CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Nếu ta không đi với các ngươi thì sao?

Sau khi về đến nhà, Lam Hiên Vũ là người đầu tiên vọt vào phòng.

"Na Na lão sư, Na Na lão sư!" Hắn vừa vào cửa liền kêu lên ầm ĩ.

Sau khi giải quyết xong mọi chuyện thì Na Na liền giao hắn cho Nam Trừng, sau đó chính mình thì cứ như vậy biến mất.

"Đã về rồi sao?" Na Na mỉm cười bước ra, trên người còn đang mặc bộ quần áo ngủ Nam Trừng mua cho nàng, một mái tóc bạc chải vén thành đuôi ngựa rủ xuống ở sau ót, nhìn qua nàng giống như là cái gì cũng không có phát sinh qua vậy.

Lam Hiên Vũ vừa nhìn thấy nàng, lập tức hưng phấn mà vọt lên, ôm lấy bắp đùi của nàng mà nói: "Na Na lão sư, ngươi thật giỏi a! Lúc nào ta mới có thể lợi hại như ngươi a?"

Na Na mỉm cười: "Vậy ngươi cần phải học tập thật giỏi mới được a! ( ui da, đã bao năm trôi qua mà mỗi khi nghe thấy câu này đều thấy nặng nề, trốn vô tiểu thuyết mà vẫn không tránh được a T-T) tu luyện cho thật tốt đi, một ngày nào đó ngươi cũng có thể đấy."

"Na Na lão sư." Nam Trừng bước nhanh tới trước mặt nàng, thân thể bởi vì kích động mà có chút run rẩy. Na Na mỉm cười với nàng: "Không có gì, các ngươi không có việc gì thì tốt rồi. Các ngươi cũng mệt mỏi rồi, hôm nay nghỉ sớm một chút đi."

"Không cần đâu, ta muốn tu luyện với ngươi. Na Na lão sư, ta phải được cường đại!" Lam Hiên Vũ lại đột nhiên quật cường kêu lên. Tất cả những thứ phát sinh hôm nay đã kích thích rất lớn tới hắn. Hắn đứng trước mặt mẹ mình nhưng lại phát hiện mình căn bản không có biện pháp, cũng không có nửa phần năng lực đi bảo hộ mẹ, tâm của hắn đã bị xúc động mãnh liệt rồi.

Nhất là sau khi Na Na đến ngăn cơn sóng dữ, nàng dễ dàng mà giải quyết đám đạo tặc, càng gây ấn tượng sâu sắc trong tâm hồn hắn. Na Na lão sư có thể thì mình cũng nhất định có thể a! Chỉ cần cố gắng tu luyện là tốt rồi.

"Nếu ngươi không mệt thì đương nhiên có thể." Na Na khẽ cười.

Nam Trừng cũng liên tục gật đầu: "Tốt, vậy ngươi hãy cùng Na Na lão sư tu luyện cho thật tốt đi. Mẹ đi tắm trước rồi nấu cơm cho các ngươi." Lúc này, cảm giác của Nam Trừng đối với Na Na đã không chỉ là khâm phục rồi, còn có sự cảm kích vô cùng mãnh liệt. Nếu như hôm nay không phải Na Na kịp thời đi đến thì chỉ sợ mẹ con nàng cũng đã...

Chuyện phát sinh trong Tử La Thành nhanh chóng truyền khắp toàn bộ Thiên La tinh, đêm đó, hệ thống tin tức cũng đã tiến hành đưa tin trường thiên về việc này( đưa tin tới hành tinh khác). Cuối cùng, con số thương vong vẫn còn ở trong công tác thống kê, Thiên Tế cao ốc bị hao tổn nghiêm trọng nhưng đạo tặc cũng bị toàn diệt.

Trong báo cáo tin tức cũng không có giảng thuật đạo tặc là bị toàn diệt như thế nào. Những nhân vật cao tầng của liên bang đều tức giận, hạ lệnh tra rõ, trong phạm vi toàn bộ Liên bang tìm tòi Tội Ác Chi Thành, đồng thời trợ cấp người nhà dân chúng bị tử thương.

Tử La quân khu, bộ tư lệnh, phòng tạm giam.

"Tinh!" Cửa phòng mở ra, trong phòng tạm giam tối om, Diệp Phong chậm rãi ngẩng đầu. Bên ngoài truyền đến ánh sáng làm đau nhói mắt của hắn, hắn không khỏi hai mắt hơi nheo lại.

"Diệp đoàn trường, xin theo bọn ta."

Diệp Phong đứng người lên, trên người hắn cũng không có cái hồn đạo khí gì hạn chế hành động, nhưng cả người hắn đều lộ ra vẻ thất hồn lạc phách.

Dù sao, trận tập kích này cũng gây ảnh hưởng cực lớn nên sẽ phải có người phụ trách nhiệm, mà hắn, với tư cách là người chỉ huy trực tiếp của vụ này nên tất nhiên là khó từ tội trạng. Đương nhiên, ngành tình báo cũng có chịu thất trách vô cùng nghiêm trọng. Trước tiên Liên bang tạo thành tổ điều tra Thiên La tinh tiến vào Tử La Thành, Diệp Phong đương nhiên là đối tượng bị điều tra.

Tất cat mọi thứ trong phòng thẩm vấn đều lộ ra có chút lạnh như băng.

"Diệp đoàn trưởng, mời ngươi tường thuật về vụ việc trong Thiên Tế cao ốc, toàn bộ qua trình ngươi đã gặp." Chịu trách nhiệm điều tra hắn là một gã nhìn qua hơn ba mươi tuổi, một nữ tử đeo kính đen.

"Sự tình phải nói từ ba tháng trước..." Diệp Phong thập phần phối hợp, hắn bắt đầu giảng thuật toàn bộ quá trình, nói mọi thứ mình biết....

Cuộc nói chuyện đã tiến hành hai giờ.

...

"Tốt, Diệp đoàn trưởng, tất cả những thứ ngươi giảng thuật chúng ta đã ghi chép xong. Còn muốn ủy khuất ngươi phải ở phòng tạm giam vài ngày, chờ kết quả điều tra cuối cùng."

"Ừm." Diệp Phong đứng lên, có chút cô đơn mà đi ra ngoài.

Bị điều tra đương nhiên không chỉ là hắn, chuyện lần này thật sự là quá nghiêm trọng, thế nên đã làm toàn bộ Liên bang chấn động. Tội Ác Chi Thành cũng bị truy nã toàn cầu, nhưng cái tổ chức này lại hết sức giảo hoạt, hoàn toàn ẩn nấp đi.

...

Ba ngày sau.

"Leng keng, leng keng, leng keng!" chuông cửa nhà Lam Hiên Vũ vang lên.

Nam Trừng đi làm, Lam Hiên Vũ tất nhiên là đi học rồi, trong nhà chỉ còn Na Na.

Na Na đi ra cửa phòng mình mà nhìn ra, lông mày không khỏi cau lên, nàng nhẹ nhàng mà lắc đầu tự nhủ: "Rốt cuộc cũng vẫn phải tới."
Nàng đi đến trước cổng chính mà mở cổng. Bên ngoài đang đứng bảy tám người, trong đó, người đứng đầu tiên rõ ràng là người quen của nàng.

"Na Na! Ngươi thật đúng là để cho ta dễ tìm a! Ngươi như thế nào lại chạy đến Thiên La tinh?" Vân Diễm vừa thấy đã giữ lấy tay nàng, vẻ mặt rất vội vã.

Na Na bất động thanh sắc mà rút tay về, cũng không có ý để cho bọn chúng vào cửa, thản nhiên nói: "Các ngươi tới tìm ta làm gì?"

Vân Diễm cười khổ nói: "Ngươi vẫn còn trong thời gian giám sát và điều khiển nên không thể ly khai Thiên Đấu tinh đấy. Ngươi đi như vậy ta còn bị một cái phạt rất lớn. Còn nữa, Thiên Tế cao ốc là chuyện gì xảy ra? Cái kia thật sự là do ngươi làm đấy sao?"

Vân Diễm đang nói chuyện, thì hồn đạo thông tin trong tay nàng sáng lên, một đám hào quang chiếu ra thành ảnh lập thể. Hình ảnh chính là tầng cao nhất của Thiên Tế cao ốc, Na Na một tay ôm Lam Hiên Vũ, tay kia ném một đạo quang ảnh màu ám lam. Đạo quang ảnh phóng lên trời, nháy mắt sau đó, chiến hạm của Tội Ác Chi Thành liền nổ tung.

Na Na có chút kinh ngạc, nói: " tài liệu này các ngươi lấy từ đâu?"

Vân Diễm nói: "Lúc ấy vệ tinh đã bị quấy nhiễu, đây là hình ảnh đầu tiên quay được sau khi vệ tinh thoát khỏi quấy nhiễu, ta quả thực không thể tin được, đây thật sự là ngươi?"

"Ừm." Na Na khẽ gật đầu.

Vân Diễm hít sâu một hơi, Na Na chí ít cũng đã có nghìn năm lịch sử băng cứng tan ra đó a! Thật không ngờ nàng lại cường đại tới vậy! Nhưng vì cái gì mà tất cả kiểm tra đo lường dụng cụ lúc trước đều không có kiểm được ra tình huống của nàng vậy?

"Na Na nữ sĩ, thỉnh ngươi theo chúng ta quay về Thiên Đấu tinh tiếp nhận điều tra." một trung niên đứng bên người Vân Diễm đột nhiên mở miệng.

Người này mặc bộ đồng phục màu bạc. Trên ngực trái có một thanh trường kiếm màu vàng, trên chuôi kiếm còn có huy chương của Liên bang. Lúc nói hắn nói chuyện thì cũng chậm rãi bước tới nửa bước, hai con ngươi cũng phát sáng lên. Một cỗ uy áp vô hình lập tức bao phủ tới hướng Na Na, tràn đầy ý đe dọa.

Na Na chỉ liếc mắt nhìn hắn, nàng thản nhiên nói: "Nếu ta không đi với các ngươi thì sao?"

Gã trung niên kia đột nhiên như bị sét đánh, kêu lên một tiếng đau đớn rồi lập tức rút lui ba bước, khóe miệng có tơ máu tràn ra.

"BOANG..., BOANG..., BOANG...!" Phía sau hắn, mấy người khác nhanh chóng phóng xuất ra hồn đạo khí mà nhắm tới phía Na Na.

"Đừng động thủ!" Vân Diễm vội vàng mở hai tay ngăn trước người Na Na.

"Dừng tay!" Gã trung niên kia cũng hét lớn một tiếng, trên mặt hắn đã tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Khi phần hình kia ảnh hiện ra tại cục điều tra Liên bang trung ương, cục điều tra trung ương liền cực kỳ trọng thị lần tìm kiếm Na Na này, cho nên mới mời hắn đến đây. Nhưng ai có thể nghĩ, người này nhìn qua thì chẳng qua hơn hai mươi tuổi tuyệt sắc nữ tử, vậy mà lại cường đại tới như thế!

Sau khi chính thức tiếp xúc hắn mới hiểu rõ, chỉ có thể dùng "Sâu không lường được" để hình dung nữ tử này, nàng cũng không phải người hắn có khả năng đối kháng đấy.

Sở dĩ trước tiên hắn hô "Dừng tay", chính là sợ mấy người dưới tay mình không biết trời cao đất rộng mà động thủ với nàng, do đó gây thành một tai nạn không có thể nghịch chuyển. Dù sao, vị Na Na này chính là đơn thương độc mã giải quyết phần đông đạo tặc đấy.

Chương 57: Điều kiện của Na Na

"Na Na nữ sĩ, thỉnh ngài không nên hiểu lầm. Tuy rằng lần này là ngươi tự tiện rời đi Thiên Đấu tinh nhưng ngươi lại hăng hái làm việc chính nghĩa tại Thiên La tinh, cũng đã giúp Liên bang vãn hồi được số tổn thất rất lớn. Cho nên ngươi không cần phải lo lắng, hy vọng ngươi có thể theo chúng ta quay về Thiên Đấu tinh hỗ trợ điều tra." Gã trung niên kia rõ ràng đã trở nên khách khí hơn rất nhiều.

Na Na lạnh nhạt nói: "Thế nhưng ta không muốn trở về, ta ở chỗ này còn rất nhiều chuyện."

"Vì đứa bé kia?" Vân Diễm bật thốt lên.

Ánh mắt Na Na đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Đúng"". Vân Diễm sững sờ, nàng còn chưa bao giờ thấy vẻ mặt này của Na Na: "Làm sao vậy?"

Na Na lạnh nhạt nói: "Các ngươi đều nhớ kĩ đi... nếu như ai dám đả thương đứa bé kia, thì thứ hắn đối mặt sẽ là ta không tiếc bất cứ giá nào." Thanh âm của nàng rất bình tĩnh, nhưng không biết vì cái gì, tất cả mọi người ở đây lại đều có cảm giác linh hồn run rẩy.

Trong nội tâm gã trung niên âm thầm kêu khổ, cái người này rốt cuộc là một tồn tại như thế nào vậy? Mấy tên đần của cục điều tra trung ương thật sự là hại chết người mà, mình chẳng qua là một gã chiến thần dự bị của Chiến Thần Điện, vậy mà họ lại phái chính mình đến làm việc này, đây không phải lừa người sao?

Vân Diễm cười khổ: "Na Na, nể ta chút mặt múi đã từng đi với ngươi vài năm đi, hơn nữa, viện nghiên cứu cũng làm tan tuyết vì ngươi, đã cho ngươi xuất hiện một lần nữa, theo chúng ta trở về đi. Nếu không ta thật sự sẽ bị phạt nặng đấy. Cầu van ngươi, được không?"

Na Na nhíu chặt đôi mi.

Vân Diễm hỏi dò: "Na Na, đứa bé kia là có quan hệ thế nào với ngươi vậy?"

Na Na nói: "Hắn là đệ tử ta thu."

"Đệ tử?" Vân Diễm ngẩn người.

Na Na nói: "Hắn có thiên phú rất tốt, ta dạy hắn. Hắn đi Thiên Tế cao ốc chơi lại gặp nguy hiểm, ta tới đó cứu hắn."

Vân Diễm thở dài một hơi: "Ngươi theo ta quay về Thiên Đấu Thành rồi đem sự tình nói rõ ràng được không? Hơn nữa, ngươi thật vất vả mới được liên bang công nhận làm công dân tạm thời, bây giờ lại đang trong thời kì giám sát. Nếu ngươi cứ tùy tiện vi phạm luật pháp như vậy thì có thể công nhận làm công dân chính thức hay không cũng là vấn đề lớn, thậm chí còn liên lụy tới đệ tử của ngươi a! Coi như là ngươi rất cường đại, có thể bảo hộ hắn, thế nhưng ngươi muốn cho hắn và chính ngươi đều trở thành tội phạm của Liên bang không? Ngươi chỉ còn có chín năm nữa là có thể không chịu giám sát điều khiển rồi, để xảy ra vấn đề vào thời điểm này thật sự là không đáng a!"

Lúc này Na Na đã trở nên trầm mặc.

Chiến thần dự bị đứng ở bên cạnh nàng âm thầm giơ ngón tay cái lên, Vẫn Diễm không hổ là được phái tới làm công tác tư tưởng, nàng nói thật đúng là rất tốt.

Hơn nữa, từ những hành động lúc trước của Na Na mà xem, tuy rằng nàng rất cường đại nhưng cũng không có ác ý gì với liên bang. Nếu như chỉ vì bảo hộ đứa bé kia cùng trừng ác dương thiện thì tất nhiên là nàng có công lớn. Nói không chừng còn là chuyện tốt đối với liên bang. Huống chi, nàng vẫn là người từ thí nghiệm tuyết tan đi ra đấy, còn có giá trị nghiên cứu rất lớn.

Trải qua chuyện lần này, cũng không biết Liên bang sẽ xử lý tình huống đặc biệt của nàng như thế nào nữa.

Mình đã là Phong Hào Đấu La nhưng trước mặt nàng lại có cảm giác vô lực, có thể nghĩ, nàng ít nhất cũng hẳn là một vị Siêu Cấp Đấu La. Loại này tồn tại chính là nhân tài hiếm có a! Không biết có thể thu hút nàng tới Chiến Thần Điện hay không.

"Được rồi, ta đi với các ngươi." Đúng là Na Na vẫn còn chịu thỏa hiệp. Chính nàng cũng không sợ, cái gì mà thân phận công dân chính thức, thật sự là nàng cũng không thèm để ý tới. Nhưng nàng không muốn phá hư cuộc sống yên ổn của Lam Hiên Vũ."Thật tốt quá, cám ơn ngươi, Na Na." Vân Diễm kích động, nàng muốn bước tới cho Na Na một cái ôm, lại bị nàng giơ tay lên chặn lại.

"Nhưng ta có hai cái yêu cầu." Na Na thản nhiên nói.

"Ngươi nói đi." Vân Diễm không chút do dự mà nói, lần này, nhiệm vụ của nàng chính là không tiếc bất cứ giá nào cũng phải đem Na Na về.

Na Na nói: "Thứ nhất, ta muốn tạm biệt đệ tử của ta."

Vân Diễm vội vàng gật đầu: "Nên làm đấy, nên làm."

Na Na tiếp tục nói: "Thứ hai, đứa nhỏ này thân thể yếu đuối, cần phải tẩm bổ nhiều. Mỗi ngày các ngươi phải cấp cho hắn một ít nguyên liệu nấu ăn trân quý, ít nhất không được thua kém Địa Long Gân."

Vân Diễm quay đầu nhìn về phía gã chiến thần dự bị, thật sự là tới việc này nàng đã không làm chủ được rồi.

Gã chiến thần dự bị nghe Na Na nói như vậy thì lại thở dài một hơi.

Với một gã cường giả như Na Na, hơn nữa cũng không thuộc về Liên bang, thì việc đáng sợ nhất chính là nàng không có lo lắng một chút gì. Vì một gã cường giả không có điều lo lắng thì làm chuyện gì cũng đều không hề cố kỵ. Mà hiển nhiên Na Na rất quan tâm tới đệ tử của nàng, dĩ nhiên là là có lo lắng, có cảm tình. Như vậy cũng dễ xử lý hơn nhiều rồi.

"Không có vấn đề. Cái này sẽ có trợ cấp từ Chiến Thần Điện, Na Na miện hạ yên tâm." Vì có va chạm lúc trước nên hắn đã không tự chủ được mà cung kính với Na Na.
"Tốt, không còn gì khác. Đêm nay ta sẽ tạm biệt hắn. Các ngươi về đi, ngày mai tới đón ta." Nói xong câu đó, Na Na liền trực tiếp đóng cửa lại.

Nhìn cửa phòng bị đóng trước mặt, Vân Diễm không khỏi có chút lúng túng, nàng quay đầu nhìn về phía chiến thần dự bị. Gã chiến thần dự bị khẽ gật đầu với nàng, quay người đi trước.

Vân Diễm vội vàng đuổi theo hắn, thấp giọng nói: "Ngươi nói xem, liệu Na Na có làm phản hay không đây?"

Hắn lắc đầu: "Chắc có lẽ không, đến cấp độ này của nàng thì nhất định phải tri hành hợp nhất(lời nói đi đôi với hành động), nếu không sẽ làm rối loạn tinh thần của mình, ảnh hưởng đến tu vi. Chúng ta về báo cáo lên trên trước. Vân nghiên cứu viên, ngươi cũng về liên hệ với phi thuyền nghiên cứu đi thôi, ngày mai chúng ta sẽ trực tiếp phản hồi Thiên Đấu tinh."

"A, được rồi." Vân Diễm gật gật đầu, cũng trút được gánh nặng.

"Vân nghiên cứu viên, ngươi biết Na Na miện hạ đến tột cùng là tu vi gì không?" gã chiến tháng dự bị đột nhiên hỏi.

"A? Không biết a! Lúc trước kiểm tra cũng không có phát hiện trong cơ thể nàng có năng lượng gì, chẳng qua chúng ta chỉ cảm thấy nàng là một nữ tử bình thường vô cùng khỏe mạnh mà thôi." Vân Diễm cũng là vẻ mặt buồn rầu.

Biểu lộ của gã chiến thần dự bị lập tức trở nên cổ quái. Người bình thường? Một người bình thường chỉ cần nhìn một cái mà có thể làm tinh thần hải của mình thiếu chút nữa là tan vỡ sao? Một người bình thường mà có thể dễ dàng phá hủy một chiến hạm đã gia tốc tới tốc độ siêu âm sao? Nếu nàng là người bình thường thì liệu rằng trên thế giới này còn có hai chữ "Bình thường" nữa không chứ?

Trở lại gian phòng, Na Na lặng yên ngồi trên ghế, một loại tâm tình buồn vô cớ không khỏi quanh quẩn trong lòng nàng. Từ khi thức tỉnh đến nay nàng vẫn luôn trong trạng thái đần độn, mấy năm thời gian, đối với nàng lại như trong nháy mắt, cũng không để lại cái ấn tượng khắc sâu gì.

Thẳng đến khi nàng nhìn thấy Lam Hiên Vũ, không biết vì cái gì, từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn thì hắn cũng đã như một khối nam châm hấp dẫn lấy nàng. Cái loại cảm giác này phi thường kỳ diệu, có chút khó có thể hình dung. Có lẽ cái này là duyên phận.

Nhưng hiện tại cũng vẫn phải rời đi. Na Na biết, nếu như mình tiếp tục lưu lại thì nàng sẽ mang cho Lam Hiên Vũ phiền toái nhiều hơn trợ giúp. Hơn nữa, dù sao hắn cũng là có cha mẹ, chính mình cuối cùng cũng chỉ là người ngoài.

Thế nhưng lý trí là một chuyện, chính thức đi làm lại là một chuyện khác. Nàng đột nhiên có một loại tâm tình... không muốn!

Khi nhìn thấy hắn mình sẽ phải nói với hắn như thế nào đây? Với tính cách của hắn, nhất định sẽ rất trông mong mà nhìn mình, rồi ôm lấy bắp đùi của mình mà rưng rưng, thậm chí sẽ chảy nước mắt không để cho mình đi.

Mà tới lúc đó, mình sẽ có thể cứng rắn rồi cứ như vậy ly khai không?

Đột nhiên, một loại cảm giác đau đớn lan tràn trong nàng. Na Na giật mình phát hiện, nếu mình gặp tình huống như vậy thì nói không chừng mình sẽ liều lĩnh mà lưu lại, vô luận muốn đối mặt cái gì cũng vậy.

Nàng đương nhiên không sợ đối mặt cái gì, là người của hai thế giới nên nàng cũng đã quên mất cả đời, nàng không lo lắng. Nhưng Lam Hiên Vũ vẫn còn là con nít, nếu nàng mang cho hắn quá nhiều phiền toái thì liệu trong lòng hắn có thể chịu đựng sao? Huống chi, khẳng định rằng cha mẹ hắn cũng không nguyện ý như vậy đi.

Than nhẹ một tiếng, Na Na có chút nôn nóng mà đứng lên.

Chương 58: Na Na lão sư rời đi

Chạng vạng tối.

Lam Hiên Vũ nện bước nhẹ nhàng xuống xe trường học, vừa đi hắn vừa dùng hai tay điệu bộ động tác Kim Long Kinh Thiên. Càng luyện tập hắn lại càng thấy một thức này ảo diệu vô cùng. Chẳng những bản thân nó có uy lực lớn còn rất có lợi đối với thân thể của mình.

Tuy rằng mỗi lần luyện qua đều có chút sức cùng lực kiệt nhưng ngày hôm sau lại sinh khí dồi dào, thậm chí hắn cũng có thể cảm giác được tiến bộ của mình.

Về tới trước cửa nhà, hắn nhấn xuống mật mã, đó là sinh nhật của mẹ hắn.

"Ta đã về rồi!" Lam Hiên Vũ kêu một tiếng, sau đó liền kích động mà chạy tới phòng Na Na.

Trên người Na Na lão sư có một loại khí tức đặc thù làm hắn cực kì ưa thích, làm hắn luôn nhịn không được mà luôn muốn thân cận với nàng.

"Na Na lão sư, ồ, lão sư không có ở đây nha!" Lam Hiên Vũ nghi hoặc nhìn thoáng qua, phòng Na Na rất sạch sẽ, tát cả đều chỉnh tề giống như chưa từng có người ở qua.

Hắn vội vàng lại chạy tới phòng tu luyện cùng buồng vệ sinh, nhưng vẫn là không ai.

Na Na lão sư đi ra ngoài rồi sao?

Đúng lúc này, một tiếng vù vù rất nhỏ đột nhiên vang lên, một đạo quang ảnh phóng lên giữa phòng khách, chính là hình ảnh của Na Na.

"Hiên Vũ, ngươi đã trở về, có lẽ ngươi sẽ rất xúc động nên ta lưu lại một đạo Tinh Thần lạc ấn này. Lão sư phải rời đi."

Quang ảnh trong Na Na, mang trên mặt là vẻ ôn hòa cùng không muốn, nàng giơ tay giống như là muốn chạm đến gương mặt của hắn.

"Lão sư vì một ít chuyện nên nhất định phải rời đi. Vốn định tạm biệt trước mặt ngươi nhưng lại sợ tâm tình không muốn làm ta không quyết định.

"Lần đầu tiên thấy ngươi lão sư đã cực kì thích ngươi, cho nên lão sư mới lựa chọn trở lại với ngươi, hy vọng có thể đi cùng ngươi phát triển. Thế nhưng thời gian tốt đẹp luôn ngắn ngủi đấy. Những đoạn thời gian đẹp này sẽ luôn làm bạn với lão sư, lần này, lão sư tuyệt sẽ không quên.

"Ngươi phải ngoan ngoãn nghe ba mẹ nói, dựa theo phương pháp lão sư dạy mà tu luyện. Lão sư để lại cho ngươi một dãy số hồn đạo thông tin, bởi vì phải truyền tin qua tinh cầu nên phí liên hệ có thể sẽ vô cùng đắt đỏ. Nhưng khi ngươi đột phá đến hai mươi cấp thì vô luận như thế nào cũng phải liên lạc với lão sư, khi đó nhất định lão sư sẽ trở lại gặp ngươi, vô luận đối mặt tình huống như thế nào lão sư cũng sẽ trở về. Cho nên ngươi phải cố gắng mà tu luyện nha.

"Ngươi phải tiếp tục luyện tập Kim Long Kinh Thiên, khi ngươi có thể nắm giữ nó hoàn toàn hẳn là sẽ có thể một mình đảm đương một phía rồi. Đừng khóc, nam tử hán đại trượng phu, không thể luôn rơi lệ. Tuy rằng ngươi còn nhỏ, nhưng ngày đó ngươi cản trước người mẹ thì ngươi cũng đã là nam tử hán rồi.

Chúng ta chỉ là tạm thời phân tách, về sau nhất định còn có thể gặp lại đấy.

"Tốt rồi, đã nói nhiều như vậy a. Nếu nói thêm gì nữa có lẽ lão sư liền thật sự không nỡ rời đi mất. Dãy số hồn đạo thông tin ta đã chuyển tới chỗ mẹ ngươi, cũng đã tạm biệt nàng. Hiên Vũ, gặp lại."

Quang ảnh Na Na vẫy tay với Lam Hiên Vũ, vành mắt nàng cũng đã đỏ lên.

"Na Na lão sư..." Lam Hiên Vũ quát to một tiếng, liền nhào tới, nhưng là một cái ôm vô ích.

"Na Na lão sư không cần đi mà..."...

Trung tâm du hành vũ trụ Thiên La Thành

Vừa mới đi theo một đám nhân viên công tác leo lên phi thuyền vũ trụ. Thân thể Na Na chợt cứng ngắc lại thoáng một phát, nàng nhịn không được mà xoay người nhìn về phía xa.

Lúc này Vân Diễm cũng đang đi bên người Na Na, lúc trước, nàng vừa rời đi không lâu đã nhận được hồn đạo thông tin từ Na Na, nàng nói có thể tùy bọn hắn lập tức ly khai. Điều này làm cho nàng mừng rỡ không hiểu, hoàn thành nhiệm vụ sớm một chút không thể nghi ngờ là tốt nhất.

"Làm sao vậy, Na Na?" Vân Diễm hỏi.

Na Na lắc đầu: "Không có gì, đi thôi."

Hiên Vũ, chúng ta nhất định sẽ gặp lại.

Na Na rời đi, trong nội tâm Nam Trừng mơ hồ suy đoán, việc này có lẽ là có quan hệ với vụ tập kích ngày đó, dù sao Na Na cũng đã ngăn cơn sóng dữ, cứu rất nhiều người. Nam Trừng cũng nghe được tin tức về màn "Pháo hoa" kia, nàng mơ hồ suy đoán về khả năng việc này cùng Na Na có quan hệ.

Lam Hiên Vũ rầu rĩ mất cả một tuần lễ. Hắn thật sự rất thích Na Na, Na Na rời đi sinh ra đả kích không nhỏ đối với hắn. Nhưng hắn cũng nhớ kỹ lời nói của Na Na lão sư, hắn phải cố gắng tu luyện, chỉ cần hồn lực đạt đến hai mươi cấp là hắn có thể lần nữa nhìn thấy Na Na lão sư rồi.

Mà hiện tại, hồn lực của hắn đã có mười ba cấp rồi, khoảng cách hai mươi cấp tựa hồ cũng cũng không tính quá xa xôi. Tao ngộ tại Thiên Tế cao ốc cũng làm cho hắn hiểu rõ thật sâu về tầm quan trọng củ việc tu luyện.

Hắn so với trước kia đã càng thêm cố gắng, mà mỗi ngày đều có người đưa tới những nguyên liệu nấu ăn trân quý, điều này làm cho việc cố gắng tu luyện của Lam Hiên Vũ phát triển rất nhanh. Điều duy nhất làm hắn buồn rầu là tốc độ hồn lực tăng lên vẫn rất chậm rãi, ít nhất cũng chậm hơn rất nhiều so với Diệp Linh Đồng.
...

Trong nháy mắt, lại là ba tháng trôi qua.

Nam Trừng gần đây có chút nôn nóng, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Lam Tiêu.

Từ lúc Lam Tiêu rời nhà đi chấp hành nhiệm vụ tới nay đã trọn vẹn nửa năm, mắt thấy Lam Hiên Vũ đã sắp tốt nghiệp năm nhất, đã sắp tiến vào ngày nghỉ nhưng Lam Tiêu vẫn chưa về.

Lúc trước, khi hắn rời đi còn cam đoan nhất định sẽ trở về, mang mẹ con bọn hắn đi chơi vào kì nghỉ của Lam Hiên Vũ. Thế nhưng nửa tháng gần đây, đến hồn đạo thông tin hắn cũng không gọi về. Bởi vì là giữa các hành tinh thăm dò nên Nam Trừng chỉ có thể chờ đợi hắn chủ động liên hệ.

Trong tâm tính lo được lo mất đã làm cho nàng bắt đầu hối hận, hối hận lúc trước để cho Lam Tiêu đi. Nàng nghĩ về sau nếu như còn có nhiệm vụ như vậy thì nhất định nàng sẽ không để cho hắn đi lần nữa.

Từ từ khi biết nhau đến nay, bọn hắn còn chưa bao giờ phân biệt thời gian lâu như vậy. Nàng thật sự rất nhớ hắn.

Lam Hiên Vũ tự nhiên cũng nhớ ba ba, thỉnh thoảng hắn sẽ hỏi Nam Trừng, ba lúc nào mới trở về? Mỗi lúc như vậy thì tâm Nam Trừng lại càng siết chặt hơn. Lam Tiêu sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

...

Thiên La tinh, học viện hồn sư sơ cấp Thiên La, Tử La Thành phân viện.

Đây là ngày học cuối cùng của năm nhất, Lam Hiên Vũ đã tới học viện từ sớm, một học kì này thành tích của hắn rất tốt.

Từ lần thành danh trong khóa thực chiến kia, chiến lực củ hắn liền đứng đầu danh sách rồi. Mà sau lần đó, Diệp Linh Đồng đột nhiên nghỉ học, không biết là nguyên nhân gì. Nhưng việc này làm cho hắn càng thêm không có đối thủ. Lão sư đơn giản mà bố trí những bài tập trong ngày nghỉ, đơn giản chính là văn hóa ôn tập cùng chuẩn bị bài, hơn nữa là tu luyện.

Gần đây, Lam Hiên Vũ cảm thấy khoảng cách tới mười bốn cấp đã không xa. So với lúc trước thì tốc độ tu luyện cũng nhanh hơn được một tí. Dựa theo cái tốc độ này, không đến mười tuổi là hắn có thể đạt đến hai mươi cấp. Cái này đối với đám bạn cùng lứa tuổi cũng coi như là nhanh. Trước mười hai tuổi đạt tới hai mươi cấp, đều là phi thường ưu tú đấy.

Thu Vũ Hinh cũng là rất hài lòng với đứa đệ tử đắc ý này của mình. Đứa nhỏ này gần như có thể dùng "Hoàn mỹ " Để hình dung, đối với một lão sư mà nói, căn bản là sẽ không có khả năng không thích đệ tử như vậy. Nhu thuận nghe lời, thành tích học tập ưu dị, thực chiến xuất sắc, có được biến dị Võ Hồn, hơn nữa còn rất đẹp. Cái bộ dáng nhỏ nhỏ trắng ngần kia đôi khi làm nàng cũng nhịn không được mà muốn bóp một chút. Nàng đã nghĩ, nếu con mình cũng được như vậy hẳn là rất tốt a!

"Hiên Vũ, ngươi ở lại một chút, lão sư có lời muốn nói với ngươi." Thu Vũ Hinh vẫy vẫy tay với Lam Hiên Vũ.

"Vâng, Thu lão sư." Lam Hiên Vũ vốn vừa thu thập xong túi sách chuẩn bị về thì lại nghe Thu Vũ Hinh giữ lại.

"Hiên Vũ, có chuyện này lão sư muốn nói cho ngươi, ngày nghỉ này ngươi cũng có thể chuẩn bị cho tốt." Thu Vũ Hinh thấp giọng nói.

"Chuyện gì a?" Lam Hiên Vũ tò mò hỏi.

- -----------------------------------------------------------------

Chương 59: Lớp thiếu niên năng động

Thu Vũ Hinh mỉm cười: "Đương nhiên là chuyện tốt. Ta mới nhận được tin tức, sau học kỳ này, học viện hồn sư sơ cấp Thiên La sẽ xây dựng Lớp thiếu niên năng động, tuyển chọn tất cả những học viên ưu tú."

Lam Hiên Vũ kinh ngạc nói: "Lớp thiếu niên năng động là cái gì?"

Thu Vũ Hinh nói: "Chính là lựa chọn một ít đệ tử học giỏi nhiều mặt lại có tiềm chất để tạo thành một lớp đặc thù, lớp này sẽ không dựa theo dạy học đại cương mà là dạy học vượt mức quy định, sẽ do những lão sư ưu tú nhất bổn viện đến dạy bảo, cho nên cũng có thể xưng là lớp thiên tài. Tiêu chuẩn chiêu sinh của lớp thiên tài này là dưới mười tuổi, từ tất cả phân viện đề cử, nhưng sau khi tiến hành khảo hạch thì một, hai đệ tử năm thứ ba của chúng ta đều có cơ hội báo danh.

Ngươi mới tám tuổi, vừa vặn phù hợp. Đến lúc đó, khảo hạch là tổng hợp tố chất, nếu có thể thi được thì gần như liền xác định tương lai có thể cử đi học tại học viện cao cấp Thiên La, hơn nữa ngươi còn có ưu thế trên số tuổi, tương lai không thể hạn lượng. Cho nên ngày nghỉ này ngươi nhất định không thể lơ đãng, phải tu luyện cho thật tốt. Lúc khảo hạch phải thể hiện ra tố chất tổng hợp của bản thân, một khi được trúng tuyển cũng là khó lường rồi, lúc đó chính lão sư cũng phải hâm mộ đấy."

"Lớp thiếu niên năng động! Cám ơn Thu lão sư, ta có thể nói cho mẹ biết không?" Lam Hiên Vũ hỏi.

"Đương nhiên có thể a, còn cần nàng giúp ngươi chuẩn bị nhiều. Dù sao ngươi cũng phải nhớ kỹ, điều kiện bản thân càng tốt thì càng có cơ hội. Học viện chúng ta chỉ có mười cái danh sách đề cử, lớp chúng ta ta đề cử ngươi. Cố gắng lên!"

"Cảm ơn Thu lão sư, ta nhất định sẽ cố gắng." Lam Hiên Vũ dùng sức gật gật đầu.

Sau khi trải qua một ít chuyện, tốc độ phát triển của hắn đã nhanh hơn trước kia nhiều lắm. Hơn nữa, hắn cũng đã tìm được ý nghĩa của việc cố gắng tu luyện. Vô luận là Na Na lão sư hay mẹ hắn cũng đều là động lực giúp hắn cố gắng tu luyện.

Thu Vũ Hinh vui mừng gật gật đầu: "Tốt, vậy ngươi mau trở về đi thôi."

Ra khỏi phòng học, trong đầu Lam Hiên Vũ vẫn còn quanh quẩn mấy chữ "Lớp thiếu niên năng động" này. Đúng lúc này, một thanh âm vang lên bên tai hắn.

"Lam Hiên Vũ."

Nghe có người gọi hắn, Lam Hiên Vũ vội vàng quay lại nhìn. Hắn kinh ngạc phát hiện, người gọi mình không phải ai khác, lúc trước không chỉ một lần muốn khi dễ mình, thập phần cường thế Diệp Linh Đồng.

"Diệp Linh Đồng? Ngươi đã trở về?" Lam Hiên Vũ kinh ngạc mà nhìn nàng.

Diệp Linh Đồng khẽ cắn bờ môi, nàng khẽ gật đầu mà nhìn Lam Hiên Vũ.

So với mấy tháng trước, mặt nàng đã trở nên xám hơn một chút, đôi mắt tựa hồ cũng không còn được sáng ngời như trước.

"Ta tới tìm ngươi." Diệp Linh Đồng bước tới trước mặt Lam Hiên Vũ.

"Tìm ta làm gì?" Lam Hiên Vũ có chút tò mò mà hỏi.

Diệp Linh Đồng mím môi: "Ta đến nói cho ngươi, ta nhất định sẽ tìm được biện pháp đánh bại ngươi, nhất định sẽ thắng ngươi đấy."

Lam Hiên Vũ cau mày: "Còn có chuyện khác không? Không có thì ta đi."
Diệp Linh Đồng tựa hồ có chút tức giận: " Làm sao ngươi cũng không thèm hỏi xem mấy tháng này ta đi nơi nào? Ngươi thật đáng ghét mà!"

Lam Hiên Vũ tức giận nói: "Hai chúng ta là ai chán ghét ai? Mỗi lần cũng đều là ngươi tới trêu chọc ta, ngươi mới đáng ghét đấy. Ngươi đã đi đâu thì có liên quan gì tới ta? Ta muốn về nhà." Nói xong, hắn xoay người bỏ đi.

Nhìn bóng lưng hắn nhanh chóng rời đi, Diệp Linh Đồng đột nhiên cảm thấy sống mũi đau xót, nước mắt liền chảy xuống. Mấy tháng này, nàng thật sự rất không vui a!

Thật ra thì nàng cũng chẳng đi được đâu cả, vẫn luôn ở trong nhà. Trong nhà lại có rất nhiều người ngoài, họ bảo là muốn bảo hộ nàng cùng mẹ. Mà mấy tháng này, ba nàng vẫn không có trở về.

Thẳng đến ngày hôm qua, cái gọi là "Bảo hộ" này mới chấm dứt, rốt cuộc ba nàng cũng đã trở về. Thế nhưng từ sắc mặt của ba, nàng nhìn thấy là sự mỏi mệt cực độ.

Trọng yếu hơn là, quân hàm của ba nàng đã thay đổi. Nàng không biết xảy ra chuyện gì, chỉ thấy mẹ ôm chặt ba mà khóc.

Hôm nay, rốt cuộc nàng đã có thể tới học viện, chính nàng cũng không rõ là vì cái gì mà trước tiên lại tới tìm Lam Hiên Vũ, nói nói như vậy. Trong tiềm thức, nàng chỉ muốn muốn tìm một người thổ lộ hết, muốn nói với hắn rằng mấy tháng này mình không vui tới cỡ nào. Thế nhưng tính tình quật cường lại làm nàng nói muốn đánh bại hắn, sau đó, người kia lại cứ như vậy rời đi. Ta làm cho người ta chán ghét như vậy sao?

Nếu để cho Lam Hiên Vũ nghe được câu hỏi này của Diệp Linh Đồng, vậy hắn nhất định sẽ không chút do dự mà trả lời nàng: Đúng vậy. Hắn đúng là không thích Diệp Linh Đồng đấy, chính xác mà nói thì hắn không thích người có tính cách cường thế như vậy.

Vô luận là Lam Tiêu, Nam Trừng, hay là Na Na lão sư, mỗi người đều rất ôn hòa với hắn. Ở cùng bọn họ, Lam Hiên Vũ luôn rất vui vẻ. Không thể nghi ngờ Diệp Linh Đồng là không giống người thường, thế nhưng Lam Hiên Vũ cũng không thích loại không giống người thường này a!

"Lam Hiên Vũ, ngươi chờ đó cho ta! Ta không để yên cho ngươi!"

"Linh Đồng, cuối cùng ngươi cũng đã trở về. Mọi chuyện trong nhà đều tốt chứ? Đúng rồi, có việc này Cung lão sư muốn nói cho ngươi, sau học kỳ, bổn viện muốn tạo ra một cái Lớp thiếu niên năng động... Danh ngạch thập phần có hạn, ta nghe nói ban nhất đề cử Lam Hiên Vũ..."
Lam Hiên Vũ cũng không biết rằng trong chút bất tri bất giác mình lại một lần nữa đắc tội Diệp Linh Đồng, một người chưa bao giờ chiến thắng qua hắn, mà trên thực tế, rõ ràng nàng là một đối thủ mạnh hơn hắn.

"Mẹ, con đã về rồi!" Lam Hiên Vũ vừa vào cửa liền theo thói quen mà kêu lên. Hôm nay là ngày nghỉ của Nam Trừng nên hẳn là nàng đang ở nhà. Nhưng tiếng kêu này của hắn lại không được đáp lại.

Lam Hiên Vũ lập tức trở nên khẩn trương, hắn sợ nhất là mẹ cũng như Na Na lão sư, cứ như vậy không chào mà đi. Hắn vội vàng chạy đến phòng của ba mẹ, hắn phát hiện Nam Trừng đang ngồi bên giường ngẩn người mà nhìn chiếc hồn đạo thông tin.

"Mẹ, mẹ, mẹ làm sao vậy? Làm sao không trả lời con a?" Lam Hiên Vũ vội vàng chạy tới, chui vào trong ngực Nam Trừng.

Thấy nhi tử, vẻ mặt ngây ngẩn của Nam Trừng cuối cùng cũng lộ ra dáng tươi cười, nàng nhẹ nhàng mà xoa lên Lam Hiên Vũ, lẩm bẩm: "Mẹ đang nghĩ, ba của con đúng là không có lương tâm đấy, như thế nào còn không có đánh hồn đạo thông tin về? Đã năm mươi ngày không có tin tức rồi đây.

"Mẹ nhớ ba sao?" Lam Hiên Vũ chớp chớp đôi mắt to.

"Ừm." Thật sự là tưởng niêm trong nội tâm nàng đã quá cường liệt.

"Không thể gọi tới cho ba sao?" Lam Hiên Vũ hỏi.

Nam Trừng nói: "Trong Vũ Trụ, tín hiệu là không ổn định, còn phải trung chuyển qua vệ tinh phụ cận lỗ đen, chúng ta chỉ có thể chờ ba gọi tới, nhưng không có biện pháp chủ động liên hệ đấy."

"A." Lam Hiên Vũ nói, "Mẹ, con cũng nhớ ba, nhưng chúng ta cũng không có biện pháp a! Mẹ, con đói bụng."

Trong mọi tâm Nam Trừng thầm than một tiếng, nàng ôm lấy nhi tử, hôn nắm một cái mà nói: "Ngươi nặng hơn rồi nha, mẹ sắp không ôm nổi ngươi rồi. Được rồi, mẹ đi nấu cơm."

"Mẹ vạn tuế!" Lam Hiên Vũ hoan hô một tiếng.

Nam Trừng cười đứng người lên, may mắn là vẫn còn có nhi tử tại bên người a! Nàng cảm thấy rất may mắn vì lúc trước nuôi nấng cái hài tử trứng sinh này, vô luận lúc nào, chỉ cần Lam Hiên Vũ bên người nàng thì nàng cũng luôn có thể vui vẻ đấy. Ngay khi nàng chuẩn bị bước vào phòng bếp thì đột nhiên, hồn đạo thông tin trên tay vang lên. Nam Trừng vô thức mà nhìn lại, thứ nàng thấy là một chuỗi số dài. Cái này là...Nàng không thể chờ đợi được mà tiếp thông thư từ qua lại: "Ta là Nam Trừng."

Bên kia vốn là truyền đến âm thanh sàn sạt, một lát sau, một âm thanh nàng vô cùng quen thuộc truyền tới.

"Nam Trừng, thật tốt quá, cuối cùng cũng liên hệ với ngươi rồi."

Là hắn, thật đúng là hắn rồi a!

Nam Trừng thiếu chút nữa bại liệt trên giường, sau một khắc, nàng liền không nhịn được mà kêu lên: "Ngươi còn biết gọi về sao! Ngươi còn biết sao! Năm mươi ngày rồi, đã năm mươi ngày rồi. Ngươi có biết ta sốt ruột thế nào không? Ngươi, ngươi lúc nào mới có thể trở về? Ta cùng Hiên Vũ đều rất nhớ ngươi a...."

Nước mắt bị đè nén nhiều ngày rốt cuộc đã không khống chế được mà chảy ra, tay nàng cũng đã có chút run rẩy."Đừng khóc, đừng khóc, đều là ta không tốt, là ta không tốt." Lam Tiêu thanh âm từ bên kia truyền đến, cũng hơi mang theo vài phần nghẹn ngào.

Chương 60: Ba đã trở về!

Một mình tha hương làm dị khách, mỗi gặp ngày hội lần tư thân.

Không có chính thức rời xa người nhà sẽ vĩnh viễn không biết đến loại cảm giác này. Không thể nghi ngờ, Lam Tiêu cũng nhớ nhà, cũng tưởng niệm vợ con hắn thật sâu.

"Trừng Trừng, thời gian có hạn, ngươi hãy nghe ta nói." May mà Lam Tiêu còn rất lý trí đấy, hắn nhanh chóng nói ra.

Nam Trừng vội vàng dừng khóc, nói: "Ngươi nói đi."

Lam Tiêu nói: "Ta rất khỏe, ngươi yên tâm. Ở chỗ ta tất cả đều thuận lợi, chúng ta thật sự lại phát hiện một hành tinh mới. Hơn nữa từ sơ bộ quan sát kiểm nghiệm, điều kiện của cái hành tinh này thậm chí còn tốt hơn hai hành tinh Thiên Đấu, Thiên La. Thể tích và tài nguyên cũng lớn hơn, vô cùng thích hợp cho nhân loại cư trú, thậm chí ngay cả hàm lượng dưỡng khí và áp suất không khí cũng đều không kém hành tinh mẹ bao nhiêu.

Chúng ta vừa tiến hành xong một loạt kiểm tra đo lường cùng lấy mẫu, lập tức liền đem lên đường về rồi. Quay về có khả năng cần phải nửa tháng, cho nên chỉ nữa tháng nữa, trước khi Hiên Vũ khai giảng ta có thể về đến nhà. Lần này đi tuy rằng thời gian hơi dài một chút nhưng vẫn rất thuận lợi đấy. Nói không chừng liên bang chúng ta sắp có một hành tinh mới rồi. Ngươi yên tâm đi, ta lập tức sẽ trở lại. Nói cho Hiên Vũ, ba rất nhớ hắn."

"Ba, con ở đây." Lam Hiên Vũ vội vàng kêu một tiếng.

Nam Trừng cả giận nói: "Ta thì sao đây?"

Lam Tiêu nở nụ cười: "Đương nhiên cũng nhớ rồi, đặc biệt nhớ."

Nam Trừng đỏ mặt lên, nói: "Cái này còn tạm được. Thế nhưng còn muốn nửa tháng a!"

Lam Tiêu than nhẹ một tiếng: "Vũ trụ vận chuyển, căn bản là không có cách nào xác định được thời gian cụ thể, thực tế chúng ta đây là đang thăm dò giữa các hành tinh. Sau khi đi ra ngoài ta mới hiểu được, tình huống này của bọn ta đã là rất thuận lợi rồi. Được rồi, ta không thể nói nữa, còn phải để lại thời gian cho các đồng nghiệp, cứ như vậy đi, chờ ta trở lại. Yêu các ngươi."

Hồn đạo thông tin cắt đứt. Nam Trừng vốn là ngẩn người, sau đó lại có chút ít nghiến răng nghiến lợi. Có điều, Lam Hiên Vũ đứng bên người Nam Trừng lại phát hiện rõ ràng mắt sáng rực lên, cũng không có thất thần như lúc trước.

Đột nhiên, Nam Trừng khẽ cong eo, hai tay ầng lên hai má trắng nõn của Lam Hiên Vũ mà hôn, sau đó nàng cao hứng bừng bừng mà xông ra ngoài: "Mẹ đi nấu cơm cho ngươi!"

Lam Hiên Vũ có chút ghét bỏ mà lau lau mặt: "ướt cả rồi, mẹ thiệt là.... không viết ba đã về tới đâu rồi, không biết có quà cho ta không đây. Nếu không có... hừ, liền không để cho hắn thân thiết;"

Không hề nghi ngờ, chỉ có một phút đồng hồ thư từ qua lại nhưng cũng đã mang cho mẹ con hắn một sức sống cực lớn cực lớn, đây cũng là quà tốt nghiệp tốt nhất của Lam Hiên Vũ.Lam Hiên Vũ đem việc Lớp thiếu niên năng động nói cho Nam Trừng, tự nhiên là đã nhận được sự ủng hộ của nàng.

Lam Hiên Vũ cũng đã định ra cho mình một mục tiêu, đầu tiên là hắn muốn trong nửa tháng này tăng hồn lực tới mười bốn cấp, sau đó sẽ tiến hành rèn luyện toàn bộ phương vị.

Trong phòng tu luyện gia đình tối đa cũng có thể gia tăng gấp ba trọng lực, Lúc trước, khi Na Na dạy hắn cũng đã bắt đầu để cho hắn nếm thử luyện tập gia tăng gấp đôi trọng lực. Lam Hiên Vũ quyết định, trong ngày nghỉ này ít nhất phải luyện tập trọng lực gia tăng tới gấp 1,5 lần, làm cho khí lực bản thân trở nên càng mạnh hơn nữa.

Một học kỳ trước này, có thể là do những nguyên liệu nấu ăn quý hiếm nên hắn cao lớn hơn, cũng cường tráng rồi, so với những đứa nhỏ cùng tuổi cũng cao hơn một chút. Cho nên, tuy hồn lực của hắn tăng lên không nhanh nhưng hắn có thể cảm nhận được tố chất thân thể của mình tốt hơn trước kia một cách rõ ràng, nhất là lực lượng cùng tốc độ. Hơn nữa, hắn khống chế thủy nguyên tố cũng càng ngày càng thuần thục rồi, đã có thể làm một ít động tác thập phần tinh tế. Hắn thập phần nghiêm khắc mà dựa theo kế hoạch vượt qua kỳ nghỉ này.

Bởi vì trượng phu đã có thời gian quay về chuẩn xác nên tâm tình Nam Trừng cũng tốt hơn nhiều, ngày nghỉ cũng mang Lam Hiên Vũ ra đi chơi mấy lần, tuy rằng thời gian cũng không dài nhưng vẫn là vui vẻ.

...

Nửa tháng thời gian, rất nhanh đã đi qua.

Lam Hiên Vũ thuận lợi tăng hồn lực lên tới mười bốn cấp, hơn nữa là sau khi vào ngày nghỉ không lâu liền đạt được. Đối với tuổi thật chỉ có bảy tuổi như hắn mà nói thì đây đã là một cái thành tích tương đối khá.

Mắt thấy đã tới thời gian đi học mà Lam Tiêu lại còn chưa có trở lại, điều này lại làm cho Nam Trừng bắt đầu có chút nôn nóng rồi.Lam Hiên Vũ nghe thấy nhiều nhất chính là mẹ luôn lẩm bẩm, như thế nào hắn vẫn chưa trở lại? Như thế nào vẫn chưa trở lại...

"Ngày mai sẽ phải đi học, mọi thứ đã chuẩn bị tốt chưa?" Nam Trừng thu xong phòng bếp, nàng đi vào phòng ngủ Lam Hiên Vũ mà hỏi.

Kì nghỉ này, nàng cảm thấy nhi tử tựa hồ đã cao lớn hơn nột chút. Cái tốc độ phát triển này có thể nói là cực nhanh.

"Đã chuẩn bị xong. Mẹ, đêm nay con đang định minh tưởng tại phòng tu luyện đây." hiện tại Lam Hiên Vũ đã rất ít đi ngủ. Hắn dựa theo lời dạy của Na Na lão sư, thời gian minh tưởng càng dài thì hiệu quả lại càng tốt.

Nhất là nếu có thể tiến vào trạng thái chiều sâu minh tưởng thì sẽ có trợ giúp cực lớn cho việc tu luyện. Những thứ Na Na lão sư dạy hắn đều nhớ rõ ràng.

“Ừm, vậy là tốt rồi. Vậy ngươi sớm chút đi thôi." Nam Trừng mỉm cười xoa xoa hai má hắn.

"Vâng."

"cạch,cạch!"

Đúng lúc này, tiếng mở cửa truyền đến.

Hai mẹ con không hẹn mà cùng nhìn ra phía ngoài, sau đó hai mặt nhìn nhau.

Sau một khắc, Lam Hiên Vũ đã kêu to lên: "Ba —" vừa tung người, hắn liền nhảy tới. Nam Trừng chỉ cảm thấy hoa mắt, Lam Hiên Vũ đã vọt ra khỏi phòng.

Lam Tiêu mới vừa vào cửa liền thấy một bóng đen vọt tới, hơn nữa, tiếng gọi kia, nên tự nhiên không cần nhìn hắn cũng biết là ai, hắn lập tức mở rộng hai tay.

Lam Hiên Vũ bám chặt trên người Lam Tiêu, hắn chỉ cảm thấy toàn thân trầm xuống, không khỏi bật cười nói: “tên tiểu tử này, thật đúng là nặng hơn không ít a!"
"Ba, ba!" Lam Hiên Vũ gắt gao mà ôm lấy cổ Lam Tiêu, đã hơn nửa năm không có gặp nhau, Có thể nào không nhớ đây?

Lúc này Nam Trừng cũng đã chạy ra, thấy Lam Tiêu, vành mắt nàng thoáng một chút liền ửng hồng, trên mặt Lam Tiêu rõ ràng nhiều thêm vài phần gian nan vất vả, râu ria lởm chởm đấy, bộ dạng của hắn có chút nhếch nhác, Nhưng may mắn là đôi tròng mắt còn phi thường sáng ngời, vẫn làm cho người ta có một cảm giác yên lòng.

"Ngươi còn biết trở về sao!" Nam Trừng nhịn không được phàn nàn một câu.

Lam Tiêu nhoẻn miệng cười: "Không trở về thì ta có thể đi chỗ nào đây? Ta có mỗi cái nhà thôi a! Huống chi còn có hai cái bảo bối ở nhà đây."

"Hừ, không biết xấu hổ, ai là bảo bối của ngươi rồi." mặt Nam Trừng đỏ lên, nàng tức giận nói, "Còn chưa ăn cơm chứ, ta đi nấu cho ngươi. Phòng bếp vừa mới dọn xong lại phải làm loạn a" Tuy ngoài miệng nàng nói như vậy nhưng chân lại bước nhanh tới phòng bếp.

Lam Hiên Vũ cũng không chê Lam Tiêu râu ria nhiều, cọ cọ mặt vào mặt hắn mà thấp giọng nói: "Ba, ngày nào mẹ cũng lẩm bẩm ngươi như thế nào vẫn chưa trở lại đấy."

Lam Tiêu cười nói: "Nàng a, chính là nói năng chua ngoa nhưng lòng lại như đậu hũ. Ngày mai khai giảng đúng không, cuối cùng thì ba cũng chạy về kịp. Ngày mai ba tiễn đưa ngươi đi học, được không?"

"Tốt! Tốt!" Lam Hiên Vũ vui mừng kêu lên.

Lam Tiêu thả hắn xuống, khẽ hôn nhẹ lên mặt hắn: "Ba đi xem mẹ ngươi một chút, phải an ủi nàng một chút mới được rồi."

"Vâng, ba đi đi."

Lam bước vào phòng bếp, Nam Trừng đã đem những nguyên liệu trong nhà ra mà bận rộn. Lam Tiêu si ngốc mà nhìn mộ màn quen thuộc này, hắn dừng bước, hốc mắt cũng không khỏi có chút ẩm ướt.

Thời gian tám tháng qua, hắn nhớ nhất không phải là một màn mỗi ngày đều có thể thấy này sao? Còn có chuyện gì làm cho người ta kích động cùng ấm áp hơn đây?

"Trừng Trừng." Lam Tiêu nhẹ giọng kêu lên.

Nam Trừng không có quay đầu lại, cũng không có đáp lời hắn.

Lam Tiêu bước qua, từ phía sau ôm lấy eo nàng.

Thân thể Nam Trừng lập tức trở nên mềm mại, nàng rúc vào cái ôm quen thuộc mà ấm áp kia, nước mắt thi nhau mà chảy xuống.

"Thực xin lỗi, đã để cho ngươi phải lo lắng." Lam Tiêu hôn lên mái tóc của nàng.

Nam Trừng nói: "Về sau không nên lại đi lâu như vậy nữa, được không?"

"Ừm, Ta cũng không nỡ bỏ các ngươi a! Có khác biệt mới biết được đây là việc thống khổ cỡ nào."

Đêm nay, Lam Hiên Vũ không có tu luyện nữa, bởi vì hắn lại cùng ba ăn một bữa...

Đêm nay, trong nhà rất ấm áp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau