CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Bay vào vũ trụ

Dịch giả: Đức Thành

“ thời gian bay vào vũ trụ sẽ khá dài và sẽ có tính nguy hiểm nhất định nên thỉnh chư vị lữ khách phối hợp với nhân viên phục vụ của chúng tôi trong quá trình phi hành, mục đính nhằm đảm bảo sự an toàn cho tới khi các vị tới được đích đến của chuyến đi này."

" hai bên chỗ ngồi của các vị đều có dây an toàn kim loại, vào thời điểm cất cánh, tàu lắc lư hay khi đi qua vùng lỗ đen hoặc đáp xuống thì dây an toàn sẽ tự động cài lên, và trước khi cài sẽ có nhắc nhở nên xin các vị lữ khách không cần kinh hoảng. Đồng thời, khi cất cánh,hạ cánh cùng quá trình đi qua vùng lỗ đen thì vòng bảo hộ sẽ tự động mở ra, nó sẽ cung cấp đầy đủ dưỡng khí cùng áp suất nhất định, nếu vị nào thấy khó chịu xin nhấn nút màu xanh lá bên tay phải, chúng tôi sẽ trợ giúp kịp thời."

Âm thanh giảng thuật rõ ràng những hạng mục cần chú ý, kể cả vị trí tàu cứu sinh các loại. Dùng tàu cứu sinh thì không thể trực tiếp quay về hành tinh nhưng nó có thể duy trì lơ lửng trong vũ trụ một thời gian dài để chờ cứu viện.

"Các vị lữ khách hồn sư xin chú ý, nếu các vị cần tu luyện trên phi thuyền thì mời các vị mở vòng bảo hộ để tránh ảnh hưởng người khác. Đồng thời, khi cất cánh, hạ cánh cùng quá trình đi qua vùng lõ đen thì xin các vị không nên tu luyện để tránh ảnh hưởng bản thân..."

Trọn vẹn thời gian thông báo Lam Hiên Vũ đều ngồi nghe say sưa. Chung quanh đều là màu trắng bạc, rất nhanh, khu vực chỗ trống xung quanh đã ngồi đầy người. Toàn bộ phi thuyền vũ trụ được chia làm vài tầng, bọn hắn là đang ở tầng dưới cùng, còn phía trên thì là cái dạng gì đây? Lam Hiên Vũ có chút tò mò. Lam Tiêu nói cho hắn biết, phía trên là những chỗ ngồi có cấp bậc cao hơn, mỗi một cấp bậc cao hơn sẽ có giá cao gấp năm lần cấp phía dưới.

"Các vị lữ khách xin chú ý, các vị lữ khách xin chú ý, mười phút sau phi thuyền 7703 sẽ cất cánh, mời các vị lữ khách lập tức quay về chỗ ngồi, bảo trì tư thế ngồi chính xác. Năm phút sau dây an toàn sẽ tự động cài lên."

Âm thanh thông báo lặp lại ba lượt, ngữ khí mỗi lần càng thêm trịnh trọng. Âm thanh thanh thúy vang vọng trong khoang thuyền làm cho người ta một loại cảm giác gấp gáp.

Nhà Lam Hiên Vũ tất nhiên là không có đi đâu. Lam Tiêu nhìn sang phía con mình mà mỉm cười với hắn: " Không cần khẩn trương như vậy đâu, khi cất cánh sẽ có lực trùng kích tương đối mạnh, vào tới vũ trụ là ổn thôi"

"Vâng." Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu.

Ba đầu dây an toàn chậm rãi cài lên, dây an toàn kim loại này sẽ căn cứ vào cơ thể hành khách mà tự động điều chỉnh góc độ cùng vị trí, ba dây chặn ở ba phần ngực, eo và chân, làm cho cả người áp sát vào ghế ngồi.

"Chuẩn bị — phóng lửa!"

Đúng lúc này, một tầng sáng nhàn nhạt bay lên từ hai bên chỗ ngồi của Lam Hiên Vũ, phong bế hắn hoàn toàn vào trong không gian đó, vòng bảo hộ mở ra!

Khi khi thuyền vũ trụ cất cánh sẽ có lực trùng kích rất mạnh vì để tránh cho bọn nhỏ không chịu nổi nên tất cả vòng bảo hộ ở ghế trẻ nhỏ đều được mở ra toàn diện, vòng bảo hộ ở những ghế của người trưởng thành cũng được mở ra nhưng cường độ bảo hộ sẽ thấp hơn một chút vì tiết kiệm năng lượng.

"Ô...ô...n...g!"

Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy toàn bộ phi thuyền chấn động mạnh một cái, nháy mắt sau đó thì một cỗ lực lượng hung hăng ép hắn xuống ghế ngồi.

Lúc này ngay cả hô hấp hắn cũng cảm thấy có chút khó khăn, luồng áp lực cực lớn cùng sự chấn động mạnh làm cho Lam Hiên Vũ có chút sợ hãi.

Thì ra bay vào vũ trụ lại đáng sợ như vậy sao?

Đúng lúc này, một khí tức tình cảm ấm áp lại từ tay phải truyền khắp toàn thân làm cho hắn có thể thả lỏng cơ thể được rất nhiều. Sau đó thì lực ép hắn xuống ghế ngồi khi nãy có vẻ như cũng giảm bớt.

Lam Hiên Vũ thở dài một hơi nhẹ nhõm, lúc này hắn mới phát hiện ra những vách kim loại xung quanh đang chậm rãi kéo lên làm lộ ra cửa sổ mạn tàu, rốt cục cũng đã có thể nhìn ra bên ngoài rồi.
Thứ hắn thấy được lúc này là từng mảng mây mù lớn đang xẹt qua.

"Sắp xuyên qua tầng khí quyển, mời mọi người ngồi ổn định." Âm thanh thông báo lại vang lên.

Đột nhiên phi thuyền trở nên chấn động kịch liệt, thậm chí Lam Hiên Vũ còn có cảm giác trong đầu mình xuất hiện từng trận vù vù mãnh liệt, giờ khắc này những thứ trước mắt hắn đã thành bóng chồng đè lên nhau hết cả rồi.

Quá trình này giằng co tới mười mấy giây, sau đó thì phi thuyền giống như là phá xác mà ra vậy, sau khi chấn động mạnh thì trở nên vững vàng ổn định lại.

Tất cả chấn động cùng những âm thanh vù vù đã không còn sót lại chút gì, tất cả đều khôi phục bình thường.

Cái này là...

Lam Hiên Vũ có chút kinh ngạc cùng mờ mịt, vòng bảo hộ quanh người hắn cũng đã được thu hồi. Dây an toàn kim loại kia cũng đã tự động cởi ra.

Lúc này, thứ hắn nghe được là một mảnh âm thanh thở dốc, sợ hãi cùng thán phục. Rất hiển nhiên ở đây cũng không phải chỉ có mình hắn là lần đầu tiên được ngồi phi thuyền vũ trụ.

Lam Hiên Vũ quay đầu nhìn sang phía cha mẹ, Lam Tiêu có chút kinh ngạc mà nhìn hắn, hắn vốn nghĩ là đứa nhỏ này sẽ sợ tới mức khóc lên, dù sao thì hắn cũng còn nhỏ như vậy. Nhưng lúc này nhìn Lam Hiên Vũ lại rất bình thường.

Trong lòng Lam Tiêu có chút lo lắng, từ khi thức tỉnh võ hồn thì càng ngày đứa nhỏ này càng không giống người thường rồi.

"Mẹ, con sang bên đó được không?" Lam Hiên Vũ chớp chớp đôi mắt to mà nhìn về phía Nam Trừng.

"Đương nhiên có thể." Nam Trừng mở ra hai tay.Lam Hiên Vũ còn nhớ rõ mẹ đã dặn dò hắn không thể nói chuyện lớn tiếng, hắn cố nén sự xúc động mà không hô lên, rất nhanh đã bọt tới mà bổ nhào vào lồng ngực ấm áp của Nam Trừng.

"Mẹ, phi thuyền vũ trụ này bay lên có chút đáng sợ a!" hắn vừa nói vừa dụi dụi đầu vào trong ngực Nam Trừng.

Nam Trừng xoa xoa đầu hắn, lúc này trên mặt nàng đang tràn đầy nụ cười hạnh phúc, Lam Tiêu cũng không khỏi nở nụ cười. Vô luận đứa nhỏ này có lai lịch như thế nào thì cuối cùng hắn cũng là con mình cùng Nam Trừng a! Đúng vậy, hắn là con của chúng ta, ai cũng không thể tổn thương hắn hoặc mang hắn đi. Dù như thế nào chúng ta cũng phải bảo vệ hắn cho thật tốt.

"Bay vào vũ trụ chính là như vậy đó a! Nếu như con sợ hãi như vậy thì sau này còn lái chiến hạm như thế nào được đây?" Lam Tiêu cười nói.

" Con không sợ đấy, con muốn lái chiến hạm." Lam Hiên Vũ bật thẳng dậy mà nói.

"Tốt! Vậy con phải tiếp tục cố gắng. Đầu tiên là phải bảo trì được thành tích tốt trong học viện. Sau này tới học viện trung cấp thì ba sẽ dẫn con đi tham gia cuộc thi tương ứng, thi đậu là có thể vào học viện học tập những tri thức tương ứng."

Bởi vì lai lịch của Lam Hiên Vũ đặc thù như vậy nên Lam Tiêu lại càng muốn để cho hắn phát triển theo hướng thành viên lái chiến hạm, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc hắn tu luyện rồi biểu hiện càng ngày càng không giống người thường mà bị người ta chú ý. Chỉ cần chờ tới khi hắn trưởng thành là sẽ ổn, đến lúc đó thì năng lực của hắn càng mạnh sẽ càng bảo vệ được bản thân tốt hơn.

"Vâng!"

Bay vào vũ trụ đúng thật là rất buồn tẻ, chỉ một thời gian ngắn là đủ cho Lam Hiên Vũ hiểu được vì sao lại như vậy.

Ngày đầu tiên hắn còn có thể hứng thú mười phần mà nhìn xung quanh. Nhưng khoang thuyền lại lớn như vậy, mà lữ khách có vé phiếu loại kém là không thể tới khu vực giá cao. Không gian riêng của mỗi người lại không lớn, thậm chí là đồ ăn cũng chỉ bảo đảm được lượng dinh dưỡng cao, còn về phần hương vị, nói như thế nào đây? Giống như là súp khoai tây bỏ thêm chút muối vậy. Ăn một lần thì coi như cũng được,nhưng sau khi ăn mấy lần thì cho dù sức ăn của Lam Hiên Vũ đã tăng mạnh cũng có chút ăn không nổi rồi.

"Ba, mẹ, thật chán a! Làm sao bây giờ đây?" Đến ngày hôm sau là hắn liền không nhịn mà kêu than.

"Nhàm chán thì tu luyện là được. không phải là con muốn trở thành một thành viên lái chiến hạm sao? Năng lực cá nhân xuất sắc là có cơ hội rất lớn đấy." Nam Trừng cười híp mắt mà nói.

"Vậy được rồi." Lam Hiên Vũ đột nhiên nhớ tới sự biến hóa của ngân văn Lam Ngân Thảo.

Hắn quay về vị trí của mình, sau khi được Nam Trừng chỉ cho cách mở vòng bảo hộ thì bắt đầu thử minh tưởng.

Vòng bảo hộ có thể cách tuyệt đại bộ phận âm thanh, đồng thời cũng có thể tránh cho hồn lực tiết ra ngoài.

Lam Hiên Vũ bắt đầu vận hành Huyền Thiên Công, rất nhanh hắn liền tiến vào trạng thái minh tưởng. Mà lúc này tốc độ tu luyện của hắn đã nhanh hơn trước kia nhiều lắm, tất cả đã có vẻ như nước chảy thành sông.

Chính hắn cũng không biết, đây là bởi vì tinh thần lực tăng lên nên bản thân hắn có thể khống chế hồn lực tốt hơn trước kia rất nhiều, nên vận hành Huyền Thiên Công tất nhiên cũng liền trở nên trôi chảy rồi.

Lúc này đầu óc hắn trống rỗng, hồn lực tự động vận chuyển. Trong mơ hồ hắn cảm thấy có rất nhiều điểm sáng vây qanh mình, những điểm sáng này là lấy màu bạc làm chủ. Thứ này hắn còn chưa bao giờ thấy qua đấy.

Chương 27: Đường Nhạc xuất đạo

Dịch giả: Đức Thành

Những lần tu luyện trước kia thì Lam Hiên Vũ cũng có thể cảm nhận được có lam sắc quang điểm, nhưng những quang điểm màu bạc này còn là lần đầu tiên xuất hiện.

Những quang điểm màu bạc này luôn xoay quanh thân thể hắn, có điều hắn lại không có cách nào điều khiển được chúng, những quang điểm màu bạc này là cái gì đây?

Lần minh tưởng này của hắn trôi qua thời gian khá dài. Khi hắn tỉnh lại thì Nam Trừng nói cho hắn biết hắn đã minh tưởng trọn vẹn sáu giờ. Phải biết rằng tu luyện giữa không gian thế này thật sự là không có hiệu quả lắm, bởi vì các loại Thiên Địa Nguyên Lực giữa không gian này quá mỏng manh. Chính xác mà nói thì minh tưởng ở đây chỉ là vì giết thời gian mà thôi.

"Mẹ, con thấy rất nhiều quang điểm màu bạc, đó là cái gì a?" Lam Hiên Vũ hỏi Nam Trừng về nghi ngờ của hắn.

"Quang điểm màu bạc? Con cảm nhận được nguyên tố không gian rồi hả?" Dù sao thì Nam Trừng cũng đã là một cường giả hồn đế nên đương nhiên nàng sẽ biết màu bạc đại biểu cho nguyên tố gì. Lam Hiên Vũ là chưởng khống giả thủy nguyên tố, nên theo lý mà nói thì hắn sẽ không thể cảm nhận được nguyên tố không gian mới đúng a!

"Đó là không gian nguyên tố sao?" Lam Hiên Vũ có chút mờ mịt mà hỏi.

Nam Trừng khẽ gật đầu: "Đúng vậy, màu bạc đại biểu cho nguyên tố không gian. Trên thực tế mà nói thì giữa không gian thế này đúng là sẽ có rất nhiều nguyên tố không gian. Phi thuyền vũ trụ lại chạy với tốc độ cao như vậy,hơn nữa trong vũ trụ thì không gian sẽ biến hóa rất lớn nên ở đây sẽ có nguyên tố không gian nồng đậm hơn trên tinh cấu rất nhiều. Cho nên những hồn sư chưởng khống nguyên tố không gian sẽ tu luyên ở trong không gian thường xuyên, mà những hồn sư như vậy sẽ được tăng rất nhiều điểm khi họ khảo thí làm thành viên lái chiến hạm. Xem ra con cũng có thiên phú về phương diện này đây."

"Thật vậy sao? Con rất muốn làm một thành viên tàu chiến hạm a!" Lam Hiên Vũ lại một lần nữa cường điệu chí hướng của mình.

Minh tưởng đúng là cách tốt nhất để giết thời gian, ngoài ra thì cũng có hồn đạo ti vi để xem, cũng đủ các loại tin tức đến các tiết mục điện ảnh.

"Ba, ba đang xem cái gì vậy?" Lam Hiên Vũ nghiêng đầu nhìn về phía Lam Tiêu.

"Ba đang xem tin tức, là tin tức về hành tinh mẹ, chỉ có ở trên phi thuyền vũ trụ mới có thể xem được tin tức về những hành tinh khác, đây chính là cơ hội hiếm có a." Lam Tiêu quay sang giải thích cho hắn.

"A." Lam Hiên Vũ chớp chớp đôi mắt to mà nhìn cha mình, Lam Tiêu nói có chút hơi lớn.

"Ngươi còn có hứng xem cả cái này sao? Đây là buổi họp báo minh tinh mà?" Nam Trừng cũng quay đầu lại mà nhìn về phía màn ảnh trước mặt Lam Tiêu.

Trên màn hình đang chiếu tin tức đầu tiên về buổi họp báo.

" Mới đây Tinh Đường truyền thông đã tuyên bố ký hợp tác với một nghệ sỹ mới tên Đường Nhạc cùng người đại diện là Nhạc Khanh Linh. Theo thông tin mới đây thì Tinh Đường truyền thông đã quyết định rót một số tiền lớn vào ngôi sao mới này. Ngày hôm nay Tinh Đường truyền thông tổ chức buổi hộ báo này cho hắn, cũng là để xác nhận những tuyên bố của mình. Tinh Đường truyền thông chính là tập đoàn truyền thông lớn nhất Liên bang về các phạm vi lĩnh vực liên quan đến điện ảnh và truyền hình, âm nhạc các loại, đây cũng là nơi hấp dẫn được các nghệ sỹ nhất ở hành tinh mẹ này. Người nghệ sỹ mới kia lại có thể làm cho tập đoàn lớn này coi trọng như vậy thì hẳn là sẽ phải vô cùng ưu tú, chúng ta cùng chờ mong nào."

Hình ảnh biến hóa, một đoàn người đi ra. Dẫn đầu là một cô gái đang nói cười tự nhiên, tướng mạo nàng rất đẹp nhưng quần áo lại rất mộc mạc. Đi sau lưng nàng là một thanh niên có dáng người thon dài, quanh thân thể người này vậy mà có thể lóe ra từng điểm hào quang làm cho người ta không thể thấy rõ tướng mạo của hắn, thứ duy nhất có thể nhìn ra là chiều cao tầm một mét chín của hắn. Ngoài hai người này còn có vài tên mặc trang phục nhân viên công tác. Mấy người bước tới ngồi thành một hàng.

"Hiện tại, buổi họp báo bắt đầu. Mọi người khỏe chứ, ta là Bắc Thiên Hồng, tổng thanh tra công ty môi giới nghệ sỹ của Tinh Đường truyền thông. Lý do hôm nay chúng ta phải tổ chức buổi họp báo này thì chắc hẳn các vị phóng viên cũng đã nhận được tin tức rồi. Nhưng thứ mà ta muốn nói cho các vị phóng viên biết, là tin tức của các ngươi còn chưa hoàn chỉnh."
Nhìn qua thì Bắc Thiên Hồng có chừng hơn bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn, tướng mạo đường đường.

Tại ngành giải trí thì vị này chính là là một nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy. Khu vực quan trọng nhất của Tinh Đường truyền thông chính là khu vực Đấu La, cũng chính là toàn bộ hành tinh Đấu La. Mà trong những loại nghiệp vụ của Tinh Đường truyền thông thì người môi giới nghệ sỹ là cực kỳ trọng yếu. Có thể trở thành tổng thanh tra công ty môi giới nghệ sỹ của khu vực Đấu La này thì tuyệt đối có thể dùng "Quyền cao chức trọng" để hình dung hắn, một người mà không biết bao nhiêu nghệ sỹ sẽ phải nịnh bợ.

Cho nên khi hắn vừa xuất hiện liền mang tới sự kinh hô từ những phóng viên. Đây chỉ là một buổi họp báo của một gã nghệ sỹ mới mà lại có thể lại làm cho Bắc Thiên Hồng đến đây thì phải biết Tinh Đường truyền thông coi trọng người này tới mức nào.

" vậy tin tức đầy đủ là gì đây?" Phía dưới đã có vài phóng viên hỏi dò rồi.

Bắc Thiên Hồng mỉm cười; " Tin tức nguyên vẹn là ta đại biểu Tinh Đường truyền thông tuyên bố, Đường Nhạc tiên sinh chính thức gia nhập liên minh Tinh Đường. Đường Nhạc tiên sinh chính là siêu sao liên hành tinh được bồi dưỡng trọng điểm trong tương lai. Đơn khúc đầu tiên của hắn sẽ được tuyên bố vào tháng sau, đến lúc đó, trừ hai hành tinh hồn thú thì sẽ công chiếu đơn khúc này ở tất cả những hành tinh còn lại"

Lời này vừa nói ra đã làm toàn trường xôn xao!

Cái này có nghĩa là gì thì quá rõ ràng rồi. Việc công chiếu một đơn khúc trên tất cả những hành tinh của liên bang thật sự là quá mức kinh người. Trong lịch sử của Tinh Đường truyền thông thì loại tình huống này cũng chỉ xuất hiện qua vài chục lần, mà những người đã từng biểu diễn kia không ai không phải là siêu sao liên hành tinh.

Thật không ngờ Tinh Đường truyền thông lại có thể làm lớn như vậy chỉ vì một người mới. Điều này càng làm cho các phóng viên tò mò thêm về người này.

Lúc này Nam Trừng cũng không khỏi tò mò, nàng nhịn không được mà nói: "Tinh Đường truyền thông điên rồi hay sao? Một người mới? tại sao phải như vậy chứ?"

Lam Tiêu mỉm cười: " Rất hợp lý. Tinh Đường truyền thông rất thông minh đấy, bọn hắn càng làm như vậy thì gã người mới này lại càng gây sự chú ý của người ngoài. Đến khi đơn khúc của hắn sắp phát hành thì tất nhiên mọi người sẽ rất chờ mong. Chỉ cần trình độ của hắn không quá chênh lệch thì việc thành danh hẳn là không có vấn đề gì. Hơn nữa, nhất định là gã người mới này của Tinh Đường truyền thông phải có điểm đặc thù gì đó"

Nam Trừng có chút khinh thường mà nói: "Ta không thể thích nổi những nam minh tinh này, đều là công tử bột, một chút phong độ cũng chẳng có."Lam Tiêu cười nói: " Vì ngươi yêu ta rất sâu đậm, ta biết mà."

Nam Trừng mắt trắng không còn chút máu: "Da mặt của ngươi đâu rồi hả?"

Lam Tiêu cười lớn một tiếng: "Thôi đi, thôi đi, chỉ cần ngươi như vậy là đủ rồi."

Nam Trừng đỏ mặt lên, nhưng trong ánh mắt nàng rõ ràng đang mang theo vài phần thoả mãn, chỉ nói khẽ: " Đừng có nói lung tung trước mặt con"

Lam Tiêu cười nói: "Cha yêu mẹ, đây là giáo dục tốt a, sao lại là nói lung tung được chứ?"

Đúng lúc này, Lam Hiên Vũ đột nhiên chỉ tay về hướng màn hình mà nói: "Ba mẹ nhìn kìa."

Đương nhiên là lúc Lam Tiêu cùng Nam Trừng nói chuyện thì buổi họp báo vẫn tiếp diễn như thường.

Tâm tính hiếu kỳ của các phóng viên cũng đã thi nhau nổi lên. Rất nhiều người hô lớn: "Bắc tổng, cho bọn ta nhìn bộ dáng của Đường Nhạc tiên sinh một chút nào."

Bắc Thiên Hồng mỉm cười: "Đương nhiên. Mục đích buổi hộ báo hôm nay chính là để Đường Nhạc ra mắt mọi người. Đường Nhạc, làm phiền ngươi."

"Ừm." Tên nam tử có hào quang bao bọc quanh người kia chậm rãi đứng dậy, tuy hắn chỉ nói một chữ nhưng lúc này toàn trường đều yên tĩnh một cách kì lạ. Trên người hắn hình như có một loại khí tức đặc thù có thể tản ra lực hấp dẫn mãnh liệt.

Bắc Thiên Hồng rất hài lòng về phản ứng của các phóng viên phía dưới, trên thực tế thì trước kia, chính bản thân hắn cũng đã bị Đường Nhạc làm cho rung động lớn.

Hắn còn nhớ rất rõ ràng khi đó có người tới báo cáo với hắn, nói rằng có một người mới cực kì ưu tú thì hắn vẫn còn có chút khinh thường.

Hắn đã giao tiếp với những đại minh tinh nhiều lắm rồi, không người nào là không phải cực kỳ ưu tú, chỉ là một người mới mà lại phải cần tới hắn tự mình đi nhìn?

May mắn là tâm tình của hắn ngày hôm đó cũng không tệ, hắn mang chút tâm tình qua loa đại khái mà đi xem tên kia. Sau đó thì hắn liền chấn kinh rồi, lập tức liền ký hợp tác với người mới kia, thậm chí hắn còn kí luôn cả với người đại diện rõ ràng là một tay gà mờ.

Người mới này không chỉ có một tướng mạo không thể bắt bẻ, quan trọng nhất là hắn có một loại khí chất rất đặc thù, cho dù trong trường hợp nào thì cũng chỉ cần hắn xuất hiện là có thể trở thành thứ thu hút vạn ánh mắt.

Theo lời của Bắc Thiên Hồng mà nói thì hắn là một minh tinh trời sinh, chắc chắn sẽ trở thành một minh tinh ưu tú nhất đương thời.

Chương 28: Đường Nhạc cùng Hiên Vũ

Dịch giả: Đức Thành

Vốn dĩ thì Bắc Thiên Hồng không hài lòng lắm với cái tên "Đường Nhạc" này, nhưng từ khi gặp người ta thì hắn đã cảm thấy tên cũng chẳng còn trọng yếu nữa.

Nhạc Khanh Linh nhìn thoáng qua Bắc Thiên Hồng, Bắc Thiên Hồng quay sang gật đầu với nàng. Sau đó Nhạc Khanh Linh có chút kiêu ngạo mà nhấn cái nút trên tay, giải trừ đi tầng hào quang đang vây quanh người Đường Nhạc.

Từng điểm hào quang dần biến mất, gã thanh niên có dáng người thon dài kia rốt cuộc cũng đã lộ ra chân dung.

Mà khi hắn lộ ra chân dung cũng chính là lúc Lam Hiên Vũ chỉ về hướng màn hình mà gọi cha mẹ.

Chính là vào lúc này, cho dù là ngoài màn hình hay trong màn hình cũng là một mảnh lặng ngắt như tờ.

Nụ cười trên mặt Lam Tiêu đã biến mất, thay vào đó là ngơ ngẩn, ánh mắt của Nam Trừng thì dán chặt vào màn hình. Mà ở hiện trường buổi họp báo thì tất cả phóng viên cũng đã thi nhau trợn mắt há mồm mà nhìn.

Hắn đứng ở đó, một thân trang phục màu xanh đậm, một mái tóc ngắn màu lam, những sợi tóc phủ xuống trán rất tự nhiên. Hơn nữa là trên mặt hắn không có bất kỳ dấu vết hoá trang nào, bởi vì thật sự là hắn không thể hóa trang được.

Một đôi mắt màu lam như có thể phản chiếu ra hình ảnh mỗi người ở đây vậy. Một sống mũi cao thẳng. Nét mặt của hắn rất bình tĩnh, hai đầu lông mày mang theo nét u buồn nhàn nhạt. Mọi người xung quanh đều không tự chủ được mà bị hắn hấp dẫn lấy.

Lúc này thì các phóng viên cũng đã bị hắn làm cho rung động hoàn toàn. Ngoại trừ hai từ "Hoàn mỹ" thì mọi người đã không thể nghĩ nổi từ nào khác có thể đánh giá được hắn.

Những nam minh tinh anh tuấn cũng không phải là không có, nhưng hoàn toàn không hóa trang, tất cả đều tự nhiên như vậy thì ngoài hắn sẽ không thể tìm được người thứ hai. Đây đã không chỉ là đẹp trai xuất sắc nữa rồi, cái khí chất u buồn kia của hắn cũng lại càng làm cho người ta thương tiếc không thôi, hận không thể ôm lấy mà an ủi hắn, xoa dịu lấy nội tâm bi thương của hắn.

"Mọi người khỏe chứ, ta là Đường Nhạc." Đường Nhạc khẽ gật đầu với mọi người xung quanh, sau đó liền ngồi xuống.

Giọng nói của hắn nghe bình thản nhưng lại rất có từ tính, cứ như vậy mà lôi kéo tâm hồn của mỗi người. Mãi tới lúc này thì các phóng viên mới phục hồi được tinh thần, xung quanh cũng dần trở nên ầm ĩ.

"Đường Nhạc, Đường Nhạc, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi a?"

"Đường Nhạc, ngươi đẹp quá! Ta muốn làm người hâm mộ của ngươi a"

"Đường Nhạc, Đường Nhạc, ngươi có bạn gái không?"

"Đường Nhạc..."

Trong lúc nhất thời, các phóng viên thi nhau mà hỏi ra vô số vấn đề. Mà Đường Nhạc lại vẫn cứ ngồi bình tĩnh như vậy. thậm chí biểu lộ trên mặt hắn cũng gần như không có biến hóa gì.

"Đường Nhạc, ta yêu ngươi!" Không biết là ai hét lớn một tiếng, lập tức liền đốt lên không khí hiện trường. Trong lúc nhất thời, chừng mấy trăm tên phóng viên tham gia buổi họp báo trở nên hỗn loạn.

Có thể tưởng tượng, sau buổi họp báo này thì người thanh niên có khí chất u buồn này sẽ dùng khí khái như thế nào mà chính thức xuất đạo!

"Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Lam Hiên Vũ lắc lắc cánh tay Nam Trừng.Mà lúc này Nam Trừng vẫn chưa phát hiện, nàng vẫn dán chặt mắt vào màn hình mà nhìn gương mặt kia, hai tròng mắt sáng một cách lạ thường.

Lúc này Lam Tiêu cũng đã tỉnh táo lại từ trong khiếp sợ, hắn vừa quay đầu lại thì thấy bộ dáng này của thê tử, không nhịn được mà nhíu mày.

"Này, này, nhìn vậy là đủ rồi a!"

Lúc này Nam Trừng mới thanh tỉnh lại được. Nàng quay đầu mà liếc mắt nhìn hắn: "Cái gì đủ rồi?"

Lam Tiêu thản nhiên nói: "Ta nhớ vừa nãy có ai đó còn nói cái gì mà "Công tử bột, một chút phong độ cũng không có"."

Nam Trừng mở to hai mắt mà nhìn hắn: "Ta, ta có nói sao?"

"Mẹ, mẹ có nói đấy." Lam Hiên Vũ thành thật mà nói.

Nam Trừng lại cãi chày cãi cối: "Thế nhưng các ngươi nhìn một chút mà xem, tên Đường Nhạc này làm gì có chút bộ dáng công tử bột nào, ta dám khẳng định hắn tuyệt đối là một người nam nhân phong độ. Ta mặc kệ, ai cũng không thể ngăn cản ta thích hắn. Từ giờ trở đi hắn chính là thần tượng của ta."

Lam Tiêu một nhấn tắt màn hình...

Phi thuyền vũ trụ tiếp tục bay. Nam Trừng cũng đã thôi kích động. Chủ yếu là vì nàng không thể tìm được bất kì tin tức gì liên quan tới Đường Nhạc trên phi thuyền này cả, chỉ có thể mong chờ đơn khúc công chiếu vào tháng sau mà thôi.

Vốn dĩ Lam Hiên Vũ rất thích quá trình phi thuyền đi qua khu vực lỗ đen. Nhưng đáng tiếc, trong quá trình này khi thuyền lại triển khai toàn bộ hệ thống phòng hộ, vách ngăn kim loại lại đóng xuống làm hắn không thể nhìn được bất kì thứ gì bên ngoài.
Sự chấn động lại một lần nữa giằng co một đoạn thời gian rất dài, tất cả mọi người đều buồn ngủ mà vượt qua đoạn lữ trình này trong vòng bảo hộ.

Rút cuộc thì phi thuyền vũ trụ số 7703 cũng đã vững vàng mà đáp xuống trung tâm du hành vũ trụ của Thiên Đấu Thành, thủ đô của hành tinh Thiên Đấu. Khi ba người nhà Lam Hiên Vũ bước ra khỏi phi thuyền thì đều có loại cảm giác chân như đi mượn.

"Nghe nói khi mới xuất hiện phi thuyền thì sau mỗi chuyến đi, những phi hành gia đều phải nghỉ ngơi ít nhất một giờ mới có thể xuống khỏi khi thuyền." Nam Trừng giải thích cho con.

Lam Tiêu mỉm cười mà nói: " Hiên Vũ. Bây giờ con còn cảm thấy Vũ Trụ thú vị không?"

Lam Hiên Vũ nói: " Có vẻ nó có chút nhàm chán."

Lam Tiêu nói: " bỏ cuộc giữa chừng nhanh như vậy sao?"

Lam Hiên Vũ đuổi vội vàng lắc đầu: " không có a. Ba, chiến hạm có thể bay được nhanh hơn đúng không?"

Lam Tiêu cười nói: "Cái này thì phải về sau con nói cho ba biết mới đúng, ba không có học lái chiến hạm a""

Sau khi xuống phi thuyền, bọn hắn phải ngồi xe hồn đạo bay ra khỏi trung tâm du hành vũ trụ, sau đó lại đổi sang hồn đạo taxi mới có thể chính thức vào tới Thiên Đấu Thành. Lần lữ hành này, bọn hắn định du lịch quanh hành tinh Thiên Đấu chừng nửa tháng, lại thêm thời gian đi phi thuyền nửa tháng là tròn một tháng lữ hành. Đây cũng là thời gian nghỉ dài nhất mà Lam Tiêu cùng Nam Trừng có thể xin được.

Nơi đầu tiên bọn hắn muốn du ngoạn dĩ nhiên là Thiên Đấu Thành, với tư cách là thủ đô của hành tinh Thiên Đấu nên tòa thành thị này cũng là nơi được kiến tạo đầu tiên.

Cả tòa thành thị có cấu tạo là kim loại kết hợp với thực vật. Khi ngồi trên xe hồn đạo bay bọn hắn có thể nhìn thấy rõ ràng cảnh vật bên ngòai.

Nếu nói tới việc nó có gì khác nhau với hành tinh Thiên La thì thực sự là cũng không khác quá nhiều, chẳng qua là ở đây nhìn hiện đại hoá hơn một ít mà thôi. Cả tòa Thiên Đấu Thành này, cho dù là nhìn từ không trung cũng phải có cái cảm giác không thấy giới hạn.

"Mẹ, giờ chúng ta đi nơi nào đây?" Lam Hiên Vũ hỏi.

Nam Trừng cũng đã sớm sắp xếp xong xuôi hành trình này, nàng mỉm cười nói: " trước hết chúng ta tới khách sạn.Hôm nay nghỉ ngơi trước, ngày mai bắt đầu du ngoạn trong Thiên Đấu Thành, trong Thiên Đấu Thành có bảo tàng về những sự vật di dân ngày xưa, còn có vài công viên nổi tiếng cũng rất đáng đi. Sau đó, chúng ta lại tới trung tâm thương mại lớn nhất Thiên Đấu Thành du ngoạn một ngày."

Lam Tiêu cười khổ: "Trung tâm thương mại? Ngươi phải kiềm chế một chút a, đừng mua nhiều quá!"

Nam Trừng trợn mắt mà nhìn hắn: " Ngươi đau lòng trước rồi sao?"

Lam Tiêu nhún vai: "Ta đau lòng thì được gì đâu chứ, tất cả tiền lương của ta giờ ngươi cũng cầm cả,nên ngươi hao phí cũng là hao phí của chính mình đấy. Ngươi đừng có làm mình tự đau lòng rồi khi về lại than thở với ta là tốt rồi."

Nam Trừng chu miệng: "Thật vất vả mới có thể đi một lần, không mua nhiều một chút là thiệt đấy a. Ta còn muốn mua cho con vài bộ quần áo đẹp nhất. Con của ta đẹp trai như vậy, khi hắn trưởng thành nhất định sẽ không kém Đường Nhạc."

Nàng vừa nói vừa cúi xuống mà nhìn Lam Hiên Vũ, đột nhiên nàng có chút kinh ngạc mà nói: " Này, ngươi có thấy con chúng ta rất giống Đường Nhạc không, lúc trước ta còn không chú ý tới vì màu mắt bọn họ không giống nhau, nhưng thật sự là khuôn mặt rất lại rất giống a. Chẳng qua là mặt Hiên Vũ cong mịn hơn một chút, mắt hắn cũng lớn hơn một chút thôi."

Chương 29: Na Na cùng Hiên Vũ

Dịch giả: Đức Thành

Lam Tiêu tức giận nói: "Ngươi mê muội rồi hả? Ngươi thích thần tượng rồi thì thôi, đừng có lôi cả con ta vào a!"

Nam Trừng cười nói: "Có người không phục rồi a?"

Lam Tiêu nói: "Ta có cái gì không chứ? Dù sao cũng không ở cùng một hành tinh, người ta ở tận hành tinh mẹ đấy, thật không hiểu nổi những người hâm mộ các ngươi nghĩ cái gì nữa a."

Nam Trừng đắc ý mà nói: "Đó là ngươi không hiểu. Đây là một phần chờ mong rất đẹp, ai không có mộng cô bé lọ lem chứ hả? Ta muốn học tập phong cách trang phục của Đường Nhạc để sau này cho con ta dùng, con ta đẹp như vậy, sau này hắn trưởng thành không biết sẽ có bao nhiêu cô gái phải thích hắn đây. Càng nghĩ ta càng thấy vui, sau này ta có thể chỉ huy con dâu đi làm việc nhà. Vậy là ta được giải thoát rồi!"

"Ngươi thắng. Sức tưởng tượng quá phong phú!" Lam Tiêu không thể cãi lại người vợ này nữa rồi.

Bọn hắn ở lại một khách sạn rất bình thường, đồ ăn ở hành tinh Thiên Đấu này thì gần như là rập khuôn hoàn toàn từ hành tinh mẹ mà tới, điểm này là rất giống hành tinh Thiên La,bởi vậy nên cũng không có gì khác nhau lắm.

Sau một ngày nghỉ ngơi, ba người bọn họ đi tới nơi đầu tiên, chính là bảo tàng di dân giữa các hành tinh.

Hành tinh Thiên Đấu là hành tinh đầu tiên bị nhân loại khai phá và di dân tới nên nó có rất nhiều tư liệu lịch sử quý báu, là sự mở màn của việc di dân nên nó có ý nghĩa cực kì to lớn.

Hành tinh Thiên Đấu này là một tinh cầu vô cùng kì lạ, từ vũ trụ mà nhìn tới thì nó lại là hai màu tách biệt. Đông bán cầu là hải dương màu lam. Trong những hải dương này có biển nước mặn mà cũng có cả biển nước ngọt, chất nước cũng coi như là không tệ, Phía tây bán cầu thì là lục địa lớn, trên mặt đất có rất nhiều sông ngòi giăng khắp nơi.

Về phần tài nguyên khoáng sản của hành tinh Thiên Đấu này thì phải nói là cực kì phong phú, những sinh vật ban đầu thì đại đa số là được mang tới từ hành tinh mẹ. Qua rất nhiều năm, giờ đây hành tinh này đã rất phát triển, hơn nữa nó còn có thể cung cấp một lượng tài nguyên khổng lồ cho liên bang.

Vào tới bảo tàng di dân giữa các hành tinh thì thứ đầu tiên mà Lam Hiên Vũ thấy được là một cái mô hình hành tinh Thiên Đấu cao chừng hơn mười mét.

Bọn hắn cũng đã thuê một hướng dẫn viên đi theo giảng thuật về lịch sử của hành tinh Thiên Đấu này.

"Từ một vạn năm trước, sau khi nhân loại cùng hồn thú đã có thể chung sống hòa bình thì nhân loại đã dốc toàn lực để phát triển việc di dân. Khi đó nhân khẩu của cả nhân loại lẫn hồn thú đều tăng quá mạnh, tuy hành tinh mẹ vẫn tiếp tục tiến hóa nhưng số lượng tiêu hao vẫn là quá khổng lồ. Việc di dân trở nên cấp bách..."

Hướng dẫn viên cực kì nghiêm túc mà giải thích cho bọn hắn.

"Những ảnh chụp này đều là những tư liệu vô vùng trân quý, là do đội thám hiểm hành tinh Thiên Đầu đầu tiên lưu lại."

"Những bộ đồ ăn này là được mang tới từ hành tinh mẹ, nó cũng là những bộ đồ ăn đầu tiên của hành tinh Thiên Đấu."

"Mời ba vị xem, đây là Lam Ngân Thảo. Có lẽ các vị đang thắc mắc tại sao Lam Ngân Thảo lại được trưng bày ở đây. Trên thực tế thì thực vật đầu tiên được cấy ghép tới hành tinh Thiên Đấu này là Lam Ngân Thảo. Tuy Lam Ngân Thảo không phải là thực vật quý hiếm gì nhưng bản thân nó có sinh mệnh lực cực kì dồi dào cùng năng lực thích ứng rất tốt. Hơn nữa, tác dụng chính của nó là tinh lọc không khí. Ban đầu hành tinh Thiên Đấu này phải nuôi trồng rất nhiều Lam Ngân Thảo mới có thể phát triển như ngày hôm nay. Cho nên nếu nói về công lao trong quá trình di dân này thì không thể không nhắc tới Lam Ngân Thảo."

Lam Hiên Vũ vừa nghe vừa ngẩng dầu lên mà nhìn cha mẹ: "Ba, mẹ, thì ra Lam Ngân Thảo lại trọng yếu tới như vậy a!"

Võ Hồn của hắn chính là Lam Ngân Thảo đấy! Làm sao hắn lại không tự hào về nó được chứ!

"Lam Ngân Thảo sao?" Đúng lúc này, một giọng nói cực kì dễ nghe mang theo một chút mờ mịt vang lên từ sau lưng ba người nhà Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ quay đầu lại mà nhìn lên, chỉ thấy hai cô gái đứng ở đó, bọn họ cũng đang nhìn chăm chú vào bảng giới thiệu của Lam Ngân Thảo.Hai cô gái này đều có dáng người thon dài, người bên trái mặc một chiếc váy liền áo màu trắng, một mái tóc ngắn màu vàng, một đôi mắt màu ám lam, trên mũi có vài điểm tàn nhang nhỏ, toàn thân nàng mang theo vài phần khí khái hào hùng. Lúc này, nàng đang nhìn cô gái bên cạnh mình mà hỏi: "Lam Ngân Thảo làm sao vậy?"

Cô gái bên cạnh nàng chỉ yên lặng mà lắc đầu: "Không có gì, chỉ là ta đột nhiên cảm thấy có chút quen thuộc."

So với cô gái tóc vàng kia thì người này càng thon dài hơn một chút, nhưng thứ kỳ lạ nhất là nàng có một mái tóc bạc rất dài, để xõa sau lưng đến tận mắt cá chân.

Để tóc dài như vậy thật sự là rất phiền toái, bình thường sẽ chẳng có mấy ai để tóc như vậy, nhưng mái tóc màu bạc kia của nàng lại cực kì mềm mại.

Nàng đeo một chiếc khẩu trang màu đen, che khuất tuyệt đại bộ phận khuôn mặt, chỉ có duy nhất đôi mắt là lộ ra ngoài. Mặc dù như thế nhưng ba người nhà Lam Hiên Vũ vẫn nhìn ngây người ra.

Thật sự là một đôi mắt rất đẹp, một đôi mắt trong suốt màu tím, hàng lông mi cong dài cuốn về phía trước, nhất là khi ánh mắt của nàng toát ra một chút khó xử kia thì lại càng làm cho người ta phải sinh lòng trìu mến.

Tuy rằng nàng đeo khẩu trang nhưng vẫn có thể cảm nhận được nàng có chừng trên dưới hai mươi tuổi.

"A di, võ hồn của ta chính là Lam Ngân Thảo đây." Lam Hiên Vũ ngẩng đầu mà nhìn cô gái tóc bạc kia, hắn chớp chớp đôi mắt to, có chút tự hào mà nói.

"Hử?" cô gái tóc bạc vô thức mà cúi xuống, lúc này nàng mới thấy ba người đang đứng gần đó, tầm mắt của nàng không tự chủ được mà nhìn lên người đứa bé kia.

Lam Hiên Vũ mặc một bộ trang phục rất bình thường, nhưng đối với tướng mạo tuyệt đẹp này của hắn thì căn bản là quần áo thế nào cũng không có vấn đề. Thật sự là tướng mạo hắn quá ưa nhìn, nhất là khi hắn nhìn chằm chằm vào cô gái tóc bạc kia mà chớp chớp đôi mắt to của mình.

"Oa, tiểu suất ca thật đáng yêu nha." Cô gái tóc vàng cao hứng mà kêu một tiếng, nàng lập tức ngồi xuống mà nhìn thẳng vào Lam Hiên Vũ "Tiểu bằng hữu, ngươi thật đáng yêu nha! Ngươi tên là gì?"

"Ta là Lam Hiên Vũ." hắn còn đang đắm chìm trong sự thân thiết của Lam Ngân Thảo đây.
Cô gái tóc vàng quay đầu nhìn về phía cô gái tóc bạc kia: "Na Na, đứa nhỏ này thật là đẹp, tới bây giờ ta còn chưa bao giờ thấy qua một đứa trẻ đáng yêu thế này a."

Na Na cũng nhìn thấy Lam Hiên Vũ, nhưng trong nháy mắt ánh mắt bọn họ tiếp xúc với nhau thì toàn thân nàng lại cứng ngắc lại như chạm vào điện vậy.

Trong nháy mắt đó,Na Na chỉ cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc theo xương sống mà công vào đại não. Một loại thống khổ khó nói lên lời làm nàng kêu lên một tiếng, hai tay ôm lấy đầu mà ngồi thụp xuống.

"A! Na Na, ngươi làm sao vậy?" Vân Diễm thấy Na Na như vậy thì sợ đứng cả người, vội vàng đi tới bên người nàng.

Lam Tiêu cùng Nam Trừng cũng có chút kinh ngạc, cô gái đeo khẩu trang kia có chút không bình thường, nàng bị ngã bệnh sao?

"A di, tóc của ngươi rơi xuống đất rồi, sẽ bẩn đấy." Lam Hiên Vũ chạy tới sau lưng cô gái tóc bạc kia mà ôm lấy mái tóc bị chạm đất của nàng.Khi hắn chạm vào những sợi tóc kia thì một loại cảm giác kỳ diệu dần lan tràn ra từ chính đáy lòng hắn, làm hắn nhin không được mà xoa xoa những sợi tóc đó lên má của mình, "A di, tóc của ngươi thật mềm, sờ rất thích a."

"Hiên Vũ, không được như vậy" Nam Trừng bị dọa cho sợ nhảy dựng, nàng vội bước lên phía trước. Tuy rằng Lam Hiên Vũ còn nhỏ nhưng hành động này của hắn có chút mạo phạm người ta a.

Cảm giác của Na Na lại không giống vậy, khi Lam Hiên Vũ nhặt những sợi tóc của nàng lên thì những sợi tóc rõ ràng không có bất kỳ chút xúc giác đó lại truyền đến một tia ấm áp, nó giúp nàng giảm bớt rất nhiều đau đớn trong đầu, làm nàng có thể dần hồi phục lại.

Na Na cầm lấy những sợi tóc từ tay Lam Hiên Vũ, vì giờ đã ở khoảng cách gần nên nàng càng thấy rõ đôi mắt đẹp đen láy của Lam Hiên Vũ.

Bốn mắt nhìn nhau, bọn hắn đều thấy được bóng dáng của mình trong mắt đối phương. Lam Hiên Vũ cười cười với nàng, hắn nhịn không được lại định cầm tóc nàng lên mà xoa xoa vào má nhưng lại nghĩ tới lời mẹ vừa nói.

"A di, mắt của ngươi rất đẹp a, vì sao ngươi lại đeo khẩu trang vậy?" Hắn cười híp mắt mà hỏi.

Lam Tiêu lại không có tiến tới ngăn cản con mình, trên thực tế thì hắn hay Nam Trừng cũng đã quen với lực hấp dẫn của đứa nhỏ này rồi. Những việc như thế này không biết đã diễn ra bao nhiêu lần trong sáu năm qua rồi.

Mà ngay sau đó thì bọn hắn cũng đã rõ vì sao mà cô gái kia lại phải một mực đeo khẩu trang rồi.

Na Na giơ tay tháo khẩu trang xuống, để lộ ra khuôn mặt của mình.

Trong một nháy mắt này thì dường như cả bảo tàng cũng trở nên sáng ngời thêm vài phần.

Nàng thật sự là rất đẹp, đó là một vẻ đẹp mà không cách nào có thể dùng lời nói để diễn tả được, tất cả những vẻ đẹp đều không thể đủ hình dung được khuôn mặt tuyệt mỹ dung nhan này của nàng. Trên mặt nàng không có một chút khuyết điểm nhỏ.

Rất khó tưởng tượng một người lại có thể đẹp tới vậy, cho dù là những nhân vật trong những trò chơi cũng không thể đẹp tới mức này.

Khó trách nàng lại muốn đeo khẩu trang, nếu như không có khẩu trang thì chỉ sợ nàng sẽ nửa bước khó đi a?

"A di ngươi thật là đẹp a." Trên khuôn mặt nhỏ của Lam Hiên Vũ cũng lộ ra sự kinh ngạc, hắn nhịn không được mà tiến lên thêm một bước tới trước người Na Na.

"Ngươi cũng rất đẹp đấy." Na Na vô thức mà nói. Tới lúc này trong đầu nàng vẫn có chút trống rỗng, nàng đã tỉnh lại hơn sáu năm nay, từ đó tới giờ nàng còn chưa bao giờ gặp sự xúc động lớn như vậy, tất cả cũng chỉ vì một đứa bé này.

Chương 30: Có cảm giác đã từng quen biết

Dịch giả: Đức Thành

"Ta không nghĩ ngươi lại thích trẻ con tới như vậy đâu." Vân Diễm kéo tay Na Na rồi tếp tục đi thăm quan viện bảo tàng.

Sau khi nói chuyện đơn giản một chút thì Lam Hiên Vũ cũng theo cha mẹ hắn rời đi, các nàng lại tiếp tục đi dạo trong viện bảo tàng.

Vân Diễm vừa nói vừa có chút tò mò mà nhìn Na Na.

Từ khi nàng chịu trách nhiệm chăm sóc Na Na đến giờ Vân Diễm vẫn luôn ở cùng một chỗ với Na Na đã mấy năm rồi. Cho dù phải đối mặt với tình huống gì thì Na Na cũng vẫn luôn rất bình tĩnh, dường như việc gì cũng chẳng có liên quan tới nàng vậy.

Chỉ có hôm nay, khi nàng nhìn thấy đứa nhỏ xinh đẹp kia thì tâm tình của nàng mới đột nhiên xuất hiện chấn động, hơn nữa, hôm nay cũng là lần đầu tiên nàng đau đầu trong mấy năm qua.

"Có phải đứa nhỏ kia xúc động gì tới trí nhớ của ngươi không?" Vân Diễm tò mò hỏi.

Na Na nhẹ nhàng lắc đầu, nàng nói: "Ta cũng không biết, chẳng qua là lúc đó ta đột nhiên cảm thấy có chút đau đầu, ta có chút cảm giác đã từng biết đứa bé kia."

Vân Diễm vô thức mà nói: " không thể nào đâu! Đứa bé kia nhìn qua cũng chỉ có sáu bảy tuổi, mà thời gian ngươi tỉnh lại đã dài như vậy, còn trước kia thì ít nhất cũng đã nghìn năm..." Nói đến đây thì Vân Diễm vội vàng bưng kín miệng mình, nàng có chút áy náy mà nhìn về phía Na Na.

Na Na cau mày, nhẹ nhàng lắc đầu, nàng nghĩ thầm: Đúng vậy a, từ trên lý luận mà nói thì dù thế nào mình cũng khó có khả năng biết được đứa nhỏ kia. Có điều, cuối cùng là trên người đứa nhỏ kia có cái gì mà lại có thể xúc động tới mình đây?

"Mẹ, a di vừa nãy thật là đẹp a." Lam Hiên Vũ nhảy nhót mà nói với Nam Trừng.

Nam Trừng có chút ghen, nàng cười nói: " Là mẹ đẹp hay vẫn là a di kia đẹp đây?"

Lam Hiên Vũ chặn lại: "Đều rất đẹp a."

Lam Tiêu cười lớn: " tên tiểu quỷ lanh lợi này, rất biết nói chuyện a, có điều, đây là lần đầu tiên chúng ta thấy con nói người khác đẹp đấy. Con ta có ánh mắt rất tốt nha, sau này con trưởng thành thì phải tìm một cô vợ đẹp như a di kia. được không?"

"Vâng."

"Lam Tiêu, có phải ngươi đang hối hận vì không tìm một cô vợ đẹp như vậy không hả?!" trong mắt Nam Trừng có sát khí hiện lên.

Những hành trình tham quan bảo tàng thì thường thường là không có gì lạ, ít nhất đối với Lam Hiên Vũ thì là như thế. Hắn vẫn chưa tới bảy tuổi nên cũng chẳng có hứng thú gì lắm với những thứ lịch sử này, thứ duy nhất có thể làm cho hắn vui chính là người hướng dẫn viên đã nói rằng Lam Ngân Thảo rất trọng yếu.

Một nhà ba người họ cứ như vậy mà chấm dứt một ngày du lãm, quay trở về chỗ ở. Bọn họ đều là hồn sư nên cho dù là Lam Hiên Vũ cũng không cảm thấy mệt mỏi gì lắm.

"Hiên Vũ, luyện khống chế thủy nguyên tố của con một chút đi rồi ngủ, mẹ sẽ hộ pháp cho con." Nam Trừng kéo Lam Hiên Vũ đến buồng vệ sinh để tránh hắn không khống chế nổi thủy nguyên tố mà làm ướt gian phòng."Vâng." Lam Hiên Vũ phóng xuất ra Lam Ngân Thảo ngân văn bên tay trái rồi điều khiển nó bám vào cánh tay của mình. Ngay lập tức, cảm giác thân thiết đối với thủy nguyên tố lại ùa đến.

"Thủy cầu!" Nam Trừng nói.

Trên cánh tay Lam Hiên Vũ hiện lên từng luồng sáng lập lòe, một quả cầu nước nhỏ dần được ngưng tụ.

"Thủy tiễn!"

Thủy cầu trên tay hắn đột nhiên phân liệt rồi hóa thành từng đạo thủy tiễn mà xoay quanh thân thể hắn.

"Xoáy nước!"

Thủy tiễn lại một lần nữa hóa thành một vòng nước xoáy mềm mại phát ra những tiếng vang rất nhỏ. Giờ đây, cái xoáy nước này đã mạnh hơn xoáy nước lúc trước hắn dùng để đối phó Diệp Linh Đồng không biết bao nhiêu lần.

"Băng!"

Trong nháy mắt,Xoáy nước trực tiếp ngưng kết thành Băng, chúng vẫn còn bảo trì hình dáng của vòng xoáy lúc trước.

Sau khi Nam Trừng thấy một màn như vậy thì không khỏi có chút trợn mắt há mồm, nàng nghĩ thầm, tốc độ ngưng kết này cũng quá nhanh đi!
Không đợi nàng nói, mảng băng xoáy kia cũng đã bị Lam Hiên Vũ biến thành một chiếc thương băng, hắn cầm lấy chiếc thương băng mà khua khua vài cái: "Mẹ, cái này có phải là băng thương thuật mà mẹ đã dùng không? Băng thương có phải như vậy hay không đó? Hình như con cũng có thể làm nổ thương băng rồi, bọn chúng có thể nghe lời của con "

Khi Nam Trừng thấy con mình khống chế thủy nguyên tố càng ngày càng thuần thục như vậy thì cũng chỉ còn cách lộ ra bộ mặt cười khổ.

Trên thực tế thì tuy rằng Nam Trừng cũng đã là Hồn Đế, nhưng nàng lại vẫn luôn làm công tác văn chức, những trận thực chiến từ nhỏ đến lớn của nàng có thể nói là đếm được trên đầu ngón tay. Tác dụng lớn nhất của nguyên tố băng trong tay nàng chính là hạ thấp nhiệt độ vào mùa hè hay làm đông lạnh cái kem. Nàng phát hiện ra một sự thật là mình cũng không có quá nhiều thứ để dạy con.

Lam Hiên Vũ cứ chơi như vậy trọn vẹn một giờ nhưng cũng không thấy mệt mỏi, cuối cùng thì Nam Trừng vẫn phải gọi hắn ngừng lại thì hắn mới chịu đi ngủ.

"Xem ra con chúng ta thật sự thành thiên tài rồi, làm sao bây giờ?" Nam Trừng rúc vào trong ngực Lam Tiêu, nàng có chút bất đắc dĩ mà nói.

Lam Tiêu than nhẹ một tiếng: "Ta cũng không muốn hắn được quá nhiều người chú ý, nhưng chúng ta cũng không thể áp chế sự phát triển của hắn,tất cả cứ để thuận theo tự nhiên đi. Có điều, cứ theo cái tốc độ tăng tinh thần lực với lực khống chế thủy nguyên tố này của hắn thì có lẽ chúng ta sẽ phải tìm cho hắn một lão sư hoặc trường luyện thi nào đó rồi. Tham gia thực chiến nhiều một chút cũng tốt, cũng may là tốc độ tăng hồn lực của hắn còn tương đối chậm nên cũng sẽ không dễ làm người ta chú ý lắm."

" khi nào về chúng ta sẽ xem xét vấn đề này một chút, gia sư cũng không dễ tìm a, hơn nữa giá cả cũng khá cao."

Lam Tiêu mỉm cười: "Những thứ này ngươi không cần lo lắng. Hiện tại cấp trên đang có dự tính cho ta đi thăm dò những hành tinh mới, ta định đi thử một chút. Nghe nói tàu tuần tra đã phát hiện ra cái hành tinh này rất có thể sẽ có những sinh vật cùng loại với Hồn Thú. Nếu như lần thăm dò này có được kết quả tốt thì khi ta về chắc chắn sẽ được thăng chức tăng lương."

Nam Trừng cầm lấy tay Lam Tiêu, nàng có chút khẩn trương mà nói: "Có thể bị nguy hiểm hay không vậy?"

Lam Tiêu cười nói: "Ngươi quan tâm quá sẽ bị loạn a! Liên bang thăm dò Vũ Trụ cũng đã có mấy nghìn năm lịch sử, mỗi lần lên đường đều làm đầy đủ công tác chuẩn bị thì sao có thể xuất hiện nguy hiểm? Huống chi ta cũng chỉ là nhân viên bảo đảm hậu cần, chịu trách nhiệm phân tích số liệu và các loại công tác đối lập gien mà thôi, sẽ không có nguy nhiểm đâu."

Nam Trừng nói: "Vậy ngươi sẽ đi bao lâu?"

Lam Tiêu nói: "Đây chính là thứ ta muốn nói với ngươi, chỉ sợ sẽ phải mất ba tháng đến nửa năm, thời gian này có chút hơi dài. Có điều, hiện nay kỹ thuật liên lạc ra ngoài không gian cũng đã hoàn thiện, ít nhất thì chúng ta cũng vẫn có thể trò truyện mỗi tuần một lần."

Nam Trừng ôm chặt lấy trượng phu mà nói: "Ta có chút không nỡ để ngươi đi, nếu không, ta sẽ kiến nghị cấp trên điều ta tới những nghành khác? Với tu vi hồn đế của ta thì có lẽ sẽ vào được một số ngành chủ chiến nên tiền lương hẳn là sẽ cao hơn rất nhiều."

"Không được, ta có chủ nghĩa nam tử rất lớn đấy nha, sao lại có thể để vợ ra ngoài kiếm tiền được chứ, ngươi phải cân nhắc tới lòng tự trọng của ta a." Lam Tiêu cả giận nói.

Nam Trừng rúc chặt đầu vào ngực hắn mà nói “ vậy lúc nào thì ngươi phải đi”?

Lam Tiêu nói: "Nếu như ngươi đồng ý thì sau khi trở về ta sẽ ký tên luôn, sau đó chờ thêm chút tin tức. Dựa theo những tư liệu ta thu được thì hẳn là rất nhanh sẽ xuất phát thôi. Hạm đội thăm dò rất cần những nghiên cứu viên như ta. Hơn nưa trợ cấp lần này sẽ phát rất sớm, hẳn là sẽ đủ để tìm gia sư cho Hiên Vũ đấy"

"Cho ta suy nghĩ một chút, khi nào về rồi hãy nói a."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau