CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 256 - Chương 260

Chương 256: Lưu Phong đẫm máu

Dịch: Đức Thành

Quý Hồng Bân nói: "Còn chưa về. Nội dung sát hạch cá nhân của mỗi người cũng không giống nhau, thời gian cũng khác."

Lam Hiên Vũ nói: "Quý lão sư, có phải ngài biết vị lão sư giám khảo kia là ai không?"

Quý Hồng Bân nói: "Có chút suy đoán."

Lam Hiên Vũ tò mò nói: "Vậy ngài đoán là ai?"

Quý Hồng Bân nói: "Được rồi, dù sao thì về sau ngươi cũng sẽ biết, ta cũng không phải đoán mò làm gì. Về sau ngươi cứ ở đây học tâp cho thật tốt là được."

Nhìn Lam Hiên Vũ mà tâm tình Quý Hồng Bân không khỏi xiết chặt. Khi hắn nghe Lam Hiên Vũ miêu tả về vị lão sư giám khảo kia là đã đoán đại khái được là ai. Nhưng tới lúc Lam Hiên Vũ kể rằng mình nói đối phương là đồng đội ngu như heo thì hắn chỉ thấy hỏng thật rồi. Hắn cảm thấy, vì để cho Lam Hiên Vũ không sụp đổ thì vẫn không nên nói vị kia là người nào. Dù sao thì vị này cũng đã quyết định thu nhận lấy Lam Hiên Vũ.

Có điều, sau này trở về có nên nói cho Ngân Thiên Phàm chuyện này hay không đây? Nhưng nói cho hắn biết thì hắn còn dám tới học viện Sử Lai Khắc nữa sao?

Mặc dù trong lòng Lam Hiên Vũ vẫn hết sức hiếu kỳ, nhưng rất nhanh, sự chú ý của hắn liền chuyển dời đến một vấn đề khác. Tiền Lỗi trở về, mà khi tên này trở về lại mang một bộ dáng đắc ý.

"Qua rồi, qua rồi a! Ta đã thông qua rồi, ha ha ha ha! Ta chính là thiên phú dị bẩm, thật sự là không có cách nào khác mà! Ha ha ha!"

Lam Hiên Vũ mang vẻ mặt mặt bất đắc dĩ mà nhìn hắn, hôm qua tên này còn một bộ dạng nỗ lực không tiếc tất cả, vậy mà hôm nay lại chứng cũ nảy mầm, mà lại còn mang lòng tự tin bạo rạp luôn!

"Ngươi chọn hạng mục gì?" Lam Hiên Vũ nghi ngờ hỏi.

"Võ hồn! Ta có võ hồn ưu tú như vậy, dĩ nhiên phải lựa chọn kiểm tra võ hồn rồi. Học viện Sử Lai Khắc kiểm tra võ hồn thật sự là quá khoa học, không chỉ so tính mạnh mẽ, đồng thời còn so tính khan hiếm. Võ hồn của ta được đánh giá là có tính duy nhất. Mà tất cả những người có được võ hồn mang tính duy nhất, bản thân lại có tiềm lực tu luyện thì sẽ có thể trực tiếp thông qua sát hạch cá nhân. Chính vì vậy nên ta liền thông qua được." Tiền Lỗi đắc ý nói.

Lam Hiên Vũ nói: "Vậy sao ngươi còn mất thời gian dài như thế?"

Tiền Lỗi nói: "Ngươi cho rằng võ hồn có tính duy nhất là dễ xác nhận như vậy sao? Ta nói cho ngươi, võ hồn của ngươi cũng không coi là có tính duy nhất, nhiều lắm cũng chỉ xem như Lam Ngân thảo biến dị. Cái gọi là tính duy nhất, đó chính là chưa từng xuất hiện, cho dù là cơ sở biến dị cũng chưa từng xuất hiện. Võ hồn của ca ca có tính duy nhất. Lợi hại không, có tức giận không?" Lam Hiên Vũ liếc mắt nhìn hắn: "Ta nghe nói tiếp sau đó còn có một cuộc sát hạch tổng hợp, mà lại có khả năng nguy hiểm tới tính mạng, không bằng để ngươi dẫn đội đi?"

Biểu lộ trên mặt Tiền Lỗi đột nhiên trở nên cứng đờ mà tằng hắng một cái: "Cái này... lão đại a! Ngươi là đội trưởng, vừa rồi ý ta là võ hồn của ta có ưu tú thế nào cũng muốn phục ngươi a! Ta đã sớm bội phục sát đất đối với ngươi. Đây không phải cường điệu thái độ đâu."

Lam Hiên Vũ tức giận nói: "Vậy ngươi bớt nhảm đi. Phong Tử làm sao còn chưa trở lại? Hắn chọn cái gì? Tốc độ?"

Tiền Lỗi lắc đầu: "Không phải tốc độ, hắn chọn một hạng mục rất ít người để ý, gọi là ý chí chiến đấu."

"Ý chí chiến đấu?" Sắc mặt Quý Hồng Bân lập tức liền trở nên nghiêm túc: "Làm sao hắn lại chọn cái này?"

Tiền Lỗi nói: "Hắn là nghe những người khác nói, thực lực yếu thì có thể tuyển ý chí chiến đấu liều một phen. Ban đầu hắn cũng nghĩ chọn tốc độ, nhưng cuối cùng vẫn chọn cái này."

Lam Hiên Vũ nghi hoặc nói: "Quý lão sư, ý chí chiến đấu làm sao vậy? Có cái gì không được sao?"

Quý Hồng Bân trầm giọng nói: "Không có gì không được. Hướng suy nghĩ đó cũng là chính xác, thực lực không đủ, chọn ý chí chiến đấu thì cơ hội thông qua sẽ lớn hơn một chút. Trong việc hồn sư tu luyện, thiên phú cũng không có nghĩa là tất cả, cũng không phải là không có người nhờ vào tự thân nỗ lực để trở thành cường giả, mà những người này đều không ngoại lệ, tất cả đều có lực ý chí cực mạnh mẽ. Cho nên mới có hạng khảo hạch ý chí chiến đấu này. Thế nhưng hạng mục này cũng là khó khăn nhất. Thông qua được dĩ nhiên là tốt nhất, nhưng nếu không thông qua thì rất có thể sẽ dẫn đến việc chính mình sẽ sụp đổ ý chí, nhẹ thì tu luyện đình trệ, nặng thì nguy hiểm tính mạng. Thật không nghĩ Lưu Phong lại chọn cái này, là ta chủ quan. Bình thường, phải có chút trưởng thành thì lực ý chí mới có thể ổn định, mà hắn mới mười hai tuổi. Người chọn hạng mục này hẳn là vô cùng ít, hi vọng hắn có thể thông qua." ...

Lúc này Lưu Phong đang nằm gục dưới một cái lôi đài.

Hắn cắn chặt răng, dùng tay phải gắng gượng chống đỡ thân thể, hắn không biết mình đang bò dậy lần thứ mấy nữa rồi. Đây không phải khoang thuyền mô phỏng, mà đó là một lôi đài chân chính. Người đứng đối diện hắn trên lôi đài chính là Tiếu Khải. Tiếu Khải mang vẻ mặt lãnh đạm mà nhìn Lưu Phong đang gồng gắng bò dậy, đáy mắt lóe lên một vẻ động dung.

Trạng thái của Lưu Phong lúc này chỉ có thể dùng hai chữ "Thảm liệt" để hình dung. Cánh tay trái của hắn đã mềm nhũn rủ xuống bên thân thể, hiển nhiên là đã gãy, chân trái cũng đã như vậy. Toàn thân hắn đẫm máu, những vết thương trên thân khó mà đếm nổi. Nhưng dưới tình huống như thế hắn vẫn một mực bò dậy.

Phía bên ngực phải của hắn đã hơi có chút lõm, xương ngực cũng có vài chỗ gãy. Đối với một đứa nhỏ chỉ mới mười hai tuổi thì bị thương thế này đã khá là nghiêm trọng, một điểm sơ xuất rất có thể sẽ làm nguy hiểm tới tính mạng. Đừng nhìn hắn chỉ là đứng lên, tiếng hít thở chỉ nặng nề như kéo ống bễ. Bởi đây đã là trọng thương tuyệt đối. Nhưng cũng chính vì dưới loại tình huống này mà hắn vẫn còn có thể đứng lên, Tiếu Khải mới có thể có chút rung động.

"Ngươi quá yếu, không được." Tiếu Khải có chút tiếc nuối mà nói.

Lưu Phong giơ cánh tay phải đẫm máu mà nắm thật chặt lấy Bạch Long thương, cố gắng chống đỡ thân thể, trên khuôn mặt thiếu niên tràn đầy sự quật cường: "Ta...Ta có khả năng! Ta... Còn có thể chiến đấu!"

Toàn thân hắn lúc này đã không một chỗ nào là không đau, hắn có thể cảm nhận được rất rõ ràng, lực lượng của mình đang đang nhanh chóng tan rã, hồn lực cũng sớm đã tiêu hao đến cạn kiệt. Thời điểm ngã xuống vừa rồi, thật sự hắn đã không nghĩ tới việc dậy tiếp, chỉ muốn một mực nằm như vậy. Nhưng sự chấp nhất cùng tín trong nội tâm cuối cùng vẫn khiến hắn chèo chống lên.

Từ khi tiến vào lớp thiếu niên năng động, hắn cùng Tiền Lỗi đều là xếp hạng chót toàn lớp, nhưng lúc đó hắn vẫn cắn răng kiên trì, bởi vì hắn hiểu rõ, cho dù là hạng chót thì những thứ học được tại lớp thiếu niên năng động cũng khác hoàn toàn bên ngoài.

Đoạn thời gian đó hắn đã bị đám bạn học khinh miệt, bị tất cả mọi người xem như phế vật chắc chắn sẽ bị đào thải, hắn vĩnh viễn không thể quên đó là loại cảm thụ như thế nào. Mãi đến khi Lam Hiên Vũ tới thì những thứ này mới có cải biến. Dưới sự trợ giúp của Lam Hiên Vũ, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đã như thoát thai hoán cốt, từ một tên hạng bét nhảy lên vị trí đứng đầu toàn lớp. Lưu Phong vĩnh viễn cũng không thể quên cảm giác bọn hắn lần đầu tiên thu được vị trí đứng đầu toàn lớp này. Mặc dù ngoài miệng không nói gì, nhưng trên thực tế hắn rất thích loại cảm giác chiến thắng tất cả mọi người như vây.

Thực chất nếu so thiên phú thì Tiền Lỗi tốt hơn hẳn Lưu Phong, Tiền Lỗi có võ hồn đặc thù, còn có tinh thần lực mạnh mẽ, mà Lưu Phong lại chỉ có thể dựa vào tốc độ. Nhưng trong hệ Mẫn Công thì có ai là tốc độ không nhanh đâu? Sau khi ý thức được điểm này, Lưu Phong lại càng cố gắng tu luyện, hắn tận dụng tất cả những kẽ hở thời gian của mình mà dùng vào tu luyện. Lam Hiên Vũ vì có thiên phú xuất chúng nên được Quý Hồng Bân cùng Ngân Thiên Phàm chỉ bảo, nhưng hắn thì không, thứ hắn có thể dựa vào cũng chỉ là những cố gắng của mình.

Cuối cùng bọn hắn cũng đến được nơi này, học viện Sử Lai Khắc. Ngay lúc bắt đầu sát hạch cá nhân Lưu Phong liền hiểu rõ, mình không có cách nào ỷ lại Lam Hiên Vũ. Muốn ở  lại học viện Sử Lai Khắc thì cuối cùng chỉ có thể dựa vào chính mình.

Tại thời điểm lựa chọn phương thức sát hạch cá nhân hắn đã do dự. Như người bình thường thì hẳn là hắn nên chọn mặt mạnh nhất của mình, tốc độ. Nhưng hắn cũng phải chịu sự đả kích như Lam Hiên Vũ, chỉ vừa suy nghĩ một chút liền cảm thấy không thể, trong đám thí sinh thì cường giả đông như mây, một gã có thực lực chưa tới tam hoàn như hắn thì tốc độ thật sự có thể hơn những người khác sao? Đáp án hiển nhiên là không, hồn lực tuyệt đối có ảnh hưởng lớn đến tốc độ. Cuối cùng hắn quyết định chọn hạng mục ý chí chiến đấu này. Hắn cũng không biết ý chí chiến đấu là kiểm tra cái gì, nhưng trong nháy mắt lựa chọn đó hắn cũng hiểu rõ một điều, vô luận kiểm tra cái gì mình cũng nhất định phải kiên trì, chỉ kiên trì mới có cơ hội thông qua khảo hạch.

Chương 257: Ta không thể thất bại

Dịch: Đức Thành

Võ hồn bản thân hết sức bình thường, hồn lực lại không cao, năng lực thực chiến cũng không đủ mạnh. Vậy dựa vào cái gì có thể làm cho học viện Sử Lai Khắc chọn mình đây? Thứ hắn có thể nhờ vào cũng chỉ có sự kiên trì.

Giờ này khắc này, chỉ có chấp niệm trong nội tâm chống đỡ lấy hắn, đó là vô luận như thế nào mình cũng phải ở lại cùng Lam Hiên Vũ và Tiền Lỗi, trở thành thành viên của học viện Sử Lai Khắc.

"Aaaaa!"

Hai mắt Lưu Phong có chút đỏ lên, chân sau phát lực, hắn đột nhiên nhào tới hướng Tiếu Khải, Bạch Long thương bất chợt phát động, Bạch Long Thiêu!

Tiếu Khải đưa tay chặn lại mũi Bạch Long thương, Hồn kỹ lập tức bị đánh tan, ngay cả mũi thương cũng theo đó mà vỡ vụn. Lưu Phong đã không thể đứng thêm nổi, lập tức bay ngược mà ra, hung hăng quật người xuống mặt đất. Lần này hắn ngã vô cùng nặng, hình như xương cốt gãy vụn trong ngực đã đâm vào phổi. Một ngụm máu tươi trào ra từ miệng Lưu Phong, trước mắt hắn biến thành một mảng đen kịt.

Không kiên trì nổi sao? Thật sự không kiên trì nổi sao?

Tiếu Khải tiến tới bên người Lưu Phong, nhấc chân mà đặt xuống bên đùi còn chưa gãy của hắn, thản nhiên nói: "Nếu ngươi còn có thể đứng lên thì ta sẽ tính ngươi thông qua sát hạch." Nói xong, Tiếu Khải đột nhiên dẫm mạnh.

"Aaaaa_____"

Lưu Phong kêu thảm một tiếng, cả người quằn quại lên mấy phần. Sự đau khổ kịch liệt này khiến hắn suýt nữa bất tỉnh đi. Toàn thân hắn đã nhịn không được mà kịch liệt co quắp, một ngụm máu tươi lại trào ra từ trong miệng.

Trong nháy mắt này, đại não hắn đột nhiên hiện ra một ý niệm: Đáng giá không? Thật sự đáng giá sao? Mình phải chết rồi sao?

Lúc này hai chân hắn đã hoàn toàn mất đi tri giác. Đúng vậy, không đau, có lẽ là bởi vì đau đến cực hạn nên thân thể đã tiến hành tự bảo hộ, lúc này đã trở nên hoàn toàn chết lặng. Khắp toàn thân hắn, nơi duy nhất còn có thể động cũng chỉ có một đầu cánh tay phải. Hắn miễn cưỡng ngẩng đầu, lúc này hắn đã không thể thấy rõ dáng vẻ của Tiếu Khải, chỉ có thể thấy loáng thoáng đạo bóng dáng kia.

Nhưng trong đầu hắn lại rõ ràng quanh quẩn câu nói lúc trước của Tiếu Khải. Đứng lên, chỉ cần chính mình còn có thể đứng lên là sẽ coi như thông qua được sát hạch.

Đáng giá! vì chính bản thân mình thì có gì mà không đáng!

Ta muốn trở nên mạnh hơn, ta muốn trở thành cường giả, thành một gã cường giả chân chính. Ta muốn đuổi kịp bước tiến của Hiên Vũ, ta muốn được ở lại học viện Sử Lai Khắc!

"Khụ khụ!" Lại là hai ngụm máu tươi bắn ra.
Dưới lôi đài, Trương Thần Vũ nhíu chặt đôi mày mà đi tới, đưa ánh mắt hỏi thăm về hướng Tiếu Khải. Nhưng lúc này Tiếu Khải lại khẽ lắc đầu với nàng. Đúng vậy, thương thế của Lưu Phong thậm chí đã nguy hiểm tới tính mạng. Nhưng càng là trạng thái cực hạn, thường thường sẽ càng có thể kích phát ra tiềm năng của cơ thể, cũng càng có thể nhìn ra tố chất căn bản của một người.

Lưu Phong bắt đầu động đậy, hắn dùng cánh tay phải của mình mà thúc đẩy thân thể một cách khó khăn, cả người cũng chỉ còn cánh tay phải là có thể nhúc nhích. Lúc này hắn đang nằm ngửa, chỉ một động tác vươn mình đơn giản nhất trong ngày thường, vây mà lúc này lại trở nên gian nan như thế. Thân thể gầy yếu gần như là ngọ nguậy từng chút mà vươn mình.

Tiếu Khải vẫn một mực chăm chú nhìn hắn, nhất là nhìn vào ánh mắt của hắn.

Cứ việc lúc này ai mắt Lưu Phong đã có chút mờ mịt, nhưng tại nơi sâu trong đáy mắt hắn, Tiếu Khải lại thấy được một vẻ kiên định. Đó là một loại tín niệm kiên định, Tiếu Khải cũng từng thấy qua ánh mắt này trên rất nhiều người, học viện Sử Lai Khắc tuyệt không thiếu người mang tín niệm kiên định. Thế nhưng hắn mới mười hai tuổi, Tiếu Khải còn chưa bao giờ thấy ánh mắt như vậy trên thân một gã thiếu niên nhỏ như vậy.

Cuối cùng, Lưu Phong dùng gần nửa phút dưới cơn đau đớn kịch liệt, toàn thân run rẩy co rút mà lật lại. Đúng vậy, hắn lật lại, từ nằm ngửa lật sấp lại. Tay phải của hắn nắm lấy mũi Bạch Long thương, cứ như vậy mà đâm Bạch Long thương xuống sàn lôi đài. Sau đó tay phải hắn dùng sức đâm xuống, cố gắng ghim thương xuống ngập sàn đấu.

"Coong!"

Sức lực lúc này của Lưu Phong thực sự đã quá yếu, Bạch Long thương không thể cắm xuống mặt sàn cứng rắn, mũi thương trượt sang một bên mà nện trên mặt đất, phát ra một tiếng giòn vang.

"Mất máu rất nhiều rồi." Trương Thần Vũ đã lên lôi đài, đi tới bên người Tiếu Khải mà thấp giọng nói với hắn.

Tiếu Khải khẽ gật đầu rồi lại lắc lắc.
Trương Thần Vũ muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng vẫn không có tiến thêm.

Tay phải Lưu Phong vẫn gắt gao nắm chạy lấy Bạch Long thương. Lúc này trên cánh tay phải của hắn mơ hồ có hào quang màu bạc lấp lánh, đó là lực lượng của Hồn Cốt cánh tay phải Ngân Nguyệt Lang.

Hắn dốc hết toàn lực, lại một lần nữa dựng thẳng Bạch Long thương. Nhưng mặt sàn lôi đài này thật sự là quá cứng rắn, mà hắn lúc này lại đã quá hư nhược. Bạch Long thương lại một lần nữa trượt đi.

"Không, ta không thể thất bại, ta muốn vượt qua sát hạch, ta muốn vượt qua!"

Lưu Phong điên cuồng kêu gào ở trong lòng. Hắn đã kiên trì đến lúc này, cuối cùng cũng đã thấy được ánh rạng đông, làm sao có thể vì thời khắc thống khổ cuối cùng này mà từ bỏ đây?

"Aaaaa______"

Lưu Phong đột nhiên khàn giọng gào to, vùng ngực cùng trong miệng hắn đã là máu tươi bốn phía. Cánh tay phải của hắn đột nhiên bộc phát ra một tầng ánh bạc chói mắt, dưới dự kích thích của hồn cốt Ngân Nguyệt lang, rốt cuộc Bạch Long thương cũng lại một lần nữa xuất hiện Ngân Nguyệt mũi thương.

"Phốc" Mũi thương cắm xuống mặt đất, cả thanh Bạch Long thương cũng theo đó mà dựng đứng trên lôi đài.

Lưu Phong phát lực cánh tay phải, đột ngột chống đỡ thân thể đã lụi xơ ngóc lên. Cứ như vậy, hắn bằng vào một đầu tay phải mà chống đỡ lấy thân thể từng chút một, mỗi phát giật nhấc tay lại nắm được lên điểm cao hơn một chút. Cứ lặp lại như vậy chừng bốn năm lần, cuối cùng hắn cũng đã có thể dựa vào Bạch Long thương mà đứng lên. Trên lôi đài, thứ được lưu lại chính là một mảng máu đỏ sẫm.

"Lão sư, ta... đứng lên rồi..."

Lưu Phong thở hồng hộc lấy từng hơi. theo sự thở dốc của hắn, hàng loạt máu tươi tuôn ra. Nhưng trong nháy mắt này Tiếu Khải lại chợt phát hiện Lưu Phong đang cười, đứa bé này vậy mà lại có thể cười. Sau một khắc, nụ cười trên mặt Lưu Phong đột nhiên trở nên cứng ngắc lại. Lần này Trương Thần Vũ đã không chút do dự mà bước vọt tới trước mặt hắn. Một tầng hào quang màu nhũ bạch sau lưng nàng nở rộ, tràn vào trong cơ thể Lưu Phong đã hôn mê, giúp hắn tu bổ thân thể.

Trương Thần Vũ nhịn không được mà quay đầu nhìn hằm hằm Tiếu Khải: "Ngươi cũng quá nhẫn tâm rồi. Hắn bị thương  trí mạng tới mức này, coi như có thể cứu lại thì cũng chẳng phục hồi được trong thời gian ngắn. Căn bản hắn sẽ không thể nào tham gia sát hạch tổng hợp, vậy làm sao có thể thi được nữa?"

Tiếu Khải thản nhiên nói: "Nếm trải trong khổ đau mới là người trên người. Đứa nhỏ này thiên phú không tốt, nếu ngay cả nghị lực cũng không có thì lấy tư cách gì tiến vào Sử Lai Khắc? Ở trên người hắn, ta thấy được sự chấp nhất cùng kiên trì rất lớn. Một khắc cuối cùng đó, thứ hắn lộ ra không phải oán hận mà lại là nụ cười, điều này đã chứng minh hắn có một trái tim vị tha khoan hậu. Có cuộc sát hạch này thì dù hắn không tham gia khảo hạch tổng hợp cũng đã không còn trọng yếu. Huống chi, nếu ta làm như vậy thì tất nhiên phải có phương pháp cứu hắn."

Hắn vừa nói vừa đi tới bên người Trương Thần Vũ, đưa tay phải ra, trong lòng bàn tay hiện ra một mảnh cánh hoa hẹp dài màu vàng nhạt. Mùi thơm nhàn nhạt phát ra, màu vàng nhạt nhu hòa làm cho người ta một loại cảm thụ kỳ dị, phảng phất như tất cả sinh mệnh năng lượng chung quanh đều tràn tới hướng nó.

"Tiếu lão sư, ngươi đây là..." Trương Thần Vũ thấy cánh hoa này liền không khỏi tròn to hai mắt mà nhìn: "Cái này quá trân quý đó?"

Chương 258: : Cuộc sát hạch tổng hợp thần bí

Dịch: Đức Thành

Tiếu Khải mỉm cười nói: "Vật trân quý phải dùng cho người thích hợp. Ta rất thích đứa nhỏ này. Thật sự không nghĩ trong đám thí sinh lại có một người làm ta cảm thấy vui mừng. Thần Vũ, ngươi biết không? Năm đó ta tới Sử Lai Khắc cũng giống như hắn, chính là nhờ vào vận khí mới có thể tiến vào thi vòng hai. Nhưng lúc đó ta đã nói với chính mình, dù như thế nào cũng phải thi đậu học viện Sử Lai Khắc, ta nhất định có thể. Cho nên lúc ấy ta đã lựa chọn hạng mục kiểm tra như hắn, cũng là ý chí chiến đấu. Sau đó ta thông qua được. Mà biểu hiện của hắn hôm nay còn tốt hơn chính ta lúc đầu. Dù sao thì lúc trước lão sư kiểm tra ta cũng không nhẫn tâm như vậy. Ngươi đừng nhìn hắn thiên phú bình thường, chỉ cần có phần tâm tính này, Sử Lai Khắc chúng ta sẽ có rất nhiều cơ hội bồi dưỡng cho hắn, tiền đồ đứa nhỏ này sẽ trở thành bất khả hạn lượng.

"Có lẽ do xuất thân của mình nên ta không quá hứng thú với những đứa nhỏ có được thiên phú tuyệt đỉnh kia, ngược lại càng ưa thích loại nghị lực thế này. Một đứa nhỏ có thể kiên trì, bản tính lại hiền lành. Ta muốn thu hắn làm đệ tử của ta, mảnh Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc này coi như là lễ gặp mặt đi."

Nói xong, hắn liền đưa cách hoa trong tay tới cho Trương Thần Vũ.

"Ngươi cũng khá dụng tâm lương khổ đấy nhỉ?" Trương Thần Vũ mỉm cười.

Mặc dù Lưu Phong thương thế nghiêm trọng, nhưng có cánh hoa này thì có bị thương gấp đôi cũng không thành vấn đề. Nhất là đứa nhỏ này tuổi tác còn nhỏ, hiện tại có thể dùng cánh hoa như vậy, sự bổ dưỡng dành cho hắn cũng không chỉ đơn giản là chữa thương.

...

Khách sạn Sử Lai Khắc.

"Làm sao giờ này Lưu Phong còn chưa có trở lại? Trời tối đến nơi rồi."

Lam Hiên Vũ lo lắng nhìn sắc trời bên ngoài. Học viện Sử Lai Khắc thật sự là quá lớn, dù hắn có muốn đi tìm Lưu Phong cũng không biết nên đi chỗ nào.

Quý Hồng Bân nói: "Không cần phải gấp, sẽ không có vấn đề gì. Thời gian dài như vậy còn chưa có trở lại, ngược lại sẽ là chuyện tốt, hắn có thể kiên trì thời gian dài hơn trong khảo hạch ý chí chiến đấu thì khả năng thông qua cũng sẽ lớn hơn một chút."

"Ừm, hi vọng hắn có thể vượt qua." Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu.

Lúc này Tiền Lỗi cũng ở đây, mọi người cùng nhau chờ đợi.

Đúng lúc này, tiếng đập cửa vang lên, bên ngoài có người nói: "Lão sư dẫn đội của học viện Thiên La có ở đó không? Đi đón đệ tử của các ngươi."

Quý Hồng Bân lập tức bắn người mà lên, vừa mở cửa liền xông ra ngoài. Một lát sau, Lưu Phong với ánh mắt có chút đờ đẫn bị dìu dắt trở về. Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi thấy hắn cả người đầy máu, quần áo tổn hại nghiêm trọng liền không khỏi kinh hãi.

"Lưu Phong!" Lam Hiên Vũ vội vàng xông tới, lại bị Quý Hồng Bân nhấc tay chặn.

"Yên tâm, hắn không có việc gì." Quý Hồng Bân trầm giọng nói. Quý Hồng Bân đỡ Lưu Phong xuống giường, sau khi bắt mạch cảm thụ một lát, hắn nói: "Không có việc gì, hắn chỉ là có chút suy yếu, khí huyết cùng hồn lực đều vô cùng tràn đầy, hẳn là đã được trị liệu cực tốt, nghỉ ngơi một chút sẽ tốt lại thôi."

"Cảm ơn Quý lão sư!" Lưu Phong có chút suy yếu nói ra. Nhìn lại Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi bên giường đang một mặt lo lắng nhìn mình, hắn đột nhiên cười, cười rất vui vẻ.

"Các huynh đệ, ta qua, ta vượt qua được rồi."

Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi đều như sáng rực con mắt, Tiền Lỗi vội vàng nói: "Thật? Quá tốt rồi! Ta cùng Hiên Vũ cũng đều thông qua được."

Lưu Phong miễn cưỡng cười một tiếng: "Ta ngủ trước một lát, ta buồn ngủ quá."

"Được rồi, Lưu Phong đã trở về, các ngươi cũng có thể yên tâm rồi. Nhưng thông qua sát hạch cá nhân cũng chỉ đại biểu việc học viện rán thành với năng lực cá nhân của các ngươi, cũng không có nghĩa là chân chính trúng tuyển, bởi vì còn có vòng sát hạch tổng hợp trọng yếu nhất. Phải vượt qua được cuộc sát hạch tổng hợp này thì mới có thể chân chính được chọn." Quý Hồng Bân trầm giọng nói. Khi hắn nói đến mấy chữ "Sát hạch tổng hợp", vẻ mặt rõ ràng có chút ngưng trọng.

Lam Hiên Vũ nhìn Quý Hồng Bân mà nói: "Lão sư, ngài biết nội dung sát hạch tổng hợp là cái gì không?"

Quý Hồng Bân do dự một chút, sau đó gật đầu nói: "Ta không thể lừa các ngươi, đúng là ta biết, thế nhưng ta không thể nói cho các ngươi, đây là quy tắc của học viện Sử Lai Khắc. Chỉ khi chính các ngươi tự mình đi trải nghiệm thì mới có thể biết nội dung chân chính của vòng sát hạch tổng hợp."

Tiền Lỗi tò mò nói: "Thần bí như vậy sao?" Quý Hồng Bân thở dài một hơi: "Có một điều duy nhất ta có thể nhắc nhở các ngươi, chính là sát hạch tổng hợp sẽ thật sự gặp nguy hiểm, thậm chí có khả năng nguy hiểm tới tính mạng. Cho nên các ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, nếu sợ hãi thì từ bỏ vẫn còn kịp. Các ngươi mới chỉ mười một mười hai tuổi, cũng phải cân nhắc tới người nhà của mình."

Sát hạch tổng hợp sẽ có nguy hiểm tới tính mạng? Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi hai mặt nhìn nhau, hai người đều không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Đến cùng là sát hạch như thế nào mà nguy hiểm tới tính mạng đây?

Quý Hồng Bân than nhẹ một tiếng: "Sở dĩ mỗi năm học viện Sử Lai Khắc chỉ tuyển nhận ba mươi học viên, đó không chỉ bởi vì vấn đề tài nguyên, mà quan trọng hơn là người có điều kiện phù hợp quá thưa thớt. Có lúc thậm chí không thu đủ ba mươi người. Mà nếu số người phù hợp điều kiện vượt qua ba mươi thì cũng vẫn có thể khuếch trương thêm, cho nên điểm then chốt vẫn là muốn xem năng lực.”

“Được rồi, hôm nay các ngươi cũng không cần phải về, minh tưởng luôn ở đây đi. Trước khi sát hạch tổng hợp bắt đầu, hẳn là các ngươi còn có hai ngày nghỉ ngơi. Về sau như thế nào cũng chỉ có thể dựa vào chính các ngươi."

Tiền Lỗi còn muốn hỏi gì đó nhưng lại bị Lam Hiên Vũ ngăn cản. Nếu Quý Hồng Bân đã nói là không thể nói, vậy chính là thật sự không thể.

Điều lạ thường là ngày thứ hai học viện Sử Lai Khắc cũng không tuyên bố thành tích khảo hạch cá nhân, mà lại triệu tập tất cả thí sinh đến phòng họp lớn của khách sạn.

"Trải qua hai cuộc sát hạch đoàn đội cùng sát hạch cá nhân, hiện tại học viện đã có bước đầu hiểu rõ đối với các ngươi. Hôm nay ta có hai tin tức muốn tuyên bố, đối với các ngươi thì ít nhất cũng có một cái là tin tức tốt, mà một cái khác thì phải do chính các ngươi tới lựa chọn."

Tiếu Khải đứng trên đài, ánh mắt bình tĩnh mà nhìn hơn một trăm tên thí sinh phía dưới này, thản nhiên nói.

Lưu Phong, Tiền Lỗi và Lam Hiên Vũ ngồi cùng một chỗ. Tinh thần Lưu Phong rõ ràng đã khôi phục khá tốt, chẳng qua khi hắn thấy Tiếu Khải thì ánh mắt lại có chút phức tạp. Hắn nhớ rất rõ hôm qua vị lão sư này đã tra tấn mình thế nào. Muốn nói không có một điểm oán hận thì chắc chắn là không có khả năng. Thế nhưng vừa nghĩ tới việc mình đã thông qua sát hạch cá nhân, trong lòng hắn cũng lại dễ chịu hơn nhiều.

Tiếu Khải tiếp tục nói: "Tin tức tốt, là vô luận thành tích khảo hạch như thế nào các ngươi cũng sẽ không bị loại trực tiếp. Cho nên dù thành tích hôm qua của các ngươi không tốt thì cũng vẫn còn có cơ hội."

Lời vừa nói ra, tất nhiên có người vui có người sầu. Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong không khỏi tròn mắt nhìn nhau, vậy không phải hôm qua bọn hắn liều mạng nỗ lực đều uổng phí cả rồi sao? Nhất là Lưu Phong, vẻ mặt hắn lập tức trở nên khó coi. Ngay cả một người cũng không bị đào thải, nghĩa là đối thủ cạnh tranh vẫn nhiều như cũ. Mà những người có biểu hiện khá kém trong cuộc khảo gạch cá nhân đều thót phải một hơi. Còn có cơ hội? còn cơ hội là tốt rồi a!

Tiếu Khải dừng lại một chút rồi nói: "Tin tức thứ hai là liên quan tới cuộc khảo hạch tổng hợp tiếp theo. Sát hạch tổng hợp, các ngươi sẽ được đưa đến một nơi chân thực, tiến hành chiến đấu với kẻ địch chân chính. Chú ý! nơi đó không phải khoang thuyền mô phỏng, càng không phải Đấu La thế giới giả lập, mà đó là chiến trường chân chính. Tại chiến trường chân chính các ngươi sẽ phải gặp những mối nguy trí mạng, một khi xảy ra vấn đề thì rất có thể sẽ chết luôn ở nơi đó. Mà thành tích khảo hạch tổng hợp này mới là thứ trọng yếu nhất trong cuộc thi vòng hai này, chỉ những người thông qua sát hạch tổng hợp mới có thể trúng tuyển.”

"Nói một cách đơn giản thì sát hạch tổng hợp sẽ có nguy hiểm tới tính mạng, hiện tại các ngươi có thể lựa chọn tham gia hoặc từ bỏ. Người không tham gia sẽ bị đào thải về nhà. Người ở lại sẽ phải tham gia sát hạch tổng hợp xem có có tư cách vào học viện Sử Lai Khắc hay không.

"Các ngươi có thời gian một tiếng quyết định, có thể thương lượng với đồng bạn bên cạnh, thế nhưng các ngươi không thể liên hệ sư trưởng, không thể liên lạc về gia đình. Các ngươi phải tự quyết đoán. Từ giờ trở đi, các ngươi sẽ phải chịu trách nhiệm cho những quyết đinh của chính mình. Trong một giờ tới, tất cả thông tin của các ngươi sẽ bị cắt đứt. Một tiếng sau phải cho ta một đáp án."

Lời vừa nói ra, đám thí sinh phía dưới lập tức rối loạn hẳn lên. Đến cùng là Sát hạch tổng hợp muốn kiểm tra cái gì đây? Lại còn có nguy hiểm tới tính mạng? Học viện Sử Lai Khắc dù nói thế nào cũng là học viện đệ nhất liên bang, một trận sát hạch mà làm sao lại có nguy hiểm tới tính mạng chứ?

Chương 259: Tổ đội

Dịch: Đức Thành

Có thí sinh ở phía dưới nhịn không được mà hỏi: "Lão sư, đến cùng thì sát hạch tổng hợp là muốn kiểm tra cái gì vậy?"

Tiếu Khải thản nhiên nói: "Điểm này không thể nói cho các ngươi biết."

Không nói cho mọi người biết nội dung sát hạch, chỉ nói là có nguy hiểm tới tính mạng. Vì hôm qua đã nghe Quý Hồng Bân nói qua một chút tình huống nên lúc này ba người Lam Hiên Vũ vãn khá trầm ổn.

"Tốt, bắt đầu tính thời gian, sau một giờ các ngươi phải cho ra đáp án. Có một điểm ta phải nói lại cho các ngươi, sát hạch tổng hợp không phải diễn tập, thứ các ngươi phải đối mặt chính là là chiến đấu đúng nghĩa."

Nói xong, Tiếu Khải xoay người rời đi, cửa phòng họp cũng theo đó mà đóng lại. Tất cả thí sinh đều phát hiện hồn đạo thông tin của mình đã bị vô hiệu hóa, điều này hiển nhiên là để tránh bọn hắn tiến hành liên lạc với sư trưởng và gia đình.

Tiền Lỗi đưa khuỷu tay chống trên bàn, hai tay nâng khuôn mặt béo: "Còn phải đợi một giờ nữa, thật nhàm chán a!"

Lúc này, Băng Thiên Lương mang theo Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy đi tới, ánh mắt Băng Thiên Lương trực tiếp nhìn về phía Lam Hiên Vũ,  so với hôm trước thì lúc này biểu biện của hắn đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

"Lam Hiên Vũ, các ngươi nghĩ như thế nào?" Băng Thiên Lương hỏi thẳng vào vấn đề.

Lam Hiên Vũ hỏi ngược lại: "Các ngươi thì sao? Lương Thục Thi..."

Băng Thiên Lương chợt ảm đạm hẳn đi: "Về rồi."

Lam Hiên Vũ nói: "Vậy ngươi..."

Băng Thiên Lương thở dài một tiếng: "Nếu chỉ là chính mình, vậy có lẽ ta sẽ thật sự về cùng nàng, nhưng ta còn có các huynh đệ, ta không thể vứt bỏ bọn hắn." Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy.

Vũ Thiên và Lâm Đông Huy cùng đưa tay vỗ vỗ bả vai Băng Thiên Lương, bọn hắn đều rất rõ ràng, hai ngày này trong lòng Băng Thiên Lương đã phải giãy dụa đến cỡ nào, đến mức ngày hôm qua sát hạch cá nhân cũng không phát huy tốt được.

Lam Hiên Vũ nói: "Chúng ta sẽ tham gia khảo hạch tổng hợp."

Băng Thiên Lương nói: "Được. Vậy ước định của chúng ta lúc trước còn giữ lời chứ?"

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu, nói: "Dĩ nhiên. Điều kiện tiên quyết là các ngươi có thể nghe sự chỉ huy của ta."

"Được."

Băng Thiên Lương gật đầu, có Lam Hiên Vũ trả lời chắc chắn, hắn không nói gì thêm nữa, mang theo Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy quay người trở lại chỗ ngồi. Lam Hiên Vũ cũng lộ ra vẻ mỉm cười, có đám người Băng Thiên Lương gia nhập đương nhiên là chuyện tốt. Băng Thiên Lương thực lực cường hãn, Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy cũng đều không yếu, mà mọi người lại đã từng có một lần hợp tác làm cơ sở, mức độ tin tưởng lẫn nhau cũng đã khá tốt. Lực lượng sáu người kết hợp với nhau luôn luôn mạnh hơn ba người.

Đúng lúc này, Đống Thiên Thu cùng Lam Mộng Cầm cũng đi tới.

"Chúng ta tham gia, các ngươi thì sao?" Lam Mộng Cầm có chút kiêu ngạo nói. "Chúng ta cũng tham gia." Tiền Lỗi vội cướp lời.

Lam Mộng Cầm liếc mắt nhìn hắn: "Mập mạp, ngươi được hay không vậy?"

Tiền Lỗi không chút do dự nói: "Dĩ nhiên, làm sao không được rồi? Ta vẫn rất lợi hại, rất hữu dụng."

Đống Thiên Thu quay sang nói với Lam Hiên Vũ: "Vậy nếu trong khảo hạch tổng hợp mọi người có thể được phân phối đến cùng một chỗ, chúng ta liền cùng hành động."

"Được." Lam Hiên Vũ nhìn dung nhan thanh tú của nàng, khẽ gật đầu.

Cứ như vậy, đoàn đội này liền có tới tám người. Lam Mộng Cầm, Đống Thiên Thu cùng Băng Thiên Lương đều rất mạnh, ít nhất cũng có thể dẫn hàng đầu trong những thí sinh lần này. Không thể nghi ngờ, có bọn họ thì tính an toàn sẽ tăng lên rất nhiều.

"Có điều, các ngươi phải nghe chỉ huy của ta mới được." Lam Hiên Vũ nói.

Đống Thiên Thu nhíu đôi mi thanh tú, quay đầu nhìn về phía Lam Mộng Cầm.

Lam Mộng Cầm kinh ngạc nhìn Lam Hiên Vũ: "Ngươi chỉ huy chúng ta? Không đùa chứ? Luận tu vi thì hẳn là do ta chỉ huy mới đúng."

Lam Hiên Vũ lạnh nhạt nói: "Năng lực chỉ huy không liên quan gì tới tu vi cá nhân."

Lam Mộng Cầm nói: "Nói như vậy là ngươi cảm thấy mình thông minh hơn chúng ta?"

Lam Hiên Vũ nói: "Không kém bao nhiêu đâu. Nếu các ngươi không muốn thì cũng không cần cùng một đội với chúng ta đâu. Dù thực lực cá nhân có mạnh hơn nữa cũng không bằng thực lực tổng hợp của một đội yếu kém nhưng đoàn kết nhất trí." Hắn không hề che giấu ý nghĩ của mình, cũng không có giải thích gì mà lập tức nói thẳng ra. Đúng là Lam Mộng Cầm thực lực rất mạnh, nhưng vấn đề cũng chính bởi vì nàng mạnh. Thời điểm hợp tác đoàn thể nếu nàng không tuân lệnh, rất mạnh thì tốt nhưng cũng rất dễ dàng tạo ra vấn đề cho sự phán đoán cục diện của Lam Hiên Vũ, vậy còn không bằng không mang theo nàng. Cũng như trước đó, vị lão sư giám khảo kia từ chiến cơ yểm trợ biến thành "Chiến cơ khiêu khích". Bởi vì quá tín nhiệm lão sư nên Lam Hiên Vũ mới lâm vào hiểm cảnh.

"Thiên Thu, bằng hữu của ngươi rất tự đại nha!" Ánh mắt Lam Mộng Cầm đã bắt đầu có chút bất thiện.

"Mộng Cầm tỷ, ngươi nghe ta nói." Đống Thiên Thu nhìn nàng, nghiêm túc nói nói: "Mộng Cầm tỷ, không thể nghi ngờ thực lực của ngươi là mạnh nhất, điểm này chúng ta đều thừa nhận. Nhưng phương diện chỉ huy thì ta tin tưởng hắn. Ngươi đừng vội, hãy nghe ta nói hết, Mộng Cầm tỷ, ngươi suy nghĩ một chút, ba người bọn hắn đều là nhị hoàn, coi như võ hồn có chút đặc thù cũng không thể nào tới đây tham gia thi vòng hai được, khẳng định phải sớm bị đào thải."

"Nhưng bọn hắn lại thu được quán quân tại hải tuyển Thiên La tinh, về sau lại chiến thắng rất nhiều cường giả khi đấu vòng loại. Đây là việc tu vi của bọn hắn có thể làm được sao? Điểm then chốt giúp bọn hắn chiến thắng chính là năng lực chỉ huy của Lam Hiên Vũ. Ta đã từng nhiều lần tác chiến cùng bọn hắn, tại phương diện chỉ huy thì Lam Hiên Vũ rất đáng giá tín nhiệm. Mộng Cầm tỷ, ngươi tin ta không? Tin thì đáp ứng hắn. Mọi người chúng ta hợp lại, nhất định sẽ có thể thi đậu Sử Lai Khắc."

Lam Hiên Vũ kinh ngạc nhìn Đống Thiên Thu. Thật ra lúc trước hắn thấy Lam Mộng Cầm biến hóa sắc mặt thì đã muốn từ bỏ nàng, sau đó liền nghĩ như thế nào mới có thể kéo Đống Thiên Thu về đây, dù sao Triệu Hoán Chi Môn cũng có khả năng triệu hoán nàng. Hắn thật sự không nghĩ lúc này Đống Thiên Thu lại nói vì mình, mà lại nói một cách cực kỳ nghiêm túc.

Lam Mộng Cầm nhìn một chút Đống Thiên Thu rồi lại nhìn Lam Hiên Vũ, nói: "Ta không tin hắn... nhưng ta tin tưởng ngươi, vậy cứ như thế đi, nhưng nếu ta cảm thấy hắn không đáng tin cậy thì hai chúng ta sẽ lập tức rời đi."

"Ừm." Đống Thiên Thu liếc Lam Hiên Vũ một cái, không nói gì nữa.

Một giờ này bọn hắn có chút nhàm chán, dạng kết đội giống bọn hắn thế này cũng có kha khá người, dù sao cũng có rất nhiều người đến từ cùng một hành tinh, thậm chí cùng một học viện, quen biết lẫn nhau là điều rất bình thường.

Tiếu Khải trở về, khi hắn hỏi có ai từ bỏ hay không, đáp án là không ai lựa chọn từ bỏ. Nơi này là học viện Sử Lai Khắc đó! Thật vất vả mới có thể tới thi vòng hai, ở thời điểm này mà rời khỏi thì ai có thể cam tâm chứ? Ngược lại có rất nhiều người khá lơ đễnh đối với cái gọi là nguy cơ sinh tử này, nơi này là học viện, chẳng lẽ còn thật sự có nguy cơ sinh tử hay sao?

Bởi cái gọi là nghé con không sợ cọp, đám nhỏ thiên chi kiêu tử mới chừng mười mấy tuổi này đều không quá để ý đối với cái gọi là uy hiếp, thậm chí còn có chút kích động.

"Nếu không ai rời khỏi, vậy thì ngày mai chúng ta sẽ xuất phát tới địa điểm sát hạch. Lão sư của các ngươi đều ở lại chờ trong học viện Sử Lai Khắc. Sau hôm nay trở về thì các ngươi sẽ không thể đổi ý." Nói đến đây, Tiếu Khải dừng lại một chút rồi trầm giọng nói: "Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho quyết định của mình."

...

Khách sạn Sử Lai Khắc.

"Các ngươi phải nhớ kỹ lời nói của vị Tiếu lão sư kia, mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Các ngươi lựa chọn tham gia sát hạch, vậy lão sư cũng chỉ có thể ủng hộ các ngươi. Trước khi kết thúc sát hạch, ta sẽ không đem quyết định của các ngươi nói lại cho cha mẹ các ngươi, để tránh những vấn đề gây nhiễu." Quý Hồng Bân trầm giọng nói.

Ánh mắt của hắn chuyển tới hướng Lam Hiên Vũ: "Bọn nhỏ, ta nhất định phải một lần nữa nghiêm túc nhấn mạnh, lần sát hạch này không phải diễn tập, mà đó là chiến đấu chân chính, thậm chí có thể nói là chiến tranh chân chính. Các ngươi hoàn toàn có thể gặp phải nguy cơ sinh tử, đó không phải thế giới giả tưởng trong khoang thuyền mô phỏng, đã chết là sẽ chết thật, không thể nào phục sinh.”

"Sở dĩ học viện Sử Lai Khắc dùng phương thức này để khảo hạch, đó chính là sợ các ngươi quá quen thuộc với phương thức chiến đấu trong khoang thuyền mô phỏng. Ta có thể khẳng định cho các ngươi biết, mỗi một lần khảo thí tổng hợp đều có người tử vong. Mỗi người chỉ có một cái mạng, chết là mất tất cả. Hiên Vũ, nhất là ngươi, là một đội trưởng, ngươi không chỉ phụ trách mình mà cũng phải trợ giúp đồng bạn. Nhất định phải thật cẩn thận. Cả kể cuối cùng không thể thông qua sát hạch thì ít nhất cũng phải còn sống trở về. Chỉ cần có thể còn sống trở về, lần trải nghiệm này sẽ là một sự rèn luyện cực tốt đối với các ngươi. Rõ chưa?"

"Hiểu rõ. Lão sư, chúng ta nhất định sẽ cẩn thận." Thấy Quý Hồng Bân trịnh trọng như vậy. Lam Hiên Vũ vội vàng đáp ứng.

Biểu lộ của Lưu Phong cũng hết sức nghiêm túc, hắn vừa mới trải nghiệm qua cái gì gọi là chiến đấu chân chính, trải nghiệm qua cảm giác xương cốt đứt gãy chân chính, biết rõ dưới tình huống không có bất kì hệ thống giảm thiểu cảm nhận sẽ trở nên đau đớn tới mức nào. Hắn hiện tại cũng vô pháp khẳng định, nếu làm lại một lần nữa mình có còn có thể chịu được hay không, hắn thậm chí còn không dám hồi tưởng lại một màn kia.

Một ngày sau đó ba người đều trôi qua trong tu luyện. Tu luyện tại học viện Sử Lai Khắc, thực sự tốt hơn những nơi khác không biết bao nhiêu lần. Nhất là đối với Lam Hiên Vũ thì lại càng như vậy. Ngoài thới gian ăn cơm thì gần như Lam Hiên Vũ dùng tất cả vào việc minh tưởng. Với hắn thì mỗi một khắc minh tưởng ở đây đều là tăng lên không nhỏ.

Chương 260: Màu xanh vàng

Dịch: Đức Thành

Lam Hiên Vũ cảm nhận được luồng năng lượng sinh mệnh nồng đậm trong không khí đang tràn vào trong cơ thể mình rất rõ ràng, loại cảm giác này thật sự là quá mỹ diệu. Trong cơ thể hắn hồn lực chảy xuôi một cách tự nhiên, huyết mạch chi lực không ngừng hấp thu sinh mệnh năng lượng trên phạm vi lớn mà chậm rãi mạnh lên.

Không biết bao lâu trôi qua, đột nhiên Lam Hiên Vũ cảm nhận được một tia khác biệt, ý thức hồi phục lại trong Tinh Thần Chi Hải.

Trong cảm nhận của hắn thì vẫn có hàng loạt sinh mệnh năng lượng tràn vào trong cơ thể mình, luồng sinh mệnh năng lượng này là từng điểm sáng màu xanh lục, tràn ngập khí tức nhu hòa. Mà đúng lúc này hắn lại phát hiện, trong những điểm sáng màu xanh lục này có thêm chút gì đó, đây cũng là một điểm sáng, nhưng so với những điểm sáng khác thì nó lớn gấp mấy chục lần. Toàn thân xanh biếc, tràn đầy sức sống. Nó trôi nổi trong luồng sinh mệnh năng lượng, mặt ngoài lại có một dáng vẻ như mặt người. Sau đó Lam Hiên Vũ liền thấy nó hướng mình nhếch miệng cười một tiếng, rồi đột nhiên bắn ra mà chui thẳng vào Tinh Thần Chi Hải.

Nháy mắt sau đó, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy Tinh Thần Chi Hải nhẹ nhàng run rẩy một chút, vốn là Tinh Thần Chi Hải màu vàng nhạt, đột nhiên lại có thêm một vệt xanh biếc mà biến thành màu xanh vàng. Nhưng chỉ một lát sau màu xanh biếc kia liền chậm rãi tiêu tán.

Tinh thần lực có vẻ mạnh lên mấy phần, càng quan trọng hơn là Lam Hiên Vũ phát hiện, bên trong Tinh Thần Chi Hải của mình đã có thêm một khí tức đặc thù, dường như nó có thể kết nối với cái gì đó. Hắn vội vàng tập trung tinh thần đi cảm thụ, nhưng ngay khi tinh thần hắn vừa tập trung lại không cảm giác được bất kì thứ gì nữa. Cỗ khí tức đặc thù đó như đã tiêu tán, tất cả cũng theo đó mà khôi phục bình thường. Nhưng chỉ một chút thời gian sau Lam Hiên Vũ lại kinh ngạc phát hiện, tốc độ hấp thu sinh mệnh năng lượng của mình đã bắt đầu tăng nhanh.

Lúc trước hắn đã hết sức thân hòa với tầng sinh mệnh năng lượng này, hấp thu rất nhanh, nhưng lúc này này tốc độ hấp thu đột nhiên lại tăng hơn năm mươi phần trăm. Dạng tăng phúc này trực tiếp làm mặt ngoài thân thể của hắn xuất hiện một tầng sáng xanh mơn mởn, kỳ dị khó nói thành lời. Mà việc cảm nhận tốc độ hấp thu sinh mệnh năng lượng mới này, cũng làm vòng xoáy kim ngân lại gia tốc xoay tròn, thất thải quang mang nơi hạch tâm đã kinh biến đến mức có thể thấy rõ ràng, không còn là điểm hào quang như ẩn như hiện trước kia.

Trên thực tế thì chính Lam Hiên Vũ cũng không hoàn toàn biết việc huyết mạch tăng cường có thể mang cho mình cái gì, hình như là lợi ích cho từng phương diện, thậm chí ngay cả võ hồn cũng có quan hệ rất trọng yếu cùng huyết mạch.

Lam Hiên Vũ học tập nhiều năm như vậy, hiện giờ hắn đã hiểu rất rõ về những tri thức liên quan tới hồn sư, hắn phát hiện mình thật sự không giống những hồn sư khác.  Đối với người những hồn sư bình thường thì lực ảnh hưởng của huyết mạch đối với bản thân cũng không quá lớn. Huyết mạch mạnh thì võ hồn cũng sẽ mạnh hơn một chút, nhưng cũng không phải là tuyệt đối. Thứ hồn sư tu luyện hạch tâm vẫn là hồn lực.

Nhưng Lam Hiên Vũ phát hiện, thời điểm lực lượng huyết mạch của mình tăng lên, biên độ thực lực tổng hợp tăng lên còn vượt xa hẳn hồn lực. Nói cách khác, đối với hắn thì huyết mạch chi lực còn trọng yếu hơn cả hồn lực. Từ sau lần huyết mạch biến dị trước thì Lam Hiên Vũ đã có thể khẳng định, dưới tình huống hồn lực chỉ có hai mươi ba cấp, thực lực của mình tuyệt không kém hơn một gã tam hoàn hồn tôn. Nhất là những ứng dụng đối với huyết mạch chi lực, hiện tại hắn đã có một chút cảm giác sơ bộ, đây là năng lực trước kia hắn không hề có.

Mà huyết mạch chi lực tăng lên, dường như có hết sức quan hệ mật thiết với sinh mệnh năng lượng. Từ khi tới học viện Sử Lai Khắc, tốc độ tiến bộ của hắn quả thực đã nhanh hơn rất nhiều. Đây cũng là nguyên nhân hắn rất muốn có thể ở lại đây tu luyện.

Quý Hồng Bân vẫn khoanh chân ngồi trên ghế yên lặng mở hai mắt, lúc này đã là chạng vạng tối, tầng quang mang màu xanh nhạt trên người Lam Hiên Vũ lại càng trở nên hết sức rõ ràng. Quý Hồng Bân không khỏi lộ vẻ mỉm cười mà khẽ gật đầu. Đứa nhỏ này vó thân hòa độ đối với sinh mệnh năng lượng thật sự rất cao.

...

Học viện Sử Lai Khắc, ngoại viện, tòa dạy học chính. Vị mỹ nữ viện trưởng đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng làm việc của mình, nàng mặc một bộ váy dài màu hồng, hai tay khoanh ở trước ngực mà nhìn về màn hình lớn phía trước. Nàng đã ngồi ở chỗ này nhìn tới mười mấy lần, thỉnh thoảng lại tua nhanh rồi tua chậm, quan sát hình ảnh chiến đấu trong màn hình tè các góc độ khác nhau.

Mà thứ nàng xem chính là hình ảnh Lam Hiên Vũ cùng ba người Lý Hãn hợp lại công kích Lăng Y Y. Thứ được tua lại nhiều nhất chính là một màn Lam Hiên Vũ hợp lại cùng ba người Lý Hãn, một kích biến hóa trong nháy mắt đó...

"Rầm rầm, rầm, rầm rầm rầm___!" Tiếng phá cửa đột nhiên vang lên.

Đúng vậy, là phá cửa, cho nên âm rất thanh lớn. Vị viện trưởng mỹ nữ cau mày, đưa tay nhấn xuống hồn đạo thông tin, cánh cửa theo đó mà mở ra.

Nàng cũng không quay đầu lại, cứ như vậy mà nói: "Làm sao ngươi vẫn không chút ý tứ gì vậy? Không thể chú ý điểm này một chút sao?"

"Ai bảo ngươi khóa cửa?"

Một người trung niên bộ dáng lôi thôi bước đến, chính là vị lão sư giám khảo cho Lam Hiên Vũ tại Trung Tâm Không Gian của học viện Sử Lai Khắc.

"Ngươi bẩn quá! đừng có ngồi ở chỗ này! Có chuyện gì lập tức nói, nói xong đi nhanh đi, đừng ở đây mà ô nhiễm không khí của ta." Vị mỹ nữ viện trưởng tức giận nói. "Ta muốn một người trong đám thí sinh khóa này. Thời điểm sát hạch tổng hợp các ngươi coi chừng một chút, đừng để hắn chết." Gã trung niên lôi thôi nói.

Nói xong, ánh mắt của hắn liền nhìn lên màn ảnh, vừa hay nhìn thấy Lam Hiên Vũ dùng kim văn Lam Ngân thảo quấn chặt lấy ba người Lý Hãn.

"A?" Ánh mắt gã trung niên lôi thôi khẽ biến đổi.

"Ai vậy! Ai có thể làm đại chủ nhiệm ngươi phải muốn? Hẳn là lần này lại không ai tới báo danh bên ngươi rồi?." Vị mỹ nữ viện trưởng tạm dừng video, đứng dậy hỏi.

Gã trung niên lôi thôi nhàn nhạt nói: "Chính là hắn. Ta chỉ cần tiểu tử này, ai cũng không được tranh của ta." Hắn vừa nói vừa đưa tay chỉ tới hướng Lam Hiên Vũ trong màn hình.

Vị mỹ nữ viện trưởng sửng sốt một chút: "Hắn?" Nàng cau mày, vẻ mặt cũng xuất hiện một chút biến hóa, chần chờ một chút mới nói: "Ngươi tìm người khá đi, hắn không được, đứa nhỏ này có chút đặc thù, cần đặc biệt chú ý bồi dưỡng."

"Ta muốn hắn, vòng sát hạch cá nhân hắn đã chọn hệ Chỉ Huy Chiến Cơ Không Gian. Hắn là đồ đệ Ngân Thiên Phàm, là người của ta." Gã trung niên lôi thôi lạnh lùng nói.

Vị mỹ nữ viện trưởng kinh ngạc nói: "Đồ đệ của tên mập Ngân Thiên Phàm chết bầm kia? Khó trách, khó trách tiểu tử này lại xảo quyệt như cáo trong mấy vòng tuyển chọn, hẳn là do tên mập này dạy dỗ rồi. Thế nhưng hắn rất đặc thù, có lực hấp dẫn và cảm giác bén nhạy rất tốt với sinh mệnh năng lượng, võ hồn cũng vô cùng đặc thù, ta định cho hắn vào hệ Đấu Khải, tiến hành bồi dưỡng sâu. Mặt khác, huyết mạch cỉa hắn lại càng đặc thù, ta cho ngươi xem ít tài liệu."

Gã trung niên lôi thôi còn chưa xem xong, trên mặt đã tràn đầy vẻ kinh ngạc: "Võ hồn mất tác dụng? Đây là huyết mạch áp chế?"

Vị mỹ nữ viện trưởng trầm giọng nói: "Hẳn là vậy. Ta đã xem rất nhiều video hắn chiến đấu, hắn có năng lực tăng phúc rất mạnh đối với đồng bạn. Hẳn là bản thân hắn có huyết mạch loài rồng, lại còn là hai loại. Hoàn toàn có thể khẳng định là Chân Long. Chỉ không biết hai loại huyết mạch Chân Long này có xung đột hay không. Mà lần này hắn lại có thể áp chế võ hồn loại hải dương, cái này càng không bình thường. Ta đang nghi hắn là huyết mạch Thần cấp. Kẻ địch sẽ bị hắn áp chế, đồng đội thì sẽ được hắn tăng phúc.”

“Ngươi từng gặp gã Phụ Trợ nào có thể biến Hồn kỹ của người khác thành võ hồn dung hợp kỹ chưa? Nhưng hắn làm được. Ngươi nói làm sao ta có thể không giữ một tiểu tử đặc thù thế này vào hệ Đấu Khải? Không cần ngươi nói thì chúng ta cũng sẽ đặc biệt chú ý tới hắn."

"Không được! đứa nhỏ này ta muốn."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau