CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Minh tưởng sâu

Đi đến hành lang, hai người nói mấy câu, cuối cùng vẫn quyết định là đi gọi lão sư sang đây xem, đề phòng Lam Hiên Vũ xảy ra vấn đề gì. Một lát sau, Mục Trọng Thiên cùng Quý Hồng Bân đã tới. Vốn bọn hắn chỉ nói cho Mục Trọng Thiên, nhưng Quý Hồng Bân cũng vừa ở đó chờ thành tích hải tuyển với hắn, vừa nghe Tiền Lỗi cùng Lưu Phong nói Lam Hiên Vũ có khả năng là có vấn đề, sao Quý Hồng Bân có thể không vội, lập tức liền theo tới.

Tiến vào ký túc xá, Quý Hồng Bân vừa liếc mắt liền thấy Lam Hiên Vũ đang ngồi kia minh tưởng. Hai mắt Quý Hồng Bân híp lại rồi quay hướng những người khác mà ra dấu im lặng, sau đó chính hắn cũng chậm rãi khép kín hai mắt, yên lặng đi cảm thụ hồn lực chấn động quanh thân thể Lam Hiên Vũ.

Trong tích tắc này, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đột nhiên cảm thấy dường như vị lão sư Quý lão sư này đã biến mất vậy. Người rõ ràng vẫn đứng ở nơi đó, nhưng lại cho người ta một loại cảm giác như hắn đã hóa thành thạch điêu, không còn tản mát ra bất khì khí tức gì, hòa làm một thể với cảnh vật chung quanh một cách triệt để luôn rồi.

Thiên Nhân Hợp Nhất. Mục Trọng Thiên âm thầm nói, trong mắt hắn đang tràn đầy vẻ ao ước. Lập tức có thể đi vào trạng thái Thiên Nhân Hợp Nhất, cuối cùng là vị Quý lão sư này tới trình độ nào a?

Sau một lát, Quý Hồng Bân mở hai mắt mà vẫy tay với những người khác, ý nói đi ra ngoài trước. Mục Trọng Thiên có thể thấy rõ ràng, trên mặt hắn đang tràn đầy sắc mặt vui mừng.

"Quý lão sư, Hiên Vũ thế nào rồi?" Vừa ra khỏi cửa, Mục Trọng Thiên đã vội vàng mà hỏi.

Quý Hồng Bân cười lớn một tiếng: "Chuyện tốt, minh tưởng sâu. Hắn đã tiến nhập tránh thái minh tưởng sâu. Tiểu tử này vẫn chưa tới mười hai tuổi. Xem ra, những xúc động của hải tuyển ngày hôm qua đối với hắn là không nhỏ a!"

"Minh tưởng sâu?" Mục Trọng Thiên nghe vậy đã là vẻ mặt khiếp sợ. Đương nhiên hắn biết minh tưởng sâu là cái gì, đó là một trạng thái mà tất cả hồn sư đều tha thiết ước mơ, là một loại thể xác và tinh thần hoàn toàn tiến vào minh tưởng, đạt đến tình huống đặc biệt ở trạng thái tốt nhất

Minh tưởng sâu không chỉ làm cho trạng thái minh tưởng trở nên tốt hơn, cũng làm cho hồn lực đề cao được nhanh hơn. trọng yếu hơn nữa, là dưới trạng thái cả thể xác lẫn tinh thần đều là một mảnh không minh này, ngộ tính có thể đạt đến một cấp độ bình thường vô pháp đạt đến, có lợi nhất cho lúc đột phá hoặc tăng lên.

Hiện tại, Mục Trọng Thiên đã không chỉ là giật mình, thậm chí còn có chút ghen ghét, bởi vì chính hắn cũng chưa từng tiến vào trạng tháiinh tưởng sâu. Tương đối mà nói, tu thành càng cao thì ý nghĩa của việc minh tưởng sâu lại càng lớn, thu hoạch cũng càng nhiều. Lúc này tuy Lam Hiên Vũ còn nhỏ, năng lực bản thân cũng không tính mạnh mẽ, nhưng dù như thế, bằng chừng ấy tuổi mà đã có thể tiến vào trạng thái minh tưởng sâu thì chỗ tốt đối với hắn là có thể nghĩ. Nên sao Quý Hồng Bân có thể không vui mừng được đựkc

Quý Hồng Bân có thể tiến vào trạng thái thiên nhân hợp nhất chỉ trong chốc lát như vậy chính là do đã trải qua một lần minh tưởng sâu, rồi về sau tự nhiên mà làm được, điều này cũng làm cho hắn có thể phát huy trăm phần trăm thực lực dù dưới bất kì tình huống gì. Quý Hồng Bân còn nhớ rõ, một lần khảo hạch lúc trước của Sử Lai Khắc học viện chính là học viên phải tiến vào trạng thái minh tưởng sâu. Nói cách khác chính là sẽ phải một mực minh tưởng, thẳng đến khi tiến vào trạng thái minh tưởng sâu mới thôi, nếu không sẽ không thể xuất quan. Vượt qua thời gian quy định mà vẫn chưa hoàn thành sẽ bị xem là thất bại.

Đối với hồn sư mà nói, nếu đã có một lần kinh nghiệm minh tưởng sâu thì lần sau tiến vào sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Đợi đã nào...!

Trong lúc đó, dường như Quý Hồng Bân đã ý thức được cái gì, đồng tử hắn bỗng nhiên co rút lại một lát, sau đó đột nhiên quay lại mà nhìn về phía sau lưng ký túc xá, biểu lộ lập tức trở nên cổ quái, thì thào lẩm bẩm: ""Thì ra là như vậy, nếu thật là như thế thì có lẽ cơ hội kia sẽ càng lớn a!"

Mục Trọng Thiên có chút không hiểu nổi: "Quý lão sư, người đang nói cái gì?

Quý Hồng Bân nói: "Ta biết vì sao hắn tiến vào trạng thái minh tưởng sâu rồi. Không chỉ là vì sự dẫn dắt hắn nhận được từ trong hải tuyển, đồng thời cũng là vì tinh thần lực của hắn đã đến điểm cực hạn. Ngươi còn nhớ khảo thí lần trước chứ? Bốn trăm chín mươi chín điểm Tinh Thần Lực. Sau khi đạt đến cái điểm hạn này, hắn lại vừa vặn mượn được sự kích thích từ hải tuyển nên mới có thể trực tiếp đột phá."

Mục Trọng Thiên trợn mắt há mồm. Đột phá? Bốn trăm chín mươi chín điểm Tinh Thần Lực lại đột phá có nghĩa là gì thì quá rõ ràng rồi. Linh Hải Cảnh! Tinh Thần Lực sẽ từ Linh Thông Cảnh tiến vào Linh Hải Cảnh, đây chính là vượt qua một đại cấp độ. Không phải cần tích lũy một đoạn thời gian mới có thể đột phá sao? Chẳng lẽ tiểu tử này không có bình cảnh tu luyện? Dựa vào chiều sâu minh tưởng để đột phá tinh thần lực, điều này không nghi ngờ chút nào là sẽ thành công a! Đây là vận khí hay thực lực vậy?

Mục Trọng Thiên đột nhiên cảm thấy mình đã có chút nhìn mà không hiểu nổi cái thế giới này rồi, hoặc là nói không hiểu nổi đám thiên tài.

"Tiền Lỗi, Lưu Phong, hôm nay hai người các ngươi không cần đi học, cứ ở lại ký túc xá trông coi Hiên Vũ cho tốt. Đừng cho bất luận ai quấy rầy hắn, đến khi chính hắn tỉnh lại mới thôi. Hắn mới lần đầu tiến vào minh tưởng sâu, có lẽ thời gian sẽ không quá dài, nhưng khẳng định thu hoạch sẽ không nhỏ. Chờ hắn tỉnh lại, lại để hắn nói một chút cảm ngộ, nó sẽ có trợ giúp đối với các ngươi sau này khi tiến vào minh tưởng sâu.""Vâng, Quý lão sư." Lưu Phong cùng Tiền Lỗi liếc nhau, vội vàng đáp ứng.

Đối với Lam Hiên Vũ, hai người bọn hắn cũng không có gì ghen tỵ, mà trái lại, bọn hắn còn đang muốn thực lực Lam Hiên Vũ càng mạnh hơn nữa đây, bởi vì bây giờ bọn hắn đã là ba người nhất thể, vinh nhục cùng nhau. Huống chi, thực lực Lam Hiên Vũ càng mạnh thì hiệu quả phụ trợ đối với bọn hắn lại càng tốt.

Trên thực tế, hiện tại bọn hắn cũng không rõ nên tính Lam Hiên Vũ là hệ hồn sư gì. Nói hắn là khống chế hệ, đầu óc của hắn vẫn luôn có thể khống chế cả bọn một cách cực chinh xác, nhưng năng lực phụ trợ của hắn lại cực siêu cường, vậy phải nói hắn là phụ trợ hệ a, mà bản thân lại có thể thông qua hồn kỹ Thủy thuộc tính phát động công kích, thậm chí còn có năng lực chiến đấu trực tiếp. Chỗ thiếu hụt duy nhất chính là hồn lực của hắn quá thấp. Trong lòng bọn họ, Lam Hiên Vũ tuyệt đối là người đứng đầu lớp thiếu niên năng động, bởi vì năng lực của hắn quá toàn diện rồi!

Trở lại văn phòng, Quý Hồng Bân đắc chí vừa lòng mà khoanh tay trước ngực, ngồi trên ghế mà nhìn màn ảnh trước mặt. Chính như thế này, Sử Lai Khắc học viện sẽ công bố thành tích hải tuyên của Thiên La tinh. Hải tuyển là kịch liệt nhất, mà hơn nữa, nó cũng là cuộc khảo hạch có số người bị đào thải nhiều nhất. Hơn một nghìn thí sinh của Thiên La tinh sẽ chỉ có một trăm tên đứng đầu vào được vòng tiếp theo. Đương nhiên, một trăm tên này thì thực tế chính là một trăm tiểu tổ, mỗi tiểu tổ ba người, nói cách khác là tổng cộng có ba trăm người tiến vào vòng tiếp theo.

Thiên La tinh có tới bao nhiêu học viện? Cạnh tranh kịch liệt thế nào là có thể nghĩ. Thiên La học viện đã rất nhiều năm không có ai thi đậu vào Sử Lai Khắc, cho nên lần này mới phải xây dựng lên lớp thiếu niên năng động, mà quả thực là lớp thiếu niên năng động năm nay được ký thác kỳ vọng rất cao.

Trong hải tuyển, rất nhiều tiểu tổ vừa vào đã phải kết thúc, không hề nghi ngờ họ sẽ bị loại bỏ. Trong nội tâm Quý Hồng Bân sao có thể không vội? May mắn là những đệ tử phía sau kiên trì được khá lâu, nhất là hai tổ Lam Hiên Vũ và Lữ Thiên Tầm. Hiện tại phải xem thành tích cuối cùng của bọn hắn rồi.

Hơn nữa, từ tình huống của lần hải tuyển này mà xét thì thực lực cá nhân của các học viên đều không kém, chẳng qua là năng lực ứng biến còn kém một chút. Mà hải tuyển của Sử Lai Khắc lại quá tính tổng hợp, thậm chí ngay cả vận khí cũng có một chút.

"Tới rồi" thanh âm vội vàng của Mục Trọng Thiên vang lên. Quý Hồng Bân lập tức ngồi ngay ngắn mà nhìn lên màn hình.

Loạt tên xuất hiện đầu tiên là những tên xếp từ chín mươi mốt đến một trăm.

Mục Trọng Thiên liếc mắt liền thấy được những tên quen thuộc: Thứ chín mươi chín, Kim Tường, Đường Nguyệt Cát, Lý Bằng Bân. Thiên La học viện, điểm tích lũy: Ba mươi chín.

"Ha ha, bọn nhóc Kim Tường vào được rồi, thật tốt quá!" Mục Trọng Thiên hưng phấn tới thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên. Tuy bọn hắn thông qua trận hải tuyển đầu tiên này còn không coi vào đâu, nhưng có thể thông qua cũng đã rất không dễ dàng a! Đây tuyệt đối là một tin tức tốt. Hơn nữa, trong ấn tượng của hắn, thời gian mấy người tổ Kim Tường kiên trì được cũng không tính là dài. Ít nhất cũng có bốn tổ kiên trì được lâu hơn bọn hắn.

Chương 167: Quán quân

Cho nên, mấy người Kim Tường có thể tiến vào vòng trong, vậy cũng có nghĩa là ít nhất sẽ có năm tổ của Thiên La học viện tiến vào, hơn nữa, khẳng định bốn tổ kia sẽ có thành tích khá hơn.

Quý Hồng Bân cũng thở dài một hơi, đương nhiên hắn cũng biết cái này có nghĩa là gì, nhịn không được cười nói: " vận khí của ba tên nhóc tổ Kim Tường này thật đúng là không sai, chỉ thiếu chút nữa là bị loại bỏ mất. Có điều, cường độ khảo hạch hải tuyển lần này thật sự rất cao a! Bọn hắn còn chưa kiên trì được bao lâu mà vẫn có thể vào vòng trong, vậy có lẽ rất nhiều tổ vừa vào đã bị giết chết."

Lúc này Mục Trọng Thiên mới nghĩ đến, đúng vậy, tổ Kim Tường mới giữ vững được bao lâu? Có được một phút hay không? trên màn hình, những cái tên lại lần nữa chuyển động, lần này là những tên xếp từ tám mươi mốt đến chín mươi, không có tên nào của Thiên La học viện. Việc này đã làm cho hai người đều lộ ra dáng tươi cười, bởi vì nó có nghĩa rằng mấy tổ của lớp thiếu niên năng động còn được xếp cao hơn.

Rất nhanh, bọn hắn lại thấy được cái tên quen thuộc, hạng bảy mươi lăm đến từ lớp thiếu niên năng động, cũng chính là tổ trong hai tổ phía dưới, chỉ còn lại một tổ hai người kia. Sau đó bọn hắn đã thấy được chúng trong số hạng sáu mươi bảy.

Đến tận đây, đã có thành tích của ba tổ, mà tổ Lam Hiên Vũ cùng Lữ Thiên Tầm vẫn còn chưa xuất hiện.

"Tổng cộng bảy tổ, năm tổ tiến vào vòng trong, cũng có thể nói rõ được rồi. Lớp thiếu niên năng động cũng không có uổng phí nhiều tài nguyên như vậy." Lúc này Mục Trọng Thiên cũng đã trầm tĩnh lại.

Quý Hồng Bân nói: "Đừng cao hứng quá sớm, đợi tới khi thật sự có người thi đậu Sử Lai Khắc học biện rồi cao hứng cũng không muộn. Đây chỉ là hải tuyển, khảo hạch phía sau còn có rất nhiều. Vòng tiếp theo chính là một trăm tiến mười, chỉ có mười thứ hạng đầu tiên của Thiên La tinh mới có tư cách tới mẫu tinh, tới Sử Lai Khắc tiếp nhận khảo hạch cuối cùng."

"Ừm, nhưng cuối cùng cũng đã bước ra được bước đầu tiên. Thật sự là rất chờ mong a! Không biết hai tổ Lam Hiên Vũ cùng Lữ Thiên Tầm sẽ xếp hạng thứ mấy đây? Ta nhớ không nhầm thì ba vị trí đầu của mỗi tinh cầu đều được ban thưởng vật chất a?"

Quý Hồng Bân vô thức mà nắm chặt nắm đấm: "Là đĩa quay may mắn. Ai cũng không biết ban thưởng sẽ là cái gì, ta cũng chưa từng thấy qua đĩa quay may mắn, có lẽ..."

Danh sách vẫn còn chuyển động, tên thứ bốn mươi tới ba mốt vẫn không xuất hiện hai tổ Lam Hiên Vũ cùng Lữ Thiên Tầm. Lúc này, Quý Hồng Bân cùng Mục Trọng Thiên đều đã khẩn trương lên, bởi vì cái này có nghĩa là hai tổ Lam Hiên Vũ cùng Lữ Thiên Tầm đều tiến nhập ba mươi thứ hạng đầu. Quý Hồng Bân cùng Mục Trọng Thiên không hy vọng thấy tên bọn hắn nhanh như vậy, bởi vì xuất hiện càng trễ có nghĩa là bọn hắn được bài danh càng cao.

"Đừng ra, đừng ra!" Mục Trọng Thiên lẩm bẩm.

Danh sách tên thứ ba mươi đến hai mươi mốt đã xuất hiện, Mục Trọng Thiên đảo mắt qua, không có tên quen thuộc, hắn không khỏi dùng sức mà vung nắm đấm: "Ha ha, thật tốt quá! Không có! Trước hai mươi, hai tổ bọn hắn đều tiến nhập trước hai mươi! Quá tuyệt vời!"

Lúc này Quý Hồng Bân cũng đã đứng người lên, hai tay chống trên mặt bàn, không chút nhúc nhích mà nhìn màn ảnh trước mặt.

Hải tuyển trước hai mươi, đây chính là hai mươi thứ hạng đầu của toàn Thiên La tinh, đã là thành tích tương đối khá rồi. Có điều, trong lòng hắn vẫn còn kỳ vọng cao hơn, thứ hắn hy vọng sao chỉ là thành tích trước hai mươi?

Rốt cuộc, tên thứ hai mươi tới mười một cũng hiện ra.

Không có! Vẫn không có!

Mục Trọng Thiên nhịn không được mà nhảy dựng lên, đụng đầu vào trần nhà đánh cái rầm, hắn cười ha hả mà nói: "Mười thứ hạng đầu, mười thứ hạng đầu rồi! Quá tuyệt vời! Hai tổ vào mười thứ hạng đầu. Có hi vọng tiếp tục lớp thiếu niên năng động rồi, có hi vọng thi đậu Sử Lai Khắc rồi!"

Tuyển chọn tiếp theo chính là thi đấu giữa một trăm cái tên này, mười tổ đứng đầu sẽ có thể tới Sử Lai Khắc tham gia khảo hạch.Quý Hồng Bân cắn chặt hàm răng, hắn hy vọng thấy được ba cái tên quen thuộc ở ba vị trí đầu.Không hề nghi ngờ, so với Lữ Thiên Tầm thì tổ Lam Hiên Vũ trụ thêm ít nhất cũng phải mười phút, nên hẳn là bọn hắn sẽ được xếp phía trên, tổ Lữ Thiên Tầm đã có thể tiến vào mười thứ hạng đầu, như vậy thì khả năng tổ Lam Hiên Vũ tiến vào ba thứ hạng đầu cũng rất lớn.

Có thể hay không... Ba vị trí đầu có tên của bọn hắn hay không?

Rút cuộc, danh sách mười thứ hạng đầu cũng xuất hiện.

Tên thứ chín, Lữ Thiên Tầm, Diệp Linh Đồng, Thường Kiếm Dật; Thiên La học viện, điểm tích lũy: Năm trăm ba mươi mốt.

"Thứ chín! Bọn hắn xếp thứ chín. Vậy bọn Hiên Vũ..."

Mục Trọng Thiên vẫn nhìn từ dưới lên trên, nên hắn vừa nhìn đã thấy tên của ba người tổ Lữ Thiên Tầm. Tên thứ chín cũng đã đủ khiến hắn vui mừng.

Sau đó hắn cứ tiếp tục nhìn lên trên, tìm tòi ba cái tên còn lại, nhưng vẫn không nhìn thấy. Đúng vậy, không có, căn bản là không có a! Đi đâu rồi?

Thẳng đến khi ánh mắt của hắn rơi vào cái tên đứng đầu...

Quán quân hải tuyển Thiên La Tinh, Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi, Lưu Phong. Thiên La học viện, điểm tích lũy: Hai vạn ba trăm bốn mươi mốt.

Mục Trọng Thiên cùng Quý Hồng Bân lập tức hóa đá, khiếp sợ mà nhìn danh sách trước mắt. Trên màn hình, dòng chữ bắt đầu thu nhỏ lại, danh sách một trăm tên lại bắt đầu hiện ra toàn bộ. Trước ba cái tên đứng đầu có một cái vương miện màu vàng, đại biểu cho quán quân!Tuy trong nội tâm vẫn luôn chờ đợi, thế nhưng khi một màn này chính thức hiện ra trước mắt, Mục Trọng Thiên cùng Quý Hồng Bân vẫn lộ ra một vẻ mặt không dám tin.

Tên đứng đầu, quán quân của hải tuyển thuộc về Thiên La học viện, thuộc về lớp thiếu niên năng động!

Trong nháy mắt này, nước mắt Mục Trọng Thiên cũng đã chảy xuống, ba năm rưỡi thời gian, hắn đã trả giá bằng toàn bộ tâm lực, giờ khắc này hắn cảm thấy tất cả đều giá trị. Hắn chẳng thể nghĩ tới, tên đứng đầu lại thuộc về bọn hắn.

"Cái này, điểm tích lũy này là chuyện gì xảy ra?" Quý Hồng Bân đột nhiên kinh ngạc mà hỏi.

Mục Trọng Thiên cũng sửng sốt một lát, sau đó dụi dụi mắt rồi nhìn chăm chú lên... hai vạn ba trăm bốn mươi mốt điểm!

Chuyện gì đây?

Tên thứ hai, một nghìn hai trăm ba mươi mốt điểm.

Cái này...

Nói cách khác, tên đứng đầu có số điểm cao hơn tên đứng thứ hai là hơn một vạn chín nghìn điểm, Lại nói được rõ ràng một điểm, mà tổng điểm của chín mươi chín tiểu tổ phía sau cũng không hơn điểm bọn hắn! Ngày hôm qua Quý Hồng Bân cũng không có hỏi Lam Hiên Vũ ở bên trong đã xảy ra chuyện gì, bởi vì lúc ấy nhìn qua Lam Hiên Vũ đã vô cùng mỏi mệt rồi. Hơn nữa, Quý Hồng Bân cũng hiểu được đại bộ phận tình huống, mấu chốt của khảo hạch là sinh tồn. Mà tổ Lam Hiên Vũ kiên trì được lâu như vậy thì tất nhiên thành tích sẽ không tệ.

Thế nhưng số điểm trước mắt này cũng quá khoa trương rồi a!

"Không phải là nhầm chứ?" Mục Trọng Thiên có chút lắp bắp mà nói.

Quý Hồng Bân quả quyết nói: "Không có khả năng. Sử Lai Khắc học viện nghiêm cẩn tới mức nào, làm sao có thể phạm sai lầm ở cái chuyện này? Tuyệt đối không có khả năng này. Nhất định là đã xảy ra tình huống gì đó đặc biệt nên mới có nhiều điểm như vậy. Chẳng qua là, điều này thật sự là có chút khoa trương a..."

Hơn hai vạn điểm, đây là cái khái niệm gì? Nếu nội dung khảo hạch của mỗi Tinh Cầu đều là giống nhau, như vậy thì đoán chừng đây chính là thành tích đứng đầu liên bang a, dù sao thì điểm tích lũy này cũng là quá cao.

"Không được, ta phải đến hỏi xem bọn hắn cuối cùng đã làm nên trò gì!" Mục Trọng Thiên ngồi không yên, trực tiếp nhảy dựng lên mà đi ra ngoài, Quý Hồng Bân cũng theo sát phía sau.Rất nhanh, bọn hắn đã tới phòng số 333.

Tiền Lỗi Cùng Lưu phong đều đang thử minh tưởng, muốn nhìn một chút xem mình có thể tiến vào trạng thái min tưởng sâu hay không thì bị kêu lên. "Cái gì? Chúng ta là đệ nhất? Quán quân?" Tiền Lỗi dựng thẳng ngón trỏ, vẻ mặt phấn khởi. Quán quân, quán quân toàn Thiên La tinh! Lưu Phong cũng kích động tới mức toàn thân run rẩy.

"Tên thứ hai mới có hơn một nghìn điểm, mà các ngươi lại hơn vạn, các ngươi đã làm trò gì?" Mục Trọng Thiên vội vàng hỏi. Tiền Lỗi cùng Lưu Phong liếc nhau, rồi hai người lại đồng thời lắc đầu: "Không thể nói, ngài hỏi Hiên Vũ a. Ngày hôm qua chúng ta đã thương lượng rồi, tình huống cuối cùng sẽ không nói cho bất kì ai. Đằng sau còn có khảo hạch, chúng ta không thể làm bại lộ thực lực của mình quá sớm."

Chương 168: Muốn đột phá đến Linh Hải Cảnh

Mục Trọng Thiên kinh ngạc mà nhìn bọn họ: "Cái gì? Còn có bí mật?"

Tiền Lỗi cười hắc hắc: "Hiên Vũ định đoạt. Chờ hắn tỉnh rồi ngài hỏi hắn a. Hắn muốn nói liền nói cho các ngươi biết, nếu hắn không muốn nói thì đây chính là bí mật."

Quán quân, quán quân! Tâm Tiền Lỗi tâm đã sớm bay lên, việc sớm trúng tuyển lúc trước cũng quét sạch rồi. Thậm chí hắn còn có chút đắc ý khi nhìn bộ dạng kinh ngạc này của Mục Trọng Thiên, trong lòng thầm nghĩ: Nếu ta nói cho người ta được tuyển chọn sớm lại còn cự tuyệt, không biết lúc đó người còn muốn kinh ngạc tới mức nào đây.

Cuối cùng, Mục Trọng Thiên cùng Quý Hồng Bân cũng không hỏi ra vấn đề gì. Bọn hắn còn chưa kịp rời đi thì Ngân Thiên Phàm đã hùng hục chạy tới.

"Minh tưởng sâu?" Ngân Thiên Phàm cũng lộ ra vẻ mặt vẻ giật mình.

"Linh Hải Cảnh? Đây là muốn đột phá tới Linh Hải Cảnh? Ha ha, không hổ là là đệ tử của ta. Việc điểm tích lũy để nói sau. Lại nói nữa, lúc nào bắt đầu khảo hạch vòng tiếp theo?"

"Ba ngày sau." Mục Trọng Thiên vội giơ bảng thời gian lên nói.

"Thời gian minh tưởng sâu cũng không chuẩn, ba ngày sau hắn có thể tỉnh không? Hơn nữa, còn phải đi chuyển đĩa quay may mắn để lấy phần thưởng hải tuyển đây." Ngân Thiên Phàm mang vẻ mặt phấn khởi, kích động nói.

Về phần đĩa quay may mắn, hắn và Quý Hồng Bân cũng chỉ là nghe nói qua chứ không có được gặp chính thức. Nghe nói, trong đĩa quay may mắn có rất nhiều thứ tốt đấy. Với tà lực ba vạn năm của Sử Lai Khắc thì tuyệt đối sẽ không có khả năng keo kiệt a!

Theo những kinh nghiệm trước kia thì miễn là đệ tử được dùng đĩa quay may mắn, chỉ cần về sau thi vào rồi Sử Lai Khắc thì xác suất tiến vào Nội Viện xác suất sẽ đặc biệt lớn. Quay đĩa quay may mắn thì thứ tốt nhất là phần thưởng có thể giúp tăng thực lực, vì nó rất có lợi cho khảo hạch phía sau.

"Thời gian hẳn là không sai biệt lắm, tu vi hắn thấp nên có lẽ thời gian minh tưởng sâu sẽ không quá dài." Quý Hồng Bân nói.

Trên thực tế, Lam Hiên Vũ cũng không để cho bọn hắn phải đợi quá lâu.

Khi màn đêm lần nữa phủ xuống, ý thức của Lam Hiên Vũ cũng dần trở về. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng khoan khoái, cảm giác lại cơ thể, vòng xoáy vàng bạc song sắc vẫn xoay tròn rất tự nhiên, có vẻ hắn còn có thể thấy nó rõ ràng hơn.

Từng mảnh kinh mạch dài hẹp đều được tầng quang mang ngân kim sắc bao trùm lấy.

Kim sắc quang mang cùng ngân sắc quang mang phân biệt rõ ràng, lại có tiếp xúc một cách mơ hồ. Có vẻ chính cả người hắn cũng là do hai loại màu sắc này tạo thành đấy.

Ý thức trở về, Tinh Thần Lực phóng ra, Lam Hiên Vũ không có mở hai mắt nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng, trong túc xá, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều ngồi ở kia mà khoanh chân minh tưởng. Toàn bộ kí túc xá rất yên tĩnh, cho dù là một hạt bụi cũng ở trong cảm giác của hắn.

Tinh Thần Lực phóng ra ngoài, hắn dần dần nhìn ra đến bên ngoài hành lang, thậm chí có thể thấy được chỗ xa hơn. Đó là một loại cảm thụ tuyệt vời khó có thể hình dung.

Tâm linh như hải, vô cùng mênh mông, cái này là... Linh Hải Cảnh!

Tinh Thần Lực của mình đã đột phá tới Linh Hải Cảnh rồi sao? Lam Hiên Vũ không tự chủ được mà có chút phấn khởi, cùng lượng hồn lực luôn tăng lên chậm rãi kia thì tốc độ tăng tinh thần lực của hắn chỉ có thể dùng "Kinh người" để hình dung. Hắn vẫn chưa tới mười hai tuổi mà Tinh Thần Lực cũng đã tiến nhập Linh Hải Cảnh, tương lai nhất định còn có thể tăng với tốc độ cao. Mà tinh thần lực Linh Hải Cảnh, không thể nghi ngờ sẽ tăng chỉnh thể thực lực cho hắn trên phạm vi thật lớn a!

Hắn mở hai mắt ra, nhìn vùng cảm nhận qua tinh thần lực là không giống nhau, tất cả đều trở nên vô cùng rõ ràng. Trong hai tròng mắt của hắn phảng phất như có hai đạo điện quang chợt lóe lên.Hư không sinh điện, phòng tối phát quang!

Có lẽ do cảm nhận được biến hóa của Lam Hiên Vũ, hoặc là được tinh thần lực của hắn gây kích thích, Tiền Lỗi lập tức mở hai mắt ra mà nhìn về phía Lam Hiên Vũ.

"Ngươi tỉnh rồi!" Tiền Lỗi lại mang lêng dáng tươi cười luôn có của mình.

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu, cảm giác đầu tiên của hắn là toàn thân đã ở trạng thái đỉnh phong, có vẻ ngay cả tốc độ tăng hồn lực cũng nhanh hơn vậy.

Tiền Lỗi vừa nói, Lưu Phong cũng vừa tỉnh lại.

"Chúng ta là quán quân, là quán quân hải tuyển" Tiền Lỗi cười lớn mà nói.

"Quán quân sao?" Lam Hiên Vũ sửng sốt một lát, tuy hắn đoán thành tích sẽ không khác lắm, nhưng chính thức lấy được quán quân vẫn cảm thấy thập phần kinh hỉ.

"Đúng vậy a! Nghe nói còn có phần thưởng đây. May là ngươi đã tỉnh lại, nếu không thì ngày mai sẽ chỉ có hai chúng ta đi chuyển may mắn đĩa quay, rồi thay thế vòng của ngươi. Đã nghe nói đĩa quay may mắn chưa? Một người chuyển một lần!"

Lam Hiên Vũ mở trừng hai mắt: "Sử Lai Khắc Học Viện ban thưởng sao""

Tiền Lỗi khẽ gật đầu.

Lam Hiên Vũ nở nụ cười: "Hiện tại ta chỉ muốn biết, ta phụ trợ đối với các ngươi có mang đến vận khí hay không thôi."
Nghe hắn vừa nói như vậy, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong cũng không khỏi bật cười. Quán quân, bọn họ là quán quân a! Hai người không hẹn mà cùng mà nghĩ tới lời nói lúc trước của Lam Hiên Vũ, bọn hắn nhất định sẽ cùng thi đậu Sử Lai Khắc đấy!

"Ta đói rồi a!"

"Ngươi minh tưởng hai ngày rồi, không đói bụng mới là lạ! Chúng ta cùng đi ăn cơm."

Bọn hắn trực tiếp tìm tới Ngân Thiên Phàm chăm sóc đặc biệt, Lam Hiên Vũ vừa từng ngụm từng ngụm mà ăn, một bên nghe Tiền Lỗi giảng lại việc hắn tiến vào minh tưởng sâu. Kinh nghiệm của hắn tất nhiên hắn sẽ không keo kiệt, nhưng có điều là hắn cũng không có kinh nghiệm gì, chính là đến cái trạng thái đó rồi tự nhiên mà tiến vào minh tưởng sâu.

Ngân Thiên Phàm khảo nghiệm tinh thần lực cho hắn một chút, năm trăm lẻ năm! Đây là số liệu mới nhất, đúng là đã tiến nhập Linh Hải Cảnh.

Lam Hiên Vũ gần như ăn sạch cả đồ dự trữ của Ngân Thiên Phàm mới cảm thấy có chút mỹ mãn.

Lần hải tuyển đạt được thành tích tốt này đã nhận được tán thưởng rất lớn từ học viện, lực ủng hộ học viện dành cho lớp thiếu niên năng động lại một lần nữa tăng lớn, đã quyết định đổi hết đồ ăn của năm tổ học viên tiến vào vòng trong thành đồ ăn quý hiếm, trợ lực bọn hắn đạt được thành tích tốt hơn.

"Hơn hai vạn điểm đó làm sao mà có? Nói thẳng nhanh." Ngân Thiên Phàm gọi cả Quý Hồng Bân tới, hai vị lão sư đều dùng ánh mắt sáng rực mà nhìn Lam Hiên Vũ.

Đối mặt với hai vị lão sư này, Lam Hiên Vũ nào dám giấu giếm, liền đem quá trình ứng đối đằng sau giảng thuật lại một lần. Nghe hắn giảng thuật, Quý Hồng Bân cùng Ngân Thiên Phàm đều có những biểu lộ khác nhau. Sắc mặt Quý Hồng Bân rõ ràng có chút đen lại, mà Ngân Thiên Phàm lại là vẻ cười phấn khởi.

Ngân Thiên Phàm vỗ vỗ vai Lam Hiên Vũ mà cười lớn một tiếng: "Đúng vậy, không hổ là đồ đệ của ta. Hiện tại ta có thể yên lòng đem kinh nghiệm tác chiến giữa các hành tinh truyền thụ cho ngươi rồi."

Quý Hồng Bân hừ một tiếng: "Thựuc lực cá nhân mới là căn bản của tất cả. Thì ra hai vạn điểm này là do đầu cơ trục lợi mà có được. Các ngươi còn phải tu luyện nhiều hơn, đề cao tu vi mới là hợp lý, đừng đem quá nhiều tâm tư đặt vào những thứ việc ngổn ngang kia."

Ngân Thiên Phàm cả giận nói: "Cái gì gọi là việc ngổn ngang? Cái này gọi là tỉnh táo, cơ trí, ứng biến, nhạy bén, ngươi không hiểu. Ngươi thi không đậu Nội Viện chính vì quá cứng nhắc, chỉ biết ngốc luyện."

"Ha ha, dù sao cũng tốt hơn những người bị khai trừ trực tiếp. Chẳng lẽ ngươi muốn về sau Hiên Vũ thi đậu rồi cũng bị khai trừ?" Quý Hồng Bân trả lời lại một cách mỉa mai.

Lam Hiên Vũ có một loại xúc động muốn che kín mặt,(chắc muốn cười mà k dám thò mặt ra cười đây mà😂) lại bắt đầu rồi, hai cái vị này cứ gặp là sẽ nhao nhao lên.

Lưu Phong cùng Tiền Lỗi thì còn là lần đầu tiên thấy hai vị lão sư này chửi nhau như vậy.

Tiền Lỗi nhịn không được nói: "Đợi, đợi đã, Quý lão sư, Phó viện trưởng, nghe các ngài nói vậy, có nghĩa là, trước kia các ngài đều là đệ tử của Sử Lai Khắc học viện?"

Nghe Tiền Lỗi đưa ra vấn đề này, cả văn phòng của Ngân Thiên Phàm đột nhiên yên tĩnh trở lại. Trên thực tế, Lam Hiên Vũ cũng đã sớm đoán được một ít, chẳng qua hắn vẫn không dám hỏi. Mỗi lần nhắc tới Sử Lai Khắc thời điểm, Ngân Thiên Phàm đều mang một vẻ mặt xoắn xuýt, hắn vẫn đều thấy rõ.

"Ừm, đúng vậy. Ta tốt nghiệp ở ngoại viện Sử Lai Khắc, nhưng lại không có thành tựu gì, đã cho trường học cũ mất thể diện." Quý Hồng Bân thản nhiên nói.

Chương 169: Câu chuyện của Ngân Thiên Phàm

Ngân Thiên Phàm lại phẫn nộ: "Ngươi nói thẳng với mọi người luôn đi? Ta chính là bị khai trừ đấy, còn chưa có tốt nghiệp, làm sao vậy? Tốt xấu gì thì về sau ta cũng bằng một thân bổn sự đi chỉ huy một hạm đội. Ta đã học hệ chỉ huy giữa các hành tinh tại ngoại viện Sử Lai Khắc vài năm, về sau, vì làm một chút tình huống đặc biệt nên bị khai trừ."

Nói đến đây, ánh mắt hắn hiện lên một vẻ thống khổ. Cứ việc chuyện đã qua nhiều năm như vậy, nhưng mỗi khi nhắc tới chuyện này, trong nội tâm Ngân Thiên Phàm vẫn luôn đau đớn như trước.

Sắc mặt Quý Hồng Bân cũng khôi phục vài phần, hắn cau mày lại mà nói: "Chuyện lần đó thực sự cũng không thể trách ngươi hoàn toàn. Tuy lực chiến đấu của ngươi không được tốt lắm, nhưng ở phương diện chỉ huy đúng là rất có thiên phú. Lúc ấy, chúng ta đều cho rằng ngươi có thể thi đậu nội viện đây. Một khi tốt nghiệp hệ chỉ huy giữa các hành tinh từ nội viện. ngươi sẽ có thể thành một vị quan chỉ huy hạm đội lớn nhất Liên bang."

Ngân Thiên Phàm khoát tay áo: "Đừng nói nữa, hiện tại có nói cái gì cũng vô dụng, sớm đã là sự thật. Hiên Vũ, hôm nay đã nói đến đây rồi, lão sư liền cho ngươi một chút, lúc trước ta vì cái gì mà bị khai trừ, để ngươi lấy đó mà làm gương."

Hắn vừa nói vừa liếc qua Lưu Phong cùng Tiền Lỗi bên người.

"Hai tên tiểu tử các ngươi còn ở chỗ này mà trông mong cái gì nữa hả? Cũng muốn nghe chuyện lão phu mất mặt sao? Lão Quý a, bọn hắn là cùng tổ với Hiên Vũ đấy, không nên thao luyện một lát sao?" Ngân Thiên Phàm tức giận nói.

Ánh mắt Quý Hồng Bân khẽ động: "Hai người các ngươi đi theo ta."

Lưu Phong cùng Tiền Lỗi còn đang kinh hãi đã bị "Đại Ma Vương"mang đi. Trong văn phòng, chỉ còn lại có Ngân Thiên Phàm cùng Lam Hiên Vũ.

"Lại nói tiếp, lúc trước bị khai trừ như vậy, cho tới bây giờ ta vẫn có chút không phục."

Ngân Thiên Phàm than nhẹ một tiếng, trong nháy mắt này, Lam Hiên Vũ đột nhiên cảm thấy vị lão sư này của mình có chút già nua rồi. Đối với Ngân Thiên Phàm mà nói, đây tuyệt đối là một kí ức vô cùng xấu.

"Chuyện ngày đó ta vẫn luôn canh cánh trong lòng, lão Quý nói cũng không sai, khi đó ta một lòng muốn thi vào nội viện, hơn nữa còn có vài phần nắm chắc. Năm đó tại Sử Lai Khắc, ta cũng là người kiêu ngạo. Lúc ấy là ta dùng thành tích ưu dị mà thi đậu vào Sử Lai Khắc đấy, cũng không có béo nhà bây giờ mà rất anh tuấn đấy. Trong lớp, rất nhiều nữ đồng học có ý với ta, mà còn là những người tuyệt đỉnh xinh đẹp, dáng người cũng đều rất tốt. Nếu không phải học viện quy định dưới mười tám tuổi không cho phép yêu đương, hừ hừ!"

Khóe miệng Lam Hiên Vũ co quắp lại một lát, trong nội tâm hắn thầm nghĩ: Lão sư, có phải ngài lạc đề rồi hay không hả?
(Aaaaa, ta hận lão Đường, lão bắt lão Ngân nói mấy câu xàm xàm r lại bắt cu Vũ khó hiểu, cuối cùng là chả ra cái vấn đề gì, tại sao lại có người câu chương đến cái đẳng cấp thượng thừa như vậy được chứ😑)

Cuối cùng Ngân Thiên Phàm cũng nói trở về vấn đề: "Ài, giờ nhớ lại đều là chuyện thương tâm a! Lúc có không biết quý trọng, mất đi mới phát giác được thống khổ. Khi ta mới vào Sử Lai Khắc, học dưới các loại tài nguyên phương tiện tiên tiến nhất, các phương diện đột nhiên tăng mạnh. Lúc ấy lão sư đã nói ta vô cùng có thiên phú, tương lai nhất định sẽ có thể thành thành một vị quan chỉ huy ưu tú. Hắn chỉ ra, vấn đề duy nhất chính là ta rất thích thắng vì đánh bất ngờ, cần phải tăng cường năng lực tác chiến chính diện. Nhưng ta lại không cho là đúng, ta cảm thấy phải trả giá thật nhỏ và đạt được thắng lợi lớn mới là trọng yếu. Về phần dùng chiến thuật gì thì còn phải xem tình huống trên chiến trường. Cho nên, khi đó ta liền lấy phương thức tác chiến thay đổi thất thường mà nên danh. Về điểm này, hẳn là ngươi cũng có thể nhìn ra khi ta điều khiển chiến cơ không gian."

Lam Hiên Vũ vô thức gật gật đầu, hắm còn có thể nhìn không ra sao? Lần đầu tiên mang đồ đệ tới mô phỏng điều khiển chiến cơ không gian đã nã pháo ngay từ sau lưng, phá hủy luôn chiến cơ của đồ đệ, còn nói là vì để hắn biết đề cao cảnh giác.

Ngân Thiên Phàm tiếp tục nói: "Về sau, trong vài năm học tập ta luôn kì binh tập kích, đã có không ít phương pháp ngụy biến chiến thuật. Trong học viện có vài lão sư yêu thích phương diện thiên phú này của ta, có chút lão sư cũng không quá ưa thích. Nhưng ta không sao cả, ta chỉ cảm thấy làm tốt chính mình là đủ rồi. Khi đó ta cảm thấy một ít kiến thức lão sư dạy là không cần phải nghe, vô luận việc gì thì kết quả mới là trọng yếu nhất. Thẳng đến lần kia..."

Nói đến đây, đáy mắt hắn hiện lên một vẻ thống khổ: "Đó là cuộc thi cuối kì lần thứ sáu. Khi cuộc thi chấm dứt ta cũng vừa đầy mười tám tuổi. Nói như vậy vì cái này tuổi mới là tuổi để tiến vào học viện cao cấp, nhưng lúc đó ta lại đã hoàn thành tất cả các ngành học của một học viện cao cấp, tiếp theo chính là xem có thể thi đậu nội viện hay không rồi. Nếu ta không thi đậu Nội Viện cũng vẫn có thể tiếp tục đào tạo sâu bốn năm tại ngoại viện. Nếu thi đậu thì cũng không biết sẽ tiếp tục học tập bao lâu.

"Lúc ấy ta đã chuẩn bị rất kỹ càng, cũng rất có lòng tin mình có thể trổ hết tài năng trong cuộc thi cuối kỳ, sau đó sẽ tham gia cuộc thi vào nội viện, Lúc ấy, vị lão sư tốt nhất của ta đã nói, ta có thiên phú chỉ huy hạm đội vũ trụ, nhất định tương lai sẽ có thể đại phóng dị sắc. Cho nên khi đó ta đã trở nên quá kiêu ngạo, cũng nghe không vô những khuyên bảo của người khác. Lúc ấy, vấn đề lơn nhất cảu ta chính là không tự xét lại bản thân mình. Về sau ta hiểu được thì tất cả đều đã chậm."

"Cuộc thi cuối kỳ kia chính là một cuộc chiến dịch cỡ lớn. Tất cả đệ tử hệ chỉ huy giữa các hành tinh đều muốn tham gia. Ba người một tổ, mỗi người chỉ huy một hạm đội, hình thành lên liên hợp hạm đội đi đối kháng với những tổ khág, dùng tình huống tác chiến để quyết định thành tích cuộc thi.""Ta thập phần tin tưởng vào bản thân, nhưng hai đồng đội kia của ta lại rất yếu nhược. Đây cũng là ý sắp xếp đặc biệt của lão, ngài hy vọng ta có thể phát huy tốt thực lực duới tình huống như thế."

"Lúc cuộc thi vừa mới bắt đầu thì cũng khá thuận lợi, ta mang hai vị đồng đội đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, rất nhanh liền bày ra được mộ cỗ lực lượng hủy diệt. Nhưng mà rất nhanh sau đó chúng ta liền bị vây quét. Có ba tổ đồng học hợp thành liên quân mà toàn diện tiến công bọn ta. Bọn hắn chính là kiêng kỵ thực lực của ta, không hy vọng thành tích của ta quá tốt, vì nếu thành tích của ta không tốt thì bọn hắn mới có cơ hội tham gia cuộc thi vào nội viện."

"Ta lập tức đối mặt cùng bọn họ, dùng một cái rồi lại một cái chiến thuật, thiết lập các loại mai phục, quấy nhiễu, châm ngòi để suy yếu thực lực bọn hắn."

"Mà trong quá trình này, ta cũng cần đồng đội đi dụ địch, hai vị đồng đội kia cũng không chút dị nghị nào, vẫn luôn phối hợp với hành động của ta. Mà năng lực khống chế chênh lệch rất nhiều, bởi vậy hạm đội kia cũng không ngừng gặp tổn thất."

"Rút cuộc, dưới các loại chiến thuật của ta, liên quân ba tổ đồng học hợp lại kia cũng bắt đầu dần ngăn cản không nổi. Bọn hắn lựa chọn đàm phán cùng ta, hy vọng ta có thể thả lỏng giúp họ một đường, để thành tích của bọn họ có thể đỡ một ít. Thậm chí bọn hắn còn cam đoan nghe theo điều khiển của ta, hơn nữa còn nguyện ý phối hợp những hàng động sau của ta, đi đối phó những tổ khác."

"Lúc đó thật sự là ta đã quá kiêu ngạo rồi. Đối mặt với số lượng địch đông gấp ba nhưng lại có thể chiến thắng, áp bách đối phương đầu hàng. Cái loại cảm giác kiêu ngạo này đã làm tâm tình của ta xuất hiện vấn đề. Ta chỉ cảm thấy, ta dùng sức một mình cũng đủ đạt được vị trí đầu, làm sao còn cần sự phối hợp của bọn hắn? Hơn nữa, ba tổ đồng học kia liên thủ lại để đối phó ta, đã sớm làm cho ta sinh lòng oán niệm. Vì vậy ta đã nói đáp ứng bọn hắn, nhưng ngay khi song phương chuẩn bị kết minh ta lại đột nhiên đánh lén, đánh tan triệt để cả ba tổ đồng học."

"Nhung điều làm ta không nghĩ tới đã xảy ra, hai vị đồng đội vẫn luôn một mực ủng hộ ta lại trở nên bất mãn với tình huống như vậy. Bọn hắn chất vấn ta vì sao lại nói không giữ lời. Ta nói cho bọn hắn, binh bất yếm trá, trên chiến trường không có nhân từ, càng không cần nhân từ. Chỉ có thực lực mới có thể chứng minh mọi thứ, chúng ta cần trả giá thật nhỏ đi phá hủy địch nhân."

"Nhưng hai vị đồng đội này lại vẫn rất phẫn nộ. Lúc đó ta lại đang đứng ở mức tin tưởng tăng vọt, kiêu ngạo vô cùng. Trên thực tế ta cũng không nghe bất kì ai, không thèm tự xét lại vấn đề. Khi đó, ta bị hai vị đồng đội chọc giận, sau đó liền làm ra một quyết định đã làm ta hối hận cả đời. Ta chỉ huy hạm đội của mình, trực tiếp đánh tan bọn hắn. Vì trước đó bọn hắn đã đi dụ địch rồi ngăn cản địch nhân, vốn đã tiêu hao rất lớn nên sao còn là đối thủ của ta đây? Trong lúc nhất thời, thế giới an tĩnh...."

"Thực ra sau khi ta đánh tan hạm đội của bọn hắn thì cũng đã đã hối hận, hối hận vì mình đã quá vọng động. Nhưng khi đó ta lại cảm thấy, ta đã thể hiện ra thiên phú chiến đấu cao như thế, dù làm loại việc xúc động này thì có ảnh hưởng gì đây?"

Lam Hiên Vũ nghe đến đó đã không khỏi trợn mắt há hốc mồm.

Tuy hắn vẫn luôn biết tính cách vị lão sư này của mình có chút đặc thù, nhưng thực sự không nghĩ hắn lại có thể đặc thù tới mức này

Chương 170: Đều là giả dối

Ngân Thiên Phàm tiếp tục đắng chát mà nói: "Cuộc thi chấm dứt, thành tích của ta là đứng đầu. Nhưng cùng lúc đó, thứ làm ta tuyệt đối không nghĩ tới đã xảy ra, xử phạt khai trừ của học viện cũng tiếp theo mà đến.

"Lúc ấy ta rất không phục. Đó là chiến trường, hơn nữa cũng chỉ là chiến trường mô phỏng, ta biết tuy rằng ta làm sai, nhưng cũng không nên bị khai trừ. Thế nhưng ngay cả lão sư luôn đối tốt nhất với ta cũng nói, chiến thuật ngụy biến có thể tiếp nhận, am hiểu kì binh tập kích cũng có thể tiếp nhận, nhưng ngay cả đồng minh cũng không tha, chỉ vì chút mâu thuẫn liền hủy diệt cả đồng minh là tuyệt đối không thể. Người như ta không xứng trở thành một vị quan chỉ huy. Nếu như ta thật sự chỉ huy một hạm đội thì rất có thể sẽ mang cho hạm đội những tai hoạ ngập đầu. Người như ta chỉ biết trở thành một vị gian hùng mà không phải anh hùng."

"Vì vậy, ta bị đã khai trừ, mang theo muôn phần không cam lòng mà bị khai trừ, hơn nữa, học viện cũng xóa đi tất cả vinh dự mà ta đã đạt được. Thậm chí học viện còn cảnh cáo với Liên bang, không cho phép bất kì một học viện cao cấp nào tiếp nhận ta. Lúc đó gần như ta đã rơi vào tuyệt cảnh."

"Đoạn thời gian đó là quãng đường tăm tối nhất đời ta, trọn vẹn hai năm ta đều vượt qua trong đần độn. Nhưng cũng chính lần đả kích đó đã lại cho ta xúc động vực lớn. Âu khi tất cả tâm tình phẫn nộ đã tan biến, ta rốt cuộc cũng hiểu rõ ra một ít đạo lý. Sau đó, ta đã tìm được đồng đội lúc trước, thành khẩn mà xin lỗi họ. Ta không thể về Sử Lai Khắc, nhưng ta không cam lòng cứ tầm thường như vậy, ta lựa chọn tòng quân. Ta không có chứng nhận tốt nghiệp từ bất kì học viện cao cấp nào, thậm chí ngay cả trung cấp học viện cũng không có, cho nên ta chỉ có thể bắt đầu từ một gã binh lính bình thường. Ta dùng hai mươi năm thời gian, từ binh lính bình thường thành bộ đội đặc chủng, sau đó trở thành một phi công chiến cơ không gian, từng bước tăng lên, rốt cuộc cuối cùng cũng đã có thể chỉ huy một hạm đội loại nhỏ, cũng đã có được cấp bậc Thiếu tướng. Nhưng cũng chỉ đến đây là chấm dứt. Việc xấu ta từng làm tại Sử Lai Khắc học viện đã làm cho ta chỉ có thể dừng ở đó, dù ta có cố gắng thế nào cũng không có khả năng tiếp tục đi tới. Thẳng đến sau này, dưới sự nản lòng thoái chí ta mới đến đây. Ta vẫn luôn khát vọng có được một sân khấu lớn cho riêng mình, là do sai lầm của bản thân đã làm ta mất đi tất cả."

"Ta tự nhận mình vẫn có một thân bản lĩnh, có phương thức tinh chiến chuyên thuộc của chính ta, thế nhưng căn bản là ta không có biện pháp đem nó đến chiến trường giữa các hành tinh. Mọi người cho ta một cái tên hiệu"Ma Hồ", nhưng bọn hắn lại nào biết đâu, ta chỉ là một Ma Hồ tâm đã chết. Cho nên, Hiên Vũ, ngươi phải nhớ kỹ, vô luận ngươi học được chiến thuật ngụy biết tốt đến cỡ nào cũng nhất định phải đứng thẳng, vì chỉ thành tâm mới có thể đi được xa hơn."

Lúc này, vẻ mặt Ngân Thiên Phàm đã cực kì phiền muộn, nhớ lại luôn làm người ta thống khổ.

Lam Hiên Vũ khẽ gật gật đầu: "có phải Sử Lai Khắc học viện uốn cong thành thẳng rồi không? Hẳn là bọn họ cho ngài một cái cơ hội đấy."

Ngân Thiên Phàm thở dài một tiếng: "Trước kia ta cũng thấu như vậy, nhưng về sau ta mới dần hiểu rõ, Có lẽ là tính cách của ta thật sự có vấn đề. Nếu cứ một mực thuận buồm xuôi gió mà phát triển như vậy thì chỉ sợ ta sẽ kiêu ngạo tới mức không biết mình là ai mất. Cho nên, ta đã sớm không còn hận Sử Lai Khắc nữa rồi. Nhưng việc không thể tốt nghiệp từ Sử Lai Khắc, không thể đi nội viện vẫn luôn là tiếc nuối nhất trong đời ta. Hiên Vũ, bây giờ đã có cơ hội tiến vào Sử Lai Khắc, ngươi nguyện ý giúp lão sư hoàn thành tâm nguyện, gia nhập hệ chỉ huy giữa các hành tinh chứ?"

Ngân Thiên Phàm khẩn thiết mà nhìn Lam Hiên Vũ, trong mắt mơ hồ ngấn lệ thoáng hiện.

Lam Hiên Vũ cũng không tự chủ được mà có chút kích động, muốn gật đầu đáp ứng.

"Tiểu tử ngốc, đều là giả dối thôi. Cái gì mà gia nhập hệ chỉ huy giữa các hành tinh chứ? Thế giới của ngươi không thể chỉ có ngôi sao biển rộng, còn phải là anh hùng vô địch." Một tiếng hét lớn truyền đến, Quý Hồng Bân đẩy cửa vào, hắn mang vẻ mặt phẫn nộ mà nhìn Ngân Thiên Phàm, "Tên chết tiệt nhà ngươi, ngươi dụ ta đi là vì hướng dẫn Hiên Vũ, lại để hắn đáp ứng ngươi đi khảo thí hệ chỉ huy giữa các hành tinh sao! Tốt, tên mập chết bầm, ngươi còn có xấu hổ hay không hả? Đã nói là cạnh tranh công bằng rồi đấy?"

Lam Hiên Vũ trợn mắt há hốc mồm, Ngân Thiên Phàm lại sờ sờ cái mũi, có chút ngượng ngùng mà nói: "Ta nói cũng đều là sự thật a!"

Quý Hồng Bân cười lạnh một tiếng: "Sự thật? Ngươi ra khỏi quân đội như thế nào hả? Có muốn ta nói cho Hiên Vũ một chút hay không? Lúc trước, học viện khai trừ ngươi là một điểm sai cũng không có, ngươi là cái loại người vì mục đích không từ thủ đoạn. Tuy hiện tại đã tốt hơn nhiều, nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, đánh chết cái nết không chừa!"
"Khám phá cũng không nên vạch trần a, Lão Quý. Được rồi, Hiên Vũ, ngươi đi về nghỉ ngơi trước đi, sau đó còn phải tiếp tục tham gia thi đấu tuyển chọn đây. Không ai biết nội dung cụ thể nên ngươi phải giữ vững tinh thần, cố gắng lấy được thành tích tốt." Ngân Thiên Phàm ôm lấy vai Lam Hiên Vũ mà đẩy hắn ra khỏi phòng.

Lam Hiên Vũ cũng không phải người ngốc, lúc này hắn cũng đã rõ, trong lời nói của Ngân lão sư vừa rồi, chỉ sợ ít nhiều gì cũng có chút kể nể giả bộ đấy, Ngân lão sư nói chân tình ý cắt như vậy, chủ yếu vẫn là vì dẫn mình ghi danh vào hệ chỉ huy giữa các hành tinh.

Nếu không phải trước kia hắn đã thấy được mọi việc trong không gian thì nhất định hắn sẽ không chút do dự mà đáp ứng, nhưng hiện tại, ít nhiều gì trong lòng hắn cũng có chút biến hóa, hắn cũng không nghĩ mình sẽ nên phát triển theo hướng nào đó.

Tinh lực của người là có hạn, chính hắn cũng rất rõ ràng. Nếu hắn lựa chọn hệ chỉ huy giữa các hành tinh thì nhất định sẽ phải buông lỏng vài phần ở phương diện thực lực cá nhân, nhất là Cơ Giáp và Đấu Khải. Điều này thật sự là làm người ta phải có chút đau đầu a!

Có điều Lam Hiên Vũ vẫn luôn luôn am hiểu tự điều chỉnh, rất nhanh hắn đã điều chỉnh tâm tính tốt lại, hiện giờ nghĩ tới những thứ này còn là quá sớm, chờ mình thi đậu Sử Lai Khắc học viện rồi nói sau.

Hắn vừa mới trở lại ký túc xá, Mục Trọng Thiên liền tìm tới, vì đa đến thời gia rút thưởng, mà việc này vẫn tiên hành trong mô phỏng khoang thuyền.

Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi, Lưu Phong ba người mang tâm tình phấn khởi mà tiến vào mô phỏng khoang thuyền, Mục Trọng Thiên lại một lần nữa đưa bọn chúng tới phòng huấn luyện.

Lăng Y Y cười tủm tỉm, nàng đã sớm chờ ở đó. Vừa thấy nàng Tiền Lỗi liền có chút buồn bực, lúc trước, chỉ có nàng mang cho hắn hy vọng lớn như vậy, sau đó lại làm hắn không thể không buông tha! Nên tất nhiên nụ cười xinh đẹp kia của nàng vào mắt hắn đã không thể xinh đẹp rồi."Chúc mừng các ngươi đã lấy được thành tích quán quân hải tuyển. Hơn nữa, theo tình huống ta được biết thì hẳn là tổng điểm của các ngươi đang đứng đầu liên bang. Đây chính là thành tích giỏi vô cùng a. Lần này các ngươi là vinh dự lớn của Thiên La tinh." Lăng Y Y khẽ cười nói.

Mục Trọng Thiên cũng chấn động trong lòng: "Đứng đầu toàn liên bang sao?"

Lăng Y Y khẽ gật đầu. Tổ đứng đầu hải tuyển toàn liên bang, thật sự là cái thành tích này đã quá khó lường rồi. Tổ thứ hai cũng không hơn một vạn điểm, mà bọn hắn lại có tới hơn hai vạn điểm. Việc này có quan hệ rất lớn với Thúy Ma Điểu. nhưng đồng thời Lam Hiên Vũ có thể sáng tạo ra cơ hội kia cũng đã được coi trọng rất cao.

Trên thực tế thì mấy người Lam Hiên Vũ cũng không biết, cái thành tích đứng đầu toàn liên bang này cũng đã đủ cho ba người bọn hắn trực tiếp trúng tuyển, nhưng phía trên có người nói muốn xem lại biểu hiện của bọn hắn nên mới không tuyển chọn trực tiếp.

"Lăng tỷ tỷ, đứng đầu toàn liên bang có thưởng thêm gì không, thí dụ như rút thưởng thêm một vòng hay gì đó?" Lam Hiên Vũ chớp chớp đôi mắt to mà nhìn Lăng Y Y với vẻ chờ đợi.

Hắn vốn rất đẹp, hơn nữa, cái ánh mắt kỳ vọng kia đã làm Lăng Y Y có chút ngẩn người, nhưng nàng rất nhanh liền hồi phục tinh thần, trong nội tâm thầm nghĩ, tiểu tử này thật đúng là lợi hại đây. Nàng đã xem qua biểu hiện của Lam Hiên Vũ trong khảo hạch hải tuyển, tỉnh táo, gan lớn, thận thận, dũng khí, đều biết tròn biết méo, đó là khác hoàn toàn với cái bộ dáng trước mắt này a.

Hắn mới bao nhiêu tuổi, cái này là thế nào bồi dưỡng ra được? Hay vẫn là thiên phú?

"Không có. Vì công bằng nên sẽ đối xử như nhau." sắc mặt Lăng Y Y khẽ biến thành hơi trầm, cố ý không cho hắn thấy một sắc mặt tốt.

Lam Hiên Vũ nói: "Đối xử như nhau? Nhưng chúng ta đứng đầu là có thể rút thưởng, việc này đối với những người khác cũng đã là không công bằng rồi a. Vì sao lại không dứt khoát cho chúng ta rút nhiều một lần đây?"

Lăng Y Y tức giận nói: "Vậy ngươi có thể lựa chọn không rút, chẳng phải công bình rồi sao?"

Lam Hiên Vũ lại vội vàng lắc đầu nguây nguẩy: "Vậy cũng không đúng. Những tổ đứng đầu Tinh Cầu khác nhất định sẽ rút thưởng, nếu chúng ta không rút chính là không công bằng với bản thân rồi. Nếu chỉ được rút một lần vậy rút một lần a." Khi thấy sự tình đã không thể thành, hắn cũng không dây dưa thêm.

Lăng Y Y nói: "Tốt rồi, chuẩn bị rút thưởng." Tay phải nàng nhấn vào hư không một cái, một cổng ánh sáng màu hồng phấn hiện ra. Sau đó nàng làm cái ra hiệu mời với ba người Lam Hiên Vũ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau