CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Vạn năm Thụ Yêu

Dịch: Đức Thành

Vạn năm? Nghe được hai chữ này, mọi người đều không khỏi biến sắc. Hồn Thú vạn năm không phải thứ mà tu vi của bọn hắn có khả năng đối kháng. Cho dù Băng Thiên Lương luôn rất có lòng tin đối với chính mình cũng là như thế. Muốn đối kháng với một con Thụ Yêu Vạn Niên, nói dễ vậy sao? Nơi này mới chỉ là khu vực bên ngoài, tại sao có thể có Hồn Thú vạn năm, lại còn tới tận đây tìm tới bọn hắn chứ?

"Liệu có phải nó có liên quan với con Thụ Yêu ban ngày hay không?" Tiền Lỗi kinh ngạc nói.

Lam Hiên Vũ nói: "Rất có thể. Bây giờ không phải lúc để suy đoán những điều này, chúng ta nhất định phải chủ động xuất kích, cố gắng tìm ra Vạn Niên Thụ Yêu."

"Tìm ra Vạn Niên Thụ Yêu? Chủ động xuất kích?" Nghe hắn nói như vậy, ánh mắt mọi người nhìn hắn đều có chút biến hóa. Chủ động đi tìm Vạn Niên Thụ Yêu, đây không phải là muốn chết sao? Lúc này, do bị hỏa cầu áp chế nên đám đại thụ đang tiến về phía trước cũng bị ngăn lại tạm thời, đám đại thụ đang cháy cũng gây tổn thất rất lớn cho những cây cối chung quanh.

Điểm tốt duy nhất là những cây kia cháy rụi xong vẫn biến thành từng đám bạch quang nhỏ yếu, hướng về thân thể mọi người mà bay tới. Tuy rằng mấy gốc đại thụ này cung cấp năng lượng không nhiều lắm, chỉ có cấp độ như một hồn thú mười năm, nhưng bây giờ bốn phương tám hướng lại rất nhiều cây cối! Trong khoảng thời gian ngắn, bọn hắn đã kiếm được một nguồn năng lượng rất tốt.

Lam Hiên Vũ nói: "Vạn Niên Thụ Yêu có thể điều động nhiều đại thụ như vậy, hơn nữa còn có thể giao phó cho bọn chúng bản năng chiến đấu, có nghĩa là rất có thể tu vi con Thụ Yêu này không chỉ là một vạn năm. Nếu chúng ta cứ bị động ở chỗ này thì chỉ sợ sẽ bị vây công tới chết. Mà nó khống chế nhiều đại thụ công kích chúng ta như vậy, tất nhiên sẽ phải chia Tinh Thần Lực ra làm rất nhiều phần, phân biệt rót vào những cây to này. Bởi vậy, ý thức bản thể của nó cũng sẽ không thể quá tập trung. Nếu chúng ta có thể tìm được nó, nói không chừng vẫn có khả năng lấy yếu thắng mạnh. Nếu có thể đánh chết một con vạn năm Thụ Yêu như vậy, có lẽ tất cả hồn hoàn của chúng ta đều có thể trực tiếp tăng lên tới cảnh giới nghìn năm."

Tinh thần mạo hiểm của Lam Hiên Vũ lại một lần nữa xuất hiện vào thời khắc này, lần này hắn càng không do dự. Bởi vì tiếp tục tục chờ ở chỗ này thì cũng chỉ có thể là chờ chết. Nếu Vạn Niên Thụ Yêu đã phát động ra thế công như vậy thì chắc chắn nó sẽ không e ngại hỏa diễm.

Đang khi hắn nói đến đây, chung quanh cây cối quả nhiên đã có biến hóa. Những cây bị đốt cháy kia rõ ràng đã bị những gốc đại thụ phía sau quấn lấy, sau đó lại tiếp tục bị quẳng về hướng bọn hắn bên này. Từng gốc đại thụ cháy rực đang bay tới sườn núi bên này một cách phô thiên cái địa, vậy trên sườn núi này còn yên ổn được sao? Đây cũng không phải là thứ có thể dùng thân thể mà cứng rắn ngăn cản đâu.

"Đi! Băng đồng học, Vũ đồng học, Lâm đồng học ở phía trước mở đường, ta ở phía sau phụ trợ, Tiền Lỗi triệu hồi ra Hồn Thú cản phía sau, Lưu Phong bổ khuyết."

Lam Hiên Vũ gấp giọng nói ra. Ở thời điểm này, đối mặt với nguy cơ, toàn bộ đoàn đội rất cần một người tỉnh táo chỉ huy như hắn. Băng Thiên Lương tự hỏi trong lòng, nhưng lúc này hắn cũng không biết nên xử lý tình huống trước mắt như thế nào, mà nếu không biết nên xử lý như thế nào, vậy dứt khoát nghe Lam Hiên Vũ a. Bọn hắn không chút do dự bay lên trời, dựa theo Lam Hiên Vũ phân phó mà nhanh chóng hướng về một hướng phóng đi. Trong lòng Lam Hiên Vũ vẫn có phán đoán, phía dưới nhiều đại thụ vây công như vậy, muốn lao ra quá khó khăn. Bởi vì không ai biết Hồn Thú trong rừng rậm này có bao nhiêu, tuy cây cối bình thường không đủ để tạo thành tổn thương đối với bọn hắn, nhưng chúng vẫn đủ để khiến bọn hắn sinh ra tiêu hao, dẫn đến việc làm bọn hắn hao tổn mà chết ở chỗ này.

Bởi vậy, phương hướng hắn lựa chọn đột kích chính là chỗ sâu trong rừng rậm đã được quan sát từ sớm. Rất có thể con Vạn Năm Thụ Yêu này là được con Ngàn Năm Thụ Yêu bọn hắn đánh chết hồi sáng dẫn tới, như vậy thì rất có thể nó cũng tới từ nơi sâu trong kia. Ở phương hướng đó là có khả năng gặp được Vạn Niên Thụ Yêu lớn nhất.

Băng Thiên Lương xung trận lên trước. Cả ngày săn giết Hồn Thú nhưng số lần hắn xuất thủ rất ít, vẫn luôn nghỉ ngơi dưỡng sức, lại thêm đoạn thời gian nghỉ ngơi vừa rồi, lúc này hắn đang ở trạng thái tốt nhất. Sau khi vị thiên tài Lăng Thiên học viện này bật hết hỏa lực, lập tức thể hiện ra thực lực cường đại của hắn.

Từng đạo điện quang lập loè chung quanh thân thể hắn, làm cả người hắn đều trở nên có chút hư ảo. Hắn nhảy vào trong đám rừng cây, lúc này chỉ cần có cành cây nào đó va chạm vào thân thể của hắn sẽ lập tức bùng nổ. Băng Thiên Lương vùi đầu vào trong rừng cây về sau, lập tức tạo thành từng tiếng nổ vang.

Lâm Đông Huy theo sát sau lưng Băng Thiên Lương, hắn bắn nguyên một đám hỏa cầu hướng lên đỉnh đầu, mở rộng lỗ hổng để cho người phía sau có thể thuận lợi thông qua. Mạch Đao Trảm của Vũ Thiên dẹp tan chướng ngại, vượt mọi chông gai bước nhanh đi về phía trước. Lúc này Tiền Lỗi đã triệu hồi ra một con Xích Giáp Long theo ở phía sau, vào thời điểm này thì hiển nhiên Xích Giáp Long không quá hữu dụng, bởi vì cây cối xung quanh hầu như đều là công kích từ bên trên xuống. Nhưng đây cũng là chuyện không có cách nào khác, Tiền Lỗi cùng Lam Hiên Vũ đều đứng trên lưng Xích Giáp Long, mượn tốc độ của nó mà phóng tới phía trước, hắn ra lệnh cho nó chính là chạy theo Vũ Thiên trước mặt.

Trong tay Lam Hiên Vũ phóng xuất ra hai cây Lam Ngân Thảo, phân biệt quấn quanh người Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy, toàn lực mà tăng khúc cho bọn họ. Lưu Phong thì ở phía sau như ẩn như hiện, tốc độ của hắn rất tốt, sau khi có Hồn Cốt cánh tay phải Ngân Nguyệt Lang lại đáng tin cậy hơn rất nhiều. Mỗi lần Bạch Long thương triển khai đều có thể đẩy bay một vài công kích có tính uy hiếp. Một nhóm sáu người, trực tiếp sát nhập trong rừng cây, nhanh chóng xông về phía trước.
Lúc này bọn hắn như đang xông vào một tộc quần hồn thú mười năm vậy, chung quanh không ngừng có cây cối bị phá toái, không ngừng có năng lượng tràn vào thân thể của bọn hắn, tuy rằng những năng lượng này rất yếu ớt, nhưng bởi cái gọi là góp gió thành bão nên cũng rất khả quan.

Lần này Lam Hiên Vũ không có vội vã triệu hoán Đống Thiên Thu, bởi vì rất có thể tiếp tới bọn hắn chỉ có thể triệu hoán Đống Thiên Thu một lần, vậy nhất định phải dùng cơ hội lần này vào thời khắc thích hợp nhất.

Sau khi quyết định đi tìm Vạn Niên Thụ Yêu thì trong nội tâm Lam Hiên Vũ cũng đã bắt đầu tính toán kế hoạch tác chiến. Dưới tình huống bình thường, bọn hắn không thể nào là đối thủ của một đầu vạn năm Hồn Thú, dù là nhiều người cũng không có khả năng. Nhưng thế sự lại không tuyệt đối, nếu có thể kiến tạo ra cơ hội thích hợp, nói không chừng lại có thể xuất hiện kỳ tích, mà hắn lại luôn là người am hiểu sáng tạo kỳ tích.

Mọi người một mực xông về trước chém giết, chỉ một lát sau liền chạy ra khỏi vài trăm mét, nhưng sau khi xâm nhập vào sâu thì bọn hắn mới phát hiện, quả thực mọi thứ trên đời đều là địch, tất cả cây cối chung quanh đều giương nanh múa vuốt mà phát động công kích về phía bọn hắn. Dưới những cành cây tráng kiện quật liên tục như vậy, tuy đều là những công kích rất đơn giản nhưng không chỗ nào không có.

Mà điều làm cho Lâm Đông Huy có chút giật mình chính là Lam Hiên Vũ cũng ngưng tụ ra nguyên một đám hỏa cầu, không ngừng bắn liên hồi hướng ra phía ngoài, luận uy lực thì hiển nhiên không bằng hắn, nhưng về phương diện thao túng lại tinh chuẩn hơn hắn rất nhiều. Đám hỏa cầu Lam Hiên Vũ bắn ra luôn có thể lách qua những cành cây mà bay thẳng đến thân chúng. Gần như mỗi khỏa hỏa cầu đều có thể mang một ít năng lượng cây cối trở về.

Đến cùng thì võ hồn của tên này là cái loại quái quỷ gì vậy? Nghi vấn này xuất hiện trong đầu cả nhóm ba người Băng Thiên Lương, chẳng qua là lúc này ai cũng không thể cẩn thận suy nghĩ.

Băng Thiên Lương xông lên phía trước, tất nhiên cũng là người thừa nhận áp lực lớn nhất, nhưng năng lức hóa thân thành lôi điện kia của hắn quả thực là cường hãn. Cây cối e ngại hỏa diễm thì đồng dạng cũng e ngại Lôi đình. Trong khoảng thời gian ngắn căn bản không có cây cối nào có thể ngăn cản hắn mảy may.

"Lam Hiên Vũ, còn tiếp tục đi vào đâu nữa sao? Hinhg như không có điểm cuối a!" Lâm Đông Huy quay đầu hướng Lam Hiên Vũ hỏi.

Lam Hiên Vũ không chút do dự nói: "Tiếp tục. Sẽ không thể không có điểm cuối. Coi như đầu Thụ Yêu này có thể điều động đại lượng cây cối thì đám cây này cũng là từ bốn phương tám hướng xúm lại. Tinh Thần Lực của nó cường thịnh hơn nữa thì cũng phải có cực hạn. Chúng ta chỉ cần hướng về một phương là nhất định có thể lao ra. Khi nó cảm giác được chúng ta sắp sửa thoát khỏi sự khống chế của nó, ta đoán lúc đó bản thể của nó sẽ xuất hiện...Băng đồng học, ngươi phải cẩn thận, Vạn Niên Thụ Yêu có khả năng phát động đánh lén bất cứ lúc nào."

Một câu cuối cùng là hắn hô cho Băng Thiên Lương đang chạy tít xa phía trước, nhưng hắn vừa mới hô lên, phía trước Băng Thiên Lương đã truyền đến một tiếng kêu đau đớn, thân thể đột nhiên hóa thành vô số đạo điện quang bay tán loạn, sau đó lại hợp ở một chỗ, rơi vào trước người Vũ Thiên, sắc mặt rõ ràng có chút tái nhợt.

Chương 217: Khổ chiến

Dịch: Đức Thành

Phía trước cách đó không xa, một đạo thân ảnh khổng lồ màu tím đen chợt vượt qua. Mà cây cối chung quanh đột nhiên lại không tiếp tục công kích bọn hắn mà tách ra hai bên, lộ ra một mảnh đất trống.

Lâm Đông Huy quay đầu nhìn Lam Hiên Vũ một cái, trong nội tâm thầm nghĩ: Hình như mấy thứ Lam Hiên Vũ nói thật sự trúng rồi. Ngay trước bọn hắn chừng trăm mét, một cây đại thụ che trời toàn thân màu tím đen hiện ra tại đó, thân cây cực lớn có độ cao chừng trăm mét, từng đám cây cành rủ xuống, đường kính trong phạm vi trăm mét gần như đều được tầng màu tím đen kia của nó bao phủ. Càng kinh khủng hơn là trên thân cây cực lớn kia của nó có mắt mũi và miệng, nhìn qua như một mặt người khổng lồ quái dị.

Dưới thân cây khổng lồ đó là hai cái rễ lớn cao tới mười mét, nó chậm rãi di chuyển về phía trước nhưng lại không phát ra nửa điểm thanh âm. Ngay lúc nó rảo bước tiến về phía trước, trên mặt đất đột nhiên chui ra rất nhiều rễ cây màu tím đen quấn quanh chiếc chân bằng rễ lớn của nó, giúp nó cố định trụ thân hình.

Vạn Niên Thụ Yêu! Không hề nghi ngờ, thứ trước mắt chính là một con Vạn Niên Thụ Yêu. Cụ thể là tu vi gì thì bọn hắn còn không rõ, nhưng trước đó Lam Hiên Vũ đã phán đoán rất có thể nó không chỉ là một vạn năm, lúc này mọi người đều có thể xác nhận phán đoán kia của hắn. Đối mặt với một đầu hồn thú vạn năm, tâm tình tất cả mọi người cũng không khỏi khẩn trương lên.

Lam Hiên Vũ tiến lên hai bước mà đứng sóng vai cùng Băng Thiên Lương. Quanh thân thể Vạn Niên Thụ Yêu có mảng lớn cành cây đang vũ động, mỗi một mũi nhọn trên cành đều mang theo tầng tử quang nhàn nhạt mà luật động rất chỉnh thể, hào quang mập mờ nhưng vì trong buổi tối nên cũng khá rõ ràng.

Nhưng khi đám người Lam Hiên Vũ xuất hiện ở trước mặt Vạn Niên Thụ Yêu, tầng tử quang chung quanh thân nó lại bắt đầu trở nên ảm đạm. Hai mắt màu tím đen trứng hân cây Vạn Niên Thụ Yêu tản ra một tầng hàn ý bức người, lập tức nhìn về hướng bọn hắn bên này.

"Lập tức động thủ. Nó đang thu hồi linh thức khống chế đám cây cối khi nãy."

Lam Hiên Vũ không chút do dự nói ra. Ngân văn Lam Ngân Thảo lập tức vòng lại mà quấn quanh tay chính mình, sau đó một chưởng liền đặt tại lên người Băng Thiên Lương.

Băng Thiên Lương cũng hiểu rõ, ở thời điểm này mình đã không có khả năng do dự, vì vậy hắn vừa bước một bước đã nhảy vọt lên trời, bốn cái Hồn Hoàn trên người thoáng hiện, đệ nhất Hồn Hoàn lóng lánh, đệ nhất Hồn Kỹ__ Dung Điện!

Dòng điện màu tím lập tức trải rộng toàn thân hắn, ngay sau đó, Hồn Hoàn thứ ba lại lóe sáng ngay khi suýt xảy ra tai nạn, Hồn Kỹ thứ ba — Điện Thiểm!

Toàn thân Băng Thiên Lương lúc này như một đạo Lôi đình, thẳng hướng Vạn Niên Thụ Yêu mà phóng đi. Trong quá trình bắn đi với tốc độ cao, Hồn Hoàn thứ tư trên người hắn lại tỏa sáng, toàn thân vốn lượn lờ điện quang lập tức trở nên rừng rực, làm cả người hắn dường như biến thành một quả Lôi cầu đường kính hơn ba mét. Đây chính là hồn kỹ mạnh nhất của hắn, đệ tứ Hồn Kỹ—Điện Thần Hàng Lâm! Lúc trước cũng chính cái hồn kỹ đã làm Lam Hiên Vũ phải trọng thương.

Băng Thiên Lương liên tục phóng thích ba cái Hồn Kỹ, hơn nữa Lam Hiên Vũ mang cho hắn sự tăng phúc rất lớn, chỉ trong chốc lát, hắn cảm thấy mình đã đạt đến một trạng thái đỉnh phong chưa từng có, thậm chí trong nháy mắt này, trong lòng của hắn còn sinh ra một tia thấu hiểu sâu hơn đối với lôi điện. Cùng lúc hắn vọt tới trước, Tiền Lỗi bên người Lam Hiên Vũ cũng đã mở ra Triệu Hoán Chi Môn, Kim văn Lam Ngân Thảo quấn quanh trên đó. Đồng thời, hồn kỹ thứ hai của Tiền Lỗi cũng phóng thích, một đạo thân ảnh chui ra, đúng là thứ hắn đã sớm chuẩn bị tốt, một tồn tại cường thế vô cùng —— Thúy Ma Điểu!

Không biết vì cái gì, từ khi Thúy Ma Điểu ăn tủy não của Địa Hỏa Xích Long, Tiền Lỗi liền thường xuyên có thể triệu hoán ra Thúy Ma Điểu dưới sự phụ trợ của Lam Hiên Vũ. Chỉ cần triệu hoán nó ra thì việc Phục Khắc dĩ nhiên là không thể là hồn thú khác rồi. Lúc này Thúy Ma Điểu xuất hiện, Tiền Lỗi chỉ truyền đưa cho nó một cái tin tức: có ăn ngon. Thứ ăn ngon đương nhiên chính là Vạn Niên Thụ Yêu rồi. Đây chính là Hồn Thú vạn năm a!

Đôi mắt đỏ như máu của Thúy Ma Điểu vừa liếc liền thấy được Vạn Niên Thụ Yêu. Luận tu vi thì Thúy Ma Điểu vẫn chỉ là hồn thú trăm năm, thế nhưng rất nhanh nó đã thể hiện ra một mặt sát thủ trong giới Hồn Thú của mình. Đối mặt với uy áo của hồn thú vạn năm nhưng nó lại không có nửa phần do dự, gần như là theo sát sau lưng Băng Thiên Lương mà bay ra, hướng tới phía Vạn Niên Thụ Yêu ở nơi xa mà phóng đi.

Sở dĩ Lam Hiên Vũ dám mạo hiểm chủ động xuất kích, Thúy Ma Điểu cũng là một nguyên nhân trọng yếu.

Lâm Đông Huy vừa mới ngưng tụ ra Diệu Dương, đem nguyên một đám hỏa cầu bao trùm tới hướng Vạn Niên Thụ Yêu, hắn chỉ cảm thấy bích quang lóe lên, một đạo quang ảnh màu xanh biếc đã lập tức đuổi tới phía sau Băng Thiên Lương, bọn hắn không khỏi chấn động.

Qua ngày hôm nay ở chung như vậy bọn họ đã nhận ra năng lực của Lam Hiên Vũ, nhưng chẳng qua cũng chỉ cảm thấy hắn là một gã phụ trợ hệ đủ mạnh mẽ và có đầu óc, vẫn cảm thấy lực chiến đấu chân chính của ba người Lam Hiên Vũ cũng không được tốt lắm, thực sự bọn hắn không thể nghĩ Lam Hiên Vũ còn có lá bài tẩy như vậy. Quang ảnh màu xanh biếc kia đến tột cùng là cái gì? Là hồn kỹ của tên mập không có chút bản lĩnh đó sao?

Vô luận là Lâm Đông Huy hay Vũ Thiên, trong nháy mắt quang ảnh màu xanh biếc kia xuất hiện, cả hai người bọn hắn đều có một loại cảm giác không rét mà run, không hề nghi ngờ, đó là thứ tuyệt đối có thể uy hiếp được tới tính mạng của bọn hắn. Nháy mắt sau đó, một đôi chân thon dài bước ra từ Triệu Hoán Chi Môn, mái tóc dài màu xanh đậm tung bay, Đống Thiên Thu đã đi tới bên người Lam Hiên Vũ.

Lúc này Băng Thiên Lương đã công kích đến phía trước, hướng tới thân thể Vạn Niên Thụ Yêu mà oanh tạc như một viên Hồn Đạo đạn pháo cực lớn. Trong miệng Vạn Niên Thụ Yêu phát ra một tiếng rít, bốn phương tám hướng lập tức có vô số quang điểm màu xanh lá tràn về hướng nó, đó chính là năng lượng sinh mệnh của đám cây cối phụ cận. Thứ mạnh nhất của thực vật Hồn Thú chính là năng lượng sinh mệnh, đây cũng là bản nguyên chi lực mà bọn chúng vẫn dựa vào để sinh tồn cùng tu luyện. Mấy chục cây thô to cùng cành bay ra như mũi tên, thẳng đến Băng Thiên Lương mà đi.

Ở thời điểm này, thực lực cường đại của Băng Thiên Lương lại càng hiển lộ rõ ràng hơn, cứ như vậy mà ngang nhiên va chạm, những nhánh cây của Vạn Niên Thụ Yêu bay vụt đến vậy mà nhao nhao phá toái, nhưng từng đạo lôi đình trên người Băng Thiên Lương cũng đang nhanh chóng biến mất.

Đột nhiên, một đạo điện quang màu tím phân ra từ trên người Băng Thiên Lương như lăng không xuất ra thêm một “hắn” nữa vậy. Bản thân dòng điện của hắn đột nhiên bay vụt tứ tán, bắn bay mảng lớn cành cây, mà luồng điện quang màu tím được phân kia đã ngang nhiên đánh ra trước, trực tiếp phóng đến trước mặt Vạn Niên Thụ Yêu.

"Oành____"

Trong tiếng nổ vang cực lớn, thân thể cao lớn của Vạn Niên Thụ Yêu kịch liệt rung động. Chính như Lam Hiên Vũ phán đoán vậy, bởi vì phải khống chế cây cối từ bốn phương tám hướng nên Vạn Niên Thụ Yêu phân ra rất nhiều linh thức, thế nên năng lực tư duy của bản thân cũng theo đó mà chịu ảnh hưởng không nhỏ. Sở dĩ nó khống chế đại lượng cây cối không chỉ là vì tiến công, mà nhiều hơn là vì tìm kiếm đám người Lam Hiên Vũ. Lúc này nó đang thu hồi linh thức nhưng cũng không thể lập tức trở về trạng thái tốt nhất.

Ngay cả Lam Hiên Vũ cũng đã cho rằng Băng Thiên Lương sẽ bị ngăn cản, thật sự không nghĩ rằng hắn lại cường hãn tới như vậy, dưới loại tình huống đó, vậy mà chẳng những có thể nổ tung công kích của Vạn Niên Thụ Yêu, sau đó vẫn còn có thể phát ra một kích cường hãn. Khuôn mặt quái dị của Vạn Niên Thụ Yêu lập tức bị tạc thành một mảnh cháy đen, còn có vô số đạo điện quang lượn lờ. Có thể thấy một kích này cường đại đến cỡ nào.

Mà cũng đúng lúc này, một đạo bích quang vừa lóe lên đã trực tiếp phóng đến trước mắt Vạn Niên Thụ Yêu. Dù là tu vi của Vạn Niên Thụ Yêu nhưng khi cảm nhận được khí tức của Thúy Ma Điểu cũng phải sợ tới mức lập tức nhắm mắt lại. Cùng lúc đó, từng điểm năng lượng sinh mệnh đang hội tụ từ bốn phương tám hướng cũng lập tức giăng đầy trên cành cây.

"Phanh" một tiếng, Thúy Ma Điểu bắn bay dựng lên, hóa thành một đoàn bích quang lên không. Thế nhưng Vạn Niên Thụ Yêu cũng phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết ngay sau đó, bị Thúy Ma Điểu đánh trúng mí mắt, chẳng những tạo thành một đạo lổ hổng lớn, trong mắt còn có chất lỏng màu tím đen không ngừng chảy xuôi xuống, hiển nhiên nó đã bị trọng thương.

Băng Thiên Lương phối hợp cùng Thúy Ma Điểu đã tạo ra một hiệu quả không tưởng. Lúc này, đám hỏa cầu chung quanh đã ầm ầm đánh rới thân thể Vạn Niên Thụ Yêu, nhưng một điều quỷ dị lại xảy ra, có vẻ những cành cây của Vạn Niên Thụ Yêu lại không e ngại hỏa diễm, cũng không có bốc cháy kịch liệt như những cây khác.

Vạn Niên Thụ Yêu bị thương nặng,  mọi người làm sao có thể buông tha cho cơ hội này? Lâm Đông Huy đột nhiên ngẩng đầu ngóng nhìn Diệu Dương trên đỉnh đầu, Hồn Hoàn thứ ba trên người hắn cũng sáng lên ngay sau đó.

Chương 218: Đánh chết Vạn Niên Thụ Yêu

Dịch: Đức Thành

Hai tay của hắn làm động tác nâng nâng, sau đó mãnh liệt ném thẳng Diệu Dương trên đỉnh đầu mình ra ngoài. Cầu Diệu Dương đón gió biến lớn trên không trung như một viên Hỏa lưu tinh, chỉ trong giây lát đã hóa thành một hỏa cầu khổng lồ chừng ba mét, ngang nhiên bay ra.

Lúc này ngân văn Lam Ngân Thảo của Lam Hiên Vũ liền quấn quanh hông Lâm Đông Huy, đây cũng là một kích mạnh nhất của hắn. Lâm Đông Huy tự hỏi, coi như tu vi của mình đạt đến tứ hoàn, toàn lực đánh một kích có lẽ cũng chỉ được như vậy.

Bộc phát! Thúy Ma Điểu bị đẩy lùi, Diệu Dương hỏa cầu liền đã đến. Vạn Niên Thụ Yêu bị thương nặng, lúc này nó đang trong trạng thái thống khổ nhất. Nó múa cuồng loạn đám cành cây thử chặn đường, nhưng nhiệt độ của hỏa cầu Diệu Dương hiển nhiên không phải thứ những hỏa cầu lúc trước có khả năng so sánh, trong khoảng thời gian ngắn, hỏa quang bắn ra, mảng lớn cành cây cháy rụi tan vỡ, Diệu Dương hỏa cầu hung hăng mà oanh kích vào thân thể nó.

"Oành——"

Vô số hỏa quang bắn ra, thân thể khổng lồ chừng trăm mét của Vạn Niên Thụ Yêu giống như là đột nhiên cuộn mình trong ngọn lửa nóng bỏng kia, đám cành cây bỗng nhiên thu hẹp vào phía trong.

Đây chính là kỹ năng phòng ngự mạnh nhất của nó, hơn nữa có thể nói là kỹ năng thiên phú bảo vệ tính mạng, tên là Vạn Đầu Quy Nhất, có thể lợi dụng vô số cành và dây leo để ngưng tụ sinh mệnh lực tới bảo vệ mình, đồng thời trị liệu thương thế.

Không hề nghi ngờ, với thực lực của đám người Lam Hiên Vũ, một khi để nó hoàn thành cái kỹ năng phòng ngự mạnh nhất này thì sẽ chẳng còn ai đánh nổi nó nữa. Đối với Vạn Niên Thụ Yêu mà nói, tổn thất duy nhất chính là tạm thời không cách nào tiếp tục công kích mọi người.

"Ngay bây giờ, Thiên Thu!"

Lam Hiên Vũ đột nhiên buông lỏng Kim văn Lam Ngân Thảo cùng ngân văn Lam Ngân Thảo đang quấn bên người Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy, hai loại Lam Ngân Thảo đồng thời hướng Đống Thiên Thu mà tới.

Ngay từ lúc Đống Thiên Thu được triệu hoán ra thì Lam Hiên Vũ cũng đã thấp giọng nói với nàng. Lúc này Đống Thiên Thu chỉ là có chút u oán mà nhìn hắn một cái, nháy mắt sau đó, toàn bộ thế giới dường như cũng đã hóa thành thế giới băng tuyết. Khi màu xanh đậm kia phù hiện ra, Vũ Thiên, Lâm Đông Huy cùng Tiền Lỗi đang ở bên người Lam Hiên Vũ và Đống Thiên Thu, ba người kia đều cảm thấy suy nghĩ của mình dường như ngưng trệ lại. Đó cũng không phải cảm giác tuyệt vời gì, nhất là Lâm Đông Huy vừa mới hoàn thành tiến công, bản thân lại là Hỏa thuộc tính, trong nháy mắt này, hắn chỉ cảm thấy thân thể mình phảng phất như muốn rách nát ra vậy.

Sau đó bọn hắn liền thấy một màn khủng bố, một đôi mắt màu lam lạnh như băng xuất hiện trong thế giới màu xanh đậm kia, ánh sáng màu lam nhàn nhạt bất chợt nở rộ. Võ Hồn dung hợp kỹ, Thâm Lam Ngưng Thị!

Lúc trước, Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu chính là nhờ một chiêu này mà đông cứng luôn cả Ám Hắc Ma Hổ. Tu vi của con Ám Hắc Ma Hổ kia thì có lẽ không bằng đầu Vạn Niên Thụ Yêu trước mắt này, thế nhưng Ám Hắc Ma Hổ là dạng tồn tại như thế nào? Vạn năm Ám Hắc Ma Hổ đã đứng ở mức đỉnh phong trong giới Hồn Thú, mà đầu Vạn Niên Thụ Yêu này thì chẳng qua cũng chỉ là vạn năm Hồn Thú bình thường mà thôi. Ám Hắc Ma Hổ còn có thể bị đông cứng thì dĩ nhiên càng không cần phải nói Vạn Niên Thụ Yêu trước mắt này rồi.

Đám cành cây của Vạn Niên Thu Yêu đang nhanh chóng rủ xuống lập tức ngưng kết, thân thể khổng lồ của nó cứ như vậy mà bị đông cứng lại trong nháy mắt này. Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu lúc này đã như một thể, Lam Hiên Vũ một bên ôm thân thể mềm yếu của Đống Thiên Thu vào lòng, vừa cảm thụ biến hóa của Vạn Niên Thụ Yêu.
Tuy rằng sức chiến đấu của gia hỏa này không bằng Ám Hắc Ma Hổ, nhưng thân thể của nó lại quá khổng lồ, Thâm Lam Ngưng Thị bao trùm phạm vi lớn như vậy thì uy lực sẽ phải yếu bớt, chỉ có thể đông cứng nó trong thời gian ngắn ngủi.

"Ngay bây giờ, công kích!"  Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng.

Ở bên cạnh hắn, Lâm Đông Huy, Vũ Thiên cùng Tiền Lỗi hiển nhiên đã không cách nào hoàn thành công kích. Mà Băng Thiên Lương lúc trước không tiếc hết thảy toàn diện tiến công để chế tạo ra cơ hội cho cục diện trước mắt, lúc này cũng đã một lần nữa bay lên trời. Hồn Hoàn thứ tư lại lóe sáng, hắn hóa thành một khỏa lôi cầu cực lớn mà hung hăng đụng vào thân thể Vạn Niên Thụ Yêu đã bị đông lại.

Trong tiếng Lôi đình nổ vang trời, thân thể Vạn Niên Thụ Yêu lập tức bị tạc ra một lỗ hổng thật lớn. Thân thể của Băng Thiên Lương cũng bị bắn ngược về.

Đúng lúc này, một đạo ngân quang đột nhiên xuất hiện, thương mang chói mắt đột nhiên đâm ngập vào thân cây đến tận cuối chuôi. Lưu Phong vẫn luôn ẩn mình ở bên cạnh mà chờ cơ hội, hồn cốt Ngân Nguyệt Lang và Bạch Long Thương đã hoàn toàn phá vỡ tầng phòng ngự cuối cùng của Vạn Niên Thụ Yêu.

Mà một đạo quang ảnh màu xanh biếc cũng lóe ra ngay trong nháy mắt này, chui vào lỗ hổng rồi biến mất trong thân cây tráng kiện.

"Chi——" Tiếng thét chói tai truyền ra từ Vạn Niên Thụ Yêu, thanh âm sắc lạnh đó cũng làm tất cả mọi người không khỏi bưng kín hai tai. Ngay sau đó, tầng quang mang màu xanh đậm trên người Vạn Niên Thụ Yêu biến mất, tất cả cành cây đột nhiên trở nên thẳng tắp, một màn kinh khủng lập tức xuất hiện.

Từng đám cành đột nhiên bắn ra như ngàn vạn mũi tên, tất cả đều nhao nhao tự động đứt gãy mà bắn ra bốn phương tám hướng. Thân thể Vạn Niên Thụ Yêu cũng bắt đầu xuất hiện từng vết rạn, mắt thấy nó đã không thể không sống nổi.
Nhưng từng đám cành cây bay vụt đến đó đã mang theo lực công kích cuối vùng của một đầu hồn thú vạn năm, đó cũng không phải là thứ mọi người có thể ngăn cản dễ dàng gì.

Vũ Thiên quét ngang thân, nhanh chóng chắn phía trước, huy động Mạch Đao, hắn muốn cưỡng ép phách trảm những cành đó.

"Phanh!"

Chỉ một cành duy nhất liền đụng bay hắn ra ngoài, ở bên cạnh hắn, Lâm Đông Huy thấy tình huống không ổn, hắn nhanh chóng nhấn xuống nút tín hiệu đã chuẩn bị tốt từ sớm, hào quang lóe lên, hắn biến mất vô tung. Cảm giác trong Thăng Linh Đài là chừng năm thành, đó cũng không phải thứ có thể đùa giỡn. Trong lúc Vũ Thiên bị đánh bay thì hắn cũng đã nhấn xuống nút tín hiệu, đồng dạng là truyền tống mất.

Tiền Lỗi mắt thấy tình thế không ổn, vừa định nhấn nút nhưng lại nghe Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng: "Không nên!"

Sau đó Tiền Lỗi liền thấy Lam Hiên Vũ đột nhiên quay người, dùng lưng của mình mà ngăn cản cành cây đang bay tới, Lam Ngân Thảo trong hai tay điên cuồng phóng ra, bày ra một tầng lưới lớn sau lưng hắn. Cùng lúc đó, một tầng ánh sáng hiển hiện trên người hắn, từng mặt băng thuẫn ngưng tụ phía sau lưng. Trong nháy mắt này hắn đã thi triển toàn bộ lực lượng mình có thể.

"Oành, oành, oành!" Lam Ngân Thảo phá toái, băng thuẫn phá toái. Lam Hiên Vũ ôm Đống Thiên Thu mà ngã nhào về phía trước, nhưng hắn vẫn bảo vệ được Đống Thiên Thu cùng Tiền Lỗi, ngăn lại đợt công kích thứ nhất. Hắn cắn chặt hàm răng, một tay ôm Đống Thiên Thu, tay kia bắt lấy Tiền Lỗi, dưới chân đạp một bộ pháp quỷ dị mà phóng tới phía trước.

"Phốc!" Đúng lúc này, Tiền Lỗi giật mình thấy một nhánh cây xuyên qua lồng ngực Lam Hiên Vũ. Mà vào đúng đó, thứ Lam Hiên Vũ làm lại là vươn rộng hai tay sang hai bên, cho nên nhánh cây xuyên qua lồng ngực hắn cũng không hề va chạm vào Đống Thiên Thu cùng Tiền Lỗi. Mà thân thể của hắn lại bị lực quán tính của nhánh cây kia đẩy bắn về phía trước. Bộ pháp dưới chân Lam Hiên Vũ vẫn nhanh chóng như trước mà nhào tới bụi cây trước mặt.

Một đạo thân ảnh hiện sau lưng bọn hắn ngay sau đó, Bạch Long Thương đã đánh bay những nhánh cây có uy lực không lớn lắm. Lúc trước, sau khi ném ra Bạch Long Thương thì Lưu Phong cũng đã lui đến phạm vi an toàn, ngay sau đó đã một lần nữa triệu hoán Bạch Long Thương về tay, sau khi tránh thoát được đám nhánh cây mạnh nhất công kích đợt đầu tiên, rốt cuộc hắn cũng kịp thời quay về cứu viện.

Mà xa xa, Băng Thiên Lương hóa thân thành một đạo điện quang lóe nhanh trong rừng cây, không ngừng tránh né từng đám nhánh cây, tuy rằng chật vật nhưng đơn giản chỉ cần tránh thì vẫn được.

Băng Thiên Lương cũng thấy rõ ràng một màn Lam Hiên Vũ ôm lấy hai người nhanh chóng rút lui vừa rồi, nhánh cây thô to kia xuyên qua lồng ngực Lam Hiên Vũ, nhưng bộ pháp dưới chân hắn lại vẫn quỷ dị như trước. Đây chính là cảm giác năm thành đó! Gia hỏa này thật sự là cái loại người quái vật a!

Đúng lúc này, rốt cuộc thân thể khổng lồ của Vạn Niên Thụ Yêu đã phá toái triệt để, hóa thành một đoàn bạch quang rừng rực vô cùng mà bay tán loạn. Một bộ phận bạch quang rót vào trong cơ thể Băng Thiên Lương cách nó gần nhất, một phần khác thì bay về hướng đâm người Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ, Đống Thiên Thu, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong, bốn người đồng thời bị tầng bạch quang bao phủ, lập tức cảm giác được hơi thở nóng bỏng trong người lan tràn. Nhưng lúc này Lam Hiên Vũ đã là miệng mũi chảy máu, dường như khí lực toàn thân đều bị vết thương trước ngực rút đi hết vậy.

Chương 219: Thành công

Dịch: Đức Thành

Nhưng lúc này trên mặt hắn lại hiện ra một vẻ nụ cười vui mừng, cuối cùng cũng thành công. Mà lại thiếu đi Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy, không thể nghi ngờ, bọn hắn càng có thể được chia nhiều năng lượng.

Một đạo bóng mờ màu xanh biếc phóng lên tận trời, trong miệng phát ra một tiếng kêu vui thích vô cùng, hào quang lóe lên, chỉ trong nháy mắt nó đã đến trước mặt Tiền Lỗi. Không đợi Tiền Lỗi kịp phản ứng, đệ nhị hồn hoàn trên người hắn lại tự động nổi lên, sau đó Thúy Ma điểu liền chui thẳng vào Hồn Hoàn bên mà tiêu thất vô tung.

"Cái này... Hình như chính nó nắm giữ khả năng Phục Khắc rồi?" Tiền Lỗi giật nảy cả mình.

Lúc này Lam Hiên Vũ đã không thể kiên trì được nữa, hắn ngã nhào trên mặt đất, Tiền Lỗi cùng Đống Thiên Thu tự nhiên cũng rơi trên mặt đất. Lần thứ hai sử dụng Thâm Lam Ngưng Thị, bởi vì có chuẩn bị, cứ việc Đống Thiên Thu vẫn bị rút sạch tất cả lực lượng nhưng lần này cũng không có hôn mê như trước, cho nên nàng tận mắt thấy Lam Hiên Vũ dùng lưng mình đi ngăn trở nhánh cây, thấy được mọi thứ hắn vừa mới làm. Vì cái gì hắn không đưa nàng đưa về Triệu Hoán Chi Môn ngay lúc đó? Khi một đoàn bạch quang tràn vào thân thể, nàng lập tức hiểu rõ mọi chuyện.

Đúng lúc này, Lam Hiên Vũ đột nhiên cảm giác được trong cơ thể mình truyền ra một tiếng kêu gọi kỳ dị, có vẻ là bởi nhận lấy sự ảnh hưởng từ đoàn bạch quang vừa mới dung nhập trong cơ thể. Hào quang lóe lên, một đoàn quang mang kim sắc liền tách ra từ trên người rồi xuất hiện ở trước mặt hắn.

Đoàn kim quang này nhìn qua có chút hư ảo nhưng tuyệt đối là tồn tại chân thực, đây rõ ràng là một con khỉ con màu vàng, thân cao chừng một thước. Khỉ con nhìn thấy vết thương trên ngực Lam Hiên Vũ, rõ ràng có chút bối rối, "Chi chi" kêu cái gì đó. Nhưng lúc này Lam Hiên Vũ đã không chịu nổi, hắn đem Đống Thiên Thu đến Triệu Hoán Chi Môn vẫn một mực lơ lửng bên người Tiền Lỗi, sau đó chính mình cũng nhấn xuống nút tín hiệu. Hào quang lóe lên, hắn thoát ly chiến trường. Đầu khỉ con kua cũng lập tức hóa thành một đạo kim quang mà biến mất theo hắn. Mọi thứ đều trở nên có chút kỳ quái, chỗ đau nhức trên ngực hắn cũng theo đó mà dần dần biến mất.

Khi mọi cảm giác lại một lần nữa khôi phục, Lam Hiên Vũ phát hiện thân thể của mình đã cứng đờ đến mức khó chịu, trước ngực cũng đang mơ hồ như có chút đau.

"Khịch khịch ——" cánh cửa khoang chậm rãi mở ra, không khí mới mẻ đập vào mặt. Lam Hiên Vũ lấy lại bình tĩnh mới gắng gượng ngồi dậy, hắn vô thức mà sờ lên ngực mình.

Năm mươi phần trăm cảm giác đau đúng thật không phải thứ có thể đùa giỡn, cảm giác này cũng thật sự là quá rõ ràng.

"Ngươi cũng đi ra rồi?" Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên xông tới.

Lam Hiên Vũ cười khổ, chống đỡ thân thể đứng lên: "Các ngươi... thật đáng tiếc a! Con thụ yêu kia chết rồi."

Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên liếc nhau, bọn hắn đều không phải là hồn sư am hiểu phòng ngự, mà người cản ở phía trước lại chính là bọn hắn, đợt công kích đầu tiên đó thật sự là quá mạnh. Vào lúc đó, trừ phi chịu được đám nhánh cây đâm thành con nhím, bằng không thì căn bản không thể đợi đến lúc thụ yêu tử vong triệt để.

"Ngươi đạt được năng lượng?" Vũ Thiên nghi ngờ hỏi. Lam Hiên Vũ xoa ngực. Không chờ hắn mở miệng thì mộ gã nhân viên công tác đã đi tới: "Tên này chính là loại quái thai, quả thực là chịu cây đâm xuyên ngực cũng không chịu truyền tống ra. Tiểu gia hỏa... Rất có tiền đồ."

Trong Thăng Linh đài có những mối nguy hiểm không xác định nên tất nhiên phải có nhân viên công tác của Truyền Linh tháp một mực giám sát. Hắn tận mắt thấy mấy tiểu tử trước mắt này đánh giết một đầu hồn thú vạn năm như thế nào. Nói thật, đối với nhân viên công tác thì đây cũng là một việc cực kỳ rung động.

Ngay khi vạn niên thụ yêu xuất hiện tại khu vực bên ngoài của sơ cấp Thăng Linh Đài, nơi này đã lập tức vang lên cảnh báo. Tên nhân viên công tác này cũng vì đó mà thấy tận mắt toàn bộ quá trình. Những người tuổi trẻ này không chỉ đánh giết vạn niên thụ yêu, hơn nữa còn giết trong thời gian rất ngắn, nương tựa theo những vông kích bùng nổ mà đánh tan nó. Hắn có chút khó có thể tin. Những hài tử này thật sự là quá mạnh.

Đúng lúc này, ba đài Mô Phỏng Khoang Thuyền bên cạnh cũng lần lượt mở ra. Tiền Lỗi, Lưu Phong cùng Băng Thiên Lương đều đã tỉnh lại.

"Băng Đại." Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên vội vàng đi tới, đem Băng Thiên Lương đỡ lên.

Vũ Thiên đưa ra một ánh mắt hỏi thăm Băng Thiên Lương. Tất nhiên Băng Thiên Lương hiểu rõ hắn là đang hỏi mình, có phải Lam Hiên Vũ đã cố ý chơi khăm bọn hắn, khiến cho hắn cùng Lâm Đông Huy không thể hấp thu năng lượng hồn thú vạn năm. Loại cơ hội này rất hiếm có, ít nhiều gì thì Vũ Thiên cũng vẫn có chút không cam tâm. Băng Thiên Lương yên lặng lắc đầu.

Lam Hiên Vũ nghi ngờ nhìn về phía Băng Thiên Lương: "Làm sao các ngươi cũng đi ra rồi? Chẳng lẽ sau đó còn gặp nguy hiểm?"

Tiền Lỗi cười khổ một tiếng: "Ngươi không ở trong đó thì ta ở bên trong còn có thể làm cái gì? Băng đồng học nói muốn thương lượng với ngươi về những công việc sau đó, chúng ta liền đi ra cùng nhau. Mà một khu vực như vậy lại xuất hiện năng lượng gợn sóng lớn như thế, chúng ta tiêu hao lại lớn, Băng đồng học nói có đi tiếp thì chỉ sợ cũng sẽ có hồn thú mạnh tới, chúng ta liền dứt khoát kết thúc lần hành động Thăng Linh Đài này." Băng Thiên Lương đi đến trước mặt Lam Hiên Vũ, hướng hắn đưa tay ra nói: "Lần này hợp tác vô cùng tốt, chúng ta nguyện ý tiếp tục hợp tác với các ngươi trong khảo hạch tại hành tinh mẹ."

Lam Hiên Vũ mỉm cười, đưa tay nắm với Băng Thiên Lương: "Tốt!"

Thực lực của Băng Thiên Lương đúng thật là rất mạnh, Lam Hiên Vũ cũng phải để ở trong mắt. Có thể nói, nếu hôm nay không có Băng Thiên Lương mạnh mẽ bùng nổ ở phía trước như vậy, căn bản bọn hắn sẽ không thể tìm thấy sơ hở của vạn niên thụ yêu, lại càng không cần phải nói những chuyện phía sau. Tuy Thâm Lam Ngưng Thị có thể định trụ vạn niên thụ yêu trong nháy mắt, nhưng trong thời gian ngắn ngủi đó, dưới tình huống bình thường thì căn bản bọn hắn không đủ lực để giết nổi vạn niên thụ yêu. Cuối cùng Băng Thiên Lương vẫn là có tác dụng cực kỳ trọng yếu.

Nếu trong những đợt khảo hạch sau này thật sự có thể tác chiến đoàn thể, có một đồng minh với thực lực như vậy, không thể nghi ngờ là chuyện tốt. Mà Lam Hiên Vũ cũng rất thích tính cách luôn thẳng thắn của Băng Thiên Lương, thứ tên này theo đuổi chỉ là sự mạnh mẽ.

Từ lúc Thâm Lam Ngưng Thị xuất hiện, cách nhìn nhận của Băng Thiên Lương đối với Lam Hiên Vũ đã hoàn toàn tăng lên tới một cấp độ khác. Mà tên Lam Hiên Vũ này lại luôn cho người ta một loại cảm giác sâu không thể lường. Mỗi khi người ta cảm thấy hắn đã dùng ra toàn bộ năng lực thì rất nhanh hắn lại hiển lộ ra một năng lực mới.

Nếu không phải có Lam Hiên Vũ chỉ huy, chỉ sợ ngay khi vừa đối mặt vạn năm hồn thú bọn họ sẽ phải trực tiếp nhấn nút tín hiệu mà rời khỏi Thăng Linh đài. Dù sao thì đó cũng là một nhân tố không thể khống chế.

"Được rồi, thứ này cho mấy người các ngươi, trong vòng nửa năm không thể sử dụng. Nửa năm sau các ngươi có thể tùy ý tiến vào bất cứ chỗ nào trong Truyền Linh tháp, hoặc lại vào Thăng Linh đài." Nhân viên công tác lấy ra sáu tấm thẻ giống của bọn hắn lúc trước mà đưa cho từng người.

Lam Hiên Vũ sững sờ: "Thúc thúc, đây là vì cái gì?"

Nhân viên công tác mỉm cười nói: "Dựa theo quy tắc, trong sơ cấp Thăng Linh đài thì chỉ có nơi giáp giới giữa khu vực sơ cấp cùng trung cấp mới có hồn thú vạn năm. Trong sơ cấp Thăng Linh đài không nên xuất hiện loại tình huống này, cho nên đây đền bù tổn thất cho các ngươi, để lần sau các ngươi còn có thể tiến vào. Nhưng có một điều ta phải nói cho các ngươi, bởi vì các ngươi đánh giết hồn thú vạn năm trong sơ cấp Thăng Linh đài, chuyện này ta là phải báo cáo, tương lai có khả năng sẽ có nhân viên công tác của Truyền Linh tháp liên hệ tới các ngươi. Đó cũng không phải là chuyện xấu, nói không chừng sẽ là lời mời các ngươi gia nhập Truyền Linh tháp. Nếu như các ngươi nguyện ý gia nhập Truyền Linh tháp, lập tức có khả năng được nhận đặc biệt vào Truyền Linh học viện."

Học viện Truyền Linh cũng là nằm trên hành tinh mẹ, mà cũng là một trong những học viện cao cấp nhất của liên bang, gần như là một tồn tại gần sát với học viện Sử Lai Khắc, cũng gần như có lịch sử tới vạn năm.

Sáu người mừng rỡ, vé vào sơ cấp Thăng Linh đài cũng không phải thứ có tiền là có thể mua được. Cái này cần điều chỉnh lượng người và tài nguyên cân đối, cuối cùng mới có thể thu hoạch được. Học viện Thiên La cùng học viện Lăng Thiên đều là một trong những học viện đứng đầu Thiên La tinh, nhưng dù vậy cũng phải trả một cái giá rất lớn mới có thể cho sáu người bọn hắn vào sơ cấp Thăng Linh đài một lần. Bọn hắn có thể lấy được cơ hội tiến vào Thăng Linh đài một lần nữa, đây đúng là một việc khó được. Đối với Lam Hiên Vũ tu vi khá thấp hay Lưu Phong cùng Tiền Lỗi thì ý nghĩa của nó lại càng lớn.

Sáu người cùng đi ra khỏi Truyền Linh tháp, trước khi tách nhau, Băng Thiên Lương lại một lần nữa hướng Lam Hiên Vũ biểu đạt ý muốn hợp tác, mà tới mấy ngày sau thì bọn hắn lại cùng nhau ngồi phi thuyền vũ trụ đi tới Đấu La tinh.

Chương 220: Kim sắc tiểu hầu

Dịch: Đức Thành

Sau khi tạm biệt nhau, mọi người đều riêng mình trở về. Mà đám người Lam Hiên Vũ thì tất nhiên là trực tiếp quay trở về học viện. Hành trình thu hoạch trong Thăng Linh Đài lần này không thể bảo là không phong phú, vừa về tới ký túc xá, ba người liền không thể chờ đợi được mà phóng xuất Võ Hồn, xem xét Hồn Hoàn biến hóa.

Triệu Hoán Kim Tiền bắn ra, Triệu Hoán Chi Môn lập tức xuất hiện, Tiền Lỗi không có trực tiếp triển khai triệu hoán mà là nhìn chăm chú lên người mình. Hai cái Hồn Hoàn màu tím xoay quanh thân thể, màu tím, nghìn năm! Đúng vậy, hai cái Hồn Hoàn này của hắn đã tiến hóa đến cảnh giới nghìn năm.

Năng lượng của Vạn Niên Thụ Yêu thật sự là có thể dùng hai từ "khủng bố" để hình dung, cho dù chia ra năm người thì mỗi người cũng đều được không ít, hơn nữa là những tích lũy trước đó, giờ khắc này đã lập tức hoàn thành đột phá. Lưu Phong cũng thể hiện ra Bạch Long Thương, giống như đúc, đồng dạng là hai cái Hồn Hoàn màu tím, đồng dạng tiến hóa đến cảnh giới nghìn năm.

Lúc trước, trước khi bọn hắn đến Thăng Linh Đài thì đúng là đều nghĩ tới việc muốn đề thăng đẳng cấp Hồn Hoàn tại Thăng Linh Đài. Thế nhưng từ trăm năm đến nghìn năm dù sao cũng là bay vọt về chất, cũng không biết phải đánh giết bao nhiêu Hồn Thú mới có thể đạt đến, cho nên bọn hắn cũng không có ôm hy vọng quá lớn. Lúc này thật sự hoàn thành tăng lên, bọn hắn làm sao có thể không hưng phấn đây?

Lam Hiên Vũ cũng phóng xuất ra Kim văn Lam Ngân Thảo cùng ngân văn Lam Ngân Thảo. Hai tay của hắn nâng lên, hai cái Hồn Hoàn quấn quanh mà lên. Nhưng dưới cái nhìn chăm chú của Tiền Lỗi cùng Lưu Phong, hai cái Hồn Hoàn trên hai tay hắn cũng không có gì khác lúc trước, vẫn là màu vàng.

"Xảy ra chuyện gì vậy? Chúng ta đều tăng lên, vì sao Hồn Hoàn này của ngươi lại vẫn là trăm năm?" Tiền Lỗi mang vẻ mặt kinh ngạc mà nhìn Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ lại mang sắc mặt bình tĩnh nói: "Có lẽ là bởi vì ta là song sinh Võ Hồn a, cho nên muốn tăng đẳng cấp Hồn Hoàn sẽ phải có nhiều năng lượng hơn nữa, như giờ thì vẫn là trăm năm thôi."

Tình huống như vậy thì Lam Hiên Vũ cũng đã sớm đoán được. Lúc trước trong Thăng Linh Đài, mỗi lần hấp thu năng lượng hắn đều có thể cảm giác được, năng lượng trong vòng xoáy huyết mạch Kim Ngân vẫn luôn tăng lên, thậm chí ngay cả hồn lực cũng thoáng có chỗ tăng lên. Cuối cùng, sau khi hấp thu năng lượng của Vạn Niên Thụ Yêu thì thậm chí Lam Hiên Vũ còn cảm giác được khí tức huyết mạch của mình phát ra tràn đầy, làm hắn có một loại cảm giác muốn thi triển Võ Hồn dung hợp kỹ. Nhưng rõ ràng những năng lượng này không có xu thế tiến vào Hồn Hoàn.

Hắn đã sớm biết tình huống của mình sẽ không quá giống những người khác, thời điểm vừa mới có được Võ Hồn thì Hồn Hoàn của hắn cũng đã trực tiếp xuất hiện, căn bản không có dung hợp bất kì Hồn Linh gì. Ban đầu là màu trắng, mà khi tu vi hắn tăng lên tới nhị hoàn thì Hồn Hoàn lại theo đó mà biến thành màu vàng. Hồn Hoàn màu vàng có nghĩa là gì thì dùng đầu gối cũng có thể nghĩ ra, trăm năm! Thế nhưng cái niên hạn Hồn Hoàn này từ đâu mà đến thì chính hắn cũng không biết, tăng lên một cách khó hiểu, có vẻ theo việc Hồn Hoàn có thêm là niên hạn cũng cứ như vậy mà tăng lên.

Mà bây giờ, sau khi đạt được năng lượng từ Thăng Linh Đài thì lại không cách nào tăng niên hạn Hồn Hoàn, tất nhiên việc này cũng nằm trong dự liệu của Lam Hiên Vũ. Hiện tại hắn chỉ muốn biết, khi tu vi mình tăng lên tới tam hoàn thì Hồn Hoàn còn có thể biến hóa hay không, có thể tăng lên tới nghìn năm nữa hay không. Sau khi có Hồn Hoàn màu vàng này, năng lực khống chế của hắn đối với thủy nguyên tố rõ ràng đã được tăng cường rất nhiều, đây đúng là hiệu quả của Hồn Hoàn trăm năm. Thấy Lưu Phong cùng Tiền Lỗi có Hồn Hoàn nghìn năm, tất nhiên hắn cũng thập phần hâm mộ, nhưng do tính đặc thù của bản thân nên hắn cũng không tự ti. Huống chi bây giờ hắn còn có một việc rất trọng yếu phải làm.

"Các ngươi lui lại một chút." Lam Hiên Vũ ý bảo Lưu Phong cùng Tiền Lỗi lui về phía sau, hắn ngưng tụ tinh thần mà tìm kiếm chút gì đó trong cơ thể mình.

Rất nhanh hắn liền cảm nhận được thứ kia tồn tại. Dưới sự dẫn dắt của Tinh Thần Lực, vòng xoáy kim ngân trong ngực vốn là co rút lại một lát, sau đó đột nhiên phóng thích, một đạo quang mang lập tức bắn ra từ trong ngực, rơi vào trước mặt hắn.

Tiền Lỗi cùng Lưu Phong chỉ cảm thấy kim quang lóe lên, trước mặt liền có thêm một con tiểu hầu kim sắc. Con tiểu hầu chỉ cao hơn một thước, trong ánh mắt tràn đầy Linh tính, vừa xuất hiện, lập tức liền nịnh nọt quay đầu nhìn về phía Lam Hiên Vũ,. Một đôi mắt chớp chớp, còn có kim quang lập loè.

"Đây là thế nào vậy?" Tiền Lỗi giật mình mà nhìn Lam Hiên Vũ: " Hồn Linh của ngươi sao? Trước kia cũng không thấy ngươi phóng thích nhỉ?"
Lam Hiên Vũ biết mình căn bản là không có Hồn Linh, nhưng hắn cũng không có giải thích, theo tình huống của mình càng ngày càng đặc thù, trong lòng hắn cũng có càng nhiều sự nghi hoặc. Thế nhưng có một số việc hắn cũng không thể nói ra, không giống người thường có thể được coi là thiên tài, nhưng nếu không giống người quá mức thì lại rất có thể sẽ phải biến thành đối tượng thí nghiệm.

"Ừm, là Hồn Linh của ta. Có vẻ như nó có chút phát triển, cho nên ta phóng xuất ra xem một chút."

Hắn vừa nói vừa vẫy vẫy tay với con tiểu hầu kim sắc này, "Vèo" một tiếng, nó lập tức nhảy lên trên vai của hắn, còn nhẹ nhàng mà gãi gãi đầu hắn, trong miệng phát tiếng kêu "Chi__ chi" với vẻ mặt vẻ lấy lòng.

Khóe miệng Lam Hiên Vũ khẽ co quắp động đậy một lát, thông qua tinh thần trao đổi, lúc này hắn đã biết lại lịch con Tiểu Hầu này là từ đâu. Có thể nói nó là vị khách không mời mà tới, nó chính là Kim Ti Ma Viên chiến đấu với hắn trong đợt đầu tiên đối phó với Băng Thiên Lương.

Trận chiến ấy, thời khắc cuối cùng Lam Hiên Vũ thi triển Võ Hồn dung hợp kỹ lôi kéo Vũ Thiên đồng quy vu tận. Con Kim Ti Ma Viên này nguyên vốn là thuộc về thế giới giả tưởng, vậy mà dưới cơ duyên xảo hợp nó lại lựa chọn đi theo hắn, sau đó hóa thành năng lượng thể mà sáp nhập vào vòng xoáy kim ngân trong ngực hắn. Cũng có thể nói nó đã bị Võ Hồn dung hợp kỹ của hắn trực tiếp hấp thu đến, bị bao bọc rời khỏi Đấu La thế giới mà đến thế giới thực, lúc này cũng thành một bộ phận thân thể hắn. Từ ý nào đó mà nói thì nó đúng là giống Hồn Linh, chẳng qua, điểm khác hồn linh là  Kim Ti Ma Viên cũng không cung cấp cho hắn Hồn Hoàn nào, ngược lại còn như vật ký sinh trong cơ thể hắn.

Từ thế giới giả tưởng tiến vào thế giới thực tại, ba nghìn năm tu vi của nó cũng theo đó mà biến mất, đã trở thành một tồn tại cùng loại với phôi thai, chẳng qua là vẫn giữ nguyên được một điểm Linh thức cùng chút thiên phú. Lam Hiên Vũ đã hấp thu rất nhiều năng lượng từ Thăng Linh Đài, mà một bộ phận trong đó đã bị nó hấp thu, vậy nên lúc này mới có thể xuất hiện, biến thành một dạng tồn tại chính thức cùng loại với Hồn Linh. Chẳng qua là bây giờ Kim Ti Ma Viên đã trở về trạng thái ấu sinh kỳ, ngay cả thực lực của một con Hồn Thú mười năm cũng không có.

Cái này có thể nói là khách không mời mà tới. Lam Hiên Vũ có thể cảm giác được, nếu mình bài xích nó là có thể trực tiếp trục xuất nó khỏi cơ thể mình. Nhưng nếu làm như vậy, bởi vì bản thân nó không có thực thể nên rất nhanh sẽ tiêu tán. Chỉ khi phụ thuộc vào hắn, hấp thu lực lượng huyết mạch của hắn thì nó mới có thể còn sống mà tiến hóa.

Ấn tượng của  Lam Hiên Vũ đối với con Kim Ti Ma Viên này cũng không tới mức tốt, chỉ là cảm thấy nó rất thông minh, trao đổi với nó thì tốt hơn những hồn thú thồn thường rất nhiều. Lúc này tuy nó thập phần nhỏ yếu nhưng trí nhớ của nó thì vẫn còn. Nó nói cho Lam Hiên Vũ, những năng lực thiên phú của nó trong Đấu La trong thế giới thì hiện tại vẫn còn, ngay cả năng lực Kim Nhãn Ngưng Thị của Báo Kim Nhãn cũng được nó mang ra ngoài. Khi đó nó chỉ cảm thấy đi theo Lam Hiên Vũ là lựa chọn có tiền đồ nhất, cho nên mới không chút do dự dấn thân vào.

Làm sao bây giờ? Trục xuất nó sao? Nếu như trục xuất thì con Kim Ti Ma Viên cũng sẽ phải chết, đây cũng là lí do vì sao nó lại nịnh nọt Lam Hiên Vũ như vậy. Lam Hiên Vũ không suy nghĩ quá lâu liền quyết định giữ nó lại, vô luận nói như thế nào thì nó cũng là một cái sinh mệnh, hơn nữa còn là sinh mệnh từ thế giới giả tưởng vượt đến thế giới thực.

Cái có nghĩa gì? Có nghĩa là cho dù  tồn tại dưới dạng giả tưởng, nhưng từ ý nào đó mà nói thì nó cũng là năng lượng thể. Hắn có thể mang Kim Ti Ma Viên ra ngoài, vậy có phải tương lai cũng có khả năng dùng loại phương thức này mang những Hồn Thú cường đại hơn từ Đấu La thế giới ra nữa hay không? Sau đó biến chúng trở thành Hồn Linh của mình?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau