CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Đại Ma Vương giảng bài

Trên trán Tiền Lỗi đã bắt đầu có mồ hôi chảy xuống: "Cái này...."

Quý Hồng Bân không nói gì, chẳng qua là nhìn hắn.

Tiền Lỗi kiên trì nói: "Ta mới vừa nói, đây Quý Hồng Bân lão sư... chính là cái... Đại Ma Vương..."

Lời vừa nói ra, toàn lớp sợ hãi, nhưng quỷ dị là cả lớp vẫn im phăng phắc như trước.

Quý Hồng Bân nói: "Ngồi xuống đi."

Tiền Lỗi sững sờ, hắn cũng không nghĩ mình lại có thể được tha dễ dàng như thế, hắn vội vàng ngồi xuống mà thở dài một hơi.

Quý Hồng Bân vẫn là một bộ dáng bình tĩnh như vậy: "Ta nói này, Tiền Lỗi nói đúng. Đối với các ngươi thì ta chính là một cái Đại Ma Vương."

"..."

Quý Hồng Bân thản nhiên nói: "Sáng hôm nay, tất cả đều là khóa của ta. Một nửa thời gian đầu tiên, ta sẽ giảng bài; sau đó ta muốn tiến hành khảo hạch với các ngươi mộ chút. Khảo hạch hợp cách có thể đi ăn cơm trưa, không hợp lệ thì vẫn khảo thí đến khi hợp lệ."

"A..." Những thanh âm ai thán lập tức truyền khắp toàn lớp.

Lam Hiên Vũ thừa cơ lần nữa hướng Tiền Lỗi mà hỏi: "Quý lão sư là dạy gì đó a?"

Khóe miệng Tiền Lỗi khẽ co lại: "Quý lão sư dạy tri thức trụ cột về hồn thú. Lúc vừa mới học mọi người đều cảm thấy môn này rất vô dụng, nên cũng không có ý định nghiêm túc học, dù sao chúng ta cũng không có quá nhiều cơ hội tiếp xúc với hồn thú, nhưng bắt đầu khóa học của vị lão sư này mọi người mới biết hắn nghiêm khắc đến cỡ nào. Đáng sợ hơn là, nghe nói Quý lão sư chính là cường giả đệ nhất Thiên La học viện chúng ta, ai cũng không dám gây sự với hắn. Hơn nữa, mỗi lần hắn dạy đều đặc biệt nhiều, đặc biệt hỗn tạp, hắn còn muốn chúng ta phải nhớ kỹ. Mỗi tiết học đều có khảo hạch, mà khảo hạch không qua thì ăn đủ loại phạt đấy.”

Tri thức về hồn thú? Nghe thấy tên chương trình học này, Lam Hiên Vũ không khỏi thở dài một hơi.

Thứ hắn quen thuộc nhất còn không phải hồn thú sao? Cha mẹ đều là nghiên cứu viên của sở nghiên cứu hồn thú cổ, từ nhỏ đến lớn, hắn chính là bị mưa dầm thấm đất. Có thể nói, hắn là người hiểu biết về hồn thú nhất lớp rồi.

"Bắt đầu đi học. Hôm nay ta muốn nói cho các ngươi về đẳng cấp của hồn thú và đặc tính của hồn thú đỉnh cấp."

Quý Hồng Bân bắt đầu tiết học.

"Mọi người đều biết, từ xưa đến nay, chúng ta vẫn luôn dựa theo niên hạn tu luyện của hồn thú để phân loại. do đó mới có mười năm Hồn Thú, trăm năm Hồn Thú, nghìn năm Hồn Thú, vạn năm Hồn Thú cùng mười vạn năm Hồn Thú. Những loại hồn thú này sẽ sinh ra màu sắc hồn hoàn theo thứ tự là trắng, vàng, tím, đen cùng màu đỏ. Còn có vài loại hồn hoàn có màu sắc đặc thù, tiếp đây ta cho mọi người mấy cái ví dụ.”"Đầu tiên, trong những hồn hoàn có màu sắc đặc thù, thì số lần xuất hiện nhiều nhất, chính là hồn hoàn màu vàng cam.”

“hồn thú muời vạn năm trở lên, nhất là đạt đến hai mươi vạn năm, sẽ được gọi là hung thú, hồn hoàn bọn chúng sinh ra chính là màu vàng cam. Cho nên, màu vàng cam thường thường sẽ có nghĩa là cường đại. Hồn hoàn mười vạn năm màu đỏ sẽ giao phó cho hồn sư hai cái Hồn Kỹ, mà hồn kỹ của hồn hoàn màu cam có khả năng sẽ còn thêm nữa.”

"Dùng khoa học kỹ thuật trước mắt của Truyền Linh Tháp, đã có thể miễn cưỡng phỏng chế ra hồn hoàn màu đỏ rồi, nhưng hồn hoàn màu vàng cam là vĩnh viễn không có khả năng phỏng chế. Bởi vì tất cả Hồn Thú đều phải trải qua Thiên Kiếp mới có thể tăng lên tới cấp độ hung thú, mà Thiên Kiếp thì không cách nào mô phỏng đấy.

""Trừ hồn hoàn màu vàng cam còn có một số loại càng thêm hiếm thấy, chẳng qua là trước mắt chúng ta còn không có cách nào xác định nó đã từng xuất hiện hay chưa. Thí dụ như hồn hoàn trăm vạn năm trong truyền thuyết""

"Truyền thuyết, trong lịch sử thì người đầu tiên có được hồn hoàn trăm vạn năm chính là thủy tổ của Đường Môn, Đường Tam. Nghe nói, trước khi Hải Thần Đường Tam thành thần ngài đã từng đánh chết một đầu Thâm Hải Ma Kình Vương trăm vạn năm, do đó ngài lấy được hồn hoàn trăm vạn năm. Về màu sắc của hồn hoàn trăm vạn năm thì chúng thuyết vẫn phân vân, có người nói là màu vàng, có người nói là màu trắng, cũng có người nói là màu bạch kim, càng có người nói hồn hoàn trăm vạn năm khác nhau thì màu cũng khác nhau. Đến cùng là như thế nào thì đến nay vẫn không có kết luận.”

"Trong lịch sử, người thứ hai có được hồn hoàn trăm vạn năm chính là người sáng lập ra Truyền Linh Tháp, Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo, nghe nói ngài cũng đã thành Thần. Trước khi ngài thành thần còn đánh bại được "Hung thú chi Vương", Thú Thần Đế Thiên. Hồn hoàn trăm vạn năm của ngài đến từ một loại hồn thú tên là Thiên Mộng Băng Tằm."

Lời nói của Quý Hồng Bân rất nhanh, nhưng Lam Hiên Vũ lại nghe rất say sưa, bởi vì những tri thức về hồn thú đỉnh cấp cùng những tri thức về Hồn Hoàn hắn cũng chưa từng nghe qua, dù sao, khoảng cách này đối với hắn thật sự là quá xa vời.

"Còn có một loại hồn hoàn có màu sắc đặc thù, trong lịch sử chỉ xuất hiện qua một lần. Chủ nhân của nó chính là người được vinh dự là "Người dẫn dắt thời đại mới" đại sứ hòa bình của nhân loại cùng Hồn Thú, là nhân vật đại biểu cho tiêu chí di dân giữa các hành tinh, càng là nhân vật truyền kỳ của hành tinh mẹ, Long Hoàng Đấu La Đường Vũ Lân. Đường Vũ Lân cũng là một người sống ở thời đại gần chúng ta nhất trong những nhân vật lịch sử mà ta vừa nói. Những ghi chép về ngài cũng tương đối tường tận. Có rất nhiều chuyện truyền kỳ có thật về Đường Vũ Lân, hắn có một cái Hồn Hoàn màu vàng lục. Không sai, chính là màu vàng lục, điên cuồng, trong lịch sử chỉ xuất hiện qua một lần.”

"Căn cứ theo bạn hắn nói về sau, cái hồn hoàn màu vàng lục này rất có thể có quan hệ với sinh mệnh lực, nhưng tình huống cụ thể liên quan đến cơ mật của liên bang nên cũng không có công khai. Từ trên tổng hợp lại, hầu như tất cả hồn hoàn có màu sắc đặc thù đều có đặc tính riêng của chính mình, hơn nữa, những hồn hoàn này đều là những danh từ cường đại."

Mỗi học viên đều nghe rất chăm chú, mà làm gì có ai không dám không chăm chú a, nếu không thì khảo hạch làm sao bây giờ?"Tiếp theo, ta muốn giảng một chút tình huống có quan hệ tới hung thú. Việc đầu tiên chúng ta đầu tiên muốn nói, chính là bản thể là Kim Nhãn Hắc Long Vương, Thú Thần Đế Thiên. Đặc tính của hắn là....."

Quý Hồng Bân bắt đầu giảng thuật đủ loại đặc tính có quan hệ tới hung thiện, những thứ hắn đã nói, đều là những thứ đã từng xuất hiện trong lịch sử nhân loại. Hắn giảng vô cùng kỹ càng, kể cả năng lực của mỗi một vị hung thú, đại khái xuất hiện ở cái niên đại nào, còn sống hay không...

Nói trọn vẹn nửa giờ, vị Quý lão sư này mới dừng lại: "giải lao mười phút, mười phút sau, bắt đầu khảo hạch."

Nói xong, hắn liền đi ra ngoài.

Hắn vừa đi, toàn lớp lập tức trầm tĩnh lại, nhưng không có ai ly khai phòng học mà đi ra ngoài hoạt động. Sau khi buông lỏng một lát, mỗi người đều ngồi tại chỗ của mình mà minh tư khổ tưởng, ngay cả Kim Tường cũng giống vậy.

Lam Hiên Vũ nói: "Khảo hạch sẽ rất khó sao? Sao mọi lại có vẻ đều rất khẩn trương vậy."

Tiền Lỗi cười khổ nói: "Đương nhiên khó a! Mấu chốt là khảo hạch qua không được thì trừng phạt rễ rất đáng sợ, ngươi ong chưa thấy Kim Tường sợ Quý lão sư như vậy sao? Ban đầu, hắn không nghe giảng cho tốt nên khảo hạch không có qua, còn nói khoác mà không biết ngượng, hắn nói học cái này vô dụng. Sau đó Quý lão sư liền bắt lấy hắn, mở cửa sổ...rồi ném hắn ra ngoài."

Lam Hiên Vũ nói: "Ném ra ngoài? Tầng này thì có sao."

Dù sao mọi người cũng đều là hồn sư, từ nơi này té xuống cũng không đến mức bị thương.

Khóe miệng Tiền Lỗi co lại: "Không phải ném xuống mà là ném lên. Theo Kim Tường tự nói, hắn bị ném lên không trung, ít nhất cũng phải mấy trăm mét, cũng không biết Quý lão sư lấy ở đâu ra được cái khí lực lớn như vậy. Sau đó Quý lão sư liền duỗi tay ra ngoài cửa sổ, bắt được hắn, rồi lại ném lên, lại bắt, lại ném lên, như thế tầm mười lần. Đến lúc Kim Tường trở lại hắn đã sợ đến mức khóc không nổi rồi."

Lam Hiên Vũ ngơ ngác nói: "Đây không phải là xử phạt về thể xác sao?"

Tiền Lỗi nói: "Quý lão sư nói, sau này thì sớm muộn gì mọi người cũng phải học tập phi hành, vô luận là thông qua Cơ Giáp, Đấu Khải hay bằng vào năng lực bản thân cũng phải học được bay. Mọi người cần tự nghiệm cảm giác mất thăng bằng giữa không trung mới có lợi cho học tập."

"Cái này..."

Đúng lúc này, Quý Hồng Bân đã trở về.

"Khảo hạch bắt đầu. Lam Hiên Vũ là ai? Mới tới sao? Ngươi tới trước."

Chương 97: Sớm tan học

Như thế nào Lam Hiên Vũ cũng không nghĩ ra nổi, Quý Hồng Bân lên đã gọi tên mình, hắn vội vàng đứng dậy: "Quý lão sư tốt chứ."

Quý Hồng Bân thản nhiên nói: "Ngươi tới nói lại đặc tính của hung thú băng thiên tuyết nữ ta mới nói trong giờ học."

"Vâng. Băng Thiên Tuyết Nữ, ước chừng xuất hiện ở hai vạn năm trước, được bài danh thứ ba trong thập đại hung thú, được gọi là Tuyết Đế, từng tồn tại với tư cách hồn linh của Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo. Băng Thiên Tuyết Nữ đến từ cực bắc chi địa của hành tinh mẹ.."

Lam Hiên Vũ không chút do dự mà giảng thuật tri thức về Băng Thiên Tuyết Nữ trong trí nhớ của mình.

“... Tuyết Đế cùng một vị khác là Băng Bích Đế Hoàng Hạt, Băng Đế, hợp xưng băng tuyết Nhị Đế, các nàng đã từng có trợ giúp cực lớn đối với Linh Băng Đấu La.Trả lời xong."

Lam Hiên Vũ nói trọn vẹn năm phút đồng hồ, ngay cả năng lực của Băng Thiên Tuyết Nữhắn cũng nói rất rõ ràng.

Nghe xong câu trả lời của hắn, Quý Hồng Bân thoả mãn gật gật đầu: "Đúng vậy, xem như nghe lọt. Hung thú Băng Thiên Tuyết Nữ, chính là vị Tuyết Đế này. Hiếm thấy người chỉ nghe một lần liền nhớ rõ ràng như vậy, bình thường ngươi có hứng thú với tri thức về hồn thú sao?"

Lam Hiên Vũ nhẽ gật đầu, nói: "Từ nhỏ ra đã có hứng thú với những tri thức này."

Quý Hồng Bân nói: "Ngươi thông qua, có thể về sớm, đi đi thôi."

"A?" Còn có sớm tan học?

Lam Hiên Vũ có thể cảm thấy, chung quanh quăng đến từng đạo ánh mắt hâm mộ. Thuận lợi thông qua khảo hạch của Quý lão sư cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Mà năm phút vừa rồi, Lam Hiên Vũ không chỉ thuật lại những giới thiệu của Quý Hồng Bân về Tuyết Đế, hắn còn nói rất nhiều về truyền thuyết của Tuyết Đế, lại vô cùng chuẩn xác, việc này mới khiến Quý Hồng Bân thoả mãn như vậy. Lam Hiên Vũ không có bịa đặt, thứ hắn nói hoàn toàn chuẩn xác với những tư liệu, có thể thấy hắn đã từng học qua đấy. Mà bây giờ những hài tử có hứng thú với hồn thú cũng không nhiều.

Tư liệu của Lam Hiên Vũ đương nhiên sẽ chuẩn xác, Lam Tiêu cùng Nam Trừng chính là nghiên cứu viên cổ Hồn Thú đấy, tư liệu của hắn sao có thể không chính xác?

Lam Hiên Vũ cứ như vậy được thả ra, đừng nói cảm giác sớm tan học coi như không tệ, mà ngay cả vị Quý lão sư này cũng rất dễ nói chuyện a?

Lại nói tiếp, phương thức dạy học của Quý Hồng Bân cũng rất đơn giản, chính là cường hóa trí nhớ cho đệ tử. Đương đường là khóa dạy đồ vật nhưng lại bắt các học viên phải nhớ kỹ, trực tiếp tiến hành khảo hạch, khảo hạch không hợp cách thì trừng phạt.

Lam Hiên Vũ được nghỉ sớm thì cũng không có việc gì để làm, hắn dứt khoát mà tiến tới sân huấn luyện, chuẩn bị tiến vào mô phỏng khoang thuyền, chơi mấy ngày nay, hắn cũng đã quen thuộc kha khá tình huống của Đấu La thế giới. Đương nhiên, thứ hắn quen thuộc chẳng vũng chỉ là cái thành trấn mà học viện lập ra mà thôi. Trước khi tới mười hai tuổi bọn hắn sẽ không thể ra khỏi khu vực này.

Tiến vào mô phỏng khoang thuyền, Lam Hiên Vũ đi thẳng tới rồi phòng huấn luyện, hiện tại, trên người hắn đã có năm đồng Đấu La tệ, là Tiền Lỗi chia cho hắn đấy.

Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, hắn chuẩn bị đi thử một chút, xem mình có thể kiên trì bao lâu dưới tình huống nhiều dung nham khuyển công kích như vậy.
Sau khi đơn giản suy tư chiến thuật một lát, Lam Hiên Vũ thanh toán một đồng Đấu La tệ, tiến vào khảo hạch sơ cấp Đấu Thú Tràng.

Đây là lần đầu tiên hắn tiến hành khảo hạch một mình. Nhưng dù sao trước đó cũng đã tới qua nhiều lần như vậy rồi, cho nên hắn cũng không còn gì sợ hãi. Hắn vừa xuất hiện tại Đấu Thú Tràng liền không có nửa phần do dự, lập tức hướng về một phương hướng mà chạy như bay.

Đấu Thú Tràng có bốn phiến cửa sắt, mỗi cửa đều có Hồn Thú tiến vào. Nói cách khác, năm mươi đầu Dung Nham Khuyển mười năm là từ bốn phương tám hướng xông tới. Nếu mình cứ ở chính giữa mà chờ thì không thể nghi ngờ sẽ rơi vào thế bị động.

Hiện tại lại chỉ có một mình, nên tất cả đều chỉ có thể dựa vào chính mình.

Hai tay Lam Ngân Thảo đồng thời phóng thích mà quấn quanh trên bàn tay, trong cơ thể, khí huyết sôi trào, khi hắn vọt tới trước một cái trước cửa sắt thì vừa vặn lúc nó mở ra. Lam Hiên Vũ không chút do dự mà trầm người xuống, tay trái trực tiếp đánh xuống mặt đất.

Từng đám băng thứ đâm lên, vừa vặn đón được đám dung nham khuyển, qua những trận chiến trước thì Lam Hiên Vũ đã sớm phát hiện, trí lực của những đầu dung nham khuyển mười năm này vô cùng thấp, gần như chỉ có bản năng chiến đấu, coi như là dung nham khuyển trăm năm cũng không tính là thông minh. Cái này có thể là vì đây là khảo hạch sơ cấp.

Quả nhiên, mấy con dung nham khuyển lao tới đầu tiên đều bị băng thứ đâm thủng. Lam Hiên Vũ đột nhiên nhảy lên, tay phải trực tiếp chụp vào vách tường của Đấu Thú Tràng.

Kim văn Lam Ngân Thảo hiện kim quang lập loè, năm ngón tay hắn như móc câu, từng khối lân phiến nổi lên mà cắt vào vách tường. Hắn tcứ như vậy mà đeo dính trên vách tường. Đồng thời, tay trái cũng phóng xuất ra từng đám băng chùy, không ngừng phóng xuống phía dưới.

Mấy đầu dung nham khuyển lao tới trước vốn là hỗn loạn, mấy đầu phía trước bị đâm chết, những đầu dung nham khuyển phía sau lại tiếp tục vọt ra.

Băng chùy của Lam Hiên Vũ cứ nhằm đỉnh đầu chúng mà bay, lập tức lại giết chết vài đầu. Mà đám dung nham khuyển ở ba hướng còn lại kia rất nhanh đã xông về bên này.

Nếu như đối mặt chỉ là dung nham khuyển mười năm thì hồn lực bản thân Lam Hiên Vũ cũng đủ, thậm chí hắn có thể dùng phương pháp này giải quyết tất cả.Thế nhưng thứ chờ đợi hắn còn có dung nham khuyển trăm năm, mà hồn lực của hắn lại chỉ có mười bốn cấp, căn bản là không thể giúp hắn phóng thích trên trăm cây băng chùy.

Cho nên, từ lúc vừa mới bắt đầu hắn đã nghĩ kỹ, hôm nay chiến đấu tuyệt đối không dùng tay trái làm chủ, mà dùng tay phải.

Tiền Lỗi cùng Lưu Phong không có ở đây, tuy làm hắn thiếu sự giúp đỡ, nhưng cũng làm cho hắn thoát khỏi trói buộc.

Tự một mình hắn mới có thể đem ưu thế bộ pháp của bản thân phát huy hoàn toàn được.

Thừa dịp dung nham khuyển từ ba phía kia còn chưa tới, Lam Hiên Vũ đã mãnh liệt giáng xuống, trực tiếp nhảy lên lưng con dung nham khuyển cuối cùng, tay phải hắn nắm lại rồi trực tiếp nện vào eo nó.

Hồn thú loại khuyển cũng giống loài Sói, đều có câu nói đầu đồng xương sắt lưng đậu hũ. Hôm nay, trong lúc nghe Quý Hồng Bân giảng về đặc tính của hồn thú thì Lam Hiên Vũ đột nhiên nghĩ đến điểm này, đây cũng là nguyên nhân hắn muốn tới Đấu Thú Tràng.

Quả nhiên, Dung Nham Khuyển rên rỉ một tiếng rồi bại liệt trên mặt đất. Phần eo chính là chỗ yếu hại nhất của nó.

Mà phía trước, đám Dung Nham Khuyển còn chưa có kịp phản ứng, Lam Hiên Vũ đã xông tới, liên tục hai quyền, lại đập trúng phần eo hai đầu Dung Nham Khuyển, đem bọn chúng đánh ngã xuống đất, sau đó quay đầu bỏ chạy.

Mỗi ngày nắm đầu ăn nhiều nguyên liệu quý hiếm như vậy cũng không phải là ăn chùa đấy, luận về tố chất thân thể thì Lam Hiên Vũ tuyệt đối là người nổi bật trong lứa bạn cùng tuổi.

Ở phương hướng nàu của hắn. Dung Nham Khuyển đã bị giải quyết không sai biệt lắm. Nhưng hắn biết, mình không thể thư giãn, những hướng khác còn có nhiều như vậy, sau đó còn có Dung Nham Khuyển trăm năm nữa đây.

Hắn vừa chạy, lập tức dẫn tới phần đông Dung Nham Khuyển đuổi theo hướng đó. Đơn thuần tốc độ, hắn vẫn không bằng dung nham khuyển, nhưng hắn có biện pháp a. Hắn cứ thỉnh thoảng lại chém ra tay trái, trên mặt đất lại xuất hiện một hai cây băng thứ, sau đó thì những đầu dung nham khuyển đằng sau liền bi thảm rồi.

Nhưng dù sao đây cũng là trong thế giới mô phỏng khoang thuyền, Dung Nham Khuyển có nhiệm vụ là đánh chết địch nhân, nên bọn chúng vẫn đuổi theo như trước.

Lúc này, rốt cuộc ba đầu dung nham khuyển trăm năm cũng đã xuất hiện, xông ra từ ba cửa khác nhau. Thấy bọn chúng, khóe miệng Lam Hiên Vũ lộ ra vẻ mỉm cười, hắn đột nhiên quay người mà vọt tới bầy Dung Nham Khuyển sau lưng.

Những kinh nghiệm hắn lấy được lúc trước thì lúc này đã hoàn toàn thể hiện ra. Sau khi ba đầu dung nham khuyển trăm năm xuất hiện, thì việc đầu tiên chúng làm sẽ là phóng hỏa cầu!

Lần này, đương nhiên sẽ không có gì khác. Ba cái hỏa cầu bay về phía Lam Hiên Vũ từ ba hướng. Mà lúc này, Lam Hiên Vũ đã vọt vào trong bầy dung nham khuyển đuổi phía sau hắn khi nãy.

Trong chớp nhoáng này, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt đột nhiên trở nên vô cùng rõ ràng. Có vẻ như tất cả dung nham khuyển mười năm đều biến chậm, hắn nhoáng trái một cái, lại nhoáng phải một cái, tốc độ đột nhiên tăng, cắt vào giữa bầy dung nham khuyển, nhưng vẫn luôn có thể xẹt qua những khe hẹp.

Chương 98: Khảo thí sức chiến đấu

Nhiều lần chiến đấu như vậy đã mang đến cho văn những kinh nghiệm chiến đấu phong phú, hơn nữa, bộ pháp thần kì đã giúp hắn cứ như vậy mà lách vào giữa bầy dung nham khuyển. Đây còn là lần đầu tiên hắn vận dụng phương thức chiến đấu như vậy, từng dung nhan khuyển đều gần trong gang tấc, trên người chúng đều mang theo nhiệt độ nóng bỏng cùng mùi tanh tưởi.

Ba cái hỏa cầu đã gào thét mà tới.

Lam Hiên Vũ chợt ngồi xổm xuống, tay trái đặt xuống mặt đất, mặt đất lập tức xuất hiện một tầng băng mỏng. Sau đó, tay phải hắn đột nhiên vỗ mạnh xuống, thân thể hắn đang rúc ở đó lập tức trượt tới trước.

Trên tay trái hắn lại phóng xuất ra một mặt băng thuẫn mà ngăn trước người, mượn khí thế lao tới trước mà đánh bay mấy đầu dung nham khuyển.

Tốc độ này của hắn quả thực là rất nhanh, dưới tình huống tay phải toàn diện phát lực đã sinh ra lực bộc phát cực mạnh. Chỉ nghe sau lưng là tiếng nổ vang rền, còn có tiếng rên rỉ liên tiếp.

Lam Hiên Vũ cũng không quay đầu lại nhìn, sau khi lao khỏi vòng vây hắn liền nhanh chóng vọt tới trước, thẳng đến một đầu dung nham khuyển trăm năm, lúc này Dung Nham Khuyển đang ở trong hỗn loạn, đám mười năm đã thương vong hơn phân nửa, nhưng với hắn mà nói, quan trọng nhất vẫn là giải quyết ba đầu trăm năm này như thế nào. Dưới tình huống một chọi một hắn còn có lực nắm chắc nhất định, nên hắn nhất định không thể để ba đầu dung nham khuyển này thu lại một chỗ.

Đầu dung nham khuyển trăm năm kia vừa mới phun hỏa cầu liền thấy Lam Hiên Vũ đang chạy tới, nó gầm nhẹ một tiếng rồi nhào lên.

Lam Hiên Vũ lộ ra sắc mặt vui mừng, đầu dung nham khuyển trăm năm này nhào lên như vậy có thể giúp mình tiết kiệm thời gian rất nhiều a.

Hai bên đã càng lúc càng gần, tại thời khắc này, Lam Hiên Vũ đã hoàn toàn quên mất sự sợ hãi, trong mắt chỉ còn đối thủ. Trên hai tay, Kim, Ngân văn Lam Ngân Thảo lóe ra quang mang nhàn nhạt, tinh khí thần cảu hắn đã tăng lên tới cực hạn.

Mắt thấy khoảng cách chỉ còn không đến năm mét, lúc này Lam Hiên Vũ mới phát động, tay trái hắn đánh ra, không trung lập tức xuất hiện một cái xoáy nước màu lam nhạt.

Dung nham khuyển trăm năm rơi vào xoáy nước đó liền xuất hiện mảng lớn hơi nước. Xoáy nước trình độ này căn bản không đủ để ngăn cản nó, thậm chí cả đổi hướng tấn công của nó cũng không được, nhưng vì cái xoáy nước này sinh ra phản ứng với bởi vì cùng trên người nó dung nham sinh ra phản ứng với nó đã mang đến đại lượng hơi nước, cản trở tầm mắt của nó.

Trong lúc Lam Hiên Vũ phóng xuất ra xoáy nước hắn cũng mượn lực mà mãnh liệt nghiêng người, chỉ cần từ bên cạnh xẹt qua đã tránh được công kích của dung nham khuyển trăm năm, hơn nữa, hắn không chút do dự mà chém ra nắm tay phải, vừa vặn oanh trúng phần eo của nó.

Chỉ một lát này nhưng hắn đã nắm giữ thời cơ vô cùng tốt, nếu chỉ vung quyền sớm một chút thì rất có thể hắn sẽ tìm không chính xác vị trí, nếu chậm thì lại có khả năng tránh không được.

"Rắc "

Phần eo dung nham khuyển trúng một kích này đã truyền ra âm thanh cốt cách vỡ vụn, có thể nghĩ, một quyền này Lam Hiên Vũ có bao nhiêu lực lượng.

Thân thể dung nham khuyển trăm năm bay ngang ra, Lam Hiên Vũ mượn lực của một quyền kia mà dừng lại một lát, hai chân phát lực, cải biến phương hướng mà nhanh chóng đuổi theo nó. Tay trái Lam Hiên Vũ điểm một cái, một cây băng chùy tinh chuẩn vô cùng mà đâm lên vị trí nắm tay phải hắn oanh trúng lúc trước.
Dù sao cũng là hồn thú trăm năm, sinh mệnh lực của nó sẽ tràn đầy hơn nhiều lắm, cho nên hắn tuyệt đối sẽ không cho chúng bất cứ cơ hội gì.

Băng chùy đâm thẳng từ eo của đầu dung nham khuyển mà vào, ngay sau đó, "Phanh" một tiếng, băng chùy trực tiếp nổ tung trong bụng nó, mắt thấy đã không sống nổi.

Trong thời gian ngắn ngủi, hai đầu dung nham khuyển trăm năm kia cũng đã kịp phản ứng, đều nhanh chóng mà vọt tới hướng Lam Hiên Vũ. Còn lại mười mấy đầu dung nham khuyển mười năm cũng ở đây điều chỉnh trận hình, mắt thấy đã muốn phóng tới chỗ Lam Hiên Vũ. Nghĩa là nguy cơ của hắn cũng không có được giải trừ.

Mà lúc này, gần như hắn đã kiệt lực. Dù sao hắn cũng chỉ là nột gã hồn sư mười bốn cấp, còn chưa tới tám tuổi, có thể đánh chết một đầu hồn thú trăm năm cũng đã đủ để cho người ta tự hào rồi.

Ta có thể! Lam Hiên Vũ tự nói trong lòng, hắn hít sâu một hơi, hai tay nắm chặt, khí huyết trong cơ thể lại một lần nữa sôi trào lên. Hắn mãnh liệt mà bắn dựng người lên, hướng tới một đầu dung nham khuyển trăm năm mà phóng.

Hắn không thể để hai đầu dung nham khuyểm trăm năm vây công mình, nếu vậy thì một chút cơ hội hắn cũng không có. Tốc độ của hắn không thể so với một đầu hồn thú trăm năm, hơn nữa, làm như vậy thì hồn lực sẽ tiêu hao quá nhanh, nếu cứ một mặt mà né tránh như vậy thì rất nhanh hắn cũng sẽ bị xé thành mảnh nhỏ. Cho nên biện pháp duy nhất chính là giải quyết xong một con trước trươc sau đó lại tìm cơ hội.

Đầu dung nham khuyển trăm năm kia ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gào thét, mười mấy con mười năm còn lại còn lại cũng lập tức lao tới hướng Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ lần nữa hít sâu một hơi, dưới chân gia tốc.

"Hô ——" một cái hỏa cầu bay chính diện mà đến, hỏa cầu cực lớn, đường kính chừng một xích(0,333m) Lam Hiên Vũ vội vàng lóe thân mà nhào một cái về phía trước, rồi lại một cái nhào hướng bên cạnh, lúc này mới miễn cưỡng tránh được, Hỏa cầu rơi ở phía sau phát ra một tiếng nổ vang. Mà lúc này, đầu dung nham khuyển trăm năm kia còn cách hắn không đến hai mươi mét.
Tay phải Lam Hiên Vũ nhấn xuống đất một cái rồi bắn dựng người lên, phóng cực nhanh tới hướng đối phương. Lúc này hắn không có sử dụng bất kì kĩ năng công kích từ xa gì, bởi vì hắn còn phải nhất định cam đoan hồn lực của mình còn có sức liều mạng.

Trong trận chiến đấu này, thứ làm cho Lam Hiên Vũ kinh hỉ nhất lại chính là lực lượng của hắn, ngay cả chính hắn cũng không nghĩ lực lượng của mình đã cường đại đến vậy. Nhất là một quyền oanh trúng eo đầu dung nham khuyển trăm năm lúc trước, càng cho hắn thêm tin tưởng lớn lao.

Hiện tại, hắn khẳng định mình đã không có cách nào sử dụng Kim Long Thăng Thiên, bởi vì trạng thái thân thể không cho phép, nhưng lực lượng cường đại vẫn cho hắn cơ hội thắng như cũ.

Song phương đã gần trong gang tấc, sau lưng, đầu dung nham khuyển trăm năm còm lại cũng càng ngày càng gần, nó đang đánh tới cùng mười mấy đầu mười năm bên cạnh.

Ánh mắt Lam Hiên Vũ dần trở nên kiên định, liều mạng! Vô luận như thế nào, mình cũng phải giải quyết hết mấy đầu dung nham khuyển trước mắt này.

Nghĩ tới đây, hắn không dám giữ lại nữa, thân thể tiếp tục vọt tới trước, lập lại chiêu cũ, tay trái phóng xuất ra một cái xoáy nước mà hướng tới dung nham khuyển trăm năm phía trước.

Hiển nhiên những đầu dung nham khuyểm trăm năm này cũng không phải một điểm trí tuệ đều không có, rõ ràng chúng có khẩn cấp dừng lại, cũng không có đụng trực tiếp đụng vào xoáy nước mà là một bắt đánh ra, đem xoáy nước đánh tan. Hơi nước vẫn xuất hiện như trước, nhưng nếu để so với lúc trước thì còn xa không bằng, ít nhất cũng không cách nào hoàn toàn ngăn cản tầm mắt của nó.

Đối mặt với Lam Hiên Vũ đang xông lên, đầu dung nham khuyển trăm năm này xoay người một cái, há mồm mà cắn tới hướng Lam Hiên Vũ.

Trên người nó tản mát ra từng luồng khí nóng bỏng làm Lam Hiên Vũ khó chịu một hồi. Khi đầu dung nham khuyển này toàn lực bộc phát thì nhiệt độ quanh thân thể nó có thể tăng lên tới bảy tám phần, sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới đối thủ.

Lam Hiên Vũ cắn chặt hàm răng, thân thể hắn đột nhiên trầm xuống, tránh được cái cắn này của dung nham khuyển. Chân sau của con dung nham khuyển này đá ra, muốn đá bay Lam Hiên Vũ, không cho hắn tới gần phần eo của mình.

Mà lúc này Lam Hiên Vũ lại làm ra một phản ứng tuyệt diệu. Thân thể hắn đang trầm xuống mà vọt tới trước thì đột nhiên lại ngửa ngược ra sau, tránh được một đá kia của dung nham khuyển, đồng thời, hai chân phát lực, thay đổi thế xong lúc trước rồi nhảy ngược lên, một lần nữa nhảy tới dưới hàm Dung Nham Khuyển.

Một loạt động tác này yêu cầu lực lượng cùng độ dẻo dai của bản thân vô cùng cao, thể hiện ra tố chất thân thể tuyệt hảo của hắn.

Không thể nghi ngờ, lúc trước đầu dung nham khuyển trăm năm này đã cho rằng Lam Hiên Vũ sẽ công kích phần eo của nó, nên đã muốn lập lại chiêu cũ. Thế nhưng từ lúc vừa mới bắt đầu, mục tiêu của Lam Hiên Vũ cũng không phải là chỗ đó a.

Một cây băng chùy dài chừng một xích ngưng tụ từ tay trái hắn mà ra, hắn đem băng chùy đặt lên tay phải. Trên tay phải, Kim văn Lam Ngân Thảo tỏa sáng, có vẻ như cả cánh tay của hắn cũng trở nên tráng kiện thêm vài phần. Băng chùy ngang nhiên mà đâm về phía trước, xuyên thẳng vào cằm dung nham khuyển trăm năm.

Một chiêu chuẩn hung ác tinh túy này được phát huy tác dụng vô cùng. Bản thân băng chùy cũng đã đủ sắc bén, huống chi còn có một kích toàn lực từ tay phải Lam Hiên Vũ.

Chương 99: Thất thải

Băng chùy một mực đâm tới xương sọ cứng rắn củ dung nham khuyển trăm năm, thân thể nó cũng vì cái đâm này mà cong về phía trước.

Lam Hiên Vũ thuận thế lăn một cái sang bên cạnh, chui ra từ dưới bụng con dung nham khuyển này.

Nhế nhưng ngay trong nháy mắt hắn vừa chui ra, trong lòng của hắn dâng kên một trận mát lạnh. Mười mấy đầu mười năm Dung Nham Khuyển gần trong gang tấc, mà càng làm cho hắn cảm thấy vô lực là, một cái hảo cầu cực lớn đã đến trước mắt.

Liên tục đánh chết hai đầu dung nham khuyển trăm năm đã làm hắn khí hư lực yếu, hồn lực tiêu hao gần như không còn, thể lực cũng đã hạ thấp trên phạm vi lớn.

Vào lúc này, thậm chí bước chân hắn cũng bước không nổi, cuối cùng vẫn cần phải thở dốc một lát. Thế nhưng, những thứ dung nham khuyển trước mắt này nào có cho hắn cơ hội thở dốc đây?

Đã xong!

Có điều, lúc này hắn đã rất vui mừng rồi, ít nhất mình cũng đã đánh chết hai phần ba đối thủ a!

Lam Hiên Vũ vô thức mà nâng hai tay giao nhau ngăn cản trước người. Hắn biết rõ, bị hỏa cầu oanh trúng, mình sẽ không thể có cơ hội trở mình. Cứ như vậy chấm dứt a, dù sao bị hỏa cầu oanh trúng cũng vẫn tốt hơn bị mấy đầu dung nham khuyển kia cắn chết.

"Oanh —” theo nhiệt khí dâng lên, Lam Hiên Vũ cảm nhận được từng trận bỏng trên tay phải một cách rõ ràng.

Thế nhưng ngay một khắc này, hắn đột nhiên cảm thấy tất cả thứ mọi chung quanh dường như đều chậm lại. Thậm chí hắn còn có thể thấy rõ ràng, theo hỏa cầu trùng kích, tay phải của mình bị áp bách lui về sau rồi đụng vào tay trái.

Giờ khắc này, tay phải của hắn đã bị Kim văn Lam Ngân Thảo vòng lại bao trùm kín, tay trái cũng bị ngân văn Lam Ngân Thảo vòng lại bao trùm. Trong tích tắc hai tay hắn đụng vào nhau, hai loại lam ngân thảo cũng đụng vào nhau.

Tiếng nổ vang kịch liệt đến từ hỏa cầu bạo tạc. Trong nháy mắt này, Lam Hiên Vũ thấy rõ ràng từng luồng quang mang bắn ra từ nơi hai tay đụng vào nhau.

Không sai, chính là màu sắc rực rỡ!

Nhưng cũng chính vào lúc này, hồn hoàn màu trắng trên người hắn đột nhiên xuất hiện biến hóa. Dù là khi hắn đồng thời thi triển hai loại Lam Ngân Thảo cũng chỉ xuất hiện một cái hồn hoàn, cũng chính là màu trắng đấy.

Nhưng lúc này, cái hồn hoàn màu trắng đó lại đột nhiên chia thành hai trong rung động lắc lư, sau đó vừa vặn mà hợp lại một chỗ, hóa thành một quầng sáng bảy màu. Sau đó quầng sáng này bỗng nhiên mở rộng.

Trong ngực Lam Hiên Vũ chính là vòng xoáy mà Na Na trợ giúp hắn hình thành lúc trước, lúc này vòng xoáy đó lại đột nhiên xoay tròn cực kỳ cuồng bạo, hai loại năng lượng vẫn luôn bài xích lẫn nhau thì lúc này lại lập tức hòa làm một thể, hóa thành bảy màu.

"Oanh "

Năng lượng chấn động cực lớn lập tức bộc phát. Trong chốc lát, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng. Dùng thân thể của hắn làm trung tâm, một quang cầu dần bành trướng ra phía ngoài.

Âm dư của hảo cầu nổ ra đã bị nó thôn phệ không còn một mảnh, thậm chí mười mấy đầu dung nham khuyển mười năm còm không kịp rên rỉ cũng đã bị thôn phệ hoàn toàn. Mà đầu trăm năm phía xa xa kia cũng như thấy được thứ gì đó không thể tin nổi, thân thể mềm nhũn, cũng liền bò lổm ngổm trên mặt đất, sau đó hóa thành một đạo hào quang mà biến mất vô tung, hình như là bị... Hù chết...

Quang cầu bảy màu kia vẫn tiếp tục biến lớn đến khi đường kính đạt đến mười mét mới chậm rãi thu nhỏ lại, ở nơi hai tay Lam Hiên Vũ đụng vào nhau chợt phát ra một tiếng "Cách" thanh thúy rồi lập tức tách ra, Lam Hiên Vũ cũng thoáng cái liền tỉnh táo lại.
Sau đó hắn nghe thấy tiếng nhắc nhở: Khảo hạch thông qua.

Khi hắn rời khỏi sân bãi toàn thân vẫn là một mảnh mờ mịt. Tại sao mình thông qua được? Lúc ấy vẫn còn có mười mấy đầu dung nham khuyển mười năm cùng một đầu trăm năm, hơn nữa, rõ ràng mình đã không còn chút khí lực nào nữa a!

Thế nhưng trong tay mình đã nhiều thêm hai đồng Đấu La tệ, điều này đại biểu cho việc đúng là hắn đã thông qua được khảo hạch.

Cuối cùng là chuyện gì xảy ra a? Quang mang bảy màu lúc đó là cái gì a?

Hắn vội vàng cảm thụ biến hóa trong cơ thể một chút, tinh thần thoáng có chút suy yếu, hồn lực...

Lam Hiên Vũ đột nhiên mở trừng hai mắt, bởi vì hắn đột nhiên phát hiện, hồn lực của mình đã giảm bớt một ít, vòng xoáy trong ngực cũng đã trở nên yếu đi vài phần.

Không phải khảo hạch chấm dứt thì hồn lực sẽ khôi phục về trạng thái đỉnh phong sao? Tại sao vẫn chưa có hoàn toàn khôi phục nữa?

Trong nội tâm thầm giật mình, hắn vội vàng ra khỏi mô phỏng khoang thuyền mà bước ra ngoài.

Hắn lại lần nữa tập trung tư tưởng suy nghĩ nội thị, cảm thụ biến hóa của bản thân, đúng là hồn lực đã giảm bớt, hơn nữa cũng không có dấu iệu sẽ khôi phục. Chẳng lẽ phải thông qua minh tưởng mới có thể khôi phục?

Hắn vội vàng trở về ký túc xá, đoán chừng lúc này vẫn còn chưa kết thúc khảo hạch của lão sư Quý Hồng Bân, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi còn vẫn chưa về.

Lam Hiên Vũ ngồi lên giường của mình tiến hành minh tưởng. Thế nhưng chỉ một lát sau, hắn liền sắc mặt đại biến, một lần nữa mở trừng hai mắt.

Trạng thái minh tưởng đã cho thấy, hiện tại hồn lực của hắn đang ở trạng thái tốt nhất, thế nhưng rõ ràng là hồn lực có giảm bớt a.Một loại dự cảm bất tường lập tức lượn quanh trong lòng, hắn vội vàng lấy ra dụng cụ khảo thí hồn lực trong phòng kí túc xá. Dụng cụ loại nhỏ này có thể khảo thí dưới ba mươi cấp hồn lực, mỗi gian phòng ký túc xá đều có.

Rót hồn lực, bắt đầu khảo thí.

Mười ba cấp!

Khi hắn nhìn thấy cái số này thì đã sợ tới ngây người. Mười ba cấp? Sao lại là mười ba cấp? Mình đã vất vả lắm mới tu luyện đến mười bốn cấp a! Như thế nào đã không tăng lại còn giảm, rõ ràng xuống đến mười ba cấp rồi?

Lúc này, cả người Lam Hiên Vũ đã trở nên mơ hồ, trong lòng nắm đã là một mảnh lạnh như băng. Tốc độ tu luyện của hắn vốn đã chậm, Hơn nữa lại còn là người có hồn lực thấp nhất lớp, vậy mà bây giờ lại còn giảm một bậc...

Hô hấp của hắn cũng vì vậy mà trở nên dồn dập, thân thể cũng có chút chết lặng.

Tại sao có thể như vậy? Xuống cấp...

Hắn lại một lần nữa kiểm tra lại, xác định mình bây giờ chỉ có mười ba cấp. Hắn cố gắng mà hít sâu một hơi, dần dần tỉnh táo lại. Vì cái gì lại giáng cấp? Không hề nghi ngờ, việc này hẳn là có quan hệ với luồng quang mang bảy màu lúc trước.

Nói cách khác, khi Kim văn Lam Ngân Thảo đụng vào ngân văn Lam Ngân Thảo sẽ sinh ra một biến hóa đặc thù, mà loại biến hóa này sẽ dẫn đến việc hồn lực của mình giáng cấp, mà thứ nó mang đến là cường lực bộc phát trong nháy mắt?

Loại tình huống này, hắn vẫn chưa từng nghe nói qua ở bất kì đâu. Nên hỏi ai đây? Các sư phụ có biết không? Bọn họ có tin không? Liệu họ có vì vậy mà đuôi mình khỏi lớp thiếu niên năng động không?

Na Na lão sư! Đúng rồi, có thể hỏi Na Na lão sư.

Hắn như bắt được cây cỏ cứu mạng. Na Na lão sư nhất định sẽ biết rõ đấy, vòng xoáy trong cơ thể chính là do nàng hỗ trợ làm cho. Lúc hai tay đụng nhau thì vòng xoáy kia cũng xuất hiện biến hóa đấy.

Nghĩ đến Na Na, rốt cuộc tâm tình của hắn cũng bình tĩnh hơn vài phần, ít nhất hiện tại hắn cũng đã có thể thông qua Tiền Lỗi để liên hệ với Na Na, hắn một lần nữa khoanh chân ngồi xuống, dùng Huyền Thiên Công vận chuyển hồn lực, cẩn thận mà quan sát biến hóa của bản thân.

Hồn lực cứ như vậy giảm bớt sao? Điều này thật sự là thật bất khả tư nghị, cái này hoàn toàn đã vượt khỏi phạm vi hiểu biết của hắn. Hơn nữa, đó là trong mô phỏng trong khoang thuyền a, cũng không phải thế giới thực. Lẽ ra, biến hóa xuất hiện trong mô phỏng trong khoang thuyền không bị đưa tới thế giới thực mới đúng chứ?

Nghi vấn của hắn thật sự là nhiều lắm.Lam Hiên Vũ lặng yên mà cảm thụ biến hóa của vòng xoáy kia. Theo minh tưởng dần dần xâm nhập, hắn cũng có một ít phát hiện mới.

Hồn lực giảm bớt là không có sai, ngoài ra hắn còn phát hiện, quan hệ của hai loại năng lượng ngân kim trong cơ thể dường như đã xảy ra một chút biến hóa. Nói như thế nào đây? Có vẻ như hai năng lượng kim ngân này đã giảm bớt một chút bài xích.

Trong quá trình vận chuyển, hắn cảm thấy loại cảm giác phân biệt này giảm bớt rõ ràng.Từ biểu hiện đó mà nhìn cũng không quá rõ ràng, nhưng đối với Lam Hiên Vũ mà nói thì đây là một loại trực giác. Na Na đã từng đã nói với hắn, trong quá trình tu luyện thì trực giác của hồn sư là chuẩn xác nhất. Loại trực giác này thường thường sẽ có thể mang cho hồn sư rất nhiều thứ khác, phải tin tưởng trực giác, bởi vì nó cũng có thể tính là một loại đốn ngộ.

Chẳng lẽ hồn lực thấp xuống một bậc cũng không hẳn là hoàn toàn là xấu?

Chương 100: Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ

Đúng lúc này, hắn lại kinh ngạc mà phát hiện ra một biến hóa, tại chính nơi sâu nhất giữa vòng xoáy đó của hắn, tựa hồ có một quang điểm không quá rõ ràng đang như ẩn như hiện. Sở dĩ hắn có thể phát hiện ra quang điểm này là vì nó có màu sắc khác với hai loại năng lượng kia.

Trong vòng xoáy là có hại nằm lượn màu vàng cùng màu bạc, mà trung tâm của chúng chính là điểm năng lượng màu trắng nhạt kia. Mà cái quang điểm này chỉ có lớn chừng cây kim nhưng màu sắc lại rất rực rỡ.

Bởi vì nó thật sự là quá nhỏ, thế nên Lam Hiên Vũ cũng phân biệt không ra nó được tạo thành từ những màu sắc nào. Nhưng hắn có thể khẳng định cái quang điểm này chưa từng xuất hiện qua.

Lại là chuyện gì xảy ra nữa đây? Cũng là do va chạm lúc trước mang đến sao?

Có những phát hiện này đã làm cho Lam Hiên Vũ hoàn toàn bình tĩnh lại. Hồn lực thấp xuống một bậc nhưng lại sinh ra những biến hóa này, chỉ sợ các sư phụ cũng không giải đáp được a, có khả năng cáy này có quan hệ với võ hồn song sinh kỳ dị của mình.

Ban đầu hắn còn muốn đến hỏi Mục Trọng Thiên, nhưng hiện tại, có lẽ vấn đề này chỉ có thể đến hỏi Na Na lão sư rồi. Chưa chắc các lão sư khác đã có thể giải đáp, hơn nữa, rất có thể họ sẽ sinh ra càng nhiều nghi hoặc hơn.

Vậy đợi chút nữa liên hệ với Na Na lão sư rồi hỏi nàng sau. Có điều, những bí mật về võ hồn của mình thì tốt nhất cũng không nên nói cho Tiền Lỗi cùng Lưu Phong. Vậy phải làm thế nào đây?

Sau khi kết thú minh tưởng, Lam Hiên Vũ cũng đã nghĩ ra một biện pháp tốt.

Chẳng phải cô bé tên Đống Thiên Thu kia là được triệu hoán tới đây sao? Mình không nói thể trực tiếp với Na Na lão sư nhưng vẫn có thể ghi ra rồi để Đống Thiên Thu mang về a! Thông qua trữ vật Hồn Đạo Khí đem thư về hẳn là cũng được a, hình như Đống Thiên Thu cũng có.

Nghĩ tới đây, Lam Hiên Vũ vội vàng nhảy xuống giường, ghi lại tất cả những biến hóa của thân thể cùng nghi ngờ của hắn vào một phong thư. Viết thư xong, thời gian ăn cơm trưa cũng vừa đến.

Chỉnh thể mà nói, hắn vẫn rất không vui. Đối với một danh hồn sư mà nói, việc hồn lực giáng cấp thật sự rất đáng sợ. Nhất là với hắn, vì hắn tu luyện quá mức khó khăn, thật vất vả mới có chút tăng lên, giờ lại giảm xuống. Đây chẳng phải nếu về sau mình không cẩn thận lại để cho hai loại Lam Ngân Thảo đụng vào nhau, sẽ lại xuất hiện tình huống như vậy?

Nếu quả thật là như thế thì lúc nào mình mới có thể trở thành một hồn sư cao giai a?

Có điều, sự không vui đó của hắn rất nhanh liền biến mất, bởi vì, khi hắn đi vào nhà ăn thời điểm, trong phòng ăn cũng chỉ có ba bốn học viên đang ăn cơm, hiển nhiên ngược người khác vẫn chưa hoàn thành khảo hạch. Số đồ ăn là không cố định, mà người lại ít như vậy, đây chẳng phải là có thể buông thả ăn hết rồi sao?

Ăn!
Dưới cái nhìn chăm chú của vài tên đồng học, Lam Hiên Vũ đã bắt đầu cắm mặt vào ăn, đây là lần đầu tiên hắn "Bật hết hỏa lực" kể từ khi bước vào Thiên La học viện.

Mãi cho đến khi hắn ăn xong, những đệ tử tới phòng ăn được cũng chỉ có bảy tám người, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong vẫn còn chưa tới.

Quả nhiên khóa học của Quý lão sư không phải dễ dàng như vậy a.

Lam Hiên Vũ vẫn giấu việc mình bị giáng cấp hồn lực, dù sao mười bốn cấp cũng không quá khác với mười ba cấp. Ít nhất thì trước khi thi giữa kỳ chuyện này sẽ không bị phát hiện. Mà hắn cũng đã bắt đầu toàn lực mà tu luyện, chỉ cần có thời gian hắn liền minh tưởng, cố gắng khôi phục hồn lực của mình.

Không nói tới việc tăng lên tới cấp bậc cao hơn, ít nhất cũng phải khôi phục lại mười bốn cấp đã. Nếu không, đến lúc thi giữa kỳ các sư phụ phát hiện hồn lực của hắn xuống cấp, sẽ nghĩ như thế nào đây?

Vào ban đêm, hắn liền lôi kéo Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đi tiến hành triệu hoán lần nữa, triệu hoán Đống Thiên Thu tới, sau khi hoàn thành khảo hạch hắn đem phong thư giao cho nàng.

Quả nhiên trên người Đống Thiên Thu là có trữ vật Hồn Đạo Khí, nàng cũng đem thư về thành công rồi. Hiện tại, Lam Hiên Vũ chỉ có thể chờ Na Na lão sư trả lời mình.

Trọn vẹn ba ngày sau, rốt cuộc cũng có hồi âm của Na Na, sau khi Lam Hiên Vũ thấy được câu trả lời của nàng thì cũng nghĩ thông suốt, tất cả u mê trong nội tâm đều được quét sạch.
Na Na nói cho hắn biết, loại tình huống này của hắn rất có thể là Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ. Nói cách khác, Kim văn Lam Ngân Thảo cùng ngân văn Lam Ngân Thảo của hắn có thể dung hợp.

Hai thứ này hẳn là đồng nguyên, nhưng vì thuộc tính bất đồng mà có xung đột. Nhưng dưới tình huống hắn gặp nguy hiểm thì rốt cuộc loại xung đột này cũng được tiêu trừ, từ đó mà xuất hiện tình huống võ hồn dung hợp.

Với mười mấy cấp hồn lực của hắn mà vẫn có thể khởi động Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ là một chuyện bất khả tư nghị. Mà việc hồn lực giáng cấp này rất có thể là dị biến sau khi dung hợp võ hồn. Từ việc độ phù hợp của hai loại năng lượng tăng lên, còn xuất hiện một quang điểm rực rỡ này mà xem, loại dị biến này là tốt. Có nghĩa là hai loại năng lượng trong cơ thể hắn đã bắt đầu dung hợp.

Nếu tương lai hai loại năng lượng này có thể dung hợp tốt thì thậm chí chúng có thể làm tu vi của hắn trở nên cao hơn, Võ Hồn cũng trở nên càng cường đại hơn. Cái này tuyệt đối là chuyện tốt, nhưng rất có thể nó sẽ gây ảnh hưởng đến tiến độ tu luyện của hắn.

Cho nên, Na Na đã đề nghị hắn cứ tục tu luyện, xem tốc độ phục hồi chỗ hồn lực bị mất kia có nhanh hơn tốc độ tu luyện bình hường hay không. Nếu đúng là vậy thì sau này hắn vẫn có thể cân nhắc tiếp tục dung hợp võ hồn.

Na Na cũng nhắc nhở Lam Hiên Vũ, hai loại năng lượng kim ngân trong cơ thể hắn vẫn đang bài xích lẫn nhau, đó là tai họa ngầm lớn nhất của hắn, mà lần dung hợp võ hồn này rất có thể sẽ tiêu trừ được mối nguy hại đó một cách triệt để. Nếu là như vậy thì đó chính là một đại hảo sự rồi. Cho nên, sau khi hắn dung hợp võ hồn một lần nữa thì vẫn phải nói lại những biến hóa cho nàng biết.

Sau vài ngày tu luyện Lam Hiên Vũ đã phát hiện ra, đúng thật là tốc độ tu luyện nhanh hơn trước một chút. Có khả năng vì lúc trước hắn đã tu luyện qua một lần nên tốc độ khôi phục nhanh hơn nhiều.

Những ngày tiếp theo, ngoài việc lên lớp thì Lam Hiên Vũ vẫn luôn một mực hợp luyện với hai người bạn cùng phòng, gia tăng độ ăn ý.

Lam Hiên Vũ đã hoàn toàn thành hạch tâm của ba người, từ lúc có hắn đến, sức chiến đấu của Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều được tăng trên phạm vi lớn, cái danh người đầu phòng này của Lam Hiên Vũ cũng liền thực chí danh quy rồi.

Trong nháy mắt, một tháng đã trôi qua, cuối cùng thì thời gian thi giữa kì cũng đã tới. Một điều làm cho Lam Hiên Vũ có thể thở dài một hơi là hắn dùng tới một tháng, cuối cùng cũng đã tu luyện hồn lực về tới mười bốn cấp, ít nhất cũng đã không còn sợ người khác chú ý.

Nhưng hắn cũng phát hiện ra, chính nơi trung tâm vòng xoáy đó, cái quang điểm rực rỡ kia cũng không biến lớn theo hồn lực của hắn, cứ như cái gì cũng không có xảy ra mà bảo trì nguyên bản, việc sinh hoạt của lớp thiếu niên năng động là rất phong phú, gần như mỗi ngày đều có các loại chương trình học, văn hóa lý luận cùng thực chiến đều được xem trọng. Lam Hiên Vũ cũng có thể cảm nhận được tiến bộ của mình một cách rõ ràng, đồng thời hắn cũng có thể cảm nhận được tiến bộ của các đồng học khác. Mỗi người đều như đói khát mà học tập, tu luyện, ai cũng không muốn trở thành người bị loại bỏ cái kia.

Trong khoảng thời gian vừa rồi Lam Hiên Vũ cũng không có phát sinh xung đột gì với các đồng học, trên thực tế, mọi người đều dùng tu luyện làm chủ nên cũng không có thời gian mà gây sự với người.

Diệp Linh Đồng cũng không còn đi tìm Lam Hiên Vũ, cũng không hỏi lúc đó hắn muốn nói chuyện một mình với nàng là nói gì, mỗi ngày đều cố gắng học tập, khắc khổ tu luyện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau