CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Nhạc công tử đột nhiên rời đi

Cảm giác của Lam Hiên Vũ là mình tiến nhập vào một cái thế giới đẹn kịt, cái gì cũng đều nhìn không thấy, cái gì cũng không nghe thấy. Hắn không có cảm thấy thống khổ nhưng nội tâm lại tràn ngập sợ hãi. Thứ duy nhất hắn có thể mơ hồ cảm giác được là mình tựa hồ đang phi hành.

Trước mắt hắn đột nhiên sáng ngời, tầm mắt trở nên rõ ràng. Hắn kinh ngạc phát hiện, trước mắt là một cảnh tượng vô cùng kỳ dị. Hắn thấy phảng phất là mình quan sát từ bầu trời xuống, phía dưới mây mù mờ mịt, mà ở trong mây mù kia là từng hòn đảo lơ lửng trên không trung, kỳ dị mà rực rỡ.

Mà ở chung quanh hắn có rất nhiều sinh vật kì quái. Hắn không thấy mình là cái dạng gì, chỉ có thể mơ hồ thấy được quang mang nhàn nhạt đang phát ra từ thân thể mình. Mà những sinh vật kì quái bên cạnh này có rất nhiều con có chiều cao hơn trăm mét. Đó là Rồng sao? Hắn giật mình mà nhìn. Bọn chúng là nguyên một đám hình thể thon dài mà lại cực lớn, rất giống cự long trong truyền thuyết. Thế nhưng đây cũng quá nhiều a, nơi này có hàng trăm hàng ngàn đầu Cự Long, nhưng cũng có rất nhiều cự thú có hình thể giống với Cự Long.

Hắn không cảm nhận được khí tức của những cự thú này, cũng nghe không được thanh âm, mà nháy mắt sau đó, những cự thú này đều hướng xuống phương mây mù mà phi. Các loại quang mang màu sắc cũng bắn ra từ trong mây mù ngay sau đó, rất nhiều người nổi lên như nấm mọc sau mưa. Bọn hắn cũng đều là hình thể cực lớn, cầm trong tay các loại vũ khí mà chiến đấu với những dầu cự thú kia.

Quang ảnh trước mắt đột nhiên trở nên mơ hồ, Lam Hiên Vũ đã không cách nào nhìn rõ được nữa rồi, nhưng hắn cảm nhận được một loại tâm tình tràn ngập bi thương cùng phẫn nộ, còn nghe được một âm thanh long ngâm vô cùng to rõ. Không biết qua bao lâu thời gian, đột nhiên, những quang ảnh trước mắt lại một lần nữa trở nên rõ ràng, một đạo hào quang hồng sắc đã đến bên người hắn.

Một cảm giác sợ hãi khó có thể hình dung truyền đến, nháy mắt sau đó, hào quang màu đỏ kia lóe lên rồi biến mất, hai luồng quang mang vàng bạc đột nhiên nở rộ tại hai bên thân thể hắn

Lam Hiên Vũ muốn kêu to nhưng hắn lại không thể phát ra được chút âm thanh nào, hắn sợ hãi, không cam lòng, phẫn nộ, bi thương, các loại tâm tình lan tràn trong hắn.

...

Y viện Tử La thành, phòng trọng chứng giám hộ.

Nam Trừng vẫn luôn canh giữ bên ngoài phòng trọng chứng giám hộ. Trên thực tế thì bản thân phòng trọng chứng giám hộ luôn có cấp dưỡng cung ứng, căn bản là cũng không cần tới người canh chừng, nhưng Nam Trừng muốn mình phải ở lại chỗ này trông coi nhi tử, nàng thậm chí đã làm ngừng lương giữ chức.

Lam Tiêu vốn là đã thăng chức và phải tới Thiên La Thành công tác đấy, nhưng bởi vì tình huống này của Lam Hiên Vũ nên hắn lựa chọn lưu lại. Đối với bọn họ mà nói, Thiên La Thành là một cái thành thị lạ lẫm, hơn nữa, hiện tại Lam Hiên Vũ cũng không chịu được giày vò a.

"Tít tít, tít tít, tít tít!" tiếng cảnh báo chói tai đột nhiên vang lên. Nam Trừng bỗng nhiên cả kinh, nàng mãnh liệt đứng lên mà nhìn vào trong phòng.

trong phòng giám hộ, Lam Hiên Vũ đang nằm trên giường đột nhiên không ngừng run rẩy, một bên mặt của hắn hiện ra đường vân màu vàng, mà bên kia lại hiện ra đường vân màu bạc. "Bác sĩ, bác sĩ!" Nam Trừng thất kinh mà kêu to. Kỳ thật không cần nàng gọi, khi cảnh báo của phòng trọng chứng giám hộ vừa vang lên thì bác sĩ cũng đã chạy qua."Nhanh, chuẩn bị máy hỗ trợ tim. Đánh thuốc an thần, làm tốt điều khiển sóng não. Sóng não của hắn chấn động vô cùng kịch liệt." Lúc bày bác sĩ cũng là vẻ mặt ngưng trọng. Lam Hiên Vũ đã hôn mê hai mươi ngày rồi, tình huống như hắn mà còn xuất hiện dị thường thì rất có thể sẽ gặp phải tử vong.

Đứa bé này còn nhỏ như thế lại bị tai nạn như vậy, thầy thuốc nhân tâm, giờ khắc này, trong nội tâm người bác sĩ này cũng không tốt được chút nào. Sau khi thuốc an thần được đẩy vào, thân thể run rẩy của Lam Hiên Vũ dần bình tĩnh trở lại, nhưng đường vân màu vàng bạc trên mặt hắn cũng không có rút đi. nhất là tại mi tâm còn có quang mang nhàn nhạt như ẩn như hiện.

Bác sĩ cùng các y tá bận rộn nửa giờ, cuối cùng cũng đã có thể làm cho Lam Hiên Vũ bình tĩnh lại. Bác sĩ lại kỹ càng mà kiểm tra thân thể hắn một lần nữa, tất cả đều bình thường.

Sân thể dục lớn của Thiên La Thành.

Nhạc công tử với một thân hoa phục màu bạc. Hắn mang trên mặt một vẻ mỉm cười thản nhiên, ánh mắt u buồn, chẳng qua là một cái biểu lộ bình thường nhất của hắn nhưng lại tác động tới tâm của tất cả người hâm mộ.Người hâm mộ của hắn ngồi đầy sân thể dục lớn, mà trong đó có 80% là nữ. Họ như si mê mà huy động cánh tay của mình, phóng ra sự nhiệt tình của mình.

Quá đẹp trai xuất sắc rồi! Nhạc công tử thật sự là quá đẹp trai xuất sắc rồi! Hơn nữa, cảm giác nghe hắn hát tại hiện trường hoàn toàn khác khi nghe qua tiếp sóng. Trong tiếng ca của hắn có một loại mị lực khó có thể hình dung, làm cho tất cả người nghe đều hoàn toàn đắm chìm vào trong tâm tình của hắn, không tự chủ được mà rơi lệ, không tự chủ được mà nhớ lại chính mình.

“Thân ảnh của nàng sớm đã mơ hồ, phảng phất đã trải qua muôn đời luân hồi.Thanh âm của nàng dường như rõ ràng, đã từng vang vọng bao nhiêu lần bên tai.

Khí tức của nàng như lan như mài, dù là qua thiên thu muôn đời cũng như trước quanh quẩn bên ta.

Tay nàng mềm mại mà thon dài, nơi nàng tồn tại vĩnh viễn là bến cảng tốt nhất của ta.

Như cũ là một bài hát Niệm kia, Nhạc công tử đã hát qua vô số lần, thế nhưng mỗi một lần đều có thể tác động vào tâm mọi người, mỗi một lần đều biểu đạt sự tưởng niệm bất đồng.

Có vẻ như chính Nhạc công tử cũng đã hoàn toàn đắm chìm trong tiếng ca của chính mình. Mỗi khi hắn hát bài hát này thì chính hắn sẽ tiến vào một loại trạng thái đặc thù, hắn vẫn luôn mơ hồ cảm thấy như trong tính mạng của mình có một người cực kì trọng yếu đang kêu gọi chính mình.

"Ô...ô...n...g ——" đột nhiên, Nhạc công tử đang ca hát thì đột nhiên cau mày. Nháy mắt sau đó hắn trở nên ngây dại, tiếng ca dễ nghe cũng im bặt mà dừng, Nhạc vẫn tiếp tục, nhưng tiếng ca lại đình chỉ, những người bên dưới lập tức tỉnh táo lại, lộ ra vẻ ngạc nhiên.

"Thực xin lỗi, ta phải rời đi một lát." Nhạc công tử đột nhiên xoay người cúi đầu, sau một khắc, hắn đột nhiên bước tới trước một bước. Dưới tình huống tất cả mọi người không có nhìn rõ ràng, hắn đã hóa thành một đạo kim quang lóe lên rồi biến mất.

"Cái này..."

Tất cả đều ngơ ngác mà nhìn.

Đây là sắp xếp của bên chủ sự đấy sao? Nhạc công tử bay mất, nhưng lại nhanh như vậy? Đây là cái tình huống gì? trong lúc nhất thời, mọi người xì xào bàn tán, rất nhanh tình cảnh liền trở nên có chút hỗn loạn.

"Thỉnh mọi người giữ yên lặng, đây là Nhạc công tử đang chuẩn bị một phần kinh hỉ cho mọi người, một kinh hỉ của riêng Thiên La tinh."

Chương 72: Đường Nhạc cùng Lam Hiên Vũ

Buổi hòa nhạc như thế này là không có người chủ trì đấy, mà người vừa nói chính là Nhạc Khanh Linh đứng ở phía sau khán đài.

"Kinh hỉ?"

Với tư cách là đại biểu chủ sự của Thiên La tinh, (thôn trang xây dựng)? cảm thấy rất buồn bực, hắn không nhớ rõ hôm nay có cái kinh hỉ gì, nếu như có thì công ty quản lí của Nhạc công tử sẽ không cho hắn thêm tiền sao? Còn có, hắn cũng là một gã hồn sư, hơn nữa tu vi không thấp, nhưng hắn tự hỏi dù như thế nào mình cũng không có khả năng bay vèo một cái đi như Nhạc Công Tử nếu không dùng tới cơ giáp.

"Đại diện, cuối cùng là tình huống như thế nào đây? Nhạc công tử hắn đi nơi nào?" Thôn trang xây dựng vội vàng hỏi Nhạc Khanh Linh. Nhạc Khanh Linh sắc mặt nghiêm túc nói: " Đã nói là kinh hỉ cho tất cả thì sao có thể sớm nói cho ngươi? Chờ một lát a, Nhạc công tử cần có thời gian chuẩn bị."

Đã có câu nói kia của nàng, khán giả dưới đài lập tức trở nên an tĩnh hơn rất nhiều. Kinh hỉ? Nhạc công tử sẽ mang đến kinh hỉ như thế nào đây? Những buổi hòa nhạc trước của hắn cho tới bây giờ còn chưa bao giờ xuất hiện qua kinh hỉ a! Lần này sẽ có thay đổi gì đây?

Khán giả rất chờ mong, kia dù sao cũng là Nhạc công tử của bọn họ a!

...

Y viện Tử La thành.

Nam Trừng mệt mỏi ngồi ở ngoài phòng trọng chứng giám hộ. Tình huống của Lam Hiên Vũ cuối cùng cũng đã ổn định lại rồi, tất cả đều đã bình thường, điều này làm cho tinh thần của nàng buông lỏng được rất nhiều. Cuối cùng cũng không phải tin tức xấu nhất, đối với nàng mà nói thì giờ cái này cũng đã thỏa mãn.

Về phần kỳ tích, hiện tại nàng đã không còn dám chờ mong quá nhiều, trong lòng nàng, chỉ cần nhi tử có thể còn sống là tốt rồi. Bác sĩ đã từng nói qua, nếu quan sát hắn tại phòng trọng chứng giám hộ một tháng mà còn không có tỉnh lại là sẽ chuyển hắn tới phòng bình thường, về sau dựa vào người nhà kêu gọi có lẽ cũng sẽ có khả năng tỉnh lại.

Nam Trừng cũng đã chuẩn bị tốt, nàng quyết định về sau mỗi ngày sẽ đều ở bên cạnh nhi tử, mỗi ngày kêu gọi hắn, nàng tin tưởng mình nhất định có thể đánh thức hắn.

Nàng đã rất mệt rồi, nhưng là vừa mạnh mẽ chống đỡ không ngủ. Nàng nghĩ thầm, hôm nay nhi tử xuất hiện một lần dị thường, vạn nhất sau nửa đêm lại có chuyện gì thì sao đây? Gần đây áp lực của Lam Tiêu cũng rất lớn, trước hết không nên nói cho hắn, đêm nay cứ trong con ngay ở chỗ này là được. Vuốt vuốt hai gò má có chút cứng ngắc của mình, Nam Trừng miễn cưỡng làm cho mình thanh tỉnh vài phần, ngồi thẳng thân thể. Nhưng nàng thật sự là quá mỏi mệt rồi, nhất là trên tinh thần, thế cho nên chỉ sau một lát nàng đã không thể chống cự mà ngủ gật trên ghế.

Ngay khi nàng vừa ngủ, một đạo thân ảnh màu vàng đột nhiên lặng yên không một tiếng động mà xuất hiện ở trong phòng trọng chứng giám hộ.

Người này có một đầu màu lam tóc rối tung ở sau ót, khi hắn tiến vào trong phòng trọng chứng giám hộ thì tất cả thiết bị giám sát và điều khiển đều trở nên không nhạy, tựa như trên người hắn có một loại từ trường đặc thù vậy. Đường Nhạc ngơ ngác đứng ở trước giường, hắn có chút không rõ vì cái gì chính mình lại xuất hiện ở chỗ này.

Ngay tại lúc hắn vừa mới biểu diễn khúc Niệm, trong tối tăm tựa hồ có một cỗ lực lượng đặc thù dẫn hắn đến nơi này. Mà sau khi tới đây hắn liền thấy đứa bé nằm ở trên giường này. Nằm ở nơi đó, Lam Hiên Vũ đặc biệt yên tĩnh, khuôn mặt tuấn tú có chút tái nhợt, một mái tóc ngắn màu đen, trên người thì hợp với các loại dụng cụ, nhìn qua hắn yếu ớt như vậy.

Thế nhưng khi Đường Nhạc nhìn đến hắn thì lại có một loại cảm giác rất đặc biệt, có vẻ như mình và hắn có cái gì đó ràng buộc lấy nhau. Hắn nhìn qua có chút quen thuộc. Vì cái gì lại có cảm giác quen thuộc đây? rõ ràng đây là lần đầu tiên mình thấy đứa bé này a. Ánh mắt Đường Nhạc có chút ngốc trệ, nhưng hắn hoàn toàn có thể khẳng định cái kia chính là một loại cảm giác quen thuộc. Hắn vô thức nâng tay, nhẹ nhàng mà vuốt ve hai má Lam Hiên Vũ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lam Hiên Vũ có chút lạnh buốt. Khi Đường Nhạc chạm đến khuôn mặt nhỏ nhắn kia thì tâm của hắn bỗng nhiên run rẩy. Tâm thái vẫn luôn thập phần bình tĩnh như nước hồ thu dường như bị ném vào một cục đá, nổi lên rung động, trong nội tâm hắn bị xúc động rồi.Đứa bé này ngã bệnh sao?

Đường Nhạc có chút đau lòng mà chính hắn cũng không hiểu, bàn tay nhẹ nhàng mà đặt ở trên trán Lam Hiên Vũ, quang mang kim sắc nhàn nhạt chậm rãi lan tràn ra từ tay hắn mà tiến vào cơ thể Lam Hiên Vũ. Sau một lát, lông mày Đường Nhạc cũng cau lại. Hắn cảm nhận được vòng xoáy kia trong cơ thể Lam Hiên Vũ, cũng cảm nhận được trạng thái hôn mê sâu của hắn lúc này.

Sau khi thoáng suy nghĩ, hắn đem đặt hai tay phân biệt đặt tại trán và bụng Lam Hiên Vũ, trong khảnh khắc đó, kim sắc quang mang liền bao lấy thân thể Lam Hiên Vũ. Nhiệt độ cơ thể Lam Hiên Vũ bắt đầu dần tăng lên, thời gian dần qua, mặt ngoài làn da của hắn dần đường vân màu vàng nhàn nhạt, thân thể hắn cũng theo đó mà chấn động nhẹ.

Trong hai mắt Đường Nhạc là kim quang lập loè, tản mát ra một cỗ khí tức uy nghiêm. Trong cơ thể Lam Hiên Vũ nguyên vốn là hai cỗ năng lượng kim, ngân đang dao động, nhưng khi bị cỗ khí tức uy nghiêm này ảnh hưởng thì đều rút lui xuống. Hai tay Đường Nhạc xoa nhẹ một chút lên người Lam Hiên Vũ, mỗi một lần xoa Lam Hiên Vũ đều run rẩy nhẹ một lát.

Cuối cùng, khi hắn thu hồi hai tay thì trong mắt cũng toát ra vẻ suy tư, có vẻ như càng thêm mê võng. Hắn vung tay phải lên, một đoàn kim quang nhu hòa tràn vào trong cơ thể Lam Hiên Vũ. Lập tức, hai gốc Lam Ngân Thảo trong hai lòng bàn tay của Lam Hiên Vũ sinh dài ra.

Chính là Kim văn Lam Ngân Thảo cùng ngân văn Lam Ngân Thảo.

Khi thấy Lam Ngân Thảo, Đường Nhạc như bị điện giật vậy, toàn thân hắn kịch liệt chấn động, hắn vô thức mà nâng hai tay của mình. Cũng là hai gốc dây leo sáng long lanh lóe ra quang mang lam kim sắc chui ra từ lòng bàn tay của hắn.

Đây là...

"Tít tít tít, tít tít tít" Đúng lúc này, hồn đạo thông tin trên cổ thay hắn trên cổ tay hắn đột nhiên vang lên, Đường Nhạc cau mày lại, lúc trước vì hắn vẫn luôn phi hành với tốc độ cao nên hồn đạo thông tin không tiếp được tín hiệu, lúc này hắn đã dừng lại mới có tín hiệu."Khanh Linh, làm sao vậy?" Đường Nhạc nhàn nhạt hỏi.

"Làm sao vậy? Ngươi còn hỏi ta làm sao vậy! Ngươi có phải điên rồi hay không hả, ném hai vạn tên mê ca nhạc tại hiện trường? Ngươi có chút ý thức trách nhiệm nào không vậy? Ngươi, cuối cùng là chuyện gì xảy ra? Ngươi đi tới nơi nào? Ngươi chạy nhanh về đây cho ta, như thế nào bay đi thì bay về như vậy cho ta. Nếu không thì tình cảnh không thể chỉnh đốn được nữa, ngươi thì cũng xong, ngươi có biết hay không?"

Tiếng gào của Nhạc Khanh Linh đã làm cho Đường Nhạc không tự chủ được mà giơ chiếc hồn đạo thông tin ra khỏi tai mình, lông mày hắn cau lại.

"Ừm, đã biết."

"Cái gì gọi là đã biết? Lúc nào ngươi mới trở về a? Ta đã nói với khán giả rằng ngươi muốn cho bọn hắn một cái kinh hỉ thì bọn hắn mới chịu an tĩnh lại. Nhưng cái này đã tới nửa giờ rồi, ngươi lại vẫn không trở về thì sẽ thật sự xong!"

"Đã biết." Đường Nhạc dập máy.

Hắn nhìn Lam Hiên Vũ nằm ở trên giường thật sâu, sau đó lại nhẹ nhàng mà sờ lên hai má trắng nõn của hắn, kim quang lóe lên, hắn biến mất ngay trong phòng.

Thiên La Thành.

Đã hơn nửa giờ rồi, kinh hỉ đâu? Kinh hỉ ở nơi nào a?!

Đám khán giả đã bắt đầu xao động bất an rồi, mà hiện tại vẫn chưa ai thấy chút bóng dáng nào của Đường Nhạc. Bên chủ sự vừa mới phải xuống phát bánh mì cùng nước cho tất cả khán giả, lúc này mới khiến chúng tâm tình bọn họ ổn định hơn một chút, nhưng cũng chỉ được một lát đám khản giả lại bắt đầu nôn nóng rồi.

"Muốn chúng ta đợi tới khi nào nữa đây hả?"

"Chủ sự, cho chúng ta một lời giải thích, Nhạc công tử đâu? Nhạc công tử ở nơi nào?"

"Đúng đấy, nhanh bảo Nhạc công tử đi ra nha! Chúng ta là mua phiếu đấy. Vậy mà một ca khúc cũng không có hát xong, ít nhất cũng có thể hát ba lượt “Niệm” a. Hiện tại cái này tính thế nào đây?!"

Mặt Nhạc Khanh Linh đã trướng đến đỏ bừng, hiện tại, bên người nàng đang bị vây đầy người của bên chủ sự. Không thể nghi ngờ, tất cả mọi người đều hướng về nàng mà đòi người.

"Đại diện Nhạc, cái này là không được đó a! Đây chính là hai vạn tên khán giả đó. Nếu như Nhạc công tử không xuất hiện nữa chỉ sợ sẽ dẫn phát sự kiện quần thể, đây là việc ai cũng không chịu nổi đấy. Nhạc công tử bây giờ đang ở đâu, ngươi phải nói cho ta một câu đi chứ"

Chương 73: Ca khúc mới 《Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi》

Nhạc Khanh Linh rất muốn nói rằng mình cũng không biết hắn ở đâu, thế nhưng nàng không thể. Nếu bên phía chủ sự cũng bị rối loạn thì thật sự là Đường Nhạc đã xong. Nàng lại một lần nữa gọi hồn đạo thông tin cho Đường Nhạc nhưng lại không gọi được, lại giống với lúc hắn vừa mới bay đi. Hiện tại nàng đã không biết phải làm gì cho đúng.

"Chúng ta muốn Nhạc công tử đi ra. Nhạc công tử không ra thì liền trả vé, bồi thường gấp mười lần." Không biết là ai hô một câu, lập tức tâm tình của các khán giả đều trở nên nôn nóng.

Mà cho tới bây giờ bên chủ sự cũng chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy. Tại hiện dưới loại tình huống này, chúng mê ca hát cũng đã ở vào cuồng bạo trạng thái, hầu như không có khả năng bình tĩnh trở lại. Coi như là Nhạc công tử bây giờ trở về cũng chỉ sợ vẫn có vấn đề, dưới đài thậm chí đã xuất hiện những thanh âm nhục mạ hắn.

"Quá không chịu trách nhiệm rồi, đi lần này chính là bốn mươi phút, định biến chúng ta thành cái gì đây?"

"Đùa nghịch lớn! Đây là trò đùa nghịch lớn!"

Các loại âm thanh không hài hòa vang lên ở giữa sân, sắc mặt của Nhạc Khanh Linh đã bắt đầu trở nên trắng xám, Đường Nhạc thật sự muốn xong rồi sao? Bọn hắn cùng công ty ký hợp đồng, xuất hiện loại việc xấu này là sẽ phải trả giá bồi thường kếch xù đó a!

Cho dù nàng có bán chính bản thân mình cũng không bồi thường nổi, chẳng lẽ sẽ phải nhờ gia tộc ra mặt? Thế nhưng gia tộc căn bản là không để ý tới mình. Cuối cùng phải làm sao cho phải? Như thế nào mới có thể giải quyết tốt hậu quả đây?

"Thời gian, là lịch sử đôi mắt, ngóng nhìn tương lai vô tận"

Đúng lúc này, một thanh âm dễ nghe đột nhiên vang lên, không có bất kỳ nhạc đệm gì, thế nhưng khi tiếng ca này vang lên thì tất cả âm thanh huyên náo lại im bặt một cách kỳ lạ. Tất cả khán giả đều nghi ngờ mà nhìn về hướng âm thanh kia phát ra.

"Thủ hộ thời gian, chính là thủ hộ tương lai. Thủ hộ thời gian, chính là để cho tương lai trở nên không còn không biết giải quyết thế nào."

Tiếng ca lại vang lên, dưới tình huống không có bất kỳ nhạc đệm gì mà làm rung động lấy tâm linh của mỗi người.

Một đạo thân ảnh từ từ hạ xuống từ trên trời, từng đám dây leo màu lam như thủy tinh xuất hiện giữa không trung, khí tức sinh mệnh vô cùng nồng đậm dần khuếch tán, đem trọn cái sân bãi thành một mảnh màu lam nhạt.

Đám dây leo rất có trật tự mà xoay tròn, giống như một cái dù cực lớn đang từ từ rơi xuống. Dưới sự bao trùm của khí tức sinh mệnh nồng đậm, tâm tình nôn nóng của những khán giả dần bình phục lại. Mà trong đám dây leo kia, Đường Nhạc lại hạ xuống với một thân trang phục bạc lộng lẫy.

“Dây leo bay múa, thủ vệ lấy khí tức của nàng.

Ngóng nhìn thời gian, ngóng nhìn đến lại là tâm linh của mình.

Thời gian trong nháy mắt vung lên, nói không hết suy nghĩ nỗi buồn ly biệt.

Thời gian trong hy vọng, thường thường đến từ trong lơ đãng.

Có lẽ lập tức thoáng nhìn liền làm cho lòng người chập chờn.

Đó là thời gian quen thuộc, là sự kêu gọi không hiểu.Nó dẫn dắt đến ta, đi tìm kiếm hy vọng.

Hy vọng tiến đến, lại hơi có sợ hãi, muốn chạm đến, lại sợ mất đi.

Hy vọng tiến đến, mang đến chính là mừng rỡ cùng tương lai.

Thời gian, sẽ đem năng lượng cho hy vọng.

Hy vọng của ta đã đến, có lẽ ta đã không cần mê mẫn.

Nhưng ta không dám đi đụng chạm, e sợ hy vọng phá diệt.

Thời gian trong hy vọng a! Thỉnh nàng bồi bạn ta, không nên bỏ ta mà đi, thà rằng vĩnh viễn không đi, chính thức mà đem nó mở ra.

Thời gian trong hy vọng a! Thỉnh nàng nói cho ta biết, nàng nghiên cứu vì cái gì? Vì cái gì mà phần quen thuộc kia dường như lại ở Viễn Cổ?...”

Thanh âm chậm rãi dừng lại, không có nhạc đệm, từng đám dây leo trôi nổi trong không trung dần hóa thành từng điểm tố quang mà rơi xuống, mang đến hương thơm, chạm tới nội tâm xao động của mỗi người.

"Thực xin lỗi, đã để cho mọi người phải đợi lâu. Nhất thời xúc động, một đoạn thời gian chuẩn bị, một đầu ca khúc mới “thời gian trong hy vọng” này, tặng cho các ngươi." Đường Nhạc chậm rãi khom người mà hành lễ với khán giả. Mà lúc này, tất cả vẫn còn đang đắm chìm trong tiếng ca.
Ca khúc mới, thì ra là ca khúc mới!

Có lẽ đây là lần đầu tiên Đường Nhạc nói nhiều lời như vậy trong một buổi hòa nhạc!

Hắn đem ca khúc mới tới cho Thiên La Thành.

Trong nháy mắt này, tất cả sự bất mãn trong lòng những khán giả đều tan thành mây khói, còn dư lại chỉ có kinh hỉ cùng niềm tự hào thỏa mãn khó có thể hình dung.

Giá trị, đợi bao lâu cũng rất có giá trị. Đây chính là ca khúc mới của Nhạc công tử a! Là bài hát thứ hai của hắn. Hơn nữa, nếu để so với ca khúc thứ nhất “Niệm”, thì cái đầu “thời gian trong hy vọng” này càng làm cho lòng người sung sướng, nó dường như giảng thuật về thủ hộ thời gian chính là thủ hộ hy vọng.

"Hôm nay, đã đến nơi đây, ta hy vọng mỗi người các ngươi đều có thể thủ hộ thời gian, thủ hộ lấy người mình muốn."

Đường Nhạc lần nữa khom mình hành lễ, quay người hướng về phía trên bục mà đi.

Toàn trường yên lặng trọn vẹn mười giây, không biết là ở đâu vang lên tiếng vỗ tay đầu tiên, nhưng chỉ nháy mắt sau đó, tiếng vỗ tay giống như thủy triều trào lên vậy.

"Nhạc công tử, chúng ta muốn thủ hộ ngươi!"

"Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi!"

"Nhạc công tử, thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi!"

Trong lúc nhất thời, vạn chúng hoan hô, thanh âm chỉnh tề đồng nhất, tình cảnh trở nên nhiệt liệt chưa từng có.Chỉ với hai câu nói của Nhạc công tử và một đầu ca khúc mới, lập tức đã làm nghịch chuyển một cục diện không thể nghịch chuyển rồi. Một gã khán giả lôi kéo lấy người ngồi bên mình mà nói: "Vừa rồi nàng nói muốn trả vé kia mà? Nàng để cho ta đi. Nàng bán cho ta tấm đó, ta trả giá gốc cho nàng, như thế nào đây?"

"Ngươi nghĩ hay quá nhỉ. Ta muốn giữ lại, đợi Nhạc công tử ra đĩa nhạc ta còn muốn đi tìm hắn, rồi hắn sẽ viết cho ta "Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi". Thật đẹp, thật sự là quá động lòng người rồi! Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi, Nhạc công tử, ta nhất định sẽ thủ hộ ngươi một đời đấy."

Đám nhân viên công tác đứng sau đài chủ sự đều đã trợn tròn mắt, ban đầu bọn hắn đều đã tuyệt vọng, một buổi hòa nhạc mà ca sĩ lại bỏ đi gần một giờ, đây chính là một buổi hòa nhạc có mấy vạn người a! Một khi không khống chế được sẽ là hậu quả không ai chịu nổi. Bọn hắn căn bản là không nghĩ tới thế cục này còn có thể nghịch chuyển, nhưng vào lúc này, Nhạc công tử trở về, hát một ca khúc, lại đem toàn bộ cục diện hoàn toàn thay đổi.

Trên thực tế, tổng cộng hắn mới chỉ có hát được một bài rưỡi trong cả buổi hòa nhạc a! Loại buổi hòa nhạc kỳ lạ thế này chỉ sợ đây là lần đầu tiên. Nhưng người ta lại thành công ngăn cơn sóng dữ, chẳng những trấn an được khán giả, thậm chí còn làm cho người ta cảm động đến rơi nước mắt.

Lúc này đừng nói bên chủ sự, mà ngay cả Nhạc Khanh Linh cũng đã vô cùng khiếp sợ. Ca khúc mới, hắn vậy mà ra ca khúc mới rồi? Hắn vừa mới mất tích, là vì đi ghi ca khúc mới sao? Nếu là như vậy thì tất cả đều rõ ràng rồi.

Quá dễ nghe, thật sự là quá dễ nghe, một đầu ca khúc tràn đầy hy vọng. Hơn nữa, có vẻ như hắn còn mang tới cho khán giả một câu khẩu hiệu sau khi kết thúc bài hát, một câu chỉ thuộc về Nhạc công tử, “thủ hộ thời gian thủ hộ nàng”, thật đẹp a! Nhiều khán giả như vậy mà đều muốn thủ hộ Nhạc công tử sao?

Chương 74: Thức tỉnh

Những khán giả rất lâu vẫn chưa chịu rời đi, đều ở lại mà hô lớn lấy khẩu hiệu đầy nhiệt tình. Không hề nghi ngờ, cái này mặc dù là một buổi hòa nhạc rất kì lạ nhưng tuyệt đối là một buổi hòa nhạc thành công. Đường Nhạc ngồi yên ở trong phòng nghỉ phía sau khán đài, thật sự là bài hát vừa rồi ngay nhạc đệm cũng chẳng có, chẳng qua là hắn hát theo tâm tình ngẫu hứng lúc đó mà thôi.

Mà lúc này, thứ hắn đang hồi tưởng trong đầu vẫn là đứa bé có chút quen thuộc kia.

Đứa bé kia đến tột cùng là ai? Vì cái gì mình đang ở một tòa thành thị cách xa hắn mà vẫn có thể cảm nhận được nỗi thống khổ của hắn, cứ như vậy được triệu hoán đến bên cạnh hắn? Khí tức của đứa nhỏ này thật sự là rất quen thuộc a! Nhưng tại sao mình vẫn nhớ không nổi. Đường Nhạc có chút thống khổ mà nhíu mày, hắn nghĩ mãi mà vẫn không rõ đây vì cái gì. Từ khi tỉnh lại ở bờ biển hắn liền không nhớ nổi sự tình trước kia rồi, chẳng lẽ đứa bé kia có quan hệ gì với mình sao?

"Đường Nhạc, quá tuyệt vời! Ngươi biết không? Tất cả khán giả đều điên cuồng vì ngươi! Đầu ca khúc mới này thật sự là quá tuyệt vời. Tất cả mọi người vẫn đang hô lớn "Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi" đấy." Nhạc Khanh Linh kích động mà bước tới. Đường Nhạc ngẩng đầu nhìn nàng: "Khanh Linh, từ Thiên La Thành tới hướng hướng tây bắc chừng một nghìn cây số là thành thị gì?"

Nhạc Khanh Linh sững sờ mà đáp: "Hẳn là Tử La thành a."

"Ừm." Đường Nhạc khẽ gật đầu, "Vậy lần này chúng ta có sắp xếp lưu diễn tại Tử La thành không?"

Nhạc Khanh Linh nói: "Đương nhiên là có a! Tử La thành cũng là một thành trọng yếu của Thiên La tinh mà."

Đường Nhạc suy nghĩ một chút rồi nói: "Có thể hay không ưu tiên sắp xếp lần này, ta nghĩ muốn tới đó trước."

"A, cái này ta cần thương lượng với bên chủ sự một chút. Có điều... Đường Nhạc, ngươi hôm nay là có chuyện gì vậy? Ngươi bay đi như vậy là làm sao làm được? Rõ ràng ngươi không phải hồn sư mà!" Đây mới là nghi hoặc lớn nhất của Nhạc Khanh Linh.

Chính nàng là hồn sư nhưng vẫn không thể phi hành. Hơn nữa, tốc độ của Đường Nhạc lúc đó lại rất nhanh, thật là hồn sư có thể làm được đấy sao? Không phải Cơ Giáp Sư?

"Chỉ là chướng nhãn pháp đánh lừa thị giác mà thôi. Ta chỉ đi sáng tác bài hát, ngươi đừng hỏi nữa." Đường Nhạc thản nhiên nói.

Biểu lộ của Nhạc Khanh Linh có chút cổ quái, nàng đột nhiên bắt lấy cánh tay của Đường Nhạc, hồn lực lưu chuyển mà hướng trong cơ thể hắn tìm kiếm. Nhưng Đường Nhạc cùng người bình thường không có gì khác nhau.

"Thật là không có hồn lực a! Chướng Nhãn pháp lợi hại như vậy sao? Ngươi học được từ lúc nào vậy?" Nhạc Khanh Linh truy vấn.

Đường Nhạc nói: "Bí mật."

Nhạc Khanh Linh im lặng, nàng rất quen thuộc với tính cách của Đường Nhạc, những thứ hắn không muốn nói thì dù có hỏi thế nào cũng không được.

Sáng sớm, khi luồng ánh sáng mặt trời đầu tiên chiếu xuống Tử La thành, Nam Trừng cũng là tỉnh dậy từ trong cơn mê ngủ. Nàng rùng mình một cái, vội vàng đứng lên mà thì thào lẩm bẩm: "Đáng chết, làm sao lại ngủ ở đây? Hiên Vũ..."Nàng nhanh chóng quay lại mà nhìn về phía phòng trọng chứng giám hộ. Lam Hiên Vũ vẫn như trước nằm ở trên giường bệnh, nhìn qua cũng không có thay đổi gì. Mấy ngày nay Nam Trừng cũng đã học được cách nhìn một ít dụng cụ rồi. Nàng nhìn thoáng qua những số liệu trên những thiết bị đó, cũng không có biến hóa gì lớn. Nàng thở một hơi dài nhẹ nhõm, cuối cùng cũng buông lỏng được vài phần, vuốt vuốt đỉnh đầu có chút đau, trên mặt lộ ra một nét cười khổ.

Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi a...

Đột nhiên, nàng nhìn thấy Lam Hiên Vũ đang nằm ở đó lại giống như động đậy một chút. Nam Trừng ngẩn người, sau đó cười khổ nói: "Ta xuất hiện ảo giác rồi sao?"

Nhưng vào lúc này, nàng phát hiện Lam Hiên Vũ lại động đậy một lát nữa,tay phải hắn vẫn ở dưới giường thì lúc này đột nhiên đặt lên bụng, hiện tại vẫn còn sờ trên bụng. Nam Trừng lập tức mở to hai mắt mà nhìn, sau đó nàng mừng rỡ kêu to: "Bác sĩ! Bác sĩ mau tới!"

Khi bác sĩ đi đến phòng bệnh thì Lam Hiên Vũ đã đặt cả hai tay lên trên bụng rồi.

"Động đậy đã chứng minh hắn có cảm giác rồi, đây không phải là hiện tượng bình thường, Có lẽ không bao lâu nữa hắn sẽ tỉnh lại." Bác sĩ cũng rất hưng phấn mà nói.

Nam Trừng thấp giọng hỏi: "Bác sĩ, nếu như con ta tỉnh lại thì hắn có thể khôi phục bình thường không?"

Bác sĩ nói: "Cái này còn không rõ ràng lắm, phải xem phản ứng sau khi tỉnh của hắn. Bởi vì là đại não bị thương, mà rất có thể chính là ý thức hải như lời của các hồn sư, cái này không phải ta có thể giải thích được rồi. Hoàn toàn chính xác là rất có thể sau khi tỉnh sẽ xuất hiện di chứng, hy vọng di chứng sẽ không quá nghiêm trọng."

" ừm." Nam Trừng dùng sức gật đầu, có thể tỉnh lại là được, dù sao vẫn tốt hơn so với người sống thực vật."Mẹ." Lam Hiên Vũ giật giật bờ môi, hắn suy yếu mà hô một tiếng.

"Hiên Vũ!" Nam Trừng lập tức kích động tới mức toàn thân run rẩy lên, sau đó nàng liền thấy Lam Hiên Vũ khó khăn mà mở hai mắt.

Ý thức của Lam Hiên Vũ lúc này vẫn còn có chút mơ hồ, hắn mơ hồ nhớ rằng, khi mình sợ hãi nhất thì hình như có một đạo kim quang sáp nhập vào ý thức của mình. Đạo kim quang kia bảo vệ lấy hắn, hơn nữa còn tiêu trừ tất cả ảo cảnh, lại cho hắn cảm thấy đặc biệt an toàn, sau đó hắn liền nghe được giọng nói của Nam Trừng.

"Mẹ." đồng tử Lam Hiên Vũ dần co rút lại, cặp mắt to xinh đẹp kia cũng bắt đầu dần có thần thái.

"Hiên Vũ." Nam Trừng nhịn không được muốn nhào tới nhưng lại bị bác sĩ vội vàng ngăn cản. Nhân viên chăm sóc nhanh chóng tiến tới, bắt đầu kiểm tra cho Lam Hiên Vũ.

"Mẹ, con đói." Lam Hiên Vũ có chút suy yếu mà nói.

Nam Trừng lập tức nín khóc mỉm cười, nói: " Tên tiểu tham ăn này, Đói bụng là tốt rồi, mẹ sẽ đi làm cơn cho ngươi, làm đồ ăn thích nhất cho ngươi.."

"Mẹ." Lam Hiên Vũ nhìn Nam Trừng mà cười cười.

Nửa giờ sau.

Sau khi kiểm tra qua nhiều hạng mục, rốt cuộc Lam Hiên Vũ đã được chuyển dời đến phòng bệnh thông thường. Đúng vậy, hắn đã tỉnh lại, hơn nữa trước mắt còn không có dấu hiệu xuất hiện bất kỳ di chứng nào. Điều này không thể nghi ngờ là một tin vô cùng tốt. Nam Trừng đơn giản mà cho Lam Hiên Vũ uống chút cháo, sau đó gọi Lam Tiêu tới cùng nhi tử rồi lại vội vàng về nhà nấu cơm cho Lam Hiên Vũ.

"Hiên Vũ, có cái gì không thoải mái không?" Lam Tiêu khẽ hỏi.

Lam Hiên Vũ lắc đầu, nói: "Không có, con rất tốt. Ba, con thấy rất nhiều quái thú a, hình thể chúng rất lớn, nhỏ nhất cũng phải dài tới trăm thước, bọn chúng chiến đấu với rất nhiều người khổng lồ, đặc biệt đáng sợ."

" Ừm. Hẳn là do ngươi đã bị trúng tinh thần trùng kích của Tam Nhãn Ma Viên, nên sau đó sinh ra phản ứng." Lam Tiêu suy nghĩ một chút rồi nói: " Chỉ cần hiện tại ngươi không có chỗ nào không thoải mái là tốt rồi, nghỉ ngơi thật tốt đi. Hiện tại cũng không nên điều động hồn lực, khôi phục thân thể cho thật tốt trước đã."

Lam Hiên Vũ tỉnh lại, không thể nghi ngờ là vạn hạnh trong bất hạnh rồi. Lam Tiêu cũng mơ hồ đoán được, cái này cũng là vì Lam Hiên Vũ khác hẳn với thường nhân, nếu như đổi Lam Hiên Vũ thành một người bình thường có cùng cấp bậc hồn lực như vậy thì chỉ sợ mô phỏng khoang thuyền cũng không vào nổi.

Chương 75: Vé vào cửa buổi hòa nhạc

Trước đó đã phải nằm trên giường bệnh hơn một tháng, thân thể Lam Hiên Vũ tất nhiên là sẽ có chút suy yếu đấy, nhưng lượng cơm ăn của hắn vẫn không có giảm chút nào. Ba ngày sau, hắn cũng đã khôi phục tuyệt đại bộ phận thể lực, bắt đầu không nằm yên nổi nữa rồi.

Viện trưởng cùng các sư phụ đều đã đến xem qua hắn, sau khi xác nhận hắn không có việc gì thì tất nhiên là tất cả đều vui vẻ.

Thu Vũ Hinh cũng đã nói việc hắn trúng tuyển lớp thiếu niên năng động cho hắn biết, nhưng hiện tại thì Lam Tiêu cùng Nam Trừng hiển nhiên là không muốn để cho nhi tử phải nghĩ quá nhiều về những thứ này, chờ hắn khôi phục triệt để rồi hãy nói.

"Mẹ, con muốn xuất viện a." Nam Trừng đã không nhớ nổi đây là lần thứ mấy Lam Hiên Vũ đòi nàng như vậy.

Nam Trừng tức giận nói: "ở lại vài ngày đi. Ngươi còn cần phải điều dưỡng tốt hơn nữa, dù sao cũng hôn mê lâu như vậy đấy."

Lam Hiên Vũ nói: "Thế nhưng ở nhà cũng có thể điều dưỡng a! Hơn nữa ở nhà so với ở đây tốt hơn nhiều. Mẹ, con không muốn ở lại bệnh viện."

"Được rồi, được rồi. Mẹ đến hỏi bác sĩ, nếu như bác sĩ đồng ý để ngươi xuất viện thì ngươi liền có thể xuất viện." thực ra thì Nam Trừng đã sớm hỏi qua rồi, dựa theo bác sĩ kiểm tra thì đúng thật là Lam Hiên Vũ đã có thể xuất viện, nhưng nàng một mực lo lắng nên mới để hắn ở lại đây thêm vài ngày.

Đúng lúc này, hộ sĩ đẩy cửa vào, cầm trong tay một cái túi giấy.

"Nam phu nhân, đây là bưu kiện của các ngươi." Hộ sĩ đem túi giấy đưa cho Nam Trừng, nói: "Có điều cái bưu kiện này có chút kỳ quái, chỉ viết dãy số phòng trọng chứng giám hộ của Hiên Vũ lúc trước, không có ghi tên."

"Hả? Chẳng lẽ là do Thiên La học viện gửi đến hay sao?" Nam Trừng nhíu mày, sau đó xé bưu kiện, lấy ra đồ vật bên trong.

Đó là ba trương tạp phiến dày, mỗi tấm đều có tới cỡ nửa bản ghi, phía trên có thiếp vàng lạc ấn, chế tác vô cùng hoa lệ, hơn nữa còn có dấu ấn chứng thực thân phận.

"Vé vào cửa buổi hòa nhạc của Nhạc công tử!" Hộ sĩ đột nhiên hét lên một tiếng, sau khi nàng kêu ra tiếng mới ý thức tới việc chính mình thất thố, nhưng ánh mắt nàng nhìn về phía Nam Trừng đã thay đổi hoàn toàn. Nam Trừng cũng có chút ngẩn người, vé vào cửa buổi hào nhạc của Nhạc công tử? Tình huống như thế nào đây? Đây chẳng lẽ là Lam Tiêu mua? Thế nhưng Lam Tiêu cũng không có nói với nàng chuyện này a!

"Oa, thật lợi hại! Còn giống như là vé vào hàng phía trước. Nam phu nhân, ngươi là thế nào mà mua được vậy? Ngươi biết không? Mấy ngày nay, tất cả khán giả mê ca hát tại tất cả những thành phố lớn Thiên La tinh đều muốn điên cuồng, bởi vì Nhạc công tử hát đầu ca khúc mới trong buổi hòa nhạc đầu tiên tại Thiên La tinh, cái bài hát kia là siêu cấp êm tai đấy. Khán giả Thiên La Thành thật sự là quá hạnh phúc rồi! Tiếp theo chính là Tử La thành chúng ta, hình như là đêm mai a. Vé vào đã bán hết từ mấy tháng trước rồi, như thế nào mà bây giờ ngươi vẫn còn có thể bắt được vé vào cửa vậy?"

Nam Trừng cũng rất buồn bực: "Ai gửi đến đây vậy? Có thông tin gì không?"

Hộ sĩ lắc đầu: "Không có tin tức của người gửi kiện, là loại bưu kiện che giấu tất cả. Nhưng vô luận là ai gửi đến thì cũng tuyệt đối là đại hảo sự a! Đây chính là buổi nào nhạc của Nhạc công tử đó nha!"

Nhịp tim của Nam Trừng cũng có chút gia tốc, nàng ưa thích Nhạc công tử đã không phải một ngày hay hai ngày rồi. Mà từ khi Nhạc công tử xuất đạo đến nay nàng vẫn chú ý tới hắn, nhưng muốn nói tới việc nhìn buổi hòa nhạc thì cho tới bây giờ nàng cũng không nghĩ tới, bởi vì vé vào của buổi hòa nhạc rất là đắt. Không nghĩ tới mộng tưởng lại thực hiện được nhanh như vậy, hiện tại lại có ba tấm vé xuất hiện ở trước mặt nàng.

"Mẹ, là Nhạc công tử sao?" Lam Hiên Vũ tò mò hỏi.
"Ừm, là đây. Không biết là ai hảo tâm như vậy, lại đưa chúng ta vé vào cửa. Tốt rồi, trước hết mẹ phải đi làm thủ tục xuất viện cho ngươi đã."

"Vâng."

Lam Hiên Vũ thuận lợi xuất viện, tất cả nhìn qua cũng đã trở về quỹ đạo, mà chuyện cả nhà hắn gặp phải đầu tiên chính là buổi hòa nhạc của Nhạc công tử.

"Hiên Vũ, tình huống thân thể bây giờ của ngươi có thể đi xem buổi hòa nhạc không?" Nam Trừng có chút bận tâm mà nhìn nhi tử.

Lam Hiên Vũ nói: "Mẹ, có thể đấy, ta rất tốt. Ta chính là hồn sư đó nha!" Hắn vừa nói vừa nâng nâng tay trái. Hắn không có đem ngân văn Lam Ngân Thảo phóng xuất ra, mà lại trực tiếp tại ngưng tụ ra một cây băng chùy.

"Vậy được rồi. thật sự là mẹ rất vui, có thể đi xem buổi hòa nhạc của Đường Nhạc nữa nha." Nam Trừng cười thỏa mãn nói. Trải qua hơn một tháng dày vò, nhi tử thật vất vả mà khôi phục lại rồi, nàng cũng đã có thể buông lỏng rất nhiều, hơn nữa lại có thể tới xem buổi hòa nhạc của Nhạc công tử nên tâm tình của Nam Trừng đã tăng vọt rất nhiều.

Lam Hiên Vũ hì hì cười một tiếng: "Mẹ, vậy là mẹ thích Nhạc công tử hơn hay là thích ba hơn đây?"

Nam Trừng mà gõ lên đầu Lam Hiên Vũ: "Đương nhiên là..."

Lam Tiêu từ bên ngoài tiến đến thăm dò, vẻ mặt cảnh giác mà nhìn nàng.

"Ưa thích ba ngươi nhiều hơn một chút rồi. Nhạc công tử là thần tượng, không phải người yêu. Thần tượng là dùng để thưởng thức, người yêu mới là dùng để yêu đấy." Nam Trừng khẽ cười nói.
Lúc này Lam Tiêu mới hài lòng quay về.

Nam Trừng hướng nhi tử làm cái mặt quỷ, chính mình lại nở nụ cười.

Buổi hòa nhạc của Nhạc công tử tại Tử La thành.

Khoảng cách bắt đầu buổi hòa nhạc còn có hai giờ, bên ngoài đã là muôn người đổ xô ra đường. Không chỉ là những người có vé vào cửa, mà còn có rất nhiều người không có mua vé cũng phải tới xem thế nào.

Gia đình Lam Hiên Vũ đỗ xe ở cách bãi đỗ khá xa rồi đi bộ tới, bởi vì người thật sự là quá đông, lái xe tới đây quả thực là có chút khó khăn.

"Thật sự là phiền toái a! Trừng Trừng, lần sau chúng ta đừng tới xem tận mắt như vậy nữa được không?" Lam Tiêu có chút bất đắc dĩ mà nhìn một đám người không thể trông thấy phần cuối.

Nam Trừng quay đầu trừng mắt hắn một cái: "Ta yêu thích tới như vậy mà ngươi còn không ủng hộ sao?"

Lam Tiêu giang tay ra mà nói: " Nhưng một chút yêu thích ta cũng không có."

Nam Trừng nói: "thứ ngươi yêu thích chính là ta cùng nhi tử, có chúng ta ngươi còn muốn yêu cái gì nữa"

"...Ngươi thắng!"

Xếp hàng tuyệt đối là một việc rất khổ sở, may mắn là bên chủ sự của buổi hòa nhạc vẫn rất có kinh nghiệm về phương diện duy trì trật tự, nên quá trình vào vẫn là vô cùng thuận lợi. Thật vất vả mới đến phiên gia đình Lam Hiên Vũ, Nam Trừng đem phiếu vé đưa tới.

Nhân viên công tác tiếp nhận phiếu vé rồi nhìn thoáng qua, hắn kinh ngạc mà nói: "Cái phiếu vé này của ngươi không đúng rồi a!"

Nam Trừng sững sờ, nàng vội la lên: "Không đúng? Như thế nào không đúng? Rõ ràng viết là vé vào cửa buổi hòa nhạc nha!" Trong nội tâm nàng đột nhiên nghĩ đến một khả năng, cái này không phải là có người cố ý gây trò đùa dai chứ? Bọn hắn đã phải xếp hàng rất lâu mới đến lượt đấy, cái này nếu là trò đùa thì thực là quá ghê tởm.

"Cái phiếu vé này của ngươi không phải kiểm phiếu ở chỗ này. Đây chính là vé khách quý, có thông đạo chuyên môn kiểm phiếu không cần xếp hàng. Để ta dẫn mấy vị qua đó." Nhân viên công tác kính cẩn nói. Nhạc công tử bây giờ đã là minh tinh chạm tay có thể bỏng, người có thể có được vé khách quý buổi hòa nhạc của hắn thì hẳn không phải là người bình thường.

Sau khi gã nhân viên này dặn dò đồng nghiệp tiếp tục kiểm vé thì vội vàng đi phía trước mà dẫn đường, mang theo gia đình Lam Hiên Vũ đi tới một phương hướng khác. Nam Trừng có chút không rõ, vé khách quý? Vé khách quý bao nhiêu tiền kia mà? Không đúng, hình như có tiền cũng mua không được a. Lại có người cho mình vé khách quý? Điều này thật sự là thật bất khả tư nghị.

“Liệu phải là bổn viện Thiên La học viện vì đền bù tổn thất mà cho hay không?" Lam Tiêu nghĩ tới một khả năng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau