CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 271 - Chương 275

Chương 271: Ra tay!

Dịch: Đức Thành

Nhưng Nguyên Ân Huy Huy am hiểu công kích từ xa nên cũng không sợ Đại Đỗ Tử Điêu, Tử Tinh Linh Cung không ngừng bắn ra từng đạo tên sáng. Lần này hắn không liên tục bùng nổ công kích giống trước đó, mà là dùng mũi tên bình thường nhất phối hợp với đệ nhất Hồn kỹ. Hắn dùng hơn hai mươi phút thời gian, vừa né tránh vừa giết sạch đám quái thú đang vây công, sau đó mới tập trung tinh thần chiến đấu với Đại Đỗ Tử Điêu trên không.

Đại Đỗ Tử Điêu mặc dù bay được nhưng tốc độ lại không bằng Thiểm Điện Lam Báo, uy hiếp của nó nhỏ hơn hẳn. Nương tựa theo bộ pháp linh hoạt, hắn ứng đối cũng thoải mái hơn rất nhiều. Thế nhưng tình huống bùng nổ công kích cùng loại với Thiểm Điện Lam Báo lúc trước vẫn xuất hiện.

Trên không trung, Đại Đỗ Tử Điêu đột nhiên dừng lại một chút. Vầng mặt trời Tử Dương rõ ràng mờ đi một thoáng, trong chốc lát, thân thể Đại Đỗ Tử Điêu liền biến lớn gấp hai lần, một cỗ lực áp bách giáng xuống từ trên trời, này cả đám người Lam Hiên Vũ ở phía xa cũng có thể cảm nhận được một cách rõ ràng.

Phía dưới, Nguyên Ân Huy Huy không chút do dự xoay bỏ người chạy, ở trong nháy mắt này, tốc độ của hắn hoàn toàn bạo phát ra, đã không còn mờ ảo như trận đánh lúc trước với Thiểm Điện Lam Báo.

Đại Đỗ Tử Điêu bỗng nhiên hé miệng, một quả cầu năng lượng màu đem sậm bắn thẳng đến hướng Nguyên Ân Huy Huy. Nguyên Ân Huy Huy cũng không quay đầu lại, hắn cứ chạy như vậy mà kéo động dây cung, từng nhánh mũi tên màu tím bắn ra, hắn muốn chặn lại quả vầu năng lượng kia.

Nhưng quả cầu này lại như một hố đen vũ trụ, mũi tên bắn trúng nó lại biến mất vô tung, không có cách nào ngăn cản nó tiến lên. Rất mạnh, công kích này nếu so với Thiểm Điện Lam Báo lúc trước thì càng kinh khủng hơn.

"Làm sao hắn không dùng phân thân vậy?" Tiền Lỗi nghi hoặc nói.

Lam Hiên Vũ nói: "Có khả năng không dùng được nữa rồi."

Loại kỹ năng thiên phú mạnh mẽ như vậy sẽ rất khó sử dụng liên tục.

Đúng lúc này, hồn hoàn thứ năm trên người Nguyên Ân Huy Huy phát sáng lên, Tử Tinh Linh Cung trong tay hắn đột nhiên biến thành màu lam, từng đạo điện quang xanh thẳm lượn lờ trên đó, ánh sáng màu lam bạo phát, hắn nhảy vọt tới phía trước, thân thể xoay tròn trên không trung. Lấy thân thể của hắn làm trung tâm, không khí chung quanh chợt cuồng bạo kịch liệt. Một nhánh mũi tên màu lam xuất hiện trên dây cung, bầu trời cũng theo đó mà hiện ra từng đạo lôi đình, tất cả đều ngưng tụ tới phía hắn. Tốc độ bay của quả cầu năng lượng đen kia cũng theo đó mà giảm đi rất nhiều.

Ánh mắt Lam Hiên Vũ khẽ động, Lam Mộng Cầm bên cạnh hắn nhịn không được nói: "Thời gian quấy nhiễu. Hồn kỹ này của hắn đã có thể quấy nhiễu tốc độ thời gian?"

Sau một khắc, một đường lôi đình to lớn bắn ra từ dây cung của Nguyên Ân Huy Huy, hung hăng đánh vào quả cầu năng lượng.

"Oành ——"
Trong tiếng nổ vang trời, rốt cuộc quả cầu năng lượng màu đen kia cũng nổ tung. Toàn bộ bầu trời đều trở thành một mảng đen kịt trong nháy mắt, tầm mắt mọi người đều bị gián đoạn trong chớp mắt này.

Khi tầm mắt của mọi người khôi phục lại, chỉ thấy Nguyên Ân Huy Huy đã rời vị trí lúc trước, bị đánh bay hơn mấy chục mét, toàn thân cháy đen mà chật vật quay cuồng dưới mặt đất, hắn đang cố gắng tránh đi những đạo công kích tiếp theo của Đại Đỗ Tử Điêu.

Tầng hào quang của Tử Tinh Linh Cung đã có chút ảm đạm, rõ ràng một kích kia đã tạo thành thương tổn không nhỏ đối với hắn. Nhưng tình huống của Đại Đỗ Tử Điêu cũng không phải quá tốt. Lúc này nó đang lơ lửng giữa không trung, phần bụng xuất hiện một miệng vết thương cháy đen. Nó đang điên cuồng phun những đạo công kích tím tới phía Nguyên Ân Huy Huy, nhưng lực công kích rõ ràng đang yếu bớt.

Lam Hiên Vũ thầm giật mình trong lòng, lực công kích của gã Nguyên Ân Huy Huy này thật mạnh! Một kích kia không chỉ ngăn cản công kích của Đại Đỗ Tử Điêu, hơn nữa còn có thể đánh thương tổn được nó. Uy lực của mũi tên lôi đình kia mạnh có thể nghĩ. Nhưng loại công kích bùng nổ này cũng gây tiêu hao rất lớn đối với hắn. Lúc này hắn chỉ có thể miễn cưỡng né tránh, tạm thời vô phương đánh lại.

"Chít ——"

Một tiếng kêu to vang lên ở phía xa trên không, mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đạo thân ảnh đang hướng phía bên này bay tới nhanh như gió. Lại là một con Đại Đỗ Tử Điêu, mà thoạt nhìn thì nó còn lớn hơn con ban đầu kia. Khi nó thấy con Đại Đỗ Tử Điêu ban đầu bị thương nặng, nó liền kêu to liên tục rồi trực tiếp đáp xuống, một đạo sáng tím đánh thẳng tới phía Nguyên Ân Huy Huy.

"Ra tay! Băng Thiên Lương, đệ tứ Hồn kỹ chặn đường. Lưu Phong đi cứu Nguyên Ân Huy Huy, chúng ta lên!" Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng, không chút do dự liền xông ra ngoài.

Đại Đỗ Tử Điêu này có tu vi tiếp cận tới mức hồn thú vạn năm, hiển nhiên Nguyên Ân Huy Huy sẽ không ứng đối được nữa. Nếu bọn hắn còn không ra tay thì chỉ sợ Nguyên Ân Huy Huy sẽ lập tức bị đánh chết. Băng Thiên Lương phóng người lên, toàn thân điện quang phóng thích, ánh sáng trên đệ tứ Hồn Hoàn nở rộ. Lần trước hắn đã được tăng niên hạn hồn hoàn trong Thăng Linh Đài, lúc này đệ tứ Hồn Hoàn của hắn đã hiện ra màu tím sậm, có xu thế phát triển thành màu đen. Một khi đến được cấp độ màu đen thì uy năng sẽ còn tăng lên gấp bội. Vì sao hồn kỹ thứ năm của Nguyên Ân Huy Huy lại mạnh như vậy? Cũng là bởi vì đó là Hồn kỹ vạn năm!
Điện Thần Hàng Lâm! Trong chốc lát, cả người Băng Thiên Lương đã hóa thành lôi đình mà đánh thẳng đến hướng Đại Đỗ Tử Điêu. Dưới trạng thái Điện Thần Hàng Lâm, hắn bằng vào lực bộc phát là có thể tạm thời phi hành trên không trung.

Ngân văn Lam Ngân Thảo của Lam Hiên Vũ trực tiếp quấn quanh Lâm Đông Huy, Diệu Dương trên đỉnh đầu Lâm Đông Huy lập tức hiển hiện, hào quang tỏa sáng. Hắn chó chút kinh ngạc quay đầu liếc Lam Hiên Vũ, thứ hắn thấy vẫn là hai cái hồn hoàn trên tay Lam Hiên Vũ như trước.

Hồn Hoàn tên này vẫn là trăm năm? Nhưng làm sao lực phụ trợ của hắn lại mạnh lên rồi? Lâm Đông Huy cảm giác được một cách rõ ràng, lúc này võ hồn Diệu Dương trên đỉnh đầu mình đã có chút trầm trọng, hồn lực trong cơ thể đang không ngừng rót vào trong đó như núi lửa phun trào, thậm chí còn xuất hiện trạng thái rung động vì năng lượng tiếp tế vượt quá giới hạn. Đây thực sự là tình huống trước kia Lam Hiên Vũ phụ trợ hắn chưa từng xuất hiện.

"Công kích tới con đang bị thương. Hỏa cầu!" Lam Hiên Vũ quát.

Cái hỏa cầu bắn ra trong nháy mắt rồi đón gió biến lớn. Mới bay ra ngoài hơn mười mét, đường kính của nó đã phóng tới hơn một mét. Ngọn lửa nóng bỏng nở rộ, thẳng đến con Đại Đỗ Tử Điêu đang bị thương mà bay.

Lam Mộng Cầm cùng Đống Thiên Thu vừa lướt đi đều giật nảy mình, hai người chỉ cảm thấy một cỗ khí lưu nóng bỏng bắn qua đỉnh đầu mình. Khi hai nàng ngẩng đầu nhìn tới quả hỏa cầu đều không khỏi biến sắc.

Hỏa cầu này... Đây thật sự là thứ tam hoàn hồn sư có thể tạo ra?

Tốc độ của Băng Thiên Lương cực nhanh. Lúc trước nương tựa theo đệ tứ Hồn kỹ này, hắn chỉ cần một thoáng đã có thể đánh trọng thương Lam Hiên Vũ. Lúc này hắn đã phóng đến phụ cận Đại Đỗ Tử Điêu.

Lúc này Đại Đỗ Tử Điêu đã lâm vào trạng thái cuồng nộ, nó vỗ cánh liên hồi, toàn thân toát ra một tầng sáng tím mãnh liệt, cánh trái đột nhiên co lại mà đánh vào Băng Thiên Lương Điện Thần Hàng Lâm.

"Oành——" Băng Thiên Lương từ trên trời giáng xuống, tựa như sao băng nện xuống mặt đất. Đại Đỗ Tử Điêu lập tức bị điện giật thân thể rung động, không thể tiếp tục công kích Nguyên Ân Huy Huy. Hai cánh phải khống chế cân bằng mới có thể tiếp tục trôi nổi trên không trung.

Thật sự chiến đấu mới có thể cảm nhận được loại quái thú cấp bậc đầu lĩnh này mạnh bao nhiêu. Lúc trước Nguyên Ân Huy Huy xử lý Thiểm Điện Lam Báo, hiện tại hắn lại đả thương nặng một đầu Đại Đỗ Tử Điêu, mọi người mặc dù biết loại tầng thứ này rất mạnh nhưng cũng vẫn cho là mình có thể đối phó.

Nhưng lúc này Băng Thiên Lương đánh ra một kích toàn lực, vậy mà cũng chỉ có thể làm rung chuyển Đại Đỗ Tử Điêu, nhưng sau đó vẫn bị nó vỗ xuống từ không trung, có thể thấy thực lực của Đại Đỗ Tử Điêu mạnh tới mức nào. Dĩ nhiên con này mạnh hơn hẳn con lúc trước.

Cuối cùng thì hỏa cầu của Lâm Đông Huy cũng đến, con Đại Đỗ Tử Điêu lúc trước bị thương nặng lập tức cảm nhận được uy hiếp, nó vội quay gập thân thể, một chùm sáng tím bắn ra.

Chương 272: Võ Hồn thứ hai của Lam Mộng Cầm

Dịch: Đức Thành

"Oành ——"

Hỏa cầu nổ ra mưa lửa đầy trời trên không trung, tầng khí lãng khổng lồ chấn bay con Đại Đỗ Tử Điêu đang bị thương. Lúc trước thương thế của nó đã rất nặng, nên giờ đã không còn chịu nổi, nghiêng nghiêng rơi nhào xuống từ không trung. Con Đại Đỗ Tử Điêu tới sau kêu to một tiếng rồi lập tức phóng xuống theo hướng nó.

Lam Mộng Cầm lại nhìn thoáng qua từng quả hỏa cầu khổng lồ của Lâm Đông Huy. Nhưng lúc này nàng không bay lên, cũng không phóng thích võ hồn tuyết của mình, cứ như vậy mà ngồi xuống bên người Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ trực tiếp vung ra một nhánh ngân văn Lam Ngân thảo quấn quanh người nàng: "Ngươi chờ một chút, băng cùng hỏa sẽ..."

Hắn muốn nói là, nếu đồng thời thi triển công kích cự ly xa bằng băng nguyên tố cùng hỏa nguyên tố, như vậy sẽ gây quấy nhiễu suy yếu lẫn nhau. Nhưng lời còn chưa nói hết thì ánh mắt của hắn đã trợn to. Bởi vì lúc này trên đầu gối Lam Mộng Cầm đã có thêm một thanh ngọc cầm, ngọc cầm thon dài, bảy dây cung với mười ba huy hiệu, phía trên có những đường hoa văn mịn mượt hội tụ tới đầu cây đàn, cuối cùng thành hình đầu Phượng.

Hai tay Lam Mộng Cầm nhanh chóng phủ lên bảy sợi dây đàn, ánh mắt băng lãnh, rất có mấy phần khí khái nghiêm nghị không thể xâm phạm. Nếu lúc này Lam Hiên Vũ còn chưa thể nhìn ra đây là cái gì thì hắn đi học là vô ích rồi. Song sinh võ hồn! Không hề nghi ngờ, đây chính là một võ hồn khác của Lam Mộng Cầm.

Sau khi võ hồn này xuất hiện, không chỉ hắn mà mọi người bên cạnh cũng đều trở nên ngây ngốc. Bởi thứ xuất hiện cùng lúc với thanh ngọc cầm này chính là bốn cái Hồn Hoàn màu đen. Không sai, bốn cái hồn hoàn đều là màu đen, Hồn Hoàn vạn năm!

Phải biết, thời điểm nàng phóng thích bông tuyết tác chiến lúc trước, đó là bốn cái Hồn Hoàn màu tím! Vậy mà giờ khắc này, thứ xuất hiện trên võ hồn thứ hai lại là bốn cái Hồn Hoàn màu đen! Lúc này Lam Hiên Vũ đột nhiên hiểu rõ, hắn đã hiểu tại sao lúc trước Lam Mộng Cầm lại nghi vấn chính mình, bởi vì người ta thực lực mạnh!

Nguyên Ân Huy Huy mạnh hay không? Ngũ hoàn Hồn Vương. Nhưng ngay cả Nguyên Ân Huy Huy cũng chỉ có một cái Hồn Hoàn vạn năm. Thứ khác biệt với hồn sư bình thường là hắn có một năng lực thiên phú, đó là hóa giải công kích thông qua phân thân, hẳn là thứ đó có nguồn gốc từ năng lực huyết mạch.

Nhưng còn Lam Mộng Cầm thì sao? Nàng mặc dù chỉ là tứ hoàn, so với Nguyên Ân Huy Huy thì ít hơn một Hồn Hoàn, nhưng người ta là song sinh võ hồn đó! Luận hồn lực tổng hợp, coi như không bằng Nguyên Ân Huy Huy thì cũng không kém quá nhiều. Càng có một điều quan trọng hơn, đó là võ hồn thứ hai của nàng có tới bốn cái Hồn Hoàn vạn năm. Đây quả thật là vô địch...

Học viện Sử Lai Khắc thật đúng là nơi chưa quái vật mà! Khó trách với thực lực của Đống Thiên Thu mà vẫn kính ngưỡng Lam Mộng Cầm như vậy. Khó trách người ta chỉ hai người cũng dám tạo thành một tổ. Cái này đem so với Nguyên Ân Huy Huy vẫn là khiêm tốn đấy chứ? Cho dù một mình Lam Mộng Cầm tự tạo một tổ, có lẽ cũng chỉ có Nguyên Ân Huy Huy mới có thể uy hiếp được nàng. Lam Mộng Cầm liếc Lam Hiên Vũ một cái, chỉ thiếu chút nữa là sẽ bộc lộ ra vẻ đắc ý, khí khái nghiêm nghị kia cũng suýt bị phá hư.

Hai tay nàng khẽ gẩy dây đàn, lập tức vang lên từng đợt âm thanh. Khi mọi người nghe được tiếng đàn đều không khỏi sững sờ, sau đó vẻ mặt tất cả đều lập tức trở nên cổ quái. Bởi vì... Thật sự là rất khó nghe...

Lam Hiên Vũ cảm thấy, dù mình có tùy tiện tới đánh bừa cũng có thể dễ  nghe hơn nàng. Hình dung tiếng đàn này của Lam Mộng Cầm như thế nào đây? Khá giống việc bóp cổ con gà trống rồi bắt nó gáy... Cảm giám tim đập nhanh mãnh liệt gần như đều xuất hiện trong mỗi người, ngay sau đó là đầu đau muốn nứt. Nhưng chính trong âm thanh khó nghe này, hồn hoàn thứ nhất trên người Lam Mộng Cầm cái phát sáng lên. Bảy sợi dây đàn đều biến thành màu bạc, sau đó tiếng đàn khó nghe đột nhiên biến mất, tất cả mọi người đều có một loại cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

Giữa không trung, con Đại Đỗ Tử Điêu đang đuổi theo đồng bọn đột nhiên nhúc nhích thân thể một chút, sau đó chính nó cũng rơi tự do mà giáng xuống từ trên trời.

"Đệ nhất Hồn kỹ, cường lực quấy nhiễu, có đặc hiệu đối với sinh vật bay lượn. Có hiệu quả cấm bay nhất định. Ngươi còn không mau lên."

Rốt cuộc Lam Mộng Cầm vẫn không nhịn được mà toát ra mấy phần vẻ đắc ý.

Lam Hiên Vũ phát hiện, dường như ngân văn Lam Ngân Thảo của mình không thể tăng phúc cho võ hồn này của Lam Mộng Cầm. Hắn phụ trợ người khác đã rất nhiều lần, có hiệu quả hay không thì chính hắn sẽ có thể cảm giác được. Nếu có hiệu quả thì huyết mạch của người được phụ trợ sẽ kịch liệt gợn sóng. Nhưng lúc này phụ trợ cho Lam Mộng Cầm lại chưa từng xuất hiện hiện tượng này, ngược lại còn hết sức bình tĩnh.

Lam Hiên Vũ dứt khoát buông bỏ ngân văn Lam Ngân thảo, nói: "Mập mạp ở lại, những người khác lên theo ta."

Lúc này Lưu Phong đã đến bên người Nguyên Ân Huy Huy, lôi kéo hắn chạy về. Băng Thiên Lương đã lần nữa trôi nổi mà lên, dưới trạng thái Điện Thần Hàng Lâm, hắn có thể tập hợp lực công kích cùng lực phòng ngự vào một thân, lúc trước mặc dù bị vỗ xuống những cũng không quá nghiêm trọng.

"Rầm_____ Rầm_____!" Hai con Đại Đỗ Tử Điêu lần lượt rơi xuống đất. Sau khi rơi xuống đất, thân thể của con bị trọng thương đã co rút kịch liệt, không thể động đậy. Mà con còn lại kia lại bò lên, dùng sức lắc đầu..

Lam Hiên Vũ có thể khẳng định, nó là muốn tránh khỏi âm thanh kinh khủng kia của Lam Mộng Cầm. Thật không hổ là Hồn kỹ vạn năm, hiệu quả quấy nhiễu rất tốt. Tiếng đàn trực tiếp tác dụng lên thân thể Đại Đỗ Tử Điêu, đây có phải là còn phụ thêm đặc tính không gian nữa hay không?

Quả hỏa cầu tiếp sau đã bay tới, con Đại Đỗ Tử Điêu bị rơi xuống đất lại bắn ra từng chùm sáng tím, dẫn nổ từng hỏa cầu trên không trung.

"Thiên Thu!"

Lam Hiên Vũ đột nhiên dùng cánh tay trái đang được ngân văn Lam Ngân thảo bao trùm kéo lấy bàn tay Đống Thiên Thu, từng phiến vảy bạc hình bầu dục dần nổi lên trên tay hắn. Những người khác chỉ cảm thấy chung quanh đột nhiên tối sầm lại, Lâm Đông Huy cảm thấy lực phụ trợ trên người mình đột nhiên biến mất, thậm chí còn thấy lạnh cả người, khiến cho hắn không khỏi ngừng công kích đang định đánh tiếp. Sau đó hắn liền thấy Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu đột nhiên biến mất, tất cả mọi thứ chung quanh đều biến thành màu xanh đậm. Ngay một nháy mắt tiếp theo, một đôi mắt lớn màu xanh đậm lặng lẽ hiện lên giữa không trung.

Nơi xa xa, trên thân con Đại Đỗ Tử Điêu bị rơi xuống đất vừa có ánh sáng tím thoáng hiện, nó muốn kết hợp cùng Tử Dương nhưng thân thể lại đột nhiên cứng ngắc, ánh mắt của nó cũng trở nên đờ đẫn trong phút chốc. Một tầng băng sương dân ra từ trong chính cơ thể nó, chỉ trong nháy mắt đã đóng băng toàn cơ thể. Không chỉ là nó, mà ngay cả con còn lại cách đó không xa cũng bị đóng băng theo.

Chính là võ hồn dung hợp kỹ của Lam Hiên Vũ và Đống Thiên Thu: Thâm Lam Ngưng Thị!

Lam Hiên Vũ hết sức quả quyết, mặc dù con Đại Đỗ Tử Điêu tới sau đã bị Lam Mộng Cầm quấy nhiễu rơi xuống đất, nhưng thực lực của nó quá mạnh. Một khi nó kết hợp Tử Dương phát động công kích thì khỏi cần bàn cãi thêm, trước đó Nguyên Ân Huy Huy bị đánh thảm hại thế nào cũng có thể nhìn ra. Mà đa số bọn hắn là tuyệt đối không ngăn nổi, rất có thể sẽ có người chết. Cho nên hắn không thể để Đại Đỗ Tử Điêu thi triển được công kích mạnh nhất đó. Còn có cái gì khống chế mạnh hơn Thâm Lam Ngưng Thị đây?

Băng Thiên Lương, Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên đã sớm được thưởng thức chiêu này của bọn hắn, lúc trước cũng là hết sức khiếp sợ. Cũng chính từ lúc gặp được võ hồn dung hợp kỹ của Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu, sau đó Băng Thiên Lương mới hoàn toàn kiên định ý nghĩ muốn hợp tác với bọn hắn. Bởi vì hắn cũng cho là mình không ngăn được cái kỹ năng khống chế này.

Điểm đáng sợ nhất của Thâm Lam Ngưng Thị cũng không phải năng lực đóng băng mạnh mẽ, mà đó là phạm vi khống chế. Đám người Băng Thiên Lương cũng không biết, sau khi Lam Hiên Vũ liên thủ với Đống Thiên Thu thi triển Thâm Lam Ngưng Thị có thể bao trùm tới mức nào, chỉ biết mục tiêu bị đôi mắt màu xanh đậm đó nhìn trúng thì đều bị đóng băng trong nháy mắt.

Lúc này việc đóng băng mới vừa hoàn thành, Băng Thiên Lương lại một lần nữa phóng thích đệ tứ Hồn kỹ, Điện Thần Hàng Lâm tiếp Hồn kỹ thứ ba: Điện Thiểm. Trong nháy mắt đã tăng tốc độ cùng lực công kích lên tới cực hạn, đánh thẳng đến Đại Đỗ Tử Điêu. Lâm Đông Huy tiếp tục tụ lực, Diệu Dương trên đỉnh đầu bắn ra hào quang chói mắt, tất cả quang mang xung quanh lại bắt đầu tụ về nó.

Vũ Thiên bước nhanh đến phía trước, hắn chạy như điên, mạch đao trong tay bị hắn kéo lê dưới mặt đất, không ngừng phát ra từng trận nổ vang. Mỗi một bước được bước ra, khí thế của hắn lại theo đó mà  tăng lên mấy phần.

Chương 273: Trợ giúp

Dịch: Đức Thành

Phương pháp dùng hồn kỹ Mạch Đao thế đặc thù như vậy, đây cũng là lần đầu tiên đám người Lam Hiên Vũ được thấy.

Lam Mộng Cầm phía sau cũng lộ vẻ kinh ngạc, vì đây cũng là lần đầu tiên nàng thấy võ hồn dung hợp kỹ của Lam Hiên Vũ và Đống Thiên Thu đó! Một cái chớp mắt vừa rồi nàng cũng có cảm giác. Bản thân nàng cũng có thuộc tính Băng Tuyết nên cảm thụ của nàng là rõ ràng nhất, trong nháy mắt đó, nhiệt độ Thâm Lam Ngưng Thị tạo ra tuyệt đối thấp hơn âm một trăm độ, hơn nữa còn là nhiệt độ bạo phát đột ngột. Chính điểm này mới khiến Đại Đỗ Tử Điêu lập tức bị đông lại. Mà trọng yếu nhất là nó đã cắt ngang sự liên hệ của Đại Đỗ Tử Điêu với vầng Tử Dương trên bầu trời.

Thông qua quan sát về những con quái thú thủ lĩnh vừa rồi là có thể phát hiện, thực chất thì thực lực bản thân của chúng là không bằng hồn thú vạn năm, nhưng nếu chúng mượn lực từ hai vầng mặt trời Lam Dương và Tử Dương, như vậy thì sẽ có thể trực tiếp bộc phát ra uy lực của một hồn thú vạn năm.

Băng Thiên Lương là người đầu tiên lao đến, hắn đụng trực tiếp vào tầng băng, điện quang chói mắt hoàn toàn ngưng tụ trước người hắn mà bộc phát ra một vụ nổ thật lớn. Tầng băng nổ tung, Đại Đỗ Tử Điêu bị nổ bay ngược ra ngoài. Băng Thiên Lương cũng bị lực nổ đánh bật lên không trung.

Nhưng đúng lúc này, một đoàn ánh sáng tím bùng nổ từ trên thân thể Đại Đỗ Tử Điêu, vầng Tử Dương trên bầu trời mờ đi một chút, một đạo sáng tím chói mắt bắn thẳng đến hướng Băng Thiên Lương. Sự liên kết của Đại Đỗ Tử Điêu cùng Tử Dương vẫn không bị cắt đứt hoàn toàn, nó vẫn còn có thể mượn lực lượng Tử Dương.

Tất cả mọi người đều không khỏi kinh hãi, nhưng uy lực của cột sáng tím này rõ ràng đã yếu hơn con trước kia sử dụng, hẳn là đã bị Thâm Lam Ngưng Thị ảnh hưởng. Lúc này thực lực của Băng Thiên Lương đã bắt đầu hiển lộ hoàn toàn, đệ nhị Hồn Hoàn lóe sáng, điện quang đột nhiên tràn thân thể hắn mà ra, tạo thành một bóng người ngay trước người hắn, thân ảnh kia khoanh tay trước ngực, sau đó hóa thành một tia điện lớn mà hung hăng đụng vào cột sáng tím. Cũng trong nháy mắt thân ảnh kia xuất hiện, Băng Thiên Lương lập tức được giải trừ trạng thái bị khóa chặt, thân thể lóe lên rồi hướng về nơi xa, nhưng sắc mặt hắn lúc này cũng đã hoàn toàn trắng bệch.

"Oành_____!"

Thân ảnh do lôi điện tạo thành nổ tung trên không, hóa thành hào quang đầy trời mà biến mất vô tung, nhưng Băng Thiên Lương thoạt nhìn lại lông tóc không tổn hại. Có thể đi tới vòng khảo hạch tổng hợp của học viện Sử Lai Khắc thì có mấy ai là đơn giản đâu?

Đúng lúc này, một cột hỏa trụ lớn bắn ra từ vầng Diệu Dương trên đỉnh đầu Lâm Đông Huy, vừa vặn xuyên qua nơi tầng băng bị nổ tung, hung hăng đánh vào thân thể Đại Đỗ Tử Điêu, nó vừa bị Băng Thiên Lương đánh cháy đen giờ lại bốc cháy.

Vũ Thiên súc thế đã đủ, lập tức vọt tới phụ cận, mạch đao trong tay hắn ngang tàng chém xuống. "Phốc" một tiếng, mạch đao lại theo miệng vết thương mà hung hăng chém vào lồng ngực Đại Đỗ Tử Điêu, bổ ra một miệng vết thương dài đến hơn một mét. Đại Đỗ Tử Điêu rên rỉ một tiếng, ánh sáng tím trên người nó chợt bùng nổ, đánh bay Vũ Thiên, tầng băng trên người cũng nổ tung toàn bộ.

Sinh mệnh lực thật cường đại, thế này vẫn còn không chết?
Đúng lúc này, một đạo tiễn mang xuất hiện, đầu mũi tên đột nhiên thay đổi hướng bay, đang bắn ngang bỗng lướt dựng thẳng lên, trực tiếp chui vào trong cơ thể Đại Đỗ Tử Điêu. Lại một đạo ánh bạc theo đó mà giáng xuống từ trên trời, Bạch Long thương ngang tàng đâm vào trong mắt Đại Đỗ Tử Điêu, Lưu Phong bắn người mà lên, Bạch Long Phản phóng thích, tránh đi lần cắn trả giãy chết của nó.

Thân thể khổng lồ của Đại Đỗ Tử Điêu ầm ầm ngã xuống đất, mọi người chung quanh đều không khỏi có chút thở dốc. Băng Thiên Lương lách mình mà lên, lại thêm hai kích cho con Đại Đỗ Tử Điêu đã bị trọng thương ban đầu, diệt đi tính mạng của nó một cách triệt để, mãi tới lúc này, rốt cuộc mới xem như có thể kết thúc trận chiến.

Nguyên Ân Huy Huy chống Tử Tinh Linh Cung xuống mặt đất, biểu lộ trên khuôn mặt đẹp có chút bất định, ánh mắt vô thức nhìn về phía mọi người chung quanh. Dĩ nhiên hắn biết những người này là đến đây tham gia khảo hạch cùng hắn.

Nơi xa, Lam Mộng Cầm thu hồi thanh ngọc cầm trong tay, nhẹ nhàng bước tới bên người Lam Hiên Vũ, nàng đón lấy Đống Thiên Thu đã có chút suy yếu đang nắm tay hắn.

Đống Thiên Thu không nói gì thêm, lập tức khoanh chân ngồi dưới đất mà minh tưởng. Thời điểm ngồi xuống, nàng lại vô thức mà nhìn thoáng qua Lam Hiên Vũ. Có vẻ lần này Thâm Lam Ngưng Thị có chút khác biệt, mình tiêu hao đã ít hơn rất nhiều so với trước kia, ước chừng còn lại ba thành hồn lực. Mà dường như uy lực của Thâm Lam Ngưng Thị lại được tăng cường. Dù tầng băng bị đánh vỡ, nhưng mãi đến cuối cùng, Đại Đỗ Tử Điêu cũng chỉ là miễn cưỡng phản kích mà vẫn không thể chuyển động, có nghĩa lúc đó trạng thái đóng băng tê liệt vẫn chưa giải trừ.

Lam Hiên Vũ thoạt nhìn cũng không có gì thay đổi, có vẻ tiêu hao không lớn, hắn nhanh chân đi tới hướng Nguyên Ân Huy Huy. Lưu Phong mấy lần lách mình đã đến bên một sườn núi địa thế tương đối cao, quan sát đến tình huống chung quanh. Những người khác cũng đều phân tán ra, chỉ có Tiền Lỗi tốc nhanh nhảu đi tới bên người Lam Mộng Cầm, lộ ra một bộ dáng tìm kiếm che chở.

"Ngươi không sao chứ?" Lam Hiên Vũ đi tới trước mặt Nguyên Ân Huy Huy mà hỏi. Nguyên Ân Huy Huy yên lặng lắc đầu, do dự một chút mới mở miệng nói: "Cảm ơn."

Lam Hiên Vũ mỉm cười nói: "Không cần cám ơn, nói không chừng sau này mọi người còn là đồng học đó, cũng nên hỗ trợ lẫn nhau mà. Ngươi tiêu hao không nhỏ, còn bị thương, không bằng cứ ở đây nghỉ ngơi một chút đi, chúng ta hộ pháp giúp ngươi."

Nguyên Ân Huy Huy sửng sốt một chút, đáy mắt mơ hồ có một đạo quang mang lóe lên. Hắn cùng Lam Hiên Vũ đều thuộc loại người dáng dấp đẹp tới mức đặc biệt. Mà bởi vì những biến hóa sau huyết mạch biến dị, hiện tại Lam Hiên Vũ lại càng nhiều hơn mấy phần khí khái hào hùng. Đôi mắt to của hắn trong suốt vô cùng, lúc mỉm cười lại càng dễ cho người ta hảo cảm mãnh liệt.

"Yên tâm khôi phục đi, có chúng ta ở đây rồi." Lam Hiên Vũ gật đầu với hắn rồi trực tiếp đi tới hướng Băng Thiên Lương. Nguyên Ân Huy Huy nhìn bóng lưng hắn rời đi, lại nhìn thi thể đám quái thú xung quanh một chút, hắn hít sâu một hơi rồi lập tức khoanh chân ngồi xuống.

Lam Hiên Vũ đi tới bên người Băng Thiên Lương: "Ngươi thế nào rồi?"

Băng Thiên Lương nói: "Tiêu hao có chút lớn, nhưng vẫn ổn."

Lam Hiên Vũ nói: "Xem tình huống vừa rồi thì quái thú nơi này đều có ý thức lãnh địa, phiến khu vực này hẳn là thuộc về hai con Đại Đỗ Tử Điêu thủ lĩnh, hiện tại chúng nó chết rồi, bên này tạm thời là an toàn, ngươi tới chỗ Nguyên Ân Huy Huy khôi phục một chút đi. Ta cùng Lưu Phong, Vũ Thiên, Lâm Đông Huy, Tiền Lỗi, Lam Mộng Cầm, mấy người bọn ta sẽ ở chung quanh hộ pháp cho các ngươi."

"Được." Băng Thiên Lương gật đầu, nhanh chóng đi minh tưởng. 

Lúc trước phối hợp như vậy, chính hắn cũng cảm thấy hết sức thông thuận. Lam Mộng Cầm dùng kỹ năng mạnh mẽ kia hạ Đại Đỗ Tử Điêu xuống đất, ngay sau đó là lực khống chế cực mạnh của Thâm Lam Ngưng Thị, từng điểm mạnh của mọi người đều lần lượt phát ra, cuối cùng đã ép Đại Đỗ Tử Điêu thủ lĩnh không thể phát huy ra thực lực mạnh nhất, lập tức bị bọn hắn đánh giết. Cảm giác này thật sự rất tốt. Mà không hề nghi ngờ, thu hoạch lần này của bọn hắn là khá nhiều. Hai con Đại Đỗ Tử Điêu thủ lĩnh, coi như một con là cho Nguyên Ân Huy Huy, vậy còn một con tất nhiên sẽ thuộc về bọn hắn.

Theo tình huống chiến đấu lúc trước là bọn hắn hoàn toàn có khả năng khẳng định, muốn đối phó với một con quái thú thủ lĩnh sẽ cần trên dưới mười người, hơn nữa, còn nhất định phải có hồn kỹ giống hồn kỹ thứ năm của Nguyên Ân Huy Huy, hoặc một năng lực mạnh mẽ như võ hồn dung hợp kỹ của Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu. Bằng không mà nói, coi như có hơn mười người phối hợp ăn ý cũng không nhất định có thể kích giết được quái thú thủ lĩnh, còn có thể bị nó giết ngược. Thu được tinh hạch quái thú thủ lĩnh, không thể nghi ngờ sẽ có thể tăng điểm của bọn hắn trên phạm vi lớn.

Sau khi bố trí tốt tất cả, Lam Hiên Vũ lại lập tức công việc lu bù lên, hắn không chút do dự tới lấy tinh hạch của hai con quái thú thủ lĩnh này. Đó là loại tinh hạch óng ánh sáng màu tím long lanh, khi nó vào trong tay, Lam Hiên Vũ lập tức cảm thấy trong cơ thể mình phảng phất như có năng lượng bị dẫn dắt. Đó là tinh thần lực biến hóa?

Chương 274: Ta có bí mật

Dịch: Đức Thành

Sau đó Lam Hiên Vũ lại lần lượt đi lấy từng viên tinh hạch của những con bị Nguyên Ân Huy Huy giết lúc trước. Ngoại trừ giữ lại một viên tinh hạch quái thú thủ lĩnh, tất cả số còn lại hắn đều giao cho Lam Mộng Cầm. Lam Mộng Cầm cũng rất vui vẻ đối với thứ này, nàng cầm lấy viên tinh hạch tím kia mà xem với một bộ dáng yêu thích không buông tay. Nữ hài tử thì có ai là không thích thứ xinh đẹp đây chứ? Nếu không phải lúc này Đống Thiên Thu đang minh tưởng khôi phục, vậy chắc chắn Lam Mộng Cầm sẽ phải chia sẻ cảm thụ lúc này với nàng.

Trong trận chiến đấu lúc trước, người tiêu hao lớn nhất không thể nghi ngờ là Nguyên Ân Huy Huy, nhưng người đầu tiên khôi phục lại vẫn là hắn. Lam Hiên Vũ vẫn luôn quan sát tỉ mỉ bên người Nguyên Ân Huy Huy, hắn phát hiện, Nguyên Ân Huy Huy không chỉ có tốc độ khôi phục rất nhanh, mà ngay cả thương thế trên người cũng cấp tốc khôi phục trong quá trình này, chỉ qua một hồi nhắn ngủi, khí tức cả người Nguyên Ân Huy Huy đã trở nên bình ổn lại. Lại một lát sau đã bắt đầu khôi phục lại hướng trạng thái ban đầu.

Khó trách người ta dám hành động một mình, lại còn dám không ngừng đánh giết quái thú. Nếu không phải lúc trước gặp tình huống đặc biệt, đồng thời xuất hiện hai con Đại Đỗ Tử Điêu, vậy chỉ sợ tên này thật sự có thể tiếp tục săn giết như vậy. Thật sự là mạnh mẽ a! Ngẫm lại người ta ngũ hoàn tu vi, nhìn lại mình mới chỉ có hai mươi ba cấp hồn lực, Lam Hiên Vũ không khỏi âm thầm thở dài, giữa người và người, khoảng cách làm sao lại lớn như vậy chứ?

Nguyên Ân Huy Huy mở hai mắt. Hắn vừa liếc liền thấy được Lam Hiên Vũ đang đứng bên cạnh mình. Hai chân hắn hơi dùng sức, bắn người mà lên. Nguyên Ân Huy Huy so với Lam Hiên Vũ thì còn thấp nửa cái đầu, hắn phải hơi ngước đầu mới có thể thấy được đôi mắt của Lam Hiên Vũ.

"Cảm ơn." Nguyên Ân Huy Huy lại một lần nữa nói ra cảm tạ.

Lam Hiên Vũ mỉm cười lắc đầu: "Không cần cảm ơn. Ta cũng nói rồi, mọi người là người một nhà nha. Tinh hạch ta lấy ra cho ngươi rồi. Con tới sau xem như chúng ta giết, cái này của ngươi." Nói xong, hắn đưa viên tinh hạch Đại Đỗ Tử Điêu tới cho Nguyên Ân Huy Huy.

Nguyên Ân Huy Huy sửng sốt một chút, Lam Mộng Cầm, Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên ở bên cạnh cũng có chút kinh ngạc. Lúc trước Lam Hiên Vũ giữ lại một viên tinh hạch Đại Đỗ Tử Điêu, bọn hắn vẫn đều cho rằng hắn muốn giữ cho chính mình, không ai nghĩ hắn lại lấy ra cho Nguyên Ân Huy Huy, hình như hành động này không quá tương xứng với cái tính cách thích chiếm lợi của hắn lúc trước a!

Mới vừa rồi hắn còn dẫn mọi người một mực đi theo lợi dụng Nguyên Ân Huy Huy đó? Mà cũng thật sự chiếm lợi được không ít. Vậy mà giờ tên này lại không nuốt hết tiền lời sao? Mà nếu bọn hắn không ra tay thì rất có thể Nguyên Ân Huy Huy sẽ bị giết chết, đây chính là ân cứu mạng. Theo lý mà nói, coi như bọn hắn có cầm hết chiến lợi phẩm thì Nguyên Ân Huy Huy cũng sẽ không thể nói gì. Làm sao lúc này Lam Hiên Vũ lại bỏ đồ ra như vậy chứ?

"Cầm lấy đi!" Lam Hiên Vũ thấy Nguyên Ân Huy Huy sững sờ như vậy, lại giơ giơ viên tinh hạch tới trước mặt hắn.

Nguyên Ân Huy Huy lắc đầu: "Ta không thể nhận. Các ngươi đã cứu ta, làm sao ta có thể đòi chiến lợi phẩm nữa đây? Ta vô cùng cảm tạ các ngươi. Nếu không phải các ngươi cứu thì có lẽ ta đã chết. Nơi này thật đáng sợ, ta có thể đi theo các ngươi chứ?"

Lam Hiên Vũ nói: "Nếu ngươi đã thấy sợ thì làm sao còn hành động một mình như vậy chứ?"

Nguyên Ân Huy Huy nháy nháy mắt, nói: "Ta có bí mật không thể để người ta biết, cho nên ta chỉ có thể hành động một mình."

Lam Mộng Cầm ở bên cạnh liếc mắt, nàng chỉ cảm thấy hình tượng gã ngũ hoàn này trong lòng mình đã ầm ầm sụp đổ. Những người khác đều không khỏi lộ ra thần sắc khác thường. Bí mật? Chính miệng ngươi còn nói mình có bí mật, vậy cái bí mật này của ngươi còn có thể giữ được bao lâu đây? Chẳng ai ngờ rằng, gã Nguyên Ân Huy Huy với tu vi ngũ hoàn, có thực thực mạnh nhất trong đợt khảo sát tổng hợp, vậy mà hắn lại đơn thuần tới như thế, thực sự là cách biệt một trời một vực với cái vẻ ngoài lanh lợi bí hiểm kia. Lam Hiên Vũ đột nhiên kéo tay Nguyên Ân Huy Huy, nhét viên tinh hạch màu tím vào trong tay hắn, nghiêm túc nói: "Cầm lấy, chúng ta không thể chiếm lợi từ bằng hữu. Con Đại Đỗ Tử Điêu đó cứ tính ngươi giết, viên tinh hạch này vũng chính là của ngươi. Nếu ngươi có bí mật, vậy chúng ta cũng không tiện hỏi, ngươi về sau có tính toán gì không?"

Nguyên Ân Huy Huy nhìn viên tinh hạch vừa bị nhét vào trong tay mình, khuôn mặt đẹp đột nhiên hơi đỏ lên, ánh mắt hắn nhìn về phía Lam Hiên Vũ lại thay đổi, lộ ra vẻ mặt cảm động: "Ca ca, ngươi thật tốt. Ta cũng không biết tiếp theo nên làm gì nữa. Quái thú ở đây rất đáng sợ, chúng cứ gặp là đều muốn giết ta. Ta có thể di cùng ngươi hay không? Chỉ là..." Nói đến đây, bộ dáng hắn lộ rõ vẻ đang muốn nói lại thôi.

Tiền Lỗi xoay người sang chỗ khác, hắn sợ mình nhịn không được. Thật sự đứa nhỏ Nguyên Ân Huy Huy này đơn thuần đến mức như một bông hoa trắng vậy, chỉ sợ bị Hiên Vũ đem bán cũng phải ngồi đếm tiền cho hắn mất.

Lam Hiên Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: "Chúng ta qua một bên nói." Hắn liền kéo Nguyên Ân Huy Huy đi đến một bên.

Tiền Lỗi khẽ thở dài: "Trời cao ơi! Đại địa ơi! Loại người này cũng có thể tu luyện tới ngũ hoàn, thật không công bằng. Ta thông minh cơ trí như vậy, tinh thần lực sắp đạt tới Linh Hải cảnh, vậy mà tu vi lại kém xa hắn, thật chính là..."

"Tinh thần lực của ngươi cũng không bằng hắn." Lam Mộng Cầm dội cho bắn một gáo nước lạnh.

Lúc này Lam Hiên Vũ đã kéo Nguyên Ân Huy Huy đi đến một bên, thấp giọng nói: "Chúng ta nhiều người như vậy, ngươi cũng không thể nói bí mật của mình ra chứ! Ta thấy một mình ngươi hành động như vậy, hẳn là do bị bí mật này làm hạn chế đúng không? Đây là chuyện riêng tư, ngươi không cần nói cho chúng ta. Để ta đoán một chút, có phải nếu ngươi một mực ở cùng chúng ta, vậy bí mật này sẽ có khả năng bại lộ?"

Nguyên Ân Huy Huy khẽ gật đầu, kinh ngạc nói: "Đúng vậy, làm sao ngươi biết?" Lam Hiên Vũ nghĩ thầm: Ngươi đã nói rõ ràng tới như vậy, nếu ta còn đoán không được thì chẳng phải ta thành đồ đần rồi sao?

Lam Hiên Vũ trầm ngâm nói: "Nơi này đúng là rất nguy hiểm, mặc dù thực lực cá nhân của ngươi rất mạnh, nhưng hảo hán cũng không chịu nổi đàn sói. Mà bí mật của ngươi lại không thể bại lộ, không có cách nào ở cùng chúng ta, việc này có chút mâu thuẫn. Nên làm cái gì mới phải đây?"

Nguyên Ân Huy Huy cũng lập tức mang một dáng vẻ đắn đo. Sau một lát, Lam Hiên Vũ nói: "Ngươi xem thế này có được không, bí mật của ngươi là cái gì thì chúng ta không biết, nhưng có phải chỉ cần chúng ta không quá mức tiếp cận ngươi là sẽ không nhìn ra hay không?"

Nguyên Ân Huy Huy gật gật đầu, nói: "Chỉ cần không nhìn kỹ thì hẳn là sẽ không nhìn ra, dù sao ta cũng mới mười hai tuổi."

Khóe miệng Lam Hiên Vũ khẽ giật giật, hắn cảm thấy, nếu mình còn nói thêm vài câu, có lẽ bí mật này của Nguyên Ân Huy Huy sẽ thật sự lộ tẩy.

"Vậy thế này đi." Lam Hiên Vũ nói: "Ngươi vẫn tự hành động một mình, chúng ta sẽ theo ngươi một khoảng cách khá xa, hộ vệ chung quanh cho ngươi. Nếu chung quanh có quái thú thì chúng ta liền giúp ngươi giải quyết. Mà nếu gặp phía trước thì ngươi tự giải quyết. Nếu quái thú quá mạnh chúng ta sẽ lên giúp ngươi, bảo hộ ngươi. Như thế nào?"

Nguyên Ân Huy Huy vui mừng quá đỗi, nhưng rất nhanh hắn lại có chút ngượng ngùng nói: "Này làm sao được! Tất cả mọi người là cùng nhau tham gia khảo hạch, thế này quá gây chậm trễ cho các ngươi. Mà thật ra ta cũng không biết nên đi như thế nào. Ta không hiểu nhiều về cái thiết bị định vị này." Nói xong, hắn lắc lắc cổ tay.

Lam Hiên Vũ nói: "Không có việc gì, ta sẽ nói cho ngươi biết hướng đi đại khái. Có điều, ngươi nói kéo dài thời gian làm hại chúng ta, cái này đúng là có hơi phiền toái. Nếu chỉ có mình ta hoặc một tiểu tổ ba người còn dễ một chút, chúng ta cũng có thể giết một ít quái thú. Nhưng bây giờ chúng ta bên này có ba tiểu tổ, mọi người chúng ta chia đều chiến lợi phẩm, ai cũng muốn mình có thể thi đậu học viện Sử Lai Khắc, nếu chiến lợi phẩm không đủ cũng hết sức phiền toái. Ngươi xem thế này được không, nếu chúng ta ở phía sau bảo vệ ngươi, những quái thú mọi người giết sẽ tính chung lại, ngươi lấy được chiến lợi phẩm thì chia cho chúng ta một chút, được không?"

Nguyên Ân Huy Huy nháy nháy mắt, nói: "Được! Đương nhiên có thể."

Lam Hiên Vũ thử thăm dò nói: "Vậy ngươi chia ba thành?

Nguyên Ân Huy Huy lập tức nói gấp: "Như vậy sao được?"

Lam Hiên Vũ cau mày, trong lòng thầm nghĩ: chẳng lẽ tiểu tử này chỉ đang giả ngu thôi sao? Sau đó hắn lại thấy Nguyên Ân Huy Huy nói: "Không phải các ngươi chia đều sao? Mặc dù ta không đi cùng các ngươi nhưng cũng xem như gia nhập đoàn đội, ta cũng chia đều! Sao có thể chiếm lợi của các ngươi chứ?"

Chương 275: Ta được bảo đảm từ bên trong

Dịch: Đức Thành

Lam Hiên Vũ có chút không đành lòng mà than nhẹ một tiếng: "Mọi người chia đều, chiến lợi phẩm lại có hạn, ta sợ ngươi sẽ không đậu Sử Lai Khắc a!"

Nguyên Ân Huy Huy lắc đầu nguây nguẩy: "Sẽ không. Ta đã thi đậu rồi! Ta được bảo đảm từ bên trong."

Lam Hiên Vũ sững sờ: "Được bảo đảm từ bên trong? Là sao?"

Nguyên Ân Huy Huy nói: "Được bảo đảm từ bên trong chính là được cử đi từ trong học viện. Ông nội nói, để cho ta trải nghiệm cuộc sống, gia tăng một chút kinh nghiệm, cho nên ta mới tới tham gia khảo hạch. Thành tích sẽ không có có ảnh hưởng gì đối với ta, vì ta đã là tân sinh của học viện Sử Lai Khắc."

Thật không công bằng a... Còn có dạng cử đi từ bên trong như thế này?

"Từ nhỏ ngươi đã sinh sống tại thành Sử Lai Khắc?" Lam Hiên Vũ hỏi.

Nguyên Ân Huy Huy khẽ gật đầu, nói: "Đúng thế, nhà ta ở đó."

Quá không công bằng... Lam Hiên Vũ đột nhiên cảm thấy, thật sự phải lừa hắn thêm chút nữa thì trong lòng mới có thể thăng bằng lại.

"Vậy được rồi, sẽ nghe ngươi, chia đều." Lam Hiên Vũ hài lòng nói.

Nguyên Ân Huy Huy lập tức cười: "Quá tuyệt a, cuối cùng ta cũng có đoàn đội. Cảm ơn ca ca. Ca ca, ngươi tên là gì?"

"Ta tên Lam Hiên Vũ." Lam Hiên Vũ gật đầu nói.

Nguyên Ân Huy Huy nói: "Ta là Nguyên Ân Huy Huy, về sau ta gọi ngươi là Hiên Vũ ca ca được chứ? Ta cũng có thể tính là thành viên trong đoàn đội của các ngươi rồi. Chỉ là..." Nói đến đây, hắn do dự một chút, sau đó mới nói: "Đến buổi tối các ngươi không nên quá tiếp cận ta, ít nhất phải bảo trì khoảng cách ba mươi mét, như vậy thì hẳn là bí mật của ta sẽ không bị lộ, được không? Thực ra lúc ban ngày ta vẫn có thể hành động cùng mọi người."

"Được rồi..."

Bí mật của ngươi sắp không còn là bí mật rồi đó... Lam Hiên Vũ thầm than, nhưng vẫn đáp ứng không chút do dự. Lúc hai người trở về thì Nguyên Ân Huy Huy đã mang một bộ dáng hoạt bát mà quấn lấy Lam Hiên Vũ, nào còn chút cảm giác thần bí như lúc trước, đơn giản chỉ là một đứa nhỏ bình thường.

"Huy Huy quyết định gia nhập đoàn đội chúng ta. Vì hắn có bí mật, do đó nên mỗi lúc trời tối mọi người không nên tới gần hắn trong khoảng ba mươi mét, chỉ ở xung quanh bảo hộ hắn. Huy Huy khá sợ hãi, cho nên ta quyết định mọi người chúng ta ở ngoài gác đêm, để cho hắn ở trung tâm an toàn nhất nghỉ ngơi. Chiến lợi phẩm của hắn cũng sẽ chia đều như mọi người chúng ta."

Lúc này Đống Thiên Thu cùng Băng Thiên Lương cũng đã khôi phục tốt. Ngoại trừ Lam Hiên Vũ vẻ mặt như thường, ánh mắt bảy người còn lại nhìn Nguyên Ân Huy Huy đều có chút quái dị. Lam Mộng Cầm tiến đến bên người Lam Hiên Vũ, thấp giọng nói: "Liệu có lừa hắn quá ác không? Chẳng may người ta không thi đậu..."

Lam Hiên Vũ liếc nàng một cái: "Ngươi từng nghe được bảo đảm từ bên trong chưa? Người ta là được bên trong cử đi nhập học, ngươi có không?"

Lam Mộng Cầm sửng sốt một chút, được bảo đảm từ bên trong? Nàng lập tức quyết định, mình sẽ không đồng tình với Nguyên Ân Huy Huy thêm chút nào nữa.

"Tất cả mọi người tới đây, có Huy Huy gia nhập nên ta muốn điều chỉnh chiến thuật một chút." Lam Hiên Vũ nói.

Lúc này Băng Thiên Lương đột nhiên cảm thấy, mình đã thực sự phục sát đất đối với tên Lam Hiên Vũ này. Đã lợi dụng người ta thì thôi không nói, cuối cùng lại còn có thể lừa người ta thành đồng đội, quả thực quá lợi hại. Nhưng hắn lại cảm thấy Lam Hiên Vũ cũng không có làm cái gì. Gã ngũ hoàn Nguyên Ân Huy Huy này quá đơn thuần rồi! Có thể nói cũng chẳng cần phải lừa lọc gì cả.

Lam Hiên Vũ ánh mắt sắc bén, trầm giọng nói: "Chúng ta cần phát huy đầy đủ ưu thế của mỗi người. Phong Tử, ngươi đi ra ngoài phụ trách dẫn quái thú tới. Băng Thiên Lương, ngươi cũng phụ trách việc này. Hai ngươi tốc độ đủ nhanh. Thiên Thu, ngươi có thể chứ?"

Đống Thiên Thu là hệ Cường Công Chiến hồn sư, nhưng luận tốc độ nàng cũng không hề kém.

Đống Thiên Thu gật gật đầu nói: "Ta cũng có thể."

Lam Hiên Vũ nói: "Chúng ta cứ dựa theo hướng cố định tiếp tục tiến lên, sau khi phát hiện quái thú, ba người các ngươi phụ trách hấp dẫn chúng về, ta phụ trách tìm kiếm nơi thích hợp để đánh úp chúng. Mãnh Cầm*, a, không, Lam Mộng Cầm, ngươi hẳn là hệ Khống Chế Chiến hồn sư đi, ngươi phụ trách chưởng khống toàn trường. Lâm Đông Huy, Vũ Thiên, các ngươi phụ trách bảo hộ bên người Huy Huy, ta đồng thời phụ trợ bốn người các ngươi.” (LĐT: Mãnh cầm - loài ác điểu, troll thì nó cũng vừa thôi cu cháu, bé Cầm mà nóng thì lại chạy xì khói cũng k kịp (≧▽≦)

“Huy Huy, ta quan sát đã phát hiện, đệ tứ Hồn kỹ của ngươi có thể gây sát thương kẻ địch trong phạm vi nhất định. Ngươi chỉ cần dựa theo chỉ thị của ta, phóng thích đệ tứ Hồn kỹ tới hướng nhiều quái thú nhiều nhất là được rồi. Nếu có quái thú thủ lĩnh xuất hiện, mọi người chúng ta sẽ cùng khống chế nó, ngươi dùng Hồn kỹ thứ năm đánh trọng thương, cụ thể thì tới lúc đó nghe ta chỉ huy. Rõ chưa?"

Nguyên Ân Huy Huy liên tục gật đầu: "Hiểu rõ, rất có cảm giác an toàn nha."

"Hiên Vũ, vậy ta làm gì?" Tiền Lỗi mang dáng vẻ trông mong mà hỏi.

Lam Hiên Vũ liếc mắt nhìn hắn: "Ngươi làm ứng cử viên dự bị."

Tiền Lỗi: "..."

Bố trí xong, mọi người lại một lần nữa xuất phát. Có kinh nghiệm chiến đấu trước đó, lại thêm Nguyên Ân Huy Huy gia nhập, Lam Hiên Vũ lập tức liền tăng nhanh tốc độ tiến vào. Rất nhanh bọn hắn đã gặp quái thú. Mọi người thăm dò thực lực quái thú một thoáng, sau đó liền bắt đầu hành động dựa theo kế hoạch của Lam Hiên Vũ. Ba người hấp dẫn quái thú, những người khác bảo hộ Nguyên Ân Huy Huy, khiến cho hắn có thể phát huy trình độ công kích từ xa tới mức lớn nhất.

Lam Hiên Vũ thử một chút, sau đó hắn liền kinh ngạc phát hiện, ngân văn Lam Ngân thảo cùng kim văn Lam Ngân thảo lại đều có thể trợ giúp Nguyên Ân Huy Huy tăng cao thực lực. Kim văn Lam Ngân thảo có thể tăng cường lực công kích của Nguyên Ân Huy Huy, mà ngân văn Lam Ngân thảo lại có khả năng tăng thêm số lần công kích cho hắn. Sau mấy lần phụ trợ, ánh mắt Nguyên Ân Huy Huy nhìn hắn liền tràn đầy vẻ sùng bái. Rất lâu sau đó Lam Hiên Vũ mới phát hiện, bởi vì trên mỗi cánh tay của hắn đều có hai cái Hồn Hoàn, do vậy nên Nguyên Ân Huy Huy đã coi hắn thành một gã tứ hoàn hồn tông...

Chiến thuật như vậy hiệu suất thật sự quá cao. Sau khi con quái thú thủ lĩnh thứ tư xuất hiện, bọn hắn chỉ dùng một thời gian rất ngắn đã có thể kết thúc chiến đấu.

Võ hồn thứ hai của Lam Mộng Cầm tên là Ngọc Hoàng Cầm, mà hiệu quả quấy nhiệt từ đệ nhất hồn kỹ của Ngọc Hoàng Cầm lại vô cùng tốt. Dưới sự quấy nhiễu của nàng cùng Băng Thiên Lương, Đống Thiên Thu, Lưu Phong, Lam Hiên Vũ dùng kim văn Lam Ngân thảo phụ trợ Nguyên Ân Huy Huy. Hồn kỹ thứ năm của Nguyên Ân Huy Huy trực tiếp miểu sát con quái thú đang bay trên không trung, một loại quái thú am hiểu tốc độ khá giống diều hâu. Mà hồn kỹ thứ năm của Nguyên Ân Huy Huy tên là Lôi Linh Chiến Cổ, chẳng những có thể công kích đơn cá thể, lại vẫn có thể công kích quần thể với uy lực to lớn.

Qua ba lượt như vậy, sắc trời dần tối xuống, cuộc hành động ngày đầu tiên trên hành tinh này của bọn hắn cũng sắp phải kết thúc.

Màn đêm buông xuống, mọi người vây quanh ở một sườn núi. Nguyên Ân Huy Huy nghỉ ngơi trên đỉnh, bảo đảm khoảng cách hơn ba mươi mét với mọi người. Cụ thể hắn có bí mật gì thì mọi người không rõ. Ai cũng chỉ biết thu hoạch hôm nay thật sự quá lớn. Tinh hạch bình thường đã vượt quá ngàn miếng, ít nhất mỗi người đều có hơn trăm miếng tinh hạch. Mà tinh hạch quái thú thủ lĩnh lại có tới sáu viên. Đúng vậy, sáu viên! Số lượng này chính vì Nguyên Ân Huy Huy đã lấy ra tất cả số tinh hạch hắn có lúc trước, bao gồm cả viên tinh hạch của Thiểm Điện Lam Báo.

Hắn mãnh liệt yêu cầu bỏ tất cả tinh hạch của mình ra, chia đều cho mọi người cùng hưởng. Yêu cầu này thật sự làm cho người ta khó mà cự tuyệt được. Hiện tại, ngay cả ánh mắt Lam Mộng Cầm nhìn Lam Hiên Vũ cũng không khỏi mang theo vài phần “khâm phục”, mặc dù phần khâm phục này là mang dấu ngoặc kép.

Nàng tự hỏi, thật sự mình không thể nào lợi dụng người khác lại còn có thể làm người ta ca ngợi như vậy. Nguyên Ân Huy Huy luôn miệng một tiếng "Ca ca" với Lam Hiên Vũ, trên mặt lại càng tràn đầy vẻ khâm phục.

Trên thực tế, đúng thật lúc này Nguyên Ân Huy Huy rất hài lòng. So với lúc đầu tới đây bốn bề là địch, hiện tại hắn rất thư thái, chỉ cần bắn tên là được, mọi thứ khác đều không cần hắn làm, ngay cả công việc hắn ghét vì bẩn như móc lấy tinh hạch cũng không cần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau