CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 266 - Chương 270

Chương 266: Ngược điểm xuất phát

Dịch: Đức Thành

Mọi người cũng đều nhìn về thiết bị định vị của mình một chút, tất cả đều không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Lưu Phong đã lao đi dò đường. Ba người Băng Thiên Lương mặc dù kinh ngạc nhưng vẫn đi thẳng về phía trước theo sự chỉ huy.

Chỉ có Lam Mộng Cầm phía sau kinh ngạc nói: "Không phải nên quay về hướng căn cứ sao? Vì cái gì lại đi hướng ngược lại?"

Lam Hiên Vũ quay người nhìn nàng một cái: "Khoảng cách hiện tại của chúng ta tới căn cứ là hơn năm trăm cây số, ở giữa còn có một vùng núi ngăn cách. Ta không nghĩ chúng ta có thể thuận lợi trở về căn cứ, trong ba ngày thời gian dưới tình huống bản thân không thể bay lượn. Mà ta tin, nhất định thiết bị định vị trên người chúng ta có thể làm cho các lão sư tìm tới.

"Nhìn từ quá trình máy bay vận tải đem chúng ta tới đây, trên đường cũng không có gặp cuộc chặn đánh nào quá mạnh, nói cách khác thì quãng lộ trình hơn năm trăm cây số này không có quá nhiều sinh vật ngoài hành tinh, có lẽ nhờ điểm này thì chúng ta có thể sinh tồn tốt hơn, nhưng thu hoạch thì nhất định sẽ không thể quá nhiều. Mà những thí sinh đã đi đến bước này thì chắc chắn thực lực đều không kém, học viện cũng sẽ không đặt chúng ta vào một hoàn cảnh lúc nào cũng có thể bị miểu sát.”

“Cho nên sau khi cân nhắc tổng hợp, chúng ta nên đi tới hướng khu vực đồi núi phía trước này. Trong địa hình phức tạp, rất có thể sẽ có càng nhiều sinh vật ngoài hành tinh cho chúng ta săn giết, dó đó mới có thể kiếm lợi tốt hơn. Lam Mộng Cầm, lần này ta giải thích rõ ràng cho ngươi, cũng là một lần duy nhất, tuyệt sẽ không có lần sau. Hi vọng tất cả mọi người có thể hành động theo chỉ huy của ta. Bởi vì một khi nguy hiểm đến, việc lưỡng lự không chỉ làm cho mình gặp nguy hiểm, cũng có khả năng sẽ làm cả đồng đội phải gặp nguy hiểm. Ngươi hiểu ý của ta chứ?" Lam Hiên Vũ nghiêm túc nói với Lam Mộng Cầm.

Lam Mộng Cầm ngẩn người, ánh mắt nàng nhìn Lam Hiên Vũ dần xuất hiện biến hóa theo lời giải thích này. Cái tên này đúng là có chút không bình thường.

"Ừm." Nàng đáp ứng một tiếng, không lên tiếng nữa.

Lam Hiên Vũ cũng là bất đắc dĩ, nếu không phải thực lực Lam Mộng Cầm rất mạnh, hắn thật sự không muốn mang theo một người luôn cần lời giải thích như thế này.

Nhưng nhìn vào sự phối hợp của Lam Mộng Cầm cùng Đống Thiên Thu, thời điểm hai người bọn họ ở cùng một chỗ quả thật có thể phát huy ra thực lực rất mạnh, thật sự có trợ giúp cực lớn đối với đoàn đội. Hiện tại hắn chỉ hi vọng Lam Mộng Cầm có thể sớm dung nhập vào đoàn đội này, mà không phải mang đến phiền phức. Nếu quả thật nàng mang đến phiền phức, vậy hắn sẽ lập tức nghĩ biện pháp tách nàng ra, thậm chí phải để Đống Thiên Thu rời đi cùng nàng thì hắn cũng chịu. Lúc đó tách ra có thể sẽ an toàn hơn một chút cho cả hai bên.

Mọi người tăng tốc mà hướng về phía trước. Chính như Lam Hiên Vũ đã nói, bên này là một mảnh đồi núi, tuy bên trên có thực vật nhưng cũng không rậm rạp lắm.

Đám thực vật này hoặc là màu tím, hoặc là màu lam, cũng có một tầng khí tức sinh mệnh nhất định, nhưng không có năng lượng ba động quá mạnh. Rõ ràng không phải hồn thú hệ thực vật, cũng không biết có thể ăn được hay không.

Mới vừa tiến vào vùng đồi núi này không lâu, mọi người liền nghe thấy bên trái phía trước truyền đến từng đợt tiếng rú lớn, chính là âm thanh của loài quái thú lúc trước bọn hắn đã gặp qua.

"Dừng một chút." Lam Hiên Vũ ra hiệu, sau đó mang mọi người ẩn núp vào một lùm thực vật. Chỉ một lát sau Lưu Phong đã trở về, hắn dựa theo ký hiệu của Lam Hiên Vũ mà tìm được mọi người.

"Vùng đồi núi này có không ít quái thú. Vừa rồi bên kia phát sinh một trận chiến, mười con quái thú bị giết, nhìn dấu vết thì hẳn là do Nguyên Ân Huy Huy làm. Tên đó đã tiến vào phiến khu vực này." Mười con? Mọi người không khỏi kinh ngạc. Thực lực của quái thú nơi này thì bọn hắn đã thấy được ít nhiều trên máy bay, tuy không tính là cường đại, nhưng cũng tuyệt đối không phải là yếu. Mới chỉ một lát như vậy mà đã bị giết mười con, thực lực Nguyên Ân Huy Huy mạnh có thể nghĩ. Nhưng tên này là gã độc hành, không hợp tác cùng bất kì ai. Trên thực tế, thực lực cá nhân của hắn quá mạnh nên cũng không thể hợp tác với người thực lực yếu hơn rõ ràng như vậy.

"Biết hướng đi đại khái của hắn chứ? Có thể theo kịp hay không?" Lam Hiên Vũ hỏi Lưu Phong.

Lưu Phong gật đầu nói: "Đại khái thì vẫn có thể phán đoán, bởi vì hắn còn phải chiến đấu nên ta vẫn có thể theo kịp."

Lam Hiên Vũ nói: "Quái thú vùng đồi núi này nhiều không?"

Lưu Phong nói: "Không ít, ta vừa mới phát hiện một đàn. Có vẻ đám quái thú này rất ưa thích quần cư, ít cũng phải có bảy tám con, nhiều thì trên trăm."

Lam Hiên Vũ híp hai mắt lại: "Tốt, vậy ngươi tiếp tục đi theo Nguyên Ân Huy Huy, sau đó lưu lại kí hiệu cho chúng ta, chúng ta sẽ di chuyển phụ cận hắn."

"Được." Lưu Phong lập tức quay người phóng đi, Lam Hiên Vũ dùng kim văn Lam Ngân thảo tăng phúc cho hắn, thời điểm hắn rời đi đó, thậm chí còn mang theo một chuỗi tàn ảnh. Điều này làm Lam Mộng Cầm và Băng Thiên Lương không khỏi một hồi kinh ngạc.

Lam Hiên Vũ thấp giọng nói: "Chiến lược của chúng ta trong quãng thời gian tới, chính là đi theo tác chiến tại khu vực phụ cận Nguyên Ân Huy Huy. Tên này tự xưng là thực lực mạnh, khẳng định hắn vừa gặp quái thú liền giết, mà hẳn là sẽ chuyên tìm hướng nhiều quái thú mà đi. Nếu quái thú nơi này là quần cư, vậy có nghĩa chúng sẽ rất đoàn kết. Sau khi bị Nguyên Ân Huy Huy giết một chút, nhất định chúng sẽ tiến hành vây công, hắn cũng sẽ hấp dẫn sự chú ý của hàng loạt quái thú chủ lực.”
“Do đó nên cho dù thực lực cá nhân của hắn có mạnh hơn nữa, cũng không thể nào cứng chọi cứng với đám quái thú dưới tình huống bị vây công, vừa đánh vừa lui sẽ là lựa chọn tốt nhất. Chúng ta sẽ theo ở phía sau, săn giết những quái thú hắn bỏ sót, có hắn ở phía trước hấp dẫn quái thú chủ lực, chúng ta ở đằng sau sẽ nhẹ nhõm hơn một ít."

Khóe miệng Lam Mộng Cầm khẽ co giật một thoáng: "Đi phía sau lợi dụng hắn?"

Lam Hiên Vũ nghiêm mặt nói: "Làm sao lại là lợi dụng rồi? Chúng ta là đang giúp hắn làm suy yếu kẻ địch, giảm bớt áp lực cho hắn."

Lam Mộng Cầm đột nhiên cảm thấy không thể tin vào biểu lộ của tên này, rõ ràng là đi đằng sau lợi dụng người ta, vậy mà hắn còn có thể nói chững chạc đàng hoàng tới như thế, đúng là mặt nghiêm trang mồm nói hươu nói vượn.

"Nhưng ngươi có nghĩ tới không, cứ thế này thì thu hoạch của chúng ta chắc chắn không nhiều bằng hắn. Hắn có thực lực cá nhân rất mạnh, tất nhiên cũng sẽ giết được nhiều quái thú, chắc chắn sẽ nhiều công huân hơn chúng ta đó." Lam Mộng Cầm nhíu mày nói.

Lam Hiên Vũ ho khan một tiếng: "Bị hàng loạt quái thú truy sát, hắn lại chỉ có một mình, hẳn là sẽ có chút bận không qua nổi, chẳng hạn sẽ không kịp lấy tinh hạch quái thú. Vì tránh lãng phí nên chúng ta sẽ đi thu gom một chút."

Lam Mộng Cầm sững sờ, ngay sau đó, ánh mắt nàng nhìn Lam Hiên Vũ dần trở nên có chút quái dị. Vũ Thiên nhịn không được nói: "Đây mới là mục đích thực sự của ngươi hả?"

Lúc này mọi người mới hiểu rõ vì cái gì Lam Hiên Vũ lại muốn đi theo Nguyên Ân Huy Huy. Đúng vậy, Nguyên Ân Huy Huy dù sao cũng chỉ có một người, mặc dù thực lực hắn rất mạnh, nhưng tại thời điểm phải đối mặt với rất nhiều quái thú, có thể giết chúng mà lao ra khỏi trùng vây cũng không tệ rồi, làm sao có thời giờ lấy hết tinh hạch ngay trước đám quái thú khác chứ? Ít nhất thì chắc chắn lúc đó sẽ không kịp.s

Sau câu nói cuối cùng thì mục đích của Lam Hiên Vũ đã lộ rõ, thu hoạch công huân mà không cần phải trả giá chút nào.

Lam Hiên Vũ cảm thấy những ánh mắt quái dị đang đổ dồn vào mình, thản nhiên nói: "Có đáng giá ba phần hay không?"

Vũ Thiên lập tức duỗi ngón tay cái: "Giá trị, phục rồi! Ngươi thực sự là tên quái thai. Không hiểu cái đầu của ngươi có gì bên trong nữa!" Hắn vừa nói đã cảm nhận được ánh mắt có chút không tốt của Băng Thiên Lương.

Vũ Thiên vội vàng ho khan hai tiếng: "Ta nói là chính ta không có đầu óc."

Băng Thiên Lương ngẩng đầu nhìn lên trời, mặc dù hắn không muốn thừa nhận, nhưng nếu mình thật sự có cái tâm tư quỷ kế như tên trước mặt thì làm sao còn phải hợp tác cùng hắn thế này?

"Đi, chúng ta đi xem một chút." Lam Hiên Vũ vung tay lên, mọi người một lần nữa xuất phát.

Chương 267: Bám theo

Dịch: Đức Thành

Rất nhanh bọn hắn đã tìm được mười con quái thú bị Nguyên Ân Huy Huy đánh chết lúc trước. Trên đầu những quái thú này đều có một vết thương, hiển nhiên tinh hạch đã bị lấy đi. Nhưng Lam Hiên Vũ lại không có chút thất vọng nào, vì đây chỉ là vừa mới bắt đầu, lúc đó Nguyên Ân Huy Huy mới vừa giết mười con mà thôi.

Đúng lúc này, vài tiếng gào thét vang lên cách đó không xa. Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn hai mươi con quái thú cao chừng hai mét, có cái đuôi rất dài cùng chân trước sắc bén, bằng vào cái đùi lớn mà nhảy tới. Đám quái thú này đúng là đang lao tới phía bọn hắn bên này.

(LĐT: sao nghĩ thế nào nó cũng ra con kangaroo thế nhỉ ( ° ∀ °)ノ゙

"Mập mạp, triệu hoán, hấp dẫn chúng nó rời đi." Lam Hiên Vũ lập tức hạ lệnh.

Tiền Lỗi lập tức bắn ra triệu hoán kim tiền, Triệu Hoán Chi Môn mở ra, dưới sự phụ trợ của kim văn Lam Ngân Thảo, một con Địa Long lao ra mà nghênh đón.

Lam Hiên Vũ dẫn mọi người xoay người bỏ chạy tới hướng xa, đồng thời quan sát tình huống chiến đấu của Địa Long cùng những quái thú kia. Tình huống tốt đẹp, lực phòng ngự của Địa Long rất mạnh, đám quái thú này rất khó phá được phòng ngự, lập tức bị nó giết mất mấy con, tới lúc Địa Long bị vây công thì tình huống dưới mới dần dần có chút chống đỡ không nổi.

Băng Thiên Lương nói: "Chúng khá yếu, chúng ta tới giết đi, hẳn là có thế tiêu diệt một cách rất đơn giản."

Lam Hiên Vũ lắc đầu nói: "Không giết. Phóng thích Hồn kỹ sẽ tiêu hao hồn lực cùng thể năng, đến lúc đó sẽ cần dinh dưỡng đến bổ sung, nhưng nước và thức ăn đều rất có hạn, mà căn bản chúng ta cũng không biết thứ gì ở này có thể ăn và không thể ăn. Hiện tại khẳng định những thí sinh khác đều đã chiến đấu với những quái thú này, nhưng chẳng mấy chốc bọn hắn sẽ phát hiện, sau khi đồ ăn không đủ thì thể năng sẽ nhanh chóng sụt giảm. Coi như muốn giết thì chúng ta cũng phải đợi đến ngày cuối cùng. Hiện tại chỉ kiếm lợi thế chứ không giết quái thú. Lần này chỉ là thăm dò thực lực của bọn nó một chút thôi."

Nói xong, hắn dẫn mọi người xoay người rời đi, cũng không chờ đám quái thú này bỏ đi để nhặt tinh hạch những con đã chết. Rất nhanh mọi người liền hiểu rõ vì sao Lam Hiên Vũ không đợi, bởi vì hắn muốn bắt kịp bước tiến của Nguyên Ân Huy Huy.

Dọc theo ký hiệu Lưu Phong lưu lại, rất nhanh bọn hắn lại thấy thi thể một đàn quái thú, có tới hai mươi mấy con, tất cả đều có hình thể trung đẳng, toàn thân mọc đầy gai nhọn. Trong đó có một nửa là có vết thương trên đầu, tinh hạch bị lấy đi,  một nửa số quái thú còn lại là vẫn còn nguyên vẹn thi thể.

"Móc tinh hạch." Lam Hiên Vũ lập tức hạ lệnh.

Chính hắn là người đầu tiên động thủ, dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, mặt ngoài tay phải hắn hiện ra từng khối vảy màu vàng kim, chỗ đầu ngón tay phóng ra lợi trảo, tay nâng trảo hạ, một viên tinh hạch lớn chừng đồng tiền được móc ra từ trong đầu quái thú. Một bên khác, Vũ Thiên vung mạch đao mà chém, nhưng tốc độ vẫn không bằng hắn.
"Để ta tới, ta tốc độ nhanh. Các ngươi thủ ở chung quanh." Lam Hiên Vũ nói một câu, sau đó cấp tốc đi móc tinh hạch. Điều làm mọi người bất ngờ là sau khi hắn lấy hết tinh hạch cũng không có cất về, mà lại nắm cả mười mấy miếng tinh hạch tới giao cho Lam Mộng Cầm: "Thực lực ngươi mạnh nhất, tất cả do ngươi tới bảo quản. Nếu chúng ta tách ra hoặc là xảy ra vấn đề gì, vậy ngươi liền lấy tinh hạch phân cho mọi người."

Lam Mộng Cầm tiếp nhận tinh hạch, nhưng ánh mắt nàng lại một mực nhìn chăm chú lên cánh tay phải được bọc một tầng vảy màu vàng kim của Lam Hiên Vũ. Không biết vì cái gì, khi nàng nhìn vào cánh tay này của hắn lại luôn có một loại cảm giác hồi hộp, dường như trong thân thể hắn ẩn giấu thứ gì đó rất đáng sợ.

"Tiếp tục." Lam Hiên Vũ dẫn mọi người tiếp tục tiến lên, thu hoạch lần này cũng xem như đã chứng minh ý nghĩ của hắn là chính xác. Nguyên Ân Huy Huy tuy mạnh, nhưng dưới tình huống phải chiến đấu với rất nhiều quái thú, cuối cùng hắn cũng không kịp lấy ra tất cả tinh hạch.

Rất nhanh bọn hắn lại thấy được thi thể bảy tám con quái thú, nhưng lần này không có tinh hạch. Có lẽ do số lượng ít nên Nguyên Ân Huy Huy vẫn kịp móc tinh hạch ra. Từ mấy lần chiến đấu này là đã có thể nhìn ra, thực lực của Nguyên Ân Huy Huy thật sự rất cường đại, chỉ một lát mà đã giết chết ba nhóm quái thú.

Lam Mộng Cầm đi phía sau đội ngũ mà đụng đụng Đống Thiên Thu, trong đôi mắt đẹp toát ra mấy phần bất mãn. Đống Thiên Thu đã quen biết với nàng khá lâu, tất nhiên sẽ hiểu rõ ý nàng. Tại Thiên Đấu tinh, Lam Mộng Cầm chính là người có thực lực mạnh nhất trong lứa tuổi này, do đó nên nàng cũng khá tự phụ, dưới cái nhìn của nàng, việc Nguyên Ân Huy Huy đang làm thì chính nàng cũng hoàn toàn có thể làm được.

Bọn hắn hiện tại tám người, nhưng lúc này lại cứ theo ở phía sau nhặt nhạnh như vậy, mãi mới thu hoạch mười mấy miếng tinh hạch. Mà thực lực tổng hợp của bọn hắn chắc chắn phải mạnh hơn Nguyên Ân Huy Huy mới đúng, coi như trực tiếp đối mặt bầy quái thú cũng hoàn toàn có thể, đồng thời cũng có thể thu hoạch được càng nhiều. Vì cái gì nhất định phải đi theo như thế? Mặc dù Lam Hiên Vũ nói rất có đạo lý, nhưng thế này có vẻ cũng quá cẩn thận, mà lại còn có chút hèn mọn, đây là điều Lam Mộng Cầm không thích nhất.

Đống Thiên Thu khẽ lắc đầu với Lam Mộng Cầm. Trong những người ở đây, ngoại trừ Lưu Phong cùng Tiền Lỗi thì có thể nói Đống Thiên Thu chính là người sát vai chiến đấu cùng Lam Hiên Vũ nhiều nhất, cho nên nàng cũng hiểu rõ nhất về năng lực của hắn. Tên này thường thường có thể hóa mục nát thành thần kỳ, hắn cẩn thận nhất định là có đạo lý.

Lam Mộng Cầm bĩu môi, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm. Đúng lúc này, một bóng người lấp lánh phía trước mà lao tới hướng bọn hắn bên này, chính là Lưu Phong trở về.

Lưu Phong cầm Bạch Long thương trong tay, chợt lách người tới trước mặt Lam Hiên Vũ, thấp giọng nói: "Nguyên Ân Huy Huy gặp phiền toái rồi, một bầy quái thú hơn trăm con đang vây công hắn."

Ánh mắt Lam Hiên Vũ chợt sáng lên: "Ngươi dẫn đường, chúng ta đi xem một chút."

Lưu Phong quay người dẫn đường, mọi người bảo trì trận hình đuổi theo. Vượt qua hai sườn núi nhỏ, bọn hắn liền thấy một bóng người đang nhanh chóng phóng lên đỉnh núi phía xa xa, thỉnh thoảng có từng đạo hào quang bắn ra chung quanh.

Lúc này đám người Lam Hiên Vũ đã tới đỉnh một ngọn núi nhỏ, từ vị trí này có thể thấy rõ tình huống phía dưới. Bốn phương tám hướng có trên trăm con quái thú đang bao vây chặn đánh, những quái thú này cũng không phải cùng một tộc quần, hình dáng khác nhau, chạy ở phía trước dĩ nhiên chính là Nguyên Ân Huy Huy. Lúc này nhìn qua hắn có chút chật vật. Hắn đang chạy, Tử Tinh Linh Cung trong tay cứ thỉnh thoảng lại bắn ra vài mũi tên, thường thường dề có thể đánh trọng thương một ít quái thú. Nhưng lúc này số lượng thật sự là quá nhiều, cho nên hắn chỉ có thể dựa vào tốc độ, không ngừng tìm kiếm lỗ hổng mà lao ra. Mà dường như những quái thú này đang cực kỳ thống hận hắn, lại thêm việc chúng hết sức quen thuộc địa hình, tất cả đều không ngừng bao vây tới.

"Đi hỗ trợ sao?" Băng Thiên Lương quay đầu hỏi Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ lắc đầu: "Không vội, quan sát một chút đã."

Nguyên Ân Huy Huy mặc dù chật vật nhưng tu vi vẫn còn đó, tốc độ lại không chậm, khả năng hắn bị vây tới mức triệt để là không lớn. Mà Lam Hiên Vũ vừa liếc mắt liền nhìn ra, mặc dù Nguyên Ân Huy Huy đang chạy nhưng vẫn luôn chạy trong một phạm vi nhất định, hiển nhiên hắn không nỡ bỏ số tinh hạch của đám quái thú vừa bị giết kia.

Trong đám quái thú đang đuổi giết hắn có một loại tốc độ cực nhanh, loại này là có uy hiếp lớn nhất đối với hắn, toàn thân chúng là một màu lam sậm, trên người có những đường vằn màu tím, trên đỉnh đầu có một sừng, phía sau lưng là những mảnh giáp trồi như những mũi dao ngắn bén nhọn. Đám này đuổi theo Nguyên Ân Huy Huy với một tốc độ nhanh như điện xẹt. Chính do đám này truy đuổi mới khiến Nguyên Ân Huy Huy có vẻ hơi chật vật, loại quái thú nhìn qua có điểm giống báo này chính là chủ lực trong đám đang vây công Nguyên Ân Huy Huy. Chỉ một lát sau, trong phiến khu vực này lại có thêm mười mấy cái xác quái thú, nhưng đại đa số vẫn không buông bỏ việc truy đuổi.

Đám người Lam Hiên Vũ vẫn một mực lăng yên quan sát, Lam Hiên Vũ lộ ra bộ dáng rất trầm ổn, cũng không có ý muốn đi hỗ trợ.

"Mọi người chú ý quan sát năng lực của Nguyên Ân Huy Huy." Lam Hiên Vũ nhắc nhở một câu.

Không thể nghi ngờ, chỉ trong nguy cơ thì một người mới có thể phát huy ra thực lực mạnh nhất. Nguyên Ân Huy Huy một gã cường giã nhũ hoàn, chính là tên đứng đầu trong a bạn cùng tuổi, năng lực của hắn như thế nào, hiển nhiên là điều mọi người muốn quan tâm.

Chương 268: Nguyên Ân Huy Huy Cường hãn

Dịch: Đức Thành

Với tu vi của Nguyên Ân Huy Huy thì tất nhiên hắn sẽ có thể thi đậu học viện Sử Lai Khắc. Nếu đám người Lam Hiên Vũ cũng có thể thi đậu, vậy tương sẽ là đồng học của Nguyên Ân Huy Huy, cũng sẽ là đối thủ cạnh tranh, lúc này mượn cơ hội trước mắt mà quan sát hắn một chút, hiển nhiên là không thể tốt hơn.

Đúng lúc này, có vẻ Nguyên Ân Huy Huy đã bị đuổi đến mức luống cuống, hắn nhanh chóng chạy tới phía trước, đồng thời, trong mắt hào quang lấp lánh, Hồn Hoàn trên người bắt đầu xuất hiện biến hóa.

Đệ nhị Hồn Hoàn lóe lên, Tử Tinh Linh Cung trong tay hắn lập tức nhiều một tầng sương mù màu xanh sẫm. Hắn vừa chạy vọt về phía trước, vừa quay người bắn tên, lúc này màu sắc mũi tên được bắn ra đã biến thành màu xanh sẫm. Mà mũi tên này lại như được mọc thêm con mắt, vô cùng tinh chuẩn mà bắn trúng con quái thú phía sau. Con quái thú báo xanh chạy đầu tiên bị bắn trúng liền kêu to một tiếng, nhưng nhìn qua có vẻ cũng không bị tổn thương gì, chỉ là trên người nó có thêm một tầng sương mù màu xanh sẫm.

Lam Hiên Vũ quan sát hết sức cẩn thận, hắn phát hiện, sau khi con quái thú báo xanh này nhiễm phải tầng sương mù màu xanh sẫm, những con bên người nó cũng bắt đầu nhiễm phải một chút, có vẻ tầng sương kia có thể truyền nhiễm.

Rất nhanh, con quái thú báo xanh đầu tiên bị bắn trúng dần chạy chậm lại, không thể tiếp tục đuổi theo Nguyên Ân Huy Huy, mà những con khác nhiễm phải tầng sương màu xanh sẫm này cũng đều giảm bớt tốc độ đến khi ngã gục hoàn toàn. Một tên duy nhất, vậy mà chỉ một lát sau đã có tới bảy, tám con báo xanh ngã trên mặt đất.

"Đệ nhị Hồn kỹ, có độc, có thể truyền nhiễm." Lam Hiên Vũ thì thầm một câu.

Sau khi đánh chết bảy tám con báo xanh, áp lực Nguyên Ân Huy Huy phải nhận rõ ràng giảm nhẹ đi rất nhiều. Hắn một bên chạy, một bên không ngừng bắn mũi tên độc kia tới bốn phương tám hướng, dưới uy lực của tầng khí độc kia, càng lúc càng có nhiều quái thú phải ngã xuống đất.

Mọi người trên đỉnh núi bên này không khỏi âm thầm bội phục, cứ theo loại tình huống này, không cần dùng đến thời gian quá dài, nói không chừng hắn thật sự có khả năng giết hết hơn trăm con quái thú. Dù sao đây cũng chỉ là đệ nhị Hồn kỹ, hắn lại có tu vi ngũ hoàn, hồn lực hẳn là đủ chống đỡ.

Ngoại trừ sự giật mình với thực lực của Nguyên Ân Huy Huy, lúc này đồng bạn Lam Hiên Vũ cũng đều có chút lo lắng. Cho đến bây giờ bọn hắn mới thu được mười mấy miếng tinh hạch, phân cho mỗi người cũng chỉ là một hai miếng, mà Nguyên Ân Huy Huy sợ là đã có mấy chục miếng, nói không chừng lát nữa sẽ thành trên trăm miếng, chênh lệch này thật sự quá lớn.

Có vẻ đã cảm nhận được đồng bạn đang vội vàng, Lam Hiên Vũ quay đầu nhìn mọi người, thấp giọng nói: "Đợi một chút, đừng sốt ruột."

Hắn đang đợi, mà thời gian hắn chờ đợi cũng không có quá lâu.

Mắt thấy đã từng con quái thú chết dưới mũi tên độc của Nguyên Ân Huy Huy, đột nhiên một tiếng kêu to từ phương xa truyền đến. Từ đỉnh núi bên này có thể thấy, phương xa, một đạo ánh sáng màu lam lướt gấp tới như như chớp giật. Tốc độ của nó thật sự là quá nhanh, đám người Lam Hiên Vũ ở đỉnh núi bên này cũng có chút thấy không rõ thân ảnh của nó. Lam Hiên Vũ lập tức ra hiệu im lặng với đồng bạn.

Phía dưới, đám quái thú đang vây công Nguyên Ân Huy Huy đột nhiên ngừng lại, không còn một con nào tiếp tục xông lên. Ngay trong chốc lát này, tia ánh sáng màu lam đó đã đến. Tốc độ của Nguyên Ân Huy Huy đã rất nhanh, nhưng tia sáng màu lam này so với hắn còn nhanh hơn nhiều, chỉ qua mấy lần lấp lánh đã đuổi tới sát hắn.

Nguyên Ân Huy Huy rõ ràng cảm nhận được mối nguy, hai cái hồn hoàn đầu tiên đồng thời sáng lên, một nhánh độc tiễn bắn ra, vô cùng tinh chuẩn mà chặn đường tới của đạo ánh sáng. Đạo ánh sáng màu lam này đột nhiên né sang mặt bên, nhưng mũi tên của Nguyên Ân Huy Huy lại cấp tốc đuổi theo như là có mắt, không thể nghi ngờ, mũi tên của hắn có hiệu quả khóa chặt mục tiêu.

Trên đạo ánh sáng màu lam bắn ra một vệt sáng xanh, mũi độc tiễn biến mất trong sự bao trùm của đạo ánh sáng màu lam này, sau một khắc, lại là một vệt sáng xanh bắn đến trước mặt Nguyên Ân Huy Huy.

Đạo ánh sáng màu lam kia chậm rãi ngừng lại. Lúc này mọi người mới thấy rõ bộ dáng của nó. Đó là một loại quái thú giống con báo xanh có tốc độ cao lúc trước, nhưng thân hình của nó thì lớn hơn nhiều, thân dài vượt qua bốn mét, tốc độ nhanh vô cùng. Thân thể của nó không ngừng lóe lên, dường như toàn bộ thân thể đều là trong suốt. Tia ánh sáng màu lam vừa bắn tới hướng Nguyên Ân Huy Huy chính là bắn ra từ một cái sừng trên đỉnh đầu nó, như một tia chớp làm cho người ta khó lòng phòng bị.

Nguyên Ân Huy Huy rõ ràng đã ý thức được phiền toái của mình, sau khi bắn ra mũi tên kia, tốc độ của hắn đột ngột tăng. Cùng lúc đó, Hồn Hoàn thứ ba trên người hắn sáng lên, trường cung lại kéo ra, mũi tên theo đó mà biến thành một màu đỏ rực.

Bộ pháp dưới chân hắn đột nhiên trở nên mờ đi, đạo ánh sáng đuổi theo sau lưng hắn mặc dù nhanh những vẫn vị hắn mạnh mẽ tránh né.

Thấy bộ pháp của Nguyên Ân Huy Huy, Lam Hiên Vũ không khỏi sửng sốt một chút, bởi vì hắn kinh ngạc phát hiện mình rất quen thuộc với nó, thật sự rất giống bộ pháp Na Na lão sư đã dạy hắn.

Dây cung vù vù, một tia sáng đỏ bắn ra. Cái sừng trên đầu con Thiểm Điện lam báo lập tức bắn ra một vệt sáng xanh, nó muốn tiến hành chặn đường nhưng không thành công. Tia sáng đỏ vừa đụng chạm ánh sáng màu lam liền vang lên một tiếng nổ lớn, ánh lửa tung tóe đầy trời, chỉ trong nháy mắt đã bao trùm  con Thiểm Điện lam báo đang lao tới.

"Hồn kỹ Thứ ba, bạo liệt tiễn?" Lam Hiên Vũ thấp giọng nói một câu. "Nhiệt độ rất cao." Lâm Đông Huy am hiểu dùng lửa bổ sung một câu. Trong thời điểm ánh lửa kia nổ tung, có thể thấy không gian chung quanh đều bị bóp méo, rõ ràng nhiệt độ cực cao.

Sau khi bắn ra một tiễn này, Nguyên Ân Huy Huy lại tăng tốc chạy. Mà trong ngọn lửa phía sau, ánh sáng màu lam lóe lên, Thiểm Điện lam báo đã bị cháy đen thân thể lập tức vọt ra, nổi giận gầm lên một tiếng, cái sừng trên đỉnh đầu nó bắn từng đạo ánh sáng màu lam tới hướng Nguyên Ân Huy Huy.

Nguyên Ân Huy Huy lại một lần nữa bước ra bộ pháp lúc trước, vừa né tránh vừa bắn tên, mặc dù tốc độ của Thiểm Điện lam báo rất nhanh, nhưng dưới vụ nổ của hồn kỹ thứ ba, lúc này nó cũng không có cách nào tiếp cận quá mức.

Thế nhưng ở thời điểm này, những quái thú khác đã xông trùm tới. Có Thiểm Điện lam báo kiềm chế, Nguyên Ân Huy Huy đã không kịp đi công kích những quái thú khác. Đã sắp hình thành một cục diện vây kín hoàn toàn. Nhưng dù là ngay tại lúc này, Nguyên Ân Huy Huy cũng vẫn không hề bối rối. Hắn hét to một tiếng, dù cho cách rất xa, đám người Lam Hiên Vũ bên này cũng có thể nghe được.

Chỉ nghe Nguyên Ân Huy Huy quát lớn một tiếng: "Vũ Linh Thủy Triều." Hào quang Tử Tinh Linh Cung trong tay hắn lập tức tỏa sáng, chỉ trong chốc lát đã biến thành màu trắng bạc, nháy mắt sau đó, hắn đột nhiên ngửa đầu mà bắn một mũi tên bạc lên không trung.

Một tiễn này bắn ra, ánh sáng của thanh trường cung trong tay Nguyên Ân Huy Huy nhanh chóng ảm đạm xuống, tốc độ của hắn cũng theo đó mà giảm bớt mấy phần, suýt nữa bị một vệt sáng xanh bắn trúng. Lúc này Thiểm Điện lam báo đã đến phụ cận.

Nguyên Ân Huy Huy đổi thành hai tay nắm trường cung, cứng rắn chống đỡ Thiểm Điện lam báo công kích. Trường cung bị Thiểm Điện lam báo va chạm cho cong vẹo hẳn đi, sau một khắc, Nguyên Ân Huy Huy liền bị bắn ngược ra ngoài, một thoáng liền bắn ra hai mươi mấy mét, hắn nhẹ nhàng rơi xuống đất, rõ ràng cũng không có bị thương.

Mà lúc này, mũi tên bạc được hắn bắn lên trời đột nhiên nổ tung, nháy mắt sau đó, từng đạo hào quang màu bạc giáng xuống từ trên trời, như mưa bụi bao trùm toàn mặt đất.

Hồn hoàn đầu tiên trên người Nguyên Ân Huy Huy lại lấp lánh, Lam Hiên Vũ còn nhớ rõ, lúc trước Nguyên Ân Huy Huy ở trên lôi đài đã từng hô tên cái Hồn kỹ này: Thần Linh Ngưng Thần.

Có vẻ đã được Thần Linh Ngưng Thần dẫn dắt, những đạo hào quang màu bạc giáng xuống từ trên trời vô cùng tinh chuẩn mà tìm tới từng con quái thú, gần như tất cả đều bị bao kín trong đó.

Nương theo một chuỗi âm thanh "Phịch phịch", hàng loạt quái thú đã bị bắn chết.

Thiểm Điện lam báo cũng bị đoàn hào quang màu bạc này bao trùm, nhưng trên người nó lại sáng lên từng đạo ánh sáng màu lam, không ngừng triệt tiêu những công kích giáng xuống từ trên trời đó, nó vẫn vô cùng chấp nhất mà đuổi sát theo Nguyên Ân Huy Huy.

"Thật mạnh!" Băng Thiên Lương nhíu chặt lông mày, trầm giọng nói.

Chương 269: Lam Dương phụ trợ

Dịch: Đức Thành

Đúng vậy, Nguyên Ân Huy Huy thật mạnh, mới chỉ trong chốc lát, gần như tất cả đám quái thú vây công hắn lúc trước đều đã chết sạch. Vũ Linh Thủy Triều vừa rồi là công kích phạm vi lớn, chẳng những có thể đồng thời công kích nhiều mục tiêu, mà lực công kích còn cực mạnh. Cứ việc rất nhiều quái thú đều có tầng quang mang phòng hộ bên ngoài thân thể, nhưng ngoại trừ Thiểm Điện lam báo, gần như tất cả đều bị hào quang bạc đâm xuyên trong nháy mắt. Lúc trước là trên trăm con quái thú vây công Nguyên Ân Huy Huy, hiện tại đã bị hắn giết bảy tám phần.

Đúng lúc này, Thiểm Điện lam báo lại một lần nữa ngửa mặt lên trời mà gầm giận dữ, một màn quỷ dị xuất hiện. Hai vầng mặt trời Tử Dương cùng Lam Dương vẫn trên bầu trời, lúc này có vẻ vầng Lam Dương nhận lấy sự ảnh hưởng từ tiếng gầm của Thiểm Điện lam báo, luồng hào quang trên mặt trời lam này khẽ lóe lên một cái.

Nháy mắt sau đó, Thiểm Điện lam báo cứ như vậy mà biến mất, ngay sau đó, một đường tia chớp màu lam lớn giáng xuống từ trên trời, oanh kích thẳng đến Nguyên Ân Huy Huy. Một màn này không chỉ làm Nguyên Ân Huy Huy giật nảy cả mình, mà đám người Lam Hiên Vũ ở đỉnh núi bên kia  cũng trợn mắt hốc mồm.

Chuyện gì vậy? Thiểm Điện lam báo lại có thể mượn nhờ lực lượng Lam Dương trên bầu trời sao? Đến cùng thì vầng Lam Dương đó là cái gì?

Ở thời điểm này, Nguyên Ân Huy Huy đối mặt với công kích bất thình lình liền biểu hiện ra thực lực cường đại chân chính. Trong đôi mắt song sắc kia, tròng mắt màu đỏ đột nhiên tỏa sáng hào quang, thân thể của hắn trở nên mờ đi trong nháy mắt, sau lưng của hắn, một hư ảnh giống hắn như đúc, cao hơn hắn một đầu bất chợt nổi lên.

"Oành!"

Trong tiếng nổ vang kịch liệt, đạo tia chớp màu lam lớn rơi xuống mặt đất, nổ cho mặt đất một trận rung động, vô số điện quang màu lam bay tán loạn. Tất cả những thứ này đều tới quá nhanh, cho dù mấy người Lam Hiên Vũ có muốn đi cứu viện Nguyên Ân Huy Huy cũng đã không còn kịp rồi.

Nhưng khi tia chớp màu lam thật sự rơi vào trên người Nguyên Ân Huy Huy, vậy mà lại xuyên qua thân thể hắn. Ở trong nháy mắt này, dường như Nguyên Ân Huy Huy cũng biến thành hư ảo như hư ảnh phía sau hắn, hư ảo đến mức không cách nào bị công kích bắn trúng. Tia chớp màu lam đó trực tiếp xuyên qua mà đánh xuống mặt đất, trong trận nổ tung cực lớn, Nguyên Ân Huy Huy cùng cái bóng mờ kia tung bay mà lên, trực tiếp bay ra mấy chục mét, tựa như là bị lực nổ tung đánh bay vậy.

Hai bóng người một lần nữa hợp hai làm một, khuôn mặt đẹp của Nguyên Ân Huy Huy đã có vẻ hơi tái nhợt, hắn không còn dám dừng lại, vừa quay đầu liền chạy. Mà Thiểm Điện lam báo lại vừa nhảy ra từ trong hố hớn bị tia chớp đánh nổ, nó nhìn qua có chút yếu đi, nhưng vẫn đuổi đeo Nguyên Ân Huy Huy như trước.

Tất cả những thứ này phát sinh quá nhanh, cũng quá mức kịch liệt, đến mức hầu hết đám người Lam Hiên Vũ bên này đều nín thở, cho tới giờ khắc này mọi người mới thoáng nhẹ nhàng thở ra.

"Quét dọn chiến trường." Lam Hiên Vũ khẽ quát một tiếng, hắn cũng là người đầu tiên lao ra ngoài, những người khác vội vàng đuổi theo.

Lúc này ngay cả Lam Mộng Cầm cũng không còn nửa điểm nghi ngờ đối với Lam Hiên Vũ. Một trận chiến vừa rồi đã chứng minh, Lam Hiên Vũ cẩn thận là việc hoàn toàn đúng. Bọn hắn không chỉ nhìn thấy được thực lực cường đại của Nguyên Ân Huy Huy, còn thấy thủ đoạn bảo mệnh của hắn, đồng thời cũng thấy rõ phương thức công kích kỳ lạ của đám quái thú trên tinh cầu này. Nếu đổi thành bọn hắn phải đột ngột đối mặt với Thiểm Điện lam báo kết hợp Lam Dương công kích như vậy, chỉ sợ tất cả đều sẽ luống cuống tay chân. Từ dấu vết phá hủy kia là có thể nhìn ra một kích vừa rồi mạnh tới mức nào, lực công kích của hồn thú vạn năm cũng chỉ đến như thế.

Chờ đợi cùng quan sát đã rất có ý nghĩa, thấy được Nguyên Ân Huy Huy năng lực, cũng rõ phương thức công kích kỳ lạ của đám quái thú trên tinh cầu này, chuyện này sẽ có trợ giúp rất lớn cho hành động tiếp theo đối với bọn hắn.

Nguyên Ân Huy Huy đã bị Thiểm Điện lam báo đuổi chạy xa, mà trên mặt đất này, hơn trăm thi thể con quái thú đều còn hoàn chỉnh.

"Phong Tử, ngươi tiếp tục dò xét lưu ký hiệu cho chúng ta. Vũ Thiên, ngươi dùng Mạch Đao tới lấy tinh hạch. Những người khác tuyệt đối không nên lấy tay dây vào những quái thú bị độc chết, để tránh trúng độc." Lam Hiên Vũ vừa nói, một bên lần nữa thôi động huyết mạch chi lực, phóng xuất ra Kim Long trảo đi móc lấy tinh hạch.

Lần này không thể nghi ngờ là thu hoạch lớn đối với bọn hắn, dưới tình huống Nguyên Ân Huy Huy đánh chết trên trăm con quái thú như vậy, tương tự chính là có trên trăm miếng tinh hạch. Không biết Nguyên Ân Huy Huy sẽ chờ một lúc hay sẽ không trở về. Nếu trở về, sợ rằng hắn sẽ giận đến ói máu, hắn nhọc nhằn khổ sở giết chóc nửa ngày, cuối cùng lại bị hoàng tước lợi dụng phía sau. Đống Thiên Thu thấp giọng hỏi Lam Mộng Cầm bên người: "Chịu phục không?"

Lam Mộng Cầm hừ một tiếng: "Vận khí tốt thôi, nhưng cũng có ý nghĩa."

Đống Thiên Thu mỉm cười: "Hắn hết sức cẩn thận, không mù quáng hành động như vậy. Đây cũng là hắn đang chịu trách nhiệm đối với mọi người chúng ta."

Lam Mộng Cầm bật cười một tiếng: "Ngươi trúng độc của hắn thật rồi, thật đúng là vẫn luôn nói chuyện hướng về hắn nha!"

Đống Thiên Thu khẽ đỏ mặt: "Ta chỉ là tuỳ việc mà xét."

Đúng lúc này, Lam Hiên Vũ bưng lấy một đống tinh hạch tới đưa cho Lam Mộng Cầm. Lam Mộng Cầm khẽ lật tay phải, chiếc vòng ngọc màu ngà sữa trên cổ tay nàng lóe lên, đống tinh hạch liền biến mất.

Lam Hiên Vũ sửng sốt một chút, trong lòng thầm kêu một tiếng: đại gia!

Đây rõ ràng là trữ vật hồn đạo khí không gian! Mặc dù hắn không hiểu nhiều đối với hồn đạo khí nhưng cũng vẫn biết, loại trữ vật hồn đạo khí không gian này là loại có giá tiền là đắt nhất. Hẳn là xuất thân của Lam Mộng Cầm rất không bình thường. Mười hai tuổi đã có trữ vật hồn đạo khí, ở phương diện này, chỉ sợ cũng không có mấy ai trong đám thí sinh có thể so được đi.

Nguyên Ân Huy Huy vất vả giết nửa ngày, bọn hắn quét dọn chiến trường lại chỉ dùng không đến mười phút đồng hồ. Lúc trước mọi người còn lo lắng sẽ không có nhiều thu hoạch, hiện tại loại lo lắng này đã bị quét sạch hoàn toàn. Mỗi người bọn họ đều đã có hơn mười miếng tinh hạch, tuy không coi là nhiều nhưng cũng không quá ít. Mấu chốt là mọi người còn chưa phải làm bất cứ việc gì. "Đi, tiếp tục đi theo hắn." Lam Hiên Vũ vung tay lên, lại đi theo hướng Lưu Phong rời đi lúc trước, lần theo ký hiệu mà tìm Nguyên Ân Huy Huy.

Cũng không lâu lắm, bọn hắn liền thấy Lưu Phong. Lưu Phong đang ngả người trên một tảng đá lớn, thấy bọn họ đi tới, hắn làm một cái dấu hiệu. Đám người Lam Hiên Vũ vội vàng ngồi xuống, lúc này Lưu Phong mới lặng lẽ đi tới bên cạnh bọn họ.

"Người đâu?" Lam Hiên Vũ thấp giọng hỏi.

Lưu Phong nói: "Hình như hắn đã tiêu hao quá lớn, đang nghỉ ngơi trong khe đá phía kia."

Lam Hiên Vũ nói: "Vậy con Thiểm Điện lam báo đâu?"

Lưu Phong nói: "Bị hắn giết rồi, tinh hạch cũng bị hắn lấy. Mà tinh hạch của con Thiểm Điện lam báo này ít nhất cũng lớn gấp ba những quái thú khác, mà lại là màu lam, hẳn là có giá trị không nhỏ."

Lúc trước, những tinh hạch đám người Lam Hiên Vũ lấy được thì phần lớn đều là trong suốt, bên trong có một ít màu sắc hỗn tạp.

"Giết? Hắn giết thế nào?" Lam Mộng Cầm kinh ngạc hỏi.

Trong mắt Lưu Phong lộ ra mấy phần khâm phục: "Hắn thật sự vô cùng mạnh. Hắn vận dụng Hồn kỹ thứ năm, bắn lên bầu trời hơn trăm đạo lôi đình, sau đó đám lôi đình này trung hợp lại làm một giữa trời dưới sự điều khiển của hắn, tập trung lại cùng một chỗ mà đánh Thiểm Điện lam báo, trực tiếp đánh xuyên thân thể nó, miểu sát! Nhưng hình như chiêu đó cũng làm hắn tiêu hao tương đối lớn."

Miểu sát...

Tất cả đều đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều có một loại cảm giác rung động mãnh liệt.

Thực lực tổng hợp của Thiểm Điện lam báo chừng tương đương với một hồn thú mới vào cấp độ vạn năm. Nói cách khác, Nguyên Ân Huy Huy bằng vào sức lực một người, vậy mà có thể giết chết hồn thú vạn năm. Thực lực này thật sự quá đáng sợ. Cho dù là Lam Mộng Cầm, lúc này cũng phải cảm thấy mình có vẻ không bằng.

"Màu lam tinh hạch, màu lam..." Lam Hiên Vũ thì thầm hai lần, đôi mắt hắn chợt có chút tỏa ánh sáng.

Lam Mộng Cầm liếc mắt nhìn hắn: "Không phải ngươi đang muốn cướp hắn đấy chứ?"

Lam Hiên Vũ nhếch miệng: "Làm sao có thể? Đoán chừng hắn sẽ phải ở chỗ này nghỉ ngơi một hồi, chúng ta không thể lãng phí thời gian. Thế này đi, chúng ta chia làm ba tổ, dùng nơi Nguyên Ân Huy Huy nghỉ ngơi làm trung tâm, chúng ta đi săn giết một ít quái thú tại bốn phía. Mọi người để ý thời gian, sau một tiếng trở về tập hợp."

Chương 270: Tác chiến hình tam giác

Dịch: Đức Thành

Lam Hiên Vũ vừa nói vừa ngồi xổm người xuống, hắn vẽ một hình tam giác dưới mặt đất: "Chúng ta tác chiến ngay phụ cận ba đỉnh tam giác này, hấp dẫn quái thú chung quanh để tránh chúng nó ảnh hưởng đến Nguyên Ân Huy Huy nghỉ ngơi. Mọi người có khả năng tùy tiện giết, nhưng phải chú ý an toàn, nếu gặp phải loại quái thú mạnh như Thiểm Điện lam báo, vậy phải lập tức lui về hướng hai phe còn lại, không cần đợi thời gian trở lại tập hợp."

"Được." Băng Thiên Lương đáp ứng một tiếng, mang theo Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên đi tới một hướng.

Đống Thiên Thu nhìn Lam Hiên Vũ, chỉ chỉ vào mình mà ra hiệu với hắn một cái, sau đó mới kéo Lam Mộng Cầm rời đi. Tất nhiên Lam Hiên Vũ hiểu rõ ý nàng, nàng là muốn nói, nếu bọn hắn gặp phải nguy hiểm có thể trực tiếp triệu hoán nàng.

Chờ bọn hắn đi hết, lúc này Tiền Lỗi mới thấp giọng hỏi: "Thật sự không thừa cơ đoạt tinh hạch của Nguyên Ân Huy Huy sao? Hình như viên tinh hạch màu lam đó có giá trị không nhỏ a?"

Lam Hiên Vũ nhìn hắn một cái: "Hiện tại không thể đoạt, tác dụng của hắn còn chưa có phát huy ra hoàn toàn. Hắn có thể tiến hành công kích phạm vi lớn, mà lực công kích lại cực mạnh, hắn giết chết quái thú dễ dàng hơn chúng ta rất nhiều. Mà theo tình huống vừa rồi lại có thể nhìn ra, hẳn là những quái thú này có phương thức liên lạc đặc thù. Giết càng nhiều sẽ dẫn tới càng nhiều quái thú hơn, như lúc trước Nguyên Ân Huy Huy gặp phải đoàn quái thú cùng con Thiểm Điện lam báo đó. Chúng ta vây quanh hắn giết quái thú, một là có thể bảo hộ hắn, khiến cho hắn có thể điều chỉnh trạng thái một chút, mà điểm khác là sẽ dần dần dẫn tới càng nhiều quái thú hơn. Đến lúc đó chúng ta tập trung về, Nguyên Ân Huy Huy cũng đã nghỉ ngơi tốt, phát hiện có nhiều quái thú như vậy thì tất nhiên phải giết."

Sau khi Lam Hiên Vũ nói rõ lí do, Lưu Phong lại không nghiêm túc nghe, hắn chỉ chú ý tới câu nói đầu tiên của Lam Hiên Vũ.

Cái gì gọi là không thể đoạt lúc này? Vậy thật đúng là ngươi vẫn muốn cướp a!

Đúng lúc này, hắn liền thấy Lam Hiên Vũ nói: "Phong Tử, ngươi có thấy Nguyên Ân Huy Huy lấy được tinh hạch rồi cất ở nơi nào không? Hắn có trữ vật hồn đạo khí chứ?"

Lưu Phong nói: "Hẳn là không có, hắn đều đặt hết trong túi tiếp tế bên người."

Lam Hiên Vũ híp hai mắt lại, khẽ gật đầu: "Hiểu rồi. Chúng ta đi."

Số lượng quái thú bên này thật sự là không ít, rất nhanh bọn hắn đã gặp phải. Lam Hiên Vũ ở giữa phụ trợ, dùng băng nguyên tố và hỏa nguyên tố công kích, Tiền Lỗi triệu hồi ra Địa Long làm chủ lực, Lưu Phong bằng vào tốc độ cùng lực công kích đánh giết ở một bên. Những bầy quái thú có số lượng dưới mười con đều không đủ sinh ra uy hiếp với bọn hắn.

So với hồn thú thì thủ đoạn công kích của đám quái thú nơi này đơn giản hơn hẳn. Mỗi loại quái thú đều chỉ có một loại năng lực thiên phú, mà cũng không tính là quá mạnh. Lam Hiên Vũ bọn hắn cũng không có gặp loại thực lực mạnh như Thiểm Điện lam báo lúc trước. Nhưng chính như Lam Hiên Vũ phán đoán vậy, theo việc số lượng quái thú bị bọn hắn đánh giết tăng lên, số lượng quái thú chạy tới cũng trở nên nhiều hơn.

"Hiên Vũ, ngươi làm sao phán đoán được Nguyên Ân Huy Huy sẽ nghỉ ngơi bao lâu?" Tiền Lỗi có chút nghi hoặc hỏi.

Lam Hiên Vũ nói: "Phán đoán không được, ta còn chưa quen thuộc năng lực của hắn. Nhưng với lượng tiêu hao đó thì ít nhất cũng phải nghỉ ngơi một giờ mới có thể khôi phục hoàn toàn. Vậy chúng ta cứ dựa theo cái thời gian ít nhất này mà tính, sau đó liền không cho hắn nghỉ ngơi nữa chứ sao."
Tiền Lỗi có chút khó hiểu nói: "Làm sao không cho hắn nghỉ ngơi?"

Lam Hiên Vũ nói với một vẻ mặt đương nhiên: "Dẫn quái thú tới, khiến cho hắn phải đứng lên làm việc."

Tiền Lỗi một mặt khiếp sợ, biểu lộ trên mặt hắn khi nhìn Lam Hiên Vũ không ngừng biến hóa, sau đó giơ giơ ngón tay cái: "Ngươi thắng."

Lam Hiên Vũ mỉm cười nói: "Ba tổ chúng ta đều đang giết quái thú, khẳng định sẽ dẫn tới càng nhiều. Đến lúc đó ba người chúng ta sẽ dẫn quái thú bên này tới chỗ Nguyên Ân Huy Huy, chắc chắn hắn sẽ phải buông tay buông chân mà đi giết, cũng sẽ giết nhiều hơn hẳn chúng ta. Hai tổ của Thiên Thu cùng Băng Thiên Lương lại rút về, rất có thể quái thú hai bên cũng sẽ được hấp dẫn đến. Nhìn lúc trước thì bầy quái thú lớn nhất cũng chính là hơn trăm con, mà những bầy có quy mô này cũng không quá nhiều, cho nên Nguyên Ân Huy Huy mới có thể nghỉ ngơi một hồi sau khi giết chết một bầy quái thú như vậy. Con Thiểm Điện lam báo kia hẳn là thủ lĩnh của bầy đó. Nếu mỗi khu vực đều có một bầy quái thú dạng này, như vậy, hẳn là lát nữa chúng ta sẽ mang cho hắn bầy quái thú của khu vực này."

Tiền Lỗi cười khổ nói: "Chúng ta chơi khăm hắn như vậy, nếu hắn mà biết thì làm sao bây giờ? Hắn là một gã ngũ hoàn đó!"

Lam Hiên Vũ nói: "Đến lúc đó lại nói, nói không chừng hắn còn muốn cảm ơn chúng ta đây."

Tiền Lỗi ngẩn người: "Muốn cảm ơn chúng ta? Ngươi đang nói nghiêm túc đấy chứ?"

"Được rồi, nhanh giết địch, lại có quái thú đến kìa."

Thời gian một tiếng trôi qua rất nhanh, ba người Lam Hiên Vũ bên này lục đục giết hơn ba mươi con quái thú. Khi một nhóm quái thú chừng hơn hai mươi con vọt tới, Lam Hiên Vũ liền kêu Lưu Phong cùng Tiền Lỗi quay đầu bỏ chạy. Nhưng hướng chạy của bọn hắn lại không phải điểm tập hợp, mà là mò tới chỗ nghỉ ngơi của Nguyên Ân Huy Huy.
Mắt thấy đã tới cách một bên khe đá không xa, Lam Hiên Vũ ra hiệu Lưu Phong một thoáng, Lưu Phong giơ Bạch Long thương trong tay, thi triển Bạch Long chống, một con quái thú bị đánh bay lên không trung. Lam Hiên Vũ bắn người mà lên, một cước đá ra, trực tiếp đá bay nó tới khe đá.

Kim văn Lam Ngân thảo phóng thích rồi quấn quanh người Lưu Phong, tốc độ Lưu Phong đột ngột tăng, mang theo hai người quay đầu bỏ chạy.

"Ầm!" Con quái thú lại bay ra từ trong khe đá, lập tức hấp dẫn một đàn đang đuổi tới từ phía sau. Tiếp theo, từng nhánh mũi tên màu tím bắn liên tiếp về phía chúng nó.

Mà sau khi ba người Lam Hiên Vũ dẫn đám quái thú tới, vừa vặn tìm một góc khuất khe đá kia không thể thấy mà cấp tốc rời đi.

Bằng vào tinh thần lực, chắc chắn Nguyên Ân Huy Huy có thể cảm nhận được có người đi qua, nhưng hắn sẽ không có khả năng cảm thụ được là người nào. Mà đối mặt một đàn quái thú như vậy, tất nhiên hắn sẽ không chút do dự mà đánh giết.

Ba người Lam Hiên Vũ trở lại điểm tập hợp, cũng không lâu lắm, hai nhóm của Băng Thiên Lương cùng Đống Thiên Thu cũng đều trở về. Đương nhiên bọn hắn sẽ không dẫn quái thú tới, sau khi giết sạch mới trở lại điểm tập hợp. So với nhóm Lam Hiên Vũ thì năm người này thu hoạch tốt hơn rất nhiều. Ba người Băng Thiên Lương thu được hơn năm mươi miếng tinh hạch, mà Đống Thiên Thu cùng Lam Mộng Cầm là hơn sáu mươi miếng.

Lam Hiên Vũ chủ động đem ba mươi miếng của nhóm mình tới cho Lam Mộng Cầm, Lam Mộng Cầm liếc mắt một chút nhưng vẫn đón lấy.

"Càng giết chúng lại càng nhiều, quái thú có thể lần theo khí tức tìm tới chúng ta hay không?" Băng Thiên Lương hỏi Lam Hiên Vũ bên cạnh.

Lam Hiên Vũ mỉm cười nói: "Sẽ không, mà có tìm cũng là tìm Nguyên Ân Huy Huy. Hắn giết nhiều hơn chúng ta không biết bao nhiêu lần. Hắn tại đây đã như là một khối nam châm, những quái thú kia đều sẽ bị hắn hấp dẫn trước tiên. Chỉ cần mỗi người chúng ta đều giết ít hơn hắn một chút, vậy bầy quái thú tới đều sẽ ưu tiên tìm hắn. Lúc trước chúng ta đánh giết theo ba phương hướng, thật ra cũng là giúp hắn chặn lại những quái thú tìm tới. Hiện tại chúng ta không chặn lại nữa, đám quái thú đến sau đó tất nhiên sẽ muốn tìm hắn trước."

Rất nhanh lời nói của Lam Hiên Vũ liền được chứng thực. Theo việc Nguyên Ân Huy Huy bắt đầu đánh giết quái thú, tăng thêm tầng khí tức lúc trước hắn đánh giết lưu lại, càng ngày càng nhiều quái thú chạy tới phía hắn bên kia.

Mấy chục con quái thú căn bản không đủ uy hiếp Nguyên Ân Huy Huy, rất nhanh liền bị hắn đánh giết. Nhưng hắn dù sao cũng chỉ có một người, rất nhanh lại có trên trăm con quái thú vọt tới. Nguyên Ân Huy Huy bị bức ép, lại không thể không vừa chiến vừa chạy.

Sau khi nghỉ ngơi một giờ, có vẻ thực lực của hắn đã khôi phục hơn phân nửa, mà kinh nghiệm lại càng phong phú hơn trước, tốc độ đánh giết quái thú cũng bắt đầu tăng nhanh.

Lúc trước thì có những lúc mũi tên bình thường của hắn không thể lập tức giết chết quái thú, hiện tại, dưới sự phụ trợ của đệ nhất Hồn kỹ, hắn cứ nhằm con mắt mà bắn, cơ bản chỉ một tên bắn ra là sẽ có một con quái thú phải mất mạng.

Nhưng cũng chính như Lam Hiên Vũ phán đoán vậy, những bầy quái thú có số lượng đạt trên trăm con đều sẽ có một loại cường giả như tộc trưởng, rất nhanh, một con Đại Đỗ Tử Điêu liền xuất hiện trên đỉnh đầu Nguyên Ân Huy Huy. Con Đại Đỗ Tử Điêu này mạnh hơn hẳn con bọn hắn gặp trên máy bay. Nó bắn ra từng tia sáng tím uy lực phi phàm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau