CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Áp lực cực lớn của hải tuyển

Bảy người, một phần ba số học viên của lớp thiếu niên năng động, cũng vì không phán đoán được tình thế một cách rõ ràng mà đã xong khảo hạch. Không thể nghi ngờ, bọn hắn còn chưa được bày ra thực lực của bản thân, thậm chí có thể nói là biệt khuất. Thế nhưng trong cái khảo hạch này thì căn bản là không có cơ hội thứ hai.

Những người còn lại đều cảm thấy rất may mắn, trong nội tâm cảm ơn, bội phục đối với Lam Hiên Vũ không thôi. Nếu không có nhắc nhở của hắn thì dù mấy người tổ Kim Tường cùng Lữ Thiên Tầm coi như là có thể tránh thoát, nhưng nói không chừng tránh xong sẽ tụ hợp lại. Mà năm người phía dưới nếu cứ tiếp tục tụ tập ở một chỗ thì căn bản là không có khả năng chịu nổi một làn công kích nữa.

Lúc này, tuy sau khi bọn hắn tách ra thì tình cảnh vẫn khó khăn như trước, bởi vì phải đối mặt với đại lượng Địa Hỏa Tích Dịch trùng kích, nhưng ít nhất cũng tốt hơn nhiều so với đầu Địa Hỏa Xích Long kia.

Mà lúc này đây, ba người Lam Hiên Vũ đã tới đỉnh núi dưới sự dẫn dắt của Lưu Phong. Sau kị bọn hắn leo lên đến đỉnh núi thì không khỏi hít một hơi khí lạnh. Bởi vì lúc này bọn hắn đã thấy rõ đỉnh núi bên kia là cái gì rồi...

Là sơn cốc! Bên kia cũng là một cái sơn cốc thật lớn, nhưng trọng yếu hơn là bọn hắn thấy được tình huống y hệt ở sơn cốc bên kia. Cũng là một đàn Địa Hỏa Tích Dịch và một đầu Địa Hỏa Xích Long khổng lồ, còn có vài tên hồn sư thiếu niên đang chạy chối chết.

Không hề nghi ngờ, sơn cốc bên kia chính là một chiến trường khác của hải tuyển. Hơn nữa, tình huống bên kia còn càng kém hơn, lúc này cũng chỉ còn không đến năm người rồi.

"Nhanh cúi xuống!" Tiền Lỗi đột nhiên hét lớn một tiếng.

Lam Hiên Vũ không chút do dự mà kéo Lưu Phong một phát, ba người vừa mới đứng trên đỉnh núi đột ngột ngồi chồm hổm xuống. Lúc này, hai hỏa cầu cực lớn đang bay vụt đến phía bọn hắn từ đỉnh núi hai bên.

Lam Hiên Vũ đem hồn lực rót vào người Lưu Phong, Lưu Phong cầm theo Bạch Long thương, ba người nhanh chóng theo vách núi mà phóng đi. Căn bản không cần Lam Hiên Vũ nói, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi cũng hiểu bọn hắn đã gặp phải tình huống gì.Lên tới đỉnh núi, thứ phải đối mặt không chỉ là xông kích của một đầu Địa Hỏa Xích Long, mà là hai bên Địa Hỏa Xích Long giáp công.

Ba người Kim Tường cũng đang phải đối mặt tình huống như vậy, mới vừa ngóc lên thấy được tình huống bên kia thì đã gặp phải hỏa cầu khổng lồ, bọn hắn sợ tới mức lập tức bay xuống dưới. Có điều, có thể phi hành vẫn là rất có lợi, bởi vì Địa Hỏa Tích Dịch không biết bay a! Ít nhất thì trong suy nghĩ của Kim Tường là nghĩ như vậy.

Nhưng ngay nháy mắt sau đó, bọn hắn liền gặp tai hoạ ngập đầu. Một cây hỏa trụ đỏ rực đột nhiên bắn ra từ miệng Địa Hỏa Xích Long, nó không phun vào người mà lại phun lên bầu trời. Hỏa trụ phóng lên trời, chỉ sau một khắc, cả vùng trời cũng đã nổi lên Hỏa Lưu Tinh Vũ. Đây là công kích phạm vi cực lớn a.

Đứng mũi chịu sào đúng là người bay cao nhất, chính là ba người tổ Kim Tường. Những Hỏa Lưu Tinh Vũ kia lại giống như có mắt mà oanh kích. Căn bản là kêu thảm thiết bọn hắn cũng không kịp phát ra, cứ như vậy mà biến mất.

"Kề sát vách núi. Nhanh!" Lam Hiên Vũ đột nhiên kéo mạnh Kim văn Lam Ngân Thảo, cùng lúc đó, tay phải hắn chụp tới, năm ngón tay hoàn toàn khảm vào vách đá. Từng khỏa Hỏa lưu tinh từ trên trời giáng xuống, tiếng nổ vang kịch liệt vang vọng, cả sơn cốc đã hóa thành một cái biển lửa.
Khi Lưu Phong cùng Tiền Lỗi quay đầu nhìn lên đều không khỏi sợ tới mức mặt mũi trắng bệch. Lúc này bọn hắn mới biết, thì ra công kích của hồn thú có thể khủng bố tới như vậy!

Nhưng thứ làm cho bọn hắn rất kinh ngạc là hỏa lưu tinh vũ uy lực khủng bố như vậy, nhưng lại không có một viên nào bay tới hướng bọn hắn, tát cả đều xẹt qua từ nơi xa trên không trung rồi đánh xuống mặt đất.

"Những công kích đối với hồn sư phi hành thì sao hải tuyển Sử Lai Khắc lại có lỗ hổng được đây? Ba người Kim Tường bọn hắn rõ ràng là nghênh ngang mà bay trên không trung, đây không phải muốn chết sao?" Lam Hiên Vũ có chút bất đắc dĩ mà nói.

Đúng vậy, không có lỗ hổng! Trận hải tuyển này, có cơ hội nhưng không có lỗ hổng, đối với bất kì năng lực gì của hồn sư cũng vậy. Kề sát vách núi, là vì công kích trên không trung sẽ không tới vách. Nhưng nếu Lưu Phong vẫn tiếp tục nhảy nhảy, một khi nhảy cách vách núi quá xa thì nói không chừng bọn hắn sẽ bị ảnh hưởng. Bởi vậy, Lam Hiên Vũ làm ra những phán đoán chuẩn xác trước tiên. Quả nhiên phán đoán này đã giúp bọn hắn tránh được một đại nạn.

Nhưng những người khác lại không có vận khí tốt như vậy, năm người phía dưới chỉ còn lại có hai người, một tổ kia đã bị hỏa lưu tinh vũ thôn phệ từ sớm. Những tổ ba người khác thì đỡ hơn một ít, bởi vì khoảng cách tới vách núi tương đối gần nên cũng tránh được Hỏa Lưu Tinh Vũ. Thế nhưng Địa Hỏa Tích Dịch cũng tránh né Hỏa Lưu Tinh Vũ ở chỗ đó, bởi vậy, bọn hắn tới bên này lại gặp càng nhiều Địa Hỏa Tích Dịch hơn, mắt thấy đã sắp không ngăn cản nổi.

Nửa vời như vậy là không đúng, kề sát vách núi mới là phương pháp tốt nhất để ứng đối với khảo hạch sinh tồn này. Đã có những biến hóa liên tiếp lúc trước nên giờ đây trong nội tâm Lam Hiên Vũ đã có chút phán đoán. Cứ việc đã có Địa Hỏa Tích Dịch bò lên theo vách núi, nhưng số lượng cũng không nhiều.

Trận khảo hạch sinh tồn này là khảo thí sức chiến đấu sao? Rõ ràng không phải. Nếu có thể đoán được đặc tính của Địa Hỏa Xích Long kia ngay từ đầu thì cho dù tu vi yếu kém cũng có sinh tồn thêm một đoạn thời gian.

Thì ra khảo hạch của Sử Lai Khắc lad như vậy sao!Lúc này Lữ Thiên Tầm cũng đã thể hiện ra trí tuệ của mình, hắn vừa ngăn cản Địa Hỏa Tích Dịch bò lên cùng đồng bạn, lại vừa chú ý tới hướng đi của Lam Hiên Vũ bên này. Mắt thấy Hỏa Lưu Tinh Vũ đã rơi đến, hắn liếc Lam Hiên Vũ bên này một cái, lại thấy ba người Lam Hiên Vũ kề sát vách núi, vì vậy hắn lập tức kéo Diệp Linh Đồng cùng Thường Kiếm Dật cũng làm như vậy, quả nhiên lại tránh thoát được một hồi tai nạn. Hơn nữa, đại lượng Hỏa Lưu Tinh Vũ rơi xuống đã làm đám Địa Hỏa Tích Dịch đang trèo lên kia giảm bớt rất nhiều, lại cho bọn hắn chút cơ hội tranh thủ thở dốc.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Địa Hỏa Xích Long còn đang mải tàn sát bùa bãi ở phía dưới, thế nhưng không biết từ chỗ nào, địa hỏa tích dịch chạy đến càng lúc càng nhiều. Một tổ còn lại dưới sơn cốc kia, sau khi giữ vững được chừng ba phút thì cũng bị Địa Hỏa Tích Dịch nuốt sống.

Lớp thiếu niên năng động tiến vào sơn cốc hai mươi mốt người, bảy tổ, mà hiện tại cũng chỉ còn lại hai tổ Lam Hiên Vũ cùng Lữ Thiên Tầm.

Lúc này, Địa Hỏa Tích Dịch cũng bắt đầu trèo lên dọc theo vách núi càng lúc càng nhiều.

"Lam Hiên Vũ, làm sao bây giờ? Ngươi có phương pháp xử lý gì tốt không?" Lữ Thiên Tầm lớn tiếng mà hô sang hướng Lam Hiên Vũ bên này.

Ngay từ lúc bắt đầu khảo hạch hải tuyển mấy người Lam Hiên Vũ đã làm ra những lựa chọn cực chính xác, bây giờ nhìn lại thì còn hai tổ bọn hắn, nhưng trên thực tế thì tiêu hao của ba người Lam Hiên Vũ rõ ràng không lớn lắm. Khi Địa Hỏa Tích Dịch leo lên vách núi thì uy lực công kích của chúng sẽ nhỏ hơn rất nhiều.

Hơn nữa, ba người Lam Hiên Vũ lại đang tiếp cận đỉnh núi, nên số lượng Địa Hỏa Tích Dịch leo lên cũng không nhiều lắm. Từ lúc bắt đầu đến giờ Lam Hiên Vũ vẫn không phán đoán sai chút nào, hơn nữa, thật sự là gia hỏa này quá giảo hoạt. Hắn đang thi triển thủy nguyên tố khống chế xuống phía dưới, hóa ra từng tầng băng, Băng bao trùm lấy vách núi thì trở nên cực bóng loáng, đám Địa Hỏa Tích Dịch mới bò lên được một chút liền trượt xuống, những công kích có thể chạm tới người bọn hắn có thể nói là phượng mao lân giác. (cực kì quý hiếm, ý nói ở hoàn cảnh này là rất ít)

Cứ tiếp tục như vậy thì không hề nghi ngờ, mấy người Lam Hiên Vũ sẽ có thể kiên trì thời gian rất dài.

Lam Hiên Vũ nhìn về phía Lữ Thiên Tầm bên này, bất đắc dĩ mà nói: "Ta cũng không có biện pháp gì hay, hiện tại chỉ có thể hao tổn. Không phải thời gian càng dài thì thành tích khảo hạch của chúng ta lại càng tốt sao?"

Lữ Thiên Tầm trầm mặc một lát rồi nói: "Chẳng lẽ không có sơ hở gì sao?"

Lam Hiên Vũ nhún vai, rồi lại tiếp tục hoàn thành "Tạo Băng đại nghiệp".

Lúc này, Lưu Phong đã cắm Bạch Long thương vào vách núi, chế tạo ra một chỗ nghỉ ngơi. Tiền Lỗi cùng Lưu Phong ngồi trên Bạch Long thương, Lam Hiên Vũ thì cắm tay phải trên vách núi đá, tay trái hướng phía dưới mà phóng thích băng sương, tận khả năng mở rộng phạm vi băng bao trùm. Địa Hỏa Xích Long có muốn bò lên cũng chính là khó càng thêm khó, một khi trượt ở nơi cao như vậy thì chính là như lăn cây Lôi thạch, lại có thể đánh ngã được một chút địa hỏa tích dịch đang bò lên, nên hiện tại chỗ mấy người Lam Hiên Vũ hiển nhiên là an toàn nhất.

Chương 157: Trên dưới giáp công

Tiền Lỗi cười lớn: "Lớp trưởng, đừng có gấp, chịu đựng chút a!"

Diệp Linh Đồng nhướng mày lên mà nói: "Dây xâu tiền (*người coi trọng đồng tiền), ngươi bớt ngồi đó mà châm chọc đi." Nàng vừa nói vừa chém ra một quyền, đánh bay một đầu Địa Hỏa Tích Dịch.

Tromg tổ Lữ Thiên Tầm này, người đánh lui Địa Hỏa Tích Dịch nhiều nhất lại là Diệp Linh Đồng. Không phải nàng mạnh hơn Lữ Thiên Tầm, mà vì những hồn kĩ của Lữ Thiên Tầm Hồn Kỹ đều rất tiêu hao hồn lực, uy lực lớn nhưng lại không thể dùng nhiều lần.

Gia đình Diệp Linh Đồng lại có tiếng là nguồn gốc học giỏi, từ nhỏ đã luyện cổ võ thuật, chẳng những Võ Hồn mạnh mẽ mà thực lực bản thân nàng cũng rất mạnh. Đệ nhất hồn kỹ Thiên Cương Phách Thể của nàng khi đã phụ cộng lên thân thể thì căn bản là không sợ thuộc tính hỏa của Địa Hỏa Tích Dịch, hơn nữa đệ nhị hồn kỹ là sao Bắc Đẩu chấn động, song quyền huy động, mỗi kích đều là thế lớn lực trầm, hực tế nàng am hiểu nhất là đánh lâu dài, sức chịu đựng rất mạnh.

Mà tác dụng của Thường Kiếm Dật cũng hiện ra ở thời điểm này, ba đại hồn kỹ phụ trợ, đệ nhất Hồn Kỹ Trì Hoãn, đệ nhị Hồn Kỹ hỗn loạn, đệ tam Hồn Kỹ khát máu.

Hiệu quả của hồn kỹ hỗn loạn kia vô cùng tốt, làm cho rất nhiều Địa Hỏa Tích Dịch tự giết lẫn nhau. Cho nên tình huống trước mắt của hai tổ này cũng coi như là tương đối khá.

Nhưng cũng vừa lúc đó, một tình huống mới lại xuất hiện.

Tiền Lỗi đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên rồi hoảng sợ nói: "Phía trên!"

Lam Hiên Vũ và Lưu Phong cũng đồng thời ngẩng đầu nhìn lên. Không biết từ lúc nào, một mảnh dài Địa Hỏa Tích Dịch đang chậm rãi ló đầu ra từ trên đỉnh núi, hơn nữa, nó cũng đang bắt đầu thử leo xuống.

Đây là Địa Hỏa Tích Dịch bên kia sơn cốc sao? Cũng chính là chiến trường mà mấy người Lam Hiên Vũ thấy lúc trước! Lam Hiên Vũ lập tức hiểu ra, nhất định là những người khảo hạch bên kia đã bị loại toàn bộ rồi, lúc này mới đưa đến việc Địa Hỏa Tích Dịch xuất hiện ở phía trên bọn hắn.

Trên dưới giáp công, bọn hắn đã rơi vào tình huống khó rồi. Khỏi cần phải nói, dù là mấy đầu Địa Hỏa Tích Dịch này đánh từ bên trên xuống cũng là uy hiếp không nhỏ đối với bọn hắn a! Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều nhìn về phía Lam Hiên Vũ.

Phía dưới, ba người Lữ Thiên Tầm cũng nhìn thấy tình huống này, Thường Kiếm Dật không khỏi mỉm cười: "Có vẻ bọn hắn ra sớm một chút rồi a, Lời này ít nhiều gì cũng có chút hả hê, ba người Lam Hiên Vũ đã tiếp cận đỉnh núi, đúng là gần với Địa Hỏa Tích Dịch hơn một ít, cũng lại càng dễ trúng công kích của bọn nó.

"Hiên Vũ, Làm sao bây giờ?" Lưu Phong vội vàng hỏi.

Đại não Lam Hiên Vũ cấp tốc vận chuyển, thoáng qua hắn liền làm ra một cái quyết định dành cho người can đảm. Trước đó, khi áp lực của bọn hắn còn chưa quá lớn, Lam Hiên Vũ đã cẩn thận nhớ lại lời nói của vị Lăng Y Y đến từ Sử Lai Khắc học viện kia.
Lúc ấy Lăng Y Y đã nói rất rõ ràng, lần hải tuyển này, một là muốn xem thời gian sinh tồn của bọn hắn, thời gian càng dài thì điểm đạt được sẽ càng cao. Một phương diện khác, là dựa theo số lượng hồn thú bị đánh chết, hơn nữa sẽ căn cứ vào từng loại hồn thú mà cộng điểm.

Trước mắt, vê phần thời gian sinh tồn thì bọn hắn đang ngang bằng với tổ Lữ Thiên Tầm, nhưng về phương diện đánh chết hồn thú thì lại kém hơn. Dù sao bọn hắn cũng ít tiếp xúc trực tiếp tiếp với Địa Hỏa Tích Dịch.

Mà cái gọi là hồn thú khác nhau thì điểm sẽ khác, hiện tại là hai loại hồn thú, đơn giản chính là Địa Hỏa Tích Dịch cùng Địa Hỏa Xích Long. Vậy chẳng lẽ nói Địa Hỏa Xích Long cũng có thể đánh chết sao?

Từ trên lý luận mà nói thì hồn sư ở cái tuổi này như bọn hắn, làm sao có thể giết được Địa Hỏa Xích Long? Đây quả thực là người si nói mộng. Nhưng từ tình huống phía trước mà xem, mỗi câu Lăng Y Y nói đều có ý nghĩa.

Như vậy thì nói cách khác, hồn sư tầm tuổi bọn hắn cũng không hẳn không thể đánh chết Địa Hỏa Xích Long. Vậy giết nó như thế nào? Hiển nhiên không thể đơn thuần bằng vào thực lực bản thân. Như vậy thì khả năng cùng huyền bí để đánh chết Địa Hỏa Xích Long hẳn là ở trong sơn cốc này.

Hơn nữa, lúc Quý lão sư cũng đã nói qua, bọn họ là đang cạnh tranh cùng toàn bộ thiếu niên thiên tài của Thiên La tinh, muốn vào được vòng tiếp theo thì cần phải có những biểu hiện thập phần nổi trội mới có thể vượt qua những người khác.

Lúc này, Địa Hỏa Tích Dịch bên kia sơn cốc đã bắt đầu leo lên hướng bên này rồi, như vậy thì những Địa Hỏa Xích Long bên kia cũng sẽ tới đây sao? Nếu nó tới sẽ như thế nào đây? Ai cũng không rõ. Vậy thì so với việc ở chỗ này ngồi chờ chết, không bằng đánh cược một lần. Từ hình huống toàn quân bị diệt ở bên kia sơn cốc là có thể nhìn ra được, thời gian mấy người Lam Hiên Vũ kiên trì được đã rất dài rồi. Cho dù không tìm được cơ hội đánh chết Địa Hỏa Xích Long thì bọn hắn cũng có thể đánh chết thêm nhiều Địa Hỏa Tích Dịch, sẽ đạt được số điểm cộng nhiều hơn.

Hiện tại, năng lực của Tiền Lỗi còn chưa có phát huy được, trên vách núi đá hắn cũng không cách nào triển khai. Bởi vì trong những sinh vật hắn triệu hoán ra thì loài có thể bay là vô cùng ít. Bởi vậy, Lam Hiên Vũ quyết định...
"Xuống dưới! Lưu Phong." Tay phải Lam Hiên Vũ lần nữa bắt lấy Lưu Phong, tay trái bắt lấy Tiền Lỗi.

Lưu Phong giật mình mà nhìn hắn một cái, nhưng cũng rút ra bạch long thương ngay lập tức. Bọn hắn ở cùng một chỗ đã nhiều năm như vậy, sớm đã có sự ăn ý hoàn hảo. Lam Hiên Vũ cũng đã rất nhiều lần chứng minh hắn đáng giá tín nhiệm.

Nên tuy Lưu Phong cũng không rõ tại sao phải bỏ khu vực an toàn này, nhưng hắn vẫn thi hành lập tức yêu cầu của Lam Hiên Vũ. Lưu Phong phóng người lên, mang theo Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi lao xuống dưới núi. Lúc này còn chưa tới phạm vi công kích của đám Địa Hỏa Tích Dịch mới leo lên từ bên kia sơn cốc.

"Bọn hắn điên rồi sao?" khi thấy ba người Lam Hiên Vũ lao xuống dưới, Diệp Linh Đồng không khỏi giật mình mà nói. Lúc trước, tổ phía dưới bị vây công như thế nào bọn hắn cũng đã thấy rất rõ ràng a! Lam Hiên Vũ lại ngốc đến mức lao xuống dưới đây?

Lữ Thiên Tầm có chút do dự. Tất cả phán đoán lúc trước của Lam Hiên Vũ đều cực chính xác, hơn nữa, chắc chắn hắn sẽ không làm việc vô vị. Vậy hiện tại bọn hắn có nên lao xuống theo hay không?

Nếu như làm theo thì bọn hắn cũng phải nhảy đi xuống, hơn nữa, Địa Hỏa Xích Long sẽ công kích mục tiêu quần thể, bọn hắn sẽ không thể hợp lại cùng Lam Hiên Vũ, chỉ có thể từng người tự chiến. Sau thời gian phán đoán ngắn ngủi, Lữ Thiên Tầm vẫn quyết định tiếp tục thủ tại chỗ này. Không thể nghi ngờ, chỗ sườn núi này là có lợi nhất cho bọn hắn, mà ở chỗ này bọn hắn cũng có thể kiên trì lâu hơn. Nếu xuống dưới sẽ không thể khống chế tình huống, nhất là hắn còn không biết mục đích của Lam Hiên Vũ là gì.

Lữ Thiên Tầm không nhúc nhích, mà ba người Lam Hiên Vũ rất nhanh đã rơi xuống dưới núi rồi. Khoảng cách phía dưới càng gần thì số lượng Địa Hỏa Tích Dịch cũng càng nhiều. Vào lúc này, thực lực của Lưu Phong dưới sự tăng phúc của Lam Hiên Vũ cũng đã bày ra.

Bạch long thương hắn cầm trong tay không ngừng vung vẩy ra từng mảnh tàn ảnh, hắn không chỉ mang theo Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi lao xuống mà còn không ngừng đánh bay Địa Hỏa Tích Dịch.

Vì Địa Hỏa Tích Dịch rất đông nên nhiệt độ ở dưới đã trở nên nóng rực. Những Địa Hỏa Tích Dịch này biết phun lửa, tuy phạm vi ảnh hưởng chỉ có chừng một mét, không tính lợi hại, nhưng bản thân nó lại có lực phòng ngự rất mạnh. Dưới sự tăng phúc của Lam Hiên Vũ, Lưu Phong cũng chỉ có thể miễn cưỡng chọc thủng thân thể bọn nó, thế nhưng việc này cũng kéo chậm tốc độ của hắn.

Cho nên, Lam Hiên Vũ yêu cầu Lưu Phong chỉ đánh bay Địa Hỏa Tích Dịch mà không giết bọn nó, bởi vì bây giờ còn không phải lúc để giết những thứ này. Bọn hắn đã cách mặt đất càng ngày càng gần.

Lam Hiên Vũ nói: "Nhảy tới hướng xa xa kia, càng xa càng tốt, làm hết sức tránh bầy Địa Hỏa Tích Dịch phía dưới."

""Rõ rồi" Lưu Phong đáp lại một tiếng, đem chuôi bạch long thương điểm mạnh lên vách núi, thậm chí Bạch Long thương có chút uốn lượn vì cái phát lực này của hắn, sau đó, ba người mượn phản lực mà bắn mạnh sang một bên.

Lam Hiên Vũ cũng đạp mạnh hai chân lên vách núi đá. Ba người lao ra chừng mười lăm mét mới rơi xuống. Đệ nhị hồn hoàn trên người Lưu Phong sáng lên, Bạch Long thương phát ra một tiếng ngâm nga, một đạo bạch quang lập tức tràn vào cơ thể hắn. Làn da hắn cũng hiện ra một tầng bạch quang, thân thể quất mạnh xuống từ trên không trung, trong miệng phát ra tiếng Long ngâm, mang theo Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi trượt tới hướng trước.

Chương 158: Bạch Long Phản

Đây chính là đệ nhị hồn kỹ của Lưu Phong, Bạch Long Phản.

Hắn dẫn huyết mạch Bạch Long của Bạch Long thương phản hồi bản thân, làm bản thân tạm thời có được đặc tích của huyết mạch Bạch Long. Nếu do chính hắn tự sử dụng thì da của hắn cũng không biến sắc, thời gian cũng chỉ có mười giây, nhưng dưới sự tăng phúc của Kim văn Lam Ngân Thảo thì thời gian có thể gia tăng gấp đôi, uy lực cũng sẽ tăng nhiều.

Chỉ một lát này, ba người bọn hắn đã trượt ra trọn vẹn ba mươi mét, tránh được đám Địa Hỏa Tích Dịch dày đặc dưới núi. Tuy vẫn có Địa Hỏa Tích Dịch đang lao tới hướng bọn hắn nhưng số lượng đã bớt đi nhiều.

Vừa lúc đó, có vẻ đầu Địa Hỏa Xích Long kia cảm nhận được có người phi hành, nó ngửa mặt lên trời mà rống một tiếng phẫn nộ, lại hướng không trung mà phụt lên một cây hỏa trụ cực lớn.

Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đã sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, lúc này, khoảng cách của bọn hắn tới vách núi còn hơn bốn mươi mét, hơn nữa chung quanh vách núi đều là Địa Hỏa Tích Dịch, muốn trở về là không thể nào, nhưng chỉ một chút nữa Hỏa Lưu Tinh Vũ sẽ rơi xuống a!

"Đi, toàn lực phóng tới Địa Hỏa Xích Long!" Lam Hiên Vũ cũng không nghĩ sẽ xuất hiện tình huống như vậy, hắn quyết định thật nhanh, lập tức nói với Lưu Phong. Chết thì chết a! Lưu Phong cắn răng một cái, mãnh liệt phóng tới hướng Địa Hỏa Xích Long.

Theo Hỏa Lưu Tinh Vũ xuất hiện, những Địa Hỏa Tích Dịch kia đều sợ hãi mà cuộn mình, cho nên một đường chạy này của bọn hắn đã trở nên thông suốt, cũng không có gặp bất kì ngăn trở nào.

Ưu thế tốc độ của Lưu Phong đã hoàn toàn bày ra rồi, mặc dù hắn còn mang theo hai người, nhưng dưới tăng phúc của Kim văn Lam Ngân Thảo thì tốc độ vẫn như trước là nhanh vô cùng.

Hỏa Lưu Tinh Vũ muốn giáng xuống từ trên trời là cần có thời gian, hơn nữa, vì lúc trước ba người Kim Tường ở trên không nên mới gặp "Tai hoạ ngập đầu".

Mà vừa rồi bọn Lam Hiên Vũ lại chỉ trượt đi, nên dĩ nhiên là không "hưởng thụ" loại đãi ngộ được Hỏa Lưu Tinh Vũ bắn chụm này. Qua giây lát, Lam Hiên Vũ liền bình tĩnh lại, tránh hỏa lưu tinh vũ trên mặt đất cũng không tính là quá khó khăn, nhưng thứ phiền toái là Hỏa Lưu Tinh Vũ sẽ nổ tung thành biển lửa.

Lúc này Tiền Lỗi đã hoàn toàn sợ tới choáng váng. Đầu Địa Hỏa Xích Long kia vẫn đang ngửa đầu phun hỏa trụ, mà những Địa Hỏa Tích Dịch kia hoặc là cuộn mình bất động, hoặc là điên cuồng mà chạy thục mạng, cả sơn cốc tràn ngập một cỗ khí tức kinh khủng.

"Đến dưới bụng Địa Hỏa Xích Long đi!" Lam Hiên Vũ kêu với Lưu Phong. Ánh mắt Lưu Phong sáng lên, lúc này hắn đã hiểu được ý nghĩ của Lam Hiên Vũ. Địa Hỏa Xích Long còn đang ngửa đầu gào thét nên thân thể nó sẽ không phát động công kích, bởi vì nó còn phải bảo trì uy lực của Hỏa Lưu Tinh Vũ. Từ tình hình trước đó mà phân tích là raz quá trình này là chừng hai mươi giây. Nói cách khác, trong hai mươi giây này, chỗ an toàn nhất trong sơn cốc sẽ là dưới bụng Địa Hỏa Xích Long.

Cái này vốn không phải xục diện Lam Hiên Vũ muốn đối mặt, ban đầu hắn nghĩ rằng sau khi tiến vào sơn cốc thì lập tức rời xa đàn Địa Hỏa Tích Dịch, rồi lại đi xem tình huống khác trong sơn cốc. Nhưng lúc này lại đột nhiên gặp phải tình huống trước mắt, hắn cũng chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Lúc này ba người Lữ Thiên Tầm đã không có lựa chọn nào khác, đối mặt với Hỏa Lưu Tinh Vũ, bọn hắn vội vàng lại gần sát vách núi. Lúc này bọn hắn cũng đã chẳng quan tâm nhìn Lam Hiên Vũ đang làm gì nữa rồi, bởi vì trong suy nghĩ của bọn hắn thì ba người này đã xong.
Lúc này Lưu Phong vẫn còn đang trong trạng thái Bạch Long Phản, chính là thời điểm tốc độ nhanh nhất. Hắn như một Tiểu Bạch Long, thân thương hợp nhất, chỉ dùng bảy tám giây đã mang Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi đến gần Địa Hỏa Xích Long. Lúc này cũng đã bắt đầu có Hỏa Lưu Tinh Vũ rơi xuống mặt đất, phát ra từng trận nổ vang, từng luồng sóng lửa nóng bỏng đang từ bốn phương tám hướng mà xâm nhập đến.

Lam Hiên Vũ nhíu chặt đôi mày, nhưng thần sắc hắm vẫn vô cùng lạnh lùng, hắn vừa phóng thích Băng sương mù, giúp đỡ hai vị đồng bạn hóa giải hỏa độc, đồng thời cũng không ngừng quan sát Hỏa Lưu Tinh Vũ, dùng chính Kim văn Lam Ngân Thảo đang quấn trên người Lưu Phong mà trợ giúp hắn tránh Hỏa lưu tinh.

Loại thao tác cải biến phương hướng này bọn hắn đã luyện tập quá nhiều lần. Lam Hiên Vũ một tay bắt chặt theo Tiền Lỗi, dưới chân không ngừng bước dài, phối hợp Lưu Phong mà bay nhanh về phía trước. Mà Lưu Phong lại như đầu xe mang theo bọn hắn vậy, ba người nhất thể, tốc độ đã đạt đến cực hạn.

"Oanh!" Một viên Hỏa lưu tinh nổ tung ngay gần bọn hắn, luồng khí lãng khổng lồ lập tức kéo tới.

Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng, trong mắt hào quang thoáng hiện lên, tường băng bỗng nhiên xuất hiện nhưng lại ầm ầm nổ tung ngay sau đó, hắn thử dùng lực bạo tạc nổ tung để ngăn cản luồng sóng khí nóng bỏng đang tràn tới kia.

Ở thời điểm này, Lưu Phong cũng đã liều mạng. Hắn không hề giữ lại mà toàn lực phóng thích hồn lực, kjẽ chống Bạch Long thương xuống mặt đất, lại mang ba người bay đi. Tuy thân thể bọn hắn vẫn bị sóng xung kích đụng lệch ra vài phần, nhưng cuối cùng cũng đã ngã vật được xuống dưới bụng Địa Hỏa Xích Long.

Luồng sóng khí nóng bỏng lại đập vào mặt, mới tiếp cận Địa Hỏa Xích Long, ba người Lam Hiên Vũ ba người đã cảm thấy toàn thân nóng rực. May mắn là Lam Hiên Vũ có thể khống chế thủy nguyên tố, hắn tận khả năng mà điều tiết nhiệt độ được một chút. Ba người rơi xuống, gần như là sát mặt đất mà trượt tới, trên đỉnh đầu chính là nhiệt lưu nóng bỏng, đó chính là thân thể Địa Hỏa Xích Long.

Ba người đã cách bụng nó rất gần, nên càng có thể cảm nhận được phần khủng bố của nó, bởi vì nó quá khổng lồ. Trên người địa hỏa xích long, từng khối lân phiến tản ra hơi thở nóng bỏng, cả người nó đều đang rung động kịch liệt.
Bên ngoài đã là một biển lửa, giờ khắc này, chỉ còn dưới bụng nó là có chút an toàn, lúc này cả ba người Lam Hiên Vũ, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều có cảm giác trái tim như muốn ngừng nhảy. Thật sự là quá mạo hiểm rồi. Nhưng trong nội tâm bọn hắn lại cảm thấy rất kích thích.

Chung quanh là biển lửa ngập trời. trên đỉnh đầu là Địa Hỏa Xích Long kinh khủng, ba người bọn họ lại có thể còn sống, cái này liệu có phải là một loại may mắn hay không đây? Lại qua mười mấy giây, tiếng rống giận dữ của Địa Hỏa Xích long mới dần ngừng lại. Lam Hiên Vũ dùng năng lực khống chế thủy nguyên tố của mà bản thân mà hóa ra từng tầng băng sương mù, bảo hộ lấy thân thể ba người.

"Làm sao bây giờ?" Tiền Lỗi thấp giọng hỏi.

Ở thời điểm này, hiển nhiên bọn hắn đã không còn cách nào lao ra, bởi vì bên ngoài đã là biển lửa, tuyệt không phải cái tu vi này của bọn hắn có thể đối phó được, đi ra ngoài cũng sẽ bị chết cháy.

Lam Hiên Vũ không chút do dự mà nói: " Địa Hỏa Xích Long chạy đi đâu thì chúng ta liền chạy theo tới đó. Hình thể của nó quá lớn, chưa hẳn đã có thể phát hiện chúng ta ở dưới bụng. Đợi đám lửa chung quanh yếu bớt chúng ta lại tìm cơ hội đi ra ngoài."

"Tốt!"

Cũng chỉ có thể như thế, nếu bọn hắn lựa chọn xông tới liều một chút thì chính là chuẩn bị cho việc mạo hiểm nhất. Cái này dù sao cũng là Đấu La thế giới, cũng không phải thế giới chân thật.

Sau khi Địa Hỏa Xích Long phóng xuất ra Hỏa Lưu Tinh Vũ thì có vẻ nó cũng có chút mỏi mệt rồi, nó đứng tại chỗ mà thở dốc một lát rồi mới tiếp tục đi tới hướng bên cạnh. Ba người Lam Hiên Vũ cũng vội vàng đuổi theo Địa Hỏa Xích Long.

Thân thể Địa Hỏa Xích Long quá khổng lồ nên cũng đủ cho bọn hắn đứng thẳng mà đi dưới bụng nó. Bên rai bọn hắn đang là từng tiếng ùng ùng trầm thấp. Mỗi bước Địa Hỏa Xích Long bước ra đều làm chấn động mặt đất.

Nhưng ở thời điểm này, không biết vì cái gì, trong đầu Lam Hiên Vũ lại đột nhiên hiện ra hình ảnh Đường Nhạc một cước giẫm trên chiến hạm lúc trước, sau đó là tám đầu Kim Long cuồn cuộn hủy diệt chiến hạm. Cảm giác đầu Địa Hỏa Xích long này giẫm đạp mặt đất có vẻ khá giống một cước kia của Đường Nhạc.

Ba người hãi hùng khiếp vía mà theo sát Địa Hỏa Xích Long. Nó cứ bỗng nhiên đi chậm, rồi lại bỗng nhiên gia tốc vọt tới trước, quả thực đã làm bọn hắn rất mệt mỏi. May mắn là rốc độ của Địa Hỏa Xích Long cũng không nhanh.

Hỏa diễm Chung quanh dần dần dập tắt, lộ ra rừng mảng đất lớn đã cháy đen. Lam Hiên Vũ thấp giọng nói: "Chuẩn bị sẵn sàng, Lưu Phong, sau đó chúng ta sẽ lao ra từ chân trái của nó. Bên này có khả năng là điểm mù của nó."

"Được. " Lưu Phong không chút do dự mà đáp ứng.

Chương 159: Hải tuyển giai đoạn thứ hai

"Chuẩn bị, đi!" Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng, lần nữa tăng phúc giúp Lưu Phong tăng phúc, đồng thời lôi kéo Tiền Lỗi, ba người lập tức xông ra từ chân trái Địa Hỏa Xích Long, nháy mắt đã ra đến bên ngoài.

Lam Hiên Vũ lựa chọn thời cơ này là vừa lúc là Địa Hỏa Xích Long xông về phía trước, đi tấn công Địa Hỏa Tích Dịch, cho nên sau khi bọn hắn xông ra ngoài liền kéo dãn khoảng cách với Địa Hỏa Xích Long.

"Dây xâu tiền, chuẩn bị triệu hoán!" Lam Hiên Vũ nói dồn dập với Tiền Lỗi.

"Được." Tiền Lỗi lập tức phóng xuất ra triệu hoán kim tiền.

Từ khi tiến vào sơn cốc, Tiền Lỗi vẫn luôn ở dưới sự bảo vệ của Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong, còn chưa có phát ra bất cứ tác dụng gì. Hiện tại, rút cuộc đã cần dùng đến triệu hoán của hắn thì sao hắn có thể không cố gắng biểu hiện đây?

Một mnhr đất trống quanh Địa Hỏa Xích Long đã không còn Địa Hỏa Tích Dịch, bởi vì Địa Hỏa Tích Dịch còn không chạy được với nó, nên tất nhiên sẽ không dám đi tới phía trước, cho nên, ở thời điểm này bọn hắn lại được an toàn nhất.

Nháy mắt sau đó, một tiếng nổ vang đất rung núi chuyển đột nhiên vang lên. Lam Hiên Vũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy chỗ vách núi bên kia, đột nhiên có từng khối tảng đá lớn đang lăn xuống, vách núi bị tạc ra một lỗ hổng cực lớn, sau đó là một cái đầu cực lớ ngó ra, chính là đầu Địa Hỏa Xích Long còn lại kia.

Mà nơi hắn xuất hiện cũng khá gần mấy người Lữ Thiên Tầm đang đau khổ chống chọi với đám địa hỏa tích dịch. Trong nháy mắt đầu địa hỏa xích long kia xuất hiện, ba người Lữ Thiên Tầm đã sợ tới mức hồn bay lên trời. Mới chỉ là một con Địa Hỏa Xích Long cũng đã khủng bố như thế rồi, vậy mà lúc này lại xuất hiện thêm nữa. Đây là cái tình huống gì vậy a! Địa Hỏa Xích Long khổng lồ như thế vẫn có thể leo núi?

Cũng ngay trong nháy mắt đầu Địa Hỏa Xích Long thứ hai xuất hiện, cả sơn cốc đột nhiên xẹt qua một đạo quang mang màu vàng.

Hai đầu Địa Hỏa Xích Long đều rung động một lát, nháy mắt sau đó, ánh mắt của chúng đồng thời tập trung đến ba người Lữ Thiên Tầm, Thường Kiếm Dật cùng Diệp Linh Đồng.

Hải tuyển khảo hạch tiến vào giai đoạn thứ hai!

Mà phương thức khảo nghiệm của giai đoạn thứ hai này chính là vô luận nhân số bao nhiêu, Địa Hỏa Xích Long sẽ ưu tiên công kích tất cả nhân loại. Hai cái hỏa cầu khổng lồ, vừa lên một lát đã đồng thời bay tới hướng ba người Lữ Thiên Tầm.

Lữ Thiên Tầm trừng to mắt, hắn quát to: "Nhảy!" Hai tay hắn giữ chặt lấy Thường Kiếm Dật cùng Diệp Linh Đồng rồi lập tức thả người nhảy xuống. Hắn cũng phóng thích ra Hoàng Kim Sư Tử hống ngay lúc đó, đánh by toàn bộ Địa Hỏa Tích Dịch chung quanh.

Tiếng nổ vang kịch liệt lại một lần nữa vang lên, vô số nham thạch giáng xuống từ trên trời giáng xuống. Đáng sợ hơn là đầu Địa Hỏa Xích Long tren núi cũng nhảy xuống, một đôi cánh không thể phi hành cũng cánh mở ra làm chậm lại thế xông, nó cứ thẳng hướng ba người bọn hắn mà rơi.Một màn nàu đã bị ba người Lam Hiên Vũ thấy rõ, Tiền Lỗi hít sâu một hơi, hắn biết rõ, nếu bọn hắn còn trên vách núi lúc trước sẽ có hậu quả như thế nào hậu quả. Không thể không nói, tổ này của bọn hắn không chỉ là Lam Hiên Vũ ứng đối tốt, từ ý nào đó mà nói, vận khí tốt cũng đứng về phía bọn hắn a!

"Triệu hoán, nhanh!" Lam Hiên Vũ vỗ vỗ Lưu Phong, Lưu Phong nhanh chóng dừng lại, Bạch Long thương quét ngang mà ra, từng đạo thương mang đánh bay một đám Địa Hỏa Tích Dịch chung quanh.

Tiền Lỗi phóng thích triệu hoán Kim tiền, đệ nhất Hồn Kỹ, Triệu Hoán Chi Môn! Triệu Hoán Chi Môn chậm rãi mở ra, theo tinh thần lực cùng hồn lực tăng lên, hiện tại tốc độ triệu hoán của Tiền Lỗi đã nhanh hơn rất nhiều.

Thần sắc của Lam Hiên Vũ vẫn không thay đổi, ở thời điểm này thì ít nhất bọn hắn cũng đã có thể xác định, trong lớp thiếu niên năng động này bọn hắn đã có thể lấy được thành tích số một. Tuy tiểu tổ của Lữ Thiên Tầm đánh chết khá nhiều Địa Hỏa Tích Dịch, nhưng lúc này bọn hắn còn phải đối phó với hai đầu Địa Hỏa Xích Long.

Mấy người Lam Hiên Vũ quẹo qua một cái, vừa vặn trốn sau một vách núi. Đây chính là nơi đầu Địa Hỏa Xích Long thứ hai kia xuất hiện, cũng đủ cho bọn hắn tranh thủ nhiều thời gian hơn.

Đạo quang mang kim sắc vừa rồi kia Lam Hiên Vũ cũng chú ý tới. Hắn vũng hiểu được mơ hồ, Địa Hỏa Xích Long trực tiếp công kích ba người như vậy hẳn là có liên quan tới đạo quang mang kia.

Lăng Y Y cũng đã nói, quan trọng nhất là sinh tồn. Chỉ cần bọn hắn có thể sinh tồn thời gian dài, nhất là sinh tồn được dưới tình huống địa Hỏa Xích Long trực tiếp tiến công, điểm đạt được nhất định không phải ít. Nhưng mục tiêu của Lam Hiên Vũ còn lớn hơn thế nữa, bởi vì hắn muốn xem mình còn cơ hội đạt điểm cao hơn nữa hay không.

Tay phải hắn phóng xuất ra Kim văn Lam Ngân Thảo mà quấn quanh tại Triệu Hoán Chi Môn, chính mình thì nhìn về xa xa phía trước. Địa Hỏa Xích Long ban đầu chính là đi ra từ nơi này, mà ở phía trước không quá xa, hắn thấy được một cái ao nham thạch lớn.Không sai, chính là ao nham thạch. Có không ít Địa Hỏa Tích Dịch đang bò ra từ trong đó mà đi tới bên này. Một tiếng gầm vang lên, Lam Hiên Vũ quay đầu nhìn lại, một thân thể tráng kiện chui ra từ Triệu Hoán Chi Môn, chiều cao của nó chừng hơn bảy mét, toàn thân bao trùm một tầng lân phiến màu đen, trên sống lưng là một đường gai nhọn dữ tợn lan tràn đến phần đuôi, cả người có vài phần giống Địa Hỏa Xích Long. Một đôi mắt lớn màu vàng lộ vẻ hung quang, toàn thân nó bắn ra một luồng khí tức rất cường đại.

Thiết Bối Long, một loại Địa Long bọn hắn đã từng triệu hoán nhiều lần, thuộc loại Á Long không có năng công kích từ xa quá mạnh mẽ, nhưng lực phòng ngự siêu cường, lực lượng cực lớn, am hiểu quần đấu.

Khi thấy thứ được triệu hoán ra là Thiết Bối Long, Lam Hiên Vũ thở dài một hơi, bởi vì triệu hồi ra một hồn thú quen thuộc dù sao cũng tốt hơn một hồn thú không biết chút nào. Ít nhất bọn hắn cũng rất rõ ràng về trạng thái và sức chiến đấu của Thiết Bối Long, chỉ cần tiến hành lợi dụng là được rồi.

"Tiền Lỗi, ngươi bên trên Thiết Bối Long, ở phía trước, ta cùng Lưu Phong đi theo ngươi." Lam Hiên Vũ một phát bắt lấy Tiền Lỗi, trực tiếp đáp hắn tới hướng Thiết Bối Long.

Tiền Lỗi vừa duỗi hai tay ra liền bắt được lưng Thiết Bối Long mà ngồi vững vàng lên lưng nó. Thiết Bối Long là vật hắn triệu hoán ra nên nó hoàn toàn có thể chiến đấu dựa theo ý nghĩ của hắn.

"Phóng tới ao nham thạch kia!" Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng, sau đó hắn cũng chạy theo lưng thiết bối long cùng Lưu Phong. Thiết Bối Long mãnh liệt mà xông về phía trước. Nó cũng không cần kỹ xảo gid, quả thực là vọt tới như một cái máy ủi đất vậy, những đầu Địa Hỏa Tích Dịch mới cao chừng hai thước kia thì căn bản là công kích không tới nó. Những nơi nó đi qua, Địa Hỏa Tích Dịch cứ như vậy mà bị đánh bay, căn bản là không thể ngăn cản nó tiến lên.

Tay phải Lam Hiên Vũ tay phải phóng xuất ra Kim văn Lam Ngân Thảo quấn quanh người Lưu Phong. không cần hắn nói Lưu Phong cũng biết mình nên làm gì. Những đầu Địa Hỏa Tích Dịch bị đánh bay kia rất dễ lộ ra sơ hở dưới bụng. Thương mang Bạch Long thương bắn ra bốn phía, thừa cơ mà đánh chết một đám Địa Hỏa Tích Dịch. Đây đều là điểm tích lũy a, là thứ bọn hắn không thể bỏ qua.

Lam Hiên Vũ vừa chạy theo sau Thiết Bối Long, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về sau lưng.

Bên kia, có lẽ ba người Lữ Thiên Tầm đã dùng hết phần vận khí tốt của mình. Sau khi nhảy xuống từ giữa sườn núi, gần như bọn hắn đã sử dụng ra tất cả vốn liếng mới hóa giải được thế xông, nhưng lại phải đối mặt với địa hỏa xích long vừa lao ra từ vách núi cùng đầu địa hỏa xích long đang nhào tới.

Bọn hắn có khả năng làm lúc này chính là phóng thích tất cả hồn kỹ của bản thân, hao hết hồn lực, tận khả năng mà rơi xuống trước đầu Địa Hỏa Xích Long trên đầu mình kia cố gắng mà đánh chết thêm một ít Địa Hỏa Tích Dịch. Sau đó thì bọn hắn cũng sẽ bị đàn thú khổng lồ kia thôn phệ.

vang "Oanh ——" trong tiếng nổ vang cực lớn, đầu Địa Hỏa Xích Long kia đã ngang nhiên mà rơi xuống đất, trận chiến đấu bên này, đã xong.

Mà đầu Địa Hỏa Xích Long còn lại kia cũng đã vọt tới bên cạnh nó mà thở từng ngụm hào hển. Hai đầu Địa Hỏa Xích Long đồng thời phát ra tiếng rống giận dữ. Sau đó, bọn chúng lại đồng thời xoay người, cái mũi co rút lại, có vẻ chúng đã ngửi thấy được gì đó, một tích tắc sau chúng liền đuổi theo ba người Lam Hiên Vũ.

Chương 160: Cơ hội

Nghe được tiếng bước chân dồn dập như sấm sau lưng, sắc mặt Lam Hiên Vũ lập tức đại biến, hắn biết, hai đầu Địa Hỏa Xích Long này cũng không vì lãnh địa mà sinh ra xung đột. Nói cách khác, dựa theo trình tự thiết lập thì bọn chúng chỉ muốn giết toàn bộ nhân loại bước vào lãnh địa của mình.

Bọn hắc cũng đã sắp chạy đến trước ao nham thạch rồi, nhưng trừ vách núi cùng ao nham thạch, Lam Hiên Vũ cũng không nhìn thấy được gì khác, đằng sau là tiếng bước chân càng ngày càng gần, ba người bọn hắn cũng sắp lâm vào tuyệt cảnh.

"Hiên Vũ." Lưu Phong quay đầu nhìn về phía Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi đang ngồi trên lưng Thiết Bối Long cũng là như thế. Ở thời điểm này, bọn hắn càng cần Lam Hiên Vũ đến quyết định việc cần phải làm tiếp theo. Chẳng lẽ người xếp đặt thiết kế trận khảo hạch hải tuyển này thật không cho bọn hắn một đường sinh cơ sao? Thế nhưng vì cái gì Lăng Y Y lại nói, giết chết hồn thú bất đồng thì điểm tích lũy sẽ không giống nhau đây? Ở chỗ này rõ ràng chỉ có hai loại hồn thú, trừ rồi Địa Hỏa Tích Dịch chính là địa Hỏa Xích Long. Nói cách khác, Địa Hỏa Xích Long hẳn là có khả năng bị giết chết!

Thế nhưng cho dù là một gã thất hoàn hồn thánh đối đầu với một Địa Hỏa Xích Long cũng không nhất định có thể thắng, chớ nói chi là mấy đứa nhỏ mười hai mười ba tuổi bọn hắn. Cho nên hẳn là vẫn còn cơ hội, thế nhưng cuối cùng là cơ hội ở nơi nào đây?

Lam Hiên Vũ không có lên tiếng, mà chỉ nhìn về phía trước, lại nhìn một chút chung quanh.

Hắn bước tới bên bờ ao nham thạch nóng chảy. Xác thực, nơi đây trừ ao nham thạch nóng chảy này thì không còn bất kỳ thứ gì. Sóng nhiệt cuồn cuộn không ngừng tuôn ra, còn có Địa Hỏa Tích Dịch chui lên dưới ao nham thạch đó.

Thiết Bối Long hung ác mà công kích Địa Hỏa Tích Dịch chung quanh, bảo hộ lấy ba người Lam Hiên Vũ.

Đợi đã nào...! Ánh mắt Lam Hiên Vũ đột nhiên sáng lên, có vẻ như hắn vừa nghĩ ra được cái gì.

Địa Hỏa Tích Dịch là chui ra từ dưới ao nham thạch nóng chảy sao? Những thứ này chẳng qua là mười năm, tối đa cũng chỉ là trăm năm, có thể chịu nổi nhiệt độ của nham thạch sao? Điều này sao có thể a! Cho dù là hồn thú nghìn năm cũng không có khả năng sinh tồn trong nham thạch nóng chảy, dù hồn thú vạn năm cũng phải là những loại vực kì đặc thù như Địa Hỏa Xích Long mới có thể a.

Nói cách khác, ao nham thạch này có vấn đề!

Nghĩ tới đây, Lam Hiên Vũ đã thông suốt! Không sai, đây chính là cơ hội người thiết lập để lại trong trận khảo hạch hải tuyển này.

"Nhanh, chúng ta tiến vào ao nham thạch! Trực tiếp nhảy vào!" Lam Hiên Vũ quyết định thật nhanh, thậm chí hắn còn không có thử một chút, cứ thế mà nhảy thẳng một cái, cả người liền rơi vào trong ao nham thạch nóng chảy.

Thiếu chút nữa thì Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đã trừng rớt cả mắt ra ngoài, đây chính là ao nham thạch nóng chảy a! Sao có thể nhảy vào chứ?

Phụp một tiếng, cả người Lam Hiên Vũ đã nhập vào trong ao, trong nội tâm hắn làm sao không khẩn trương đây? Nếu phán đoán của hắn là sai lầm thì hắn sẽ lập tức bị cái sai lầm này giết chết.

Nóng bỏng, cảm giác nóng bỏng lập tức truyền khắp toàn thân, làm cả người Lam Hiên Vũ đều chịu căng thẳng, nhưng chỉ nháy mắt sau đó hắn đã có một loại cảm giác khác. Cái ao nham thạch này nhìn qua rất đặc dính, sau khi nhảy vào thì cảm giác cũng không khác nước là mấy, mặc dù vẫn có hỏa nguyên tố nồng đậm quanh quẩn, nhiệt độ thực vẫn rơi vào chừng sáu bảy mươi độ. Lam Hiên Vũ phóng thích hồn kỹ khống chế thủy nguyên tố, tận khả năng mà hạ nhiệt độ. Ngay sau đó hắn đã có thể thích ứng, thò đầu ra khỏi mặt ao thì thấy Tiền Lỗi cùng Lưu Phong vẫn còn ngơ ngác mà nhìn bên này. Mà bên kia, hai đầu Địa Hỏa Xích Long cực lớn đã chạy qua, đang một trước một sau mà lao tới."Mau xuống đây, các ngươi còn chờ cái gì?!" hai chân Lam Hiên Vũ dậm trên nham thạch nóng chảy, làm cơ thể mình lơ lửng được nửa trên, vẫy vẫy tay với bọn hắn. Khi thấy hắn ngoi đầu lên, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong mới ý thức được ra vấn đề, vội vàng nhảy xuống ao nham thạch. Nhưng hiển nhiên Thiết Bối Long rất sợ hãi nham thạch, nói cái gì cũng không chịu nhảy xuống.

Tiền Lỗi quyết định thật nhanh, mệnh lệnh nó trực tiếp quay người mà phóng tới hai đầu Địa Hỏa Xích Long, chính mình thì ngày xuống cùng Lưu Phong.

Lam Hiên Vũ phóng xuất ra hai cây ngân văn Lam Ngân Thảo quấn quanh trên người bọn hắn, khiến cơ thể bọn hắn xuất hiện một tầng băng trước khi tiến vào trong ao nham thạch.

Hai người thả người vào ao nham thạch, lập tức cảm thấy nóng hổi, nhưng cũng chỉ là nóng hổi mà thôi. Lam Hiên Vũ một cái kéo liền đem hai người bọn hắn tới bên người mình. Từ sau khi Lam Hiên Vũ tiến vào cảnh giới song hoàn hắn đã có thể thoải mái mà tăng phúc đồng thời cho hai người bọn họ.

"Chuẩn bị, nín thở." Lam Hiên Vũ hít sâu một hơi.

Ba người đã ở cùng một chỗ thời gian dài như vậy, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi lập tức hiểu ý của hắn, cùng há to mồm hít sâu một hơi, sau đó chìm ngập xuống ao dưới cái kéo của Lam Hiên Vũ. Chung quanh là một mảnh nóng rực. thậm chí bọn hắn còn không dám mở to mắt. Cho dù đang ở trong ao nham thạch nóng chảy bọn hắn cũng có thể nghe thấy những tiếng bước chân ùng ùng ngoài kia rất rõ ràng.

Không hề nghi ngờ, Thiết Bối Long không thể ngăn cản hai đầu Địa Hỏa Xích Long khủng bố như thế, rất nhanh Tiền Lỗi đã mất cảm ứng với vật được triệu hoán. Tiếng bước chân kia vẫn tiếp tục dồn đến phụ cận ao nham thạch mới dừng lại, ba người cũng đần khẩn trương tới mức tim muốn nhảy lên cổ họng.

Thân ở trong ao nham thạch nóng chảy, lúc này bọn hắn chính là dê đợi làm thịt, chỉ cần hai đầu Địa Hỏa Xích Long kia phát hiện bọn hắn sẽ phải chết lập tức.Bọn hắn cũng không có khả năng nín thở mãi a! Nhưng thân là hồn sư nên bọn hắn vẫn mạnh hơn người bình thường, với cái tu vi trước mắt thì tối đa cũng có thể nín được năm phút. Nhiều một giây là tốt một giây a! Cái này chính là ý nghĩ củaTiền Lỗi cùng Lưu Phong, nhưng suy nghĩ của Lam Hiên Vũ lại không giống vậy.

Nếu cái ao nham thạch này có đường sống, vậy có nghĩa là người thiết kế cũng không vô duyên vô cớ mà xếp đặt thiết kế này, nhất định có ảo diệu gì đó trong này. Tiếng bước chân của Địa Hỏa Xích Long dừng lại chừng nửa phút, nên bọn hắn ở trong ao nham thạch không còn gặp công kích.

Cái này có nghĩa là hai đầu Địa Hỏa Xích Long kia cũng không biết chỗ huyền bí của cái ao nham thạch này. Ba người cũng thở dài được một hơi, coi như là về sau thò đầu ra bị giết chết thì bọn hắn cũng có thể kiên trì thêm năm phút đồng hồ.

Trong những khảo hạch ở trình độ này thì có thể kiên trì thêm một giây, điểm tích lũy cũng sẽ có thêm, có thể kiên trì thêm năm phút đồng hồ đã là thành tích phi thường tốt. Đúng lúc này, đại địa lại một lần nữa chấn động lên, tiến gầm gừ đinh tai nhức óc lại vang vọng khắp trời. Những chấn động kịch liệt đó thậm chí còn làm ao nham thạch nổi sóng gió cuồn cuộn.

Lam Hiên Vũ vội vàng kéo hai người bơi xuống nơi sâu hơn. Khi cả ba đều đã sắp nhịn không nổi mới lén lút ló đầu ra, từng ngụm từng ngụm mà hô hấp những luồng khí nóng bỏng. Nháy mắt sau đó, bọn hắn cũng đã thấy được nguyên nhân của đợt chấn động này.

Vì đã mất mục tiêu công kích nên hai đầu Địa Hỏa Xích Long đã hung hăng mà đụngvào nhau, công kích lấy đối phương. Thân hình của chúng nhìn qua không chênh lệch lắm, thủ đoạn công kích cũng cùng loại với nhau, nên trong khoảng thời gian ngắn là hỏa quang bắn ra, tranh đấu kịch liệt cũng triển khai ngay sau đó. Bọn chúng không ngừng va đập vào lẫn nhau, dùng chân trước, cái đuôi, răng nhọn mà lưu lên người đối phương từng vết thương lớn.

Lúc này đã không còn bóng dáng Địa Hỏa Tích Dịch chung quanh, hiển nhiên cũng đã chạy mất. Toàn bộ bờ đất đã thành một cái biển lửa, ngược lại chỉ có ao nham thạch bên này là "Tịnh thổ".

Lúc này Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đã bội phục sát đất với Lam Hiên Vũ. Đây là cái đầu óc gì mới có thể nghĩ ra phương pháp tị nạn trong ao nham thạch nóng chảy như vậy a? Khi bọn hắn nhìn về phía Lam Hiên Vũ đã phát hiện trong cặp mắt to của hắn trần đầy hào quang sáng ngời.

Không sai, Lam Hiên Vũ đã thấy được cơ hội. Chính như phán đoán lúc trước của hắn, mỗi câu nói của Lăng Y Y đều có thâm ý. Cơ hội đã tới!

"Mập mạp, chuẩn bị hồn kỹ thứ hai cho tốt, chờ ta thông báo." Lam Hiên Vũ thấp giọng nói với Tiền Lỗi bên người.

"Ngươi muốn làm gì?" Tiền Lỗi nghi ngờ hỏi.

Khóe miệng Lam Hiên Vũ lộ ra một tia cười xấu xa: "Nhặt tiện nghi!"

Thấy nụ cười xấu xa này của hắn, Tiền Lỗi giơ ngón tay cái lên mà nói: "Hiên Vũ, ta phục rồi, về sau ngươi chính là ca ca của ta. Những thứ khác không nói, ta và ngươi đều là hơn bốn trăm điểm Tinh Thần Lực, nhưng thực sự là cái tố chất tâm lý này của ngươi quá tuyệt."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau