CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Nhặt tiện nghi

Lam Hiên Vũ liếc mắt, hắn thầm nghĩ, làm sao ta lại có cái tố chất tâm lý này chứ? Chính là bị hai vị lão sư Ngân Thiên Phàm cùng Quý Hồng Bân "Hành hạ" mà ra đó a. Nhất là Ngân Thiên Phàm, cái phương thức dạy học kia của hắn quả thực là dùng "Hành hạ" làm vui thú a!

"Nín thở, lặn xuống." Lam Hiên Vũ hít sâu một hơi, kéo một phát hai người, ba người lại một lần nữa chìm xuống nham thạch nóng chảy. Thật vất vả mới phát hiện ra cơ hội, bọ hắn không thể năng mạo hiểm, vạn nhất hai đầu Địa Hỏa Xích Long kia phát hiện bọn hắn còn sống thì thực sự là xong.

Chỉ lúc hô hấp ba người bọn hắn mới ló đầu lên một chút, thân thể của bọn hắn cũng dần thích ứng được với nhiệt độ trong ao nham thạch. Tuy như vậy rất không thoải mái, cũng sẽ tiêu hao rất nhiều hồn lực, nhưng chỉnh thể mà nói thì vẫn còn không có ảnh hưởng quá lớn, ngâm thêm nửa giờ cũng không có vấn đề gì.

Hai đầu Địa Hỏa Xích Long chiến đấu đã tiến vào trạng thái gay cấn trạng thái, đây tuyệt đối là muốn đấu bằng sống bằng chết. Bọn chúng điên cuồng mà công kích đối phương, những vết thương trên người chúng cũng càng ngày càng nhiều, từng khối lân phiến bị xé rách xuống, rất nhiều miệng vết thương sâu tới mức thấy xương.

Rõ ràng lục công kích của bọn chúng đã vượt qua lực phòng ngự của bản thân, nên khi tấn công đặc biệt hung mãnh thì bị thương cũng cực nghiêm trọng. Một thời gian khá dài đã trôi qua, song phương đã là thương tích đầy mình, khí tức giảm yếu trên phạm vi lớn. Thỉnh thoảng sẽ có âm thanh cốt cách đứt gãy truyền đến, hiển nhiên song phương đều đã bị thương nặng.

"Tiền Lỗi, chuẩn bị hồn kỹ thứ hai. Đợi hai đầu Địa Hỏa Xích Long chấm dứt vòng công kích tiếp theo chúng ta sẽ phát động, mục tiêu chính là mắt." Lam Hiên Vũ vỗ vỗ Tiền Lỗi bên người.

"Lão Đại, ngươi thật đúng là quá âm hiểm rồi a! Có điều, ta thích." Tiền Lỗi như một tên trộm mà nhìn Lam Hiên Vũ, rút cuộc hắn cũng đã rõ vì sao Lam Hiên Vũ lại để cho hắn chuẩn bị hồn kỹ thứ hai rồi. Đây là muốn nhặt tiện nghi a!

Nếu phải đối mặt là Địa Hỏa Xích Long đang ở trạng thái toàn thịnh thì một tia cơ hội bọn hắn cũng không có. Nhưng sau khi hai đầu Địa Hỏa Xích Long này mất đi mục tiêu, lại triển khai quần chiến hung mãnh như thế thì lại khác. Hiện tại, bọn chúng đều đã bị thương nặng, chính là thời cơ tốt nhất để đánh bại bọn chúng.

Vừa nghĩ tới có khả năng đánh chết Địa Hỏa Xích Long, vô luận là Lưu Phong hay Tiền Lỗi cũng đều rộn tim lên, bọn hắn thầm nghĩ, cái này sẽ đạt được bao nhiêu điểm đây a?!

Hồn hoàn thứ hai của Tiền Lỗi chậm rãi sáng lên, Hồn Kỹ đã được chuẩn bị. Xa xa, hai đầu Địa Hỏa Xích Long cũng lại hung mãnh mà đụng vào nhau rồi. Con Địa Hỏa Xích Long tới sau đã cắn đứt chân trước của con ở đây, mà con này thì lại dùng chính cái đầu lớn của mình mà đụng vào cổ đối phương, xương cổ con kia đều đã gãy đoạn, cả đầu nghiêng về một bên.

"Nhanh, công kích từ đằng sau đến con kia!" Lam Hiên Vũ quát to một tiếng. Tiền Lỗi lập tức phát động đệ nhị Hồn Kỹ, một cái Triệu Hoán Chi Môn lập tức xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, một đạo Bích Ảnh hung hăng lao ra.
Chính là Thúy Ma Điểu!

Hồn kỹ thứ hai của Tiền Lỗi chính là Phục Khắc, có thể phục khắc hồn thú mình đã triệu hoán từ hồn kỹ thứ nhất, khắc vào chính hồn kỹ thứ hai, lúc sử dụng có thể trực tiếp triệu hoán ra. Trên thực tế thì từ khi Tiền Lỗi có được cái hồn kỹ thứ hai này, hắn liền trở nên đáng tin cậy hơn nhiều. Cho dù không có Lam Hiên Vũ tăng phúc hắn cũng vẫn có thể đánh một trận bằng cái hồn kỹ phục khắc này, lực chiến đấu cá nhân lập tức trở nên mạnh mẽ. Dù sao hắn cũng có thể chọn hồn thú mạnh nhất từ hồn kỹ thứ nhất để phục khắc.

Vật triệu hoán được phục khắc có thể chiến đấu ba mươi giây, là một nửa thời gian của vật triệu hoán từ hồn kỹ thứ nhất. Thúy Ma Điểu, là do ba người bọn hắn chọn ra sau khi đã vân nhắc kỹ, cũng là hồn thú mạnh nhất mà Tiền Lỗi có thể triệu hoán ở thời điểm trước mắt.

Đầu Thúy Ma Điểu này chừng nghìn năm tu vi, phải biết rằng, dù chỉ là Thúy Ma Điểu nghìn năm nhưng nó cũng có thể uy hiếp được rất nhiều hồn thú vạn khác. Tốc độ kia cực nhanh, lại cực hung tàn, thân hình tuy nhỏ nhưng lực công kích cực kỳ đáng sợ, luôn luôn là sát thủ trong thế với hồn thú.

Hơn nữa, vật triệu hoán được phục khắc lại chỉ có thể chiến đấu ba mươi giây, nên những hồn thú có thân hình chậm chạp hiển nhiên sẽ không thể tạo được tác dụng gì quá lớn. Cho nên, cuối cùng bọn hắn vẫn quyết định phục khắc đầu Thúy Ma Điểu này

Lúc đó Lam Hiên Vũ cũng đã hỏi qua Tiền Lỗi, có thể phục khắc được Đống Thiên Thu hay không? Nhưng sự thật đã chứng minh, Đống Thiên Thu là căn bản phục khắc không ra. Bọn hắn cũng đã thử phục khắc Đống Thiên Thu, nhưng thứ đi ra lại là một đại trí ngư không thể chiến đấu trên đất bằng, nó vùng vẫy ba mươi giây liền biến mất.

Vừa ra ngoài Thúy Ma Điểu đã cảm nhận được hai đầu Địa Hỏa Xích Long kia. Thúy Ma Điểu thật sự là hung tính mười phần, thế nên chính Tiền Lỗi cũng không hoàn toàn khống chế được nó, nhưng cho nó một ít phương hướng công kích thì vẫn là có thể.Thúy Ma Điểu bắn đi như một đạo điện quang màu xanh biếc, chỉ một cái nháy mắt nó đã đến bên người đầu Địa Hỏa Xích Long bị đụng gãy cổ, một cái lóe thân, "Phốc" một tiếng, cả người nó đã chui vào trong mắt Địa Hỏa Xích Long. Vì sao Thúy Ma Điểu lại hung tàn tới như thế? Bởi vì nó là hồn thú ăn óc a!

Lúc này, thân thể Địa Hỏa Xích Long bị gãy cổ kia đang kịch liệt run rẩy rồi ầm ầm ngã xuống đất. Mà con còn lại kia nhìn vậy thì có chút ngẩn người, trạng thái của nó cũng không tốt hơn con vừa ngã xuống kia được bao nhiêu, nhưng hiển nhiên nó cũng có trí khôn nhất định. Nó không chút do dự mà mở ra chiếc miệng rộng, phun ra một hỏa cầu cực lớn, hỏa cầu bay thẳng tới hướng Địa Hỏa Xích Long vừa ngã xuống đất kia.

Bích quang lóe lên, Thúy Ma Điểu lao ra từ con mắt còn lại của nó, lách qua hỏa cầu rồi lập tức bay đến trước mặt đầu Địa Hỏa Xích Long còn lại. Địa Hỏa Xích Long nhắm chặt hai mắt, toàn thân bộc phát sĩ diễm, muốn dùng thân thể đến chống cự công kích của Thúy Ma Điểu.

Sở dĩ Thúy Ma Điểu được xưng là sát thủ khủng bố của giới hồn thú cũng là vì nó quá hung tàn. Nó chẳng những không có né tránh, mà ngược lại còn lập tức gia tốc, hung ác mà đụng vào mí mắt Địa Hỏa Xích Long. Thân ảnh màu xanh biếc bị đẩy lùi, thậm chí còn mang theo hỏa quang. Lực phòng ngự của Địa Hỏa Xích Long thực là rất kinh người, nhưng cuối cùng nó vẫn phải kêu thảm thiết.

Tuy mí mắt của nó đánh bay được Thúy Ma Điểu nhưng cũng bị xé ra một lỗ thủng lớn, mà trọng yếu hơn là con mắt bên trong đã tan vỡ. Địa Hỏa Xích Long điên cuồng mà gào thét, nó rống phẫn nộ rồi phụt ra từng ngụm hỏa diễm.

Mà đầu Thúy Ma Điểu vừa bị đẩy lui liền vỗ mạnh đôi cánh, thân lông vũ màu xanh biếc cũng một lần nữa lộ ra. Nó lại một lần nữa lóe như tia chớp mà bay qua khe hở của hỏa diễm. "Phốc" một tiếng, nó đã xuyên vào từ con mắt bị vỡ của Địa Hỏa Xích Long. Thân thể khổng lồ của Địa Hỏa Xích Long ầm ầm ngã xuống ngay sau đó, kịch liệt mà giãy giụa.

Ba người Lam Hiên Vũ đang ngâm người dưới ao nham thạch nóng chảy, thấy một màn này cũng không khỏi có chút da đầu run lên. Trước kia bọn hắn cũng đã triệu hoán qua Thúy Ma Điểu khá nhiều, đương nhiên là mọi việc đều thuận lợi, nhưng lần này bọn hắn mới chính thức thấy được thực lực khủng bố của Thúy Ma Điểu. Khi "hung điểu" toàn lực ứng phó trong chiến đấu thật là sợ hãi a!

Thậm chí Lam Hiên Vũ còn đang hoài nghi, nếu vừa lên bọn hắn liền phóng xuất ra Thúy Ma Điểu thì có lẽ cũng có thể ngạnh kháng Địa Hỏa Xích Long trong chốc lát, dù không thể giết chết Địa Hỏa Xích Long như bây giờ nhưng cũng vẫn có thể làm nó bị thương nặng.

Ánh mắt Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong nhìn về phía Tiền Lỗi đều đã có biến hóa. Thúy Ma Điểu lợi hại tới như vậy thì những người tầm tuổi bọn hắn này còn ai có thể ngăn cản được? Như vậy xem ra, sau khi có thể phục khắc một hồn thú đủ mạnh thì Tiền Lỗi mới là người mạnh nhất lớp thiếu niên năng động a! Cái hồn kỹ không đáng tin cậy này của hắn thật sự là càng ngày càng mạnh rồi.

"Nhìn ta làm gì vậy? Không có Hiên Vũ phụ trợ ta cũng không thể triệu hoán ra được thứ này. Cái này của ta cũng có thể miễn cưỡng xem như bán võ hồn dung hợp kỹ rồi a." Tiền Lỗi nói.

Chương 162: Sớm trúng tuyển

"Chúng ta giết chết hai đầu Địa Hỏa Xích Long rồi sao?" Lưu Phong nhìn Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi mà có chút há hốc mồm.

Tiền Lỗi cũng chấn động toàn thân, thất thanh nói: "Đúng vậy a! Vậy mà chúng ta có thể giết hai đầu Địa Hỏa Xích Long? Cái này có chút hơi lớn a!"

Đúng lúc này, một cỗ nhiệt lưu đột nhiên trào đến, nhiệt độ của ao nham thạch đã bắt đầu tăng lên. "Không tốt! Đi mau!" Lam Hiên Vũ nhanh chóng dùng Kim văn Lam Ngân Thảo quấn quanh người Lưu Phong, Lưu Phong cũng hiểu ý, lập tức lao ra khỏi ao nham thạch, đồng thời kéo mạnh Kim văn Lam Ngân Thảo, mang theo Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi ra khỏi đó.

Thân thể Lam Hiên Vũ nửa chuyển mà đuổi theo Lưu Phong, lại một lần nữa đẩy hắn một chút. Lúc này Lưu Phong cũng đã phóng xuất ra Hồn Kỹ, đem Bạch Long thương đánh xuống dưới một kích, mượn lực phản chấn của một kích này mà mang theo Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi bay ngược về một bên bờ.

"Vèo!" Bích quang hiện lên, Thúy Ma Điểu đã trở lại đỉnh đầu triệu hoán chi môn của Tiền Lỗi mà biến mất vô tung. Có vẻ đầu Thúy Ma Điểu này cảm thấy rất mỹ mãn, trước khi rời đi nó còn quay lại nhìn ba người Lam Hiên Vũ một cái thật sâu, nhưng ánh mắt hung quang đó lại làm cho cả ba đều có chút run rẩy.

May mắn là nó chỉ đến từ phục khắc nên không thể xuất hiện lần nữa, thực ra thì phục khắc cũng không phải phục chế ra một cái hồn thú chân chính, mà là sinh ra một loại liên hệ với triệu hoán, có thể triệu hoán lần thứ hai, chẳng qua thời gian triệu hoán sẽ bị rút ngắn.

Ba người vừa mới xông lên cạnh bờ đã có từng luồng bóng bỏng truyền tới từ sau lưng, rõ ràng là nhiệt độ của ao nham thạch đã khác hoàn toàn. Trước người bọn hắn chính là hai đầu Địa Hỏa Xích Long khổng lồ, Lam Hiên Vũ vội vàng kéo Tiền Lỗi cùng Lưu Phong chạy tới hướng bọn chúng. Đúng lúc này, thân thể hai Địa Hỏa Xích Long kia đã bắt đầu trở nên nhạt dần, có vẻ chúng sắp phải biến mất.

Ngay sau đó, một cái cổng ánh sáng màu đỏ xuất hiện ở phía trước.

Cổng?

Ba người vội vàng ngừng lại, trong cánh cổng ánh sáng kia cũng không có bất kì hồn thú hay nhân loại nào chui ra, mà là một luồng cường quang, luồng cường quang này dần ngưng tụ thành một cánh tay lớn, vẫy vẫy với bọn hắn.

Đây là ý gì? Chẳng lẽ khảo hạch còn chưa kết thúc sao?

Khi Địa Hỏa Xích Long đều đã chết, hẳn là khảo hạch phải xong mới đúng a! Nhưng sao còn có tình huống trước mắt này đây?

Nhưng lúc này bọn hắn cũng không có thời gian suy nghĩ, bởi vì nham thạch nóng chảy sau lưng đã đột nhiên trào lên.

"Đi vào!" Lam Hiên Vũ quyết định thật nhanh. Lúc này Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đã là nói gì nghe nấy, ba người nhanh chóng phóng tới phía cổng ánh sáng.

Ngay khi bọn hắn vừa xông vào, nham thạch nóng chảy phía sau đã điên cuồng dâng lên, cánh cổng ánh sáng lại lặng yên không một tiếng động mà biến mất. Cảnh vật trước mắt bỗng nhiên biến đổi, ba người Lam Hiên Vũ phát hiện mình đã tới một thế giới khác.

Nơi đây cũng vẫn là một mảnh sơn cốc, nhưng so với sơn cốc trụi lủi lúc trước thì giờ đây đã hoàn toàn bất đồng. Trong mảnh sơn cốc này có thảm thực vật xanh um tươi tốt, thứ gây bắt mắt nhất chính là một gốc cây cực lớn. Cứ việc tán cây cao lớn đã che khuất hết ánh mặt trời, nhưng khắp nơi vẫn đều tràn đầy sinh mệnh khí tức. Mới từ nơi tràn ngập hỏa diễm chạy đến, ba người đều có một cảm giác sức cùng lực kiệt, cả ba đều đặt mông ngồi dưới đất mà thở dốc từng ngụm.
Lúc trước thật sự là quá mạo hiểm rồi, sức phán đoán, năng lực ứng biến, vận khí, thực lực, có thể nói là thiếu một thứ cũng không được. Bọn hắn có thể kiên trì đến lúc Địa Hỏa Xích Long tự giết lẫn nhau thật sự là quá không dễ dàng. Nếu lại tới một lần nữa thì bọn hắn cũng không có nửa phần nắm chắc có thể làm lại được tốt như vậy.

"Đây là tình huống gì? Tại sao lại không truyền tống chúng ta ra ngoài a? Chẳng lẽ khảo hạch hải tuyển còn chưa kết thúc? Ta không tin còn có người có thể kiên trì được lâu như chúng ta." Tiền Lỗi tức giận nói. Vô luận nhìn như thế nào hắn cũng cảm thấy, trước cái loại cường độ khảo hạch này thì căn bản không phải cái tu vi này của bọn hắn có thể đối mặt.

Lam Hiên Vũ nói: "Đã đến nơi này thì cũng không nên nghĩ quá nhiều nữa. Họ đem chúng ta tới đây nhất định là có nguyên nhân."

Đúng lúc này, trong sơn cốc đột nhiên có tiếng bước chân vang lên.

Ba người nhất thời khẩn trương lên. Lưu Phong vừa lóe thân liền chắn trước mặt hai người, tay phải Lam Hiên Vũ vung lên, hai cây Kim văn Lam Ngân Thảo bắn tới mà quấn quanh người Lưu Phong cùng Tiền Lỗi. Tiền Lỗi cũng ném ra Triệu Hoán Kim Tiền ngay tức khắc, hắn đã hồi phục tinh thần, chuẩn bị phóng thích Triệu Hoán Chi Môn.

Ứng biến của ba người tuyệt đối với có thể dùng "Nhanh chóng" để hình dung. Bởi vì bọn họ thật đúng là ‘một khi bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng’. Một bóng người thon dài chậm rãi đi tới với vẻ mặt mỉm cười, còn không phải vị Lăng Y Y lúc trước đưa bọn chúng vào hải tuyển sao?

Thấy là nàng, ba người mới thở dài một hơi, Tiền Lỗi vội vàng cắt đứt triệu hoán.

"Biểu hiện của các ngươi rất tuyệt, đã lấy được thành tích tương đối khá. Ta đem bọn ngươi đến nơi đây là vì có chuyện muốn nói cho các ngươi biết." Lăng Y Y khẽ cười.

Lam Hiên Vũ nói: "Lăng tỷ tỷ, khảo hạch hải tuyển của chúng ta còn chưa kết thúc sao?"
Lăng Y Y nói: "Từ ý nào đó mà nói thì khảo hạch hải tuyển đã xong. Hiện tại ta nói về một chuyện trọng yếu trước. Tiền Lỗi." Nàng nhìn về hướng Tiền Lỗi mà nói.

"A?"Tiền Lỗi nhô đầu ra, "Làm sao vậy, Lăng tỷ tỷ?"

Lăng Y Y mỉm cười: "Nói cho ngươi một tin tức tốt, ngươi đã được tuyển chọn sớm."

"Cái gì? Sớm trúng tuyển?" Tiền Lỗi nghe mà sắp hôn mê rồi, hiển nhiên hắn còn không rõ sớm trúng tuyển là có ý gì.

Lăng Y Y mỉm cười: "Võ hồn của ngươi đã nhận được tán thưởng từ Sử Lai Khắc học viện, cho nên ngươi được tuyển chọn sớm. Nói cách khác, chỉ cần ngươi nguyện ý, bây giờ ngươi chính là một học viên của Sử Lai Khắc, là một trong ba mươi cái tên của năm nay."

Tiền Lỗi ngây ngẩn cả người, hạnh phúc tới quá đột nhiên, thế nên hắn còn không thể tin được đây là sự thật đấy.

Tiền Lỗi khiếp sợ mà nhìn Lăng Y Y: "Lăng tỷ tỷ, không phải ngươi đang trêu chọc ta đấy chứ?"

Lăng Y Y mỉm cười: "Ngươi vẫn không tin? Còn nữa, ngươi cần lập tức nói cho ta biết lựa chọn của ngươi."

Tiền Lỗi nuốt xuống một hớp nước miếng, cái này còn có gì để do dự nhức đây, hắn vội vàng nói: "Ta nguyện ý, ta đương nhiên nguyện ý a! Cám ơn...cám ơn!" Bởi vì kích động nên hắn đã có chút nói năng lộn xộn rồi. Sử Lai Khắc Học Viện, đây chính là Sử Lai Khắc Học Viện a!

Sử Lai Khắc Học Viện là cái gì chứ? Chính là thánh điện của tất cả hồn sư a. Tiền Lỗi tuyệt không thể nghĩ tới, chính cái võ hồn không đáng tin cậy của mình lại nhận được tán thưởng từ Sử Lai Khắc, làm mình trở thành một học viên của Sử Lai Khắc. Đây quả thực là một bước lên trời a! Chỉ cần hắn có thể tốt nghiệp từ ngoại viện Sử Lai Khắc thì dù tương lai hắn có làm cái gì cũng đều có một con đường thông thiên.

Tuy hắn mới mười hai tuổi nhưng đạo lý này vẫn là rất rõ đấy. Nhất là hài tử ở cái tuổi này của hắn, nào có ai không thích khoe khoang đây? Mình được trở thành học viên của Sử Lai Khắc, đây quả thực là đại sự làm rạng rỡ tổ tông a! Hơn nữa, mình cũng sẽ là người đầu tiên trúng tuyển trong lớp thiếu niên năng động! Hắn ngẫm lại msf có chút hưng phấn không kềm chế được.

Khi Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong giật mình cũng không khỏi sinh lòng hâm mộ. Bọn hắn không thể không hâm mộ được a! Tiền Lỗi đã trực tiếp lướt qua những khảo hạch trùng trùng điệp điệp, chính thức trở thành một học viên của Sử Lai Khắc rồi.

Xem ra, cái võ hồn Triệu Hoán Kim Tiền của hắn đã được Sử Lai Khắc coi trọng. Còn không phải sao, những công kích hung tàn của Thúy Ma Điểu đó lợi hai tới cỡ nào a, cứ như vậy liền giết hai đầu Địa Hỏa Xích Long, hóa không có khả năng thành có khả năng.

Lăng Y Y thấy Tiền Lỗi hưng phấn mà lựa chọn như vậy thì mỉm cười, nàng khẽ gật đầu với hắn: "Tốt rồi, vậy giờ ngươi đi đăng ký với ta."

"Tốt, tốt, đa tạ tỷ tỷ." Lúc này, miệng Tiền Lỗi đã trở nên rất ngọt, Lăng Y Y nhìn về phía Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong, trong mắt nàng toát ra vài phần tiếc nuối: "Các ngươi sẽ bị truyền tống về. Thật có lỗi, vì những khảo hạch sau học viện xây dựng lên đều dùng đơn vị tổ ba người để tiến hành, cho nên, các ngươi sẽ không thể tiếp tục tham gia khảo hạch."

Chương 163: Đây là khảo nghiệm

Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong đều sững sờ. Tuy bọn hắn đất hâm mộ Tiền Lỗi, cũng vui mừng thay Tiền Lỗi, hắn đã nhảy từ một gã kém nhất lớp thiếu niên năng động tới vị trí thi đậu Sử Lai Khắc đầu tiên, lf sao lại không đáng kiêu ngạo đây? Thế nhưng làm bọn hắn không nghĩ tới là Tiền Lỗi sớm trúng tuyển lại làm bọn hắn gặp phải tình huống như vậy.

Lưu Phong chần chờ nói: "Hai người chúng ta không thể tham gia khảo hạch nữa? Đây chẳng phải là bị loại bỏ rồi hả?"

Lông mày Lam Hiên Vũ cũng cau lại: "Lăng tỷ tỷ, chúng ta chỉ cần hai người cũng có thể tới thử tham gia khảo hạch phía sau a, dù đối thủ là ba người cũng được, có thể chứ?"

Không chỉ là hai người bọn hắn giật mình, mà Tiền Lỗi nghe Lăng Y Y nói vậy thì cũng bị dọa cho nhảy dựng, ánh mắt hắn nhìn về phía Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong lập tức thay đổi, cũng không còn hưng phấn như vậy rồi. Hắn không nghĩ tới, mình sớm trúng tuyển lại dẫn đến việc Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong không thể tiếp tục tham gia khảo hạch.

Lăng Y Y có chút khó khăn mà nhìn Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong: "Thật có lỗi, đây là quy củ. Trên thực tế thì một tổ này của các ngươi có một người được chọn đã coi như không tệ rồi. Thử hỏi toàn bộ Liên bang có bao nhiêu người ghi danh đây, tổ này của các ngươi lại có được một danh ngạch trúng tuyển danh ngạch, việc này đối với Thiên La học viện của các ngươi chính là là đại hảo sự. Thật xin lỗi, hai người các ngươi không thể tham gia khảo hạch kế tiếp."

Lăng Y Y giơ bàn tay trắng nõn lên, một đạo quang mang bao phủ lấy Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong. Hào quang lóe lên, hai người biến mất vô tung trong kinh ngạc.

Tiền Lỗi ngơ ngác mà nhìn một màn này, rồi lại quay đầu nhìn về phía Lăng Y Y, biến hóa này quá nhanh, thế nên hắn còn không kịp phản ứng. Hào quang lập loè, Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong đã về tới sơn cốc lúc trước. Lúc này, ao nham thạch nóng chảy đã khôi phục bình tĩnh, nhưng chung quanh là một mảng trống rỗng, Giờ này khắc này, bọn hắn đều có chút sa sút tinh thần.

Khảo hạch hải tuyển lúc trước có thể nói là mạo hiểm muôn phần, thật sự là bọn hắn đã phải đem hết toàn lực mới có thể biến nguy thành an, hơn nữa giết được Địa Hỏa Xích Long. Thế nhưng ai có thể nghĩ đến cuối cùng sẽ là kết quả như vậy đây? Tiền Lỗi "Thăng thiên", hai người bọn họ lại chịu khổ đào thải.

Lưu Phong tức giận nói: "Cái này không công bằng! Tại sao Sử Lai Khắc học viện lại có thể không công bằng như vậy được chứ?" Lam Hiên Vũ ôm lấy vai hắn mà than nhẹ một tiếng: "Có lẽ đây là vận khí a."

Lưu Phong quay đầu nhìn về phía Lam Hiên Vũ, đột nhiên lệ rơi đầy mặt mà hô lớn: "Tại sao có thể như vậy a? Vốn dũ ta vẫn cho là chúng ta đã có cơ hội. Ta..."

Lam Hiên Vũ khẽ vỗ vai hắn: "Đúng vậy! Ai có thể nghĩ sẽ xuất hiện tình huống như vậy a?"

Bọn hắn có thể không oán không trách được sao? Tất nhiên là không thể! Bọn hắn đã phải cố gắng nhiều như vậy, ba năm rưỡi vẫn luôn một mực khắc khổ tu luyện, nhất là Lam Hiên Vũ, hầu như mỗi ngày hắn đều sinh hoạt trong "Nước sôi lửa bỏng". Biểu hiện của bọn hắn trong khảo hạch cũng không tệ, cả ba đều tự nhận mình sẽ đạt được thành tích tốt, lúc này lại đột nhiên bị đào thải bởi một cái lý do bọn hắn không thể giải thích vì sao, trong nội tâm bọn hắn làm sao có thể không bất mãn được đây_?

"Hiên Vũ, ta không cam lòng a! Thật sự là chúng ta không có cách nào sao?" Lưu Phong hỏi, Lam Hiên Vũ lắc đầu: "Chúng ta không có cách nào thay đổi kết quả đã trở thành sự thật." Lưu Phong nói: "Một điểm cơ hội cũng không có sao?" Hắn thật là rất không cam lòng a! Đúng lúc này, Lưu Phong đột nhiên thấy Lam Hiên Vũ nở nụ cười.
Không sai, hắn nở nụ cười!

Lưu Phong trợn mắt há mồm mà hỏi: "Ngươi cười cái gì?"

Lam Hiên Vũ thở dài một tiếng: thực ra thì có khả năng Tiền Lỗi còn thảm hại hơn chúng ta, lúc này chúng ta cần phải chúc phúc hắn mới đúng."

"Hả?" Lưu Phong kinh ngạc mà nhìn Lam Hiên Vũ, đưa tay sờ sờ trán hắn, "Ngươi giận đến điên rồi sao, Như thế nào lại đột nhiên nói như vậy a?"

Lam Hiên Vũ nói: "Không có gì, chỉ là ta không nghĩ tới, Sử Lai Khắc học viện lại dùng loại phương thức này khảo nghiệm chúng ta."

"Khảo nghiệm?" Lưu Phong càng cảm thấy rối rắm tới muốn hôn mê luôn rồi, "Đến cùng là ngươi đang nói cái gì vậy a?"

Lam Hiên Vũ dứt khoát mà khoanh chân ngồi dưới đất: "Sử Lai Khắc có thể truyền thừa ba vạn năm, trở thành học viện đệ nhất đại lục thì không chỉ có thực lực, mà còn có hệ thống củ chính bản thân nó. Sử Lai Khắc học viện luôn không tham dự tranh đấu, chỉ là bồi dưỡng những hồn sư ưu tú. Vậy ngươi thử nghĩ xem, một học viện có uy danh như vậy thì sao có thể làm ra những việc không công bằng này đây? Cho nên rất có thể những thứ chúng ta vừa mới gặp không phải thật."

Lưu Phong nói: "Thế nhưng đúng là vừa rồi vị Lăng tỷ tỷ kia đã nói Tiền Lỗi được tuyển sớm a!"Lam Hiên Vũ nhún vai: "Lúc đó ta cũng tin rồi, trong nội tâm cũng rất khó chịu, vì đối với hai chúng ta mà nói thì việc đó quá không công bằng. Thế nhưng cũng chính vì chuyện này quá không công bằng ta mới hiểu được, ngươi không cảm thấy kỳ quái sao? Sử Lai Khắc Học Viện sẽ không công bằng tới vậy sao? Ta rất có lòng tin về những biểu hiện trong khảo hạch hải tuyển của mình, chúng ta cũng đã rất cố gắng, thậm chí có thể nói là đã làm đến cực hạn. Hơn nữa, chúng ta không bị truyền tống ra ngoài mà lại bị truyền tống về đây, vậy tại sao họ lại không để chúng ta trực tiếp rời khỏi khảo hạch đây? Đây đều là vấn đề. Vừa rồi ta mới đột nhiên nghĩ ra, có thể vị Lăng tỷ tỷ kia muốn khảo nghiệm Tiền Lỗi, khảo nghiệm tính cách của hắn."

Sau khi Lam Hiên Vũ giải thích xong, rốt cuộc Lưu Phong cũng hiểu ra vấn đề: "Ngươi nói là, Lăng tỷ tỷ muốn nhìn Tiền Lỗi có vứt bỏ hai trúng ta vì sớm trúng tuyển hay không?"

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu: "Hẳn là vậy. Hơn nữa, họ đem chúng ta về nơi đây, rất có thể là đang muốn nhìn xem chúng ta có oán hận Tiền Lỗi vì chuyện này hay không. Dù sao chúng ta cũng vì hắn mới bị loại bỏ, nên không thể nói là không có chút tâm tình oán hận nào. Hẳn là Sử Lai Khắc đang muốn nhìn phản ứng của chúng ta."

Lúc này Lưu Phong đã hiểu rõ hoàn toàn, hắn mang vẻ mặt khiếp sợ mà nhìn Lam Hiên Vũ, đột nhiên khoác lấy vai Lam Hiên Vũ rồi dùng sức mà lay, hô lớn: "Ngươi có phải người hay không vậy?! Cái này mà cũng có thể nhìn ra được! Lúc tình huống đó vừa xuất hiện, tâm ngươi sẽ không bị loạn sao?"

Lam Hiên Vũ làm một vẻ mặt bất đắc dĩ, hắn cũng không phản đối: "Nếu ngươi có một vị lão sư vừa mang ngươi tới mô phỏng khoang thuyền để đối chiến lần đầu tiên, đã trực tiếp công kích ngươi từ sau lưng thì ngươi cũng sẽ không kỳ quái vì sao ta có thể bình tĩnh như vậy. Còn cái sóng to gió lớn gì ta chưa thấy qua đâu chứ!"

Đúng vậy, lần đầu tiên Ngân Thiên Phàm mang Lam Hiên Vũ tới mô phỏng khoang thuyền để điều khiển Chiến Cơ không gian, hắn liền một bắn nổ tan chiến cơ của tên đệ tử này, thiếu chút nữa đã làm hắn giận điên lên. Ngân Thiên Phàm chỉ cho hắn một cái giải thích, không thể tuyệt đối tín nhiệm đồng đội, bất cứ lúc nào cũng phải đặt bản thân vào một trạng thái an toàn.

Tác cả các loại lý luận giảo hoạt của Ngân Thiên Phàm, hay các loại phương thức tác chiến thiên kì bách quái đều truyền thụ cho Lam Hiên Vũ từ khi đó. Lưu Phong buông tay ra, đột nhiên có chút lo lắng mà nói: "Ngươi nói tên mập có thể gánh vác được khảo nghiệm không? Nếu hắn lựa chọn vứt bỏ chúng ta liệu có xong luôn không đây?"

Lam Hiên Vũ nhún vai, cười khổ nói: "Ta không biết. Nhưng cũng không thể không nói, thật sự là Sử Lai Khắc học viện quá thiết lập ván cục rồi. Chúng ta mới mười hai mười ba tuổi a, dù là người trưởng thành cũng có khả năng gánh không nổi cái khảo nghiệm này a."

Lưu Phong làm một vẻ mặt bất đắc dĩ mà nói: "Ngươi nói rất đúng, xem ra, chúng ta chỉ có thể cầu nguyện cho hắn"".

Lam Hiên Vũ vừa muốn nói cái gì thì đột nhiên, hào quang lóe lên, một đạo thân ảnh lảo đảo mà hiện ra cách đó không xa. Hai người vội vàng cảnh giác mà nhìn sang, người vừa đến không phải ai khác, chính là Tiền Lỗi.

Lúc này Tiền Lỗi đã là vẻ mặt thất hồn lạc phách, bắn vừa ngẩng đầu liền thấy được hai người bọn họ, sau một khắc liền nhào tới mà lên tiếng khóc rống. Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong đều hai mặt nhìn nhau rồi vội vàng bước qua.

Lưu Phong nhớ tới những lời nói lúc trước của Lam Hiên Vũ, nhịn không được nói: "Dây xâu tiền, có phải ngươi đã làm gì có lỗi với bọn ta rồi gặp báo ứng không hả?"

Chương 164: Lựa chọn của Tiền Lỗi

Nghe thấy Lưu Phong nói vậy, Tiền Lỗi mãnh liệt ngẩng đầu, trên mặt tràn đầy vệt nước mắt đột nhiên lộ ra một vẻ hung ác, sau đó hắn liền nhảy tới mà bắt lấy vạt áo trước ngực Lưu Phong, giận dữ hét: "Ngươi có lương tâm hay không hả? Ngươi có biết không, vì các ngươi ta đã buông bỏ cái gì? Ta buông bỏ đi cơ hội trúng tuyển sớm của Sử Lai Khắc! Ta buông bỏ rồi ngươi biết không? Ngươi lại vẫn nói ta làm chuyện có lỗi với các ngươi! Lương tâm của ngươi ở đâu? Lương tâm của ngươi sẽ không đau sao hả?"

Lưu Phong bị Tiền Lỗi dùng sức kéo cho loạng choạng, vô luận là Lưu Phong hay Lam Hiên Vũ, trong nội tâm lúc này đều đã tràn đầy rung động. Ba người bọn hắn đã quen nhau ba năm rưỡi rồi. Tiền Lỗi là một tên mập mạp tham tài, sức chiến đấu thì luôn đội sổ toàn lớp, bình thường lại nhát như chuột, trừ tinh thần lực cao thì gần như không có ưu điểm gì. Nếu không phải có Lam Hiên Vũ đến thì có lẽ hắn và Lưu Phong đã bị lớp thiếu niên năng động đào thải từ sớm rồi.

Vô luận là Lam Hiên Vũ hay Lưu Phong cũng đều tuyệt đối không nghĩ tới, trước lực hấp dẫn cực lớn của Sử Lai Khắc, Tiền Lỗi lại có thể dứt khoát làm ra một lựa chọn khó khăn như vậy.

"Đừng khóc, đừng khóc, ngươi nói rõ ràng trước đi." Tiền Lỗi bị Lưu Phong kéo ra mà hỏi. "Đến cùng là tình huống như thế nào?"

Tiền Lỗi vẫn không ngừng tuôn nước mắt: "Nếu ta được tuyển chọn sớm thì các ngươi cũng sẽ bị đào thải, vậy sẽ để ta phải chịu đựng trong lòng thế nào đây?! Không có các ngươi ta cũng không có khả năng đi cho tới một bước này. Hơn nữa, ca là người thông minh a. Tinh Thần Lực của ta cũng cao hơn bốn trăm điểm rồi, chẳng lẽ ta còn không biết, nếu không có Hiên Vũ thì ta sẽ chẳng triệu hoán được thứ gì lên hồn sao? Nếu một mình ta tới Sử Lai Khắc học viện thì có lẽ không đến một tháng cũng sẽ bị đá ra. Không có các ngươi ta cũng chẳng còn là cái gi Ta buông bỏ vì muốn tham gia khảo hạch cùng các ngươi, cơ hội này thật đúng là vẫn không nỡ bỏ a! Ta rất thống khổ! Thà rằng không được trúng tuyển sớm còn tốt hơn"

Nghe hắn nói năng lộn xộn mà giải thích như vậy, Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong cũng đã hiểu rõ hoàn toàn.

Tuy trong lời nói của Tiền Lỗi có một ý rằng nếu hắn rời khỏi Lam Hiên Vũ thì sẽ lại trở nên không đáng tin cậy, nhưng dù sao sự hấp dãn kia cũng là Sử Lai Khắc học viện a! Hắn có thể quyết định như vậy sao có thể dễ dàng chứ!

Lưu Phong ôm cổ Tiền Lỗi, nghiêm túc nói: "Hảo huynh đệ!"

Lam Hiên Vũ cũng cười, hai tay khoác lên vai Lưu Phong cùng Tiền Lỗi, giờ này khắc này, ánh mắt của hắn đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết: "Nhất định chúng ta sẽ thi đậu Sử Lai Khắc học viện. Ba người chúng ta cùng một chỗ!"

"Hải tuyển chấm dứt." Thanh âm nhắc nhở vang lên, hào quang lập loè, ba người Lam Hiên Vũ đồng thời biến mất. Khi bọn hắn xuất hiện lần nữa đã là cửa vào phòng huấn luyện, cũng chính là nơi ban đầu bọn họ gặp được Lăng Y Y

Lăng Y Y cười dịu dàng mà đứng ở nơi đó đợi bọn hắn, khi thấy ba người, nàng khẽ gật đầu thăm hỏi với bọn hắn. Lúc này Tiền Lỗi còn đang mang vẻ mặt vẻ chán nản mà cúi đầu, hiển nhiên trong nội tâm hắn còn có chút xoắn xuýt.

Lam Hiên Vũ tức thì nhìn ra chung quanh một chút, nhưng cũng không nhìn thấy những người khác. Hắn quay sang hỏi Lăng Y Y hỏi: "Lăng tỷ tỷ, những đồng học của chúng ta đâu?"

Lăng Y Y nói: "Bọn hắn đã rời đi rồi, các ngươi là những người cuối cùng đi ra đấy."

Lưu Phong nhịn không được nói: "Nếu thật sự Tiền Lỗi lựa chọn tiếp nhận trúng tuyển sớm, ta cùng Hiên Vũ sẽ thật sự bị loại bỏ sao?"

Lăng Y Y cười nói: "Bất đồng lựa chọn, con đường sẽ khác nhau. Về sau các ngươi sẽ rõ."Tiền Lỗi ngẩng đầu nói: "Vậy nếu ta lựa chọn tiếp nhận trúng tuyển mà từ bỏ hai người bọn họ thì thật sự ta sẽ trúng tuyển sao?"

Lăng Y Y lắc đầu: "Ta cũng không biết, cái này phải do các sư phụ quyết định. Có điều, ta có thể nói cho ngươi là năng lực của ngươi rất đặc thù, đã có lão sư của học viện coi trọng."

Thấy nàng nói chuyện cẩn thận chặt chẽ như vậy, ba người cũng không có biện pháp gì.

"Lăng tỷ tỷ, vậy thành tích của chúng ta..." Lam Hiên Vũ hỏi.

Lăng Y Y nói: "Về sau sẽ thống nhất công bố thành tích hải tuyển của toàn bộ Thiên La tinh. Cụ thể như thế nào thì đến lúc đó nhìn bảng điểm a."

Lam Hiên Vũ bất đắc dĩ, thật sự là vị này không chịu nói bất kì cái gì a!

Ba người chấm dứt hành trình trong Đấu La thế giới, mô phỏng khoang thuyền chậm rãi mở ra. Khi Lam Hiên Vũ chui ra từ trong mô phỏng khoang thuyền, cảm giác mệt mỏi mãnh liệt mới bắt đầu truyền khắp toàn thân. Với tu vi của hắn thì những tiêu hao thể lực mà trận hải tuyển này mang đến cũng không tính là lớn, nhưng tinh thần lực thid lại là tiêu hao là cực lớn. Trong suốt trận hải tuyển này hắn vẫn luôn kéo căng thần kinh từ đầu tới cuối, luôn tìm cơ hội, cuối cùng mới lấy được thành tích tốt. Lúc này đã trầm tĩnh lại, cảm giác ủ rũ lập tức kéo tới.

Sau khi ba người bọn hắn ra khỏi mô phỏng khoang thuyền mới biết, v những người khác còn chưa có đi, toàn bộ vẫn chờ ở bên ngoài chờ, cũng kể cả Quý Hồng Bân, Ngân Thiên Phàm và những lão sư khác.Chứng kiến ba người rốt cuộc cũng ra khỏi mô phỏng khoang thuyền, các vị lão sư đều thở dài một hơi, đồng thời trong mắt cũng không hẹn mà cùng mà toát ra vẻ kỳ vọng, thật sự là vì thời gian sống sót của bọn hắn dài hơn nhũng người khác nhiều lắm. Ngay cả tổ Lữ Thiên Tầm cũng đã ra từ mười phút trước. Vậy mà bọn hắn lại có thể giữ vững được thời gian lâu như vậy, quả thực làm cho người khó có thể nghĩ tới.

Ánh mắt Lữ Thiên Tầm nhìn Lam Hiên Vũ lúc này có chút là lạ, không có ai biết vì sao mấy người Lam Hiên Vũ lại có thể kiên trì lâu như vậy, cuối cùng là có chuyện gì trong đó. Khi đó, một đầu Địa Hỏa Xích Long từ sơn cốc bên kia cũng đã tới, hơn nữa còn chủ động công kích nhân loại. Hai đầu Địa Hỏa Xích Long đó không có khả năng buông tha cho mấy người Lam Hiên Vũ mới đúng a! Dưới tình huống đó bọn hắn không thể kiên trì lâu như vậy mới đúng chứ.

Quý Hồng Bân có chút vội vàng mà đi tới trước mặt Lam Hiên Vũ, lộ ra thần sắc hỏi thăm.

Lam Hiên Vũ không lấy được bất kì thông tin gì từ Lăng Y Y nên cũng không dám nói lung tung. Dù sao đây cũng là hải tuyển bao trùm toàn bộ Thiên La tinh, không biết có bao nhiêu thiên tài tham gia, thành tích cuối cùng như thế nào thì chính hắn cũng không có quá nắm chắc.

"Lão sư, hẳn là chúng ta cũng được. Nhưng còn chưa biết thành tích, họ bảo là muốn công bố thống nhất." Lam Hiên Vũ nói với Quý Hồng Bân.

Quý Hồng Bân khẽ gật đầu, yên tâm một chút đi. Hắn vẫn biết, thường thì thời gian khảo hạch hải tuyển sẽ không quá dài, hơn nữa cường độ sẽ rất cao. Có thể kiên trì thời gian dài như vậy thì hẳn là tổ này của Lam Hiên Vũ đã có thể tiến vào vòng tiếp theo.

Ngân Thiên Phàm nhìn Lam Hiên Vũ từ trên xuống dưới: "Ta nghe những người khác nói, biểu hiện và phán đoán lúc đó của ngươi không tệ, tốt lắm, chưa làm cho ta phải mất mặt. Được rồi, tất cả mọi người đi về nghỉ trước đi, hẳn là ngày mai mới công bố thành tích."

"Vâng." Hai mươi mốt tên đệ tử lớp thiếu niên năng động hòa cùng một tiếng, lúc này mới láo nháo đi ra ngoài. Lam Hiên Vũ phát hiện, đại đã số mọi người đều mang sắc mặt khó coi. Thí dụ như tổ Kim Tường bị đào thải vì Hỏa Lưu Tinh Vũ đập trúng, còn có mấy tổ bị hỏa cầu bắn trực tiếp từ ban đầu, thậm chí bọn hắn còn chưa phát huy được hết thực lực của bản thân đã phải rời khỏi sân khảo hạch rồi. Có thể nghĩ, thành tích của bọn hắn sẽ không quá tốt.

Lữ Thiên Tầm, Thường Kiếm Dật cùng Diệp Linh Đồng còn bình tĩnh một chút, ít nhất bọn hắn còn triển khai được gần như toàn bộ năng lực. Sau khi được Lam Hiên Vũ nhắc nhở bọn hắn cũng kiên trì thêm được một thời gian không ngắn, số lượng Địa Hỏa Tích Dịch bị bọn hắn đánh chết cũng không ít.

Lữ Thiên Tầm chủ động đi tới, giơ ngón tay với Lam Hiên Vũ: "Cảm ơn."

Lam Hiên Vũ đưa tay lên vỗ vỗ với hắn: "Không có gì, mọi người là đồng học, đó là việc ta nên làm. Đáng tiếc là ta phán đoán vẫn trễ một chút, nếu không phải vậy thì thành tích của mọi người thành tích cũng sẽ tốt hơn."

Lữ Thiên Tầm nói: "Sau khi bọn ta ra ngoài, tại sao các ngươi lại giữ vững được lâu như vậy? Lúc ấy ta còn nghĩ các ngươi đã chấm dứt khảo hạch."

Khi Hỏa Lưu Tinh Vũ xuất hiện lần thứ hai, hắn đã thấy ba người tổ Lam Hiên Vũ biến mất trong biển lửa, cho nên như thế nào hắn cũng nghĩ không ra vì sao Lam Hiên Vũ có thể sống sót. Lam Hiên Vũ cũng không có giấu giếm, hắn thản nhiên mà nói ra những ý tưởng lúc đó của mình.

Chương 165: Lữ Thiên Tầm muốn lấy lòng

Có điều, Lam Hiên Vũ cũng chỉ nói đến đây, hắn cũng không nói ra việc mình đã đánh chết hai đầu Địa Hỏa Xích Long ở những phút cuối. Dù sao thì ba người Lữ Thiên Tầm cũng rất có thể sẽ thông qua vòng khảo hạch này, nên rất có thể hai tổ sẽ là đối thủ về sau.

Nghe xong những phán đoán của Lam Hiên Vũ, ba người Lữ Thiên Tầm không khỏi có chút rung động. Dám đi dưới bụng Địa Hỏa Xích Long, đã vậy lại còn có thể đoán được điểm huyền bí của ao nham thạch nóng chảy mà trốn vào đó.

Lúc này, ánh mắt bọn hắn nhìn Lam Hiên Vũ đã trở nên có chút khác lạ. Bình thường thì Lam Hiên Vũ cũng luôn là người bất hiển sơn bất lộ thủy, thậm chí khi đi học hắn toàn mệt rã rời, rồi ngáp, không ai nghĩ tới, khi vào thực chiến chính thức hắn còn có thể tỉnh táo rõ ràng như vậy.

Lữ Thiên Tầm luôn được coi là người vô cùng trầm ổn trong đám bạn cùng lứa tuổi, nhưng thông qua hải tuyển lần này hắn đã nhìn ra, Lam Hiên Vũ còn trầm ổn hơn mình nhiều lắm, vào thời khắc mấu chốt, năng lực tỉnh táo phán đoán của hắn lại càng là vượt xa mình. Lam Hiên Vũ còn chưa có bày ra năng lực gì cường đại đã có thể dẫn cả tổ đi đến cuối cùng. Đây tuyệt đối là một biểu hiện vực kì ưu dị. Thứ hắn dùng không phải thực lực, mà là trí tuệ.

"Nếu sau này chúng ta còn có thể tiếp tục tham gia khảo hạch, có thể kết minh hợp tác chứ, được không?"Lữ Thiên Tầm thành khẩn nói.

Lam Hiên Vũ sững sờ, hắn không nghĩ tới người luôn luôn cao ngạo như Lữ Thiên Tầm sẽ nói ra nói như vậy. Lữ Thiên Tầm không chỉ là người có thực lực mạnh nhất lớp mà còn là lớp trưởng, những điểm đó đã đủ làm lý do cho hắn kiêu ngạo.

Lữ Thiên Tầm lại thêm một câu, nói: " Do ngươi tới chỉ huy! Thống nhất chỉ huy."

Trong lòng Lam Hiên Vũ hơi chấn động: "Được rồi. Nếu vẫn hành động cùng một chỗ như cũ thì chúng ta không có vấn đề."

Lữ Thiên Tầm cùng Diệp Linh Đồng đều là Cường Công Hệ Chiến Hồn Sư, lực khống chế của Thường Kiếm Dật cũng coi như không tệ, nếu hai bên kết minh lại tất nhiên sẽ có lợi rất lớn. Lúc này, trong nội tâm Diệp Linh Đồng đang có một cảm giác rất quái dị, nàng vẫn luôn ở bên cành mà xem, cũng không nói gì. Vì vây giờ nàng vẫn còn nhớ rất rõ, ba năm trước, Lam Hiên Vũ một mình đi tìm nàng, có vẻ hắn muốn nói với nàng cái gì đó nhưng nàng lại bị Lữ Thiên Tầm kéo đi. Sau đó hắn cũng không còn đi tìm nàng, bình thường mọi người cũng là quan hệ đồng học, vì việc học rất khẩn trương và luôn bề bộn nên những cơ hội nói chuyện đều rất ít.

Không nghĩ tới, dưới sự dẫn dắt của Lam Hiên Vũ, chẳng những một tổ kia không có bị loại bỏ, ngược lại còn càng ngày càng ưu tú, mà từ khi có hắn, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều giống như thoát thai hoán cốt vậy. Mọi người đều nhìn ra được, là do Lam Hiên Vũ phụ trợ thì hai người bọn hắn mới có thể như vậy. Diệp Linh Đồng cũng đã mơ hồ hiểu ra nguyên nhân lúc trước Lam Hiên Vũ muốn tìm nàng, rất có thể là hắn muốn thử xem hắn có thể tăng phúc cho nàng hay không.

Nhưng có chút việc đã bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, dù sao nàng cũng là cùng tổ với Lữ Thiên Tầm, không có khả năng đổi tổ, hơn nữa, chính nàng cũng càng xem trọng Lữ Thiên Tầm hơn. Thẳng đến lần này, dưới khảo hạch cường độ cao như vậy, khi mọi người chính thức mặt đối với khó khăn nàng mới lại thấy được sự tỉnh táo cùng cơ trí của Lam Hiên Vũ. Điều này làm nàng không khỏi nghĩ tới lúc trước, khi tham gia tuyển chọn vào lớp thiếu niên năng động, Lam Hiên Vũ đã vì cứu nàng mà dẫn đi Tam Nhãn Ma Viên, trong nội tâm nàng luôn có vài phần áy náy.

"Được rồi, đừng ủ rũ nữa." Trở lại ký túc xá đi, Lưu Phong vỗ Tiền Lỗi một chưởng, " Nhất định thành tích của chúng ta sẽ không kém. Có ai có thể biểu hiện rốt hơn chúng ta đây? Thứ tự đứng ở phía trên hải tuyển, hẳn là những khảo hạch sau này của chúng ta sẽ có ưu thế. Huống chi, chúng ta còn có Hiên Vũ a!’’
Tiền Lỗi ngẩng đầu, mặt mày ủ rũ mà nói: "Các ngươi giúp ta giữ bí mật a! Chuyện này ngàn vạn lần đừng nói ra, nếu không thì không biết sẽ có bao nhiêu người mắng ta là ngu nữa."

Lam Hiên Vũ cười lớn một tiếng, ôm bờ vai của hắn mà nói: "Được làm người ngu rất đáng yêu đấy. Dây câu tiền của chúng ta cũng là quân tử ái tài, lấy chi có đạo đấy, thật tốt a! Ha ha ha!"

Tiền Lỗi liếc mắt, hai tay ôm lấy ngực mà hét lớn: "Lòng ta đau quá! Lòng ta đau quá a!

Ba người chơi đùa trong chốc lát, cũng liền buông lỏng xuống, rồi tất cả đều cảm thấy mệt mỏi, Lam Hiên Vũ ngồi tại giường mình mà nghỉ ngơi, yên lặng đi cảm thụ luồng hồn lực đang chảy xuôi trong cơ thể. Âu khi tiến vào song hoàn về sau, hắn cảm thấy thứ biến hóa lớn nhất cũng không phải hồn lực, mà là huyết mạch chi lực. Khí tức của năng lượng vàng bạc song sắc biến hóa vô cùng rõ ràng, đã mạnh hơn trước kia rất nhiều, hơn nữa, chúng cũng càng trở nên hài hòa rồi. Tuy cả hai vẫn phân biệt rõ ràng như cũ, nhưng lại không có nửa điểm ý định muốn đụng chạm đối phương. Khi hắn điều động, hai cỗ khí tức này vẫn luôn có thể cung cấp lực lượng cho hắn.

Hơn nữa, trải qua trận chiến hải tuyển này, hắn phát hiện năng lực chiến đấu của mình đã tăng rõ rệt. Hắn vẫn luôn tăng phúc cho Lưu Phong cùng Tiền Lỗi, khí tức hồn lực cùng huyết mạch dung hợp vẫn luôn phát ra, nhưng hắn cảm thấy tiêu hao cũng không quá lớn. Sau khi hồn lực được huyết mạch khí tức rót vào, có vẻ nó cũng trở nên đặc dính rồi. Mỗi lần hắn phóng thích hồn kỹ đã không còn là hồn lực thuần túy, mà huyết mạch chi lực cũng trợ lực rất lớn. Cho nên hắn luôn có một loại cảm giác, có vẻ thực lực thật sự của bản thân mình không chỉ là hai mươi cấp, hẳn là trình độ cao hơn. Huống chi hắn còn là song sinh võ hồn, có tới bốn cái Hồn Kỹ.

Có điều, hải tuyển lần này cũng đã cho hắn thấy được những kiến thức hoàn toàn mới. Cường độ khảo hạch hải tuyển của Sử Lai Khắc học viện đã cao như thế, có lẽ độ khó của những khảo hạch sau chắc chắn sẽ không giảm mà sẽ càng thêm khó, xem ra, mình thật sự phải cực kì coi chừng mới được.

Hơn nữa, cái khảo hạch hải tuyển này không chỉ là thực lực cá nhân, mà nó còn khảo hạch cả năng lực phán đoán, năng lực phân tích, trí lực, thậm chí là cả dũng khí. Vì nếu không đủ dũng khí thì ai dám nhảy vào ao nham thạch nóng chảy mà tị nạn?Sử Lai Khắc thật là lợi hại a!

Mang theo những suy nghĩ phân loạn này, Lam Hiên Vũ dần tiến vào trạng thái minh tưởng. Những suy nghĩ này cũng lặng yên không một tiếng động mà biến mất, trong nội tâm Lam Hiên Vũ dần biến thành một mảnh trống không.

Trong mơ hồ, dường như hắn đã nghe được Cự Long tiếng gầm gừ, dường như lại trở về không trung hắc ám. Một đầu Kim Long cực lớn xẹt qua trước mặt hắn, ngang nhiên mà đánh tới từng chiếc chiến hạm hải tặc. Bên tai hắn tựa hồ lại vang lên những bước chân nóng nảy của Địa Hỏa Xích Long, điếc tai muốn mỏng, dường như mỗi một nhát bước đều là đạp trong lòng hắn.

Nhạc công tử bước từng bước một tới phía tàu chiến hạm khổng lồ, cuối cùng là một cước đạp xuống, tám đầu Kim Long tung bay, cả chiến hạm đã bị phá hủy.

Cảm giác ấm áp truyền khắp toàn thân, Lam Hiên Vũ dần ngập vào một loại trạng thái trước đó chưa từng có, vật ngã lưỡng vong.

Sáng sớm, khi luồng ánh sáng mặt trời đầu tiên chiếu vào, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đã trước sau bò dậy.

Tiền Lỗi dụi dụi mắt mà nhìn về giường chiếu bên người, hắn kinh ngạc phát hiện, Lam Hiên Vũ vẫn còn đang ngồi minh tưởng ở đó, hắn phất tay với Lưu Phong rồi lại chỉ chỉ Lam Hiên Vũ.

Lưu Phong cũng là một vẻ mặt kinh ngạc.

Ngày hôm qua, sau khi khảo hạch trở về, tất cả mọi người đều đi nghỉ ngơi. Hai người bọn họ trực tiếp ngủ, mà Lam Hiên Vũ cũng bắt đầu suy nghĩ. Đến giờ cơm hắn vẫn còn minh tưởng, cũng không có dấu hiệu muốn tỉnh lại nào. Bọn hắn thấy vậy liền đi trước rồi lại mang một suất về cho Lam Hiên Vũ.

Mãi đến lúc ăn cơm tối, Lam Hiên Vũ lại vẫn còn trong trạng thái minh tưởng bên trong. Bọn hắn cũng không dám quấy nhiễu. Đây chính là minh tưởng xuyên suốt một ngày một đêm a! Tình huống như vậy có thể nói là trước đó chưa từng có. Khí rức của Lam Hiên Vũ vẫn thập phần ổn định, chung quanh thân thể hắn mơ hồ có hồn lực chấn động, dưới làn da là từng tầng hào quang lưu chuyển, hiển nhiên là đang trong trạng thái tu luyện. Nhưng hắn như vậy lại như một tên bất tỉnh, nên làm cái gì bây giờ?

Lưu Phong giơ ngón tay chỉ ra bên ngoài, sau đó nhẹ nhàng mà nhảy xuống từ trên giường, không có phát ra nửa điểm thanh âm. Tiền Lỗi cũng cẩn thận từng li từng tí mà xuống giường, hai người đi ra ngoài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau