CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Trận chiến mở màn

Từ một vạn năm trước, hoặc thời đại xa xưa hơn nữa thì thứ mà tất cả hồn sư phải học tập đều có liên quan tới hồn thú. Bởi vì tại thời điểm đó chỉ có hiểu rõ Hồn Thú mới có thể có phương hướng lựa chọn hồn hoàn tốt nhất.

Mà tới một vạn năm gần đây thì hệ thống hồn linh đã không ngừng hoàn thiện, hơn nữa nhân loại cùng Hồn Thú đã chung sống hoà bình, chỉ có nhân viên nghiên cứu chuyên môn mới có thể đi nghiên cứu tri thức về Hồn Thú, thí dụ như Lam Tiêu.

Từ lúc Lam Hiên Vũ còn rất nhỏ Lam Tiêu đã thường xuyên cho hắn nhìn một ít sách về Hồn Thú, thường xuyên kể cho hắn về tri thức liên quan tới hồn thú như kể chuyện xưa, cho nên, nếu so sánh với những người bạn cùng lứa tuổi thì Lam Hiên Vũ hiểu rõ hơn nhiều, dù sao hắn cũng có một người cha là nhân viên nghiên cứu Hồn Thú.

Bởi vậy, khi hắn núp bên cạnh tảng đá, thấy được con hồn thú phát ra cái âm thanh "Hồng hộc" kia thì phản ứng đầu tiên của hắn là thở dài một hơi.

Đó là một con hồn thú có hình thể cực lớn, chiều cao ước chừng năm mét, chiều rộng cũng chừng một thước tám, đầu cực lớn, cái đuôi lại rất nhỏ, một đôi mắt dài ở hai bên đầu, lúc này nó đang chậm rãi mà đi tới hướng con sông nhỏ.

Là Thôn Mã!

Đây là một loại hồn thú hình thể khổng lồ, lực lượng kinh người, nhưng cũng là một loại hồn thú có tính cách đặc biệt ôn hòa. Cho dù có một ít hồn thú nhỏ chơi đùa bên người chúng cũng sẽ không phát giận. Hơn nữa, bọn chúng là dạng hồn thú ăn cỏ, thích nhất nước, tốc độ du động trong nước của nó thậm chí còn nhanh hơn khi chạy trên đất bằng.

Bởi vì hình thể cực lớn, lực lượng kinh người, làn da mặt ngoài lại đặc biệt dày nên Thôn Mã cũng không có thiên địch. Cho dù là những hồn thú cường đại hơn chúng rất nhiều cũng ít khi tìm đến bọn chúng gây phiền toái, bởi vì trên người Thôn Mã có rất nhiều ký sinh trùng, ăn chúng lại càng dễ dàng đau bụng.

Đầu thôn mã này hình thể lớn như vậy, coi như là không có nghìn năm tu vi thì cũng hẳn là phải có tám trăm năm tu vi.

Trong nội tâm Lam Hiên Vũ âm thầm phán đoán.

Đây cũng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Hồn Thú, mặc dù là trong thế giới giả tưởng nhưng hắn vẫn vô cùng hưng phấn.

Con thôn mã to lớn kia chậm rãi đi đến bờ sông, nó mở ra cái miệng rộng mà uống vài ngụm nước, sau đó chậm rãi bước xuống lòng sông mà ngâm cả thân hình khổng lồ của mình vào trong nước.

Lam Hiên Vũ ngồi xổm bên tảng đá mà cười híp mắt nhìn Thôn Mã. Thực có ý tứ đây, nghe ba đã từng nói qua, hình như cấp bậc du lịch cao nhất chính là đi tới hai hành tinh Hồn Thú, có điều lại tốn rất nhiều tiền mới có thể. Chờ tới khi mình trưởng thành kiếm được tiền, nhất định phải đi Hồn Thú tinh xem một chút, nhất định sẽ rất thú vị.

Nghe nói, hai khối Tinh Cầu kia, một gọi Long Hoàng tinh, một lại gọi Long Vương tinh. Không biết chỗ đó sẽ là cái dạng gì nữa đây, chỗ đó thật sự sẽ có Cự Long sao? Nghĩ đến những thứ này, Lam Hiên Vũ liền không hiểu mà hưng phấn lên.

Đúng lúc này, trong cơ thể hắn không khỏi nóng lên, làm cho hắn lập tức bừng tỉnh từ trong hưng phấn. Ngay sau đó, một hồi gió mạnh từ phía sau lưng kéo tới.Lúc này, cho dù là các sư phụ đang quan sát biểu hiện của học viên cũng không khỏi nhíu mày. Các sư phụ đều biết, đứa nhỏ rất dễ nhìn đang ngồi cười ngây ngô mà xem thôn mã kia, chỉ sợ sắp bị loại bỏ rồi. Thế nhưng Lam Hiên Vũ hoàn toàn đưa lưng về phía nguy hiểm lại làm ra một phản ứng làm bọn hắn kinh ngạc.

Hắn đột nhiên nhào về phía trước, nhìn qua giống như là sắp ngã xuống, tay phải hắn khẽ chống xuống mặt đất, thân thể chuyển sang bên cạnh, mũi chân phải đặt lên trên mặt đất mà đạp một cái, hắn hoàn thành một cái chuyển hướng ngay khi tai nạn sắp xảy ra, một cái bắn ngang mà ra.

Sau một khắc, một đạo hắc ảnh nhào vào nơi hắn đứng lúc trước, để lại mười đạo dấu vết thật sâu trên mặt đất.

Lam Hiên Vũ thuận thế đứng lên sau cái nhào lộn, hắn hoảng sợ mà hướng sau lưng nhìn lại. Những động tác hắn vừa mới làm hoàn toàn là phản ứng của bản năng, là bộ pháp lúc trước cùng Na Na mỗi ngày luyện tập truy đuổi.

Na Na đã từng nói qua, bộ pháp này của hắn miễn cưỡng có thể xem như tiểu thành rồi, đã muốn rất tốt, nhưng vẫn phải không ngừng gia tăng độ thuần thục, tăng lên hồn lực. Trong những ngày Na Na rời đi này, Lam Hiên Vũ một ngày cũng không có nhàn nhã qua. Sau khi trải qua vài vụ việc kia thì hắn đã trở nên đặc biệt cố gắng, vô cùng muốn sớm ngày tiếp cận tới hai mươi cấp hồn lực, sau đó là có thể đi tìm Na Na lão sư. Dãy số thông tin mà Na Na lưu lại Nam Trừng cũng đã điều tra qua, phải cần ở Thiên Đấu Tinh mới có thể liên hệ với nàng, nói cách khác, bọn hắn nhất định phải đi tới Thiên Đấu Tinh mới được.

Nam Trừng đã đáp ứng hắn, tới khi hồn lực của hắn đạt tới hai mươi cấp nàng sẽ dẫn hắn đi Thiên Đấu Tinh một chuyến, đi tìm Na Na. Mà sau khi Lam Hiên Vũ nhận được cái hứa hẹn này thì sao có thể không cố gắng đây! Hắn luôn ước gì sớm chút đi tìm Na Na lão sư đây.

Cho nên, nếu so với lúc trước thì bộ pháp này của hắn đã càng phát ra thuần thục rồi. Đương nhiên, lần này hắn có thể tránh đi như vậy cũng có quan hệ rất lớn với cái cảm giác cơ thể nóng lên kia. Hắn mơ hồ biết, việc này hẳn là có quan hệ cùng Kim văn Lam Ngân Thảo, thứ kim văn Lam Ngân Thảo đặc biệt am hiểu là bảo vệ lấy chủ nhân của nó.

Lúc này hắn mới nhìn thấy rõ, cái kia thứ đột nhiên vô thanh vô tức tập kích hắn là một đầu Sói. Toàn thân con sói này hiện lên màu xanh sẫm, chung quanh thân thể nó có hào quang vặn vẹo, có chút hư ảo. Chiều cao của nó chừng hai mét, hình thể hơi gầy, không tính là quá lớn, một đôi mắt màu ám lục nhìn qua thập phần rợn người, cái đuôi rủ xuống ở sau lưng, lúc này nó đang âm thầm chậm rãi hướng tới gần Lam Hiên Vũ.
Cái này là...

Lam Hiên Vũ lập tức nhớ tới một loại Hồn Thú.

U Minh Lang!

Lúc này, trong lòng hắn trừ sợ hãi còn có chút may mắn. Hắn cảm thấy may mắn vì mình đã cùng ba học qua một ít tri thức về hồn thú.

U Minh Lang..... U Minh Lang là hồn thú sống bầy đàn a!

Hắn nhanh chóng quay lại nhìn. Quả nhiên, hai đầu u minh lang khác chui ra ngay sau đó, chúng đang vô thanh vô tức mà tới gần phía hắn.

U Minh Lang cũng không phải loại hồn thú đặc biệt cường đại gì, nhưng bọn chúng có một loại năng lực thiên phú gọi là U Minh Chi Quang.

U Minh Chi Quang ngoài việc có thể giúp cho bọn chúng gia tốc còn có thể giảm mức độ tổn thương của công kích vật lý, trong hồn thú cũng là tương đối bình thường.

Thế nhưng bình thường cũng chỉ là tương đối, Đối với một đứa nhỏ tuổi thật mới chỉ có bảy tuổi như Lam Hiên Vũ thì lại không chút bình thường rồi nha!

Làm sao bây giờ? Đối mặt ba đầu U Minh Lang, Trong lòng Lam Hiên Vũ đang nghĩ đến đối sách.

Từ U Minh Chi Quang trên người chúng là hắn có thể nhìn ra, ba đầu U Minh Lang này chỉ sợ đều là trăm năm cấp bậc, mình lại chỉ có mười bốn cấp hồn lực, khẳng định ứng phó không được, có lẽ phải là một hồn sư trên ba mươi cấp mới có thể tương đối thong dong mà ứng đối với chúng.

Chạy? Chạy kiểu gì đây, làm sao có thể chạy nổi một đám U Minh Lang có sở trường là tốc độ? Nếu Na Na lão sư biết ta phải đối mặt tình huống như vậy thì nàng sẽ nói ta phải làm như thế nào đây?

Không nên sợ.

Đúng, Na Na lão sư nhất định sẽ nói là gặp chuyện không nên hoảng hốt. Sau đó, làm sao bây giờ?

Chương 67: Ưu tú

Lúc này, đại não Lam Hiên Vũ đang cấp tốc vận chuyển.

Vô luận ở thời đại nào thì khi hồn sư đối mặt hồn thú, điểm trọng yếu nhất đều sẽ là hồn sư hiểu tương đối rõ về hồn thú, sau đó mới có thể nghĩ ra sách lược mà chiến thắng hồn thú.

Hiện tại, thứ xuất hiện ở trong đầu Lam Hiên Vũ chính là những tri thức về U Minh Lang.

Trừ đặc tính của bọn chúng thì ba cũng đã từng nói, U Minh Lang trời sinh tính đa nghi, bình thường không thích chính diện tiến công, mà là ưa thích tìm sơ hở của đối phương để một kích chế địch, chính là như lúc trước nó đánh lén. Nói cách khác thì bọn chúng cũng sẽ biết sợ đấy chứ?

Nghĩ tới đây, nội tâm Lam Hiên Vũ khẽ động, hắn nâng tay trái, từng đám ngân văn Lam Ngân Thảo lập tức hướng phía dưới cuốn xuống mà bao trùm bàn tay của hắn. Một cái thủy cầu cũng xuất hiện trên lòng bàn tay hắn ngay sau đó, bị hắn nâng nâng trên đỉnh đầu.

Quả nhiên, khi cái thủy cầu này xuất hiện, ba đầu U Minh Lang đang chậm rãi tới gần Lam Hiên Vũ đều dừng bước. Bọn chúng nhìn chằm chằm vào Lam Hiên Vũ, sau đó chậm rãi mà xoay sang bên cạnh vây xung quanh hắn. Ban đầu ba đã nói như vậy, U Minh Lang là một loại hồn thú rất có kiên nhẫn, đặc biệt am hiểu tìm cơ hội, thậm chí có thể một mực giằng co đến khi đối phương mệt mỏi mà lộ ra sơ hở mới thôi.

Sau khi thấy đám U Minh Lang tạm thời ngưng bước thì Lam Hiên Vũ cũng thoáng thở dài một hơi. Hắn hơi chút suy nghĩ, chậm rãi ngưng kết thủy cầu trong tay thành một cái băng cầu tản ra hàn ý nhàn nhạt. Bộ pháp của ba đầu U Minh Lang lập tức trở nên càng chậm, bọn chúng cảnh giác mà nhìn Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ đem Băng cầu phóng tới tay phải của mình, sau đó lại ngưng tụ thêm một băng cầu từ tay trái. Bên bờ sông là thủy nguyên tố dồi dào, ngưng tụ ra Băng cầu cũng không phải chuyện quá khó khăn. Sau đó hắn chậm rãi đi về phía trước một bước.

Ba đầu U Minh Lang gần như là đồng thời đi theo một bước đó của hắn chúng bảo trì khoảng cách với hắn như trước. Lam Hiên Vũ nhìn ra chung quanh một chút, đột nhiên, hắn tăng tốc bước chân, hết sức mà chạy ra một hướng chừng ba bước. Ba đầu U Minh Lang bị hắn dọa cho nhảy dựng, nên nhảy lùi lại kéo ra một điểm khoảng cách, sau đó mới theo tới. Đúng lúc này, Lam Hiên Vũ đột nhiên nhìn được chuẩn một cái phương hướng, hắn theo hướng đó mà chạy như điên.

Chạy trốn? Thời điểm chạy trốn chính là lúc lộ sơ hở dễ nhất a! Ba đầu U Minh Lang nhanh chóng đuổi theo. Giống như Lam Hiên Vũ đã phán đoán, luận về chạy trốn thì sao hắn có thể so với U Minh Lang đây?Rất nhanh, ba đầu U Minh Lang đã đuổi theo.

Dưới chân Lam Hiên Vũ lại đột nhiên xuất hiện biến hóa. Hắn nhảy tới hai bên thoáng giả vờ, sau đó thân thể xoay tròn, mượn vào quán tính vọt tới lúc trước mà xoay người một cái liền cải biến phương hướng. Trong quá trình chạy tốc độ cao đột nhiên thay đổi phương hướng như vậy không phải một việc dễ làm a! Hơn nữa, sự biến hóa này của hắn lại cực nhanh, làm cho người ta thấy hoa mắt.

Vốn dĩ ba đầu U Minh Lang đã chuẩn bị tấn công, nhưng thấy hành động đó của Lam Hiên Vũ thì chúng lập tức dừng lại một chút, sau đó mới cải biến phương hướng mà đuổi theo Lam Hiên Vũ. Tốc độ của Lam Hiên Vũ tất nhiên không bằng bọn chúng, nhưng ở phương diện thay đổi phương hướng đột ngột này hắn lại có thể vượt qua ba đầu U Minh Lang.

Kim văn lam ngân thảo trên tay phải Lam Hiên Vũ hiện ra, nhất thời, tốc độ của hắn đột nhiên gia tăng, không chỉ có như thế, hắn còn giơ cánh tay phải mà ném mạnh băng cầu trong tay. Nhưng hắn cũng không có ném băng cầu tới phía ba đầu U Minh Lang sau lưng, mà là ném nghiêng về nơi mình đứng lúc trước. Cái hướng kia, chính là hướng con thôn mã đang ngâm mình!

"Phanh!" Băng cầu nổ tung trên đỉnh đầu thôn mã, lực bạo tạc nổ tung mang theo băng sương mù hung hăng mà trùng kích tại trên người nó, nhất là vị trí đôi mắt. Đối với bất luận hồn thú gì đi nữa thì mắt cũng đều là nơi yếu ớt. Con mắt bị băng cầu cứng lạnh công kích, Thôn Mã lập tức bị đau, đột nhiên nó đứng thẳng lên, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gào thét.Lúc này, Lam Hiên Vũ đã vọt tới bờ sông, thân thể hắn đột nhiên nhảy lên, nhảy đến giữa lưng Thôn Mã, mũi chân điểm một cái lên lưng nó, dựa thế liền nhảy vọt qua sông, sau đó lại tiếp tục ném băng cầu trong tay trái ra ngoài. Lúc này, băng cầu lại đột nhiên chia làm ba mà bay tới hướng từng đầu U Minh Lang

Ba đầu U Minh Lang vừa chạy đến bờ sông, lại bị Thôn Mã gào thét dọa cho nhảy dựng. Thôn Mã dù có ôn hòa hơn nữa thì nó cũng vẫn là nghìn năm Hồn Thú, không phải là thứ U Minh Lang có thể trêu chọc.

Giờ phút này, ba đầu U Minh Lang cũng đã nhìn thấy băng cầu đang bay vụt mà đến, thân thể chúng lập tức phục xuống mà phòng ngự.

Nhưng ngay sau đó một màn quỷ dị lại xuất hiện. Ba quả băng cầu bay tới cách bọn chúng chừng còn hai mét thì đột nhiên bay vòng trên không trung thành một cái đường cong, sau đó tất cả đều hướng tới phía Thôn Mã mà bay.

Quả băng cầu lại có thể quẹo giữa không trung!

Thời điểm Thôn Mã đang ngâm mình là nhắm mắt lại đấy, Băng cầu nổ tung đã kích thích cái mí mắt yếu ớt của nó, làm cho con hồn thú nghìn năm này trở nên giận dữ. Trong lúc nó phẫn nộ gào thét thì Lam Hiên Vũ lại đạp vào lưng nó mà nhảy tới.

Ngay sau đó, con thôn mã to lớn này đã cảm nhận được ba đầu U Minh Lang đang tiếp cận nó, khi nó vừa nghiêng đầu lại nhìn thì lại vừa vặn thấy ba quả băng cầu bay tới từ phía ba đầu U Minh lang.

Là bọn chúng!"Ngao —" Thôn Mã gào thét, ba cái băng cầu trên không trung lập tức bị chấn nát thành phấn vụn, sau đó, thân hình cực lớn kia liền vọt tới phía ba đầu U Minh Lang.

"Ngao ngao ngao!"

Tiếng gầm cực lớn mang theo khí lưu, thổi trúng ba đầu U Minh Lang. Bọn chúng phát ra tiếng thét sợ hãi chói tai, kẹp lấy cái đuôi mà quay đầu bỏ chạy. Nếu như bọn chúng biết nói chuyện thì lúc này nhất định chúng sẽ rất muốn hô to một tiếng: Oan uổng a!

Thôn Mã không có bị trở thành đồ ăn của đại đa số hồn thú ăn thịt thì trừ việc người chúng có ký sinh trùng, cũng bởi vì bọn chúng có đủ khả năng để uy hiếp một số hồn thú khác.

Tuy bản thân Thôn Mã là ăn cỏ nhưng khi nó nóng nảy thì cũng chẳng khác gì thú ăn thịt. Kỹ năng thiên phú của nó là thôn phệ, nó có được lực hấp nuốt kinh khủng. Khi nó mở ra cái miệng cực lớn kia thì một cái cắn là có thể ăn tươi một nửa U Minh Lang, cho nên một phát phẫn nộ này của nó làm ba đầu u minh lang kia sợ tới mức chạy trối chết.

Lam Hiên Vũ đứng ở sông bên kia, hô hấp có chút dồn dập, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, vẻ kinh hoảng trong mắt hắn cũng không có hạ thấp. Từ lúc hắn nhìn thấy ba đầu U Minh Lang liền chạy như vậy, mãi tới lúc này hắn mới thở dài được một hơi, quần áo sau lưng đã bị ướt đẫm mồ hôi rồi.

Nơi đây quả nhiên là rất nguy hiểm a!

Sân vận động phân viện Tử La thành.

Lúc này, các vị lão sư bổn viện đều là hai mặt nhìn nhau, ngay cả Mục Trọng Thiên đều cảm thấy cực kỳ khiếp sợ.

Đây là việc mà một đứa nhỏ gần tám tuổi có thể làm được sao? Nhất là việc Lam Hiên Vũ khống chế băng cầu kia, có thể nói tinh chuẩn. Cuối cùng, ba cái băng cầu có chứa lực hồi toàn đã làm ra tính quyết định, "Họa thủy đông dẫn", mượn lực lượng của Thôn Mã dọa chạy ba đầu U Minh Lang.

Vô luận là tốc độ ứng biến của Lam Hiên Vũ hay lực khống chế đều là biết tròn biết méo đấy, quả thực có thể nói là một phương thức ứng đối hoàn mỹ a!

Mục Trọng Thiên vỗ đùi hô lớn: "Đứa nhỏ này ta muốn!"

Chương 68: Tam Nhãn Ma Viên

Thứ bọn hắn cần tuyển chọn chính là thiên tài, mà không hề nghi ngờ, Lam Hiên Vũ lại có được tất cả những tính chất đặc biệt của thiên tài.

"Hiện tại đưa hắn ra ngoài sao?" lão sư ngồi trước màn hình hỏi.

Làm sao những lão sư này lại có thể không cảm thấy biểu hiện của Lam Hiên Vũ rất kinh diễm đây? Tử La thành đương nhiên không phải phân viện duy nhất tham gia khảo hạch, mà khảo hạch này bao trùm toàn bộ phân viện tại Thiên La tinh, người tham gia rất đông, nhưng những đứa trẻ có thể làm cho người ta hai mắt tỏa sáng cũng không nhiều a!

Tuy võ hồn của Lam Hiên Vũ cũng không có mạnh lắm, nhưng phản ứng của hắn cùng sức phán đoán thì lại rất hoàn mỹ, cho dù một hồn sư trưởng thành gặp phải tình huống như vậy cũng chưa chắc có thể xử lý tốt được như hắn.

"Tiếp tục, xem hắn còn có thể làm tới trình độ nào. Cái này cũng là một loại huấn luyện cho hắn."

Đây là lần đầu tiên Lam Hiên Vũ đối mặt Hồn Thú, tuy rằng hắn đã dọa chạy được ba đầu U Minh Lang nhưng chính hắn cũng bị dọa đến quá sức. Đây chính là Hồn Thú a! Chỉ thiếu chút nữa hắn đã biến thành món ăn của ba đầu U Minh Lang đó rồi.

Cái thế giới giả tưởng này thật sự là quá chân thực rồi, thực sự là hắn không dám tưởng tượng nếu mình bị U Minh Lang cắn lên một cái sẽ là cảm giác như thế nào. Sau khi Thôn Mã dọa chạy U Minh Lang lại thoải mái nhàn nhã một lần nữa trở lại nước sông mà nằm xuống, nó cũng chưa từng nhìn Lam Hiên Vũ một cái.

Lam Hiên Vũ đột nhiên cảm thấy, cái Thôn Mã này tựa hồ cũng rất đáng yêu đấy, nếu như nó không chủ động công kích mình thì mình cứ một mực đứng bên người nó là tốt rồi. Nếu như lại gặp tình huống như vừa rồi thì lập lại chiêu cũ có vẻ cũng rất tốt.

Lam Hiên Vũ tới một nơi cách Thôn Mã không xa mà ngồi xuống, hắn đưa lưng về phía Thôn Mã, lại hướng bốn phía cảnh giác mà nhìn. Đã có giáo huấn lúc trước nên giờ đây hắn một chút cũng không dám khinh thường nữa rồi.

Sự thật chứng minh, lựa chọn của hắn là chính xác, rất nhanh, hắn lại thấy có Hồn Thú xuất hiện. Những Hồn Thú này đại đa số là tới bờ sông uống nước, nhưng cũng có những con vì thấy hắn mà đến bờ sông đấy. Một khi những Hồn Thú kia có hành vi tiến công Lam Hiên Vũ sẽ tới gần Thôn Mã, những Hồn Thú kia cũng không dám tiếp tục tới gần hắn.

Vô luận nói như thế nào thì Thôn Mã cũng là một đầu Hồn Thú nghìn năm, trong giới hồn thú cũng có phân biệt rõ ràng đẳng cấp đấy, trừ phi...

"Phanh! Phanh! Phanh!" một tiếng trầm thấp vang lên, rừng rậm chung quanh cũng có vẻ rung động nhẹ vì địa chấn. Thôn mã đang nằm trong nước sông đột nhiên ngẩng đầu lên, trong đôi mắt lười biếng của nó toát ra vài phần cảnh giác, mà những hồn thú khác đang uống nước quanh bờ sông cũng đều nhìn về hướng xuất phát của âm thanh kia.

"Ngao ——" đúng lúc này, một tiếng gầm gừ phẫn nộ truyền tới từ trong rừng rậm. Những hồn thú lúc trước còn ngó nghiêng thì giờ đây đã không chút do dự mà nhanh chân bỏ chạy, mà ngay cả đầu thôn mã khổng lồ kia cũng không ngoại lệ.Tình huống như thế nào vậy? Thôn Mã đừng chạy a! Trong nội tâm Lam Hiên Vũ quýnh lên. Cái đầu thôn mã này đã bảo hộ hắn một đoạn thời gian, hiện tại lại chạy thì hắn phải làm sao bây giờ a?

Trong rừng rậm, một đạo thân ảnh nhỏ mang theo bạch quang nhanh chóng bay về phía hắn. Lam Hiên Vũ vốn sững sờ, ngay sau đó hắn liền nhận ra đạo thân ảnh kia, không phải ai khác mà chính là Diệp Linh Đồng.

Nàng chạy trốn thật nhanh nha! Đây là suy nghĩ đầu tiên của Lam Hiên Vũ.

Mà lúc này, gần như là khí lực để bú sữa mẹ cũng bị Diệp Linh Đồng lôi ra dùng cả rồi, nàng đem thiên long bá thể phóng tới mức tận cùng mà xông về phía trước. Lam Hiên Vũ nhìn nàng chạy qua trước người mình, nhưng có vẻ như ngay cả nhìn nàng cũng chưa từng nhìn chính mình. Hắn mơ hồ trông thấy, trên mặt Diệp Linh Đồng tràn đầy vẻ hoảng sợ.

Đúng lúc này, một quái vật khổng lồ chạy ra từ trong rừng rậm.

Đó là một đầu cự trương toàn thân trắng như tuyết, thân cao chừng bốn mét, hai tay dài ngoằng. Luận hình thể thì nó không có mập mạp như Thôn Mã nhưng tốc độ của nó lại nhanh hơn thôn mã rất nhiều, một cái bật đã nhảy xa hơn mười thước. Mà mục tiêu của nó chính là Diệp Linh Đồng!

Thấy cái cục diện này Lam Hiên Vũ đâu còn dám do dự, hắn quay đầu cuồn cuộn, tay bên trên tay phải của hắn xuất hiện kim quang lập loè, Kim văn Lam Ngân Thảo đã bám vào bàn tay. Vừa bắt đầy chạy, hắn đã cảm thấy cảnh vật hai bên xẹt qua vùn vụt, tốc độ chạy trốn đúng là cực nhanh đấy.
Trên thực tế thì tố chất thân thể của Lam Hiên Vũ tuyệt đối là mạnh so với đám bạn cùng tuổi, dù sao mỗi ngày đều được ăn những thứ nguyên liệu quý hiếm, hơn nữa, huyết mạch của hắn cũng rất khác với mọi người. Lúc này, năng lực bổ sung của Kim văn Lam Ngân Thảo đã bị hắn thúc giục lên, làm lực lượng cùng tốc độ của hắn bạo tăng, nói ra còn nhanh hơn so với Diệp Linh Đồng vừa chạy qua người hắn.

Thanh âm đầu cự viên màu trắng rơi xuống đất không ngừng truyền đến từ sau lưng, rất nhanh, Lam Hiên Vũ đã đuổi tới bên người Diệp Linh Đồng. Lúc này hắn đột nhiên cảm thấy, mỗi lần hắn gặp được Diệp Linh Đồng cũng đều không có chuyện tốt. Lần thứ nhất thì là nàng cùng ba nàng tới nhà hắn, liền làm hắn mê đi, về sau lại nhiều lần nhằm vào hắn. Hiện tại, ở một chỗ tiến hành khảo hạch tổng hợp tố chất nàng lại còn dẫn nguy hiểm tới trước mặt hắn.

Khi Lam Hiên Vũ vọt qua bên người Diệp Linh Đồng thì nàng mới nhìn đến hắn. "Ngươi, sao ngươi cũng ở chỗ này?" Diệp Linh Đồng thở hồng hộc nói.

Lam Hiên Vũ tức giận: "Lời này phải là ta hỏi ngươi mới đúng, ta vốn chỉ cần ngồi đây đợi cho khỏe ngươi lại dẫn một cái đại gia hỏa qua đây."

"Ta cũng không muốn a! Ta vốn định nấp trên cây thì lại phát hiện một tiểu hầu tử màu trắng trên đó. Nhìn nó rất đáng yêu nên ta đã nghĩ ôm nó một chút. Nhưng nó không cho ta ôm nên ta bắt lấy cổ nó rồi ôm lấy, sau đó, sau đó thì cái thứ đằng sau cái kia chạy tới..."

Lam Hiên Vũ liếc mắt, không cần hỏi hắn cũng hiểu rõ rồi, Diệp Linh Đồng bắt con người ta, người ta có thể không tức giận sao?

"Thế nhưng ta đã đem tên tiểu tử kia trả cho nó a, làm sao nó còn thù dai như vậy?" Diệp Linh Đồng ủy khuất nói.

Lam Hiên Vũ nói: "Ngươi còn ủy khuất được nữa? Đó là Tam Nhãn Ma Viên a! Một loại hồn thú rất cường đại. Nhìn hình thể kia của nó chỉ sợ đã có tới ngàn năm tu vi. Trong cánh rừng rậm này có lẽ nó là chúa tể. Chính ngươi muốn chết thì thôi, vì cái gì mà còn làm liên lụy tới ta? Ta có thù oán gì với ngươi sao?"

"Tùng tùng! Tùng tùng! Tùng tùng!" Trong lúc bọn hắn nói chuyện thì đằng sau, Tam Nhãn Ma Viên đã đuổi tới. Chính như Lam Hiên Vũ nói vậy, cái đầu Hồn Thú này đúng là có địa vị bá chủ trong cánh rừng rậm này, nó cũng là tồn tại mạnh nhất trong lần khảo hạch này.

Vận khí của Diệp Linh Đồng thực sự không còn là “tốt” bình hường nữa rồi. Sau lưng có từng trận gió mạnh kinh khủng kéo tới, đã có kinh nghiệm từ trận đánh với U Minh Lang, Lam Hiên Vũ không chút do dự mà nhảy tới bên cạnh. Hắn cùng Diệp Linh Đồng là đồng học, nên khi nhào ra thì tay phải hắn cũng kéo theo Diệp Linh Đồng, hai người đồng thời ngã văng sang một bên.

"Ngươi làm gì vậy?!" Diệp Linh Đồng trong miệng hét lên, nàng đã ngã lăn thành đất hồ lô cùng Lam Hiên Vũ.

"Oanh —" ở nơi bọn hắn vừa chạy lúc trước, một đạo thân ảnh cự đại màu trắng đột nhiên xẹt qua như cuồng phong, mặt đất bùng nổ, luồng khí lưu kinh khủng đập vào mặt làm bọn hắn bay ngược sang một bên.

Chương 69: Nguy hiểm của Lam Hiên Vũ

Lúc này, Diệp Linh Đồng ngã trên người Lam Hiên Vũ, mà trong mắt cả hai đã tràn đầy vẻ sợ hãi. Lam Hiên Vũ mãnh liệt đẩy nàng ra, hét lớn: "Tách ra chạy!" Hắn vừa nói vừa đưa tay ném ra một cây băng chùy. Cây băng chuỳ vọt tới hướng con mắt thứ ba của Tam Nhãn Ma Viên, sau khi làm xong thì Lam Hiên Vũ cũng quay đầu bỏ chạy.

Tam Nhãn Ma Viên vừa mới xoay người đã thấy băng chùy kéo tới, hơn nữa còn bay tới phía con mắt thứ ba quan trọng nhất của mình thì nó lập tức nổi giận. Nó vung tay đập vỡ băng chùy rồi lao thẳng theo Lam Hiên Vũ. Diệp Linh Đồng ngây ngẩn cả người, nàng chỉ thấy Lam Hiên Vũ tránh đông tránh tây trong bụi cây một lát mà trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi, mà đầu Tam Nhãn Ma Viên kia liền cứ như vậy đuổi theo hắn rồi.

"Hắn có phải đồ ngốc hay không vậy, lại dám công kích Tam Nhãn Ma Viên?" Diệp Linh Đồng thì thào lẩm bẩm.

Trong nội tâm Lam Hiên Vũ lúc này đang rất phiền muộn, vừa rồi đương nhiên là hắn cố ý vung ra băng chùy, bởi vì hắn biết chỗ yếu hại của Tam Nhãn Ma Viên là con mắt thứ ba của nó. Lam Hiên Vũ công kích nó con mắt thứ ba, việc này đối với Tam Nhãn Ma Viên đương nhiên sẽ là khiêu khích lớn nhất, tự nhiên có thể dẫn nó đi.

Lam Hiên Vũ cũng không phải thật sự muốn cứu Diệp Linh Đồng, mà là do hắn nhớ rõ Na Na đã từng nói với hắn, vô luận lúc nào nam hài tử cũng phải bảo vệ nữ hài tử. Coi như là hắn không thích Diệp Linh Đồng thế nào thì hắn cũng hiểu đây là việc hắn phải làm, tựa như lúc trước hắn nghĩ phải bảo vệ mẹ vậy.

Không hề nghi ngờ, Tam Nhãn Ma Viên là bá chủ trong rừng rậm này, trong rừng rậm bị nó đuổi giết cũng không phải chuyện gì tốt. Nhưng Lam Hiên Vũ cũng có ưu thế của hắn, thân thể hắn nhỏ nên sẽ càng linh hoạt, hơn nữa hắn còn có bộ pháp Na Na truyền thụ cho, trong quá trình di động tốc độ cao hắn luôn có thể không ngừng thay đổi phương hướng. Trước mặt áp lực cực lớn như vậy, hắn đây đã là phát huy vượt trình độ. Mắt thấy cánh tay dài của Tam Nhãn Ma Viên đã sắp bắt tới phần lưng, hắn mãnh liệt nhảy tới phía bên phải. Tam Nhãn Ma Viên cũng cuốn tay tức thì, lập tức đuổi theo.

Nhưng vào lúc này, dưới chân Lam Hiên Vũ đột nhiên nhiều thêm một khối Băng, thân thể hắn vừa trượt mà gia tốc tới hướng bên cạnh. Khi đã sắp đụng vào một thân cây, hắn duỗi tay trái nhấn lên cành cây một cái, cố gắng cưỡng ép cải biến phương hướng của mình mà chui qua khe hở của hai cây. Tam Nhãn Ma Viên không cách nào đi xuyên qua hai cây như hắn, trực tiếp đụng vào hai cây đại thụ, nó cứng rắn đập đổ cả hai cây nhưng tốc độ rõ ràng đã chậm đi một tí.

Lam Hiên Vũ lại thừa cơ kéo ra một điểm khoảng cách cùng Tam Nhãn Ma Viên.

Căn bản là Lam Hiên Vũ cũng không có ý nghĩ rằng mình sẽ trực tiếp chiến đấu với Tam Nhãn Ma Viên, đây chính là nghìn năm Hồn Thú Tam Nhãn Ma Viên đấy, đừng nói là hắn, coi như là hồn sư đến ba bốn hoàn, nếu như không có một võ hồn mạnh mẽ thì cũng chưa hẳn có thể đánh thắng được. Nên hiện tại hắn chỉ có thể đi một bước nhìn một bước, chạy trước trong chốc lát rồi hãy nói. Nhưng phiền phức của hắn rất nhanh đã tới rồi.

Tam Nhãn Ma Viên đã càng ngày càng gần, mà hồn lực của Lam Hiên Vũ lại tiêu hao càng lúc càng nhanh dưới cái cường độ chạy trốn này, đã sắp tiêu hao hết. Đúng lúc này, một tiếng kêu to đột nhiên vang lên, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy đại não truyền đến một trận đau đớn kịch liệt, hắn không khỏi kêu thảm thiết một tiếng, thân thể không khống chế được mà bay thẳng đến một cây đại thụ.

"Phanh" một tiếng, Lam Hiên Vũ đâm vào trên cây, sau đó bị bắn ngược mà quay về, lúc này hào quang trên con mắt thứ ba của Tam Nhãn Ma Viên mới ảm đạm xuống. Thứ kinh khủng nhất của Tam Nhãn Ma Viên chính là công kích tinh thần!

Lúc trước nó không dùng một chiêu này là vì nó cho rằng con mồi trước mắt quá nhỏ yếu, thế nhưng cái con mồi nho nhỏ này đã chạy lâu như vậy mà vẫn chưa bắt được, nó không có kiên nhẫn, rút cuộc vẫn phải đem kỹ năng thiên phú của mình ra, nó mãnh liệt vọt tới trước mặt Lam Hiên Vũ mà nâng lên hữu trảo, muốn đập xuống người Lam Hiên Vũ.Đúng lúc này, thân thể Lam Hiên Vũ đột nhiên run rẩy nhẹ. Ngân văn Lam Ngân Thảo trên thân thể hắn như bị kích sống, chúng nhanh chóng dọc theo cánh tay mà lan tràn lên phía trên, trong nháy mắt liền lan tràn đến gò má bên trái của hắn.

Ngay sau đó thì con mắt thứ ba của Tam Nhãn Ma Viên cũng chiếu rọi vào ngân văn kia, bàn tay đang vồ ra của nó gần như lập tức thay đổi phương hướng mà rơi vào bên cạnh người hắn. Một vẻ khiếp sợ hiện lên từ trong mắt, nó theo bản năng lui về phía sau mấy bước.

Thân thể Lam Hiên Vũ cũng chậm rãi biến mất trước mặt nó.

"Chủ quan rồi, chủ quan rồi! Tam Nhãn Ma Viên có tinh thần công kích, mau đem Lam Hiên Vũ ra, kiểm tra tinh thần của hắn!" Mục Trọng Thiên vội vàng nói.

Lúc trước, khi thấy Lam Hiên Vũ dẫn Tam Nhãn Ma Viên đi để cứu Diệp Linh Đồng thì các vị lão sư đã khiếp sợ không thôi. Bọn hắn đều cho rằng đứa nhỏ này không chỉ có thiên phú cao mà tâm tính cũng tốt. Phải biết rằng, dưới tình huống nguy hiểm loại này thì căn bản cũng không khả năng suy nghĩ quá nhiều, hắn đúng là không chút do dự mà đem nguy hiểm dẫn đi, phẩm chất như vậy thì càng đáng quý hơn thiên phú.

Sau đó, bọn hắn liền thấy được một màn Lam Hiên Vũ toàn lực ứng phó, né tránh Tam Nhãn Ma Viên đuổi theo.
Vốn dĩ bọn họ cũng không có quên Tam Nhãn Ma Viên có tinh thần công kích đấy, nhưng mà Lam Hiên Vũ né tránh thật sự là rất khéo, gần như đã đem mười mấy cấp hồn lực của bản thân vận chuyển tới cực hạn, mỗi một lần né tránh đều làm bọn hắn có cảm giác kinh dị. Lúc này mới nhìn được một lát, họ không nghĩ Tam Nhãn Ma Viên đã phát động ra tinh thần công kích.

Trong mô phỏng khoang thuyền thì lúc hồn sư đối mặt hồn thú là rất không có khả năng xuất hiện nguy hiểm đấy, dù sao cũng là trong thế giới giả thuyết. Nhưng chính trong thế giới giả thuyết này thì tinh thần lực lại càng dễ xảy ra vấn đề, bởi vì tinh thần công kích cũng là mô phỏng ra, hơn nữa là không thể khống chế hoàn toàn. Cái vấn đề khó khăn này, vạn năm rồi nhưng cũng vẫn chưa giải quyết được hoàn toàn.

Sở dĩ trong lần khảo hạch này có Tam Nhãn Ma Viên là bởi vì loại hồn thú này rất cao ngạo, nên khi đối mặt với những đứa nhỏ như vậy thì gần như không có khả năng dùng ra tinh thần công kích. Không nghĩ tới lần này nó rõ ràng dùng như vậy.

Bởi vậy, khi vừa phát hiện nó phát động ra tinh thần công kích, Mục Trọng Thiên đã lập tức gọi ngừng, lúc này trong lòng của hắn đã hối hận không kịp, bởi vì cái tinh thần công kích kia đã thật sự rơi vào người Lam Hiên Vũ. Cái đó và cảm giác đau không giống nhau, cảm giác đau là sẽ bị suy yếu, tối đa chỉ có mười phần trăm của cảm giác chân thật, nhưng tinh thần công kích lại là thật sự. Cái này nếu gặp chuyện không may thì rõ là phiền toái lớn rồi.

Thứ Mục Trọng Thiên mong đợi duy nhất vào lúc này chính là Lam Hiên Vũ có gần một trăm điểm Tinh Thần Lực sẽ có thể vượt qua lần này, không phải chịu thương tổn quá lớn. Cho nên hắn cũng không nhìn thấy một màn Lam Hiên Vũ dọa lùi Tam Nhãn Ma Viên về sau kia, bởi vì khi đó nhân viên công tác đã tiến hành cắt đứt liên thông với mô phỏng khoang thuyền, trên màn hình đã không còn hiển thị hình ảnh của Lam Hiên Vũ.

Mô phỏng khoang thuyền mở ra, rất nhanh, các sư phụ đã ôm Lam Hiên Vũ ra ngoài.

Lúc này, Lam Hiên Vũ nhìn qua quả thực có chút khủng bố, thất khiếu chảy máu, toàn thân ngập vào trong hôn mê sâu. Trong lúc nhất thời, các vị lão sư bổn viện đều bối rối lên, cái này đã liên quan tới mạng người, trách nhiệm của bọn hắn đã trở nên lớn lắm.

"Đưa hắn tới phòng y vụ, mau mời hồn sư hệ trị liệu cường đại nhất Tử La thành đến!" Mục Trọng Thiên nghiêm nghị quát, sau đó hắn ôm Lam Hiên Vũ mà chạy. Dù hiện tại Mục Trọng Thiên có hối hận thế nào cũng không có ý nghĩa, cứu người quan trọng hơn. Lam Tiêu đang ngồi trong quán cà phê thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ phân viện Tử La thành. Sau một khắc, hắn bắn người dựng lên mà phóng ra ngòai.Nam Trừng đáng tiến hành nghiên cứu văn án tại viện nhiên cứu cũng nhận được thông tin ngay sau đó, ánh mắt của nàng lập tức liền đỏ lên, nàng liều lĩnh mà chạy ra khỏi văn phòng.

Một giờ sau.

Y viện Tử La thành, phòng trọng chứng giám hộ.

Lúc này, trên người Lam Hiên Vũ, nhất là trên đầu đang có rất nhiều dụng cụ lớn nhỏ giám sát trạng thái thân thể của hắn. Bên ngoài phòng giám hộ, một đám người đang khẩn trương mà đứng ở đó chờ đợi.

Chương 70: Hôn mê sâu

Nam Trừng đã khóc đến hai mắt sưng đỏ, sắc mặt Lam Tiêu cũng thập phần âm trầm.

Mục Trọng Thiên là một vẻ mặt vẻ áy náy, viện trưởng của phân viện Tử La thành cũng tới, Thu Vũ Hinh cũng là hai con mắt đỏ bừng. Ai cũng không nghĩ ra sẽ phát sinh loại chuyện này, Mục Trọng Thiên đã nói qua tình huống cụ thể rồi, hơn nữa hắn cũng thừa nhận trách nhiệm đều tại hắn.Thế nhưng đối với Lam Tiêu cùng Nam Trừng mà nói, hiện tại trách nhiệm ở trên người ai không có trọng yếu như vậy, quan trọng nhất là làm sao có thể cứu Lam Hiên Vũ a! Bọn hắn tuyệt đối không thể tưởng được, tham gia một cuộc khảo hạch lại có thể xuất hiện vấn đề như vậy.

Công tác thống kê số liệu đã hoàn thành, dựa theo cường độ tinh thần của Hồn Thú Tam Nhãn Ma Viên nghìn năm thì một phát đó hẳn là đủ để lấy mạng Lam Hiên Vũ, ít nhất cũng sẽ dẫn đến việc tinh thần hắn tan vỡ.

Trị liệu hệ hồn sư có thể trị liệu thân thể nhưng thế giới tinh thần lại là quá phức tạp, đại não người lại cực kỳ tinh vi, bọn hắn cũng không dám tiến hành trị liệu quá nhiều. Cửa phòng trọng chứng giám hộ vừa mở, một gã bác sĩ thân mặc quần áo phòng hộ bước ra từ bên trong.

Lam Tiêu cùng Nam Trừng lập tức xông tới, Nam Trừng một phát bắt lấy tay áo của người này mà hỏi: "Bác sĩ, bác sĩ, con của ta thế nào?"

Bác sĩ tháo xuống khẩu trang, lông mày nhíu chặt: "Tình huống của hắn rất phức tạp, hơn nữa còn vượt quá dự liệu của chúng ta. Trước kia chúng ta trước kia cũng đã xử lý qua tình huống như vậy, nhưng chỉ có hai loại khả năng, một loại là thân thể đã bị tổn thương hoàn toàn không thể chữa trị, mà một loại khác thì là thân thể bị thương không nặng, rất nhanh có thể khôi phục khỏe mạnh. Nhưng tình huống của con trai các vị lại không giống vậy. Sau khi kiểm tra thì chúng ta phát hiện, đầu óc của hắn bị trùng kích rất nghiêm trọng, nhưng có vẻ như sóng não cũng không có bị ảnh hưởng quá lớn, ý thức lại ngập vào trạng thái hôn mê sâu. Đơn giản mà nói, từ vật lý mà phán đoán thì hẳn là vấn đề của hắn không lớn, thế nhưng bây giờ gần như chúng ta không cảm giác được tinh thần chấn động của hắn."

Lam Tiêu ngơ ngác nói: "Người sống đời sống thực vật sao?"

Bác sĩ cười khổ nói: "Có khả năng. Hiện tại phải nhờ vào chính hắn. Nếu như hắn có thể tỉnh lại thì tất cả đều khôi phục được tốt, nhưng nếu như vẫn chưa tỉnh lại thì chỉ sợ rất phiền toái. Cụ thể bao lâu thời gian có thể tỉnh chúng ta cũng không biết, chỉ có thể nhìn vào ý chí của hắn."

"Oa ——" Nam Trừng thoáng một chút liền khóc lên.

Buổi sáng khá tốt, con vẫn còn rất sôi nổi, lúc này mới chỉ một lát sau, làm sao lại đã như vậy rồi? Lam Tiêu mới vừa về, thật vất vả gia đình mới được đoàn tụ thì Lam Hiên Vũ lại gặp phải nguy cơ sinh tử, điều này làm cho nàng không cách nào tiếp nhận nổi.

Lam Tiêu ôm Nam Trừng, trầm giọng nói: "Bác sĩ, còn có biện pháp khác không?"

Bác sĩ lắc đầu: "Coi như là tinh thần hệ hồn sư thì hiện tại cũng không thể đi kích thích đầu óc của hắn, chỉ sợ hắn thoáng một phát sẽ hỏng mất, sẽ càng phiền toái hơn."

"Cảm ơn..."

Mục Trọng Thiên một mực đứng ở bên cạnh, sau khi nghe bác sĩ nói như vậy thì hắn không khỏi thống khổ mà nhắm hai mắt lại. Một đứa nhỏ rất ưu tú a! Vậy mà, vậy mà bởi vì sai lầm của chính mình mà bất tỉnh! Đây quả thực là.... Không thể tha thứ!Lam Hiên Vũ ngập vào hôn mê sâu, tất cả tiền chữa bệnh tất nhiên đều do Thiên La học viện đến trả, mà Mục Trọng Thiên cũng nhận được rtrừng phạt cực kì nghiêm khắc, từ một gã lão sư cấp chủ nhiệm bị giáng xuống một gã lão sư bình thường. Thiên La học viện đưa ra cho Lam Hiên Vũ một phàn bồi thường kếch xù nhưng lại bị Lam Tiêu cự tuyệt. Đối với Lam Tiêu cùng Nam Trừng mà nói, hiện tại kim tiền chẳng còn trọng yếu chút nào nữa, bọn hắn chỉ hy vọng con mình có thể tỉnh lại.

Ba ngày sau.

Bên ngoài phòng trọng chứng giám hộ.

Diệp Linh Đồng lặng yên đứng ngoài cửa sổ mà nhìn Lam Hiên Vũ nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, trên đầu cắm đủ các loại dụng cụ. Mặt nàng cũng có chút tái nhợt, nước mắt giọt lớn giọt lớn mà chảy xuống.Ba ngày rồi, mỗi lúc trời tối nàng đi ngủ, trong đầu đều hiện ra lúc Lam Hiên Vũ bắn ra băng chùy, đem Tam Nhãn Ma Viên dẫn đi. Nàng nghĩ thầm, nếu như không phải hắn thì lúc ấy nhất định mình sẽ bị Tam Nhãn Ma Viên giết chết a, hắn là vì cứu mình, mới biến thành cái dạng hiện tại đó a!

"Lam Hiên Vũ, xin lỗi."

Không thể nghi ngờ, việc tuyển chọn lớp thiếu niên năng động đã có kết quả. Diệp Linh Đồng cũng đã được chọn, nàng là người duy nhất được chọn tại học viện sơ cấp này. Nếu Lam Hiên Vũ không có bị thương thì hẳn là hắn cũng sẽ được chọn.Thiên La học viện đã quyết định cho Lam Hiên Vũ một cái cạnh ngạch, chỉ cần hắn có thể tỉnh lại là sẽ có thể gia nhập lớp thiếu niên năng động bất cứ lúc nào. Đương nhiên, hiện tại thì cái này cũng chỉ là một cái đền bù tượng trưng mà thôi.

Phi thuyền vũ trụ vững vàng mà đỗ xuống trung tâm du hành vũ trụ Thiên La Tinh.

Đường Nhạc đeo mũ cùng khẩu trang, ra khỏi khi thuyền cùng Nhạc Khanh Linh và một đám bảo an. Nhạc Khanh Linh đã càng đẹp hơn rồi, nàng bây giờ chính là cái tuổi đẹp nhất, hơn nữa, nàng cũng càng ngày càng chú trọng cách ăn mặc của mình rồi. Nhưng dù như thế thì lúc đi với Đường Nhạc nàng vẫn có loại cảm giác tự ti mặc cảm.Nhạc Khanh Linh đưa tay ra mà kéo vành nón Đường Nhạc, sợ hắn bị nhận ra.

Một đoàn người ra khỏi trung tâm du hành vũ trụ, công ty đã sớm chuẩn bị hồn đạo ô tô tới nghênh đón. "Nhạc công tử, hành trình tiếp theo là thế này. Chúng ta sẽ cử hành một buổi hòa nhạc ở Thiên La thành cùng sáu thành thị tương đối trọng yếu của Thiên La tinh. Thời gian cũng đã sắp xếp xong xuôi, ngươi chỉ cần chú ý trạng thái bản thân là được rồi."

"Ừm." Đường Nhạc lên tiếng, ánh mắt hắn hướng ngoài cửa sổ, có chút mê mang mà nhìn cảnh sắc bên ngoài.

"Ngươi không sao chứ? Tâm tình không tốt không?" Nhạc Khanh Linh hỏi dò.

Nàng quen biết Đường Nhạc đã bảy năm rồi, từ khi nàng cứu hắn đến nay hắn vẫn thường xuyên ngẩn người, lời nói cũng rất ít. Nhưng có lẽ là bởi vì nàng cứu Đường Nhạc nên bình thường nàng nói cái gì hoặc yêu cầu cái gì hắn cũng đều nghe theo, thí dụ như việc làm đại minh tinh này đây.

Việc duy nhất làm cho Nhạc Khanh Linh có chút buồn bực chính là bên người có một cái đại suất ca này, dẫn đến việc nàng bị chướng mắt với các nam tử khác. Nàng hiện tại đã hơn hai mươi tuổi nhưng còn không có yêu đương gì. Đường Nhạc còn có một thứ rất đặc biệt, trừ Nhạc Khanh Linh có thể tới gần hắn thì bất luận kẻ nào cũng không thể. Nếu không hắn sẽ gần như là vô thức mà phản ứng, né tránh hoặc là đẩy đối phương ra.

Chính mình rồi sẽ tìm được một gã đẹp trai làm bạn trai đấy! Nhạc Khanh Linh thường xuyên vì hờn dỗi mà nghĩ như vậy. Nàng thậm chí nghĩ tới việc mình rời xa Nhạc công tử, đi tới cuộc sống của mình. Thế nhưng mỗi khi nàng thật sự có ý định hành động thì trong đầu sẽ không tự chủ mà hiện ra khuôn mặt vô cùng anh tuấn của Nhạc công tử, sau đó nàng lại thành thành thật thật mà trở lại bên cạnh hắn. Đây mới là việc làm nàng bất đắc dĩ nhất, mà cũng buồn bực nhất.

Trước cứ làm người đại diện của hắn cho tốt đã, nói không chừng về sau sẽ có thể tìm một người của mình.

"Không có việc gì." Nhạc công tử nhẹ giọng đáp.

Hắn mang trên mặt là vẻ mỉm cười thản nhiên, cái kia rõ ràng chỉ là cái vẻ cười mang tính lễ phép mà thôi. Những người hâm mộ hắn đều cảm thấy hắn bình dị gần gũi, không có chút nào kiêu căng. Nhưng Nhạc Khanh Linh biết đây chẳng qua chỉ là bề ngoài của hắn, còn nội tâm của hắn cuối cùng là dạng gì thì căn bản không ai biết.

"Buổi hòa nhạc đầu tiên sẽ cử hành vào tối mai, hôm nay ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi."

"Ừm."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau