CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 296 - Chương 300

Chương 296: Đường Chấn Hoa

Dịch: Đức Thành

Hồn đạo thông tin của Sử Lai Khắc có một nút chỉ dẫn, chỉ cần ấn xuống và nói ra nơi mình muốn đi, hồn đạo thông tin sẽ truyền ra âm thanh hướng dẫn. Không có xe đưa đón, Lam Hiên Vũ chỉ có thể chạy bộ tới đó. Bởi vì đường lối không quen, lại thêm việc không dám chạy quá nhanh vì tránh vi phạm quy tắc gì đó mình không biết, Lam Hiên Vũ mất tới thời gian nửa tiếng mới tới được Trung Tâm Không Gian.

Trung Tâm Không Gian vẫn hiu quạnh như lúc hắn tới tham gia khảo hạch, bên trong vẫn là một mảnh trống rỗng, nhưng đài chiến cơ không gian cùng cơ giáp trong đại sảnh vẫn một lần nữa hấp dẫn ánh mắt của hắn.

"Đi theo ta." Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Gã lôi thôi hai tay chắp sau lưng, không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở một bên đại sảnh. Hôm nay hắn đã thay đổi quần áo, nhưng vẫn là một bộ đồ rách rưới, tóc cũng vẫn rối bời. Hình dạng khuôn mặt cũng vẫn không cách nào thấy được rõ ràng, bởi vì bộ râu quai nón của hắn đã che quá hai phần ba khuôn mặt.

"Lão sư tốt chứ." Lam Hiên Vũ cung kính hành lễ. Bất kể nói thế nào thì hắn cũng đã "rơi" vào trong tay vị lão sư này, ngoại trừ thành thật một chút cũng thì không còn biện pháp nào.

Gã lôi thôi quay người, mang theo Lam Hiên Vũ tiến vào thang máy. Lần này thang máy đi thẳng tới tầng thứ sáu, nhìn qua những nút nhấn thì đây là tầng cao nhất.

Ra khỏi thang máy, Lam Hiên Vũ kinh ngạc phát hiện, tầng cao nhất của Trung Tâm Không Gian này cũng có mái vòm trong suốt, mà còn lớn hơn mái vòm trong phòng túc xá của hắn rất rất nhiều, chí ít cũng tới hai ngàn mét vuông, độ cao cũng phải tới ba mươi mét. Nếu là ban đêm, ngắm nhìn bầu trời từ đây nhất định sẽ là một lựa chọn tốt.

Hai bên phòng khách trưng bày mấy đài cơ giáp, nhìn qua đều hết sức xưa cũ, rõ ràng không phải sản phẩm khoa học kỹ thuật hiện tại. Trong đại sảnh còn có một tủ sách, một ghế sô pha rộng cùng rất nhiều giá sách, nhưng sách trên đó thì nhìn qua lại có chút tán loạn. Ngoài ra còn có một bàn trà đặc biệt lớn, phía trên có rất nhiều bản vẽ. Lam Hiên Vũ chú ý tới, tại mặt sàn tầng cao nhất của Trung Tâm Không Gian có rất nhiều hoa văn phức tạp, hình như cũng là hồn đạo pháp trận, chỉ không biết là dùng để làm gì.

Gã lôi thôi đi đến rồi ngồi xuống ghế sô pha, sau đó chỉ chỉ sang ghế bên cạnh. Lam Hiên Vũ có chút sợ hãi vì đột nhiên được quan tâm thế này, dù sao thì từ hôm hắn kết thúc sát hạch, vị này vẫn chưa từng cho hắn thấy chút “tốt” nào cả.

Gã lôi thôi thản nhiên nói: "Ta là Đường Chấn Hoa, về sau ta chính là lão sư của ngươi. Nói cho ngươi một tin tức tốt, lần này chỉ có mình ngươi báo danh vào hệ Chỉ Huy Không Gian, cũng là tuyển chọn một mình ngươi. Trên ngươi còn có bảy tám vị sư huynh, sư tỷ. Đó là toàn bộ học viên trước mắt của ngoại viện hệ Chỉ Huy Không Gian."

Lam Hiên Vũ nghe lời này mà khóe miệng không khỏi co quắp một thoáng, đây gọi là tin tức tốt sao? Hệ Chỉ Huy Không Gian chỉ có mấy người như vậy, quả thực là...

"Có phải ngươi đang cảm thấy hệ Chỉ Huy Không Gian chúng ta quá ít người hay không?" Lam Hiên Vũ ho khan một tiếng: "Đều là những tinh hoa được dồn nén."

Đường Chấn Hoa nhếch miệng: "Nói nhảm. Ta nói cho ngươi biết, sở dĩ hệ chúng ta không nổi tiếng, đó là bởi vì yêu cầu tuyển đầu vào của hệ chúng ta quá cao. Nếu là phân viện bên kia thì hệ Chỉ Huy Không Gian chúng ta chính là hệ lớn nhất."

"Phân viện?" Lam Hiên Vũ ngây ngẩn cả người: "Sử Lai Khắc còn có phân viện sao?"

Đường Chấn Hoa "Ừ" một tiếng, nói: "Cái này thì về sau ngươi sẽ biết, cũng sẽ qua bên kia lịch luyện. Nếu không, ngươi nghĩ học viện Sử Lai Khắc khổng lồ, học viện đệ nhất liên bang với ba vạn năm lịch sử, vậy mà hằng năm lại chỉ thu mấy người các ngươi thôi sao? Chẳng lẽ nội tình và lực lượng lão sư Sử Lai Khắc cũng chỉ có chút xíu như thế thôi sao? Các ngươi có thể thi đậu học viện, trên thực tế cũng đã là đi đường tắt, dĩ nhiên các ngươi cũng là ngàn dặm mới tìm được một.”

"Nghe nói tại đợt tuyển chọn, các vòng thi đấu và khảo hạch tổng hợp trước đó ngươi đều xếp hạng nhất? Hơn nữa còn dưới tình huống chỉ có nhị hoàn tu vi?"

"Vâng, may mắn." Lam Hiên Vũ lập tức nói.

Đường Chấn Hoa nhìn hắn một cái: "Vậy sau này phải biến may mắn thành thực lực. Mỗi một thời đại Sử Lai Khắc đều có những nhân vật mang tính đại biểu, bọn hắn mới thật sự là một đời thiên kiêu có thể đại biểu Sử Lai Khắc. Mà muốn trở thành nhân vật dạng này, vậy ngươi phải vượt xa đám bạn cùng thế hệ. Cho nên, căn bản đám bạn học của ngươi không phải đối tượng ngươi cần so sánh, mục tiêu của ngươi phải là tinh thần đại hải."
Thực ra lúc này Lam Hiên Vũ đang rất muốn nói, hắn mới nhị hoàn, bây giờ nói những này là không phải có chút sớm hay sao. Nhưng nhìn Đường Chấn Hoa dần dần có chút phấn khởi, hắn vẫn không dám nói ra, chỉ yên lặng lắng nghe vị lão sư này.

"Ta đã nghiên cứu qua tình huống của ngươi và những tư liệu liên quan. Song sinh võ hồn rất tốt, mà huyết mạch của ngươi lại có điểm rất đặc thù, đây đều là những tiềm lực ngươi nên khai thác. Nhưng ngươi cũng tuyệt đối không nên quên, bản thân ngươi là thuộc về hệ Chỉ Huy Không Gian. Vũ trụ mới là lãnh địa của chúng ta, đó mới là nơi để chúng ta thể hiện ra thực lực. Ngươi biết tại sao ta vừa mới nói, ngươi là học viên duy nhất trong năm nay của hệ Chỉ Huy Không Gian, nhưng việc này đối với ngươi lại là chuyện tốt không?"

Lam Hiên Vũ thử thăm dò: "Bởi vì ngài chỉ cần dạy một mình ta, đồng thời ta sẽ có được tất cả tài nguyên hỗ trợ của hệ?"

Đường Chấn Hoa nói: "Điểm thứ nhất là đúng, nhưng điểm thứ hai đừng đùa. Quy của của Sử Lai Khắc là tất cả tài nguyên đều phải dùng huy chương của mình mới có thể đổi. Thứ đại biểu cho huy chương chính là công sức, ngươi phải bỏ sức vì Sử Lai Khắc thì mới có thể thu được nhiều tài nguyên tu luyện hơn nữa. Không ai có ngoại lệ, dù ngươi là người duy nhất thì vẫn vậy."

Lam Hiên Vũ không khỏi có chút thất vọng, hắn còn tưởng rằng hệ Chỉ Huy Không Gian chỉ một mình hắn, vậy là hắn có thể đạt được rất nhiều lợi ích từ nơi này.

"Thất vọng rồi? Vậy ngươi liền sai. Bởi vì một khi đi cùng với ta, ngươi sẽ được giảm bớt rất nhiều đường vòng. Mà ít đi đường vòng là có thể giúp ngươi tiết kiệm được rất nhiều  tài nguyên. Tại toàn ngoại viện, nếu luận tuổi tác thì ta là lớn nhất. Quãng đường ta đi qua đã xa hơn bọn hắn rất nhiều, ngay cả Anh Lạc Hồng cũng không bằng ta. Học viện chúng ta có rất nhiều bí mật, cũng có rất nhiều cơ hội. Nên nếu có sự chỉ điểm của ta, ngươi sẽ có thể bỏ sức ít mà thu vào càng nhiều tài nguyên tu luyện.”

"Được rồi, ngươi mới đến, hôm nay trước hết đến đây thôi. Mặc dù hệ Chỉ Huy Không Gian chúng ta không thể trực tiếp cho ngươi tài nguyên tu luyện, nhưng một chút vật cơ sở thì vẫn phải có. Lát nữa ngươi trực tiếp quay về ký túc xá, ta sẽ giao nhân viên công tác mang cho ngươi ít đồ. Ngươi đem về đặt ra đại sảnh phòng khách ký túc xá. Ta còn chuẩn bị cho ngươi một bàn thiết kế, về sau nghiên cứu bản vẽ. Còn có một đài khoang thuyền mô phỏng chuyên môn của hệ Chỉ Huy Không Gian chúng ta... đặt tới phòng mô phỏng đi. Những thứ này là riêng ta tặng cho ngươi, là đồ ta dùng còn dư cho ngươi, không tính vào tài nguyên của hệ điều phối cho ngươi. Nếu có người hỏi thì cứ nói vậy, hiểu chưa?"

Lam Hiên Vũ thông minh rới mức nào, chỉ nháy mắt hắn đã lập tức hiểu ý của vị lão sư này. Cái gì là không thể rót tài nguyên, đó là mặt ngoài không phá hư quy củ. Trên thực tế thì vị lão sư này rất thiên vị đối với mình, theo mấy câu nói đó là có thể đã hiểu ngay.

Lập tức, những oán niệm lúc trước của hắn đối với vị "chiến cơ khiêu khích" này đã bị quét sạch, sự ấn tượng đối với vị lão sư này đã được thay đổi rất lớn.

"Ngươi cũng đừng có cao hứng quá sớm. Ngươi được chu cấp đầy đủ, nhưng đây là có điều kiện. Thời điểm ngươi nhập học là xếp hạng nhất, như vậy thì mỗi một lần sát hạch tiếp theo ngươi cũng phải là hạng nhất. Nếu ngươi làm không được, ha ha ha."

Đường Chấn Hoa cười, gương mặt râu quai nón theo đó mà run rẩy. Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy trong lòng chợt lạnh, lập tức sinh ra một loại cảm giác nguy cơ mãnh liệt, tóc gáy lập tức dựng lên.

"Được rồi, không còn chuyện gì thì trở về đi. Còn nữa, trước khi thực lực ngươi đủ mạnh. Phải khiêm tốn." Đường Chấn Hoa tức giận nói: "Đừng có ngu ngốc như tên quỷ Ngân Thiên Phàm kia, khoe khoang khắp nơi, cao điệu đến quá mức, cuối cùng bản thân cũng bị đuổi đi. Nếu hắn liên lạc tới thì ngươi nói cho hắn biết, nếu có can đảm trở về thì chuẩn bị chịu đòn cho tốt đi. Bảo là ta nói."

Chương 297: Hiểu rõ

Dịch: Đức Thành

"Vâng, lão sư." Lam Hiên Vũ đáp một tiếng, sự cầu nguyện cho Ngân lão sư lại dâng lên trong lòng, vì khi vị này vừa nhắc tới Ngân lão sư là có sát khí lộ ra luôn đó!

"Lão sư, ta còn có chút việc muốn phiền ngài, là liên quan tới vấn đề trao đổi. Ngài cấp cho ta cái quyền hạn đi, ta muốn mang huy chương đi đổi tài nguyên tu luyện." Lam Hiên Vũ vẫn chưa quên được chuyện này.

Đường Chấn Hoa có chút mất kiên nhẫn mà nói: "Ngươi mới được bao nhiêu huy chương, đổi được cái gì chứ! Cái này không cần nóng vội, tích góp nhiều huy chương một chút đã rồi nói."

Lam Hiên Vũ vội vàng nói: "Lão sư, ta nghe nói huy chương tím có thể đổi một chút thiên tài địa bảo, phụ trợ tu luyện gia tăng hồn lực, còn không có tác dụng phụ. Vấn đề lớn nhất của ta bây giờ chính là hồn lực không đủ, cho nên ta muốn sớm tăng hồn lực lên tới ba mươi cấp. Nếu ta có ba mươi cấp hồn lực, vậy thực lực nhất định sẽ có thể tăng mạnh."

Đường Chấn Hoa sửng sốt một chút: "Ngươi có huy chương tím? Cái này sao có thể?"

Lam Hiên Vũ nghĩ thầm, thì ra vị lão sư này cũng không có quá hiểu rõ mình. Hắn vội vàng nói lại quá trình mình thu được huy chương tím.

Nghe hắn giảng giải, Đường Chấn Hoa bừng tỉnh đại ngộ: "Khó trách ngươi có thể thu được vị trí hạng nhất, thì ra là vì cái này đây. Huy chương tím đúng là không tệ. Đúng rồi, ngươi là song sinh võ hồn, làm sao hồn lực đến bây giờ mới hai mươi ba cấp?"

Lam Hiên Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: "Lão sư, có vẻ việc này có quan hệ tới huyết mạch của ta."

Đường Chấn Hoa có chút hứng thú, nói: "Nói nghe một chút."

Đường Chấn Hoa cũng rất muốn hiểu rõ hơn về những thứ liên quan tới huyết mạch của Lam Hiên Vũ. Dù sao thì đây cũng là thứ làm cả Anh Lạc Hồng cũng phải rất hứng thú, nàng còn bởi vậy mà muốn bồi dưỡng trọng điểm cho Lam Hiên Vũ đây. Dĩ nhiên Đường Chấn Hoa sẽ không nói việc này cho hắn biết.

Lam Hiên Vũ nói: "Sau khi tới học viện Sử Lai Khắc thì ta mới có loại cảm giác này. Trước kia tu luyện ta cũng hết sức nỗ lực, nhưng hồn lực vẫn tăng lên cực kỳ chậm. Các lão sư ở học viện Thiên La cũng đều nói điều này không xứng với võ hồn song sinh của ta, bọn hắn cũng cảm thấy rất kỳ quái. Mãi đến khi ta tới học viện Sử Lai Khắc mới có một chút biến hóa. Sinh mệnh năng lượng ở đây làm ta cảm thấy rất thân thiết, ta vừa tu luyện liền cảm nhận được có sinh mệnh năng lượng rót vào trong cơ thể. Mà những sinh mệnh năng lượng này vào người, huyết mạch của ta liền trực tiếp hấp thu chúng, đồng thời kích phát huyết mạch của ta xuất hiện một lần biến dị tốt, đã làm thực lực của ta tăng lên rất nhiều.

"Lúc đó ta mới hiểu được, thì ra huyết mạch của ta là cần hấp thu sinh mệnh năng lượng làm chủ để duy trì tu luyện. Sở dĩ trước kia ta tăng lên chậm chạm như vậy, đó là bởi vì sinh mệnh năng lượng chung quanh không đủ, huyết mạch liền hấp thu lượng hồn lực ta tu luyện được để bổ sung. Khi tới Sử Lai Khắc, bởi vì nơi này có sinh mệnh năng lượng nồng đậm nên vấn đề này đã được giải quyết. Tốc độ tu luyện của ta đã tăng nhanh hơn rất nhiều, cho nên ta tin mình có thể mau chóng tăng tu vi." Nghe hắn nói vậy, trong mắt Đường Chấn Hoa không khỏi lộ ra vẻ khiếp sợ. Hắn vẫn là lần đầu tiên nghe nói điều này, huyết mạch của một gã hồn sư có thể cường đại đến mức hấp thu cả hồn lực của mình. Đây quả thực là chưa bao giờ nghe, cho dù bản thân mấy vị đại nhân vật trong lịch sử học viện Sử Lai Khắc, cũng chưa từng xuất hiện tình huống như vậy.

Tại học viện Sử Lai Khắc, cho tới bây giờ vẫn chưa từng thiếu khuyết những tồn tại có huyết mạch mạnh mẽ. Tỷ như huyết mạch Thần Thánh Thiên Sứ, huyết mạch Thái Thản Cự Viên, còn có huyết mạch Quang Minh Thánh Long... Bản thân huyết mạch mạnh mẽ đều mang tới lợi ích, sẽ giúp cho người sở hữu chúng có thể gia tăng nhanh chóng tại lúc tu luyện hồn lực mới đúng, nào có loại hấp thu hồn lực thế này?

"Ngươi tới đây." Đường Chấn Hoa vẫy vẫy Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ vội vàng đi đến trước mặt hắn. Đường Chấn Hoa đưa tay nắm lấy uyển mạch tay phải của Lam Hiên Vũ, nhắm mắt cảm nhận. Chỉ trong chốc lát, Lam Hiên Vũ đột nhiên cảm thấy mọi thứ chung quanh phảng phất như bị bóp méo, tất cả đều trở nên không còn chân thật. Trong mơ hồ, thậm chí hắn cảm thấy Đường Chấn Hoa đã hòa thành một thể với những hao văn dưới mặt đất.

Một tầng hào quang nhàn nhạt lan tràn ra từ trên người Đường Chấn Hoa, chung quanh bắt đầu xuất hiện một vài cảnh tượng kỳ quái. Đó là những hình ảnh kỳ lạ. Trong một mảnh rừng rậm lớn, vô số cự thú dần dần nổi lên!

Có Cự Long, có quái vật đầu trâu thân rắn, có Thái Thản Cự Viên hình thể to lớn, còn có Ám Kim Khủng Trảo Hùng với những lợi trảo màu ám kim. Trên bầu trời, thứ che khuất bầu trời kia là cái gì? Bóng dáng đen kịt như những tầng mây đen. Trong từng bóng mờ xẹt qua này, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy thân thể mình phảng phất như đang bốc cháy, trở nên nóng bỏng vô cùng.

Đường Chấn Hoa đột nhiên mở ra hai mắt, hai đạo hào quang màu tử kim chợt lóe lên từ trong đáy mắt hắn. Lam Hiên Vũ rùng mình một cái, trong khoảnh khắc đó, hắn có một loại cảm giác như mình đã bị nhìn thấu hoàn toàn. Nhưng vào lúc này, dường như vòng xoáy huyết mạch trong ngực hắn cảm nhận được cái gì đó, kịch liệt xoay tròn, một cỗ khí tức huyết mạch kỳ dị lan tràn ra phía ngoài, toàn thân Lam Hiên Vũ bỗng nhiên chấn động, huyễn cảnh chung quanh liền tiêu thất vô tung.

Mà giờ khắc này, ngón tay Đường Chấn Hoa đã rời khỏi cổ tay của hắn, khuôn mặt lộ ra vẻ khiếp sợ.

“Khó trách, khó trách...”

Đường Chấn Hoa tu vi bậc nào, nhưng trong nháy mắt đó, tay của hắn lại bị bắn ra. Điều này hiển nhiên không phải Lam Hiên Vũ có thể làm được, mà đó là sự phản bức đến từ huyết mạch chi lực của Lam Hiên Vũ. Đó là một loại phản bức từ nơi sâu nhất trong huyết mạch. Trong khoảnh khắc đó, thứ Đường Chấn Hoa thấy được là một mảnh bóng mờ với màu sắc rực rỡ, một cỗ khí tức mạnh mẽ đẩy bắn ngón tay hắn ra thông qua ý niệm tinh thần.

Đây là huyết mạch gì? Cấp độ cao, lại là loại hắn chưa từng cảm thụ qua. Khó trách Anh Lạc Hồng lại coi trọng Lam Hiên Vũ như vậy. Trong nháy mắt này, hắn lập tức có một loại cảm giác nhặt được bảo vật.

"Nói rõ chi tiết tình huống huyết mạch của ngươi. Huyết mạch này rất đặc thù, ta gần như có thể khẳng định, trong những ghi chép của học viện Sử Lai Khắc, chưa bao giờ xuất hiện qua dạng huyết mạch này. Phóng xuất võ hồn của ngươi ra cho ta xem một chút." Đường Chấn Hoa trầm giọng nói, hiện tại hắn cũng không vội đuổi Lam Hiên Vũ đi.

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu, nơi này là học viện Sử Lai Khắc, nơi có địa vị cao hơn cả Truyền Linh tháp, là Thánh địa của rất cả hồn sư. Nếu nói có phương pháp tu luyện gì thích hợp với võ hồn của bản thân nhất, vậy không hề nghi ngờ, tại nơi này là có khả năng tìm ra nhất.

Lam Hiên Vũ đồng thời nâng lên hai tay, kim văn Lam Ngân thảo cùng ngân văn Lam Ngân thảo phóng thích, khẽ đung đưa. Ngay sau đó, từng khối lân phiến nổi lên trên bàn tay Lam Hiên Vũ, tay trái là vảy bạc hình bầu dục, tay phải là vảy màu vàng kim hình thoi. Hai loại lân phiến lan tràn lên đến khuỷu tay. Mà mặt ngoài Lam Ngân Thảo trong hai tay hắn cũng hiện ra hai loại lân phiến này. Khí tức trên người  mLam Hiên Vũ cũng bắt đầu thay đổi, trong hai mắt của hắn mơ hồ có quang mang loé lên.

Đường Chấn Hoa nghiêm túc cảm thụ từng chút biến hóa trên người Lam Hiên Vũ.

“Long tộc, đây là khí tức huyết mạch Long tộc. Chân Long, mà lại là loài Chân Long cực kỳ cường đại. Màu vàng chẳng lẽ là Quang Minh Thánh Long? Không đúng, Quang Minh Thánh Long là màu trắng pha vàng, mà lại thuần túy thuộc tính Quang Minh. Mà khí tức trên Lam Ngân Thảo màu vàng này của ngươi lại là nóng bỏng, thô bạo, cường thế. Mà khí tức trên Lam Ngân Thảo màu bạc lại hư vô mờ mịt, nhưng tất cả đều là tồn tại cấp độ cực cao."

Đường Chấn Hoa nhíu chặt lông mày: "Từ bao giờ mà Lam Ngân Thảo lại có thể biến dị thành dạng này rồi? Hai loại Lam Ngân Thảo này của ngươi đều do huyết mạch ảnh hưởng mà sinh ra biến dị, điểm này không thể nghi ngờ. Chẳng qua là, hai loại huyết mạch này thông nhau, chẳng lẽ chúng sẽ không trùng kích lẫn nhau sao?"

Chương 298: Lợi ích của việc có lão sư

Dịch: Đức Thành

Đường Chấn Hoa vừa nói, lại một lần nữa đưa tay đặt lên cổ tay Lam Hiên Vũ.

"Hai loại huyết mạch có phát sinh xung đột, nhưng khi đó lão sư của ta đã giúp ta điều hòa chúng nó, làm chúng nó tạo thành một cái vòng xoáy, do đó nên sẽ không va chạm." Lam Hiên Vũ giải thích.

"Vòng xoáy? Ở nơi nào?" Đường Chấn Hoa kinh ngạc hỏi.

Lam Hiên Vũ chỉ chỉ lồng ngực của mình. Đường Chấn Hoa đưa tay đặt lên lồng ngực Lam Hiên Vũ, nháy mắt sau đó, miệng của hắn khẽ run, bộ râu quai nón trên mặt cũng nhẹ nhàng run rẩy, trong hai mắt lại càng là tràn đầy vẻ khó thể tin.

"Này, cái này sao có thể? Loại dẫn dắt này... Lão sư của ngươi là ai? Quý Hồng Bân..? Không! Không thể là hắn! Hắn cũng không thể làm được việc này. Ngân Thiên Phàm lại càng không. Là ai hoàn thành loại kỹ thuật thần kỳ này? Vòng xoáy huyết mạch này quả thực là một kỳ tích, tương đương với việc giúp ngươi sáng lập một tồn tại cùng loại với vòng xoáy hồn lực."

Lam Hiên Vũ cũng không nghĩ vòng xoáy huyết mạch này của mình lại làm cho Đường Chấn Hoa khiếp sợ tới như vậy, lúc trước hắn cũng đã nói với Quý Hồng Bân bí mật này, Quý Hồng Bân mặc dù cũng cảm thấy thứ này phi thường kỳ diệu, nhưng lại không nói thêm gì, chỉ nghĩ đơn giản đây là đặc tính tự thân huyết mạch của Lam Hiên Vũ.

Nhưng cảm thụ của Đường Chấn Hoa lại không giống vậy, huyết mạch có đặc tính huyết mạch, nhưng tuyệt đối sẽ không tự phát hợp làm một thể. Tuy hắn không nghiên cứu nhiều ở phương diện này, nhưng vợ hắn chính là một nhà nghiên cứu đỉnh cao của toàn liên bang. Hắn cũng là mưa dầm thấm đất, tự nhiên cũng biết rất nhiều. Vòng xoáy huyết mạch hòa hai loại huyết mạch cường thế vô cùng này làm một thể, đồng thời làm chúng phải vận hành trong một trạng thái hoà bình. Đây quả thực là điều không thể tin nổi.

Dựa theo loại cường độ huyết mạch này của Lam Hiên Vũ, chỉ cần có một loại là cũng đã có thể dễ dàng khiến cho hắn trở thành một cường giả đỉnh cao. Nhưng có hai loại, vậy rất có thể sẽ khiến cho hắn bạo thể mà chết. Một khi huyết mạch chi lực bị dẫn động, hắn sẽ lập tức có nguy hiểm tính mạng.

Nhưng lúc này có vòng xoáy huyết mạch tồn tại, hai loại huyết mạch vô cùng cường đại lại có thể điều hòa lẫn nhau, còn có thể hỗ trợ lẫn nhau cung cấp lực lượng cường đại cho Lam Hiên Vũ, khiến hắn có được sức chiến đấu vượt xa hồn sư đồng cấp. Đây giống việc một hồn sư đồng thời có được hai loại huyết mạch Thái Thản Cự Viên cùng Thiên Thanh Ngưu Mãng, mà cả hai vẫn xung đột lẫn nhau, nhưng lại bị một loại năng lực đặc thù dung hợp lại cùng nhau. Đây quả thực là thần kỹ, Đường Chấn Hoa tự hỏi, bản thân sẽ không thể nào làm được đến mức này.

Mặc dù bây giờ thực lực bản thân Lam Hiên Vũ còn rất yếu, do đó nên hắn còn chưa thể hoàn toàn thấy chỗ thần kỳ của huyết mạch này. Nhưng tới khi hắn thật sự cường đại lên thì không thể nghi ngờ, hai loại siêu cấp huyết mạch này sẽ mang cho hắn những biến hóa cực lớn, đến lúc đó hắn càng có thể cảm nhận được sức mạnh của vòng xoáy huyết mạch.

"Vị lão sư kia cua rngươi tên gì? Ở đâu?" Đường Chấn Hoa có chút không thể tin được, ngoại trừ học viện Sử Lai Khắc, vậy mà nơi khác còn có lão sư như vậy?

Lam Hiên Vũ nói: "Na Na lão sư tại Thiên Đấu tinh, nàng là lão sư của một học viện bên đó."
Đường Chấn Hoa hít sâu một hơi, nói: "Nàng rất không tầm thường. Không nghĩ Thiên Đấu tinh còn có lão sư như vậy. Đây là thần kỹ."

Lam Hiên Vũ có chút nghe không hiểu: "Lão sư, phương pháp tu luyện này của ta là chính xác sao?"

Đường Chấn Hoa nói: "Ít nhất ta cũng nghĩ không ra biện pháp nào tốt hơn. Có lẽ là bởi vì lúc đó tu vi ngươi thấp, do đó mới có thể hình thành lên một vòng xoáy huyết mạch như vậy. Căn cơ này của ngươi quá tốt rồi, ta có thể cảm giác được, hai loại huyết mạch này của ngươi đã bắt đầu dung hợp. Cái này sẽ giúp ngươi bớt rất nhiều nguy hiểm trong tương lai, thậm chí có khả năng chân chính dung hợp hai loại huyết mạch này làm một thể, đây mới là điểm cường đại nhất của vị lão sư kia. Quả thực là không thể tưởng tượng nổi! Tình huống này của ngươi tuyệt đối là kiệt tác. Ngươi có nguyện ý chia sẻ tình huống bản thân hay không? Nếu như có thể tiến hành kiểm trắc kỹ càng để lưu giữ tư liệu cho học viện, việc này sẽ màn lại cho ngươi những công trạng rất lớn."

Lam Hiên Vũ sửng sốt một chút: "Lão sư, việc này có phiền phức lắm không?"

Đường Chấn Hoa khẽ nhíu mày: “Có chút phiền toái, cần một đoạn thời gian rất dài để quan trắc cùng kiểm tra.”

“Được rồi, trước hết cứ bỏ qua vấn đề này đi. Ngươi mới nhị hoàn, biến hóa còn chưa đủ nhiều, chờ thực lực của ngươi ngươi mạnh hơn một chút, có những biến hóa càng khó lường hơn rồi nói sau. Ngươi cũng không nên nói loại tình huống này với người khác, nhất là không nói cho người ngoài học viện. Ta sẽ hỏi ý kiến chuyên gia một chút về loại tình huống này của ngươi, xem có  phương pháp tu luyện gì thích hợp hơn hay không. Đúng rồi, ngươi vừa mới nói, ngươi cảm thấy rất thân thiết với sinh mệnh năng lượng, huyết mạch của ngươi có thể trực tiếp hấp thu sinh mệnh năng lượng tới phụ trợ bản thân huyết mạch?"

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu, lại nói kỹ về quá trình hấp thu sinh mệnh năng lượng và tu luyện khi vừa tới học viện Sử Lai Khắc.

Nghe hắn giảng giải, trong mắt Đường Chấn Hoa lại một lần nữa toát ra vẻ kinh ngạc: "Thể chất thân hòa sinh mệnh năng lượng, ngươi thật sự không hổ là đệ tử của Sử Lai Khắc, thật sự là một tên tiểu quái vật. Có một điểm ngươi phán đoán không sai, dùng thể chất thân hòa sinh mệnh năng lượng này của ngươi, tu luyện trong học viện sẽ tuyệt đối là làm ít công to." "Lão sư, vậy giờ ta đổi lấy tài nguyên gì thì thích hợp nhất cho việc gia tăng hồn lực?" Lam Hiên Vũ hỏi.

Đường Chấn Hoa đột nhiên cười, khóe miệng râu ria nhếch lên: "Thiên tài địa bảo cũng không cần, ta nghĩ có thứ này càng thích hợp với ngươi hơn. Đưa huy chương tím của ngươi đến cho ta."

Lam Hiên Vũ lấy ra viên huy chương tím từ trong ngực, đây là vật trân quý nhất của hắn hiện tại, cho nên vẫn luôn là cất giữ bên người.

Đường Chấn Hoa trên vứt ra một chiếc hộp kim loại, sau đó tiện tay vung lên, trên bàn trà lập tức có thêm một đống huy chương vàng.

"Tự mình đổi đi, dưới tình huống bình thường thì một viên huy chương tím có thể đổi ra mười lăm đến hai mươi miếng huy chương vàng. Ta dựa theo tiêu chuẩn cao nhất để đổi cho ngươi, sẽ không tính vi phạm với quy tắc học viện. Ngươi thu lại những huy chương vàng này đi." Đường Chấn Hoa nói.

Lam Hiên Vũ sững sờ, có chút chần chờ, Quý Hồng Bân cũng đã có nói, có những thứ huy chương tím có thể đổi, nhưng huy chương vàng lại hoàn toàn không. Nhưng hắn cũng chỉ do dự trong nháy mắt, sau đó liền cầm những huy chương vàng này lên. Hắn tưởng Đường Chấn Hoa sẽ không hại mình, mà nếu mức đổi lớn nhất là tiêu chuẩn này, như vậy thì dù mình có muốn một đổi lại một lần nữa cũng hẳn là không có vấn đề.

"Chính ngươi có ý nghĩ gì, muốn đổi cái gì, nói nghe một chút." Đường Chấn Hoa hỏi.

Lam Hiên Vũ nói: "Ta muốn đổi nhất là loại thiên tài địa bảo có thể gia tăng hồn lực, loại nào đó phù hợp với thuộc tính của ta, mau chóng tăng hồn lực tăng lên tới cấp ba mươi. Còn nữa, lão sư, huyết mạch của ta hình như có vài điểm lạ, mỗi khi tu vi của ta tăng lên thì Hồn Hoàn sẽ lại tự động tiến hóa. Thời điểm ta còn nhất hoàn, Hồn Hoàn trên cả hai cái võ hồn đều là màu trắng mười năm, nhưng đến nhị hoàn thì chúng đều tự động tấn thăng trở thành trăm năm. Ta muốn thử xem, khi ta tới tam hoàn thì chúng nó còn có thể tấn thăng thành ngàn năm nữa hay không."

Đây là bí mật hắn không có cách nào giấu diếm, cho nên hắn liền nói thẳng ra. Chỉ vẫn che giấu việc Hồn Hoàn tự động xuất hiện không kèm theo Hồn Linh.

"Còn có loại tình huống này? Rất thú vị. Trừ cái đó ra thì sao? Ngươi còn có cái gì muốn đổi nữa?" Đường Chấn Hoa hỏi.

Lam Hiên Vũ nói: "Quý lão sư nói, Tử Cực Ma Đồng của Đường Môn có khả năng tăng lên thị lực cùng tinh thần lực. Đây cũng là thứ ta muốn đổi lấy. Vậy cần nửa cái huy chương tím?"

"Tử Cực Ma Đồng? Cái này không cần phải đổi." Đường Chấn Hoa nói: "Ta là lão sư trong học viện Sử Lai Khắc, đồng thời cũng là đệ tử Đường môn. Đổi công pháp Đường môn trong học viện là không có lời. Nếu ngươi nguyện ý thì ta sẽ dẫn ngươi gia nhập Đường môn, sau đó bái ta làm thầy tại Đường môn. Như vậy là sẽ không cần dùng huy chương, ta trực tiếp dạy ngươi những tuyệt học Đường môn là được."

Chương 299: Lưu Phong bái sư

Dịch: Đức Thành

Thế này cũng được? Lam Hiên Vũ lập tức mở to hai mắt, hắn càng ngày càng cảm thấy, mình lựa chọn hệ Chỉ Huy Không Gian này là một lựa chọn vô cùng chính xác. Chính như lúc trước Đường Chấn Hoa nói vậy, có vị lão sư này, mình thật sự có khả năng giảm bớt đi rất nhiều đường vòng, tiết kiệm rất nhiều tài nguyên.

"Tạm thời ta có thể nghĩ tới hai thứ này, cụ thể còn phải xem danh sách." Lam Hiên Vũ nói.

Đường Chấn Hoa khẽ gật đầu, nói: "Ngươi nhớ kỹ, huy chương có bao nhiêu cũng không đủ dùng. Bởi vì trong tương lai, vô luận học tập tri thức phương diện nào cũng tốn huy chương, thí dụ như chế tác cơ giáp sẽ cần kim loại hiếm, cần đổi một vài loại hồn đạo pháp trận. Mà bây giờ ngươi muốn thiên tài địa bảo thì ta cho rằng không cần thiết, thể chất thân hòa sinh mệnh năng lượng của ngươi có một lựa chọn tốt hơn. Hôm nay đến đây, ta sẽ cấp cho ngươi quyền trao đổi. Nhưng ngươi không nên gấp, trước hết cứ học tập như bình thường, ta sẽ xin cho ngươi một đợt trao đổi đặc thù, sau đó sẽ đích thân dẫn ngươi đi một chuyến."

"Được rồi, ta nghe ngài."

Trong lòng Lam Hiên Vũ đã hoàn toàn khẳng định về vị lão sư mới này. Đối với Lam Hiên Vũ mà nói, Sử Lai Khắc là xa lạ, nhưng có một vị lão sư dẫn dắt như vậy sẽ tuyệt đối là một chuyện rất tốt. Cầm lấy một đống huy chương vàng, Lam Hiên Vũ chuẩn bị rời đi.

"Ngươi chờ một chút." Đường Chấn Hoa đột nhiên gọi hắn lại, sau đó đứng lên đi tới một bên cửa phòng, hình như bên kia là một cái phòng nghỉ. Chỉ chốc lát sau hắn đã bước ra từ bên trong, đưa một hộp kim loại màu ám kim cho Lam Hiên Vũ.

"Cái này là cho ngươi mượn, không phải cho ngươi, tới lúc ta cần sẽ tìm ngươi lấy lại. Ngươi đem nó đặt trong phòng minh tưởng, lúc tu luyện chỉ cần mở nắp hộp ra là được. Chuyện này đừng nói cho bất kỳ ai, nếu bị người ta phát hiện, ngươi liền nói là đã phải đánh đổi khá nhiều để mượn ta, rõ chưa?"

Lam Hiên Vũ có chút tò mò nhìn cái hộp này, nhịn không được hỏi: "Lão sư, đây là cái gì?"

Đường Chấn Hoa thản nhiên nói: "Huy chương đen của học viện Sử Lai Khắc. Đây là thứ ngươi không thể lấy được tại ngoại viện. Nó được chế tác từ nhánh cây rụng của Vĩnh Hằng Chi Thụ, bản thân có sinh mệnh năng lượng cực kỳ nồng đậm. Chính xác là một kiện bảo bối, phối hợp với thể chất thân hòa sinh mệnh năng lượng của ngươi, hẳn là nó sẽ có trợ giúp không nhỏ. Nếu vòng xoáy huyết mạch kia của ngươi xuất hiện xao động, ngươi đem nó kề sát ở ngực, hẳn là có thể giúp ngươi bình phục."

Huy chương đen? Lam Hiên Vũ nghe xong liền không khỏi kích động lên. Hắn đã được cảm nhận độ khó của việc thu hoạch được huy chương tím. Mà tầng thứ cao hơn, thứ có thể đổi lấy mười viên huy chương tím trở lên, đây là tồn tại như thế nào chứ!

"Lão sư, cái này quá trân quý, ta..." Lam Hiên Vũ mặt hơi hơi ửng hồng.

"Đồ trong học viện Sử Lai Khắc còn không lạc mất được, cầm lấy đi. Đâu không phải cho, mà là cho ngươi mượn để phụ trợ tu luyện. Tới lúc ta cần ta sẽ lấy lại. Nếu trong lần sát hạch kế tiếp ngươi không thể thu được hạng nhất, vậy cũng phải trả lại." Trong mắt Đường Chấn Hoa chứa đầy thâm ý.

"Vâng, ta hiểu."

Lam Hiên Vũ hài lòng rời khỏi Trung Tâm Không Gian, hắn nghĩ thầm, lần này thật đúng là không uổng công a! Mặc dù vị Đường lão sư này nhìn qua có chút không dám khen tặng, nhưng hắn thật sự ủng hộ hết mức đối với mình. Rốt cuộc Đường lão sư cũng không còn là "chiến cơ khiêu khích". Nhưng đồng thời với sự hỗ trợ này, Lam Hiên Vũ cũng cảm nhận được áp lực rất lớn.

Tương lai một năm tới, nhất định hắn phải làm hết khả năng đề thăng bản thân mới được, bởi vì ai cũng không biết khảo hạch cuối kỳ sẽ thế nào. Nếu giống lần sát hạch tổng hợp này thì hắn vẫn có chút lòng tin. Nhưng nếu là lôi đài thi đấu thì sao? Một đối một, hắn có thể đánh được ai trong những đệ tử mới này? Nhưng dĩ nhiên, áp lực lớn cũng không phải chỉ mình hắn. Lưu Phong đã đứng trước bàn làm việc của Tiếu Khải chừng nửa giờ, lúc này nét mặt của hắn quả thực có chút cổ quái.

"Lần trước ngươi tiến hành sát hạch cá nhân, thương thế nghiêm trọng, vì để ngươi có thể tham dự vòng sát hạch tổng hợp sau đó, ta đã cho ngươi ăn chút vật. Nhưng học viện có quy củ của học viện, không ai có thể vi phạm. Vật ngươi ăn lúc đó có giá trị một viên huy chương tím, là phải trả cho ta. Ngươi đánh tính lúc nào trả đây?" Tiếu Khải thản nhiên nói.

Lưu Phong trợn mắt hốc mồm: "Một viên huy chương tím? Sao ngài không đi ăn cướp đi?! Ta không nói muốn ăn đâu đó! Là ngài chủ động cho ta ăn."

Tiếu Khải liếc mắt nhìn hắn: "Nói như vậy, việc ta giúp ngươi thi đậu học viện Sử Lai Khắc là có lỗi?"

Khóe miệng Lưu Phong khẽ nhăn một cái, thầm nghĩ, rõ ràng là Hiên Vũ giúp ta thi đậu a! Nhưng lời này hắn làm sao dám nói ra khỏi miệng? Chỉ số thông minh của hắn còn không có thấp tới mức như vậy.

"Nhưng ta không có huy chương tím trả lại ngài, có lẽ một thời gian ngắn cũng không kiếm được. Làm sao bây giờ?" Lưu Phong một mặt bất đắc dĩ, hiện tại hắn cũng chỉ có thể nói thật.

Tiếu Khải thở dài một tiếng: "Đây là quy củ của học viện, lúc ấy ta đã tuyên thề không vi quy, nên hiện tại ta nhất định phải cho học viện một cái công đạo, bằng không thì vị trí lão sư này của ta cũng khó mà giữ được, ngươi cũng phải bị khai trừ ra học viện. Không phải Lam Hiên Vũ thu được một viên huy chương tím sao? Ngươi có thể mượn hắn mà."

Lưu Phong quả quyết nói: "Như vậy sao được! Hiên Vũ đã giúp ta nhiều lắm, không có hắn thì căn bản ta cũng không thể thi đậu Sử Lai Khắc, sao có thể lại lấy đồ của hắn? Hắn cũng rất cần huy chương tím để đổi lấy tài nguyên gia tăng hồn lực, ta không thể làm như thế."

Tiếu Khải nhìn hắn một cái thật sâu, trong đáy mắt lóe lên một vẻ hài lòng: "Vậy cũng chỉ còn một biện pháp. Học viện ngoại trừ lão sư phổ thông thì còn có lão sư đích truyền. Tương đối mà nói, học viện có thể chấp nhận việc lão sư đích truyền cho đệ tử một chút tài nguyên, thí dụ như cho vay trong một hạn mức nhất định. Ta có thể miễn cưỡng thu ngươi làm đệ tử đích truyền. Như vậy là có thể cho ngươi mượn huy chương tím một năm, chờ ngươi hoàn thành sát hạch một năm sau rồi trả lại cho ta. Nhưng có một vấn đề, ngươi yếu như vậy, có thể thông qua sát hạch của năm sau chứ?" "Ta nhất định có thể." Lưu Phong nói không chút do dự.

Lưu Phong có thể thi đậu Sử Lai Khắc, thật sự là quá khó khăn. Hắn đã hạ quyết tâm, nhất định sẽ liều mạng nỗ lực để được ở lại. Hắn hiểu rất rõ, Lam Hiên Vũ chỉ có thể dẫn hắn và Tiền Lỗi tiến vào Sử Lai Khắc. Còn có thể ở lại hay không thì phải dựa vào chính bọn hắn. Hắn biết rõ mình là kẻ thiên phú không tốt, vậy sẽ phải dựa vào những nỗ lực vô hạn đến đề thăng chính mình.

"Tốt, cứ như vậy đi. Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là đệ tử đích truyền của ta. Ngoài việc học thông thường thì mỗi ngày đều tới tìm ta sau bữa cơm chiều."

"A?"

Lưu Phong ngẩn người, làm sao mình lại biến thành đệ tử đích truyền của vị này rồi?

"Ngươi không muốn? Vậy trả huy chương cho ta." Tiếu Khải vươn tay, một bộ dáng nghiêm túc. Nhưng trong mắt Lưu Phong, có thế nào hắn cũng cảm thấy vị này có chút không giống vẻ bề ngoài.

"Ta, ta nguyện ý..." Lưu Phong có chút bất đắc dĩ nói ra.

"Ừm, được rồi, vậy ta cũng cố mà nhận lấy ngươi. Thứ ngươi ăn hôm đó là một loại thiên tài địa bảo, một cánh Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc mười vạn năm." Tiếu Khải lạnh nhạt nói.

"Cánh hoa?" Lưu Phong lập tức mở to hai mắt mà nhìn, hoảng sợ nói.

Tiếu Khải tức giận nói: "Ngươi hô cái gì? không bình tĩnh được chút sao?"

Lưu Phong có chút khó hiểu, nói: "Lão sư, ta chỉ không nghĩ cánh hoa cũng có thể là thiên tài địa bảo!"

Tiếu Khải có một loại cảm giác như bị chặn họng, hắn ho khan một tiếng: "Được rồi, ngươi hãy nghe ta nói hết, chớ xen mồm."

"Vâng."

Tiếu Khải nói: "Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc không chỉ có thể chữa trị thân thể của ngươi, đồng thời cũng sẽ thay đổi thân thể của ngươi một cách vô tri vô giác. Ngươi mới hai mươi mấy cấp hồn lực, hẳn là có thể cảm nhận được biến hóa của mình. Rất nhanh ngươi sẽ có thể đột phá đến cấp ba mươi. Nếu lúc đó cần một Hồn Linh mới thì đến tìm ta, ta dẫn ngươi đi chọn lựa. Thực sự mà nói, Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc gây ra thay đổi lớn nhất cho ngươi là căn cốt."

Chương 300: Có tất cả cơ duyên

Dịch: Đức Thành

“Nguyên gốc thiên phú của hồn sư là cái gì? Vì sao có người thích hợp tu luyện, nhưng có người tu luyện lại rất chậm? Đây là khác biệt của từng võ hồn bồi dưỡng thân thể. Võ hồn mạnh mẽ thì tự nhiên sẽ nương theo tu vi tăng lên mà bồi dưỡng bản thân nhiều hơn. Võ hồn Bạch Long Thương của ngươi có huyết mạch Chân Long, bản thân cũng không tính là quá kém, chẳng qua huyết mạch Chân Long của ngươi khá mỏng manh. Chỗ tốt lớn nhất của Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc là có thể gia tăng khí tức huyết mạch, theo đó mà thay đổi căn cốt, giúp tố chất thân thể của ngươi trở nên tốt hơn.”

“Việc này trọng yếu hơn gia tăng hồn lực rất nhiều. Cho nên ngươi đừng cảm giác mình thua lỗ. Một cán hoa Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc cũng không phải dễ đổi được như vậy, không phải lúc nào cũng có, coi như ngươi có huy chương tím cũng chưa hẳn có thể được đổi. Ta vốn là đổi về cho mình dùng, lại lợi cho tiểu tử ngươi, vậy mà giờ ngươi còn một bộ mặt không tình nguyện như vậy hả.”

"Sau khi trở về, đến phòng trọng lực luyện tập, tận khả năng nghiền ép thể lực của mình, kích thích tiềm năng bản thân, làm cho dược hiệu của Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc có thể phát huy ra hết mức. Lúc đó ngươi sẽ cảm giác được sự khác biệt."

"Vâng."

...

Học viện Sử Lai Khắc, phòng làm việc của viện trưởng ngoại viện.

"Tiểu mập mạp, ngươi nhìn cái gì đó?" Anh Lạc Hồng tức giận nhìn tên mập đang lén lút thậm thụt, ánh mắt rơi trên người mình.

Tiền Lỗi ngẩn người, nói: "Viện trưởng, ta... ta không có."

Hắn cảm thấy mình thật oan uổng, hắn cũng không phải cố ý nhìn chằm chằm Anh Lạc Hồng như vậy. Cũng tại đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy vị viện trưởng xinh đẹp như vậy, cảm thấy có chút hiếu kỳ nên lại nhìn nàng thêm vài lần.

"Ta đã xem lại đoạn thu hình trong đợt sát hạch tổng hợp của ngươi, ngươi có thể dung hợp với vật triệu hoán của chính mình, là vừa lúc đó phát hiện ra sao?" Anh Lạc Hồng hỏi.

"Ừm, đúng vậy, hình như khi tinh thần lực đột phá đến Linh Hải cảnh mới xuất hiện. Nhưng trước kia ta cũng chưa thử qua." Tiền Lỗi thành thật nói, sau đó hắn cúi đầu xuống, cố gắng cho ánh mắt của mình không nhìn tới Anh Lạc Hồng.

"Quỳ xuống." Anh Lạc Hồng đột nhiên nói.
"A?" Tiền Lỗi bỗng nhiên ngẩng đầu.

Anh Lạc Hồng nói: "Nhanh, ta thu ngươi làm đệ tử đích truyền. Ta sẽ nghiêm túc nghiên cứu huyết mạch này của ngươi một chút, có chút thú vị."

Tiền Lỗi lập tức mừng rỡ, không chút do dự quỳ rạp xuống đất, trực tiếp dập đầu ba cái.

Anh Lạc Hồng chán nản nói: "Ai bảo ngươi dập đầu?"

Tiền Lỗi nghi hoặc nói: "Ngài bảo ta quỳ xuống, không phải để cho ta dập đầu bái sư sao?"

Anh Lạc Hồng tức giận nói: "Ngươi suy nghĩ lung tung gì đó." Nàng vừa nói vừa chỉ chỉ mặt đất.

Lúc này Tiền Lỗi mới phát hiện, nơi mình quỳ xuống có một cái bồ đoàn. Khi hắn quỳ xuống, chung quanh mặt đất đột nhiên phát sáng lên, có vẻ sau khi hắn quỳ xuống, đè vào bồ đoàn làm nó sinh ra biến hóa. Lập tức, hắn chỉ cảm thấy không khí chung quanh nhẹ nhàng rung động. Tinh Thần Chi Hải cũng chấn động theo một tần suất đặc thù. Loại cảm giác này hết sức kỳ diệu, phảng phất như cả người đã hoàn toàn đắm chìm vào một cái thế giới đặc biệt. Điều này đã khiến hắn có nhận thức mới về thế giới kỳ diệu này. Tinh Thần Chi Hải gợn lên từng tầng sóng lớn. không biết bao lâu trôi qua mới dần dần bình phục lại.

"Ừm, quả nhiên là Linh Hải cảnh, còn có khả năng. Nhưng tu vi của ngươi quá kém. Ngươi cứ quỳ ngay ở chỗ này đi, cảm thụ biến hóa của Tinh Thần Chi Hải. Võ hồn của ngươi rất đặc thù, nhưng tốc độ tu luyện hồn lực đơn thuần lại quá chậm. Vậy chẳng bằng tu luyện tinh thần lực nhiều một chút, khi tinh thần lực của ngươi đạt tới một trình độ nhất định, nó sẽ phụ trợ hồn lực tăng lên. Chờ tới lúc Linh Hải cảnh ổn định lại, ta sẽ truyền thụ cho ngươi một loại phương pháp tu luyện tinh thần lực." Anh Lạc Hồng vừa nói, một bên đứng người đi ra ngoài.

"Lão sư, ta, ta phải quỳ bao lâu?" Tiền Lỗi mang vẻ mặt đáng thương mà hỏi.

Anh Lạc Hồng thản nhiên nói: "Ít nhất phải quỳ hai mươi bốn giờ, nhưng ngươi có thể quỳ bao lâu thì cứ quỳ hết sức. Bởi vì chỗ này của ta, chỉ quỳ lần đầu tiên mới có hiệu quả tốt nhất. Kiên trì thời gian càng dài thid những lợi ích ngươi có thể lấy được cũng càng nhiều. Nếu không kiên trì được hai mươi bốn giờ, vậy ngươi cũng không cần làm đệ tử đích truyền của ta làm gì. Nếu không có một chút nghị lực, với cái thực lực của ngươi bây giờ thì ngay cả sát hạch năm thứ nhất cũng sống không qua, ta gánh không nổi người kia."

Quỳ ít nhất hai mươi bốn giờ? Tiền Lỗi lập tức liền trở nên suy sụp.

Cánh cửa gian phòng chậm rãi khép kín, chỉ còn mặt đất vẫn hiện ra hào quang nhàn nhạt, tinh thần ba động nhu hòa đánh thẳng vào Tinh Thần Chi Hải của Tiền Lỗi, dẫn phát sự cảm thụ của hắn đối với những biến hóa trong Tinh Thần Chi Hải. Tiền Lỗi hiểu rõ, đây là Anh Lạc Hồng đang khảo nghiệm mình, vị trí đệ tử đích truyền này cũng không phải dễ làm như vậy a! Làm sao bây giờ? Kiên trì! Nhất định phải kiên trì!

Chưa cần nói việc này sẽ mang đến cho mình bao nhiêu ích lợi, mà điều trọng yếu nhất là lão sư rất lợi hại. Tới lúc trở về hắn liền nói cho Lưu Phong cùng Lam Hiên Vũ, lão sư của mình là viện trưởng ngoại viện, cái này sẽ là sự tình kiêu ngạo đến cỡ nào đây chứ. Nghĩ đến đây, Tiền Lỗi lập tức cảm thấy hai mươi bốn tiếng hẳn là cũng không có khó chịu như vậy. Hắn nhắm hai mắt lại, quỳ ở nơi đó, bắt đầu nghiêm túc cảm thụ biến hóa của Tinh Thần Chi Hải.

Mà lúc này Lam Hiên Vũ đã về tới ký túc xá của mình. Hắn đi thẳng tới phòng minh tưởng, đóng kỹ cánh cửa kim loại, khoanh chân ngồi xuống giữa phòng, sau đó lấy ra chiếc hộp kim loại, mở ra một cách cẩn thận từng li từng tí.

Chiếc hộp mới mở ra một cái khe, một cỗ sinh mệnh năng lượng dồi dào lập tức tràn ra từ bên trong, Lam Hiên Vũ liền cảm thấy có một cỗ năng lượng thuần hậu thanh tẩy trên người, cả người đều có một loại cảm giác sảng khoái không nói lên lời. Vòng xoáy huyết mạch đột nhiên chậm lại, phảng phất như sinh mệnh năng lượng quá mức nồng đậm, đến mức huyết mạch vòng xoáy vừa hấp thu đã đầy...

Sinh mệnh năng lượng nồng đậm trong phòng minh tưởng cũng dần kích động bởi cỗ sinh mệnh năng lượng dư thừa này, những đường hoa văn trong phòng dồn dập sáng lên. Trong cảm nhận của Lam Hiên Vũ, mọi thứ tựa như đất bằng lặng yên nổi lên một hồi gió lốc, cơn gió lốc này lúc vừa mới bắt đầu thì còn rất nhỏ, nhưng rất nhanh đã bao phủ toàn bộ phòng minh tưởng, mà chỗ hắn ngồi chính là trung tâm vòng xoáy. Sinh mệnh năng lượng nồng đậm mà dư thừa lập tức tụ đến như trăm sông đổ biển.

Mà lúc này, hộp kim loại trong tay Lam Hiên Vũ đã hoàn toàn mở ra. Trong hộp, một viên huy chương đen nhánh đặt ngang trong đó, kiểu dáng cũng không có gì khác những huy chương còn lại, bản thân cũng không có gì rực rỡ quá mức. Thế nhưng khi nó bắt đầu tiếp xúc với không khí bên ngoài, mặt ngoài viên huy chương lập tức hiện ra một tầng sáng xanh mơn mởn như thực chất. Đúng là dáng vẻ của sinh mệnh năng lượng thực chất hóa. Thế này phải cần sinh mệnh năng lượng nồng đậm tới mức nào mới có thể chứ!

Lam Hiên Vũ đã bị rung động thật sâu, hắn còn chưa bao giờ cảm thụ qua loại sinh mệnh năng lượng tầng thứ này. Ngay lúc này, trong lồng ngực hắn đột nhiên vang lên một tiếng vù vù. Chỉ trong chốc lát, Lam Hiên Vũ liền cảm thấy toàn thân kịch liệt run rẩy, một cỗ khí tức bắn ra từ trong ngực hắn. Gần như chỉ trong phút chốc, vòng xoáy huyết mạch liền lập tức bạo động, huyết mạch gợn sóng vô cùng mãnh liệt xuất hiện, khiến cho Lam Hiên Vũ có một loại cảm giác nóng bỏng toàn thân.

Hắn vừa ngưng thần nội thị liền lập tức phát hiện, vòng xoáy huyết mạch trong lồng ngực mình đột nhiên ngừng xoay tròn, hoàn toàn ngưng kết ở nơi đó. Ngay sau đó, những điểm vàng bạc đột nhiên bắt đầu tách rời khỏi nhau, dọc theo kinh mạch hai bên của mình mà đi, hai lòng bàn tay của hắn đồng thời tê rần, mỗi bên lại lập tức phóng ra một nhánh Lam Ngân Thảo. Điều làm Lam Hiên Vũ khiếp sợ bắt đầu hiện ra, lúc này Lam Ngân thảo đã không còn màu xanh lam nguyên bản, mà đó là màu vàng cùng màu bạc. Hoàn toàn khác biệt với Lam Ngân Thảo màu lam mang hoa văn hai màu kim ngân lúc trước, lúc này chúng nó đã biến thành Lam Ngân Thảo hai màu kim ngân, phía trên thân mang theo những hoa văn màu lam.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau