CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Đầu hồn cốt Kim Nhãn Báo

Hướng Kim Ti Ma Viên nhào ra, ngay phía dưới chính là nơi ba người Lam Hiên Vũ đang nấp. Vô luận là Kim Ti Ma Viên hay Lam Hiên Vũ cũng đều rất rõ ràng, muốn giết chết ba đầu Kim Nhãn Báo ngàn năm này thì nhất định phải vừa lên đã đánh đối phương trọng thương, bằng không mà nói, với cái tốc độ chạy nhanh như vậy của bọn chúng, chúng sẽ hoàn toàn có thể tìm cơ hội đánh bại từng người. Nên Kim Ti Ma Viên mới dùng bản thân làm mồi nhử, đem sơ hở ra ngoài.

Trí tuệ của một hồn thú ngàn năm là có hạn, tuy thực lực Kim Nhãn Báo rất mạnh, nhưng luận độ thông minh thì xa xa không bằng Kim Ti Ma Viên, gặp một cơ hội tốt như vậy thì sao Kim Ti Ma Viên có khả năng buông tha cho đây.

Tuy Kim Nhãn Báo có tốc độ nhanh nhưng dù sao nó cũng không thể bay, mục tiêu lại đột nhiên biến mất, khi ba đầu Kim Nhãn Báo đã sắp đụng lẫn nhau, bọn chúng vội vàng thu hẹp móng vuốt sắc bén rồi đánh lẫn nhau, thử cải biến phương hướng.

Trên người Kim Ti Ma Viên đột nhiên phát sáng lên như vậy cũng khiến chúng nó sinh ra cảnh giác. Sau lưng nó, kim quang bỗng chợt sáng lên, ngay sau đó, một màn mưa lông vàng hóa thành kim châm lập tức phun ra, đây chính là kỹ năng Kim Ti Mang của nó.

Một kích này đã là một kích toàn lực của nó, toàn bộ một phần ba bộ lông ở phần lưng đều biến thành Kim Ti Mang công kích mà bao trùm toàn không trung. Kim Nhãn Báo có Kim Nhãn Ngưng Thị, có tốc độ nhanh nhưng lực phòng ngự lại rất yếu kém, nên khi đối mặt với Kim Ti Ma Viên, nó muốn đợi Kim Ti Ma Viên bị Kim Nhãn Ngưng Thị khống chế rồi mới chủ động xuất kích. Lúc này bọn chúng đã ở giữa không trung, vừa mới hoàn thành mượn lực, nhưng chưa kịp thoát ly phạm vi công kích đã bị Kim Ti Mang bao trùm. Huống chi đây còn là kim chi mang dưới sự tăng phúc của Lam Hiên Vũ.

"Phốc, phốc phốc —" trong tiếng vang liên tiếp, thân thể ba đầu Kim Nhãn Báo không ngừng run rẩy trên không trung, bị đại lượng Kim Ti Mang bắn trúng, chúng chỉ có thể dùng móng vuốt mà bảo vệ lấy con mắt, tận khả năng mà đem thân thể cuộn lại, rồi bằng lực phòng ngự yếu đuối của bản thân mà chống cự Kim Ti Mang. Nhưng cũng không thể nhao ra thêm lần nữa, cứ như vậy mà trực tiếp rơi xuống.

Một lát biến hóa này thật sự là quá nhanh, thế nên ba đầu Kim Nhãn Báo kia căn bản là cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng, càng không thể tưởng được Kim Ti Ma Viên vó thể khôi phục từ trong khống chế nhanh như vậy, hơn nữa, nó lại không tiếc một cái giá lớn mà phát động công kích như vậy. Trong tiếng kêu gào thê thảm, ba đầu Kim Nhãn Báo đều đã trọng thương.

Một đoàn hỏa quang đột nhiên vọt tới phía một đầu Kim Nhãn Báo vừa rơi xuống, sau khi ôm ghìm nó liền cắn cổ Kim Nhãn Báo, tuy kim nhã váo đã dốc sức liều mạng né tránh, nhưng cả người cũng đã bị ngọn lửa bao vây, còn bị cắn trúng chân trước. Mà đoàn hỏa quang kia rõ ràng là một đầu Địa Hỏa Long cao hơn bốn mét.

Tốc độ của Địa Hỏa Long không nhanh, dưới tình huống bình thường thì căn bản là nó không có khả năng đuổi được Kim Nhãn Báo, nhưng lúc này, tình huống đặc thù lại xuất hiện, chân phải đã bị thương nặng của Kim Nhãn Báo lập tức bị cắn đứt.

Một đạo thân ảnh ngăm đen cũng nhào tới từ bên cạnh, cái đuôi to như thiết chùy hung hăng mà nện vào eo đầu Kim Nhãn Báo này. Tiếng cốt cách đứt gãy vang lên, phần eo chí hà chỗ hiểm của Kim Nhãn Báo, nó kêu thảm một tiếng rồi lập tức ngã xuống mặt đất, cả người đã bị hai thân thể khổng lồ bao trùm.

Thiết Bối Long!

Không sai, một Địa Hỏa Long, một Thiết Bối Long, đều trên dưới ba trăm năm tu vi, dưới tình huống bình thường thì căn bản là chúng không cách nào uy hiếp được Kim Nhãn Báo ngàn năm. Nhưng giờ khắc này chúng lại thành đối thủ chí mạng của Kim Nhãn Báo.

Mà ở hai bên kia, một đạo hào quang bạch sắc lao vụt lên, phát ra thanh âm Long ngâm trầm thấp, thương mang sáng lạn màu trắng bạc dột nhiên nở rộ. Một phát này, Lưu Phong cảm thấy tinh khí thần cả người mình đều tăng tới cực hạn, dưới tăng phúc của Kim văn Lam Ngân Thảo, phong mang của hồn cốt Ngân Nguyệt Lang đã không hề giữ lại mà phóng thích, trên không trung hiện lên một vệt thương mang dài đến năm thước.

Đầu Kim Nhãn Báo thứ hai này miễn cưỡng dùng chân trước tới ngăn cản nhưng lại bị Ngân Nguyệt thương mang đâm thủng, hai đạo thân ảnh lóe lên rồi biến mất, yết hầu Kim Nhãn Báo đã bị Ngân Nguyệt thương mang đâm thủng, Lưu Phong lại lóe thân tới cách đó không xa.
Đầu Kim Nhãn Báo cuối cùng cũng sắp rơi xuống mặt đất rồi, nhưng thứ chờ đợi nó chính là một tiếng Long ngâm gào thét. Một luồng kim sắc chói mắt, một cái đầu rồng màu vàng bay lên, dâng trào mà kiêu ngạo, bá đạo mà liều lĩnh, chính là Kim Long Thăng Thiên!

Khi tu vi tăng tới hai hoàn, huyết mạch tiến hóa, rút cuộc Lam Hiên Vũ cung có thể sử dụng được Kim Long Thăng Thiên rồi. Đây cũng là một kích mạnh nhất của hắn trừ võ hồn dung hợp kỹ.

Kim quang sáng lạn, Long ngâm vang trời, còn có khí tức chưa từng có từ trước đến nay!

Kim sắc huyết mạch trong người bộc phát, hai mắt Lam Hiên Vũ cũng theo đó mà biến thành màu vàng nhạt.

"Oanh!" một va chạm vô cùng kịch liệt đã xảy ra. Đầu Kim Nhãn Báo ngàn năm bị oanh kích bay trực tiếp ra ngoài, hai chân Lam Hiên Vũ cũng lún xuống mặt đất. Đôi cẳng tay kia của Kim Nhãn Báo đã hoàn toàn gãy vụn, Lam Hiên Vũ vừa hạ người lại đột nhiên vọt tới trước, một quả băng chùy bắn ra mà đuổi theo Kim Nhãn Báo, tinh chuẩn vô cùng mà đâm vào đồng tử mắt của nó.

Mọi thứ nói thì chậm nhưng đều là phát sinh trong nháy mắt.

Kim Ti Ma Viên tới dụ địch rồi thoát chiến, đem hết toàn lực mà phát ra công kích kim ti mang trên phạm vi lớn. Mà việc của ba người Lam Hiên Vũ chính là cho ba đầu Kim Nhãn Báo một kích trí mạng.

Trận chiến đấu này, thật ra từ lúc bắt đầu đến khi chấm dứt cũng chỉ là trên dưới mười giây, ba đầu hồn thú nghìn năm cứ như vậy mà mất mạng trong tay bọn hắn. Sau khi Lưu Phong hạ xuống thì có chút khó có thể tin. Đây chính là hồn thú nghìn năm, lại cư như vậy đã bị bọn hắn giải quyết xong!
Trong miệng Kim Ti Ma Viên phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp, hào quang thê lương trong mắt nó lại càng trở nên mãnh liệt. Nó mãnh liệt nhào tới một đầu Kim Nhãn Báo đã chết, đôi chân trước dùng sức mà nện lên thi thể nó.

Ba người Lam Hiên Vũ thấy vậy có chút cau mày, nhưng lúc này bọn hắn cũng không tiện tới ngăn cản. Hiển nhiên Kim Ti Ma Viên đã có chút mất kiểm soát tâm tình, bỗng nhiên giải quyết xong cừu địch, đối với nó mà nói, đây chính là lúc để phóng thích tâm tình.

Một lúc lâu sau Kim Ti Ma Viên mới dần bình tĩnh lại, ánh mắt nó cũng bắt đầu trở nên ảm đạm, rõ ràng có chút hư nhược rồi. Lam Hiên Vũ thoáng do dự một lát, nhưng vẫn bước tới phía trước, lấy gốc Tử Chi ngàn năm đưa về phía Kim Ti Ma Viên. Kim Ti Ma Viên ngẩn người, nó nhìn Lam Hiên Vũ đưa gốc Tử Chi tới nhưng lại không động đậy, có vẻ như đang có chút do dự.

"Tiền Lỗi, ngươi nói cho nó biết, chúng ta cho nó ăn, giúp nó khôi phục thể lực. Nói rằng chúng ta tin tưởng nó sẽ tuân thủ lời hứa." Lam Hiên Vũ nói.

Tiền Lỗi vội thông qua tinh thần lực chuyển đạt ý nghi của Lam Hiên Vũ.

Lúc này Kim Ti Ma Viên cũng không có do dự nữa, tiếp nhận Tử Chi mà nuốt vào trong bụng, nhưng nó không có nóng lòng tu luyện mà lại đột nhiên xoay người, dùng chân trước sờ sờ thi thể Kim Nhãn Báo vài cái, sau đó lấy ra một thứ gì đó rồi quay người đưa cho Lam Hiên Vũ.

Đó là một vậ màu vàng rực, nhìn qua giống một khối xương sọ nhỏ, nhưng thứ kỳ dị là hốc mắt của khối xương sọ này cũng không phải trống rỗng, mà trong đó đang có hai khối trông như thấu kính.

Cái này là...

Ánh mắt Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong liền co rút lại.

Tuy bọn hắn còn chưa bao giờ thấy qua cái này, thế nhưng tiên tưởng tới phần thưởng trong đĩa quay may mắn của Lưu Phong lúc trước là có thể đoán ra đây là cái gì a!

Hồn Cốt! Hơn nữa còn là một khối đầu hồn cốt!

Trên cơ thể người có sáu chỗ có thể hấp thu sáu khối hồn cốt chủ yếu, trong đó thì đầu hồn cốt là hi hữu nhất, nó còn hiếm thấy hơn cả thân thể cốt nên tất nhiên cũng là loại trân quý nhất. Bọn hắn tuyệt đối không nghĩ tới, đánh chết ba đầu Kim Nhãn Báo này mà cũng tìm được một khối đầu hồn cốt. Đây chính là xác suất một phần vạn! Cái vận khí này cũng thật là tốt quá rồi.

Thế nhưng chỉ nháy mắt sau đó, vẻ mặt cả ba đều trở nên chán nản.

Chương 182: Ta muốn khóc, làm sao bây giờ

Nguyên nhân ba người Lam Hiên Vũ chán nản cũng rất đơn giản. Nơi này là thế giới giả tưởng, đừng nói đầu hồn cốt, cho dù là một khối mười vạn năm hồn cốt cũng vẫn là không dùng được, vậy thì có tác dụng gì đây?

Nếu đây là Đấu La thế giới thông thường có lẽ còn có thể dùng nó để đổi lấy Đấu La tệ. Nhưng đây là khi vực khảo hạch, hoàn toàn khác Đấu La thế giới thông thường, hẳn là nó chuyên thuộc về Sử Lai Khắc nên cái đồ vật này cũng chẳng mang ra được, cũng không cách nào dung hợp thành lực chiến đấu của mình, quả thực là không bằng cả cái "Gân gà" a.

(gân gà: ý chỉ một thứ k quan trọng, có cũng được mà k có cũng chẳng sao)

Ba người nhìn khối đầu hồn cốt Kim Nhãn Báo này mà hai mắt đều có chút đỏ lên. Nếu như đây là tồn tại thực thì hẳn là tốt! Không hề nghi ngờ, rất có thể đầu hồn cốt này sẽ cho hồn kỹ là kim nhãn ngưng thị a, là sẽ có năng lực siêu cường có thể lập tức khống địch!

"Ta muốn khóc, làm sao bây giờ?" cảm giác lúc này của Tiền Lỗi thực sự là rất giống lúc trước hắn cự tuyệt sớm trúng tuyển vào Sử Lai Khắc. Khóe miệng Lưu Phong khẽ co giật: "Ta thà rằng không xuất hiện thứ này." Hắn là người đã có hồn cốt nên tất nhiên sẽ rõ một khối hồn cốt có tác dụng lớn bao nhiêu đối với một hồn sư. Hắn bây giờ, lực lượng cánh tay phải gần như đã gấp ba lần cánh tay trái! Cho dù không có Lam Hiên Vũ phụ trợ thì lực công kích cũng vẫn rất mạnh mẽ.

Lam Hiên Vũ đưa tay tiếp nhận khối màu xương sọ màu vàng kia mà có chút cau mày, rồi hắn đột nhiên đưa đầu hồn cốt trả lại cho Kim Ti Ma Viên, sau đó nói với Tiền Lỗi: "Nói cho nó biết, nó cần thứ này hơn, để cho chính nó giữ đi."

Tiền Lỗi sững sờ: "Là sao?"

Lam Hiên Vũ liếc mắt nhìn hắn: "Hồn thú loại hình người cũng có khả năng dung hợp hồn cốt. Mà Kim Ti Ma Viên đang thuộc về loại này, nói cách khác, nó có khả năng dùng được khối hồn cốt này. Chúng ta chẳng thể làm gì với khối hồn cốt này, vậy không bằng cho nó một cái nhân tình."

Tiền Lỗi mang vẻ mặt bất đắc dĩ đi phiên dịch, ánh mắt Kim Ti Ma Viên nhìn Lam Hiên Vũ đã có chút ngốc trệ, nó chỉ khối hồn cốt rồi lại chỉ chỉ chính mình.

"Nó hỏi thật sự nó có thể dung hợp sao?" Tiền Lỗi phiên dịch.

Lam Hiên Vũ nói: "Ngươi đem lời nói mới rồi của ta cho nó biết. hẳn là là cũng được."

Tiền Lỗi lại phiên dịch...

Lúc này, ánh mắt Kim Ti Ma Viên nhìn ba người Lam Hiên Vũ đã trở nên cực nhu hòa, sắc thái thô bạo hung tàn lúc trước đã hoàn toàn biến mất trong nháy mắt này, nó đột nhiên dùng sức mà gật đầu về phía ba người, tiếp nhận khối hồn cốt rồi bò lổm ngổm trên mặt đất.

Lúc này, đám lông trên lưng nó đã trở nên có chút thưa thớt, cái Kim Ti Mang này là lực lượng bản nguyên của nó, lúc trước phóng ra nhiều như vậy đã đả thương chính bản thân nó, lúc này lại ăn được gốc Tử Chi, dược lực phát tác làm thân thể nó sắp kiên trì không nổi.

"Chúng ta hộ pháp giúp nó." Lam Hiên Vũ lôi Tiền Lỗi cùng Lưu Phong lui về phía sau vài bước. Trên người Kim Ti Ma Viên bắt đầu xuất hiện kim sắc quang mang như ẩn như hiện, có vẻ nó đã ngập vào ngủ say.

"Hộ pháp giúp nó? Nó thế này cần bao lâu thời gian? Thời gian của chúng ta là có hạn đấy." Tiền Lỗi thấp giọng nói.

Hai mắt Lam Hiên Vũ híp lại: "Chúng ta đã giết bốn đầu hồn thú nghìn năm, hẳn là những người khác rất khó vượt qua tiến độ này. Chậm một chút cũng không sao. nếu qua một ngày nó vẫn không thể khôi phục lại, chúng ta liền rời đi. Mà nếu nó có thể hoàn thành dung hợp thì chúng ta có lợi lớn rồi."

Từ thái độ của Kim Ti Ma Viên đối với bọn hắn trước đó là có thể nhìn ra được, nó đã chính thức tán đồng ba người bọn hắn. Nếu có thể được nó trợ giúp thì nhất địch thành tích khảo hạch của bọn hắn sẽ không tầm thường.

Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều cực tin tưởng đối với Lam Hiên Vũ, lại có bốn đầu hồn thú nghìn năm kia làm đệm lưng nên bọn hắn đã quyết định lưu lại. Lưu Phong chịu trách nhiệm trinh sát chung quanh, Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi thì giúp nó hộ pháp.Sau khi được Lam Hiên Vũ phụ trợ mấy lần triệu hoán, Tiền Lỗi cũng đã hoàn thành phục khắc và khôi phục thực lực đến trạng thái đỉnh phong. Mà để cho bọn chúng có chút kinh ngạc là lần phục khắc này lại là Thúy Ma Điểu. Không sai, hắn lại một lần nữa triệu hoán ra Thúy Ma Điểu. Hơn nữa, Tiền Lỗi còn nhận ra, có vẻ đầu thúy ma điểu này khác với đầu được triệu hoán lần trước.

Đây nhất định là chuyện tốt, chẳng qua là bản tính Thúy Ma Điểu cực hung tàn nên cũng có chút khả năng phản phệ. Khi bọn hắn vừa triệu hoán ra Thúy Ma Điểu, nó liền trực tiếp đánh về phía Kim Ti Ma Viên. May mắn là đã bị Tiền Lỗi toàn lực tới ngăn trở, lúc đó Thúy Ma Điểu mới ngượng ngùng rời đi.

"Ta có cái nghi vấn. Nếu Thúy Ma Điểu là được triệu hoán từ nơi khác đến, mà lúc này chúng ta lại đang ở trong thế giới giả tưởng, nó ăn tủy não của hồn thú trong thế giới giả tưởng cũng có tác dụng sao?" Lam Hiên Vũ nghi ngờ nói.

Tiền Lỗi nhún vai: "Ta nào biết được a? Có điều, trước kia ta cũng đã nghe nói qua, từ ý nào đó mà nói thì cũng không thể hoàn toàn coi Đấu La thế giới là thế giới giả tưởng, cũng có thể nói đây là một cái vị diện khác, một cái vị diện do Liên bang chế tạo ra. Tình huống cụ thể hẳn là cơ mật của Liên bang, chúng ta không có khả năng biết được."

Từ khi liên bang bắt đầu di dân giữa các hành tinh đã theo đó mà có được nguồn tài nguyên sung túc, mấy nghìn năm nay, khoa học kỹ thuật lại tiến nhập một giai đoạn phát triển lớn, cụ thể là phát triển đến trình độ nào thì chỉ có những nhân vật cao tầng chính thức mới rõ.

Mà một trong những tổ chức quan trọng nhất của liên bang là bao gồm cả Sử Lai Khắc học viện.

...

Lúc này, có vẻ Kim Ti Ma Viên đã ngủ say rồi, kim sắc quang mang trên người nó như ẩn như hiện, hô hấp thập phần vững vàng. Ba người Lam Hiên Vũ cũng thay phiên nghỉ ngơi, rất nhanh tất cả đều khôi phục được trạng thái tốt nhất.

Màn đêm buông xuống, tuy bọn hắn không đói khát nhưng vẫn có chút nhàm chán. Sau khi thương lượng bọn hắn đã quyết định, nếu đến sáng sớm mai mà Kim Ti Ma Viên còn không có tỉnh lại thì bọn hắn sẽ đi.

Khẳng định nhũng rổ khác đều đang toàn lực ứng phó, mặc dù đánh chết hồn thú trăm năm không quá nhiều điểm như hồn thú nghìn năm, nhưng nếu số lượng đủ nhiều cũng vẫn có thể lấy được rất nhiều điểm. Bọn hắn không rõ tình huống của những tổ khác nên tất nhiên phải càng cố gắng hơn mới được.
Tuy nói săn giết những tổ khác là cách nhanh nhất để tăng điểm tích lũy, thế nhưng Tinh Đấu Đại Sâm Lâm lớn như vậy, rất có thể sẽ không gặp được tổ nào trước khi kết thúc khảo hạch, vậy chẳng phải cái được không bù đủ cái mất sao? Cho nên vẫn không thể đem hy vọng ký thác ở phương diện này.

Sáng sớm ngày thứ hai, Kim Ti Ma Viên vẫn như trước, không tỉnh lại.

Lam Hiên Vũ cũng không do dự mà quyết định thật nhanh. Trước khi bọn hắn rời đi cũng dùng ít nhánh cây chồng quanh người Kim Ti Ma Viên, Quen biết một cuộc, bọn hắn cũng coi như là tận lực giúp đỡ.

Ba người một lần nữa ra đi, Lưu Phong mở đường, cẩn thận mà tiếp tục đi sâu vào trong rừng rậm.

Tốc độ bọn họ không nhanh nhưng rất ổn định, trên đường gặp một ít hồn thú trong khả năng đối phó liền thuận tay giải quyết hết. Ba người cứ căn cứ theo độ mạnh yếu của hồn thú mà phán đoán phương hướng, một đường hướng vào sâu trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.

Chỉ nháy mắt lại qua hai ngày, tổng thời bọn hắn tiến vào nơi đây đã tới bốn ngày rồi, ngày thứ năm sắp đến, cũng tiến vào ba ngày cuối cùng phải cực cẩn thận để đạt được mục đích, bọn hắn cũng không còn đi săn giết hồn thú nghìn năm nữa, mà chỉ tìm hồn thú mười năm hay trăm năm mà ra tay.

Theo việc tiếp tục xâm nhập rừng rậm, lúc này đã không còn bóng dáng hồn thú mười năm rồi, ít nhất cũng là trăm năm, ngẫu nhiên sẽ có thể gặp được hồn thú nghìn năm. Bằng vào tốc độ của Lưu Phong cùng cảm nhận nhạy bén của Tiền Lỗi, bọn hắn tận lực tránh đi những cường giả này, tiếp tục tiến tới một cách ổn định.

"Hiên Vũ, chỉ còn có ba ngày, cũng không biết điểm tích lũy của chúng ta là thế nào. Sử Lai Khắc học viện cũng thiệt là, ngay cả điểm tích lũy cũng không để cho chúng ta nhìn thấy, làm sao biết nên cố gắng như thế nào a!" Tiền Lỗi có chút phàn nàn nói.

Lam Hiên Vũ mỉm cười nói: "Nhìn không thấy mới phải toàn lực ứng phó, hẳn là Sử Lai Khắc học viện muốn xem toàn bộ tiềm năng chùa mỗi người a. Ta đoán số điểm của chúng ta hẳn là đã trên trung đẳng, nhưng có lẽ còn chưa vào được mười thứ hạng đầu."

Tiền Lỗi lập tức có chút nóng nảy, là người đã từng suýt chút nữa trúng tuyển sớm, cái loại khát vọng đối với Sử Lai Khắc học viện này hắn còn muốn vượt qua Lưu Phong.

"Vậy làm sao bây giờ? Không vào được mười thứ hạng đầu sẽ không thể tiến tới vòng tiếp theo a!"

Lam Hiên Vũ nói: "Đừng có gấp, hiện tại việc quan trọng nhất là bảo trì trạng thái tốt nhất, sau đó chờ cơ hội. Lúc trước, khi tuyên bố quy tắc họ cũng đã nói, đụng phải tổ khác có thể cướp đoạt lấy điểm tích lũy, chắc chắn họ sẽ không bắn tên không đích. Thời điểm hải tuyển chính là như vậy, tất cả lời nói đều có ý nghĩa. Đã như vậy thì chúng ta lại càng phải tích góp thực lực, một khi gặp được tổ khác, chúng ta lại trong trạng thái tốt nhất, thì lúc đó cơ hội của chúng ta sẽ tới."

Lưu Phong khẽ gật đầu: "Ta ủng hộ. Cho dù muốn gấp cũng phải đợi một hai ngày cuối rồi gấp."

Trong lúc bọn hắn nói chuyện, phía trước đột nhiên truyền đến một hồi thanh âm huyên náo, hình như có tiếng va chạm, cũng có tiếng rên rỉ, cả tiếng gọi ầm ĩ. Ba người liếc nhau, không cần nhiều lời, Lưu Phong vừa lóe thân đã nhảy lên cây, Lam Hiên Vũ dùng Kim văn Lam Ngân Thảo tương liên, Lưu Phong kéo ba người nhanh chóng giấu mìn lên một tán đại thụ rậm rạp.

Lam Hiên Vũ tập trung tư tưởng đi suy nghĩ lắng nghe, thấp giọng nói: "Hình như là âm thanh đánh nhau, hơn nữa, còn có tiếng người.""

Thật sự là nói cái gì đến cái đó, rất có thể bọn hắn sắp đụng phải tổ khác rồi. Một đạo thân ảnh nhanh chóng bắn tới hướng bọn hắn bên này, trên tán cây là có thể thấy rất rõ ràng. Mà khi bọn hắn thấy rõ người này thì không khỏi kinh hãi.

Bọn hắn biết người này, hơn nữa đối phương còn là đồng học, đối với Lam Hiên Vũ mà nói thì người kia quen thuộc vô cùng, chính là Diệp Linh Đồng!

Chương 183: Tiểu tổ của Lăng Thiên học viện!

Diệp Linh Đồng vốn là cùng tổ Lữ Thiên Tầm và Thường Kiếm Dật, nhưng lúc này lại chỉ có một mình nàng, hơn nữa, bộ dáng của nàng lúc này rất chật vật, y phục trên người ít nhiều gì cũng đã có chỗ tổn hại, khóe miệng còn có vết máu.

"Sưu sưu sưu!" Ba đạo thân ảnh cuồn cuộn mà đến từ đằng xa, đuổi theo Diệp Linh Đồng. Ba người này có tốc độ cực nhanh, trên người đều mặc một loại đồng phục, hiển nhiên là một tổ. Cầm đầu là một gã thanh niên dáng người cao gầy, hắn ở trung tâm ba người, trên người lóe lên từng tầng sáng vàng lóng lánh, tốc độ nhanh vô cùng, dưới thân cưỡi một đầu mãnh hổ có chút hư ảo, hẳn là một loại hồn linh.

Hai người khác thì trên lưng đều có hai cánh, tốc độ phi hành cực nhanh, đã sắp đuổi kịp Diệp Linh Đồng. Một người khác lại như U Linh, thân hình như ẩn như hiện, trong tay cầm theo một thanh trường mâu. Hiển nhiên ba người này không có ý muốn buông tha cho Diệp Linh Đồng, mà trước ngực bọn hắn có hai chữ to —— Lăng Thiên.

Lăng Thiên học viện?

Thấy hai chữ này, trong lòng ba người Lam Hiên Vũ trở nên căng thẳng.

Thiên La tinh có hai phiến đại lục là Mặc Lam đại lục cùng Lăng Thiên đại lục. Trong đó thì Mặc Lam đại lục hơi lớn hơn một chút.

Tựa như Thiên La học viện là học viện tốt nhất trên Mặc Lam đại lục, Lăng Thiên học viện cũng là học viện tốt nhất của Lăng Thiên đại lục. Hơn nữa, Lăng Thiên học viện đã là học viện đệ nhất Thiên La tinh suốt trăm năm qua.

Tại sao Thiên La học viện phải xây dựng lên lớp thiếu niên năng động? trên thực tế chính là để so tài cùng Lăng Thiên học viện học đó a!

Lần này, trong hải tuyển Sử Lai Khắc thì tổ được bài danh thứ nhất chính là tổ ba người Lam Hiên Vũ, mà từ thứ hai tới thứ sáu, trọn vẹn năm tổ này đều đến từ Lăng Thiên học viện. Nói cách khác, ít nhất cũng có năm tổ áp đảo được tổ Lữ Thiên Tầm, Có thể nghĩ thực lực của Lăng Thiên học viện mạnh bao nhiêu rồi.

Đây cũng là lý do tại sao khi Thiên La học viện thấy bọn Lam Hiên Vũ đạt được quán quân lại hưng phấn tới như thế, hơn nữa còn tăng lớn lực ủng hộ đối với bọn hắn, lại chuẩn bị xây dựng thêm lớp thiếu niên năng động thứ hai.

Lúc này, mấy người đuổi giết Diệp Linh Đồng chính là một tổ của Lăng Thiên học viện. Trong ba người này đã có hai người là tam hoàn hồn tôn, còn một người là đại hồn sư.

"Có giúp nàng không?" Tiền Lỗi há miệng mà nhìn Lam Hiên Vũ.

Hai mắt Lam Hiên Vũ hai mắt híp lại: "Đưa đến tay rồi thì sao không tới?"

Lúc này, mắt thấy Diệp Linh Đồng sẽ bị đuổi kịp, nhưng nàng lại như có mắt sau lưng vậy, đột nhiên mãnh liệt lăn về phía trước một cái, cứ vậy mà tránh được một kích từ không trung, phần lưng vừa chạm đất, hai tay nàng đã khẽ chống, hai chân dựng thẳng lên mà đạp vào một gã đang lao xuống từ không trung, động tác rất hoàn mỹ, hiển nhiên nàng đã tính toán từ trước.

Diệp Linh Đồng cũng biết rất rõ, mình muốn đào thoát được thì nhất định phải giải quyết được tên trên không trung. Tốc độ của đối phương quá nhanh, lại không phải chịu những hạn chế của mặt đất, nên nếu không đánh trọng thương hắn thì chỉ cần mình bị cuốn chắc chắn sẽ không thể thoát.
Cho nên, vì một kích này nàng đã một mực chờ cơ hội, cũng một mực tụ lực. Dưới công kích bất ngờ, Thiên Cương Phách Thể của nàng đã được tăng tới cực hạn, cương khí phóng ra ngoài, chính là hồn kỹ Thiên cương chấn động, trên hai chân hội tụ một đoàn bạch quang đường kính hai thước rồi lập tức bộc phát.

Hiển nhiên tên hồn sư phi hành kia không ngờ tới, đối thủ đã phải chạy như chó nhà có tang còn có thể bộc phát ra lực công kích mạnh như vậy, nhưng hắn phản ứng cũng cực nhanh, hai cánh sau lưng đột nhiên khép lại ngăn trước người, đồng thời, trên người hắn cũng xuất ra một luồng hào quang ám lam sắc, hóa thành từng vòng rung động che ở trước người.

"Oanh!"

Thân thể hắn bị đạp bay ra ngoài, lập tức mất cân bằng mà đâm vào một cây đại thụ rồi bắn ngược xuống.

Tuy không thể giải quyết đối phương nhưng trong nội tâm Diệp Linh Đồng đã rất vui, đối phương đã gãy một cái cánh, muốn đuổi kịp nàng đã không dễ dàng như vậy nữa rồi. Nhưng đúng lúc này, một loại cảm giác hít thở không thông lập tức truyền đến, nàng không chút do dự mà chém ra một quyền.

"Đương" một tiếng, một đạo quang ảnh hư ảo bắn ngược lên, Diệp Linh Đồng thì trượt về phía sau, toàn thân phát ra từng đạo quang mang màu xám tro, những thứ màu xám tro này xâp nhập dần vào cơ thể nàng, ngay cả Thiên Cương Phách Thể cũng có chút khống chế không nổi.

Thân ảnh hư ảo lóe lên giữa không trung, người kia đã tiếp được thanh trường mâu vừa bắn ngược lên không trung, lại từ trên trời giáng xuống, một lần nữa đam tới hướng Diệp Linh Đồng.

Sau một cái nhào lộn, Diệp Linh Đồng nhanh chóng sửa thành trầm xuống, nàng cắn chặt hàm răng, song quyền ngút trời, bạch quang Thiên Cương Phách Thể đại phóng, nàng đã chẳng còn quan tâm có tiêu hao quá độ hay không nữa rồi.

"Đương!"
Lại là một tiếng vang thật lớn, Diệp Linh Đồng lui về phía sau liên tiếp bốn bước, mỗi bước lui đều in hằn xuống mặt đất. Nhưng đúng lúc này, sau lưng nàng đột nhiên truyền đến một cảm giác mát lạnh. Nàng dốc sức liều mạng mà né tránh, thế nhưng hai lần trọng kích đã làm nàng kiệt lực, vô luận như thế nào cũng tránh không khỏi.

Mà giờ này khắc này, người xuất hiện ở sau lưng nàng lại là một đạo thân ảnh giống người phía trước như đúc. Đã xong! Nội tâm Diệp Linh Đồng biến thành một hồi bi ai, vô luận nàng không cam lòng đến cỡ nào thì nàng cũng biết, lần tuyển chọn này mình đã xong, phải rời khỏi trận đấu khi đã tiếp cận ba ngày thời gian cuối cùng.

Nhưng đột nhiên nàng lại cảm thấy bên hông xiết chặt, sau đó toàn thân bị kéo túm qua một bên, hiểm lại càng hiểm mà tránh được trường mâu đâm tới từ phía sau lưng.

"Ồ?" Người kia có chút kinh ngạc nhưng cũng không tiếp tục truy kích.

Sau đó, một tiếng gầm trầm thấp vang lên, ngay sau đó, từng đạo điện quang đột nhiên bộc phát mà bao trùm đường kính chừng mười mét. Hai đạo thân ảnh giống như đúc kia nhanh chóng hợp hai làm một, trở nên càng thêm hư ảo trong luồng điện quang lập lòe, nhưng cuối cùng vẫn bị điện quang ảnh hưởng, lảo đảo lui về phía sau.

Một đầu hồn thú thân dài không quá một mét năm, toàn thân hiện lên màu tím, như một đầu thằn lằn khổng lồ chợt chui ra từ trong bụi cây, một đôi mắt tím lạnh lùng nhìn nhìn hắn.

Tử Điện Long, loại địa long, am hiểu điều khiển lôi điện, nó thuộc về số ít trong những loại Địa Long không am hiểu cận chiến, nhưng huyết mạch lại thập phần thuần khiết, đã gần tiếp cận Chân Long. Không sai, đây chính là đầu hồn thú vừa mới bị Tiền Lỗi triệu hoán ra, hơn nữa vừa ra liền bạo phát.

"Ngao — "

Trong tiếng rống trầm thấp, tên thanh niên cưỡi mãnh hổ kia cũng đã đến, nhưng hắn không có phóng tới bên này mà xông về phía tên đồng đội đã bị gãy cánh. Một đạo bạch quang chói mắt bắn ra từ trong miệng hắn, thẳng đến hướng gã đồng đội kia mà đi, mà ngay lúc đó, một đạo ngân quang cũng xuất hiện.

"Oanh", một tiếng nổ lớn vang lên, ngân quang cùng bạch quang đồng thời biến mất, một đạo thân ảnh vô cùng nhanh chóng cũng biến mất trong rừng cây ngay sau đó. Nếu không phải tên thanh niên cưỡi mãnh hổ kia kịp thời ra tay thì gã đồng đội này của hắn cũng phải mất mạng rồi.

"Là ngươi?" Lúc này Diệp Linh Đồng mới thấy rõ người kéo túm mình là ai. Còn không phải Lam Hiên Vũ sao?

Không biết vì cái gì, nhưng ngay trong nháy mắt nàng nhìn thấy Lam Hiên Vũ này lại đột nhiên có một loại xúc động muốn khóc, lại có một loại cảm giác an tâm khó có thể hình dung, giống như gặp đựkc thân nhân trong thời khắc nguy nan vậy.

Lam Hiên Vũ kéo nàng tới bên người mà lông mày nhíu chặt.

Vì đối thủ khó đối phó hơn tưởng tượng của hắn rất nhiều, ban đàu hắn để Lưu Phong thừa cơ tập kích, bên này lại có Tử Điện Long hấp dẫn lực chú ý thì cũng đủ để giải quyết gã hồn sư biết phi hành kia, nhưng hắn lại không nghĩ tính cảnh giác của tên kia lại cao như vậy, hắn cứ như vậy mà hóa giải được lực công kích của Lưu Phong.

Chương 184: Động thủ

"Bọn họ là người của Lăng Thiên học viện. Lữ Thiên Tầm cùng Thường Kiếm Dật đã bị bọn hắn giết, điểm tích lũy cả tổ liền chuyển dời đến người ta. Chỉ có giết ta bọn hắn mới có thể lấy được điểm." Không cần Lam Hiên Vũ hỏi, Diệp Linh Đồng cũng đã nói đơn giản lại tình huống vừa rồi.

Lam Hiên Vũ cau mày lại: "Thực lực kém nhiều như vậy sao?"

Hắn biết rõ thựuc lực của Lữ Thiên Tầm cùng Thường Kiếm Dật, nhất là Lữ Thiên Tầm, võ hồn Hoàng Kim Sư Tử của hắn cũng không phải thứ giỡn được, người có thực lực cá nhân mạnh nhất lớp thiếu niên năng động, làm sao lại bị đối phương giết rồi?

Diệp Linh Đồng bi phẫn nói: "Là bọn hắn đánh lén. Chúng ta gặp một đầu Thiên Nộ Ma Sư chừng ba ngàn năm, khi sắp giết chết nó thì bọn hắn lại đánh lén Thiên Tầm. Thiên Tầm bị thương nặng nên bị chết dưới móng vuốt của Thiên Nộ Ma Sư. Thường Kiếm Dật vì cứu ta nên hắn đã khống chế toàn trường, nhờ đó ta mới chạy ra được, hiển nhiên hắn cũng bị bọn kia giết."

Lam Hiên Vũ lập tức hiểu ra vấn đề. Rất hiển nhiên ba người Lăng Thiên học viện trước mắt này, hẳn là ít nhất cũng có một người đặc biệt am hiểu ẩn nấp, họ đã nhìn chằm chằm vào tổ Lữ Thiên Tầm từ sớm, đang tìm kiếm cơ hội hạ thủ, cuối cùng đã tập kích khi ba người Lữ Thiên Tầm đối mặt với Thiên Nộ Ma Sư, không chỉ giết được đầu hồn thú ngàn năm này mà còn muốn lấy được điểm tích lũy của tổ bọn hắn. Vô luận là thực lực hay mưu kế đều rất xuất sắc. Có lẽ bọn hắn cũng được xếp trong mười thái hạng đấu chả trận khảo hạch trước.

Gã thiếu niên cưỡi quang hổ mỉm cười: "Làm quen một lát, Lăng Thiên học viện, Lý Diệu Minh!"

Gã thiếu niên có thân hình kia hư ảo kia cũng trở nên rõ ràng, sắc mặt hắn có chút tái nhợt, thản nhiên nói: "Lăng Thiên học viện, Thư Tử Hiên."

Gã đã gãy một cánh kia thì hung dữ mà nhìn Diệp Linh Đồng: "Lăng Thiên học viện, Hứa Vinh Hâm."

Sắc mặt Lam Hiên Vũ có chút ngưng trọng, hắn đã từng gặp ba cái tên này, thành tích của bọn hắn được xếp thứ năm trong trận khảo hạch hải tuyển trước! Không thể nghi ngờ, đây chính là đối thủ cạnh tranh của bọn hắn.

"Thiên La học viện, Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi, Lưu Phong." Lam Hiên Vũ trực tiếp báo tên ba người. Lúc này Lưu Phong cũng không có xuất hiện, vẫn giấu mình ở trong rừng cây. Nghe thấy hắn báo tên, hiển nhiên ba người phía đối diện đã nhận lấy một chấn động tương đối lớn.

Ba người Lam Hiên Vũ được bài danh thứ nhất, hơn nữa còn dùng hơn hai vạn điểm để bài danh thứ nhất, lúc này, đội ngũ quán quân lại hiện ra trước mặt bọn hắn, điều này có thể nào không làm bọn hắn rung động được đây?

Lý Diệu Minh thản nhiên nói: "Thì ra là quán quân của hải tuyển, ngưỡng mộ đã lâu rồi. Ta tin các ngươi cũng biết rõ, nếu chúng ta va chạm thì rất có thể sẽ là một kết cục thảm đạm, vô luận là ai thắng đều phải trả một cái giá không nhỏ. Chỉ cần Lam huynh chịu giao vô nương bên cạnh cho chúng ta, chúng ta sẽ đi. Hy vọng có thể vào vòng trong cùng quý tổ."

Đối mặt với quán quân, trong lòng của hắn tràn đầy sự cảnh giác, tất nhiên hắn sẽ không nguyện ý động thủ cùng Lam Hiên Vũ ở thời điểm này, nhưng thật vất vả mới lấy được cơ hội cướp điểm của tổ Diệp Linh Đồng, hiện tại quả là là không nỡ bỏ.Trong mắt hắn, đối phương cũng chưa chắc nguyện ý động thủ cùng phe mình, vì tình huống rất rõ ràng, nếu mọi người toàn lực liều mạng thì hươu chết về tay ai còn rất khó nói, nhưng sẽ rất giống thình huống lúc trước của tổ Lữ Thiên Tầm, rất dễ biến thành thời cơ lợi dụng cho người khác.

Nhưng thứ làm ba người Lý Diệu Minh tuyệt đối không nghĩ tới là câu trả lời của Lam Hiên Vũ.

"Động thủ!" Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng, Tử Điện Long cách đó không xa đột nhiên ngẩng đầu dưới sự khống chế của Tiền Lỗi, lập tức phun một đạo tia chớp tới hướng Lý Diệu Minh.

Một kích này tới quá đột ngột, hơn nữa là không hề giữ lại, một kích toàn lực của Tử Điện Long mấy trăm năm cũng không phải là giỡn. Tuy nó chỉ là hồn thú trăm năm nhưng lại có huyết mạch địa long thuần túy, nên thực chất thì thực lực của nó tuyệt không kém hồn thú nghìn năm.

Lý Diệu Minh chấn động, hắn không rõ vì sao Lam Hiên Vũ lại quyết định cứng rắn đối đầu nhanh như vậy. Đây không phải cách làm của người trí giả a! Đối phương có thể đạt được quán quân hải tuyển thì nhất định phải là người thông minh mới đúng.

Hắn nào biết đâu, Tử Điện Long trước mắt hắn cũng không phải hồn linh mà là hồn thú, thời gian triệu hoán là có hạn. Hơn nữa, Tiền Lỗi hoàn toàn nhờ vào vận may mới có thể triệu hồi ra một hồn thú mạnh như vậy, sao có thể không lợi dụng một lát đây? Hơn nữa, cục diện cũng không phải ba đối ba, là bốn đối ba.

Lý Diệu Minh hợp hai tay về trước người, lập tức, một mặt quang thuẫn liền dựng thẳng lên mà ngăn lại tia chớp.
Trong tiếng nổ vang, bạch quang văng khắp nơi, Lý Diệu Minh thiếu chút nữa bị oanh ngã khỏi lưng quanh hổ. Nhưng quang hổ kia của hắn cũng bắn ra một đạo tiêm quang, mũi tên thẳng hướng Lam Hiên Vũ mà phóng.

"Diệp Linh Đồng, lên!" Lam Hiên Vũ phân ra một cây Kim văn Lam Ngân Thảo quấn lấy hông Diệp Linh Đồng huyết mạch chi lực dũng động.

Vốn lúc trước Diệp Linh Đồng đã tiêu hao không ít, nhưng tại thời khắc này, nàng chỉ cảm thấy trong cơ thể mình dường như có thứ gì đó thức tỉnh vậy, một tiếng Long ngâm trầm thấp vang lên từ trong người, thiên cương phách thể lập tức khôi phục lại đỉnh phong, hóa thành luồng bạch quang mãnh liệt.

Nàng giật mình nhìn Lam Hiên Vũ, nhưng nàng cũng biết mình không thể làm hỏng chiến cuộc nên vẫn nhào ra ngay lập tức. Hiển nhiên ba người Lý Diệu Minh không nghĩ Lam Hiên Vũ sẽ trực tiếp phát động công kích như vậy, trong mắt hắn, việc này đối với song phương cũng không có chỗ tốt gì. Cho dù đối phương đứng đầu trong trận khảo hạch trước, nhưng mọi người là cùng tuổi nên cũng sẽ không chênh lệch quá lớn. Cứ tùy tiện đánh nhau như vậy thì lại để cho người khác nhặt tiện nghi quá dễ dàng rồi.

Nhưng đối phương đã động thủ nên hắm cung không vó thời gian nghĩ nhiều, quang hổ dưới người hắn đột nhiên nhảy ra, chính mình thì nhảy xuống phía sau, trên người hắn, bạch quang đại phóng. Một đạo bạch quang bắn ra, nhưng không phải công kích mà lại rơi vào người Hứa Vinh Hâm bên cạnh hắn.

Hứa Vinh Hâm cũng một lần nữa phóng thích Võ Hồn, cánh đã gãy lại bằng tốc độ kinh người mà khép lại, mà Thư Tử Hiên tức thì lách mình mà ra, trường mâu trong tay hắn phụt hào quang, huyễn hóa ra hơn mười đạo quang ảnh mà bao trùm xuống, cản trở Diệp Linh Đồng đang lao tới.

Quang hổ vừa nhào ra liền lao thẳng đến hướng Tử Điện Long. Rất hiển nhiên, bọn hắn cũng nhìn ra được uy hiếp của Tử Điện Long. Vì tốc độ của lôi đình quá nhanh nên căn bản là rất khó né tránh.

Diệp Linh Đồng xông lên trước, thân thể nàng không có chút nào dừng lại, Thiên Cương chấn động bắn ra, hồn hoàn tỏa sáng, đã được Lam Hiên Vũ tăng phúc, lúc này nàng chỉ cảm thấy huyết dịch trong cơ thể đều đang sôi trào, cảm giác lực lượng trước đó chưa từng có truyền khắp toàn thân, tựa hồ nhất định phải phát tiết ra ngoài mới được.

Một đoàn bạch quang chói mắt bỗng nhiên bộc phát ra từ trên người nàng, thôn phệ hoàn toàn hơn mười đạo mâu ảnh kia. Trong nội tâm Thư Tử Hiên chợt cả kinh, bản thân hắn là một gã tam hoàn hồn tôn, Võ Hồn lại rất đặc thù, lực chiến đấu cá nhân luôn luôn rất mạnh, dù là lẩn tránh công kích hay tốc độ cũng luôn đứng đầu Lăng Thiên học viện, lực công kích lại càng dị thường.

Nhưng lúc này, khi phải đối mặt với Diệp Linh Đồng hắn lại có một loại cảm giác như sắp bị tính tình cương trực phá hủy, từng đạo mâu ảnh liền biến mất, ngay sau đó là một cỗ đại lực truyền đến làm hắn không thể không toàn lực né tránh.

Lam Hiên Vũ gần như theo sát Diệp Linh Đồng mà cùng nhào ra, mục tiêu của hắn chính là Lý Diệu Minh. Quang Hổ cùng Tử Điện Long đã đánh nhau, trên người Tử Điện Long không ngừng phát ra từng đạo điện quang, ngăn trở Quang Hổ tiến thêm về phía trước, Quang Hổ cũng phóng thích những công kích quang thuộc tính, trong khoảng thời gian ngắn, hai bên lại lâm vào trạng thái giằng co.

Không hề nghi ngờ, đầu quang hổ này là một hồn linh nghìn năm, hơn nữa nó cũng có sức chiến đâu khá mạnh. Tốc độ cánh của Hứa Vinh Hâm cũng khôi phục rất nhanh, sau khi một đạo thánh quang mà Lý Diệu Minh phát ra rơi vào người Hứa Vinh Hâm, hắm liền tiến tới một bước, toàn thân là kim quang bắn ra, sau lưng hắn chậm rãi hiện ra một đạo thân ảnh kim sắc, dưới chân, ba cái hồn hoàn hai vàng một tím nhanh chóng kéo lên. hào quang hồn hoàn thứ hai tỏa sáng rực rỡ, phải đối mặt với Lam Hiên Vũ, hai mắt hắn cũng biến thành màu vàng rực rỡ, hai tay hắn vung lên, một quang cầu lớn đột nhiên bay tới hướng Lam Hiên Vũ.

Chương 185: Quang Minh thần phụ thể

Mênh mông, cường thế, ấm áp, đây là những cảm giác mà quang cầu kia mang tới cho Lam Hiên Vũ.

Không thể nghi ngờ, bị trước mắt này chính là người chưởng khống quang thuộc tính, hơn nữa thực lực còn tương đối mạnh. Ánh mắt Lam Hiên Vũ vẫn rất bình tĩnh, dưới chân hắn đột nhiên gia tốc, nhanh chóng nghiêng người né tránh. Nhưng quang cầu kia cực lớn nên hắn cũng chỉ có thể miễn cưỡng tránh được chính diện, sau đó nhanh chóng phóng ra một tầng băng mà ngăn cản trước người.

Quang cầu xẹt qua, tường băng lập tức tan chảy biến mất, từng luồng thánh quang khổng lồ không ngừng vọt tới hướng Lam Hiên Vũ.

Đúng lúc đó, một luồng quang mang kim sắc cũng phóng ra từ trong người Lam Hiên Vũ, khi nó tiếp xúc cùng tia sáng kia lập tức làm cho luồng kim quang của Lam Hiên Vũ phóng lớn, chính là hồn kỹ thứ hai của Kim văn Lam Ngân Thảo, Phách Thể.

Phách Thể có thể hấp thu ba mươi phần trăm lực công kích của đối phương cho mình dùng, tăng cường tất cả năng lực bản thân, nó không chỉ có kích phát huyết mạch chi lực, mà đồng thời cũng có thể làm suy yếu công kích của đối phương trên phạm vi lớn.

Tiếng Long ngâm trầm thấp vang lên, Lam Hiên Vũ đột nhiên vọt tới trước, không có nửa phần giữ lại liền phát ra công kích mạnh nhất, Kim Long Thăng Thiên!

Một đầu rồng ngưng tụ trước song quyền, khí tức khủng bố bạo phát ra làm Lý Diệu Minh cũng phải cảm thấy cực độ khó thở, mặt hắn lộ vẻ khiếp sợ.

Hai tay Lam Hiên Vũ có hai cái Hồn Hoàn, điều này hiển nhiên không phải hắn có tứ hoàn tu vi, mà là song sinh Võ Hồn. Hắn đồng thời phóng ra cả hai võ hồn, đây chính là đồng thời thi triển hai cái Võ Hồn a! Việc này đã hoàn toàn khác với những hồn sư có song sinh Võ Hồn thông thường.

Theo đạo lý mà nói thì song sinh Võ Hồn phải quay về hoán đổi mới đúng!

Có điều, lúc này Lý Diệu Minh cũng chẳng còn quan tâm đi phán đoán những thứ này, chỉ có thể hít sâu một hơi, hồn hoàn thứ ba lóe sáng. Ngay sau đó là một đạo thân ảnh kim sắc nổi lên phía sau hắn. Đó là bóng dáng một người, hai tay khoanh trước ngực, bộ dáng thập phần thánh khiết. Khí tức quang minh nồng đậm lập tức bộc phát, dường như mọi thứ chung quanh đều vì phần khí tức quang minh này mà trở nên thần thánh.

Ngay sau đó, toàn thân Lý Diệu Minh biến thành màu đỏ rực, hai tay nhẹ nhàng mà đánh về phía trước. Dường như động tác của hắn đã hòa làm một thể với luồng khí tức quang minh thần thánh này. Quang cầu hắn đánh ra không còn là màu trắng lúc trước, mà là một màu vàng sáng lạn.

Hồn kỹ thứ ba, một hồn kỹ ngàn năm, Quang Minh thần phụ thể!

Đây mới là măng lực giúp Lý Diệu Minh có thể trổ tài tại Lăng Thiên học viện, cũng là hồn kỹ mạnh nhất của hắn. Thậm chí là một hồn kỹ có được năng lực tăng phúc cường đại nhất trong tất cả hồn kỹ thứ ba tại Lăng Thiên học viện.

Vì đạt được cái hồn kỹ này, gia tộc của hắn đã phải bỏ ra một cái giá cực lớn. Cũng chính vì có cái hồn kỹ này mới có thể làm cho một người có thực lực cường hãn như Thư Tử Hiên cam nguyện nghe hắn sai đâu đánh đó.

Lúc này, quang cầu màu vàng kia vừa bay ra, quang nguyên tố nhanh chóng ngưng tụ, dường như tất cả nguyên tố quang minh xung quanh đều bị nó thôn phệ, nên bầu trời lúc này đã là một mảnh hắc ám.

Lúc này, trong nội tâm Lam Hiên Vũ cũng rất khiếp sợ, mọi người chỉ ngang tầm tuổi nhau, vậy mà đối phương lại có thể khống chế nguyên tố đến trình độ này, đây là việc hắn còn chưa làm được. Vô luận là thủy nguyên tố hay Hỏa nguyên tố vẫn còn xa xa không đạt được đến cảnh giưới này của Lý Diệu Minh.Khó trách đối phương dám chủ động tập kích ba người Lữ Thiên Tầm, vì dù không phải đánh lén mà là chính diện đối kháng thì chỉ sợ mấy người Lữ Thiên Tầm cũng chưa hẳn là đối thủ của người ta. Tên Lý Diệu Minh này lại còn có một cái hồn kỹ quang thuộc tính cực cường đại a!

"OANH!"

Kim Long Thăng Thiên đụng vào quang cầu. Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, nhưng chỉ nháy mắt sau, một cỗ lực lượng cường đại lập tức ập đến, dường như muốn thôn phệ cả thân thể của hắn.

Huyết mạch kim sắc trong cơ thể Lam Hiên Vũ nhanh chóng vận chuyển, tăng thêm lực lượng Phách Thể mượn tới mới có thể miễn cưỡng ngăn cản. Dù như thế nhưng thân thể hắn vẫn bị oanh kích bay ngược ra.

Lý Diệu Minh cũng cũng không hơn gì, Kim Long Thăng Thiên đã đến, bản thân hắn đột nhiên sinh ra một loại cảm giác bị áp chế mãnh liệt, dường như huyết mạch toàn cơ thể đều ngưng trệ lại, cũng chính vì thế nên lực công kích của hắn cũng không thể phát ra một cách hoàn mỹ.

Theo đó mà đến chính là lực trùng kích khủng bố đến từ Kim Long Thăng Thiên, trong đó có một loại khí tức bộc phát làm huyết mạch của hắn cũng phải run rẩy. Mặc dù hắn không bị đánh bay nhưng cũng phải lui liên tiếp về phía sau ba bước mới miễn cưỡng đứng vững được.

Trong nội tâm Lý Diệu Minh tràn ngập sự khiếp sợ, đồng thời hắn cũng không khỏi âm thầm tán thưởng, thật không hổ là song sinh Võ Hồn, khó trách hắn có thể đoạt được vị trí quán quân hải tuyển! Dưới tình huống tu vi chênh lệch lớn như vậy mà đối phương vẫn còn có thể đánh lui chính mình, hơn nữa, có vẻ như hắn còn không bị mình đánh trọng thương, người này rất khó lường. Chẳng qua là muốn đánh bại được mình cũng không có dễ như vậy...

Hắn vừa nghĩ tới đây lại đột nhiên ngây ngẩn cả người. Trong hai tròng mắt càng toát ra vẻ khiếp sợ. Cả người đã hoàn toàn nhúc nhích không nổi, thân ảnh màu vàng sau lưng cũng biến mất ngay sau đó.

Cả người Lý Diệu Minh đã cứng đờ tại đó, thậm chí ngay cả hai tay cũng giữ nguyên động tác lúc trước. Đúng vậy, vô luận như thế nào hắn cũng không thể tin nổi, sự việc lại đột nhiên biến thành như vậy.Nháy mắt sau đó, cả người hắn đã hóa thành quang điểm mà vỡ nát. Thư Tử Hiên cùng Hứa Vinh Hâm đều chỉ cảm thấy trên người nóng lên, tựa hồ có thứ gì đó trào vào trong cơ thể bọn hắn.

Chỉ có Lam Hiên Vũ thấy được rõ ràng, lúc trước, trong luồng hào quang đó, trên trán Lý Diệu Minh đã nhiều thêm một lỗ thủng, tính mạng của hắn cũng đã bị mang đi trong khoảnh khắc này.

Có thể bài danh tại mười thứ hạng đầu của hải tuyển thì thực lực có thể nghĩ. Trong nháy mắt vừa quyết định động thủ đó, Lam Hiên Vũ đã làm tốt chuẩn bị cho việc đánh chết đối phương, tuyệt đối không cho đối phương bất cứ cơ hội nào.

Thậm chí hắn đã phán đoán đến việc rất có thể Kim Long Thăng Thiên sẽ không làm gì được đối phương, nên căn bản là Kim Long Thăng Thiên cũng không phải sát chiêu của hắn. Dù biết vậy nhưng hắn vẫn sử dụng là vì tác dụng tăng phúc huyết mạch của Kim Long Thăng Thiên rất lớn, chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn tới đối phương, nhất là cảm giác, nhờ đó mà giúp "Sát thủ" sau lưng mình hoàn thành một kích trí mạng.

Một đạo thúy quang hiện lên, lóe trên không trung rồi biến mất.

Mà trong khoảnh khắc Lam Hiên Vũ xuất thủ với Lý Diệu Minh đó, một đạo thương mang vô cùng sắc bén cũng phóng thẳng đến Hứa Vinh Hâm. Hứa Vinh Hâm vốn là một hồn sư loại phi hành, nhưng lúc trước hắn đã bị Diệp Linh Đồng đánh gãy cánh nên lúc này còn đang dựa vào thánh quang để khôi phục.

Nên thời điểm mũi thương phóng tới nơi hắn cũng chỉ có thể vội vàng tránh né. Là một gã đại hồn sư duy nhất trong đội nên thời điểm này hắn vẫn có chút suy nghĩ muốn ỷ lại đồng đội. Thế nhưng địch nhân lại đến quá nhanh. Đối mặt với bạch long thương, Hứa Vinh Hâm vẫn là bị đánh bay lên không trung.

Hắn vội vàng phóng thích hồn kỹ thứ nhất, hai cánh sau lưng giãn ra rồi đạp mạnh xuống. Một cỗ sóng khí mãnh liệt lập tức bộc phát, nhanh chóng đánh lui đám thương mang đang theo nhau mà đến, nhưng Ngân Nguyệt thương mang vẫn để lại trên cánh hắn một đạo dấu vết thật sâu.

Mà lúc này cũng chính là cái nháy mắt Lý Diệu Minh cùng Lam Hiên Vũ chính diện va chạm. Trong mắt Hứa Vinh Hâm thì với tu vi của Lý Diệu Minh, vô luận hắn phải đối mặt với đối thủ như thế nào cũng nhất định có thể chiến thắng, sau đó hắn sẽ có thể tới trợ giúp mình giải quyết địch nhân trước mắt.

Hai hoàn mà thôi, đối thủ cũng chỉ là đại hồn sư mà thôi.

Thế nhưng sau lưng lại đột nhiên mất hết động tĩnh, ngay sau đó, một đạo thúy quang đã đến phía sau hắn. Giờ này khắc này đúng là lúc hắn vừa phóng thích xong hồn kỹ thứ hai, miễn cưỡng ngăn được công kích của Lưu Phong.

Thúy quang lóe lên rồi biến mất! Thân thể Hứa Vinh Hâm cũng trở nên cứng ngắc, luồng thúy quang chui vào từ sau ót hắn rồi lại xuyên qua trán, tính mạng của hắn đã chấm dứt trong nháy mắt đó.

Thúy Ma Điểu!

Không hề nghi ngờ, "Sát thủ"có thể lập tức xuất hiện tại thời khắc mấu chốt nhất, hơn nữa đánh xong hai người kia chính là Thúy Ma Điểu. Từ lúc vừa mới bắt đầu Lam Hiên Vũ đã không có ý định có giữ lại chút nào. Đối với một đối thủ cường đại như thế, đương nhiên hắn đã phải cân nhắc qua vấn đề Lý Diệu Minh từng nghi hoặc lúc trước. Nếu bọn hắn liều đánh lưỡng bại câu thương rồi bị người khác nhặt tiện nghi thì làm sao bây giờ? Hay gặp phải một hồn thú cường đại thì phải làm thế nào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau