CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Trung tâm không gian

Dịch: Đức Thành

Lam Hiên Vũ cũng đã quyết định phương hướng chủ tu, đó chính là hệ chỉ huy không gian. Đúng là mộng tưởng chỉ huy không gian trong đầu hắn vẫn chiến thắng chủ nghĩa anh hùng cá nhân. Thực lực cá nhân thì cũng có thể tu luyện tốt, nhưng ở nơi thiên tài tụ tập như Sử Lai Khắc Học Viện thế này, mình lại mới chỉ có hai mươi mấy cấp hồn lực mà muốn vượt lên thật sự là quá khó khăn.

Trên thực tế thì chính bản thân hắn cũng không biết, điều này là bởi hắn đã bị chút đả kích sau khi thấy thực lực ngũ hoàn của Nguyên Ân Huy Huy. Hắn mới nhị hoàn mà người ta đã ngũ hoàn rồi. Mọi người lại còn là bạn cùng lứa tuổi, thế này thì làm sao đuổi theo được?

Tuy Lam Hiên Vũ cũng cho là mình rất có thiên phú, thế nhưng tốc độ tu luyện hồn lực của hắn thật sự là quá chậm. Tuy sau khi tới đây thì tốc độ tu luyện đã có tăng lên rõ ràng, nhưng người ta cũng được tăng tốc độ tu luyện khi ở trong Sử Lai Khắc Học Viện đó! Một gã khởi điểm là nhị hoàn, một người là ngũ hoàn, chênh lệch to lớn như thế, hắn cảm thấy mình vĩnh viễn cũng không thể đuổi kịp Nguyên Ân Huy Huy. Cho nên lúc này hắn mới quyết định lựa chọn hệ chỉ huy không gian, mọi thứ đều nhờ vào thiên phú điều khiển Chiến Cơ không gian của mình.

Lam Hiên Vũ cũng không biết, chính vì lựa chọn này của hắn, không lâu sau đã cho ngoại viện Sử Lai Khắc Học Viện một gã mạnh nhất về phương diện này.

Hắn cũng không phải chờ đợi thời gian quá lâu, bên ngoài liền đi tới một người, người còn chưa tới mà âm thanh ngáp ngủ cũng đã truyền vào.

"A... Ai vậy? Lần này lại có người lựa chọn khảo hạch điều khiển Chiến Cơ không gian sao? Mấy năm nay đã không có người chọn cái này rồi."

Lam Hiên Vũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người từ bên ngoài đi vào. Vị này bước đi chậm rãi mà ung dung, hai tay chắp sau lưng, một cái quần dài khá hỏng có chút lôi thôi, có lẽ là vì không cài đai lưng nên quần còn có chút tụt tụt.

Trên thân hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, nói đúng hơn là cái áo sơ mi lem luốc, bởi vì phía trên đã có không biết bao nhiêu vết bẩn, đã vậy còn tuột mất ba khuy áo, lộ ra phiến ngực bẩn bên trong, không biết đã bao lâu thời gian không tắm rửa rồi. Đầu tóc rối bời với chiếc kính đen, mắt kính còn có chút bẩn. Lam Hiên Vũ thật sự hoài nghi, chẳng biết vị trung niên nhìn qua hơn bốn mươi tuổi này có thể nhìn thấy rõ mặt mình hay không.

Lúc này, vị kia cũng đang nhìn Lam Hiên Vũ: "Là ngươi lựa chọn điều khiển Chiến Cơ không gian sao?"

"Lão sư khỏe chứ, ta là Lam Hiên Vũ, là ta chọn." Lam Hiên Vũ cung kính nói, không có chút nào bởi vì bề ngoài vị lão sư này lôi thôi mà biểu hiện không lễ phép.

"Được rồi, hệ thống giáo dục bây giờ dạy ra cả đám hài tử đều đần hết cả rồi sao? Đi theo ta."

Gã trung niên lôi thôi này cũng không tự giới thiệu, chỉ hướng Lam Hiên Vũ phẩy tay rồi lại quay người đi ra ngoài.

Lam Hiên Vũ vội vàng đuổi theo hắn, trên mặt luôn bảo trì vẻ cung kính.

Ra khỏi tòa dạy học, Gã trung niên lôi thôi quay đầu lại mà nhìn Lam Hiên Vũ một cái: "Đi chậm quá, ta mang ngươi một lát." Hắn vừa nói liền vung tay lên, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy không khí chung quanh thân thể mình đột nhiên xiết chặt, sau một khắc, mọi thứ bên người lại trở nên mờ đi. Gần như chỉ kịp hoảng hốt rồi một lát thì hắn đã được mang tới một tòa nhà khác. Gã trung niên lôi thôi cũng không nhìn Lam Hiên Vũ, cứ như vậy mà tiến vào tòa nhà hình tròn tước mặt.

"Trung tâm không gian." Lam Hiên Vũ vừa liếc mắt liền thấy được bảng hiệu của tòa khiến trúc hình tròn khổng lồ này. Vừ rồi mình tới đây như thế nào vậy? Hắn hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra. Có vẻ Đối phương cái gì cũng không có làm, nhưng cảnh vật chung quanh lại trở nên khác hẳn sau một cái nháy mắt, tình huống như vậy hắn còn là lần đầu tiên gặp được. Trong khoảng thời gian ngắn, trong nội tâm của hắn không khỏi tràn đầy rung động.

Vị lão sư khó hiểu này đến cùng là thực lực gì vậy! Võ Hồn của hắn lại là cái gì đây? Thật sự là đặc thù tới mức không ngờ nổi.

"Mau lên, kiểm tra nhanh rồi ta còn đi ngủ." Gã trung niên lôi thôi vung tay phải lên, một cỗ hấp lực truyền đến, Lam Hiên Vũ lập tức bị hấp xả đến bên cạnh hắn. Sau khi vào tòa nhà này, Lam Hiên Vũ lập tức bị hấp dẫm tới một góc đại sảnh, mái vòm đại sảnh này ít nhất cũng phải tới trăm mét, mà ở giữa đại sảnh lại có hai thứ khiến ánh mắt Lam Hiên Vũ không cách nào dịch chuyển khỏi.

Bên trái là một đài Cơ Giáp, toàn thân đài cơ giáp này phát ra một tầng quang mang kim sắc nhàn nhạt, đó là quang mang kim sắc chân chính, ngay cả màu sắc của đài Cơ Giáp cũng có chút không rõ ràng dưới sự ảnh hưởng của tầng quang mang này, hình như là màu trắng, Lam Hiên Vũ cũng không cách nào khẳng định được.

Đài Cơ Giáp này cao chừng mười lăm mét, trong trí nhớ của Lam Hiên Vũ thì hình như Cơ Giáp không cao như vậy mới đúng chứ? Chẳng lẽ đây là cơ giáp không gian? Thế nhưng hắn còn nhớ rõ, lúc trước mình đối mặt với hải tặc vũ trụ thì cơ giáp của bọn chúng cũng không có lớn như vậy a.

Chỉ lặng lặng đứng lặng ở chỗ này nhưng đài Cơ Giáp lại cho hắn một loại cảm giác sừng sững như núi, vẻ ngoài hoàn toàn nhân tính hóa với những đường cong trôi chảy, phong cách hoa lệ, còn có vô số những linh kiện phức tạp, thoạt nhìn rất thần bí mà cường đại. Nhưng ánh mắt của hắn cũng không có dừng trên đài trên cơ giáp này thời gian quá dài, vì tuy hắn cũng thích Cơ Giáp nhưng lại chưa từng điều khiển thử, mà Chiến Cơ không gian thì lại không giống vậy, một đài Chiến Cơ không gian lại càng hấp dẫn hắn hơn

Ngân Thiên Phàm cũng nói, hiện tại hắn đã là một gã điều khiển Chiến Cơ hợp cách rồi, mà chính hắn cũng đã từng chiến đấu trong không gian. Cho nên cảm tình của hắn đối với Chiến Cơ cũng không phải Cơ Giáp có khả năng so với. Chiến Đấu Cơ này dài chừng ba mươi mét, toàn thân thon dài, trong những loại Chiến Cơ không gian thì nó cũng được coi là cỡ lớn rồi, tỉ lệ cánh khá nhỏ, làm cho người ta một loại mỹ cảm khó có thể hình dung, thậm chí nhìn từ mặt ngoài còn không thấy bất kỳ loại vũ khí gì. Quá đẹp! Nếu có thể điều khiển một đài chiến cơ như vậy thì quả thực quá tuyệt vời!

Chỉ một lát Lam Hiên Vũ liền bị nó hấp dẫn, ngay cả bước chân cũng không tự chủ được mà ngừng lại, trong mắt toát ra vẻ si mê khó có thể che giấu.

Đi ở phía trước, Gã trung niên lôi thôi tự nhiên cảm thấy Lam Hiên Vũ dừng lại, nhưng lần này hắn lại không có thúc giục, mà là xoay người nhìn về phía Lam Hiên Vũ.

Qua lớp kính đen, hắn nhìn Lam Hiên Vũ đang mang vẻ mặt si mê mà không khỏi hỏi một câu: "Ngươi rất thích?"

"Đúng vậy a! Rất thích. Quá đẹp! Ngài xem, cánh máy hơi hẹp, có nghĩa là bản thân nó lại càng thêm linh hoạt, thân máy bay quá cân đối, ta không biết rõ tỉ lệ, nhưng loại cân đối này rất dễ giảm bớt lực cản trong quá trình điều khiển, dưới tình huống tiến hành một ít thao tác cực hạn thì lại càng có thể giảm bớt lực trùng kích lên thân chiến cơ, hẳn là có thể làm ra những động tác né tránh xảo diệu. Chỉ không biết vũ khí công kích là như thế nào, nếu nó là một Chiến Cơ đặc biệt linh hoạt thì ta cảm thấy cũng không cần hệ thống vũ khí đặc biệt phức tạp gì, chỉ cần có một chủ pháo đủ uy lực là được. Những chiến cơ dạng này hoàn toàn do thao tác của người điều khiển mà thủ thắng."

Lam Hiên Vũ nói những lời này khá dồn dập, lúc trước Ngân Thiên Phàm đã dạy hắn, một gã điều khiển chiến cơ ưu tú là không cần quá nhiều loại vũ khí, cũng không cần mang theo quá nhiều Đạn Đạo Phản Vật Chất. Mà gần như tất cả đều bằng vào thao tác của chính mình, hóa điều không thể thành có thể. Phải biết rằng, một Chiến Cơ không gian mang theo càng ít loại vũ khí thì bản thân lại càng linh hoạt. Mà một phi công vương bài chính thức cũng mang theo rất ít loại vũ khí lên chiến cơ.

"Ngươi thích điều khiển Chiến Cơ không gian?" Gã trung niên lôi thôi hỏi.

Lam Hiên Vũ gật đầu không chút do dự.

Gã trung niên lôi thôi lại hỏi: "Vậy ngươi ưa thích nó vì cái gì đây? Uy lực cường đại?"

"Không, là tự do. Ta thích cảm giác tự do bay lượn trong không gian. Đây là thứ bất kì cảm giác nào cũng không thay thế được. Chiến hạm không gian quá lớn, mà Cơ Giáp không gian thì tốc độ xa xa không thể so với Chiến Cơ không gian. Ta thích Chiến Cơ không gian ở điểm điều khiển các loại biến hóa trong tốc độ cực hạn, đặc biệt tự do, nghĩ như nào bay liền như thế."

"Tự do sao..?"

Vẻ mặt gã trung niên lôi thôi lộ ra vẻ mỉm cười, có vẻ đã thanh tỉnh hơn vài phần, ngay cả đôi mắt sau cặp kính đen cũng trở nên sáng ngời thêm vài phần.

"Đi theo ta. Cho ta xem ngươi thể hiển sự tự do của Chiến Cơ không gian như thế nào."

Chương 252: Lam Hiên Vũ sát hạch

Dịch: Đức Thành

Dưới sự dẫn đường của gã trung niên lôi thôi, Lam Hiên Vũ ôm tâm tình lưu luyến không rời mà bước vào thang máy. Mãi đến khi cửa thang máy đóng lại nhưng ánh mắt của hắn vẫn không hề rời khỏi ddài chiến cơ không gian kia.

Thật rất muốn điều khiển đài chiến cơ này a! So với chiến cơ mình được huấn luyện thì cái này tốt hơn rất nhiều. Thậm chí nhìn quanh thân chiến cơ vũng không thể tìm thấy nổi một đường nối, đây là tinh vi tới mức nào chứ!

Lam Hiên Vũ hô hấp có chút gấp rút, nếu mình có thể có được một chiếc chiến cơ không gian như vậy, đó sẽ là một điều mỹ diệu tới cỡ nào đây!

Đương nhiên đây cũng chỉ là mơ ước, hắn biết loại chiến cơ không gian này luôn là giá cao chót vót. Cửa thang máy mở ra, Lam Hiên Vũ cũng không biết mình đã đến nơi nào, hắn chỉ cảm thấy, có vẻ vừa rồi là thang máy hướng xuống phía dưới mà không phải đi lên. Đây là xuống đất sao?

Gã trung niên lôi thôi đi ra khỏi thang máy, Lam Hiên Vũ vội vàng đuổi theo. Bọn hắn quẹo qua một đường góc. Gã trung niên lôi thôi vỗ một cái, cửa kim loại mở ra, lộ ra không gian rộng lớn bên trong. Đây là một cái căn phòng đơn độc, bên trong có thiết bị Lam Hiên Vũ rất quen thuộc, khoang thuyền mô phỏng chiến cơ không gian. Mười đài khoang thuyền mô phỏng trước mắt này hắn đã quá quen thuộc, quả thực giống loại của Ngân Thiên Phàm thường dùng như đúc, căn bản chính là một loại. Trước kia Ngân Thiên Phàm đã từng nói với Lam Hiên Vũ, khoang thuyền mô phỏng chiến cơ không gian của hắn chính là cấp bậc cao nhất toàn liên bang. Không hề nghi ngờ, học viện Sử Lai Khắc cũng thế.

Gã trung niên lôi thôi cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng đi qua rồi mở một đài khoang thuyền mô phỏng, hắn ra hiệu gọi Lam Hiên Vũ, Lam Hiên Vũ vội vàng đi tới mà ngồi vào, thuần thục mà cài từng đầu chốt dây an toàn. Khá khác biệt với những khoang thuyền mô phỏng bình thường, khoang thuyền mô phỏng chiến cơ không gian phức tạp hơn rất nhiều. Bởi vì phải mô phỏng ra đủ loại biến hóa tượng tự lúc chiến cơ không gian trong vũ trụ, lực trùng kích của nó đối với thân thể là hoàn toàn không phải thứ mô phỏng khoang thuyền bình thường có thể sánh được. Chính vì thế nên những công tác an toàn cũng phức tạp hơn rất nhiều.

Thấy Lam Hiên Vũ thao tác thuần thục như vậy, gã trung niên lôi thôi híp hai mắt lại mà khẽ gật đầu. Ít nhất thì tiểu tử trước mắt này đã dùng qua khoang thuyền mô phỏng tương tự. Lại thêm biểu hiện si mê của Lam Hiên Vũ lúc trước, trong lòng hắn cũng thêm mấy phần hảo cảm đối với thiếu niên này. Có điều, người thích chiến cơ không gian cũng không ít, nhưng người có kỹ thuật cùng sự khống chế chân chính thì lại chẳng được bao nhiêu.

"Ta cho ngươi lái chiến cơ yểm trợ, ngươi đi theo ta tiến hành tác chiến không gian, nghe rõ chưa?" gã trung niên lôi thôi nói.

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu: "Hiểu rõ. Ta là chủ chiến cơ, ngài lái chiến cơ yểm trợ."

Gã trung niên vừa bước tới không khỏi khẽ nhăn miệng một cái: "Ha ha! Đã bao nhiêu năm mình không có lái chiến cơ yểm trợ cho người ta rồi? Nếu không phải cảm thấy tiểu tử này có chút thú vị, thật sự mình sẽ không thể nào làm yểm trợ cho hắn."

Lam Hiên Vũ cũng không biết một điều, nếu Ngân Thiên Phàm mà biết gã trước mặt này muốn làm công tác yểm trợ cho Lam Hiên Vũ, chỉ sợ hắn sẽ phải giật mình tới mức rụng cả cằm xuống mất. Tác chiến không gian chia rất nhiều loại, có tác chiến tụ quần, có tác chiến đơn độc và các loại hợp tác đoàn đội. Vô luận là bao nhiêu chiến cơ cũng có thể phối hợp lẫn nhau, mà thông thường nhất chính là hai chiếc chiến cơ phối hợp. Bình thường thì một làm chủ, một yểm trợ.

Đây cũng chính là điểm khác nhau giữa chủ chiến cơ cùng chiến cơ yểm trợ. Chiến cơ yểm trợ dùng để hấp dẫn kẻ địch, tạo cho chủ chiến cơ những cơ hội công kích, đồng thời chiến cơ yểm trợ cũng có nghĩa vụ bảo hộ chủ chiến cơ, tác dụng lớn nhất là bổ sung bù khuyết, kiềm chế địch nhân. Nói một cách đơn giản thì chiến cơ yểm trợ chính là phụ trách quấy rối địch nhân và bảo vệ chủ chiến cơ, mà tác dụng chủ yếu của chủ chiến cơ chính là diệt địch. Một chiến cơ yểm trợ tốt là phải có thể giúp chủ chiến cơ an tâm mà phát huy ra toàn bộ lực công kích. Mà một chủ chiến cơ tốt cũng phải giúp chiến cơ yểm trợ giảm được áp lực, nhờ đó mà phát huy ra tác dụng kiềm chế địch nhân lớn nhất.

Cửa khoang khép kín, thứ cuối cùng Lam Hiên Vũ thấy được là gã trung niên lôi thôi cũng tiến vào một đài khoang thuyền mô phỏng bên cạnh. Thanh âm quen thuộc vang lên, tới lúc âm thanh động cơ vù vù của chiến cơ không gian vang lên, Lam Hiên Vũ lập tức có một loại cảm giác nhiệt huyết sôi trào.

Lúc trước, mỗi một câu hắn nói với gã trung niên lôi thôi kia đều là phát ra từ nội tâm, từ khi quen thuộc được với lực trùng kích của chiến cơ không gian, hắn liền chân chính yêu thích loại cảm giác tự do bay lượn này. Nhất là theo cường độ thân thể tăng cao, tinh thần lực mạnh lên, hắn điều khiển chiến cơ không gian càng ngày càng thuận tay như hòa làm một thể.

Tiếng động cơ càng lúc càng lớn, mọi thứ trước mắt theo đó mà phát sáng lên, một cái màn hình điều khiển giả lập xuất hiện ra trước mặt Lam Hiên Vũ. Lam Hiên Vũ nhanh chóng tiến hành điều chỉnh tới hình thức điều hành mình thích nhất.

Hàng loạt phím nhấn vây quanh người Lam Hiên Vũ, dựa theo những thứ tự nhất định mà sắp thành hàng. Hắn đem chân trái đặt lên cần điều khiển tên lửa đẩy, khống chế tốc độ chiến cơ, chân phải thì khống chế cánh. Khi cánh chuyển động sẽ cải biến hướng bay của chiến cơ, vào thời điểm làm những động tác phức tạp thì điểm này là cực trọng yếu. Một gã phi công chiến cơ mới nhập môn thì thường thường sẽ làm tất cả kỹ thuật bằng hai tay, nhưng việc này cũng làm cho tốc độ kỹ thuật chịu ảnh hưởng. Nên một gã phi công chiến cơ chân chính thì nhất định tứ chi đều phải có thể điều khiển.
Không thể nghi ngờ, ở phương diện này thì Ngân Thiên Phàm chính là một vị lão sư tốt, từ lúc vừa mới bắt đầu hắn đã không cho Lam Hiên Vũ thử qua kỹ thuật dùng tay, mà bắt hắn phải phối hợp kỹ thuật tay chân. Mặc dù thời điểm nhập môn là vô cùng khó, Lam Hiên Vũ cũng phải chịu nhiều đau khổ, nhưng theo kỹ thuật càng ngày càng thuần thục, hiện tại kỹ thuật điều khiển chiến cơ của hắn đã có một cơ sở vững chắc, chỉ khi nắm giữ một cơ sở vững chắc thì mới có thể phát huy năng lực tới mức độ lớn nhất.

Lam Hiên Vũ đạp chân trái xuống cần khiển tên lửa đẩy, chiến cơ không gian chậm rãi phóng ra phía ngoài. Hắn mang bộ mũ giáp mô phỏng hơi tựa người về sau, hai con mắt trở nên sáng ngời, chỉ trong nháy mắt, tinh thần của hắn đã đạt đến trạng thái tập trung nhất. Trong lồng ngực của hắn, vòng xoáy kim ngân dùng tốc độ ổn định mà xoay tròn, lúc này hắn đã đem tinh khí thần hòa làm một thể, điều chỉnh bản thân trở về trạng thái tốt nhất, chuẩn bị tiến hành đủ loại kỹ thuật bất cứ lúc nào.

Trong một đài khoang thuyền mô phỏng khác, gã trung niên lôi thôi lười biếng mà ngồi đó, bên trái người hắn có một cái màn hình nhỏ. Thứ đang hiểm thị chính là bộ dáng thuần thục của Lam Hiên Vũ lúc này, không có bất kỳ động tác dư thừa hay thói quen xấu nào. Việc này thật sự rất khó làm được, xem ra hắn có một gã lão sư không tệ.

Chân trái đạp xuống, tên lửa đẩy tăng ép, gã trung niên lôi thôi cũng bắt đầu điều khiển chiến cơ không gian chậm rãi phóng ra phía ngoài, hiện tại Lam Hiên Vũ đã càng lúc càng hưng phấn, hắn đã có một thời gian không được điều khiển chiến cơ không gian, lúc này một lần nữa được điều khiển, chẳng những không có bất luận cảm giác nhượng tay gì, ngược lại còn có một loại cảm giác thân thiết.

Sau khi biến dị huyết mạch, năng lực chịu đựng của thân thể hắn đã được tăng cường trên phạm vi lớn. Mà đài khoang thuyền mô phỏng chiến cơ không gian này lại giống đài khoang thuyền mô phỏng trước kia hắn từng dùng như đúc, loại cảm giác quen thuộc này làm hắn tràn đầy tự tin đối với chính mình. Hắn cũng đã kiểm tra qua hệ thống vũ khí, tất cả cũng vẫn như trước kia, rất quen thuộc.

"Chiến cơ yểm trợ, chiến cơ yểm trợ, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, chúng ta xuất phát." Thanh âm của Lam Hiên Vũ truyền tới khoang điều khiển của gã trung niên lôi thôi.

Biểu lộ trên mặt gã trung niên lôi thôi trở nên cứng đờ, thầm nghĩ: Tiểu tử thúi này, hắn thật sự coi ta là chiến cơ yểm trợ rồi hả!

"Chuẩn bị chiến đấu hoàn tất." Gã trung niên lôi thôi có chút tức giận mà nói.

"Xuất phát!" Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng, chân trái dùng sức đạp xuống cần khiển tên lửa đẩy, chiến cơ không gian đột nhiên bắn mạnh, mang theo đuôi lửa hoa mỹ, "Vù" một tiếng liền bắn thẳng vào trong vũ trụ. Lam Hiên Vũ là chủ chiến cơ nên chiến trường chính là do hắn lựa chọn. Mà lúc này, thứ hắn lựa chọn chính là vành đai thiên thạch mình đã từng đi theo Ngân Thiên Phàm.

Đối với chiến cơ không gian thì vành đai thiên thạch là một khu vực tương đối nguy hiểm. Bởi vì nơi này rất nhiều thiên thạch có tốc độ bay không giống nhau, mật độ rải rác cũng không giống nhau, phi công chiến cơ phải có những kinh nghiệm phong phú mới có thể đưa ra phán đoán tương ứng. Mà hoàn cảnh như vậy cũng sẽ ảnh hưởng đến những chiến cơ không gian khác, nơi này cũng chính là nơi nhiều chiến cơ nhất.

Gã trung niên lôi thôi điều khiển chiến cơ không gian gần như đồng thời lao ra cùng Lam Hiên Vũ.

Chương 253: Chiến cơ yểm trợ vô trách nhiệm!

Dịch: Đức Thành

Giọng nói của Lam Hiên Vũ lại một lần nữa vang lên trong buồng lái của gã trung niên lôi thôi bên này: "Lưỡng Dực Tề Phi*."

(LĐT: ở trường hợp này sẽ là bay ngược sang hai phía, nhưng vì đây là tên một chiến thuật nên mình vẫn giữ theo nguyên tác ᕙ( • ‿ •)ᕗ

Lúc này gã trung niên lôi thôi thật sự đã tức đến muốn chửi người. Ta nói làm chiến cơ yểm trợ, ngươi liền thật sự coi ta là chiến cơ yểm trợ? Đã vậy còn chỉ huy ta?  Dĩ nhiên, trong chiến trường chân chính thì chiến cơ yểm trợ luôn phải nghe theo sự chỉ huy của chủ chiến cơ. Nhưng ta là lão sư, là lão sư đó! Tiểu tử chết bầm này thật sự coi ta thành chiến cơ yểm trợ rồi hả?

Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy nhưng hắn vẫn nghe theo mệnh lệnh của Lam Hiên Vũ. Đây cũng chỉ là thói quen mà thôi, mặc dù không biết đã bao nhiêu năm hắn không làm công tác chiến cơ yểm trợ, nhưng đã lên chiến trường thì luôn phải dựa theo chuẩn nguyên tắc điều khiển chiến cơ, chiến cơ yểm trợ nhất định phải nghe theo mệnh lệnh của chủ chiến cơ, bằng không sẽ phải ra tòa án quân sự.

Hai chiếc chiến cơ không gian vẽ ra hai đường vòng cung tuyệt mỹ trên không trung, hướng phía hai bên mà bay.

Tại vành đai thiên thạch thì chỗ tốt lớn nhất của chiến thuật Lưỡng Dực Tề Phi là có thể quan sát được phạm vi lớn, có thể tăng cao khả năng phát hiện kẻ địch, đồng thời cũng không dễ bị địch nhân phát hiện phe mình là hai chiếc chiến cơ đang tác chiến, là một loại thủ đoạn trinh sát thường quy.

Lam Hiên Vũ khống chế chiến cơ không gian lượn qua một mảnh mây thiên thạch, rất nhanh đã thấy mục tiêu, lập tức nói qua hồn đạo thông tin: "Phát hiện một chiến cơ địch, phương vị 598, 673."

(LĐT: có cần phải tới mức này không vậy (*!°ー°)ノ

Gã trung niên lôi thôi miễn cưỡng nói trong sự tức giận: "Phát hiện hai chiến cơ địch, phương vị... "

Lam Hiên Vũ lập tức cắt lời: "Dẫn chiến cơ địch ở hướng ngươi rời đi, chờ ta chiến đấu xong sẽ tới trợ giúp."

Gã trung niên lôi thôi ngồi trong khoang điều khiển mà nhếch môi. Nếu Lam Hiên Vũ có thể nhìn thấy thì nhất định hắn sẽ giật mình, vì lúc này gã trung niên này chỉ dùng một tay mà thao tác, tay kia của hắn còn đang cầm một cây xì gà lớn mà hút từng hơi. Đó là xì gà thật chứ không phải được mô phỏng ra, khói bay lên sẽ bị khoang thuyền mô phỏng lọc hết.

Lam Hiên Vũ thấy được chiến cơ địch thì tất nhiên đối phương cũng phát hiện ra hắn, kẻ địch lập tức bay tới. Hoàn toàn có thể nhìn ra, lúc này chủ pháo của đối phương đang bắt đầu nạp năng lượng.

Đối diện!

Lúc này Lam Hiên Vũ đã hoàn toàn hưng phấn, hắn không sợ hãi chút nào, cả người tinh thần tập trung, chân trái dùng sức đạp xuống, tên lửa đẩy lập tức vận hành tới công suất lớn nhất, chiến cơ không gian đột ngột gia tốc, gần như chỉ trong chớp mắt đã đạt đến tốc độ âm thanh. Cùng lúc đó, hai tay của hắn tiến hành một chuỗi kỹ thuật. Chiến cơ không gian bắt đầu xuất hiện những chấn động nhẹ, năng lượng cũng theo đó mà biến hóa. Chiến cơ hai bên càng lúc càng gần, rõ ràng đối phương cũng rất có kinh nghiệm chiến đấu, cũng đang toàn lực gia tốc. Trong những cuộc chiến của chiến cơ không gian thì điều sợ nhất chính là bị đối phương công kích từ phía sau, vì trong lúc chiến cơ đang bay về phía trước, nếu bị khóa mục tiêu từ phía sau thì sẽ rất khó thoát thân. Mà cách đánh đối diện lại chính là cơ hội tốt nhất để đánh tan đối phương. Điều kiện tiên quyết là phải có thể lẩn tránh hoặc phá hư công kích của đối phương.

Hai chiếc chiến cơ càng ngày càng gần, bên nào cũng không phát động công kích, vì một khi phát động công kích là sẽ phải nạp năng lượng lại từ đầu, nhất là chủ pháo, nếu công kích dạng này mà bắn trượt thì rất có thể sẽ mất cơ hội.

Lam Hiên Vũ đã tiến vào trạng thái trầm ổn đến mức dị thường, chân phải khẽ nhấn, hai cánh thu lại vào trong, giảm nhỏ lực cản để tốc độ chiến cơ trở nên càng nhanh hơn nữa. Chỉ một chút biến hóa rất nhỏ này cũng làm khoảng cách song phương lập tức rút ngắn.

Mà cũng ngay một khắc này, đối phương đột nhiên phát động công kích. Một đạo cường quang chói mắt bắn ra từ chủ pháo của đối phương, cùng lúc đó, chiến cơ đối phương đột nhiên lật ngang, pháo phụ hai cánh cũng được triển khai toàn bộ, từng mảng hồn đạo xạ tuyến gần như che đi mọi điểm né tránh của Lam Hiên Vũ. Kỹ thuật thuần thục dị thường này, rõ ràng không chỉ là một lần chiến đấu. Nhưng ngay lúc này, khóe miệng Lam Hiên Vũ lại lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm, trong lòng thầm nghĩ: “Ngươi mắc lừa rồi, thật sự cho rằng ta muốn gia tốc để trùng kích sao?”

Chân phải Lam Hiên Vũ đột nhiên phát lực, hai cánh vừa thu gọn khi nãy đột nhiên mở rộng tới mức lớn nhất, tay phải hắn hạ xuống kéo cần, phần đầu chiến cơ không gian khẽ nâng lên. Chỉ một động tác đơn giản như vậy nhưng lại khiến thế cục xuất hiện biến hóa trong nháy mắt. Cánh kéo ra, lực cản tất nhiên phải biến lớn, mà đầu chiến cơ nâng lên thì hai cánh lại càng phải chịu nhiều phản lực.

Vũ trụ mặc dù là chân không nhưng cũng không phải hoàn toàn không có lực cản, bởi vì vẫn có năng lượng vũ trụ lưu chuyển. Nhất là trong vành đai thiên thạch, lực hấp dẫn của các loại thiên thạch trong vành đai chính là một loại năng lượng lưu chuyển. Lúc này vừa mở cánh, nâng đầu chiến cơ, trong nháy mắt Lam Hiên Vũ đã kiểm soát hoàn toàn sự lao vọt của chiến cơ không gian. Tựa như là đụng phải một bức tường vô hình vậy, chiến cơ không gian của hắn đột nhiên nâng lên, thậm chí là lộn ngược về sau.

Bên trong buồng lái, Lam Hiên Vũ kêu lên một tiếng đau đớn, lực trùng kích mãnh liệt làm hắn cảm thấy toàn thân như bị cự chùy oanh kích, chiến cơ không gian cũng bắt đầu vang lên một chuỗi cảnh báo. Lam Hiên Vũ khẽ quát một tiếng, kim quang trên thân nở rộ, kim văn Lam Ngân thảo lập tức bao trùm tay phải, một tầng vảy tinh mịn màu vàng kim phủ kín toàn thân, mạnh mẽ chống đỡ tầng lực trùng kích kinh khủng này. Cùng lúc đó, hắn không chút do dự mà rót hồn lực vào chiến cơ không gian, tăng cường sức bền cho chiến cơ.

Chiến cơ không gian của hắn lộn liên tục về sau vài vòng, nhìn qua có vẻ đã hoàn toàn mất khống chế. Nhưng chính loại tình huống này đã làm tất cả công kích của đối phương rơi vào khoảng không. Người điều khiển phía đối phương cũng không khỏi sửng sốt một chút, vì lẩn tránh công kích của mình mà tự làm chiến cơ mất kiểm soát? Đúng vậy, đúng là mất kiểm soát, dưới tầng lực trùng kích mạnh tới mức này, với thực lực của Lam Hiên Vũ thì căn bản không thể nào tiếp tục điều khiển chiến cơ. Nhưng cũng ngay lúc này, chiến cơ của hắn lại đột nhiên quay lật ngang sang một hướng.

Lệnh thao tác lưu trữ!

Trong những kỹ thuật điểu khiển chiến cơ không gian có một loại kỹ xảo đặc thù, đó chính là lệnh thao tác lưu trữ. Loại kỹ xảo này chủ yếu là dành cho những phi công có tốc độ tay chậm chạp. Cái gọi là lệnh thao tác lưu trữ, thực chất chính là một mệnh lệnh kỹ thuật đã được lập trình từ trước, sau đó lưu trữ nó vào một cái nút, chỉ cần nhấn nút này là chiến cơ sẽ lập tức chấp hành thao tác.

Nói như vậy nhưng người dùng tới nó lại rất ít. Bởi vì loại lệnh này cũng không thể lập trình quá phức tạp, nếu không sẽ rất dễ xảy ra vấn đề. Bởi vậy, chỉ có những người điều khiển sơ cấp mới sử dụng tới, mà cũng chỉ lập trình một vài lệnh thao tác đơn giản.

Mà lúc này, dưới tình huống chiến cơ mất khống chế mà quay cuồng, Lam Hiên Vũ lại lập tức khởi động lệnh thao tác lưu trữ, đoạn thao tác được hắn lập trình lên chính là lật ngang. Chính thao tác đơn giản này lại giúp chiến cơ ổn định sau sự quay cuồng do mất khống chế. Việc này nói thì đơn giản, nhưng trên thực tế thì Lam Hiên Vũ cũng phải thừa nhận lực trùng kích khổng lồ trong quá trình này. Nếu đổi là một người không quen thì chỉ sợ sẽ trực tiếp ngất đi.

Hắn cắn chặt hàm răng, trong nháy mắt chiến cơ lật ngang thì chủ pháo đã bắt đầu phóng công kích. Một kích đã được nạp năng lượng rất lâu, cuối cùng cũng được bắn ra.

Một đạo cường quang bắn đi như tia chớp. Đồng thời, mượn nhờ lực trùng kích từ năng lượng dư chấn của chủ pháo vừa bắn ra, chiến cơ không gian của Lam Hiên Vũ cũng hoàn toàn ổn định lại.

Gã điều khiển bên đối phương có nghĩ nát óc cũng chẳng thể nghĩ tới, dưới tình huống chiến cơ mất khống chế như vậy mà đối phương còn có thể phát động công kích, đã vậy còn có thể khóa mục tiêu. Lúc này khoảng cách hai bên đã tương đối gần, gã điều khiển bên phía đối phương có muốn né tránh cũng không còn kịp rồi.

"Oành____" Chiến cơ quân địch sáng lên một đoàn cường quang.

Lam Hiên Vũ vỗ vỗ bộ ngực của mình, trong mắt tràn đầy vẻ phấn khởi.

Cầu phú quý trong nguy hiểm, từ trình độ điều khiển thuần thục đó của kẻ địch là Lam Hiên Vũ liền có thể nhìn ra, nếu đối kháng chính diện, mình muốn chiến thắng đối thủ cũng không phải một chốc là có thể hoàn thành. Muốn dùng tốc độ nhanh nhất để kết thúc chiến đấu thì chỉ còn cách mạo hiểm. Dựa vào năng lực chịu đựng và tinh thần mạnh mẽ mà liều. Sự thật đã chứng minh, hắn thành công.

Đúng lúc này, giọng nói gã trung niên lôi thôi truyền tới hồn đạo dụng cụ thông tin của Lam Hiên Vũ: "Chủ chiến cơ, chiến cơ yểm trợ báo cáo, hai chiến cơ phía ta đã phóng tới hướng ngươi, chiến cơ yểm trợ không thể kiềm chế."

“Chuyện gì..? Lam Hiên Vũ vừa sững sờ liền giận dữ quát lên: "Ngươi là phế vật hả? Kiềm chế kẻ địch cái kiểu gì vậy!”

Chương 254: Cơ hội trong tuyệt cảnh

Dịch: Đức Thành

Lúc trước bọn hắn thực hiện chiến thuật Lưỡng Dực Tề Phi, nghĩa là giữa bọn hắn đã có khoảng cách nhất định. Dưới loại tình huống này, Lam Hiên Vũ đã đánh tan đối thủ trong thời gian ngắn nhất, vậy mà lúc này hai chiếc chiến cơ địch bên kia đã bay tới.

Điều này có nghĩa là gì? Quá rõ rồi, chiến cơ yểm trợ chẳng những không dẫn dụ kẻ địch đi, ngược lại còn dẫn địch đến đây. Nếu không thì làm sao lại nhanh như vậy?

Lam Hiên Vũ quá chú tâm chiến đấu, lúc đó hắn cảm thấy phảng phất như mình đã về tới chiến trường đối kháng với chiến hạm hải tặc trước kia.

Một chiến cơ yểm trợ không hoàn thành nhiệm vụ, rất có thể sẽ làm cho chủ chiến cơ phải tan vỡ! Hắn đã hoàn toàn quên một điều, gã vừa bị mình chửi như rác rưởi chính là lão sư giám khảo của mình đó!

Mà lúc này thì căn bản hắn cũng không còn thời gian suy nghĩ gì nhiều, bởi vì hai chiến cơ địch đã tới, ngay lúc ánh lửa nổ tung của chiếc chiến cơ kia còn chưa tắt thì hai chiến cơ này đã tới.

Làm sao bây giờ? Ở thời điểm này, thứ Lam Hiên Vũ phải đối mặt chính là một lựa chọn rất chật vật. Hắn vừa liếc mắt liền nhìn ra đối phương cũng là tổ hợp hai chiến cơ. Mà chiến cơ yểm trợ đã lập tức gia tốc bắn tới hướng mình, trong quá trình này nó còn không ngừng biến hóa đủ loại tư thế giữa không trung, quay cuồng, nhẹ nhàng di chuyển, rõ ràng đang muốn cuốn lấy mình. Mà chủ chiến cơ của chúng lại đã bắt đầu nạp năng lượng và khóa mục tiêu. Một khi mình bị chiến cơ yểm trợ quấy nhiễu dưới sự khóa mục tiêu này, vậy trận chiến đấu này chắc chắn sẽ phải kết thúc rồi.

"Chiến cơ yểm trợ của ta ở đâu?"

Khóe miệng Lam Hiên Vũ khẽ co giật một hồi, trong lòng càng thêm tức giận, nhịn không được mà lầm bầm một câu: “Không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo.”

Gã trung niên lôi thôi ngồi trong khoang điều khiển, tất nhiên hắn nghe được câu này rất rõ ràng, vì hồn đạo thông tin của hai người vẫn luôn kết nối, coi như Lam Hiên Vũ chỉ lầm bầm thì tới khoang điều khiển của hắn cũng được loa phóng lớn. Sắc mặt gã trung niên lôi thôi dần biến thành khó coi tới mức dị thường, làm sao ta lại thành đồng đội ngu như heo rồi hả? Đây là khảo nghiệm! Tiểu tử chết tiệt, đây là khảo nghiệm, ngươi có biết hay không hả?????

Vốn dĩ chiến cơ yểm trợ đã chuẩn bị theo phía sau trợ giúp lại đột ngột cứng rắn quay đầu, nhẹ nhàng di chuyển một trăm tám mươi độ, lại quay lộn ba vòng mà tránh đi một khối thiên thạch lớn. Chỉ trong nháy mắt đã bay hẳn sang một bên.  Không phải ngươi nói ta là đồng đội heo sao? Tốt lắm, ta làm đồng đội heo cho ngươi xem một chút.

Căn bản lúc này Lam Hiên Vũ đã không thể để ý tới việc suy tư nữa rồi, đã hoàn toàn không còn hi vọng đối với việc chiến cơ yểm trợ đến giúp đỡ. Hắn nhanh chóng điều khiển, chiến cơ không gian đột nhiên lật một trăm tám mươi độ, vừa quay đầu liền chạy. Một đối hai, hắn cũng không phải vương bài phi công, đối phương rõ ràng phối hợp ăn ý. Không chạy thì chẳng lẽ ngồi chờ chết sao? Lúc này dù phải chĩa đuôi phi cơ về phía đối phương hắn cũng bất chấp!

Hắn không chút do dự mà quay đầu, sau đó liền điều khiển chiến cơ không gian bay thẳng đến vành đai thiên thạch. Chỉ vành đai thiên thạch mới có thể che đậy. Ở thời điểm này, năng lực điều khiển chiến cơ đã mang lại tác dụng cực kỳ trọng yếu. Lam Hiên Vũ hoàn toàn tập trung tinh thần, nhanh chóng làm ra đủ loại động tác lẩn tránh, trước mắt liên tục xuất hiện từng khối thiên thạch. Nhưng năng lực điều khiển của kẻ địch cũng tương đối mạnh, vẫn luôn đuổi sát hắn không chút ý nghĩ dừng lại. Mà phía đuôi chiến cơ không gian lại không có đủ năng lực công kích, truy kích dạng này, chỉ cần có thể bắn trúng đối phương là sẽ có thể trực tiếp đánh tan, căn bản không có nguy hiểm gì.
Trong quá trình phi hành, pháo phụ của chiến cơ địch không ngừng phóng ra hàng loạt hồn đạo xạ tuyến, cũng không cần nhắm chuẩn Lam Hiên Vũ, mà chỉ là bắn bừa vào vành đai thiên thạch. Những thiên thạch bị bắn trúng lập tức nổ tung toé thành khối vụn, mặc dù không đủ để phá huỷ chiến cơ không gian của Lam Hiên Vũ, nhưng những khối thiên thạch đâm vào vòng bảo hộ cũng có tác dụng chậm tốc độ phi hành. Chủ chiến cơ địch cũng đang đuổi theo, chuẩn bị tiến hành chặn đường từ một phương hướng khác.

Lúc này Lam Hiên Vũ lại trở nên rất bình tĩnh, hai tay không ngừng thao tác nhanh như gió. Mặc dù bên tai liên tục truyền đến từng tiếng va chạm của thiên thạch, nhưng hắn cũng chưa từng xuất hiện bất kỳ tâm tình dao động gì. Trong những điều Ngân Thiên Phàm dạy hắn thì có điểm quý báu nhất, chính là càng đứng trước tuyệt cảnh thì lại càng phải tỉnh táo. Chỉ khi giữ vững tỉnh táo mới có thể tìm đường sống trong tuyệt cảnh.

Hai chiếc chiến cơ địch đã càng ngày càng gần. Đột nhiên, tiếng cảnh báo gấp rút vang lên trong chiến cơ không gian của Lam Hiên Vũ. Đây là tình thuống chỉ khi bị chủ pháo khóa mục tiêu mới có thể xuất hiện. Lam Hiên Vũ hít sâu một hơi, ngay lúc này! Hắn đột nhiên đạp mạnh cần khiển tên lửa đẩy, đuôi lửa sau lưng trở nên sáng chói.

Chiến cơ yểm trợ địch rõ ràng đã nhận được tin tức chủ chiến cơ đã khóa mục tiêu, thấy hắn đột nhiên gia tốc chạy trốn như vậy liền không chút do dự mà đuổi theo mặt bên.

Muốn thoát khỏi khóa mục tiêu, bình thường thì chỉ có một biện pháp duy nhất, đó là dùng tốc độ nhanh nhất mà kéo dài khoảng cách. Sau khi vượt khỏi khoảng cách công kích  thì tất nhiên sẽ có thể thoát khỏi. Nhưng nơi này là vành đai thiên thạch, muốn gia tốc mà thoát được phải là một việc khó khăn tới mức nào?

Trong suy nghĩ của kẻ địch thì Lam Hiên Vũ hẳn sẽ phải chết. Đáng tiếc là bọn hắn không biết mình đang đối mặt với một đối thủ thế nào. Năng lực điều khiển chiến cơ không gian của Lam Hiên Vũ là theo học Ngân Thiên Phàm. Mà vô luận là chỉ huy chiến hạm hay điều khiển chiến cơ thì Ngân Thiên Phàm cũng đều rất thích một trạng thái chiến thuật: “Tìm đường sống trong cõi chết”. Câu nói này thực chất không phải nhằm vào mình, mà là địch nhân.

...

“Ngươi phải để kẻ địch cảm thấy ngươi đã bị đưa vào chỗ chết thì kẻ địch mới buông lỏng. Mà càng là lúc này thì cơ hội của ngươi lại càng tốt. Điều chúng ta cần làm là để cho địch nhân cảm thấy chúng ta đã bị đưa vào chỗ chết, đồng thời phải nắm chặt cơ hội trong nháy mắt đó. Một khi đã có năng lực nắm bắt cơ hội dạng này thì cõi chết sẽ không còn nhằm vào mình, mà là đối phương. Tuyệt cảnh mới là lúc ma luyện tâm thái tốt nhất." ...

Trên lớp Lam Hiên Vũ luôn bị tra tấn như vậy, hắn không biết đã có bao nhiêu lần mình phải đối mặt tình huống dạng này. Từ ban đầu thập tử vô sinh, đến về sau cửu tử nhất sinh, lại càng về sau thử nắm lấy con đường sống trong nháy mắt kia. Nếu không có khoang thuyền mô phỏng thì căn bản là không thể nào thực hiện loại phương pháp huấn luyện này. Ai có lắm cái mạng như vậy đâu chứ? Mà khoang thuyền mô phỏng lại làm cho điều không có khả năng biến thành có thể.

Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, Ngân Thiên Phàm đã lợi dụng khoang thuyền mô phỏng mà tiến hành huấn luyện kỹ thuật điều khiển chiến cơ không gian cho Lam Hiên Vũ. Nhưng cũng không thể nghi ngờ, lúc này hắn dùng loại phương thức tác chiến trong khoang thuyền mô phỏng thật sự rất nguy hiểm, nhưng cũng là cách dễ dàng nhất để vượt cấp chiến thắng đối thủ.

Cho nên ngay khi chiến cơ yểm trợ địch cho rằng Lam Hiên Vũ muốn chạy, hắn liền vội vàng tiến lên dây dưa. Nhưng Lam Hiên Vũ lại đột nhiên làm ra một động tác mà đối phương có nghĩ nát óc cũng không nghĩ tới. Dưới tình huống tên lửa đẩy sau lưng đã hoàn toàn vận hành tới công suất lớn nhất, cánh chiến cơ của Lam Hiên Vũ đột nhiên phát sinh biến hóa, cưỡng ép chiến cơ quay ngược một vòng.

Nói cách khác, ngay khi đang phóng với vận tốc lớn nhất thì hắn lại đột nhiên quay đầu, biến thành đối mặt chính diện với chiến cơ yểm trợ địch. Đồng thời, tên lửa đẩy sau lưng lại một lần nữa hoàn toàn gia tốc, trong nháy mắt vừa quay đầu về sau, cả chiến cơ liền bắn tới phía chiến cơ yểm trợ của đối phương. Mà công kích chủ pháo của chủ chiến cơ địch lại đã gần trong gang tấc.

Này chiến cơ yểm trợ địch đang đuổi theo sát hắn, pháo phụ vẫn luôn công kích, thậm chí có mấy đạo công kích đã bắn trúng vòng bảo hộ chiến cơ không gian của Lam Hiên Vũ, mang theo từng mảng vầng sáng chói lòa, bên trong chiến cơ đã vang lên những tiếng cảnh báo dồn dập

Khí huyết trong cơ thể Lam Hiên Vũ dâng lên, kim văn Lam Ngân thảo vung tứ tán, mấy chục nhánh kim văn Lam Ngân thảo cấp tốc dán quanh buồng lái, huyết mạch chi lực của hắn không ngừng khuếch tán ra phía ngoài, mặt ngoài chiến cơ lại được tăng thêm một tầng bảo hộ. Lam Hiên Vũ toàn lực kéo mạnh cần điều khiển, chiến cơ không gian của hắn đang bắn tới phía chiến cơ địch lại đột nhiên ngửa đầu, cả chiến cơ lập tức phóng ngược lên phía trên một đường gấp chín mươi độ, tạo thành một động tác như rắn hổ mang.

Gia tốc, di chuyển, quay đầu, toàn lực gia tốc, bắn gập lên, mấy động tác này được hắn thực hiện như nước chảy mây trôi, gần như tất cả đều được hoàn thành trong nháy mắt.

Nagy lúc này, công kích từ chủ pháo của chiến cơ địch đã đến.

Nếu nhìn từ đằng xa thì trông gần như chiến cơ không gian của Lam Hiên Vũ phóng ra từ trong vụ nổ đó.

“Oành____”

Trong tiếng nổ vang kịch liệt, điều duy nhất chiến cơ yểm trợ địch có thể làm là toàn lực quay cuồng. Nhưng người điều khiển nó lại không hề phát hiện một điều, phía bên mình có một khối thiên thạch khổng lồ, mà chiến cơ không gian của Lam Hiên Vũ lại gần như lướt sát qua khối thiên thạch mà xông lên phía trên.

Chương 255: Ta là chiến cơ khiêu khích

Dịch: Đức Thành

Chủ pháo đánh vào khối thiên thạch liền nổ tung, mảng lớn khối vụn thiên thạch hung hăng mà trùng kích lên chiến cơ địch đang quay cuồng, lực trùng kích khổng lồ đó không chỉ đánh vòng bảo hộ chấn động kịch liệt, cũng làm cả chiến cơ lập tức rơi vào trạng thái mất khống chế mà văng ra.

Đúng lúc này, một đạo hỏa lực bất chợt giáng xuống từ trên trời. “Rắn hổ mang” lộn ngược ra sau, chủ pháo bắn ra. Một chuỗi biến hóa này chỉ diễn ra trong vài chục lần hô hấp. Dưới tình huống Lam Hiên Vũ bị hai chiếc chiến cơ địch truy kích. Vậy mà hắn đã biến điều không thể thành có thể, quả thực đã đánh tan chiến cơ yểm trợ cỉa quân địch.

Mà lúc này, chủ chiến cơ của quân địch cũng đã lập tức phóng đến sát vụ nổ, thêm việc thấy được một chuỗi thao tác kinh khủng của Lam Hiên Vũ lúc trước, chủ chiến cơ liền lập tức quay đầu bỏ chạy. Hai chọi một mà vẫn bị đối phương đánh nổ một cái, nếu còn một đối một thì hắn lại càng không có bất kỳ chút nắm chắc nào. Đây là chiến trường mô phỏng chứ không phải nơi để liều mạng. Đồng đội đã bỏ mạng, lúc này phải bảo toàn bản thân mới là điều trọng yếu nhất.

Kẻ địch cũng không biết một điều, lúc này Lam Hiên Vũ ngồi trong buồng lái đang thở hồng hộc từng hơi, đủ loại tiếng cảnh báo cũng vang lên ầm ĩ trong chiến cơ. Những thao tác vừa rồi hắn làm đều là kỹ thuật cực hạn, dưới sự duy trì võ hồn của hắn, mặc dù chiến cơ không trực tiếp vỡ tan những cũng đã tới sát giới hạn, làm gì còn chút lực tái chiến nào nữa!

Lúc trước Lam Hiên Vũ đã ôm tâm thái phải cho một tên chôn cùng mình, hắn thực sự không nghĩ việc này lại hù chủ chiến cơ của đối phương sợ tới mức bỏ chạy mất dạng thế này.

Lam Hiên Vũ một bên thở hổn hển, một bên nhấn xuống cái nút, hai chuôi nắm hình tròn lập tức nhô lên, hắn vội vàng nắm lấy mà chậm rãi rót hồn lực bản thân vào trong đó. Chiến cơ không gian cũng là dùng hồn lực làm năng lượng cơ sở. Hoàn toàn có thể dùng hồn lực để khôi phục vòng bảo hộ cùng hỗ trợ tự chữa trị cho chiến cơ. Mà sự tiêu hao lớn nhất của hắn lúc này là tại phương diện thân thể chịu lực trùng kích, hồn lực vẫn còn khá tốt, trước mắt thì ít nhất phải làm chiến cơ khôi phục toàn diện năng lực điều khiển rồi nói.

Huyết mạch chi lực trong người hắn phun trào, tốc độ khôi phục hồn lực tăng cao. Dù dao hắn cũng là song sinh võ hồn, luận mức hồn lực cũng đã tiếp cận trình độ của một gã hồn sư cấp ba mươi.

Phá huỷ hai chiếc chiến cơ, tài nghệ này cũng coi là không tệ nhỉ! Lam Hiên Vũ nhịn không được có chút đắc ý.

"Chiến cơ yểm trợ, chiến cơ yểm trợ, báo cáo phương vị. Ta đã đánh tan chiến cơ yểm trợ địch, chủ chiến cơ đã bỏ trốn."

Giọng nói của gã trung niên lôi thôi cũng lập tức vang lên: "Chủ chiến cơ xin chú ý, ta đang phóng tới hướng ngươi. Thỉnh cầu trợ giúp."

Nghe thấy chiến cơ yểm trợ nói đang phóng tới hướng mình, Lam Hiên Vũ không khỏi thở dài một hơi, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng thì hắn lại không khỏi trợn to hai mắt. Trợ giúp? Cái gì nữa vậy?

Sau một khắc hắn liền hiểu rõ vấn đề, tại sao chiến cơ yểm trợ lại nói thỉnh cầu trợ giúp, bởi vì đằng sau chiến cơ yểm trợ phe mình đang có tới mười mấy chiến cơ đuổi theo.

Ánh mắt Lam Hiên Vũ lập tức trở nên ngẩn ra: “Cái gì thế này? Hắn đi chọc vào tổ ong vò vẽ sao?”

Sau đó hắn liền thấy chiến cơ yểm trợ phe mình tiến hành một chuỗi kỹ thuật làm người hoa cả mắt, dưới sự công kích của mười mấy chiến cơ địch mà vẫn có thể né tránh dễ dàng như cá bơi, đúng là hoàn toàn không bị khóa mục tiêu. Mà lúc này chiến cơ yểm trợ đang phóng tới đây với tốc độ cao nhất.
Tại sao lại có thể như vậy? Ta không chơi nữa có được không...

Lam Hiên Vũ căn bản không có nửa điểm lưỡng lự, lập tức khống chế chiến cơ không gian quay đầu chạy. Đây cũng không còn đơn giản là đồng đội heo, mà đơn giản chính là mưu sát rồi!

Trợ giúp hắn? Đừng đùa. Tới đó là chết chắc!

Nhưng hiện tại Lam Hiên Vũ có muốn chạy cũng không dễ dàng, bởi vì hệ thống động lực vừa mới khôi phục được một chút. Sau khi chiến cơ không gian quay đầu, tên lửa đẩy mới chỉ mở được một bộ phận thì hắn đã thấy chiến cơ yểm trợ phe mình lướt vèo qua bên cạnh. Sau đó hắn chỉ thấy ánh sáng lửa đạn ngập trời...

Lam Hiên Vũ mang bộ mặt xám xịt mà bước ra khỏi khoang thuyền mô phỏng. Hắn không thể không xám mặt thế này. Vốn là muốn biểu hiện cho thật tốt, dưới tình huống có chiến cơ yểm trợ, hắn hoàn toàn tin mình sẽ có thể sinh tồn lâu hơn. Nhưng cuối cùng thì hắn chỉ miễn cưỡng phá huỷ được hai chiếc chiến cơ địch, sau đó tất cả liền kết thúc. Hắn thật sự là lòng đầy căm phẫn, cho nên, khi vừa liếc thấy gã trung niên lôi thôi, hắn liền không nhẫn được mà tức giận nói: "Tên phải bội! ngươi chính là tên phản bội, trên chiến trường ngươi làm chiến cơ yểm trợ như thế đấy hả?"

Gã trung niên lôi thôi thản nhiên nói: "Đúng rồi, chiến cơ khiêu khích mà."

Lam Hiên Vũ trợn mắt hốc mồm.

Gã trung niên lôi thôi làm ra một bộ dáng đương nhiên: "Chính ngươi không nhận định rõ ràng được vấn đề thì còn có thể trách ai? Vốn dĩ ta đã là kẻ địch của ngươi, ngươi báo cáo phương vị cho ta, đã vậy còn ra lệnh cho ta, đó không phải muốn chết sao? Chút trình độ vớ vẩn này mà còn muốn vào học viện Sử Lai Khắc? Tranh thủ về tắm rửa mà ngỉ đi cho rồi."

"Ta..." Lam Hiên Vũ đột nhiên cảm thấy gã lôi thôi trước mặt đã không chỉ là lôi thôi, hơn nữa còn hết sức hèn mọn, vô cùng hèn mọn. Lúc này hắn mới nhớ tới một vấn đề, đối phương là lão sư giám khảo đó! Vậy mà vừa rồi mình nói cái gì trong hồn đạo thông tin..?
Lam Hiên Vũ hít sâu một hơi, cố gắng bình phục tâm tình của mình mà nói một cách nghiêm túc: "Lão sư, ta sai rồi."

Gã trung niên lôi thôi sửng sốt một chút, hai tay khoanh lại trước ngực mình: "Ồ? Ngươi sai ở đâu?"

Lam Hiên Vũ cũng không có nói mình sai là mắng hắn, chỉ mang một bộ dáng rất thành khẩn mà nói: "Ta sai vì không hiểu sự vất vả tâm sức của lão sư. Ngài là muốn cho ta một chút áp lực, để cho ta hiện ra chính mình tốt hơn, nhưng ta lại hiểu lầm ý ngài, lại không nhận định được vấn đề, không biết lão sư không phải chiến cơ yểm trợ, mà là chiến cơ chuyên đi khiêu khích, đây là do ta chủ quan. Do ta khinh thường mà không thể phát huy ra trình độ tốt nhất của mình, phụ lòng kỳ vọng của ngài.”

“Lão sư, ta sai rồi, ta thật sự đã nhận thức được sai lầm của mình, xin ngài cho ta thêm một cơ hội, ta cam đoan sẽ lĩnh hội ngài dạy bảo thật tốt. Có một câu là biết chỗ sai có thể thay đổi thì không gì tốt hơn. Xin ngài lại cho ta một cơ hội nữa." Nói xong lời cuối cùng, ánh mắt Lam Hiên Vũ dần ửng đỏ, nước mắt đã trực chờ trào ra.

Khóe miệng gã trung niên lôi thôi khẽ co giật một thoáng, đột nhiên giơ tay lên mà cho một vỗ vào ót Lam Hiên Vũ, đập hắn một cái lảo đảo.

"Đáng tiếc là học viện Sử Lai Khắc không có hệ biểu diễn, nếu không thì ngươi nhất định sẽ có thể thi đậu. Nếu không phải ta biết ngươi là đệ tử của Ngân Thiên Phàm thì vó lẽ ta sẽ phải tin. Ngươi được mấy tuổi đầu mà đã gian xảo như vậy, Ngân Thiên Phàm thật đúng là dạy được một gã “đồ đệ tốt” nhỉ!"

"A?" Lam Hiên Vũ ngơ ngác nhìn hắn, tầng nước mắt lập tức liền biến mất, không để ý tới cái ót đau mà nói: "Ngài, ngài biết Ngân lão sư?"

Gã trung niên lôi thôi hừ một tiếng: "Nào chỉ là biết? Tên mập mạp chết bầm không có tiền đồ đó, ngươi hỏi hắn xem có dám vác mặt tới cho ta nhìn hay không. Cũng may là tiểu tử ngươi còn chút lương tâm, biết lựa chọn hệ chỉ huy không gian làm chủ tu. Xem việc này... miễn cưỡng cũng nhận được ngươi. Cút ngay! Sau khi sát hạch tổng hợp kết thúc, chỉ cần ngươi không chết thì đến đây tìm ta báo danh."

Nói xong, hắn lập tức quay người bước đi. Lam Hiên Vũ nuốt xuống một hớp nước miếng, không biết vì cái gì, hắn cảm thấy hình như mình bị Ngân lão sư lừa cho một vố rồi! Đi theo vị trung niên lôi thôi này học tập thật sự chính xác sao? Còn nữa, vừa rồi hắn nói vậy hình như là mình đã trúng tuyển? Sau khi sát hạch tổng hợp, chỉ cần không chết là có thể trở về báo danh? Sát hạch tổng hợp là cái gì? Không chết? Chẳng lẽ còn có nguy hiểm tới tính mạng? Hay là hắn chỉ thuận miệng nói như vậy?

Lam Hiên Vũ suy nghĩ phân loạn. Nhưng rất nhanh hắn liền quyết định không đoán nữa, nhanh chóng sử dụng hồn đạo thông tin mà gọi cho Quý Hồng Bân.

"Về đã rồi nói." Nghe Lam Hiên Vũ, Quý Hồng Bân chỉ nói một câu như vậy.

Không xe, cũng không ai đưa đón, Lam Hiên Vũ chỉ có thể đi bộ trở về. Cứ việc trong học viện Sử Lai Khắc có cột mốc đường, cũng có thể hỏi thăm, nhưng hắn vẫn phải đi mất một giờ mới về đến khách sạn Sử Lai Khắc. Khi Lam Hiên Vũ nhìn thấy Quý Hồng Bân, hắn phát hiện ánh mắt Quý lão sư nhìn mình có chút quái lạ.

"Quý lão sư, ngài làm sao vậy?" Lam Hiên Vũ nghi ngờ hỏi.

Quý Hồng Bân lắc đầu nói: "Không có gì. Ngươi thi đậu học viện Sử Lai Khắc cũng không thành vấn đề." Lam Hiên Vũ nói: "Mập mạp cùng Phong Tử còn chưa có trở lại sao?".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau