CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Biến mất không còn một dấu vết ?

Dịch: Đức Thành

"Oa oa, oa oa, oa oa!" Tiếng khóc ầm ĩ vang lên trong buồng máy bay. Thật sự là váng trời luôn, cả tai nghe cách âm mà cũng không thể ngăn được.

Lúc mới bắt đầu thì Lam Tiêu định giữ lại một phần ba chỗ vỏ trứng đó, thế nhưng đứa bé kia lại khóc không ngừng, tới khàn cả giọng mà vẫn khóc, Nam Trừng thật sự là không nỡ nhìn nó khóc như vậy nên mỗi lần nó khóc lại lấy một ít vỏ trứng cho nó ăn, kể cũng lạ, chỉ cần được ăn vỏ trứng là nó lại ngừng khóc.

Khi giữ lại một phần năm vỏ trứng thì hắn lại bắt đầu khóc. Tiếng khóc to rõ như âm cao của ca sĩ vậy.

Một phần sáu, một phần bảy, một phần tám,..., một phần mười!

Cuối cùng, cái vỏ trứng chỉ còn lại được có một phần mười, đây là ranh giới cuối cùng. Vì việc này không phải chỉ mình Lam Tiêu có thể quyết định. Cho nên hắn cũng chỉ còn cách đặt cái tâm của mình xuống mà không thể cho đứa nhỏ ăn hết.

Nam Trừng cũng hiểu được quyết định của hắn, dù sao thì bọn hắn cũng phải làm nghiên cứu khoa học. Tuy nàng vẫn thường xuyên dùng đôi mắt ngấn nước mà nhìn Lam Tiêu nhưng cũng không dám bảo hắn cho đứa nhỏ ăn nốt chỗ vỏ trứng kia.

Ban đầu ai cũng nghĩ rằng đứa nhỏ này khóc mệt một lúc là dừng. Nhưng mà ai biết hắn lại có thiên phú dị bẩm về khóc tới vậy. Hắn khóc tới khàn cả giọng mà cũng không chịu ngừng, hắn khóc liền tới ba ngày ba đêm.

Mà ba ngày thời gian đó thì máy bay trinh sát cũng đã hoàn thành nhiệm vụ quét hết vùng cực bắc, nhưng cả đội khảo sát khoa đều vô cùng mỏi mệt. Không ai có thể nghỉ ngơi gì được khi đứa nhỏ khóc như vậy, cho dù là minh tưởng hay ngủ thì cũng đừng nghĩ.

Tuy máy bay trinh sát cũng có phòng nghỉ nhưng ngay cả cửa kim loại của phòng nghỉ cũng chẳng có tác dụng gì với tiếng khóc của đứa nhỏ này. cho nên khi máy bay về tới đầu vùng cực bắc thì tất cả mọi người cũng đã mệt mỏi rã rời.

Trong đầu Nam Trừng giờ chỉ còn tiếng khóc của đứa nhỏ này, mấy ngày nay nàng vẫn chăm sóc nó, nhưng nó thì nước cũng chẳng uống, cũng không chịu ăn bất cứ thứ gì mà chỉ khóc. Ba ngày này Nam Trừng đã thật sự mỏi mệt tới cực độ nhưng lại không có biện pháp gì.

"Mang hắn vào vòng phòng hộ rồi ngươi cũng đi ngủ một lát đi, vòng phòng hộ sẽ cách âm được một chút, hơn nữa trong đấy cũng an toàn, hắn cũng không chạy ra được." Lam Tiêu thấy sắc mặt Nam Trừng uể oải tới mức tái nhợt thì đau lòng mà nói.

"Ừm " Thật sự là Nam Trừng cũng chịu không nổi nữa rồi.

Đúng thật là vòng phòng hộ vẫn có thể ngăn cách tiếng khóc này một chút. tiếng khóc giảm một chút thì tất cả mọi người đều có cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn, trừ người điều khiển thì tất cả nhũng người khác đều tranh thủ đi ngủ một chút.

Mấy ngày nay thật sự là quá mệt mỏi, hơn nữa mọi người cũng đã hoàn thành nhiệm vụ nên tâm tình cũng có thể buông lỏng một chút, nên tất cả đều rất rất dễ dàng ngủ say.

"Oa oa oa..." Đứa nhỏ vẫn tiếp tục khóc, trong đôi mắt đẹp tràn ngập sự ủy khuất.

Mảnh vỏ trứng chỉ còn lại một phần mười kia cũng được đặt trong một vòng phòng hộ khác, trong vòng phòng hộ có thể ngăn cách không khí, nó dùng chân không và nhiệt độ thấp để bảo tồn nên có thể bảo đảm phẩm chất của nó sẽ không bị cải biến.

Muốn minh tưởng trong tiếng khóc thật sự là rất khó, hơn nữa còn có khả năng tẩu hỏa nhập ma nên bọn hắn đều lựa chọn ngủ. Ngủ rất say, trong máy bay cũng dần dần an tĩnh, chỉ có tiếng khóc là vẫn to rõ như vậy.

Sau khi máy bay ra khỏi Cực Bắc thì lập tức bay vụt đến độ cao vạn mét, dựa theo cái tốc độ này thì chỉ cần bảy, tám giờ nữa là bọn họ có thể phản hồi sân bay.Người điều khiển ngáp một cái, hắn cũng luôn bị tiếng khóc quấy rối a, cũng là mệt mỏi không chịu được. Sau khi kiểm tra kĩ các hệ thống thì hắn cũng khép kín hai mắt, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Tiếng hít thở trong máy bay dần trở nên nhẹ nhàng, đương nhiên cái tiếng khóc inh ỏi kia vẫn là ngoại lệ. Mà một phần mười vỏ trứng còn lại kia đang lóe lên kim văn như ẩn như hiện, lúc này cũng không ai biết là nhịp điệu loé sang của hào quang trên vỏ trứng kia là dao động theo tiếng khóc của đứa nhỏ. Mỗi Khi tiếng khóc to rõ thì những đường vân màu vàng, bạc đó sẽ trở nên sáng chói, mà Khi tiếng khóc yếu bớt thì hài quang đó sẽ thu lại.

Thời gian dần trôi qua, vỏ trứng kia lóe sáng theo tiếng khóc đã dần nên trong suốt, mà ở mặt ngoài vỏ trứng đã xuất hiện một ít vết rách, vừa mới bắt đầu thì nó rất nhỏ nhưng càng ngày vết rách càng lan quanh vỏ trứng.

"Đinh"...một tiếng giòn vang, vỏ trứng tan vỡ, nhưng nó không vỡ thành từng khối mà vỡ thành một mảnh bột mịn rồi biến thành một luồng sáng.

luồng sáng màu kim ngân đó chui ra khỏi vòng phòng hộ một cách dễ dàng rồi lại chui vào vòng phòng hộ của đứa bé. Khi nó tràn vào miệng đứa bé thì rốt cuộc tiếng khóc cũng ngừng lại.

Cả khoang rốt cuộc cũng đã yên tĩnh lại. Sau khi đứa bé được hai màu kim ngân đó tràn vào miệng thì cuối cùng cũng ngủ thật say.

Không biết qua bao lâu...

"Ô...ô...n...g, ô...ô...n...g, ô...ô...n...g!" âm thanh trầm thấm vang lên trong buồng máy bay làm mọi người tỉnh lại từ giấc ngủ say.

"A..., một giấc ngủ thật thoải mái a! Đây là nhắc nhở bắt đầu hạ thấp sao? Chẳng lẽ chúng ta đã về tới nơi rồi?" Nam Trừng mơ mơ màng màng mở hai mắt ra, nàng có chút kinh ngạc mà nhìn về phía tín hiệu nhắc nhở trên lối vào cabin.

Người điều khiển đã tỉnh lại trước một lúc, hắn cười nói: "Đúng vậy, đã tới rồi. Đang đang trong quá trình giảm độ cao."
Nam Trừng đột nhiên cảm thấy có gì đó khác lạ, nàng theo bản năng mà nhìn về phía đài thí nghiệm.

Đứa nhỏ đã rúc vào một chỗ mà ngủ ngon lành, nhìn qua có chút cô độc.

Nam Trừng theo bản năng liền nghĩ đến cha mẹ hắn, các ngươi ở nơi nào vậy? Bọn hắn cũng nhất định sẽ rất nhớ đứa nhỏ này a.

"Ồ!" Nàng đột nhiên nghĩ ra được thứ không đúng là cái gì rồi, đứa nhỏ này đúng là đã ngưng khóc rồi?

Nam Trừng vội vàng đứng lên mà đi tới bên người đứa bé, bộ ngực nhỏ đang phập phồng nhẹ, khuôn mặt trắng nõn còn thỉnh thoảng hiện ra nét cười ngọt ngào.

Đây đúng là đang ngủ a? Nam Trừng t nhẹ nhàng thở ra.

"A..., tới nơi nhanh vậy sao?" Lam Tiêu duỗi lưng một cái rồi đứng dậy.

"Lam Tiêu, ngươi mau tới, hắn ngừng khóc rồi này. Khi hắn không khóc thật sự là trông rất đáng yêu a!" Nam Trừng vui ra mặt.

“Ngừng khóc? Đúng a. Nếu không chúng ta cũng ngủ không lâu như vậy." Vừa nói hắn vừa theo bản năng mà quay đầu nhìn về phía bên kia, sau đó ánh mắt của hắn liền ngốc trệ.

"Vỏ trứng? Vỏ trứng đâu?" Hắn đột nhiên quay người lại, hoảng hốt mà nhìn Nam Trừng.

"A?" Nam Trừng sửng sốt một chút, lúc này nàng mới nhìn về phía chứa vỏ trứng, đúng vậy,nó biến mất không một dấu vết luôn rồi.

"Không phải ta, ta không có làm gì a!" Nam Trừng vội vàng giải thích.

Lúc này mấy người khác cũng đã tỉnh lại, nghe thấy Lam Tiêu hô thất thanh như vậy nên cũng vội vàng xúm lại.

Lam Tiêu khoát tay với Nam Trừng, "Đừng hoảng hốt. Ngươi nói không làm thì chắc chắn sẽ là không làm, ta tin ngươi. Khi mở vòng phòng hộ là nó sẽ ghi chép lại. Chúng ta tra một chút xem nó có bị mở ra không."

Lúc này Nam Trừng mới nhẹ nhàng thở ra, đúng a! Khi mở vòng phòng hộ ra là nó sẽ ghi lại, thậm chí là mật mã mà mỗi người bọn hắn mở đều khác nhau. Có điều, nàng rất hài lòng về việc Lam Tiêu tin tưởng mình như vậy, nên nàng cũng theo bản năng mà buông lỏng rất nhiều. Thế nhưng cái vỏ trứng đâu?

Và hệ thống rất nhanh nói cho bọn hắn đáp án.

Khi nhìn thấy kết quả thì tất cả mọi người cùng ngẩn ra nhìn nhau, sau đó lại tập trung mà nhìn Lam Tiêu, mà Lam Tiêu cũng chẳng còn cách nào ngoài làm một bộ mặt cười khổ, "Các ngươi đừng nhìn ta, ta cũng không biết gì a. Cái này đúng thật là chết cũng không có bằng chứng mà, sao nó lại biến mất không một dấu vết như vậy được chứ

Chương 7: Lam Hiên Vũ

Dụch: Đức Thành

Đúng vậy, vỏ trứng biến mất, hơn nữa còn biến mất mà không có bất cứ dấu vết gì. Cái này có nghĩa là gì? Có nghĩa là bọn hắn sẽ không có cách nào báo cáo lại chuyện này, trừ khi là có thể tìm được thứ gì đó khác thường trên người đứa bé này, Nếu không thì nhất định ủy ban sở nghiên cứu sẽ bắt bọn hắn phải tìm được chứng cứ để chứng minh thu hoạch của mình.

Hoặc nếu không thì chỉ còn cách...

"Không được, không thể giải phẫu khám nghiệm." Nam Trừng cảm thấy bầu không khí xung quanh có chút áp lực thì đột nhiên nhảy ngang ra mà chắn trước vòng phòng hộ.

Trên máy bay trinh sát đã có các loại thiết bị khám nghiệm tốt nhất rồi, nếu như còn muốn nghiên cứu vào sâu hơn nữa thì chỉ còn cách giải phẫu khám nghiệm. Thế nhưng giải phẫu khám nghiệm sẽ như thế nào thì không cần nói cũng biết.

"Ngươi đang nghĩ cái gì đấy." Lam Tiêu tức giận: "Coi như chúng ta có muốn khám nghiệm cũng chẳng thể làm như vậy. Đây là một mạng người chứ không phải thi thể. Ngươi nghĩ đâu ra giải phẫu khám nghiệm vậy hả."

Những người khác cũng có chút nhăn nhó mặt mũi mà nhìn Nam Trừng, lúc này nàng mới ý thức được là mình đã nói sai, nàng chặn lại nói: "Thật có lỗi, xin lỗi mọi người, ý của ta không phải như vậy, chỉ là ta cảm thấy đứa bé này thật sự rất đáng thương."

Trần Vĩ cười khổ nói: "Lão Đại, vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?" Tất cả mọi người đều nghĩ rằng đã lập được một công lớn, nhưng giờ thì công lao gì cũng chẳng còn nên tâm tình của mọi người sẽ không thể tốt được.

Lam Tiêu than nhẹ một tiếng, "Chấp nhận không có công lao gì thôi, sau này chúng ta lại tiếp tục cố gắng. Sau khi trở về thì chúng ta kiểm tra đứa nhỏ này một lần nữa, nếu còn không có kết quả thì chỉ còn trách vận khí của chúng ta quá kém mà thôi. Còn về phần hắn..."

"Ta sẽ nuôi hắn." Nam Trừng không chút do dự mà nói. Không biết vì cái gì mà từ lần đầu tiên nàng nhìn thấy đứa bé này thì đã cực kì yêu thích hắn. Nàng cảm thấy cho dù như thế nào mình cũng vẫn muốn che chở cho đứa bé này, chăm sóc hắn thật tốt.

Lam Tiêu cười nói: "Rồi ngươi sẽ thành người chưa lập gia đình mà đã có con a!"

Nam Trừng đỏ mặt lên,nàng có chút quật cường mà nói: "Vậy thì sao chứ, hắn đã không có mẹ thì ta sẽ làm mẹ của hắn."

Lam Tiêu chăm chú nhìn nàng, trong ánh mắt mang theo vài phần thương cảm, "Ta nói ngươi ngốc ngươi còn không nhận."

Nam Trừng căm tức nhìn hắn, "Ngươi đừng có nói ta như vậy nữa."

Lam Tiêu bước tới, hắn rất tự nhiên mà khoác vai nàng, ôm lấy nàng vào ngực mình, "Ý của ta là đứa bé này là do chúng ta cùng phát hiện nên chúng ta đều phải có trách nhiệm với nó. Hơn nữa, ta tin tưởng đứa nhỏ chui ra từ trứng này nhất định có một ngày nó sẽ bày ra được mặt khác thường của mình. Nhưng ý cuối cùng của ta là, hắn không chỉ là cần một người mẹ mà còn cần cả một người cha. Cho nên chỉ cần ngươi gả cho ta sau đó lại công bố chúng ta đã có đứa bé, như vậy thì chỉ đơn giản là là chưa kết hôn mà có con, chứ không phải là chưa có gia đình mà có con, cùng lắm là xem như lên xe trước sau đó mua vé bổ sung."

Nam Trừng ngẩn người, sau đó trong lòng nàng sinh ra một loại tâm tình hết sức phức tạp, rõ ràng là mình đang cảm động vi lời nói này của hắn a. Nhưng chẳng hiểu sao lại muốn đánh tên này nữa."Ha ha ha ha!" Mấy người khác không hẹn mà cùng cười lớn, bọn hắn từ trước tới giờ vẫn luôn đoàn kết, có lẽ là vì trên người Lam Tiêu có một loại mị lực gì đó có thể làm cho người bên cạnh luôn tin tưởng hắn, hoặc là...vì chính tình thương này đây a.

Lam Tiêu nghiêm mặt nói với đồng bạn xung quanh: "Lần này thật sự là xin lỗi mọi người. Nếu như tương lai có một ngày trên người đứa bé này thật sự xuất hiện thứ gì đó thì tất cả công lao phát hiện nhất định sẽ là của chung."

Lý Đình Âm nhún vai: "Thiếu một phần công lao cũng chẳng đáng gì, ta chỉ đang nghĩ là các ngươi đã nuôi hắn thì cũng nên đặt cho hắn một cái tên rồi chứ hả?"

"Tên sao?"

Nam Trừng ngẩn ngơ, thật sự là nàng chưa chuẩn bị một chút tâm lý nào để làm mẹ nào a.

Lam Tiêu nói: "Hay là gọi Lam Trừng đi?"

Bây giờ Nam Trừng mới kịp phản ứng, nàng trừng mắt nhìn hắn mà nói: "Rõ ràng là ta nhận nuôi hắn trước, tại sao lại không gọi hắn là Nam Tiêu. Con cũng không nhất thiết phải theo họ cha mà”

"Từ từ, bình tĩnh chút! Lão Đại, Nam Trừng. Các ngươi có cảm thấy cái này có chút loạn không? Tên các ngươi đều là hai chữ, nếu cứ đơn giản mà dùng hai chữ của các ngươi mà đặt tên cho hắn thì tên một nhà các ngươi cũng quá giống nhau rồi, còn phân biệt làm sao nữa?." Trần Vĩ có chút buồn cười mà nói.

Lam Tiêu lập tức nói: "Như vậy tốt rồi, để cho hắn dùng họ ta, còn tên ngươi đặt?"Nam Trừng mân mê cặp môi đỏ mọng: "sao không phải ngược lại chứ?"

Lam Tiêu cười híp mắt: "Bởi vì họ Lam rất dễ nghe a. Ngươi không thấy vậy sao? Lúc chúng ta mới gặp nhau ngươi còn nói với ta là họ Lam rất hay."

"Sắp tới sân bay rồi, mọi người quay về vị trí đi " âm thanh của Người điều khiển truyền đến.

....

Ba ngày sau. Sở nghiên cứu hồn thú kỳ viễn cổ.

"Tất cả đều bình thường, Chúng ta đã phân tích rất nhiều số liệu, kể cả phân tích tế bào cũng rất bình thường. Thứ duy nhất có chút khác lạ là gien của hắn. Từ hệ thống gien gia phả mà xét thì đúng là nhân loại. Nhưng có điều, gien của hắn có vài điểm không rõ ràng, thậm chí có thể nói là nó rất phức tạp. Dùng tất cả thiết bị của chúng ta cũng không thể phân tích rõ ràng. Chẳng qua tình huống này cũng đã có một số trường hợp xảy ra rồi, và nó cũng chẳng có ý nghĩa gì cả" Trần Vĩ báo lại kết quả kiểm tra cho Lam Tiêu.

Trở về đã ba ngày rồi nhưng đứa nhỏ cũng không có lại khóc lóc gì nữa, khi kiểm tra thân thể thì hắn cũng rất yên tĩnh. Hơn nữa, đa số thời gian bây giờ hắn đều cười.

Mà trên người đứa nhỏ này lại có một lực lôi kéo cực kì lạ, sau khi vào sở nghiên cứu thì rất nhanh hắn đã trở thành đứa con cưng của toàn bộ sở nghiên cứu.

Về phần lai lịch của hắn, vì không muốn bị uỷ ban giám sát tìm tới tận cửa nên Lam Tiêu tuyên bố hắn là con của mình cùng Nam Trừng.

Mà tên đứa nhỏ cũng đã được đặt hắn gọi là: Lam Hiên Vũ. Nam Trừng nói đây là khí vũ hiên ngang.

Vì cho đứa nhỏ một cái thân phận hợp pháp nên một tháng sau Lam Tiêu và Nam Trừng đã thành hôn, mà bọn hắn cũng thật sự tuyên bố với mọi người rằng mình lên xe trước sau đó mới mua vé bổ sung. Lam Hiên Vũ cũng chính thức đã có chứng minh thân phận thuộc về mình. Cha: Lam Tiêu, mẹ: Nam Trừng.

Cũng không có ai biết cái này có nghĩa là gì, nhưng Lam Tiêu là người duy nhất luôn chờ mong, thứ hắn chờ chính là sáu năm sau, Khi đứa bé này sáu tuổi,dưới nghi thức giác tỉnh vũ hồn thì nó sẽ có vũ hồn gì.

Tại Đấu La Đại Lục cùng những hành tinh mà liên bang tìm được kia, trừ hai hành tinh của hồn thú thì ở những hành tinh còn lại, tất cả trẻ nhỏ khi tới sáu tuổi đều sẽ được thức tỉnh vũ hồn của mình.

Mà một đứa nhỏ được sinh ra từ trứng thì sẽ có vũ hồn là gì đây?

Chương 8: Sáu năm sau

Dịch giả: Đức Thành

Sáu năm sau. Hành tinh Thiên Đấu.

Một mái tóc dài màu bạc xõa sau lưng như thác nước, chúng cứ như vậy mà xõa xuống sàn nhà, tản ra vầng sáng bạc nhẹ nhàng.

"Na Na, sao lại ngồi ngẩn ra như vậy rồi?" Một âm thanh dễ nghe vang lên, Vân Diễm vừa mới đẩy cửa vào đã thấy nàng như vậy thì tức giận mà nói.

Nàng vào viện nghiên cứu đã được ba năm. Khi vừa mới tới đây thì nàng đã được phân tới đây để ghi chép lại tất cả mọi thứ phát sinh của người thiếu nữ trước mặt này.

Mà ở trước mặt nàng, cô gái được nàng gọi là na na này, tới hiện tại đã ở viện nghiên cứu được sáu năm rồi, nói chính xác hơn là nàng đã thức tỉnh được sáu năm rồi.

Căn cứ vào tư liệu thì sáu năm trước, nàng được cứu ra từ băng tuyết, có thể nói nàng là người đứng đầu trong lịch sử thí nghiệm tuyết tan sống lại của liên bang, bởi vì thời gian nàng bị đóng băng ít nhất cũng ngoài ngàn năm.

Cái này vốn là một nghiên cứu vô cùng có giá trị, thế nhưng cô gái được cứu ra khỏi băng tuyết này lại không nhớ được bất cứ thứ gì. Nàng chỉ mơ hồ nhớ được mình tên là Na Na.

Mà trong ba năm nay, Vân Diễm quan sát nàng cũng không thấy nàng có gì không bình thường. Còn căn cứ theo số liệu báo cáo của viện nghiên cứu thì cũng chỉ là có tố chất thân thể vượt xa người thường, hơn nữa khi nàng gặp công kích thì cơ thể sẽ tự động phản ứng chứ cũng chẳng còn gì khác lạ. Thậm chí viện nghiên cứu còn không có cách nào phán đoán nàng có phải là hồn sư hay không, bởi vì trên người nàng thì một tia hồn lực cũng không thấy.

Không có hồn lực thì dù tố chất thân thể có tốt thì cũng hơn người thường được bao nhiêu đây? Hiện tại cơ giáp và chiến hạm cũng đã tràn ngập ra, tuy sức chiến đấu cá nhân vẫn được coi trọng nhưng cũng đã bị khoa học kỹ thuật kéo ra một khoảng cách lớn rồi.

"Ngươi tới rồi sao?" Na Na xoay người lại mà mỉm cười với Vân Diễm.

Tuy rằng mỗi lần bước vào thì Vân Diễm cũng đã chuẩn bị tâm lý nhưng mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ tươi cười của Na Na thì cũng không nhịn được mà ngẩn người ra. Na Na thật sự là rất đẹp, đẹp đến mức những cô gái khác không thể sinh ra nổi tâm tư đố kị nữa. Hơn nữa, dường như tuổi của nàng cũng đã bị đông lại luôn rồi, nhìn vào ảnh nàng sáu năm trước mà so với bây giờ thì có tìm tới mòn mắt cũng chẳng thấy nổi một chút khác biệt. Chỉ có điều làn da nàng lại cứng cỏi tới mức quỷ dị. Nếu không làm nàng bị thương thì không có bất kỳ dụng cụ nào có thể rút máu nàng mà khám nghiệm. Cho nên tới bây giờ việc nghiên cứu về nàng vẫn là một vấn đề cực lớn.

"Hôm nay là ngày quan trọng của ngươi đấy!" Vân Diễm bước tới bên người nàng, vừa kéo vuốt mái tóc dài của nàng vừa cười: "Thật sự là ta không dám ở cùng ngươi quá lâu, nếu không thì giới tính của ta sẽ bị ngươi bẻ cong luôn mất."Giờ đây Na Na đã không còn ngây ngốc vô tri như lúc mới thức tỉnh nữa rồi, sáu năm, nàng cũng đã học được rất nhiều tri thức hiện đại. Mà năng lực học tập của nàng cũng rất mạnh, hiện tại nếu như nàng không nói thì không ai có thể biết nàng là người đã bị đóng băng lâu như vậy

"Vậy là không được đâu nha, vì ta thích nam nhân." Na Na cười nói, "Hôm nay là ngày gì mà lại quan trọng với ta?"

Vân Diễm nói: "Không phải ngươi đã xem qua luật pháp của liên bang rồi sao? Dựa theo quy định thì hễ là người không rõ thân phận sau khi trải qua sáu năm khảo sát đảm bảo không có nguy hiểm là sẽ được công nhận thân phận tạm thời. Sau đó lại tiến hành tiếp một đợt khảo sát trong mười năm nữa, nếu như vẫn bình thường là sẽ được liên bang công nhân thân phận chính thức. Nói cách khác thì chỉ cần ngươi hoàn thành thủ tục là từ hôm nay trở đi ngươi sẽ được công nhận là công dân tạm thời của liên bang."

"Liên bang, công dân tạm thời?" ánh mắt của Na Na đột nhiên trở nên mơ hồ, không biết vì cái gì, trong nháy mắt này có vẻ như nàng đã nhớ ra được một chút gì đó,thế nhưng cũng chỉ là một tia bóng dáng.

...

"Đường Nhạc, xét thấy thời gian sáu năm vừa qua ngươi có biểu hiện bình thường, được Nhạc Khanh Linh đứng ra bảo đảm. Hôm trao tặng ngươi thân phận công dân tạm thời. Công dân tạm thời sẽ được hưởng đãi ngộ gần như ngang bằng với công dân chính thức. Điểm khác là ngươi sẽ không thể theo di dân vào vũ trụ, không thể mua hồn linh từ hắc cấp trở lên, mười năm tới ngươi cần phải nghiêm khắc tuân theo luật pháp, nếu mười năm sau vẫn bình thường như trước thì sẽ được cộng nhận là một công dân chính thức."

""bộp!" một con dấu điện tử rơi vào tay Đường Nhạc từ trên màn hình hồn đạo.
Tướng mạo anh tuấn của Đường Nhạc vẫn luôn làm cho người ta phải dòm ngó không thôi. Cô gái chịu trách nhiệm xác nhận thân phận cho hắn đã nhìn chằm chằm vào tên trước mặt này không biết bao nhiêu lần.

"Ha ha ha, tốt rồi,vậy là tốt rồi, rốt cuộc ta đã có đất dụng võ rồi. Sau này ngươi chính là người của ta rồi!" Nhạc Khanh Linh vui sướng mà hoa chân múa tay.

Từ sáu năm trước, khi nàng đem người này về nhà thì nàng mới phát hiện ra mình đã vác về một thứ phiền phức.

Phải biết rằng, khi đó Đường Nhạc là một người không có đồng nào, mà cũng là thân không mảnh vải a! Trừ việc hắn có thể nhớ chắc chắn mình là họ Đường thì chẳng còn nhớ nổi bất cứ thứ gì nữa, ngay cả một ít đồ dùng sinh hoạt hắn cũng không biết nốt.

Nhạc Khanh Linh thậm chí cảm thấy hắn giống như một loài động vật nhìn thấy người đầu tiên sẽ coi là mẹ luôn vậy, hắn cứ một mực đi theo nàng, cho nên nàng mới lấy cái lý do này để dẫn hắn về nhà, vì nàng không dám thừa nhận mình dẫn hắn về chỉ vì hắn đẹp!

Cái tên Đường Nhạc này là nàng nghĩ cho hắn, ít nhất thì cũng có cái tên để mà xưng hô. Đương nhiên nàng đem hắn về nhà cũng đã phải đứng trước những luồng áp lực khổng lồ rồi a! Nàng phải rất vất vả mới có thể giải thích cho cha mẹ. Cuối cùng vẫn là mẹ nàng đánh nhịp mới có thể giữ hắn lại, mà Nhạc Khanh Linh lại cảm thấy nhất định là mẹ thấy người ta đẹp mới quyết định như vậy đấy. Chính vì thế nên cha mới có chút khó chịu

Một đoạn thời gian dài sau đó Nhạc Khanh Linh đã khổ sở tìm kiếm xem có chút tin tức gì về tên Đường Nhạc này không, hầu như nàng đã tìm hết tất cả tư liệu về minh tinh nhưng lại chẳng thấy chút gì liên quan tới tên này. Rõ ràng bộ dáng của hắn phải xếp hạng minh tinh mới đúng a!

Dù sao thì Đường Nhạc cũng luôn đi theo nàng, nàng đi đến đâu thì hắn theo tới đó. Hơn nữa, Nhạc Khanh Linh phát hiện ra rằng Đường Nhạc có năng lực học tập rất mạnh, mà hắn lúc nào cũng ở cạnh mình như tên bảo tiêu vậy. Cả lúc nàng đi học thì Đường Nhạc cũng đi theo mà nghe. Khi hắn mới tới thì không biết đã hấp dẫn ánh mắt của bao nhiêu người, cho nên nàng không thể không mua lấy cái khẩu trang mà chụp lên mặt tên này.

Sáu năm a! Ngẫm lại thì đó chính là tuổi tác tốt nhất của mình, từ mười chín tuổi đến hai mươi lăm tuổi là độ tuổi đẹp nhất của những cô gái. Tuy hiện giờ tuổi thọ của nhân loại đã có tới hai trăm tuổi, hai mươi lăm tuổi mới là cái tuổi để bắt đầu. Nhưng sáu năm bị tên ngốc này bám theo cũng làm mình chẳng còn cơ hội yêu đương gì a!

Rốt cuộc thì giờ cũng tốt rồi. Hắn đã có thân phận tạm thời. Mà trọng yếu hơn là từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn thì Nhạc Khanh Linh đã có thể khẳng định tên này nhất định là một đại minh tinh, cho dù trước kia không phải thì nhất định sau này cũng sẽ phải.

Giờ hắn đã có thân phận tạm thời, có nghĩa là kế hoạch bồi dưỡng minh tinh của nàng rốt cuộc thì cũng đã có thể bắt đầu rồi a!

Càng nghĩ nàng lại càng cảm thấy hưng phấn, từ nhỏ nàng đã có tật tham tiền. Mà giờ đây bên người lại có một người đẹp từ tướng mạo đến vóc dáng thế này thì sao lại không thể phát tài đây? Hắn chính là một gốc cây có thể hái ra tiền a!

Chương 9: Thức tỉnh võ hồn

Dịch: Đức Thành

"Võ hồn của nhân loại chúng ta có thể là bất kỳ thứ gì, thí dụ như võ hồn của mẹ con là băng, là một loại võ hồn nguyên tố vô cùng mạnh. Mà võ hồn của ba lại là sách, tuy nó không có uy lực mạnh nhưng lại làm cho ba có trí nhớ vượt xa người thường. Con cũng sẽ có võ hồn của mình, mà khi thức tỉnh võ hồn con lại có hồn lực thì sẽ có thể tu luyện hồn lực để trở thành hồn sư. Nếu như con thật sự có hồn lực thì sau này ta sẽ giảng giải cho con tri thức về hồn sư. Hiện tại thì con đã sẵn sàng chưa?"

Lam Tiêu cười híp mắt mà nhìn Lam Hiên Vũ, đưa tay về phía hắn.

Đúng vậy, Giờ đây Lam Hiên Vũ đã sáu tuổi. Cả Lam Tiêu và Nam Trừng đều rất cưng chiều đứa nhỏ này. Thật sự là bởi vì, đứa nhỏ này quá ngoan.

Trừ việc lúc đầu hắn đòi vỏ trứng mà khóc thì từ đó về sau lại không bao giờ thấy hắn khóc một chút nào nữa, luôn luôn cười híp mắt. Khuyết điểm duy nhất của hắn là nói chuyện có chút không rõ lắm, trẻ con bình thường khi tới ba tuổi là đã có thể nói chuyện tương đối rõ ràng, nhưng cho tới bây giờ thì Lam Hiên Vũ mới có thể nói rõ ràng một chút, miễn cưỡng chấp nhận được

Mà trong âm thanh của hắn lại có vẻ non nớt lạ thường, nhưng lại rất dễ nghe. Lam Tiêu cùng Nam Trừng cũng không muốn uốn nắn cho hắn cách phát âm quá nhiều, vì bọn hắn thấy tiếng của Lam Hiên Vũ nghe rất hay a.

Từ ba năm trước, khi toàn bộ sở nghiên cứu hồn thú kỳ viễn cổ di dời đến hành tinh Thiên La thì hắn tới học tại nhà trẻ thuộc về sở nghiên cứu.

Bình thường,khi mà phụ huynh tới đón con mình thì đều nói đứa bé đẹp nhất là con của mình. Nhưng từ khi Lam Hiên Vũ tới thì đứa bé được khen tụng nhiều nhất lại biến thành hắn, không hổ danh là tiểu soái ca của nhà trẻ a.

Lam Hiên Vũ có làn da rất tốt, điểm này là không thể nghi ngờ. Bởi vì cho dù là Nam Trừng hay Lam Tiêu, rồi cả những lão sư của nhà trẻ hay thậm chí là cả những bạn nhỏ khác ở nhà trẻ, mỗi khi ở cùng một chỗ với hắn thì cũng đều không nhịn được mà sờ sờ lấy má lúm đồng tiền của hắn.

Hắn là đứa nhỏ cực kì nghe lời mà cũng luôn hết sức yên tĩnh. Lúc nào cũng cười híp mắt như cả thế giới này đối với hắn cũng chỉ có sự vui sướng vậy.

"Ba, con vào trong đó đây." Lam Hiên Vũ nhoẻn miệng cười mà phất tay với Lam Tiêu.

"Hiên Vũ." Lam Tiêu đột nhiên gọi hắn lại.

Lam Hiên Vũ xoay người, hắn mở tròn mắt mà nhìn cha mình “ ba, có chuyện gì vậy?”

Nhất thời Lam Tiêu có chút khẩn trương, vì lúc này làm cho hắn không khỏi nhớ lại quả trứng có những đường vân màu ngân kim kia, hắn cảm thấy trong lòng mình đang phảng phất bị đè nén một chút gì đó. Hiện tại, hắn có chút mong rằng Lam Hiên Vũ sẽ không thể thức tỉnh vũ hồn, vì hắn đang lo, hắn sợ con mình sẽ biến thành đối tượng nghiên cứu.

Sáu năm, gần như đứa nhỏ này đã được tất cả mọi người xung quanh yêu quý.

"Đi đi thôi, ba sẽ chờ con ở cửa " Hắn thở sâu, khóe mũi đã có chút cay cay nhưng hắn vẫn phất tay về phía Lam Hiên Vũ.

"Vâng" Lam Hiên Vũ lại một lần nữa nhoẻn miệng cười mà đi về phía cánh cổng kim loại lớn đằng xa.

Lam Tiêu nhấn máy truyền tin hồn đạo trên cổ tay, gần như chỉ một cái chớp mắt là đã có thể kết nối.
"Thế nào? Thế nào rồi? Vũ hồn của hắn là gì?" Nam Trừng không kịp chờ Lam Tiêu nói lấy nửa câu, cho dù là thông qua máy truyền tin cũng có thể thấy rõ ràng sự khẩn trương trong giọng nói của nàng.

"Hiên Vũ mới vừa vào, còn chưa biết vũ hồn sẽ là cái gì." Lam Tiêu vội vàng nói.

Ngay lập tức Nam Trừng liền có chút oán hận mà nói: "Vậy ngươi gọi làm gì chứ? Làm ta khẩn trương một trận vô ích, lát nữa phải gọi lại cho ta."

Lam Tiêu cười khổ: "Ngươi không đến là đúng, thật sự là ta cũng rất khẩn trương. Nam Trừng, ta muốn nói với ngươi, dù vũ hồn của con là gì đi nữa thì cái công lao kia... cũng phải bỏ đi thôi. Cùng lắm là sau này ta sẽ cho bọn Trần Vĩ, Lý Đình Âm tất cả công huân của mình, ta sẽ không thăng chức nữa. Còn về việc quả trứng lúc trước thì tất cả đều quên đi."

Nam Trừng đột nhiên trầm mặc, Lam Tiêu làm sở trưởng tại sở nghiên cứu hồn thú kỳ viễn cổ đã không ít năm. Mặc dù hiện nay sở nghiên cứu đã chuyển đến hành tinh Thiên La nhưng hiện tại Lam Tiêu cũng đã là Trung tá.

Cho nên Nam Trừng hiểu rõ khi Lam Tiêu nói ra lời này thì hắn đã phải quyết định từ bỏ những thứ lớn như thế nào.

"Ngươi nghĩ kỹ rồi chứ?" Nam Trừng thở sâu mà hỏi.

Nếu như Lam Hiên Vũ thật sự có cái gì khác biệt so với mọi người, nhất là cái cường độ năng lượng ngang với hồn thú mười vạn năm kia thì nó có thể mang đến cho Lam Tiêu một cơ duyên cực kì lớn.

"Nghĩ kỹ rồi. Thật sự thì từ ba năm trước, chẳng phải khi di chuyển tới đây thì chúng ta cũng đã quyết định không sinh thêm con nữa sao, chúng ta đều đã nghĩ kỹ rồi, không phải sao? Chúng ta đều đã xác định toàn tâm toàn ý mà chăm sóc đứa bé này." Lam Tiêu không chút do dự mà nói.

"Ha ha ha!" Nam Trừng đột nhiên cười lớn, "Hiện tại có phải ta nên nói ngươi ngốc hay không đây? Như trước kia ngươi đã từng nói với ta. Ta cũng rất thích cái bộ dáng ngây ngốc của ngươi a!. Cuộc sống của chúng ta giờ cũng đã rất tốt rồi. Sau này thì chiến công của ta cũng cho bọn hắn luôn đi. Chúng ta sẽ ở lại đây nuôi nấng Hiên Vũ trưởng thành. Ngươi có chịu không?"

"Ừm." Lam Tiêu cười vui ra mặt, trong nháy mắt này thì thứ mà bọn hắn nghĩ tới cũng chỉ còn có hai chữ: Gia đình."Tít tít tít tít tít tít tít!" Nhưng ngay vào lúc này lại có tiếng cảnh báo vang lên từ phía phòng thức tỉnh vũ hồn.

Lam Tiêu biến sắc, hắn kinh ngạc mà nhìn về hướng phòng thức tỉnh.

....

Trong phòng thức tỉnh vũ hồn.

Lam Hiên Vũ đang đứng trong căn phòng sáu cạnh này, trong đôi mắt to của hắn tràn đầy vẻ tò mò. Một vị vừa tới nói cho hắn là phải đứng yên giữa phòng đó.

Sau một khắc, chung quanh dần bắt đầu sáng lên từng đốm sáng nhỏ, những tia sáng kỳ dị này quanh quẩn bên thân thể hắn làm hắn cảm thấy một sự ấm áp đến lạ thường, Càng thêm kì dị là hắn còn cảm thấy có chút ngứa.

Lúc vừa mới bắt đầu thì chỉ có một chút, nhưng rất nhanh cái cảm giác ngứa này dần tăng cường lên.

Lam Hiên Vũ không biết đây có phải là bình thường không nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn bắt đầu trở nên tái nhợt, mà cái cảm giác ngứa kia lại càng ngày càng mãnh liệt, đây chính là loại cảm giác còn đáng sợ hơn cả đau đớn.

Cuối cùng, hắn không chịu nổi mà hét to một tiếng, hai tay hắn bắt đầu cào lên thân thể mình, cả người uốn éo không ngừng.

Mà nhân viên công tác phụ trách phòng thức tỉnh này còn chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy, bình thường thì dù thức tỉnh ra cái vũ hồn gì đi nữa thì cũng xuất hiện một cách thuận lợi mới đúng.

Khi Lam Hiên Vũ hét lên thì hắn còn tưởng rằng vũ hồn của đứa nhỏ này đã thức tỉnh, nhưng ngay sau đó Lam Hiên Vũ lại ngứa tới mức bò quằn quại ra đất rồi dùng sức mà cào lấy thân thể mình.

Nhân viên công tác liền không chút do dự mà nhấn cảnh báo rồi chạy tới muốn bế Lam Hiên Vũ lên.

Nhưng không biết vì cái gì hắn lại đột nhiên cảm thấy sợ hãi. mà cảm giác này lại xuất phát từ chính người mình. Mặc dù chỉ là một cái chớp mắt nhưng cũng đủ cho hắn cảm nhận được rõ ràng sự run rẩy đến từ linh hồn, hắn dừng bước lại mà nhìn về phía đứa bé này một cách sợ hãi.

Mặt ngoài làn da Lam Hiên Vũ bắt đầu xuất hiện rất nhiều hoa văn màu vàng cùng màu bạc quấn lấy nhau, ở giữa còn có một loại màu sắc rực rỡ như ẩn như hiện.

"Ầm!" Cửa phòng bị phá tan, Lam Tiêu gần như là bay vọt mà vào.

"Aaaa" đúng lúc này, đột nhiên Lam Hiên Vũ lại hét to một tiếng, thân thể bé nhỏ của hắn bắn ngược từ mặt đất lên, trong khoảnh khắc đó, tất cả hoa văn trên người hắn cũng đã biến mất không còn chút gì, một đám ánh sáng màu lam chui ra từ hai lòng bàn tay hắn rồi phóng lên như diều gặp gió, nó phóng tới hơn một mét mới dừng lại, rồi cứ như vậy mà đung đưa giữa không trung.

Chương 10: Chỉ cần con

Dịch: Đức Thành

Lam Tiêu ngây ngẩn cả người, mà cả nhân viên kia cũng vậy. Lúc này Lam Hiên Vũ cũng đã ngưng lại, ngứa ngáy trên người cũng đã biến mất, có vẻ như sự ngứa ngáy này là nhờ vào những sợi màu lam kia được phóng thích ra mà biến mất.

Nhân viên công tác nhìn về phía Lam Tiêu, "Sở trưởng, cái này là... Lam Ngân Thảo?" hắn không thể không cảm thấy có chút quái dị được. Những người trong sở đều biết rõ ràng vũ hồn của Lam Tiêu cùng Nam Trừng là gì, thế nhưng đứa nhỏ này lại thức tỉnh ra một vũ hồn không giống bất kì ai trong hai bọn hắn a, hơn nữa nó còn chẳng có chút quan hệ nào với vũ hồn của bọn hắn.

Lam Ngân Thảo, nó còn bình thường hơn so với rất nhiều vũ hồn bình thường khác, từ thời Đấu La liên bang mới chỉ có duy nhất hành tinh Đấu La nó cũng đã thường xuyên xuất hiện, hơn nữa, nó còn là đại biểu của phế vũ hồn, Mà phế vũ hồn có nghĩa là gì, nghĩa là không thể tu luyện mà cũng chẳng có tác dụng gì.

Cho dù vũ hồn là chiếc đũa thì cũng tăng được tốc độ ăn cơm, vũ hồn là cái cuốc thì cũng giúp người ta cày ruộng được. Còn Lam Ngân Thảo thì tăng lên được cái gì? Người cũng không phải dê bò, cũng không ăn được cây cỏ.

Nhưng dù sao thì Lam Ngân Thảo cũng đã từng có được truyền thuyết của mình. Mà truyền thuyết lớn nhất cũng đã lưu truyền mấy vạn năm nay rồi. Thế nhưng vài vạn năm cũng chỉ có hai cái truyền thuyết mà thôi.

Mà lúc này độ khiếp sợ của Lam Tiêu còn lớn hơn cả vị nhân viên công tác kia.

Từ nhiều ngày trước hắn cũng đã từng suy nghĩ tới rất nhiều khả năng. Hắn cũng đã phải suy đi nghĩ lại mới quyết định để cho Lam Hiên Vũ thức tỉnh ở trong sở, vì như vậy thì ít nhất hắn cũng khống chế được thông tin của sở nghiên cứu, không để nó phát tán ra ngoài.

Hắn đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, cũng cố tưởng tượng xem vũ hồn của Lam Hiên Vũ Võ Hồn sẽ là cái dạng gì, thậm chí là một loại vũ hồn cấp độ Thú Thần hắn cũng đã cân nhắc qua. Nhưng như thế nào đi nữa hắn cũng không thể nghĩ ra vũ hồn của đứa nhỏ sinh ra từ trứng này lại là Lam Ngân Thảo, vậy mà lại không liên quan chút nào tới thú vũ hồn.

Chờ một chút, không đúng!

Đột nhiên đồng tử mắt Lam Tiêu chợt co rút lại.

Nếu như đây là một phòng thức tỉnh khác thì nhân viên công tác sẽ lập tức liệt vũ hồn Lam Ngân Thảo của Lam Hiên Vũ vào hạng phế vũ hồn. Nhưng đây là sở nghiên cứu hồn thú kì viễn cổ, mà Lam Tiêu lại là sở trưởng.

Vốn dĩ thì phế vũ hồn sẽ chẳng có gì đáng giá để nghiên cứu, nhưng người không chịu nổi nó cũng đã từng là một truyền thuyết mạnh nhất đại lục này. Nên có thể Lam Tiêu vẫn sẽ nghiên cứu một chút về Lam Ngân Thảo này.

Trước kia thì Lam Ngân Thảo là một thứ rất thông thường, là tiêu chuẩn của phế Võ Hồn, thế nhưng khi thức tỉnh ra phế vũ hồn cũng không đến mức quằn quại như vậy mới đúng chứ?

Nghĩ tới đây thì đại não của Lam Tiêu lập tức hoạt động với tốc độ cao,hắn dần nhớ lại tất cả những thứ có liên quan với Lam Ngân Thảo.

Thứ đầu tiên hắn nghĩ đến là khi thức tỉnh Lam Ngân Thảo thì sẽ chỉ xuất hiện ở một tay mà không phải là cả hai tay như Hiên Vũ. Không sai, điểm này hắn có thể khẳng định. Hơn nữa, khi thức tỉnh Lam Ngân Thảo có thể chui ra khỏi lòng bàn tay được vài phân cũng đã là tốt lắm rồi. làm sao có thể cao tới hơn một mét như vậy được? Mà vầng sáng lam óng ánh ở mặt ngoài có lẽ cũng không bình thường a!

"Sở trưởng, ngài có muốn kiểm tra hồn lực luôn không?" Nhân viên công tác hỏi dò. Lúc này, ánh mắt mà hắn dành cho Lam Tiêu là có chút đồng tình, mắt thấy con mình thức tỉnh ra một phế vũ hồn thì làm sao mà cha dễ chịu được chứ.

"Tất nhiên..." Lam Tiêu vừa định nói gì lại do dự một chút, cuối cùng lại nói: "Thôi không cần, trong nhà ta cũng có thiết bị kiểm tra, ta sẽ tự kiểm tra hồn lực cho hắn."

Nhân viên công tác dùng ánh mắt hiểu ra chuyện mà nhìn Lam Tiêu, hắn gật đầu nhẹ,"Được rồi, ta nên nhận định võ hồn cho Hiên Vũ là Lam Ngân Thảo chứ hả?"
"Ừm." Lam Tiêu vừa gật đầu vừa bước tới bên người Lam Hiên Vũ,ôm lấy bờ vai của hắn.

""Ba, đây chính là Võ Hồn của con sao?" Lam Hiên Vũ mang vẻ mặt tò mò mà hỏi.

Lam Tiêu vừa lau mồ hôi cho hắn vừa nói: "Đúng vậy! Đây là võ hồn của con. Giờ con thu hồi nó về đi, chỉ cần nghĩ nó quay về là nó sẽ tự trở về."

"A, để con thử xem." Lam Hiên Vũ bắt đầu làm theo lời cha mình nói. Quả nhiên đám Lam Ngân Thảo dần thu nhỏ lại, cuối cùng biến mất trong lòng bàn tay của hắn. Có điều chính Lam Hiên Vũ cũng không chú ý tới là khi chúng biến mất thì trong hai lòng bàn tay của hắn có hai màu ngân kim thoáng lóe lên một chút, tay phải là màu vàng, tay trái là màu bạc.

Ra khỏi phòng thức tỉnh, Lam Tiêu dẫn Lam Hiên Vũ lên xe rồi đi thẳng một mạch về nhà, suốt chặng đường hai người không nói lời nào.

Nhà bọn hắn ở phụ cận tòa nhà của sở nghiên cứu, đãi ngộ của một trung tá cũng khá tốt, một ngôi nhà chừng hai trăm mét vuông, cả nhà bọn họ ba người ở rất thoải mái, thậm chí còn có phòng tu luyện riêng.

Sau khi đóng cửa phòng, Lam Tiêu kéo con ngồi xuống ghế, hắn nhìn Lam Hiên Vũ một cách chăm chú rồi nói: "Hiên Vũ, lúc giác tỉnh hôm nay con làm sao vậy? Nói lại tất cả cảm thụ lúc đó của con cho ta nghe."

Lam Hiên Vũ chớp chớp đôi mắt to của mình, hắn có chút sợ hãi mà nói: "Lúc đó con ngứa quá ba ạ! Ngứa tới mức con không chịu nổi nên con phải dùng sức mà gãi, nhưng hình như nó lại ngứa từ trong cơ thể. Con có gãi cũng không được. Về sau thì tất cả sự ngứa ngáy đó lại tập trung hết về lòng bàn tay, khi vũ hồn chui ra thì lại hết ngứa."

Lam Tiêu đang định hỏi thêm một chút thì máy truyền tin lại vang lên.

"Nam Trừng. Trước hết ngươi đừng hỏi gì cả, đúng, là Lam Ngân Thảo. Về nhà trước đi, về rồi nói."

"Được rồi." Bên kia,Nam Trừng đang lo lắng lại có vẻ như nghĩ ra được điều gì đó nên vội vàng dập máy truyền tin.
Một lát sau nàng cũng đã về đến nhà.

"Lam Ngân Thảo? Võ hồn của Hiên Vũ lại là Lam Ngân Thảo sao?" Nam Trừng mang một vẻ mặt không dám tin mà hỏi.

Lam Tiêu chợt im lặng mà nhìn nàng, sau đó hắn quay sang nói vơi Lam Hiên Vũ: "con về phòng chơi trước đi, ba muốn nói chuyện với mẹ một lát"

"Vâng." Lam Hiên Vũ vâng một tiếng rồi ngoan ngoãn đi về phòng mình.

"Cuối cùng là chuyện gì xảy ra vậy?" Nam Trừng không thể chờ đợi nữa, nàng vội vàng bắt lấy tay Lam Tiêu mà hỏi.

Lam Tiêu híp mắt lại, hắn trầm ngâm nói "Chắc chắn đây không phải là Lam Ngân Thảo bình thường. Ta dám khẳng định là như vậy. Bình thường thì Lam Ngân Thảo sẽ không thể xuất hiện từ hai tay, ít nhất cũng sẽ không có cảm giác gì khi thức tỉnh. Mà vũ hồn Lam Ngân Thảo mới thức tỉnh cũng không thể dài đẹp như vậy được."

Nam Trừng cũng là một nghiên cứu viên của sở nghiên cứu, nên khi nghe Lam Tiêu nói vậy thì nàng lập tức nghĩ tới một khả năng, " Liệu có phải đây là Lam Ngân Hoàng trong truyền thuyết không? Nếu đây là Lam Ngân Hoàng thì có thể giải thích được rõ ràng mọi chuyện rồi."

"Không, không đơn giản như vậy." Lam Tiêu không chút do dự mà nói: " Về cấp độ của Lam Ngân Hoàng thì không có vấn đề, rất có thể nó là hồn thú mười vạn năm trùng tu. Nhưng nếu là Lam Ngân Hoàng thì lại không ăn khớp với quả trứng kia. Lam Ngân Hoàng là thực vật thì làm sao lại chui ra từ trứng được?"

Nam Trừng cau mày lại mà nói: "Có khi nó tự phong cấm mình lại thì sao?"

"Phong cấm thành một cái trứng? Chắc hắn là không phải." Lam Tiêu lắc đầu.

Nam Trừng không bảo thủ về ý nghĩ của mình, bởi vì nàng tin tưởng trượng phu, tại phương diện nghiên cứu về hồn thú cổ này thì có thể nói Lam Tiêu là một chuyên gia.

"Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì? Đứa nhỏ này..." Nam Trừng nhíu mày.

Lam Tiêu cũng trầm ngâm lại. Lúc trước thì điều bọn hắn lo lắng nhất là vũ hồn của Lam Hiên Vũ quá khoa trương, rồi nó sẽ làm cho những nhân vật vao tầng chú ý, Nếu thật sự như vậy thì bọn hắn chỉ còn cách nói ra sự thật, Nhưng vây giờ lại là Lam Ngân Thảo...chờ chút, Lam Ngân Thảo?

Đột nhiên, Lam Tiêu ngẩng đầu mà cười lớn, chỉ trong một cái chớp mắt mà có vẻ như hắn đã khôi phục lại được cái dáng vẻ thong dong của ngày xưa.

"Lam Ngân Thảo hình như cũng khá tốt a! Ít nhất thì trong hồ sơ ghi chép thì hắn cũng chỉ là một tên nhóc có một cái phế vũ hồn. Mà lúc đó ta lại không cho hắn tiếp tục kiểm tra hồn lực ở đó nữa. Lát nữa chúng ta chỉ cần kiểm tra một chút là có thể biết rõ mức độ hồn lực của hắn, ta dám khẳng định chắc chắn là hắn sẽ có hồn lực. Còn về phần bao nhiêu cấp hồn lực thì chúng ta sẽ tự đi báo cáo ra ngoài, chẳng phải là chúng ta có thể tự quyết định được tất cả sao?."

Nam Trừng cũng chợt hiểu rõ "Có nghĩa là hắn sẽ không bị mang đi kiểm tra thêm gì nữa, hắn vẫn có thể là con của chúng ta."

Lam Tiêu cười nói: "Đúng vậy! Cửa ải khó khăn nhất cũng đã qua. Còn sau này thì chỉ cần chúng ta biết rõ vũ hồn của hắn là cái gì, sau đó lại nghĩ biện pháp là được, cho dù sau này hắn trưởng thành lại bị phát hiện ra gì đó thì chỉ cần nói đó là do vũ hồn biến dị, Chỉ cần chúng ta cẩn thận một chút thì hắn sẽ luôn là con của chúng ta. Về phần tương lai hắn muốn đi con đường nào và sẽ đi như thế nào thì chúng ta chỉ cần không để cho hắn bước đi sai là đủ rồi, Hắn cường đại thì chúng ta càng thêm vui vẻ, mà hắn nhỏ yếu thì chúng ta cũng không bắt ép hắn. Đúng không?"

Rốt cuộc thì Nam Trừng cũng có thể nở được nụ cười, "Đúng vậy! Ta chỉ cần con, những cái khác có như thế nào đi nữa cũng chẳng trọng yếu."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau