CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Sử Lai Khắc thành

Dịch: Đức Thành

Vô luận là những đệ tử đang ngủ hay vẫn đang minh tưởng, thậm chí là các sư phụ, tất cả đều không hẹn mà cùng mà mở hai mắt ra, tranh nhau mà nhìn ra hướng cửa sổ.

Phía xa xa là mây mù lượn quanh, trong tầng mây mù, bọn hắn thấy được một cây trụ chống trời cao ngất, mà ở phía dưới đáy cây trụ chống trời này lại là một mảnh hồ lớn màu lam sẫm. Chung quanh hồ là bạt ngàn kiến trúc vây quanh thành vòng tròn tán ra phía ngoài. Xen giữa những tầng kiến trúc có các loại cây cối, phóng tầm mắt xa hơn một chút chính là khu rừng lớn vô tận.

Đúng vậy, đây một tòa thành thị vòng tròn, đồng thời cũng là một thành thị nằm trong trung tâm một cánh rừng lớn. Nơi đây chính là nơi uy chấn Liên bang, là học viện đứng đầu Đấu La Liên Bang với ba vạn năm lịch sử, cũng là Thánh Địa trong lòng tất cả hồn sư: Sử Lai Khắc Học Viện!

Thành thị vòng tròn kia chính là Sử Lai Khắc Thành. Mà mảnh hồ cực lớn ở trung ương chính là Hải Thần Hồ, cái tên kỷ niệm vị thần đầu tiên của Sử Lai Khắc học viện, một trong Sử Lai Khắc Thất Quái đời thứ nhất, Hải Thần Đường Tam!

Mà nằm ở trung ương Hải Thần Hồ là một gốc đại thụ, nó được xưng là Vĩnh Hằng Chi Thụ, nghe nói Vĩnh Hằng Chi Thụ này chính là sinh mệnh chi nguyên của toàn bộ Đấu La Tinh.

Quý Hồng Bân cũng đang nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, hai tay của hắn vô thức siết chặt lại, biểu tình trên khuôn mặt cứng ngắc kia cũng không có biến hóa gì lớn, nhưng ở chỗ sâu trong đáy mắt lại tràn đầy kích động.

Đã trở về, rốt cuộc mình cũng đã trở về rồi!

"Sử Lai Khắc, đây là Sử Lai Khắc học viện, đẹp quá a!" Lương Thục Thi nắm chặt lấy tay Băng Thiên Lương, trong đôi mắt to tràn đầy hưng phấn cùng kích động.

Lam Hiên Vũ cũng mở to hai mắt mà nhìn, quan sát từ trên bầu trời, Sử Lai Khắc Học Viện có quy mô quá to lớn, mảnh hồ lam sẫm cực lớn kia làm lòng người không khỏi rung động, nhưng thứ càng làm cho người ta phải rung động hơn chính là gốc Vĩnh Hằng Chi Thụ chống trời.

Khi Lam Hiên Vũ thấy được Vĩnh Hằng Chi Thụ, hắn chỉ cảm thấy ánh mắt của mình không cách nào dời đi, một loại cảm giác thân thiết khó nói lên lời tự nhiên sinh ra. Mà trong cơ thể hắn, sinh mệnh năng lượng vẫn đang ấm áp thậm chí trở nên nóng bỏng, kéo lấy vòng xoáy kim ngân trong cơ thể cấp tốc xoay tròn. Ngồi ở bên cạnh hắn, Băng Thiên Lương cùng Tiền Lỗi cũng có thể cảm giác được khí tức phát ra từ trên người hắn.

"Hiên Vũ, không sao chứ?" Tiền Lỗi thấp giọng hỏi.

Lam Hiên Vũ lắc đầu, trong cơ thể nóng bỏng chỉ làm cho hắn cảm thấy thoải mái dễ chịu, cái loại cảm giác này làm hắn thấy như toàn thân tràn ngập lực lượng. Thời điểm còn ở Thiên La Tinh, vòng xoáy kim ngân trong cơ thể hắn giống như là một cái hắc động, nó luôn không ngừng thôn phệ năng lượng về bổ sung bản thân. Đồ ăn là năng lượng nguồn gốc, cho nên Lam Hiên Vũ mới có thể ăn được nhiều như vậy. Những năng lượng hồn lực sinh ra trong lúc tu luyện cũng là mục tiêu nó hấp thu.

Mà khi tới đây Lam Hiên Vũ lại cảm nhận được một cách rõ ràng, thứ năng lượng vòng xoáy kim ngân của mình thôn phệ lại đổi thành sinh mệnh năng lượng nồng đậm chung quanh, việc này đã làm sự hấp thu năng lượng của chính cơ thể được giảm bớt trên phạm vi lớn.

Ngay khi vừa tới Đấu La Tinh hắn đã có cảm giác này, mà bây giờ loại cảm giác này lại trở nên rõ ràng hơn. Thậm chí vòng xoáy kim ngân đã không còn hấp thu năng lượng từ trong cơ thể hắn, dường như chỉ cần hấp thu sinh mệnh năng lượng trong không khí cũng đã đủ.

Đây chính là Sử Lai Khắc Học Viện a! Thật không hổ là học viện đứng đầu Liên bang, chỉ cần hoàn cảnh nơi này đã thích hợp tu luyện hơn những Tinh Cầu khác không biết bao nhiêu lần. Mình nhất định phải thi đậu, nhất định. Chỉ cần có thể ở lại chỗ này thì tất cả mọi thứ của bản thân sẽ trở nên khác hẳn. Nghĩ tới đây, ánh mắt Lam Hiên Vũ lập tức trở nên vô cùng kiên định.

Hồn Đạo máy bay chậm rãi hạ xuống, Hải Thần Hồ phía dưới dần biến lớn trong tầm mắt, sau đó bị kiến trúc che khuất. Máy bay vững vàng đáp xuống, một thanh âm thanh thúy dễ nghe vang lên trong buồng phi cơ: "Hoan nghênh các vị hành khách tới Sử Lai Khắc Thành! Sử Lai Khắc Thành có lịch sử lâu đời, nơi có tiếng là một học viện đứng đầu Liên bang, Sử Lai Khắc Học Viện. Phía đông Sử Lai Khắc Thành là tổng bộ mặt đất của Truyền Linh Tháp. Nơi này hoàn toàn xứng danh trung tâm văn hóa của Liên bang, cũng là Thánh Địa mà tất cả hồn sư đều hướng tới."

Đúng vậy, đây chính là Thánh Địa của tất cả hồn sư, ai cũng đều coi việc có thể tu luyện ở nơi đây là một vinh dự vẻ vang. Chẳng qua mỗi năm Sử Lai Khắc Học Viện chỉ chiêu sinh đúng ba mươi đệ tử, tuy trong quá trình tuyển nhận hàng năm thì ngẫu nhiên vẫn có một vài tình huống trúng tuyển đặc biệt, nhưng tổng nhân số vẫn là cực nhỏ. Nghe nói tổng số đệ tử đồng thời học tập tại Sử Lai Khắc Học Viện chưa từng cao hơn ba trăm người. Là học viện đứng đầu Liên bang nhưng số lượng đệ tử lại ít như vậy, quả thực là một điều làm cho người ta khó có thể tưởng tượng, nhưng Sử Lai Khắc lại thực sự làm như vậy.

Theo như truyền thuyết, số lượng chiêu sinh trước kia của Sử Lai Khắc Học Viện lớn hơn hiện tại rất nhiều, cũng không biết từ chừng nào thì số lượng chiêu sinh đã giảm bớt như vậy. Nhưng dù sao thì mỗi một gã đệ tử tốt nghiệp từ nơi này, không ai không phải những tinh anh của Liên bang.
Khi những người đến từ Thiên La Tinh xuống khỏi hồn đạo phi cơ, trong nội tâm mọi người đều tự trở nên có vài phần nghiêm túc. Có lẽ đây là tâm tính triều thánh. (Tự biết điều khi tới chỗ uy nghiêm). Mọi người thậm chí ngay cả lời nói cũng không, chỉ là lặng yên mà quan sát cảm thụ mọi thứ chung quanh.

Vừa xuống phi cơ, thứ đầu tiên mọi người cảm nhận được chính là không khí tươi mát đập vào mặt, không khí nhẹ nhàng khoan khoái mang theo hương thực vật thơm ngát động lòng người, dường như có thể thấm vào da thịt, làm cho người ta một loại cảm giác thư thái rất đặc biệt

Lam Hiên Vũ nhìn quanh bốn phía, sân bay nơi này có kiểu dáng phong cách cổ xưa, dùng màu xanh lá tươi mát làm chủ, không có trang trí gì quá hoa lệ nhưng lại mang cho người ta một loại cảm giác trang nhã mà thân thiết, làm lòng người ta không tự chủ mà trầm tĩnh lại.

Quý Hồng Bân đi ở phía trước, hắn cũng đang nhìn bốn phía chung quanh, chỉ là trong hai mắt hắn đang tràn đầy cảm khái. Hắn vô thức mà sờ lên mặt mình như muốn xác nhận thực hư việc gì đó.

Mọi người vừa mới ra khỏi sân bay thì một cỗ Hồn Đạo xe buýt cũng đã tới. Toàn xe buýt là một màu xanh sẫm, phía trên có một chút đồ án với những đường cong màu vàng, trong đó, một phiến đồ án có chút quái dị nhưng lại khiến người chú ý nhất, bởi vì đó chính là đồ án huy chương của Sử Lai Khắc học viện. Nó cũng không phải thứ gì quá đẹp nhưng lại tràn đầy cảm giác lịch sử. Cái huy chương này đã từng truyền thừa tới mấy vạn năm a!

Cửa xe mở ra, một người bước ra từ trong đó. Khi thấy người này, ánh mắt Lam Hiên Vũ lập tức sáng lên, bởi vì hắn nhận ra được, còn không phải vị mỹ nữ Lăng Y Y của Sử Lai Khắc Học Viện lúc trước từng hướng dẫn bọn hắn tham gia hải tuyển đó sao?

Lăng Y Y tự nhiên cũng nhìn thấy hắn, hướng hắn nở một nụ cười ngọt, sau đó quay sang hướng mọi người mà nói: "Hoan nghênh các vị tới Sử Lai Khắc Thành, ta là phụ đạo viên đại biểu Sử Lai Khắc Học Viện, chuyên chịu trách nhiệm tiếp đãi học viên Thiên La Tinh chúng ta tới thi vòng hai, mời mọi người theo ta lên xe."

Quý Hồng Bân gật đầu nói: "Làm phiền rồi."

Mọi người nối đuôi nhau lên xe. Chiếc xe buýt này của Sử Lai Khắc Học Viện có thể nói là thập phần xa hoa, đủ để đồng thời chở năm mươi người. Mà mỗi một chỗ ngồi đều như cả một chiếc ghế sô pha đặt vào vậy, phía trước có bàn, phía trên mỗi bàn đều có một bình nước tinh khiết. Đệ tử Thiên La Tinh tổng cộng có ba mươi người, tăng thêm lão sư cũng không đến bốn mươi, có ngồi như thế nào cũng vẫn dư chỗ.

Xe buýt bắt đầu lăn bánh, hầu hết đệ tử đều không khỏi hướng ánh mắt ra phía ngoài cửa sổ, bọn hắn thực sự rất muốn nhìn ngắm thành thị trong truyền thuyết này.

Nghe nói chừng vạn năm trước, Sử Lai Khắc Học Viện đã từng bị tạc hủy một lần, mà Sử Lai Khắc học viện hiện tại là được xây dựng lại trên chính nơi bị nổ ban đầu, và quy mô so với trước thì đã lớn hơn không biết bao nhiêu lần. Tuy trên những tư liệu thông thường cũng không có ghi chép lúc ấy đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể tưởng tượng việc đó tuyệt đối là tính chất huỷ diệt đối với Sử Lai Khắc học viện. Nhưng dù là như thế, Sử Lai Khắc Học Viện vẫn bằng vào nội tình thâm hậu mà xây dựng lại một cách dễ dàng, càng có quy mô lớn như bây giờ, trở thành truyền thuyết trong truyền thuyết.

Cứ việc hiện tại Sử Lai Khắc Học Viện tuyển nhận đệ tử với số lượng cực ít nhưng vẫn có vô số hồn sư trẻ tuổi ghi danh. Vô luận có thể thi đậu hay không thì mỗi người đều hy vọng thử sức, vạn nhất thi đậu được thì sao? Vậy rất có thể chính là một bước lên trời.

Chương 227: Đi ngang qua Đường Môn

Dịch: Đức Thành

Lăng Y Y ngồi tại phía trước, lúc này nàng cũng không có giảng giải cái gì.

Xe buýt tiến vào đường đi, hai bên đường phố đều là kiến trúc với những kiểu dáng phong cách cổ xưa, vừa nhìn qua liền cho người ta một loại cảm giác vô cùng cổ kính. Vì những thứ này không giống những kiến trúc của vạn năm trước, mà thậm chí chúng rất giống những kiến trúc đã được ghi chép từ thời viễn cổ. Trong đó có một vài nơi có quy mô đặc biệt lớn làm người ta không khỏi chú ý.

Xe buýt chạy được không lâu thì Lam Hiên Vũ đã thấy được một tồn tại làm hắn không thể không chú ý.

Đó là một cổng chào khổng lồ, phía sau cổng chào có một mảng lớn kiến trúc vòng tròn lan tràn ra hai bên, như hai cánh tay đang mở hướng phía sau mà ôm ấp lấy cái gì đó. Nếu Lam Hiên Vũ nhớ không lầm thì cái hướng kia hẳn là Hải Thần Hồ. Khi xe buýt chạy đến phía trước tòa cổng chào này, hắn bất chợt thấy được hai chữ lớn trên cổng chào đó: Đường Môn!

Đường Môn? Đó là Đường Môn tổng bộ sao? Lam Hiên Vũ vô thức mà ngồi ngay ngắn dậy, không chỉ là hắn, khi những người khác thấy được hai chữ này thì thân thể đều không tự chủ được mà thẳng tắp lại, hai mắt cũng đều theo đó mà như bừng sáng.

"Oa, đây chính là Đường Môn a! Đường Môn tổng bộ!" Tiền Lỗi hít sâu một hơi, vô thức mà dán mặt lên cửa sổ xe với vẻ mặt hưng phấn.

Nếu nói Sử Lai Khắc Học Viện là học viện đệ nhất thiên hạ, như vậy thì Đường Môn chính là tông môn đệ nhất thiên hạ, hơn nữa là thực chí danh quy! Có một điều càng trọng yếu hơn, đó là bản thân tông môn đệ nhất thiên hạ này cùng học viện đệ nhất thiên hạ có một quan hệ cực kì sâu sắc.

Ngay cả chính phủ Liên bang cũng không dám dễ dàng đắc tội với Sử Lai Khắc Học Viện cùng Đường Môn. Vì từ ý nào đó mà nói, Sử Lai Khắc Thành khổng lồ với quy mô còn lớn hơn cả Minh Đô này chính là do Sử Lai Khắc học viện cùng Đường Môn tự trị.

Chẳng qua là Sử Lai Khắc Học Viện cùng Đường Môn chưa bao giờ nói rõ về điểm này, cũng không tham dự đến chính trị, trước giờ vẫn luôn một mực tồn tại độc lập như vậy mà bảo trì sự trung lập. Đường Môn hiện tại có lẽ đã biến thành một cơ cấu nghiên cứu thuần túy, mà Sử Lai Khắc học viện lại chính là một học viện thuần túy chỉ bồi dưỡng nhân tài, hai nơi này sẽ không dễ dàng tham dự bất kì sự đấu tranh chính dã hay đấu tranh phe phái nào.

Cũng bởi vì như thế nên Đường Môn và Sử Lai Khắc học viện mới luôn có địa vị cực cao trong Liên bang, vì những tổ chức có thể sánh vai với hai nơi này thì được bao nhiêu đây? Chiến Thần Điện? Truyền Linh Tháp? xem như có hai tổ chức gọi là có tính đại biểu. Nếu so với sự tự trị của Đường Môn cùng Sử Lai Khắc Học Viện, Chiến Thần Điện lệ thuộc trực tiếp vào liên bang thì không nói, mà Truyền Linh Tháp lại kinh doanh các loại sản phẩm có quan hệ tới Hồn Thú và Hồn Linh quá mức mẫn cảm, do vậy, tương đối mà nói thì quan hệ của tổ chức này lại càng gần sát với Liên bang hơn.

Xe buýt chạy một hồi lâu mới qua phạm vi Đường Môn, một mực về phía trước, rất nhanh lại tiến nhập một mảnh khu kiến trúc tiếp theo.

Sống lưng Quý Hồng Bân đột nhiên thẳng tắp, trong mắt lập tức toát ra sắc thái kích động cùng tôn kính. Đúng vậy, bọn hắn đã tới đích đến của chuyến này rồi. Sử Lai Khắc Học Viện là một mảnh kiến trúc màu xám, kiểu dáng phong cách cổ xưa, diện tích nơi này còn vượt qua cả Đường Môn, kiến trúc chỉnh thể cũng thành một vòng tròn, bởi vì bản thân nơi này chính là kiến tạo bao quanh Hải Thần Hồ

Từng tòa kiến trúc phong cách cổ xưa nối nhau thành một vòng ngoài. Trên các vách tường đều là màu xanh sẫm nhưng cũng không có vẻ nhạt nhẽo gì, ngược lại còn làm cho người ta một cảm giác cao quý.

Trên những vách tường màu xanh sẫm đó, cứ cách mỗi gian phòng chừng năm mươi mét sẽ có một tuyến phân cách dựng thẳng màu vàng. Mọi người đều không thấy được tình huống bên trong học viện, mọi thứ càng làm cho người ta có điểm chờ mong.

Lúc này, Lăng Y Y vẫn ngồi ở phía trước đột nhiên đứng lên.

"Các vị lão sư cùng các đồng học đến từ Thiên La Tinh, tiếp tới chúng ta sẽ tiến vào Sử Lai Khắc Học Viện. Sau đó mọi người sẽ được sắp xếp nghỉ ngơi tại những nhà nghỉ khách của Sử Lai Khắc. Sáng mai các đồng học sẽ bắt đầu tiến hành thi vòng hai, hạng thứ nhất là kiểm tra sức khoẻ. Sử Lai Khắc Học Viện sẽ tiến hành kiểm tra đo lường thân thể một cách kỹ càng đối với mỗi vị đồng học, cũng kể cả Tinh Thần Lực. Cho nên ta đề nghị mọi người hôm nay nghỉ ngơi điều chỉnh trạng thái cho thật tốt, để ngày mai có thể thể hiện ra một cách tốt nhất."

Hạng thi thứ nhất của vòng hai cũng chỉ đơn giản là kiểm tra sức khoẻ? Việc này đã hoàn toàn khác xa với tình huống dự đoán của rất nhiều người.

Lúc trước, vô luận là hải tuyển hay thi đấu tuyển chọn cũng có thể dùng bốn chữ "Kinh tâm động phách" để hình dung, tất cả đều là những khảo hạch đối với năng lực thực chiến. Vậy mà đến nơi này thi vòng hai lại trở nên nhẹ nhàng như vậy? Thi vòng hai chẳng lẽ thật sự dễ dàng như vậy sao? Đương nhiên đây chỉ là bắt đầu, không ai biết đằng sau còn sẽ có dạng khảo hạch quái quỷ như thế nào.
Khi Hồn Đạo xe buýt lái vào Sử Lai Khắc Học Viện trang nghiêm, mỗi người đều vô thức mà ngừng lại sự hô hấp của bản thân. Cảnh cổng lớn màu xanh sẫm rộng chừng trăm mét, nơi cao nhất chừng bốn mươi mét, đây tuyệt đối là cánh cổng lớn nhất Lam Hiên Vũ từng được thấy. Hai bên cổng chính còn có cổng phụ nhỏ. Tuy nói là nhỏ nhưng độ rộng của nó cũng đã là hơn ba mươi mét. Cánh cổng lớn của Sử Lai Khắc Học Viện đã rộng mở mà nghênh đón bọn họ tiến đến. Mỗi một chi tiết nhỏ ở nơi này đều khiến tất cả đệ tử Thiên La Tinh có một loại cảm giác nhiệt huyết sôi trào.

Quý Hồng Bân lúc này có chút hoảng hốt, dường như hắn đang trở về với ký ức mình đã từng. Lúc trước, khi lần đầu tiên hắn tới Sử Lai Khắc Học Viện cũng là như thế a! Hiện tại rốt cuộc hắn cũng đã trở về. Đã từng có một bước ngắn làm cho hắn phải thương tiếc cả đời, hắn không thể không ly khai, thậm chí ngay cả thứ trân quý nhất mình cũng đã lưu tại nơi đây. Giờ đây lại nột lần nữa về tới nơi này, có thể thấy cảm thụ trong nội tâm hắn sâu sắc tới mức nào. Hắn vô thức mà nắm chặt hai tay, trong lòng có một loại cảm thụ khó nói lên lời. Đúng vậy, ta đã trở về. Mặc dù là dùng phương thức như vậy, thế nhưng rốt cuộc ta cũng có dũng khí về tới đây rồi.

Sau khi xe buýt vào cổng lớn rồi quẹo trái, đi không bao xa đã đến trước một tòa kiến trúc cao lớn, chính là nhà khách chuyên dụng của Sử Lai Khắc Học Viện. Sau khi xuống xe, đoàn người Thiên La Tinh tiến vào nhà khách dưới sự dẫn dắt của Lăng Y Y.

Nơi này là một thế giới màu xanh lá cùng màu vàng, chỉnh thể dùng sự trang nhã thoải mái làm chủ, không có trang trí đặc biệt hoa lệ gì, tất cả đều lộ ra vẻ ngay ngắn trật tự mà rất hài hòa. Điều trọng yếu hơn là sau khi tiến vào học viện, Lam Hiên Vũ rõ ràng cảm giác được sinh mệnh năng lượng nơi đây lại nồng đậm thêm vài phần so với bên ngoài. Không chỉ là hắn mà học viên khác cũng cảm thấy. Có vài người sắc mặt đã trở nên có chút đỏ hồng.

Sinh mệnh năng lượng quá mức nồng đậm sẽ dẫn đến thân thể của bọn hắn xuất hiện một ít biến hóa, thân thể của bọn hắn trở nên mềm nhũn như ngâm trong suối nước nóng vậy, rất thoải mái, lại có chút cảm guác dùng không ra chút sức lực nào.

Các sư phụ sắp xếp ổn thỏa việc dừng chân, sau đó phân phối phòng nghỉ. Hai người một gian, Lam Hiên Vũ được phân đến một gian cùng Quý Hồng Bân, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi ở một gian.

Lăng Y Y nói: "Vậy thì mời các vị nghỉ ngơi sớm một chút. Nhà hàng nằm ngay bên trong nhà khách, tất cả mọi người có thể trực tiếp tiến vào dùng cơm, không cần phải trả bất luận phí tổn gì. Tất cả đều do học viện chi trả, tám giờ sáng mai ta sẽ đến đây dẫn mọi người đi tiến hành kiểm tra sức khoẻ, xin chuẩn bị kỹ lưỡng." Nói xong, nàng liền xoay người rời đi.

Vì mới đến nên trong lòng mỗi người đều tràn đầy cảm giác tươi mới, không khỏi hướng bốn phía mà nhìn. Nhà khách này có quy mô rất lớn, thoạt nhìn thì đồng thời dung nạp mấy nghìn người dừng chân cũng không có vấn đề gì. Không biết tại sao chỉ có không đến ba trăm học viên mà Sử Lai Khắc Học Viện lại phải xây dựng lên một nhà khách khổng lồ như vậy dể làm gì.

Quý Hồng Bân vỗ vỗ bên vai Lam Hiên Vũ mà nói: "Đi."

Thực ra lúc này Lam Hiên Vũ cũng muốn xem xét chung quanh một chút như mọi người, nhưng nghe Quý Hồng Bân nói vậy, hắn chỉ có thể cùng lão sư quay về gian phòng. Bọn hắn được sắp xếp ở tầng hai nhà khách, gian phòng này cũng không tính quá lớn, ước chừng năm mươi mét vuông, những đồ đạc thiết bị trong phòng cũng có phong cách không khác ngoài đại sảnh là bao, sạch sẽ, tươi mát, thoải mái dễ chịu, phía ngoài còn có một sân thượng nhỏ.

"Lão sư, chúng ta có thể đi Hải Thần Hồ bên kia xem một chút không?" Vừa vào cửa, Lam Hiên Vũ liền không nhịn được mà hỏi Quý Hồng Bân bên người.

Quý Hồng Bân lắc đầu nói: "Không được đâu, một khi đã vào nơi đây, nếu không được Sử Lai Khắc Học Viện cho phép thì ngay cả phạm vi nhà khách chúng ra cũng ra không được, đi Hải Thần Hồ bên kia lại càng không thể, chỉ có đệ tử chính thức của Sử Lai Khắc Học Viện mới có thể đến bên đó."

Chương 228: Tu luyện đi, thiếu niên

Dịch: Đức Thành

"Hải Thần Hồ có địa vị vô cùng cao trong Sử Lai Khắc Học Viện, ngươi không nên nhìn có nhiều kiến trúc vờn quanh tại Hải Thần Hồ như vậy mà lầm, trên thực tế, những người có thể tới gần Hải Thần Hồ đều là những minh hữu thân mật của Sử Lai Khắc Học Viện, hơn nữa cũng phải là những người có quyền trong tổ chức. Cho dù là Truyền Linh Tháp cũng phải giao hữu trong một thời gian rất lâu mới một địa phương nhỏ bên Hải Thần Hồ." Quý Hồng Bân nói.

Lam Hiên Vũ nói: "Nơi đây thật đẹp, hơn nữa, sinh mệnh năng lượng thật nồng đậm a!"

Quý Hồng Bân đóng cửa phòng, chỉ chỉ trong phòng ghế sô pha, ý bảo hắn ngồi xuống.

"Ta đang muốn nói với ngươi chuyện này. Thời điểm ngươi vừa mới đến mẫu tinh, có phải cũng cảm giác được thân thể biến hóa hay không?" Quý Hồng Bân hỏi.

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu: "Đúng vậy, có chút biến hóa. Có vẻ thân thể ta vẫn luôn hấp thu những sinh mệnh năng lượng kia, rất thoải mái, ngay cả tốc độ tu luyện cũng tăng không ít so với bình thường."

Trên mặt Quý Hồng Bân lộ vẻ vui mừng: "Rất có thể ngươi chính là người có thể chất thân hòa sinh mệnh năng lượng hiếm có, có thể tự nhiên có cảm giác thân cận với sinh mệnh năng lượng. Việc này tuyệt đối sẽ được cộng điểm khi ghi danh vào Sử Lai Khắc Học Viện. Ta gọi ngươi lập tức trở về chính là muốn cho ngươi cảm thụ thêm một bước.”

“Hẳn là ngươi cũng cảm thấy, sau khi tiến vào trong phạm vi học viện thì sinh mệnh năng lượng liền trở nên nồng đậm hơn hẳn. Người bình thường sẽ không thể sinh hoạt thời gian quá dài trong loại hoàn cảnh này, nếu không sẽ có hại đối với bản thân, cơ thể sẽ xuất hiện tình huống sinh mệnh lực bị sinh mệnh năng lượng hấp thu ngược. Mà hồn sư sẽ không có vấn đề này, trong loại hoàn cảnh này mà tu luyện thì sẽ được giá tăng trên phạm vi lớn."

"Mà ngươi lại nắm giữ thể chất sinh mệnh năng lượng, nên khi ngươi tu luyện trong hoàn cảnh này thì lại càng có ưu thế lớn hơn nữa. Hấp thu sinh mệnh năng lượng cũng được chuyển hóa thành năng lượng cần thiết cho bản thân, sẽ có chỗ tốt không nhỏ đối với sự phát triển thân thể của ngươi, thậm chí là cả việc phát triển hồn lực. Bởi vậy nên không nên lãng phí thời gian, lập tức bắt đầu minh tưởng, tận khả năng mà thích ứng hoàn cảnh nơi này, đồng thời cũng nên mượn hoàn cảnh này mà đề thăng bản thân, cố hết sức mà biểu hiện ra thể chất thân hòa năng lượng sinh mệnh vào ngày mai kiểm tra sức khoẻ. Trong đợt kiểm tra cũng sẽ có một hạng mục chuyên môn kiểm tra phương diện này. Chắc chắn ngươi sẽ bị thua thiệt về phương diện hồn lực nên nhất định phải dựa vào phương diện này để đền bù."

Lúc trước Lam Hiên Vũ còn có chút tiếc nuối vì không được đi thăm quan mọi thứ nơi này, lúc này nghe lão sư nói, giờ mới hiểu được lão sư cũng là vì muốn tốt cho mình. Hắn vội vàng gật đầu, lập tức khoanh chân ngồi xuống mà minh tưởng ngay trên giường.

Quý Hồng Bân bước đến phía trước cửa sổ, phía ngoài cửa sổ chính là đường đi của Sử Lai Khắc Học Viện, bởi vì có tường viện cao lớn ngăn cản nên cũng không thể nhìn thấy quá nhiều thứ. Sau khi quay về tới đây, không biết vì cái gì, hắn luôn có một loại cảm  giác mơ hồ mất tập trung. Hắn thầm than một tiếng, đúng là mình vẫn nhịn không được mà quay về!

Lam Hiên Vũ cũng không biết biến hóa trong lòng lão sư, lúc này hắn đã bắt đầu lặng yên cảm thụ tình huống bản thân. Dưới sự thúc đẩy từ hơn năm trăm điểm Tinh Thần Lực Linh Hải Cảnh, hồn lực tự động dựa theo phương thức vận chuyển của Huyền Thiên Công mà vận hành. Luồng hồn lực nhu hòa lưu chuyển dọc theo kinh mạch, vòng xoáy kim ngân trong ngực hắn cũng tự nhiên mà xoay tròn như thường ngày.

Dưới tình huống bình thường, vòng xoáy kim ngân này sẽ nương theo việc hắn tu luyện mà hấp thu một bộ phận hồn lực trong đó. Nhưng lúc này tu luyện hắn lại cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng.
Trong mơ hồ, hắn thấy được vô số quang điểm li ti màu xanh lá trong Tinh Thần thế giới của mình, những điểm sáng này cực kỳ dày đặc, tất cả đều xoay theo vòng xoáy kim ngân mà bị hấp thu vào trong thân thể hắn. Bọn chúng cứ như vậy mà sáp nhập vào trong vòng xoáy kim ngân, làm vòng xoáy này trở nên sáng rực hẳn lên. Thậm chí Lam Hiên Vũ có thể chứng kiến một cách rõ ràng, điểm hào quang bảy màu tại nơi trung tâm vòng xoáy lúc này đang ẩn như hiện, dường như chính nó đang dẫn dắt tất cả.

Mà từ khi hấp thu sinh mệnh năng lượng, có vẻ vòng xoáy kim ngân trong ngực hắn lại có chút bài xích đối với hồn lực, đã không còn hấp thu hồn lực của hắn như thường ngày, ngược lại, khí tức huyết mạch lại tự đông phóng thích dưới sự kích thích của sinh mệnh năng lượng, làm tốc độ lưu chuyển huyết dịch của hắn càng tăng mạnh thêm vài phần, do đó mà quá trình hồn lực tuần hoàn trong lúc minh tưởng cũng được gia tăng trên phạm vi lớn.

Việc tu luyện hồn lực vốn là hấp thu thiên địa Linh khí mà tiến hành. Nơi đây sinh mệnh năng lượng nồng đậm như vậy, mà sinh mệnh năng lượng lại cực kỳ thuần túy, đúng là nguồn thiên địa linh khí tốt nhất để hấp thu, lúc này Lam Hiên Vũ cảm thấy như tốc độ tu luyện của mình đã tăng gấp đôi khi còn ở Thiên La Tinh. Chỉ vài phút ngắn ngủi trôi qua, Huyền Thiên Công cũng đã vận hành hết một chu kì, hắn có thể cảm nhận được hồn lực của mình đang tăng lên một cách rõ ràng.

Điều này làm cho tâm tình của hắn cũng theo đó mà xuất hiện một ít biến hóa, hắn vô thức mà nghĩ đến một điều, nếu lúc trước mình tu luyện ở Mẫu tinh mà không phải tại Thiên La Tinh, vậy thì chỉ sợ sớm đã không phải cái tu vi như hiện tại rồi. Nói không chừng mình cũng có khả năng đạt đến tứ hoàn a! Thật sự là không có một chút cơ hội cho người ta so sánh, khó trách các đệ tử ứng tuyển đến từ Mẫu tinh lại đều có thực lực mạnh như vậy.

"Ổn định tâm thần, không nên suy nghĩ lung tung." Thanh âm của Quý Hồng Bân vang lên trực tiếp trong thế giới tinh thần của Lam Hiên Vũ, nhất thời làm hắn không khỏi rùng mình một cái. Lam Hiên Vũ vội vàng áp chế dòng suy nghĩ trong nội tâm, tập trung tinh thần mà tu luyện.

Quý Hồng Bân vẫn luôn một mực cảm thụ từng chút biến hóa trên người Lam Hiên Vũ, tâm tình hắn đột nhiên xuất hiện chấn động như vậy thì làm sao Quý Hồng Bân lại không cảm nhận được đây?

Dưới câu nhắc nhở đó, rất nhanh dòng suy nghĩa của Lam Hiên Vũ đã dần trầm tĩnh lại, điều này làm hắn không khỏi âm thầm gật đầu.

Tuy có đôi khi Quý Hồng Bân vẫn cảm thấy tên đệ tử này của mình bị Ngân Thiên Phàm dạy hư mất, nhưng không thể không nói Lam Hiên Vũ đúng là thiên phú dị bẩm, hơn nữa tâm tính lại vô cùng tốt, vô luận đối mặt với cục diện gì đi nữa thì hắn cũng gần như chưa từng xuất hiện sự khẩn trương bối rối. Nếu đổi là nột người khác, để Ngân Thiên Phàm dày vò trong Chiến Cơ không gian mô phỏng trong khoang thuyền như vậy thì chỉ sợ sớm đã hỏng mất. Vậy nhưng hắn chẳng những vượt qua mà còn thành tích không hề nhỏ.

Trong cái nhìn của Quý Hồng Bân thì vấn đền lớn nhất ủa hắn chính là quá lớn mật. Nói như vậy vì đại đa số những người thông minh thì đều nhát gan, nhưng hắn lại là tên ngoại lệ, luôn tràn đầy tinh thần mạo hiểm. Việc này hoàn toàn có thể dễ dàng nhìn ra từ biểu hiện của hắn trong trận hải tuyển cùng khoảng thời gian phi thuyền vũ trụ bị cướp lúc trước.

Thật sự hắn chính là một điển hình cực kỳ chính xác cho câu nói "Nghé con không sợ cọp". Tuy rằng việc lớn mật đó cũng không nhất định là việc xấu, nhưng trong mắt Quý Hồng Bân thì việc này lại không đủ ổn trọng, rất dễ xảy ra vấn đề.

Nhưng nếu xét từ một khía cạnh khác thì gan lớn cũng có khả năng sẽ xuất hiện tình huống "Cầu phú quý trong nguy hiểm." Mà đầu óc của tên đệ tử này lại rất tốt, mỗi lần hắn đều thực sự thành công. Trong mỗi lần chiến đấu, Lam Hiên Vũ đã rất nhiều lần tận khả năng mà lẩn tránh sự nguy hiểm. Do bản thân tính toán quá tốt nên hắn mới thường xuyên mạo hiểm, và mỗi lần đều thành công. Hy vọng sau này khi hắn lớn sẽ có thể trầm tĩnh hôn đôi chút. Có lẽ việc nhất thời mạo hiểm sẽ mang đến lợi ích ực lớn. Mà chẳng may sai sót thì sẽ thành cục diện thua trắng cả bàn.

Đang suy tư, ánh mắt Quý Hồng Bân nhìn về phía Lam Hiên Vũ dần trở nên kinh ngạc, bởi vì đám quang điểm xuất hiện trong tinh thần thể giới của Lam Hiên Vũ, lúc này cũng xuất hiện trong đầu Quý Hồng Bân.

Quý Hồng Bân có thể cảm nhận được nột cách rõ ràng, từ bốn phương tám hướng quanh gian phòng đều có sinh mệnh năng lượng tràn vào, những luồng sinh mệnh năng lượng này xuất hiện vô cùng nồng đậm trong Tinh Thần thế giới của hắn, nồng độ đã gần như tiếp cận vơi mức năng lượng bên bờ Hải Thần Hồ.

Với tu vi của Quý Hồng Bân, nếu hắn muốn tu luyện, muốn dẫn dắt những sinh mệnh năng lượng này thì tất nhiên có thể làm được rất dễ dàng. Nhưng mấu chốt là cái gì hắn cũng không làm. Hơn nữa hắn là tu vi gì? Bát Hoàn Hồn Đấu La!

Hắn không làm, vậy những luồng sinh mệnh năng lượng này dĩ nhiên là do Lam Hiên Vũ dẫn đạo mà đến. Mà vấn đề là Lam Hiên Vũ mới nhị hoàn. Thân hòa độ sinh mệnh năng lượng của tiểu tử này lại có thể đạt đến trình độ như vậy sao? Thực sự là rất khó lường.

Các lão sư dẫn đội khác có lẽ không biết ở trong nhà khách của Sử Lai Khắc là có ý nghĩa gì nhưng Quý Hồng Bân lại rất rõ ràng. Việc họ để mọi người ở lại đây chính là một loại phần thưởng đối với đám đệ tử tới thi vòng hai. Tầng năng lượng sinh mệnh nồng đậm này của Sử Lai Khắc Học Viện cũng không phải là tự nhiên mà có, đó là do chính con người tạo nên. Tu luyện trong tầng sinh mệnh năng lượng nồng đậm này, vô luận là đối với việc đột phá hay tăng trưởng cũng đều có được chỗ tốt rất lớn, cũng có trợ giúp rất nhiều đối với việc đề cao sinh mệnh lực của bản thân. Nếu hấp thu áp dụng tốt thì kéo dài tuổi thọ cũng không phải là không có khả năng.

Cho nên Quý Hồng Bân mới gọi Lam Hiên Vũ quay về phòng tu luyện ngay như vậy. Coi như là thi không đậu Sử Lai Khắc Học Viện thì cũng không uổng chuyến này.

Về phần Lưu Phong cùng Tiền Lỗi, trên thực tế, trong suy nghĩ của Quý Hồng Bân thì khả năng bọn hắn thi đậu được vào Sử Lai Khắc Học Viện là quá nhỏ, bởi vì bọn họ quá ỷ lại vào Lam Hiên Vũ, tu vi bản thân cũng quá yếu.

Thi vòng hai cũng có thể không hoàn toàn là khảo hạch đoàn đội, còn có rất nhiều phương diện khảo hạch cá nhân. Bọn hắn muốn thông qua được khảo hạch cá nhân thì tuyệt đối là khó càng thêm khó, dù Lưu Phong đã có một khối Hồn Cốt cũng không ngoại lệ. Bởi vậy Quý Hồng Bân mới đặt hoàn toàn tinh lực lên người Lam Hiên Vũ, hắn muốn tận khả năng giúp Lam Hiên Vũ thi đậu Sử Lai Khắc Học Viện. Nếu Lam Hiên Vũ không có thể chất thân hòa sinh mệnh năng lượng thì hắn cũng chẳng được nhiều niềm tin như bây giờ.

Chương 229: Thất thải tái hiện, huyết mạch tiến hóa

Dịch: Đức Thành

Hàng năm Sử Lai Khắc Học Viện cũng chỉ tuyển nhận ba mươi người. Mà toàn bộ Liên bang có tới bao nhiêu hồn sư vừa độ tuổi? Nên muốn thi đậu Sử Lai Khắc Học Viện thì có dùng mấy chữ "Khó như lên trời" để hình dung cũng không đủ.

Trong mắt Quý Hồng Bân, người có thể có chút nắm chắc trong đám  đệ tử Thiên La Tinh thì duy nhất có khả năng chính là Băng Thiên Lương, về phần những người khác...

Về vấn đề này thì hắn cũng không nói gì, đó là vì không muốn đả kích tính tích cực của đám nhỏ này. Trong mắt hắn, việc Băng Thiên Lương muốn phối hợp cùng Lam Hiên Vũ, thậm chí muốn đem thanh mai trúc mã Lương Thục Thi vào Sử Lai Khắc Học Viện thì đúng quả thực là người si nói mộng. Sử Lai Khắc là nơi dễ vào như vậy sao?

Quý Hồng Bân cũng ngồi xuống giường của mình, cho dù là hắn thì cũng không thể thờ ơ khi đối mặt với sinh mệnh năng lượng nồng đậm như vậy. Có thể đợi ở chỗ này bao nhiêu ngày thì hấp thu bấy nhiêu, lần hấp thu này sẽ có trợ giúp rất lớn cho tương lai hắn đột phá đến cửu hoàn Phong Hào Đấu La.

Lam Hiên Vũ cảm thấy tu luyện của mình chưa bao giờ tốt như thế này, không bị vòng xoáy kim ngân cản trở, việc tu luyện của hắn quả thực có thể dùng mấy từ "Như cá gặp nước" để hình dung. Vừa lúc mới bắt đầu thì tốc độ tu luyện còn không tính quá nhanh, nhưng theo việc sinh mệnh năng lượng không ngừng rót vào, dường như vòng xoáy kim ngân đó cũng dần dần bị lấp đầy. Năng lượng sinh mệnh dư thừa đều cứ như vậy mà sáp nhập vào hồn lực của hắn, Huyền Thiên Công cứ theo tốc độ cao mà vận hành, so với bình thường đã nhanh hơn không biết bao nhiêu lần.

Hào quang trong vòng xoáy kim ngân rõ ràng đã trở nên mạnh mẽ hơn hẳn. Cả người Lam Hiên Vũ cũng trở nên nóng bỏng lên, đồng thời cũng phát sinh biến hóa rất nhỏ.

Đầu óc của hắn trở nên linh hoạt hơn hẳn, tinh thần chi hải rõ ràng đang không ngừng sôi trào, thậm chí là khuếch trương. Mà thân thể hắn cũng được huyết mạch chi lực phụng dưỡng lại, vô luận là cốt cách, kinh mạch hay nội tạng đều được huyết mạch chi lực làm dịu. Dùng hai chữ "Lột xác" để hình dung Lam Hiên Vũ lúc này là phù hợp nhất.

Không biết qua bao lâu, cốt cách toàn thân Lam Hiên Vũ đột nhiên phát ra liên tiếp thanh âm "Rốp rốp", toàn thân dường như cao thêm vài phần. Ngoài làn da có những đường vân màu vàng cùng màu bạc lặng yên không một tiếng động mà hiển hiện, một loại khí tức khó có thể hình dung chợt phóng xuất ra.

Quý Hồng Bân ngồi phía đối diện bỗng nhiên mở hai mắt ra, trên mặt lộ vẻ khiếp sợ mà vội vàng nhấc hai tay, một cỗ hồn lực nhu hòa bao trùm trọn gian phòng. Hắn không thể không làm như vậy, nơi này chính là Sử Lai Khắc Học Viện, thân thể Lam Hiên Vũ đột nhiên xuất hiện biến hóa, nhất là khí tức huyết mạch kia làm hắn không khỏi kinh nghi bất định, rất có thể cường giả bên này sẽ cảm nhận thấy.

Cuộc thi vòng hai sắp bắt đầu, hắn có trách nhiệm bảo vệ đám đệ tử này. Chẳng qua là hắn cũng không nghĩ tới, dưới sự kích thích của sinh mệnh năng lượng, vậy mà trên người Lam Hiên Vũ lại xuất hiện tình huống cùng loại với sự tiến hóa.

Sau khi Quý Hồng Bân phóng xuất ra vòng bảo hộ mà che chắn lại mọi thứ phát sinh trong phòng, lúc này mới nhìn chăm chú lên người Lam Hiên Vũ. Lúc này, bộ đồng phục ở nửa thân trên của Lam Hiên Vũ đã tan vụn trong nháy mắt khi luồng khí tức phóng ra từ trên người hắn, lộ ra thân thể rắn chắc.

Tuy hắn mới chỉ mười một tuổi, còn chưa có trưởng thành, nhưng những đường nét cơ bắp trên người cũng đã khá rõ ràng. Lúc này, tại mặt ngoài làn da của hắn, cánh tay trái hoàn toàn bị đường vân bạc bao trùm, mà cánh tay phải lại là đường vân màu vàng. Hai loại đường vân với hai màu sắc bất đồng vẫn một mực lan tràn lên tới ngực, hơn nữa còn giao nhau ngay tại đó mà tạo thành một vòng xoáy kim ngân như ẩn như hiện. Từ việc trên người Lam Hiên Vũ phóng xuất ra khí tức huyết mạch mà không ngừng biến hóa, bỗng nhiên cuồng bạo vô cùng, bỗng nhiên lại tràn ngập sự uy áp cao quý khó có thể hình dung, hai hiện tượng luân chuyển dẫn đến biểu lộ trên mặt hắn cũng đang không ngừng biến hóa.

Quý Hồng Bân nhíu chặt đôi mày, thậm chí hắn không thể nhúng tay ở thời điểm này, bởi vì hắn cũng không rõ cuối cùng đó là dạng huyết mạch gì.

Huyết mạch trên con người là vấn đề cho tới bây giờ khoa học cũng không cách nào giải thích. Cho dù là nhất mạch cha truyền con nối, nhưng nếu có ảnh hưởng từ những nhân tố bên ngoài thì huyết mạch cũng sẽ có một chút bất đồng, thậm chí là vô cùng khác. Dị biến dạng nào cũng có, có biến yếu, có biến mạnh.

Cho nên từ ý nào đó mà nói, trong tất cả hồn sư của Liên bang thì sẽ không thể có hai người mang huyết mạch giống nhau hoàn toàn.  Dưới loại tình huống này thì còn ai dám đi giúp người khác điều trị huyết mạch? Hồn lực có thể hỗ trợ điều chỉnh, nhưng huyết mạch lại không giúp được, chỉ những trị liệu hệ hồn sư đỉnh cấp mới có thể trợ giúp một ít bằng vào sinh mệnh năng lượng thuần túy.

Không hề nghi ngờ, lúc này trên người Lam Hiên Vũ xuất hiện biến hóa như vậy chính là do hắn vừa mới hấp thu quá nhiều sinh mệnh năng lượng thuần túy. Nhưng có vẻ hiện tượng này thoạt nhìn cũng không an toàn lắm!

Hiện tại Quý Hồng Bân  đã có chút hối hận, hẳn là hắn nên cho Lam Hiên Vũ thích ứng thêm rồi mới thử tu luyện mới đúng, thật sự hắn không nghĩ thân thể Lam Hiên Vũ lại có thể phản ứng lớn như vậy.

Đừng nói Quý Hồng Bân không biết, mà lúc này ngay chính bản thân Lam Hiên Vũ cũng không biết mình đang ở trong trạng thái gì. Hắn chỉ cảm thấy hồn lực trong cơ thể mình vận chuyển tới cực hạn, vòng xoáy kim ngân xoay tròn cũng đạt tới một mức độ hắn không thể khống chế nổi, sau đó huyết mạch chi lực liền tràn ra từ vòng xoáy, chỉ trong khoảnh khắc đã tràn ngập mỗi một cái góc nhỏ trong thân thể. Hắn cảm thấy dường như có thứ gì đó vỡ tan trong cơ thể mình, sau đó, từ tất cả xương cốt tứ chi và kinh mạch bắt đầu truyền ra một cỗ hấp lực, hấp thu lấy tất cả luồng huyết mạch chi lực vừa tràn ra.

Mà lúc này vấn đề liền xuất hiện.

Lúc trước, khi huyết mạch của hắn vừa thức tỉnh thì hắn đã lập tức gặp phiền toái lớn, hai loại huyết mạch trùng kích lẫn nhau, khi đó nếu không phải có Na Na lão sư trợ giúp thì có lẽ hắn đã bạo thể mà chết rồi.

Hiện tại cốt cách và kinh mạch đồng thời hấp thu hai loại năng lượng này, mà hai loại năng lượng này sẽ không thể tự động điều hòa trong quá trình hấp thu. Cho nên sự va chạm liền xuất hiện. Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy toàn thân mình trở nên thống khổ cực độ, từng bộ phân thân thể như bị xé nát ra vậy.

Quý Hồng Bân rất nhanh đã nhìn ra điểm xảy ra vấn đề, bởi vì thân thể Lam Hiên Vũ đã bắt đầu có tơ máu rỉ ra từ trong lỗ chân lông, hơn nữa toàn thân cũng đã bắt đầu rung động kịch liệt, những đường vân ở vị trí vòng xoáy kim ngân chỗ ngực cũng càng lúc càng rõ ràng, tất cả đường vân đều dần tụ đến vị trí trung tâm.

Nếu lúc này Lam Hiên Vũ có thể nói chuyện, vậy thì thứ hắn muốn làm nhất chắc chắn sẽ là hô cứu mạng. Vì bây giờ chính hắn cũng khống chế không được nữa. Hơn năm trăm điểm Tinh Thần Lực nhưng bây giờ lại không hề có chút tác dụng, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi thứ phát sinh.

Có vẻ tất cả kinh mạch đều rách nát rồi, ngay cả nội tạng cũng bắt đầu xuất hiện tình huống như vậy, mặt ngoài làn da chảy ra tơ máu chỉ là một phần rất nhỏ, bởi vì làn da cứng cỏi, có thể tự động khóa kín, do đó mới không để máu tươi chảy ra từ kinh mạch bị phá toái trong cơ thể. Thế nhưng lúc này cả người hắn đã bắt đầu căng phồng lên.

Lúc này Quý Hồng Bân cũng đang lo lắng như kiến bò trên chảo nóng, làm sao bây giờ? Nên làm gì mới tốt?

Đúng lúc này, rốt cuộc vòng xoáy kim ngân trong ngực Lam Hiên Vũ cũng hoàn toàn hình thành, trong nháy mắt hai loại đường vân giao nhau đó, một điểm hào quang bảy màu rất nhỏ cũng bắt đầu hiển hiện.

Trong chốc lát, chung quanh đều yên tĩnh trở lại. Quý Hồng Bân mơ hồ nghe được một tiếng Long ngâm rất nhỏ vang lên.

Đúng vậy, rất nhỏ, hắn có thể cảm giác được rất rõ ràng, dường như âm thanh này đến từ sâu trong linh hồn chính mình, với  tu vi của hắn mà cũng suýt thất thủ tinh thần trong một nháy mắt đó, không cách nào duy trì vòng bảo hộ trong phòng. Mà chỉ nháy mắt sau đó, điểm hào quang bảy màu đột nhiên khuếch tán ra phía ngoài, hóa thành một vầng sáng bảy màu, toàn thân Lam Hiên Vũ cũng theo đó mà hóa thành màu sắc rực rỡ.

Chương 230: Lân phiến

Dịch: Đức Thành

Cả gian phòng đều trở nên rực rỡ tươi đẹp trong nháy mắt này, hết sức bắt mắt. Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy một cảm giác ấm áp lan tràn trong lồng ngực, chỉ trong một tích tắc đã dập tan hoàn toàn những thống khổ vừa rồi của hắn. Những năng lượng dung nhập vào cốt cách kinh mạch cũng trở nên bình tĩnh lại trong một tích tắc này, trong mơ hồ, dường như tất cả đều hiện ra một tầng hào quang bảy màu.

Những đường kinh mạch bị phá toái bắt đầu lặng yên không một tiếng động mà tự phục hồi lại, máu tươi tràn bừa bãi cũng chậm rãi trở về, trực tiếp dung nhập vào trong kinh mạch, nội tạng gần như tan vỡ cũng một lần nữa trở nên kiên cố, trong vô số những vết gãy rách trên xương cốt đều tràn ngập màu sắc rực rỡ. Luồng năng lượng vàng bạc cũng đều biến thành màu sắc rực rỡ trong lúc va chạm lẫn nhau, chúng dần lặng yên dung nhập vào cốt cách mà biến mất.

Âm thanh "Rốp rốp" vang lên liên tiếp trong cơ thể Lam Hiên Vũ, tầng hào quang bảy màu vừa lóe lên liền biến mất. Toàn bộ những đường vân vàng bạc ngoài làn da của hắn cũng đều biến mất, kể cả vòng xoáy kim ngân tại ngực hắn cũng là như thế. Dường như tất cả đều khôi phục lại bình thường trong thời khắc này, có vẻ khí tức trên người Lam Hiên Vũ cũng đã về tới trạng thái như vừa mới bắt đầu tu luyện.

Nếu không phải bộ đồng phục trên người hắn đã rách nát thì Quý Hồng Bân thậm chí còn cảm thấy như chưa từng xảy ra cái gì. Rốt cuộc  buông lỏng vài phần, hắn hoàn toàn có thể xác nhận, ngay vừa rồi, tên đồ đệ này của mình đã hoàn thành một lần huyết mạch biến dị. Toàn bộ quá trình cũng chỉ trong vài phút nhưng có thể nói là kinh tâm động phách. Hắn rõ ràng cảm giác được tên đồ đệ này như sắp phải chết đi rồi, nhưng chỉ sau một cái nháy mắt kia, tất cả lại đều hoàn toàn khôi phục bình thường, giống như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.

Rốt cuộc đó là biến dị về phương hướng tốt hay hỏng?

Đúng lúc này, hai tay Lam Hiên Vũ bắt đầu xuất hiện biến hóa. Đầu tiên biến hóa là móng tay, móng bên tay trái của hắn đột nhiên biến thành màu bạc, tay phải thì biến thành màu vàng. Sau đó tất cả móng tay đều sinh trưởng rất nhanh, bên tay trái đã dài tới hai tấc, móng vàng bên tay phải lại càng dài đến ba tấc. Ngay sau đó, những móng tay chợt bắt đầu biến thành móng vuốt sắc bén.

Từ gốc móng hướng lên trên, từng khối lân phiến bắt đầu nổi lên. Trên tay phải xuất hiện lân phiến hình thoi màu vàng, mỗi một khối lân phiến nhìn qua đều thập phần đẹp đẽ mà chắc chắn, phía trên từng khối có những đường vân trật tự rõ ràng. Mà lân phiến trong tay trái lại chính là hình bầu dục màu bạc, phía trên mơ hồ có những đường vân gợn sóng, thoạt nhìn thì nhu hòa hơn rất nhiều, mơ hồ có thất thải quang mang nhộn nhạo.

Hai loại lân phiến một mực dọc theo ngón tay mà bao trùm tới cả bàn tay, sau đó cứ thế mà lên dần, bao trùm cổ tay, cánh tay, tới khi lan tràn qua khuỷu tay mới chậm rãi dừng lại.

Lân phiến? Đây là lân phiến gì vậy? Liên tưởng đến thanh âm Long ngâm lúc trước, chẳng lẽ đây là vảy rồng hay sao? Hai loại vảy rồng? Đến cùng thì Lam Ngân Thảo của Lam Hiên Vũ là từ cái gì biến dị mà thành?

Mà theo lúc hai loại lân phiến này xuất hiện, cho dù Quý Hồng Bân là Bát Hoàn nhưng cũng phải mơ hồ cảm thấy Lam Hiên Vũ làm cho người ta một loại cảm giác nguy hiểm mãnh liệt. Có điều, cuối cùng thì hai loại khí tức huyết mạch lúc trước Lam Hiên Vũ phóng thích cũng thu lại. Đây hẳn là biến dị tốt chứ?

Cho tới giờ khắc này Quý Hồng Bân mới xem như có thể thở dài một hơi, hắn thu hồi lại vòng bảo hộ. Nơi này chính là Sử Lai Khắc Học Viện. Ở bên ngoài thì cái tu vi Bát Hoàn của hắn cũng có thể xem như tương đối mạnh, nhưng ở trong Sử Lai Khắc thì Bát Hoàn có là cái gì đâu chứ?

Ngay một nháy mắt sau khi hắn thu hồi vòng bảo hộ liền đột cảm giác được, một tầng sinh mệnh năng lượng nồng đậm từ ngoài cửa sổ, khe cửa, thậm chí trong vách tường, tất cả đều dồn dập chui vào, toàn bộ hướng về phía thân thể Lam Hiên Vũ mà tới. Lần này  tầng sinh mệnh năng lượng vọt tới thậm chí còn nồng đậm gấp mấy lần so với lúc trước, mặt ngoài làn da của Lam Hiên Vũ cũng theo đó mà biến thành màu xanh ngọc bích. Cái này... Quý Hồng Bân đột nhiên phát hiện, hình như vừa rồi mình đã làm ra một cái quyết định sai lầm. Khi những sinh mệnh năng lượng này tràn vào trong cơ thể Lam Hiên Vũ, nguyên vốn cả người hắn đang uể oải liền lập tức khôi phục vài phần.

Nói cách khác, tại thời điểm hắn biến dị huyết mạch lúc trước, bởi vì Quý Hồng Bân thiết lập vòng bảo hộ nên cũng đã vô tình ngăn cách tầng sinh mệnh năng lượng bên ngoài, mà những sinh mệnh năng lượng này hẳn là có trợ giúp rất lớn đối với hắn.

Tiểu tử này thật là làm cho người ta không bớt lo được mà! Quý Hồng Bân đột nhiên cảm thấy có chút đau đầu, hắn đã từng dạy bảo qua không ít đệ tử, nhưng người có thể như Lam Hiên Vũ thì vẫn chỉ là lần đầu tiên.

Lúc này chính bản thân Lam Hiên Vũ cũng cảm thấy như vậy, sau khi luồng hào quang bảy màu lúc trước lan tràn ra, dường như tất cả cũng về tới quỹ đạo. Kinh mạch, nội tạng, cốt cách được cải tạo, tất cả đều đã khác trước kia. Cụ thể khác những điểm nào thì hắn cũng không rõ lắm, chẳng qua là cảm thấy vòng xoáy kim ngân trong ngực mình một lần nữa trở về sự nhu hòa, so với thường ngày thì còn có vẻ nhu hòa hơn. Chỉ có điều, lúc này nó đã khôi phục lại trang thái ban đầu khi chưa được sinh mệnh năng lượng tẩm bổ. Chính dưới dạng trạng thái này, khí tức toàn thân Lam Hiên Vũ cũng theo đó mà trở nên vững vàng hơn.

Đúng lúc này sinh mệnh năng lượng lại tới. Những sinh mệnh năng lượng này tới quá kịp thời rồi.

Tuy cốt cách, kinh mạch và nội tạng của hắn đã hoàn thành sự cải tạo, nhưng hắn cảm thấy mình đã tiêu hao hết tất cả khí lực, toàn thân đã khô cạn, thậm chí có thể nói là khô quắt. Mà tầng sinh mệnh năng lượng nồng đậm này đột nhiên đến, đầu tiên liền tràn đầy vòng xoáy kim ngân của hắn, sau đó lập tức bổ sung đến khắp ngõ ngách trong thân thể hắn, làm cả người hắn đều có một loại cảm giác thoải mái không nói lên lời. Dường như toàn thân tràn đầy khí lực dùng mãi không hết, hắn có thể cảm giác được rõ ràng, tinh thần chi hải của mình đã được khuếch trương một mảnh rất lớn. Tuy hắn đang nhắm hai mắt, nhưng đối với tình huống chung quanh thì hắn lại cảm nhận được rõ ràng hơn trước rất nhiều.

Toàn thân đều có một loại cảm giác đặc thù, hình dung như thế nào đây? Trong đầu Lam Hiên Vũ chợt xuất hiện một từ: Thức tỉnh! Đúng vậy, giống như là thân thể của hắn trải qua sự "Thức tỉnh". Thời gian dần qua, trong thân thể khí huyết tràn đầy, hắn vô thức mà giật giật hai mắt, tất cả vẫn như thường. Hắn vươn rộng hai tay, dùng sức mà mở rộng thân thể một lát. Lại là liên tiếp cốt cách vang lên "Rốp rốp", Lam Hiên Vũ lập tức cảm thấy huyết mạch toàn thân trở nên thông thuận không nói thành lời, thật sự là rất thư thái.

Hắn mở hai mắt mà nhìn về phía đối diện.

Quý Hồng Bân chỉ cảm thấy đáy mắt Lam Hiên Vũ có một vòng thải quang hiện lên, mặc dù chỉ là trong tích tắc liền khôi phục bình thường, nhưng Quý Hồng Bân có thể rõ ràng cảm giác được, tên đệ tử này của mình đã trở nên khác hẳn trước kia.

Đúng là khác trước,  cảm giác đầu tiên của Lam Hiên Vũ là thị lực tăng cường trên phạm vi lớn, mọi thứ trước mắt đều trở nên cực rõ ràng. Hắn thậm chí kinh ngạc phát hiện, trên khuôn mặt Quý lão sư có chút tróc da, hình như là làn da bị tổn hại. Nếu không phải thị lực của hắn đã được tăng cường trên phạm vi lớn thì căn bản sẽ không thể phát hiện được điểm này.

"Quý lão sư!" Lam Hiên Vũ vội vàng kêu một tiếng.

"Như thế nào rồi? Ngươi vừa rồi là huyết mạch biến dị?"

Quý Hồng Bân có chút vội vàng hỏi, sau đó lập tức bước tới trước mặt Lam Hiên Vũ, đưa tay đặt tại trên vai của hắn mà cảm thụ những biếm hóa trong thân thể. Quý Hồng Bân lập tức phát hiện, một thân khí huyết này của Lam Hiên Vũ quả thực tràn đầy tới mức không tưởng, bàn tay của hắn đè lên mà còn có một loại cảm giác như sắp bị bắn ra. Hồn lực của Lam Hiên Vũ cũng tăng lên rõ ràng, toàn thân như đã được thoát thai hoán cốt vậy. Chỉ bằng điểm này là Quý Hồng Bân đã biết rõ, thân thể Lam Hiên Vũ không có vấn đề gì cả.

Lam Hiên Vũ nói: "Hẳn là như vậy, ta cũng không biết vì sao lại thế nữa, đột nhiên liền xuất hiện biến hóa."

Lúc này, lân phiến trên hai tay của hắn đã lặng yên rút đi.

Quý Hồng Bân trầm ngâm một lát rồi nói: "Ta sẽ nói lại những cảm nhận của mình về thân thể ngươi, chính ngươi tự suy nghĩ một lát đi." Lập tức, hắn đem mọi tình huống mình vừa mới thấy giảng thuật lại một lần cho Lam Hiên Vũ. Lam Hiên Vũ kinh ngạc mà nghe.

Hai tay sinh trưởng ra lân phiến? Thời điểm chiến đấu trước kia cũng xuất hiện qua tình huống tương tự, nhưng những lúc ấy hắn đều dùng hai loại Lam Ngân Thảo quấn quanh trên tay, mà lân phiến đó hình như là mọc ra từ thân Lam Ngân Thảo chứ cũng không phải trên thân thể mình. Lần này hình như thật sự trở nên không giống rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau