CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 281 - Chương 285

Chương 281: Song Đầu Viên Hầu Vương

Dịch: Đức Thành

Tiếng gầm kinh khủng gây ảnh hưởng trực tiếp tới tốc độ chạy của đám người Lam Hiên Vũ. Tinh thần lực mạnh như vậy, chỉ đơn giản là mấy tiếng rống giận mà lại có thể đáng sợ như thế. Cuối cùng nó là loại quái thú như thế nào vậy?

Rất nhanh bọn hắn liền biết, bởi vì trên bầu trời đột nhiên trở nên tối đen. Bọn hắn vô thức mà ngẩng đầu nhìn lên, thứ thấy được là một đôi cánh khổng lồ đang dang rộng, một đạo thân ảnh khổng lồ. Đó là một con quái thú trông như viên hầu. Nó cũng có hai cái đầu, nhưng điểm khác đám trước đó là sau lưng nó có một đôi cánh lớn.

Đám song đầu viên hầu lúc trước chỉ cao chừng hai mét, nhưng con trước mắt này lại cao quá bốn mét, hai cánh sau lưng dang rộng, lập loè hai luồng sáng màu tím cùng màu lam, dường như có thể trực tiếp hấp thu lực lượng từ hai vầng mặt trời Tử Dương cùng Lam Dương. Hai cái đầu với bốn con mắt, mỗi đầu đều lóe một màu lam hoặc tím riêng biệt, răng nanh dữ tợn nhô ra từ miệng, dưới ngực có một khỏa tinh hạch hình thoi. Tinh hạch một nửa là màu lam, một nửa màu tím, óng ánh sáng tỏa quang mang chói mắt.

Không cần hỏi thì tất cả mọi người cũng đều hiểu rõ, con song đầu viên hầu này chính là cường giả trong nhất mạch song đầu viên hầu, mà thực lực lại càng tuyệt đối mạnh hơn cấp bậc quái thú thủ lĩnh. Đây mới chỉ là ven rừng thôi mà! Làm sao lại trêu chọc vào thứ khủng bố như vậy chứ? Lam Hiên Vũ đã hiểu rõ hoàn toàn, có lẽ thứ kinh khủng này có thể cảm nhận trực tiếp được khí tức của đám song đầu viên hầu lúc trước, cho nên hiện tại nó mới có thể mò tới đây.

Trong một cái chớp mắt này, Lam Hiên Vũ đã hối hận cực độ. Hắn còn quá chủ quan. Bởi vì những quái thú bọn hắn gặp lúc trước đều yếu hơn mình, do đó nên hắn đã quên mất tập tính của chúng. Chỉ cần có quái thú tử vong thì nhất định con cầm đầu của chúng sẽ tìm tới. Tại khu vực đồi núi trước đó là như thế, tại rừng rậm này cũng vẫn là như thế. Nhưng giờ có hối hận cũng chẳng còn chút ý nghĩa nào, cường địch đã tới, hơn nữa còn là một cường địch biết bay, muốn chạy trốn thật sự là quá khó.

"Tập trung!" Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng, hắn mang theo Tiền Lỗi cùng Lưu Phong cấp tốc phóng tới phía Băng Thiên Lương. Có thể sống sót hay không thì hắn cũng không biết. Nhưng ở thời điểm này, phân tán sẽ chỉ mang đến hậu quả chết nhanh hơn.

"Huy Huy, công kích, kiềm chế." Lam Hiên Vũ quát to một tiếng: "Lam Mộng Cầm, quấy nhiễu nó, hạ nó xuống."

Không hề nghi ngờ, con Song Đầu Viên Hầu Vương này là loại am hiểu công kích từ xa, một kích tinh thần kinh khủng lúc trước đã hiển hiện điểm này một cách rõ ràng. Không thể nghi ngờ, nếu cứ để nó trên không trung sẽ là tình huống nguy hiểm nhất.

Song Đầu Viên Hầu Vương đột nhiên nhịp động hai cánh, một vệt sáng xanh cùng một vệt tím giáng xuống từ hai cánh khổng lồ của nó. Hai đường công kích như cái quạt chém thẳng đến Lam Mộng Cầm đang bay trên không trung.

Bông tuyết dưới chân Lam Mộng Cầm bỗng nhiên thu lại, nàng mang theo Đống Thiên Thu trực tiếp lao xuống từ trên trời. Hai đạo quang mang quét qua đỉnh đầu Lam Mộng Cầm ngay một nháy mắt sau đó, dọa nàng sợ đến dựng người. Nếu bị thứ kinh khủng này quét trúng, chỉ sợ nàng và Đống Thiên Thu sẽ phải trực tiếp bỏ mạng.

Đúng lúc này, một tiếng hét dài vang lên. Lam Hiên Vũ thả Lưu Phong cùng Tiền Lỗi xuống mặt đất, vừa quay người liền chạy như điên tới một phương hướng khác, đồng thời đưa tay bắn ra một cây băng nhũ lên không trung. Mẩu băng nhũ phóng thẳng đến phía Song Đầu Viên Hầu Vương. Lúc này Song Đầu Viên Hầu Vương còn cách mặt đất tới trăm mét, rõ ràng mẩu bánh nhũ này của Lam Hiên Vũ không đủ để bay đến độ cao đó. Nhưng khi băng nhũ bay đến cách nó chừng ba mươi mét, phần đuôi đột nhiên nổ tung, sinh ra tầng động lực lần hai, trực tiếp bay tới trước người Song Đầu Viên Hầu Vương.

(LĐT: cái quái gì mà nghe như bắn tên lửa vệ tinh vậy trời (°▽°)/ Mặc dù khi nó đến trước người song đầu viên Hầu Vương thì đã sắp hỏng, vừa mới đụng liền phá toái, nhưng chỉ cần như vậy cũng đủ hấp dẫn sự chú ý của nó. Chùm sáng vốn sắp quét về phía Lam Mộng Cầm lại đột ngột chuyển hướng, quét ngang tới Lam Hiên Vũ bên này.

Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên, một mũi tên màu xanh sẫm phóng tới. Song Đầu Viên Hầu Vương vung cánh tay phải, lập tức đánh vỡ mũi tên kia, nhưng một đoàn lục quang cũng đã bao phủ lấy thân thể nó. Chính là hồn kỹ thứ hai của Nguyên Ân Huy Huy: Độc Linh Phệ Hồn.

Đệ nhị Hồn kỹ này không chỉ đơn giản là bao phủ đối phương vào bên trong, mà nó còn bao gồm độc tố ăn mòn cả tinh thần lực. Dưới sự phụ trợ của hồn kỹ thứ nhất Thần Linh Ngưng Thần, mũi tên bắn tới Song Đầu Viên Hầu Vương một cách vô cùng tinh chuẩn.

Không thể nghi ngờ, lần công kích này đã chọc giận Song Đầu Viên Hầu Vương. Nhưng nó lại vẫn không thay đổi mục tiêu, hai đạo cường quang vẫn chém thẳng đến Lam Hiên Vũ. Lam Hiên Vũ đột ngột tăng tốc, trước đó hắn đã quyết định hướng đi rõ ràng, bất chợt lách người vào trong rừng cây.

Dưới công kích khủng bố của song đầu viên hầu vương, một mảng thực vật lập tức khô héo trên phạm vi lớn. Mà Lam Hiên Vũ vẫn nương theo một bộ pháp quỷ mị mà xông về phía trước như bay, không ngừng thay đổi hướng đi, cố gắng thoát khỏi công kích “đòi mạng” kia.

Lam Mộng Cầm hướng xuống mặt đất, bông tuyết dưới chân lại cuộn bay lên để làm chậm thế rơi.

Nàng đặt Đống Thiên Thu xuống mặt đất, sau khi nhìn thoáng qua hướng chạy của Lam Hiên Vũ, Lam Mộng Cầm lập tức khoanh chân ngồi xuống, Ngọc Hoàng Cầm lại một lần nữa xuất hiện với bốn cái hồn hoàn vạn năm. Hai tay khẽ phất qua dây đàn, tiếng đàn chói tai lại một lần nữa vang lên, ngay cả Đống Thiên Thu đang hôn mê phía sau cũng phải khẽ giật giật. Đệ nhất Hồn Hoàn lóe sáng, nàng ngẩng đầu nhìn lên không trung, trong đôi mắt đẹp có ánh bạc lóe lên. Song Đầu Viên Hầu Vương đang đuổi giết Lam Hiên Vũ lại đột nhiên vâng ngắc thân thể, những chùm sáng bắn ra từ cánh cũng lập tức ngừng lại, sau đó Song Đầu Viên Hầu Vương lập tức giáng xuống từ trên trời.

Xong rồi! Tiếng đàn quấy rối mạnh mẽ của Lam Mộng Cầm, vậy mà ngay cả quái thú mạnh mẽ như Song Đầu Viên Hầu Vương cũng phải rơi thụp xuống đất như vậy. Chỉ cần nó không ở trên không trung thì mọi người liền có một chút hi vọng sống.

Nguyên Ân Huy Huy nhíu chặt lông mày, từng nhánh tên bắn đuổi theo Song Đầu Viên Hầu Vương. Thứ hắn dùng mới chỉ là hồn kỹ thứ nhất và thứ hai. Thân thể Song Đầu Viên Hầu Vương đã bị sương độc xâm nhiễm. Nhưng rất nhanh viên tinh hạch trước ngực nó đã phóng quang mang tràn đầy, khiến mặt ngoài thân thể nó có thêm một tầng phòng ngự vòng bảo hộ.

Hồn Hoàn thứ ba lấp lánh, một đạo ánh lửa phóng lên tận trời cao, đệ tam Hồn kỹ: Hỏa Linh Mệnh Khắc!

Nhiệt độ nóng bỏng kéo dài, nổ tung, đây đều là năng lực kèm theo của Hỏa Linh Mệnh Khắc. Càng quan trọng hơn là...

"Oành —— "

Ngay khi mũi tên lửa bắn chính xác vào thân thể Song Đầu Viên Hầu Vương, tất cả màn độc chung quanh nó đều bị đốt bùng lên trong tích tắc, nổ ra ánh lửa đầy trời. Song Đầu Viên Hầu Vương nổi giận gầm lên một tiếng, tầng bảo hộ trên người nó đã không thể ngăn hoàn toàn công kích, thân thể nó lập tức bốc cháy.

Lam Mộng Cầm kinh ngạc nhìn Nguyên Ân Huy Huy, màn sương độc đó còn có thể bùng cháy? Khó trách hắn lúc trước hắn luôn dùng độc tiễn, không chỉ là dùng sương độc ăn mòn, hẳn là vì muốn chuẩn bị cho một kích này? Nàng không biết một điều, sau khi bùng cháy, màn sương độc sẽ nương theo lấy hỏa diễm mà biến thành hỏa độc mãnh liệt hơn, xâm lấn vào trong cơ thể đối phương. Đây cũng là nguyên nhân làm Song Đầu Viên Hầu Vương nổi giận.

Hai cánh sau lưng Song Đầu Viên Hầu Vương lại một lần nữa bắn ra hai chùm sáng lớn. Mục tiêu công kích lần này tất nhiên đã biến thành Nguyên Ân Huy Huy. Song Đầu Viên Hầu Vương ầm ầm rơi xuống đất, hào quang quét về phía Nguyên Ân Huy Huy, chính nó lại sải bước lao đến hướng Lam Mộng Cầm bên này.

Lúc này Băng Thiên Lương đã buông Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên xuống đất, không chút do dự mà xông về phía Song Đầu Viên Hầu Vương.

Sau đó Lam Mộng Cầm cùng Nguyên Ân Huy Huy liền thấy một màn rung động, trên người Băng Thiên Lương phát sáng đồng loạt cả bốn hồn hoàn. Không hề nghi ngờ, bọn hắn có thể trở thành nhân tài ưu tú của thế hệ này, tất nhiên mỗi người đều có con át chủ bài của bản thân. Trong một cái chớp mắt này, Băng Thiên Lương đã không giữ lại chút nào mà lật ra con át chủ bài đó. Bởi vì hắn biết rõ, nếu không thể hạ gục địch nhân trước mắt thì ngay cả khả năng chạy trốn bọn hắn cũng không có. Chỉ liều mạng mới có thể tạo ra cơ hội cho đồng bạn.

Chương 282: Bùng nổ chồng chất

Dịch: Đức Thành

Giờ này khắc này Băng Thiên Lương đã hoàn toàn hóa thành lôi điện bùng nổ, trong nháy mắt hắn liền vọt tới trước người Song Đầu Viên Hầu Vương. Tại sau lưng của hắn, một vệt bóng mờ nổi lên, đó là chính là Ma Khôi.

Song Đầu Viên Hầu Vương cảm giác được có kẻ địch xông lại, chùm sáng từ cánh liền quét tới hướng Băng Thiên Lương. Nhưng một màn quỷ dị xuất hiện. Một chớp mắt tiếp theo, khi Ma Khôi xuất hiện lần nữa thì nó đã bay lên trời, hóa thành điện quang mà bắn ra. Khi hai chùm sáng đó quét tới thì Băng Thiên Lương cũng biến mất theo, phảng phất như trên người Ma Khôi có một lực hấp dẫn cực lớn đang hút lấy Băng Thiên Lương.  Chỉ nháy mắt sau hắn đã đến bên người Ma Khôi, cũng chính là hướng chếch phía trên sau lưng của Song Đầu Viên Hầu Vương, mà nơi đó chính là góc chết trong tầm mắt của nó.

Băng Thiên Lương làm ra một cái ôm trước người, Ma Khôi phía sau hóa thành một đạo điện quang mà tràn vào trong ngực của hắn. Ngay một chớp mắt sau, toàn thân hắn ngưng tụ điện quang màu lam tím, lại một chớp mắt, cả người hắn biến mất hoàn toàn. Một cột lôi đình màu lam tím to lớn ngang tàng xuất hiện, lập tức đánh lên thân thể Song Đầu Viên Hầu Vương.

Lực bộc phát thật mạnh! Trong nháy mắt này, vô luận là Nguyên Ân Huy Huy hay Lam Mộng Cầm, ai cũng không khỏi rung động tinh thần. Băng Thiên Lương là tứ hoàn hồn tông, nhưng hắn cũng không có song sinh võ hồn. Do đó nên thực chất Lam Mộng Cầm vẫn luôn cảm thấy hắn không quá mạnh. Nhưng lúc này, kỹ xảo của Băng Thiên Lương đã làm nàng không thể không khâm phục.

Hồn kỹ chồng chất! Chính là bốn cái hồn kĩ chồng chất đó! Đây đã là một loại hồn kỹ tự sáng tạo. Nói theo một ý nghĩa nào đó, loại hồn kỹ chồng chất xảo diệu này đã không kém hơn võ hồn dung hợp kỹ. Dùng một cái võ hồn lại có thể thể hiện ra lực bộc phát khủng bố như thế. Quả thực cái danh đệ nhất Thiên La của Băng Thiên Lương là thực chí danh quy.

"Oành ——" Cột lôi đình khổng lồ đánh xuống, hung hăng oanh tạc lên người Song Đầu Viên Hầu Vương, đánh nó ngã nhào ra ngoài, công kích vốn đang quét tới Nguyên Ân Huy Huy lập tức biến mất, bản thân nó cũng không thể tiếp tục phóng tới phía Lam Mộng Cầm. Sau lưng Song Đầu Viên Hầu Vương lập tức xuất hiện một mảng lớn cháy đen, phiến cánh màu lam bên trái đã bị đánh nát một phần ba.

Đây mới là công kích kinh khủng chân chính của Băng Thiên Lương. Tiền Lỗi phía xa thấy cảnh này mà không khỏi âm thầm líu lưỡi. Lúc trước, nếu không phải Lam Hiên Vũ dụng kế thì rất có thể Băng Thiên Lương sẽ bộc phát ra công kích khủng bố này, mà một kích này đánh tới, chỉ sợ tất cả bọn họ đều sẽ bị miểu sát trong tích tắc. Cái tên này thật mạnh a!

Thời điểm Băng Thiên Lương công kích Song Đầu Viên Hầu Vương thì Tiền Lỗi cũng không có nhàn rỗi. Hắn đứng trước người Lưu Phong nhìn từng màn trên trên chiến trường, cảm nhận được đồng bạn lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm tính mạng, một cái chớp mắt này đã làm hắn máu nóng sôi trào.
Từ lúc tới đây bắt đầu chiến đấu, hắn vẫn luôn cảm thấy mình khá thừa thãi, căn bản không có bất cứ tác dụng gì. Chỉ một trận duy nhất có Thúy Ma điểu bùng nổ mới giúp hắn vãn hồi một chút mặt mũi. Nhưng trên thực tế thì bản thân hắn lại không tiêu hao bất cứ điểm gì, sự cống hiến cho đoàn đội đã ít càng thêm ít. Nhưng hắn lại vẫn có một phần chiến lợi phẩm như mọi người. Hắn thật sự không muốn thế này, hắn cũng muốn trở thành một một người hữu dụng, muốn tới trả giá vì toàn bộ đoàn đội!

Trong chớp nhoáng này, Tiền Lỗi bạo phát. Dưới tình huống không có Lam Hiên Vũ phụ trợ, hắn ném ra Triệu Hoán Kim Tiền trong tay mình. Trong chớp mắt này, hai con ngươi của hắn lập tức biến thành hình dáng đồng tiền, toàn bộ thân thể đều trở nên run lẩy bẩy vì tinh thần lực phát ra quá ồ ạt.

Không có Hiên Vũ phụ trợ, chẳng lẽ ta thật sự chỉ là một gã phế vật thôi sao? Không! Ta không muốn làm gã phế vật. Ta cũng có thể là cường giả, ta có võ hồn độc nhất vô nhị, ta nhất định có thể... Nội tâm của hắn đang gầm thét, trước người xuất hiện Triệu Hoán Chi Môn, Tiền Lỗi hoàn toàn không màng tiêu hao mà liều mạng rót tinh thần lực của mình vào Triệu Hoán Chi Môn.

Nếu tinh thần lực của hắn là một trăm, dưới tình huống bình thường thi triển một lần Triệu Hoán Chi Môn sẽ tiêu hao chừng hai mươi. Hắn chưa bao giờ có cảm giác như hiện tại, giờ này khắc này hắn chỉ muốn làm cho mình triệu hoán trở lên tốt hơn một chút, trở nên có ích hơn một chút, có thể trợ giúp đồng bạn ngăn cản cường địch. Cho nên hắn đã không giữ lại chút nào, rót tất cả tinh thần lực vào trong đó, căn bản không thèm để ý tới việc mình có chịu được hay không.

Trước mắt hắn biến thành từng đợt màu đen, Triệu Hoán Chi Môn trở nên hết sức rõ ràng, từng đạo quang mang mãnh liệt nở rộ quanh Triệu Hoán Chi Môn. Bình thường triệu hoán hắn đều quá ỷ lại Lam Hiên Vũ. Mà giờ này khắc này, khi hắn trút toàn bộ tinh thần lực vào trong đó, bây giờ hắn mới cảm nhận được từng thanh âm trong Triệu Hoán Chi Môn. Đó là đủ loại tiếng vang, đó là vô số thanh âm đang vang vọng, đó là từng đạo tinh thần liên hệ. Trước mắt Tiền Lỗi không ngừng thoáng hiện một vài hình ảnh.

Lam Hiên Vũ dùng kim văn Lam Ngân thảo luôn có thể giúp hắn dẫn tới hồn thú loài rồng, căn bản hắn không cần phải làm bất cứ thứ gì. Mà trong một cái chớp mắt này, hắn đột nhiên cảm giác được, phần việc tiếp dẫn này phải do chính mình tự tạo ra mới đúng. Tu vi tăng lên tới nhị hoàn, bản thân mình đã có khả năng tiếp nhận lực hấp dẫn này. Từ nơi sâu xa, hắn cảm thụ được những khí tức cường đại đủ để giúp hắn ứng đối tình cảnh gian nan trước mắt này, nhưng hắn phát hiện, căn bản là mình không có cách nào liên hệ với những khí tức kia. Vì không liên lạc đủ chặt chẽ hay vì mình quá yếu ớt? Không! ta không thể nhỏ yếu, ta cũng phải trở thành sự trợ lực cho đoàn đội.

Tiền Lỗi phun một ngụm máu tươi vào Triệu Hoán Chi Môn. Lập tức, hắn chỉ cảm thấy đầu óc của mình đột nhiên trở nên tỉnh táo trước nay chưa có, dường như mọi thứ vẫn hạn chế hắn bấy lâu nay đều bất chợt ầm ầm phá toái.

Những tia liên hệ như có như không bỗng nhiên trở lên rõ ràng, Tiền Lỗi đột nhiên hét lớn một tiếng: "Chính là ngươi!"

Triệu Hoán Chi Môn lóe sáng, một đạo thân ảnh to con vọt ra. Trong nháy mắt nó xuất hiện, Tiền Lỗi đặt mông ngã ngồi xuống mặt đất, nhưng trên mặt hắn lại tràn đầy nụ cười. Thật sự là phải liều mạng mới có thể đi tới bước này! Giờ khắc này, rốt cuộc tinh thần lực của hắn cũng đột phá năm trăm điểm, tiến vào Linh Hải cảnh!

Thứ được hắn triệu hoán ra chính là một con gấu lớn màu nâu nhạt với hình thể cường tráng. Con gấu này thân cao quá ba mét. Bất cứ hồn sư nào cũng chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra, đây là Đại Địa Chi Hùng ngàn năm, một loại hồn thú không có quá nhiều thủ đoạn công kích nhưng lại da dày thịt béo, lực phòng ngự mạnh vô cùng. Tu vi đến ngàn năm thì năng lực thiên phú của bản thân nó sẽ tự thức tỉnh, có được năng lực khống chế trọng lực.

Tròn tiếng gầm gừ, Đại Địa Chi Hùng vọt tới phía Song Đầu Viên Hầu Vương vừa mới bị Băng Thiên Lương một kích đánh bay.

Trong đoàn đội này của Lam Hiên Vũ, những năng lực mạnh mẽ đều tại phương diện công kích. Vô luận là Băng Thiên Lương, Đống Thiên Thu, Lam Mộng Cầm hay chính bản thân Lam Hiên Vũ, tất cả đều không am hiểu phòng ngự. Không thể nghi ngờ, lúc này Tiền Lỗi đã triệu hoán ra thứ thích hợp nhất cho trạng thái trước mắt của đoàn đội.

Đồng thời với lúc Tiền Lỗi triệu hoán Đại Địa Chi Hùng, hai cái hồn hoàn màu đen trên người Lam Mộng Cầm cũng lóe sáng. Tiếng đàn thay đổi, âm thanh chói tai lúc trước đột nhiên biến mất, những tiếng đàn như nước chảy vang ra, mọi thứ chung quanh đều trở nên tĩnh mịch. Mỗi người đều cảm thấy tâm tình xao động như được xoa dịu, có một loại cảm giác tĩnh tâm ngưng thần. Đệ nhị Hồn kỹ, Thanh Bình Nhạc, có thể lập tức gây suy yếu chiến ý của kẻ địch, khóa chặt tất cả những công kích phương diện tinh thần. Tác dụng của Thanh Bình Nhạc này trên chiến trường là cực kỳ to lớn, bởi vì nó sinh ra ảnh hưởng đối với cả một quần thể. Mà một khi kẻ địch đã không có chiến ý, vậy sẽ rất khó có thể phát huy ra toàn lực, sức chiến đấu sẽ bị suy yếu ít nhất hai mươi phần trăm. Nhất là những người có năng lực chiến đấu phải dựa vào khí thế thì lại càng bị ảnh hưởng mạnh.

Chương 283: Đối thủ cường đại

Dịch: Đức Thành

Giờ này khắc này, Lam Mộng Cầm không chỉ phải gây suy yếu chiến ý của Song Đầu Viên Hầu Vương, còn phải khóa cản tinh thần công kích của nó. Một kích tinh thần lúc trước thật sự là quá mạnh, trực tiếp làm rất nhiều người rơi vào trạng thái hôn mê. Nếu lại để cho nó đánh thêm một kích như vậy, chỉ sợ tất cả mọi người ở đây đều khó mà ngăn cản. Cho nên thời khắc này lại càng không thể thiếu Thanh Bình Nhạc.

Hẳn là một kích tinh thần lúc trước của Song Đầu Viên Hầu Vương đã mượn trợ lực lượng của hai vầng mặt trời Lam Tử Dương, lúc này Lam Mộng Cầm khóa cản phương diện công kích tinh thần của nó, cũng đồng thời làm nó bị hạn chế đi những thủ đoạn công kích.

Trong cả đoàn đội thì cũng chỉ có ba người đạt tinh thần lực đến Linh Hải cảnh, đó là Lam Hiên Vũ, Lam Mộng Cầm cùng Nguyên Ân Huy Huy, nhưng bọn hắn cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản công kích tinh thần của Song Đầu Viên Hầu Vương. Hiện tại có khả năng được thêm Tiền Lỗi. Nhưng cũng không thể nghi ngờ, tinh thần lực của bọn hắn yếu hơn Song Đầu Viên Hầu Vương rất nhiều. Lúc này khóa cản tinh thần công kích của nó chính là lựa chọn tốt nhất.

Tác dụng của Thanh Bình Nhạc lên thân thể đồng đội chính là giúp bình phục tâm tình, ổn định cảm xúc, tăng tốc độ khôi phục tinh thần lực. Một Hồn kỹ trên chiến trường có thể làm suy yếu kẻ địch, tăng phúc phe mình, không hổ là Hồn kỹ vạn năm, một hồn kỹ loại phụ trợ cực kỳ cường đại.

Lúc này Nguyên Ân Huy Huy đã một lần nữa kéo căng Tử Tinh Linh Cung trong tay, hồn hoàn thứ năm lóe sáng, hai con mắt của hắn lập lòe điện quang. Hắn đứng trên một tảng đá lớn nhô giữa sườn núi, có thấy một cách rõ ràng, từng đạo tia điện trong không khí đang gọi tụ về phía hắn. Lôi Linh chiến cổ, súc thế!

Từng tiếng nổ vang trầm thấp quanh quẩn bên thân thể hắn như tiếng trống trận gõ vang, không chỉ làm tăng khí thế bản thân, còn có thể làm tăng khí thế của đồng đội. Đúng lúc này, Song Đầu Viên Hầu Vương lổm ngổm bò dậy, nó có chút hốt hoảng, sau khi bị Thanh Bình Nhạc gây ảnh hưởng, tinh thần của nó đá có chút uể oải. Nhưng trạng thái này chỉ kéo dài trong nháy mắt, nó đột nhiên ngẩng đầu lên, hai cái đầu đồng thời phát ra ánh mắt sắc lạnh cùng tiếng gầm the thé.

Lập tức, cả hai vầng Tử Dương cùng Lam Dương đều đồng thời biến mờ đi. Dùng thân thể Song Đầu Viên Hầu Vương làm trung tâm, một tầng sóng âm kinh khủng khuếch tán ra phía ngoài. Đứng mũi chịu sào chính là Đại Địa Chi Hùng, dưới tầng sóng âm đó, vậy mà Đại Địa Chi Hùng với lực phòng ngự cực mạnh lại bị chấn động đất quay cuồng một hồi.

Phía xa xa, trước người Lam Mộng Cầm sáng lên từng tầng hào quang màu trắng, đó là sóng âm do Thanh Bình Nhạc ngưng tụ thành, nhưng đợt sóng hào quang này lại chỉ kéo dài trong nháy mắt liền phá toái, Lam Mộng Cầm kêu lên một tiếng đau đớn, phun ra một ngụm máu tươi. Lôi Linh chiến cổ dừng lại, trong tiếng rên rỉ, Nguyên Ân Huy Huy suýt nữa ngã lộn nhào xuống khỏi tảng đá, khí thế đã bị suy yếu rất nhiều.

Song Đầu Viên Hầu Vương nhún người nhảy lên, nó không nhào về phía Đại Địa Chi Hùng gần đó, mà lại đột nhiên quay người, đánh thẳng đến Băng Thiên Lương vừa bị sóng âm chấn ngất ngay phía sau.

Đúng lúc này, một nhánh ngân văn Lam Ngân thảo lặng yên không một tiếng động quấn quanh mà lên, Băng Thiên Lương bị giật bay ngược trở về, công kích của Song Đầu Viên Hầu Vương lập tức rơi vào khoảng không. Một bóng người theo đó mà lao ra, chỉ trong nháy mắt đã nhào về phía Song Đầu Viên Hầu Vương.

"Lam Hiên Vũ!" Lam Mộng Cầm nhịn không được kêu lên một tiếng, có thế nào nàng cũng không nghĩ tới, ở thời điểm này Lam Hiên Vũ lại xông lên liều mạng với Song Đầu Viên Hầu Vương. Đây chính là một tồn tại vượt qua cả hồn thú vạn năm thông thường! Ai cũng có thể cảm nhận được cường độ năng lượng trên người nó đáng sợ đến cỡ nào.

Lam Hiên Vũ ngang tàng nhào ra, đúng là vô cùng đột nhiên, trên người hắn mơ hồ sáng lên kim sắc quang mang. Tiếng long ngâm trầm thấp vang lên, một đoàn bóng mờ màu vàng lan tràn ra theo nắm đấm của hắn.

Song Đầu Viên Hầu Vương đột nhiên đập mạnh tay trái, ánh sáng lam chói mắt ngưng tụ thành một trảo năng lượng thể giữa không trung.

Huyết mạch Lam Hiên Vũ có cường hãn thế nào thì hắn cũng chỉ là nhị hoàn, làm sao có thể chống lại song đầu Viên hầu vương này chứ?

Nhưng đúng lúc này, một con khỉ nhỏ màu vàng lặng yên không một tiếng động xuất hiện trên vai Lam Hiên Vũ. Ánh mắt con khỉ bất chợt sáng lên kim quang lấp lánh. Thực lực mạnh như Song Đầu Viên Hầu Vương cũng không nhịn được sửng sốt một chút, trảo năng lượng đang đánh ra cũng bị chậm mất một nhịp.

Đoàn bóng mờ được Lam Hiên Vũ phóng ra đột nhiên rẽ ngoặt, đụng vào khuỷu tay Song Đầu Viên Hầu Vương, trảo năng lượng nó đang đánh lập tức bị lệch sang bên cạnh. Cùng lúc đó, Lam Hiên Vũ bắn người mà lên, chân phải dẫm lên đầu gối Song Đầu Viên Hầu Vương, cả người đột nhiên bắn đến trước đầu bên trái của nó, tay phải nhô ra, bàn tay lập tức được một tầng vảy màu vàng kim bao trùm, hắn chộp hằng tới con mắt trên đầu này của Song Đầu Viên Hầu Vương.
Lần biến hóa này thật sự là quá nhanh, mặc dù Song Đầu Viên Hầu Vương rất mạnh, nhưng trong nháy mắt nó hốt hoảng đã cho Lam Hiên Vũ một cơ hội.

Một tầng hào quang màu xanh lam tuôn ra từ chiếc đầu màu lam của Song Đầu Viên Hầu Vương, tạo thành một tầng bảo vệ lấy khuôn mặt nó. Thế nhưng trong một cái chớp mắt này, một màn quỷ dị đột nhiên xuất hiện. Trên mỗi ngón Kim Long trảo của Lam Hiên Vũ đều mơ hồ lập loè ánh sáng màu đen, mạnh mẽ phá tan tầng phòng ngự mà xẹt qua mặt Song Đầu Viên Hầu Vương.

"Phốc ——" Một dòng huyết dịch màu lam tràn ra, một con mắt của Song Đầu Viên Hầu Vương đã bị hắn cào nát. Dù nó là vương giả của bộ tộc này thì cũng không cải biến được vấn đề lực phòng ngự khá yếu. Trong tiếng kêu gào thê thảm, Song Đầu Viên Hầu Vương nổi điên, một tầng quang mang kinh khủng màu xanh lam bắn ra từ nửa người trên của nó.

Sau một kích thành công, Lam Hiên Vũ đạp mạnh chân phải vào trước ngực nó, cả người lật ngược mà ra. Cùng lúc đó, một đoàn quang mang nổ tung ngay dưới chân hắn, lại tạm thời cản trở sự trùng kích của tầng quang mang màu xanh lam kia.

Mà điểm nổ đó là hai màu lam đỏ, là băng cùng hỏa kết hợp, cũng chính là va chạm giữa băng và hỏa. Dưới đợt nổ tung, Lam Hiên Vũ lộn ngược mà ra, tay phải bắn ra kim văn Lam Ngân thảo, quấn quanh lên cổ Đại Địa Chi Hùng vừa vươn mình bò dậy cách đó không xa, hắn đột nhiên kéo một phát, tăng nhanh tốc độ của mình. Sau khi bị kim văn Lam Ngân thảo quấn quanh, ánh vàng trên thân thể Đại Địa Chi Hùng bất chợt đại phóng, khí thế tăng vọt, cuồng hống một tiếng liền nhào về phía trước. Lam Hiên Vũ linh xảo lách mình tới sau lưng Đại Địa Chi Hùng.

"Oành ——" Cả tầng quang mang màu lam kinh khủng đó đã đánh lên thân thể Đại Địa Chi Hùng.

Cho dù đã được kim văn Lam Ngân thảo phụ trợ,  nhưng một kích này vẫn làm Đại Địa Chi Hùng bị đánh bay ra ngoài tới mấy chục mét, Lam Hiên Vũ đứng ngay sau nó cũng không ngoại lệ. Nhưng Lam Hiên Vũ vẫn mượn nhờ thân thể Đại Địa Chi Hùng mà né được một kích trí mạng.

Một con mắt trên cái đầu màu lam của Song Đầu Viên Hầu Vương đã bị mù hoàn toàn, huyết dịch không ngừng tuôn ra, từng trận đau khổ kịch liệt cũng làm cho nó lâm vào trạng thái điên cuồng. Tác dụng lớn nhất trong một kích đó của Lam Hiên Vũ cũng không phải đánh nó trọng thương, mà là kiềm chế nó.

Trong nháy mắt Lam Hiên Vũ nhào ra đó, đệ tứ hồn hoàn Ngọc Hoàng Cầm của Lam Mộng Cầm cũng lập tức phát sáng lên, đầu phượng trrên thân Ngọc Hoàng Cầm đột nhiên mở ra hai mắt như sống lại, sau đó liền phóng lên tận trời cao. Đệ tứ Hồn kỹ, Ngọc Hoàng Hàng Lâm*. Đây là công kích cường đại nhất của Lam Mộng Cầm, nhưng vấn đề lớn nhất của hồn kỹ này là phải cần sáu giây mới có thể phóng xuất ra.

(LĐT: ngọc hoàng ở đây vẫn là phượng hoàng)

Trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, Song Đầu Viên Hầu Vương am hiểu công kích tinh thần, bất cứ lúc nào nó cũng có thể cắt ngang công kích của nàng, cho nên lúc trước nàng mới không dùng tới  Hồn kỹ này. Thời điểm thấy Lam Hiên Vũ xông lên, mặc dù nàng cũng không biết Lam Hiên Vũ có thể tranh thủ cho mình đủ thời gian hay không. Nhưng nàng biết mình đã không thể đợi thêm nữa, rất có thể đó chính là cơ hội duy nhất. Ngọc hoàng thăng thiên, hai cánh sải ra, thân thể hư ảo bắt đầu trở nên rõ ràng. Ngay lúc này, một bóng người chậm rãi nổi lên từ sau lưng Lam Mộng Cầm. Đó là một đạo thân ảnh trắng nõn, từng tia quang mang mềm mại như dây lụa trắng bay lượn quanh thân thể. Nhiệt độ chung quanh cấp tốc giảm xuống, Băng Tuyết buông xuống.

Chương 284: Băng Hoàng Chi Vũ

Dịch: Đức Thành

Hồn kỹ thứ ba của võ hồn Băng Thiên Tuyết Nữ. Tuyết Nữ Hàng Lâm.

Tuyết Nữ giang hai cánh tay, hóa thành một đạo quang ảnh màu trắng bay về phía ngọc hoàng trên không. Trong quá trình phi hành, tầng quang mang bạch sắc vốn có của bản thân Tuyết Nữ bắt đầu thu lại, cuối cùng hóa thành một quang cầu trắng to lớn. Quả cầu ánh sáng đuổi theo ngọc hoàng đang bay lượn. Ngay sau đó, toàn thân ngọc hoàng lập tức được bao trùm lên một tầng màu băng lam, hình thể của nó lập tức lớn gấp ba lúc trước, hai cánh sải rộng ra mà hòa mình với sương tuyết.

Băng Thiên Tuyết Nữ Hoàng Cầm, Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ: Băng Hoàng Chi Vũ.

Băng Hoàng to lớn vạch phá bầu trời, tiếng vù vù to rõ tràn ngập đất trời, trong phạm vi vài trăm mét lập tức hóa thành thế giới băng tuyết. Ngay cả Song Đầu Viên Hầu Vương đang điên cuồng cũng không thể không từ bỏ truy kích Lam Hiên Vũ, ngẩng đầu nhìn về phía thân ảnh thánh khiết đang bay về phía mình.

Song Đầu Viên Hầu Vương sải rộng hai tay cùng hai cánh sau lưng, trên bầu trời, Tử Dương cùng Lam Dương đồng thời tỏa sáng hào quang. Nếu đây đang là trạng thái toàn thịnh, vậy nhất định Lam Hiên Vũ sẽ lập tức liên thủ với Đống Thiên Thu để cắt ngang kỹ năng này của nó, nhưng lúc này mọi người đều đã dùng ra gần hết năng lực, thậm chí đa số đã mất sức chiến đấu, vậy làm sao còn có thể ngăn cản được đây?

Song Đầu Viên Hầu Vương bồng bềnh mà lên, hai cánh khổng lồ sau lưng nó chậm rãi nhịp động, Lam Dương cùng Tử Dương đồng thời bắn xuống hai đạo quang mang. Hai bên thân thể Song Đầu Viên Hầu Vương biến thành màu lam cùng màu tím tách biệt. Nó đột nhiên hét lên một tiếng, tầng năng lượng khổng lồ đang hội tụ trên người nó đột nhiên bắn ra, hóa thành một cột sáng xoay tròn khổng lồ hai màu, bắn thẳng đến Băng Hoàng.

"Oành ——" Băng Hoàng trên không lập tức nổ thành vô số Băng Tuyết. Trong nháy mắt Băng Hoàng nổ tung đó, vô số băng nhũ bắn ra mà bao trùm Song Đầu Viên Hầu Vương từ bốn phương tám hướng. Nhưng cột sáng xoáy hai màu kia lại vẫn phóng thẳng tới hướng Lam Mộng Cầm.

Lam Mộng Cầm vừa mới thi triển Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ, lúc này sắc mặt đã tái nhợt, thậm chí ngay cả né tránh nàng cũng không làm được, trong đôi mắt đã toát ra vẻ tuyệt vọng. Nàng có nghĩ thế nào cũng không ra, vậy mà con Song Đầu Viên Hầu Vương này lại mạnh tới như thế, ngay cả Băng Hoàng cũng không thể ngăn cản công kích của nó.

Đúng lúc này, một cột lôi đình to lớn lóe tới, ngang tàng đánh lên cột sáng xoáy hai màu kia.

"Oành ——"
Cột sáng xoáy hai màu đụng phải cột sáng lôi đình, cả hai đều bị bẻ chệch hướng. Ngay lúc này, lại một cột lửa lớn phóng tới mà gia nhập vào vụ nổ đó. Là Lâm Đông Huy ra tay, hắn đã chậm một chút, nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng phát khởi công kích.

"Đi ra! Không ra thì tất cả đều phải chết." Tiền Lỗi liều mạng thôi động hồn hoàn thứ hai của mình, muốn phóng xuất ra Hồn kỹ Phục Khắc. Thời gian Phục Khắc vẫn còn chưa tới, nhưng lúc này hắn cũng không đoái hoài tới việc này, chỉ biết liều mạng nghiền ép tinh thần lực của mình, cố gắng phóng thích đệ nhị Hồn kỹ.

Một nhánh ngân văn Lam Ngân thảo quấn lên eo Lam Mộng Cầm và Đống Thiên Thu bên người nàng. Lam Hiên Vũ giật hai người về, sau đó đột nhiên ôm cả hai vào ngực mình.

Lam Mộng Cầm vừa mới khẽ kêu lên kinh ngạc, nàng cũng cảm giác được thân thể Lam Hiên Vũ đang kịch liệt chấn động, nàng cảm giác được một cách rõ ràng, lúc này cả người hắn đã trở nên nóng bỏng, tầng huyết mạch ba động phóng ra làm thân thể của nàng trở nên ấm áp. Sau đó ba người liền bay nhào tới phía trước, bởi phía sau lưng đã truyền đến một trận sóng xung kích khủng bố. Thân thể Lam Hiên Vũ mơ hồ lập loè kim quang, nhưng hắn vẫn phải phun ra một ngụm máu tươi, mặc dù đã tận lực tránh đi, nhưng vẫn có từng màn “huyết hoa” bắn lên người nàng và Đống Thiên Thu.

Trận sóng năng lượng nổ tung mấy giây, trong tiếng rên rỉ, Lâm Đông Huy đã bị sóng xung kích đánh bay xa, không rõ sống chết. Nguyên Ân Huy Huy trên sườn núi cũng ngã lộn thẳng xuống.

Lam Hiên Vũ cắn chặt hàm răng, nhanh chóng hạ Đống Thiên Thu cùng Lam Mộng Cầm xuống đất, sau đó lập tức lao tới hướng Nguyên Ân Huy Huy. Phóng một nhánh kim văn Lam Ngân thảo quấn chặt lấy Nguyên Ân Huy Huy đang ở trên không, thêm một phát giật mạnh trước khi hắn rơi xuống đất, hóa giải thế rơi, kéo lấy thân thể của hắn mà hạ xuống mặt đất. Lúc này Nguyên Ân Huy Huy đã là mặt như giấy trắng, ngực kịch liệt chập trùng, hai mắt nhắm chặt. Hôn mê bất tỉnh.

Thảm liệt... Đến giờ khắc này, chỉ có thể dùng hai chữ "Thảm liệt" để hình dung một trận chiến này. Lưu Phong hôn mê, Đống Thiên Thu hôn mê, Vũ Thiên hôn mê, Nguyên Ân Huy Huy trọng thương hôn mê, Lam Mộng Cầm tiêu hao quá giới hạn, Băng Thiên Lương cũng tiêu hao quá giới hạn, Tiền Lỗi đã dùng hết hồn kỹ, Lâm Đông Huy trọng thương sống chết không rõ. Lúc này, người còn lại chút sức chiến đấu cũng chỉ có Lam Hiên Vũ. Con Song Đầu Viên Hầu Vương này thật sự là quá mạnh. Hơn nữa nó lại xuất hiện sau khi mọi người vừa trải qua một trận đại chiến, sau khi mọi người đã tiêu hao khá lớn.

Lam Hiên Vũ bỗng nhiên quay người nhìn lại, trong nháy mắt xoay người này, nội tâm của hắn vẫn gấp rút cầu khẩn. Một kích mạnh nhất của Lam Mộng Cầm cùng Nguyên Ân Huy Huy có thể đánh nó bị thương tới mức nào, điểm này chính là thứ quyết định tới việc bọn hắn có thể sống sót hay không.

Sau khi mượn nhờ lực lượng Lam Dương cùng Tử Dương để bùng nổ, Song Đầu Viên Hầu Vương giáng xuống từ trên trời, hung hăng nện xuống mặt đất. Hai cánh sau lưng nó đã thủng trăm ngàn lỗ. Băng Hoàng Chi Vũ đâu phải dễ ngăn cản như vậy? Đó chính là Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ từ hai võ hồn đỉnh cấp!

Luận tổng số hồn lực, nương theo việc có nhiều hồn hoàn vạn năm và song sinh võ hồn, trên thực tế thì hồn lực của Lam Mộng Cầm cũng không kém Nguyên Ân Huy Huy là bao, thậm chí còn có thể mạnh hơn. Nàng đã đánh một kích toàn lực, lại thêm việc Song Đầu Viên Hầu Vương đã nhiều lần bị thương, bản thân nó lại không am hiểu phòng ngự, cho nên một kích đó vẫn làm nó phải trọng thương.

Ngoài hai cánh bị đâm thủng tới trăm ngàn lỗ, những băng nhũ đó còn để lại trên người nó hàng loạt vết thương. Mỗi một cây băng nhũ bắn trúng nó đều lập tức đâm xuyên, sau đó lại bất chợt nổ tung. Lúc này này toàn thân Song Đầu Viên Hầu Vương đã chảy tràn những dòng máu lam tím, ngoại trừ viên tinh hạch ở ngực là vẫn còn lóe sáng như cũ. Những chỗ khác gần như không đâu còn hoàn hảo. Cánh tay trái của nó cũng đã bị liệt phế hoàn toàn vì che chắn cho những con mắt.

Lôi Linh chiến cổ miễn cưỡng chặn lại một kích toàn lực của nó, lúc này nó rơi xuống mặt đất, hai đầu gối quỳ xuống, miễn cưỡng dùng cánh tay phải còn lại chống đỡ lấy thân thể mà thở hồng hộc từng ngụm.

Cứ việc nó đã là một dáng vẻ bị thương nặng, nhưng vẻ mặt của Lam Hiên Vũ lúc này lại vẫn ngưng trọng như trước. Bởi vì hắn vẫn có thể cảm nhận được khí tức bạo lệ kia một cách rõ ràng, không hề giảm bớt vì đã bị trọng thương.

Lam Hiên Vũ thu hồi những nhánh lam ngân thảo vẫn quấn quanh trên người đồng bạn, chậm rãi tiến về phía trước từng bước một. Lúc này, chiến hữu duy nhất của hắn chính là Đại Địa Chi Hùng đang lổm nhổm bò dậy. Đại Địa Chi Hùng lắc lắc đầu, nó nhìn Lam Hiên Vũ và Tiền Lỗi, lại nhìn Song Đầu Viên Hầu Vương đẫm máu những vẫn cực kỳ hung lệ. Sau đó nó đột nhiên xoay người chạy thẳng đến hướng Triệu Hoán Chi Môn.

Tiền Lỗi trợn to hai mắt: "Không! không được! ngươi không thể đi. Ngươi là do ta triệu hoán, ngươi phải giúp ta giết địch!"

Hai mắt Tiền Lỗi tuôn tràn lệ quang, lúc này hắn không muốn Lam Hiên Vũ phải một thân một mình chiến đấu tới mức nào chứ! Hắn run rẩy giang hai cánh tay mà ngăn trước Triệu Hoán Chi Môn, cắn chặt hàm răng, không cho Đại Địa Chi Hùng quay trở về, còn có nó thì xác suất sống sót cũng sẽ lớn hơn một chút

Chương 285: Tiền Lỗi biến thân

Dịch: Đức Thành

Tiền Lỗi vẫn không thể phóng xuất ra đệ nhị Hồn kỹ, giờ khắc này hắn đã có chút sụp đổ, hắn cảm thấy mình thật sự quá vô dụng. Khi tất cả mọi người toàn lực đối địch, chỉ có hắn vẫn là hoàn hảo không chút tổn hại, thậm chí Song Đầu Viên Hầu Vương còn không thèm liếc hắn một cái.

Ta không muốn làm một tên phế vật! Tiền Lỗi điên cuồng rống giận trong lòng, hai con mắt của hắn đã trở nên mờ mịt, nước mắt thể khống chế mà chảy xuống. Hắn đột nhiên quát to một tiếng, cứ giang hai cánh tay như vậy mà xông thẳng đến phía Đại Địa Chi Hùng, không thể để cho vật triệu hoán tời đi như vậy được!

"Mập mạp!" Lam Hiên Vũ quát to một tiếng, nhưng lúc này khoảng cách của hắn với Tiền Lỗi có chút xa, cũng không kịp đi ngăn trở.

"Uỵch____" Tiền Lỗi đụng thẳng vào Đại Địa Chi Hùng.

Nhưng một màn khiến cho Lam Hiên Vũ giật mình lại đột nhiên xuất hiện. trong nháy mắt Đại Địa Chi Hùng va chạm với Tiền Lỗi, một đoàn ánh sáng chói mắt đột nhiên lóe lên, thời gian phảng phất như ngừng lại. Sau lưng Tiền Lỗi, một đồng tiền vàng to lớn hư ảo chợt nổi lên, từng đạo kim quang bắn ra từ trong đồng tiền vàng này mà rót vào thân thể Tiền Lỗi. Chỉ trong chốc lát, cả người hắn liền trở nên hư ảo, mà Đại Địa Chi Hùng đụng vào hắn lại chính là đụng dưới tình huống như vậy.

Trong tiếng nổ vang, toàn thân Tiền Lỗi sáng lên một màn kim quang chói mắt, khi Đại Địa Chi Hùng đụng vào thân thể có chút hư ảo của hắn, thân thể hắn liền cấp tốc biến lớn. Hắn mười hai tuổi, thân cao chỉ chừng mét rưỡi, thể trọng ước chừng một trăm năm mươi cân.

Nhưng lúc này, chỉ trong vòng mấy giây ngắn ngủi, chiều cao của hắn liền đạt đến hơn hai mét, toàn thân mọc ra một tầng lông mao màu nâu nhạt, thân thể trở nên cường tráng vô cùng, nhất là đôi bàn tay, cảm giác lực lượng cường đại lập tức truyền khắp toàn thân, trên thân hắn mơ hồ còn có tia sáng màu vàng phun trào. Đồng tiền kim quang sau lưng hắn đột nhiên có hấp lực truyền tới, mạnh mẽ hút cả Triệu Hoán Chi Môn đến sau lưng hắn rồi biến mất vô tung.

Lúc này Tiền Lỗi đã như một gã hồn sư có được võ hồn Đại Địa Chi Hùng, hắn biến thân!

Một màn này đã làm tất cả những người còn tỉnh táo đều phải trợn mắt hốc mồm, thế này cũng được? Triệu Hoàn Kim Tiền của Tiền Lỗi lại còn có một mặt thần kỳ như thế?

Tiền Lỗi cúi đầu nhìn thân thể mình rồi quát to một tiếng: "Hiên Vũ, chúng ta cùng tiến lên!"

Lúc này hắn chỉ cảm thấy mình lớn mạnh vô cùng, lòng tự tin đã được đề thăng tới cực hạn. Vừa sải bước liền xông tới phía Song Đầu Viên Hầu Vương. Lam Hiên Vũ lúc này vừa chậm rãi bước tới phía trước, vừa điều chỉnh trạng thái của mình. Nhìn Tiền Lỗi chạy tới, Lam Hiên Vũ vung tới một nhánh kim văn Lam Ngân thảo, quấn quanh bên hông mà phụ trợ cho hắn, đồng thời cũng để kéo hắn khi nguy cấp. Tay trái đang được bao bởi tầng vảy bạc của Lam Hiên Vũ đột nhiên điểm vào không trung, từng mũi băng nhũ ngưng tụ mà thành, sau đó, đoàn băng nhũ liền vọt thẳng đến hướng Song Đầu Viên Hầu Vương.

Đúng lúc này, Song Đầu Viên Hầu Vương đột nhiên ngẩng đầu, trên cả hai cái đầu đều lộ những biểu cảm vô cùng thống hận. Nó đột nhiên cuồng hống một tiếng rồi bắn người mà lên, đánh nhào tới hướng Lam Hiên Vũ.

Nhưng lúc này Lam Hiên Vũ lại trở nên bình tĩnh dị thường, vừa rồi điều chỉnh trạng thái bản thân, hắn cũng đồng thời phỏng đoán trạng thái hiện tại của Song Đầu Viên Hầu Vương. Lúc trước, ít nhất nó đã hai lần mượn nhờ lực lượng của hai vầng Lam Tử Dương để bùng nổ. Theo những kinh nghiệm trước đó mà xét, dạng bùng nổ này cũng gây tiêu hao rất lớn đối với đám quái thú này, bởi vậy chúng nó sẽ không thể kéo dài sự bùng nổ. Con Song Đầu Viên Hầu Vương này chính là con duy nhất bọn hắn thấy có thể mượn nhờ Lam Tử Dương liên tục hai lần.

Cánh của nó đã bị trọng thương, rõ ràng không thể tiếp tục bay lượn, trên thân cũng bị thương không nhẹ. Nó còn có bao nhiêu sức chiến đấu thì Lam Hiên Vũ không rõ, nhưng nó không am hiểu phòng ngự, nên đây chính là cơ hội. "Lên!" Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng, dưới chân bỗng nhiên gia tốc, lập tức xông tới hướng Song Đầu Viên Hầu Vương.

Tiền Lỗi cũng chạy nhanh tới, đây là lần đầu tiên hắn muốn cứng đối cứng với kẻ địch. Lúc này hắn rất có lòng tin, lần đầu tiên có được lực lượng mạnh đã làm hắn hoàn toàn quên đi hoảng hốt. Thân thể to béo xông lên, hạ bàn tay vươn tới mà nghênh đón trực tiếp với Song Đầu Viên Hầu Vương.

"Ầm!" Song Đầu Viên Hầu Vương vung cánh tay phải, hung hăng nện vào cánh tay của Tiền Lỗi, chiều cao của nó đã hơn bốn mét, có nghĩa nó đang gấp đôi Tiền Lỗi.

Trong nháy mắt này, Tiền Lỗi đã phải trả một cái giá khá đắt cho sự lỗ mãng của mình, hắn tự nhận là lực lượng lớn vô cùng, nhưng ngay khi va chạm với Song Đầu Viên Hầu Vương, hắn lập tức bị quét bay sang một bên. Hai mắt trên cái đầu màu tím của Song Đầu Viên Hầu Vương đột nhiên bắn hai tia sáng tím về phía Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ lộn một cái liền tránh khỏi công kích của Song Đầu Viên Hầu Vương, dưới chân gia tốc, cả người bỗng nhiên trở nên hư ảo mà lách qua mặt bên, vờn quanh người nó.

"Mập mạp, ngươi bắt lấy cánh tay phải của nó, sau đó dùng trọng lực khống chế, tăng cường trọng lực." Lam Hiên Vũ quát to một tiếng.

Tiền Lỗi lúc này lăn mình một cái đã bò dậy, Đại Địa Chi Hùng đúng là da dày thịt béo, nếu không thì lúc trước nó chịu nhiều công kích như vậy cũng không còn sống sót. Nghe Lam Hiên Vũ, hắn vội vàng đứng lên, hai tay chắn ở phía trước rồi xông tới hướng Song Đầu Viên Hầu Vương.

Lam Hiên Vũ không ngừng bắn ra từng mũi băng nhũ hoặc từng cái hỏa cầu, quấy rầy Song Đầu Viên Hầu Vương. Lúc này nó chỉ còn lại có một tay, cũng đã mất đôi cánh trợ lực nên rõ ràng đã trở nên không linh hoạt, mà do trọng thương nên nó đã mất khả năng công kích phạm vi lớn, chỉ có thể không ngừng xoay quanh mà công kích Lam Hiên Vũ. Những mũi băng nhũ và hỏa cầu đó của Lam Hiên Vũ cũng không tính là mạnh, nhưng công kích của hắn lại luôn có thể đánh chuẩn xác tới những vết thương cũ của Song Đầu Viên Hầu Vương, nổ cho những vết thương kia lại một lần nữa phải đổ máu, điều này làm sao có thể không làm Song Đầu Viên Hầu Vương nổi giận đây?

Tiền Lỗi đúng là không am hiểu chiến đấu, dù Song Đầu Viên Hầu Vương đã bị Lam Hiên Vũ kềm chế, nhưng lúc hắn xông lên vẫn không thể bắt lấy cánh tay của Song Đầu Viên Hầu Vương, lại bị nó đá một cước bật văng ra ngoài. Lam Hiên Vũ nhíu chặt lông mày, Tiền Lỗi không thể kiềm chế lại Song Đầu Viên Hầu Vương. Vậy hắn cũng không có cơ hội thông qua bùng nổ mà đánh trọng thương nó. Mặc dù lực khống chế đối với băng hỏa của hắn là rất mạnh, nhưng sự kiềm chế của hồn lực lại làm hắn không cách nào uy hiếp được Song Đầu Viên Hầu Vương.

Mặc dù lực phòng ngự của Song Đầu Viên Hầu Vương không tính mạnh, nhưng sinh mệnh lực của nó  lại vô cùng dồi dào, chính điểm này đã giúp năng lực tự lành củ nó trở nên mạnh vô cùng. Lúc này đã có vài vết thương trên cánh tay nó được khép lại. Mặc dù lúc trước chiến đấu đà nó nó tổn thương nặng nề. Nhưng nếu nó khôi phục tới một trình độ nhất định, vậy thì ngay cả một cơ hội nhỏ nhoi cũng không còn.

Liều mạng!

Lam Hiên Vũ là đệ tử của Ngân Thiên Phàm, binh hành hiểm chiêu vốn chính là thứ thầy trò bọn hắn am hiểu nhất.

Trong tích tắc, Lam Hiên Vũ đã làm ra quyết định không chút do dự. Hắn lăn mình dưới đất một cái, nhưng thân thể vừa bắn lên lại hạ xuống, chân phải hắn đột nhiên bị trượt trên mặt một khối đá mà lảo đảo, thân thể lập tức mất ổn định.

Nơi xa, những người đã hoàn toàn thanh tỉnh đều lập tức phát ra từng tiếng kinh hô. Song Đầu Viên Hầu Vương hận Lam Hiên Vũ thấu xương, làm sao nó sẽ bỏ qua cơ hội này? Tay phải nó lập tức đập xuống, từng móng vuốt sắc bén chộp thẳng tới người Lam Hiên Vũ.

Đúng lúc này, thân thể đang mất cân bằng của Lam Hiên Vũ lại đột nhiên ổn định, nửa người trên bất chợt ngửa về phía sau, tránh khỏi cái chộp của Song Đầu Viên Hầu Vương. Cùng lúc đó, hắn chủ động giơ tay phải của mình tới, nói chính xác là hắn dùng ngón cái tay phải nghênh đón cái chộp của Song Đầu Viên Hầu Vương.

"Coong!" Trong tiếng vang giòn, toàn thân Song Đầu Viên Hầu Vương phảng phất như bị chạm điện, cánh tay tráng kiện lại bật ngược lên một cách khó hiểu.

Một tia sáng màu ám lam lóe lên trong lòng bàn tay Lam Hiên Vũ, hắn mạnh mẽ ép xuống, miễn cưỡng khống chế hướng đi của tia quang mang màu ám lan.

"Phốc____"

Tia quang mang màu ám lam như không hề gặp bất kỳ sự ngăn trở nào, xuyên bụng Song Đầu Viên Hầu Vương mà đâm ghìm xuống mặt đất.

Băng Thiên Lương giãy dụa đứng lên từ một lùm cây cách đó không xa, hắn tiêu hao thật sự đã quá lớn, đến mức không còn sức tái chiến. Nhưng lại vừa vặn thấy được cảnh này, hắn không khỏi nghĩ lại một màn khi thi đấu vòng hải tuyển. Cái kia... Là hồn đạo khí sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau