CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Hai thượng tá

Năm học mới học viện hồn sư sơ cấp Thiên La, phân viện Tử La Thành.

Sáng sớm, hồn đạo phi xa tụ tập tới tòa nhà chính mà đi, cho nên hiện tượng kẹt xe rất ít thấy xuất hiện.

Vì biểu hiện ưu dị trong việc nghiên cứu vật chủng khi thăm dò các hành tinh. Hiện tại Lam Tiêu đã được tấn thăng làm thượng tá. Tuy rằng chức vụ tạm thời không có biến hóa nhưng rất hiển nhiên, sau này rất có thể hắn sẽ bị điều động. Theo chính Lam Tiêu nói thì có khả năng hắn sẽ được điều đến sở nghiên cứu cấp độ cao hơn. Nói cách khác, rất có thể bọn hắn sẽ phải dời nhà tới Thiên La Thành.

Nam Trừng cảm thấy cái này có chút trùng hợp, bởi vì nàng nhớ rằng bổn viện của học viện hồn sư sơ cấp Thiên La muốn xây dựng Lớp thiếu niên năng động. Nói cách khác, nếu Lam Hiên Vũ thi đậu vào lớp thiếu niên năng động thì cũng phải tới Thiên La Thành đấy.

Cho nên hôm nay, trước khi đến trường Nam Trừng đã cố ý dặn dò hắn nhiều hơn vài phần.

Lam Tiêu thăng chức, nếu như Lam Hiên Vũ cũng thi đậu Lớp thiếu niên năng động, như vậy đối với bọn hắn nhà mà nói, không thể nghi ngờ chính là song hỷ lâm môn.

"Tốt rồi, vào đi thôi." Lam Tiêu mỉm cười nói. Năm thứ hai rồi, nhi tử dã cao lớn hơn rất nhiều.

"Ba, hẹn gặp lại." Lam Hiên Vũ phất phất tay với Lam Tiêu, vẻ mặt tươi cười. Trong lòng của hắn đang nghĩ, đã rất lâu rồi ba không có đưa mình đến học viện như vậy đây.

"Gặp lại." Lam Tiêu cười cười, gật đầu.

Ngay khi Lam Tiêu chuẩn bị rời đi, lại thấy được một thân ảnh quen thuộc. Như cũ là Diệp Phong với một thân nhung trang, khuôn mặt lạnh lùng mang theo Diệp Linh Đồng đi tới. Lam Tiêu vô thức mà đứng thẳng thân thể, nhưng hắn lập tức kinh ngạc phát hiện ra, quân hàm của Diệp Phong đã thay đổi, đã giống với hắn, cùng là quân hàm thượng tá.

"Trưởng quan, đã lâu không gặp." Lam Tiêu vô thức mà lên tiếng chào.

Diệp Phong nhìn qua đã trở nên tang thương hơn rất nhiều, hắn thở dài một tiếng: "Ta đã không còn là cái gì trưởng quan nữa, ta xuống chức rồi. Ngược lại, phải chúc mừng ngươi thăng chức rồi." Chính là bởi vì vốn là đại tá, hắn mới càng hiểu rõ việc thăng chức là một việc khó khăn tới cỡ nào.

"Ba, con đi đây" Diệp Linh Đồng tự nhiên thấy bóng lưng Lam Hiên Vũ, nàng không thể chờ đợi được mà nói với Diệp Phong.

"Đi đi thôi." Diệp Phong xoa xoa đầu nữ nhi.

Hai người đưa mắt nhìn riêng từng đứa con mình tiến vào học viện, Lam Tiêu nói: "Trưởng quan, ngươi thế này là đã xảy ra chuyện gì? Có tiện hỏi không?"

Phải tích lũy bao nhiêu công huân mới có thể thăng chức a! Mà một khi xuống chức thì chỉ có thể là việc lớn.

Diệp Phong cười khổ: "Ta hiện tại không có việc gì, nếu ngươi cũng có rảnh rỗi thì chúng ta đi uống ly cà phê?"

Lam Tiêu gật gật đầu: "Tốt! Đây là vinh hạnh của ta." Vị trước mắt này, tuy rằng quân hàm đã cùng một dạng với hắn rồi, nhưng động lòng người là hắn, một bát hoàn Hồn Đấu La, hơn nữa là chủ chiến Hồn Đấu La, nên địa vị trong quân vẫn không phải hắn có khả năng so sánh.

Hai người ra khỏi học viện, lái xe riêng tới một quán cà phê đã hẹn trước."Trưởng quan..."

"Đừng gọi ta là trưởng quan, gọi tên ta đi."

"Được rồi, Diệp Phong huynh, cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì vậy?" Lam Tiêu nghi ngờ hỏi.

Diệp Phong cười khổ: "Ngươi hẳn là đã nghe qua vụ thảm án Thiên Tế cao ốc chứ? Người phụ trách bắt tội phạm lần đó là ta. Cả cái kế hoạch xảy ra vấn đề, chúng ta hoàn toàn đã rơi vào bẫy của Tội Ác Chi Thành. Tuy cuối cùng là không biết do vị nào ra tay, cuối cùng đã không có để cho bọn chúng thực hiện được mục đích, nhưng cũng vẫn có tới hơn trăm người chết. Thân trưởng quan chỉ huy lúc đó nhưng ta lại không có biện pháp gì, khó từ tội trạng."

Lam Tiêu nhíu chặt lông mày:"Thế nhưng ngươi còn trẻ như vậy đã có thể tới chức vị cao, nhất định là lập được công lao hiển hách cho liên bang, làm sao lại như vậy.....

Diệp Phong giơ tay lên cắt đứt lời nói của hắn: "Đây đã là kết quả tốt nhất rồi, là nhờ lực bảo vệ của quân đội đấy. Nếu không thì ta đã phải ra tòa án quân sự rồi. Lắng đọng vài năm cũng tốt, ta chuẩn bị cố gắng tu luyện, xem một chút có thể trùng kích Phong Hào Đấu La hay không. Nếu như có thể tu luyện tới Phong Hào Đấu La thì mọi chuyện sẽ khác."

Lam Tiêu vội vàng gật đầu, nói: "Tái ông mất ngựa, làm sao biết không phải phúc?"

Diệp Phong nhấp một hớp cà phê, trong mắt hắn đã nhiều hơn mấy phần thần thái: " Hiên Vũ nhà ngươi rất không tầm thường a! Học kỳ trước hắn lại đánh bại Linh Đồng. Đứa nhỏ này là song sinh Võ Hồn sao?"

Trong nội tâm Lam Tiêu trong nội cả kinh, nhưng hắn không có mở miệng.

Diệp Phong nói: "Ngươi cũng không cần phủ nhận, kỳ thật, có thiên phú là chuyện tốt a! Nếu ta không nhìn lầm thì Lam Ngân Thảo ở hai cánh tay của đứa nhỏ này là không giống nhau, cho nên Linh Đồng mới có thể thua thảm như vậy. Trước kia ta vẫn một mực xử lý chuyện của mình, chưa kịp đi tìm ngươi. Hôm nay vừa vặn thấy ngươi rồi, ta nghĩ thương lượng với ngươi vài việc về Hiên Vũ"
Lam Tiêu nói: "Ý của ngươi là..." Hắn không có thừa nhận cũng không có phủ nhận, ở trước mặt người thông minh, cố hết sức phủ nhận một việc ngược lại sẽ làm cho người ta hoài nghi.

Diệp Phong nói: "Đứa nhỏ này thiên phú dị bẩm, hẳn là bồi dưỡng rất tốt. Thẳng thắn mà nói, từ lần thứ nhất hắn làm cho hồn kỹ của Linh Đồng mất đi hiệu lực ta đã chú ý tới hắn. Võ hồn Thiên Cương Long của Linh Đồng tuy không phải võ hồn loài rồng mạnh nhất nhưng cũng thuộc về Chân Long. Lam Tiêu huynh, ngươi là nghiên cứu cổ Hồn Thú nên hẳn là rất rõ ràng địa vị của võ hồn loài rồng, đây tuyệt đối là tồn tại ở tầng thứ tối cao. Cho nên tình huống trên người Hiên Vũ có nghĩa là gì thì không cần nói cũng biết. Hắn có võ hồn biến dị, hoặc là có quan hệ với loài rồng, hoặc là một võ hồn rất cường đại, có lẽ bây giờ còn chưa mở phát ra nhưng khí tức võ hồn là giả không được.

“ Ta đã hỏi Linh Đồng rất kỹ về mấy lần nàng cùng Hiên Vũ giao thủ, gần như có thể khẳng định là hắn biến dị võ hồn rất khó lường. Nếu con của ngươi có thiên phú như vậy thì có thể nào lại để nó mai một như vậy?"

Lam Tiêu nói: "Không có mai một a! Lần này, sau khi tựu trường, bọn hắn sẽ khảo thí vào lớp thiếu niên năng động của bổn viện học viện Thiên La, cũng không biết có thể thi đậu hay không."

Diệp Phong mắt hàm thâm ý mà nói: "Kỳ thật, còn có một phương hướng khác, không nhất định phải đi con đường hồn sư này. Nếu ngươi đồng ý ta có thể cho hắn tiến vào quân đội, vào trường quân đội trực tiếp bồi dưỡng, tương lai hắn thậm chí có thể hướng về Chiến Thần Điện mà cố gắng."

"Chiến Thần Điện?" Nghe được ba chữ kia, thân thể Lam Tiêu thân thể không khỏi chấn động, hắn đương nhiên biết cái kia là cái tồn tại như thế nào.

Chiến Thần Điện do Liên bang trực tiếp quản lý, nhưng cũng là một bộ phận của quân đội, chính là căn cứ mạnh nhất của quân đội. Bất luận một vị nào có thể xưng là chiến thần đều có địa vị hết sức quan trọng tại quân đội, ít nhất cũng là cấp bậc Thiếu tướng. Có điều, muốn trở thành chiến thần lại tuyệt không dễ dàng. Dựa theo quy củ của Chiến Thần Điện thì tối đa chỉ có thể có mười tám vị Chiến Thần, về phần chiến thần dự bị thì không biết có bao nhiêu rồi. Muốn trở thành mộ chiến thần chính thức thì chiến thần dự bị phải khiêu chiến một vị Chiến Thần, hơn nữa phải chiến thắng đối phương mới được.

Việc này nói dễ vậy sao? Nhưng một khi thành công, tương lai chỉ có tiền đồ tươi sáng.

Diệp Phong khẽ gật đầu: "Không sai, ta cảm thấy Hiên Vũ có tiềm chất này. Linh Đồng chưa hẳn có thể làm, nhưng hắn hẳn là có cơ hội. Lam Tiêu huynh..."

Lúc này Lam Tiêu lại không chút do dự lắc đầu: "Không được."

"Hả?" Diệp Phong không nghĩ hắn lại cự tuyệt nhanh như vậy.

Lam Tiêu nói: "Nếu như tiến vào quân đội, liền có nghĩa là đứa nhỏ này sẽ phải rời xa chúng ta, ta cùng mẹ hắn đều không nỡ bỏ. Cho nên để cho hắn đi theo con đường bình thường thôi."

Diệp Phong nhối mày: " Chim non không thả ra thì sao có thể giương cánh bay cao? Lam Tiêu huynh, ngươi không thể nhìn ngắn như vậy a."

Lam Tiêu than nhẹ một tiếng: "Không phải ta nhìn ngắn, thật sự là sau khi trải qua chia lìa ta mới hiểu được việc này thống khổ đến cỡ nào. Vừa rồi ta đã tham dự chuyến thăm dò giữa các hành tinh, vừa đi chính là tám tháng. Tám tháng này đối với ta cùng mẹ con hắn đều là sự dày vò rất lớn. Nên đối với chúng ta, không có việc gì quan trọng hơn so với gia đình đoàn tụ."

Diệp Phong không nghĩ hắn sẽ nói như vậy, nhưng hắn cũng vô thức mà hồi tưởng lại đoạn thời gian mình bế quan kia, trong nội tâm hắn lúc đó chẳng phải luôn đăm chiêu suy nghĩ về vợ con sao?

Diệp Phong than nhẹ một tiếng: "Được rồi. Nếu như ngươi cải biến chủ ý, tùy thời tới tìm ta. Thì cứ như vậy."

Hắn không chút nào dây dưa dài dòng, nói xong, đứng người lên đã đi.

Chương 62: Thu lão sư, Diệp Linh Đồng bắt ta

Lam Tiêu không có vội vã rời đi mà vẫn tiếp tục ngồi ở đó uống cà phê. Hắn có thể nào lại để cho Lam Hiên Vũ đi tòng quân a? Tòng quân ý vị như thế nào? Việc đầu tiên tòng quân phải làm, chính là tra xét bối cảnh gia đình, thẩm tra nghiêm khắc tình huống bản thân. Mà Lam Hiên Vũ có lai lịch như thế nào? Liệu có chống lại sự tra xét được không? Đáp án đương nhiên là không đấy.

Ghi chép sinh ra của Lam Hiên Vũ vón là do chính hắn làm ra! Đó là một hài tử sinh ra từ trứng a!

Cho nên vô luận như thế nào hắn cũng sẽ không để cho Lam Hiên Vũ đi tòng quân đấy. Hiện tại hắn chỉ hy vọng nhi tử có thể khỏe mạnh, bình an, như vậy là đủ rồi.

"Lam Hiên Vũ!"

Nghe được âm thanh truyền đến từ sau lưng kia, bước chân Lam Hiên Vũ cũng không có dừng lại, mà biểu lộ trên mặt hắn đã thêm chút buồn bực.

Diệp Linh Đồng chạy hai ba bước đuổi tới phía sau hắn, nói: "Ngươi có chuyện gì vậy? Có chút ý thức hay không vậy? Ta gọi ngươi đấy."

Nghe thấy âm thanh bất mãn của nàng, Lam Hiên Vũ tức giận nói: "Ngươi có yên lặng chút được không? Ngươi là ban nhất, mà ta là bạn hai đấy, ngươi không có chuyện gì lại tìm tới ta gây phiền phức hả? Ta dễ khi dễ lắm phải không?"

Diệp Linh lập tức trỏe nên chán nản: "Ta làm ngươi chán ghét tới như vậy sao?"

Lúc này Lam Hiên Vũ mới dừng bước lại nhìn nàng: "Nếu mỗi lần ta nhìn thấy ngươi đều muốn khi dễ ngươi thì ngươi có ghét ta hay không đây? Ngươi chính là như vậy đấy. Hừ!" Nói xong, hắn xoay người bỏ đi.

Diệp Linh Đồng bị hắn nói như vậy thì ngẩn người, nhưng ngay sau đó nàng lại giận dữ, hướng về phía hắn mà hét lớn: "Ta khi dễ ngươi? Mỗi lần bị thương đều là ta, ta như thế nào lại thành khi dễ ngươi rồi? Ngươi có xấu hổ hay không đấy? Lam Hiên Vũ, ngươi chờ đó cho ta! Chúng ta gặp tại khảo hạch lớp thiếu niên năng động!"

Lam Hiên Vũ có chút buồn bực, mỗi lần gặp được Diệp Linh Đồng nàng cũng đều như vậy, nhưng học viện lại lớn như vậy, năm nhất cũng có tới mấy cái lớp, muốn tránh đi nói dễ như vậy sao? Ngược lại, mấy tháng nàng không có ở đây lại vô cùng thanh tịnh, cũng bớt phiền toái rất nhiều.

Hắn cũng không phải sợ Diệp Linh Đồng, chẳng qua là hắn luôn cảm thấy nàng có chút phiền phức. Thu Vũ Hinh cũng đã sớm tới rồi, thấy Lam Hiên Vũ, trên mặt nàng dĩ nhiên là lộ ra dáng vẻ tươi cười.

"Thu lão sư khỏe chứ." Lam Hiên Vũ rất có lễ phép vấn an nàng.

Thu Vũ Hinh nói: "Ngày nghỉ chuẩn bị như thế nào rồi?"

Lam Hiên Vũ cười cười: "Rất tốt. Thu lão sư, hồn lực của ta tới mười bốn cấp rồi."

"Tốt, tốt!" Thu Vũ Hinh mừng rỡ, tốc độ tăng hồn lực của Lam Hiên Vũ cuối cùng cũng đã nhanh hơn, đây là hiện tượng tốt. Nhưng chỉnh thể tố chất của đứa nhỏ này cũng không thể hoàn toàn dùng hồn lực để cân nhắc.

"Ngươi như thế này có lẽ không cần tham gia buổi lễ tựu trường rồi. Hôm nay giám khảo của bổn viện đã tới, sau đó ta sẽ mang ngươi tới"

"A, tốt." Lam Hiên Vũ đáp ứng một tiếng. Hắn cũng không có khẩn trương gì lắm, khảo hạch mà thôi, hắn cũng rất có lòng tin về bản thân đấy.

Nếu như không có Na Na lão sư thì vụ việc Thiên Tế cao ốc lần đó nhất định sẽ để lại bóng ma trong lòng hắn, thậm chí có khả năng sẽ dẫn đến tính cách của hắn trở nên nhu nhược. Na Na lão sư kịp đến không chỉ là cứu được mẹ con bọn hắn, đồng thời cũng khiến cho hắn trở nên càng dũng cảm. Nhất là một màn phất tay đánh tan chiến hạm kia đã khắc thật sâu trong lòng hắn.Hắn vẫn luôn nghĩ: Ta là đệ tử của Na Na lão sư, Na Na lão sư cường đại như vậy, nhất định ta cũng sẽ trở nên rất mạnh. Cho nên hắn không có nhát gan, ngược lại là rất nhiều tự tin. Hơn nữa, nguyên do của sự tự tin nằm ở cố gắng. Hắn tự mình cảm thấy, ít nhất trong kì nghỉ vừa rồi sẽ không có một đồng học nào cố gắng hơn hắn.

Rất nhanh, các học sinh đã đến đông đủ, buỗi lễ tựu trường lập tức bắt đầu. Thu Vũ Hinh hướng Lam Hiên Vũ vẫy vẫy tay rồi mang hắn ra khỏi phòng học. Vừa ra khỏi phòng, Lam Hiên Vũ liền thấy Diệp Linh Đồng với một bộ mặt lạnh. Không hề nghi ngờ, Diệp Linh Đồng chính là đại biểu năm thứ hai ban nhất.

Hai người liếc nhau, không hẹn mà cùng mà quay đầu đi chỗ khác.

Cung Anh Hào cùng Thu Vũ Hinh cũng liếc nhau, Thu Vũ Hinh cười tủm tỉm nhưng Cung Anh Hào lại là nhíu mày. Học kì trước, việc Lam Hiên Vũ áp chế Diệp Linh Đồng vẫn còn tạo thành cái bóng ma trong lòng hắn.

Nếu như nói Diệp Linh Đồng là ưu tú thì Lam Hiên Vũ phải là có chút quái dị rồi. Rõ ràng nhìn qua thì hắn không có mạnh được như Diệp Linh Đồng, nhưng mỗi lần Diệp Linh Đồng lại đều thua trong tay hắn. Hơn nữa Cung Anh Hào hoàn toàn có thể khẳng định, Diệp Linh Đồng tuyệt không có hạ thủ lưu tình.

"Thu lão sư." Cung Anh Hào hướng phía Thu Vũ Hinh lên tiếng chào.

"Cung lão sư." Thu Vũ Hinh cười híp mắt đáp lễ.

"Chúng ta cùng một chỗ sao?" Cung Anh Hào làm ra một cái dấu hiệu "Thỉnh".

"Tốt!"

Hai vị lão sư đi ở phía trước, Lam Hiên Vũ cùng Diệp Linh Đồng dĩ nhiên là kề vai sát cánh đi ở phía sau.

"Ngươi nhất định phải chết." Diệp Linh Đồng không có phát ra âm thanh mà là dùng khẩu hình uy hiếp Lam Hiên Vũ. Lam Hiên Vũ bĩu môi, liền làm như không nhìn thấy.Diệp Linh Đồng nhìn thấy bộ dạng tên này như vậy thì hận đến có chút nghiến răng nghiến lợi, nàng muốn vươn tay ra bắt hắn nhưng dưới chân Lam Hiên Vũ lại thoáng động, lkhông để lại dấu vết mà tránh ra rồi.

"Thu lão sư, Diệp Linh Đồng bắt ta!" Lam Hiên Vũ đột nhiên kêu lên.

Thu Vũ Hinh cùng Cung Anh Hào ngạc nhiên quay đầu, thứ họ thấy chính là Diệp Linh Đồng duỗi tay ra, mà Lam Hiên Vũ thì là vẻ mặt ủy khuất mà nhìn Thu Vũ Hinh.

Cung Anh Hào nhịn không được nói: "Linh Đồng, ngươi làm gì vậy?"

"Cung lão sư, ta..." Diệp Linh Đồng muốn giải thích nhưng nàng lại phát hiện mình giải thích không được, bởi vì đúng là mình muốn nắm hắn đó a! Thế nhưng tên này vậy mà lại đi nói với lão sư, có xấu hổ hay không đây chứ?

Thu Vũ Hinh tức thì quay tới hướng Lam Hiên Vũ mà nói: "Bắt một phát thì bắt một phát thôi, ngươi là một nam hài tử mà sợ cái gì." Tuy ngoài miệng nàng nói như vậy nhưng tay lại kéo Lam Hiên Vũ đến trước người, ôm bờ vai của hắn mà đi thẳng về phía trước.

Diệp Linh Đồng thiếu chút nữa thì khóc.

Cung Anh Hào khóe miệng co lại, hắn thật muốn hô to một tiếng "Thu Vũ Hinh ta liều mạng với ngươi". Từ khi Lam Hiên Vũ đến, hại đại chủ nhiệm của hai ban này luôn cạnh tranh nhau, nhưng hắn lại chưa từng thắng.

Sân vận động.

Sân vận động của học viện vô cùng rộng rãi, trên khán đài có thể ngồi tới hai ngàn người. Sân vận động của học viện hồn sư là không giống với học viện thông thường. Trong sân sẽ có hồn đạo khí chuyên môn phòng ngự, có điểm giống diễn võ trường, còn có các loại thiết bị phụ trợ cùng chiếu sáng. Nói như vậy nhưng chỉ có lúc tiến hành thực chiến diễn luyện mới có thể đem sân bãi an bài ở chỗ này.

Lúc này, một bên sân vận động đã bày biện mười mấy đài thiết bị, và một số người đang rất bận rộn.

Trừ Thu Vũ Hinh cùng Cung Anh Hào còn có vài tên lão sư mang theo học sinh của mình đi tới sân vận động. Đệ tử năm hai chỉ có Lam Hiên Vũ cùng Diệp Linh Đồng, còn lại đều là đệ tử năm ba.

Bên phân viện Tử La Thành này có mười cái danh ngạch ghi danh vào lớp thiếu niên năng động, nhưng cũng không nhất định sẽ trúng tuyển mười người mà phải xem năng lực. Cho nên sau khi lãnh đạo học viện thương lượng thì tự nhiên là sẽ tận khả năng đi lựa chọn đệ tử có chỉnh thể tố chất cao tới tham gia khảo hạch.

Học viện vốn có ý định chọn tất cả từ đám đệ tử năm ba. Nhưng Thu Vũ Hinh cùng Cung Anh Hào lại cố hết sức đề cử Lam Hiên Vũ cùng Diệp Linh Đồng, hai người bọn họ mới có tư cách lại tới đây tham gia khảo hạch.

Năm tuổi nhỏ tất nhiên là có ưu thế, nhưng năm tuổi nhỏ cũng cần phải có thiên phú mới được. Hơn nữa, mặt ngoài Lam Hiên Vũ là tám tuổi, cũng bằng với số tuổi đệ tử năm ba nên về phương diện này hắn liền không có ưu thế.

Chẳng qua là Thu Vũ Hinh vẫn rất có tin tưởng về hắn đấy.

Một gã nam tử trung niên mang dáng vẻ mỉm cười trên mặt bước tới trước, hắn mỉm cười hướng các vị lão sư mà nói: "Các vị lão sư, trước tiên có thể rời sân, bọn nhỏ cứ giao cho chúng ta."

Chương 63: Bắt đầu khảo thí

Tất cả lớp chủ nhiệm lớp đều rời đi, chỉ để lại mười tên dệ tử tham gia khảo hạch lớp thiếu niên năng động. Lam Hiên Vũ mặc dù là đệ tử năm hai nhưng dáng người lại là cao nhất trong đám đệ tử.

Gã nam tử trung niên nhìn mười tên đệ tử trước mặt, mỉm cười nói: "Sau đây các ngươi sẽ tiến hành một loạt khảo hạch, trong này sẽ có cả kiểm tra trụ cột thân thể, cũng có tổng hợp tố chất. Có một chuyện ta nhất định phải nói cho các ngươi biết, tuy các ngươi là người nổi bật được phân viện Tử La Thành tuyển ra nhưng cũng không có nghĩa là các ngươi nhất định có thể vào được lớp thiếu niên năng động. Lớp thiếu niên năng động chỉ có một tiêu chuẩn chiêu sinh, chính là thực lực. Nếu như các ngươi cả mười người đều không đạt yêu cầu thì toàn bộ đều không thể tiến vào. Lớp thiếu niên năng động là căn cứ vào nguyên tắc thà thiếu không ẩu, đầu tuyển vào chỉ nhận những người ưu tú nhất"

Nói đến đây, ánh mắt của hắn đảo qua mười tên đệ tử trước mặt, một cỗ uy áp vô hình cũng từ trên người hắn phát ra.

Có thể từ trong lớp trổ hết tài năng thì tất nhiên sẽ là ưu tú nhất trong đám bạn cùng lứa tuổi đấy. Nên sau khi cảm nhận được uy áp, mười tên đệ tử đều lông mày cau lại, yên lặng chống cự, cũng có người trực tiếp đem Võ Hồn phóng thích ra ngoài, vẻ mặt cảnh giác.

Diệp Linh Đồng là thuộc về những yên lặng chống cự, thân thể của nàng thoáng kéo căng, toàn thân súc thế. Nhưng làm cho gã trung niên kia chú ý nhất lại là Lam Hiên Vũ đứng bên người nàng, bởi vì chỉ có Lam Hiên Vũ, cái gì cũng không có làm.

Đúng vậy, hắn cái gì cũng không có làm, toàn thân hắn nhìn qua điềm nhiên như không có việc gì, tựa hồ hắn cũng không có cảm nhận được cỗ uy áp này vậy.

"Ta là Mục Trọng Thiên, là lão sư bổn viện của học viện hồn sư sơ cấp Thiên La. Các ngươi xếp thành đội một đi theo ta. Mỗi hạng khảo hạch đều có điểm tương ứng, điểm tổng hợp cuối cùng sẽ là thành tích của các ngươi, việc các ngươi phải làm chính là trọn khả năng mà bày ra trạng thái tốt nhất. Đầu tiên chính là khảo thí hồn lực, sau đó là tinh thần lực, cuối cùng là tổng hợp tố chất."

Đối với mấy đứa nhỏ chỉ có bảy tám tuổi như vậy thì tất nhiên sẽ không có quá nhiều chủng loại khảo hạch. Mà những khảo hạch cơ sở này cũng đủ để phản ánh ra tình trạng của bọn hắn rồi.

Hồn lực khảo thí tất nhiên là đơn giản nhất, có thể được tuyển ra thì đương nhiên ít nhất cũng phải đạt đến thập cấp.

Hồn lực của Lam Hiên Vũ là mười bốn cấp, trong số những đệ tử được tuyển ra thì hắn là người đứng cuối cùng, mà những đệ tử khác thì có năm tên là mười lăm cấp, bốn tên là mười sáu cấp. Mà Diệp Linh Đồng chính là mười sáu cấp. Nàng cũng lập tức nhận được sự chú ý từ các sư phụ bổn viện của học viện hồn sư sơ cấp Thiên La, đây là rõ ràng rồi, nàng chính là đệ tử nhỏ tuổi nhất. Bảy tuổi, mười sáu cấp, đây đã là thành tích tương đối khá rồi. Dựa theo cái tốc độ này của nàng thì không đến mười tuổi là có thể đạt đến hai mươi cấp.

Lam Hiên Vũ với tư cách là người có thành tích kém nhất nên dĩ nhiên là được chú ý lắm.

"Khảo thí tinh thần lực. Diệp Linh Đồng, ngươi lên trước"" Lão sư gọi tên, Diệp Linh Đồng đi tới, mang lên trên tay dụng cụ khảo thí.

Dụng cụ khảo thí tinh thần lực rõ ràng tinh vi hơn dụng cụ đo hồn lực rất nhiều, cũng càng thêm chuẩn xác. Dụng cụ mở ra, Diệp Linh Đồng chỉ cảm thấy một khí tức ấm áp ôm trọn đầu óc của mình, có loại cảm giác thoải mái không nói nên lời.
"Tinh Thần Lực, ba mươi bảy."

Vì là người kiểm tra đầu tiên, lại không có thành tích tương ứng để so sánh nên Diệp Linh Đồng cũng không rõ tinh thần lực của mình như vậy là cao hay thấp.

Trình tự khảo thí tinh thần lực là dựa vào kết quả khảo thí hồn lực mà sắp xếp, từ cao tới thấp, hồn lực thấp nhất là Lam Hiên Vũ nên dĩ nhiên hắn sẽ phải là người cuối cùng.

"Tinh Thần Lực, bốn mươi tám. Không tệ." Khi có một tên đệ tử được đọc ra bốn mươi tám điểm Tinh Thần Lực thì Mục Trọng Thiên cuối cùng cũng là lộ ra vẻ mỉm cười, thoả mãn gật gật đầu.

Tám tuổi có bốn mươi tám điểm Tinh Thần Lực, đột phá đến Linh Thông Cảnh đã là trong tầm tay. Tại phương diện Tinh Thần Lực thì trước mười tuổi có thể đột phá đến Linh Thông Cảnh đều là thiên tài. Bốn mươi tám điểm Tinh Thần Lực cũng là cao nhất trong số chín tên đệ tử phía trước rồi.

"Lam Hiên Vũ."

Lam Hiên Vũ nhớt tới phía trước, về phần Tinh Thần Lực khảo thí hắn vẫn rất có tin tưởng đấy, bởi vì Na Na lão sư đã từng nói, hắn Tinh Thần Lực tiên thiên đã vượt xa thường nhân, không cần phương pháp tu luyện gì chuyên môn. Hắn chỉ cần luyện tập khống chế nguyên tố là sẽ tự hành từng bước điều động Tinh Thần Lực. Có điều, hắn cũng đã có chút thời gian không khảo thí Tinh Thần Lực rồi, nên cũng không rõ hiện tại tinh thần lực của mình đã tới mức nào.

Đeo dụng cụ khảo thí Tinh Thần Lực lên đầu, Lam Hiên Vũ cũng cảm nhận được sự ấm áp kia, nhưng chỗ khác với Diệp Linh Đồng chính là hắn còn cảm nhận được một ít thứ khác. Tựa hồ có vô số sợi năng lượng đang nhẹ nhàng kích thích đại não của hắn, làm không gian ý thức của hắn hoáng một phát liền trở nên sinh động.Đúng vậy, hắn có thể cảm nhận được ý thức không gian của mình biến hóa, bởi vì khi đi theo Na Na lão sư tu luyện, mỗi lần Na Na lão sư đều mang hắn tiến vào ý thức không gian.

"Tinh Thần Lực..." lão sư đang tuyên bố số liệu thì đột nhiên dừng lại.

Mục Trọng Thiên nói: "Làm sao vậy?"

Tiếng của vị lão sư kia có chút biến hóa, tràn đầy khiếp sợ: "Mục lão sư, ngươi tới xem một chút đi."

Mục Trọng Thiên đi tới trước màn hình, khi hắn vừa thấy số liệu trước mặt thì cũng bị dọa cho nhảy dựng. Vẫn là hai số đấy, thế nhưng... lại là đỉnh của hai số.

Chín mươi chín!

"Có cần kiểm tra lại một chút không?" lão sư tuyên bố số liệu hỏi.

Mục Trọng Thiên lắc đầu: "Không cần, dụng cụ sẽ không xảy ra vấn đề đâu. Lam Hiên Vũ, Tinh Thần Lực chín mươi chín, Linh Thông Cảnh."

Tinh Thần Lực không đến năm mươi điểm là Linh Nguyên Cảnh, năm mươi mốt đến năm trăm điểm chính là Linh Thông Cảnh.

Linh Thông Cảnh, tâm thần Thông Linh, ý đạt niệm chí. Đạt đến Linh Thông Cảnh, việc khống chế tinh thần lực đã bắt đầu nhập môn, có thể chính thức điều khiển Tinh Thần Lực, có thể thừa nhận hai cái hồn linh màu vàng hoặc một cái màu tím. Tám tuổi, Linh Thông Cảnh, gần trăm điểm Tinh Thần Lực, cái này ý vị như thế nào đây?

Hồn lực của đứa nhỏ này tuy rằng hơi yếu một chút nhưng tinh thần lực quả thực là kinh người a. Nhưng Mục Trọng Thiên cũng không có khích lệ nhiều, bởi vì hai hạng khảo thí đầu chỉ là số liệu trụ cột mà thôi.

"Chuẩn bị tiến vào mô phỏng khoang thuyền, bắt đầu kiểm tra tổng hợp tố chất. Võ hồn của các ngươi cùng năng lực thực chiến, và các phương diện tố chất, đều phải thể hiện ra trong đợt khảo thí cuối cùng này. Tận khả năng mà bày ra thực lực, tất cả biểu hiện của các ngươi đều quyết định tới thành tích cuối cùng."

Chương 64: Đống Thiên Thu

Thiên Đấu tinh, học viện hồn sư sơ cấp thuộc viện nghiên cứu.

Na Na với một thân quần áo lam nhạt đứng người lên bước ra ngoài cửa. Hôm nay, nàng phải lên một tiết học.

Từ sau khi trở về Thiên La tinh, viện nghiên cứu đã tiến hành một loạt kiểm tra với thân thể nàng, mà kết quả kiểm tra lại làm chấn kinh tất cả mọi người, đó là bởi vì, tất cả vẫn bình thường như cũ.

Tựa hồ tất cả dụng cụ tại trên người nàng đều không nhạy, thậm chí kiểm tra trên người nàng còn không có bất kì năng lượng chấn động nào.

Điều tra đã tiến hành mấy tháng, cuối cùng cũng không hề phát hiện. Nếu không phải vệ tinh đã quay được nàng thấy việc nghĩa hăng hái làm thì chỉ sợ tất cả mọi người sẽ cho rằng đây chỉ là một vị bình thường.

Nhưng trên thực tế, nàng sao có thể là một vị bình thường đây? Mà nàng cũng đã mất trí nhớ, căn bản là nhớ không nổi quá khứ của chính mình. Làm sao bây giờ đây?

Sau khi viện nghiên cứu trải qua nghiên cứu thì quyết định đầu tiên chính là Na Na sẽ không thể rời khỏi Thiên Đấu tinh, thậm chí không thể ly khai phạm vi khống chế của viện nghiên cứu, để tránh xảy ra vấn đề họ cần phải tiến hành quan sát nàng thời gian dài. Mà cái việc quan sát này lại là sáu năm lần thứ hai. Trong sáu năm này nàng sẽ không thể ly khai viện nghiên cứu.

Khi bọn hắn hỏi Na Na có tính toán gì không thì Na Na lại nhớ tới Lam Hiên Vũ, nàng đã vô thức mà nói mình muốn làm lão sư, liền làm một gã lão sư cổ võ hệ.

Một gã lão sư cổ võ hệ cho dù ở bất kì học viện nào cũng không thể nổi tiếng, bởi vì hiện tại, những đứa nhỏ nguyện ý học tập cổ võ thuật đã rất ít rồi, thậm chí chỉ có sơ cấp học viện mới có môn học này. Trung cấp trong học viện thì đại đa số đều là dạy học sinh như thế nào sử dụng hồn lực điều khiển Hồn Đạo Khí, như thế nào thao tác Cơ Giáp, như thế nào luyện chế Đấu Khải... vân vân.

Hơn nữa, trên người Na Na có tính không xác định rất lớn, cho nên cuối cùng nàng đã bị điều đến nơi này, trở thành một gã cổ võ hệ lão sư tại học viện sơ cấp.

Khi nàng vừa tới học viện liền đưa tới một mảnh oanh động. Thật sự là quá đẹp! Một đại mỹ nữ tuyệt sắc như vậy tới đã làm tất cả lão sư của học viện kinh ngạc.

Một ít nhân viên của viện nghiên cứu cũng theo Na Na đến nơi này, hơn nữa họ cũng hạ mệnh lệnh nghiêm khắc: Bất luận kẻ nào chưa được Na Na đồng ý thì sẽ không được tới gần phạm vi mười mét quanh nàng.

Viện nghiên cứu đương nhiên là vì vấn đề an toàn của mọi người, đây chính là một người tay không đánh tan chiến hạm a! Nếu nàng không thích người nào đó tới gần nàng, kết cục sẽ như thế nào thì ai cũng không thể đoán trước. Cho nên, thậm chí Na Na còn có một gian phòng làm việc riêng biệt tại đây.

Hôm nay là ngày chính thức khai giảng, nàng cũng phải lên tiết học đầu tiên của mình rồi. Nàng chịu trách nhiệm trên khóa cổ võ của hai lớp.

Sở dĩ nàng lựa chọn làm lão sư, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Na Na rất nhớ Lam Hiên Vũ, thấy mấy đứa nhỏ cùng tuổi với hắn nói không chừng có thể nhớ lại hắn đủ loại.
Chính là một cái nguyên nhân đơn giản như vậy thôi.

Khóa học cổ võ tiến hành tại sân vận động. Mà hôm nay đi học là đệ tử ban nhất của sơ cấp học viện, cũng chính là đám đệ tử mới vừa vào học.

Khi Na Na đi vào sân vận động, đám học sinh của nàng tự nhiên mà trỏe nên yên tĩnh.

Một bộ đồng phục màu lam nhạt, một mái tóc dài màu bạc bện thành đuôi tóc rủ xuống ở sau đầu. Một làn da trắng nõn, một đôi mắt trong suốt màu tím. Giờ khắc này, có thể nói là tiếng kim rơi trong sân thể dục cũng có thể nghe được.

Mỗi người đều là nghiệp dư, bọn nhỏ cũng không ngoại lệ.

"Lão sư thật xinh đẹp nha." Một tiểu cô nương thì thầm một câu.

"Đúng nha, lão sư thật xinh đẹp."

Sự yên tĩnh trong sân bị đánh phá, trong lúc nhất thời, bọn nhỏ xì xào bàn tán rộn lên. Na Na bước tới trước mặt bọn họ, ánh mắt nàng đảo qua ba mươi tên học viên. Nhắc tới cũng kỳ quái, ánh mắt của nàng đảo qua lại làm những hài tử này đều an tĩnh lại, chúng đồng thời đem ánh mắt chăm chú vào trên người nàng.

"Các ngươi tốt chứ, ta là Na Na, từ hôm nay trở đi ta chính là lão sư khóa cổ võ thuật của các ngươi." Na Na khẽ gật đầu với bọn nhỏ.
"Lão sư tốt." Các học sinh cơ hồ là trăm miệng một lời mà hồi đáp.

Ánh mắt Na Na bình tĩnh mà nhìn qua từ từng người, khi nàng nhìn về phía hàng cuối cùng thì ánh mắt dừng lại một thân ảnh.

Đó là một tiểu cô nương, nàng có một mái tóc dài màu lam, dáng người thon dài mà cân xứng, trong đám hài tử cùng tuổi thì nàng là tương đối cao đấy. Đôi mắt của nàng cũng là màu xanh đậm, thanh tịnh mà sáng ngời. Khuôn mặt nhỏ nhẵn trắng nõn có chút điểm hài nhi mập, nhưng không có ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp của nàng, ngược lại tăng thêm vài phần đáng yêu.

Trọng yếu hơn là, Na Na cảm nhận được một loại khí tức đặc thù từ trên người nàng, mà loại khí tức này lại làm cho nàng cảm thấy có chút quen thuộc. Na Na chủ động bước tới trước mặt tiểu cô nương này mà hỏi: "Ngươi tên là gì?"

Tiểu cô nương mở lớn hai mắt, khi nàng nhìn Na Na tựa hồ có chút sợ hãi, nhưng vẫn nói: "Lão sư tốt chứ, ta là Đống Thiên Thu." Không hề nghi ngờ, cùng với vẻ bề ngoài mềm mại của nàng rất bất đồng, nàng có một cái tên vô cùng khí phách.

"Đống Thiên Thu?" ánh mắt Na Na khẽ động, " Ngươi mấy tuổi?"

"Ta sáu tuổi nửa, sắp bảy tuổi rồi." Đống Thiên Thu hồi đáp.

Na Na nâng tay phải sờ sờ tới đầu nàng. Đống Thiên Thu bị hành động này của nàng dọa cho nhảy dựng, nhanh chóng nhảy một bước hướng về phía sau, nàng muốn tránh khỏi bàn tay của Na Na nhưng Na Na lại như bóng với hình, căn bản là không có bị nàng kéo dài khoảng cách.

Khi tay Na Na nhẹ nhàng linh hoạt mà dặt vào đầu Đống Thiên Thu thì trong nháy mắt đó, Đống Thiên Thu chỉ cảm thấy hết tất cả cũng đã trở nên hư ảo rồi, trong chốc lát, chung quanh đều trở nên không chân thực.

Na Na nhẹ nhàng mà sờ trên đầu nàng, gật gật đầu: "Ta hiểu được."

Nói xong câu đó, nàng một lần nữa bước tới trước mặt tất cả đệ tử mà nói: "Hôm nay, cổ võ khóa chính thức nhập học. Cổ võ khóa chính là một ít phương thức chiến đấu của các hồn sư thời thượng cổ cùng một ít kỹ xảo chiến đấu. Nếu là phương thức chiến đấu cùng kỹ xảo, thì phải dùng cho thực chiến. Cho nên cổ võ khóa này, chúng ta dùng thực chiến làm đầu."

Đống Thiên Thu như trước đứng ở trong đội ngũ, nhưng ánh mắt nàng nhìn Na Na rõ ràng có chút sợ hãi. Cái miệng nhỏ nhẵn trắng nõn khẽ mở, có vẻ như nàng muốn nói cái gì đó nhưng lại không nói ra miệng. Cùng với sợ hãi thì sâu trong đáy mắt nàng cũng hiện lên một chút hiếu kỳ. Vị Na Na lão sư xinh đẹp này đến tột cùng là đã hiểu rõ cái gì?

Đấu La Tinh.

"Đường Nhạc, tiếp theo chúng ta muốn đi tới Thiên La tinh tuần diễn. Lại nói nữa, ngươi thật sự không có ý định lại hát một ca khúc đấy chứ? Ta thừa nhận là ca khúc Niệm của ngươi thật là quá dễ nghe. Thế nhưng một bài như vậy cũng quá đơn điệu rồi a. Bài Niệm này là do chính ngươi ghi, ngươi viết được tốt như vậy thì vì cái gì lại không ghi một bài nữa vậy?"

Chương 65: Mô phỏng khoang thuyền

Mô phỏng khoang thuyền? Đây là lần đầu tiên Lam Hiên Vũ nhìn thấy mô phỏng khoang thuyền, cho nên hắn rất ngạc nhiên. Cũng không phải Lam Tiêu cùng Nam Trừng không bỏ được tiền ra cho hắn tự nghiệm thấy mà bởi vì tuổi của hắn quá nhỏ.

Nói như vậy, vì chỉ có mười tuổi trở lên, hơn nữa còn phải có năng lực tự kiềm chế nhất định mới có thể sử dụng mô phỏng khoang thuyền. Bởi vì khi tiến vào mô phỏng khoang thuyền là tương đương với tiến nhập một thế giới khác, nếu như niên kỷ quá nhỏ sẽ dễ dàng mất phương hướng tự mình và làm cho nguyên bản nhận thức phát sinh hỗn loạn.

Nhưng Lam Hiên Vũ cũng đã từng nói qua về mô phỏng khoang thuyền, theo khoa học kỹ thuật tiến bộ, mô phỏng khoang thuyền đã phát triển đến trình độ tương đối cao cấp, gần như đã có thể mô phỏng ra một thế giới thật rồi.

Thí dụ như huấn luyện cơ giáp sư, phần lớn là thông qua mô phỏng khoang thuyền để hoàn thành, không cần gánh chịu tổn thương nhưng vẫn có thể hoàn toàn mô phỏng trạng thái chiến đấu, hiệu quả huấn luyện cực tốt. Tuy nói không cần gánh chịu tổn thương nhưng vẫn sẽ có một ít cảm giác để gây kích thích.

Mười đài mô phỏng khoang thuyền màu bạc chiếu sáng rạng rỡ, mỗi một đài chiếm diện tích chừng trên dưới bốn mét vuông, đủ để dung nạp một người. Dưới sự chỉ dẫn của lão sư bổn viện, mười học viên tiến vào từng đài mô phỏng khoang thuyền riêng biệt.

Khoang hành khách của mô phỏng khoang thuyền cũng vô cùng kỳ lạ, không phải chỗ ngồi chuyên môn mà là một loại chất keo trong suốt đặc dính, nhìn qua như là chất lỏng bình thường.

Khi Lam Hiên Vũ bước vào trong đó, hắn lập tức cảm thấy như giẫm vào vũng bùn, thập phần quái dị.

"Quay người, ngồi xuống." Mục Trọng Thiên tự mình chỉ đạo Lam Hiên Vũ, đối với đứa nhỏ có tới gần trăm điểm tinh thần lực này hắn cảm thấy rất hứng thú.

Lam Hiên Vũ chậm rãi ngồi vào trong đó, cảm giác cả người đều hõm vào. Khi đầu cũng phải ngâm vào cái chất keo trong suốt kia thì hắn không khỏi có chút bối rối. Nhưng đúng lúc này, một mặt nạ kim loại từ bên trên hạ xuống rồi bao trùm lấy mặt của hắn, sau một khắc, đầu hắn mới bị cái chất keo kia bao bọc hoàn toàn.

Khi cả người hắn hoàn toàn chìm vào luồng chất lỏng đó thì cảm giác đặc dính lại dần biến mất, hắn cảm thấy mình có thể tự do, mà trên mặt nạ kim loại vẫn luôn truyền đến từng trận tê dại, dẫn động tinh thần chi hải của hắn không ngừng rung động lắc lư.

"Các học sinh không cần kinh hoảng, tất cả những thứ các ngươi cảm nhận được đều là bình thường, tiếp theo đó các ngươi sẽ được tiến vào một thế giới khác. Việc các ngươi phải làm chính là sống sót trong thế giới kia, nơi đó chính là một chiến trường sinh tử. Một khi bị giết chết thì khảo hạch tổng hợp tố chất củ các ngươi sẽ xong. Trong quá trình khảo hạch các ngươi có thể sử dụng bất kì phương thức gì để bảo toàn chính mình, thậm chí có thể đánh bại đồng học mình gặp phải. Tổng hợp tố chất khảo hạch, bắt đầu."

"Ô...ô...n...g "

Trong tiếng vù vù rất nhỏ, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy thân thể bỗng nhiên trở nên nhẹ nhõm, toàn thân dường như đang hướng phía dưới mà rơi xuống. Nháy mắt sau đó, mọi thứ trước mắt hắn đột nhiên trở nên sáng ngời.

Ánh mặt trời nhu hòa mang đến cảm giác ấm áp, không khí tươi mát mà tràn đầy hương thơm, Lam Hiên Vũ mở trừng hai mắt, hắn kinh ngạc phát hiện chính mình đang đứng tại một bờ sông nhỏ, nước sông chảy qua từng đợt, hai bên bờ sông là khu rừng rậm rạp. Hắn nhìn nhìn hai tay của mình, lại nhìn ra xung quanh một chút, trong nội tâm tràn đầy rung động.

Cái này... Đây là thế giới mô phỏng sao? Thế nhưng nơi này thật sự là rất giống thế giới thực a!

Hắn cố ý nhéo cánh tay mình một chút, không có quá đau, chẳng qua là hơi có cảm nhận, lúc này mới khiến hắn tìm được một ít cảm thụ mình đang ở thế giới giả tưởng. Khoa học kỹ thuật thật sự là quá thần kỳ! Loại cảm giác này thật sự là quá mỹ diệu!
Hắn chạy về phía trước hai bước, trọng lực và mọi thứ cũng không có gì khác, sau đó hắn lại cảm thụ hồn lực trong cơ thể nhưng cũng là như thế. Sau khi thoáng vận động một chút, Lam Hiên Vũ hướng mọi nơi mà nhìn, trong đầu nhớ lại lời nói lúc trước vị lão sư kia.

Sống sót! Đây là chủ đề của lần khảo hạch này.

Nơi đây cho người ta một cảm giác rất tốt a! Loại cảm giác đang ở trong một rừng rậm lớn này thật sự là quá mỹ diệu, nhìn đã mắt đều là ánh mặt trời cùng màu xanh lá, hô hấp thì là không khí mới mẻ. Cho tới bây giờ hắn vẫn chưa từng đi tới nơi nào đẹp như vậy ở thế giới thật đây.

Sau khi suy nghĩ một chút, nội tâm Lam Hiên Vũ khẽ động, trên mặt hắn dần lộ ra dáng vẻ tươi cười, bởi vì hắn phát hiện vận khí của mình rất tốt, nơi mình xuất hiện có một cái sông nhỏ.

Kỳ thật, phải nói nó là dòng suối nhỏ mới đúng, nó rộng được chừng hai mét, chiều sâu này có thể tính hai thước cũng không tệ rồi. (1 Thước = 1/3m)

Nói thế nào đi nữa thì thủy nguyên tố ở đây cũng dồi dào hơn rất nhiều so với những nơi khác, mà hồn kỹ của Lam Hiên Vũ lại là khống chế thủy nguyên tố, nên ở chỗ này hắn sẽ có thể phát huy ra thực lực cường đại hơn đáng kể.

Các sư phụ đã sớm dạy qua, thực lực của hồn sư sẽ có quan hệ mật thiết với vị trí hoàn cảnh. Thí dụ như Thực Vật Hệ hồn sư sẽ phát huy thực lực mạnh nhất tại nơi có nhiều thực vật. Hồn sư thuộc tính hỏa cũng có thể phát huy thực lực mạnh hơn vào giữa trưa.

Không hề nghi ngờ, đối với Lam Hiên Vũ mà nói thì vị trí của hắn lúc này đang là có lợi nhất với hắn. Võ hồn của hắn là Lam Ngân Thảo, vốn là Thực Vật Hệ đấy, hơn nữa nơi đây còn có thủy nguyên tố dồi dào, trong lúc vô hình, chỉnh thể thực lực của hắn đã được tăng lên vài phần.

Không phải là sống sót sao? Tại đây thích hợp nhất với võ hồn của mình, nhất định mình sẽ có thể sống rất khá.
Nghĩ tới đây, Lam Hiên Vũ đã làm ra một quyết định. Hắn trực tiếp ngồi xuống một tảng đá mà nhìn cảnh đẹp xung quanh tới quên cả trời đất.

Sân vận động phân viện Tử La thành.

Mục Trọng Thiên đang đứng trước một màn hình lớn cùng mấy vị lão sư bổn viện khác. Trên màn hình lớn tổng cộng chia thành mười cái màn hình nhỏ, hiện ra biểu hiện của mười tên học viên tại thế giới giả tưởng.

Thứ được mô phỏng kia đương nhiên không phải là một mảnh rừng rậm bình thường mà là một mảnh rừng rậm hồn thú, về phần các học viên gặp được cái gì trong rừng thì đều tùy vào cơ hội. Biểu hiện chúng sẽ được ghi chép vào hồ sơ, các sư phụ sẽ căn cứ theo biểu hiện của bọn hắn mà cùng ứng biến chấm điểm.

Lúc trước Lam Hiên Vũ khảo thí ra điểm tinh thần lực kinh người nên đã làm cho Mục Trọng Thiên đặc biệt chú ý, lúc này, màn hình biểu hiện của hắn đã bị đặt ở trung tâm của chiếc màn hình lớn.

Khi Mục Trọng Thiên thấy Lam Hiên Vũ ngồi xuống bờ sông thì biểu lộ trên mặt hắn lập tức trở nên có chút cổ quái.

" Hài tử bây giờ thật đúng là khuyết thiếu một ít thường thức a!" Mục Trọng Thiên có chút bất đắc dĩ nói.

Một gã lão sư đứng bên người Mục Trọng Thiên cười nói: "Đây không phải rõ ràng rồi sao? Bọn hắn đều lớn lên trong thành thị, chưa từng đi qua những rừng rậm hồn thú nên tất nhiên sẽ không biết tập tính của hồn thú. Hiện nay đã là tồn tại của hồn linh, hơn nữa hồn thú lại bị ngăn cách tại tinh cầu riêng, nên lại càng làm cho những tri thức về hồn thú trở nên càng ngày càng không trọng yếu, thậm chí tại những học viện cao cấp thì những chương trình học về hồn thú đều là môn học tự chọn. Hắn mới tám tuổi, tất nhiên sẽ không biết tại nơi có nguồn nước là nơi dễ gặp phải hồn thú nhất."

Mục Trọng Thiên nhún vai: " trong khảo hạch hồn thú này của chúng ta, mạnh nhất đạt đến cấp bậc gì?"

"Nghìn năm Hồn Thú a. Dù sao những hài tử này còn nhỏ, coi như là nghìn năm Hồn Thú cũng có khả năng giết bọn hắn rất lớn. Có điều, chúng ta thiết lập tốt rồi, nghìn năm Hồn Thú ở đây tương đối mà nói thì đều là tính cách ôn hòa đấy, cũng đỡ bọn nhỏ này lưu lại tâm lý oán hận."

Mục Trọng Thiên mỉm cười nói: "Vậy hãy để cho chúng ta mỏi mắt mong chờ a."

Bờ sông.

Lam Hiên Vũ vô cùng buồn chán mà nhìn ngó xung quanh, hắn nghĩ thầm, nơi đây có vẻ cũng không có gì đặc biệt a, vì cái gì mà lúc trước lão sư kia lại nói cứ như rất nguy hiểm vậy chứ?

"Hồng hộc, hồng hộc, hồng hộc....."

Đúng lúc này, Lam Hiên Vũ lại nghe được một cái thanh âm kỳ quái. Hắn phản ứng rất nhanh, vô thức mà nhảy khỏi tảng đá rồi trốn bên cạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau