CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Nghe hắn chỉ huy

Dịch: Đức Thành

Cương Liệt Hào Trư bị kích thích như vậy, lập tức càng tức giận hơn, nhưng đội hình do sáu con này cũng vì sự ảnh hưởng của hỏa cầu mà co rút vào phía trong rất nhiều. Ba con Cương Liệt Hào Trư trăm năm phía trước đột nhiên nhún lưng, từng đám cây gai nhọn từ trên lưng bắn ra, thẳng hướng đám người Lam Hiên Vũ mà đến, đứng mũi chịu sào tất nhiên là Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên.

Đúng lúc này, một đạo tử quang lặng yên không một tiếng động xẹt qua bên người Lam Hiên Vũ, đó là một đạo quang ảnh màu tím, nhìn qua có chút giống hình người nhưng lại rất vặn vẹo, nó xuất hiện truóc người Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên, điện quang lượn lờ hóa thành mảng lớn lưới điện, đám gai nhọn bay tới lập tức bị lưới điện hấp thụ, không một cây nào có thể lọt lưới.

Lúc này, sáu đầu Cương Liệt Hào Trư cách bọn họ càng gần, Vũ Thiên hét lớn một tiếng, nhân đao hợp nhất, Mạch Đao đã súc thế từ lâu bỗng nhiên chém ra, một đạo đao quang sáng như tuyết ngang nhiên mà đi.

"Phốc___Phốc Phốc..."

Hai lớn một nhỏ, thân thể ba con Cương Liệt Hào Trư lập tức bị cắt rụng. Ba con còn lại cũng bị chấn động bay ra ngoài. Một đao chi uy lại như thế mạnh mẽ. Mà Diệu Dương trên đỉnh đầu Lâm Đông Huy cũng bỗng nhiên sáng lên, một cây hỏa trụ cực lớn phun ra, ngang nhiên oanh kích lên con Cương Liệt Hào Trư ở cuối cùng, mùi thịt nướng lập tức xuất hiện. Con Cương Liệt Hào Trư này trực tiếp ngã xuống đất, nó vốn vừa bị đao khí phá tan tầng phòng ngự nên một kích này tới càng bị trọng thương.

Vũ Thiên trở lại, Mạch Đao chém liên tục, từng đạo đao mang sáng như tuyết xẹt qua, lập tức đánh chết hai con Cương Liệt Hào Trư còn lại. Chiến đấu rất nhanh đã xong. Vũ Thiên thu đao mà đứng, vài chém vừa rồi gần như đã phát tiết toàn bộ những tức giận trong nội tâm hắn ra ngoài, đúng là sướng đầm đìa.

Mà theo việc sáu con Cương Liệt Hào Trư này chết đi, từng điểm bạch quang bay ra từ trên người chúng, đều đều mà bay tới thân thể sáu người. Ba người Lam Hiên Vũ đều cảm thấy trên người thoáng ấm áp, dường như xuất hiện một ít biến hóa rất kỳ diệu. Đây chính là kết quả thăng cấp hồn hoàn trong Thăng Linh Đài.

Vũ Thiên bước quay về, ánh mắt nhìn Lam Hiên Vũ vẫn mang theo vài phần lạnh lùng cùng khinh thường như đang hỏi: Các ngươi có gì hữu dụng?

Đạo tử điện giống như thân ảnh kia cũng tiêu tán ngay sau đó, hóa thành từng đạo điện quang mà xẹt qua bên người Lam Hiên Vũ và Tiền Lỗi, về tới trên người Băng Thiên Lương biến mất vô tung. Ba con Hồn Thú trăm năm cùng ba con mười năm đều đã bị giải quyết một cách dễ dàng.

Lam Hiên Vũ xoay người nhìn về phía Băng Thiên Lương: "Nếu những trận chiến sau cũng thế này thì ta cảm thấy việc hợp tác này có thể đình chỉ được rồi đấy."

Sắc mặt Băng Thiên Lương chợt trầm xuống: "Ngươi có ý gì?"

Lam Hiên Vũ dùng ngón cái tay phải chỉ chỉ Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên phía sau lưng: "Như thế kia gọi là nghe sự chỉ huy của ta sao? Còn cần ta chỉ huy sao?" Băng Thiên Lương lạnh nhạt nói: "Hồn Thú này không mạnh, trực tiếp giải quyết xong là được. Còn chưa tới lúc cần ngươi phải chỉ huy." Hắn ở Lăng Thiên học viện chính là dạng đệ tử cao cấp nhất, bình thường đều là người khác vây quanh hắn. Hôm nay hắn đã phải một phen chịu nhịn đối với Lam Hiên Vũ, lúc này lại bị Lam Hiên Vũ chất vấn, lập tức có chút kìm nén không nổi tính tình của mình rồi.

Lam Hiên Vũ thản nhiên nói: "Có phải ngươi đang cảm thấy ta cố tình gây sự, thậm chí là cố ý khiêu khích các ngươi hay không?"

"Chẳng lẽ không phải sao?"

Lúc này Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy đã đi tới, người mở miệng chính là Lâm Đông Huy.

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu: "Tốt. Vậy ta hỏi các ngươi mấy vấn đề. Đầu tiên, không phải ngay từ đầu đã nói rồi sao, để ta làm chỉ huy toàn bộ đoàn đội? Thế nhưng vừa rồi các ngươi chiến đấu có ai hỏi qua ý của ta hay chờ ta truyền đạt mệnh lệnh gì chưa?"

"Không có. Các ngươi đều trực tiếp phát động tiến công, căn bản không có chờ ta mở miệng. Đồng thời, các ngươi nhất định cho là lúc trước ta nói ở quanh quẩn ở vùng ngoại vi mà không phải xâm nhập, đó là cố ý đả kích lòng tự tôn của Băng đồng học, đồng thời hiển lộ rõ ràng quyền chỉ huy của mình, cho nên ngay khi có Hồn Thú xuất hiện các ngươi liền cố ý giết địch, mục đích là cho ta cái ra oai phủ đầu, đúng chứ?"

"Tốt thôi, vậy ta nói cho các ngươi biết tại sao phải quanh quẩn ngoài vùng ngoại vi. Bởi vì hiện tại chúng ta cũng không rõ ràng lắm về tình huống của những vị trí, điều này có nghĩa là chúng ta không biết thực lực đám Hồn Thú chung quanh là như thế nào. Chúng ta có đầy đủ thời gian, việc đầu tiên là phải xác định chúng ta tại vị trí nào, thứ thường xuyên gặp được là Hồn Thú có tu vi gì mà không phải tùy tiện xâm nhập. Có lẽ các ngươi rất có lòng tin đối với thực lực của mình. Nơi này chỉ là sơ cấp Thăng Linh Đài, có lẽ những hồn thú có thể uy hiếp được tới sự sống còn của các ngươi sẽ không quá nhiều. Nhưng nếu đây là một rừng rậm Hồn Thú thực sự thì sao? Chủ quan khinh địch, tùy tiện tiến vào, rất có thể sẽ dẫn đến việc toàn bộ đoàn đội gặp phải tai ương. Đó chính là thói quen chiến đấu của các ngươi?" "Tiếp theo, các ngươi không nghe chỉ huy đã tự tiện ra tay, việc này đã mang đến những tiêu hao không đáng có. Vũ Thiên đúng không? Ta hỏi ngươi, một đao vừa rồi ngươi đã tiêu hao bao nhiêu hồn lực? Bây giờ ngươi còn có mấy thành sức chiến đấu?"

Vũ Thiên sửng sốt một lát, nhưng vẫn lớn tiếng nói: "Ít nhất còn có bảy thành""

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu: "Nói cách khác là mỗi lần đối mặt với những đối thủ không cường đại là ngươi liền tiêu hao ba thành sức chiến đấu, đây là việc cần phải có sao? Nếu là sáu người chúng ta đồng loạt ra tay thì sao? Như vậy thì ngươi tiêu hao tối đa chỉ có một thành. Chúng ta đang ở một nơi nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng phải tận khả năng bảo trì thực lực của mình tại trạng thái tốt nhất mới đúng, không phải chỉ vì một phút hùng dũng mà làm cho mình tiêu hao quá độ. Mỗi một phần lực lượng đều là bảo vật đắt tiền, thép tốt phải rèn vào lưỡi đao. Lâm Đông Huy đồng học, hẳn là ngươi cũng tiêu hao trên dưới hai thành nhỉ? Chúng ta không có Hồn Hạch, không cách nào khôi phục trong thời gian ngắn. Hai người các ngươi tiêu hao như vậy làm ta nhất định phải thay đổi kế hoạch tác chiến, sẽ phải lập tức rời khỏi chiến trường có mùi máu tanh này, sau đó lại phải chờ các ngươi cố gắng hết sức mà minh tưởng, tới lúc gần khôi phục toàn bộ mới có thể tiếp tục xâm nhập, chỉ như vậy mới có thể tránh tình huống gặp phải cường địch khi trạng thái bản thân các ngươi còn kém. Nói cách khác, việc các ngươi tùy tiện động thủ đã làm trễ nải thời gian của cả đoàn đội."

Nghe Lam Hiên Vũ chậm rãi nói như vậy, Băng Thiên Lương, Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy đều có chút trợn mắt há hốc mồm. Ý nghĩ đầu tiên sinh ra trong nội tâm bọn hắn chính là không thể nói lại người trước mắt này. Nhưng khi cẩn thận ngẫm lại những lời của Lam Hiên Vũ, tất cả đều không thể không thừa nhận lời hắn nói là rất có đạo lý.

Tính cách dễ xúc động của Băng Thiên Lương chính là do hai chữ "Thói quen". Đúng vậy, thế giới giả tưởng chính là nơi dưỡng thành cái thói quen không sợ chết dễ dàng nhất, bởi vì nơi này không thể chết thực sự. Nhưng Lam Hiên Vũ nói rất đúng, nếu đây là thế giới thực, mà đã thành thói quen lại rất khó có thể sửa đổi, như vậy thì sẽ trở thành kết cục như thế nào?

Băng Thiên Lương hít sâu một hơi, nhìn Lam Hiên Vũ vẫn luôn mang ánh mắt bình thản, khẽ gật đầu: "Thực xin lỗi, là chúng ta sai. Từ giờ trở đi, chúng ta hoàn toàn nghe sự chỉ huy của ngươi. Vũ Thiên, Đông Huy, chúng ta đều phải nghe hắn."

Tuy trong nội tâm Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy vẫn còn có chút không phục, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu. Bọn hắn rất rõ mục đích Băng Thiên Lương tìm đến Lam Hiên Vũ là vì cái gì.

Vũ Thiên liếc Lam Hiên Vũ một cái: "Ta đang muốn nhìn dưới sự chỉ huy của ngươi thì đoàn đội có thể làm tới trình độ gì. Hiện tại làm như thế nào?"

Lam Hiên Vũ lạnh nhạt nói: "Bảo trì đội hình, Lưu Phong tiếp tục trinh sát, chúng ta rút lui một chút hướng ra phía ngoài, để cho hai người các ngươi khôi phục chỗ hồn lực tiêu hao lúc trước."

Rời khỏi chiến trường giao đấu với đám Cương Liệt Hào Trư chừng nghìn mét, Lam Hiên Vũ để cho Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy minh tưởng ngay tại chỗ, đồng thời lại nói Lưu Phong tiếp tục dò xét tình huống chung quanh. Băng Thiên Lương ngồi phía ngoài chịu trách nhiệm canh chừng. Trọn vẹn hai mười phút sau, Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên mới trước sau đứng dậy, tỏ vẻ đã khôi phục được trạng thái tốt nhất.

Lúc này trong đầu Băng Thiên Lương đang một mực suy tư những lời lúc trước của Lam Hiên Vũ, đồng thời tính toán một chút thời gian khôi phục của Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên. Không thể không thừa nhận rằng Lam Hiên Vũ nói rất có đạo lý.  Trong hoàn cảnh nguy cơ bốn bề này thì nên tận khả năng bảo trì trạng thái tốt nhất mới phải. Gia hỏa này quả nhiên là rất trầm ổn.

Chương 212: Sự tăng phúc cường hãn

Dịch: Đức Thành

Trong lúc Băng Thiên Lương quan sát Lam Hiên Vũ thì chính Lam Hiên Vũ cũng đang âm thầm suy tư. Thứ hắn nghĩ đầu tiên chính là có nên thực sự hợp tác với đám người này hay không. Nếu toàn lực phối hợp, không thể nghi ngờ sẽ phải bại lộ năng lực phe mình ở một mức nhất định, mà tới vòng chiêu sinh thứ hai của Sử Lai Khắc Học Viện thì mọi người vẫn là đối thủ cạnh tranh. Nhưng rất nhanh hắn đã có quyết đoán, chính là cần phối hợp.

Hắn nhớ rất rõ ràng những lời Đống Thiên Thu nói với mình khi trước. Vòng hai của Sử Lai Khắc Học Viện tuyệt đối không dễ dàng. Cứ việc bọn hắn có thể trổ hết tài năng ở vòng hải tuyển tại Thiên La tinh, thậm chí đã lấy được thành tích đệ nhất, nhưng từ ý nào đó mà nói, luận thực lực thì rất có thể tổ hắn chính là tổ yếu nhất trong vòng thứ hai của Sử Lai Khắc Học Viện, không sai, chính là yếu nhất.

Ba người bọn hắn đều là hai mươi mấy cấp hồn lực tiêu chuẩn, không nói đến ai khác, chỉ cần xem ngay tổ Băng Thiên Lương cũng đã có một gã tứ hoàn, hai gã tam hoàn. Không cần nói tới phương thức chiến đấu gì khác, chỉ cần vòng thi thứ hai của Sử Lai Khắc Học Viện là hình thức đấu sàn, bọn hắn gần như liền không có bất kỳ cơ hội chiến thắng. Bọn hắn cũng không thể một mực trông cậy vào việc triệu hồi ra Thúy Ma Điểu, vì đó là việc rất không thực tế.

Tới lúc thi vòng hai, rất có thể bọn hắn sẽ gặp phải sự khiêu chiến rất lớn, có thể chính thức thi đậu Sử Lai Khắc Học Viện hay không, hiện tại hoàn toàn là một vấn đề không cẹc kỳ mờ mịt. Bởi vậy, như việc Băng Thiên Lương cần có cái đầu của hắn. bọn hắn cũng cần có một minh hữu mạnh mẽ. Nếu không hiển lộ một ít năng lực thì làm sao có thể làm đám người Băng Thiên Lương khâm phục, làm sao có thể hợp tác sâu hơn đây? Đồng thời, nơi này là Thăng Linh Đài, nơi đạt được năng lượng có thể tăng tu vi hồn lực. Song phương phối hợp càng tốt thì cũng sẽ đạt được càng nhiều lợi ích. Bởi vậy, Lam Hiên Vũ chỉ hơi chút suy nghĩ liền rõ ràng vấn đề, hợp tác là cùng có lợi.

"Xuất phát chứ?"

Băng Thiên Lương nhìn về phía Lam Hiên Vũ, lộ ra ánh mắt hỏi thăm, đã có một phen trao đổi lúc trước, hắn cũng muốn xem dưới sự chỉ huy của Lam Hiên Vũ thì thực lực đoàn đội có thể đạt tới trình độ nào.

Lam Hiên Vũ nói: "Trước hết cứ đợi một lát đã, chúng ta làm cái thí nghiệm đơn giản. Thật ra ta là một gã phụ trợ hệ hồn sư."

"Phụ trợ hệ?"

Vũ Thiên có chút kinh ngạc nhìn về phía Lam Hiên Vũ, hắn vẫn nhớ rất rõ một màn mình bị Lam Hiên Vũ phóng xuất ra thải quang thôn phệ, còn có chuôi đại kích màu ám lam tên này đã từng dùng, nhìn thế nào cũng không giống một gã phụ trợ hệ hồn sư a!

Lam Hiên Vũ mỉm cười: "Thử xem sẽ biết. Nên tăng phúc cho các ngươi như thế nào thì ta đã có phán đoán, chủ yếu là tăng phúc đối với Băng đồng học, ta phải thử một chút xem loại nào thích hợp hơn."

Ba người Băng Thiên Lương liếc nhau, Vũ Thiên có chút cảnh giác nói: "Vậy ngươi tăng phúc cho ta như thế nào? Thử chút xem."

Lam Hiên Vũ biết rõ, thực ra bọn hắn còn chưa đủ tín nhiệm đối với mình, hắn cũng không giải thích gì, hai cái Hồn Hoàn màu vàng xoay quanh cánh tay phải, mang theo kim văn Lam Ngân Thảo lặng yên không một tiếng động mà phóng thích, Kim văn Lam Ngân Thảo lập tức trực tiếp quấn quanh hông Vũ Thiên. Ánh mắt Vũ Thiên lập tức ngưng tụ, vô thức mà điều động hồn lực chuẩn bị sẵn sàng phòng ngự. Nhưng chỉ trong tích tắc, sắc mặt của hắn liền thay đổi. Vũ Thiên chỉ cảm thấy một cỗ khí tức sắc bén có nguồn gốc từ chính mình bỗng nhiên bị điều động, toàn thân dường như đều trở nên sắc bén, khí thế cường đại căn bản không cần điều động đã tràn ra, hóa thành đao khí sắc bén vô cùng mà phóng lên trời. Hắn gần như là vô thức mà khoát tay triệu hoán Mạch Đao. Lúc này, chỉ đơn giản là đứng ở nơi đó nhưng cả người hắn đã có một loại khí thế cực kì cường đại.

Phương thức chiến đấu của hắn cực kỳ chú trọng khí thế, khi khí thế đạt đến đỉnh phong chính là lúc lực công kích đạt tới mức mạnh nhất. Lúc này hắn chỉ cảm thấy tốc độ khí thế tăng vọt trong cơ thể nhanh hơn không biết bao nhiêu lần, trong khoảng thời gian ngắn, hắn lại có một loại cảm giác sướng đầm đìa, chỉ hận không thể tìm một đối thủ cường đại mà chém lên một đao.

Lam Hiên Vũ lại nâng tay trái lên, ngân văn Lam Ngân Thảo phóng thích mà quấn quanh bên hông Lâm Đông Huy. Ngân văn Lam Ngân Thảo mơ hồ hiện ra một tầng ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt. Lâm Đông Huy cũng lập tức lộ vẻ kinh ngạc, hắn chỉ cảm thấy có một cỗ khí tức nóng bỏng tràn vào huyết mạch của mình. Hồn lực như hỏa dược bùng cháy mà dẫn động Võ Hồn, Diệu Dương xuất hiện, so với bình thường lớn hơn hẳn một vòng, hơn nữa, trong hỏa hồng sắc nguyên bản còn thêm một vòng màu vàng nhàn nhạt.

"Tốt!" Vũ Thiên nhịn không được mặt mày hớn hở mà quát to một tiếng.

Lam Hiên Vũ thu hồi hai loại Lam Ngân Thảo, sự tăng phúc trên người Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy lập tức yếu bớt, sau đó dần dần biến mất. Trong lòng hai người lập tức sinh ra một loại cảm giác mất mát.

Lâm Đông Huy hướng Băng Thiên Lương nói: "Hắn tăng phúc rất lợi hại, ta cảm thấy lực chiến đấu của ta có thể tăng cao ba thành, thậm chí là năm thành."

Băng Thiên Lương cũng là vẻ mặt kinh ngạc, bởi vì hắn nhớ rất rõ, ban đầu Lam Hiên Vũ đã va chạm qua với hắn một lần. Khi đó, dưới sự phẫn nộ, hắn đã vận dụng hồn kỹ thứ tư mạnh nhất của mình, tuy chỉ một lát liền đả thương nặng Lam Hiên Vũ, nhưng lúc đó chính hắn cũng bị Lam Hiên Vũ đánh cho ngừng lại, thậm chí ngay cả thực lực cũng phải suy yếu vài phần. Lam Hiên Vũ lấy hai hoàn tu vi có thể ngăn cản đối thủ tứ hoàn, vậy mà còn không có trực tiếp chết trận, đây đã là một biểu hiện rất tốt. Nhưng bây giờ hắn lại nói mình là phụ trợ hệ hồn sư, hơn nữa Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy cũng đã xác nhận điểm này.

"Ta cũng thử xem." Băng Thiên Lương hướng Lam Hiên Vũ gật đầu.

Lam Hiên Vũ thoáng suy tư một lát, đầu tiên phóng thích ngân văn Lam Ngân Thảo, khiến nó quấn quanh người Băng Thiên Lương. Toàn thân Băng Thiên Lương đã trở thành điện quang bắn ra bốn phía, mỗi cái giơ tay nhấc chân, uy lực dòng điện đều được tăng cường một cách rõ ràng. Lam Hiên Vũ lại thử vận dụng Kim văn Lam Ngân Thảo. Tương đối mà nói thì tác dụng tăng khúc của Kim văn Lam Ngân Thảo không có rõ ràng như vậy.

Điều này cũng làm cho hắn hiểu được, từ ý nào đó mà nói thì võ hồn của Băng Thiên Lương vẫn là dùng năng lượng thể hình thức mà tồn tại. Nói cách khác, võ hồn Băng Thiên Lương là dựa vào lực lượng nguyên tố lôi điện, cho nên mới thích hợp với sự tăng khúc của ngân văn Lam Ngân Thảo.

Lam Hiên Vũ lại tiến hành thêm mấy lần thử, kết quả cho thấy, nếu đem Lam Ngân Thảo trực tiếp quấn quanh bên hông đối phương là sẽ có thể tăng phúc trong thời gian dài, chỉ cần đem Lam Ngân Thảo thu hồi, tăng phúc liền biến mất. Nhưng nếu hắn làm Lam Ngân Thảo vòng lại tại bàn tay của mình, sau đó dùng một chưởng đập lên người bọn họ, như vậy là sẽ có thể sinh ra năm giây tăng phúc, năm giây sau mới có thể biến mất hiệu quả.

Đối với những người khác nhau, sử dụng những phương pháp tăng phúc khác nhau sẽ làm hiệu quả đạt đến mức tốt nhất. Thí dụ như Vũ Thiên dạng cận Chiến Hồn Sư, hắn thích hợp việc Lam Ngân Thảo một mực quấn quanh người, mà Băng Thiên Lương lại thích hợp việc đưa bàn tay vỗ vào trên người hắn.

Sau mấy lần thí nghiệm, ánh mắt ba người Băng Thiên Lương nhìn Lam Hiên Vũ đều đã xảy ra biến hóa rất lớn. Bọn hắn đều có chút hoài nghi, gia hỏa này thật sự chỉ là một gã nhị hoàn hồn sư thôi sao? Sự tăng phúc này cũng không phải thứ một hồn kỹ trăm năm bình thường có thể thi triển a!

Dưới tình huống thông thường, một gã hồn sư nhị hoàn sẽ có trình độ tăng phúc thế nào? Nghe nói một gã phụ trợ hệ Khí Võ Hồn Thất Bảo Lưu Ly tháp, dưới tình huống nhị hoàn sẽ có thể sử dụng ra hai loại hồn kỹ tăng phúc từ hai mươi đến ba mươi phần trăm. Phải biết rằng, đây chính sự tăng phúc của Khí Võ Hồn phụ trợ hệ mạnh nhất mới có thể sinh ra.

Mà hiện tại, thứ Lam Hiên Vũ tăng phúc cũng không phải trên một hạng năng lực, mà là tăng phúc toàn bộ phương vị, tăng phúc theo đặc điểm riêng của từng hồn sư.

Có vẻ loại tăng phúc này là kích thích từ trong huyết mạch, nói cách khác, đây chính là tăng phúc từ bản nguyên, so với sự tăng phúc về một phương diện thì nó toàn diện hơn rất nhiều. Trọng yếu hơn là loại tăng phúc này một khi sinh ra, trình độ cũng không đơn giản là hai mươi đến ba mươi phần trăm. Theo phán đoán sơ bộ của Lâm Đông Huy thì đó chính là ba mươi phần trăm trở lên, thậm chí đạt đến năm mươi phần trăm.

Mà đối với Tiền Lỗi cùng Lưu Phong, loại tăng phúc này còn đáng sợ hơn. Nhất là Tiền Lỗi, bản thân việc triệu hoán của hắn là có xác suất nhất định, nói cách khác, dưới tình huống bình thường, hắn triệu hoán bốn năm lần có thể ra một Hồn Thú đáng tin cậy cũng là không tệ rồi. Nhưng sau khi có Lam Hiên Vũ tăng phúc, hắn triệu hoán mỗi lần đều có thể triệu hồi ra một hồn thú có huyết mạch loài rồng, cả kể không cường đại thì ít nhất cũng mạnh hơn những hồn sư cùng cấp bậc với hắn. Đây còn là ba mươi phần trăm đến năm mươi phần trăm sao?

Chương 213: Đoàn đội hoàn chỉnh

Dịch: Đức Thành

Lam Hiên Vũ tuyệt đối là gã phụ trợ hệ hồn sư mạnh nhất mà đám người Băng Thiên Lương từng thấy. Hắn nói mình là phụ trợ hệ hồn sư đúng thật là không sai, huống chi hắn còn có sức chiến đấu không tầm thường, phương thức chiến đấu cụ thể là dạng gì còn không ai rõ ràng lắm. Nhị hoàn đã như vậy rồi, về sau tu vi đề thăng thì còn đánh nổi hắn sao?

Đây cũng là nguyên nhân khiến đám người Băng Thiên Lương phải rung động. Khó trách người ta có thể lấy thành tích hạng nhất hải tuyển, đúng là thực lực tuyệt đối. Nguyên bản Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy đều có chút không muốn đối với việc Băng Thiên Lương tìm đến Lam Hiên Vũ, nhưng bây giờ rõ ràng khác hẳn rồi.

"Lên đường đi."

Lam Hiên Vũ đem Kim văn Lam Ngân Thảo quấn quanh người Vũ Thiên, ngân văn Lam Ngân Thảo quấn quanh Lâm Đông Huy, đoàn đội lại một lần nữa xuất phát, vẫn là Băng Thiên Lương tọa trấn phía sau. Nhưng lần này, nhìn qua rốt cuộc bọn hắn cũng đã giống một đoàn đội hoàn chỉnh, coi như đã thành lập sơ bộ được sự tin tưởng lẫn nhau.

Lúc trước đánh chết sáu đầu Cương Liệt Hào Trư thu hoạch được năng lượng, Lam Hiên Vũ cũng cẩn thận cảm thụ một lát, bản thân hắn tăng lên có vẻ không quá giống những người khác, cái loại năng lượng này hình như là bị huyết mạch của mình hấp thu, làm vòng xoáy kim ngân trong ngực trở nên sáng hơn một chút, có vẻ khí tức huyết mạch trong cơ thể cũng tăng cường thêm vài phần.

Điều này làm cho hắn không khỏi có một cái ý nghĩ, chẳng lẽ huyết mạch của mình có lai lịch từ hồn hoàn? Là huyết mạch giao phó Hồn Hoàn nên mình mới không giống những người khác, do đó mới có thể tăng phúc cho người khác?

Đương nhiên Lam Hiên Vũ sẽ không thật sự cho rằng mình chỉ là một gã phụ trợ hệ hồn sư, chẳng qua hắn luôn sắm vai tại mỗi thời điểm bất đồng mà thôi. Phụ trợ hệ, Khống chế hệ, Cường Công Hệ, hắn cảm giác mình có thể đảm nhiệm cả ba hệ này.

Thật ra thứ hắn ưa thích nhất là Khống chế hệ, bởi vì cảm giác khống chế toàn trường là một thứ rất mỹ diệu. Quý Hồng Bân từng dạy hắn, Khống chế hệ hồn sư không phải chỉ dùng hồn kỹ đi khống chế, mà cao hơn nữa là phải phối hợp trí tuệ của mình cùng Hồn Kỹ, kiến tạo ra một chiến trường thích hợp nhất cho phe mình. Đó mới là việc một gã Khống chế hệ hồn sư phải làm.

Thứ Ngân Thiên Phàm truyền thụ cho Lam Hiên Vũ chính là năng lực ngụy biến cùng ứng phó dưới mọi tình huống, mà thứ Quý Hồng Bân dạy cho hắn là lực khống chế cường đại. Có thể nói chính nhờ hai người kết hợp mới có Lam Hiên Vũ như bây giờ, nhờ vậy hắn mới có thể triển khai năng lực của mình một cách chất sắc trong đợt hải tuyển. Đương nhiên, những thứ hắn đang có hiên tại còn chẳng thấm vào đâu. Vấn đề lớn nhất vẫn là tu vi không đủ.

Cương Liệt Hào Trư đúng thật là loại hồn thú chẳng có gì cường đại, hơn nữa, với tính cách của chúng mà vẫn có thể sinh tồn tại phiến khu vực này, điều đó có nghĩa là phiến khu vực này không có thiên địch của chúng, Hồn Thú chung quanh sẽ không quá mạnh mẽ, điều này cũng có nghĩa là hiện tại mọi người đang ở vùng ngoài của rừng rậm Hồn Thú.

Lam Hiên Vũ truyền đạt chỉ lệnh, quyết định đi sâu vào hướng Lưu Phong dò xét lúc trước. Lần này người đã nhiều hơn trước kia, hơn nữa là nhiều hơn ba gã Cường Công Hệ Chiến Hồn Sư, Lam Hiên Vũ hành động tất nhiên cũng quả quyết hơn. Lưu Phong ở phía trước dò đường, năm người khác theo ở phía sau.
Rất nhanh bọn hắn liền gặp vài nhóm Hồn Thú trên đường đi, cơ bản đều là tu vi trên dưới trăm năm. Dưới sự chỉ huy cùng tăng phúc của Lam Hiên Vũ, gần như cả đám không phải trả giá cái gì lớn, bọn hắn chém giết đám hồn thú này một cách nhẹ nhàng đơn giản, lấy được năng lượng một cách dễ dàng.

Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên có thể cảm giác được rất rõ ràng, sau khi được Lam Hiên Vũ tăng phúc, bọn họ chiến đấu trở nên quá trôi chảy, hơn nữa tiêu hao nhỏ hơn rất nhiều. Hiệu quả phụ trợ đúng là tuyệt hảo. Mà gã Mẫn Công Hệ Lưu Phong chịu trách nhiệm dò đường này cũng làm cho bọn hắn bắt đầu có hảo cảm. Hắn không chỉ luôn kịp thời truyền lại tình huống đo xét, còn có thể trợ giúp rất nhiều trong quá trình chiến đấu.

Thực ra thì Lưu Phong cũng không có làm cái gì, chỉ đơn giản là sử dụng đệ nhất Hồn Kỹ Bạch Long Thiêu. Nhưng hiệu quả Bạch Long Thiêu của hắn lại vô cùng tốt, có một loại công kích hiệu quả thì tất nhiên sẽ xuất hiện tính đặc thù. Trừ phi là phải đối mặt với đối thủ có thực lực vượt xa mình, nếu không thì ít nhất hắn luôn có thể làm cho đối phương thoáng ngưng trệ, tạm thời mất đi lực khống chế.

Kinh nghiệm chiến đấu của Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy cũng rất phong phú, bọn hắn đều là thiên tài trong đám bạn cùng lứa tuổi, gặp được cơ hội như vậy thì làm sao có thể buông bỏ. Sau khi giết ba đợt Hồn Thú, Lam Hiên Vũ lại hạ lệnh nghỉ ngơi và hồi phục, lại để cho mọi người một lần nữa khôi phục trạng thái tốt nhất. Mà Băng Thiên Lương là người mạnh nhất đoàn, nhưng thậm chí ngay cả cơ hội xuất thủ cũng không có. Từ đầu tới cuối Tiền Lỗi cũng không có triệu hoán bất kỳ Hồn Thú nào.

Một nhóm sáu người hiệu suất rất cao, rất nhanh đã xâm nhập vào chừng hơn ba cây số. Cũng vừa lúc đó, bọn hắn đã gặp được con hồn thú ngàn năm đầu tiên kể từ lúc tiến vào Thăng Linh Đài.

Lưu Phong phóng ra từ phía trước ngọn cây, thân thể biến hóa phương hướng trên không trung như thiểm điện, ngau sau đó, một đạo thân ảnh đen nhánh khẽ quét qua vị trí ban đầu của hắn.

“Thiên Niên Thụ Yêu, có thể di động, cẩn thận!” Lưu Phong vừa lóe thân liền chui vào rừng cây bên cạnh. Ngay phía sau hắn, từng nhánh cây thô to đen kịt công kích tới, nhưng tất cả đều nhao nhao thất bại, hàng loạt cây cối chung quanh hắn bị đánh trúng mà phá thành mảnh nhỏ. Thụ Yêu Nghìn năm sao? Lam Hiên Vũ lập tức có quyết sách: "Vũ đồng học bảo hộ Lâm đồng học, Lâm đồng học làm chủ công, trước tiên có thể tụ lực, Tiền Lỗi, chuẩn bị Triệu Hoán Chi Môn, Băng đồng học chuẩn bị trợ giúp bất cứ lúc nào. Tiến lên."

Theo một tiếng "tiến lên’ này của hắn đã có thêm vài phần ăn ý, mọi người bước nhanh về phía trước. Quả nhiên, ngay tại phía trước cách đó không xa, một cây đại thụ phải bốn năm người mới có thể vây quanh chợt xuất hiện. Toàn thân nó đen sì như mực, mỗi một nhánh cây đều đang vũ động như cánh tay. Lực áp bách cường đại ép ra không khí, nhánh cây đánh vào không trung thành từng hồi nổ vang rung động.

Một cỗ khí tức kinh khủng cũng lan tràn ra ngay sau đó, trên thân Thụ Yêu thậm chí sinh trưởng ra một cái miệng lớn đang không ngừng khép mở. Trên miệng mơ hồ còn có vết máu, không biết đã nuốt vào Hồn Thú gì. Dưới cành cây có rất nhiều dây leo như là chui ra từ trong đất bùn.

Hẳn là lúc trước Lưu Phong chạm đến làm nó nổi giận, lúc này đám thực vật chung quanh đều gặp chuyện không may, tất cả đều bị nó quất cho tơi tả trên phạm vi lớn.

Hai mắt Lam Hiên Vũ híp lại: "Tu vi hẳn là dưới ba nghìn năm, bởi vì nó còn chưa có sinh trưởng ra chân."

Loại hồn thú Thụ Yêu này trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm trước kia cũng là một dạng tương đối thông thường, nhiều đại thụ che trời rậm rạp như vậy nên xác xuất những cây tu luyện ra linh trí vẫn là rất lớn. Nói như vậy, nhưng một hồn thú Thụ Yêu ngàn năm cũng đã có thể phát ra lực công kích rất mạnh, hơn nữa còn có thể sinh trưởng ra miệng dưới tác dụng của linh tính.

Tuyệt đại đa số Thụ Yêu đều là thập phần ôn hòa, sau khi có linh trí cũng chỉ là tiếp tục hấp thu thiên địa tinh hoa mà tiếp tục sinh trưởng. Nhưng vẫn có một vài loại Thụ Yêu sẽ phát sinh biến dị tà ác hóa, toàn thân sẽ biến thành đen kịt như trước mắt. Những Thụ Yêu này sẽ biến thành kẻ thôn phệ, sẽ thôn phệ những Hồn Thú nhỏ yếu nhằm tăng cường tu vi bản thân. Nếu tu luyện tới cảnh giới vạn năm, bọn chúng cũng có thể sinh trưởng ra con mắt như của nhân loại, con mắt càng nhiều thì thực lực lại càng mạnh mẽ. Trong truyền thuyết, đã từng có một hung thú chính là do Tà Ác Thụ Yêu tu luyện mà thành, có rất nhiều con mắt, được hồn sư giới gọi là Vạn Yêu Vương...

Những tài liệu này nhanh chóng hiện lên trong đầu Lam Hiên Vũ. Một đầu Thụ Yêu không đến ba nghìn năm thì vẫn khá dễ đối phó. Một nguyên nhân đơn giản nhất chính là nó không có biện pháp rời khỏi chỗ này, rễ của nó không thể thoát ly bùn đất, bởi vì việc này cần phải có tu vi ngoài ba ngàn năm mới có thể làm được. Đã như vậy thì đầu Thụ Yêu này tất nhiên phải biến thành tấm bia sống rồi.

"Vũ đồng học chuẩn bị sẵn sàng, sau khi chúng ta triển khai công kích thì chắc chắn nó sẽ phản công, ngươi chặt đứt nhánh cây, sau đó chỉ cần bảo vệ tốt Lâm đồng học là được, những việc khác không cần phải xen vào. Lâm đồng học, chuẩn bị hỏa cầu, công kích bắt đầu."

Lâm Đông Huy gật đầu một cái, trên đỉnh đầu hắn, Diệu Dương bắt đầu thiêu đốt, dưới sự tăng phúc của Lam Hiên Vũ, Diệu Dương mang theo kim hồng sắc hào quang mà tỏa sáng, một cái hỏa cầu mãnh liệt bắn ra, thẳng đến thân Thụ Yêu mà bay đi.

Hồn sư Hỏa thuộc tính chính là khắc tinh của các loại hồn thú thực vật, điều này căn bản không cần giải thích thì tất cả mọi người cũng đều hiểu rõ.

Chương 214: Có thứ tốt ta lại nghĩ tới ngươi

Dịch: Đức Thành

Hỏa cầu đường kính chừng hai thước bay đi, Thụ Yêu phía kia cũng lập tức liền phát hiện, nhanh chóng phân ra mười mấy nhánh cây thật dài quật tới hỏa cầu.

"Phanh" một tiếng, Hỏa Tinh văng khắp nơi, hỏa cầu bùng nổ giữa không trung hóa thành mảng lớn hỏa quang. Tuy rằng Thụ Yêu ngăn cản được hỏa cầu, nhưng phần lớn nhánh cây của nó cũng bị đốt rụi ngay sau đó, dưới nhiệt độ nhanh chóng hóa thành tro tàn.

Nhánh cây chính là một bộ phận của bản thân Thụ Yêu, thân thể bị đau, Thụ Yêu phát ra một tiếng thét lớn, lập tức, mấy trăm cây nhánh cây đều nhanh chóng biến dài, từ bốn phương tám hướng lao về Lam Hiên Vũ bọn hắn bên này. Lâm Đông Huy mặt không biểu tình, nguyên một đám hỏa cầu mãnh liệt bắn ra, dưới sự tăng phúc của Lam Hiên Vũ, hỏa cầu khổng lồ như bắn liên hồi mà điên cuồng oanh tới hướng Thụ Yêu.

Thiên Niên Thụ Yêu không thể không phân ra từng đám nhánh cây để ngăn cản những hỏa cầu này, cố gắng khiến chúng nó không oanh kích đến mình. Nhưng đám hỏa cầu của Lâm Đông Huy lại có nhiệt độ cực cao, trong khoảng thời gian ngắn, phần đông hỏa cầu ầm ầm bùng nổ, đại lượng nhánh cây bị đốt cháy. Mà những nhánh cây còn lại vừa mới xông tới đã bị Mạch Đao trong tay Vũ Thiên chặt đứt, không có một cây nào có thể đánh vào trên người Lâm Đông Huy.

Trong nội tâm Lam Hiên Vũ không khỏi âm thầm tán thưởng, nhìn xem người ta phối hợp, nhìn lại một chút Võ Hồn của họ, đúng là cường hãn a! Một gã Cường Công Hệ Chiến Hồn Sư cường đại đúng thật là không cần e ngại bất kỳ loại hình hồn sư nào.

Tuy rằng nhìn qua thì tổ hợp của Băng Thiên Lương là ba đại Cường Công Hệ chiến hồn sư, nhưng trên thực tế, Băng Thiên Lương không chỉ có lực chiến đấu cá nhân cường đại mà còn có rất nhiều tác dụng bổ khuyết, từ ý nào đó mà nói, hắn kiêm cả tác dụng của một gã Mẫn Công Hệ hồn sư cùng Khống chế hệ hồn sư. Đây mới là nguyên nhân chính thức tạo nên sự cường đại của bọn hắn.

Triệu Hoán Chi Môn lặng yên không một tiếng động mà mở ra, một cây ngân văn Lam Ngân Thảo quấn quanh ở trên nó. Thật ra thì Lam Hiên Vũ hoàn toàn có thể dùng Kim văn Lam Ngân Thảo quấn quanh Triệu Hoán Chi Môn, nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà hắn vẫn phóng ra ngân văn Lam Ngân Thảo.

Nháy mắt sau đó, một đôi chân thon dài trắng nõn bước ra, Đống Thiên Thu có chút buồn ngủ mà đi tới từ bên trong.

"Tại sao lại vào rừng rậm rồi hả?" Nàng vừa nhìn tình huống trước mắt liền có chút sững sờ.

Lam Hiên Vũ nói: "Dùng Băng Mâu bắn nó qua khe hở của mấy nhánh cây."

"A!" Đống Thiên Thu nhìn Lam Hiên Vũ một cái, bốn mắt đối nhau, hai người đồng thời hồi tưởng lại một màn lúc trước cùng nhau đối kháng Ám Hắc Ma Hổ vạn năm, trong lòng không khỏi đều có chút khác thường.

Đống Thiên Thu tay phải vừa nhấc, một cây Băng Mâu lập tức bắn ra, dùng một góc độ quỷ dị mà chui qua phần đông nhánh cây, thẳng đến thân thể Thiên Niên Thụ Yêu mà đi. Thụ Yêu vốn có chút luống cuống tay chân dưới đám hỏa cầu oanh kích, lúc này Đống Thiên Thu đánh một kích lại hết sức chính xác, nó lập tức bị Băng Mâu bắn trúng. Đống Thiên Thu khẽ vỗ tay, Băng Mâu bùng nổ, thân thể Thiên Niên Thụ Yêu lập tức cứng ngắc lại.

Cơ hội tốt như vậy thì làm sao Lâm Đông Huy có thể bỏ qua? Hắn mãnh liệt bước ra một bước dài về phía trước, đệ nhị Hồn Kỹ phóng thích, một cây hỏa trụ cực lớn bắn ra từ Diệu Dương, thẳng hướng Thiên Niên Thụ Yêu mà oanh tới, những nơi hỏa trụ đi qua, từng đám cây nhánh cây đều hóa thành tro bụi. Ngay khi Thiên Niên Thụ Yêu mới vừa giãy giụa ra khỏi tầng sương băng, hỏa trụ liền hung hăng mà oanh kích lên người nó. "Oanh —— "

Hỏa khắc Mộc, đây chính là sự khắc chế thuộc tính trời sinh. Huống chi thực lực Thiên Niên Thụ Yêu này vốn là bình thường, tu vi còn không đến ba nghìn năm, căn bản nó không phải đối thủ của đám người trẻ tuổi trước mắt này. Trong tiếng nổ vang, Thụ Yêu đã gặp phải trọng thương, mảng lớn nhánh cây chung quanh đều trở nên mềm nhũn.

Nguyên một đám hỏa cầu liên tiếp mãnh liệt bắn ra, ầm ầm oanh kích lên thân nó rồi nổ tung thành từng trận lửa rực trời. Sau khi tiếp tục oanh kích mười mấy giây, rốt cuộc Thiên Niên Thụ Yêu đã hóa thành một mảnh bạch quang, tràn vào trong cơ thể đám người Lam Hiên Vũ mà biến mất vô tung, trong này cũng bao gồm cả Đống Thiên Thu.

Cho tới giờ khắc này, trên mặt Đống Thiên Thu mới lộ vẻ kinh ngạc: "Thăng Linh Đài?"

"Ừm." Lam Hiên Vũ gật đầu, cười hì hì nói: "Ngươi xem, có thứ tốt ta lại nghĩ tới ngươi, ba điều kiện lần trước của chúng ta..."

"Vẫn nợ a." Đống Thiên Thu trợn mắt nhìn hắn rồi quay trở về Triệu Hoán Chi Môn.

Lam Hiên Vũ đối với nàng cũng là không thể làm gì, không khỏi mỉm cười lắc đầu. Băng Thiên Lương vẫn không có cơ hội xuất thủ như trước, khi hắn nhìn thấy Lam Hiên Vũ triệu hoán ra Đống Thiên Thu, trong nội tâm không khỏi một hồi rung động.

Lúc trước bọn hắn đã từng gặp Đống Thiên Thu ngay trong trận hải tuyển, nhưng lúc ấy bọn hắn còn nghĩ Đống Thiên Thu một đoàn đội khác của Thiên La học viện. Lúc này bọn hắn mới biết được, hóa ra nàng lại là được triệu hoán đến đấy. Nàng cũng không phải là Hồn Thú mà là nhân loại chân chính a! Có thể triệu hoán ra cả nhân loại, hơn nữa còn là một gã tam hoàn hồn tôn, đây là cái tình huống quái quỷ gì vậy? Việc này đã vượt xa khỏi sự nhận thức của ba người Băng Thiên Lương. Lam Hiên Vũ nhìn Băng Thiên Lương một cái: "Cái này liên quan đến chút vấn đề phức tạp của Không Gian pháp tắc, thật ra chính ta cũng không hiểu rõ lắm. Ta phối hợp với Tiền Lỗi liền xuất hiện loại tình huống này. Vị bằng hữu kia của ta là đến từ Thiên Đấu Tinh."

Nghe Lam Hiên Vũ giải thích, Băng Thiên Lương khẽ gật đầu, không có hỏi thêm cái gì. Lam Hiên Vũ triệu hoán ra Đống Thiên Thu ngay trước mắt hắn, hắn cũng không cảm thấy việc này là hành động đoạt năng lượng Thăng Linh Đài, ngược lại còn cảm thấy một loại tín nhiệm. Loại triệu hoán kỳ lạ này tuyệt đối có thể coi là giở trò rồi. Nên việc Lam Hiên Vũ hiển lộ việc này ngay trước mắt mình đã làm Băng Thiên Lương càng tăng thêm thêm vài phần hảo cảm.

Lúc này bản thể Thiên Niên Thụ Yêu vẫn còn đang hừng hực thiêu đốt, chẳng qua là có một điều đám người Lam Hiên Vũ cũng không nhìn thấy, ở đằng kia, trong thân thể đang cháy rực của Thụ Yêu có một nhánh cây màu tím đen, nó thừa dịp hỏa diễm còn chưa có cháy tới liền chui vào trong đất bùn, biến mất vô tung. Đã phát hiện Hồn Thú nghìn năm nên Lam Hiên Vũ không lại tùy tiện xâm nhập như lúc trước, mà là bắt đầu mang theo mọi người thăm dò chung quanh.

Loại Hồn Thú tu vi một hai ngàn năm này là thứ có lợi nhất đối với bọn hắn lúc này. Bởi vì đoàn đội sáu người nên khi đối mặt với những Hồn Thú này sẽ không gặp phải sự uy hiếp quá lớn, đồng thời lại có thể đạt được chỗ tốt rất lớn. Một đoàn năng lượng vừa rồi có hiệu quả rốt hơn những hồn thú trăm năm lúc trước rất nhiều.

Theo việc lần lượt đụng phải Hồn Thú, sáu người phối hợp cũng trở nên càng ngày càng ăn ý. Lam Hiên Vũ tọa trấn trung tâm, Tiền Lỗi chịu trách nhiệm triệu hoán, Băng Thiên Lương bổ khuyết điểm thiếu hụt, chủ công chính là Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy, hơn nữa còn có Lưu Phong chuyên đánh lén từ bên cạnh. Đến thời điểm màn đêm buông xuống, bọn hắn đã đánh chết mấy chục con Hồn Thú, trong đó nghìn năm Hồn Thú có bảy con, có thể nói thu hoạch tương đối khá. Mấu chốt là bọn hắn vẫn luôn bảo trì tại trạng thái tốt nhất, trên đường gặp phải một lần Hồn Thú nghìn năm đánh lén nhưng cũng vẫn dễ dàng giải quyết xong.

Băng Thiên Lương, Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy rõ ràng cảm giác được, lần này tiến vào Thăng Linh Đài nhẹ nhõm hơn những lần trước không biết bao nhiêu mà kể.

Ba người bọn hắn đều là Cường Công Hệ chiến hồn sư, sức chiến đấu là không có vấn đề, nhưng phương thức chiến đấu ban đầu của bọn hắn lại luôn tiêu hao đại lượng hồn lực. Trước khi hồn sư đạt đến thất hoàn, khi chưa có được Hồn Hạch thuộc về mình thì đều cần phải thông qua minh tưởng mới có thể khôi phục hồn lực. Trước kia bọn hắn mỗi lần chiến đấu đều xuất hiện vấn đề tiêu hao trên diện rộng, mỗi khi tiêu hao tới một mức độ nhất định lại không thể không nghỉ ngơi hồi phục.

Mà hiện tại Lam Hiên Vũ chỉ huy không chỉ cho bọn hắn đầy đủ sự tăng phúc, đồng thời còn có thể khống chế cho tất cả mọi người đều xuất lực, sự tiêu hao là như nhau. Bởi vậy, thời gian dành cho việc nghỉ ngơi và hồi phục liền giảm bớt rất nhiều. Huống chi dưới sự tăng phúc của Lam Hiên Vũ, uy năng hồn lực của của mọi người trở nên mạnh hơn rất nhiều, hiệu suất săn giết hồn thú cũng theo đó mà tăng cao.

Đã có ngày hôm nay phối hợp, song phương giữa đã có sự ăn ý hơn rất nhiều, nguyên bản địch ý cũng dần dần biến mất. Bọn hắn dù sao cũng đều là thiếu niên mười mấy tuổi, làm sao thật sự thù dai tới vậy chứ?

"Tại thế giới giả tưởng sẽ không đói, thật sự là không có ý nghĩa mà, cũng không có cách nào chuẩn bị chút thịt nướng ăn." Ngồi tại sườn núi nhỏ, Tiền Lỗi lầm bầm nói.

Vũ Thiên nhếch miệng: "Khó trách ngươi mập như vậy, thì ra là tên tham ăn."

Tiền Lỗi cười lớn một tiếng: "Nói cứ như ngươi không ăn cái gì vậy. Ngươi mỗi ngày đều đùa nghịch với đại đao, nhất định thái thịt không tệ a?"

Chương 215: Có chút không đúng

Dịch: Đức Thành

Vũ Thiên liếc mắt: "Dù sao thì cắt ngươi cũng không thành vấn đề, có muốn thử chút không?"

Tiền Lỗi nói: "Ngốc đại đao, ngươi lại khiêu khích. Ta đã nói với ngươi rồi, đụng với lúc vận khí ta tốt thì ngươi cũng không nhất định có thể làm gì được ta đâu."

"Ngươi còn bảo ta là ngốc đại đao một lần nữa, chắc chắn ta sẽ cho ngươi thử Mạch Đao của ta."

"Hai người các ngươi đùa bỡn nhau cả ngày có thấy phiền hay không vậy! Muốn đánh thì sang bên kia mà đánh luôn đi." Lâm Đông Huy tức giận nói. Hắn ưa thích yên tĩnh, bị Tiền Lỗi cùng Vũ Thiên đấu võ mồm cả ngày mà tức đến phát sầu.

Rừng rậm ban đêm luôn luôn là nơi nguy hiểm nhất, cho nên Lam Hiên Vũ quyết định để cho mọi người thay phiên nghỉ ngơi. Lúc này hắn, Băng Thiên Lương và Lưu Phong đang nghỉ ngơi, còn lại ba người Tiền Lỗi canh gác. Ba người canh gác chủ yếu là để có thể phối hợp lẫn nhau, hơn nữa có thể canh gác phương hướng bất đồng. Dưới tình huống nhiều người thế này, phân đôi ra mà nghỉ ngơi như vậy là hoàn toàn hợp lý.

Tiền Lỗi nói: "Được rồi, ta không thèm chấp nhặt với hắn."

Vũ Thiên châm chọc nói: "Không không phải là ngươi không dám đấy chứ?"

Tiền Lỗi hừ một tiếng: "Được, tiếp tới xem trong chúng ta ai có thể thi đậu Sử Lai Khắc Học Viện. Ta đã nói với ngươi, ta chính là người đã cự tuyệt lần chiêu sinh đặc biệt của Sử Lai Khắc Học Viện!"

"Đặc biệt? Ngươi?" Vũ Thiên khinh thường nói.

Tiền Lỗi nói: "Ta làm sao vậy? Ngươi đã từng gặp hồn sư triệu hoán như ta sao? Thực lực của ta tuy không được tốt lắm, nhưng Võ Hồn của ta lại rất đặc thù a! Mà khẩu hiệu của Sử Lai Khắc Học Viện là cái gì? Chỉ lấy quái vật không thu người bình thường. Ta đây chẳng phải quái vật sao? Ngươi có thể đại biến người sống sao?"

Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy liếc nhau, thật là có chút không thể trả lời lại một cách mỉa mai nữa rồi. Trong đám người Lam Hiên Vũ, chỉ có Lưu Phong là Võ Hồn tương đối bình thường, còn võ hồn như của Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi đều là những loại Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy lần đầu tiên nhìn thấy, nhất là Triệu Hoán Kim Tiền kì lạ của Tiền Lỗi. Gia hỏa này bản thân không có chút sức chiến đấu, nhưng địa long hắn triệu hồi ra lại không kém, trọng yếu hơn là còn có thể triệu hồi ra Đống Thiên Thu, đó là người sống thực sự a.

Hôm nay Tiền Lỗi đã triệu hoán Đống Thiên Thu tới năm lần, từ lúc chiến đấu là có thể nhìn ra thực lực của nàng, nếu là một chọi một, Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy chưa hẳn có thể thắng được cô bé kia. Tu vi của nàng cũng không chênh lệch hai người bọn hắn nhiều lắm, nhưng Võ Hồn cùng kỹ xảo chiến đấu thì bọn hắn vô pháp so sánh. Võ hồn của Tiền Lỗi đặc thù như vậy, hắn nói được chiêu sinh đặc biệt cũng không phải là không có khả năng.

"Vậy tại sao ngươi lại cự tuyệt chiêu sinh đặc biệt lần đó?" Lâm Đông Huy tò mò hỏi.

Tiền Lỗi đắc ý du dương nói: "Bởi vì ta không nỡ bỏ huynh đệ a! Ta là cái loại người sẽ bỏ huynh đệ mà đi sao? Không có ta, bọn hắn làm sao có thể như bây giờ? Tất nhiên ta muốn lưu lại giúp bọn hắn."

Vũ Thiên mang vẻ mặt nghi hoặc nói: "Ngươi trọng yếu như vậy? Làm sao ta không cảm thấy a!"

Tiền Lỗi hừ một tiếng: "Đó là ngươi không hiểu, cái gì gọi là ngăn cơn sóng đảo ngược tình thế? Ta đã nói với ngươi rồi, Hiên Vũ là hạch tâm của đoàn đội, còn ta chính là linh hồn của đoàn đội."

"Không nói phét thì ngươi sẽ chết sao?"

Đang ở bên cạnh nghỉ ngơi, Lưu Phong đột nhiên mở mắt ra, hắn thật sự là có chút không chịu nổi, lúc minh tưởng cũng không phải không nghe được thanh âm bên này. Nghe Tiền Lỗi ở đằng kia khoác lác, còn cái gì mà linh hồn của đoàn đội, hắn thật sự đã có chút nhịn không được. Tiền Lỗi tức giận liếc mắt nhìn hắn: "Nhanh minh tưởng đi, đừng quấy rối."

Vũ Thiên cùng Lâm Đông Huy vốn là ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó liền nở nụ cười, bởi vì bọn họ lập tức hiểu rõ, sở dĩ Tiền Lỗi không nhận sự chiệu sinh đặc biệt kia, khẳng định còn có nguyên nhân khác.

Lưu Phong tức giận trừng mắt nhìn Tiền Lỗi một cái rồi tiếp tục minh tưởng, hắn cũng không thể nói cho người ngoài là thực ra Tiền Lỗi triệu hoán không đáng tin cậy, không có Lam Hiên Vũ thì căn bản hắn chỉ là một gã phế vật. Dù sao việc xấu trong nhà cũng không thể truyền ra ngoài. Tiền Lỗi biết mình khoác lác đã bị nhìn ra, hậm hực mà ngồi xuống, không lên tiếng nữa. Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên cũng không nói thêm gì. Trong rừng rậm lập tức yên tĩnh trở lại, chung quanh chỉ còn một chút tiếng côn trùng kêu vang và tiếng chim hót như ẩn như hiện.

Sắc trời đã triệt để tối đen, thời gian tiến vào đêm khuya. Vũ Thiên ngồi ở ngoài cùng mà nhìn rừng cây đen kịt, ánh mắt hắn bắt đầu có chút ngây ngốc. Hắn cũng không phải có vấn đề gì, chỉ cứ như vậy mà ngồi thì tất nhiên sẽ cảm thấy có chút nhàm chán.

"Vũ Thiên." Giọng nói của Lâm Đông Huy chợt truyền đến.

"Hả?" Vũ Thiên quay đầu nhìn về phía hắn, trong nội tâm thầm nghĩ: Tên khùng luôn bí ẩn tới mức làm người ta phát bực làm sao giờ lại chủ động tìm mình nói chuyện rồi hả? Bình thường hắn luôn trầm lặng một cách quái dị.

Lâm Đông Huy lông mày cau lại, nói: "Làm sao ta lại cảm thấy có chút không đúng a!"

Vũ Thiên vốn sững sờ nhưng lập tức liền cảnh giác lên, vì đặc tính Võ Hồn nên Tinh Thần Lực của Lâm Đông Huy vượt xa hắn, trong Lăng Thiên trong học viện hắn cũng gần bằng với Băng Thiên Lương, cảm giác dĩ nhiên là rất nhạy cảm.

"Có gì không đúng?" Vũ Thiên một bên cảnh giác mà nhìn chung quanh, một bên thấp giọng hỏi.

"Quá an tĩnh." Lâm Đông Huy cau mày: "Vừa nãy còn có vài tiếng côn trùng và tiếng chim, nhưng bây giờ làm sao thanh âm gì cũng không có?"
Vũ Thiên vội vàng tập trung tư tưởng đi nghe ngóng, đúng thật là chung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh tới lạ thường, không có nửa điểm tiếng vang, dường như bọn hắn hiện tại đang đứng trong một thế giới bị ngăn cách hoàn toàn vậy. Mà trong rừng rậm Hồn Thú thì loại tình huống này gần như là không thể nào xuất hiện. Nơi này có quá nhiều sinh vật, vô luận lớn nhỏ, nhiều ít gì cũng phải phát ra một ít thanh âm. Cho dù là gió thổi lá động cũng là có thanh âm đó!

"Đánh thức bọn hắn?" Vũ Thiên chỉ chỉ những người khác.

Lâm Đông Huy quyết định thật nhanh, dùng sức mà gật đầu.

Hai người vội vàng trở lại, đi vào bên người mọi người. Tiền Lỗi lúc này đã có điểm buồn ngủ, thấy bọn hắn trở về liền không khỏi nghi ngờ hỏi: "Làm sao vậy?"

Những lời này vừa mới hỏi ra thì dị biến đột nhiên phát sinh. Trong rừng cây đen kịt phía xa, từng đạo bóng đen khổng lồ bay vụt đến phía bọn hắn không chút báo hiệu. Trong không khí cũng vang lên từng đợt âm thanh quái dị.

Lam Hiên Vũ và Băng Thiên Lương gần như là đồng thời mở to mắt.

Vũ Thiên hét lớn một tiếng: "Địch tập kích!" Hắn bỗng nhiên quay người, Mạch Đao phóng thích, một cái Mạch Đao Trảm bổ đi, từ chính diện ngăn lại đạo hắc ảnh phía trước.

"Phanh" một tiếng, bóng đen kia dừng lại, nhưng Vũ Thiên cũng bị va chạm mà bay ngược ra ngoài.

Lam Hiên Vũ tay phải vừa nhấc, Kim văn Lam Ngân Thảo lập tức quấn quanh hông Vũ Thiên, kéo hắn lại, cùng lúc đó quát lớn: "Cúi xuống!"

Mọi người vội vàng cúi người, từng đạo bóng đen bay vụt mà qua, dường như là một nhánh cây cây thô to. Chuyện gì xảy ra vậy? Kể cả Lam Hiên Vũ, lúc này tất cả mọi người đều có chút không rõ.

Mà đúng lúc này, âm thanh oong oong quái dị kia lại trở nên càng thêm rõ ràng. Mọi thứ chung quanh cũng bắt đầu trở nên bắt đầu vặn vẹo.

Nơi bọn hắn nghỉ ngơi là một cái dốc núi, bởi vì địa thế tương đối cao, tầm mắt rất tốt, có lợi cho bọn hắn quan sát tình huống bốn phía. Nhưng nơi đây dù sao cũng là rừng rậm nên dốc núi chung quanh cũng có rất nhiều cây cối. Mà giờ khắc này, đột nhiên có một gốc mọc lên từ mặt đất, lung lay mà vọt tới hướng dốc núi. Nhìn bộ dạng nó như đang muốn phát động công kích vậy. Bọn hắn đã sớm quan sát qua những cây cối đó rồi, căn bản không phải Hồn Thú, chỉ là cây cối bình thường mà thôi. Cuối cùng là chuyện gì xảy ra?

"Lâm đồng học, công kích hỏa cầu ra tứ phía, trước tiên đốt cháy chiến trường." Lam Hiên Vũ gấp giọng quát.

Lâm Đông Huy không dám chần chờ, lập tức phóng thích Diệu Dương, nguyên một đám hỏa cầu hướng bốn phương tám hướng mà bay đi.

Những cành cây lúc trước hình như bắn ra từ những cây to này. Lúc này, dưới sự oanh kích của hỏa cầu, rất nhiều đại thụ đã bị đốt lên, lập tức chiếu sáng mọi thứ chung quanh, bọn hắn lập tức nhìn thấy rõ ràng. Chung quanh hàng trăm hàng ngàn đại thụ như sống lại, một vài cây đại thụ có độ cao thậm chí vượt qua trăm mét, liền cứ lảo đảo như vậy mà đến phía dốc núi bên này.

"Làm sao bây giờ?"

Băng Thiên Lương hướng Lam Hiên Vũ gấp giọng hỏi. Tình huống như vậy hắn cũng là lần đầu tiên gặp phải. Đại não Lam Hiên Vũ cấp tốc vận chuyển, đột nhiên nghĩ đến một loại khả năng, sắc mặt kịch biến mà nói vội: "Hỏng rồi! Thụ Yêu, là Thụ Yêu! Có thể khống chế nhiều đại thụ như vậy chỉ có thể là một con Thụ Yêu cao cấp khác. Ta đoán nó phải chừng vạn năm."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau