CHUYỆN LÀM DÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chuyện làm dâu - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Ai hại Thanh Nhi?

Tôi không còn biết trời trăng gì nữa, hai mắt nhắm nghiền lại chìm trong khoảng không đen kịt, không biết tôi đang ở đâu sao tôi nghe tiếng gió thổi lồng lộng, nghe tiếng gió thổi lào xào như những chiếc lá va vào nhau.

"" khúc khích khúc khích ""

Tiếng ai cười đấy?

"" Hi hi qua đây, đi đến đây chơi, vui lắm ""

Tôi đã từng nghe giọng nói này…

"" Đi sang đây.. Sang đây chơi trò đổi xác này. ""

- - ai đấy?

"" Hihi, Nhi ơi qua đây nhanh lên, qua đây chơi với mình, Nhi đổi xác cho mình đi. ""

Cái giọng này là của.. của Ái Nhi mà. Là chị Ái Nhi thật rồi.

- -Chị Ái Nhi, là chị đúng không?

"" hihi.. Là mình.. Ở đây vui lắm, được ăn ngon, được mặc quần áo đẹp, Nhi ở lại đây đi, Nhi đưa xác Nhi cho mình.. Nhanh đi Nhi, Nhi bước qua đây nhanh lên, mình đợi Nhi lâu rồi. ""

- -Không.. Em không qua đâu!

"" Nhi đừng sợ, mình chỉ đổi cho vui thôi mà, khi nào chán mình đổi lại cho nhau, mình hứa đấy ""

- -Không.. Em không đồng ý.. Em không trao đổi với chị.. Em phải về.

"" Hu hu, Nhi xấu tính, Nhi ích kỷ, Nhi giành anh Thắng cho riêng Nhi, không san sẻ cho mình gì cả, mình ghét Nhi, mình hận Nhi cướp anh Thắng của mình huhu""

Tôi thở dài, tôi bảo:

- -Chị là người đã chết, anh Thắng là kẻ sống ở dương gian, hai người không thể bên nhau được, chị đừng cưỡng cầu nữa, hãy đi đầu thai, kiếp sau sẽ có người bên chị trọn kiếp.

""Không. Mình không cần ai hết, mình cần Thắng, mình muốn Thắng là của riêng mình thôi, Nhi không được tranh của mình, nếu không mình sẽ giết Nhi đấy""

- -Chị Ái Nhi, chị đừng cố chấp nữa.. Chị đừng theo anh Thắng nữa, nếu chị thực sự thương anh ấy chị phải để anh ấy sống thật tốt và vui vẻ, chị cứ như thế là không thương anh Thắng đâu. Chị đang hại thắng đó.

""Nhi nói xạo, mẹ mình nói Nhi là người xấu, Nhi hay bắt nạt Thắng của mình, mẹ nói mình phải bắt Nhi đi. Lần này Nhi nhất định phải đi theo mình, hihi "".

"Vèo "

Một cái gì đó đang lao về phía tôi, đồng thời người tôi lập tức phát sáng, hất tung cái vật đang tiến tới, phía đằng kia có tiếng Ái Nhi hét lên:

"Á.."

Hình như ánh sáng này là ánh sáng từ lá bùa của thầy Lục phát ra, ánh sáng màu vàng chiếu ra một đường tròn xung quanh tôi. Đồng thời đó tôi cũng mập mờ nhìn thấy Ái Nhi đang nằm sóng soài dưới đất, và hình như, đây là ngoài vườn bưởi của bà lớn.

"mau vứt lá bùa đó đi, nhanh lên"

- - Chị không được qua đây.

Lúc này tôi đưa lá bùa lên cao tạo nên một luồng ánh sáng bao vây, bảo vệ tôi, cũng nhờ ánh sáng đó tôi mới nhìn rõ gương mặt của chị Ái Nhi đang dần chuyển sang tức giận, mặt đỏ ké, mái tóc bỗng dựng ngược lên chia làm nhiều hướng, mặt mũi cũng thay đổi thành hình thù gớm ghiếc, nhất là bàn tay của chị ấy dài ra quét dưới đất như cán chổi, những móng tay dài ngoằng và sắc nhọn, chỉ cần bị đâm trúng tôi e rằng máu sẽ thành sông.

Ái Nhi thè lưỡi ra chia làm hai nhánh như con rắn, cái lưỡi uốn éo cong veo còn chảy cả nước dãi nữa, giọng gầm gừ lên:

"Hôm nay là ngày tận số của mày rồi! Ha ha "

Ái Nhi bay cao lên không trung, rồi bất ngờ hạ xuống, bay xung quanh bên ngoài luồng sáng màu vàng, hai con mắt đỏ như than đang cháy, nước dãi chảy xuống lộp bộp, lộp bộp, như đang thèm khát một món ngon.

- -Chị định làm gì? Ái Nhi, chị không được làm bậy, giác ngộ thành phật, đừng cố chấp, buông bỏ những tạp niệm, quy y Phật pháp đi.

"" ha ha Phật pháp là gì tao không biết, tao chỉ biết mẹ thôi, mẹ thương tao nhất, mẹ cho tao uống máu tươi ngon.. Mẹ nói mày là kẻ xấu xa, hôm nay tao phải bắt lấy linh hồn của mày vĩnh viễn. Anh Thắng sẽ là của tao mãi mãi. ""

Ái Nhi gầm gừ lên mấy tiếng rồi như xuyên qua ánh sáng kì diệu đó mà dùng những đầu móng tay đâm vào cổ tôi đau điếng, máu phúng ra đỏ cả bầu trời.

- --Á…

Tôi chỉ kịp hét lên trước khi bừng tỉnh, thì ra chỉ là mơ. Một giấc mơ lại gặp Ái Nhi. Tôi đưa tay lên cổ cảm nhận cơn đau do lệch kim tiêm.

- -Nhi… Em chịu tỉnh rồi.

Chồng tôi cất tiếng nói lớn, xong liền gập người xuống ôm lấy tôi, anh ôm mạnh và chặt lắm, tôi còn nghe tiếng anh có chút đặc nghẹn..

Tôi định nói với anh tôi khó thở nhưng không tày nào mở miệng nói được, chỉ còn cách đập đập vào người anh, rồi chỉ vào mũi và lắc đầu, hàm ý tôi không thở được trước cái ôm của anh.

- -À à anh xin lỗi.. Anh xin lỗi…

Tôi nhìn lên cái đồng hồ treo tường, nhìn con số đã là 3giờ chiều, vậy là tôi đã ngất đi rất là lâu.

Tôi nhìn anh rồi chỉ vào miệng, ý hỏi tôi bị gì, vì hiện tại tôi đang ở bệnh viện.

Anh bảo:

- -Em không sao, bác sĩ nói dây thanh quản có chút vấn đề nhỏ, đợi em tỉnh dậy các bác sĩ sẽ kiểm tra cho em lần nữa.. Mà em nằm ở đây nhé, anh chạy đi gọi bác sĩ sang.

Tôi gật đầu, nhìn theo bóng dáng cao cao của anh khuất qua cánh cửa.. Lúc này tôi thầm nghĩ là ai đã hại tôi, bà lớn sao, bà ấy muốn bịt miệng tôi sao?

Cánh cửa có dấu hiệu được mở, tôi dõi mắt nhìn ra là ai, cái giọng nói vang lên thì tôi biết đó là con Mận:

- -Mợ.. Mợ tỉnh rồi hả, mợ làm mọi người lo quá chừng hà.

Tôi vì không nói được nên cũng chỉ gật đầu nhẹ. Con Mận nói tiếp:- -tự nhiên mợ lăn đùng ra ngất xỉu, con với cậu ba, với bà lớn bà nhỏ tức tốc đưa mợ vào viện. Cũng may là mợ không sao nên hai bà về trước rồi. À để con đi xuống căn tin mua chút đồ ăn lên cho mợ ăn nha, con vừa xuống dưới ăn nè.

Tôi lại gật đầu, ngoài gật đầu và lắc đầu thì không còn cách khác để diễn giải cho người khác hiểu..

Con bé Mận đi thì chồng tôi cũng vừa gọi bác sĩ sang, một bác sĩ nam, trung tuổi khám lại cho tôi, khám xong, bác sĩ nói:

- -Cô bị viêm thanh quản dẫn đến mất tiếng tạm thời, cái này chỉ cần uống thuốc và nghỉ ngơi hợp lý thì sẽ nhanh hồi phục. Hạn chế ăn đồ cay nóng, ăn thức ăn mềm, dễ nuốt và có tính mát sẽ tốt hơn nhé. Bây giờ người nhà theo tôi để lấy thuốc và làm thủ tục xuất viện.

Chồng tôi bảo con Mận ở đây với tôi, anh đi theo bác sĩ. Nó mở hộp cháo vừa mua còn nóng hổi, vừa thổi vừa đút tôi ăn:

- -Mợ thấy người có khó chịu ở đâu không ạ?

Tôi lắc đầu, người thấy có chút không được khỏe, kiểu hơi uể oải một chút chứ cũng không có vấn đề gì to tát.

Mận đút cho tôi ăn hơn nửa hộp cháo thì tôi không ăn nữa, nó nói bỏ phí nên nó ăn luôn nửa hộp còn lại, nó ăn một cách ngon lành dù nó nói vừa ăn ở căn tin xong, lúc nó ngồi dưới ghế ăn tôi để ý phần cổ nó có mấy vết đỏ đỏ, nhỏ nhắn, ở những vị trí khác nhau, mà những vết này giống như đã trải qua một trận cuồng nhiệt.

Nó ăn xong thì cười khì khì:

- -Ở đây nấu cũng ngon quá ha mợ hồi nãy con ăn cơm cũng thấy ngon lắm, phải ăn 2 phần luôn.

Tôi ngoắc tay, bảo nó đến gần, nó vô tư đi tới, tôi chỉ mấy vết đỏ trên cổ nó, ý hỏi là sao?

Mận nó bối rối ra mặt.. Vội vã kéo cổ áo cao lên che đi những vết đỏ đó.. Ấp úng:

- -À, con bị con gì nó đốt ấy mợ.. Hình như là con kiến, à không, con ong, con ong ạ.. Mà con đi vệ sinh một chút, con đau bụng.

Rõ ràng Mận nó đang giấu tôi, cái vết đó không phải do kiến trúc sư cắn, càng không phải ong đốt, tôi là dân quê, những vết ong đốt nó sưng to chứ không nhỏ nhắn và đỏ kiểu như thế, nó giống với vết đỏ mà có lần Thắng mạnh bạo quá đã để lại trên người tôi, rất là giống. Vậy sao bé Mận lại nói dối tôi, người cùng với nó ân ái là ai?

Tôi không hỏi nhưng bắt đầu chú ý nó, lúc này chồng tôi cũng làm vừa xong thủ tục và lấy thuốc đầy đủ, anh bảo con Mận chuẩn bị để về nhà.

Trên xe, anh không nói gì cả, cả con Mận cũng im lìm vì trước giờ nó vẫn sợ chồng tôi lắm. Nhưng từ lúc tôi hỏi nó cái vết đỏ nó càng im lặng hơn bao giờ hết, im lặng ngồi nín thinh một chỗ không hé môi nói nửa câu.

Lúc chúng tôi về đến nhà thì ba chồng tôi với anh Thịnh vẫn chưa về, bà lớn thì đang ngồi ngoài nhà mát, thấy chúng tôi bà liền đi ra, đon đả:

- -Ủa được về rồi hả? Mẹ đang định gọi cho thằng Thắng hỏi thăm con.

Chồng tôi hờ hững đáp:

- -Vâng, bác sĩ bảo không sao, chỉ cần nghỉ ngơi sẽ nhanh khỏe lại.

- -Vậy thì tốt rồi.. Thôi vào nhà nghỉ đi.

Tôi cúi đầu nhẹ thay cho lời chào rồi đi về phòng của mình, thật ra lúc đứng nói chuyện tôi có quan sát một chút về sắc mặt của bà lớn, là do bà lớn quá diễn giỏi hay sao mà tôi không nhìn ra điểm gì bất thường cả.

Về phòng của tôi, con Mận nó sắp xếp đồ đạc xong thì đi xuống bếp nấu nướng phụ dì Hồng, đáng ra dì Hồng đã nghỉ nhưng nhà cứ việc nọ đến việc kia lại chưa tìm thêm được người nên tạm thời dì Hồng vẫn ở đây phụ thêm một thời gian nữa. Trong phòng thành ra còn mỗi hai vợ chồng tôi, anh vào nhà vệ sinh đem ra một chiếc khăn, cẩn thận lau mặt mũi tay chân cho tôi. Thật ra một thiếu gia khó gần như anh mà lại đích thân làm những việc này tôi lại có chút không quen lắm, trước giờ đều do tôi phục vụ anh nên hôm nay cứ thấy không quen và nhìn anh mãi thôi.

Anh như hiểu suy nghĩ của tôi, cười nhẹ như nắng buổi sáng, nhẹ nhàng nhưng ấm áp:

- -Đừng nhìn anh kiểu đấy. Cứ như anh là người hành tinh.

Nếu nói được tôi sẽ trả lời anh cũng giống người ngoài hành tinh lắm, anh rất khác với những người tôi quen biết, anh yêu hay không tôi cũng không đoán được. Mắt anh sâu, một vùng trời sâu thẳm, tôi như một con chim nhỏ, chưa thể bay hết bầu trời bao la đó.

Anh có điện thoại, khẽ lướt qua màn hình tôi thấy một dãy số cũng rất đẹp nhưng không lưu tên, anh nhanh chóng bỏ vào túi rồi bảo tôi nằm nghỉ, anh ra ban công nghe điện thoại. Anh nói chuyện với người đó lâu lắm, đến khi anh vào, anh ngồi xuống giường và nói với tôi:- -Nhi.. Anh bảo này…

Bộ dạng của anh tôi đoán chừng anh sẽ nói ra một điều quan trọng. Tôi ngồi dậy, im lặng chờ đợi anh mở lời:

- - Hiện tại cửa hàng ở Sài Gòn đang gặp chút vấn đề anh cần phải đi giải quyết gấp, xong việc anh sẽ về ngay, nhưng em ở nhà phải hết sức cẩn thận và đề phòng, thuốc của em anh để ngay đầu giường, ngoài thuốc này tuyệt đối không được uống thêm bất kỳ thuốc nào của ai khác đưa, camera anh cũng bật lên hết, có gì phải gọi ngay cho anh, nhớ chưa.

Tôi gật đầu, hàm ý bảo anh cứ yên tâm, nhưng anh vẫn lo lắng cứ dặn đi dặn lại mấy lần nữa mới lấy chịu đi. Đáng ra tôi định nói chuyện còn Mận nữa, nhưng thấy bộ dạng gấp gáp của anh nên đành thôi vậy.

Tôi nằm trong phòng một mình cũng chán nên mới đi ra ngoài cho thoải mái một chút, lúc vừa mở cửa thì bà nhỏ cũng vừa sang.

- -Mẹ định qua thăm con. Chúng ta ra ngoài nhà mát nói chuyện một chút đi con.

Tôi đi theo bà nhỏ, buổi chiều nên nắng cũng đã đỡ hắt, gió chiều thổi man mác làm những lá cây đung đưa theo gió.

- - Hôm nay mẹ đưa con vào viện rồi về cùng ba đem tro cốt của chị Sen đi chôn cất. Từ lúc về nhà ba con không nói gì, ông ấy cứ buồn buồn,haizz, dù sao cũng là một người từng rất yêu thương, mẹ hiểu cho ông ấy.

Ngưng một hơi bà nhỏ nói tiếp:

- -vì thế mẹ mong con nhanh khỏi để có thể vạch trần kẻ đã giết chị ấy, người tuy đã chết nhưng chết oan ức mẹ thấy tội cho chị ấy quá con ạ.

Tôi lại gật đầu, tôi cũng muốn lắm nhưng tự dưng đúng lúc này lại bị viêm Thanh quản, không hiểu là vô tình hay có người cố ý, nhưng theo linh tính mách bảo thì có kẻ cố ý chứ làm sao có sự trùng hợp đến vậy.

- -Mẹ định hôm nay có đầy đủ tất cả mọi người chúng ta họp mặt nói cho rõ ràng, con tuy không nói được nhưng còn nghe và hiểu, và con có thể chỉ đích danh kẻ đó. Không thể để kẻ ác sống ung dung như vậy được, chuyện con bị như này không cần mẹ nói chắc con cũng đoán được là ai làm đúng không?

Tôi hướng mắt nhìn vào trong nhà, tất nhiên người nghi ngờ nhất chính là bà lớn, nhưng chứng cứ không có sao có thể tùy tiện phán xét.

- -Ngoài bà ấy ra không còn ai vào đây nữa, mẹ định hôm nay sẽ vạch trần sự thật thằng Thắng không phải con bà ấy, tội chất chồng tội để xem bà ấy chối kiểu gì. Bây giờ ba con cũng rất tin mẹ, mẹ tin lần này sẽ hạ được bà ấy.

Tôi nghe như thế liền hoảng hốt xua xua tay, ý bảo bà nhỏ không nên làm như vậy.

- -Sao vậy, sao con không đồng ý?

Trời ơi, làm sao nói cho bà nhỏ hiểu đây, tức quá, muốn nói mà nói không được, chẳng khác nào đang đói bụng, gặp một bàn thức ăn ngon trước mắt nhưng không được ăn cơ chứ.

A Đúng rồi, điện thoại, điện thoại tôi đâu rồi nhỉ, tôi vơ trong túi, lấy ra và soạn tin cho bà nhỏ đọc, nói rằng anh Thắng không cho nói ra, vì chưa đến lúc thích hợp.

- -Tại sao? Lúc nào nó cũng bảo không thích hợp, vậy bao giờ mới là thích hợp, nó còn muốn làm chuyện gì nữa. Lần này mẹ không nghe nó nữa, mẹ phải nói ra thôi. Mẹ chịu hết nổi rồi.

Tôi kéo tay bà chặt lại, lắc đầu rồi lại ghi tiếp vào điện thoại:

"Anh Thắng nói chưa nói được, mẹ đừng nôn nóng làm hư chuyện của anh ấy."

- -Nhưng rốt cuộc nó làm gì, con nói cho mẹ biết đi. Cứ im im là thế nao.

Tôi nghĩ đến lời cô Sen, cô nói chồng tôi là con cô ấy, bà nhỏ cũng chắc chắc Thắng là con bà, vậy ai đúng ai sai trong chuyện này. Nhưng dù ai đúng ai sai thì cũng nên rõ ràng từ chuyện này trước đã.. Tôi soạn tin:

"Mẹ chắc chắn anh Thắng là con mẹ không ạ?"

Bà nhỏ khuôn mặt hiển nhiên:

- -Dĩ nhiên, mẹ dám chắc trăm phần trăm, cái này mẹ có cả giấy tờ để chứng minh nó là con của mẹ. Sao con lại hỏi như vậy?

"" nhưng cô Sen nói anh Thắng là con cô ấy bị bà lớn mổ bụng bắt đi ""

- -Không thể nào, mẹ đã lấy tóc của Thắng đi xét nghiệm, kết quả là quan hệ mẹ con, cái này mẹ cũng đưa cho thằng Thắng nó xem qua, con có thể hỏi lại nó. Nó không thể là con của chị Sen được, với lại lúc chị Sen bị đuổi đi mẹ vẫn chưa mang thai mà,

số tuổi không hợp lý.. Con mẹ chẳng lẽ mẹ không biết.

"Vậy mẹ phát hiện anh Thắng là con mẹ khi nào? Và sao tự dưng anh ấy lại thành con bà lớn? Mẹ có thể kể từ đầu không ạ?"

Bà nhỏ bùi ngùi, bà nhìn xa xăm, đôi mắt không giấu được những nỗi buồn và những đau khổ đã từng trải qua:

- -Mẹ được ba thằng Thắng giúp đỡ khi từ quê vào đây bị người ta lừa hết tiền bạc, bán vào ổ mại dâm, may mắn mẹ đã chạy thoát sau khi khách thay quần áo.. Lần ấy được ông ấy đem về đây để giúp việc thôi, không nghĩ một ngày nên duyên với cậu chủ đâu. Lúc đó ba con đã là người có gia đình, là bà lớn bây giờ, hôm đó mẹ đang ngủ thì nghe tiếng khóc thất thanh của chị Sen và tiếng chửi mắng của ông bà chủ, chị ấy bị bắt gặp đang ăn nằm với người khác, và bị đuổi đi ngay hôm đó, ba con vì buồn tình đã lao vào men rượu, nhốt mình trong phòng, không ăn chỉ uống rượu thâu đêm, được một thời gian ông ấy xin ông bà nội con đi xuống Cần Thơ để xem và phát triển chi nhánh dưới đó, mẹ cũng được đi theo vì bà nội sợ ông ấy một mình ăn uống lung tung rồi hại sức khỏe, cứ như vậy chủ tớ ở cùng nhau mấy tháng, lâu lâu ông ấy về nhà một lần, còn chị Ngân hầu như tuần nào cũng xuống nhưng ba con hờ hững lắm, nên chị ấy xuống rồi lại về, chuyện cũng chẳng có gì khi một đêm ba con say đã sang chiếm lấy mẹ, lúc ấy mẹ ngây thơ lắm, chẳng biết làm gì, chỉ khóc và khóc, ba con hứa sẽ cho mẹ một danh phận, ba dẫn mẹ về nói cho ông bà nội biết, ông bà nội thở dài, còn chị Ngân lao vào đánh mẹ một trận thừa sống thiếu chết, chị ấy cho rằng mẹ quyến rũ ba con, nhưng lúc ấy thật sự mẹ rất khờ khạo không được lanh lẹ như con bây giờ đâu. Ai nói cái gì cũng nghe không dám cãi, rồi mẹ có thai, thế là ông bà nội nấu một mâm cơm để mẹ làm vợ nhỏ, nhưng cái thai không bao lâu thì sảy, ba con buồn nên cứ đi suốt từ Cần Thơ về Bình Dương, hàng ngày mẹ ở nhà phải làm rất nhiều công việc, làm từ sáng đến Khuya vẫn chưa hết việc, cũng chẳng được kiêng cữ gì cả, vừa sảy thai hai hôm đã phải đi gánh nước tưới cây, giặt những chậu quần áo to hơn cả người nhưng cũng không yên với chị Ngân, chị ấy hạnh họe mắng chửi đánh đập mẹ những khi ba con không có ở nhà, và rồi ông trời thương xót cho ba con thương mẹ hơn, ông ấy không đi xuống Cần Thơ nữa mà ở hẳn ở nhà,sáng đi làm tối về nhà, nhưng mà lạ cái là mẹ có thai lần nào cũng bị sảy, hai lần như vậy mẹ mới nghi ngờ là chị Ngân làm, đến khi có thai thằng Thắng mẹ xin ba con cho mẹ về Bình Định ở, thế là giữ được cái thai đến lúc gần sinh, nhưng ông bà nội con sợ ở ngoài đấy điều kiện không được tốt nên bảo mẹ về đây sinh nở, mẹ thấy bụng cũng đã lớn nên ỷ y, không ngờ… (nói đến đây bà nhỏ rơm rớm nước mắt) không ngờ lúc vào phòng sinh rõ ràng mẹ nghe tiếng em bé khóc, vậy mà bác sĩ nói em bé vừa chào đời đã chết.

"" Sao bà lớn lại đánh tráo anh Thắng được ạ.? ""

- -Vì lúc ấy chị Ngân cũng có thai cùng thời điểm với mẹ, sau một gần một tháng,, nhưng chị ấy lại đi về nhà của chị ấy để ở vì bên đấy có người nhà là bác sĩ, ngày mẹ vào viện sinh thì nghe đâu chị ấy cũng nhập viện luôn vì sinh non, lúc có thai ai cũng nói bụng chị Ngân là con gái nhưng khi sinh lại là con trai, còn con của mẹ lại thành một đứa bé gái và chết.

"" vậy là bị trao đổi lúc sinh rồi? ""

- -Mẹ đoán là vậy? Ông bà nội con cổ hủ, trọng nam khinh nữ, nên khi biết đứa bé là con gái lại chết nên cũng chẳng thèm nhìn qua một lần,liền chạy qua phòng chăm sóc cho chị Ngân và cháu nội, con biết không, lúc đó ba con chưa về kịp, xung quanh mẹ không có ai, may sao có người thấy tội nghiệp quá cho bát cháo ăn tạm, từ đó mẹ không mang thai được nữa, mẹ cũng đinh ninh bé gái đó là con mình, do yểu mệnh mà mất, mẹ đem bé gửi lên chùa, và hàng năm đều lên đó thắp hương cho con bé, cho đến khi năm đó ba con đi công tác, chị Ngân thì đưa thằng Thịnh đi thi học sinh giỏi trong Sài gòn, một mình mẹ ở nhà với thằng Thắng, nó bị sốt cao lắm, sốt mê man, mẹ phải tức tốc đưa nó vào bệnh viện, mẹ gọi cho chị Ngân hay nhưng chị ấy không về được, bảo là phải ở lại lo cho thằng Thịnh nó thi, lúc đó là mẹ đã hồ nghi rồi, con bệnh nhập viện nhưng lại không quan tâm lắm, chẳng có người mẹ nào như vậy cả. Linh cảm mách bảo, mẹ liền làm xét nghiệm tại bệnh viện, và sự thật như mẹ đã nói, thằng Thắng là con ruột của mẹ.

"" Sao lúc đó mẹ không nói ra luôn ạ? ""

- - Mẹ đưa kết quả cho thằng Thắng xem trước, nó khá sốc, sốc tận mấy hôm, nó bảo mẹ cho nó thời gian chấp nhận sự thật, sau đó nó cứ im ỉm, bắt mẹ giấu đến tận bây giờ, chẳng hiểu làm sao.

Tôi thở dài tôi nghĩ bà nhỏ cần phải biết chuyện chồng tôi không phải con của ba Tường, nếu không lỡ một ngày bà dại dột nói ra thì chuyện chồng tôi không phải cậu Ba nhà này bị bại l mất.

"Mẹ.. Anh Thắng nói anh ấy không phải con của ba Tường, anh ấy đã xét nghiệm ADN rồi.. Kết quả.. Không có quan hệ huyết thống đâu ạ..cho nên anh ấy không muốn mẹ nói ra, anh ấy sợ mẹ sẽ khổ một lần nữa… "

Đọc xong những dòng chữ, bà nhỏ kinh hoàng tột độ, khuôn mặt trắng bệch lắc đầu lia lịa:

- -Tào lao… Làm sao nó không phải con ông Tường, mẹ chưa làm gì có lỗi với ông ấy hết. Nó chắc chắn trăm phần trăm là con ba Tường của nó, không được, mẹ phải nói rõ ràng chuyện này với nó. Nó hiểu lầm rồi. Tối hôm nay sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện. Để xem bà Ngân chối cãi đường nào!

Chương 22: Sự thật được phơi bày

Bà nhỏ hùng hổ lắm, đôi mắt và giọng nói chắc nịch không giống một người đang nói dối, mà từ trước đến giờ tôi cũng nghĩ bà là một người tốt, tuy chúng tôi không có nhiều thời gian nói chuyện với nhau, nhưng trực giác của tôi bà nhỏ không phải loại người xấu.

Mà nếu như bà nhỏ đã khẳng định chồng tôi là con ba Tường, vậy thì nên chốt hạ mọi chuyện cho chuyện rõ ràng thôi. Nhưng để chắc chắn tôi vẫn phải nhắn cho chồng tôi một tin, đại khái là tôi bảo đã nói chuyện với bà nhỏ, và bà nhỏ bảo đảm chồng tôi là con của ba.. Không biết anh có đọc không nhưng mãi không thấy anh trả lời, bà nhỏ nôn nóng được nói ra sự thật, nhưng chồng tôi chưa về bà cũng không dám một mình manh động giữa bầy sói dữ.

Đang ngồi nói chuyện thì bà lớn đi tới, thấy hai chúng tôi ngồi cạnh nhau bà lớn thoáng chút không hài lòng, những tia mắt phức tạp hiện lên rõ mồn một.

- -Nhi.. Con chưa khỏe sao lại ra đây, ngoài này gió nhiều lắm, vào nhà đi con.

Bà nhỏ cười nhẹ, nhìn thẳng vào mắt bà lớn mà nói:

- -Chiều mát rượi có gió gì đâu chị. Cho con bé nó ra ngoài cho thoải mái, ở trong phòng bí bách sao mà chịu nổi.

Bà lớn hành động xem thường bà nhỏ ra mặt:

- -Con dâu của tôi thì tôi xót, chứ đâu phải lòng dạ như ai kia, khéo ăn khéo ở quá nên chẳng có nổi mụn con lúc về già, haizz, ta nói ăn ở làm sao mà cô quạnh thế không biết nữa.

Bà lớn khích bác như vậy nhưng bà nhỏ chẳng có chi là tức giận, trái lại còn cười thật tươi:

- - Em sống làm sao thì trời biết, đất biết, và anh Tường biết là được rồi chị ạ.. À, mà để đêm nay em bảo anh Tường sang ngủ với chị nhé, mấy tháng nay ở lì bên này, em hơi mệt, phiền chị lớn chăm sóc anh ấy một đêm nhé.

Bà lớn cứng miệng:

- -Cô…

- -À hai đêm cũng được, không phiền chứ chị?

Ánh mắt bà nhỏ đắc thắng nhìn bà lớn, trong trường hợp này bà lớn hoàn toàn thua cuộc. Bà ấy chỉ được cái danh tiếng nhưng không có miếng, đến việc vợ chồng ngủ cùng nhau cũng đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng cũng ngay sau đó, cơ mặt bà lớn giãn ra, hai đầu chân mày thả lỏng, thong thả nhếch môi:

- - Cảm ơn lòng tốt của cô, nhưng tôi không cần, tôi có 3 đứa con, sợ gì không có niềm vui, bây giờ lại có thêm đứa con dâu, kể ra nó không bị bệnh mẹ con tôi hàn huyên suốt đêm, chứ mấy chuyện tình cảm tôi sớm đã không màn, cô thích thì cố mà giữ cho chặt, nhớ, đừng tự mãn quá, 30 chưa phải là tết đâu. Hạng người giật chồng người khác sẽ không bao giờ có kết cục tốt đẹp. Cứ chờ ngày đó đi, không xa đâu.

Đang căng thẳng như thế thì con Mận nó chạy ra mời chúng tôi vào ăn cơm. Bà nhỏ nhàn nhã đi vào trước, còn tôi với bà lớn, bà mới quay qua nói với tôi rằng:

- -Nhi, con nhớ những gì con đã hứa với mẹ không? Chúng ta là người một nhà, chung một con thuyền, dù mẹ có làm gì thì cũng muốn tốt cho chồng còn thôi, con phải hiểu mình nên nói những gì, hiểu không?

Bà lớn lại tiếp lời, không cho tôi một cơ hội phản ứng:

- - Tất cả những gì trong nhà này đều là của chồng con và thằng Thịnh, mà con thừa biết thằng Thắng nó chỉ biết ăn chơi mà không biết làm, không có mẹ bên cạnh, chỉ e là cái nhà bọn con cũng không có mà ở chứ đừng nói đến cổ phần trong công ty. Con suy nghĩ kỹ, hãy làm những gì tốt nhất cho bản thân, dăm ba cái sự thật không phải là điều quan trọng, biết chưa?

Nói đoạn, bà ghé tai tôi:

- - Con cứ việc nói người hại chết con Sen là bà nhỏ, mọi việc cứ để mẹ tính. Con đàn bà đó đi rồi, cái sản nghiệp này sẽ thuộc về vợ chồng con.

Tôi nghe thì không tránh khỏi buồn cười, bà lớn muốn dùng tiền để mua chuộc tôi sao, lại còn thương chồng tôi nhất nhà nữa chứ, vãi đạn, bà ấy mà thương chắc nước mắt chảy ngược quá. Tuy biết là vậy, biết bà ấy ác độc nhưng bà ấy muốn hại người thì cũng được, tôi diễn với bà ta một chút cho vui.

Tôi liền gật đầu, thái độ ngoan ngoãn nghe lời, khuôn mặt bà lớn nhanh chóng chuyển sang trạng thái vui vẻ, hài lòng vỗ lấy vai tôi:

- - Con dâu ngoan. Thôi vào ăn cơm. Nhớ những gì mẹ dặn, xong mẹ sẽ cho con tiền gửi về quê cho anh chị thông gia.

Tôi cười khẩy một cái, những người có tiền thường đem tiền ra trao đổi, nhưng bà lớn lại quên mất có những thứ đồng tiền không bao giờ mua được, mà thứ trước mắt chính là tình cảm của ba chồng tôi.

Nói đến ba chồng tôi, chắc ông còn buồn chuyện cô Sen nên chẳng nói gì, chỉ lầm lũi ăn bát cơm của mình. Lúc này như chực nhớ, ông mới ngẩng mặt lên hỏi tôi:

- -Nhi đã khỏe hơn chưa con?

Tôi gật đầu.. Chuyện tôi nói không được bà nhỏ đã nói cho ông biết, ông thở dài thườn thượt.

- -Con ráng ăn uống cho nhanh hết bệnh. Ba mong được nghe những gì con đã biết. Rất mong.

Bà lớn nói bâng quơ:

- -úi dào nói không được nhưng vẫn viết ra hoặc chỉ đích danh được mà, lo gì.

Ba chồng hỏi tôi tiếp:

- -Được không con?

Tôi gật đầu nhẹ.. Ngó sang trên môi bà lớn thoáng nở một nụ cười.

- -Đấy, ăn xong đi rồi muốn hỏi cái gì thì hỏi.

Có lẽ vì nôn nóng được nghe sự thật nên ba chồng tôi ăn vội vã, thấy ông đang chờ đợi tôi cũng thôi không ăn nữa.

Con Mận với dì Hồng dọn dẹp xuống bếp, xong bà lớn bảo con Mận đi lấy giấy viết cho tôi.

Tất cả chúng tôi kéo nhau lên phòng khách. Bà lớn để trước mặt tôi 1 quyển vở và một cây bút. Ba chồng tôi sốt sắng hỏi ngay:

- -Con có gặp được cô Sen không.

Tôi gật đầu, ông lại hỏi:

- -Thế cô Sen nói gì.. Có nói ai là người hại chết cô ấy không, có nói nguyên nhân cụ thể không con?

Bà lớn chen vào:

- - Kìa. Ông hỏi từng ý thôi chứ.. Hỏi dồn dập thế kia sao con bé nó trả lời kịp. Bây giờ mẹ hỏi này, con Sen nó bị người ta hại chết hay tự tử. Con ghi ra giấy đi.

Tôi làm y như lời bà lớn nói… Viết vào giấy mấy chữ "Là người ta hại chết ạ"

- - Vậy Sen có nói là ai đã giết nó không?

Tôi đưa mắt nhìn tất cả mọi người… Ba chồng tôi gần như không chớp mắt, cả bà lớn, bà nhỏ và anh Thịnh cũng đổ dồn ánh mắt về chỗ tôi, đợi tôi trả lời.

Bà lớn hối thúc:

- -Nhi.. Trả lời đi con, đừng sợ..

Tôi hít một hơi thật là sâu, trên tay vẫn cầm chiếc bút bi màu xanh, tôi nói nhất định phải nói chuyện cô Sen cho ba chồng tôi biết, cái chết của cô ấy quá tức tưởi và bi thương.

Tôi không ghi tên bà lớn vội, mà viết hẳn một đoạn dài.

"" Cô Sen bị người ta giết chết, đau đớn lắm, người ta cắt cổ cô ấy, dùng dao đâm khắp người cô ấy, đến đứa nhỏ trong bụng cũng bị rạch bắt ra ngoài, đến khi chết thì bị may miệng lại, chặt xác thành nhiều mảnh đem chôn nhiều nơi còn trấn bùa để cô ấy không báo mộng được, người ta ác lắm ba ạ. ""

Ba chồng tôi đọc xong hai tay ông liền run rẩy, quyển vở cũng rung chuyển theo cử động của ông, môi ông giật giật, mặt ông kinh hoàng pha lẫn xót xa.

- --Trời ơi.. Là ai, là ai lại tàn nhẫn và độc ác như vậy, con nói đi, người đó là ai?

Lúc này mọi người gần như không ai dám thở mạnh, một tiếng động nhỏ cũng không hề có. Tất cả đều dồn hết về tôi. Phải mấy tầm mười mấy giây như thế tôi mới đưa tay mình chỉ thẳng vào người bà lớn trước sự ngỡ ngàng tột độ của những con người ở đây, bà lớn không ngờ tôi lại phản kèo, lắp bắp:

- -Nhi… con chỉ cái gì vậy.. Mau giải thích rõ ràng cho mọi người hiểu.

Thấy tôi vẫn không lay chuyển, bà nhỏ liền tận dụng cơ hội nghìn năm có một hỏi ngay:

- -Ý con nói là bà lớn hại chết chị Sen hả? Có phải Không Nhi?

Tôi chưa kịp gật đầu thì bà lớn đã hét lớn:

- -Vớ va vớ vẩn.. Tôi không có, Nhi à con giải thích cho mọi người đi.

Anh Thịnh:

- -Đúng đấy, em nói cho rõ ràng ra. Là ai? Không được nói lung tung.

Cánh tay tôi không có dấu hiệu di chuyển sang chỗ khác, vẫn kiên định chỉ vào mặt bà lớn không thay đổi.

- -Ý con là bà ta..bà ta đã hại cô Sen?

Tôi gật đầu với ba chồng, vẫn không quên nhìn bà lớn…

Bà ấy gào to lên:

- -Không có, tôi không có làm, ông đừng nghe nói vớ vẩn. Thanh Nhi, con đang đùa đúng không? Đúng không con dâu?

Đùa, bà nhìn xem tôi có giống đang đùa không?

Ba chồng tôi chắc hẳn ông cũng tờ mờ đoán là bà lớn, nhưng khi chính mắt ông nhìn thấy cái điểm mặt tôi dành cho bà lớn thì sự thất vọng ông dành cho bà lớn càng rõ rệt, ánh mắt ông nhìn bà lớn lạnh lẽo làm sao.

- - Tôi đoán chỉ có thể là bà thôi.. Chẳng phải ai khác.. Cuộc đời bà chưa bao giờ khiến tôi hài lòng điều gì cả.. Tôi ghê tởm con người của bà.. Tôi thấy sợ vì bao năm phải sống với một con quỷ đội lốt người như bà.. Bà Ngân, bà không có trái tim hay sao?

Bà lớn gào to lên ăn vạ, khóc um lên cho rằng mình vô tội, không có làm.

- -Tôi không có làm, ông không thể vì một lời nói vô căn cứ mà buộc tội tôi, tôi không phục.

Nhưng ba chồng tôi cười chua chát, ông cười nhưng hai hàng lệ chảy xuống mặt. Tôi tưởng ông đã làm lớn chuyện, ông sẽ mắng chửi bà lớn ghê lắm, nhưng không, ông chỉ nhìn bà lớn rồi nhếch mép nói:

- - Tôi chưa bao giờ tin bà cả.
Một câu nói như ngàn mũi tên đâm vào con tim bà lớn khiến mọi hành động của bà dừng ngay tức khắc, bà lớn cười, cười trong mếu máo:

- -Ông vừa nói cái gì? Ông lập lại xem?

Đôi mắt ba chồng sắc lạnh, tựa hồ như những lớp băng, nó không đơn thuần là sự lạnh lẽo, còn chứa đựng cả một bầu trời khinh bỉ:

- - Lấy bà là do ba mẹ ép buộc, chẳng phải vì tình yêu, nhưng tôi đã nghĩ thử một lần yêu bà, thương bà, nhưng không, càng sống với nhau tôi càng thấy sợ, sợ cái con người lươn lẹo và mưu mô như bà.. Hôm nay bà có thể không nhận tội, bà có thể thoát được bản án pháp luât nhưng còn bản án lương tâm sẽ đeo bám bà cả cuộc đời này.

Bà lớn đột ngột cười to… Cười như một kẻ điên loạn.

- -Haha… Thì ra ông nghĩ về tôi như vậy, ông cho rằng tôi xấu xa như vậy.. Đúng.. Là tôi đã giết con Sen đấy, tôi giết nó vì nó cướp lấy trái tim ông, nó bỏ đi nhưng đem cả trái tim ông đi theo..ông say rượu, ông ôm lấy tôi và gọi tên nó.. Nó thì có cái đách gì hơn tôi, nó nghèo hèn, nó làm sao tương xứng với ông, tại sao, tại sao ông lại chọn nó thay vì tôi hả? Ông nói đi..!!

- -Vì cô ấy đơn thuần, không mưu mô vụ lợi như bà. Bà giết chết cô ấy, nhưng bà mãi mãi cũng không có được thứ bà muốn đâu, chỉ khiến tôi càng ghê tởm bà hơn.. Tôi ước gì không bao giờ thấy cái gương mặt đáng sợ của bà, lúc đó thì tôi mới ăn ngon ngủ yên được.

Ba chồng tôi không đánh đập, không mắng chửi xối xả, nhưng những lời ông nói nó đau lắm, nó khiến những sợi mao mạch của bà lớn muốn đứt đoạn, con tim bà rỉ máu, thà ông cứ đánh bà năm ba cái, nhưng ông lại dùng bản áo cao nhất đó chính là sự hờ hững, còn gì đau bằng khi yêu một người thật nhiều, sau mấy mươi năm thì nhận lại câu nói "chưa bao giờ yêu mình", bà đau đau như chết đi sống lại. Thân thể muốn rã rời, con tim như thôi không đập nữa.

- -Hóa ra ông ghét tôi như vậy? Hoá ra tôi sinh cho ông ba đứa con thông minh khỏe mạnh cũng không bằng hai con đàn bà thấp kém đó.

- - Ba đứa con? Bà có nhầm không?

Tiếng nói cất lên kèm theo những bước chân đang tiến dứt khoát, là chồng tôi về, câu hỏi ấy cũng là do anh hỏi.

Bà lớn ngạc nhiên:

- - Thắng.. Con..

- -Tôi không phải con bà, đừng gọi con cái ở đây, chúng ta không thân thiết như vậy đâu bà lớn.

Tôi kịp thời nhìn thấy hai tay bà lớn run rẩy, mặt tái xanh, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng, lúc này anh Thịnh mới nói:

- -Thắng em nói gì vậy, mẹ là mẹ của chúng ta.

Chồng tôi nhếch mép, lúc này anh đã đi đến bên tôi.

- -Mẹ ai tôi không biết, nhưng chắc chắn bà ta không phải mẹ tôi.

Người không hiểu chuyện gì chính là ba chồng tôi, ông ngơ ngác:

- -Con nói gì vậy Thắng, rốt cuộc là làm sao?

- -Ba hỏi bà ta đi.. Xem con là con của ai, xem bà ta đã làm những chuyện tài trời gì?

Ba chồng nhìn bà lớn:

- -Là sao? Bà lại làm cái chuyện gì nữa?

Không đợi bà lớn trả lời, chồng tôi nói luôn:

- -Nếu mà khó nói quá thì tôi nói luôn, con không phải là con của bà ta, con là con của mẹ Như.

- -Cái gì??

Ba chồng tôi đang ngồi, nghe chồng tôi nói bỗng đứng phắt dậy, hai mắt mở to kinh ngạc, kinh ngạc đến lắp bắp:

- - Con nói.. Nói.. Cái gì.. Con là con của mẹ Như?

Ông xoay qua nhìn bà nhỏ, lúc này đôi mắt bà nhỏ đã đỏ lên, bà nhỏ gật đầu:

- -Đúng.. Thằng Thắng là con tôi..

- -Sao có thể được.. Năm đó chẳng phải đứa bé đã..

Bà nhỏ lắc đầu:

- - Năm đó con chúng ta đã bị trao đổi, sự thật là con chúng ta không có chết, nó bị người ta đánh tráo thôi, mà đứa bé năm đó chính là thằng Thắng.

- -Trời..!!

Ba chồng tôi kêu lên ngồi thụp xuống ghế. Vừa cười vừa khóc.

Bà lớn nhắm chặt mắt, sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt của bà ấy.

- -Bà Ngân, đừng nói với tôi những chuyện này đều do một tay bà sắp xếp, có phải không?

Ba chồng tôi không kìm nén được mà hét toáng lên giọng nói thật đáng sợ.

Chồng tôi nhàn nhã nói tiếp:

- - Mẹ, mẹ lấy giấy tờ cho ba xem đi. Để có người không phục cho rằng chúng ta nói suông.

Bà nhỏ đi về phòng lấy tờ giấy xét nghiệm cho ba chồng tôi xem qua, bên này chồng tôi quay sang nói với bà lớn:

- -Bà tưởng một tay che hết cả bầu trời hay sao, bà tưởng những việc bà làm có thể qua mặt được người khác sao.. Không đâu.. Tôi biết bà không phải mẹ tôi từ lâu rồi, bà cố tình chiều chuộng tôi để tôi hư hỏng, bà cho con bà đi học, thuê gia sư giỏi nhất về kèm cặp, còn tôi bà xúi giục tôi ăn chơi, bà xúi tôi vào con đường hư hỏng, bà sợ tôi học hành sau này sẽ tranh giành gia tài với bà chứ gì.. Hừ.. Thế lại khiến bà thất vọng, tôi biết tất đấy bà Ngân ạ..

Chồng tôi vừa dứt lời thì một bạt tai nảy lửa được ba chồng tôi giáng thẳng vào mặt bà lớn:

- -Khốn nạn.. Cái loại khốn nạn nhất tôi từng biết.. Bà không phải người, là con thú.. Cút..cút khỏi nhà tôi…Anh Thịnh:

- -Kìa ba,, chuyện đâu còn có đó.. Ba đừng nóng vội.. Biết đâu đây chỉ là sự nhầm lẫn, biết đâu là do bệnh viện họ trao nhầm, rất nhiều trường hợp trao nhầm con lỗi từ phía bệnh viện.

Bà lớn như vớ được phao cứu sinh ôm mặt gật đầu:

- -Đúng vậy, chắc là do nhầm lẫn, tôi không có làm. Tôi không có làm!

- -Vậy sao, vậy chắc bà nhớ người này chứ nhỉ?

Chồng tôi lấy điện thoại, gọi cho ai đó, những hồi chuông bắt đầu vang lên, và màn hình liền xuất hiện một giọng nói phụ nữ:

- -Alô..

Khi giọng nói đó được cất lên, hình ảnh một phụ nữ trung tuổi hiện lên màn hình điện thoại khuôn mặt bà lớn trắng bệch, không còn một giọt máu. Bà ấy định lao đến giành lấy điện thoại thì chồng tôi quát rõ to:

- -Bà đứng yên ở đó ngay.. Bà sợ cái gì..

Anh quay vào cuộc nói chuyện điện thoại bằng face time:

- -Alô.. Cô có khỏe không ạ, cháu Thắng đây ạ.

- - Cô khỏe.. Còn cháu?

- - cháu cũng khỏe, hôm nay gọi cho cô nhờ cô đính chính một số việc ạ.

- -Ừ, cháu nói đi.

Chồng tôi đưa camera về phía bà lớn, rồi hỏi người phụ nữ trong điện thoại:

- -Cô vẫn nhớ người này chứ ạ?

- -Cô nhớ..Là bà Ngân.

- -Vâng.. Vậy còn người này. (anh quay mặt bà nhỏ)

- -Là.. Là vợ nhỏ của chồng bà Ngân.

- -Vâng.. Hôm nay cháu gọi là nhờ cô xác minh giúp cháu chuyện năm đó cô đã làm những gì, và ai đã sai khiến cô?

Người phụ nữ trong điện thoại im lặng một chút, sau đó hít một hơi thật sâu mới bắt đầu kể lại:

- -Năm đó cô là người trực tiếp sinh cho bà vợ nhỏ, nhưng bị bà Ngân uy hiếp phải đổi lấy đứa bé trai của bà vợ nhỏ sang thành con bà ấy và ngược lại, trước thế lực của bà Ngân nên cô không dám làm trái ý, cô thực sự rất ăn hận. Cô biết chính bàn tay cô đã thay đổi số phận đứa trẻ vô tội.

Bà lớn rít lên:

- - Bà nói dối.. Tôi không có quen bà!

- - Bà đừng lầm lỗi nữa, cũng đừng tìm tôi, năm đó tôi mới ra trường, bị bà uy hiếp nếu không làm sẽ mất việc, tôi vẫn còn cảm thấy tội lỗi đây này.. Bà còn tàn nhẫn nhìn đứa con gái của mình chết từ từ, nếu như năm đó bà không vì thù hằn ích kỷ, đừng đánh tráo hai đứa bé và cho bé gái đi cấp cứu có khi nó còn sống. Bà là mẹ mà nhìn con mình từ từ tắt thở cũng không rơi một giọt nước mắt, tàn nhẫn thật.

Chân tay tôi muốn rụng rời trước lời kể của người bác sĩ năm xưa, bà ấy sao cho thể ác độc như vậy? Để đạt được mục đích sẵn sàng buông bỏ tính mạng con mình..

Chồng tôi cảm ơn cô ấy rồi tắt máy.

- -Sao, nhân chứng vật chứng đều có đủ.. Bà còn chối cãi nữa không? Bà sống gần hết đời người nhưng cả cuộc đời chỉ làm việc hại người khác, bà không thấy mệt mỏi à?

Ba chồng tôi lắc đầu, bất lực:

- -Tôi không còn gì để nói với bà cả, trước khi tôi còn bình tỉnh thì bà mau dọn đồ cút khỏi đây ngay. Tôi mà điên lên tôi không đảm bảo sự an toàn của bà đâu..nhanh..

Bà nhỏ:

- -Khoan đã, tôi muốn biết đứa bé con của chị Sen đâu, bà mổ bụng bắt con rồi đứa bé đâu?

Bà lớn cười man rợ:

- -Tao đem nó đi nấu thức ăn cho bọn mày ăn rồi, bọn mày đã ăn thịt một đứa trẻ sơ sinh đấy.. Haha

Ba chồng:

- - Cút ngay…. Khốn nạn...

Ngày bà lớn đi, anh Thịnh đứng nhìn theo buồn man mác, không biết bà ấy đi đâu, nhưng dù sao bà ấy có tiền vàng, không thiếu nơi để ở, cái bà ấy không có được chính là thứ mình đã theo đuổi mấy mươi năm qua.. Cái gì không là của mình, cố chấp giành giật cũng chẳng được.

Bà lớn đi rồi căn nhà trở nên yên ắng và trầm mặc, ba chồng tôi vẫn còn buồn lắm, ông không thể hình dung nổi những việc tàn ác mà bà lớn đã làm. Ông ôm bà nhỏ vào lòng, vỗ về những thiệt thòi mà bà nhỏ đã chịu suốt thời gian qua.

____

Tôi vẫn chưa nói được, vẫn phải uống thuốc, hôm đó nhiều chuyện cần giải quyết nên quên béng việc có phải bà lớn làm tôi tắt tiếng hay không, nhưng thôi, dù sao bà ấy cũng đi rồi, tôi cũng khỏe, đợi sang đầu tuần chồng tôi đưa vào viện tái khám lại.

Mà lạ một điều mấy hôm nay con Mận nó ngủ dậy muộn, phải gọi nó mới chịu thức, nó làm thì ít mà ăn ngủ thì nhiều, hôm nay dì Hồng đi siêu thị, nó bảo:

- -Dì nhớ mua cho con mấy trái xoài xanh với cóc non nha dì, à thêm hai trái khóm nữa.

Đến mức này dì Hồng liền ngờ ngợ:

- -Mày làm sao gì mà ăn đồ chua không vậy?

- -Con thèm mà dì?

- -Thèm? Mày thèm chua?

- -Dạ.. Con thèm ăn cái gì cho thiệt là chua á, giờ này mà có trái xoài non mà chấm mắm đường là hết sẩy luôn đó dì, mợ Ba, mợ có thèm không?

Tôi lắc đầu, nhưng trong đầu lại xẹt qua một ý nghĩ, và có lẽ dì Hồng cũng nghĩ như tôi, dì ấy liền hỏi:

- -Mày thèm lâu chưa, tháng này mày có kinh chưa?

- -Con mới thèm đây hà, hình như con chưa có kinh nữa.

Dì Hồng mặt tái mét:

- -Mày chạy đi mua mấy cái que tránh thai về cho tao, nhanh lên..

- -Chi vậy dì?

- -Không hỏi, đi nhanh đi.. Nhanh..

Con Mận vội đi ngay.. Nó đem về mấy cái que đưa cho dì Hồng:

- - Đây, que đây.

- -Đưa tao làm gì. Mày đi vào nhà vệ sinh thử cho tao, nhanh lên..

Con Mận tức tốc làm theo, thấy nó lâu không ra dì Hồng liền đập cửa mấy lần nó mới tiu nghỉu đưa mấy cái que hai vạch đỏ chót, nó run hơn cầy sấy:

- -Dì ơi, mợ ơi, hình như con có thai rồi, hu hu..

Hình như gì nữa, 2 vạch đỏ đậm như này cơ mà.

- -Chắc chắc luôn rồi.. Mày ngủ với ai hả Mận, sao mày ngu vậy con ơi. Nói nói cho tao biết mày ngủ với tao, thằng đó ở đâu, con cái nhà ai để tao dắt mày đi qua đó.

Hai tay con Mận bấu vào nhau, nó ấp úng:

- -Con.. Con..

Dì Hồng quát nó:

- -Tao hỏi mày thằng đó là ai để tao còn bắt nó chịu trách nhiệm, nói nhanh coi Mận. Thằng nào?

Con Mận sợ quá hoảng hốt trả lời:

- -Là thằng cậu Hai ạ, cậu Hai Thịnh ạ.

Chương 23: Mợ Hai mới

- -Của thằng cậu Hai, cậu Hai Thịnh ạ..!!

Con Mận nói xong hai tai tôi lùng bùng không nghe rõ.. Nó vừa nói cái gì, nó có bầu với anh Hai Thịnh?

Không riêng gì tôi mà cả dì Hồng cũng sững sờ không kém, hai chúng tôi nhìn nhau rồi nhìn sang nó, nếu tôi mà nói được tôi đã nói ra ngô ra khoai rồi, tại sao nó lại có bầu với anh chồng tôi cơ chứ?

Dì Hồng phải mấy cả mấy phút mới định thần được, hỏi nó:

- -Mày với cậu Hai khi nào?

Con Mận im ru cúi mặt không trả lời, hai bàn tay nó đan vào nhau đỏ tấy dì Hồng có vẻ bực lên, quát nó:

- -tao hỏi mày mày qua lại với cậu Hai khi nào mà để có thai hả Mận?

- -Cái gì mà ồn ào vậy, ai có thai?

Ba chồng tôi từ đâu xuất hiện, cả ba chúng tôi hoảng hốt nhìn sang ông.

- -Sao không ai trả lời, tôi hỏi ai có thai?

Dì Hồng thưa:

- -Dạ là con.. con Mận, nó có thai, thưa ông chủ.

Chân mày ba chồng tôi hơi nhíu lại:

- -Con Mận?

- -Dạ.

- -với ai?

Dì Hồng mím môi, còn con Mận sợ đến muốn khóc, nó run hơn chiếc lá nhỏ bị gió thổi lung lay, khép nép đứng sau lưng dì Hồng không dám ngẩng mặt lên.

- -Tôi hỏi nó có thai với ai?

Bà nhỏ đi xuống tới, bèn hỏi:

- -Có chuyện gì mà mọi người tụ họp ở đây vậy.

Ba chồng tôi trả lời bà nhỏ:

- -Con Mận nó có thai, bà hỏi xem thế nào.

Bà nhỏ thì trước giờ vẫn bình thường với con Mận, không mặn cũng không nhạt, rất chi là bình thường, nên biểu nó:

- - Mận, bước ra đây.

Con Mận không dám nhúc nhích, cứ khép nép sau lưng dì Hồng, thấy vậy dì Hồng mới bảo:

- -Bước ra cho bà nói chuyện.

Dì Hồng nắm tay kéo nó ra, nó sệ sệt cứ bấu hai bàn tay lại với nhau. Bà nhỏ hỏi:

- -Con có thai sao?

Nó lí nhí:

- -Dạ phải ạ..

- -Với ai, người đó ở đâu? Hai đứa quen biết lâu chưa, cứ nói thật, bà xem có đàng hoàng bà gả cho. Đừng có sợ.

Con Mận len lén nhìn ba chồng tôi rồi lại nhìn bà nhỏ, rồi nhìn sang tôi nữa, nó mím môi như thể rất khó nói, bà nhỏ buộc lòng phai hỏi thêm một câu:

- - Con cứ nói thiệt, bà không la rầy con đâu.

- -Dạ con.. Con có thai với.. Với cậu Hai Thịnh ạ.

"Rầm."

- - Cái gì? Mày nói cái gì?

Ba chồng tôi đập tay xuống bàn cái rầm, thay luôn cách xưng hô.

Con Mận sợ xanh mặt mếu máo khóc:

- -Hu hu. Ông bà ơi con lỡ, con lỡ dại, xin ông bà đừng đánh con. Con sợ lắm

Nó mếu máo quỳ xuống ôm lấy chân ba chồng tôi, vừa khóc vừa năn nỉ, anh Thịnh cũng vừa hay có mặt, có lẽ cũng đoán được phần nào câu chuyện nên chạy đến kéo con Mận đứng dậy:

- -Đứng dậy đi, làm gì mà quỳ khóc ở đây, có chuyện gì.

Ba chồng tôi không hài lòng chuyện này, ông nói lớn:

- -Nó bảo nó có thai với mày đấy. Hừ.. Con với cái..

Anh Thịnh đỡ con Mận đứng dậy, nghe ba chồng tôi nói liền phản ứng lại ngay:

- - sao hả Ba, có gì không được sao?

- -Còn hỏi câu đó à, chuyện mày với con Tâm đã xong đâu mà bây giờ lòi ra chuyện Con Mận có thai, Thịnh, mày đừng đùa với tao.

Anh Thịnh sau khi nghe nhắc đến mụ Tâm thì liền hờ hững:

- -Các thủ tục sắp xong rồi, ba không phải lo đâu. Mận, tôi đưa em đi khám.

Anh Thịnh kéo con Mận ra xe trước mặt ba chồng tôi, ông không thích con Mận hay vì nguyên nhân nào đó mà sau khi hai người họ về, đưa giấy siêu âm cho ông xem, cái thai đã được 7 tuần, mẹ khỏe bé khỏe, ông chỉ ngó qua một cái lạnh nhạt, trong khi bà nhỏ lại hồ hởi:

- - tốt quá, tốt quá rồi, cả mẹ và bé đều khỏe.

Ba chồng tôi không nói gì cả ông lặng lẽ đi về phòng mình, thái độ đó thì 10 phần thì hết 7 phần là phản đối rồi. Bà nhỏ liền cười giả lả:

- -Không sao đâu, chắc ông ấy mệt thôi.

Rồi bà nhỏ lại quay sang hỏi anh Thịnh:

- -Việc của con với con Tâm đến đâu rồi.

Anh Thịnh đối với bà nhỏ từ lúc tôi về đến giờ vẫn rất lễ phép không hề thô tục, tuy bà lớn bị đuổi đi vì bị bà nhỏ vạch mặt nhưng anh Thịnh vẫn vậy, vẫn không ghét bỏ hay thù hằn gì bà nhỏ ra mặt, còn trong lòng thế nào thì tôi không biết. Một người như vậy càng khó đoán, càng nguy hiểm.

- -Đang tiến hành những thủ tục cuối cùng rồi ạ. Nhờ dì nói với ba một tiếng, dù sao Mận cũng đã có thai, cũng không thể để lâu được.

Nói vậy là anh Thịnh tính đến chuyện kết hôn với con Mận luôn rồi sao?

- -Ừ… Nhưng hiện tại con với con Tâm vẫn là vợ chồng trên pháp luật, cho nên chuyện con Mận có thai tốt nhất vẫn là không nên nói ra, đợi xong xuôi hết thì nói vẫn chưa muộn.

- - Con hiểu, phiền dì nói với ba hộ con, với bây giờ Mận có thai, việc nhà cũng nên hạn chế, vì thế con sẽ tìm thêm giúp việc để phụ việc nhà.

- -Được rồi, việc của ba con cứ giao cho dì.

Từ hôm đó, con Mận nghiễm nhiên ở không một chỗ, không làm bất cứ việc gì trong nhà vì anh Thịnh không cho, anh Thịnh còn bảo nó lên phòng ngủ cùng vì phòng cũ của nó không có điều hòa, sợ nó nóng nực khó ngủ.

___

Thấm thoát đã sắp đến tết, bây giờ đã đầu tháng 12 âm lịch, những cơn gió cuối đông lành lạnh mang chút mùi xuân, tôi đã khỏe, đã nói chuyện bình thường, chồng tôi thì vẫn đi làm, cuối năm công việc chắc nhiều nên anh hay về muộn, anh bây giờ lên hẳn chức phó giám đốc, vừa vào làm chưa bao lâu nhưng trong bữa ăn ba chồng tôi hay khen anh lắm, nói anh giỏi tư duy nhạy bén, có nhiều đóng góp hay ho cho công ty.

Anh nói với tôi đợi công ty nghỉ tết anh sẽ đưa tôi về thăm nhà và ăn tết ở dưới luôn, anh bảo trước giờ anh chưa ăn tết miền tây bao giờ. Lần này anh rất nóng lòng khám phá vùng đất mới.

_&&

Từ dạo con Mận có thai, anh Thịnh đã thuê thêm hai người giúp việc mới, một người trung tuổi thay vị trí dì Hồng, một người trẻ hơn tầm ba mươi tuổi để làm các việc lặt vặt khác, mà hai người giúp việc mới được bên trung tâm giới thiệu nên rất chuyên nghiệp, làm việc nhanh nhẹn và sạch sẽ lắm, tôi ở nhà cũng không có làm gì thì xin chồng tôi tu sửa vườn hoa hồng cũ của bà lớn để trồng hoa khác, tôi không thích hoa hồng như bà lớn, tôi thích nhất là hoa tử đằng, màu tím thủy chung và hồng mộng mơ, được mix thêm màu trắng tinh khiết nữa thì sẽ là bức tranh tuyệt mĩ. Nghĩ đến một vườn hoa đủ màu sắc như thế tôi thật là thấy thích thú.

Buổi tối, khi cả nhà ăn cơm xong, đang ngồi ăn trái cây thì ba chồng tôi hỏi:

- -Chuyện giấy tờ với con Tâm đã giải quyết hết chưa?

- -Rồi ba ạ. Mọi giấy tờ đã OK hết rồi ạ. Con định nói với ba và dì tết này xuống nhà Mận chơi một lúc, rồi bàn chuyện bọn con, cái thai thì ngày một lớn, cũng phải để em ấy có một đám cưới đàng hoàng.

Anh Thịnh nói vậy cũng phải, dù sao con Mận cũng là con gái, không thể không cưới hỏi. Bụng thì ngày một to, phải tính càng sớm càng tốt.

Bà nhỏ gật gù:

- -Thịnh nói đúng đó ông ạ, cũng nên sang nói chuyện rồi tính nhanh cho bọn nhỏ, sang tháng giêng chọn ngày đẹp thì rước dâu luôn.

Ba chồng tôi nhạt giọng đáp lại:

- -Sao cũng được.

Hình như đối với cuộc hôn nhân lần này của anh Thịnh, ba chồng tôi không tán thành nên ông chẳng muốn quan tâm lắm.

Tôi đem suy nghĩ đó hỏi chồng tôi, anh bảo:

- -Tất nhiên, ba kì vọng vào anh Thịnh rất nhiều, tất nhiên muốn người tương xứng với anh ấy, dù sao anh ấy cũng đang làm giám đốc một công ty, con Mận nó quá đỗi bình thường nên ba không ưng thuận cũng là lẽ bình thường. Mà con Mận cũng ghê gớm lắm, em không được thân thiết với nó quá đâu.

- -Em thấy nó dễ thương mà anh, nó tuy nói nhiều một chút nhưng cũng rất đáng yêu.

- - Chưa chắc. Nó mà tốt đã không leo lên cái ghế mợ Hai. Em đừng tin người quá, lòng dạ con người là thứ khó suy đoán nhất.

Tôi cười cợt, ôm lấy anh và hỏi:

- -Vậy còn anh, lòng dạ anh như thế nào? Nói em nghe.

- -Thế này này.

Anh lập tức gập người bế tôi lên ném lên giường, dùng cái người cao to của anh ghì lên người tôi, anh nâng cằm tôi lên, áp hai chóp mũi vào với nhau. Khoảnh khắc đó anh nhìn tôi rất lâu,, rồi dùng năm ngón tay luồng vào kẽ tóc của tôi, giọng anh nhỏ hơn thường ngày:

- -Sinh con cho anh nhé vợ.

Đây không phải lần đầu tiên anh gọi tôi là vợ, nhưng là lần đầu anh nghiêm túc không trêu ghẹo tôi. Tôi gật đầu nhắm mắt chìm đắm trong nụ hôn của anh, một nụ hôn thật dài, thật sâu và cũng thật ngọt ngào.

Anh kéo chiếc áo váy ngủ tôi đang mặc xuống một bên, nhẹ nhàng hôn lên xương quai xanh, chiếc lưỡi kia đi đến đâu tôi phải rướn người theo đến đó, một cái lưỡi ướt át chạm vào từng tấc thịt nóng bức của tôi như hai ngọn lửa va vào nhau, nóng và rất nóng.

Chiếc váy lúc này thật thừa thải và cản trở, chồng tôi lập tức trút nó ra khỏi cơ thể, lúc này thân thể tôi chỉ còn duy nhất chiếc quần lót ren màu đỏ anh mua,lớp vải mỏng tang thấy rõ màu da lớp thịt, thấy cả những sợi cỏ lưa thưa trước cửa hang động. Tôi ngại, bảo anh tắt đèn, anh lắc đầu:

- -Không.. Anh muốn thấy.

- -Nhưng em ngại..

- -Ngại gì.. Anh thích… người em rất đẹp. Chỗ nào cũng đẹp.

Hai lớp quần áo của anh cũng được anh ném sang một bên, lúc này chúng tôi chỉ cách nhau hai lớp da thịt đang nóng hầm hập, những hơi thở dồn dập hối hả kèm tiếng rên nhẹ nơi cổ họng tôi phát ra khiến căn phòng ngập mùi tình ái.

Chồng tôi, anh cứ thế ra ra vào vào, anh cho tôi cảm giác đê mê khó cưỡng, cho tôi những giây phút hoan dại của men tình. Đến khi tôi đón nhận một dòng nước ấm từ anh truyền qua thì anh mới nằm trên người tôi áp mặt vào bầu ngực mà nói:

- - Anh muốn bình yên bên em hết cuộc đời này.

Tôi mỉm cười, không đáp lại, vì đó cũng là điều tôi mong muốn.

__

Cũng như mọi hôm những người đàn ông đi làm, ba người phụ nữ chúng tôi ở nhà, tôi đi ra tưới những dây hoa tử đằng đang vươn mình phát triển thì con bé Mận nó đi ra tới, nó bắt chuyện:

- -Mợ Ba, đang tưới hả cây hả mợ, sao không đợi anh Năm làm cho, mà thôi, mợ cho con tưới với, ở trong nhà buồn bực quá.

Tôi đáp:

- -Có gì đâu,ở không cũng không có làm gì nên làm, coi như vận động tay chân một chút. Mà em đứng ở xa xa đi, chỗ này mợ vừa tưới, nước trơn trợt nguy hiểm lắm.

Mận nó xua xua tay:

- -Hồi trước con làm mấy chuyện này hoài, như ăn cơm bữa, mợ cho con tưới với, ở không riết tay chân con nó khó chịu luôn nè.

Con Mận nói xong tự động khom người xuống lấy cái vòi xịt nước, tôi không kịp cản nó đã mở nước xịt lên giàn hoa của tôi, vừa xịt nó vừa nói:

- - nhìn mợ tưới cây con lại nhớ đến bà lớn, không biết bây giờ bà ấy ở đâu ha mợ?

Nhắc mới nhớ, từ ngày ra đi bà lớn không một lần quay lại cũng không một lần nghe anh Thịnh nhắc đến, không biết bây giờ bà ấy như thế nào.

- -Em không hỏi anh Thịnh sao?

- -Dạ con có hỏi nhưng cậu Hai nói không biết, mà nếu như bà lớn còn ở đây chắc không bao giờ đồng ý chuyện con với cậu Hai đâu.

- -Mận.. Em với anh Thịnh.. Đã lâu chưa?

- - Dạ con..con…

Thấy bộ dạng không muốn nói của nó tôi cũng thôi không hỏi nữa. Nhưng tôi không biết nên vui hay nên buồn cho nó,theo như chồng tôi nói anh Thịnh cũng không phải là người tốt đẹp gì, đã năm lần bảy lượt hại chồng tôi vào đường chết, một người như vậy liệu có mang lại cho con Mận hạnh phúc. Thôi thì tùy vào phần số của con Mận vậy.

Thời gian trôi nhanh, đến hôm chủ nhật thì gia đình tôi xuống nhà con Mận, lần này đi sớm hơn dự định vì sợ sát tết công ty sẽ nhiều việc nên bây giờ rảnh rỗi là đi luôn. Nhà con Mận nghèo lắm, nghèo hơn cả nhà tôi, hôm nay chúng tôi đi xuống mà nhà cửa cũng chẳng sắp xếp được đầy đủ ghế ngồi, phải ngồi tạm trên mấy tấm ván lót tạm.

Vì con Mận có bầu nên bà nhỏ có nói với ba mẹ con Mận là làm đám hỏi và đám cưới dồn thành một, mùng 9 tháng giêng đẹp ngày nên rước dâu là tốt nhất, ba mẹ con Mận cũng không đòi hỏi gì, nhưng bà nhỏ vẫn để lại năm mươi triệu để chuẩn bi hôm cỗ bàn. Vậy là từ hôm đó tôi phải sửa cách xưng hô gọi con Mận là chị dâu cho phải phép, gọi xong hai đứa liền bật cười, con Mận nó bảo:

- -Nghe buồn cười quá mợ ơi. Con thấy không quen, thấy nó sao sao á.

- --Biết sao giờ, cũng phải gọi thôi, chị Mận ạ.

Mận cũng ngay sau đó nói theo:

- -Được rồi, em dâu ngoan. kkk.

Tên truyện:Làm Dâu

Người viết: Diễm My

Thể loại:ngôn tình, gia đấu, tâm linh

Chap 24: chuyện của Anh Nhân

Những ngày sát tết chồng tôi hầu như về nhà vào lúc 8 giờ tối, công ty đang gấp rút để hoàn thành trước tết, trước ngày nào thì nghỉ sớm ngày đó, tôi vốn không rành mấy việc công ty nên anh nói sao thì tôi nghe vậy, chỉ biết dặn anh đừng cố sức quá sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của mình.

Số tiền anh cho tôi cũng đã khá nhiều, tôi có làm một cái thẻ atm cho dễ cất giữ, định bụng sắp tới sắm sửa ít đồ về quê, còn bao nhiêu thì cho mẹ. Mấy hôm trước tôi có gọi về thăm, mẹ nói đàn vịt mẹ nuôi nay đã lớn lắm, tết về mẹ làm cho ăn, tự nhiên nghe xong sống mũi lại thấy cay cay, thật ra nhà chồng tôi cũng tốt đấy, nhưng dĩ nhiên làm sao bằng mẹ ruột mình được.

Đến hết ngày hai sáu tết chồng tôi mới được nghỉ, hôm hai bảy nhà cửa cũng đã được vệ sinh và trang trí xong xuôi, năm này là năm đầu tiên tôi ăn tết ở nhà chồng, cảm giác nôn nao lẫn thích thú. Đến hôm hai tám thì hai cô giúp việc về quê, anh Thịnh cũng lái xe đưa con bé Mận về nhà của nó, lần này nó về ở đến hôm đám cưới luôn. Thành ra trong nhà lúc này chỉ còn bốn người, ba mẹ chồng và vợ chồng tôi thôi,. Ăn cơm trưa xong tôi đang đứng rửa bát thì chồng tôi đi vào, anh bảo:

- -Xong chưa em?

- -Sắp xong rồi, có chuyện gì sao anh?

- -Rửa xong chúng ta về quê.

Tôi ngạc nhiên quay lại hỏi anh:

- -Về quê?

Chồng tôi gật đầu:

- -Ừ.. Về quê, anh soạn quần áo rồi, em lên xem còn thiếu gì nữa không?

- -Em tưởng phải mùng 2 mới về chứ ạ. Để em tráng nốt rồi em lên.

Trên phòng chồng tôi đã xếp quần áo cả hai vào va li, tôi kiểm tra lại thấy đã tươm tất đầy đủ bèn hỏi anh:

- - Khi nào mình về hả anh, và về mấy hôm.

- -Về bây giờ luôn, khi nào em muốn lên thì mình lên, thôi em đi tắm đi.

Tôi vui mừng ba chân bốn cẳng chọn một bộ quần áo rồi chạy ù vào nhà tắm, sau khi sửa soạn xong xuôi thì chúng tôi di chuyển xuống nhà, chồng tôi thưa qua với ba mẹ chồng tôi một tiếng rồi chúng tôi xuất phát, chiếc ô tô lăn bánh về Vĩnh Long yêu dấu.Tôi định tạo bất ngờ cho mẹ nên không gọi báo trước gì cả. Chắc hẳn bà sẽ bất ngờ đến bật khóc cho coi. Rồi tưởng tượng ra những bữa cơm quê nhà, ui chao, nghĩ thôi mà đã sướng rơn cả người ra.

- - Vui thế cơ à.

Chồng tôi vừa lái vừa hỏi. Tôi gật đầu:

- -Dĩ nhiên, vui chết đi được ấy.

- -ở quê em có gì đặc biệt? Kể anh nghe nào?

- -Quê em á.. Chủ yếu là trái cây và các món ăn, như trái Thanh Trà nè, cam sành nè, có bánh ú, còn thức ăn thì có cá tai tượng chiên xù, cá lóc nướng trui, mắm sống, đặc biệt là món chuột đồng nướng, thơm bá cháy luôn chồng ơi.

- -Chuột á?

- -Dạ.. Chuột làm sạch rồi nướng, ăn là ghiền.

- --trời đất.. Em cũng ăn?

- --Sao lại không, ngon mà, nhắc em lại thèm đấy, mấy tháng nay em chưa được ăn rồi.. Chiều nay phải bảo anh Nhân đi bắt mới được, tới đó em nướng cho anh ăn thử.

Chồng tôi liền từ chối:

- -Không, anh không ăn con đó. Ăn em thì được.

Tôi quay sang anh, khuôn mặt tỉnh bơ chả có biểu cảm gì, nhưng nghe cũng thích thích đấy.

Đoạn đường về quê chúng tôi nói với nhau rất nhiều chuyện, mà hầu như là tôi nói nhiều, tôi kể anh nghe về quê hương của tôi, kể anh nghe từng thành viên trong nhà, nhất là kể về anh Nhân, anh nghe xong thì bảo:

- - Em thần tượng anh mình thế à?

- -Anh ấy rất tốt, rất tình cảm, cô gái nào lấy được anh ấy sẽ rất hạnh phúc.

Chồng tôi không nói nữa, chỉ yên lặng lái xe, nói chồng tôi sao nhỉ, đẹp trai, dáng chuẩn, chỉ là có lúc rất tình cảm, cũng có lúc rất khó ưa,khó gần, anh vẫn cho tôi tiền tiêu hàng tháng, nhưng tất cả chuyện của anh tôi vẫn chưa nắm hết, đã có lúc tôi tự hỏi anh có thích tôi không, có xem tôi như một người vợ thực thụ hay không, hay cũng chỉ đơn giản là một người vợ trên danh nghĩa.

Trong lúc tôi còn nghĩ ngợi thì anh đã đỗ xe trước nhà, sau cái thắng ấy tôi mới biết đã đến nơi.

Nhà tôi ở quê không có cổng rào như người thành phố, ở trước nhà là một khoảng sân rộng rãi nồi liền với lộ xe luôn. Chúng tôi tay xách nách mang quà cáp và đồ đạc vào nhà, cửa nhà mở toang, chắc hẳn là có người ở nhà, tôi gọi:

- -Mẹ ơi.. Mẹ.. Con về rồi…

Gọi thêm mấy tiếng nữa không có ai trả lời, tôi quay sang bảo chồng mình:

- -Anh ngồi ở ghế, em đi tìm mẹ và lấy nước cho anh uống.

Đây là lần thứ hai chồng tôi về đây, lần đầu tiên là anh xuống đón tôi về làm vợ, lần thứ hai là hôm nay. Tôi chạy ra sau nhà gọi lớn:

- -Mẹ ơi.. Mẹ đâu rồi, con về rồi nè… Mẹ ơi..

- -. Út Nhi.

Tôi nghe tiếng anh Nhân từ sau lưng thì xoay lại, nở nụ cười tươi rói:

- -Anh hai..

Anh Nhân lao về phía tôi, ôm tôi thật chặt, lời nói mừng rỡ:

- -Nhi.. Em về rồi.. Em về rồi..

Anh Nhân ôm chặt lắm, ôm lấy tôi mãi không buông,thái độ vui mừng biết bao, anh luôn vậy, luôn rất thương tôi.

- -ựm ựm.. Vợ..

Có tiếng tằng hắng vang lên, là chồng tôi. Nghe vậy anh Nhân mới bỏ tôi ra,có chút bất ngờ:

- -À Chào cậu. Tôi tưởng có một mình Út Nhi nó về. Không nghĩ là có cậu.

- -Tôi về không được sao?

- - Ý tôi không phải vậy.

Tự nhiên cuộc gặp gỡ lại trở nên căng thẳng, tôi liền chen vào gỡ rối hai người họ:

- -Mẹ đâu anh Hai sao em không thấy?

- -Mẹ vừa đi chợ mua đồ để trưng tết, sao em về mà không báo trước.

- -Em định tạo cho mọi người bất ngờ mà.

Chồng tôi cất giọng nói, hình như anh không vui thì phải:

- -Và Bất ngờ thật.

Tôi kéo anh vào nhà lấy nước cho anh uống, sau đó lấy bánh trái để lên bàn thờ ông bà nội, cùng anh thắp hương, lần thứ hai cùng nhau thắp hương, cảm giác đã khác hơn rất nhiều, nếu như ngày đó chỉ vì bắt buộc, vì hoàn cảnh mới cùng anh đứng trước bàn thờ hai họ, thì lần này, trái tim có chút rộn ràng nhưng khó mà diễn tả.

Một lúc sau mẹ tôi về tới, mẹ mua nào là trái cây, thức ăn dự trù 3 ngày tết, mua mấy chậu vạn thọ trưng trước nhà cho có không khí, thấy tôi về mẹ vui lắm, bà cũng tưởng phải qua mùng 2 mùng 3 gì tôi mới được về. Ôm tôi mừng rỡ.

- -Mẹ mong lắm nhưng không dám gọi. Mà hai đứa ăn cơm chưa, để mẹ vào nấu cho hai đứa ăn nghe.

- -Bọn con ăn rồi, mà ba lại đi nhậu à mẹ.

- -Ông ấy đi ăn giỗ ở xóm trên, chắc cũng sắp về rồi. Thôi hai đứa đi xe mệt rồi, nằm nghỉ ngơi đi, mẹ đem mấy cái này vào rồi chuẩn bị ngày mai gói bánh.

Tôi phụ mẹ một tay còn chồng tôi thì ngồi nói chuyện với anh Nhân ở nhà trước, ở quê tôi có tập tục mỗi khi đến tết thì mỗi nhà sẽ kho một nồi thịt kho tàu ăn dần, và nấu thêm canh khổ qua, hàm ý rằng sẽ qua được cái khổ của năm trước, tuy cuộc sống đã hiện đại, nhiều tập tục dần loại bỏ nhưng việc kho thịt nấu canh này nhà tôi vẫn còn giữ.

Loay hoay đến chiều, tôi đi hái một rổ bông điên điển đem nấu canh chua với món cá rô đồng kho tộ, thêm một ít mắm cá sặc chưng lên với trứng và thịt, đây là món khoái khẩu của tôi, với món này tôi có thể ăn bốn bát cơm ngon lành mà không cần thêm món nào nữa.

Khi dọn cơm ra bàn thì ba tôi về tới, ông loạng choạng đi vào, vừa về đến cửa đã hát nghêu ngao.

- -Ba.. Ba về rồi ạ, vào ăn cơm luôn đi ba.

Ông nhướng mắt:

- -Ai đây? Con Nhi à.. Mày về với ai đấy?

- -Dạ con về với chồng con

Chồng tôi cũng chào ông một tiếng, ông liền tiến đến gần, ngồi cạnh anh, khoác vai:

- -Con rể về chơi à, thế mà chả báo trước để ba về tiếp con.. Nhi.. Đi mua cho ba lít rượu về nhâm nhi với con rể. Nhanh chân lên

Mẹ tôi ngăn:

- -Thôi, ông say lắm rồi uống không được nửa đâu, ăn chén cơm rồi vào mà ngủ, con nó vừa về còn mệt. Để cho nó ăn..

- -Ai nói tôi say, tôi không say nhé, tôi rất tỉnh, Nhi, còn ngồi đó, không đi mua rượu, nhanh lên, tao lại ném cho cái chén vỡ đầu bây giờ.

Anh Nhân nhíu mày:

- -Ba say lắm rồi, ngồi còn không vững nữa kìa, vào ngủ một giấc đi, tỉnh rồi uống.

- -Mẹ kiếp bọn mày, tao nói là tao rất tỉnh, đây là con rể giàu có đẹp trai ở Bình Dương, tao say mà tao còn biết à.. Đi mua rượu về cho tao, không tao đập chết mẹ bọn mày bây giờ.

Sau tiếng chửi là cái ợ hơi dài ngoằng, dáng ngồi nghiêng ngả phải dựa hẳn vào Thắng, ba tôi mắt lim dim không mở nổi, miệng cứ chửi oang oang.

Chồng tôi bảo ông:

- - Ba đi nằm đi, con đi mua rượu về uống với ba.

- -Đấy, chúng mày nghe con rể tao nói chưa, bọn bây cứ liệu hồn với tao đấy.

- -Để con dìu ba lên giường, ba nằm một lúc con đem rượu về uống một trận với ba.

Chồng tôi dìu ba lên cái giường nằm, ông say lắm rồi, nằm nói chuyện với chồng tôi năm ba câu thì đã chìm vào giấc ngủ, ngáy o o, ông thôi không cầm tay thì chồng tôi mới đi ăn cơm được.

Bữa ăn thật vui vẻ và ấm áp, chồng tôi bình thường luôn ăn những món ăn ngon được chế biến kỹ lưỡng, nhưng hôm nay về quê chỉ là những món ăn đạm bạc nhưng anh cũng ăn được hai chén cơm đầy, có món mắm chưng là anh không ăn, chắc anh giống mẹ chồng tôi, không ưa những món nặng mùi.

Ăn uống xong cũng đã nhá nhem tối, vì ở quê không có đèn đường như thành phố, ánh sáng phát ra từ bóng đèn điện của nhà dân thôi, tôi soạn quần áo cho anh đi tắm, nhà tôi không có nhà vệ sinh trong nhà, nhà tắm được dựng bằng những tấm gỗ, bên trên phủ lớp lá bình thường, chồng tôi vừa bước vào thì miếng ván gỗ dưới chân liền kêu lắc rắc, anh hoảng hốt phóng ra, nhíu mày:

- -- Có được không đấy?

Tôi gãi gãi đầu, cười trừ:

- -Em nghĩ là được, không sao đâu, anh chịu khó một chút nhé.

Chồng tôi hơi nhăn mặt từ từ bước vào, tôi chẳng biết anh làm cái gì trong đấy mà bỗng phát ra tiếng "Rầm" kèm tiếng kêu của anh:

- -Á.. Vợ ơi… cứu anh..

Tôi bên ngoài liền lao vào, tưởng anh bị làm sao, thì thấy anh đứng sát vào vách ván, hét toáng lên:

- -Chuột. Có chuột kìa vợ..

Ôi dào, tưởng cái gì.. Làm người ta hết cả hồn.

- -Anh sợ chuột?
Chồng tôi lấp liếm:

- -Không phải sợ.. Mà.. Mà không thích nó…em đuổi nó đi đi..

Tôi nhìn xung quanh, tìm kiếm chả thấy chú chuột nào cả, chắc là nó chạy đi rồi.

- -Nó đi rồi.. Anh tắm đi..

- -Không.. Lỡ như nó quay lại thì sao..em ở đây với anh đi.

- -Nhưng anh đang tắm mà, làm sao được?

- -Được hết.. Em đừng đi..

Haizz.. Chồng tôi, một thiếu gia chính hiệu, trời không sợ, đất không sợ, không sợ ma không sợ quỷ, cuối cùng sợ con chuột đồng. Có buồn cười không.

Trước lời khẩn thiết của anh, tôi buộc lòng ở lại, xoay mặt lại cho anh tắm.

- -rồi, em ở đây canh cho anh, đảm bảo không có anh chị tí nào xuất hiện hết, nó mà ló đầu ra em bắt sống mai nướng hết.

Nhưng anh lại đề nghị:

- -Mình tắm chung đi.

Anh xoay vai tôi lại đối diện với anh, trước mắt tôi là một thân thể cường tráng, vòm ngực rắn chắc, chiếc bụng phẳng lì chẳng có chút mỡ thừa nào hết, thực sự cơ thể anh quá đẹp, đẹp đến tôi nhìn không biết chán, nhiệt độ người cùng âm ấm lên.

Anh cởi quần áo tôi ra khỏi cơ thể, cẩn thận treo quần áo lên móc rồi nhẹ nhàng ôm lấy tôi, lần đầu, lần tôi chúng tôi như thế này, có chút gì đó ngại ngại nhưng vẫn rất thích.

Anh áp hai thân thể vào nhau,cúi mặt xuống hôn lên bờ môi tôi một cách chậm rãi, tôi im lặng, không phản ứng, đón nhận những đường càn quét từ chiếc lưỡi của anh đang khám phá bờ môi lẫn khoang miệng của tôi, hành động của anh càng lúc càng nhanh, càng mạnh, nó như trận gió lớn, mạnh mẽ và dứt khoát. Lúc này, tôi không thể không phản kháng, cánh tay đã tự động choàng lên cổ anh đáp lại, chúng tôi say sưa trong nụ hôn đó đến khi nước chảy lênh láng vẫn không hay.

Trong không gian chật hẹp và có phần lụp xụp, tôi xoay lưng lại để anh kì cọ phần lưng, anh bảo da tôi mềm mại, người lại thơm nhẹ nhàng, tựa như loài hoa nhài, giản dị nhưng mùi hương rất dễ chịu, và anh thích mùi hương đó.

Khi chúng tôi bước ra khỏi nhà tắm thì vô tình anh Nhân cũng vừa đi đến, anh Nhân thảng thốt nhìn chúng tôi với vẻ mặt bất ngờ, tôi có hơi ngại với anh một chút nên cười trừ:

- -Anh tắm ạ.

- -À ừ.. Anh định tắm.. Hai người xong chưa?

- -Bọn em tắm xong rồi.. Anh vào đi..

Tôi với chồng tôi vào nhà trước, chẳng hiểu vì sao tôi lại quay lại nhìn, bắt gặp ánh mắt khác lạ của anh Nhân đang nhìn theo, rất là khó hiểu.

Mẹ sắp xếp cho chúng tôi ngủ ở căn phòng trước kia tôi đã ở, bây giờ dọn dẹp sơ một chút là ngủ được

Tôi phụ mẹ chuẩn bị gói bánh, lau sạch mớ lá chuối đã được trụng nước sôi cho nó mềm và dai, chồng tôi cũng ngồi bên cạnh nhìn tôi làm. Anh hỏi:

- -Năm nào cũng phải làm à?

Anh hỏi, tôi đáp:

- -Dạ.. Năm nào cũng gói bánh, thích nhất là lúc canh bánh, em với anh Nhân ngồi canh lửa, lần nào em cũng ngủ gục trên người anh Nhân hết, tại anh Nhân kể chuyện ngôn tình hay quá mà.

Tôi nhìn anh Nhân cười tít mắt, anh Nhân cũng cười:

- -Lần nào cũng phải bế em vào trong. Ngủ mê man chả biết gì.

- -Nhớ lại vui anh nhỉ, em tưởng năm nay không được canh bánh với anh nữa rồi. Mà anh sao rồi, chẳng thấy đưa bạn gái về.

Mẹ tôi ngẩng lên ngạc nhiên hỏi:

- -bạn gái nào, sao mẹ không biết?

- -Hôm anh Nhân bảo có bạn gái rồi cơ mà, anh chưa nói với mẹ ạ?

Anh Nhân có vẻ gì đó ngập ngừng.

- -Ừ.. Chưa.. Gấp gì đâu.

Mẹ tôi sốt sắng:

- -Con bé đó ở đâu, sao không đưa về đây chơi, nhà cửa ở đâu hả con?

Tôi thấy anh Nhân cứ ấp úng nên nói:

- -Có gì đâu mà anh cứ giấu, sẵn dịp này bọn em về ăn tết anh dẫn chị ấy về ra mắt luôn, được thì ra tết cưới luôn đi ạ.

Mẹ tôi cũng gật gù:

- -Đúng đấy Nhân, con cũng lớn tuổi rồi, cưới vợ được rồi con ạ, bằng tuổi con người ta đã có con cái hết rồi kìa, chỉ còn mỗi con đấy. Nói mẹ biết con bé đấy ở đâu, con nhà ai đi.

Anh Nhân gục đầu xuống, giọng nói buồn buồn:

- -Cô ấy đi lấy chồng rồi ạ.

- -lấy chồng, là sao, sao anh bảo anh rất yêu chị ấy mà.

- -Ừ.. Thì yêu, nhưng cô ấy đi lấy chồng rồi..

Anh Nhân bỗng cười nhẹ, nụ cười nhưng không có niềm vui. Thấy vậy không ai nói gì nữa mà chuyển sang chủ đề khác.

Lúc này ba tôi cũng đã tỉnh rượu, ông rửa mặt mũi rồi ngồi nói chuyện với chồng tôi, chủ yếu là hỏi thăm này nọ, ông còn muốn uống rượu với anh, bắt tôi làm vài món cho hai người nhâm nhi buổi tối.

Chồng tôi trước giờ chưa từng uống rượu này, nên mới mấy ly mặt anh đã đỏ lên, ba tôi cứ ngồi than vãn chuyện kinh tế khó khăn, rồi người ông nhức mỏi này nọ, không đi làm được, ông ngỏ ý bảo chồng tôi chu cấp một tháng mười triệu để ông dưỡng già, tôi nghe xong rất ngại với anh, dù sao một tháng anh đã cho tôi hai mươi triệu rồi còn gì.

- -Kìa ba.. Sao lại nói vậy..

Ông quát tôi:

- -Tao người nhà quê có sao nói vậy, tao nuôi mày hai mấy năm, chưa được nhờ vả gì mày đã đi lấy chồng, vậy nên mày phải có trách nhiệm phụng dưỡng, đền đáp công ơn tao dưỡng dục mày chứ,đúng không con rể. Mười triệu con nhé.

Ông liền đưa ly rượu lên cạn thêm một ly nữa rồi nói thêm:

- -Mà có mười lăm hai mươi triệu ba cũng lấy tuốt, nuôi cái con Nhi này vất vả lắm, từ nhỏ nó đã khó rồi, khóc lóc suốt, cứ như bị ma đánh ấy. Chả dễ như con người ta đâu, nên mười triệu một tháng vẫn còn rẻ chán, con rể giàu vậy chắc không hẹp hòi với ông già này đâu nhỉ?

- -Vâng.. Tất nhiên ạ.

Anh mở ví tiền, lấy ra mấy sấp lì màu đỏ, tôi không biết anh đã chuẩn bị lúc nào, nên cũng khá bất ngờ.

Anh đưa cho ba mẹ tôi, mỗi người một cái:

- -Cái này là con mừng tuổi ba mẹ, chúc ba mẹ dồi dào sức khỏe,sống lâu với con cháu.

Ba tôi cười sảng khoái:

- -Phải vậy chứ, để xem xem tấm lòng của con rể thế nào đây?

Ông liền mở bao lì xì trước mắt chồng tôi mà không ai kịp ngăn lại, ông kéo ra những tờ tiền năm trăm phẳng phiu, mới tinh, cười tít cả mắt lại:

- - Được, được lắm con rể.. Ba chịu con rồi đó. Xem nào, 1 2 3 4..18 tờ là 9 triệu, 9 triệu đấy.. À, sao không bỏ thêm cho chẵn mười vậy con rể.

- -Số 9 đẹp, có nhiều ý nghĩa hơn số 10 đó ba

Ba tôi phủi tay:.

- -Đẹp đẽ gì.... Lần sau không cần ý nghĩa gì cả, cứ nhiều tiền là đẹp.. Nào, dô con rể.

Uống xong 1ly rượu đó, chồng tôi cũng đưa cho Nhân một cái bao lì xì đỏ chót,:

- -Gửi anh, chúc anh sẽ tìm được một nửa của mình.

Anh Nhân không nhận vội, nhìn chồng tôi, rồi nhìn bao lì xì, tay chồng tôi vẫn vậy, vẫn chờ anh Nhân nhận. Mãi đến mấy giây sau mới nói được mấy chữ:

- -cảm ơn cậu.

- -Anh cứ gọi tên em là được, em là chồng của Thanh Nhi, là em rể anh.

Anh Nhân "ừ" một tiếng, tôi thấy anh cứ buồn buồn sao ấy, chẳng vui vẻ như lúc xưa, hay là do anh vừa thất tình nên như vậy nhỉ, có thể lắm.

Sau cùng, một chiếc lì xì có hình trái tim được anh trao cho tôi:

- -Của em..

- -Ơ.. Em cũng có phần nữa ạ.? Hihi em xin ạ..

- -Chúc em luôn xinh đẹp.

- -Em cảm ơn. nhưng em không có chuẩn bị cho anh rồi.

Tôi ỉu xìu, vì tôi không nghĩ anh lại chu toàn như vậy, anh đã mua rất nhiều đồ đạc rồi, lại có cả bao lì xì cho gia đình tôi, thật sự tôi rất cảm động, cảm động đến rớt nước mắt, tôi đã sợ anh khinh khi nhà tôi nghèo, ba tôi say xỉn vũ phu, nhưng không,anh chuẩn bị kĩ càng từng chút hơn cả tôi, anh làm tôi phát khóc.

Anh lau nước mắt của tôi, cười bảo:

- -Sao lại khóc.. Em là món quà to nhất của anh rồi. Khóc nước mũi chảy ra ghê quá..

Tôi đang khóc mà nghe anh nói cũng phải bật cười, đánh yêu vào anh.

- - Anh này.. Vô duyên..

- -Thôi thôi.. Lại đây đi con rể.. Uống hết chai này mới được nghỉ..

Chai rượu gần ba lít được ba người họ uống đến hơn 11 giờ đêm mới cạn, ba tôi say, chồng tôi cũng chẳng tỉnh, mặt anh đỏ ké lên, cười nói cũng nhiều hơn. Tôi phải dìu anh vào giường cho anh ngủ rồi quay ra dọn dẹp phụ mẹ, xong xuôi thấy bên bếp lửa anh Nhân đang ngồi cặm cụi vẽ cái gì dưới đất, anh Nhân tỉnh táo nhất trong ba người họ, mặt anh cũng đỏ nhưng không đến nổi như chồng tôi, thấy tôi đi tới thì anh lại xoá mất mấy chữ đang viết.

- -Anh vẽ cái gì vậy?

- -Có gì đâu, vẽ lung tung thôi, chồng em ngủ rồi à?

- -Dạ. Anh ấy ngủ rồi, say rồi, lần đầu anh ấy uống rượu đế nên không quen.

Tôi ngồi xuống cạnh anh Nhân, đưa tay đẩy củi vào bếp lửa đang cháy hừng hực, mùi bánh tét thơm không lẫn vào đâu được.

- - Nhi.

- -Dạ..

- -À.. Không có gì.

- -Anh hai sao vậy, chiều giờ em thấy anh cứ buồn buồn, có chuyện gì nói em nghe đi.

Anh Nhân thở dài một hơi, rồi lắc đầu:

- -Không có gì cả, em về anh rất vui.

- -Anh nói dối, anh rõ ràng là có chuyện buồn, anh nói em nghe đi, nói ra sẽ dễ chịu hơn nhiều anh ạ.

Anh Nhân hỏi ngược lại tôi:

- - Anh thấy anh ta cũng rất tốt với em, có khi nào anh ta hà hiếp em không?

- -Không ạ.. Anh Thắng rất thương em.. Không có hà hiếp gì em hết.

- -Ừ.. Vậy thì tốt.. Em có muốn nghe anh kể chuyện nữa không?

Tôi gật đầu.. Năm nay tôi lại ngồi bên anh canh chừng nồi bánh tét và nghe anh kể chuyện ngôn tình.

"" Ngày xưa, có một cô gái rất xinh đẹp, da trắng môi đỏ,và có trái tim nhân hậu.. ""

- -Anh… Sao giống cổ tích vậy?

- -Đây là chuyện có thật hoàn toàn, của bạn anh đấy, em có muốn nghe không?

- -Em có, anh kể tiếp đi.

" Cô ấy rất vô tư, rất hồn nhiên, cô ấy k biết rằng có một người rất yêu cô ấy, yêu như sinh mệnh của mình, những lúc cô ốm chàng trai kia rất lo lắng, những lúc cô ấy buồn chàng trai ấy còn buồn hơn, nhưng cô ấy không nhận ra điều đó.. Cô ấy chỉ xem người đó như một người anh trai, hồn nhiên quấn quýt. Rồi một ngày cô ấy đi lấy chồng, là một người giàu có, chàng trai đau khổ lắm, đau đến bật khóc trong đêm lạnh, nhưng cô ấy nào hay biết, nhưng không thể nào thay đổi được mọi chuyện. ""

- -Vậy cô ấy có hạnh phúc không anh?

- -Anh cũng không biết nữa, cô ấy bảo rằng mình hạnh phúc, nhưng không biết về nhà người ta có chịu thiệt thòi gì không?

- -Cuối cùng thì sao hả anh?cô gái có nhận ra tình cảm chàng trai không?

- -Không.. Cô ấy không nhận ra.. Cô ấy vô tình lắm Nhi ạ.

Anh Nhân nhìn tôi, dưới bếp lửa mặt anh đã đỏ nay càng thêm đỏ, ánh mắt chưa bao giờ vui. Đột nhiên anh Nhân đưa tay lên mặt tôi, vuốt nhè nhẹ, giọng nói cũng nghẹn đi:

- - Cô ấy mãi chẳng hiểu chàng trai kia đã yêu cô ấy như thế nào, yêu cuồng nhiệt, nhưng lại không tày nào có được cô ấy, trái tim chàng trai rất đau, đau tận tâm can..

Anh Nhân cứ say sưa nhìn tôi, và tôi thấy một giọt nước mắt đang chảy ra từ khóe mắt của anh. Cảm tưởng chính anh là chàng trai trong câu chuyện đau lòng đó.

- - phải chi một lần được nói yêu cô ấy, thì chàng trai đó cũng mãn nguyện, tiếc là chẳng thể nói ra.. Mãi mãi không thể nói ra!

- -vì sao ạ?

- -Vì cô ấy là em gái của chàng trai đó..nói ra sẽ rất khó xử…

Anh Nhân càng nói càng thấy quen quen, câu chuyện này hình như tôi đã được nghe anh kể.

- -Nhi.. Anh có món quà tặng cho em, em nhắm mắt lại đi.

- -Quà ạ…?

- -Ừ. Món quà nhỏ thôi. Em nhắm mắt lại đi.

Tôi làm theo lời anh Nhân, từ từ khép đôi mắt lại, chờ đợi món quà của anh.

"Chụt"

Tôi mở toang đôi mắt, anh Nhân.. Vừa hôn vào má tôi..

"" Bụp "

Chồng tôi từ đâu lao đến, đấm vào người anh Nhân thật mạnh, khiến anh ngã nhào qua một bên may mà không trúng vào bếp lửa.

- -AI CHO ANH HÔN VỢ TÔI?

Chương 24: Thiếu

Nguồn thiếu chương cập nhật sau

Chương 25: Sự trở lại của tâm

- -Ai cho anh hôn vợ tôi.

Tiếng hét của chồng tôi khá lớn, không, phải nói là rất lớn, tựa hồ như con thú dữ bị thợ săn bắn trúng, kêu lên gầm rú.

Tôi cũng hoảng hồn không kém, đứng bật dậy chạy đến ôm anh:

- -kìa anh.. Anh làm gì vậy?

- -Làm gì à.. Sao em để anh ta hôn em?

- -Em…

Anh Nhân đã ngồi dậy, liền nói:

- -Không liên quan đến Nhi, cậu không được mắng em ấy. Là lỗi của tôi.

Chồng tôi nhếch mép:

- - Đau lòng sao? Nói cho mà biết.. Cô ấy là vợ tôi, với nụ hôn vừa rồi tôi rất muốn cho anh nằm viện đấy.

Tôi sợ tính khí ngang ngạnh của chồng mình nên ôm cánh tay anh chặt lại, sợ anh làm loạn nơi này:

- - Anh.. Bình tĩnh đi.

Anh quát vào mặt tôi:

- - Người ta hôn vợ anh, em bảo anh bình tĩnh kiểu gì hả?

- -Nhưng đó là anh của em mà, sao anh lại làm quá vấn đề lên như vậy?

- -Vì anh ta yêu em…. Em có hiểu không?

- -Cái gì… Anh nói cái gì? Thắng, anh nói lung tung gì vậy, anh Nhân là anh ruột em đấy? Đừng ăn nói bậy bạ. Người ta nghe lại cười cho.

Chồng tôi cười khẩy một cái, anh nhìn anh Nhân rồi bảo:

- -Chắc không? Hay chỉ có em xem anh ta là anh trai, còn người ta lại xem em như bạn gái.

Chồng tôi càng nói càng khiến tôi ngơ ngác, bộ não chưa tiếp nhận nổi những gì anh đang nói, anh Nhân làm sao xem tôi là bạn gái được cơ chứ.

- -Anh say rồi.. Để em đưa anh vào ngủ.

Anh hất tay tôi ra:

- -chưa nói rõ ràng mà đi đâu.. Anh nói đi, anh yêu vợ tôi đúng không?

Anh Nhân không trả lời, mắt nhắm nghiền rất là khó hiểu.

- -Sao lại không nói, anh kém cỏi vậy sao? Dám làm không dám nhận. Bởi vậy cô ấy không chọn anh.

Anh Nhân lập tức trả lời, giọng nói giống như một tường thành kiên cố nhưng lại bị phá hủy:

- -Đúng.. Tôi yêu Nhi đấy.. Tôi yêu cô ấy, yêu rất rất nhiều.

Anh Nhân nói xong đầu óc tôi như mơ hồ, như lạc vào một thế giới khác đầy xa lạ.

- -Anh hai, anh nói gì vậy? Anh cũng say rồi sao?

- -Anh không say, anh rất tỉnh táo, đúng, cậu ta nói đúng.. Anh yêu em đấy, yêu điên cuồng nhưng em nào chịu hiểu. Anh muốn nói từ rất rất lâu rồi, anh yêu em, anh yêu em, Huỳnh Thanh Nhi, anh yêu em..

Anh Hai gần như hét lên, mẹ tôi phải chạy ra bịt miệng anh lai:

- -Nhân. Mẹ xin con đấy, đừng nói nữa.. Đừng nói nữa..

- -Mẹ.. Con chịu hết nổi rồi, hôm nay con nhất định phải nói.. Nhi.. Anh yêu em.. Thật sự là anh rất yêu em..

- -Anh Hai. Anh điên rồi. Sao anh có thể thốt ra những lời đó chứ, sao anh lại yêu em, yêu em gái của mình. Anh có biết đó là sai trái, là lệch lạc hay không?

- - Tại sao anh không được yêu em, chúng ta không cùng máu huyết, chúng ta chẳng họ hàng thân thích thì sao anh không được phép yêu em..

Tôi nghe xong, đầu giống như bị ai đó dùng búa đập mạnh vào đầu khiến máu không chảy được về não, tay chân run lên, miệng lắp bắp mãi chẳng thành lời:

- -Anh nói gì… ChChúng ta… Chúng ta.. Không cùng huyết thống.. Là sao?

Mẹ tôi lúc này nước mắt đã chảy thành những dòng lệ, khuôn mặt bị những vết nhăn bao phủ, nức nở:

- -Đừng nói nữa, đừng nói nữa mà..!!

Tôi nghi hoặc trước hành động của mẹ, tại sao mẹ tôi lại khóc lóc như thế, tại sao bà không cho nói ra:

- --Mẹ.. Là sao? Sao mẹ lại muốn giấu con? Rốt cuộc là chuyện gì?

Anh Nhân lên tiếng:

- -Nhi.. Em nghe kỹ những gì anh nói.. Chúng ta không phải anh em ruột.. Chúng ta không cùng chung máu mủ, năm đó là ba mẹ nhặt được em nên đem về nuôi dưỡng, em không phải em gái ruột của anh, anh yêu em không có gì sai cả, có chăng là anh sinh ra không ở vạch đích, không được ngậm thìa vàng. Nên mới muộn màng một tiếng yêu em..

Người tôi run lên sau những gì anh Nhân nói, tiếng khóc của mẹ như minh chứng những gì anh Nhân nói là thật, tôi bất giác lùi lại, chân muốn ngã quỵ, cũng may là có chồng tôi phía sau đỡ lấy.

- -Nhi.

- -Tại sao, tại sao hai mấy năm nay không ai nói cho con biết sự thật này.. Tại sao vậy?

Tôi hét lên rồi khóc thật to như một đứa trẻ.. Tôi chưa từng nghĩ tôi là con nuôi của mẹ, chưa từng nghĩ tôi với anh Nhân vốn chẳng phải ruột rà. Tôi chưa từng nghĩ.

Vậy những câu chuyện bi ai anh Nhân đã kể, nam chính có phải là anh?

Cô gái vô tình kia có phải là tôi.

Tôi không chịu nổi nữa ôm mặt chạy về phòng của mình leo lên giường trùm mền lên cao tận đầu rồi bật khóc như mưa trong đấy, tôi thấy tổn thương ghê gớm, cảm thấy mình thật ngu ngốc, tại sao bao nhiêu năm chẳng hiểu những gì anh Nhân đang nói.

Tôi khóc rất rất lâu, rồi tự hỏi bản thân cha mẹ ruột của tôi là ai, tại sao lại bỏ tôi, tại sao họ không cần tôi? Họ có khổ tâm gì, hay họ vốn dĩ không cần đến tôi nên mới vứt bỏ?

Chẳng nhớ tôi đã rấm rứt trong đấy bao lâu, chỉ đến khi bên tai có giọng nói của chồng mình:

- - Đừng khóc nữa? Nín đi.. Nước mắt thành sông rồi này.

Tôi cứ mặc kệ anh, thút thít mãi không thôi, cứ tưởng lần này sẽ có một cái tết vui vẻ, nhưng không ngờ lại biết được một bí mật khủng khiếp.

Anh kéo mền tôi ra, khó chịu hỏi:

- -Định khóc đến bao giờ.

- -Mặc kệ em.. Mặc kệ em..

Tôi cố chấp hất tay anh ra, kéo chăn lên cao nhưng anh đã nhanh tay giựt lấy:

- -.. Nín đi.. Không khóc nữa..

Tôi cáu lên:

- -Em đã bảo anh mặc kệ em rồi mà, anh tránh ra, tránh ra đi..em muốn ở một mình hu hu..em không cần ai nữa hết..

- - Nhi... Em nín ngay cho anh. Nín ngay..

Đột nhiên anh quát tôi, khuôn mặt bực tức. Tôi lại nức nở hơn, nghẹn ngào không kìm chế được, đến anh cũng quát tháo tôi, đến anh cũng không yêu thương tôi.

Anh kéo tôi vào người anh, anh ôm tôi, vỗ vỗ lưng cho tôi, giọng anh trầm xuống:- -Anh xin lỗi.. Anh không nên quát em.. Nhưng anh không biết làm sao cả.. Anh không biết dỗ dành như thế nào.. Em đừng khóc nữa..

Anh đau lắm...

Tôi nấc nghẹn hỏi anh:

- -Sao anh biết anh Nhân thích em?

- -Đâu phải ai cũng ngốc như em. Chẳng có anh trai nào đối với em gái đặc biệt như anh ta cả, hôm đưa em về nhà anh thì anh đã nghi ngờ rồi, đến hôm nay thì chắc chắn.

Tôi tiu nghỉu.. Tôi vô tình như anh Nhân đã nói hay do anh cứ chôn dấu tình cảm kia kỹ quá nên tôi chẳng nhận ra, tôi luôn cho rằng anh Nhân thương tôi vì chỉ có mỗi tôi là em lại là con gái không dám nghĩ rằng anh đem lòng yêu tôi.

- -Em xin lỗi.. Em ngốc quá có đúng không? Ai yêu ai ghét cũng chẳng nhận ra.

- -Ừ ngốc thật, người ta yêu thế mà chẳng chịu hiểu, rất yêu..

Tôi tưởng rằng anh đang nói đến anh Nhân, nên đáp lại:

- -Vì em vẫn đinh ninh bọn em là anh em ruột thịt nên không nghi ngờ, không ngờ rằng em chỉ là một đứa con nuôi, thảo nào ba luôn kể lể công sức đã nuôi em, nói em nuôi ong tay áo.. Giờ thì em đã hiểu rồi..

Tôi thở dài.. Lồng ngực thấy đau nhói.. Khôn biết ba mẹ ruột của mình là ai..???

- -Mà em thấy anh say rồi mà, sao lúc nãy ra tay mạnh vậy?

- - say sưa gì, anh chỉ làm vậy để xác minh những gì anh nghĩ có đúng không, quả là như thế, anh ta thích em ra mặt luôn còn gì..

Chồng tôi lấy khăn đem đi nhúng nước rồi lau mặt cho tôi, vừa làm anh vừa trách:

- -Em đấy, có lúc ranh ma không ai bằng, có lúc lại như một tên Đại ngốc.. Lại còn mít ướt nữa.

Đêm ấy nằm trên tay chồng mình nhưng tôi không ngon giấc được, tôi đã suy nghĩ rất rất nhiều, cuối cùng quyết định sẽ quay lại Bình Dương sớm hơn một chút. Tôi không đủ dũng cảm để đối diện với chuyện này, tôi cần thêm thời gian.

____

Chuyện đêm qua làm không khí của ngày hôm sau thật trầm xuống, ai nấy điều rất miễn cưỡng không còn vẻ tự nhiên được nữa. Chỉ có ba tôi không biết chuyện gì nên rôm rả nói chuyện với chồng tôi, mà vừa mở mắt ra ông đã rủ chồng tôi đi uống rượu, tôi nghĩ anh sẽ từ chối nhưng không, anh đồng ý, anh lấy ô tô chở ba đi, khỏi phải nói ba tôi sướng đến chừng nào, vào thay ngay bộ đồ siêu oách để mặc đi khoe con rể với bạn bè của ông.

Khi chiếc xe lăn bánh, trong nhà chỉ còn mẹ, tôi và anh hai Nhân, nếu như mọi năm

tôi sẽ tíu tít bên mẹ, đòi anh Nhân đi bắt chuột đồng, rồi cùng anh hái dừa cho mẹ kho thịt, hai anh em sẽ tranh nhau phần thịt dừa xem ai ăn được nhiều hơn, nhưng mười lần đều như một, tôi là người thắng, anh Nhân thua, ngẫm lại tôi thấy mình đúng là tên đại ngốc nghếch, chuyện rành rành ra đấy mà không hiểu.

Tôi cất tiếng hỏi phá tan bầu không khí u ám:

- -Mẹ kể con nghe được không ạ? Con muốn biết sự thật.

Mẹ tôi đi đến gần tôi, bà ngồi xuống bên cạnh, bà nói với cái giọng ân cần như mọi khi:

- -Nhi.. Mẹ Xin lỗi vì đã giấu con. Nhưng trước giờ mẹ vẫn xem con là con gái ruột..

Con đừng trách mẹ nghe con.

Trách.. Tôi chẳng có quyền trách mẹ, tôi mang ơn mẹ còn không hết nữa, nhưng biết được sự thật thì buồn một chút, chỉ một chút thôi.. Dù sao cái thân thể này không phải do mẹ tạo, nhưng công sinh thành không bằng công dưỡng dục, tôi phải ghi nhớ ân nghĩa này mãi mãi về sau.

- - Con không trách gì mẹ hết, con muốn biết sự thật thôi ạ.

Mẹ tôi thở hắt ra, đôi mắt mẹ buồn rười rượi, những vết chân chim in hằn trên mắt mẹ.

- -Năm thằng Nhân được sáu tuổi, mẹ nhìn thấy con nằm lăn lóc trong một bụi cây, kiến cắn khắp người, vậy mà con không hề khóc, đôi mắt mở to nhìn mẹ, lúc đó con cũng được vài ngày tuổi, bên cạnh có một mảnh giấy ghi lại ngày tháng năm sinh và nói rằng họ không có khả năng nuôi dưỡng, nên mẹ đem con về, lạ cái là đêm nào con cũng khóc khóc ngặt nghẽo, phải đến khi 1 tuổi thì mới thôi không khóc nữa,bù lại con rất bụ bẫm và đáng yêu, lúc nào cũng đòi anh Nhân làm ngựa để cưỡi khắp nhà, khi lại bắt anh lấy mo cau kéo. Thời gian trôi nhanh quá,thoắt cái mà con đã 23 tuổi rồi.

Anh Nhân ngồi một góc, anh không nói gì cả, anh chỉ im lặng, tôi đã hiểu vì sao anh hay buồn, chỉ có thể nói:

- -Anh Hai..trước giờ em luôn thương anh, nhưng tình cảm đó là của một đứa em gái dành cho anh mình, không phải tình yêu.. Vậy nên anh..

Anh Nhân cắt ngang câu nói của tôi:

- -Em không phải ngại.. Anh ổn mà.. Anh xin lỗi, đêm qua có rượu nên anh không kìm chế được lời nói và hành động, chồng em không trách em chứ.

- - Dạ không ạ.

- -Ừ.. Anh thấy cậu ta tốt với em lắm.. Chúc em luôn hạnh phúc.

___

Chồng tôi chở ba tôi đi đến tận 1h trưa mới chịu về, tôi biết anh đi như vậy là để tôi có thời gian nói chuyện rõ ràng với mẹ và anh Nhân.
Chồng tôi tặc lưỡi bảo:

- - Sang tết bảo ba mẹ xây cái nhà to và kiên cố vào, kiểu này gió to nguy hiểm lắm đấy.

Tôi không trả lời, thật ra để xây được một ngôi nhà tường cũng phải một hai trăm triệu chứ đâu có ít, mà nhà tôi lại không có điều kiện.

- -Chi phí anh lo.. Đừng suy nghĩ nữa.

Thế là hết hôm hai chín tết bọn tôi về lại Bình Dương, chuyện về lại Bình Dương là ý của tôi, ở dưới đó thấy mọi người gượng gạo quá, thôi về đây để mọi người có thời gian suy nghĩ và dễ chấp nhận hơn.

Hai ngày tết anh đưa tôi đi chơi với bạn của anh, đi ăn uống các tụ điểm đến mùng 3 mới về Vĩnh Long một ngày, chiều mùng 4 lại đi lên để sắp xếp cho ngày cưới của anh Thịnh, phòng óc cũng được trang trí dần dần.

Nghỉ ngơi một hôm thì mùng 6 chồng tôi vào công ty làm việc, còn tôi ở nhà phụ với mẹ chồng chuẩn bị lễ cưới của anh Thịnh và con Mận, lễ cưới lần này làm đơn giản và hầu như mời rất ít quan khách, chỉ những người cực thân thiết mới được mời đến. Được tổ chức ở một nhà hàng có tiếng, và nghe nói không được chụp ảnh.

Tôi có hỏi mẹ chồng về việc của bà lớn dù sao bà ta cũng là mẹ anh Thịnh, không biết chuyện kết hôn lần này bà ấy có tham gia tham dự hay không, mẹ chồng tôi lắc đầu:

- -Chắc là không đâu,ba con vẫn còn giận bà ta lắm, mẹ có hỏi thằng Thịnh, nó bảo nó không có nói vì sợ bà ta không chấp nhận con Mận.

- -Dạ.. Nhưng con có linh cảm không lành mẹ ạ, cứ nghe mùi nguy hiểm, bà lớn làm sao mà bỏ qua dễ dàng như vây.

- -Mẹ cũng nghĩ vậy, nhưng bà ấy muốn làm gì chúng ta không thể đoán được. Tốt nhất cứ đề phòng.

- -Dạ.

Sáng mùng 9 đoàn xe nhà chồng tôi đã xuất phát đến nhà Con Mận đón dâu, trong chiếc áo dài màu đỏ, tóc búi cao, hôm nay con Mận rất xinh đẹp, có điều Mận nó nhanh béo quá, mới đây mà nhìn nó đã tròn trịa, bụng cũng bắt đầu nhô ra dễ nhận biết là đang có thai. Nó cười tươi rói khoác tay anh Thịnh đi đến từng bàn, lúc này, có một giọng nói từ đâu vang lên:

- -Anh.. Cưới vợ sao không mời em? vô tình thế ạ!!

Mụ Tâm… Chính xác là mụ Tâm.. Trong chiếc váy body, mụ ấy đang từng bước tiến đến, trên môi là một nụ cười nham hiểm…

Lúc này khuôn mặt anh Thịnh liền tái đi đôi chút, hai chân mày nhíu lại với nhau chắc hẳn là đang khó chịu trước sự xuất hiện của mụ Tâm, cả con Mận cũng vậy nữa, nó hình như hơi sợ. Tay nó nắm chặt tay anh Thịnh.

- - Ai cho cô vào đây, ra ngoài, bảo vệ đâu.

- -Kìa.. Sao anh lại khẩn trương vậy, dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng huống hồ bây giờ em đang là mẹ của con anh, anh vô tình thế sao ạ.

Nói đến đây, mụ Tâm đưa tay xoa xoa bụng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng hàm ý sâu xa:

- -Con à, hôm nay mẹ đưa con đến chứng kiến cảnh ba con đi cưới vợ khác, ba bỏ mẹ con mình rồi, ba bỏ con rồi, tội nghiệp con tôi, chưa lọt lòng đã bị ba nó ruồng rẫy chỉ vì một con giúp việc. Sao số mẹ con mình khổ vậy nè.

Trời đất ơi. Mụ Tâm có thai sao?

- -Cô nói linh tinh cái gì đấy, chỗ này không phải nơi cô đến phát biểu lung tung, bảo vệ đâu, lôi cô ta ra cho tôi.

Nhưng mụ Tâm lúc này đã sải chân đến sân khấu, giật lấy micro của Mc buổi tiệc, dõng dạc nói:

- - Xin chào tất cả mọi người ở đây, chắc hẳn mọi người ở đây đều biết tôi ạ, nhưng tôi xin giới thiệu lại tôi là Tâm, vợ cũ của anh Thịnh, chúng tôi vừa ra tòa hơn một tháng, và hôm nay anh ta đứng đây kết hôn với con giúp việc của anh ta khi con này nó đã có thai 3 tháng. Buồn cười không ạ, nghĩa là anh ta đã lén lút qua lại với nó từ trước khi chúng tôi ly hôn.

Đang nói thì anh Thịnh giành lại cái micro trên tay mụ Tâm, gằn mạnh từng chữ:

- -Cút khỏi đây ngay, đừng có bịa chuyện ở đây nếu không đừng có trách tôi.

- -bịa chuyện? Tôi có bằng chứng hết đấy.

Mụ Tâm mở túi xách cầm ra một xấp giấy tờ, có cả hình ảnh nữa, mụ ấy ném thẳng vào mặt anh Thịnh, cười khẩy:

- -Xem đi thằng khốn nạn…

Anh Thịnh nhíu mày, nhặt lên xem, tôi cũng đứng lên tiến đến sân khấu nhặt xem thử rốt cuộc là cái gì.

Giấy siêu âm của con Mận, kết quả về tuổi thai. Hình ảnh của anh Thịnh dìu con Mận đi vào khách sạn, dẫn nó đi mua sắm, thảo nào có lần tôi vào phòng nó thấy nó có rất nhiều quần áo đẹp, tôi hỏi thì nó bảo người ta cho nó, chẳng ai mà cho quần áo đẹp xịn sò như thế cả... Và cuối cùng là phiếu siêu âm của mụ Tâm, đứa bé 10 tuần, tức là hơn hai tháng tuổi. Tức là con của mụ ta và anh Thịnh.

- -Những bức ảnh này đều có ngày tháng, tất cả điều trước khi tôi với anh ly hôn, anh đã ngoại tình, đã cắm sừng tôi mà còn tỏ ra đạo đức, anh chỉ là thằng Đạo Đức giả, thằng hèn thôi.

Dưới này quan khách bắt đầu bàn tán và xì xào nói ra nói vào, ba chồng tôi đứng dậy, quát to:

- - Thôi đi...có chuyện gì về nhà giải quyết, đây không phải buổi trách vấn, cô tránh ra để chúng tôi còn đãi khách. Mọi chuyện tôi sẽ giải quyết cho cô.

Mụ Tâm ngoan cố không chấp nhận:

- -Không.. Con muốn ba giải quyết tại đây cho mọi người cùng biết, chẳng có lý do gì con phải đợi đến khi ba của con con đi cưới người phụ nữ khác hết.. Anh ta phải có trách nhiệm với đứa bé trong bụng con.. Nếu không, con sẽ kiện anh ta vi phạm luật hôn nhân gia đình, con sẽ làm cho anh ta thân bại danh liệt.

Anh Thịnh cười khẩy:

- -Kiện hộ tôi.. Đi ngay đi cho kịp giờ hành chính..

Mụ Tâm đến gần anh Thịnh, rất là gần, sau đó đưa tay chỉnh lại cái cà vạt, vừa chỉnh vừa nói nhỏ nhưng vì tôi đứng kế bên nên nghe không sót một chữ:

- -Anh khỏi thách thức.. Anh nên nhớ Tôi còn nắm rất nhiều bí mật của anh đó, chẳng hạn như là hình nhân bằng rơm hôm ấy… và….

Nét mặt anh Thịnh liền sa sầm.. Tôi thấy một bên tay đã nắm thành quyền, yết hầu lên xuống, bộ dạng này chính là đang rất tức giận.

Còn mụ Tâm, mặt nghênh lên, thách thức, không biết là mụ ta nắm được bí mật gì của anh Thịnh mà tự tin lắm, khiến anh Thịnh hỏi xuống giọng:

- - Cô muốn gì?

Mụ Tâm nhún vai:

- - đơn giản, anh hủy hôn với nó..

- -Cái gì… Không được.

- -Vậy thì tôi không chắc những bí mật của anh sẽ được giấu mãi..anh biết tôi rồi đó, tôi nóng tính lắm đấy, lỡ miệng nói ra thì tôi e….

Mụ Tâm lấp lửng rồi bật cười… Nụ cười khiến anh Thịnh túa mồ hôi hột.

- -Tôi có thể cho cô tiền, cô muốn bao nhiêu?

- - Em không cần tiền em cần anh thôi.. y da, em mệt rồi, em khát nước, em muốn về nhà, anh mau đưa em về đi, nếu không em lỡ mồm lỡ miệng ở đây anh đừng trách em nhé..

Anh Thịnh nhắm mắt mấy giây, sau đấy thở ra một hơi, xoay qua con Mận, nặng nề nói:

- -Xin lỗi….

Vừa nghe hai chữ đó con Mận đã lắc đầu, nước mắt nó chảy ra.

- -Cậu Hai, đừng mà.. Đừng bỏ Mận..

- -Tôi không bỏ Mận.. Nhưng hôn lễ này không thể tiếp tục.. Tôi xin lỗi.

Nói rồi anh Thịnh tháo nhẫn ra, nhét vào tay con Mận rồi kéo tay mụ Tâm đi trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, và tiếng gọi của ba chồng tôi.. Anh Thịnh đi.. Con Mận ngất xỉu tại hôn lễ...hôn lễ hỗn loạn, quan khách xầm xì, ba chồng tôi tức giận đập nát ly rượu rồi bỏ về…

Hôn lễ vui vẻ bỗng chốc kết thúc như thế.. Tôi linh cảm lần này trở về của mụ Tâm sẽ rất nguy hiểm, nhất là ánh mắt của mụ ấy rất ghê rợn, nó giống hệt ánh mắt của Ái Nhi mà tôi từng thấy…bên tai tôi chợt có giọng nói:

"" Nhi ơi, đổi xác không Nhi "" 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau