CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Kinh hỉ trên buổi hòa nhạc

Ánh mắt Nam Trừng sáng lên: "Thật là rất có khả năng, đoán chừng là họ thấy chúng ta cũng không cần tiền nên đã nghĩ muốn từ phương diện khác mà đền bù tổn thất. Lão công, ta đã có chút hối hận, chúng ta hẳn là cần khoản tiền kia đấy. Hiện tại nhi tử cũng đã không sao, ngươi nói chúng ta có nên bắt đền bọn hắn?"

Lam Tiêu có chút bất đắc dĩ gật đầu: "Đợi tới khi trở về rồi hãy nói a, phía học viện hẳn là sẽ cho chúng ta một cái công đạo đấy, dù sao cũng tạo ra chuyện lớn như vậy."

Vé khách quý quả nhiên là có một thống đạo chuyên môn kiểm phiếu, cửa vào rất nhỏ, không để người chú ý, nhưng sau khi bọn hắn vào cửa, thấy trên mặt đất phủ thảm đỏ, một đường đi về phía trước, trực tiếp tiến vào trận trong sân.

Khi gia đình Lam Hiên Vũ một nhà tìm được vị trí thì đã kinh hỉ phát hiện, chỗ ngồi của bọn hắn vậy mà ngay hàng thứ hai.

Hơn nữa, ở đây còn rộng rãi hơn chỗ ngồi khách quý của một bữa tiệc, còn có một bình nước cùng một túi giấy. Trong túi giấy rõ ràng là một cái mô hình, chính là mô hình của Nhạc công tử, một thân màu bạc hoa phục, tóc màu lam, thập phần suất khí.

"Hàng thứ hai! Tuyệt quá a!" Nam Trừng kích động mà bắt lấy tay Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ xếp hàng xong thì đã có chút bực bội rồi: "Mẹ, có đẹp như thế không? Ta mệt rồi. Ta ngủ trước một lát!"

Nam Trừng cả kinh: "Hiên Vũ, ngươi không có gì không thoải mái chứ?"

"Không có á..., mẹ yên tâm đi." Lam Hiên Vũ tựa lưng vào ghế rồi nhắm mắt lại. Tinh thần của hắn đúng là còn không có hoàn toàn khôi phục, tinh thần chi hải bị trùng kích vẫn là rất nghiêm trọng đấy.

Buổi hòa nhạc không còn chỗ ngồi, việc vào bàn mất tới hơn một giờ. Sau khi kiểm vé hết thì trong sân bãi đã không còn chỗ trống, riêng nhân viên trong tràng bảo an đã có hơn mấy trăm người.

“Các vị khán giả tôn kính, buổi hòa nhạc đã sắp bắt đầu, mời mọi người giữ yên lặng, để chúng ta cùng thưởng thức tiếng ca của Nhạc công tử." Tiếng quảng bá vang lên, toàn trường cũng yên tĩnh trở lại, ánh mắt mọi người đều tập trung lên trên khán đài.

Một đạo cường quang đột nhiên từ trên trời giáng xuống, chiếu rọi tại giữa khán đài.

Tiếng âm nhạc vang lên, âm hưởng tuyệt hảo.

Hai mắt Nam Trừng như tỏa ánh sáng mà nhìn lên khán đài. Nàng tại hàng thứ hai, là có thể đủ thấy sân khấu một cách rõ ràng. Lam Tiêu cũng mang theo một chút hiếu kỳ mà nhìn về phía sân khấu.

Đúng lúc này, một đạo thân ảnh chậm rãi từ trên trời giáng xuống, nương theo đạo thân ảnh cùng xuống còn có tiếng ca dễ nghe kia.

“ Thân ảnh của nàng sớm đã mơ hồ, phảng phất đã trải qua muôn đời luân hồi.

Thanh âm của nàng dường như rõ ràng, đã từng bao nhiêu lần tại bên tai vang vọng.

Khí tức của nàng như lan như xạ, dù là qua thiên thu muôn đời cũng như trước tại ta chóp mũi quanh quẩn.

Tay của nàng mềm mại mà thon dài, nàng tồn tại địa phương vĩnh viễn là ta tốt nhất cảng.”

Tiếng ca dễ nghe, mang theo ưu thương nhàn nhạt, mang theo tâm tình chấn động, vang vọng ở khắp sân bãi.

Lam Hiên Vũ đã ngủ cũng chậm rãi tỉnh lại. Hắn chỉ cảm thấy tiếng ca kia rất dễ nghe, không tự chủ được đem ánh mắt lên phía khán đài.
Hôm nay Nhạc công tử vẫn như trước là một thân lễ phục màu bạc, tóc xanh tung bay sau đầu, nhìn ở khoảng cách gần càng có thể thấy tướng mạo của hắn càng thêm tuấn mỹ, tại sân khấu, ngọn đèn chiếu rọi xuống, chỉ có thể dùng "Hoàn mỹ vô khuyết" để hình dung. Nhất là cái khí chất u buồn kia lại càng làm cho những khán giả nữ trở nên trầm mê.

Trong này tất nhiên cũng tính cả Nam Trừng. Khi lần đầu tiên nàng nhìn thấy Nhạc công tử thì hô hấp cũng muốn đình chỉ, khuôn mặt ửng hồng, cùng những tiểu cô nương kia cũng không có gì khác nhau.

Quá đẹp trai xuất sắc rồi, thật là quá đẹp trai xuất sắc rồi, thanh âm còn êm tai tới như vậy!

Tiếng ca của Nhạc công tử cứ vang vọng ở đây, kéo dài không thôi.

Một bài “Niệm” đã mở ra nội tâm của vô số người.

Rốt cuộc Nam Trừng cũng đã hiểu vì cái gì nhiều nghe qua buổi hòa nhạc đều nói, cảm giác nghe ở hiện trường là hoàn toàn khác. Đó là chân chính tâm linh va chạm a! Dường như tiếng ca kia không phải vang lên bên tai mà là đang vang lên từ trong nội tâm vậy.

Thân là một hồn sư lục hoàn Hồn Đế, nàng tự nhận tâm thần mình đã đầy đủ kiên định, thế nhưng trong tiếng ca của Nhạc công tử thì căn bản là không có bất kì phòng tuyến gì có thể cố thủ, rất dễ dàng đắm chìm, say mê trong đó.

Đừng nói là nàng, coi như là Lam Tiêu, lúc này cũng đã bị tiếng ca làm cho rung động. Hắn dường như về tới thời gian tâm tình cô tịch khi thăm dò Vũ Trụ lúc trước, về tới thời điểm nhớ thương người nhà nhất.

Thật là êm tai a!

Lam Hiên Vũ mở to mắt mà nhìn Nhạc công tử, không biết vì cái gì, hắn có một loại cảm giác đặc biệt ấm áp.

Hắn cứ nhìn Nhạc công tử là sẽ sinh ra loại cảm giác này, là sẽ muốn thân cận với Nhạc công tử.

Một khúc hoàn tất, toàn trường lặng ngắt như tờ suốt mười giây. Sau một khắc, tiếng vỗ tay nhiệt liệt, tiếng thét chói tai, tiếng hoan hô, phảng phất như muốn lật tung trọn cái sân bãi vậy.

Nhạc công tử khẽ gật đầu thăm hỏi. Không biết vì cái gì, Nam Trừng đột nhiên cảm thấy ánh mắt của hắn có vẻ như đang nhìn lướt qua hướng mình.Chẳng qua là một cái nhìn, nàng liền cảm thấy hô hấp của mình trở nên dồn dập.

"Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi!"

"Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi!"

"Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi!"

Vạn chúng hô to, la lên câu khẩu hiệu thuộc về bọn hắn. Mà trên thực tế, cũng chính bởi vì câu khẩu hiệu này mà công ty quản lý đã đổi tên ca khúc mới này thành chính câu nói đó.

Đường Nhạc khẽ khom người hướng dưới đài thăm hỏi, sau đó hắn giơ tay lên, ý bảo mọi người im lặng.

Trước một khắc, những khán giả còn đang thập phần cuồng nhiệt rất nhanh liền an tĩnh lại.

"Cảm ơn các ngươi đã yêu thích, nhưng hôm nay, ta chỉ nghĩ hát một lần “Niệm”. Phía sau sẽ là “ thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi ”. Đồng thời, ta cũng muốn mời một vị khán giả tới phối hợp với ta hoàn thành bài hát này."

Lời vừa nói ra, toàn trường là một mảnh xôn xao.

Phối hợp Nhạc công tử biểu diễn? Nhạc công tử trở nên bình dị gần gũi như vậy từ lúc nào rồi hả? Đây chính là Nhạc công tử vô cùng cao lạnh đó nha! Nhưng mà, điều này thật sự là thật là làm cho người ta kích động. Nhưng đây quả thực là có chút không giống hắn a!

"Ta!" Một nữ hài tử đã kích động mà nhảy dựng lên.

Trong chốc lát, hầu như tất cả khán giả, nhất là những khán giả nữ, đều sôi trào. Nhạc công tử muốn biểu diễn chính là “thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi”. mời người phối hợp biểu diễn, chẳng phải là muốn biểu diễn cùng với người đó sao?

Đây là việc tuyệt vời gì chứ! Đây quả thực là phúc lợi cực lớn a! Trong lúc nhất thời, toàn trường trở nên sôi trào. Mà ở hậu trường, Nhạc Khanh Linh đã sợ tới ngây người, bởi vì, đó cũng không thứ đã sắp xếp trước đấy, bên chủ sự cũng đồng dạng là thập phần khiếp sợ.

Trang Tử Kiến gần như vọt tới phía Nhạc Khanh Linh: "Nhạc đại diện, tại sao trước đó không có nói cho chúng ta biết? Cái này là có thể làm ăn lớn a! Công ty quản lý của các ngươi chuyên nghiệp như vậy, làm sao lại bỏ qua cơ hội tốt như thế này?

Cuối cùng là tình huống như thế nào? Lần tới có thể nói sớm cho chúng ta một lát hay không, để cho chúng ta chuẩn bị sẵn sàng. Cái danh ngạch này thậm chí có thể dùng để đấu giá đấy. Dùng sức ảnh hưởng của Nhạc công tử bây giờ nhất định có thể đánh ra một cái giá trên trời, nếu đem số tiền đấu giá quyên tặng ra ngoài làm từ thiện thì đối với danh tiếng của Nhạc công tử cũng là có lợi thật lớn a!

Nhạc Khanh Linh quay đầu nhìn về phía Trang Tử Kiến: "Trang tổng, nếu ta nói rằng đó là hành vi do ý tưởng đột phát của Nhạc công tử, căn bản là ta cũng không biết, ngươi tin hay không?"

Trang Tử Kiến càng thêm chấn kinh: "Cái này... Cái này... Được rồi, theo hắn a, dù sao người xem thích là được. Đại diện Nhạc, xử lý hoạt động với các ngươi thật là làm cho tim của ta có chút chịu không được a! May là hôm nay hắn không có đột nhiên biến mất." Nhạc Khanh Linh cũng cười: "Trang tổng, người tin hay không, hiện tại đám khán giả cong đang ước gì hắn bỏ hiện trường đây. Nói như vậy, nói không chừng hắn sẽ lại mang về một đầu ca khúc mới."

Trang Tử Kiến vội vàng khoát tay: "Đừng, đừng, tim của ta thật sự chịu không được, ngày đó ta trở về thiếu chút nữa nhồi máu cơ tim. Ta lớn tuổi rồi, chịu không được kích thích quá lớn, không thể so với các ngươi a!"

"Như vậy, ta đến chọn một vị khán giả." Giọng nói của Nhạc công tử lần nữa vang lên, "Thỉnh mọi người im lặng một lát, cám ơn.

Chương 77: Biểu diễn cùng ta

Lúc này toàn trường mới miễn cưỡng an tĩnh lại một chút, nhưng ánh mắt của những khán giả nữa lập tức đều trở nên hung hăng. Không hề nghi ngờ, vô luận ai là người may mắn thì nhất định cũng sẽ là người bị tất cả nữ sĩ ở đây ghen ghét.

Đồng thời, các nàng cũng đều cầu nguyện mình có thể được chọn trúng.

Mỗi người đều khẩn trương mà nắm chặt nắm đấm, đều mong đợi giờ khắc này đến với mình.

Ánh mắt Nhạc công tử chậm rãi mà đảo qua phía dưới, mỗi khi hắn nhìn tới nơi nào là nơi đó sẽ truyền đến một mảnh thanh âm huyên náo. Tất cả mọi người đều nâng cánh tay thật cao, sợ Nhạc công tử không thấy mình.

Nam Trừng cũng rất khẩn trương, nhưng lại mang theo vài phần chờ đợi, nàng vẫn nhớ rõ, lúc trước Nhạc công tử đã nhìn qua hướng nàng, hơn nữa, hình như người hắn nhìn chính là mình.

Cái này... nếu hắn chọn chính là mình, liệu lão công có ghen hay không đây?

Nam Trừng len lén liếc Lam Tiêu một cái, mà ánh mắt Lam Tiêu lúc này vẫn còn trên người Nhạc công tử, căn bản là hắn cũng không có chú ý tới nàng.

Lam Hiên Vũ thì là vẻ mặt hiếu kỳ, căn bản không biết rõ đây là có chuyện gì.

Khi ánh mắt Nam Trừng quay lại trên đài thì nàng lập tức có loại cảm giác trái tim muốn ngừng đập, bởi vì Nhạc công tử đang nhìn về hướng nàng.

Hắn, hắn đang nhìn ta sao? Lúc này, tâm tình của Nam Trừng đã níu chặt.

Mà ánh mắt của Nhạc công tử cũng đã ngừng lại.

Còn lần này, Nam Trừng gần như đã có thể cảm nhận được tròng mắt màu lam trong suốt kia, lại còn nhìn mình chằm chằm! Cái này, cái này. Chẳng lẽ, chẳng lẽ thật sự là ta?

Sau đó, Nhạc công tử động thân.

Hắn chậm rãi mà bước về phía trước, đi đến cuối sân khấu, trong tiếng kinh hô của khán giả, hắn liền như vậy nhảy xuống từ trên khán đài, sau đó liền hướng tới phía Nam Trừng mà đi.

Không có biện pháp hít thở, không có biện pháp hít thở a! Nam Trừng rất nhanh nắm chặt hai tay, phản ứng đầu tiên của nàng là quay đầu nhìn về phía Lam Tiêu ""Lão công, nếu như là ta... ngươi..."

Lúc này Lam Tiêu cũng phát hiện ra thứ không bình thường, bởi vì Nhạc công tử vậy mà đi tới phía bọn họ. Tất cả khán giả đều đưa tay muốn chạm đến hắn, nhưng không biết vì cái gì mà ai cũng không thể tiếp cận hắn trong phạm vi một mét.

"Cái này... Cái này.... Ngươi..." Lam Tiêu cũng không biết nên nói cái gì nữa. Thế nhưng có chút kỳ quái là, đối mặt với Nhạc công tử, hắn lại không thể sinh ra được tâm tình ghen ghét, có lẽ là do vị Nhạc công tử này thật sự là quá anh tuấn a.

Tới gần, tới gần, thật sự tới gần rồi. Nam Trừng đã vì kích động mà đỏ bừng mặt, đây chính là Nhạc công tử nha!

Khoảng cách càng gần, nàng càng có thể cảm nhận được khí chất đặc thù trên người hắn một cách rõ ràng.

Hai mắt Nam Trừng đã không tự chủ được mà như tỏa ánh sáng.Mà theo việc Nhạc công tử tiếp cận, những người xung quanh cũng đều chăm chú mà nhìn tới hướng nàng, trong ánh mắt họ tràn đầy sự ghen ghét cùng không cam lòng, nhưng mà, đây là lựa chọn của Nhạc công tử a.

Gia đình Lam Hiên Vũ ngồi ngay tại hàng thứ hai, cho nên rất nhanh Nhạc công tử đã tới. Rốt cuộc, khi hắn đi tới bên người Nam Trừng, nàng đã vô thức mà đứng lên. Ở chỗ này, chỉ có mỗi mình là nữ thôi a!

"Cảm ơn." Nhạc công tử khẽ gật đầu với Nam Trừng, sau đó... hắn liền bước ngang qua trước người Nam Trừng.

Nam Trừng ngây dại, những người chung quanh cũng ngây dại.

Nam Trừng đột nhiên hiểu ra, một tiếng cám ơn kia, hình như là cảm ơn mình đứng lên nhường đường cho hắn, dù sao thì không gian giữa mỗi hàng ghế đều có hạn đấy.

Thế nhưng bên cạnh mình không còn ai là nữ mà! A? Không phải hắn muốn cho Lam Tiêu lên đài với hắn chứ? Chẳng lẽ người Nhạc công tử muốn lựa chọn không phải nữ sao?

Đúng lúc này, nàng phát hiện Nhạc công tử dừng lại bên cạnh mình, sau đó hắn cúi người, mỉm cười nói: "Có thể mời ngươi giúp ta lên đài diễn không?"

Nam Trừng quay đầu nhìn lại, lập tức hôn mê rồi.

Mục tiêu của Nhạc công tử lại không phải Lam Tiêu, mà là một người nàng vẫn một mực không để ý đến, Lam Hiên Vũ. Vì dáng người của Lam Hiên Vũ thấp bé, gần như cả người hắn đều bị hàng ghế phía trước chắn lại, từ trên đài thậm chí rất khó nhìn thấy được hắn.

Lam Hiên Vũ cũng có chút sững sờ, sau đó nói: "Ngươi mời mẹ ta lên đi, mẹ ta rất là ưa thích ngươi đó." Hắn vừa nói vừa giơ ngón tay chỉ chỉ Nam Trừng.

Cảm giác hạnh phúc cực lớn đập vào mặt, lúc này Nam Trừng thật muốn đem nhi tử ôm lấy mà hôn hết sức.
Nhưng Nhạc công tử lại lắc đầu: "Không, ta chỉ muốn mời ngươi, có thể chứ?" Tròng mắt màu lam trong suốt của hắn chăm chú mà nhìn Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ ngẩn người, không biết vì cái gì, nhưng hắn lại phát hiện mình không có cách nào để cự tuyệt Nhạc công tử, hắn vô thức gật gật đầu. Nhạc công tử rất tự nhiên mà vươn tay bế Lam Hiên Vũ lên.

Trong nháy mắt Lam Hiên Vũ bị hắn ôm lấy đó, hắn chỉ cảm thấy có một loại cảm giác rất an toàn. Tuy rằng hắn cảm thấy Nhạc công tử rất lạ lẫm, nhưng đối với cái cảm giác an toàn này lại thấy đặc biệt thân thiết, tựa hồ chỉ có trên người Na Na lão sư mới cảm thụ qua.

Đối với Na Na lão sư, hắn có một cảm giác muốn chủ động thân cận, mà đối với Nhạc công tử trước mắt này hắn lại có một cảm giác đặc biệt an tâm.

Nhạc công tử nở nụ cười, trong nháy mắt này, phần u buồn kia của hắn tựa hồ cũng biến mất, đó là một vẻ tươi cười phát ra từ nội tâm. Sau đó, hắn khẽ gật đầu với Lam Tiêu cùng Nam Trừng, rồi cứ như vậy mà ôm Lam Hiên Vũ lên sân khấu.

Vừa rồi hắn nhìn không phải ta, vẫn luôn là Hiên Vũ sao? Mị lực của Hiên Vũ, thậm chí ngay cả Nhạc công tử cũng bị hấp dẫn sao? Nam Trừng có chút khó hiểu?

Đúng lúc này, bên người nàng truyền tới một thanh âm giễu cợt: "Xem ra, có vài người là đang suy nghĩ nhiều nha!"

Nam Trừng đột nhiên quay đầu, nàng hung dữ mà nhìn về phía Lam Tiêu: "Đêm nay, không, phải là một tuần, ngươi ngủ phòng khách."

"Ta..." Lam Tiêu bất đắc dĩ, lại cảm thấy càng thêm buồn cười rồi.

Lúc này, những người xem khác tự nhiên cũng đều thấy Nhạc công tử từ ôm một đứa bé lên từ thính phòng.

Cứ việc lúc này trong nội tâm những khán giả nữ đều nghĩ người hắn ôm phải là ta mới tốt, nhưng các nàng vẫn vô thức mà nhẹ nhàng thở ra, bởi vì ôm đứa bé vẫn tốt hơn nhiều so với việc hắn ôm một cô gái lên a.

Nhạc công tử ôm Lam Hiên Vũ tới khán đài, ngọn đèn chiếu rọi trên người bọn họ, Mà khuôn mặt của Lam Hiên Vũ cũng đã hiện ra trước mắt khán giả.

"Oa, Nhạc công tử rất biết chọn nha! Đứa bé này cũng rất đẹp nha!"

"Ồ? Các ngươi có phát hiện hay không, hắn có chút điểm giống với Nhạc công tử kìa. chẳng qua là màu tóc cùng màu mắt hơi khác. Thật sự là rất đẹp, nói không chừng khi hắn trưởng thành cũng soái giống Nhạc công tử a."

Nhạc công tử anh tuấn như vậy, thế nhưng tiểu Hiên vũ cũng tuyệt không chênh lệch, bị Nhạc công tử ôm vào trong ngực, hắn cũng không có chút cảm giác không tốt nào, nhìn qua giống như là người một nhà.

"Cảm ơn ngươi." Nhạc công tử mỉm cười mà nói với Lam Hiên Vũ. Hắn phát hiện, khi mình ôm lấy đứa bé này, trong nội tâm cảm thấy thập phần an ổn cùng hạnh phúc.

Tiếng âm nhạc vang lên, nhạc đệm được tạo ra vài ngày sau khi hắn hát ca khúc đó, nếu không thì buổi hòa nhạc thứ hai này cũng sẽ không bị trì hoãn vài ngày như vậy.

Tiếng âm nhạc vang vọng, toàn trường một lại lần nữa yên tĩnh trở lại. Nhạc công tử không có nhìn xuống khán đài, hắn chỉ là nhìn đứa nhỏ rất đẹp trong ngực mình.

Chương 78: Thúc thúc, ta thích ngươi

"Ngóng nhìn thời gian, ngóng nhìn đến lại là tâm linh của mình. Thời gian trong nháy mắt vung lên, nói không hết suy nghĩ nỗi buồn ly biệt."

Câu đầu tiên hắn hát thập phần nhu hòa. Ánh mắt của hắn không còn u buồn, mà là rất chăm chú, chăm chú nhìn đứa nhỏ trong ngực.

Lam Hiên Vũ nghe có chút mơ hồ, nhưng hắn cảm thấy ánh mắt của Nhạc công tử là cực kì chân thành, mà ở trong sâu thẳm đôi mắt màu lam kia, có vẻ như còn có sự bi thương không nói ra được.

"Thời gian trong hy vọng, thường thường đến từ trong lơ đãng. Có lẽ chỉ lập tức thoáng nhìn, liền làm cho lòng người ta chập chờn."

Nhạc công tử nở nụ cười, nụ cười của hắn hình như chỉ có lúc đối mặt đứa bé này mới xuất hiện.

Vẻ tươi cười ấm áp kia làm toàn thân Lam Hiên Vũ đều có loại cảm giác ấm áp.

Từ khi tỉnh lại, Lam Hiên Vũ vẫn luôn có cảm giác mỏi mệt, luôn cảm thấy đại não hỗn loạn đấy.

Nhưng giờ khắc này, trong tiếng ca của Nhạc công tử, loại cảm giác này lại dần dần biến mất, tư duy trở nên rõ ràng, càng hơn nữa là cảm giác tinh thần phấn khởi.

"Đó là thời gian trong quen thuộc, là không hiểu kêu gọi. Nó dẫn dắt đến ta, đi tìm kiếm hy vọng."

Thanh âm của Nhạc công tử nhẹ thêm vài phần, trong mắt khán giả thì đối với Nhạc công tử, hy vọng chính là đứa bé trong ngực hắn kia.

"Hy vọng tiến đến nhưng lại hơi có sợ hãi, muốn chạm đến nhưng lại sợ mất đi.

"Hy vọng tiến đến, mang đến chính là mừng rỡ cùng tương lai. Thời gian sẽ bổ sung năng lượng cho huy vọng ngay lập tức."

Tanh âm của Nhạc công tử càng trở nên du dương, nhưng có vẻ như sự u buồn của hắn lại lần nữa trở về.

"Hy vọng của ta đã đến, nhưng ta lại không biết giải quyết thế nào. Nhưng ta không dám đi đụng chạm, e sợ hy vọng phá diệt."

Tựa hồ Lam Hiên Vũ đã biến thành trân bảo của hắn, hắn không muốn, không đành lòng, không nguyện ý để cho thời gian tốt đẹp này cứ như vậy mà chấm dứt.

"Thời gian trong hy vọng! Xin ngươi bồi bạn ta, không nên rời bỏ ta mà đi, thà rằng vĩnh viễn không chính thức đem nó mở ra."

"Thời gian trong hy vọng! Xin ngươi nói cho ta biết, cuối cùng là vì sao? Vì cái gì cái kia phần quen thuộc dường như nguyên ở Viễn Cổ?"

Tiếng ca vang vọng, Lam Hiên Vũ cũng có chút đắm chìm trong đó rồi, hơn nữa, hắn mơ hồ cảm thấy cánh tay của Nhạc công tử ôm hắn thật chặt như sợ mất đi hắn vậy.

Một khúc chấm dứt, toàn trường yên tĩnh.Nhạc công tử cúi đầu xuống mà khẽ hôn lên trán Lam Hiên Vũ, hắn lẩm bẩm: "Thủ hộ thời gian, thủ hộ Lam Hiên Vũ ngây ngô đấy." không biết vì cái gì, lúc này trong cơ thể hắn tựa hồ có một cảm giác đặc biệt bộc phát lên, vòng xoáy mà Na Na thành lập trong cơ thể hắn đột nhiên kịch liệt xoay tròn, nhưng hai năng lượng màu vàng cùng màu bạc lại không còn bài xích lẫn nhau mà trở nên giao hòa. Lam Hiên Vũ rõ ràng cảm thấy hồn lực của mình đã tăng lên trong nháy mắt này.

Tiếng vỗ tay vang lên. Lần này, không có hoan hô, chỉ có tiếng vỗ tay.

Nhạc công tử tựa hồ là đang dùng bài hát này nói cho tất cả mọi người, chúng ta thủ hộ không chỉ là người yêu của mình, còn có người ngươig

Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi, quý trọng thời gian, quý trọng tất cả những thứ bên người.

Một ca khúc này, hôm nay lại bị hắn hát ra một hương vị khác.

Nhạc công tử đem Lam Hiên Vũ đưa về đến chỗ ngồi, nói: "Cảm ơn ngươi, tiểu bằng hữu, có thể nói cho ta biết ngươi tên là gì không?"

(oài, lão tam lẫn thật rồi, vừa mới câu trên nói thủ hộ cu Hiên Vũ xong mà câu dưới lại đi hỏi tên là thế nào a, bây hack tự bóp *** rồi, hahaha)

"Ta là Lam Hiên Vũ." Lam Hiên Vũ mở trừng hai mắt, "Thúc thúc, ta thích ngươi."

Nhạc công tử nở nụ cười: "Ta cũng rất thích ngươi, bởi vì ngươi đã cho ta hy vọng."

Không hề nghi ngờ, buổi hòa nhạc này đã thành công lớn, nhất là khi Nhạc công tử ôm Lam Hiên Vũ hát một ca khúc, đã để cho khán giả thấy được một mặt ôn nhu của hắn.
Lam Hiên Vũ cũng chính trong bài hát này mà khôi phục khỏe mạnh.

Mà phiền muộn duy nhất của cả nhà cũng chỉ có Lam Tiêu rồi, bởi vì từ đêm nay bắt đầu, hắn phải ngủ trên ghế sô pha liên tục một tuần...

...

Một tuần sau.

Trạng thái thân thể của Lam Hiên Vũ đã chuyển biến tốt đẹp, hắn lúc nhưng lúc này hắn lại gặp phải một vấn đề mới: Đến tột cùng là nên tiếp tục lưu lại phân viện Tử La thành hay vẫn tiến tới lớp thiếu niên năng động?

Nam Trừng hiển nhiên là không hy vọng nhi tử lại tiến tới lớp thiếu niên năng động đấy, bởi vì bọn họ không chỉ rất cần tiến về Thiên La Thành, hơn nữa bổn viện Thiên La học viện đã từng tạo ra tổn thương cho hắn. Ai có thể chắc chắn về sau sẽ không tái xuất hiện vấn đề giống như trước đây? Mô phỏng khoang thuyền đúng là vẫn còn có tai hại đấy.

Tại vấn đề này, suy nghĩ của Lam Tiêu cùng Nam Trừng sinh ra một ít khác nhau. Lam Tiêu cho rằng cần phải để cho nhi tử đi lớp thiếu niên năng động, bởi vì tài nguyên dạy học bất đồng, chất lượng nhất định sẽ có khác nhau, lớp thiếu niên năng động nhất định sẽ được tập trung toàn bộ tài nguyên tối ưu nhất của Thiên La học viện.

"Hiên Vũ, ngươi muốn đi lớp thiếu niên năng động không?" Nam Trừng hỏi.

"Mẹ, ta muốn đi." Lam Hiên Vũ không chút do dự mà đáp.

Lam Tiêu ở bên cạnh mỉm cười mà nhìn Lam Hiên Vũ, và quyết định cuối cùng của vợ chồng hắn là để cho chính Lam Hiên Vũ tự quyết định.

Nam Trừng có chút chưa từ bỏ ý định: "Vì cái gì muốn đi đây?"

"Vì bảo hộ mẹ nha!" Lam Hiên Vũ rất tự nhiên mà nói.

Nam Trừng ngẩn người, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì. Lam Hiên Vũ tiếp tục nói: "Nếu như ta có thể lợi hại như Na Na lão sư liền có thể bảo hộ mẹ rồi."

"Thật sự là đứa nhỏ tốt." Lam Tiêu tiến tới, một tay ôm lấy Lam Hiên Vũ bế lên. Mà lúc này Nam Trừng còn có thể nói cái gì đây? Lòng của nàng đã bị hắn hòa tan.

Cuối cùng, cả nhà thống nhất tư tưởng, quyết định dọn nhà! Bởi vì liên quan đến điều động công việc, cùng việc dàn xếp tại Thiên La thành, gia đình Lam Hiên Vũ dùng trọn vẹn nửa tháng mới đi đến Thiên La Thành, chỗ này đối với bọn họ mà nói là có chút lạ lẫm.

Nếu so sánh với Tử La thành thì riêng diện tích của Thiên La Thành đã gần gấp năm lần. Trung tâm du hành vũ trụ của nó là trong thành thị, hướng ra phía ngoài bức xạ, hình thành một hình sáu cạnh thật lớn, Thiên La Thành cũng vì vậy mà bị chia làm sáu khu vực lớn. Đây là nhờ sự xếp đặt thiết kế tốt từ lúc sơ kỳ của Thiên La thành.

Nghe nói, lúc trước người thiết kế rất lười, trực tiếp dùng màu sắc hồn hoàn mà phân sáu cái khu vực này, theo thứ tự là vùng bị tạm chiếm, hoàng khu, tím khu, hắc khu, hồng khu, cam khu.

Chương 79: Ký túc xá số 333

Nhưng sáu khu vực lớn của Thiên La Thành lục không hề giống hồn hoàn, màu sắc bất đồng không đại biểu cho việc không ngang cấp, lục đại khu vực là bình đẳng, chẳng qua là chúng có những công năng bất đồng.

Vùng bị tạm chiếm chủ yếu là khu sinh hoạt, khu cư trú, hoàng khu là s khu vực sinh sản, rất nhiều nhà xưởng đều được thành lập ở chỗ này, tím khu thì là khu vực giải trí, có các loại phương tiện giải trí, cửa hàng, rạp chiếu phim...

Hắc khu là khu chế độ quân nhân, cảnh vệ và quân đội của Thiên La Thành, thậm chí cả cảnh vệ và toàn bộ quân đội trọng yếu của Thiên La tinh cũng trú đóng ở khu vực này. Tình huống trong hắc khu thì tất nhiên dân chúng bình thường sẽ không biết.

Hồng khu chủ yếu là khu vực chính phủ, bên trong có những phương tiện nguyên bộ, các loại ngành chính phủ đều ở đây. Văn phòng của trưởng quan hành chính Đấu La liên bang tại Thiên La tinh cũng ở đây. Có thể nói, cơ cấu quyền lực cao nhất của Thiên La tinh đều trong khu vực này.

Mà cuối cùng, cam khu chính là khu vực học viện, các loại học viện trung cấp, cao cấp đều ở đây. Bởi vì giao thông tiện lợi, hơn nữa những học viện trung cấp, cao cấp hầu như đều thực hành chế độ trọ ở trường, cho nên những đệ tử của toàn bộ Thiên La Thành, thậm chí rất nhiều thành thị xung quanh đều tới trường ở đây.

Phân chia khu vực hợp lý làm cả Thiên La Thành ngay ngắn trật tự. Trong sáu khu vực lớn này tất nhiên cũng sẽ có sáu trung tâm lớn. Tựa như hắc khu với tư cách chế độ quân nhân, bên trong hoàn toàn tự cấp tự túc, quân nhân trừ phi chấp hành nhiệm vụ, nếu không họ sẽ không đi tới khu vực khác. Mà cam khu cùng xung quanh là tuyệt không cho phép xuất hiện chỗ ăn chơi đấy.

Sau khi gia đình Lam Hiên Vũ tới Thiên La Thành thì nơi bọn hắn vào ở chính là hồng khu, bởi vì Lam Tiêu cùng Nam Trừng đều được xem như nhân viên công tác của chính phủ, nhất là sau khi Lam Tiêu thăng chức, địa vị bọn hắn đã tăng lên rất nhiều, đã là thượng tá, hiện tại hắn được bổ nhiệm làm sở trưởng của phân viện sở nghiên cứu Cổ Hồn Thú Thiên La Thành.

Sau khi biết Lam Hiên Vũ đã khôi phục, Thiên La học viện lập tức phái người đến đây liên lạc, hơn nữa còn tìm chỗ kiểm tra thân thể tốt nhất cho hắn.

Thiên La học viện còn tỏ vẻ, tuy gia đình Lam Tiêu không tiếp nhận bồi thường nhưng tất cả chi tiêu của Lam Hiên Vũ trong tương lai sẽ do học viện chi trả, kể cả học phí cùng phí sử dụng các loại dụng cụ thiết bị, thậm chí là các phí dụng phân phối cho cơ giáp.

Việc này đối với cả nhà bọn họ mà nói, không thể nghi ngờ là đại hảo sự. Lam Tiêu rất rõ ràng, học phí của những học viện bình thường không đắt, trước kia, thậm chí trung cấp học viện là giáo dục bắt buộc và được miễn phí của liên bang, nhưng đến cao cấp học viện thì không còn giống nhau. Cao cấp học viện, nhất là những học viện liên quan tới Cơ Giáp và Hồn Đạo Khí, rất nhiều tài liệu đều phải do chính mình mua sắm, đó cũng không phải là số lượng nhỏ.

Lam Tiêu cũng đã từng cảm thấy rất thích thú đối với Cơ Giáp chuyên nghiệp, nhưng sau khi hiểu rõ hắn mới phát hiện, những đệ tử ghi danh học Cơ Giáp chuyên nghiệp kia đáng sợ đến cỡ nào, bọn hắn hoặc là siêu cấp thiên tài nhận được các loại học bổng, hoặc là cực giàu có, hoàn toàn tự trả tiền. Khi đó hắn đều không phù hợp với hai cái điều kiện này, cho nên mới không thể không buông tha cho Cơ Giáp chuyên nghiệp.

Hiện tại Thiên La học viện lại tỏ vẻ dù tương lai Lam Hiên Vũ học tập ngành nào thì học viện cũng đều chịu phí tổn cho hắn, cái này không thể nghi ngờ rằng họ đã cho Lam Hiên Vũ thêm rất nhiều lựa chọn, đồng thời cũng giúp gia đình Lam Hiên Vũ tiết kiệm một số tiền lớn.

Hết thảy dàn xếp cũng đã xong, sau khi Lam Tiêu cùng Thiên La học viện liên hệ tốt, lúc này mới mang Lam Hiên Vũ đến học viện báo danh.

Lớp thiếu niên năng động đã khai giảng từ hai tháng trước, không thể nghi ngờ, Lam Hiên Vũ tới đã chậm.
Bổn viện của học viện Thiên La rất khác với phân viện tại Tử La thành. Khi Lam Hiên Vũ đi vào cửa học viện đã cảm nhận được điểm này một cách rõ ràng.

Phân viện Tử La thành là ở trong một tòa nhà lớn, tuy những phương tiện và thiết bị bên trong cũng rất hoàn thiện, đủ để thỏa mãn việc dạy học hằng ngày, thế nhưng để so với bổn viện của Thiên La học viện thì còn chênh lệch nhiều lắm.

Bổn viện Thiên La học viện có cổng trường cực lớn, những học viên xúm lại phía tường quả thực như là đê đập. Từ đằng xa đã có thể thấy bên trong là lầu cao như rừng, quy mô của nó lớn hơn phân viện Tử La thành không biết bao nhiêu mà kể.

"Chúng ta đã đến. Hiên Vũ, về sau đây chính là chỗ học tập của ngươi, cũng có thể nói cái nhà thứ hai của ngươi." Mục Trọng Thiên mỉm cười nói.

Từ sáng sớm Mục Trọng Thiên đã tới nhà Lam Hiên Vũ mà đón hắn tới học viện.

Đệ tử bình thường đương nhiên sẽ không có tư cách này, nhưng tình huống của Lam Hiên Vũ quả thực là có chút đặc thù, học viện cũng vì bề ngoài coi trọng, hơn nữa, trong lòng Mục Trọng Thiên vẫn còn có áy náy nên hắn mới tự đến đây dẫn Lam Hiên Vũ đi nhập học.

Có nắm dẫn đường, tự nhiên tất cả mọi việc sẽ càng thêm trôi chảy.

"Trong học viện có ba khu vực là sơ cấp, trung cấp, cao cấp, diện tích rất lớn. Chỉnh thể số lượng lão sư của học viện chúng ta đứng đầu cả Thiên La tinh." Mục Trọng Thiên giới thiệu.
"Học viện chia làm ba tầng. Chúng ta tới cổng trường rồi, phía trước là sơ cấp học viện, dạy học, nghỉ ngơi, học tập, toàn bộ đều ở đây, tách khỏi hai khối còn lại. Phía sau là trung cấp học viện, diện tích của trung cấp học viện lớn gấp đôi sơ cấp học viện, bởi vì có một chút khoa mục dạy học cần những không gian rất lớn. Ở sau cùng là cao cấp học viện, diện tích của nó lại càng lớn hơn nữa, nó gấp mười lần diện tích của sơ cấp học viện cộng thêm trung cấp học viện, vì nó có cả hệ Cơ Giáp, hệ chỉ huy chiến hạm, cho nên nó cần có một không gian đầy đủ rộng lớn.

Mục Trọng Thiên giới thiệu học viện rất kĩ càng, hắn cũng không chỉ là nói cho Lam Hiên Vũ nghe, trên thực tế cũng là nói cho cả Lam Tiêu nghe đấy. Hắn chính là đang hướng Lam Tiêu tỏ vẻ, các ngươi để hài tử tới nơi này học tập là lựa chọn rất chính xác.

Hồn Đạo ô tô lái vào cổng trường, dừng trước lầu dạy học, Mục Trọng Thiên nói: "Quyền hạn của ta chỉ có thể lái xe đến đây. Lam tiên sinh, xin ngài yên tâm, ta nhất định sẽ chiếu cố Hiên Vũ thật tốt, vấn đề giống như trước tuyệt sẽ không xuất hiện lần nữa."

Lam Tiêu khẽ gật đầu, nói: "Vậy phiền toái ngài. Hiên Vũ, Chủ nhật ba sẽ tới đón ngươi về nhà."

"Tốt. Ba, Nếu ta nhớ ba mẹ thì gọi hồn đạo thông tin về được không?" Lam Hiên Vũ mang vẻ mặt đáng thương mà nói.

Ở Thiên La học viện, vô luận là đệ tử cấp bậc gì cũng phải trọ ở trường đấy, lớp thiếu niên năng động cũng là như thế, bình thường thì Chủ nhật mới có thể về nhà một ngày, nhưng nếu trong thời gian tập huấn thì chưa hẳn có thể trở về.

"Đương nhiên có thể." Lam Tiêu xoa đầu hắn.

Xuống xe, Lam Hiên Vũ ngẩng đầu mà nhìn lầu dạy học cao lớn trước măt, tường ngoài lầu dạy học là màu trắng, không có bất kì trang trí hoa lệ nào, làm cho người ta thấy một cảm giác nghiêm túc.

Sau khi hướng Lam Tiêu cáo biệt, lúc này hắn mới theo sau Mục Trọng Thiên đi vào lầu dạy học.

Có Mục Trọng Thiên cùng đi, việc báo danh, đăng kí và các thủ tục đều trở nên thập phần trôi chảy. Sau khi Lam Hiên Vũ nhận được đồng phục, Mục Trọng Thiên liền mang hắn đi xuyên qua Lầu Dạy Học Chính.

"Đằng sau là ký túc xá, chia làm hai khu vực, ký túc xá nam sinh cùng ký túc xá nữ sinh. Lúc này các học sinh hẳn là đều đang đi học. Ta mang ngươi đến ký túc xá trước, sau đó, từ xế chiều hôm nay ngươi sẽ bắt đầu chính thức đi học. Tất cả phân phối của lớp thiếu niên năng động các ngươi đều là tốt nhất."

Bên trong lầu ký túc xá là tường trắng sạch sẽ, mặt tường trắng dùng những miếng kim loại và lớp sơn màu trắng tạo cho người ta một cảm giác nghiêm túc mà lạnh như băng.

"Tầng này là của lớp thiếu niên năng động các ngươi đấy. Bình thường thì ký túc xá là sáu người một gian, nhưng lớp thiếu niên năng động các ngươi là ba người một gian

Chương 80: Nhập học

Lam Hiên Vũ lấy ra một đồ vật nhận được khi nãy, một thứ trông có vẻ giống đồng hồ, sau đó hắn chà nhẹ lên cửa phòng, cửa mở.

Lam Hiên Vũ chưa bao giờ ở qua trường học, với hắn mà nói, tất cả đều là tươi mới đấy.

Hắn đi vào ký túc xá, bên trong có ba cái giường cao, cần phải trèo bậc thang lên, phía dưới là bàn học, bên cạnh có ngăn tủ. Toàn bộ ký túc xá ước chừng có hai mươi mét vuông, rất sạch sẽ. Hai chiếc giường bên cạnh đều đã có đệm chăn, hiển nhiên là đã có người ở, chỉ có chiếc giường ngay lối ra vào là trống không.

"Ký túc xá của lớp thiếu niên năng động cùng những ký túc xá khác không quá giống nhau, tuy cũng chia ra ký túc xá nam nữ sinh nhưng đều ở chung một tầng. Đối diện là ký túc xá nữ sinh, các ngươi bên này là nam sinh. Ký túc xá của các ngươi rất giống ban phổ thông cấp sáu đấy. Giường cùng ngăn tủ phía ngoài đều là của ngươi. Cái đồ giống với đồng hồ đồ là dụng cụ thông tin, bên trong có tin tức chứng thực thân phận của ngươi, vô luận là quay về ký túc xá hay vào phòng học, hoặc khi sử dụng các loại khí cụ hay là đi nhà ăn ăn cơm, đều phải dùng đến nó.

Bởi vì tình huống của ngươi có chút đặc thù nên quyền hạn trong dụng cụ thông tin của ngươi tương đối cao, tất cả phương tiện của học viện đều miễn phí mở cửa đối với ngươi, kể cả cơm trưa. Đây là học viện đền bù tổn thất cho ngươi."

"Cảm ơn Mục lão sư." Lam Hiên Vũ đem dụng cụ thông tin đeo lên cổ tay. Đã có thứ này, cuộc sống của hắn trong học viện sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

"Ta giới thiệu cho ngươi tình hình trước mắt của lớp thiếu niên năng động một chút. Đây là lớp thiếu niên năng động đầu tiên của Thiên La học viện chúng ta, toàn bộ thành viên ba gồm mươi người, ngươi là người cuối cùng nhập học đấy. Bọn hắn cũng đã qua hai tháng tập huấn, đã có tiến bộ rất lớn. Tuy rằng ngươi nhập học muộn, nhưng căn cứ vào khảo thí lúc trước lão sư vẫn kỳ vọng vào ngươi rất cao."

"Lớp các ngươi, nam sinh là hai mươi người, nữ sinh mười người, Diệp Linh Đồng tới từ phân viện lúc trước của ngươi cũng ở trong đó. Buổi chiều ngươi sẽ lấy được thời khóa biểu, phải nhanh một chút đuổi kịp bộ pháp của mọi người. Hàng năm, lớp thiếu niên năng động đều có khảo hạch ba lần trở lên, một khi thành tích không hợp cách, hay bị tụt lại phía sau quá nhiều là sẽ có khả năng bị loại.

Dù sao thì lớp thiếu niên năng động này cũng là ngang hàng với lớp thiếu niên thiên tài của Lăng Thiên học viện đấy, tương lai, các ngươi sẽ tránh không được việc đại biểu học viện tham gia các trận đấu, bày ra thực lực của học viện. Học viện cũng hy vọng từ lần bắt đầu này của các ngươi, lớp thiếu niên năng động chúng ta có thể đánh cho vang thanh danh, trở thành tinh anh trong tinh anh của học viện."

"Hơn nữa, những thứ các ngươi được hưởng thụ đều là quy cách đãi ngộ cao nhất của học viện, điều này có nghĩa rằng các ngươi sẽ phải gánh vác trách nhiệm lớn nhất. Dựa theo kế hoạch của học viện thì tới khi các ngươi lên tới trung cấp, rất có thể sẽ đào thải qua một phần ba số người, lên tới cao cấp học viện, sẽ đào thải tới một nửa, cuối cùng chỉ có thể có mười người trở thành đệ tử hạch tâm chính thức cũng đã rất tốt. Cho nên, việc học tiếp theo sẽ phi thường gian khổ, ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."

"Vâng." Lam Hiên Vũ dùng sức gật gật đầu.

Ở cái tuổi này của hắn còn không hiểu nhiều cái gì là áp lực, đi tới nơi này, nhiều hơn nữa là cảm thấy mới lạ.

"Ngươi chỉnh đốn một lát đi. Về sau trọ ở trường, tất cả đều phải dựa vào chính mình, còn có, nên tạo quan hệ tốt với các đồng học, vì rất có thể tương lai vài chục năm nữa các ngươi cũng vẫn ở cùng một chỗ học tập, sinh hoạt."

"A, tốt."

Mục Trọng Thiên xoa đầu hắn, nói: "Giữa trưa ta lại đến dẫn ngươi đi ăn cơm."

"Cảm ơn lão sư."

Mục Trọng Thiên đi rồi, Lam Hiên Vũ tức thì tò mò mà đánh giá ký túc xá.
Hắn cất kỹ đồ đạc của mình trước tiên, sau đó đi xem hai cái bàn của hại bạn cùng phòng.

Trên mặt bàn bên trái bày biện năm sáu cái mô hình nhỏ, đều là Cơ Giáp, thoạt nhìn vô cùng tinh xảo, không chỉ có cơ giáp hình người, còn có cả cơ giáp hình thú.

Thấy những mô hình cơ giáp này, Lam Hiên Vũ không khỏi nghĩ tới hai mô hình kia của chính mình, vì vậy nắm đã âm thầm quyết định, đợi cuối tuần cũng phải đem mô hình đến bày trên mặt bàn của mình mới được.

Chiếc bàn phía bên phải có vẻ gọn hơn một chút, trên bàn chỉ có một chậu hoa nhỏ, bên trong mọc ra một đám xanh thực vật mơn mởn, lá cây hình tam giác, hai bên còn có gai ngược, vừa nhìn đã cảm thấy chạm vào sẽ rất đau.

Cái này chính là sở thích cỉa hai bạn cùng phòng sao!

Lam Hiên Vũ bò lên giường, đem đệm của chính mình trải ra. Khi hắn lên phía trên mới phát hiện, trên giường của hai bạn cùng phòng đều có màn, màn đã đem giường cách thành một không gian nhỏ, hơn nữa hai cái màn là giống nhau.

Hắn tìm kiếm qua trên giường một lát, quả nhiên có một cái cái nút. Ngay sau khi hắn đè xuống cái nút kia thì lập tức có màn bay lên, một mực gắn lên trần nhà, đem giường ngăn cách ra, chỉ để lại vị trí bậc thang thuận tiện ra vào.

Đừng nhìn cái màn này chỉ làm từ vải bố, nhưng nó lại cho người ta một cảm giác tư mật không tệ. Lam Hiên Vũ nhịn không được mà cảm thán trong lòng, học viện cân nhắc thật đúng là chu đáo a!

Hắn trải tốt đệm chăn rồi nằm xuống giường, cảm giác coi như không tệ.

Có lẽ là bởi vì quá thoải mái dễ chịu nên chỉ một lát sau Lam Hiên Vũ đã ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, Lam Hiên Vũ đột nhiên cảm thấy có vật gì đó đang đụng chính mình, hắn vô thức mà trở mình ngồi dậy, lại thấy một khuôn mặt béo mập cười tủm tỉm.

"Ngươi là bạn cùng phòng mới tới a? Ngươi mạnh khỏe chứ, ta là Tiền Lỗi, làm quen thoáng một lát. Ngươi ăn cơm đi, Mục Trọng Thiên lão sư vừa mới tới đây gọi ngươi đi ăn cơm, ta nói với hắn rồi, ta sẽ dẫn ngươi đi."

"A, a, ngươi mạnh khỏe, ta là Lam Hiên Vũ." Nghe thấy hắn nói là bạn cùng phòng, Lam Hiên Vũ vội vàng bò xuống từ trên giường.

Tiền Lỗi vỗ vỗ một bên chỗ nằm, cũng chính là cái mặt bàn bày cơ giáp kia kia, hắn nói: "Ta ngủ ở đây, Phong tử ngủ ở giường đó. Tên kia đói bụng quá, không có quay về ký túc xá mà trực tiếp tới nhà ăn rồi. Đi, chúng ta đi nhà ăn tìm hắn đi."

"Tốt!" Thấy Tiền Lỗi nhiệt tình như vậy, Lam Hiên Vũ cũng không khỏi lộ ra dáng vẻ tươi cười.

Nhà ăn không có bên lầu ký túc xá này mà là ở phía sau Lầu Dạy Học Chính. Khu vực dùng cơm của đệ tử lớp thiếu niên năng động cùng những học viên khác là tách ra đấy. Khi Lam Hiên Vũ đi theo Tiền Lỗi vào tới nhà ăn, một mùi thơm đập vào mặt, Lam Hiên Vũ lập tức nuốt xuống một nhụm nước miếng.

Từ khi đến Thiên La Thành, việc cung ứng những nguyên liệu nấu ăn cho Lam Hiên Vũ liền đã dừng, chỉ có thể dựa vào việc ăn đại lượng đồ ăn để chống đỡ cho tiêu hao của thân thể. Nhưng mới tiến vào phòng ăn này, hắn liền nghe thấy được một cỗ mùi vị quen thuộc, một cỗ thuộc về nguyên liệu quý hiếm.

Nguyên liệu nấu ăă quý hiếm tuy rằng cũng không phải đều tốt, nhưng mang đến năng lượng sung túc. Cái này làm thức ăn cho lớp thiếu niên năng động cũng coi như không tệ, khó trách phải tách khỏi những đệ tử bình thường, Lam Hiên Vũ thầm nghĩ trong lòng.

Nhưng Lam Hiên Vũ không biết là, vì bồi dưỡng lớp thiếu niên năng động này, Thiên La học viện đã phải rót xuống nguồn vốn gốc. Thật sự là bởi vì Thiên La học viện đã gặp một ít chuyện kích thích, cho nên mới đau nhức mà hạ quyết tâm bồi dưỡng một đám tinh anh nhân tài.

Không chỉ riêng Lam Hiên Vũ được miễn tất cả phí tổn, mà trên thực tế, tất cả học viên của lớp thiếu niên năng động đều được học viện chi trả cho đại đa số bộ phận chi tiêu. Học viện tập trung những tài nguyên tốt nhất chính là vì bồi dưỡng những nhân tài ưu tú nhất. Với tư cách nếm thử, học viện đã phân phối không ít kinh phí cho lớp thiếu niên năng động, về phần có thể tiếp tục bao lâu thì phải nhìn vào thành tích của lớp thiếu niên năng động đầu tiên này.

"Lam Hiên Vũ?" Còn chưa có tìm được chỗ ngồi, Lam Hiên Vũ đã nghe được một giọng nói hắn rất quen thuộc, nhưng hắn không nghĩ rằng mình sẽ nghe thấy.

Diệp Linh Đồng bước vài bước đã tới trước mặt Lam Hiên Vũ.

Hai tháng không thấy, có vẻ như Diệp Linh Đồng đã cao hơn một ít, đôi mắt to của nàng cũng càng trở nên sáng ngời rồi.

Sau khi thấy Lam Hiên Vũ, trong mắt của nàng tràn đầy sự vui mừng.

"Ngươi mạnh khỏe rồi nha?" Diệp Linh Đồng cao hứng nói.

.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau