhau chứng kiến giây phút này.

Đêm nay là một đêm khó quên.

Chương 2: Chuyện năm xưa

Ban đêm, Thóc đang ngủ bỗng thấy tiếng động lạ, hắn mở mắt chỉ thấy một bóng hình bé nhỏ từ từ nhẹ nhàng bước ra cửa.

Thóc lẳng lặng bước đi theo bóng hình đó ra ngoài. Đêm nay, là một đêm có trăng tròn nhất tháng, ngoài sân đình cảnh tượng xung quanh có thể nhìn thấy rất rõ. Trên bờ tường đổ vỡ, một bóng hình hai tay đang chống vào tường gương mặt đang nhìn ngắm ánh trăng trên cao. Thóc bước nhẹ đên rồi rất nhanh ngồi cùng.

Qua một lúc Nhà mới từ từ nói:

-Muội đã cố đi nhẹ rồi mà vẫn bị phát hiên ca ca giỏi thật đấy.

Thóc nghe vậy chỉ "um" một tiếng rồi quay sang phía Nhà nói:

-Lại có chuyên buồn à, mà sao lại ngắm trăng một mình vậy.

-Um chả hiểu tại sao nữa sau khi em nhìn cảnh chúng ta ăn cùng nhau như vừa rồi em bỗng nhớ ba mẹ quá ca. Vừa rồi muội tự dưng cảm nhận được cuộc sống của gia đình.

Nhà quay lại nói, không hiểu sao Thóc cảm nhận được trong đó có chút buồn và đau thương nữa, hắn ngẩn người rồi ôm Nhà vào lòng an ủi:

-Đừng buồn nữa từ bây giờ ca ca hứa sẽ luôn cho muội cảm giác đó. Ca ca cũng muốn lắm chứ.

Nghe vậy Nhà ngồi bật dậy trong lòng Thóc giọng đầy kích động:

-Ca hứa rồi đó không được nuốt lời đâu nha.

-um hứa.

-ngoắc tay nào.

-um.

Sau khi ngoắc tay Nhà kích đọng nép vào ngực của Thóc, nằm một lúc cô nói:

-Mà lần trước ca nói ca tên thật là cái gì nhật ý nhỉ.

Thóc nghe vậy ngẩn người rồi nói:

-à là Hàn Nhật đó.

-Có tên như thế mà vì sao ca lại thích gọi là Thóc. Cái tên đó xấu mù à.

-Thế sao muội lạ muốn gọi là Nhà tên đó cũng có đẹp đâu, mà tên thật của muội thì lại chả chịu nói cho ta. Mà Thóc là tên hay ý nghĩa đó chứ muội còn nhớ lúc gặp huynh không.

-Hứ sao mà muội quên được hôm đó chứ.

Đến đây hai người trầm mặc nhớ lại tường giây phút ngày hôm đó.

Lưu phúc thôn ba năm trước sau ngày gặt lúa, đêm hôm đó cũng là một ngày trăng sáng trời đã về khuya lắm rồi. Ở trên những cánh đồng chỉ còn trơ lại gốc ánh trăng soi mờ mờ kèm theo tiếng động vật kêu liên hồi. Ấy vậy mà lúc này, trên những đường đi trên cánh đồng lại có một bóng dáng nhỏ, chỉ thấy thân hình của chiếc bóng này liên hồi nhổm lên rồi lại xuống. Nhìn kĩ vào thì đây là một bé gái tầm 6-7 tuổi mặc áo rách rưới, thân hình cô hơi gầy gò. Việc cô làm hiện giờ là đang nhặt từng ít thóc còn vương lại trên khi thu hoạch vào một chiếc túi vải nhỏ.

Đang lúc cô bé định về thì trời bỗng nhiên đổi sắc mặt trăng tự nhiên mờ dần, cô bé nhìn lên trời rõ ràng không có chút mây đen nào nhưng lại xảy ra việc này. Mặc dù kì quái nhưng cô vẫn chạy vội vào một cái chòi ghác mà nhưng người nông dân dùng để canh lúa gần đó để trú.

"ầm","oành"

"Ah"

Sau đó tiếng sấm chớp nổ không ngừng khiến cô bé bị dọa sợ, cô liền ngồi vội xuống hai tay bịt tai , nhắm mắt thật chặt lại không dám một chút cử động nào.

Một canh giờ sau sấm chớp từ từ thối lui, cô bé mới ngừng thân hình đang run lẩy bẩy lại mở mắt ra rồi đứng dậy đi về phía cửa.

-Quái sao lại không mưa nhỉ.

Thật lạ là sau hồi sấm chớp liên hồi vừa rồi mà lại không có chút mưa nào. Vừa rồi tại tiếng sấm to quá lên cô nghĩ có lẽ đã át tiếng mưa vậy mà khi ra ngoài khung cảnh vẫn như cũ không đổi chỉ là không khí như bị phủ lớp sương thôi.

Không quan tâm đến vấn đề nay nữa cô bé chạy một mạch muốn đi về thật nhanh.

Đang lúc cô chạy gấp về thì tự nhiên chân bị vấp phải thứ gì đó tiếp theo thì " bịch", cô bé trực tiếp bị ngã xuống.Ủa sao không đau nhỉ trong lòng cô bé thầm hỏi nhiw bình thường ngã khiểu úp mặ như vậy rất đau chứ sao lại không thấy cảm giác đó mà lại thấy êm êm nhỉ. Tò mò cô bèn nhìn xuống, khi nhìn thấy rồi cô trực tiếp bị hoảng sợ vì cô thực chất đang lằm trên một người.

Bị dọa sợ cô lại cấp tốc chạy nhưng được một đoạn lại không kìm nổi mà quay lại. Đi đến gần chỗ người đó thì cô mới sác định đây là một đứa trẻ tầm tuổi bằng cô. Dùng tay để lên tim người đó thì cô thầm giật mình:

-Vẫn còn sống sao.

Thấy vậy cô vội vàng nay đứa trẻ đó:

-Này này tỉnh đi bạn ơi ngủ ngoài đây không tốt đâu sẽ bị cảm đó.

Sau một hồi cố gắng nhưng đứa bé dưới đất vẫn không chịu dậy, nhìn bộ đồ rách nát trên người cậu bé thì cô bé cũng đoán đây là một người ăn xin như mình. Thở dài cô bé cố gắng vật cậy bé dậy, phải tốn một thời gian thì cậy bé mới an toàn trên lưng cô. Cứ vậy cô bé nặng nhọc bước từng bước đi vào trong trấn.

Đang miên man nhớ lại thì Nhà đột nhiên cười nói:

-Lúc cứu được về vậy mà cả ngày lay vậy mà ca vẫn không tỉnh lại, muội lúc đó thật sợ lại tưởng ca đói liền liều nhét cả nắm thóc vào miệng ca thế mà thực sự ca lại tỉnh lại thật may mắn.

Nghe vậy Thóc bên cạnh mặt nhăn nhó:

-Không phỉ may mắn đâu ai đời như muội nhét cả nắm thóc to tướng vào trong miệng người ta, ca là do bị sặc mới dậy thôi.

-Hứ tóm lại là muội thông minh nếu không ca sao tỉnh lại.

Nhà phả bác lại luôn, rồi lại tiếp tục nói:

-Mà ca ca khi tỉnh dậy thạt là ngây ngô cái gì cũng không biết như là một đưa trẻ con sinh ra biết nói vậy, hại muội phải dậy từng thứ cho ca. Khi dậy ca thóc là gì thì ca lại cứ trực tiếp lấy nó làm tên của mình. Đúng thật là lạ luôn đó muội đã khuyên bao lần vậy mà.

Nói đến đây Nhà dừng lại nhìn Thóc một chút rồi lại nói:

-Mà từ giờ gọi ca là Hàn Nhật đi muội thấy tên được hơn đó.

-Um nến muội thích thì ca ca sẽ đổi. Dù sao ca cũng không quan trọng cái tên nắm.

-Được rồi từ mai muội sẽ gọi tên mới, mà ca còn nhớ lần đầu đi xin ăn cùng muội không, hi hi.

Ách nghe vậy Thóc có hơi ngại, cái lần đó là lúc hắn vẫn còn tập gọi tên nghe Nhà bảo đi xin ăn phải lễ phép, thế là lần gặp được một tỷ tỷ tốt bụng cho bánh. Sau khi đưa cho hắn cái bánh vậy mà hắn lại nói to:
-Chúc bà bà sống lâu trăm tuổi, sống hạnh phúc con cháu đầy đàn...

Chả là lần trước hắn gặp được một bà lão tốt bụng vì vậy Nhà cũng dậy phải chúc như vậy.

Quả nhiên người xung quanh nghe vậy cười to vị tỷ tỷ kia thì mặt ngượng không chịu nổi.

Đấy là truyện của một năm đầu thôi sau đó hắn học rất nhanh nhũng ngày sau lại chả biết hắn có sức mạnh từ đâu lại luôn luôn bảo vệ Nhà khỏi bị bắt nạt, hắn cũng chả biết từ khi nào Nhà gọi hắn là ca ca như vậy nữa.

Còn nhóm bốn người A Cẩu kia thì một năm trước mới đến thỉnh thoảng mới trêu trọc chứ chưa làm gì cả.

Nhà bên cạnh thấy ca ca ngẩn người biết hắn đã nhớ lại thì cười khúc khích.

-cảm ơn.

Lúc này Thóc đột nhiên nhẹ giọng nói. nhỏ đến nỗi hắn mới nghe được. Hắn không nghị được, nếu ngày hôm đó không gặp cô bé tốt bụng này thì hắn sẽ ra sao nưa.

Đột nhiên Nhà bên cạnh hỏi:

-À mà ca ngoài tên còn nhớ được ra thứ gì nữa không vậy.

-Cái đó hả hình như là có mà cũng hình như là không.

-Là sao, muội không hiểu.

-Ta cũng chả biết nữa hình như là một bài văn hay cái gì đó tương tự nhưng ta lại không thể nào nói nó ra sao nữa. Còn đâu chả nhớ cái gì hết.

-Vậy thôi không cần nhớ đâu sống thế này cũng tốt mà.

-Um, quả thật sống vậy có khi lại vui hơn nhỉ. Mà từ mai muội không cần đi xin ăn nữa đâu.

-Tại sao vậy ca tính đi xin một mình sao.

-Nha đầu ngốc, muội nghĩ gì thế ta đã tìm được một công việc rồi. Mỗi hôm được cho hai đồng vậy là đủ ăn rồi.

Nghe vậy Nhà bật dậy kích động nhìn Thóc vẻ mặt cực kì gấp gáp:

-Ca ca nói là thật chứ sao huynh nhỏ như vậy mà người ta vẫn cho làm được.

Nhìn vẻ mặt của Nhà, Thóc cười cười xoa đầu nói:

-Thật, sao ca ca lại lừa muội được vừa hôm nay ta gặp được một thúc thúc cho ta một công việc nói mai có thể làm ngay rồi. Mà muội không nhớ ta rất khỏe sao haha.

Nghe vậy Nhà cũng tin tưởng trong mắt cô vị ca ca này thật sự rất mạnh. Cố nén niềm vui lại cô lại hỏi:

-Vậy công viếc của huynh là gì có mệt lắm không.

Trong lòng Thóc bỗng ấm áp, ôm Nhà vào lòng, nói:

-Yên tâm đi công việc cũng không có gì đâu nhẹ lắm. Mà thôi ta ngắm trăng đi, hôm nay trăng đẹp quá.

-Um.

Nhà ở trong lòng ca ca hạnh phúc nép mình vào, khuôn mặt xinh xắn nở ra một nụ cười rực rỡ rồi ngẩng đầu nhìn trăng trên cao.

Đên nay hai bóng hình dựa vào nhau nhìn bầu trời rộng lớn. Ánh trăng như muốn gửi lời chúc mà cho xuống những ánh sáng ấm áp bao phủ hai người còn những vì sao thì cùng nhau chứng kiến giây phút này.

Đêm nay là một đêm khó quên.

Chương 3: Ngày đầu đi làm

Sáng hôm sau Thóc thức dậy từ rất sớm, bên cạnh hắn là Nhà với khuân mặt hạnh phúc đang ngủ đòng thời nở nụ cười. Nhìn ngắm khuôn mặ đó một lúc Thóc liền từ từ ra ngoài đình, nhìn lên bầu trời hắn quyết định từ nay hắn có một cái thân phận mời cuộc sống mới với cái tên- Hàn Nhật.

Chạy vào trong trấn Hàn Nhật rất nhanh tìm được một quán trà nhỏ. Nơi đây số người uống trà cũng tương đối nhiều, người qua lại cũng không ít. Hàn Nhật không đi vào phía cửa ngay mà lại đi thêm một đoạn nữa nơi có một cánh cửa khác nhưng nhỏ hơn. Lúc này hắn mới mở cửa bước vào.

Bên trong đây là nơi sau quán trà kia, ở đây chỉ có một cái căn bếp tương đối lớn bên trong có người đang bận bịu gì đó.

Lúc Hàn Nhật còn đang ngắm nhìn thì có một bóng người chắn qua mặt hắn. Hàn nhật nhìn người này là một thanh niên mặc quần áo tiêu nhị. Người này nói với hắn:

-Ngươi có phải người mà hôm qua lão bản nhắc tới, là người làn mới không.

-Phải, giờ lão bản đâu tôi muốn biết mình làm gì.

-Không cần giờ lão đang bânj trong kia, ngươi hôm nay chỉ cần trẻ xong hết đóng củi bên kia rồi nghỉ.

Không để Hàn Nhật nói gì tiểu nhị nói xong liền chạy vội vào trong.

Hàn Nhật cũng không phàn nàn gì mà trực tiếp đi vào phía đống củi. Đây là một đống củi khá lớn đủ để một thanh niên trẻ nửa ngày mà lạu cho một tiểu hài tử như Hàn Nhật làm quả thật hơi khó. Vì hôm qua hắn đã nói với lão bản là mình có thể làm được việc nặng như thanh niên rồi, với chỗ củi này chắc là do lão đã có lòng tốt lắm rồi.

Đi sang bên cạnh cầm chiếc rìu sắt Hàn Nhật bắt đầu công việc.

Buổi trưa Hàn Nhật bổ xong nửa đống củi khiến cho lão bản rất mừng liền cho hắn ăn cơm. Nhân tiện Hàn Nhật còn cố xin lão bản có thể chỉ trả một đồng mỗi ngày nhưng bù lại sau mỗi bữa hắn được mang theo một bát cơm về. Thấy hắn như vậy lão bản cũng thông cảm mà đồng ý.

Vì buổi chiều phải làm ngay vì vậy Hàn Nhật tranh thủ thật nhanh đưa ít cơm về cho Nhà làm cô bé vui tít mắt.

Một ngày cứ vậy mà qua đi, sau khi trẻ xong hết đống củi thì cuối cùng Hàn Nhật cũng nhận được một đồng đầu tiên và còn được ông chủ cho thêm ít cơm nữa.

Trên đường về Hàn Nhật vui vẻ nhảy chân sáo trên đường, Tay phải cầm túi cơm, tay trái hắn cầm đồng tiền. Tuy sau buổi đầu tay hắn gần như vô lực nhưng cầm những thứ này thì vẫn được.

Lúc đang về bỗng Hàn Nhật dừng lại bên cửa hàng ven đường rồi mua một món đồ.

Chưa về đến chiếc đình cũ kia thì Hàn Nhật đã để ý ở đó có một bóng hình quen thuộc. Người đó sau khi cũng nhìn thấy Hàn Nhật thì chạy thật nhanh về phá hắn. Khi đến gần thì ôm chặt lấy người Hàn Nhật giọng vui vẻ nói: Truyện được đăng tại T.r.u.y.ệ.n.C.v(.)c.o.m

-Cuối cùng ca ca cũng về.

-Muội đợi huynh lâu chưa. Từ lần sau không phải đợi nữa đâu.

-Có gì mà lâu đâu muội thích thế mà.

-Vậy thôi chúng ta vào ăn thôi.

Đoạn nói Hàn Nhật dơ túi cơm lên, cứ thế hai người vui vẻ tiến vào trong.

Vào chỗ thường ngày hai người ngồi Hàn Nhật bất ngờ phát hiện ở chỗ đó tự dưng lại có thêm nửa chiếc bánh nữa.

Nhìn chiếc bánh lại nhìn vào góc tường bên kia lờ mờ có thể thấy bốn tên ở đó.

Hàn Nhật giờ mới nhớ lúc trưa về không thấy những tên này khả năng đi đâu đó nên không biết hắn có công việc. Hắn từ từ nhặt nửa chiếc bánh lên tay lại dắt theo nhà đi về phía đó.

Tối nay trong khu đình rách nát này lại xuất hiện những tiếng nô đùa vui vẻ của trẻ con, khung cảnh thực hạnh phúc.

Lúc đang ngủ thì Nhà chợt bị tỉnh giấc bởi có ai đó đang lay người cô. Khi mở mắt thì tự dưng nghe thấy tiếng của Hàn Nhật bên tai:

-Ra ngoài đi huynh có cái này co muội coi.

Nhà vẫn không hiểu chuyện gì thì đã bị Hàn Nhật kéo ra ngoài.-Ca có chuyện gì vậy sao tự dưng lại kéo muội ra đậy.

Khi ra bên ngoài sân thì Nhà tự dưng hỏi, tại cô thấy ca lạ quá ra đến đây mà cứ đứng im cúi xuống đất là sao.

Bị hỏi vậy Hàn Nhật lại càng rối hơn hắn không biết mình bị gì nữa, có lẽ đây là lần đầu hắn làm việc này.

-Ca không nói là muội vào đó nhé.

Đoạn Nhà đang đi vào thì bị một cánh tay giữ lại. Quay lại thì Hàn Nhật tay kia đang chìa cái gì đó, nhìn kĩ thì ra là một chiếc kẹp tóc hình hoa mai.

Lúc này Hàn Nhật đã ngẩng mặt lên nói giọng có vẻ lạ:

-Tặng muội nè.

Cầm chiếc kẹp tóc trên tay Hàn Nhật, Nhà nói:

-Ah, thật là đẹp ca nhặt nó ở đâu vậy.

Nghe xong vậy Hàn Nhật đang ngượng tí đập đầu xuống đất, trừng mắt nhìn Nhà còn đang ngây ngô ngắm chiếc kẹp:

-Muội nghĩ gì vậy đây là ta mua cho muội đó, nếu không thích thì trả lại đây.

Hắn vừa nói vừa đưa tay về phía chiếc kẹp thấy vậy Nhà đột nhiên rụt tay lại vội nói:

-Muội bảo không thích bao giờ, ca đã cho rồi còn đòi lại gì nữa.

Hàn Nhật nghe xong nguôi giận một chút, lại nghe Nhà nói:

-Ca đeo giùm muội đi.

-À... được...được.Trong đêm tối ở ngoài trấn lưu phúc, có hai bóng đen đang lưu động rất nhanh trong rừng. Mà mỗi bước đi lại nhẹ nhàng không bị cản trở bởi rừng cây rậm rạp. Đợi hai người vào một ngõ vắng người trong trấn thì mới lấy quần áo trong tay nải ra thay. Khi hai người bước ra lại mặc một bộ áo quần thường dân đều mặc.

Nhìn hình ảnh hai người cùng bước đi có vể không hợp nhau cho mấy, sở dĩ nói như vậy cũng là vì một người thì cao lớn người còn lại thì lùn.

-Này nhân thập nhị lần này người nói thử xem tại sao hội chủ lại ra một cái nhiệm vụ không liên quan gì vậy.

Câu nói này phát ra từ người cao lớn kia. Tên lùn kia cũng không trả lời ngay mà lại nhì xung quanh một chút, sau khi xác định không có người mới giám nói:

-Ngươi không thể nói nhỏ chút sao nhân nhị thập tam, nếu bị lộ ra ta với ngươi dùng mạng cũng không gank nổi đâu.

-Hừ có cái gì mà phải giấu diếm ta thấy đây gần như không phải nhiệm vụ cho một tên bình thường cũng có thể làm được.

Ngươi biết cái gì chứ đây là nhiêm vụ thiên cấp đó nghe nói phần thưởng rất lớn, hình như là thanh huyết sát thần binh của hội.

-Sao ngươi nói gì thứ bảo vật như vậy lại đem ra làm phần thưởng chả lẽ không dễ như bề ngoài, chẳng qua chỉ tìm một tiểu hài tử thôi sao. Nếu ta hoàn thành nhiêm vụ có được thứ kia thì những sát thủ như ta đây chả phải vô địch.

Tên cao lớn kia giọng nói kích động.

-Ngươi mộng tưởng gì vậy tiểu hài tử đó ta cũng không biết ra sao nhưng chắc chắn tìm không dễ. Mà ta nghe nói nơi đây ba năm trước có dị tượng nên mới bí mật cùng ngươi đi đến đây.

-Hừ tưởng ta không biết chắc, theo như ngươi nói thì vậy sao có mỗi hai chúng ta tới đây.

-Thì....

Sáng sớm hôm sau, ở trước cổng đình, Hàn Nhật đi làm sau lưng hắn Nhà đang vẫy tay hô to:

-Ca ca đi làm tốt.

Hàn Nhật quay lại mỉm cười trước mặt hắn là một tiể cô nương với khuôn mặt xinh xăn với nụ cười vui vẻ. Trên đầu mái tóc cô được krpj lạ gọn gàng bằng chiếc kẹp tóc hoa mai. Nhớ lại buổi tối hôm qua Hàn Nhật bỗng thấy thật hạnh phúc.

Trên đường đi tới quán trà, Hàn Nhật để ý thông thường có rất nhiều trẻ con nô đùa ở ngoài đường nhưng hôm nay dường như ít đi, lại thấy các tiểu hài tử vừa chạy về một phía trên mặt hình như rất vui. Hắn cũng không phải người tò mò gì vả lại hiênk giờ đã có việc nên phải làm chăm chỉ.

Ra đến đằng sau quán trà Hàn Nhật cũng lại được phân công việc tre củi như ngày hôm qua. Hắn hôm qua đã có kinh nghiệm nên làm cũng quen tay hơn rất nhiều.

Lúc trời gần về trưa côbg việc của Hàn Nhật cũng sắp xong thì đột nhiên bên ngoài cửa sau lại có một người mở cửa. Tựa hồ nghe thấy tiếng bước chân về phía mình Hàn Nhật mới dừng công việc ngẩng đầu lên. Làm hắn ngạc nhiên đây lại là một người trong nhóm A Cẩu. Đang định hỏi xem thế nào hắn lại đến đây thì lại nghe tên đó nói gấp :

-Mau....mau về....Nhà sảy ra chuyện rồi.... có người muốn bắt nó đi.

Nghe vậy chiếc rìu trên tay Hàn Nhật rơi xuống hắn hét lên:

-Nhà làm sao, tự dưng lại bị bắt là sao, mau dẫn ta đi nhanh.

Tên đó nghe vậy một mực gật đầu rồi chạy đi phía ngoài. Hàn Nhật cũng chạy theo nhưng lúc đang chạy hắn vẫn kịp hét lên với bà đun nước gần đó:

-Bà bà xin lão bản cho cháu về trước, cháu hiện có chuyện gấp.

Khi nói xong Hàn Nhật cũng không quan tâm tới nữa mà một mực chạy đi đuổi theo tên kia.

Trên đường chạy Hàn Nhật có hỏi tên kia xem có chuyên gì thì được biết thì ra Nhà cùng bốn tên này đi xem láo nhiệt ở đầu trấn. Chuyện xảy ra khi tự dưng có người phụ nữ muốn mang Nhà đi lại tự xưng là người của phái gì đó. Như vậy Nhà đương nhiên không đồng ý nhưng người đó vẫn không chịu từ bỏ lại biết Nhà có một vị ca ca nên đòi gặp hắn hỏi chuyện, Thấy vậy A Cẩu mới vội sai tên này đi báo cho hắn. Hiên tại Nhà và người kia đang ở đình đợi hắn.

Chương 4: Nhà bị bắt

Hàn Nhật chạy một mạch về cái đình kia khi đến đình đã nghe tiếng hét to của Nhà dường như đang rất tức giận:

-Tôi đã bảo là không muốn đi mà, tôi muốn ở lại sống cùng ca ca, bà mau đi đi.

Cùng lúc đó bên trong đình lại vang lên mấy giọng nói nữa:

-Đúng vậy, bà mọc từ đâu ra tự nhiên như một người điên vậy lại muốn mang muội ấy đi.

-Mau buông muội ấy ra, buông ra.

-Lũ ăn mày các ngươi cút ra, thế này mà là cuộc sống sao cái này vốn dĩ là ăn mày. Đi theo ta ngươi sẽ có rất nhiều thứ tốt.

Hàn Nhật nghe có một giọng rất lạ lại thêm lời nói kia nữa thì hắn có thể đoán chắc đây là người muốn đưa Nhà đi.

Hắn lập tức xông vào, sau đó Hàn Nhật thấy bên trong hiện tại đang có năm người, ngoài ba người anh em A Cẩu và Nhà ra thì còn có một người trung niên phụ nữ đang nắm thật chặt tay của Nhà nữa. Nhìn thấy có bóng người vào cả năm người lập tức quay ra, lập tức Nhà khóc lên:

-Ca ca mau cứu muội, bà ta là người xấu muốn bắt muội xa ca.

Mấy người A Cẩu cũng vui vẻ:

-Tốt quá cuối cùng ngươi đã về.

Cùng lúc đó, Hàn Nhật chạy về phía Nhà xoa đầu trấn an cô nói:

-Không sao ta đã ở đây rồi không ai làm gì muội được đâu.

-Um muội tin mà.

Sau khi trấn an được Nhà thì Hàn Nhật lạnh lùng nhìn người phụ nữ kia:

-Bỏ tay ra.

Người phụ nữ khia đến bây giờ vẫn còn bất ngờ, vốn dĩ khi nàng nghe tiểu cô nương này nói mình có ca ca lên định thương lượng. Khi thấy Hàn Nhật bước vào lại cũng nghĩ hắn cũng như mấy tiểu hài tử bên cạnh đơn thuần là bạn lại không ngờ thằng bé này lại là vị ca ca kia.

Thấy người phụ nữ vẫn không chịu buông Nhà ra Hàn Nhật lại nhấn mạnh:

-Bỏ.....Ra...Bỏ bàn tay thối của bà ra khỏi muội muội tôi.

Người phụ nữ cuối cùng "Hừ" một tiếng rồi bỏ tay ra. Nàng không muốn cãi nhau với một tiểu hài tử.

Khi được thả tự do lập tức Nhà ôm chặt lấy Hàn Nhật mà khóc.

Người phụ nữ lạnh lùng nhìn đám ăn mày trước mắt rồi quay mặt hướng Hàn Nhật nói:

-Ra ngoài một lát, ta có truyện cần thương lượng với ngươi.

Nghe vậy lập tức Nhà nắm chặt tay của Hàn Nhật lắc lắc đầu tựa hồ không cho hắn đi. Hàn Nhật mỉm cười gật gật đầu ý bảo không sao đâu. Thấy vậy Nhà mới lưu luyến bỏ cánh tay Hàn Nhật ra để hắn cùng người phụ nữ kia ra ngoài.

Khi đã ra khỏi đình phạm vị trương đối, lại xác định không có ai đi theo người phụ nữ mới nhìn Hàn Nhật đằng sau nói:

-Nói, người muốn cái gì thì có thê giao em của người cho ta.

-Không thể dù cho ta cái gì đi nữa, vả lại ta không có cái quyền như vậy.

-Hừ ngươi tưởng ra không biết ngươi muốn gì ư, lại làm ra vẻ, một tên ăn mày như ngươi đòi chỉ có thê là tiền thôi. Được rồi bao nhiêu tùy ngươi ra giá.

Nghe người trước mặt khinh thường mình như vậy, lại còn làm bộ dáng cao cao tại thượng cái gì cũng biết. Hàn Nhật cực kì tức giận trực tiếp quát:

-Người cút ngay cho ta, loại chó má nhà ngươi là cái gì mà đòi ta phải giao muội muội ta ra, cút.

Vừa quát Hàn Nhật cố hết sức đẩy người phụ nữ ra.

Mặt trung niên nữ tử thoáng đen lài, nàng trong môn phái người người phải kính ngưỡng nay lại bị một tên tiểu tử ăn mày xua đuổi sao nàng có thể nhịn được. Nàng phất nhẹ tay một cái Hàn Nhật đã bị ngã ra một khoảng cách.

Thấy với sức của mình không thê lay động được người phụ nữ trước mặt Hàn Nhật có chút giạt mình. Hắn biết sức mạnh của mình đến đâu so với thanh niên trai tráng không kém chút nào. Nhuang hắn rất nhanh sắp lại tâm tình, nhớ ra người này hình như xuất thân luyện võ nên thấy bình thường. Hàn Nhật từ từ đứng dậy vẫn ánh mắt thù hằn nhìn người trước mặt.

Người phụ nữ kinh thường nhìn Hàn Nhật:

-Ta thấy bộ dạng ngươi chắc cũng đã tu luyện qua, ngươi phải biết nếu ta mà muốn mang con bé kia thì căn bản không thể ngăn cản...

-Nếu vậy sao ngươi ngay từ đầu không làm luôn đi lại ra đây nói này nọ, ta biết ngươi căn bản sợ Nhà thù ghét ngươi. Hừ.

Không để người phụ nữ này nói tiếp Hàn Nhật trực tiếp đáp trả, điều hắn nói ra chỉ là đoán thôi cũng không chắc chắn mười phần.

Quả nhiên trung niên nữ tử ngẩn ra một chút. Đúng như Hàn Nhật nói nàng không dám mạnh mẽ đưa Nhà về nếu không sẽ sinh ra ác cảm đối với nàng lại không thể một mực chuyên tâm tu luyện. Điều này không tốt chút nào với nàng.

Suy nghĩ một chút trung niên nữ tử lại nói:

-Thế ngươi có thể làm gì cho con bé.

Hàn Nhật trả lời luôn:

-Ta có thể làm việc nuôi muội ấy.

-Chỉ vậy thôi sao, ta thấy ngươi chưa no nổi cho mình thì đúng hơn. Mà ngươi nghĩ chỉ đủ ăn thôi là đủ sao, ta có thể cho con bé rất nhiều thứ, đi theo ta nó sẽ không lo về cuộc sống từ địa vị đến sức mạnh.

Nói xong người phụ nữ im lặng nhìn Hàn Nhật.

Trong thâm tâm của Hàn Nhật thoáng chút giật mình, có phải hắn đã quá ngây thơ không hay chỉ vẻn vẹn chỉ làm được có thế. Không, ta có thể làm tốt hơn thế . Nghĩ xong Hàn Nhật lại ngẩng đầu lên nói:

-Ta sẽ có gắng. Mà lại có một thứ ngươi không thể cho muội ấy.

-Ta không tin cái gì ta lại không thể cho nó chứ.-Hạnh phúc, ở bên ta muội ấy sẽ được hạnh phúc.

-Hừ, hạnh phúc có thể làm được gì chứ sao có thể bằng cái ta cho được. Còn nữa bây giờ thứ đó vẫn chưa cần thiết. Sao ngươi có thể bảo vệ nổi con bé chứ. Vì sao ngươi lại cố chấp như vậy.

Tựa hồ đã mất kiên nhẫn với Hàn Nhật người phụ nữ như hét lên, một luồng áp lực rất lớn đặt lên cơ thể Hàn Nhật kiến hắn như cõng trên lưng cả ngàn cân vậy. Cố gắng trống cự với áp lực đó, cả người hắn đứng thẳng, giọng đầy ngạo khí:

-Vì một lời hứa, ta đã hứa luôn ở bên muội ấy, chăm sóc cho muội ấy ngươi hiểu không, đó là lời hứa ta dành cho muội ấy ngươi có hiểu không...Ngươi có không.

Đoạn câu cuối cùng Hàn Nhật như hét lên. Võ công ngươi cao thì sao chứ lại có thể kinh thường đến vậy. Một lời hưa của ta quan trọng hơn nhiều, trừ khi Nhà muốn ròi xa hắn nếu không thì không ai có thể ép hắn.

"Phụt"

Tựa hồ không thể chịu nổi áp lực cứ đang tăng dần kia. Hàn Nhật trực tiếp bị thổ ra một ngụm huyết. Tuy vậy dáng người hắn vẫn không đổi, thân đứng thẳng như bút, ánh mắt đằng đằng sát khí, kiên quyết và nhiệt liệt như trước. Hàn Nhật đang cưcj kì đau đớn, bên trong thân thể tựa hồ có những tiếng răng rắc phát ra từ xương.

Ánh mắt người phụ nữ có chút bất ngờ lại có chút tan dương, nàng không ngờ tên tiểu tử này lại có thể chịu áp lực khi bà giận giữ như vậy mà lại không tí nhíu mày. Trong lòng thầm xuýt xoa:"Nếu không phải tiểu tử này tư chất biến dị thì với ngạo khí như vậy ắt tiền đồ rất lớn".

Thấy tình hình không mấy lạc quan trong lòng người phụ nữ lại đành bất đắc dĩ làm hạ sách. Đúng lúc đang định thực hiện thì lại thấy Hàn Nhật đột nhiên cúi đầu xuống tựa như đang suy nghĩ, sau một hồi lại thấy hắn ngẩng đầu lên, mà câu tiếp theo lại làm cho người phụ nữ giật mình.

-Thật sự bà không thể buông tha cho muội muội ta sao.

Người phụ nữ không ngờ Hàn Nhật lại thay đổi nhanh như vậy, thoáng chốc chuyển từ bị đọng sang chủ động, lại hỏi thẳng như vậy. Thậm chí người phụ nữ nghi mình đang nói chuyên với một người trưởng thành, làm sao một đứa trẻ lại suy nghĩ nhanh như vấy. Gật mình chỉ trong thoáng chốc rồi người phụ nữ cũng trả lời dứt khoát:

-Không thể.

-Dù tôi làm thế nào đi chăng nữa thì bà vẫn muốn dẫn Nhà đi phải vậy không.

-Đúng vậy căn bản ngươi không có lựa chon.

Hàn Nhật cười khổ mặc dù biết trước câu trả lời và kết quả này từ khi nhận ra sự chênh lệch về hai người hắn đã biết nhưng hắn vẫn cố đến lúc này. Là con người, rất nhiều người cũng vậy mặc dù biết trước chắc chắn sẽ thất bại nhưng con người ta vẫn cố gắng mà đâm đầu vào đến khi biết được kết quả lại càng khổ hơn. Hàn Nhật tâm tình của hắn lúc này cũng như vậy bây giờ biết được kết quả này hắn rất khổ sở. Giọng hắn run run:

-Có thể mang ta đi không.

Người phụ nữ nhìn Hàn Nhật một hồi rồi trả lời:

-Không thể.

-Tại sao chứ ta bị làm sao chả lẽ tư chất ta không tốt.

Lúc này Hàn Nhật trược tiếp hét lên nước mắt tuôn trào ra, nắm tay thật chặt.

-Không phải vấn đề tư chất, người tư chất... ài ta cũng không biết giải thích thế nào nữa, nói chung tư chất của ngươi hoàn toàn dưa vào công pháp còn ngươi không theo ta được cũng là vì tông phái ta không thu nhận nam tử mà chỉ nhân nữ.

Trả lời vấn đề này người phụ nữ cũng bất đắc dĩ, rồi lại nói:

-Có phải ngươi đã suy nghĩ lại, cho muôi muội ngươi đi với ta.

-Không thể.

Vẫn giọng kiên quyết đó của Hàn Nhật.

Ạc người phụ nữ không biết nói gì nữa, tâm tình tên nhóc này thật khó đoán. Sau lại cười khổ:

-Ngươi tên gì.Hàn Nhật cũng không hiểu ra sao, tự dưng lại hỏi vậy nhưng hắn vẫn trả lời:

-Hàn Nhật.

-Um ta sẽ rất nhớ cái tên này.

Nghe người phụ nữ thì thào trong miệng, Hàn Nhật đang định nói thì tự dưng thấy người phụ nữ phất nhẹ cánh tay. Tiếp đó ý thức hắn liền mơ hồ, chỉ nghe có tiếng nói bên tai:

-Ngươi đừng cố tìm con bé, với thực lực của ngươi thì chưa đủ được chỉ sợ ngươi ngay cả cửa cũng chưa nhìn được đã bỏ mạng.

Lưu phúc trấn, hiện giờ trời cũng đã ngả về tây, các hàng quán ven đường đã có một số bắt đầu thu dọn lại, một số thì lại cố bán nốt, người trên đường tuy đã ít hơn nhưng lại vẫn có cái nhộn nhịp của nó. Lúc này không biết từ đâu ra một cái bóng vụt qua mọi người, thỉnh thoảng cái bóng người này đụng vào một số người nhưng chung qui tốc đọ vẫn không giảm. Điều này làm cho mọi người ở đây bực mình chỉ chửi vài câu cho đỡ tức rồi quang cảnh lại như cũ.

Bóng người này lao được nhanh ta khỏi đám đông thì tôvs đọ tăng lên rất nhiều, sau đó lại chạy vào một con hẻm vắng người, cuối cùng lại xuất hiện ở trước chiếc đình cũ.

Cái bóng người này đúng là Hàn Nhật, lúc hắn tỉnh dậy, đầu óc choáng váng. Sau lại phát hiện, mình bị bỏ ở ven bìa rừng, cách trấn một khoảng cách rất xa. Hắn cũng không suy nghĩ nhiều gì mà cắm đầu chạy một mạch thật nhanh về, trên đường hắn cực kì lo lắng cho Nhà, không biết Nhà có bị người phụ nữ kia làm gì không nữa.

Khi bước vào trong đình, Hàn Nhật nhìn thật nhanh xem còn thấy Nhà và người phụ nữ kia đâu không, nhưng lại lầm hắn thất vọng, trong đình bây giờ chỉ còn bốn người A Cẩu ngồi kia ngoài ra không có gì khác.

Hàn Nhật đang định đi hỏi tung tích Nhà từ đám người A Cẩu thì đã thấy cả nhóm đổ về phía hắn hung hăng đánh mình.

Do không phòng bị, lại chạy đường dài Hàn Nhật đã sớm mất sức căn bản khó tránh khỏi, bị nhóm bốn người thay nhau đánh.

Đang không hiểu chuyện gì thì lại nghe A cẩu vừa đánh vừa điên cuồng gào:

-Thằng chó chết, tao đã nhìn nhầm mày, tại sao mày lại có thể nhẫn tâm vậy được. Mày còn là con người không. Nhà tốt với mày như vậy mà mày còn làm vậy được.

-Mẹ kiếp, đánh mày bẩn tay tao nhưng tao vẫn phải đánh.

Hàn Nhật đang cố chịu đòn, nghe việc liên quan đến Nhà hắn lập tức vùng dậy, muốn nói gì đó thấy dáng điên cuồng của bốn người thì bỏ qua ý định này lập tức dùng sức mạnh mà chế ngự.

Vừa đánh Hàn Nhật cũng điên cuồng không kém, vừa đánh hắn vừa hét to:

-Nhà bị làm sao muội ấy đâu rồi, nói.

Giờ đây hắn chả có thời gian đánh nhau vớ vẩn này, quan trọng nhất là biết tình trạng của Nhà, quyền cức đấm đá phát huy đến cược hạn. Tromg lòng Hàn Nhật thấy bất đắc dĩ sao hôm nay bọn này lại khó đối phó vậy chứ.

Thấy Hàn Nhật nói vậy, nhóm bốn người có chút ngẩn người nhưng quyền cước vẫn ra nhanh không ngừng.

Chả mấy chốc khuôn mặt của năm đứa trẻ trong chiếc đibhf đã tím bầm, khuôn mặt như thể biến dạng vậy. Thế mà chúng vẫn cứ đánh, căn bản trong tâm trí chúng không nghĩ đến việc phải dừng lại.

Cứ như vậy sau một lúc lâu, cả năm người cùng kiệt sức mới chịu buông nhau ra. Mỗi người đều thở hồng hộc vì mệt và đau.

-Đánh xong rồi thì mau kể cí chuyện gì với Nhà đi, còn nữa vì sao các ngươi lại đánh ta.

Trong năm người có lẽ Hàn Nhật ít bị thương nhất, ngoài một số chỗ trên người bị tím ra còn đâu đều ổn cả. Thấy mấy tên kia cuối cùng cũng mệt hắn trực tiếp hỏi luôn thắc mắc trong lòng, không thể nào vô duyên vô cớ mấy tên này lại điên cuồng đánh hắn như vậy.

A Cẩu vừa rồi hắn cũng đã chút giận bớt đi tức tối trong lòng nên tâm trạng cũng đã ổn lên không ít, kinh bỉ nhìn Hàn Nhật, hắn mới nói:

-Chuyện gì sao, ngươi còn giả gây ngô gì nữa. Khi ngươi cùng mụ già kia đi một lúc, thì bà ta đã quay về một mình và đã nói ngươi chính miệng nói Nhà chỉ là gánh nặng của ngươi, không làm được gì chỉ tốn cơm nên ngươi bán muội muội ngươi với giá trăm linh thạch gì đó rồi. Vì vậy bà ta trực tiếp bắt đi Nhà rồi. Ta thật không hiểu Nhà, lúc bị bắt lại vẫn tin một kẻ bạc tình như ngươi.

Lời của A Cẩu có chút chua xót, mấy ngày qua bốn huynh đẹ bọn chúng và Nhà cũng đã hiểu nhau hơn. Đối với mấy tên ăn mày như chúng được sự chăm sóc của Nhà nữa nên trong tâm hắn thực sự đã xem Nhà là người thân rồi.

Hàn Nhật ngồi bên nghe vậy đại khái hiểu chuyện gì, thì ra người phụ nữ kia, bắt Nhà đi lền viện một lý do đơn giản vậy để lừa Nhà và mấy tên này, nhưng hắn vẫn không sao hiểu nổi, vì sao lại lý do khó tin như vậy để lừa Nhà. Nhìn lại bọn A Cẩu, bọn chúng sống là ăn xin nếu không có chút mưu trí sao có thể tin dễ dàng như vậy. Thở ra một hơi Hàn Nhật nói:

-Ta không có, ta không biết gì hết, vừa rồi ta bị người phụ nữ ấy đánh ngất đi, khi tỉnh lại đã chạy ngay đến đây. Ta cũng không nói vừa rồi như ngươi.

-Giờ này rồi mà ngươi vẫn còn trối cãi được, ta là ăn xin nhưng cũng không thể mặt dày như người. Được nếu ngươi bảo không phải vạy ta hỏi ngươi cái túi trên người ngươi là cái gì, hừ.

A Cẩu không khách khí mắng chửi đoạn tay vừa chỉ về chiếc túi bên hông Hàn Nhật.

Theo hướng chỉ tay của A Cẩu, Hàn Nhật cúi xuông nhìn bên hông mình. Đến bây giờ hắn mới để ý, bên người mình từ bao giờ lại xuất hiện thêm một cái túi, tiện đó hắn liền đưa tay xuống cầm lên và trực tiếp mở đổ ra đất. Chỉ thất bên trong túi rơi ra rất nhiều những tinh thể trong suốt tứ giác, thử cầm lên một viên xem xét Hàn Nhật thấy cảm giác thoải mái thấm vào cơ thể.

Theo như lời A Cẩu nói đây có lẽ là linh thạch, là thứ dung để đổi lấy Nhà.

Thấy vật trên tay Hàn Nhật, nhóm bốn người càng trắc hơn, đúng như Hàn Nhật nghĩ dù sao bọn chúng đã lăn lộn trong cuộc sống này nhiều rồi lại đâu có thể dễ tin người như vậy, mà đây lại còn là một người xa lạ. Chỉ là đang lúc tức giận lại thấy đúng lúc người phụ nữ dẫn Nhà đi thì Hàn Nhật lại về thì lại quá trùng hợp, xong lại nhìn thấy chiếc túi bên hông Hàn Nhật thì nhóm bọn hắn đã trắc đến yams phần.

-Sao, giờ ngươi lại câm như hến thế, không còn gì để nói sao, súc sinh như ngươi mới có thể làm ra chuyện này. Ngươi cứ câm vậy sao.

A Cẩu ngồi một góc tức giận hét lên.

Chỉ là lúc này Hàn Nhật tay cầm linh thạch không có tâm trí nghe. Hắn vội chạy như điên ra trước cửa hét lên trời:

-Nhà muội có còn ở đây không....Mụ già kia trả muội muội cho ta, ta biết ngươi vẫn còn ở gần đây, ngươi mauu nói gì đi chứ.

-Nhà muội nghe thấy thì mau thưa đi, ta không có làm như vậy đâu.... bà già kia mau xuống đây, mẹ kiếp lão tử giết ngươi....

Lúc này, bọn người A Cẩu đã đến trước cửa, nghi hoặc nhìn Hàn Nhật đang điên cuồng vừa gọi vừa chửi bới ngoài kia. Nhìn trạng thái bây giờ của Hàn Nhật giống như kẻ điên vậy, cứ hét không ngừng nghỉ.

"Bịch"

Hàn Nhạt vô vọng nhìn về phía bầu trời ngồi bịch xuống đất, miẹng vẫn còn thều thào"mau ỷar muội muội cho ta".

Thực ra khi vừa rồi nghe sự việc đã diễn ra lại nhìn thấy chiếc túi bên hông hắn đã hoàn toàn hiểu được mọi việc. Người đàn bà kia, sau khi đánh ngất hắn liền cho chiếc túi bên hông hắn, lại để hắn ở một nơi tương đối xa nơi đây rồi lại đi đến và bịa ra câu chuyện kia. Để Nhà triệt để toàn tâm hướng về mình và không còn lưu luyến thì, khả năng rất cao sẽ cho Nhà đứng gần đó nhìn, lại vừa lúc hắn đi về mang theo chiếc túi kia. Còn khả năng giữ lại để nhìn cảnh tượng bên trong này là không thể, nhưng dù biết vậy hắn vẫn cố hét. Có lẽ đây là cách hắn xả đi mối căm thù này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau