CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Phát triển

Dịch: Đức Thành

Nhà của Diệp Linh Đồng

Diệp Linh Đồng ôm lấy chiếc hồn đạo thông tin mà khóc nức nở, nàng vừa khóc vừa kể bi thảm mà mình gặp phải cho Diệp Phong nghe.

"Ba, tại sao lại có thể như vậy a? Con mặc kệ. Rõ ràng con phải thắng mới đúng! Vì sao lại như vậy chứ? Các bạn khác đều nói vì con thích Lam Hiên Vũ nên mới để hắn thắng, nhưng con không có thích hắn, con nhất định phải đánh thắng hắn."

Diệp Phong nghe nữ nhi giảng thuật như vậy thì cũng có chút không rõ, hắn cau mày lại mà nói: về cơ bản thì con cũng đã nắm được phương thức điều khiển Thiên Cương Phách Thể để bảo hộ, coi như là bị Võ Hồn áp chế cũng không thể xuất hiện tình huống phản ứng tới như vậy mới đúng, lúc mới bắt đầu không phải là không có việc gì sao? Quả thật là việc này có chút kỳ quái, giờ ba cũng không tiện suy đoán. Đừng khóc nữa, võ hồn Thiên Cương Long của con nhất định là không có vấn đề gì, mà vấn đề hẳn là trên người Hiên Vũ mới đúng. Đợi ba làm xong nhiệm vụ thì ba sẽ về tìm hiểu rõ chuyện này cho con."

"Ba, nhưng con rất muốn thắng hắn a! Nhất định ba phải dạy con biện pháp thắng hắn!" Diệp Linh Đồng cố chấp mà kêu.

"Giờ ba phải họp rồi, chờ ba trở về rồi hãy nói." Nói xong câu đó thì Diệp Phong liền dập máy.

"Đoàn trưởng, mọi người đã đến đủ." Một gã Trung Úy bước đến bên người Diệp Phong mà hành lễ báo cáo.

"Được, họp." Lúc này Diệp Phong là một thân nhung trang, sắc mặt trầm trọng.

Khi hắn đi vào phòng họp thì trong phòng đã ngồi tám người. Những người này thấy hắn tới thì cùng đứng dậy mà hành quân lễ. Trong lúc vô hình, bầu không khí trong phòng họp lập tức trở nên rất nghiêm túc.

"Mọi người ngồi đi." Diệp Phong khoát tay áo, lúc này chúng quan quân mới ngồi xuống.

Diệp Phong trầm giọng nói: "Tất cả mọi người cũng đều xem qua tài liệu rồi. Chuyện lần này gấp vô cùng nên mới phải điều Kiêu Long chiến đoàn chúng ta tới đây. Vì để tránh việc khiến cho dân chúng khủng hoảng nên chúng ta nhất định phải tốc chiến tốc thắng. Từ giờ khắc này, tất cả hồn đạo thông tin cá nhân đều phải tắt, bắt đầu dùng hồn đạo thông tin nội bộ đến khi nhiệm vụ chấm dứt. Ngành tình báo sẽ phối hợp với chúng ta, họ sẽ báo cáo tình huống cho chúng ta kịp thời, yêu cầu các đại đội làm tốt công tác chuẩn bị. Thứ chúng ta phải đối mặt lần này là một đám vô cùng tàn bạo và có tổ chức, một đối thủ có năng lực trinh sát rất mạnh mẽ. Không được để xuất hiện tình huống cá lọt lưới, nếu không thì rất có thể chúng sẽ mang đến sự thương tổn cực lớn cho dân chúng."

"Rõ"

...

Đối với Lam Hiên Vũ mà nói thì từ khi Na Na đã đến, sinh hoạt của hắn trở nên rất phong phú và vui vẻ.

Ban ngày hắn sẽ học ở học viện, sau khi về nhà thì theo Na Na tu luyện. Tuy rằng như vậy có chút vất vả nhưng chính hắn cũng cảm thấy mình tiến bộ cực nhanh, nhất là phương diện khống chế thủy nguyên tố, chỉ có hồn lực là vẫn tăng rất chậm.

Ăn cơm cũng là thứ làm hắn rất vui vẻ, vì mỗi ngày Na Na đều sẽ mang về một ít đồ ăn khá kỳ kỳ quái, tuy rằng những đồ ăn đó không phải cái nào cũng ngon nhưng mỗi lần hắn ăn thì đều cảm thấy cơ thể rất ấm áp, cực kì thoải mái. Lương cơm ăn của Lam Hiên Vũ cũng đã trở nên bình thường vì có những thứ này.

Vừa lúc mới bắt đầu thì Nam Trừng còn có thể tận lực mà quan sát Na Na, nhưng rất nhanh sau đó thì nàng đã phát hiện rằng Na Na là thật tâm ưa thích Hiên Vũ. Cái bộ dáng mà Na Na dành cho Hiên Vũ, nhất là ánh mắt, sẽ không thể nào giả bộ được, Na Na là tốt với Hiên Vũ từ trong nội tâm.

Hơn nữa, mỗi ngày Lam Hiên Vũ đều rất vui vẻ, mà tiến bộ cũng không nhỏ nên Nam Trừng cũng yên lòng mà công tác.Sau khi Lam Tiêu lên đường mười ngày thì rốt cuộc cũng gọi hồn đạo thông tin về nhà được lầm đầu tiên, hắn nói cho Nam Trừng rằng hành động của bọn hắn rất thuận lợi, tiếp theo là sẽ xuyên qua lỗ đen để thăm dò hành tinh mới, cho nên hắn dự tính là lần trò chuyện tới cũng phải một tháng sau, và chuyến đi này cũng cần phải nửa năm thời gian.

Thái độ mà Diệp Linh Đồng dành cho Lam Hiên Vũ trở nên càng không tốt, vì các học sinh nghị luận nên nàng tận lực mà xa lánh hắn, hai người vốn không chung lớp nên số lần gặp mặt cũng trở nên ít hơn nhiều. Mà ấn tượng của Lam Hiên Vũ đối với Diệp Linh Đồng rõ ràng là không tốt nên tất nhiên hắn sẽ không chủ động tìm nàng.

...

Cứ như vậy, chỉ chớp mắt, ba tháng đi qua.

"Oa, có vẻ như con cao hơn một ít rồi đây."

Nam Trừng cười lớn mà đo đo người Lam Hiên Vũ, lúc này Lam Hiên Vũ cũng đã cao hơn bụng nàng, tuổi thật thì vẫn chưa tới bảy tuổi mà thân đã cao vượt qua một mét ba rồi, trong đám bạn học thì hắn là cao nhất.

Nam Trừng vừa so chiều cao của con trai vừa quay sang mỉm cười với Na Na. Tuy nàng không biết Na Na làm như thế nào nhưng rất hiển nhiên, chiều cao của Lam Hiên Vũ được như vậy thì không thể không nhắc tới những đồ ăn mà nàng mang về cho hắn.

Nam Trừng cũng từng nghiên cứu qua những đồ ăn đó, và nàng cũng đã nhận ra một vài bộ phận nguyên liệu nấu ăn, giá cả thì nàng không biết, nhưng nàng tra được rất nhiều nguyên liệu nấu ăn cực kì trân quý. Mà cho tới bây giờ Na Na cũng chưa từng nhắc tới một cắc tiền, nếu không phải nàng một mực muốn cho Na Na một ít tiền lương thì ngay cả tiền lương Na Na cũng không muốn.

Thêm một người toàn tâm toàn ý mà đối tốt với con mình như vậy thì Nam Trừng cũng rất vui vẻ. Huống chi, trong lòng của nàng thì Na Na là một Phong Hào Đấu La, nên nàng không cảm kích Na Na mà còn là tôn kính.

Qua ba tháng tu luyện thì hồn lực của Lam Hiên Vũ cũng đã tăng được một bậc, cũng đã đạt đến mười ba cấp rồi, dù sao hắn cũng ăn được nguyên liệu trân quý như vậy nên trụ cột thân thể vô cùng tốt.
"Na Na lão sư, ngày mai chúng ta mang Hiên Vũ ra ngoài chơi một chút đi?" Nam Trừng cười nói, "Cũng không thể luôn bắt hắn học tập, cũng nên buông lỏng một chút?"

"Đi chơi sao? Quá tuyệt vời!"

Lam Hiên Vũ hưng phấn mà nhảy dựng lên.

Nam Trừng cụng lên trán hắn: "Vừa nói tới chơi là sướng như vậy."

Nhìn Nam Trừng gõ nhẹ vào đầu Lam Hiên Vũ như vậy thì Na Na không khỏi nhíu mày, ngón tay đã có chút giật giật, nhưng cuối cùng thì nàng vẫn còn đưa mắt nhìn sang một bên mà nói: "Tốt."

Nam Trừng nói: " gần đây ở chợ trung tâm mới khai trương một cửa hàng, nghe nói bên trong đó có một quán nhảy giường rất thú vị, mẹ sẽ dẫn con đi. Sau đó chúng ta sẽ tìm một cái nhà hàng nào đó ăn bữa cơm. Hôm qua ba con với gọi về, ba con dặn mẹ phải mang con ra ngoài nhiều một chút đây."

"Tốt tốt! Mẹ tuyệt vời nhất."

"Vậy con học tiếp cùng Na Na lão sư đi, mẹ ra ngoài mua ít đồ ăn."

Nam Trừng đi ra ngoài mua sắm, trong nhà chỉ còn lại Lam Hiên Vũ cùng Na Na.

Lam Hiên Vũ quay đầu lại, hắn cười híp mắt nhìn Na Na một cái, đột nhiên chân hắn gia tốc một cách mãnh liệt mà đánh thẳng về phía Na Na. Mà trong quá trình hắn nhào tới thì bả vai lại lắc sang hai bên trên tay phải hắn có kim quang sáng lên một cách mơ hồ, tốc độ nhanh vô cùng, thậm chí còn có hư ảnh xuất hiện.

Na Na mỉm cười mà hất đầu lên, mái tóc bạc sau đầu nàng quét ra, mỗi sợi tóc dường như đều có con mắt riêng của mình vậy, chúng tự động mà chắn lại tất cả đường đi của Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ bị nàng dọa cho nhảy dựng, ngân quang lóe lên, tay trái hắn nhấn về phía trước một cái, một cột nước bắn ra từ lòng bàn tay của hắn mà đánh lên mái tóc bạc. Hắn cũng mượn lực phản chấn mà dừng lại, thân thể nhào sang một bên.

Mái tóc bạc đảo qua, cột nước mà Lam Hiên Vũ phóng ra bị nó hấp thu không còn một giọt, mà Lam hiên Vũ thì đã linh hoạt mà nhảy tới bên người Na Na thân thể hắn xoay tròn, hắn muốn chạy quanh mà vây lấy phía sau của nàng.

Na Na đột nhiên ngồi chồm hổm xuống, có vẻ như nàng nàng cũng không có điều chỉnh góc độ hay gì đó. Lam Hiên Vũ lại xông lên như muốn chính diện mà đánh.

Tay trái Lam Hiên Vũ chà xát ra một cái xoáy nước rồi đem xoáy nước đó trùm tới phía Na Na, sau đó hắn lập tức xoay người.

Na Na há miệng khẽ hấp, đám nước kia lập tức bị nàng hấp không còn một điểm dư thừa, đáng sợ hơn chính là Lam Hiên Vũ cũng cảm thấy có một cỗ hấp lực truyền đến, thân thể hắn không khống chế được mà ngã về phía trước.

Hắn vội vàng nâng hai tay lên thử ngăn cản, nhưng Na Na lại khẽ thổi, một lực đẩy nhu hòa lại dễ dàng mở hai cánh tay của hắn, sau đó lại hút thân thể hắn tới. Sau đó thì Na Na hôn một cái lên chiếc má phính của hắn.

Chương 47: Kim Long Kinh Thiên

Dịch: Đức Thành

"Na Na lão sư, ngươi khi dễ ta!" Lam Hiên Vũ lau mặt, hắn mang một vẻ mặt bất mãn mà nói.

Na Na bế lên hắn lên, một lần nữa đứng thẳng người dậy: "Là ngươi đánh lén ta đấy, như thế nào lại thành ta khi dễ ngươi rồi?"

Lam Hiên Vũ hừ một tiếng: "Ngươi có hồn lực mạnh mẽ, còn không phải khi dễ người sao?"

Na Na bật cười: "Vậy ngươi phải cố gắng để trở nên càng mạnh hơn nữa a! Có điều, bộ pháp của ngươi về cơ bản thì cũng đã xem như nhập môn. Muốn tăng lên nữa thì cần phải có nhiều hồn lực hơn mới được, phương pháp ta đã đã dạy ngươi rồi. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu học một ít kiến thức mới"

"Học cái gì đây?" Nghe thấy câu học kiến thức mới thì Lam Hiên Vũ lập tức thấy hứng thú.

Na Na nói: "Học một chiêu cổ võ chiến kỹ. Hồn kỹ của ngươi đã coi như không tệ rồi, uy lực của nó cũng sẽ tăng lên theo hồn lực của ngươi. Vì ngươi đã có bộ pháp cận chiến nên ít nhất ngươi sẽ không dễ dàng chịu thiệt, nhưng ngươi còn thiếu một chút thủ đoạn công kích cận chiến. Ngươi là song sinh Võ Hồn nên phương hướng phát triển tương lai chính là phối hợp từ hai phía, chính là kết hợp thủy nguyên tố cùng lực lượng. Dùng hồn lực bây giờ của ngươi thì tất nhiên còn không khống chế được, cho nên trước hết ngươi nên học một chiêu chiến kỹ tương đối đơn giản này."

"Vâng!" Đa số những nam hài tử đều rất thích những chiến kỹ tiến công.

Mấy tháng nay Lam Hiên Vũ vẫn một mực cùng Na Na học tập bộ pháp, tuy rằng bộ pháp cũng rất thú vị nhưng dù sao nó cũng không đủ khí phách.

"Na Na lão sư, ngươi muốn dạy ta cái chiến kỹ gì vậy?" Lam Hiên Vũ háo hức mà hỏi.

Na Na suy nghĩ một chút rồi nói: " tên cái chiến kỹ này, hình như là... Kim Long Kinh Thiên?"

"Lão sư cũng nhớ không rõ sao?" Lam Hiên Vũ có chút tò mò.

Na Na cười khổ gật đầu: "Hình như là ta đã có chút nhớ không rõ rồi, nhưng tên thì hẳn là cái này. Đi, chúng ta đến phòng tu luyện thôi."

Khi vào tới phòng tu luyện thì Na Na mới thả Lam Hiên Vũ xuống, nàng đóng cửa thật kỹ rồi mở ra hệ thống phòng ngự trong phòng tu luyện.

"Kim Long Kinh Thiên ảo diệu ở chỗ nõ sẽ kích phát khí huyết chi lực của bản thân ngươi, sau đó phải dùng hồn lực tới phụ trợ huyết mạch chi lực, nên nó tương đương với việc ngươi điều động lực lượng toàn thân để thi triển cái chiến kỹ này. Với cái tu vi này của ngươi thì còn xa không đủ để thi triển ra Kim Long Kinh Thiên hoàn chỉnh, nhưng ta có thể dạy ngươi phương thức vận chuyển của chiến kỹ này, hồn lực không đủ thì uy lực sẽ yếu hơn mà thôi."

"Na Na lão sư, vậy ngươi nhanh dạy ta đi." Mới chỉ nghe tên Lam Hiên Vũ cũng đã cảm thấy rất hứng thú với chiến kỹ này rồi.

"Nhớ kỹ những biến hóa của thân thể." Na Na ngồi sau lưng Lam Hiên Vũ, tay phải đặt trên lưng hắn, nàng đem một cỗ hồn lực cùng Tinh Thần Lực nhu hòa mà chậm rãi rót vào trong cơ thể hắn.

"bản chất của Kim Long Kinh Thiên chính là khí huyết nghịch vận!" giọng nói của Na Na vang lên bên tai Lam Hiên Vũ.

Ngay sau đó, cảm giác đầu tiên của Lam Hiên Vũ là thấy hoa mắt, rồi hắn liền tiến vào trong không gian ý thức. Mà trong không gian ý thức này đang xuất hiện một người giống hắn như đúc.
Hắn có thể nhìn thấy tình huống vận chuyển khí huyết trong cơ thể người này một cách rõ ràng. Đúng lúc này, hắn cảm thấy có một cỗ nhiệt khí đột nhiên từ trong cơ thể, huyết dịch vẫn đang chậm chạp chảy xuôi thì đột nhiên phát sinh biến hóa.

Cảm giác đau đớn lập tức truyền khắp toàn thân, hắn thậm chí còn cảm thấy có chút hít thở không thông, đó là một loại thống khổ khó nói lên lời, nhưng ý thức của hắn lại cực kì thanh tỉnh, hắn thấy rõ ràng khí huyết trên cơ thể người kia đang bắt đầu vận chuyển ngược.

Sự thống khổ lập tức tăng cường, Lam Hiên Vũ muốn gọi nhưng lại kêu không ra tiếng, cũng đúng lúc này, hắn cảm thấy thân thể mình nóng lên, toàn thân như đang bị thiêu đốt vậy.

Hắn vô thức mà nâng tay phải, khí huyết nghịch vận đã mang đến cho hắn một cỗ lực lượng đặc thù, luồng nhiệt lưu nó sinh ra đang nhanh chóng mà phóng tới hướng tay phải của hắn.

Đúng lúc này, tất cả mọi thứ trước mắt Lam Hiên Vũ lại một lần nữa trở nên rõ ràng, hắn kinh ngạc mà nhìn tay phải của mình, Kim văn Lam Ngân Thảo không biết đã bao trùm kín cánh tay phải của hắn từ lúc nào rồi. Đáng sợ hơn là tay phải của hắn có vẻ như phình to ra rồi, nó đã lớn hơn bình thường một vòng, hơn nữa, cái Kim văn Lam Ngân Thảo kia nhìn giống như đã chui vào da của hắn, rồi hóa thành một khối khối lân phiến hình thoi màu vàng.

"Kim Long Kinh Thiên!" giọng nói của Na Na lại truyền tới từ sau lưng Lam Hiên Vũ, hắn chỉ cảm thấy có một cỗ lực lượng vô hình đang thao túng luồng nhiệt lưu trong cơ thể mình lao tới cánh tay phải một cách dũng mãnh.

Lập tức, toàn thân hắn phát ra một tầng kim quang nhàn nhạt, trong lòng bàn tay phải có âm thanh vù vù rất nhỏ xuất hiện một cách mơ hồ, mà không khí chung quanh có vẻ như cũng trở nên đọng lại ngay dau đó.

Đột nhiên, một đạo quang ảnh màu vàng phun ra từ lòng bàn tay của hắn, như ẩn như hiện, có vẻ như là đầu rồng.

"Phanh!" quang ảnh màu vàng nhạt trùng kích lên tấm bia trước người hắn một mét, vang lên một tiếng nổ vang.

Cả phòng dường như đã lắc lư nhẹ một cái. Sau khi đánh ra một kích này thì Lam Hiên Vũ cảm thấy năng lượng trong cơ thể mình dường như đã bị rút sạch, toàn thân mềm nhũn, mà hướng vận chuyển của khí huyết cũng khôi phục bình thường ngay sau đó. Một cỗ hồn lực ôn hòa đang rót vào cuồn cuộn từ sau lưng hắn, giúp hắn bổ sung chỗ hồn lực bị tiêu hao lúc trước.

"Cảm thấy gì không? Nghịch vận khí huyết sẽ kích phát lực lượng trong huyết mạch của ngươi, khi cỗ lực lượng này được dung hợp cùng hồn lực của ngươi thì ngươi sẽ có thể phát ra một lực công kích vượt xa lực công kích bình thường của bản thân."
"Cái Kim Long Kinh Thiên này đối với ngươi mà nói thì vừa là chiến kỹ, mà cũng vừa phương pháp tu luyện, vì trong quá trình sử dụng nó ngươi có thể thông qua việc kích thích huyết mạch chi lực để tẩm bổ bản thân, và nó cũng giúp kinh mạch của ngươi càng thêm dẻo dai. Đây là phương pháp mà ta đã nghĩ kỹ và cảm thấy thích hợp nhất với ngươi."

Lam Hiên Vũ tò mò mà hỏi: "Na Na lão sư, vậy huyết mạch chi lực là cái gì?"

Na Na sững sờ: "Ta cũng không biết, nhưng có vẻ như nó rất phù hợp với chiến kỹ này." Nói đến đây thì nàng cau mày lại, trên thực tế thì cái phương thức tu luyện Kim Long Kinh Thiên này mới nổi nên trong đầu nàng được hai ngày nay, nhưng khi nàng cần thận suy nghĩ thì lại không thể nào nghĩ ra tình huống cụ thể.

"Chúng ta tiếp tục nào, ngươi phải cố gắng cảm thụ sự nghịch vận khí huyết trong cơ thể mình. Ta sẽ giúp ngươi vận chuyển mười lần đầu, ngươi nhớ kỹ cảm giác cùng lộ tuyến vận hành, về sau phải nhờ vào chính ngươi mà luyện tập. Lão sư sẽ bảo vệ ngươi, tránh việc ngoài ý muốn nổi lên."

"Vâng!"

Thật sự thì tác dụng quang trọng nhất của Na Na là bảo hộ. Nếu như cái Kim Long Kinh Thiên này mà để cho một người nào đó khác luyện tập thì chưa nói tới việc có thành công hay không, mà chỉ riêng mỗi lần tiêu hao cực lớn đó cũng phải cần thời gian rất lâu mới có thể khôi phục. Nhưng Lam Hiên Vũ thì gần như có thể luyện tập liên tục được, hơn nữa, hắn sẽ không cần lo lắng chút nào về việc mình sẽ tẩu hỏa nhập ma, vì đã có Na Na bảo hộ hắn, giúp hắn tránh được tất cả nguy hiểm. Bởi vậy nên tốc độ luyện tập của Lam Hiên Vũ nhanh hơn nhiều so với những người khác.

Sau khi Lam Hiên Vũ thấy được uy lực của Kim Long Kinh Thiên thì hắn luyện tập với niềm hứng thú dạt dào, bất tri bất giác, một ngày đã trôi qua rồi. Những nguyên liệu nấu ăn quý thì hôm nay hắn cũng ăn hết hai lần, vì Na Na cho rằng hắn bị tiêu hao khá lớn trong lúc tu luyện Kim Long Kinh Thiên nên cần bổ sung nhiều dung dưỡng hơn nữa để tăng cường tố chất thân thể.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi Lam Hiên Vũ từ trên giường thức dậy thì hắn cảm thấy toàn thân đều có chút đau nhức, nhưng trong cơ thể lại có một loại cảm giác ấm áp. Vì hắn luyện tập Kim Long Kinh Thiên nguyên cả ngày hôm qua nên tới tối Na Na cũng không nhắc hắn phải minh tưởng mà để hắn buông lỏng qua một giấc ngủ tốt.

Hắn duỗi lưng một cái, có thể nghe thấy tiếng xương kêu khanh khách một cách mơ hồ, sau đó hắn liềng nghiêng người mà nhảy xuống giường.

Khi hai chân hắn chạm đất thì lại phát ra một tiếng “bịch” làm chính hắn cũng phải giật nảy mình..

Đây là thể trọng trở nên nặng hơn sao!

"Hiên Vũ, tỉnh chưa? Ăn sáng nào." tiếng gọi của Nam Trừng truyền đến.

"Mẹ, con dậy rồi. Có phải ăn sáng xong là đi chơi được không?" Vừa nghĩ tới hôm nay được ra ngoài chơi là Lam Hiên Vũ liền cực vui vẻ.

"Ừm. Ăn cơm trước đi."

Đồ ăn sáng của hắn tất nhiên vẫn là những đồ có dinh dưỡng cao, nhưng hắn không thể chờ đợi được mà ăn nhanh rồi muốn lên đường.

"Các ngươi cứ đi đi thôi, ta ở nhà là được rồi." Na Na mỉm cười mà xoa đầu Lam Hiên Vũ.

"A? Na Na lão sư không đi sao? Lão sư đi cùng ta đi chứ" Lam Hiên Vũ có chút cố chấp mà nói.

Na Na mỉm cười: "Ngươi cứ đi chơi cùng mẹ đi, lão sư muốn ngẫm lại xem sau này nên dạy ngươi những gì"

Chương 48: Nhạc công tử ca hát

Dịch: Đức Thành

"Vậy được rồi." Nghĩ tới đi chơi thì Lam Hiên Vũ cũng không cố quấn quít lấy Na Na nữa, mà Nam Trừng thấy thế thì cũng vui vẻ hơn nhiều.

Từ khi Na Na đến thì Nam Trừng cảm thấy con mình quá thân với lão sư rồi, chính mình là mẹ mà cũng không ở bên cạnh con được lâu như Na Na. Hiếm lắm mới có ngày nghỉ nàng mang Hiên Vũ ra ngoài chơi được, một phần cũng vì nàng muốn tăng tiến tình cảm của hai mẹ con.

Nam Trừng điều khiển xe hồn đạo bay vững vàng mà phi hành trên đường cao tốc trên không.

"Mẹ, hôm nay chúng ta ăn cái gì đây? Lúc về mang cho Na Na lão sư một ít được không?"

Lam Hiên Vũ vừa nhìn ngoài cửa sổ vừa cao hứng bừng bừng mà nói với Nam Trừng.

Nam Trừng có chút ghen mà nói: "con thật đúng là là lúc nào cũng không quên được Na Na lão sư của con a! Vậy mẹ hỏi con đây, con yêu thích mẹ hay Na Na lão sư hơn?"

Lam Hiên Vũ liếc Nam Trừng một cái rồi nói: "Mẹ à, theo cách nói của người lớn thì mẹ là đang cố tình gây sự đấy nha."

Nam Trừng run lên, nàng dở khóc dở cười mà nói: " Con học những thứ này từ chỗ nào vậy?"

Lam Hiên Vũ lập tức bày ra một bộ dáng người lớn, lại còn bắt chước ngữ khí của Lam Tiêu: "Nam Trừng, ta cho ngươi biết, tuy ta nuông chiều ngươi nhưng ngươi cũng không thể cố tình gây sự a! Dù hồn thú nhỏ yếu như nhu cốt thỏ nhưng khi nóng nảy còn có thể cắn người đấy!"

Nam Trừng kinh ngạc mà nhìn hắn: "Tốt! Thằng nhỏ này, dám nghe trộm ba mẹ nói chuyện."

Lam Hiên Vũ hì hì cười: "Không phải con nghe lén nha, tại ba mẹ nói lớn quá đấy."

Nam Trừng hừ một tiếng rồi cười nói: " thằng nhóc con này giờ cũng biết cãi rồi. Đúng rồi, hình như hôm nay có buổi hòa nhạc tiếp sóng của Nhạc công tử đấy."

Nàng vừa nói vừa mở màn hình trên xe. Màn hình sáng lên, căn bản không cần điều chỉnh gì nữa, thứ hiện lên đúng là kênh mà Nam Trừng thường xuyên xem.

Vị minh tinh tên Đường Nhạc này mặc dù mới xuất đạo mấy tháng nhưng cũng đã tạo ra những rung động khá lớn ở Liên bang. Đơn khúc đầu tiên của hắn đã gây ra ấn tượng sâu sắc cho rất nhiều người. Hơn nữa, công ti môi giới nghệ nhân lại toàn lực phát rộng nên trong thời gian ngắn thì cái đơn khúc này cũng đã truyền khắp các hành tinh của Liên bang.

Mà điểm kỳ dị là vị Nhạc công tử này mỗi lần hát đều chỉ hát một đơn khúc đầu này, nhưng trên người hắn lại có một loại mị lực đặc thù, mỗi lần hắn tiếp sóng đơn khúc thì hầu như lần nào độ náo động cũng tăng vọt.

Còn có một buổi hòa nhạc ngắn nhất lịch sử kia nữa, chỉ một ca khúc mà hắn hát tới ba lần, phải biết rằng một buổi hòa nhạc thì ít nhất cũng phải có mười mấy bài hát, còn có ảnh hưởng lẫn nhau, rồi khâu tác động qua lại nên thời gian ngắn nhất cũng phải mất hai giờ.

Nhưng buổi hòa nhạc của vị Nhạc công tử này lại chỉ có nửa giờ. Từ đầu tới cuối hắn không có nói gì nhiều mà chỉ hát ba lượt. Mà mỗi lần hát thì toàn trường lại xem say sưa như chúng không giống nhau vậy.

Cứ việc buổi hòa nhạc chỉ có nửa giờ nhưng lại không có bất kì khán giả nào rời khỏi, khi hắn rời đi thì khán giả cũng vẫn như si như say mà hồi tưởng lại ca khúc đó. Khán giả cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn nhưng cũng lại cảm thấy rất thỏa mãn, vậy mà không ai thất vọng vì buổi hòa nhạc có thời gian quá ngắn như vậy.

Trên màn hình, Nhạc công tử đang đứng trên khán đài, một mái tóc dài màu lam xõa tung sau đầu, tướng mạo tuấn tú của hắn đang dần khắc dâu vào trí óc mọi người. Hắn đang ở đó với một thân lễ phục màu trắng có chút vân bạc, tôn lên một dáng người hoàn mỹ, cả người hắn cho người ta một cảm giác nhẹ nhàng ma khoan khoái.
"Mẹ, mắt mẹ lại sáng lên rồi." Lam Hiên Vũ nhìn thoáng qua Nam Trừng, hắn nhịn không được mà nói.

Nam Trừng lại vội vàng ra hiệu hắn ngậm miệng, sau đó chỉnh lớn âm thanh trong xe.

“Thân ảnh của nàng sớm đã mơ hồ, phảng phất đã trải qua muôn đời Luân Hồi

Thanh âm của nàng dường như rất rõ ràng, đã từng vang vọng bên tai không biết bao lần

Khí tức của nàng như lan như xạ, dù qua thiên thu muôn đời cũng vẫn quanh quẩn bên ta

Tay nàng mềm mại mà thon dài, nơi nàng tồn tại vĩnh viễn là bến cảng tốt nhất của ta.

Người cả đời có tam thế, cả đời trong sinh mệnh, cả đời trong xã hội, còn có cả đời chôn giấu trong đáy lòng.

Nàng ba đời vẫn luôn tồn tại, vẫn luôn khắc sâu trong đáy lòng ta, chỉ cần ta còn ở thì nàng liền thủy chung mà cùng ta.

Vô luận nhất thế nàng có đi phương nào, vô luận nhị thế nàng còn có trí nhớ hay không, trí nhớ của ta đã mơ hồ nhưng tâm ta vẫn luôn một mực tìm kiếm.

Vô luận nàng ở đâu, ta cũng muốn mang theo nàng đi tìm kiếm hai đời còn lại kia.

Cả đời tam thế, khi nào mới có thể gặp nhau? Cả đời tam thế, khi nào ta mới có thể nhớ lại rõ ràng?

Nguyện trời có minh đăng dẫn ta về phía trước, vô luận là Thần Giới, là Thâm Uyên, hay trời cao, xuống đất.Ta chỉ nguyện cả đời tam thế chồng chất, chỉ nguyện chúng ta hòa hợp cả đời tam thế.

Dẫn ta đi, dẫn ta đi, dẫn ta đi...

Thanh âm của Nhạc công tử lúc mới bắt đầu thì rất trong trẻo, nhưng càng về sau thì thanh âm của hắn dần trở nên khàn khàn, ánh mắt của hắn dần trở nên mờ mịt. Mà khi hắn hát đến câu cuối cùng thì trong mắt hắn chỉ còn một mảnh trống rỗng.

Toàn bộ bài hát không có một câu nào nhắc tới "Tưởng niệm" nhưng mỗi một câu đều tràn đầy tỉnh cảm tưởng niệm thâm hậu.

Nam Trừng đã nghe bài hát này không biết bao nhiêu lần, nhưng giờ khắc này thì ánh mắt nàng cũng vẫn không tự chủ được mà đỏ lên.

Trong lúc bất trị bất giác thì Lam Hiên Vũ cũng đã yên tĩnh lại, ở tuổi của hắn thì đương nhiên không thể hiểu được ca khúc kia, hắn chỉ thấy bài hát này thực sự là rất êm tai.

"Nhất định Nhạc công tử đã từng có một người yêu rất sâu đậm, nếu không thì hắn sẽ không thể viết ra được một ca khúc như vậy." Nam Trừng lẩm bẩm.

"Mẹ, cái gì gọi là yêu?" Lam Hiên Vũ tò mò hỏi.

Nam Trừng gõ lên trán hắn một cái rồi nói: "Ông cụ non, không nên hỏi quá nhiều, khi con trưởng thành thì sẽ biết."

"Mẹ, sao mẹ lại bạo lực như vậy?!" Lam Hiên Vũ kháng nghị mà nói.

Nam Trừng mỉm cười: "Làm sao mẹ lại thành bạo lực rồi hả? Coi như là mẹ bạo lực thì con định tìm ai cáo trạng đây, dù sao ba con cũng không có ở đây."

Lam Hiên Vũ đột nhiên nghiêm túc mà nói: "con sẽ tìm Na Na lão sư. Mẹ, con phát hiện mỗi lần mẹ gõ đầu con là Na Na lão sư lại không vui đấy. Hừ hừ!"

Nam Trừng ngẩn người, nàng đột nhiên có cảm giác sống lưng rét run, vì chính nàng cũng chú ý tới tình huống này rồi.

Dù thế nào thì Na Na cũng là một vị Phong Hào Đấu La a!

"Hừ! Mẹ ghen đấy! Xem ra con vẫn thân thiết với Na Na lão sư của con hơn mẹ!" Nam Trừng bĩu môi.

"Mẹ, mẹ có yêu con không?" Lam Hiên Vũ giữ chặt lấy tay Nam Trừng, hắn mang một vẻ mặt đáng thương mà hỏi.

Biết rõ hắn giả vờ nhưng Nam Trừng vẫn rất vui, nàng nhịn không được mà vân vê lấy hai má của hắn: "Thực là không có biện pháp gì với con mà! Mẹ yêu, đương nhiên là mẹ yêu nhất con trai bảo bối của mẹ rồi."

"Mẹ tuyệt vời nhất!"

Chương 49: Xâm lấn sàn nhún nhảy

Dịch: Đức Thành

Xe hồn đạo bay vững vàng mà dừng ở bãi đỗ, trên kính xe hiện lên đường bọn họ phải đi sau khi xuống xe. Không thể không nói, theo việc khoa học kỹ thuật tiến bộ thì sinh hoạt càng ngày càng dễ dàng.

"Thế giới sàn nhún nhảy" Vừa tiến vào nơi này thì Lam Hiên Vũ liền không nhịn được mà hoan hô lên.

Phóng tầm mắt mà nhìn lại là một sân bãi vô cùng rộng lớn, có hơn một nghìn mét vuông, trong sân bãi này có đủ loại sàn nhún nhảy. Có sàn nhảy xòe ra, có thể nhảy tới sàn nhảy lớn phía trước, cũng có sàn đổ đầy những khối bọt biển lớn, có thể đứng từ mới cao năm sáu mét mà nhảy vào đó, còn có nơi phía dưới là bể bọt biển sâu chừng mấy mét, phía trên là cầu độc mộc để rèn luyện lực cân bằng.

Lúc này, trong thế giới sàn nhún nhảy đang có một ít nhân viên biểu diễn, bọn họ không ngừng nhảy lên thật cao rồi làm ra đủ loại động tác, đám trẻ quan sát phía dưới phát ra từng trận hoan hô.

Lam Hiên Vũ không thể chờ đợi được nữa, hắn muốn vào nhưng lại bị nhân viên công tác ngăn cản.

"Cậu bạn nhỏ, phải thay giày nhảy sàn trước rồi mới có thể vào."

Giày nhảy sàn thực ra là một loại tất có đệm chống trượt dưới lòng bàn chân, nó có thể tránh việc đám trẻ bị trượt chân trong quá trình nhảy. Nam Trừng mang hắn đi thay tất, thanh toán xong tiền phí rồi mới bước vào thế giới sàn nhún nhảy.

Lam Hiên Vũ không thể chờ đợi được mà vọt vào ngay tức khắc, hắn trực tiếp nhảy tới sàn nhảy xòe ra.

Sàn nhún nhảy cực kì co dãn, nó lập tức bắn văng hắn lên, mà Lam Hiên Vũ cũng có chút mất khống chế dưới sự đàn hồi đó.

Nhưng dù sao hắn cũng là hồn sư, trong tiếng kinh hô hắn cũng đã điều chỉnh trọng tâm ổn định giữa không trung, một lần nữa rơi xuống sàn nhún nhảy.

Sau một khắc, thân thể hắn lại bị bắn lên cao.

"Oa, hắn nhảy thật cao a." Một đứa bé bên cạnh đang giật mình mà nhìn Lam Hiên Vũ. Vì giờ hắn đã bắn lên ít nhất ba mét rồi.

Lam Hiên Vũ cũng bị chính mình dọa sợ nhảy dựng. Có điều, loại cảm giác bay lên trời này thật sự là rất tuyệt, sau khi hắn quen thuộc với lực đàn hồi của sàn nhảy thì hắn nhảy hết sức tới quên cả trời đất, thậm chí hắn còn bắt đầu thử mấy động tác uốn người giữa không trung.

Nam Trừng đứng cách đó không xa mà nhìn hắn, chỉ cần Lam Hiên Vũ được vui vẻ là nàng liền cao hứng. Nàng là một gã Hồn Đế, tuy không thể phi hành nhưng lực bật cũng vượt xa người thường, chỉ tùy ý mà bật cũng có thể bay lên với thời gian ngắn, nên tất nhiên nàng sẽ không quá hứng thú với sàn nhảy này, chỉ nhìn Hiên Vũ vui vẻ như vậy cũng đủ rồi.

Lam Hiên Vũ nhảy rất cao, có vẻ như khí tức trên người hắn cũng trở nên khác đi một chút, một cảm giác bay vọt sảng khoái.

...

Hiện nay, tất cả cao ốc ở liên bang đều có hệ thống điều khiển trí năng của riêng mình, dùng để phụ trợ các hạng mục công tác trong cao ốc, thí dụ như chỉ dẫn nơi Nam Trừng đỗ xe, còn chỉ dẫn xếp hàng, tiếp đãi phòng đợi, rất nhiều việc đã không cần con người làm, hệ thống điều khiển trí năng đã có thể hoàng thành tuyệt đại đa số công việc mà không dễ dàng phạm sai lầm.

Mà sàn nhảy Nam Trừng cùng Lam Hiên Vũ đang ở đây chính là trong một tòa cao ốc mới đưa vào sử dụng. Tòa cao ốc này có chừng một trăm hai mươi tám tầng, nó được gọi là Thiên Tế cao ốc, là cao ốc có độ cao nhất nhì tại Tử La Thành, bên trong có buôn bán, giải trí, văn phòng và nhiều khu vực khác.

Mỗi tòa cao ốc lớn như vậy thì đều có kho bí mật của riêng mình, chúng dùng để quản lý các loại sự vụ của tòa nhà, kể cả việc thu phí các loại sản nghiệp. Kho bí mật này được liên kết với ngân hàng trung ương của liên bang, thường thì cứ cách một đoạn thời gian là nó sẽ đem tất cả phí thu được vào một tài khoản đặc biệt trong ngân hàng trung ương.Hiện tại thì đa số mọi người cũng đã dùng hình thức trả tiền điện tử để thanh toán nên hồn đạo thông tin cá nhân của mỗi người mới trọng yếu như vậy, sẽ luôn phải khóa tin tức để chỉ có bản nhân mới có thể sử dụng.

Khi bid mật của Thiên Tế cao ốc nằm ở tầng thứ một trăm mười một. Mà từ tầng một tăm lẻ một trở nên là của riêng Thiên Tế cao ốc, không cho thuê, cho nên ở giữa tầng một trăm và tầng một trăm lẻ một vó một tầng đặc thù, sẽ phải ra khỏi thang máy giữa chừng và phải trải qua chuyên môn kiểm an mới có thể tiến vào tầng này.

Thang máy tầng một trăm mở ra, một người bước ra từ trong đó.

Đó là một gã đàn ông cao lớn, trên người hắn là bộ bộ quần áo da, thoạt nhìn rất gọn gàng, hắn có một đầu tóc màu xám lam ngắn, đeo một cặp kính râm, trong miệng đang nhai kẹo cao su, hắn cắm hai tay trong túi quàn mà loạng choạng bước ra khỏi thang máy.

"Ta đến rồi." Hắn nói như đang tự nhủ với mình vậy.

Ở chiếc tai nghe bên tai hắn truyền tới một giọng nói trầm thấp: "Bắt đầu đi."

"Ừm. Chuẩn bị xâm lấn." Người nọ vẫn là cái bộ dáng cười đùa tí tửng, nhưng lúc nói chuyện thì ánh mắt của hắn đã nhìn về phía thang máy lên tầng một trăm lẻ một.

Thang máy này luôn có cảnh vệ, khi sáu gã cảnh vệ thấy người kia ra khỏi thang máy tầng một trăm nhưng lại không tiến vào khu làm việc thì liền phái hai vị cảnh vệ tới đây.

Những cảnh vệ này đều mặc một bộ cơ giáp cỡ nhỏ bao trùm toàn thân.

Ngàn vạn lần không nên xem thường loại cơ giáp cỡ nhỏ này, vì nó là sản phẩm công nghệ cao của liên bang, công phòng nhất thể, dù là người bình thường mặc vào thì ít nhất cũng có lực chiến đấu ngang với một hồn tông tứ hoàn, thậm chí lực phòng ngự còn mạnh hơn nữa.

Huống chi, người có thể làm cảnh vệ ở nơi này thì tất nhiên sẽ không thể nào là người bình thường, mà bọn hắn đều phải trải qua chuyên môn huấn luyện nên sức chiến đấu khá mạnh mẽ.
"Không nên đứng ở đây, đề nghị rời khỏi." Một gã cảnh vệ nói qua thiết bị truyền âm tới loa phóng thanh, giọng nói của hắn biến thành âm thanh điện tử.

" Nếu ta không đi thì các ngươi có thể làm gì đây?" gã nam thử mặc áo da nhún vai mà bày ra một bộ dáng chẳng thèm để ý.

"Không nên tìm phiền toái, nếu không tự gánh lấy hậu quả." Một gã cảnh vệ khác trầm giọng nói.

"A. Ta đi, ta đi được chưa?" có vẻ như gã nam tử mặc áo da kia đã có chút nhụt chí, hắn giơ hai tay tỏ vẻ mình không có địch ý, sau đó xoay người mà đi về hướng khu làm việc.

Những người cố ý khiêu khích như hắn thì đám cảnh vệ này cũng gặp qua khá nhiều lần nên cũng không có quá để ý, bọn hắn liền quay người mà về vị trí vũ.

Trên mặt gã nam tử áo da lại lộ ra một tia đắc ý, đột nhiên trên tay phải hắn có hào quang lóe lên, trên tay hắn đã nhiều thêm một vật. Đó là một cái mũ giáp màu đen, trên vị trí trán của mũ giáp này có một viên đá tinh thể màu trắng bạc.

Gã nam tử này trực tiếp chụp chiếc mũ giáp lên đầu mình, sau đó hắn nâng tay phải mà đặt lên khối tinh thể.

"Bắt đầu!"

"Ô...ô...n...g ——" một cỗ năng lượng vô hình bỗng khuyếch tán ra từ trung tâm chiếc mũ giáp, chúng dũng mãnh mà phóng về phía sáu gã cảnh vệ.

Mà ở cách Thiên Tế cao ốc không xa, một chiếc xe vận chuyển hồn đạo cỡ lớn đang chậm rãi mà mở nóc xe, một đài quấy nhiễu điện tử khí dần chui ra từ đó.

Trong xe có sáu người đang vây quanh đài quấy nhiễu, hai tay mỗi người bọn họ đều cùng lúc phát ra hồn lực, lập tức đẩy công suất đài quấy nhiễu lên mức lớn nhất.

Một cỗ sóng quấy nhiễu vô hình bắn thẳng tới hướng tầng một trăm mười của Thiên Tế cao ốc.

"Ngăn cách hoàn thành!"

Thiên Tế cao ốc, tầng một trăm.

Sáu gã cảnh vệ đã hoàn toàn co quắp mà ngã xuống đất, tên nam tử áo da kia liền nhảy vọt tới cạnh thang máy, hắn bọc tay phải của mình bằng một bộ giáp máy, những thanh kim loại nhỏ dần chui ra từ chiếc giáp tay đó, rất nhanh nó đã đâm thủng lớp kim loại của thang máy.

"Bắt đầu xâm lấn."

"Đã ngăn cách được kết nối với ngân hàng trung ương. Ngươi có mười lăm phút."

Gã nam tử áo da cười lớn một tiếng: "Không cần lâu như vậy, mười phút là đủ."

Chương 50: Cái bẫy

Dịch: Đức Thành

"Tinh!"

Cửa thang máy mở ra, chỉ thấy gã nam tử áo da lóe lên một cái đã vào trong đó, hắn nhấn vào nút tới tầng một trăm mười một.

Thang máy đóng cửa rồi phóng lên, chỉ có mười một tầng nên gần như chỉ trong chốc lát nó đã tới nơi.

Lúc này, tại tầng một trăm mười một của cao ốc đang có chút hỗn loạn.

"Xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao Internet gián đoạn rồi hả? Thử dùng hệ thống dự bị kết nối tới ngân hàng trung ương xem nào, tất cả biện pháp bảo an khởi động." Chủ quản vô cùng nhanh chóng mà ra lệnh.

Phải biết rằng, ít nhất thì Thiên Tế cao ốc cũng có tới mười hai thông lộ kết nối tới ngân hàng trung ương, nên căn bản sẽ không thể vì internet mà bị gián đoạn kết nối, nhất định là có vấn đề.

"Liên lạc vục cảnh sát Tử La Thành, bảo họ lập tức phái người tới đây!"

"Chủ quản, hồn đạo thông tin cũng mất liên lạc, trực tiếp liên tuyến cũng vậy." Một gã nhân viên vội vàng nói.

"Không đúng, có lẽ là có tín hiệu quấy nhiễu siêu cường. Nhanh, đóng cửa hệ thống, đóng tất cả hệ thống!"

"Đừng đóng chứ! Như vậy không tốt đâu, sau này còn phải lấy ít nhất là mười mấy ức đồng liên bang, khá nhiều phiền toái a! Không bằng cứ để ta mang đi là tốt rồi." Một giọng nói vang lên từ trong kho.

"Phanh!"

Cánh cửa bị đạp ra, gã nam tử áo da đội mũ giáp bước vào. Sau khi có chừng ba tầng bị ngăn chặn internet và hệ thống mã hóa phòng hộ thì đã không còn bất kỳ sự cản trở nào đổi với hắn.

Càng là sản phẩm công nghệ cao thì lại càng ỷ lại vào công nghệ cao, toàn bộ Thiên Tế cao ốc không có bất kì tầng phòng hộ vật lý nào, hoàn toàn là tầng phòng hộ của hệ thống trí năng.

Chủ quản hoảng sợ mà nói: "Ngươi là ai? Ngươi vào bằng cách nào? Không thể như vậy được, cho dù có ngoại bộ quấy nhiễu đi nữa thì hệ thống trung tâm của bọn ta cũng không có khả năng bị xâm lấn! Ngươi..."

"Sao lại không có khả năng? Nếu có người nói mật mã nhiều tầng cho ta thì chẳng phải là có thể rồi sao? Chỉ đơn giản như vậy thôi! Được rồi, đừng nói nhảm nữa. Các ngươi yên tĩnh cả đi”

Gã nam tử mặc áo da vừa nói vừa nhấn lên viên tinh thể trên chiếc mũ giáp một lần nữa.

"Ô...ô...n...g ——" luồng năng lượng vô hình lại một lần nữa phóng ra, tất cả nhân viên vông tác ở đây gần như đều lảo đảo rồi nhao nhao ngã xuống đất.

"Nhìn, thế giới thanh tịnh!"

Gã nam tử áo da đắc ý mà cười ha hả, nhưng động tác của hắn vẫn không có ngừng lại, hắn không chút do dự mà đi về hướng trung tâm của kho, đó là đầu não của kho bí mật này.

"Đôi khi nhiệm vụ được hoàn thành quá dễ dàng cũng không phải là việc làm cho cười ta vui sướng. Thật sự là không có ý nghĩa mà!" Hắn vừa nói vừa nhàn nhã mà đi tới đầu não của nhà kho, chiếc giáp tay máy lại một lần nữa bắn ra chùm tơ mỏng mà chui vào đầu não.

"Ông ông, ông ông —" Dòng điện hồn đạo trở nên kích động, trên màn hình của đầu não bắt đầu hiện lên các loại số liệu.

"Đã tìm được! Hắc hắc." Hắn cười quái dị một tiếng rồi lẩm bẩm, "Giải trừ lớp mật mã của sáu mươi tư tầng cũng có chút phức tạp, có điều ta cũng chỉ cần ba phút mà thôi. Từ từ sẽ đến, không nóng nảy. Ài, ai bảo đầu óc ta lại tốt như vậy đây."Mật mã từng tầng bắt đầu bị giải trừ một cách nhanh chóng, đầu não của kho giống như đang bị cắt đi từng lớp áo vậy, tên từng tầng dần hiện lên trước mắt gã nam tử áo da.

"A, tới tầng cuối cùng rồi."

"Tinh!" Một thanh biểu thị tiến trình màu xanh lá chạy tới cuối cùng, hoàn thành công việc.

"Ở đây đã hoàn thành cơ bản, đã mở được tài khoản, chuẩn bị tiến hành truyền thâu số liệu lập tức, sau đó cách trở mã hóa." Gã nam tử áo da nói qua hồn đạo thông tin.

Nhưng thứ làm hắn kinh ngạc là bên kia không có người đáp lại.

"Người đâu rồi? Các ngươi đang làm gì đó?" Gã nam tử áo da lập tức cảm thấy có điểm lạ, hắn vô thức mà nhìn về phía màn hình.

Tầng mật mã cuối cùng tốt cuộc cũng đã bị giải trừ, thứ hiện lên trước mắt hắn lúc này là số thứ tự tổng nợ của tòa Thiên Tế cao ốc. Dựa theo phán đoán trước đó của bọn hắn thì mỗi tuần Thiên Tế cao ốc đều truyền thâu số liệu về ngân hàng trung ương, mà hôm nay lại là Chủ nhật, thu nhập mỗi tuần của Thiên Tế cao ốc thì ít nhất cũng là một tỷ đồng liên bang. Thế nhưng...

Khi gã nam tử áo da thấy số liệu của tài khoản thì cả người hắn trở nên cứng ngắc lại.

Thứ hắn thấy là...

Số không!

Đúng vậy, tổng số tiền được biểu thị trên màn hình là không!

Không tốt, bị lừa rồi!

Gã nam tử áo da lập tức đoán ra. Hắn cũng là lão thủ nên ngay sau khi hắn phát hiện ra điểm không đúng thì lập tức quay người bỏ chạy. Hắn không có trực tiếp chạy thẳng tới cửa lớn mà lại phóng về phía bức tường chắn thủy tinh.
Cùng lúc đó, một tầng giáp màu bạc chui ra từ dưới làn da của hắn rồi nhanh chóng bao trùm lấy toàn thân hắn. Tốc độ của hắn đột nhiên bạo tăng, hắn phóng tới bức tường chắn thủy tinh như một đạo lưu quang.

"Gấp gáp cái gì vậy?" Một giọng nói mà hắn cảm thấy có chút quen thuộc đột nhiên vang lên.

"Phanh ——" cảm giác đầu tiên của gã nam tử áo da là mình đang hung hăng mà đâm vào một khối sắt, lực phản chấn cực mạnh làm thân thể hắn bị bắn văng ngược lại. Hắn cảm thấy xương cốt toàn thân mình như đều đứt gãy cả, tầng giáp trên người truyền đến những tiếng cọ xát chói tai.

Một bóng người đang đứng ở nơi mà hắn định đào tẩu lúc nãy.

Lúc này thì gã nam tử áo da cũng đã nhận ra vì sao mình lại cảm thấy giọng nói kia quen tai tới vậy rồi, bởi vì người chặn đường hắn không phải ai khác, chính là tên chủ quản phải hoảng sợ mà chỉ huy nhân viên khi nãy.

Mà lúc này, tên chủ quản kia nhìn qua lại cao lớn hơn rất nhiều, từng khối giáp trầm trọng mà bao trùm toàn thân hắn, từng phiến giáp màu gỉ sét tán ra sự sáng bóng nhàn nhạt, hai tím, sáu đen, tám cái Hồn Hoàn bay lên từ dưới chân hắn.

"Bát Hoàn, Hồn Đấu La, ba chữ Đấu Khải Sư!" Gã nam tử áo ra thốt ra.

"Đại sư khống chế tinh thần, hai chữ Đấu Khải Sư, một trong mười hai sứ giả của Tội Ác Chi Thành, Chiêm Kinh. Ta không có nhận sai chứ?" Diệp Phong nhàn nhạt nói.

Đám nhân viên bị ngã xuống hàng loạt khi nãy cũng đều nhao nhao đứng lên, cơ giáp cỡ nhỏ lại một lần nữa phụ thể, mấy chục mũi hồn đạo xạ tuyến đồng loạt chĩa vào Chiêm Kinh.

Chiêm Kinh giãy giụa mà bò dậy từ dưới mặt đất, tuy bộ Đấu Khải hai chữ của hắn không phải là loại phòng ngự nhưng vẫn có thể giúp hắn ngăn lại tuyệt đại bộ phận công kích.

"Rốt cuộc các ngươi là ai? Tại sao các ngươi lại biết mục tiêu của bọn ta là Thiên Tế cao ốc?" Chiêm Kinh lạnh lùng mà hỏi.

Diệp Phong thản nhiên nói: "Chúng ta đã chú ý các ngươi rất lâu rồi. Các ngươi đã sử dụng công nghệ cao để phạm tội quá nhiều lần làm Liên bang tổn thất vô cùng nghiêm trọng, dân chúng cũng bị thương tổn. Ngươi là người đầu tiên nhưng cũng không phải cuối cùng, sớm muộn gì ta cũng sẽ phá hủy toàn bộ Tội Ác Chi Thành. Thúc thủ chịu trói đi, nếu không thì việc đánh gục ngươi cũng nằm trong phạm vi quyền hạn của ta đấy. Ta khuyên ngươi không nên sử dụng mũ giáp nữa, nơi đây đã sớm bố trí trang bị quấy nhiễu tinh thần, bộ đồ đó của ngươi vô dụng ở chỗ này."

"Ngươi thắng." Chiêm Kinh giơ hai tay, chủ động đưa mũ giáp xuống.

Cũng không biết vì cái gì nhưng khi Diệp Phong thấy cái vẻ mặt thản nhiên của hắn thì lại có chút dự cảm không tốt.

Thật sự là tên này là quá bình tĩnh, hắn nào có chút bộ dáng gì của một kẻ bị bắt?

"Đội một, đã khống chế được cỗ xe chưa" Diệp Phong lập tức liên hệ thuộc hạ của mình.

"Đã khống chế. Đã giải trừ thiết bị quấy nhiễu viễn trình, một thời gian ngắn nữa là có thể kết nối lại với ngân hàng trung ương."một phụ tá đáp lại.

Lúc này Diệp Phong mới thở dài một hơi, thực sự là bọn hắn đã phải chuẩn bị rất nhiều vì hành động lần này.

"Bắt hắn lại." Diệp Phong vung tay lên, lập tức liền có những chiến sĩ của Kiêu Long chiến đoàn xông lên mà bắt lấy Chiêm Kinh.

Các chiến sĩ tháo hồn đạo thông tin và hồn đạo khí trữ vật trên tay Chiêm Kinh, đeo một chiếc còng tay phong tỏa hồn lực lên tay hắn để hắn biến thành một người bình thường.

"Lục soát, kiểm tra cao ốc. Thông tri cảnh sát, chúng ta chuẩn bị lui lại." Diệp Phong trầm giọng ra lệnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau