CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Kim Long Thăng Thiên

Lam Hiên Vũ nói: "Võ hồn của đồng học ta có năng lực là triệu hoán, sau khi hắn thi triển ra Triệu Hoán Chi Môn, ta chạm đến Triệu Hoán Chi Môn thì cảm thấy giống như có một tia liên hệ xuất hiện, sau đó ngươi liền được triệu hoán tới. Ngươi cũng là người của liên bang sao? Cũng ở Thiên La tinh?"

Thiếu nữ kinh ngạc mà nhìn hắn: "Thiên La tinh? Nơi này là Thiên La tinh? Thế nhưng, ta là người Thiên Đấu Tinh đó a!"

"Cái này..."

Lam Hiên Vũ nhìn về phía Tiền Lỗi, đây là cái tình huống gì vậy? Bọn hắn lại có thể triệu hoán ra một thiếu nữ cùng tuổi vượt qua tinh cầu.

Tiền Lỗi mở trừng hai mắt, hắn đột nhiên ưỡn ngực: "Không gian huyền bí, các ngươi không hiểu."

Lưu Phong khinh thường nói: "Ngươi hiểu sao?"

Tiền Lỗi hừ một tiếng: "Dù sao ta cũng đã hoàn thành một triệu hoán vượt tinh cầu."

"Ba con đại cẩu này thì tự các ngươi đi mà đối phó đi." Thiếu nữ tức giận nói một câu, nàng quay đầu mà vào Triệu Hoán Chi Môn, hào quang lóe lên, nàng đã biến mất không thấy gì nữa.

Triệu Hoán Chi Môn cũng biến mất ngay sau đó.

Lưu Phong cười lớn một tiếng: "Cuối cùng cũng vẫn là không đáng tin cậy a! Ngay cả cái miệng của ngươi cũng không đáng tin cậy."

"Ngươi còn cười? Nhanh đối địch đi. Một đồng Đấu La tệ đó a!" Tiền Lỗi quát to một tiếng, cả người hắn đã vọt đến sau lưng Lam Hiên Vũ. Không hề nghi ngờ, trong suy nghĩ của hắn, mình còn cần nhờ vào Lam Hiên Vũ nhiều lắm.

Ba đầu trăm năm Dung Nham Khuyển đã phóng hỏa cầu, mà lúc này tỏng lòng Lam Hiên Vũ vẫn còn có chút loạn.

Mình va chạm vào Triệu Hoán Chi Môn, Triệu Hoán Chi Môn liền xuất hiện biến hóa, mà ngân văn Lam Ngân Thảo của mình quấn lên người cô gái kia thì lực chiến đấu của nàng lại tăng lên rõ rệt. Đây là tại sao vậy chứ? Chẳng lẽ, võ hồn của mình thực ra là loại phụ trợ hay sao, có thể làm sức chiến đấu của người khác tăng mạnh? Nhưng lúc trước, khi mình đối kháng Diệp Linh Đồng thì vì sao lần nào võ hồn của nàng cũng đều bị mất hiệu lực đây? Cuối cùng là chuyện gì xảy ra a?

Lúc này, trong đầu Lam Hiên Vũ đang sinh ra rất nhiều nghi hoặc, điều này làm cho hắn có chút mờ mịt, có vẻ như mình càng ngày càng không hiểu võ hồn của chính mình rồi.

Lúc này Lưu Phong đã xông ra ngoài, bằng vào tốc độ nhanh, hắn từ bên cạnh mà lượn quanh ba đầu Dung Nham Khuyển. Mà ba cái hỏa cầu kia thì lại phóng thẳng đến hướng Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ không dám nghĩ nhiều hơn nữa, hắn kéo Tiền Lỗi một phát rồi nhanh chóng mà hướng bên cạnh đánh tới. Căn bản là vì có Tiền Lỗi bên người nên ưu thế bộ pháp của hắn triển khai không nổi. Hắn phóng xuất ra một mặt tường băng để ngăn cản đám hỏa cầu, lúc này mới mang theo Tiền Lỗi thừa cơ mà tránh qua, tránh né công kích của hỏa cầu.

Lúc này Lưu Phong đã vọt tới bên cạnh Dung Nham Khuyển, dùng Bạch Long thương đánh bay một đầu Dung Nham Khuyển. Hắn cũng chỉ có thể làm được một bước này mà thôi. Có điều, có vẻ như kinh nghiệm thực chiến của hắn vì bị kích thích mà có chỗ tăng cường, trước khi hai đầu dung nham khuyểm còn lại nhào tới thì hắn đã lách mình tránh đi, xông về bên kia. Điều này cũng đã tạo cho Lam Hiên Vũ một cái cơ hội, hắn buông tay Tiền Lỗi, nhanh chóng xông tới hướng ba đầu Dung Nham Khuyển.Hồn lực của hắn còn quá yếu, nếu chỉ mượn vào việc khống chế thủy nguyên tố tiến hành chiến đấu cự ly xa, thì cho dù lực khống chế của hắn có cường thịnh hơn nữa cũng không có khả năng thắng được ba đầu hồn thú trăm năm. Chỉ có áp sát hắn mới có cơ hội. Hắn vọt nhanh tới trước, vận dụng bộ pháp, tránh đi một vòng hỏa cầu, rút cuộc cũng đã tiếp cận được ba đầu Dung Nham Khuyển, tay trái phóng ra từng đám cây băng chùy, chuyên tìm vị trí mắt của ba đầu Dung Nham Khuyển mà đánh, chính mình thì thừa cơ vọt tới trước, mắt thấy đã sắp đụng.

"Lưu Phong, ngươi có thể đánh lên người chúng không?" Lam Hiên Vũ vừa phóng tới ba đầu Dung Nham Khuyển, miệng vừa kêu to.

"Nếu như bọn chúng ở cùng mottj chỗ thì có thể thử." Lưu Phong kêu lên.

"Tốt, ta kiếm cơ hội cho ngươi, chuẩn bị a, cơ hội chỉ có một lần." Lam Hiên Vũ vừa nói, một bên phóng thích Kim văn Lam Ngân Thảo bao trùm tay lấy phải. Tốc độ của hắn chợt bạo tăng, mãnh liệt mà lóe lên, tránh được công kích của một đầu dung nham khuyển, sau đó, một quyền oanh lên cổ nó.Kim văn Lam Ngân Thảo giao phó lực lượng, làm cái đấm này của hắn đủ đánh bay một đầu Dung Nham Khuyển về phía một con khác. Lam Hiên Vũ mượn phản lực, ngay tại chỗ mà cuộn mình, hào quang lóe dáng trên ngân văn Lam Ngân Thảo, hai đầu Dung Nham Khuyển lập tức bị đông cứng ngắc.

Mà lúc này, đầu Dung Nham Khuyển thứ ba đang đánh về phía hắn. Hắn không có né tránh, một cái cúi đầu, thân thể ngồi xổm, một tầng hào quang vàng rực bao trùm lấy thân thể hắn, chính là đệ nhất hồn kỹ mà Kim văn Lam Ngân Thảo giao phó cho hắn. Trước mặt là áp lực cực lớn, Lam Hiên Vũ cảm thấy trong cơ thể mình có thứ gì đó bị kích phát. toàn thân là một tầng lửa nóng, mặt ngoài làn da hắn có một đám lân phiến chui ra. Hắn mãnh liệt nhoáng thân một cái, tốc độ lại tăng rồi ngang nhiên mà đụng vào Dung Nham Khuyển.

Dung Nham Khuyển đụng vào người hắn lại chỉ tạo thành một mảnh tia lửa, còn có tiếng vang chói tai vang lên. Hai người va chạm, đúng là đầu dung nham khuyển trăm năm kia đã bị đụng bay ra ngoài, đụng trúng hai đầu dung nham khuyển đang khôi phục từ trạng thái xơ cứng.

"Ngay lúc này!"

Lưu Phong quát to một tiếng, cả người hắn đã phóng tới ba đầu Dung Nham Khuyển. Không thể nghi ngờ, đây chính là cơ hội tốt nhất mà Lam Hiên Vũ sáng tạo cho bọn hắn.

Nhưng là... Nhưng.... hắn xông qua rồi...Khi Lưu Phong toàn lực ứng phó thì đúng thật là tốc độ rất nhanh, trong chốc lát hắn đã đến bên ba đầu Dung Nham Khuyển. Thế nhưng trường thương trong tay hắn còn không có lấy ra, hắn đã vì tốc độ quá hanh mà hỏng mất một việc. Lướt mà qua, sau đó hắn đã tới trước mặt Lam Hiên Vũ...

"Ngươi..." Lam Hiên Vũ đã không biết nên nói cái gì hắn vội vàng đưa tay phải bề khái Lưu phong, ít nhất cũng phải chặn được hắn trước đã, rồi sau đó chính là hai người đối mặt ba khuyển, chắc chắn sẽ có một ít nắm chắc.

Lực lượng bao trùm của Kim văn Lam Ngân Thảo rất lớn, quả nhiên chỉ một chút đã bắt được Lưu Phong. Mà lúc này, Lưu Phong chỉ cảm thấy trong tay phải của Lam Hiên Vũ có một cổ nhiệt lưu trào vào trong cơ thể mình, nóng bỏng đến mức hắn quát to một tiếng, hắn đột nhiên quay người, giơ Bạch Long thương mà vung tới ba đầu dung nham khuyển.

"Ngao —" trong tiếng long ngân trầm thấp, mặt ngoài Bạch Long thương dường như thật sự có một đầu Bạch Long xuất hiện, thương mang phụt lên, vậy mà thật sự cuốn được ba đầu Dung Nham Khuyển vào trong đó, tất cả đều bị quét trúng.

"Tốt!" Lam Hiên Vũ vừa sải bước ra, vọt qua người Lưu Phong, hắn dồn khí tới đan điền, khí huyết nghịch vận, trong chốc lát, cả người hắn là kim quang đại phóng, một cỗ khí tức cường đại tới mức khó có thể hình dung bỗng nhiên bạo phát ra từ trên người hắn.Thanh ầm ù vù trầm thấm dần hóa thành Long ngâm, hai tay hắn đột nhiên hướng không trung mà đẩy ra.

Chính là bán thành phẩm Kim Long Thăng Thiên!

Tại thế giới thực, Lam Hiên Vũ vẫn không dám dùng chiêu này để đối địch, vì nếu không có Na Na lão sư phụ trợ thì căn bản là hắn sẽ không cách nào hoàn toàn thi triển được uy năng của nó. Mà mỗi lần thi triển đều rút sạch hồn lực của hắn, thậm chí phải qua vài ngày mới có thể khôi phục bình thường.

Nhưng nơi này là Đấu La thế giới a! Lúc trước, sau khi bọn hắn hoàn thành khảo hạch thì trạng thái thân thể liền trực tiếp liền khôi phục. Điều này đã làm cho hắn sinh ra ý nghĩ thử luyện tập Kim Long Thăng Thiên. Lúc này đã toàn lực thi triển, Lam Hiên Vũ phát hiện, có vẻ như lần này đã nhẹ nhõm hơn nhiều so với trước kia, chính hắn cũng không biết vì cái gì, nhưng hình như cái việc nghịch vận trong khí huyết kia đã trở nên dễ điều khiển hơn rất nhiều.

"Oanh —" ba đầu Dung Nham Khuyển bị Kim Long Thăng Thiên quét sạch, lập tức hóa thành hào quang biến mất.

...

"Hả?"

Đường Nhạc ngẩng đầu, nhìn về phía không trung mà cau mày, hắn lặng yên nhắm lại hai mắt. Một vòng kim sắc quang mang nhàn nhạt phóng ra từ cơ thể hắn. Ngay sau đó, trên mặt hắn lộ ra một tia thống khổ, kim quang cũng theo đó mà thu liễm.

"Lão sư, vì sao vậy? Bọn hắn nói đó là Thiên La tinh, vậy mà lại có thể triệu hoán ta tới, còn nói là không gian huyền bí, điều này có thể sao?" Một thiếu nữ có mái tóc màu xanh đậm đang mân mê bờ môi, vẻ mặt khó hiểu, còn mang theo vài phần ngây thơ.

Lúc này, nếu Lam Hiên Vũ ở bên người nàng, nhất định hắn sẽ giật mình, vì người đứng phía trước thiếu nữ này chính là người hắn vẫn mong nhớ ngày đêm, có tóc bạc mắt tím, Na Na lão sư của hắn a!

Na Na cau mày, nói: "Cái này quả thật là có chút kỳ quái. Theo như lời ngươi nói thì đối phương chỉ là mấy tên nhất hoàn cùng tuổi với ngươi, dùng thực lực của bọn hắn sẽ không thể nào mở được một thông đạo với cự ly xa như vậy. Mở ra một không gian thông đạo vượt qua tinh cầu sẽ cần tiêu hao một nguồn năng lương cực lớn. Có lẽ chỉ có một khả năng, là không gian đồng vị cộng hưởng mà sinh ra một loại đồng cảm. Điều này cần chính là sự trùng hợp, mà không phải tiêu hao năng lượng. Cũng chỉ có như thế mới có thể xuất hiện tình huống như vậy. Thiên Thu, ngươi nói cụ thể tình huống lúc đó một chút đi."

Chương 92: Suy đoán của Na Na

"A, vâng. Lúc ấy là..." Đống Thiên Thu đem việc chính mình như thế nào được triệu hoán tới, rồi quá trình chiến đấu với ba người Lam Hiên Vũ giảng thuật một lần kỹ càng.

"Cây cỏ có đường vân màu bạc?" Na Na ngẩn người, sau đó nàng đột nhiên vội vàng nói, "Vậy có phải hắn là một người có tóc đen, con mắt đen, một tiểu nam hài rất dễ nhìn?"

Đống Thiên Thu nói: "đúng là rất dễ nhìn đấy. Làm sao người biết?"

Na Na ngây ngẩn cả người, có vẻ như cái này cũng không phải là trùng hợp bình thường nữa rồi? Chẳng lẽ người triệu hoán Thiên Thu thật là Hiên Vũ sao?

"Lão sư, người làm sao vậy?" Đống Thiên Thu thấy nàng hỏi xong lại không có phản ứng, không khỏi vội truy vấn.

Na Na nói: "Như vậy đi, nếu bọn hắn lại triệu hoán ngươi lần nữa thì ngươi cứ tới, rồi hỏi đứa nhỏ sử dụng cây cỏ có đường vân bạc kia một chút, hỏi xem hắn có phải tên Lam Hiên Vũ hay không."

"A. Vâng!" Đống Thiên Thu khẽ gật đầu.

Hai Na Na híp lại: "Đợi một lát, trong khoảng thời gian này ngươi cứ ở bên người ta đã. Nếu bọn hắn triệu hoán ngươi, ta sẽ quan sát cái Triệu Hoán Chi Môn kia một chút."

"Vâng."

Thật là Hiên Vũ sao? Nếu quả thật đúng là hắn, cái Triệu Hoán Chi Môn này có thể triệu hoán Thiên Thu tới, vậy vẫn còn là trùng hợp sao? Nhưng nếu không phải trùng hợp thì là vì cái gì? Bởi vì ta? Không gian đồng vị cộng hưởng?

Lần đầu tiên nhìn thấy Lam Hiên Vũ nàng đã cảm thấy mình rất có duyên phận với đứa nhỏ này, nhìn thấy hắn luôn có thể làm tâm tình của mình trở nên rất tốt, hơn nữa, trong lòng mình cũng không còn cái cảm giác trống rỗng này. Càng về sau, nàng càng thường xuyên nhớ tới Lam Hiên Vũ, tưởng niệm là trường tồn. Nhưng vì không muốn làm ảnh hưởng tới Lam Hiên Vũ nên nàng mới không có đi liên lạc với hắn.

Sau khi trở về từ Thiên La tinh, nàng liền trở thành đối tượng bị theo dõi mật thiết. Nên nàng mới không thể ly khai, mà nàng cũng không biết sau khi rời khỏi đây mình có thể đi làm cái gì, hơn nữa, nàng cũng hiểu, nếu như nàng đi thì người đầu tiên bị liên lụy chính là gia đình Lam Hiên Vũ. Cho nên nàng ở lại, chờ Lam Hiên Vũ tìm đến, mà có vẻ như lúc này bọn hắn lại có một tia liên hệ, điều này làm cho nàng thấy rất kỳ lạ, cũng nhiều thêm một ít nghi hoặc.

Tuy nàng đã mất đi trí nhớ, nhưng theo thời gian trôi qua, những trí trớ về năng lực bản thân vẫn dần khôi phục. Nàng biết, đó là do không gian đồng vị cộng hưởng, nhất là ở khoảng cách xa như thế thì chỉ có không gian chấn động cực lớn mới có thể tạo ra việc tương tự. Là cộng hưởng của Hiên Vũ cùng Thiên Thu hay là Hiên Vũ cùng mình?

Điều này sẽ phải qua một ít thí nghiệm mới có thể nghiệm chứng, hiện tại nàng chỉ có thể chờ đợi, chờ tới lúc bọn hắn triệu hoán Thiên Thu lần nữa, đến lúc đó sẽ có thể xem một chút tình huống cụ thể.

...

Thiên La Thành, Thiên La học viện.

Mô phỏng khoang thuyền chậm rãi mở ra, ba người Lam Hiên Vũ chui ra từ trong đó.

Ba người ngẩn mặt nhìn nhau, quả thực đều có chút rung động.

Lam Hiên Vũ lộ ra chút mỏi mệt, nhưng hắn giật mình phát hiện, sau khi thi triển Kim Long Thăng Thiên thì cho dù trong Đấu La thế giới hắn cũng không thể khôi phục hoàn toàn. Hồn lực đã khôi phục cơ bản, nhưng tinh thần lực chỉ khôi phục một bộ phận rất nhỏ. Cho nên, bọn hắn cũng chỉ có thể chấm dứt hoạt động trong Đấu La thế giới, lui ra ngoài. Đương nhiên, một đồng Đấu La tệ kia lại thắng thêm nữa rồi.
Đây là lần đầu tiên Lam Hiên Vũ thi triển ra Kim Long Thăng Thiên nguyên vẹn, hiệu quả tốt hơn trong tưởng tượng rất nhiều.

"Hiên Vũ, hình như ngươi cũng có thể tăng phúc cho ta!" Lưu Phong là người đầu tiên nhảy ra khỏi mô phỏng khoang thuyền, hắn chủ động tới đỡ Lam Hiên Vũ ra.

Năng lực suy nghĩ của Lưu Phong cũng coi như không tệ, hắn hoàn toàn có thể khẳng định, khi mình chém ra một thương đó, là đã được Lam Hiên Vũ tăng cường lực công kích. Nếu không, ở khoảng cách như vậy thì căn bản là không có khả năng đánh bay ba đầu Dung Nham Khuyển. Đây chính là ba đầu hồn thú trăm năm, dưới tình huống bình thường, coi như là hắn có thể đánh bay hắn cũng sẽ bị thương nặng vì lực phản chấn. Nhưng lúc đó, một cộng lông tóc cũng không bị tổn thương, hơn nữa hắn có thể cảm thấy rõ ràng, đó chính là một thương hoàn mỹ nhất mà mình đã sử dụng ra được.

Chính Lam Hiên Vũ cũng là hết sức tò mò, khi mình và hai tên bạn cùng phòng này tiếp xúc lại có thể tăng phúc cho bọn hắn một cách khó hiểu. Mà trước giờ hắn cũng chưa từng thử qua chuyện này nên cũng không có phát hiện, ngược lại là áp chế Diệp Linh Đồng.

Từng trận suy yếu truyền đến đã cắt đứt mạch suy nghĩ của Lam Hiên Vũ.

"Đi thôi, đi về nghỉ trước đã, ta cũng phải ăn một chút gì mới được, đói bụng quá a."

Lúc này cũng đã sắp đế thời gian ăn cơm, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi dứt khoát dắt Lam Hiên Vũ đang suy yếu tinh thần tới nhà ăn cho bằng được.

Bọn họ là người tới nhà ăn đầu tiên, các đầu bếp đang loay hoay chuẩn bị bữa tối cho lớp thiếu niên năng động.

Vừa vào cửa Tiền Lỗi liền kêu lớn: "Đầu bếp trưởng, có cái gì ăn ngon bổ não không?"

"Lại là tiểu tử này, ngươi đã béo thành như vậy mà còn băn khoăn ăn thuốc bổ sao? Ha ha ha!" Một gã đầu bếp dáng người cường tráng nhịn không được mà cười trêu hắn.

Tiền Lỗi cười lớn một tiếng: "Ta mập ở đâu hả? Không phải ta rất giống thúc sao? Cái này gọi là cường tráng. Giữa trưa chúng ta còn chưa có ăn cơm, đói quá rồi? Lúc nào mới có cơm đây a?"
"Nhanh nhanh. Các ngươi ngồi trước đi, đồ ăn lập tức là tốt rồi. Ở đây có hai thứ đã có thể ăn hết, nếu không các ngươi ăn trước một chút đi? Tuổi trẻ thật tốt a, đói bụng rất nhanh. Các ngươi thế này gọi là nửa đại tiểu tử, ăn chết lão tử. Ha ha!" Đầu bếp rất cởi mở, chỉ vào hai đồ ăn đã làm tốt.

Không cần Lam Hiên Vũ đi lấy, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đã chủ động bê cho hắn một bàn đồ ăn đầy.

Lam Hiên Vũ cũng không khách khí, trưa nay hắn còn chưa ăn no, vừa mới tiêu hao lúc nãy lại không nhỏ, lập tức ăn nhanh như hổ đói.

Những đồ ăn giống vậy cũng đã làm xong, những học viên khác cũng kéo nhau đi vào nhà ăn, sau đó, bọn hắn liền thấy được một màn có chút kỳ dị.

Ba người phòng số 333 ngồi cùng một chỗ, cứ thỉnh thoảng Lưu Phong cùng Tiền Lỗi lại đứng dậy đi lấy cơm cho Lam Hiên Vũ.

Ba người cũng không nói gì với nhau, nhưng phối hợp rất ăn ý. Đúng là một bàn tử tiếp một bàn tử a(*). Lam Hiên Vũ ăn tới mức quên luôn cả trời đất là thế nào.

(Ở đây có nghĩa một tên béo tiếp một tên béo, hơi khó hiểu, có lẽ cu Vũ ăn nhiều nên được ví như một tên béo?)

"Hiên Vũ, ngươi cũng ăn quá nhiều rồi a." Tiền Lỗi nhìn Lam Hiên Vũ, rồi lại chỉ chỉ bàn cơm trước mặt, hắn nhịn không được mà thấp giọng nói.

Bàn cơm của bọn hắn là bàn hình chữ nhật, chia làm nhiều ô vuông để chứa những đồ ăn khác nhau. Mỗi lần Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đều lấy đầy bàn cho Lam Hiên Vũ, nhưng từ lúc đó tới giờ gia hỏa này đã ăn hết bảy bàn rồi.

Lam Hiên Vũ nhìn Tiền Lỗi một cái, hắn bâng quơ nói: "Tăng phúc cho các ngươi không cần tiêu hao thể lực sao? Thể lực tiêu hao rất lớn đó!"

Trong những đồ ăn này tuy cũng có những thứ làm từ nguyên liệu quý hiếm, nhung vẫn kém một chút so với nhà hắn ở Tử La Thành. Năng lượng ẩn chứa trong đồ ăn không đủ nên cũng chỉ có thể dựa vào số lượng để đền bù, vì vậy Lam Hiên Vũ mới phải ăn nhiều. Hơn nữa, Lam Hiên Vũ cũng biết, tất cả chi tiêu của mình đều do học viện chi trả, nên... ăn chùa thì ngu sao mà không ăn a!

Một lát sau, khi Lam Hiên Vũ ăn xong bàn thứ chín thì tất cả học viên của lớp thiếu niên năng động cũng đều đã đến.

Lúc này, tinh lực của Lam Hiên Vũ cũng đã hồi phục, không cần Lưu Phong cùng Tiền Lỗi hỗ trợ mà chính mình đi lấy cơm rồi.

Trọn vẹn ăn hết mười hai bàn, cuối cùng hắn cũng no, mỹ mãn mà ngồi ở chỗ kia. Hắn thậm chí có thể cảm thấy, những đồ ăn đó đang hóa thành năng lượng đi tẩm bổ vào bổ thân thể mình. Loại cảm giác này đúng là tuyệt vời nhất.

Ngồi ở chỗ kia nghỉ ngơi, hắn lại thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám đông đệ tử.

Diệp Linh Đồng đang ăn cơm cùng hai người tổ nàng, trong đó có cả lớp trưởng Lữ Thiên Tầm. Theo Tiền Lỗi nói, hồn lực của Lữ Thiên Tầm đã đạt đến mười tám cấp, đứng đầu toàn lớp, là có hi vọng tiến vào hai hoàn sớm nhất đấy.

Hắn vốn cho là đệ tử lớp thiếu niên năng động đã rất ưu tú, nhưng hôm nay, gặp được thiếu nữ có mái tóc màu xanh đậm kia, hắn mới thấy còn có người ưu tú hơn. Trong lòng hắn vẫn sinh ra nghi vấn. Tuổi thiếu nữ kia nhìn qua cũng không khác hắn là bao, coi như là lớn hơn cũng hơn không được bao nhiêu, nhặng nàng lại có thể đạt đến hai hoàn cấp độ, hơn nữa, thực lực rõ ràng là ở trên bọn hắn, Người ta tu luyện thế nào mà được vậy?

Lam Hiên Vũ đứng lên mà bước tới hướng Diệp Linh Đồng.

Chương 93: Giọng nói của Na Na

"Hiên Vũ." Tiền Lỗi kinh ngạc mà nhìn về phía hắn, trong nội tâm thầm nghĩ, không phải tên này muốn đi gây chuyện đấy chứ?

Lúc này mới là ngày đầu tiên đến trường, hắn đây đã là lần thứ hai a! Không ngờ hắn lại như vậy.

Lam Hiên Vũ nói: "Không có chuyện gì, ta tìm đồng học giúp một việc."

Nhà ăn không lớn, hắn đi vài bước đã tới bên người Diệp Linh Đồng. Cảm nhận được hắn đến, hai tên đồng đội của Diệp Linh Đồng đều ngẩng đầu lên, chính Diệp Linh Đồng cũng sững sờ, nàng quay đầu lại nhìn thì thấy Lam Hiên Vũ, không khỏi có chút nghi ngờ.

"Diệp Linh Đồng, ta muốn nói chuyện một mình với ngươi một lát." Lam Hiên Vũ nói.

Lời vừa nói ra, tất cả chung quanh đều trở nên an tĩnh, Lữ Thiên Tầm đang ngồi đối diện Diệp Linh Đồng nhíu nhíu mày: "Có chuyện gì ngươi cứ việc nói thẳng đi."

Lam Hiên Vũ nhìn hắn một cái, rồi nói: "Ta muốn nói riêng với Diệp Linh Đồng. Việc này là bí mật, thuộc về hai chúng ta."

"Ồ?" Các học viên chung quanh lập tức phát ra am thanh trầm trồ kinh ngạc, còn có người cười ra tiếng, không biết là ai, còn cả huýt sáo.

"Tư nhân bí mật a!" Kim Tường cười hắc hắc, đứng lên từ bên cạnh, "Lớp trưởng, ta cũng không phải là người thêu dệt chuyện a. Nhưng Lam Hiên Vũ đây là muốn đào chân tường nhà các ngươi đó, ta không biết ngươi là cái tính cách gì, nhưng nếu là ta có lẽ ta nhịn không được."

"Kim Tường, ngươi nói nhảm cái gì đó?" Diệp Linh Đồng đột nhiên đứng lên trừng Kim Tường một cái, sau đó nàng kéo Lam Hiên Vũ ra ngoài.

Lữ Thiên Tầm ngẩn người, mà Diệp Linh Đồng đã ra khỏi nhà ăn cùng Lam Hiên Vũ rồi.

Vị lớp trưởng này hạ đồ ăn trong tay xuống, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó nhìn.

Ngoài phòng ăn.

"Có chuyện gì?" Diệp Linh Đồng hỏi.

Lam Hiên Vũ gãi gãi đầu, nói: "Ngươi còn nhớ trước kia, lúc chúng ta luận bàn thì xuất hiện tình huống võ hồn của ngươi mất hiệu lực không?

Diệp Linh Đồng tối sầm mặt lại: "Ngươi kêu ta ra chính là vì muốn một mình giễu cợt ta sao?"

Lam Hiên Vũ nói: "Không phải. Ta chỉ đang nghĩ, khi võ hồn của ngươi tiếp xúc với võ hồn của ta rồi bị mất hiệu lực, là bởi vì lúc đó chúng ta ở trạng thái đối địch. Nếu như là..."

Hắn vừa nói đến đây, cửa nhà ăn đột nhiên mở ra, Lữ Thiên Tầm bước ra cùng một gã đồng đội khác.

"Lam Hiên Vũ, ngươi có lời gì thì đợi ngày mai đi học rồi nói sau, không nên ảnh hưởng tổ chúng ta ăn cơm."

Nói xong, hắn kéo Diệp Linh Đồng, muốn đi về phía phòng ăn.

Diệp Linh Đồng khẽ cau mày: "Ngươi kéo ta làm gì?"

Lữ Thiên Tầm nhìn Diệp Linh Đồng một cái, bị hắn nhìn như vậy, tâm tình của Diệp Linh Đồng lại trở nên bình thản, nàng quay đầu nhìn về phía Lam Hiên Vũ: "Tới lúc đi học rồi nói sau." Nói xong, nàng cũng bước vào theo Lữ Thiên Tầm.Lúc này, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong cũng vội vã mà ra. Bọn họ vì thấy Lữ Thiên Tầm đi ra ngoài, sợ Lam Hiên Vũ chịu thiệt nên cũng đi theo ra ngoài, vừa vặn đụng với Lữ Thiên Tầm đang kéo Diệp Linh Đồng kéo về.

"Tình huống như thế nào vậy?" Tiền Lỗi hỏi.

Lam Hiên Vũ nói: "Ta chỉ muốn hỏi Diệp Linh Đồng một chút, trước kia nàng cứ đụng phải võ hồn của ta thì võ hồn của nàng sẽ mất hiệu lực, có lẽ đó là do hai người đang đối địch nhau. Nếu chúng ta cùng đối địch chung thì ta có thể tăng phúc cho nàng hay không ta sẽ hay không. Còn chưa có hỏi xong, nàng đã bị kéo đi rồi."

Tiền Lỗi cười hắc hắc, nói: "Người ta là một tổ đấy, lớp trưởng phải sợ bị ngươi bắt cóc người chứ sao. Dù sao ngươi cũng không nghĩ đến người ta, tổ người ta đang ăn cơm, hơn nữa còn là tổ lớp trưởng, ngươi lại lôi người đi như vậy thì đổi là ai cũng sẽ không cao hứng được đấy. Hơn nữa, coi như là ngươi có thể tăng phúc cho nàng, chẳng lẽ ngươi thật đúng là đi tăng phúc cho nàng sao? Nàng không phải người tổ chúng ta a."

Lưu Phong nói: "Chúng ta cứ thử cái năng lực tăng phúc này của ngươi nhiều một chút xem, nếu như là thật thì chúng ta nên giữ bí mật. Vì hiện tại tổ chúng ta vẫn là áp đáy đấy."

Thực sự là Lam Hiên Vũ không có nghĩ nhiều như vậy, hắn chỉ rất hiếu kỳ về việc võ hồn của mình có tăng khúc được cho võ hồn lực lượng hình hay không. Nghe Lưu Phong vừa nói như vậy, hắn lập tức hiểu ra. Đúng vậy a, dù mình có thể tăng phúc cho Diệp Linh Đồng thì cũng không có cơ hội gì. Dù sao nàng cũng không phải tổ mình, hơn nữa quan hệ của hai người họ cũng không tốt.

"Được rồi, ta sẽ không hỏi nữa, Ngày mai chúng ta tiếp tục thử nghiệm."

Quay về ký túc xá, vì tinh thần rất mệt mỏi nên rất nhanh Lam Hiên Vũ đã tiến vào trạng thái minh tưởng. Mà hắn cũng không biết là, tại một tinh cầu khác, mãi đến buổi tối Na Na cùng Đống Thiên Thu vẫn còn chờ bọn hắn. ngày hôm sau, đi học, học bù, lại là một ngày phong phú.Sau khi Lam Hiên Vũ học bù về thì Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đã sắp không kiên nhẫn nổi nữa.

"Đi, sân huấn luyện!"

Đã có kinh nghiệm ngày hôm qua, bọn hắn không thể chờ đợi được mà muốn luyện tập cùng Lam Hiên Vũ, xem hắn mang đến hiệu quả tăng phúc.Một tổ hai người rất không đáng tin cậy, có vẻ như đã khác hẳn khi có Lam Hiên Vũ gia nhập, điều này sao có thể làm bọn chúng không hưng phấn đây?

Nếu như đã tiến vào lớp thiếu niên năng động, ai lại nguyện ý bị đào thải? Có cơ hội đương nhiên phải bắt lấy, mà bọn hắn lại càng khát vọng cơ hội hơn những người khác. Ba người tiến vào mô phỏng khoang thuyền, lại một lần nữa đi vào Đấu La thế giới. Đồng dạng là sơ cấp khảo hạch, tiền trả một đồng Đấu La tệ.

"Hiên Vũ, ngươi nói nếu chúng ta lại triệu hoán cô nương kia thì nàng có thể không đến hay không a?" Tiền Lỗi có chút bận tâm mà hỏi. Hắn cũng không phải chưa từng gặp qua tình huống đó, vật được triệu hoán thấy tình huống không ổn liền trực tiếp chạy về. Căn bản là cái Triệu Hoán Chi Môn này không có lực ước thúc.
"Thử một chút xem sao." Lam Hiên Vũ nói, "Hơn nữa, nếu ta có thể tăng phúc Lưu Phong đầy đủ thì nói không chừng ba người chúng ta cũng đủ rồi, đủ để thông qua khảo hạch. Mà tình huống thông qua khảo hạch này của lớp chúng ta như thế nào?"

Tiền Lỗi nói: "Chỉ có chín tổ thông qua được."

Lam Hiên Vũ cảm thấy có điểm gì là lạ: “... Tổng cộng mấy tổ?"

"Mười tổ a!" Tiền Lỗi làm một bộ dáng đương nhiên, "Không, hiện tại hẳn toàn bộ mười tổ thông qua được mới đúng, hôm qua chúng ta cũng thông qua được đó a?"

Lam Hiên Vũ không còn lời nào để nói, không ngờ trước kia chỉ có phòng 333 bọn hắn là không có thông qua khảo hạch a!

"Chuẩn bị, bắt đầu."

Hào quang lập loè, ba người xuất hiện lần nữa tại Đấu Thú Tràng. Tiền Lỗi không chút do dự mà bắt đầu triệu hoán, tay trái Lam Hiên Vũ phóng xuất ra ngân văn Lam Ngân Thảo, một phát bắt lấy Triệu Hoán Chi Môn, tay phải phóng xuất ra Kim văn Lam Ngân Thảo, sau đó bắt lấy cánh tay của Lưu Phong.

"Có cảm giác." Lưu Phong hưng phấn mà kêu một tiếng. Hắn và Tiền Lỗi khác nhau, hắn vẫn luôn tự so sánh trong lòng đấy, trước kia hắn cũng không phải là yếu. Nhưng từ khi vào lớp thiếu niên năng động, hắn lại một mực bị áp đáy, tâm tình không thể nào tốt nổi, lúc này, rút cuộc cũng đã tìm được rồi cửa đột phá, làm sao hắn không hưng phấn đây.

"Đã đến đã đến. Lão sư, triệu hoán đến rồi." Triệu Hoán Chi Môn vừa mới mở ra, bên kia liền truyền đến một giọng nói hưng phấn.

Một bộ váy trắng, một mái tóc màu xanh đậm, Đống Thiên Thu bước ra từ trong triệu hoán chi môn.

Mới vừa ra tới cửa, nàng liền nhìn về phía Lam Hiên Vũ rồi vội vàng mà hỏi: "Này, ngươi có phải là Lam Hiên Vũ hay không vậy?"

Lam Hiên Vũ bị nàng hỏi vậy thì sững sờ: "Làm sao ngươi biết?"

"Ha ha, đúng là ngươi rồi a! Lão sư, người có thể nghe thấy ta nói chuyện không? Hắn đúng là Lam Hiên Vũ a!" Đống Thiên Thu vội vàng hướng trong môn hô lớn.

Ngay sau đó, cửa bên kia truyền tới một giọng nói Lam Hiên Vũ vô cùng quen thuộc: "Hiên Vũ, là ta đây."

Đối với Lam Hiên Vũ mà nói, vô luận lúc nào hắn cũng sẽ không quên được giọng nói này đấy. Hắn vừa thấy rung động mà cũng vui mừng quá đỗi: "Na Na lão sư?"

Na Na nói: "Quả nhiên là ngươi a! Không nghĩ sẽ trùng hợp như vậy, ta lại có thể trao đổi với ngươi thông qua loại phương thức này."

"Na Na lão sư, người ở nơi nào a?" Lam Hiên Vũ kinh hỉ mà hỏi thăm.

Na Na nói: "Ta ở Thiên Đấu Tinh. Thiên Thu là đệ tử của ta, ta ở chỗ này làm lão sư."

"Vậy, vậy người có thể thông qua Triệu Hoán Chi Môn tới đây không? Ta rất nhớ người a!" vành mắt Lam Hiên Vũ lập tức đỏ lên.

Na Na thoáng trầm mặc một lát, trong nội tâm, một tâm tình khó nói lên lời dâng lên: "Không được đấy, cái Triệu Hoán Chi Môn này quá không ổn định, nếu như ta tới, sẽ dẫn đến không gian hỗn loạn, sẽ rất phiền toái."

Chương 94: Thí nghiệm triệu hoán

Lam Hiên Vũ lập tức thất vọng, nhưng có thể nói chuyện với Na Na hắn vẫn rất vui vẻ: "Na Na lão sư, a, người đợi một lát."

Lam Hiên Vũ không thể không tạm thời chấm dứt nói chuyện cùng Na Na, bởi vì Dung Nham Khuyển chung quanh đã xông lên "Ngươi cứ nói tiếp cùng lão sư đi, mấy thứ này giao cho ta." Đống Thiên Thu vừa nói vừa xông ra ngoài, trường thương màu xanh đậm trong tay nàng quét ngang, đại chiến Dung Nham Khuyển. Lưu Phong cũng theo sát phía sau, liền xông ra ngoài.

"Hiên Vũ, trước hết ngươi hãy nghe ta nói. Việc ngươi có thể triệu hoán Thiên Thu này có chút kỳ quái, lão sư cần ngươi phối hợp làm một ít thí nghiệm." giọng nói của Na Na lần nữa vang lên.

"Tốt! Ta cũng không biết đây là có chuyện gì đấy, đang nghĩ đi hỏi lão sư một chút."

Na Na nói: "Tiếp theo, ta cũng cần các ngươi cách mỗi mười phút tiến hành một lần triệu hoán, các ngươi có thể làm được không?"

Lam Hiên Vũ nhìn về phía Tiền Lỗi.

Tiền Lỗi nói: "Nếu chiến đấu chấm dứt nhanh hơn thì hẳn là không thành vấn đề."

Na Na nói: "Tốt lắm, các ngươi thử một chút đi, sau đó ta sẽ giải thích cho ngươi."

"Vâng."

Đã có Đống Thiên Thu gia nhập, bọn hắn đối phó những đầu Dung Nham Khuyển này đã không còn đáng kể. Hơn nữa, thông qua thí nghiệm, Lưu Phong cũng phát hiện, nếu đầu tiên Lam Hiên Vũ đụng vào mình một lát là có thể giúp mình hoàn thành một lần công kích.

Nhưng nếu là đem Kim văn Lam Ngân Thảo quấn trên người mình, mình có thể luôn được tăng phúc. Bạch Long thương giống như là thức tỉnh, sẽ có thêm thanh âm Long ngâm, lực công kích được tăng cường rất nhiều, ngay cả lực khống chế của hắn đối với tốc độ cũng mạnh hơn nhiều, thực lực đâu chỉ tăng lên gấp đôi?

Hoàn thành khảo hạch, lại tiến vào, lại triệu hoán.

Liên tục ba lần thử, hai lần thành công, một lần thất bại.

Lần thứ tư triệu hoán, thành công.

"Thiên Thu, tạm thời đừng giết những Dung Nham Khuyển kia, ta muốn nói với Hiên Vũ một chút." Bên kia lần nữa truyền đến thanh âm của Na Na.

"Vâng, lão sư."

"Na Na lão sư, cuối cùng là chuyện gì xảy ra a?" Lam Hiên Vũ tò mò hỏi.

Na Na nói: "Các ngươi có thể thông qua cái Triệu Hoán Chi Môn này liên hệ với ta, thì nguyên nhân trọng yếu nhất là không gian đồng vị cộng hưởng. Cái gọi là không gian đồng vị cộng hưởng, chính là hai không gian khác nhau xuất hiện chấn động cùng tần suất, hai tần suất này thì có thể sinh ra đồng cảm, sau đó sẽ hình thành không gian thông đạo tiến hành tiếp dẫn.”

"Nhưng mà xác suất xuất hiện loại tình huống này đặc biệt thấp. Các ngươi bây giờ triệu hoán, là một tình huống phi thường đặc thù. Cho nên, Hiên Vũ, tiếp theo ngươi cần làm vài thí nghiệm với lão sư, để ta xác định không gian đồng vị cộng hưởng này là từ đâu mà đến."

"Vâng." Lam Hiên Vũ liên tục gật đầu.

Bên cạnh, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đã nhìn tới choáng váng, đây là cái tình huống gì vậy hả? Bên kia Triệu Hoán Chi Môn của Tiền Lỗi, lại có lão sư của Lam Hiên Vũ?Hai người nghi ngờ mà nhìn Lam Hiên Vũ, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

Lam Hiên Vũ chẳng quan tâm giải thích, hắn hỏi: "Na Na lão sư, hiện tại ta nên làm như thế nào?"

Na Na suy nghĩ một chút rồi nói: "Như vậy đi, các ngươi giết hết đám trước Dung Nham Khuyển trước đã, cuối cùng lưu lại một con, sau khi thu hồi Triệu Hoán Chi Môn thì các ngươi cần bao lâu có thể triệu hoán lần nữa?"

Lam Hiên Vũ nhìn về phía Tiền Lỗi, Tiền Lỗi nói: "Nếu không chấm dứt khảo hạch thì đoán chừng cách nửa giờ. Nhưng nếu là rời khỏi rồi một lần nữa tiến vào thì hẳn là lập tức có thể a."

Na Na nói: "Tốt lắm, vậy các ngươi giết hết chúng rồi rời khỏi khảo hạch. Mười phút sau, các ngươi lại tiến vào khảo hạch rồi triệu hoán một lần nữa. Nếu như không triệu hồi ra Thiên Thu thì các ngươi liền rời khỏi, tiếp qua mười phút, lại triệu hoán."

Tuy rằng cũng không rõ Na Na muốn làm cái gì, nhưng Lam Hiên Vũ vẫn đáp ứng.

Có Đống Thiên Thu trợ giúp, bọn hắn giết chết đám Dung Nham Khuyển này cũng không quá khó khăn, rất nhanh đã chiến đấu xong, rời khỏi khảo hạch. Sau đó bọn hắn liền bắt đầu dựa theo lời Na Na, một lần nữa tiến vào khảo hạch, một lần nữa triệu hoán, nhưng một điều ngoài ý muốn xảy ra, khi bọn hắn triệu hoán lần thứ hai, quả nhiên không có triệu hồi ra Đống Thiên Thu.

Nhưng vận khí của bọn hắn cũng không tệ lắm, triệu hoán ra một đầu hồn thú khá mạnh, dưới sự phối hợp của nó cũng thông qua được khảo hạch.

Mười phút sau, triệu hoán lần thứ ba, Đống Thiên Thu xuất hiện.

"Hiên Vũ, ta đã có phán đoán sơ bộ. Tiếp theo, các ngươi vẫn làm quá trình trùng lặp này đi, thử thêm mấy lần." Thanh âm của Na Na vang lên từ bên kia.

Ba người thử trọn vẹn vài chục lần, cứ việc sau mỗi lần rời khỏi, hồn lực của Tiền Lỗi về cơ bản là có thể khôi phục, Tinh Thần Lực cũng có thể khôi phục tuyệt đại bộ phận, nhưng số lần nhiều, tinh thần lực của hắn cũng đã có chút bất lực.

Lại một lần triệu hồi ra Đống Thiên Thu, Lam Hiên Vũ không thể không câu thông với Na Na bên kia: "Na Na lão sư, có lẽ đồng học của ta sắp không kiên trì nổi nữa rồi."Na Na nói: "Ừ, hôm nay đến đây thôi. Hiên Vũ, ta có thể nói cho ngươi là, không gian đồng vị cộng hưởng rất có thể là giữa ngươi và ta sinh ra. Qua nhiều lần thí nghiệm, về cơ bản thì có thể phán đoán như vậy."

Lam Hiên Vũ ngẩn người: "Vậy có phải nếu chúng ta đủ mạnh là có thể triệu hoán người đến đây?"

Na Na cười cười, nói: "Rất khó, hoặc là nói gần như không có khả năng. Ta cũng không biết vì cái gì mình sẽ phán đoán như vậy, chỉ là vô thức mà cảm thấy cái này rất không có khả năng. Hôm nay đến đây thôi, các ngươi về nghỉ ngơi thật tốt đi nhé."

Đống Thiên Thu có chút tò mò mà nhìn Lam Hiên Vũ, nàng muốn nói chút gì đó nhưng lại có vẻ không biết nên nói cái gì, cuối cùng là vẫy vẫy tay: "Ta đi đây."

Nói xong, nàng cũng một lần nữa quay về Triệu Hoán Chi Môn, biến mất không thấy.

Tới khi ba người Lam Hiên Vũ trở về ký túc xá, Tiền Lỗi lập tức bại liệt trên giường mình, liên tục triệu hoán mang đến việc tinh thần lực tiêu hao quá lớn, đây là lần đầu tiên hắn sử dụng võ hồn liên tục như vậy. Dù sao thì cái võ hồn này của hắn cũng không đáng tin cậy, bình thường hắn có thể triệu hoán thành công một lần cũng không tệ rồi. Sử dụng một lần rồi lại một lần như hôm nay đã tiêu hao vực lớn tinh thần lực của hắn.

Cùng hắn trái lại chính là Lưu Phong, lúc này Lưu Phong đang ở một trạng thái hưng phấn cực độ.

Bình thường, Lưu Phong nói không nhiều lắm, hắn là thuộc về loại người so sánh trầm mặc. Sau khi vào lớp thiếu niên năng động, hắn và Tiền Lỗi luôn bị xếp chót lớp, cả đám bạn bên người đều ưu tú như vậy, điều này làm cho hắn có chút tự ti.

Nhưng hai ngày nay đã không còn giống vậy, Lam Hiên Vũ đến, có thể nói hắn đã mang đến cho phòng số 333 một biến hóa long trời lở đất.

Dưới trợ giúp của hắn, Tiền Lỗi triệu hoán đã trở nên đáng tin cậy rồi, mà Lưu Phong được hắn trợ giúp cũng là uy lực đại tăng. Đây là biến hóa thần kỳ tới cỡ nào a!

Trước kia Lưu Phong còn không quá để mắt tới hồn sư hệ phụ trợ, nhưng lúc này, trong mắt hắn, phụ trợ của Lam Hiên Vũ quả thực là không thể thiếu đấy.

Luận tốc độ, Lưu Phong tin tưởng mình tuyệt đối đứng đầu toàn lớp, nếu còn có được lực công kích cường đại thì hắn còn sợ ai?

Hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng, tổ bọn hắn sẽ vì những biến hóa Lam Hiên Vũ mang đến mà tăng lên trên phạm vi lớn a!

"Hiên Vũ, hôm nay vẫn luôn luyện tập triệu hoán, ngươi có mệt không? Nếu không mệt thì ngươi thử lại phối hợp với ta lần nữa?" Lưu Phong mang vẻ mặt kích động mà nói.

Lam Hiên Vũ cười: "Ta còn tốt. Hôm nay vẫn luôn là Tiền Lỗi triệu hoán, hai chúng ta tới thử xem."

Trong mấy lần trước Lam Hiên Vũ phụ trợ Lưu Phong đều là dùng Kim văn Lam Ngân Thảo, hắn có một cảm giác, dưới trợ giúp của mình Bạch Long thương của Lưu Phong như thức tỉnh vậy, uy lực của nó đâu chỉ tăng cường gấp đôi!Như vậy, nếu dùng ngân văn Lam Ngân Thảo thì sao đây? Tình huống có thể sinh ra cái gì khác hay không?

Chỉ là nhìn võ hồn biến hóa một lát chứ không chiến đấu, cũng sẽ không giống vật triệu hoán của Tiền Lỗi, có khả năng phá hư, cho nên luyện tập ngay tại trong ký túc cũng không có vấn đề gì.

Lưu Phong không chút do dự đem Bạch Long thương phóng thích ra.Trong ký túc xá, cái Bạch Long thương này của hắn càng trở nên dễ nhìn, thân thương thon dài mà trắng noãn như tuyết, phía đầu rồng vươn ra thương phong, tản ra hàn ý nhàn nhạt.

Lưu Phong khẽ gật đầu với Lam Hiên Vũ.

Chương 95: Tăng phúc

Lam Hiên Vũ đưa tay phải ra, Kim văn Lam Ngân Thảo vòng lại mà quấn lấy bàn tay của hắn. Lập tức, hắn cảm thấy toàn thân đều nóng lên, giống như huyết dịch trong cơ thể đang sôi trào, đồng thời, toàn thân hắn cũng hiện ra một tầng hào quang vàng rực.

Lam Hiên Vũ đem vươn tay phải đặt lên đầu vai Lưu Phong. Lưu Phong cũng thấy toàn thân nóng lên ngay sau đó, tinh khí thần toàn thân lập tức tăng lên.

Ra khỏi mô phỏng khoang thuyền, tất cả cảm giác đều trở nên chân thật, giờ này khắc này, Lưu Phong cảm thấy võ hồn của mình như bị đốt lên, thậm chí còn mang cho hắn một loại tâm tình cực kỳ vui mừng. Bạch Long thương hơi khẽ chấn động, hào quang trên thân thương rõ ràng trở nên mãnh liệt, đầu mũi thương bắn ra ba tấc thương mang.

Kỳ dị nhất là, nơi đầu rồng của Bạch Long thương có một biến hóa cực kỳ rõ ràng, mắt long đang mấp máy lại mở ra, một cảm giác người thương hòa một thể lập tức truyền khắp toàn thân, làm hắn cảm thấy mình tựa như thoát thai hoán cốt vậy.

"Tuyệt quá, ta cảm thấy toàn thân đều trở nên mạnh mẽ, đây quả thật là quá mỹ diệu a!" Lưu Phong nhìn Lam Hiên Vũ, hai mắt hắn trở nên vô cùng sáng ngời. Đột nhiên phát sinh biến hóa lớn như vậy, hắn không khỏi hưng phấn mà hô lên.

Lúc này Tiền Lỗi vì quá độ mỏi mệt đã ngủ thật say, nên cũng không có bị ảnh hưởng.

Lam Hiên Vũ thu tay phải, chính hắn cũng lặng yên cảm thụ biến hóa lúc trước một lát. Nhưng làm hắn kỳ quái là, mình cũng không có làm gì với Lưu Phong, chẳng qua là hai người có tiếp xúc mà thôi, hắn cũng không đem hồn lực bản thân hay khí huyết chi lực rót vào người Lưu Phong.

Cho nên mới nói, biến hóa này là do bản than Bạch Long thương sinh ra biến hóa, mà có vẻ như mình chỉ là một cái môi giới, chỉ là va chạm vào thân thể Lưu Phong, biến hóa này liền tự nhiên xuất hiện. Điều này thực là có chút kỳ diệu.

"Thử lại tay trái lần nữa." Lưu Phong kích động mà nói.

"Tốt!" Lam Hiên Vũ nâng tay trái, ngân văn Lam Ngân Thảo vòng lại bao trùm, sau đó hắn lại đặt lên vai Lưu Phong.

Lần này, cảm giác của Lưu Phong liền trở nên hoàn toàn bất đồng, hắn chỉ cảm thấy toàn thân mát lạnh. Ngay sau đó, Bạch long Thương trên tay phải hắn xuất hiện một tầng băng sương nhàn nhạt, đôi mắt rồng lại một lần nữa mở ra. Mà khác với trước đó là lần trước mắt rồng tỏa kim quang nhàn nhạt, còn lần này. Biến thành ngân quang.

Cổ tay Lưu Phong run lên, tầng băng sương trên Bạch Long thương phóng ra ra ngoài, làm nhiệt độ chung quanh hạ thấp rất nhiều. Đang ngủ say, Tiền Lỗi vô thức mà kéo chăn lên người, trùm kín luôn rồi.

"Ngươi giao phó cho ta Băng thuộc tính?" Lưu Phong ngơ ngác nhìn Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ mở to đôi mắt vô tộià nhìn hắn, nghĩ thầm: Cái gì ta cũng không làm a, ta chỉ đụng phải ngươi một lát mà thôi.

Lưu Phong ngơ ngác nhìn Lam Hiên Vũ, Lam Hiên Vũ cũng nhìn Lưu Phong. Hai người trầm mặc một hồi, mãi đến khi Lưu Phong cảm thấy trong túc xá thật sự có chút lạnh, hắn mới kịp phản ứng.

"Hiên Vũ, ngươi thật là thật lợi hại." Hắn nói tự đáy lòng.

Lam Hiên Vũ gãi gãi đầu: "thực sự là ta cũng không có làm gì a. Có phải do võ hồn chúng ta phù hợp?"

Lưu Phong cười khổ nói: "Không biết a! Trước kia người tiếp xúc cùng người khác có xuất hiện loại tình huống này không?"

Lam Hiên Vũ nói: "Đã từng làm suy yếu võ hồn người ta, nhưng tăng cường là không có đấy."
Lưu Phong nói: "Đó chính là do chúng ta đặc biệt có duyên. Ngươi có thể tăng phúc ta, cũng có thể làm cho Tiền Lỗi triệu hoán trở nên đáng tin cậy, nói không chừng ba người chúng ta thật là đặc biệt có duyên phận đây."

Nói đến đây, hắn đột nhiên dừng lại một lát, nói: "Hiên Vũ, về sau phòng 333 chúng ta do ngươi cầm đầu."

"Hả?" Lam Hiên Vũ sững sờ.

Lưu Phong nói: "Mỗi cái phòng ngủ đều có phòng ngủ dài. Trước kia Phòng chúng ta vẫn luôn không có, một là bởi vì người không có ở cùng, cái khác cũng là vì hai bọn ta luôn bị áp đáy...”

"Hiện tại ngươi đã đến rồi, tất cả đã không còn giống vậy. Có điều, việc ngươi có thể tăng phúc cho hai bọn ta thì chúng ta vẫn nên giấu một chút, chớ nói cùng lão sư hay những người khác. Hừ, đợi đến lúc thi giữa kì, đến lúc đó, để bọn chúng nhìn thấy sự lợi hại của chúng ta! Những ngày này chúng ta sẽ nắm chặt thời gian luyện tập, để quen thuộc phương thức chiến đấu."

Đối với đệ tử lớp thiếu niên năng động mà nói, chuyện trọng yếu nhất tiếp tới chính là lựa chọn chương trình học chức nghiệp phụ.

Phòng số 333, Lưu Phong chọn song giáp lưu, Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi tức thì chọn trụ cột lái chiến hạm cùng Đấu Khải, tạm thời buông bỏ Cơ Giáp.

Sau khi Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi báo danh thì bọn hắn mới phát hiện, lựa chọn lái chiến hạm trụ cột cũng chỉ có hai người bọn họ. Tuyệt đại đa số đệ tử lớp thiếu niên năng động đều lựa chọn song giáp lưu, Đấu Khải và Cơ Giáp.

"Lợi hại a, tên mập mạp, nghe nói ngươi lựa chọn trụ cột lái chiến hạm, tốt đấy, tốt đấy." Đó là một ngày mới, trước khi đi học, Kim Tường rất chủ động mà đến trước mặt Tiền Lỗi, hắn có chút trào phúng mà nói.

Tiền Lỗi trợn trắng mắt lên: "Liên quan cái quái gì đến ngươi? Tinh thần lực của ta cao, ngộ tính tốt, có được không?"

Kim Tường gật gật đầu: "Cũng thế thôi. Phương diện chiến đấu ngươi cũng không có gì dùng, đoán chừng đến lúc thi giữa kỳ ngươi sẽ bị đào thải thôi, về sau chủ tu lái chiến hạm cũng là lực chọn rất tốt."
"Ta bị loại bỏ? Tiểu tử, ta..." Tiền Lỗi giận dữ, nhịn không được muốn trả lời lại một cách mỉa mai, nhưng lại bị Lưu Phong kéo một chút.

"Ngươi kéo ta làm cái gì?" Tiền Lỗi tức giận mà nhìn về phía tên bạn cùng phòng này.

Lưu Phong tức thì lấy đôi mắt hàm thâm ý nhìn về phía Tiền Lỗi mà lắc đầu, Tiền Lỗi lập tức hiểu, hắn suy nghĩ tới việc biến hóa gần đây một chút, sau đó quay đầu nhìn về phía Kim Tường: "Chờ tới lúc thi giữa kỳ rồi xem, đến lúc đó đừng khóc."

Kim Tường trừng mắt: "Khiêu khích có phải hay không? Một mình đấu?"

Tiền Lỗi liếc mắt: "Ngươi có phải tên ngu hay không vậy? Ài, đến giờ đi học rồi, lão sư cũng sắp tới. Hôm nay là khóa học của quý lão sư... A Quý lão sư đã đến."

Nghe thấy ba chữ "Quý lão sư", sắc mặt Kim Tường lập tức đại biến, lập tức quay người nhảy về chỗ ngồi của mình. Nhưng sau khi hắn ngồi xuống mới phát hiện, bục giảng làm gì có lão sư, căn bản là còn chưa tới.

Ngay khi hắn chuẩn bị phát tác thì cửa phòng học mở ra, một gã trung niên cao gầy bước vào.

Khi người trung niên này đi vào phòng học, toàn bộ phòng học lập tức trở nên lặng ngắt như tờ, không ai còn dám nói chuyện.

Dù sao Lam Hiên Vũ cũng vừa tới không lâu, hắn còn là lần đầu tiên nhìn thấy vị lão sư này, nhịn không được đụng đụng Tiền Lỗi bên người: "Cái này là cái khóa gì kia mà? Vị lão sư này là dạy gì đó?"

Gầm đây ba người họ chỉ cần có chút thời gian liền đi mô phỏng khoang thuyền huấn luyện, quả thực quá chăm chỉ, thế nên lịch đi học Lam Hiên Vũ cũng không có quá chú ý.

Tiền Lỗi hạ giọng nói: "Đây là lão sư Quý Hồng Bân, hắn chính là một cái Đại Ma Vương a! Trước kia..."

"Tiền Lỗi, đứng dậy." Đúng lúc này, gã lão sư kia đột nhiên trầm giọng quát.

Tiền Lỗi rùng mình một cái rồi vội vàng đứng lên: "Quý lão sư tốt chứ."

Lúc này Lam Hiên Vũ mới chú ý tới tướng mạo của vị lão sư này.

Vị lão sư vừa cao vừa gầy này nhìn qua hơn bốn mươi tuổi, tóc hai mai đã có hơi trắng, đôi mắt có chút lõm sâu nhưng sáng ngời. Hắn đứng ở nơi đó, toàn thân tựa như một cây lao thẳng tắp, không giận mà uy.

"Ngươi mới vừa nói gì, lặp lại một lần nữa." Quý Hồng Bân thản nhiên nói.

"Quý lão sư tốt." Tiền Lỗi nhanh chặn lại nói.

"Không phải câu này, là câu ngươi nói cùng đồng học bên người kia." sắc mặt Quý Hồng Bân không thay đổi, hắn vẫn bình tĩnh mà nói

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau