CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Quà của Na Na

Trừ lúc ban đầu Na Na đột ngột ra tay ở Thiên La tinh vì bảo hộ Lam Hiên Vũ cùng Nam Trừng thì cũng không còn động thủ dễ dàng như vậy. Nên dù Chiến Thần Điện tới bức bách nàng, nàng cũng chỉ là đánh trả theo thế giận, làm Chiến Thần Điện cho ra một cái đánh giá là "Sâu không lường được"".

Sau khi nghiên cứu thì bên trên đã quyết định là quan sát, trường kỳ quan sát. Không thể nghi ngờ, nọn hắn cũng không cảm nhận được ác ý từ trên người nàng. Nàng đến từ trong băng tuyết vạn năm, lại chỉ muốn muốn bình tĩnh mà sinh hoạt, trên người có điểm kỳ lạ nhưng vẫn tuân theo quy củ.

Liên bang là pháp trị, nhưng cũng tôn trọng tự do dân chủ. Tại mấy năm trước, khi Na Na đã có thân phận công dân tạm thời thì không còn ai có thể cùng biện pháp cưỡng chế nếu nàng không phạm tội. Đương nhiên, cũng không phải không thể sử dụng một ít thủ đoạn, chẳng qua là trước mắt liên bang còn không có ý nghĩ này.

Nhưng điều Vân Diễm không biết, đánh giá mà Chiến Thần Điện giao cho liên bang có một ghi chép là: có độ hoài nghi rất lớn nàng đã đột phá cực hạn của nhân loại.

Đột phá cực hạn của nhân loại là có ý gì? Đột phá cực hạn, là Thần Cách.

Thần cấp cường giả a! Là đỉnh phong cường giả mới bắt đầu xuất hiện sau khi Đấu La Tinh hoàn thành thăng cấp. Số lượng cụ thể có bao nhiêu có lẽ chỉ những nhân vật cao tầng của liên bang mới rõ ràng. Cho nên liên bang mới có ý muốn mời nàng tới Đấu La Tinh tiến hành khảo thí, nhưng lúc này lại bị Na Na cự tuyệt.

Gia đình Lam Hiên Vũ bước lên chuyến tàu về, Na Na cũng quay trở về học viện. Khi nàng trở lại văn phòng, Đống Thiên Thu đã ở chỗ này đợi nàng rồi. Mấy năm qua, Đống Thiên Thu vẫn luôn một mực đi theo học với nàng.

"Bọn hắn đi rồi. Như thế nào đây, hết giận chưa?" Na Na mỉm cười mà nhìn đệ tử đắc ý của mình.

Đống Thiên Thu chu miệng, hừ một tiếng: "Chẳng muốn tức giận với hắn, dù sao hắn cũng chẳng phải người tốt, không rõ vì sao người lại thích hắn như vậy."

Na Na bật cười: "Còn nói không tức giận? Có điều, hiện tại cũng không phải lúc để tức giận. ngươi phải chuẩn bị cho khỏa hạch tiếp theo thật tốt đi. Muốn thi đậu Sử Lai Khắc Học Viện cũng không phải là một chuyện dễ dàng."

"Vâng." Đống Thiên Thu gật đầu, nàng đột nhiên nói, "Na Na lão sư, nếu như ta tới Sử Lai Khắc Học Viện rồi, người còn có thể đi theo ta nữa không? Người có muốn đi Sử Lai Khắc Học Viện làm lão sư hay không a?"

Na Na sửng sốt một lát, nhưng rất nhanh nàng liền lắc đầu: "Ta không đi. Ta đã thành thói quen với cuộc sống ở nơi này nên cũng không dễ dàng rời đi. Ngươi có vấn đề gì trên việc tu luyện có thể tới hỏi ta bất cứ lúc nào. Hiện tại kỹ thuật thông tin cũng đã phát đạt, đó cũng không phải vấn đề gì."

Đống Thiên Thu khẽ cắn môi: "Thế nhưng nếu như người không ở bên cạnh ta, có phải thuật triệu hoán của bọn hắn sẽ không thể triệu hoán ta tới không?"

Trong mắt Na Na chợt toát ra vài phần kinh ngạc, nàng đột nhiên bật cười nói: "Thiên Thu, có phải ngươi thích Hiên Vũ rồi hay không hả?"

Hai mắt Đống Thiên Thu lập tức trợn tròn: "Không có, ai thích tên kia chứ! Ta ghét hắn còn chưa kịp đây. Tuyệt đối ta sẽ không thích hắn, người cũng đừng nghĩ lung tung a. Ta chỉ là, chỉ là..."

Na Na mỉm cười lắc đầu: "Không việc gì đâu, ta có biện pháp giúp ngươi giải quyết vấn đề triệu hoán này."Vừa nói xong, nàng giơ tay lên, ngón tay nhẹ nhàng vân vê, một đạo ngân quang lập tức nổi lên rồi bay về phía Đống Thiên Thu. Đống Thiên Thu đưa tay tiếp nhận, đó là một vật hình bầu dục màu bạc, bề ngoài có chút giống vỏ sò, thoạt nhìn hết sức kỳ lạ.

Trên vật màu bạc này có từng đường vân tinh xảo, bản thân nó tản ra từng vầng sáng nhu hòa, trong vầng sáng là hào quang bảy màu như ẩn như hiện, cực kỳ xinh đẹp.

"Lão sư, đây là cái gì a?" Đống Thiên Thu tò mò hỏi.

Na Na nói: "Cái này là một khối lân phiến. Ngươi cất kỹ nó đi, trên nó có khí tức của ta cùng năng lượng chấn động ta đã bảo tồn, có định vị không gian giống với chính bản thân ta. Nói cách khác, nếu bọn Hiên Vũ lại triệu hoán ngươi thì sẽ cảm giác được sự hiện hữu của nó. Ta đã cố hóa nguyên tố chi lực trên nó nên bọn hắn có thể dùng cái này để định vị, triệu hoán ngươi."

"Cố hóa nguyên tố chi lực?" Đống Thiên Thu có chút mờ mịt, nàng còn chưa từng nghe nói qua loại tình huống này, càng không biết đây là năng lực cường đại cỡ nào.

Na Na mỉm cười nói: "Ngươi không cần phải nghĩ quá nhiều, chỉ cần mang nó bên người là được rồi, có thể đem coi như một chiếc đá vòng cổ mà đeo. Đây là quà lão sư cho ngươi."

"Cảm ơn lão sư." Đống Thiên Thu ngòn ngọt cười "vậy ta đi trước, đi chuẩn bị." Nói xong, nàng liền sôi nổi mà ra khỏi phòng Na Na.

Nhìn bóng lưng nàng ly khai, Na Na không khỏi có chút bật cười. Nàng vô thức mà giơ tay sờ lên ngực mình, từ trong quần áo lấy ra một cái vòng cổ màu vàng. Trên vòng cổ này là một vật mảnh hình thoi, phía trên mơ hồ có sức sống, tản ra vầng sáng vàng nhàn nhạt.

Sợi dây chuyền này tồn tại ở một không gian chỉ nàng mới có thể cảm nhận được. Sau khi thoát khỏi đông lạnh không lâu, nàng đã cảm nhận được sự tồn tại của nó trong một lần ngẩn người, đem nó triệu hoán đến bên mình. Rồi cũng đeo trên cổ.Nàng cảm thấy sợi dây chuyền này cực trọng yếu đối với mình. Thế nhưng mỗi khi nàng chạm đến nó, muốn nhớ lại những hồi ức liên quan tới nó đầu nàng lại đau muốn nứt, thậm chí trong nội tâm còn mang vài phần sợ hãi, rất kháng cự phần nhớ lại này.

Cho nên lúc này nàng cũng không miễn cưỡng bản thân mình. Chẳng qua mỗi lần thấy sợi dây chuyền này nàng luôn có một loại cảm giác rất đặc thù.

Cái mặt dây chuyền này hẳn cũng là một khối lân phiến, cùng một loại với cái mình đưa cho Đống Thiên Thu. Chẳng qua lân phiến màu bạc kia là thuộc về mình, vậy cái lân phiến màu vàng này là thuộc về ai đây?

...

Tội Ác Chi Thành.

"Cái gì? Thất thủ? Làm sao có thể thất thủ? Một chiếc công kích hạm cấp lưu tinh, thêm năm chiếc trinh sát hạm cấp sao băng, hủy diệt một chiếc phi thuyền vũ trụ dân dụng hẳn là vài phút đồng hồ mới đúng chứ! Cuối cùng là chuyện gì xảy ra"

Thanh âm cuồng nộ vang lên từ nơi trung tâm Tội Ác Chi Thành.

"Chúng ta cũng không rõ tình huống cụ thể lắm. Tin tức cuối cùng truyền về là... Long, có vẻ bên kia kinh hô là "Kim sắc long", sau đó liền không còn tin tức truyền về rồi. Tất cả chiến hạm đều đã mất liên hệ, hẳn là toàn quân bị diệt rồi. Chúng ta đang hoài nghi bên cạnh chiếc phi thuyền vũ trụ đó có hạm đội bảo hộ."

"Đánh rắm! Một chiếc phi thuyền dân dụng có chiến hạm bảo hộ? Ngươi cho ta là người ngu sao? Đi tra rõ cho ta, lập tức đi nghe ngóng xem cuối cùng là chuyện gì xảy ra. Nếu không tra được thì ngươi cũng không cần trở về. Ngươi có biết lần này chúng ta thu của người ta bao nhiêu tiền, chính là vì cái mạng của Nhạc công tử? Hiện tại thì hay rồi, tiền mất tật mang. Tất cả số chiến hạm đó ngươi có biết bao nhiêu tiền hay không hả, Phế vật, đều là phế vật!"

Phi thuyền vũ trụ vững vàng mà phi hành, lần này không còn gặp phải việc ngoài ý muốn gì nữa rồi. Mấy ngày sau, phi thuyền vững vàng mà đáp xuống trung tâm du hành vũ trụ Thiên La Tinh.

Lam Hiên Vũ về đến nhà, trừ việc có chút nhớ Na Na thì tâm tình của hắn cũng có thể coi như "Cao hứng bừng bừng ". Hắn đã hoàn thành đột phá, trở thành một vị Đại Hồn Sư chính thức, hơn nữa, hai loại Lam Ngân Thảo cũng đều tiến hóa rồi. Tuy bản thân huyết mạch hạn chế tốc độ tăng hồn lực của hắn, nhưng có huyết mạch chi lực này tồn tại cũng làm cho thực lực của hắn vượt xa hồn sư đồng cấp, mang cho hắn nhiều thứ hơn.

"Ở nhà nghỉ ngơi một ngày, ngươi lại phải quay về học viện rồi. Học viện các ngươi cũng thiệt là quá khổ đi, không thể cho người ta thêm được chút thời gian nghỉ ngơi." Nam Trừng phàn nàn.

Lam Tiêu ôm lấy vai thê tử mà nói: "Con của chúng cũng sắp giương cánh bay cao rồi. Thực đúng là cách dạy học của lớp thiếu niên năng động không giống bình thường, ở thời điểm này, chúng ta phải ủng hộ hắn mới phải. Nhưng Hiên Vũ a, có chuyện nhất định ba phải nhắc nhở ngươi một lát."

Lam Hiên Vũ mở to mắt mà nhìn về phía Lam Tiêu: "Ba cứ nói đi"

Chương 147: Quý Hồng Bân hưng phấn

Lam Tiêu nghiêm túc nói: "Ngươi nhớ kỹ, cho dù phải đối mặt với tình huống như thế nào cũng không thể xúc động. Lần này ngươi quá vọng động rồi, rõ ràng chưa từng lái chiến cơ không gian chính thức, vậy mà dám trực tiếp đi điều khiển, ngươi có biết việc này nguy hiểm tới mức nào không? Vạn nhất ngươi xảy ra chuyện gì không hay thì ngươi để ba mẹ phải làm sao bây giờ? Cho nên về sau ngươi nhất định không thể lỗ mãng, gặp việc gì phải nghĩ lại mà làm sau, lấy an toàn bản thân làm trọng. Tương lai nhất định ngươi còn phải gặp những nguy hiểm khác, ngươi phải nghĩ, ba mẹ còn đang chờ ngươi bình an trở về đây. Rõ chứ?"

Lam Hiên Vũ nhìn vào mắt Lam Tiêu, hắn dùng sức mà gật đầu: "Ba, con hiểu. Người yên tâm đi, về sau nhất định con sẽ không xúc động như vậy nữa. Con cũng sẽ học tập tốt, cho mình mau chóng trở nên cường đại, sớm ngày trở thành một vị cường giả có thể bảo hộ ba mẹ."

Lam Tiêu mỉm cười xoa xoa đầu hắn: "Ba biết, vì ngươi muốn bảo hộ chúng ta mới lao ra như vậy. Còn nữa, lần sau không cho phép ngươi nói dối. Nếu không phải việc lần này quá lớn chỉ sợ chúng ta đã bị tên tiểu tử nhà ngươi lừa luôn rồi."

Lam Hiên Vũ có chút lúng túng gãi đầu, vẫn là do hắn quá nhỏ tuổi nên cân nhắc không chu toàn. Nhưng chính hắn cũng không hối hận, thậm chí cũng không cảm thấy nghĩ mà sợ như cha mẹ nói. Nghé con không sợ cọp, lúc này thì thứ nhiều nhất trong lòng hắn là hưng phấn, hưng phấn vì được điều khiển chiến cơ không gian.

Nếu không phải sau đó hắn thấy tận mắt cái thực lực cá nhân khủng bố kia của Nhạc công tử, chỉ sợ sự hưng phấn của hắn còn có thể cường liệt hơn nữa. Hiện tại hắn đã có chút hoài nghi về lựa chọn của mình. Đến tột cùng là hướng về phía hồn sư phát triển tốt hơn hay trở thành quan chỉ huy chiến hạm tốt hơn? Cái nào mới cường đại hơn đây?

Về vấn đề này, hắn quyết định đi tìm hai vị lão sư hỏi cho thật rõ. Vì nếu không làm rõ được cái nghi vấn này hắn sẽ mất đi phương hướng. Mà một khi đã không có một phương hướng cố định thì hắn còn cố gắng tu luyện học tập thế nào được đây?

Ở nhà nghỉ ngơi một ngày, lại củng cố tu vi một chút, sau đó Lam Hiên Vũ liền quay trở về học viện. Mấy năm này, hắn đã thành thói quen với việc huấn luyện cường độ cao, đột nhiên nghỉ ngơi dài như vậy, nếu không phải quãng thời gian này đã trải qua nhiều chuyện như vậy thì hắn thật là có chút không quen đây.

"Quý lão sư, ta có một chút nghi vấn muốn hỏi ngài, ta có thể nói chuyện với ngài một chút chứ?" giữa trưa, Lam Hiên Vũ liền tìm tới Quý Hồng Bân.

Đối với vị đại ma vương này thì những đệ tử khác đều trốn tránh không kịp, nhưng Lam Hiên Vũ lại rất thân thiết với vị Quý lão sư này. Quý Hồng Bân dạy nghiêm khắc, giảng giải cũng rất chi tiết và chăm chú, hơn nữa, tri thức của hắn khá toàn diện, đã cho Lam Hiên Vũ được ích lợi không nhỏ. Ít nhất thì hiện tại hắn cũng đã rõ cái gì là đấu khải, muốn trở thành một gã Đấu Khải Sư cần phải làm những gì, hắn còn học được rất tri thức cao thâm về phương diện võ hồn, ngay cả phương diện hồn thú kỳ viễn cổ, vị Quý lão sư này cũng có những nghiên cứu khác với cha hắn.

Thứ Lam Tiêu nghiên cứu chính là những hồn thú cổ nhưng vẫn phổ biến, mà thứ Quý Hồng Bân nghiên cứu lại là những hồn thú cường đại của thời viễn cổ, nhất là những hồn thú có thể ở cùng một chỗ với nhân loại.

"A? Chuyện gì?" Quý Hồng Bân nghi ngờ hỏi "Đúng rồi, hồn lực của ngươi đã có dấu hiệu đột phá chưa?"

Lam Hiên Vũ mỉm cười: "Quý lão sư, ta đang muốn nói với ngài đây. Ta đã đột phá đến song hoàn rồi, hơn nữa, không biết vì cái gì nhưng hồn hoàn của ta có vẻ đã sinh ra biến dị, tất cả đều biến thành trăm năm rồi."
"Hả?" Quý Hồng Bân kinh ngạc mà nhìn Lam Hiên Vũ, "Trăm năm? Ta nhớ ngươi đã nói, chính ngươi cũng không rõ hồn linh của mình là cái gì mà.""

Về vấn đề hồn linh, thân là lão sư thì sao Quý Hồng Bân có thể không hỏi Lam Hiên Vũ chứ? Nhưng Lam Hiên Vũ chỉ có thể nói cho hắn biết, đó là một cái hồn linh phụ thân mang về, là một loại thực vật, còn cụ thể là cái gì thì chính hắn cũng không rõ lắm, nhưng hẳn là không phải rất mạnh.

Bởi vì hồn hoàn đầu tiên của hắn là mười năm nên Quý Hồng Bân cũng không có hỏi nhiều. Vì gia đình bình thường mua sắm hồn linh sẽ đều là giật gấu vá vai ở phương diện kinh tế. Nhưng lúc này vừa nghe Lam Hiên Vũ nói như vậy, lòng hiếu kỳ củ Quý Hồng Bân lập tức nổi lên.

Lam Hiên Vũ vừa động ý nghĩ, phóng xuất ra ngân văn Lam Ngân Thảo, hai cái hồn hoàn màu vàng cũng bay từ dưới chân lên ngay sau đó. Vốn dĩ Quý Hồng Bân đã có chút thất vọng về hắn, dù sao thì tốc độ tăng trưởng hồn lực của hắn thật sự là quá chậm. Nhưng giờ khắc này, khi Lam Hiên Vũ phóng xuất võ hồn lại làm vị Quý lão sư này chấn động.

Hai cái hồn hoàn trăm năm chưa nhắc tới, mấu chốt là ngân văn Lam Ngân Thảo đã xảy ra biến hóa long trời lở đất. Thoạt nhìn, ngân văn Lam Ngân Thảo đã là tướng mạo đại biến, không còn là bộ dáng yếu ớt ban đầu, đây quả thực là biến hóa cực lớn a! Trong hiểu biết của Quý Hồng Bân về võ hồn thì loại biến hóa tới trình độ này chỉ có thể là do võ hồn biến dị.

Điều này cũng làm cho hắn không còn truy vấn Lam Hiên Vũ về vấn đề hồn linh nữa rồi, bởi vì bản thân võ hồn biến dị có thể dẫn đến hồn hoàn biến dị theo, do đó trở nên càng cường đại hơn.

Không hề nghi ngờ, chỉ từ bề ngoài đã có thể nhìn ra, cây ngân văn lam ngân thảo này của Lam Hiên Vũ là đang tiến hóa theo chiều hướng tốt, đã như vậy thì Quý Hồng Bân sao có thể không kinh hỉ đây?"Hồn Kỹ là cái gì? Phóng xuất ra cho ta xem một chút" Ánh mắt Quý Hồng Bân sáng lên, vội vàng nói.

Hồn hoàn thứ hai của Lam Hiên Vũ chợt lóe sáng, một ngọn lửa bùng lên, dưới khống chế của hắn, nó dần ngưng tụ thành một cái hỏa cầu nhỏ mà lơ lửng trước mặt Quý Hồng Bân.

Thấy hỏa diễm, Quý Hồng Bân lập tức ngây ngẩn cả người. Thầy trò đã ba năm, tất nhiên nắm đã quá quen thuộc với võ hồn của Lam Hiên Vũ. Hồn kỹ đầu tiên rõ ràng là khống chế thủy nguyên tố a! Làm sao bây giờ lại tới hỏa nguyên tố? Đây là cái tình huống gì vậy?

Phải biết rằng, đối với hồn sư bình thường thì thủy hỏa là không thể đồng thời xuất hiện, nếu đồng thời xuất hiện thì đó chính là một tồn tại cùng loại với song sinh Võ Hồn tồn tại, so ra hơi kém song sinh võ hồn nhưng cũng cường đại hơn một võ hồn rất nhiều.

Nhưng tình huống này của Lam Hiên Vũ lại càng đặc thù hơn nữa, bản thân hắn đã là song sinh Võ Hồn rồi, giờ lại thêm một loại Hỏa nguyên tố, tình huống này là như thế nào?

Kiến thức của Quý Hồng Bân tất nhiên sẽ lớn hơn Lam Hiên Vũ rất nhiều, lập tức hắn liền ý thức được rất nhiều tình huống.

"Khá lắm, nước lửa đồng nguyên. Thì ra hồn kỹ thứ hai là khống chế hỏa nguyên tố, cái biến dị này cũng thật lợi hại a." Quý Hồng Bân mang vẻ mặt hưng phấn mà đi quanh người Lam Hiên Vũ ba vòng, trong lúc nhất thời, tất cả thất vọng trong lòng hắn đều đã biến mất, thay vào đó chính là phấn khởi mãnh liệt.

"Lão sư, thủy cùng hỏa tương khắc, hai thứ này ở cùng một chỗ liệu có phải không tốt hay không?" Lam Hiên Vũ hỏi dò. Hắn muốn nhìn một chút, xem cách nhìn nhận của Quý lão sư đối với phương diện này là như thế nào đây.

Quý Hồng Bân tức giận nói: "Hồ đồ! Ai nói tương khắc là sẽ nhất định không tốt?! Đôi khi tương khắc còn tốt hơn tương sinh. Ngươi nghĩ thử xem, sau khi hai loại nguyên tố tương khắc trải qua xử lý đặc thù thì va chạm sẽ sinh ra cái gì? Sẽ sinh ra phản ứng cực mạnh! Mà loại phản ứng này sẽ hóa thành luồng năng lượng cực lớn. Đó cũng không phải là một thêm một bằng hai, mà lớn hơn hai rất nhiều, rất có thể nó sẽ còn tăng theo cấp số nhân. Ta đã từng thấy qua hai vị hồn sư, bọn hắn khống chế nguyên tố tương khắc nhưng lại có thể thi triển võ hồn dung hợp kỹ, bộc phát ra lực công kích cực kỳ khủng bố. Mà bản thân ngươi lại đã có được hai loại nguyên tố này, đây quả thực là được trời ưu ái a! Cái này cứ tu luyện là tốt rồi, tăng lực khống chế tới một cường độ nhất định là ngươi sẽ có thể dùng võ hồn dung hợp kỹ một cách thường xuyên!"

Quý Hồng Bân càng nói càng hưng phấn, toàn thân hắn đã trở nên phấn khởi, thậm chí có chút hoa chân múa tay rồi.

Lam Hiên Vũ còn là lần đầu tiên nhìn thấy tình huống này. Về cơ bản thì cách giải thích của Quý lão sư cùng Na Na lão sư là giống nhau. Hơn nữa, cách Na Na lão sư làm là biểu diễn trực tiếp cho hắn thấy hai loại nguyên tố này va chạm sẽ sinh ra lực bộc phát như thế nào.

Chương 148: Lão sư tranh chấp

"Tốt, thật sự là rất tốt! Ta không có nhìn lầm ngươi. Tiểu tử này, cuối cùng cũng mang cho ta một ít vui mừng. Ha ha ha ha! Thật tốt quá! Trong khoảng thời gian tới ngươi cũng đừng có đi tới chỗ Ngân Thiên Phàm, ta sẽ dạy ngươi khống chế hỏa nguyên tố, sau đó lại cho ngươi mau chóng quen thuộc hai loại này hỗ trợ lẫn nhau, quen với quan hệ tương sinh tương khắc này.""

"Làm gì đây hả? Mới trở về liền cướp người, ngươi còn xấu hổ hay không hả lão Quý?" Đúng lúc này, một giọng nói quái gở vang lên.

Lam Hiên Vũ không cần nhìn cũng biết là ai tới, hắn vội vàng quay người hành lễ: "Ngân lão sư."

Ngân Thiên Phàm mang vẻ mặt oán giận mà bước tới, cũng không thèm để ý tới Lam Hiên Vũ, đi thẳng tới trước mặt Quý Hồng Bân, cái bụng phình kia của hắn đã sắp đụng lên người Quý Hồng Bân: "Ngươi là cái kiểu gì đây? Hiên Vũ mới vừa về ngươi liền cướp người, ngươi cứ như vậy đấy sao? Trước kia chúng ta đã nói như thế nào?"

Quý Hồng Bân tức giận nói: "Đồ đần, ngươi nhìn không thấy sao? Hồn kỹ thứ hai của Hiên Vũ là hỏa nguyên tố, Nước lửa đồng nguyên, cái này có nghĩa là gì ngươi còn không hiểu nữa à? Ngươi ngu thật hay giả ngu vậy? Cơ hội hiếm thấy thế này còn không nhìn ra nữa sao!"

Thực ra Ngân Thiên Phàm vừa mới ở phía xa cũng đã thấy, tất nhiên hắn cũng biết rõ vì sao Quý Hồng Bân lại hưng phấn như vậy. Thế nhưng phương hướng hắn muốn cho Lam Hiên Vũ phát triể lại không giống với Quý Hồng Bân, nên tất nhiên sẽ không dễ dàng nhượng bộ.

"Lâm trận mới mài gươm cũng không còn kịp rồi a! Hắn mới hai mươi cấp, làm sao có thể cạnh tranh với một đám đệ tử ba mươi cấp đây? Còn có vài ngày nữa sẽ tới lúc khảo nghiệm sơ bộ, sau đó chính là tuyển chọn toàn Thiên La tinh. Trong thời gian ngắn như vậy thì ngươi có thể dạy hắn cái gì?" Ngân Thiên Phàm tức giận nói.

"Lâm trận mới mài gươm, không vui cũng quang. Có thể học một chút sẽ tốt một chút. Hơn nữa, trong quá trình chọn rút hắn cũng sẽ không ngừng ứng dụng hồn kỹ. Cũng nên định ra phương hướng tu luyện cho hắn, hắn có thể nâng cao chính mình trong thực chiến. Cái này ngươi không rõ sao?" Quý Hồng Bân một chút cũng không nhường. Hai người cứ như vậy mà trừng mắt với đối phương.

Lam Hiên Vũ ngoan ngoãn đứng ở một bên, hắn đã sớm thành thói quen với việc hai vị này lão sư này cãi lộn, bởi vì quá thường gặp. Ở thời điểm này, khuyên can chính là tìm mắng, đợi hai cái vị này cãi nhau không sai biệt lắm thì tự bọn hắn sẽ tìm được một cái "Ước số chung lớn nhất", sau đó sẽ tự thỏa hiệp. Cho nên, hắn chỉ cần ở một bên chờ là tốt rồi.

Ngân Thiên Phàm cười lạnh một tiếng, nói: "Những thứ này của ngươi đều là phán đoán, mà những thứ Hiên Vũ học được từ ta đã có thể dùng. Ta hoàn toàn có thể khẳng định, hiện tại hắn đã có năng lực thi đậu vào hệ chỉ huy giữa các hành tinh. Mà ngươi có thể bảo chứng hắn sẽ có thể thi đậu vào hệ đấu khảo sao?"

Lý Hồng Bân cả giận nói: "Nói bậy, ngươi cam đoan như thế nào?"

Ngân Thiên Phàm cười hắc hắc: "Cho ngươi xem một chút." Hắn vừa nói vừa nâng tay trái, đem hồn địa thông tin của mình lên rồi nhấn vài cái, lập tức, một đạo chùm sáng phóng trên không trung.

kỹ thuật mắt trần ba chiều. Phương diện kỹ thuật này đã được ứng dụng vô cùng phổ biến ở liên bang. Giữa không gian đen kịt. một chiến cơ không gian đột nhiên lao ra, mà ở phía xa kia là một đám cơ giáp lớn đang giằng co. Chính là hình ảnh lần đầu tiên Lam Hiên Vũ điều khiển chiến cơ không gian tham chiến.

Chiến Cơ không gian không ngừng cải biến tư thế, né tránh xông kích của đối phương một cách tinh chuẩn vô cùng, hơn nữa còn phá hủy hai đài cơ giáp rất nhanh gọn. Hình ảnh đến đây liền dừng, cũng không có đoạn Lam Hiên Vũ bị tinh tế bộ sát võng khống chế được.
Quý Hồng Bân nhìn xong những hình ảnh này thì không khỏi giật mình đứng lên, hắn quay đầu nhìn về phía Lam Hiên Vũ: "Đó là ngươi?"

Ngân Thiên Phàm cho hắn xem cái này, hiển nhiên không phải bắn tên không đích, hắn khẽ gật đầu với Lam Hiên Vũ còn đang ngơ ngác, Lam Hiên Vũ cũng gật đầu, nhưng không có chờ hắn mở miệng, Ngân Thiên Phàm đã cướp lời: "Ta vừa mới nhận được thư khen ngợi cùng hình ảnh này từ Thiên Đấu Tinh. Hiên Vũ đi phi thuyền vũ trụ tới Thiên Đấu Tinh thì gặp hải tặc vũ trụ, nhưng lá gan của tiểu tử này lại rất lớn, chính mình tự điều khiển lấy phi thuyền vũ trụ vào tham chiến, hơn nữa còn phá huỷ hai đài cơ giáp, lại vẫn còn còn sống trở về đây. Bằng vào phần kinh nghiệm thực chiến này và năng lực của bản thân hắn, ngươi nói hắn có thi đậu vào hệ chỉ huy giữa các hành tinh được không đây!"

Lúc này Quý Hồng Bân đã trầm mặc, Ngân Thiên Phàm lại là kiêu ngạo hết mức, đúng là bởi vì trong tay hắn đã có thứ chứng minh a!

Trong hình ảnh vừa rôi Lam Hiên Vũ điều khiển Chiến Cơ không gian tiến lùi có độ, tinh chuẩn mà né tránh công kích của địch nhân, hơn nữa còn làm ra rất nhiều động tác khó ở tốc độ cao, điều này đã làm Quý Hồng Bân hơi khiếp sợ. Tuy chính Quý Hồng Bân cũng không quá am hiểu việc điều khiển chiến cơ không gian, nhưng dù không hiểu hắn cũng có thể nhìn ra được, làm những động tác khó kia ở tốc độ cao là việc khó khăn tới mức nào, vậy mà Lam Hiên Vũ lại làm được một cách tinh chuẩn như thế. Việc này không thể không nhắc tới sự dạy bảo của Ngân Thiên Phàm.

Thành tựu trong việc điều khiển chiến cơ không gian của Ngân Thiên Phàm thì Quý Hồng Bân vẫn rất rõ. Lúc này đây, biểu hiện này của Lam Hiên Vũ đúng là có thực lực thi đậu hệ chỉ huy giữa các hành tinh.

Thế nhưng Quý Hồng Bân vẫn không cam lòng a! Vốn dĩ hắn cũng đã định buông bỏ, cũng không muốn phải tranh chấp thêm với Ngân Thiên Phàm. Dù sao thì đẳng cấp hồn lực của Lam Hiên Vũ cũng không có đạt yêu cầu, với tinh thần lực đủ mạnh đó thì hệ hỉ huy giữa các hành tinh hiển nhiên thích hợp hơn.

Nhưng bây giờ không giống vậy a! Lam Hiên Vũ đã đột phá đến song hoàn rồi, mà hồn kỹ thứ hai của hắn lại còn là khống chế hỏa nguyên tố.

Hắn có được hai loại nguyên tố thủy, hoả cường đại, lại có tinh thần lực mạnh mẽ, đây quả thực là không thể tốt hơn rồi. Hắn hoàn toàn có thể dùng hai loại nguyên tố này để giải quyết vấn đề tu vi chưa đủ. Phải biết rằng, hiện tại tinh thần lực của Lam Hiên Vũ đã tới gần Linh Hải Cảnh, một khi hắn đột phá Linh Hải Cảnh thì hắn chính là cấp bậc thiên tài của liên bang. Mà khống chế nhiều loại nguyên tố thì không thể nghi ngờ là thích hợp nhất với hồn sư có tinh thần lực cường đại như hắn.
Như thế nào mới có thể thuyết phục Ngân Thiên Phàm cho mình nhiều thời gian hơn đây? Tên mập mạp chết bầm này cũng không phải là dễ bị thuyết phục như vậy a! Quý Hồng Bân thầm nghĩ.

Đúng lúc này, Lam Hiên Vũ đột nhiên mở miệng: "Ngân lão sư, Quý lão sư, ta muốn hỏi các ngài một vấn đề, có thể chứ?"

Ngân Thiên Phàm nhìn Quý Hồng Bân bị dọa cho á khẩu, đang đắc ý du dương: "Hỏi đi."

Lam Hiên Vũ nói: "Hiện tại ở liên bang, thực lực cá nhân có thể chống lại chiến hạm hay không? Nói cách khác, rút cuộc là cường giả song giáp lưu đỉnh cấp cường đại hơn, hay vẫn là chiến hạm của liên bang ccường đại hơn đây?"

Ngân Thiên Phàm không chút do dự nói: "Đương nhiên là chiến hạm cường đại hơn. Mấy năm qua ngươi đã học phân tích số liệu, lực công kích của mẫu hạm kinh khủng tới mức nào ngươi còn không biết sao? Đó là lực công kích có thể hủy diệt một Tinh Cầu a"

Lam Hiên Vũ nói: "Vậy cực hạn của nhân loại có khả năng hủy diệt một tinh cầu hay không đây?"

Ngân Thiên Phàm nói: "Đó là không có khả năng, lực lượng của nhân loại co cường thịnh hơn nữa cũng là có hạn."

"Ếch ngồi đáy giếng, kiến thức nông cạn." Cuối cùng thì Quý Hồng Bân cũng đã tìm được cơ hội, hắn châm chọc mà nói, "Người không biết thì không sợ. Việc ngươi không biết thì ít nói bừa đi. Từ trên lý luận mà nói, thực lực cực hạn của nhân loại là cái gì thì căn bản là hiện tại cũng không có người biết. Nhưng ta có thể khẳng định, cho dù cường giả nhân loại đỉnh phong không thể chống lại mẫu hạm thì cũng có vô số biện pháp hủy diệt mẫu hạm."

"Nói bậy! Làm sao có thể?" Ngân Thiên Phàm làm một vẻ mặt xem thường "Mẫu hạm là cái gì? Đó là tồn tại hủy thiên diệt địa chân chính, là vũ khí cường đại nhất của cả liên bang. Đấu Khải Sư hay Cơ Giáp Sư có thể hủy diệt mẫu hạm? Ngươi đang định làm người si nói mộng sao?"

Quý Hồng Bân cười lạnh một tiếng: "Ta nói cho ngươi nói một chút."

Ngân Thiên Phàm làm vẻ mặt khinh thường.

Quý Hồng Bân nói: "Ngươi nói không sai. Xem đơn thuần từ cường độ năng lượng thì gần như lực lượng thân thể của nhân loại không có khả năng chống lại mẫu hạm. Bởi vì uy lực của mẫu hạm thật sự là quá lớn, năng lượng ẩn chứa trong nó chính là con số trên trời.

"Nhưng nhiều khi thực lực là không thể chỉ dùng trị số đi cân nhắc đấy. Đúng là lực lượng cá nhân rất khó so được với năng lượng chỉnh thể của mẫu hạm, điểm này là không thể nghi ngờ. Cho dù là thần cấp cường giả hay sáu chữ Đấu Khải Sư cũng vậy. Nhưng nó cũng chỉ là năng lượng chỉnh thể của mẫu hạm, vậy thể tích của mẫu hạm là bao nhiêu? Dưới tình huống thể tích cực lớn như vậy sẽ không thể bị đánh thủng một lỗ nhỏ sao, năng lượng phòng hộ của nó có thể mở tới mức lớn nhất bất cứ lúc nào sao?"

Chương 149: Tâm tính biến hóa

"Tốc độ bộc phát của một cường giả thần cấp tuyệt đối nhanh hơn mẫu hạm, trước khi mẫu hạm hoàn toàn đạt tới tốc độ tối đa thì sẽ không thể so với một cường giả thần cấp. Dưới loại tình huống này, Thần cấp cường giả sẽ không thể thẩm thấu vào trong trung tâm mẫu hạm sao? Mà một khi bọn hắn vào được tới trung tâm mẫu hạm thì còn ai có thể ngăn cản? Trừ khi có một cường giả cùng cấp độ ở đó. Mỗi một chiếc mẫu hạm đều phải có thần cấp cường giả, đây vì cái gì? Vì để bảo đảm không bị địch đột nhập vào bên trong mẫu hạm, điểm này ngươi có thừa nhận hay không?"

Lúc này Ngân Thiên Phàm đã trầm mặc, Quý Hồng Bân nói không sai. Trong các hạm đội của Liên bang, trong mỗi chiếc mẫu hạm đều có một vị cường giả thần cấp tọa trấn, chính là vì phòng ngừa những địch nhân cường đại thẩm thấu trong đó. Đương nhiên, đến giờ vẫn chưa xảy ra tình huống bên trong mẫu hạm bị địch nhân thẩm thấu. Cái này chủ yếu là phòng ngừa phản loạn. Từ ý nào đó mà nói, cường giả thần cấp tọa trấn trong mẫu hạm thậm chí còm có tác dụng giám quân, địa vị siêu nhiên.

Quý Hồng Bân tiếp tục nói: "Tuy sức chiến đấu cá nhân không thể so với chiến hạm một cách cách hoàn toàn, nhất là trong những trận chiến đấu giữa các hành tinh. Nhưng thể tích của một người lại được có bao nhiêu?

Rất nhiều việc hạm đội không thể làm nhưng với thân thể của nhân loại lại có thể hoàn thành. Huống chi, tiềm năng của nhân loại gần như vô hạn. Từ khi mẫu tinh chúng ta tiến hóa đến nay, hồn lực cực hạn của nhân loại từ chín mươi chín cấp ban đầu, tới bây giờ đã tăng lên tới một trăm hai mươi cấp, Đấu Khải cũng từ bốn chữ Đấu Khải tăng lên tới sáu chữ Đấu Khải, những việc này đã mở ra một cánh cửa lớn cho nhân loại. Hoàn toàn có thể nói, quần thể đấu khải sư vẫn là tồn tại cường đại nhất trong thế giới loài người.

Nếu một chi liên bang hạm đội đối kháng với một đám đấu khải sư thần cấp, ta cá là Đấu Khải Sư sẽ thắng.

"Hạm đội của liên bang có khả năng hủy diệt gia viên của Đấu Khải Sư, nhưng cuối cùng đấu khải sư nhất định có thể hủy diệt toàn hạm đội. Ngươi cũng đã học ở chỗ đó, ngươi nên biết, Đấu Khải Sư đỉnh phong đáng sợ đến cỡ nào. Chưa thấy qua không phải là không tồn tại, cho nên, ngươi cũng không nên nói bừa."

Nghe Quý Hồng Bân mỉa mai, Ngân Thiên Phàm có chút không phục mà cũng trả lời lại một cách mỉa mai: "Giống lúc ngươi gặp đấu khải sư sáu chữ vậy. Ngươi luôn mồm nói đấu khải sư sáu chữ, nhưng cuối cùng là ngươi bái kiến đấu khải sư sáu chữ hay vẫn là bái kiến một người có trăm mười cấp trở lên?"

Quý Hồng Bân hừ một tiếng: "Có bản lĩnh thì ngươi đem lời này đến Sử Lai Khắc nói đi, thử một chút xem có bị đánh thẳng mặt hay không."

Ngân Thiên Phàm nói: "Dù sao ta cũng mặc kệ, bên cạnh ta đã có trăm phần trăm nắm chắc Hiên Vũ có thể tiến vào hệ chỉ huy giữa các hành tinh, vậy thì sao phải cho hắn đi theo ngươi mạo hiểm? Ta muốn tăng cường năng lực thao tác thực tế cho hắn trong mấy ngày này. Để cho hắn điều khiển chiến cơ không gian chính thức, nhờ đó mà thông hiểu những thứ đã học."

Quý Hồng Bân nhíu chặt đôi mày, Ngân Thiên Phàm nói cũng không sai, với biểu hiện lúc trước của Lam Hiên Vũ hắn hoàn tòan có thể thi vào Sử Lai Khắc Học Viện giữa các hành tinh hệ chỉ huy có thể nói là ván đã đóng thuyền, mà muốn thi vào Đấu Khải hệ, nhưng là khó khăn muôn phần.

Làm hai người đều không nghĩ tới là Lam Hiên Vũ lại đột nhiên mở miệng."Ngân lão sư, nếu khẳng định ta có thể thi đậu hệ chỉ huy giữa các hành tinh rồi, vậy ta muốn học điều khiển nguyên tố cùng Quý lão sư một chút"

Ánh mắt Quý Hồng Bân sáng lên, mà Ngân Thiên Phàm thì là vẻ mặt kinh ngạc. Lúc trước học tập, vì hồn lực bản thân tăng lên quá chậm nên Lam Hiên Vũ có khuynh hướng học về điều khiển chiến cơ không gian hơn.

"Tốt, tốt, tốt! Quả nhiên là một đưa trẻ biết nhìn xa, ngươi còn cái gì có thể nói nữa không?"

Quý Hồng Bân cười lớn rồi một tay kéo Lam Hiên Vũ về bên cạnh mình. Ngân Thiên Phàm cả giận nói: "Hiên Vũ, tiểu tử ngươi là uống nhầm thuốc sao? Ngươi biết ngươi sẽ phải đối mặt khảo hạch gì không?"Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu: "thi đấu tuyển chọn của Sử Lai Khắc học viện, đúng không?"

Ngân Thiên Phàm sững sờ: "Ngươi lại thực sự biết rõ sao, là ai để lộ ra vậy? Sử Lai Khắc đã có văn bản quy định rõ ràng, trước khi kiểm tra ban đầu là không thể nói cho các ngươi biết đấy."

Lam Hiên Vũ âm thầm oán thầm: Người vừa mới nói như vậy không phải là muốn nói cho ta biết sao?

Lam Hiên Vũ nói: "Ta nghe người khác nói. Ngân lão sư, người đừng nóng giận. Nếu như người cũng nói: Ta chắc chắn có thể thi đậu hệ chỉ huy giữa các hành tinh, vậy hãy để ta tới thử hệ đấu khải luôn a, ta cũng thấy rất hứng thú đối với đấu hắn sư, được không?"

Ngân Thiên Phàm hừ một tiếng: "Không được. Ngươi có biết hay không, nếu có thể thi đậu hệ chỉ huy giữa các hành tinh của Sử Lai Khắc thì ít nhất ngươi cũng phải phấn đấu mười năm. Ngươi không thể qua loa chủ quan. Thứ ngươi phải đối mặt là cạnh tranh cùng tất cả thiên tài của toàn liên bang. Đừng cho là mình đã xuất sắc, trong phạm vi liên bang thì chút năng lực đó của ngươi vẫn chưa là gì cả."

Quý Hồng Bân nói: "Được rồi, ngươi bớt nói chuyện giật gân đi. thời gian tới hắn sẽ học cùng ta, ta để hắn mỗi ngày học cùng ngươi hai giờ, quyết định như vậy đi. Hắn không chỉ là hy vọng của ngươi, mà cũng là hy vọng của ta. Lão ngân, làm người không thể quá ích kỷ a! Ta thật vất vả mới tìm được cơ hội này."

Ngân Thiên Phàm nhìn về phía Quý Hồng Bân, Quý Hồng Bân cũng không thèm nhìn hắn.

Ngẫm lại lúc trước, khi mình thấy được biểu hiện của Lam Hiên Vũ trong thực chiến, Ngân Thiên Phàm hung hăng mà hừ một tiếng: "Xem như ngươi lợi hại. Hiên Vũ, cùng hắn học xong rồi hãy mau tới tìm ta." Nói xong, hắn nổi giận đùng đùng mà thẳng bước đi.Quý Hồng Bân đưa mắt nhìn hắn rời đi, hài lòng mà vỗ vai Lam Hiên Vũ: "Xem ra, ngươi đã tăng được hứng thú với đấu khải sư rồi a! Có thể nói cho ta biết vì sao không?"

Lam Hiên Vũ nghiêm túc nói: "Quý lão sư, ta muốn trở thành một cường giả có thể đánh tan một chiến hạm bằng lực lượng cá nhân."

Quý Hồng Bân có chút bật cười, nhưng trong lòng hắn có chút không cho là đúng. Bằng lực lượng của cá nhân đánh tan chiến hạm, nào có đơn giản như vậy a? Vòng phòng hộ của chiến hạm mạnh đến cỡ nào, hài tử ngươi không biết a!

Có điều, tất nhiên hắn sẽ không đả kích tính tích cực của Lam Hiên Vũ vào lúc này, mà chỉ khẽ gật đầu: "Vậy ngươi phải cố gắng nhiều hơn nữa mới được. Đi thôi, chúng ta bắt đầu."

Mấy ngày kế tiếp, Lam Hiên Vũ hoàn toàn sinh hoạt trong "Nước sôi lửa bỏng", gần như mỗi ngày chỉ có hai giờ minh tưởng, hoặc sau khi hao hết hồn lực mới có thể tiến hành minh tưởng khôi phục hồn lực.

Quý Hồng Bân thật sự đã hạ ngoan tâm, chuẩn bị một số nguyên liệu nấu ăn quý hiếm cực lớn cho Lam Hiên Vũ, mỗi ngày trừ luyện tập thì chính là ăn cùng minh tưởng, căn bản là không có một chút thời gian trống để làm cái khác, thế nên hắn đã có chút mờ mịt cùng mệt mỏi.

Mà Ngân Thiên Phàm cũng là nói được làm được, hắn đã bắt đầu cho Lam Hiên Vũ điều khiển chiến cơ không gian chính thức, đem những kiến thức đã học vào thực tế.

Thứ làm Ngân Thiên Phàm hài lòng nhất thật ra là dũng khí của Lam Hiên Vũ. Lần đầu tiên tới chiến trường hắn đã có thể làm hết được những động tác trong huấn luyện, hơn nữa còn thật sự đánh tan địch nhân, đây chính là việc làm Ngân Thiên Phàm hưng phấn nhất. Vì điều này có nghĩa là Lam Hiên Vũ cũng không bị luống cuống, ở trước chiến tranh chính thức sẽ không nhát gan, đây chính là tố chất quan trọng nhất của một gã điều khiển chiến cơ.

Nếu không có phần dũng khí này, thì bình thường có luyện tập tốt thế nào đi nữa tới khi tiến vào chiến trường chính thức cũng sẽ sợ đầu sợ đuôi, rồi ngay cả ba thành thực lực cũng không phát huy nổi. Ngân Thiên Phàm quán thâu cho Lam Hiên Vũ một lý niệm là dũng khí cùng trí tuệ đều quan trọng, chỉ có dũng khí là không đủ, còn phải tính được tất cả số liệu của chiến cơ không gian một cách chính xác, hơn nữa là bất cứ lúc nào cũng không chủ quan, đây mới là điều một gã phi công ưu tú cần phải làm được.

"Tốt rồi, từ giờ trở đi ngươi có thể nghỉ ngơi, ước chừng có thể nghỉ ngơi khoảng tám giờ. Ngươi có thể không minh tưởng, đi ngủ một giấc khôi phục tinh lực cho tốt, buông lỏng tinh thần một chút." Quý Hồng Bân nhìn Lam Hiên Vũ đang có chút mờ mịt.

Lam Hiên Vũ hỏi: "Quý lão sư, chừng nào thì bắt đầu thi đấu tuyển chọn? Ở nơi nào a?"

Quý Hồng Bân nói: "Chín giờ sau sẽ bắt đầu, đo đạc ban đầu sẽ tiến hành ngay tại học viện chúng ta, chỉ có lớp thiếu niên năng động các ngươi tham dự. Đo đạc ban đầu rất đơn giản, không cần lo lắng, chủ yếu là xác nhận tư cách mà thôi, sau đó mới là hải chọn. Hải chọn sẽ tiến hành vào ba ngày sau, cho nên sau khi chấm dứt đo đạc kiểm tra chúng ta sẽ tiếp tục huấn luyện." "A."

Chương 150: Khảo sát ban đầu

Lam Hiên Vũ cũng không biết mình đã quay về kí túc xá như thế nào nữa, vừa về đến phòng liền ngã xuống ngã xuống giường nằm ngáy o..o....

Một giấc ngủ này của hắn thật sự là quá thơm ngọt rồi, rạng sáng ngày thứ hai, vẫn là bị Tiền Lỗi đánh thức mới dậy được.

"Đi thôi, hôm nay bắt đầu tuyển chọn sơ bộ rồi, cũng không biết sẽ phải kiểm tra thế nào a." Lam Hiên Vũ dùng nước lạnh rửa mặt, cuối cùng cũng đã thanh tỉnh hơn rất nhiều, nhưng vẫn có chút hoảng hốt, mấy ngày nay thật sự là quá mệt mỏi. Cường độ huấn luyện của các sư phụ dành cho hắn chỉ sợ còn hơn cả gấp đôi so với các đệ tử lớp thiếu niên năng động. Thực sự là chính Lam Hiên Vũ cũng không rõ vì sao Quý lão sư cùng Ngân lão sư lại coi trọng mình như vậy, nhất là Quý lão sư. Rõ ràng hồn lực của mỗi người trong lớp thiếu niên năng động đều mạnh hơn hẳn mình a! Mình chiếm ưu thế cũng chỉ có song sinh võ hồn mà thôi.

Chẳng qua là lúc này hắn cũng không có tinh lực đi suy nghĩ những thứ này, phải đi theo Lưu Phong cùng Tiền Lỗi tới sân huấn luyện. Hai mươi một học viên lớp thiếu niên năng động xếp thành một hàng. Đứng ở ngay đầu tiên bên trái chính là lớp trưởng Lữ Thiên Tầm.

Lữ Thiên Tầm là người lớn tuổi nhất trong lớp, năm nay hắn đã mười ba tuổi, thân cao hơn một mét bảy, hai con ngươi sáng ngời có thần, đã có vài phần bộ dáng của người trưởng thành.

Lam Hiên Vũ đứng ở ngay đầu bên phải, không có biện pháp, ai bảo hắn có đẳng cấp hồn lực thấp nhất đây? Cái thứ hạng này là được xếp dựa theo đẳng cấp hồn lực, nó cũng có tác dụng xúc tiến việc tu luyện của các học viên.

Mục Trọng Thiên đứng ở phía trước, Quý Hồng Bân, Ngân Thiên Phàm cùng những lão sư của lớp thiếu niên năng động đều đã ở đây. Cùng các học viên đều có chút mờ mịt thì các sư phụ lại lộ vẻ rất hưng phấn. Bởi vì bọn họ đều rõ ý nghĩa của đợt tuyển chọn tiếp theo.

Lớp thiếu niên năng động của Thiên La học viện được mở ra chính là vì cái mục tiêu kia a! Mặc dù hôm nay chỉ là đo đạc ban đầu nhưng cũng đã là một cái bắt đầu chính thức.

Đúng lúc này, ở lối vào sân huấn luyện có hai người sóng vai mà đi tới. Người bên trái có thân hình cao lớn, một đầu tóc bạc, tướng mạo đường đường. Chính là Viện trưởng Trương Trạch Khải của Thiên La học viện.

Bình thường vị viện trưởng này rất ít khi lộ diện, nhưng lại có địa vị rất cao ở Thiên La tinh, có thể nói là hắn đã có một chỗ cắm dùi cho riêng mình. Ở bên cạnh hắn là một gã thanh niên nhìn qua chừng hai lăm hai sáu tuổi, mày cao mắt sáng, dáng người thon dài mà cao ngất, trên mặt luôn mang vẻ mỉm cười ấm áp.

Các vị lão sư bước tới trước theo sự dẫn dắt của Ngân Thiên Phàm.

"Viện trưởng." Ngân Thiên Phàm mặt không đổi sắc mà kêu lên.

Có vẻ Trương Trạch Khải cũng đã quen với bộ dạng như vậy của hắn, mỉm cười nói: "Các vị khổ cực rồi, kiểm tra ban đầu ngày hôm nay, ta cầu chúc bọn nhỏ lớp thiếu niên năng động này có thể lấy được thành tích tốt. Ta giới thiệu cho các vị một lát, vị này chính là Trần Nghệ Lỗi, đệ tử nội viện đến từ bên kia. Nghe được mấy chữ "đệ tử nội viện" này, đồng tử mắt Quý Hồng Bân đột nhiên co rút lại một lát, ở chỗ sâu trong đáy mắt hiện lên một vòng sắc tươi đẹp.

Trần Nghệ Lỗi khẽ gật đầu: "Các vị lão sư tốt chứ. Hai vị này là Ngân Thiên Phàm học trưởng cùng Quý Hồng Bân học trưởng a, hai vị học trưởng tốt chứ."

Đối với các lão sư khác, hắn đều là khẽ gật đầu thăm hỏi, nhưng đối với Ngân Thiên Phàm cùng Quý Hồng Bân hắn lại khom người mà hành lễ.

Ngân Thiên Phàm lóe thân mà tránh, hắn cũng không có nhận cái lễ này: "Ta là bị khai trừ đấy, không có chính thức tốt nghiệp, không chịu nổi hai chữ học trưởng này."

"Niên đệ khách khí." Quý Hồng Bân thì gật đầu hoàn lễ.

Trần Nghệ Lỗi chuyển hướng Trương Trạch Khải, nói: "Trương viện trưởng, chúng ta bắt đầu thôi.""Tốt, mời." Trương Trạch Khải rất khách khí mà làm ra một cái thủ thế "mời".

Hiển nhiên mấy chữ "Nội Viện đệ tử" này đã mang đến cho các sư phụ của Thiên La học viện một rung động thật lớn, các vị lão sư đều như chúng tinh phủng nguyệt* mà bước tới trước mặt đám đệ tử lớp thiếu niên năng động cùng Trần Nghệ Lỗi.

Trương Trạch Khải nói: "Lớp thiếu niên năng động là một lần gửi nghiệm của học viện chúng ta, coi như là lớp thí nghiệm. Lần tuyển chọn này cũng là cơ hội kiểm nghiệm thành quả của bọn hắn. Nếu như có hiệu quả, tương lai học viện chúng ta sẽ tiếp tục duy trì lớp thiếu niên năng động này"

Trần Nghệ Lỗi mỉm cười: "Cầu chúc những hài tử này đều có thể khảo thí ra thành tích tốt. Ta đây sẽ bắt đầu."

"Mời!"

Trần Nghệ Lỗi tiến lên vài bước, đi tới trước mặt hai mươi mốt học viên, mỉm cười nói: "Các ngươi tốt chứ, ta là Trần Nghệ Lỗi. Khảo sát ban đầu ngày hôm nay rất đơn giản, chủ yếu là kiểm tra đo lường thân thể, hồn lực cùng tinh thần lực của các ngươi.

Được rồi, mời các ngươi ra khỏi hàng, theo thứ tự tiến hành kiểm tra. Căn cứ theo tiêu chuẩn đã định ra thì dưới mười hai tuổi, hồn lực trên hai mươi cấp sẽ coi như là thỏa mãn điều kiện. Hồn lực đạt trên ba mươi cấp có thể nới lỏng đến mười ba tuổi. Phía dưới bắt đầu đi, từ trái qua phải."

Lữ Thiên Tầm chính là người đầu tiên bên phía tay trái, hắn nghe vậy thì bước nhanh đến phía trước, bình thường, trong đám đệ tử của lớp thiếu niên năng động thì hắn cũng được xem như lão luyện, nhưng lúc này cũng lộ ra chút kích động.

Lữ Thiên Tầm đi tới trước mặt Trần Nghệ Lỗi, cung kính nói: "Ngài khỏe chứ, ta là Lữ Thiên Tầm."

"Ừm, buông lỏng là tốt rồi." Trần Nghệ Lỗi mỉm cười, cổ tay hắn run lên, một kim chúc cầu bay lên rồi lơ lửng trên đỉnh đầu Lữ Thiên Tầm. Sau đó, một tầng hào quang phóng xuống từ đỉnh đầu hắn, mãi cho đến dưới chân.Kim chúc cầu trở về, nó khớp lên hồn đạo thông tin của Trần Nghệ Lỗi một lát, sau đó Trần Nghệ Lỗi thì thầm: "Cốt linh: mười ba tuổi, hồn lực: ba mươi ba cấp, Tinh Thần Lực: hai trăm bốn mươi mốt điểm. Đo đạc ban đầu, thông qua." Nghe được mấy chữ "Đo đạc ban đầu thông qua" này, Lữ Thiên Tầm khó nén được vẻ kích động, hắn chặn lại nói: "Cảm ơn lão sư, tạ ơn sư phụ."

Trần Nghệ Lỗi mỉm cười nói: "Hải tuyển phía sau ngươi phải cố gắng lên. Người kế tiếp."

So với tưởng tượng thì khảo thí này còn đơn giản hơn nhiều, chính là đệ tử tiến lên, bị kim chúc cầu quét một lát, sau đó Trần Nghệ Lỗi sẽ cho ra số liệu là có hay không thông qua. Bên cạnh tất nhiên sẽ có lão sư của Thiên La học viện chịu trách nhiệm ghi chép.

Các học viên đứng ở chỗ này đều đã được học viện khảo thí quá nhiều lần rồi, nên thông qua tất cả là điều chắc chắn. Khảo thí sơ bộ nay tất cả đều vượt qua vô cùng thuận lợi, kể cả Lưu Phong cùng Tiền Lỗi cũng đều thỏa mãn các hạng điều kiện.

Rút cuộc cũng đến phiên Lam Hiên Vũ.

Đêm qua Lam Hiên Vũ ngủ được thật sự là quá tốt rồi, nhưng những mỏi mệt quá mức lúc trước thật sự là quá nhiều, không phải chỉ một giấc ngủ là có thể giải trừ, thế nên khi những người trước còn đang khảo thí, hắn liền mơ mơ màng màng mà khép mắt ngủ gật tại đó, rồi... ngáy.

Rốt cuộc cũng tới phiên mình, hắn vội vàng bước tới trước mặt Trần Nghệ Lỗi. Trần Nghệ Lỗi nhìn cái bộ dáng còn đang buồn ngủ kia của Lam Hiên Vũ thì không khỏi có chút tò mò. Hắn còn là lần đầu tiên nhìn thấy đệ tử như vậy vào ngày kiểm tra ban đầu. Học viên khác thì sẽ không có người nào tự đi kéo căng thần kinh a, mà đứa nhỏ trước mắt này lại không có hành lễ, cũng không nói mình là ai.

"Ngươi tên là gì?" Trần Nghệ Lỗi hỏi.

Lam Hiên Vũ sửng sốt một lát, sau đó mới phản ứng kịp, nói: "Ngài khỏe chứ, ta là Lam Hiên Vũ."

Trần Nghệ Lỗi nhắc nhở hắn một câu: "Giữ vững tinh thần, nếu không sẽ ảnh hưởng tới đánh giá tinh thần lực của ngươi."

"A, a, vâng." Lam Hiên Vũ vội vàng vận chuyển hồn lực, làm cho mình tập trung tinh thần.

Kim chúc cầu lơ lửng đến đỉnh đầu Lam Hiên Vũ, hào quang chiếu xuống mà bao phủ thân thể của hắn. Sau đó kim chúc cầu trở về, số liệu xuất hiện.

"Ồ!" Vừa nhìn thấy số liệu, Trần Nghệ Lỗi liền không khỏi có chút kinh ngạc mà đứng lên.

"Cốt linh, mười tuổi? Ngươi vẫn chưa tới mười một tuổi sao?" Trần Nghệ Lỗi kinh ngạc mà hỏi. Hắn còn nhớ, trong số liệu Thiên La học viện đưa cho hắn lúc trước thì tất cả hài tử đều là mười một tuổi trở lên a.Lam Hiên Vũ rùng mình một cái, lúc trước hắn cũng không có chú ý tới việc đánh giá cốt linh kia, nhưng khảo thí lúc này, số tuổi thật của hắn liền baị lộ lập tức.

"Ta, ta còn có vài ngày nữa là tới mười một tuổi." Hắn đúng sắp tới mười một tuổi.

Trần Nghệ Lỗi cau mày lại nói: "Thế nhưng, ngươi báo danh ghi là sắp mười hai tuổi. Làm sao lại kém một tuổi?" Lam Hiên Vũ gãi gãi đầu, nói: "Có lẽ do lúc trước ta mới đi học, ba mẹ báo sai cho ta rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau