CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 276 - Chương 280

Chương 276: Tiến sâu

Dịch: Đức Thành

Nửa ngày thời gian đó, Nguyên Ân Huy Huy cảm thấy mình căn bản không còn phải gặp bất kỳ nguy hiểm nào. Tất cả quái thú đều bị những người khác cản ở ngoại vi. Nhất là Lam Hiên Vũ tận lực khiến cho hắn thấy Lam Mộng Cầm có bốn cái Hồn Hoàn màu đen, hắn lại càng cảm thấy mình nên bỏ tất cả chiến lợi phẩm ra chia đều như vậy.

Địa vị chỉ huy của Lam Hiên Vũ vững như bàn thạch, Lam Mộng Cầm cũng không có ý nghĩ muốn rời khỏi. Mặc dù nàng cho rằng nếu mình hành động đơn độc thì thu hoạch sẽ càng nhiều, nhưng thật ra chính nàng cũng không phát hiện một điều, tâm tình của mình đã giống hệt Nguyên Ân Huy Huy. Cùng đoàn đội thì mọi việc trở nên quá dễ dàng, không cần khẩn trương một chút nào. Nàng chỉ cần thi triển một vài kỹ năng khi quái thú tới, sau đó thì cái gì cũng không cần phải để ý đến.

Người hấp dẫn quái thú nhiều nhất không phải thực lực cường hãn như Băng Thiên Lương hay Đống Thiên Thu, mà đó lại là Lưu Phong. Lưu Phong tốc độ rất nhanh, Lam Hiên Vũ cũng phát hiện, lúc này tố chất thân thể của Lưu Phong đã được tăng cường rất nhiều, dưới hình huống  không có Kim Văn Lam Ngân Thảo trợ giúp, hiện tại hắn vẫn có thể thể hiện ra tốc độ lúc trước đã được Kim Văn Lam Ngân Thảo phụ trợ, hút được rất nhiều quái thú.

Điều này đã khiến Tiền Lỗi phải có chút ghen ghét, Phong Tử tiến bộ rất lớn. Vậy mà chính mình lại không có gì có thể làm. Điều này khiến hắn có chút cảm giác mình như không tồn tại. Lúc vừa mới bắt đầu hắn còn cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh hắn liền cảm thấy khác hẳn, nếu còn tiếp tục như vậy nữa thì mình sẽ thật sự không đáng được chia chiến lợi phẩm. Qua một đêm nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau, ngoại trừ chút đói, về cơ bản tất cả mọi người đều đã khôi phục về tới trạng thái tốt nhất. Nhìn lại thiết bị định vị một chút. Lúc này bọn hắn đã cách nơi nhảy xuống chừng trên dưới năm mươi cây số. Trong quá trình tiến lên cũng không gặp được những thí sinh khác. Hết sức rõ ràng, đạo đa số đều lựa chọn chạy về hướng căn cứ.

Tiếp tục thâm nhập sâu! Sáng sớm, Lam Hiên Vũ liền không chút do dự hạ đạt mệnh lệnh. Sát hạch còn lại hai ngày thời gian, có kinh nghiệm ngày hôm qua, lần này tốc độ Lam Hiên Vũ dẫn đoàn đội đã trở nên nhanh hơn. Bọn hắn vẫn áp dụng chiến thuật cũ: Hấp dẫn quái thú rồi tiếp tục công kích. Bởi vì bọn họ đánh giết nhanh chóng hơn, do đó nên số lượng quái thú cũng rõ ràng bắt đầu tăng nhiều. Nhưng lực công kích của Nguyên Ân Huy Huy thật sự là quá mạnh, đám quái thú bị bọn hắn tận khả năng dẫn dắt về cùng một chỗ, ngoại trừ quái thú thủ lĩnh, gần như những quái thú khác đều không thể chống cự Vũ Linh Thủy Triều. Nhất là sau khi Vũ Linh Thủy Triều được Lam Hiên Vũ tăng phúc, lực sát thương lại càng khủng bố.

Thực sự Lam Hiên Vũ rất muốn thử xem Nguyên Ân Huy Huy có thể chịu được hai loại võ hồn của mình đồng thời tăng phúc hay không. Nếu có thể sinh ra năng lực cùng loại với Thâm Lam Ngưng Thị của mình cùng Đống Thiên Thu, vậy coi như mình quá lợi hại rồi. Nhưng dù sao đây cũng không phải khoang thuyền mô phỏng, nên rốt cuộc hắn vẫn không có làm như thế. Chờ trở về thử lại cũng không thành vấn đề. Mà hiện tại Nguyên Ân Huy Huy đã thật sự coi hắn như một người anh lớn.

Nguyên Ân Huy Huy nhìn Lam Hiên Vũ đứng ở nơi đó chỉ huy, phụ trợ cho tất cả mọi người, dẫn theo mọi người không ngừng thu hoạch từng đợt khổng lồ. Chính bản thân Nguyên Ân Huy Huy lại không phải gặp đến bất kỳ nguy hiểm nào, vì vậy nên hắn càng hết sức bội phục Lam Hiên Vũ.

Bọn hắn chỉ dùng không đến nửa ngày thời gian đã đi bằng lộ trình cả ngày hôm qua, giết năm vòng quái thú. Trong đó, chỉ riêng quái thú thủ lĩnh đã có tới bảy con.

Chương 277: Lựa chọn

Dịch: Đức Thành

Đi vào ven rìa sơn cốc, trong mắt mỗi người bọn họ đều không khỏi toát ra vẻ chấn động. Địa thế phía trước đột nhiên thấp xuống, tầm mắt cũng theo đó mà càng có thể phóng rộng hơn. Một bình nguyên lớn được bao trùm bởi những mảng thực vật màu lam và xanh, một mực kéo dài mãi hướng phương xa, phóng mắt đi nhìn cũng không thấy bờ. Trong những mảng thực vậy này còn có những tồn tại dạng hồ nước. Trong những "hồ nước" này, phần lớn đều là màu lam cùng màu tím, cũng có hai loại màu sắc kết hợp.

Từ sự thấu hiểu đối với những tình huống trước đó, lúc này bọn hắn đều đã hiểu rõ, sinh vật trên viên tinh cầu này có mối tương quan chặt chẽ không thể tách với hai vầng mặt rời Lam Dương và Tử Dương. Đây quả thật là hai vầng mặt trời sao? Vô luận là thực vật hay những quái thú kia, hình như tất cả đều nhờ hai vầng “mặt trời” này tẩm bổ mà sinh tồn. Sau khoảng giữa trưa, bọn hắn lại giết hai đợt quái thú, trong đó có ba con là cấp độ thủ lĩnh, thu hoạch lại một lần nữa tăng vọt.

Lam Hiên Vũ tập trung tất cả mọi người tới trước mặt, nói: "Hiện tại chúng ta có hai lựa chọn, ta muốn nghe ý kiến của mọi người. Trước hết ta phân tích một chút về tình huống hiện tại, nếu có gì không đúng thì mọi người chỉ ra. Trước mắt thì đoàn đội chúng ta cũng không phải đang ở trạng thái tốt nhất. Mà tất cả số tinh hạch hiện tại là được bao nhiêu?"

Câu nói sau cùng này tất nhiên là hỏi Lam Mộng Cầm. Lam Mộng Cầm nói: "Tinh hạch cấp độ thủ lĩnh có mười sáu miếng, tinh hạch bình thường là ba ngàn sáu trăm bốn mươi ba miếng."

Lam Hiên Vũ cười nói: "Ngươi cũng nhớ rõ ràng quá nhỉ, rất hợp làm nhân viên tài vụ đó."

Lam Mộng Cầm liếc mắt, không để ý đến hắn nữa. Lam Hiên Vũ nói: "Với thu hoạch trước mắt, ta cho rằng cũng đã đủ cho mọi người thi đậu học viện Sử Lai Khắc. Cho nên trước hết ta xin chúc mừng mọi người."

Nghe hắn câu nói này, tất cả đều không khỏi tươi cười, nhất là Lưu Phong cùng Tiền Lỗi, trước đó thì hai người bọn hắn chính là người phải lo lắng về đợt khảo hạch tổng hợp này nhất. Mà có năng lực chỉ huy cực mạnh của Lam Hiên Vũ, còn có hai tổ đội cực mạnh và Nguyên Ân Huy Huy hia nhập phía sau, hiện tại bọn hắn đã không cần phải lo lắng về vấn đề này nữa rồi.

Lam Hiên Vũ nói thu hoạnh hiện tại đã đủ cho bọn hắn có thể thi đậu học viện Sử Lai Khắc, tất cả mọi người đều không có nghi vấn gì về điểm này. Bọn hắn hoàn toàn tin tưởng sẽ không ai có thể đánh giết quái thú với hiệu suất cao tới mức này. Phần lớn thí sinh đều chọn lui về hướng căn cứ, cái này cũng mang ý nghĩa bọn họ sẽ có cạnh tranh lẫn nhau.

Mà đám người Lam Hiên Vũ cùng nhau đi sâu vào như vậy, cảm thụ của bọn hắn hết sức rõ ràng, càng sâu vào thì thực lực của quái thú sẽ càng mạnh. Mà thực lực càng mạnh thì hẳn là phẩm chất  tinh hạch sẽ càng cao. Theo hướng đi này, gần như bọn hắn sẽ không gặp phải tình huống cạnh tranh, có thu hoạch lớn như vậy mà còn thi không đậu, vậy liền thành không bình thường rồi.

Còn về việc thiếu thức ăn nước uống, đó cũng không chỉ là vấn đề của riêng bọn hắn, vì những thí sinh khác cũng đều phải đối mặt bới vấn đề này!

"Lựa chọn thứ nhất là rút lui trở về, bảo tồn thực lực cùng thể lực, tìm kiếm nơi an toàn, điều chỉnh bản thân rồi chờ đến khi sát hạch kết thúc." Lam Hiên Vũ nói.

Sau khi nói xong câu đó, hắn nhìn về phía tất cả đồng bạn. Sau khi mọi người nghe hắn nói câu này, rõ ràng đều có một loại cảm giác vẫn cưa thỏa mãn.

Lam Hiên Vũ nói: "Lựa chọn thứ hai là tiến vào rừng cây tiếp tục chiến đấu. Bây giờ cách ban đêm còn khoảng ba, bốn giờ. Chúng ta vẫn có thể chiến đấu ngoài bìa rừng. Đến khi trời tối hẳn thì về đây tập hợp nghỉ ngơi. Ngày mai bảo vệ chiến quả, chờ đợi sát hạch kết thúc. Hiện tại mọi người giơ tay biểu quyết đi. Ai đồng ý lựa chọn thứ nhất nhấc tay...Tốt, biểu quyết kết thúc."

Không ai nhấc tay, tất cả mọi người đều muốn tiếp tục chiến đấu. Dù sao thì thu hoạch cũng quá phong phú. Lúc trước Tiếu Khải cũng đã có nói, thu hoạch tại nơi này là có thể đổi lấy Sử Lai Khắc huy chương.
Sử Lai Khắc huy chương có thể đổi ra được thứ gì thì bọn hắn không biết, nhưng hoàn toàn có thể khẳng định một điều, Sử Lai Khắc đã có mấy vạn năm tích lũy, tuyệt đối không thiếu hụt đồ tốt.

"Chút thực phẩm nén này mọi người phân ra ăn, trừ ta ra, cứ chia đều là được. Điều chỉnh trạng thái  nửa giờ, sau khi khôi phục lại trạng thái tốt nhất, chúng ta tiếp tục chiến đấu." Lam Hiên Vũ lấy túi thực phẩm chưa bao giờ động tới rồi chia cho những người khác.

"Hiên Vũ, ngươi không ăn?" Tiền Lỗi nhịn không được nói.

Lam Hiên Vũ nói: "Ta không đói."

"Nhưng bình thường là ngươi ăn nhiều nhất mà?"

Lam Hiên Vũ mỉm cười: "Ngươi cứ coi như ta có thể dự trữ năng lượng đi, ta thật sự không đói. Các ngươi xem, sắp hai ngày rồi, tình trạng của ta cũng không có trở nên kém đi. Mọi người ăn mau đi, tiết kiệm thời gian, chúng ta sẽ phải trở về trước lúc trời tối."

Ánh mắt mọi người nhìn hắn đều không tự giác lại có một chút biến hóa vi diệu, đối với tên chỉ huy này, mức độ tán thành của mọi người đúng là càng ngày càng cao. Hắn luôn có thể chỉ huy tốt hơn dự định, luôn có thể giành lấy lợi ích lớn nhất cho mọi người.

Lúc vừa mới bắt đầu, mọi người còn cảm thấy hắn đang lợi dụng Nguyên Ân Huy Huy. Nhưng sau một ngày thời gian, thu hoạch tổng của bọn hắn đã trở nên rất nhiều. Nếu chỉ là Nguyên Ân Huy Huy hành động riêng lẻ thì hắn có thể làm được như vậy sao? Huống chi, lúc trước bọn hắn cũng là chân chính cứu mạng Nguyên Ân Huy Huy. Cứ tính như vậy thì Nguyên Ân Huy Huy cũng không phải chịu thiệt thòi gì. Hiện tại chia trung bình, mỗi người ít nhất cũng đã có một viên tinh hạch cấp độ thủ lĩnh. Mà những tinh hạch thu được trong khoảng sau đó rõ ràng có phẩm chất cao hơn hẳn, ngay cả phẩm chất của tinh hạch quái thú bình thường cũng đều khá cao.

Nửa giờ sau, tất cả mọi người điều chỉnh hoàn tất, lặng yên không một tiếng động, dọc theo vách núi mà xuống bìa rừng.
Lam Hiên Vũ lại lựa chọn phương thức tác chiến cẩn thận, lần này hắn thậm chí không để cho Lưu Phong đi sâu, mà là kêu Tiền Lỗi triệu hoán hồn thú tiến hành trinh sát.

Rốt cuộc mình cũng có chút tác dụng rồi. Tiền Lỗi chỉ huy một con Vô Lân Tốc Long vừa được mình triệu hồi chui vào trong rừng.

Lúc này trận hình của mọi người vô cùng chặt chẽ, ba người Băng Thiên Lương ở phía trước, Lam Hiên Vũ, Nguyên Ân Huy Huy cùng Tiền Lỗi ở giữa, Đống Thiên Thu, Lam Mộng Cầm cùng Lưu Phong phía sau.

"Phát hiện quái thú, nhưng hình như có chút khác biệt đám trước kia." Ánh bạc lấp lánh trong mắt Tiền Lỗi, đây là biến hóa khi hắn dùng tinh thần lực giữ liên lạc với hồn thú được mình triệu hồi ra.

"Có khác biệt gì?" Lam Hiên Vũ trầm giọng hỏi.

Tiền Lỗi nói: "Hình thể lớn hơn, chủng loại cũng có điểm khác biệt, nhưng vẫn là quần cư. Tất cả có sáu con, có dẫn chúng tới đây không?"

"Dẫn tới, chuẩn bị chiến đấu. Huy Huy, ngươi đừng vội ra tay, chờ mệnh lệnh."

"Được rồi."

Rất nhanh, âm thanh chạy hùng hục như điên của Vô Lân Tốc Long đã truyền đến, từng tiếng gầm thét theo sát phía sau.

Sức chiến đấu của Vô Lân Tốc Long rất yếu trong hàng ngũ Địa Long, nhưng nó thắng ở điểm tốc độ rất nhanh, mà tuyệt đại đa số địa hình đều không thể ảnh hưởng đến nó. Khi Vô Lân Tốc Long lại xuất hiện trong tầm mắt mọi người, lúc này thời gian triệu hoán cũng không còn nhiều lắm, do vậy nên nó cũng trực tiếp xuyên trở về Triệu Hoán Chi Môn.

Ngay sau nó, một con quái thú trực tiếp vọt ra. Đây là một quái thú dạng khỉ, điểm khác biệt chính là nó có hai cái đầu, tất cả đều nhe răng trợn mắt, mà hai cái đầu này lại có một cái là màu lam, một cái là màu tím.

Thấy nhân loại trước mặt, nó lập tức gào lên một tiếng rồi nhào tới.

Hai đầu! Không cần Lam Hiên Vũ phải nói, Băng Thiên Lương dùng một cái lắc mình đã xông tới, toàn thân điện quang lượn lờ, đệ nhất Hồn kỹ phóng thích, Dung Điện. Từng đạo điện quang oanh kích thẳng đến quái thú kia.

Trong miệng nó phát ra từng tiếng "Oa oa" quái dị, cái đầu màu tím bên trái đột nhiên hé miệng, bắn ra một chùm sáng tím, chùm sáng lập tức nổ tung trước người nó, chặn lại tất cả điện quang. Cái đầu màu lam bên phải lại đột nhiên hấp khí, bụng của nó cấp tốc biến lớn. Nó há miệng, một vệt sáng xanh bắn về phía Băng Thiên Lương. Băng Thiên Lương lóe thân, cố gắng tránh đi tia sáng màu lam kia, nhưng tia sáng lam này lại như mọc thêm con mắt, vẽ ra một đường vòng trên không trung, vô cùng tinh chuẩn mà bắn đến trước mặt hắn. Đệ nhị Hồn kỹ phóng thích, Ma Khôi thấu thể mà ra, chọi cứng với ánh sáng màu lam, Băng Thiên Lương lập tức mượn cơ hội né tránh, một cái nhảy hết sức sang bên cạnh. Một trong những đặc điểm lớn nhất của Ma Khôi này là có thể hấp dẫn công kích của đối phương.

Chương 278: Sáu con quái thú thủ lĩnh

Dịch: Đức Thành

"Oành—— "

Ma Khôi nổ tung, tản ra hào quang đầy trời, nó bị tia sáng lam kia bắn nổ trực tiếp.

Giờ khắc này, sắc mặt tất cả mọi người ở đây đều không khỏi thay đổi. Lực công kích của con song đầu viên hầu này thật sự quá mạnh rồi! Lực công kích này đã có khả năng sánh tầm với những quái thú thủ lĩnh lúc trước. Càng quan trọng hơn là kết quả trinh sát lúc trước của Tiền Lỗi...

"Vù Vù Vù Vù Vù!"

Năm đạo thân ảnh vọt ra từ rừng cây chung quanh, từng đạo ánh sáng màu lam tím phóng tới hướng mọi người. Vậy mà lại là năm con song đầu viên hầu.

Mặc dù bọn hắn đều đã đoán được, nhất định thực lực của đám quái thú trong rừng này sẽ mạnh hơn lúc trước, bởi vì bọn hắn đã xâm nhập sâu hơn vào phiến địa vực này. Nhưng bọn hắn thật sự không nghĩ những quái thú này sẽ mạnh như vậy. Một bầy sáu con này, vậy mà đều là cấp độ thủ lĩnh. Phải biết, lúc trước bọn hắn gặp tối đa cũng chỉ có hai con quái thú thủ lĩnh. Mà lúc này lại có tới sáu con, bọn hắn làm sao có thể không kinh hãi? Với thực lực chín người bọn hắn có thể đồng thời đối mặt với sau con quái thú thủ lĩnh sao?

"Lôi Linh Chiến Cổ, quần công!"

Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng, một nhánh Ngân Văn Lam Ngân Thảo đã lập tức quấn quanh bên người Nguyên Ân Huy Huy. Trước đó Nguyên Ân Huy Huy đã chuẩn bị sẵn Tử Tinh Linh Cung, chỉ còn đợi lệnh của Lam Hiên Vũ. Đã có quen thuộc từ những lần trước, lúc này vừa nghe mệnh lệnh, hắn không chút do dự mà kéo căng thanh trường cung trong tay.

Lập tức, toàn thân Tử Tinh Linh Cung biến thành màu lam, từng đạo tia chớp phóng tràn hào quang nóng bỏng, hồn hoàn vạn năm trên người Nguyên Ân Huy Huy chợt lóe, trong nháy mắt hắn buông dây cung đó, từng đạo lôi đình to lớn theo đó mà bắn ra.

"Oành___Oành___Oành..."

Tiếng nổ kịch liệt vang rền khu vực bìa rừng, lực bạo tạc kinh khủng ảnh hưởng đến toàn bộ chiến trường. Công kích của sáu con song đầu viên hầu đều bị Lôi Linh Chiến Cổ chặn đường, trong lúc nhất thời, điện quang chói mắt bắn ra, sáu con song đầu viên hầu đều hơi ngưng lại, có hai con bị lôi đình bắn trúng, trên thân bốc khói, thân thể run lên mà ngã văng ra ngoài.

Đó là uy lực của một tiễn!
Nguyên Ân Huy Huy được Ngân Văn Lam Ngân Thảo của Lam Hiên Vũ phụ trợ, quả thực là bằng vào sức lực một người mà cản lại tất cả song đầu viên hầu.

Trên thực tế, Lam Hiên Vũ làm vậy cũng là hành động bất đắc dĩ, tuy rằng uy lực của Lôi Linh Chiến Cổ rất mạnh mẽ, nhưng thi triển Hồn kỹ vạn năm cũng gây tiêu hao rất lớn đối với  Nguyên Ân Huy Huy. Hắn cũng không còn cách nào, nếu không chặn đường từ ngay lúc đầu như vậy, một khi để công kích của đám song đầu kia đánh xuống, vậy rất có thể bọn hắn bên này sẽ xuất hiện thương vong. Kia chính là sáu con quái thú thủ lĩnh đó! Tuy thực lực đám này yếu hơn những con quái thú thủ lĩnh trước kia một chút, nhưng số lượng thì lại quá nhiều. Mọi người nhất định phải có thời gian phản ứng mới được.

"Tiền Lỗi Thúy Ma điểu, Phong Tử Bạch Long Chống, Lam Mộng Cầm dùng hồn kỹ khống chế mạnh nhất, Vũ Thiên và Lâm Đông Huy lui lại súc thế, Băng Thiên Lương Điện Thần Hàng Lâm."

Lam Hiên Vũ một tay kéo Đống Thiên Thu về trước người mình, đồng thời nói như bắn liên thanh, hạ đạt một chuỗi mệnh lệnh. Lúc này là thời điểm tranh đoạt từng giây, tuyệt không thể có nửa phần lưỡng lự, càng không phải lúc tiết kiệm sức lực. Muốn tất cả mọi người sống sót, bọn hắn không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể giết chết toàn bộ sáu con song đầu viên hầu trước mặt.

Lam Hiên Vũ lúc này trông như một con nhện lớn, trong nháy mắt vung ra từng chùm Lam Ngân thảo. Ngoại trừ Băng Thiên Lương khoảng cách khá xa, những người khác đều bị Lam Ngân thảo quấn quanh trong nháy mắt.

Trên người Lưu Phong là Kim Văn Lam Ngân Thảo, hồn kỹ của hồn cốt Ngân Nguyệt lang được phóng thích, Ngân Nguyệt mũi thương phụt ra. Lưu Phong một cái lắc mình đã tìm tới một con song đầu viên hầu, toàn lực dùng ra Bạch Long Chống.

Song đầu viên hầu vừa mới bị Lôi Linh Chiến Cổ phá giải công kích, lúc này nó chỉ cảm thấy có một cỗ lực hất sắc bén truyền đến. Hai cái đầu của nó đều lập loè hào quang, nhưng một chớp mắt tiếp theo, nó chỉ chặn được mũi thương, cả người vẫn bị cưỡng ép hất bay. Lần này Lưu Phong đã dùng toàn lực, hắn mạnh mẽ hất bay con song đầu viên hầu cao hơn hai mét này lên không trung.

Băng Thiên Lương bắn người mà lên, hắn đã phóng thích võ hồn Điện Thần Ma Khôi đến mức cực hạn, Điện Thần Hàng Lâm tỏa sáng hào quang. Thứ hắn mạnh nhất chính là lực bộc phát, tại thời khắc này, hắn cũng phát ra công kích không giữ lại chút nào. Mỗi người bọn họ đều biết, đột nhiên gặp phải nhiều quái thú thủ lĩnh như vậy, nếu không toàn lực ứng phó, rất có thể mọi người đều phải chết ở chỗ này. "Oành —— " Một đầu song đầu viên hầu bị Băng Thiên Lương đụng bay vào trong rừng cây.

Đúng lúc này, gió tuyết đầy trời kéo tới, hàng loạt bông tuyết phủ kín toàn bộ chiến trường. Lam Mộng Cầm không sử dụng Ngọc Hoàng cầm, mà lúc này nàng lại vận dụng võ hồn Băng Thiên Tuyết Nữ! Đệ nhất Hồn kỹ, bão tuyết!

Mảng lớn bông tuyết lập tức làm nhiệt độ chung quanh cấp tốc giảm xuống, dưới sự phụ trợ từ Ngân Văn Lam Ngân Thảo của Lam Hiên Vũ, Lam Mộng Cầm phát ra bão tuyết lại càng mãnh liệt. Vô luận tu vi bản thân mọi người như thế nào, Lam Hiên Vũ phụ trợ cũng đều có thể làm cho lực chiến đấu của bọn hắn tăng cường ba mươi phần trăm trở lên, đây là vì hắn tăng phúc cũng không phải tăng cho võ hồn hay Hồn kỹ, mà là trực tiếp kích thích huyết mạch, tương đương với việc kích phát triển để những tiềm năng sâu nhất của mỗi người. Cho nên hắn tiến hành kích thích huyết mạch cho Lam Mộng Cầm tứ hoàn, hiệu quả tất nhiên lại càng tốt hơn.

Bão tuyết như đao bao phủ toàn chiến trường, không chỉ công kích đám song đầu viên hầu cấp độ thủ lĩnh, đồng thời cũng bao trùm phe mình vào trong đó, quấy nhiễu sự tập trung của song đầu viên hầu.

Vũ Thiên giơ cao mạch đao trong tay, toàn lực súc thế, căn bản không cần biết mọi thứ trước mắt thế nào, hiện tại hắn chỉ nghe mệnh lệnh của Lam Hiên Vũ. Vì ít nhất cho tới bây giờ, Lam Hiên Vũ còn chưa bao giờ xuất hiện sự chỉ huy sai lầm nào.

Từng khỏa hỏa cầu lớn bay ra trước khi bão tuyết đến, dồn dập nổ tới sáu con song đầu viên hầu, đồng dạng là được Ngân Văn Lam Ngân Thảo của Lam Hiên Vũ phụ trợ, lực bộc phát hỏa cầu của Lâm Đông Huy cũng trở nên rất mạnh. Trong chốc lát, hỏa cầu cùng bão tuyết liền bao tới càn quét đám song đầu viên hầu. Rốt cuộc thế công của sáu con song đầu viên hầu cũng miễn cưỡng bị chặn, nhưng trên thân chúng nó không ngừng bắn ra từng chùm sáng lam tím, ngăn trở công kích của mọi người.

Lúc này mọi người cũng đã có thể tỉnh táo quan sát phương thức chiến đấu của đám này. Thực chất thì sức chiến đấu đơn thể của chúng đều kém xa những quái thú thủ lĩnh khác, nhưng năng lực từ hai cái đầu của mỗi con lại không lệ thuộc mà hỗ trợ lẫn nhau. Khi kết hợp với nhau, sức chiến đấu của chúng lại không kém những quái thú thủ lĩnh khác là bao.

"Tất cả trở về, chuẩn bị công kích mạnh nhất. Lam Mộng Cầm, phân tán sự chú ý của bọn nó."

Mọi thứ phát sinh quá đột nhiên, đến mức Lam Hiên Vũ cũng quên mất một điều, võ hồn Lam Mộng Cầm đang dùng lúc này không phải Ngọc Hoàng Cầm mang toàn bộ Hồn Hoàn vạn năm, mà đó là võ hồn Băng Thiên Tuyết Nữ. Nhưng việc đã đến nước này, hắn chỉ có thể coi đây là cơ sở tiến hành dẫn dắt.

Lưu Phong và Băng Thiên Lương cấp tốc trở về. Nhưng có một điểm bích quang vẫn lóe trên không trung, đó chính Thúy Ma điểu của Tiền Lỗi. Thực ra Thúy Ma điểu mới là người đầu tiên xuất thủ, nó ngang tàng va chạm ngay khi vừa ra ngoài. Song đầu viên hầu cũng rất sợ nó, tất cả đều bắn những tia sáng tới nó, nhưng Thúy Ma điểu vẫn thành công. Lực công kích của nó mạnh hơn trước kia rất nhiều, đến mức nó công kích con song đầu viên hầu đầu tiên, khi con song đầu viên hầu muốn dùng chùm sáng lam bắn nó ra, lại bị nó mạnh mẽ phá vỡ cả chùm sáng.

Thúy Ma điểu am hiểu nhất liền là xuyên thấu, chuyên đột phá các loại phòng ngự mạnh mẽ.

"Phốc___" Cái đầu màu lam của con song đầu viên hầu lập tức bị đánh trúng, ngay sau đó, cái đầu này của nó lập tức teo gục xuống, nó lập tức phát ra rít lên một tiếng. Trên bầu trời, Lam Dương và Tử Dương đồng thời phun toả hào quang. Trên thân thể con song đầu viên hầu vừa bị đánh trúng, lúc này đồng thời dâng lên hai tầng hào quang màu xanh lam cùng màu tím, sau khi hai đoàn hào quang dùng thân thể của nó làm trung tâm mà giao hội lại cùng một chỗ, lập tức chuyển động thành một vòng xoáy kịch liệt

Chương 279: Thúy Ma điểu đại hiển thần uy

Dịch: Đức Thành

Vốn Thúy Ma điểu đã xông vào trong cơ thể song đầu viên hầu, vậy mà lại bị mạnh mẽ quăng ra. Vòng xoáy song sắc kia rõ ràng rất không ổn định, song đầu viên hầu bị Thúy Ma điểu đánh trúng, cái đầu kia lập tức triệt để teo rũ, nửa người bên đó cũng bắt đầu mềm hoá, song đầu viên hầu cũng mất đi lực khống chế đối với bên đầu màu lam.

Nhưng hai cái đầu cũng có nghĩa nó mang hai cái mạng, cho nên nó cũng chưa chết, ngược lại kêu to liên tục, khống chế vòng xoáy song sắc bao phủ tới hướng Thúy Ma Điểu.

Thúy Ma điểu là dạng tốc độ gì chứ? Ngay khi cảm nhận được nguy hiểm, nó căn bản không thèm để ý tới vòng xoáy kia, lập tức phóng thẳng tới hướng con song đầu viên hầu thứ hai. Có vết xe đổ của đồng bọn. Con song đầu viên hầu thứ hai không chút do dự đồng thời phóng xuất ra hai loại hào quang, mặc dù nó cũng không liên hệ với hai vầng mặt trời phía trên, nhưng dù sao nó cũng đã từng có thể ngăn cản lực công kích mạnh như Điện Thần Hàng Lâm của Băng Thiên Lương, lúc này hoàn toàn có thể đánh bay Thúy Ma Điểu.

Từ lúc tiến vào tinh cầu này bắt đầu chiến đấu cho đến bây giờ, người có tác dụng nhỏ nhất trong đoàn đội chính là Tiền Lỗi, nhưng chẳng ai ngờ rằng hắn còn có sát chiêu thế này. Một loài song đầu viên hầu ngay cả Băng Thiên Lương cũng không thể đối phó, vậy mà lại bị Thúy Ma điểu đánh một kích trọng thương.

Thúy Ma điểu không ngừng phát ra từng tiếng rít sắc lạnh, nó cứ quấn lấy một con song đầu viên hầu mà tung hoành trên không trung. Bích quang đại phóng, vậy mà nó có thể hoàn toàn chế trụ song đầu viên hầu trong lúc nhất thời.

Mà lúc này, vòng xoáy song sắc trên người con song đầu viên hầu bị nó công kích đầu tiên bất chợt nổ tung, sóng xung kích mạnh mẽ vô cùng khuếch tán ra bốn phương tám hướng, chủ yếu là phóng tới đám người Lam Hiên Vũ bên này, đánh tan một khoảng lớn bông tuyết.

Lúc này Lam Hiên Vũ đã không để ý tới những thứ khác. Hai tay được bao trùm bởi lân phiến kim ngân đồng thời ôm lấy eo Đống Thiên Thu. Đống Thiên Thu chỉ cảm thấy thân thể nóng lên, sau đó liền lập tức dựa lưng vào Lam Hiên Vũ. Sau một khnhữ một đôi mắt hư ảo màu lam ngưng tụ thành hình sau lưng bọn họ, nhìn chăm chú phía trước trong màn băng tuyết ngập trời. Võ hồn dung hợp kỹ, Thâm Lam Ngưng Thị!

Sóng xung kích kéo tới. Đoàn bông tuyết lập tức biến thành gió lốc mà ngăn cản.  Dù sao trước đó vòng xoáy kia cũng nhằm chủ yếu vào Thúy Ma điểu, cho nên đã tiêu hao tương đối lớn. Sau khi nó nổ tung thành sóng xung kích, trong lúc nhất thời lại bị luồng bão tuyết triệt tiêu phần lớn. Ngay lúc này là Thâm Lam Ngưng Thị xuất hiện, con song đầu viên hầu bị đụng vào rừng cây lúc trước cũng đã lao ra.

Trong ánh nhìn của đôi mắt lam sẫm giữa không trung, thân thể của chúng dần cứng ngắc từng con một, tất cả đều bị khống chế! Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ sáu con song đầu viên hầu đều hóa thành tượng băng. Đám người phe mình đều không nhịn được mà chấn động. Võ hồn dung hợp kỹ thật cường đại! Băng Thiên Lương thầm tán thưởng trong lòng, đây quả nhiên là kỹ năng khống chế quần thể, mà hình như nó còn mạnh hơn lúc trước.

Thúy Ma Điểu có điểm mạnh nhất là giết chóc, lúc này làm sao nó lại buông tha cơ hội như vậy?

"Phốc___Phốc___"

Con song đầu viên hầu đang chiến đấu với nó lập tức bị đánh xuyên cả hai đầu, cấp tốc héo rút. Bích quang lóe lên, Thúy Ma điểu không đi công kích con song đầu viên hầu nào khác, mà bắn thẳng đến con đã bị nó đả thương nặng lúc trước. "Phốc" một tiếng, cái đầu còn lại của nó cũng bị Thúy Ma điểu đánh xuyên, mất mạng hoàn toàn. "Chít ——" Một tiếng kêu lớn không cam lòng vang lên, bích quang hiển hiện, ngay lúc tất cả mọi người đã cho rằng Thúy Ma điểu muốn tiếp tục công kích song đầu viên hầu, Thúy Ma điểu lại đột nhiên quay người bay thẳng về phía Tiền Lỗi. "Vù" một tiếng, nó đã biến mất trong Phục Khắc Triệu Hoán Chi Môn phía trên đỉnh đầu hắn.

Tiền Lỗi kinh ngạc nói: "Hình như nó rất không hài lòng nên về sớm rồi."

Lực công kích của Thúy Ma điểu đã khiến mọi người rung động hoàn toàn. Nhưng làm sao nó lại đột nhiên trở về? Dựa theo thời gian triệu hoán thì nó còn có khả năng chống đỡ mười mấy giây, mà mười mấy giây này có giết thêm hai con song đầu viên hầu cũng hoàn toàn có thể. Loại song đầu viên hầu này rõ ràng không am hiểu phòng ngự a!

Nhưng giờ này khắc này mọi người cũng không còn tâm ý nào mà lo vấn đề đó. Băng Thiên Lương đã xuất thủ lần nữa, đệ nhất Hồn kỹ Dung Điện phóng thích, điện quang lượn lờ toàn thân hắn. Hồn kỹ thứ ba Điện Thiểm phóng thích, tốc độ của hắn lập tức tăng lên tới cực hạn. Thân thể cao tốc xoay tròn trên không trung, bay thẳng đến một con song đầu viên hầu như máy khoan điện, đệ tứ Hồn kỹ lấp lánh liên tục ba lần, tam đại kỹ năng đồng thời phóng thích.

"Oành ——" Song đầu viên hầu lập tức bị trọng thương cả hai cái đầu.

Lưu Phong lóe thân, chỉ trong nháy mắt đã trở lại bên người Vũ Thiên, Bạch Long thương trong tay hắn chống hướng lên, ngay sau đó là Bạch Long Phản, Vũ Thiên lập tức bay đi như được mọc cánh, bắn thẳng đến một con song đầu viên hầu. Vũ Thiên đã sớm chuẩn bị mạch đao rất kỹ càng, hắn hét lớn một tiếng rồi vung đao chém xuống.

"Phốc___" Song đầu viên hầu đã bị Vũ Thiên giải quyết!
Bão tuyết bao phủ mà lên, lúc này chỉ còn lại hai con song đầu viên hầu. Sau đó mọi người liền thấy từng cái hồn hoàn lần lượt lấp lánh trên người Lam Mộng Cầm.

Đệ nhất Hồn kỹ, Bão Tuyết. Đệ nhị Hồn kỹ, Bạo Tuyết Long Quyển.

Hai con song đầu viên hầu đông cứng bị cuốn lên không trung, tầng băng trên người chúng cũng không hề có dấu hiệu bị phá vỡ, ngược lại càng lúc càng dày. Ngay một khắc này, đệ tứ Hồn Hoàn của Lam Mộng Cầm lóe sáng, hai tròng mắt của nàng đã kinh biến đến mức trắng lóa như tuyết. Hai tay khép lại đặt trên đỉnh đầu, một thanh trường kiếm màu lam sẫm xuất hiện trong tay. Một đạo hào quang màu lam sẫm hạ xuống, vẽ ra một hình chữ V giữa không trung.

“Oành____” Tầng băng trên người hai con song đầu viên hầu đột nhiên bị dẫn nổ. Thân thể chúng xuất hiện vô số vết thương. Lưỡi kiếm buông xuống ngay lúc này, hai đạo hào quang màu lam sẫm lướt qua người chúng, cả hai lại lập tức giáng xuống từ trên trời.

Đống Thiên Thu nhũn người ngã vào lồng ngực Lam Hiên Vũ, một kích Thâm Lam Ngưng Thị vừa rồi là bọn hắn đã toàn lực ứng phó. Đống Thiên Thu đã tiêu hao gần như hết kiệt hồn lực, chỉ còn thần chí là có thể bảo trì tỉnh táo.

Sau khi phóng ra hồn kỹ thứ năm, Nguyên Ân Huy Huy cũng không khỏi thở dốc từng hơi. Vốn dĩ hắn đã giương cung lắp tên, chuẩn bị bắn thêm một lần nữa, thực sự không nghĩ chiến đấu lại kết thúc trong thời gian ngắn ngủi này. 

Gió tuyết đầy trời dần dần tán đi, tất cả đều thở dốc từng hơi mà nhìn đám song đầu viên hầu ngã đầy đất. Mỗi người đều có cảm giác như trút được gánh nặng. Đối mặt nhìn nhau, trên mặt bọn họ dần dần lộ ra nụ cười. Thành công! Vậy mà bọn hắn lại có thể giết toàn bộ sáu con quái thú thủ lĩnh. Mặc dù lần này bọn hắn cũng đã tiêu hao rất nhiều, nhưng dù sao cũng đã giết được đám quái thú này.

Sáu con song đầu viên hầu này đều có được hai loại năng lực, đồng thời cũng đều có khả năng mượn nhờ lực lượng của hai vầng mặt trời trên không, một khi chúng toàn lực bùng nổ thì mọi người sẽ khó mà ngăn cản.

Thoạt nhìn thì bọn hắn là toàn thắng, nhưng trên thực tế thì quá trình chiến đấu lại cực kỳ mạo hiểm, nguy nhất là thời điểm sáu con song đầu viên hầu này vừa mới xuất hiện. Nếu vào thời khắc ấy, tất cả chúng nó đều dùng tới năng lực dẫn động hai vầng mặt trời Lam Dương và Tử Dương, lập tức công kích bọn hắn, vậy chỉ sợ đám người Lam Hiên Vũ sẽ phải chết ít nhất một nửa. Từ vụ nổ vòng xoáy song sắc đó là có thể nhìn ra, lực bộc phát của đám song đầu viên hầu này là cực mạnh, công kích đó có chút cùng loại với võ hồn dung hợp kỹ.

Lam Hiên Vũ lệnh tất cả mọi người toàn lực ra tay ngay từ ban đầu, đó chính vì hắn không cho đám song đầu viên hầu cơ hội phóng thích loại năng lực này, bức bách chúng nó phải tự chiến đấu đơn lẻ, đồng thời tiến hành áp chế chúng một mức nhất định.

Mà thứ gây kinh hỉ nhất chính là Thúy Ma điểu, công kích cường hãn của nó chỉ dùng một thoáng đã giải quyết một con song đầu viên hầu, đồng thời dẫn xuất đối phương phải dung hợp Lam Dương cùng Tử Dương để công kích. Mà tốc độ Thúy Ma điểu lại quá nhanh, căn bản hoàn toàn không bị đối phương bắn trúng. Vào lúc đó, Lam Hiên Vũ lệnh tất cả mọi người lui lại, sau đó dùng Thâm Lam Ngưng Thị khống chế toàn trường.

Thúy Ma điểu lại một lần nữa đại triển thần uy, dùng sức một mình đánh chết hai con song đầu viên hầu. Mà điểm trọng yếu nhất, là việc nó đả thương song đầu viên hầu đã nói cho tất cả mọi người một điều, lực phòng thủ của đám song đầu viên hầu này rất bình thường, còn lâu mới mạnh được như quái thú thủ lĩnh của những trận đánh lúc trước. Chính do điểm này mới có một màn mọi người toàn lực công kích như vậy.

Chương 280: Kẻ địch khủng bố hơn!

Dịch: Đức Thành

Không thể nghi ngờ, lần này mọi người đã toàn lực ứng phó. Nguyên Ân Huy Huy vận dụng Hồn kỹ thứ năm, Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu thi triển võ hồn dung hợp kỹ Thâm Lam Ngưng Thị, Băng Thiên Lương liên tục ba lần sử dụng Điện Thần Hàng Lâm, Vũ Thiên bùng nổ Mạch Đao Thế, Tiền Lỗi lật lên con át chủ bài. Trong lúc nhất thời, tiêu hao của mọi người đều trực tiếp vượt qua năm thành. May mắn là bọn hắn vẫn thành công.

Sau đó tất nhiên là quét dọn chiến trường. Thời điểm Lam Hiên Vũ cầm tới viên tinh hạch đầu tiên, vẻ mặt hắn trở nên có chút cổ quái: "Ta hiểu vì sao Thúy Ma Điểu lại bỏ về rồi. Tinh hạch của đám song đầu viên hầu này không phải ở trong đầu. Mặc dù đại não trong đầu cũng có khả năng suy nghĩ, nhưng đó cũng không phải căn cứ năng lượng. Sau khi Thúy Ma điểu ăn tuỷ não lại không thấy chút bổ dưỡng nào, do đó nên mới không hài lòng mà bỏ về. Tinh hạch của đám này là ở trong ngực."

Nói xong, hắn lập tức đem tinh hạch tới cho mọi người quan sát. Quả nhiên tinh hạch của song đầu viên hầu là trong lồng ngực, kích thước tinh hạch lớn hơn những quái thú bình thường rất nhiều. Mỗi miếng tinh hạch đều lớn chừng nắm đấm, bên trong cũng không trong suốt, có chút vẩn đục, một nửa là màu lam, một nửa là màu tím. Nơi hai loại màu sắc tiếp xúc còn có điểm giao hòa màu tím lam, rất đặc thù.

"Không biết nếu so với tinh hạch quái thú thủ lĩnh thông thường thì giá trị nó thế nào?" Mặc dù không có cách nào phán đoán giá trị tinh hạch, nhưng song đầu viên hầu mạnh như thế, hẳn là giá trị đám tinh hạch đặc thù này cũng sẽ không quá thấp.

Sau khi thu hết sáu viên tinh hạch, Lam Hiên Vũ trầm giọng nói: "Trước hết mọi người tu chỉnh tại chỗ một chút, sau đó chúng ta rút lui, không thể tiếp tục xâm nhập sâu nữa, mức độ nguy hiểm của vùng rừng rậm này đã hoàn toàn vượt khỏi dự phán của chúng ta."

Bọn hắn vừa mới vào đến ven rừng mà đã gặp kẻ địch mạnh như thế, nếu lúc trước số lượng song đầu viên hầu nhiều hơn một chút, vậy chỉ sợ bọn hắn đã rơi vào cảnh tai hoạ ngập đầu.

Lam Mộng Cầm có chút không cam lòng nói: "Đợi mọi người tu chỉnh tốt, có nên thử lại lần nữa hay không? Từ giờ tới lúc trời tối còn không ít thời gian đó."

Lam Hiên Vũ nói: "Không thử. Đừng quên đây là chiến trường chân chính. Nếu mọi người đã tin tưởng ta, vậy ta cũng không thể mang tính mạng của các ngươi ra mạo hiểm. Huống chi thu hoạch của chúng ta cũng đã khá hậu hĩnh. Lúc về có thể đi lệch hướng lúc đi một chút, nếu phát hiện quái thú bình thường thì lại tiện đường giết thêm là được."

Băng Thiên Lương khẽ gật đầu: "Ta đồng ý. Hiện tại trạng thái chúng ta rõ ràng không tốt, chờ khôi phục hoàn toàn thì chỉ sợ cũng gần tối, không nên đi sâu thêm."

Hắn cùng Đống Thiên Thu là hai người tiêu hao là lớn nhất. Ít nhất thì hôm nay Đống Thiên Thu đã không còn khả năng thi triển lại Thâm Lam Ngưng Thị. Lam Mộng Cầm nhìn về phía Nguyên Ân Huy Huy, Nguyên Ân Huy Huy lại cong miệng cười một tiếng: "Ta nghe Hiên Vũ ca ca."

Lam Mộng Cầm tức giận nói: "Nói không chừng ngươi còn lớn hơn hắn đấy, đừng có mở miệng lại một tiếng ca ca như mình nhỏ lắm vậy chứ!"

Nguyên Ân Huy Huy nháy nháy mắt: "Người ta vẫn là một đứa trẻ nhỏ a." Nhìn ánh mắt chân thành tha thiết này, khóe miệng Lam Mộng Cầm khẽ co giật một thoáng: "Trẻ nhỏ cái đầu ngươi. Thật không biết cái tu vi ngũ hoàn này là ngươi tu luyện làm sao mà ra được nữa."

"Được rồi, Phong Tử, ngươi tìm nơi cao quan sát chung quanh, có biến lập tức hồi báo. Ta cùng Lâm Đông Huy, Vũ Thiên, Lam Mộng Cầm phụ trách đề phòng, những người khác tranh thủ thời gian điều chỉnh trạng thái."

Mấy người phụ trách đề phòng đều tiêu hao khá ít khi nãy. Lam Hiên Vũ phụ trợ mọi người còn có một ưu thế rất lớn, chính là loại phụ trợ này chỉ dùng tới khí tức huyết mạch, không hề tiêu hao một chút hồn lực hay lực lượng huyết mạch nào.

Băng Thiên Lương khoanh chân ngồi xuống, Đống Thiên Thu đã bắt đầu minh tưởng từ sớm. Nguyên Ân Huy Huy cũng ngồi xuống khôi phục, vừa rồi hắn phát động Lôi Linh Chiến Cổ bùng nổ công kích phạm vi lớn, một thoáng đó đã làm tiêu hao hết một phần ba hồn lực của hắn.

Cần phải trở về rồi. Lam Hiên Vũ tính toán đại khái những thu hoạch, trong lòng không khỏi có chút xúc động. Hắn có thể lấy ba mươi phần trăm, không biết sau khi trở về có thể đổi lấy bao nhiêu Sử Lai Khắc huy chương. Mà Sử Lai Khắc huy chương lại có thể đổi những tài nguyên như thế nào đây? Hiện tại thứ hắn hy vọng nhất là hồn lực của mình có thể nhanh chóng tăng lên, để xem khi tới cấp ba mươi thì võ hồn còn có biến hóa như thế nào.

Mười cấp đến hai mươi cấp cũng đã là một lần thoát thai hoán cốt. Nếu đến ba mươi cấp còn có thêm một lần như vậy, không thể nghi ngờ đó sẽ là một việc cực kỳ mỹ diệu. Tới lúc đó hắn sẽ không còn phải tự ti vì hồn lực của mình.

Đúng lúc này, đột nhiên sắc trời mờ đi vài phần. Lam Hiên Vũ vô thức mà ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, hắn lập tức phát hiện, hào quang của hai vầng mặt trời Lam Dương rõ ràng đã mờ đi mấy phần.
Chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng lẽ gần đây có quái thú đang mượn trợ lực lượng của chúng? Trong đầu hắn vừa mới hiện lên ý nghĩ này, đột nhiên một cỗ tinh thần ba động mạnh mẽ quét ngang tới, chỉ trong chốc lát đã bao trùm tất cả mọi người. Lam Hiên Vũ đứng mũi chịu sào, hắn kêu lên một tiếng đau đớn. Trong nháy mắt này, hắn chỉ cảm thấy đầu mình phảng phất như muốn nổ tung, vòng xoáy kim ngân trong người lập tức bị dẫn động mà xoay tròn kịch liệt. Một đoàn thất thải quang mang phóng lên, lúc này mới miễn cưỡng ngăn cản được tầng tinh thần trùng kích mãnh liệt kia.

Ngay sau đó, những người khác cũng phát ra tiếng rên rỉ. Đống Thiên Thu suy yếu nhất còn không kêu nổi một tiếng, trực tiếp hộc máu rồi nhã lệch xuống đất, nàng đã bị tầng tinh thần trùng kích này đánh choáng.

Trên một ngọn cây cách đó không xa, Lưu Phong lộn nhào xuống đất, lập tức lâm vào trạng thái hôn mê. Tiền Lỗi ngã nhào về phía sau, thất khiếu chảy máu, nhưng một đồng tiền vàng lại phóng lên ngay sau đó, nó tỏa ra một khoảng sáng vàng sậm bao phủ toàn thân Tiền Lỗi. Trong mắt hắn lúc này đã tràn đầy vẻ khiếp sợ, nhưng tốt xấu gì cũng vẫn không trực tiếp ngất đi.

Người tinh thần lực không mạnh như Vũ Thiên thì lập tức bị tầng sóng xung kích tinh thần đó chấn choáng, Lâm Đông Huy tốt hơn hắn một chút, nhưng cũng là thất khiếu chảy máu, cả người uể oải ngã xuống mặt đất.

Lúc này đã hiện rõ hoàn toàn về khoảng cách tu vi, Nguyên Ân Huy Huy bắn người mà lên, gương mặt nghi ngờ không thôi, hắn chỉ là mũi chảy máu, ánh mắt có chút mê mang. Sắc mặt Lam Mộng Cầm cũng cực kỳ khó coi, khóe miệng có tia máu tràn ra.

Chỉ qua một cái nháy mắt, tất cả mọi người đều đã bị thương, càng có một phần ba lâm vào hôn mê. Uy lực của một kích đơn giản lại có thể mạnh tới vậy.

"Mang mọi người chạy mau!"

Lam Hiên Vũ là người đầu tiên tỉnh táo lại, hắn lập tức quát to một tiếng, tay phải vung Kim Văn Lam Ngân Thảo nhanh như tia chớp, quấn chặt lấy Lưu Phong cách đó không xa mà kéo hắn về, tay trái nâng Đống Thiên Thu dậy rồi giao nàng cho Lam Mộng Cầm, sau đó đưa tay bắt lấy Tiền Lỗi ở một bên.

Căn bản không cần phải nghĩ hắn cũng có thể hiểu rõ. Ngay lúc này đã xuất hiện một tồn tại bọn hắn hoàn toàn không thể chống nổi. Mặc kệ mục tiêu có phải là bọn hắn hay không, nhưng một kích tinh thần vừa rồi đã suýt làm tất cả mọi người mất sức chiến đấu. Lam Hiên Vũ hối hận, hắn hối hận mình không tiếp tục bảo thủ thêm chút nữa, không mang mọi người trở về tới sườn núi lúc trước rồi mới nghỉ ngơi. Chủ yếu là vì Đống Thiên Thu đã tiêu hao quá lớn, hắn muốn chờ nàng khôi phục một chút rồi mới đi. Hiện tại nguy hiểm đã bất ngờ xảy ra.

Lam Mộng Cầm đỡ lấy Đống Thiên Thu, nhanh chóng cõng nàng lên lưng, bông tuyết dưới chân bay cuộn, thân thể bồng bềnh phóng thẳng đến phía dốc núi sau lưng. Phản ứng của những người khác cũng đều rất nhanh, Băng Thiên Lương cõng lấy Vũ Thiên, một tay lôi kéo Lâm Đông Huy, vừa xoay người liền chạy. Nguyên Ân Huy Huy bật lên, gần như dán người  vào vách núi mà bắn lên trên.

"Ngào____Ngào_____!"

Tiếng gầm gừ phẫn nộ vang lên đúng lúc này, tiếng gầm lớn trùng kích đám thực vật chung quanh phải rung lẩy bẩy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau