CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Thế giới Đấu La

Trở lại ký túc xá, trong đầu Lam Hiên Vũ vẫn quanh quẩn những lời lão sư nói, với hắn mà nói, tri thức phong phú đã mở ra cho hắn một cánh cửa lớn. Chính như lão sư đã nói vậy, Tinh thần lực càng cao thì ngộ tính lại càng cao, tiêu hóa những kiến thức này cũng sẽ càng dễ dàng hơn. Cho nên, tuy rằng tiếp thu tri thức không ít, nhưng Lam Hiên Vũ vẫn có thể nghe hiểu. Nhất là vì trong lòng Mục Trọng Thiên vẫn còn có áy náy, nên dạy riêng hắn vô cùng kỹ càng, cũng giải đáp các loại vấn đề làm cho hắn được ích lợi không nhỏ.

Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đều đã về ký túc xá, Lưu Phong đang ngồi minh tưởng, Tiền Lỗi thì lại loay hoay với những cái mô hình cơ giáp kia của hắn.

"Đã về rồi. Thời gian rất dài a, lão sư tìm ngươi làm gì?" Tiền Lỗi tò mò hỏi.

Lam Hiên Vũ cười nói: "Ta muộn mất hai tháng, lão sư tạo một khóa bồi bổ cho ta. Lúc nào ăn cơm?"

"Ngươi đói? Giữa trưa ta thấy ngươi ăn rất nhiều rồi a." Tiền Lỗi mang vẻ mặt khiếp sợ mà nói.

Lam Hiên Vũ cười khổ nói: " không phải ngay sau đó liền luận bàn với Kim Tường hay sao? Ta căn bản là chưa ăn no a!"

Tiền Lỗi nói: "Tuy nói phí nấu ăn của lớp thiếu niên năng động là cố định, nhưng ngươi như vậy vẫn sẽ làm cho người ta ghen ghét đó a! Có điều, cuối cùng ta cũng thấy được hy vọng từ trên người ngươi, có ngươi gia nhập, phòng số 333 chúng ta cuối cùng cũng không đến mức phải xếp chót rồi a."

"Khó nói, với cái võ hồn không đáng tin cậy kia của ngươi thì cũng tương đương với việc chúng ta thiếu đi một người. Mà hai người chúng ta thì tài giỏi cái gì?" Lưu Phong mở hai mắt ra, khinh thường nói.

"Ngươi ít nói nhảm đi, ngươi so với ta mạnh hơn bao nhiêu? Tốc độ nhanh đến nỗi ngay cả mình cũng khống chế không nổi. Ta tốt xấu thế nào thì cũng vẫn có cơ hội triệu hồi ra hồn thú tương đối cường đại, còn ngươi? Một chọi một, ngươi có thể đánh thắng mấy người trong lớp?"

Khóe miệng Lưu Phong khẽ co giật: "Ta không phải là tu vi không đủ nên lực công kích yếu kém sao? Còn nói về tốc độ, ta chính là đứng đầu lớp, thực chí danh quy."

Tiền Lỗi nói: " vậy thì ta còn là người đứng đầu về tinh thần lực đây!"

"Tốt rồi, tốt rồi, đừng nói nữa. Dù sao thì mọi người đồng tâm hiệp lực là được." Lam Hiên Vũ thấy hai người đã sắp cãi vã, vội vàng tới can ngăn.

Lưu Phong nhảy xuống từ trên giường, nói: "Chúng ta đến sân huấn luyện đi, mọi người làm phương thức chiến đấu một chút, về sau cũng dễ phối hợp."

"Tốt!" Lam Hiên Vũ mặc dù có chút đói, nhưng hắn cũng rất muốn nhìn xem sức chiến đấu của hai vị bạn cùng phòng này là đến thế nào, dù sao, về sau mọi người còn phải phối hợp nữa. Bất quá, sau khi vào trong sân huấn luyện thì Lam Hiên Vũ liền trợn tròn mắt. Nơi này rất khác với tưởng tượng của hắn, hẳn phải là sân huấn luyện rộng rãi hoặc là nguyên một đám truyền bá hình thức. Nhưng đây lại lài một không gian không lớn chút nào, chỉ hơn phòng học của bọn hắn một chút. Mô phỏng khoang thuyền chỉnh tề mà để ở chỗ này, không nhiều không ít, vừa vặn ba mươi đài.

Mô phỏng khoang thuyền....
Thật sự là cái thứ này đã để lại ấn tượng cực sâu cho Lam Hiên Vũ a! Muốn nói không có tâm lý oán hận là không có khả năng. Có điều, do niên kỷ của hắn còn nhỏ nên cũng không có nghĩ quá nhiều.

"Tập luyện trong mô phỏng khoang thuyền sao?" Lam Hiên Vũ hướng Lưu Phong hỏi, biểu lộ của hắn có chút cổ quái.

Tiền Lỗi cướp lời: "Cũng không phải sao? Những học viện sơ cấp khác cũng không cái đãi ngộ này đâu, thường thì phải tới học viện trung cấp mới có mô phỏng khoang thuyền, lúc sử dụng còn phải trả phí đó. Nhưng lớp thiếu niên năng động chính là không giống vậy. Mô phỏng khoang thuyền đã an toàn lại còn thuận tiện, thật tốt a!"

Tất nhiên câu nói này là do Tiền Lỗi cùng Lưu Phong không biết tới chuyện của Lam Hiên Vũ mà thôi.

"Ngươi tới lần đầu tiên thì phải đi đăng ký một lát, sau đó mô phỏng khoang thuyền này sẽ luôn giữ lại cho ngươi. Đi thôi." Lưu Phong nói.

Đăng ký rất đơn giản, sau khi được xác nhận thân phận lớp thiếu niên năng động, Lam Hiên Vũ đã có mô phỏng khoang thuyền của chính mình. Không sai, là chuyên thuộc về hắn.

Mỗi đài mô phỏng khoang thuyền tại sân huấn luyện này đều chuyên thuộc về một học viên, có dụng cụ chuyên môn sẽ ghi chép lại tình huống sử dung của bọn hắn.

Nơi này cũng có lão sư chuyên thuộc chịu trách nhiệm, đệ tử lớp thiếu niên năng động có thể tới bất cứ lúc nào. Cái này là đãi ngộ đặc thù. Vì bồi dưỡng nhóm đệ tử tinh anh này, Thiên La học viện trả giá không thể bảo là không nhiều.

Tiến vào mô phỏng khoang thuyền, trước mắt là một mảnh đen kịt. Nếu so với lần trước thì lần này Lam Hiên Vũ có chút khẩn trương.
"Liên tuyến, liên tuyến, Hiên Vũ, ngươi nhận được không?" bên tai Lam Hiên Vũ đột nhiên truyền đến giọng nói của Tiền Lỗi. Nguyên bản là một mảnh đen kịt cũng sáng lên một đạo quang mang, biểu hiện ra tín hiệu tiếp nhập của Tiền Lỗi. Lam Hiên Vũ ý niệm khẽ động, sau đó tất nhiên sẽ hoàn thành xác nhận.

Sau một khắc, Lưu Phong cũng hoàn thành tín hiệu tiếp nhập. Thanh âm nhắc nhở vang lên bên tai Lam Hiên Vũ: "Tiểu đội ba người hoàn tất liên tiếp. Chuẩn nhập."

Hào quang lóe lên, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy thân thể chợt nhẹ, người đã xuất hiện ở một nơi khác. Tất cả đều như thật, nơi đây cũng không phải rừng rậm lần trước mà là một cái thành trấn.

Trên đường phố hối hả, nhìn qua cũng không có gì khác thế giới thực. Điểm khác duy nhất chính là, quần áo của những người nơi này đều thập phần phong cách cổ xưa, mà kiến trúc cũng hoàn toàn khác với “rừng sắt thép” Thiên La Thành ", vì nó rất cổ kính.

"Bộp!" Bả vai bị vỗ một nhát, Lam Hiên Vũ bị cái vỗ này dọa cho nhảy dựng, hắn quay ngoắt lại mà lại nhìn lên, chỉ thấy Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều đứng phía sau mình.

Hai người nhìn nét mặt của hắn như vậy thì đều lộ ra chút cổ quái, Lưu Phong còn tốt, Tiền Lỗi lại nhịn không được mà bật cười

"Ngươi cười cái gì?" Lam Hiên Vũ nghi hoặc nói.

Tiền Lỗi giơ ngón tay chỉ chỉ lên người Lam Hiên Vũ. Hắn vừa cúi đầu nhìn, lập tức vô thức mà kẹp chặt hai chân. Trên người hắn vậy mà chỉ mặc một cái quần lót màu trắng, những chỗ khác hoàn toàn không có quần áo.

"Cái này..."

"Ha ha ha!" Tiền Lỗi không nhịn nổi mà cười ha hả.

Khóe miệng Lưu Phong co lại, hắn khoát tay ném một bộ trường bào cho Lam Hiên Vũ, nói: "Nhanh mặc vào đi, người mới tiến vào thì cái gì cũng không có."

Lam Hiên Vũ mặc lên bộ trường bào hết sức cổ xưa, hắn tức giận nói: "Sao các ngươi không nói sớm? Mà sao thế giới mô phỏng khoang thuyền lại là cái loại này?"

Tiền Lỗi thật vất vả mới ngưng cười được, nói: "Xem ra ngươi thật sự là lần đầu tiên đến a! Nơi này gọi là thế giới Đấu La, là thế giới mô phỏng cực lớn của liên bang, do đầu não cao nhất của liên bang khống chế. Bình thường thì các tinh cầu của thế giới Đấu La đều tự vận hành, hàng năm sẽ có mấy lần thời gian đặc biệt như vậy, tất cả tinh cầu sẽ liên thông với nhau. Cái này chính là thế giới giả tưởng chân thật nhất, thậm chí có thể nói là sinh mạng thứ hai của người hiện đại. Đương nhiên không phải ai cũng có thể vào, đơn giản mà nói, đây chỉ thuộc về giới hồn sư, không phải hồn sư là không có cách nào tiến vào. Bởi vì nơi này yêu cầu rất cao về tinh thần lực cùng thể chất, người bình thường mà vào thì ít nhiều gì cũng sẽ gặp nguy hiểm."

Thế giới của hồn sư? Thế giới Đấu La?

Chương 87: Đấu Thú Tràng

Lưu Phong tiếp lời nói: "Đấu La thế giới mô phỏng chính là thời kỳ Thượng cổ tại đấu la đại lục của hành tinh mẹ, trong đó có rất nhiều thành thị, còn có khu vực mạo hiểm, khu vực chiến tranh. Ngươi có thể tưởng tượng đây là một thế giới trò chơi, cũng có thể đem nơi đây thành một sân huấn luyện. Trình độ mô phỏng thực ở đây rất cao, cấp bậc cảm giác đau thấp nhất cũng đã là ba mươi phần trăm, cho nên ở chỗ này ngươi nhất định phải cẩn thận. Mà năng lực cùng số liệu thân thể thực của chúng ta cũng đều trực tiếp dẫn vào đây. Nói cách khác, trong thế giới thực càng mạnh thì ở chỗ này cũng càng mạnh. Giống như vậy, đạt được kinh nghiệm chiến đấu ở đây cũng giống như ở ngoài.”

"Dưới tình huống bình thường thì chỉ hồn sư có mười hai tuổi trở nên mới có tư cách chuẩn nhập, lớp thiếu niên năng động chúng ta là được đặc chuẩn. Nhưng trước mắt cũng chỉ có thể hoạt động tại thành trấn này, trừ phi là nhận nhiệm vụ gì nếu không là không thể ra khỏi thành trấn này dễ dàng."

Thực ra thì Lam Hiên Vũ vẫn có chút mờ mịt, tuy Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đã giới thiệu qua một lần, nhưng với hắn mà nói, cái thế giới này vẫn rất lạ lẫm.

"Đi thôi, đến vui đùa một chút ngươi sẽ hiểu. Thực ra thì mọi người chúng ta đều rất thích nơi đây, tuy rằng xem như huấn luyện, nhưng chơi cũng rất tốt, rất mới lạ a. Lúc không có chuyện gì làm, tất cả mọi người muốn tới nơi này đây. Nếu có thể lấy được thành tích gì đó ở chỗ này sẽ còn có ban thưởng, những phần thưởng này thậm chí có thể mang về thế giới thực đấy. Cái thành này là do Thiên La học viện sáng lập riêng cho lớp chúng ta đấy, nghe nói tốn không ít tiền cùng tài nguyên vào đây rồi."

"Bây giờ đi đâu?" Lam Hiên Vũ nhìn lại một chút quần áo trên người rồi hướng Tiền Lỗi mà hỏi.

"Đương nhiên là đi huấn luyện rồi. Nơi này có phòng huấn luyện. Chúng ta tới đó luyện một chút, quen thuộc lẫn nhau một lát a!" Tiền Lỗi cười nói.

"Tốt!"

Cái thành trấn này nhìn qua cũng không phải rất lớn, nhưng từng tòa nhà, hay một mảnh đường đi dài hẹp đều rất sạch sẽ.

Ba người tới một tòa nhà thì ngừng lại, trên cửa có thẻ đề tên, phòng huấn luyện.

Phòng huấn luyện lại là cái phòng nhỏ như vậy?

Lam Hiên Vũ còn chưa có kịp hỏi ra nghi ngờ của mình đã bị Tiền Lỗi cùng Lưu Phong kéo vào. Mà vừa tiến vào trong đó, Lam Hiên Vũ liền hoảng sợ phát hiện, nơi này rõ ràng có cơ quan bí mật.

Bên trong là một cái sành đường rộng rãi, mười cái quầy hàng cao lớ xếp thành một nhóm, độ rộng của cái sảnh đường này còn rộng hơn khi nhìn từ bên ngoài. Thế giới giả tưởng quả nhiên là rất khác thường!

Ba người bước tới một cái quầy trong đó. Tiền Lỗi nói: "Phiền toái ngài cho chúng ta một cái khảo hạch sơ cấp."

"Một quả Đấu La tệ." Sau quầy, một thiếu nữ rất xinh đẹp nói với Tiền Lỗi.

"Đây." Tiền Lỗi có chút không muốn mà lấy ra một đồng tiền tỏa ngân quang rực rỡ, đưa tới.

"Nơi đây còn cần tiền?" Lam Hiên Vũ giật mình mà hỏi.

Lưu Phong nói: "Nếu không thì sao lại nói là thế giới giả tưởng chân thật nhất đây. Đấu la tệ sử dụng ở chỗ này cũng chỉ có thể kiếm được trong Đấu La thế giới, làm công hay gì gì đó đều được, hoặc là tham gia một ít trận đấu rồi đạt được ban thưởng, hoặc là người khác tặng. Dù sao thì kiếm tiềm ở thế giới thực thế nào thì vào đây cũng vậy. Chúng ta kiếm được chút Đấu La tệ này cũng không dễ dàng, nên về sau mọi người cùng gánh vác chi phí huấn luyện này."

"Ừm." Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu.

"Tình cảnh khảo hạch sơ cấp, tiến vào." Theo thanh âm nhắc nhở vang lên, nháy mắt sau đó, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy hoa mắt, ba người đã tới một nơi trống trải.

Đây là một sân bãi hình tròn, chung quanh là đài cao, có vẻ như trên đài còn có người đang hoan hô, chẳng qua là nghe không rõ lắm. Nhìn chung quanh một vòng, Lam Hiên Vũ phát hiện, trên vách tường bốn phía có bốn phiến cửa sắt, không biết là dùng làm gì.

"Cái này là khảo hạch sơ cấp Đấu Thú Tràng, tiếp tới chúng ta sẽ phải đối kháng với năm mươi đầu hồn thú mười năm cùng ba đầu trăm năm. Nếu như thua là sẽ mất tiền không. Nếu thắng sẽ có thể cầm tiền về, còn có thưởng một quả Đấu La tệ. Nhất định phải thắng a!" Tiền Lỗi nhanh chóng giải thích tình huống trước mắt.

Năm mươi đầu hồn thú mười năm cộng ba đầu trăm năm?Lam Hiên Vũ bị câu nói này dọa cho nhảy dựng, tuy lần trước hắn cũng đã đối mặt với hồn thú trăm năm, thậm chí nghìn năm tại mô phỏng khoang thuyền, nhưng số lượng cũng không có nhiều như vậy a.

Đúng lúc này, bốn phiến của sắt chung quanh đã đồng thời mở ra, nương theo từng tiếng gào trầm thấp, từng đạo thân ảnh đã như gió bay điện chớp mà vọt ra.

Đó là từng con hồn thú loại khuyển có chiều cao trên dưới một mét. Lam Hiên Vũ nhìn thoáng qua liền đoán được thân phận của bọn chúng.

Đây là Dung Nham Khuyển, một loại hồn thú có thực lực không kém, có thiên phú kỹ năng là Hỏa. Trong quá trình chạy ra thì trên người chúng cũng đã có hỏa diễm bốc lên.

Bản thân Dung Nham Khuyển chính là hồn thú sống bầy đàn, nên chỉ một lát đã có tới hơn năm mươi đầu dung nham khuyển mười năm lao tới, nhiệt độ đấu thú tràng cũng theo đó mà nhanh chóng tăng cao.

Dung Nham Khuyển có tốc độ nhanh, lực lượng lớn, mặc dù không có thủ đoạn công kích từ xa nhưng lại hung hãn không sợ chết, hơn nữa, trên người chúng còn có nhiệt độ cực cao. Một lát đã xuất hiện nhiều như vậy, khó đối phó a!

Đúng lúc này, Lam Hiên Vũ và hai người kia cũng đã làm ra phản ứng, hiển nhiên bọn hắn đã không phải lần đầu tiên đối mặt loại tình huống này rồi. Tay phải Lưu Phong vừa nhấc, dưới chân bay lên một cái hồn hoàn màu vàng, cùng lúc đó, bạch quang lóe lên trong lòng bàn tay của hắn, một thanh trường thương dài chừng trượng hai xuất hiện trên tay.

Thân thương là màu tuyết trắng, mơ hồ có đường vân hình lân phiến, đầu thương là hình đầu rồng, lưỡi rồng nhô ra chính là mũi thương.

Đúng là võ hồn của hắn, Bạch Long thương.

Tiền Lỗi cũng phóng xuất ra võ hồn của mình, một cái hồn hoàn màu vàng từ dưới chân bay lên, cùng lúc đó, hai con ngươi của hắn đột nhiên biến thành màu xanh lá, toàn thân đã nhiều thêm một cỗ khí tức quỷ dị, phảng phất như có một năng lượng chấn động đặc thù đang phát ra từ trên người hắn.

Tay phải hắn bắn ra, một đồng tiềm vàng liền xuất hiện trên bàn tay hắn, chính là triệu hoán Kim tiền.

Ba người hiện lên xu thế đứng thẳng, Tiền Lỗi quát to một tiếng: "đến lúc đánh liều vào nhân phẩm rồi, xuất hiện đi, Triệu Hoán Chi Môn."
Trên người hắn, hào quang lóe lên từ hồn hoàn màu vàng, triệu hoán Kim tiền bị hắn ném lên không trung.

Lập tức, triệu hoán Kim tiền phát ra một đạo lục sắc quang mang, hơn nữa, nó đã bắt đầu biến lớn, lục sắc quang mang lan tràn xuống dưới từ hai bên, hóa thành bộ dạng của một cánh cửa. Trên triệu hoán Kim tiền là lục quang đại phóng, năng lượng chấn động quỷ dị làm cánh cửa đó lập tức trở nên tĩnh mịch.

Lam Hiên Vũ quay đầu nhìn Tiền Lỗi một cái, hắn phóng xuất ra ngân văn Lam Ngân Thảo, cây cỏ vòng lại rồi ôm trọn lấy bàn tay của hắn.

Có vẻ như dung nham khuyển đã bị Triệu Hoán Chi Môn đe dọa, chúng đang từ bốn phương tám hướng xông lại đều giảm tốc độ, nhưng vẫn nhanh chóng tạo thành vòng vây mà xông tới hướng ba người.

"Chúng ta trước hướng qua một bên đi, để tránh hai mặt đều gặp địch." Lưu phong với một thân kinh nghiệm chiến đấu tương đối phong phú chợt kêu một tiếng, sau đó hắn liền xông về một hướng.

Thực lực bản thân của một đầu dung nham khuyển mười năm hiển nhiên là không mạnh, nhưng lúc này, số lượng đã nhiều lắm, không thể coi thường.

Lúc này Lam Hiên Vũ đã thấy được tốc độ của Lưu Phong.

Chỉ thấy bạch quang trên người hắn lóe lên, toàn thân cũng đã xông ra ngoài, thật sự là nhanh vô cùng, chỉ là một cái thoáng thân đã đến bảy tám mét. Bạch Long thương trong tay hắn thuận thế quét ngang, một đầu dung nham khuyển vừa mới xông lên lập tức bị mũi thương quét trúng, trực tiếp bị đưa đến không trung.

Lưu Phong nhảy lên giữa không trung mà đuổi theo Dung Nham Khuyển, hắn vừa lên thương đã rút xuống mà bổ vào người nó, hung hăng mà đập nó xuống mặt đất. Đồng thời, thân thể hắn cũng mượn lực mà tiếp tục vọt tới phía trước.

Đường kính của Đấu Thú Tràng này cũng không quá lơn chỉ chừng năm mươi mét, sau hai lần vọt liên tục của hắn thì đã gần tới tường.

Nhưng...

Tốc độ của hắn thật sự là quá là nhanh, thế cho nên hắn cứ như vậy mà xông lên đã kéo ra một khoảng cách lớn cùng Lam Hiên Vũ và Tiền Lỗi.

Vào lúc này, Triệu Hoán Chi Môn của Tiền Lỗi cũng đã hoàn thành.

"Meow! Meow!" Một con mèo nhỏ thân dài không quá nửa xích chui ra.

Con mèo nhỏ vừa ló ra từ Triệu Hoán Chi Môn đã thấy từng con dung nham khuyển hung hăng xông lên, nó sợ tới mức phát ra một tiếng tiếng kêu kì quái, "Vèo" một tiếng liền rút về. Sau đó,Triệu Hoán Chi Môn liền biến mất, triệu hoán Kim tiền trở về trong tay Tiền Lỗi với một vẻ mặt lúng túng.

"Cái này... Ta cũng không muốn đấy..." Tiền Lỗi mang vẻ mặt người vô tội mà nói.

Biểu lộ của Lam Hiên Vũ cũng trở nên khó coi hơn rồi. Hai tên đồng đội này quả thực là không đáng tin cậy a! Hơn nữa còn vô cùng không đáng tin cậy...

Một tên thần kinh không ổn định, vừa phát động là không thèm quan tâm, tên còn lại thì khỏi nói, triệu hồi ra một con mèo nhỏ, còn quay đầu bỏ chạy. Đây là cái tình huống như thế nào vậy...

Nhưng lúc này hắn cũng không có quá nhiều thời gian mà đi suy nghĩ, bởi vì xung nham khuyển chung quanh cũng đã xông lên rồi, trừ một bộ phận đuổi theo Lưu Phong thì đại đa số đều hướng bọn họ mà đánh.

Nhiều con kiến còn có thể cắn chết voi, huống chi là một bầy chó.

Chương 88: Đồng đội không đáng tin cậy!

Lam Hiên Vũ kéo Tiền Lỗi một phát, đồng thời chém ra tay trái, bốn cây băng chùy bay đi, tinh chuẩn mà bay trúng bốn đầu dung nham khuyển đang xông tới, đánh cho bọn chúng phát ra tiếng kêu thảm thiết. Trong đó, một con còn bị đâm trúng mắt mà ngã xuống mặt đất, đã bị trọng thương.

Lúc này Tiền Lỗi chỉ cảm thấy lực lượng tay phải của Lam Hiên Vũ thật sự là quá lớn, rõ ràng mình cường tráng hơn hắn,, lại bị hắn dễ dàng kéo lại.

"Ngồi xổm xuống." Lam Hiên Vũ quát to một tiếng. Tiền Lỗi bất chấp suy nghĩ, vội vàng theo lời hắn mà trầm xuống, sau đó dưới chân hắn vừa trượt, thân thể liền xông ra ngoài.

Dưới sự giật mình, Tiền Lỗi không khỏi kêu lớn, lúc này hắn mới phát hiện, không biết từ lúc nào mà dưới người mình đã nhiều thêm một tầng băng, mà mình lại đang bị Lam Hiên Vũ đẩy ra trên tầng băng này.

Sau khi Lam Hiên Vũ đẩy Tiền Lỗi ra khỏi thì đã không còn vướng sự liên lụy của hắn, tốc độ đột nhiên bạo tăng. Thân thể hắn nhoáng một cái, dưới chân Đông một bước, Tây một bước, liền như vậy mà chui ra khỏi sự vây vông của đám dung nham khuyển. Tuy trường bào trên người đã có rách ít nhiều, nhưng cuối cùng hắn cũng không có bị thương.

Bên kia, lúc này Lưu Phong đã vọt tới sát tường, nhưng chính như lúc trước Tiền Lỗi nói vậy, lực công kích của hắn thật sự là không đủ mạnh, cho dù là con dung nham khuyển bị hắn đánh bay lúc trước cũng không có bị thương nặng. Bảy tám đầu dung nham nguyễn vẫn đuổi ở phía không bỏ, mà hắn bằng vào tốc độ nhanh, liền chạy như điên trong Đấu Thú Tràng, trong khoảng thời gian ngắn cũng không bị con dung nham khuyển nào đuổi kịp.

Nhưng không thể nghi ngờ, ba người bọn hắn đã rơi vào sự nguy hiểm tuyệt đối.

Lam Hiên Vũ đang rất hoài nghi, liệu có phải từ trước tới giờ Lưu Phong cùng Tiền Lỗi cũng chưa bao giờ thắng được khảo hạch sơ cấp này.

Sau khi Lam Hiên Vũ lao khỏi phạm vi vây công của đám dung nham khuyển, hắn nhanh chóng phóng tới hướng Tiền Lỗi, bởi vì cũng không thể mặc kệ hắn a. Mà lúc này, dung nham khuyển phía sau cũng đã nhào tới.

Lam Hiên Vũ có thể bằng vào bộ pháp linh hoạt để né tránh, nhưn dù sao hắn cũng còn nhỏ, nên tốc độ còn không bằng những con dung nham khuyển này, Mà đám dung nham khuyển phía sau cũng đã nhào tới, mắt thấy chúng đã muốn nuốt sạch hắn.

Đúng lúc này, Lam Hiên Vũ đã hướng về phía Tiền Lỗi mà nâng lên tay trái, mười mấy cây ngân văn Lam Ngân Thảo lập tức phóng về hướng Tiền Lỗi. Lam Hiên Vũ kêu to: "Kéo ta." Nói xong, hắn đã nhảy dựng lên.

Tiền Lỗi một phát bắt lấy lam ngân thảo của Lam Hiên Vũ, hắn dùng sức kéo một cái, lập tức giật Lam Hiên Vũ bay về hướng mình, tạm thời kéo hắn khỏi đám Dung Nham Khuyển.

Thật sự là rất nhiều a!

Lam Hiên Vũ cũng không cảm thấy bọn hắn còn có thể thắng, nhưng vào lúc này hắn cũng không có biện pháp khác, chỉ có thể kiên trì.

Hắn lập tức quay người mà chém ra tay trái, từng đám băng chùy bắn ra. Băng chùy còn không có bắn trực tiếp vào người Dung Nham Khuyển, dưới khống chế củ Lam Hiên Vũ, chúng đã nhao nhao nổ tung, hóa thành một mảnh băng sương mù. Băng hỏa tương khắc, hiển nhiên dung nham khuyển rất chán ghét loại công kích nhiệt độ thấp này, hơn nữa, bị băng sương mù che lấp nến tốc độ vọt tới của chúng lập tức chậm rất nhiều.

"Lưu Phong, tới đây!" Lam Hiên Vũ quát to một tiếng, kéo Tiền Lỗi chạy tới hướng Lưu Phong.

Hiện tại, chỉ có ba người tụ tập ở một chỗ mới có thể đối phó nhiều địch như vậy. Sau khi Tiền Lỗi phóng ra Triệu Hoán Chi Môn thì cơ bản liền tương đương với việc không có gì dùng. Hắn cần nghỉ ngơi một thời gian để khôi phục Tinh Thần Lực cùng hồn lực, sau đó mới có thể triệu hoán lần nữa.
"Ngươi còn cần bao lâu nữa?" Lam Hiên Vũ quay đầu hỏi Tiền Lỗi đang bị mình kéo túm đi.

Tiền Lỗi làm một vẻ mặt bất đắc dĩ: "Còn cần nửa phút a. Con mèo vừa nãy không có tiêu hao quá nhiều Tinh Thần Lực cùng hồn lực của ta."

Muốn không nói võ hồn của Tiền Lỗi không đáng tin cậy cũng không được rồi, mỗi lần thi triển Hồn Kỹ, tiêu hao của hắn đều căn cứ theo đối tượng triệu hoán mà định ra, tính không xác định quá lớn.

Khoé miệng Lam Hiên Vũ co lại, hắn biết, hiện tại muốn chuyển bại thành thắng chỉ sợ chỉ có thể gửi hi vọng vào Tiền Lỗi sáng tạo kỳ tích, triệu hồi ra hồn thú cường đại.

"Ta đến rồi!" Lưu Phong hóa thân một đạo bạch quang, rất nhanh hướng Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi lao đến. Tốc độ của hắn cũng không chậm, thế nhưng là, tựa hồ có chút nhanh hơi quá.

"Dừng lại!" Mắt thấy thân ảnh màu trắng kia đã càng ngày càng gần, lại không có chút ý giảm tốc độ nào, Lam Hiên Vũ vội vàng quát to một tiếng.

"Ta...." Lưu Phong cũng muốn ngừng, nhưng vì lúc trước hắn đã dùng ra tốc độ nhanh nhất, nên trong khoảng thời gian ngắn muốn dừng cũng không được.

"Phanh —— "

Ba người đụng vào nhau, lập tức ngã lăn thành cục đất hồ lô.

Lam Hiên Vũ có chút muốn khóc, đây đều là cái loại đồng đội gì vậy a! Khó trách trước khi mình đến, lớp thiếu niên năng động chỉ còn lại hai người bọn họ làm một tổ, hai người này tuyệt đối là đứng đầu toàn lớp về việc.... không đáng tin cậy a. Cho dù là Diệp Linh Đồng mình không thích cũng đáng tin hơn bọn hắn nhiều lắm a!
Mà lúc này, Đám dung nham khuyển đã xông tới.

"Tiền Lỗi, chuẩn bị triệu hoán. Ta giúp ngươi chống đỡ một lát." Lam Hiên Vũ vừa nói vừa ấn tay trái xuống mặt đất, toàn lực mà phát ra hồn lực.Từng đám cây băng nhọn vừa thô vừa to bỗng nhiên chui ra từ mặt đất chui ra, đem ba người bảo hộ ở trong. Những cây băng nhọn này đã dài tới hơn một mét, mà thân thể ba người lại nhỏ, có rừng băng bảo hộ, lập tức ngăn cách được đám dung nham khuyển bên ngoài.Có điều, hồn lực của Lam Hiên Vũ cũng lập tức tiêu hao hơn phân nửa. Dù sao, hồn lực của hắn mới có mười mấy cấp a!

Tốc độ của mấy đầu dung nham khuyển này quá nhanh, vừa xông lên, lập tức bị rừng băng đâm trúng. Trừ con bị Lam Hiên Vũ dùng băng chùy đâm trúng con mắt kia, bốn mươi chín đầu dung nham khuyển còn lại đều bị vây ở bên ngoài mà nhìn chằm chằm vào, không ngừng gào rú. Nhưng công kích của bọn nó vẫn là bị chặn lại, dù sao bọn chúng cũng chỉ là hồn thú mười năm mà thôi.

"Ôi, cuối cùng cũng an toàn, thật sự là làm ta sợ muốn chết." Tiền Lỗi hô lớn một tiếng, đặt mông ngồi dưới đất.

Lam Hiên Vũ tức giận nói: "Cái khảo hạch sơ cấp này các ngươi đã từng thắng qua bao giờ chưa?"

Tiền Lỗi nói: "Có một lần a! Lần kia ta triệu hoán ra được một đầu cự hùng, mấy đầu dung nham khuyển này chạy tới kêu cha kêu mẹ luôn đấy. Ha ha! Tới hồn thú trăm năm cũng đỡ không nổi nó. Hỏa cầu của dung nham khuyển trăm năm đánh vào nó cũng chỉ nổ đẹp. Có điều, lần đó ta bị tiêu hao tinh thần lực quá mức, nghỉ ngơi đủ hai ngày mới khôi phục lại được."

"Ngươi nói cái gì?"Biểu lộ của Lam Hiên Vũ đột nhiên đọng lại. Bởi vì hắn đã bắt được vài thông tin quan trọng từ lời nói của Tiền Lỗi. Dung nham khuyển trăm năm, hỏa cầu... Đúng vậy a, có ba đầu hồn thú trăm năm còn chưa có xuất hiện, vậy mà cũng là dung nham khuyển, còn có thể phóng hỏa cầu...

Dung nham khuyển mười năm không vượt qua được băng thứ, thế nhưng là, băng thứ cũng là Băng, sẽ bị hòa tan đó a! Nhiệt độ trên người dung nham khuyển mười năm cũng đã làm cho băng thứ bị hòa tan, nếu là hỏa cầu của trăm năm dung nham khuyển...

"Phanh ——" băng thứ đã bị gẫy mấy cây, bên ngoài là một mảnh lửa đỏ.

Xa xa, ba đầu dung nham khuyển cực lớn cao chừng một mét tám đang chậm rãi đi tới, hỏa cầu vừa rồi kia, chính là do một con trong số đó phun ra, mà trong miệng hai con khác cũng có hơi bốc lên, rõ ràng, hỏa cầu này theo nhau mà đến.

Xong...

Trong lòng Lam Hiên Vũ đã là một mảnh bất đắc dĩ, cái băng thứ này của hắn có thể ngăn một cái hỏa cầu cũng không tệ rồi. Quả nhiên, hai cái hỏa cầu đã gào thét mà đến.

"Ta đến!" Lưu Phong động thân. Hắn mãnh liệt nhảy lên, thân thể vẫn lơ lửng ở giữa không trung được một lát, hào quang của hồn hoàn lóe lên trên người hắn, cả người đã xông ra ngoài. Đúng là đệ nhất hồn kỹ của hắn, Bạch Long hiện! Người cùng thương, bạch long thương trong tay hắn chĩa lên trên, chọn lấy một hỏa cầu bên người. Hỏa cầu lập tức bị đánh chuyển phương hướng, bay ngược về phía mấy đầu dung nham khuyển. Trên người hắn, hào quang hồn hoàn lại lóe lên, rõ ràng hắn vẫn trên không trung, vậy mà lại hoàn thành một lần chuyển hướng không thể tưởng tượng nổi, nhưng lần này có chút hơi quá, trực tiếp đánh tới một cái hỏa cầu khác.

Một cây ngân văn Lam Ngân Thảo vừa đúng lúc xuất hiện ở phía sau hắn, quấn quanh bên hông hắn, làm hắn sớm dừng lại. Bạch Long thương đâm ra, cuối cùng đã cải biến được phương hướng của hỏa cầu còn lại.

"Oanh, oanh!" Hai cái hỏa cầu phân nổ tung, hóa thành vô số tia lửa bay loạn tứ tán, Bảy tám đầu dung nham khuyển mười năm bị tạc cho kêu thảm thiết, bầy dung nham khuyển cũng trở nên có chút hỗn loạn.

Ngân văn Lam Ngân Thảo cưỡng ép mà kéo Lưu Phong lại, nhưng lúc này sắc mặt hắn cũng đã tái nhợt, hai tay rách tan, máu tươi chảy ròng, mắt thấy đã không còn sức chiến đấu rồi.

Chương 89: Ngân văn Lam Ngân Thảo phụ trợ triệu hoán

Có điều, hai cái hỏa cầu bị đánh lui cũng đã cho Tiền Lỗi đủ thời gian tranh thủ.

"Ngươi đáng tin cậy một chút đi!" Lưu Phong cố nén đau đớn trên tay mà nói với Tiền Lỗi. Ba mươi phần trăm cảm giác đau cũng cũng không yếu a!

"Còn một giây"" Tiền Lỗi làm một vẻ mặt bất đắc dĩ.

Đúng lúc này, lại có một hỏa cầu bay tới.

"Oanh ——" rốt cuộc băng thứ đã bị phá toái toàn bộ, không chỉ có như thế, sau hỏa cầu kia cũng là một hỏa cầu nữa đi theo, thẳng đến ba người mà đến.

Rổ cuộc Tiền Lỗi cũng đã bắn lên triệu hoán Kim tiền trong tay, đã bắt đầu lần triệu hoán thứ hai.

Đối mặt hỏa cầu, Lam Hiên Vũ quyết định thật nhanh, Kim văn Lam Ngân Thảo trong tay phải vòng lại bao trùm lấy bàn tay, một tầng kim sắc quang mang nhàn nhạt lập tức phóng ra từ trong cơ thể hắn. Hai tay hắn giao trước người, cứng rắn ngăn cản!

Hắn đương nhiên có thể tránh, thế nhưng đằng sau lại là Tiền Lỗi đang thi triển Triệu Hoán Chi Môn không có biện pháp tránh đi a! Nếu triệu hoán bị cắt đứt thì một chút cơ hội cũng không còn.

"Oanh —" hỏa cầu hung hăng mà đụng vào người Lam Hiên Vũ. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên, đồng thời cánh tay trái biến mát, tầng băng hiển hiện mà hòa làm một thể với Kim văn Lam Ngân Thảo đang phóng thích hệ thống phòng ngự, miễn cưỡng hóa giải nóng bỏng, nhưng thân thể hắn vẫn bị nổ bay ngược mà ra.

Không tốt!

Thế nhưng hiện tại Lam Hiên Vũ cũng đã khống chế không nổi chính mình rồi, lập tức đụng trúng Tiền Lỗi đang thi triển Triệu Hoán Chi Môn ở phía sau.

Đã xong...

Vô luận là Tiền Lỗi, Lam Hiên Vũ, hay là Lưu Phong, lúc này đã đều vô thức mà cảm thấy xong đời. Tuy quá trình triệu hoán không dài, nhưng cũng không thể bị cắt đứt a.

Nhưng ngay tại khi Lam Hiên Vũ đụng vào Tiền Lỗi, một màn quỷ dị lại xuất hiện, Tiền Lỗi cũng không có bị Lam Hiên Vũ đánh bay, mà thân thể Lam Hiên Vũ lại bị nhào một nửa vào Triệu Hoán Chi Môn. Hắn vô thức mà dùng ngân văn Lam Ngân Thảo quấn lấy khung cửa Triệu Hoán Chi Môn.

Lúc này, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy tinh thần của mình hoảng hốt một lát, mà trong một sát na kia, đáy mắt hắn cũng nhều thêm một vệt ngân quang, ngân quang chợt lóe. Cũng trong khoảnh khắc đó, trong ý thức của hắn, toàn bộ Triệu Hoán Chi Môn dường như đã đọng lại một lát, có vẻ như khí tức của mình đã xuất hiện một loại liên hệ kì dị với Triệu Hoán Chi Môn. Chẳng qua là sinh ra liên hệ mà thôi, Lam Hiên Vũ cũng không có cảm thấy chính mình đã mất đi cái gì, mà đúng lúc này, triệu hoán của Tiền Lỗi cũng đã hoàn thành.

Hỏa cầu liên tiếp phóng ra, làm cho ba đầu dung nham khuyển trăm năm cũng dừng lại một lát, nhưng đã không còn băng thứ gây trở ngại nên một đám dung nham khuyển mười năm lập tức vọt lên.

Việc Lam Hiên Vũ dùng thân thể ngăn hỏa cầu giúp Tiền Lỗi tranh thủ chút thời gian đã kích thích Lưu Phong nhiệt huyết sôi trào, hắn quát to một tiếng, hào quang hồn hoàn trên người tỏa sáng, hắn đột nhiên sải bước ra, đem Bạch Long thương quét ngang bên trên, lại một đám dung nham khuyển bị hắn quét bay lên trời, chính hắn cũng vì dùng lực quá độ mà đặt mông ngã ngồi ra đất, có vẻ như chút khí lực cuối cùng cũng đã tiêu hao hết.

Lúc này, trong Triệu Hoán Chi Môn, một vòng ngân quang tuôn ra, một màn kỳ dị xuất hiện.

Một chân bước ra từ bên trong, sau đó là một bóng người nhỏ nhắn đi ra từ trong đó.

Vậy mà không phải hồn thú, mà là một thiếu nữ cực đẹp.

Nàng mặc một bộ váy dài màu trắng, tuổi nhìn qua cũng ngang tầm với mấy người Lam Hiên Vũ, mái tóc dài màu lam buộc thành đuôi ngựa sau đầu, một đôi mắt màu xanh đậm thâm sâu như biển rộng.Vừa mới bước ra khỏi Triệu Hoán Chi Môn, nàng rõ ràng có chút mờ mịt, sau đó nàng liền thấy những đầu dung nham khuyển đang như hung thần ác sát mà nhào tới.

"A!" Thiếu nữ hét lên một tiếng, hai tay nâng lên mà đẩy mạnh ra ngoài. Lập tức, một mặt tường băng trầm trọng dần ngưng tụ thành hình, trực tiếp đánh bay mấy đầu dung nham khuyển vừa nhào tới.

Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đều nhìn tới ngây người. Cái Triệu Hoán Chi Môn này không chỉ gọi được hồn thú, thậm chí ngay cả người cũng có thể triệu hoán được sao?

Đây là tình huống như thế nào vậy?

Lam Hiên Vũ mơ hồ cảm thấy, có vẻ như việc triệu hoán biến hóa này có quan hệ tới việc mình dùng tay trái bắt lấy Triệu Hoán Chi Môn.

Cô gái kia thấy dung nham khuyển bị đánh lui, lúc này nàng mới thở dài một hơi, sau đó nghi ngờ mà nhìn chung quanh, thứ đầu tiên nàng chú ý tới chính là ba người bên cạnh.

"Đây là nơi nào? Các ngươi là ai?"

Tiền Lỗi hô to một tiếng, hưng phấn mà nhảy qua: "Oa, ngươi thật xinh đẹp nha. Trước hết giết địch đã, ta triệu hoán ra mỹ nữ, giết mấy đầu dung nham khuyển này trước, sau đó chúng ta nói tiếp."

Thiếu nữ kia cau mày: "Tại sao ta phải nghe lời ngươi?"

Tiền Lỗi làm một bộ dáng theo lẽ thường: "Bởi vì ta là chủ kí sinh của ngươi a, là ta dùng Triệu Hoán Chi Môn triệu hoán ngươi đến đấy.

Thiếu nữ ngơ ngác nói: "nhưng đây là nơi nào? Ta trở về như thế nào đây?"
Tiền Lỗi nói: "Đợi đến lúc triệu hoán chấm dứt là ngươi có thể trở về. Nơi này là Đấu La thế giới, đoán chừng ngươi là người đến từ thế giới khác a, có nói ngươi cũng không biết."

"Đấu La thế giới? Ngươi nói là cái thế giới trong mô phỏng khoang thuyền sao?" Thiếu nữ nói một câu làm ba người Tiền Lỗi trợn mắt há mồm.

Lam Hiên Vũ kinh ngạc mà nói: "Ngươi biết?"

Thiếu nữ nhìn về phía Lam Hiên Vũ, hai người bốn mắt nhìn nhau, nàng hơi sững sờ mà nói: "Là ngươi, là khí tức của ngươi dẫn ta đến đây. Không phải hắn, hắn nói dối đúng hay không?" Nàng vừa nói vừa chỉ chỉ Tiền Lỗi bên người.

"Không có a! Chính là ta, chính là ta a!" Tiền Lỗi lập tức kêu to. Đây chính là một thiếu nữ đẹp cùng tuổi a, thiếu nữ trước mắt này tuyệt đối là người cùng tuổi đẹp nhất mà hắn đã gặp, mà nam hài tử ở trước mặt nữ hài tử sao có thể không có biểu hiện đây.

"Không, không phải ngươi."

"Dung nham khuyển đã đến." Thanh âm của Lưu Phong vang lên.

Quả nhiên, không chỉ có dung nham khuyển mười năm, mà cả ba đầu trăm năm cường tráng kia cũng đã chậm rãi mà đi tới bên này. Trong miệng chúng là sương mù lượn lờ, hiển nhiên hỏa cầu của chúng cũng đã chuẩn bị bắn ra.

Thiếu nữ cau mày, đô mắt màu xanh đậm lóe lên ánh hào quang, đột nhiên biến thành màu băng lam, ngay sau đó, hai cái hồn hoàn bay lên từ dưới chân nàng, một vàng một tím.

Hai hoàn, Đại Hồn Sư!

Lam Hiên Vũ thầm giật mình, từ lời nói khi nãy của nàng cùng việc lúc này nàng phóng xuất ra hồn hoàn mà xem, nàng nào có phải người của thế giới khác a, rõ ràng là một gã đại hồn sư!

"Bạo!" Thiếu nữ chỉ một cái, tầng băng ngăn cản đám dung nham khuyển lúc trước lúc trước lập tức bùng nổ. Không chỉ có thế, bức tường băng bị bạo tạc kia hóa thành từng đạo băng nhận bay tán loạn, tựa như một trận băng tuyết phong bạo, tàn sát bừa bãi trong phạm vi trước người bọn hắn chừng năm mét.

Quá một nửa số dung nham khuyển bị bao phủ ở bên trong, lập tức nhao nhao hóa thành hào quang, biến mất không thấy gì nữa.

Đệ nhất hồn hoàn dưới chân thiếu nữ sáng lên, một thanh trường thương màu xanh đậm xuất hiện trong tay nàng. Mũi chân nàng chĩa xuống đất, cả người liền xông ra ngoài.

Động tác của nàng rất tự nhiên, trên người phảng phất như có một tầng hào quang màu xanh đậm nhộn nhạo theo thân thể nàng vọt tới trước. Mỗi một thương đâm ra, đều mang theo một mảnh thương mang màu xanh đậm, những nơi nó đi qua, những đầu dung nham khuyển mười năm kia lại không có chút lực ngăn cản nào, nhao nhao bị nàng đâm trúng chỗ hiểm. Thương pháp này của nàng không chỉ nhanh chóng mà còn tinh chuẩn vô cùng, những đầu dung nham khuyển tới gần nàng đều vô thức mà giảm tốc độ.

"Mạnh thật a!" Lưu Phong nhịn không được mà tán thưởng thành tiếng. Đồng dạng là dùng thương, đây mới là tốc độ cùng lực lượng kết hợp hoàn mỹ.

Lam Hiên Vũ thấy Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều đã mất sức chiến đấu, cũng không thể để cho một nữ hài tử độc thân chiến đấu, hắn hít sâu một hơi, hơi điều chỉnh bản thân lại một chút rồi lập tức cùng thiếu nữ kia xông về hướng xa.

"Vù!" Ba đầu dung nham khuyển trăm năm cũng đã phát động ra, lại là ba cái hỏa cầu xếp thành hình tam giác mà bay thẳng tới chỗ thiếu nữ kia.

Thiếu nữ đem đuôi thương chỉa xuống đất, người bắn dựng lên, thân trên không trung, nàng lấy trường thương trong tay làm trung tâm rồi bỗng nhiên xoay tròn, lập tức tạo thành một vòng xoáy màu xanh đậm. Sau khi ba cái hỏa cầu tới gần thì trực tiếp bị vòng xoáy màu xanh đậm kia đánh bay ra ngoài. Sau đó, thân thể nàng đang xoay tròn trên không trung bỗng nhiên gia tốc, phóng thẳng tới phía ba đầu dung nham khuyển.

Chương 90: Triệu hoán đến một thiếu nữ đẹp tuyệt sắc

Thực sự là bản thân những đầu dung nham khuyển này cũng không tính là quá mạnh mẽ, chẳng qua là số lượng nhiều. Nhưng đối mặt với sự tấn công của thiếu nữ kia thì ba đầu dung nham khuyển trăm năm đều lộ ra chút bối rối, vội vàng tản ra chung quanh.

Thiếu nữ lướt qua mà rơi xuống đất, trường thương trong tay nàng trong tay nàng quét ngang, một vòng băng lấy thân thể nàng làm trung tâm mà khuếch tán ra. Lập tức, trong phạm vi đường kính hai mươi thước, nhiệt độ chợt hạ xuống như trời đông giá rét. Ngay cả Lam Hiên Vũ đang xông lên ở phía sau cũng không khỏi rùng mình một cái, nhưng trong cơ thể hắn, khí huyết nhanh chóng vận chuyển, thân thể lập tức ấm lại.

Ba đầu dung nham khuyển trăm năm đang lui về phía sau bị va chạm vào cái băng hoàn kia, tất cả đều đình trệ trong chốc lát. Thiếu nữ hét lớn một tiếng, trường thương trong tay nàng đã bị ném ra, lập tức đâm vào giữa ngực một đầu dung nham khuyển trăm năm.

Đầu dung nham khuyển trăm năm kia kêu thảm một tiếng, rồi hóa thành hào quang biến mất.

Nhưng hai đầu dung nham khuyển còn lại kia cũng không sợ hãi chút nào, mắt thấy thiếu nữ kia đã mất đi vũ khí, chúng bỗng nhiên quay người nhào tới.

Thiếu nữ vừa muốn né tránh, nhưng lại cảm thấy bên eo bị xiết chặt, một lực lượng truyền đến kéo ngược nàng về phía sau.

"Thả ta ra." Thiếu nữ nhìn lại, chính là Lam Hiên Vũ đang dùng ngân văn Lam Ngân Thảo quấn quanh hông nàng.

Ba chữ vừa nói ra miệng thì nàng cùng Lam Hiên Vũ đều sửng sốt một lát, bởi vì hai người đều rõ ràng cảm thấy sự biến hóa.

Lam Hiên Vũ vốn là muốn cứu nàng đấy, nhưng sau khi nghe nàng nói hắn mới ý thức được người ta không cần mình hỗ trợ, đang muốn thu hồi ngân văn Lam Ngân Thảo, thì hắn lại kinh ngạc phát hiện, mặt ngoài ngân văn Lam Ngân Thảo đột nhiên nhiều thêm một tầng hào quang màu xanh đậm.

Tầng hào quang này hết sức đẹp mắt, tựa như một cầu nối liên tiếp lấy hai người.

Hai tròng mắt băng lam của thiếu nữ đã biến sắc sâu hơn. Nàng đột nhiên nâng hai tay mà vỗ về phía trước, lập tức, từng đạo băng nhận bắn ra, một trận băng nhận trọn vẹn nhiều gấp đôi tường băng nổ khi nãy, cũng lớn gấp đôi. Tất cả dung nham khuyển phía trước đều bị băng nhận đánh trúng, kể cả hai đầu trăm năm kia cũng vậy

Liên tiếp từng tiếng "Phốc phốc" vang lên, từng con dung nham khuyển nhao nhao ngã xuống đất. Tất cả dung nham khuyển mười năm đều được một kích này giải quyết xong, hai đầu dung nham khuyển trăm năm cũng đầy miệng vết thương trên người.

Thiếu nữ ngẩn người mà nhìn về hai tay của mình, tựa hồ có chút không dám tin một kích này là mình đánh ra đấy. Lúc này Lam Hiên Vũ cũng đã vọt tới bên người nàng, hai cây băng chùy bắn ra, chuẩn xác mà lấy mạng hai đầu dung nham khuyển đang bị thương còn lại, lập tức, chúng cũng hóa thành hào quang mà biến mất.

Hai người ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau. Không thể nghi ngờ, cả Lam Hiên Vũ cùng thiếu nữ kia đều có một đôi mắt vô cùng động lòng người, lúc này bọn hắn lại ở khoảng cách gần mà nhìn đối phương một cách chăm chú, cùng với tò mò là một loại cảm giác kinh diễm.

Trong nhũng nữ sinh cùng tuổi thì nàng chính là người đầu tiên làm cho Lam Hiên Vũ cảm thấy được kinh diễm. Nàng thật sự là quá dễ nhìn, làn da trắng nõn, vô cùng mịn màng. Còn có đôi mắt to màu xanh đậm kia của nàng, khi màu băng lam dần dần rút đi chính là vẻ thanh tịnh mang theo sự ngây thơ, hấp dẫn Lam Hiên Vũ không khỏi ngẩn người.

Mà nàng thiếu nữ nhìn thấy tên trước mặt này thì cũng ngây dại. một mái tóc ngắn đen tuyền, một đôi mắt đen, lông mi của hắn thật dài a, có vẻ không kém mình là mấy, lông mi của một tên con trai cũng có thể dài như vậy sao?

Chính là khí tức của hắn đã dẫn ta đến đây, không sai. Thế nhưng vì cái gì mà khi khí tức của hắn liên kết với khí tức của ta, hồn lực của ta lại trở nên mạnh mẽ đây? Hơn nữa, có vẻ như còn có biến hóa của hắn.

"Khảo hạch sơ cấp, thông qua, khảo hạch chấm dứt, ban thưởng một đồng Đấu La tệ." Thanh âm nhắc nhở vang lên. Nháy mắt sau đó, bóng dáng tất cả mọi người đều trở nên mờ đi, chỉ thấy thiếu nữ kia "Vèo" một tiếng, hóa thành một đạo hào quang rồi trở về Triệu Hoán Chi Môn, biến mất không thấy gì nữa. Mà thân thể ba người Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong cũng dần dần phai nhạt rồi biến mất.

Hào quang lập loè, khi ba người xuất hiện lần nữa thì đã đến trước quầy tại phòng huấn luyện.

Cả ba cũng đều đã khôi phục về được trạng thái tốt nhất. Sau quầy, nhân viên công tác đem miếng đấu la tệ thu lúc trước trả lại cho bọn họ, còn đưa thêm một quả, hiển nhiên, đây là phần thưởng bọn hắn lấy được. Không phải mỗi người một quả, mà là ba người một quả.

"Vừa nãy là cái tình huống gì vậy?" Tiền Lỗi ngơ ngác mà nhìn Lam Hiên Vũ.Lam Hiên Vũ nói: "Người ta đến là do ngươi triệu hoán đến đấy, ngươi hỏi ta làm gì?"

Lưu Phong cũng là một vẻ mặt quái dị, nói: "Cái triệu hoán chi môn này của ngươi có thể triệu hoán được cả người sao? Tại sao trước kia ta chưa bao giờ nghe ngươi nói qua?"

Tiền Lỗi làm một vẻ mặt bất đắc dĩ: "Ta... ta cũng không biết a! Đây cũng là lần đầu tiên ta triệu hồi ra một người. Cái này có phải là rất hiệu quả không? Các ngươi nhìn chứ, ta triệu hoán ra một thiếu nữ tuyệt sắc a! Nàng thật là đẹp." Nói xong lời cuối cùng, hắn đã hớn hở mà đứng lên.

Lam Hiên Vũ xem hắn, lại nhìn Lưu phong một chút, trong nội tâm hắn thầm suy nghĩ, thật sự là hai tên bạn cùng phòng này không đáng tin cậy chút nào a.

"Không đúng." Lưu Phong đột nhiên nói.

Tiền Lỗi sửng sốt một lát: "Như thế nào mà không đúng?"

Lưu Phong nói: "Vào lúc ngươi thi triển triệu hoán chi môn, Hiên Vũ vì ngăn cản hỏa cầu cho ngươi mà đâm vào triệu hoán chi môn, khi đó ta cảm thấy có chút hoảng hốt, chính là trong nháy mắt đó, có lẽ triệu hoán chi môn của ngươi đã có biến hóa."

Tiền Lỗi quay đầu nhìn về phía Lam Hiên Vũ: "Đúng vậy phải không?"

Lam Hiên Vũ có chút kinh ngạc, tuy sức chiến đấu của Lưu Phong có chút không đáng tin cậy, nhưng cái đầu của hắn thực sự là không tệ.

"Hình như đã có một chút biến hóa." Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu.

Tiền Lỗi nói: "Chúng có cần thử lần nữa không?" Hắn vừa nói vừa tung tung đồng đấu la tệ trong tay.

"Tốt."Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong đồng thời gật đầu. Bọn hắn cũng rất tò mò đối với tình huống lúc trước. Cái Triệu Hoán Chi Môn này được tiếp xúc với Lam Hiên Vũ sẽ xuất hiện biến hóa sao?

Vì vậy, bọn hắn lại một lần nữa nhận một khảo hạch sơ cấp.

Hào quang lóe lên, vẫn là Đấu Thú Tràng. Tình cảnh giống lúc trước như đúc, ngay cả đối tượng chiến đấu cũng vậy.

Tiền Lỗi không chút do mà thi triển ra Triệu Hoán Chi Môn, Lam Hiên Vũ đem ngân văn Lam Ngân Thảo phóng thích, bao trùm tay trái, sau đó bắt lấy khung cửa.

Quả nhiên, cảm giác giống lúc trước lại xuất hiện, thời gian dường như trở nên đình trệ trong nháy mắt, Lam Hiên Vũ rõ ràng cảm thấy mình có chút liên hệ với bên kia.

Bốn phiến cửa sắt của đấu thú tràng mở ra, Dung Nham Khuyển chen chúc mà vào.

Bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn kia cũng đúng lúc này bước ra từ Triệu Hoán Chi Môn, còn không phải thiếu nữ có mái tóc màu xanh đậm khi nãy sao?

Bốn người lại hai mặt nhìn nhau, thiếu nữ tức giận mà nói: "Lại là các ngươi? Các ngươi có bị bệnh không đấy, làm gì mà lại kéo ta tới đây?"

"Ha ha! Ha ha ha ha..." Tiền Lỗi lại đột nhiên cười ha hả, ba người khác bị hắn cười dọa cho nhảy dựng.

"Tên mập nhà ngươi cười cái gì?" Lưu Phong tức giận mà đạp hắn một cước.

"Đáng tin cậy, đáng tin cậy rồi a! Rốt cuộc ta triệu hoán cũng đáng tin cậy rồi a! Các ngươi có biết hay không, đây chính là lần đầu tiên ta triệu hồi liên tục ra được một thứ, ha ha ha, đáng tin cậy rồi, thật là thật tốt quá!" Tiền Lỗi hưng phấn mà hoa tay múa chân.

"Đến cùng là có chuyện gì xảy ra?" Thiếu nữ nghi hoặc nói.

Lam Hiên Vũ nói: "Trước tiên đối phó những Dung Nham Khuyển này đã, lát nữa chúng ta sẽ giải thích cho ngươi."

Trong nội tâm nàng thiếu nữ khẽ động, nói: "Vậy ngươi lại quấn cây cỏ của ngươi lên người ta."

Lam Hiên Vũ sững sờ, nhưng vẫn theo lời nàng mà đem ngân văn Lam Ngân Thảo quấn lên hông nàng.

Nàng thiếu nữ lập tức cảm nhận được một cỗ cảm giác trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền khắp toàn thân, hồn lực trong cơ thể rõ ràng trở nên mạnh mẽ, tay phải nàng khẽ vẫy, thanh trường thương màu xanh đậm lại xuất hiện trong tay nàng, một thương quét ngang, lại một vòng băng hoàn lập tức hướng chung quanh mà tản ra, mảng lớn Dung Nham Khuyển đã hóa thành tượng băng mà ngã xuống.

Khi ba đầu dung nham khuyển trăm năm xuất hiện thì đám mười năm đã bị nàng giải quyết toàn bộ.

"Cái này... đây là thực lực của hai hoàn sao?" Tiền Lỗi cùng Lưu Phong xem mà trợn mắt há mồm.

Thiếu nữ nói: "Nói mau, đây là có chuyện gì a?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau