CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Thơm quá a!

Nàng dẫn hắn ra khỏi ký túc xá của Na Na rồi cứ một mực đi về phía trước, cách đó không xa chính là vài toà lầu dạy học cỡ lớn, nói về quy mô học viện thì nơi đây cũng ngang tầm với Thiên La học viện.

Xuyên qua một rừng cây, cảnh sắc trước mắt dần trở nên sáng ngời, một mảnh hồ trong vắt hiện ra trước mắt, phía bên kia hồ là một quảng trường, có vẻ như lúc này đang là thời gian tan học, từng tốp năm tốp ba đệ tử đang đổ ra quảng trường từ những lầu dạy học.

Đống Thiên Thu vẫn dọc theo đường bờ hồ mà đi tới hướng quảng trường, Lam Hiên Vũ cũng vẫn luôn đi sau nàng từ đầu tới cuối, thực ra hắn cũng đã đoán được một chút, chỉ sợ cô nương này là muốn trả thù mình a, cho nên nàng mới kêu mình đi theo.

Hồi tưởng lại thực lực của Đống Thiên Thu, trong lòng hắn cũng đã âm thầm cảnh giác, vì hắn cũng không cho là mình có thể chiến thắng Đống Thiên Thu.

Phải biết rằng, lúc trước, khi Lữ Thiên Tầm vẫn còn là nhất hoàn thì Đống Thiên Thu cũng đã là song hoàn Đại Hồn Sư rồi, hiện tại có lẽ nàng đã đạt đến hồn tôn từ sớm rồi. Mà chính hắn còn chưa có đột phá cánh cửa song hoàn. Tu vi chênh lệch hơi nhiều, trừ phi vận dụng tới tự thể võ hồn dung hợp kỹ, nếu không chỉ sợ thật đúng là đánh không lại nàng. Nhưng nơi này là học viện, có lẽ nàng cũng không dám trắng trợn động thủ với mình a.

Trừ tu vi không bằng thì Lam Hiên Vũ vẫn rất vó lòng tin đối với chính mình đấy, nhất là bộ pháp Na Na đã truyền thụ cho hắn, mấy năm này hắn cũng đã luyện vô cùng thuần thục, đánh không lại cũng có thể chạy a.

Vừa nghĩ phải làm sao khi Đống Thiên Thu ‘trả thù", hai người cũng dần dần vượt qua mảnh hồ nhỏ, đi tới quảng trường của Thiên Đấu học viện.

Đệ tử của Thiên đấu học viện rất nhiều, ít nhất thì dưới cái nhìn của Lam Hiên Vũ nó cũng hơn Thiên La học viện rất nhiều rồi. Tuổi lớn tuổi nhỏ đều có, có lẽ bên này là sơ cấp học viện, vì đại đa số đệ tử nhìn qua đều cùng tuổi bọn hắn.

Ngay khi Lam Hiên Vũ còn đang mải quan sát cảnh vật chung quanh, Đống Thiên Thu đang đi ở phía trước đột nhiên dừng bước, nàng quay đầu lại nhìn về phía hắn.

"Lam Hiên Vũ." Nàng mang vẻ mặt mỉm cười mà kêu tên hắn.

Không thể không nói, nàng thật là quá đẹp, là người đẹp nhất trong những người bạn cùng tuổi mà Lam Hiên Vũ đã từng gặp qua, bên người là mảnh hồ trong suốt, sau lưng là tòa dạy học cao lớn, nàng đứng ở nơi đó cười nói tự nhiên mà kêu tên hắn, lập tức đã làm cho nội tâm Lam Hiên Vũ có chút gì đó khẽ bị kích thích.

Sau một khắc, việc làm hắn trợn mắt há hốc mồm đã tới, Đống Thiên Thu bước tới mà khoác tay với hắn, sau đó liền cứ như vậy mà mang hắn đi giữa quảng trường.

Lam Hiên Vũ lập tức cảm thấy toàn thân có chút cứng ngắc lại, đây là lần đầu tiên hắn tiếp cận với một nữ hài tử như thế này, hơn nữa, nàng lại xinh đẹp như vậy...

Trên người Đống Thiên Thu có một mùi thơm ngát nhàn nhạt, ưu nhã mà thuần túy, tựa như hương thơm của hoa hồng trắng vậy. Nữ hài tử thường trổ mã sớm hơn, đã bắt đầu có bộ dáng thùy mị của thiếu nữ.

Lam Hiên Vũ thật sự có chút khẩn trương rồi, nhưng sau một khắc hắn đã hiểu mục đích của Đống Thiên Thu. Lúc này bọn hắn đã đi vào giữa quảng trường, khi Đống Thiên Thu kêu tên hắn, hơn nữa còn chủ động khoác lấy tay hắn thì chung quanh lập tức trở nên yên lặng trong nháy mắt. Đúng vậy, Lam Hiên Vũ cũng có thể cảm giác được, quảng trường vẫn đang có chút ầm ĩ đột nhiên yên tĩnh trở lại.

Vô số ánh mắt lập tức dồn vào người bọn hắn. Có kinh ngạc, có rung động, có che miệng, nhưng càng nhiều hơn nữa vẫn là phẫn nộ, là những ánh mắt giống như muốn giết người.

Trên thực tế thì lúc này chính Đống Thiên Thu cũng không chịu nổi, sao nàng không phải là lần đầu tiên tiếp cận một tên con trai như vậy đây? Nàng đương nhiên là nghĩ muốn trả thù Lam Hiên Vũ, nhưng nàng cũng nhìn ra được Na Na thích Lam Hiên Vũ đến cỡ nào, nàng không muốn bị Na Na trách nên mới nghĩ ra biện pháp này.Thế nhưng ngay khi nàng khoác lên tay Lam Hiên Vũ, lập tức liền cảm nhận được một loại cảm giác làm tâm nàng nóng rực từ nam hài này, không phải nhiệt, mà là một loại cảm giác. Trên người hắn có một khí tức rất dễ chịu, tựa như ánh mặt trời khẽ nhúc nhích. Cánh tay hắn rắn chắc mà ấm áp. Mới một khoác lên cánh tay của hắn, Đống Thiên Thu cũng đã xấu hổ đỏ mặt.

Trong nội tâm nàng thầm nghĩ, mình là điên rồi sao? Trả thù hắn như vậy chẳng phải là lại cho hắn chiếm được tiện nghi nữa sao, thế này thì khác gì đem mình cho hắn chứ hả?

Quay đầu nhìn hắn một cái, vừa đúng nhìn thấy bên mặt hắn, tên này thật đúng là rất dễ nhìn a, Một nam hài tử như hắn sao lông mi lại dài dài như vậy?

Nàng cũng không có ý thức được, nếu hôm nay không phải Lam Hiên Vũ mà là một người khác, thì có lẽ nàng cũng sẽ không nghĩ ra cái cách trả thù này. Chính vì tên thiếu niên trước mắt này đẹp như vậy nên nàng mới không bài xích hắn theo bản năng.

Biến hóa trong lòng hai người tất nhiên là chỉ có chính bọn hắn mới biết được. Mà dưới cái nhìn của mọi người chung quanh thì nó lại khác.

Người cười nói tự nhiên, vẻ mặt thẹn thùng kia là Đống Thiên Thu sao? Là cô nương đánh khắp năm cấp vô địch thủ, bình thường luôn là một bộ dáng cao lãnh đó sao?

Đống Thiên Thu đẹp, tất nhiên những nam hài tử chạc tuổi đều bị vẻ đẹp của nàng hấp dẫn. Nên theo đó nàng cũng thành nữ thần của trường. Nhất là hai năm qua, thân hình nàng cũng đã bắt đầu dần nẩy nở, đã dần có bộ dáng của một thiếu nữ thì lại càng hấp dẫn rất nhiều nam sinh cấp cao. Mặc dù mới mười hai tuổi, nhưng thư tình cũng không biết nhận bao nhiêu mà kể.

Thế cho nên đã có một ngày, chính nàng tự đi đến bục giảng, khi lão sư chưa đến đã tranh thủ viết bốn chữ to lên giữa bảng đen: Cự tuyệt yêu sớm!

Sau đó nàng liền đem tất cả thư tình ném thùng rác luôn rồi.

Trong lúc nhất thời, việc này đã chấn động toàn trường học. Cho nên, khi các đệ tử khác thấy nàng lại chủ động thân mật khoác tay Lam Hiên Vũ, sao có thể không gây khiếp sợ toàn trường?Thời gian dần trôi qua, ánh mắt khiếp sợ dần biến thành từng đạo ánh mắt như có thể giết người, tất cả đều tập trung lên người Lam Hiên Vũ. Lam Hiên Vũ cũng rất đẹp a! Các nữ sinh cũng đều có chút ghen ghét mà nhìn Đống Thiên Thu.

Cũng chính bởi vì nhìn qua Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu xứng đôi như vậy, nên trong nội tâm các nam sinh lại càng ghen ghét như điên.

Lúc này Đống Thiên Thu đã có chút hối hận, có vẻ người chung quanh hơi nhiều, có khi nào mình rước về một cái phiền toái quá lớn rồi không? Có lẽ do vừa mới nhìn má hắn đã làm tâm tình của nàng có chút biến hóa, lúc này trong lòng nàng không khỏi mềm nhũn, theo bản năng mà muốn buông cánh tay đang khoác với Lam Hiên Vũ.

Được rồi, không báo thù được tên này rồi, kéo hắn đi thôi.

Nhưng ý nghĩ này của nàng mới vừa xuất hiện thì Lam Hiên Vũ bên người lại đã có động tác, hắn xoay nửa người, từ đứng song song với Đống Thiên Thu biến thành mặt đối mặt, sau đó liền ôm lấy eo nàng trước mắt bao người, cúi đầu xuống, sau khi thoáng dừng lại một lát, hắn cúi xuống mà hôn lên hai má trắng nõn của nàng.

Đúng vậy, hôn một cái...

Hôn một cái!

Những ánh mắt muốn giết người chung quanh lập tức lại trở nên ngốc trệ, đây chính là trước mắt bao người a! Đây chính là giữa quảng trường học viện a!

Đống Thiên Thu bị hắn hôn một lát như vậy, cả người nàng liền như trúng định thân thuật, một cỗ nóng bỏng lập tức truyền khắp toàn thân, làm toàn thân nàng đều có chút sợ run, trong lúc nhất thời, chính nàng cũng rơi vào ngốc trệ.

"Thơm quá a!" Lam Hiên Vũ theo bản năng nói một câu, không đợi Đống Thiên Thu mở miệng, hắn lập tức buông cánh tay đang ôm nàng, rồi quay người hướng quảng trường la lớn: "Ta là bạn trai Đống Thiên Thu, ta là Lam Hiên Vũ, ai không phục, đến chiến!"

Lam Hiên Vũ có một lão sư, tên là Ngân Thiên Phàm, mà Ngân Thiên Phàm có một tên hiệu, chính là Ma Hồ.

Thứ hắn học được từ Ngân Thiên Phàm không chỉ là tri thức, còn có một bụng đen của Ma Hồ. Khi Lam Hiên Vũ phát hiện Đống Thiên Thu đang tính toán mình, hắn nhìn lại một chút cục diện trước mắt, hắn biết muốn chạy là không thể. Hơn nữa, tại sao phải chạy? Chạy không phải là làm cho Na Na lão sư xấu hổ chết người ta rồi gì?

Cho nên, trong lòng hắn suy nghĩ thật nhanh, liền quyết định cho Đống Thiên Thu một cái trả thù ngược. Không phải ngươi khoác tay ta giả thân mật sao? Tốt lắm, ta sẽ tương kế tựu kế.

Khi hắn ôm Đống Thiên Thu, cúi đầu xuống, mục tiêu ban đầu vốn là cánh môi đỏ mọng kia của nàng. Nhưng ở một cái chớp mắt đó hắn rút lại suy nghĩ này, bởi vì từ phản ứng lúc trước của Đống Thiên Thu là có thể nhìn ra, nếu hắn thật sự dám hôn môi của nàng thì đoán chừng cái này sẽ tạo thành tử thù mất.

Bởi vậy Lam Hiên Vũ ngừng một lát, đổi thành hôn lấy hai má của nàng...

Chương 137: Đuổi giết

Thân mật xong rồi, lúc này Lam Hiên Vũ đã cảm thấy coi như hôm nay bị đánh một trận tơi bời ở chỗ này cũng đáng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng quá là trắng nõn, quả thực mềm mại như da hài nhi vậy, mùi thơm ngát nhàn nhạt, một cái hôn đó đúng là có loại cảm giác muốn ngừng mà không được.

Nhưng hắn cũng biết, chỉ cần Đống Thiên Thu kịp phản ứng, chỉ sợ nàng sẽ lập tức bộc phát. Cho nên hắn mới buông nàng ra trước tiên, mang theo nhịp tim kích động mà quay người hướng quảng trường, không phải ngươi muốn trả thù ta sao? Vậy hãy để cho bão tố đến mạnh hơn một ít, ta liền dứt khoát công bố với thiên hạ, ngươi là bạn gái của ta, để xem về sau ngươi làm sao bây giờ. Dù sao cũng chỉ có hai ngày nữa mình cũng phải về.

Một lát kêu to này của hắn tựa như thiên Lôi cuồn cuộn, làm cả đám đệ tử chung quanh lập tức trợn mắt há hốc mồm. Ngay cả những tên vốn có ý định tới khiêu khích cũng ngừng chân không tiến rồi.

Vị này biểu thị chủ quyền công khai một cách kiêu ngạo như thế, liệu có phải hắn có chỗ dựa hay không a? Đây là thứ bọn hắn vô thức nghĩ đến.

Lam Hiên Vũ vốn cho rằng, hắn kêu như vậy sẽ lập tức sẽ có người xông lên động thủ. Nhưng ai có thể nghĩ đến, chung quanh lại là một mảnh yên tĩnh. Sau đó hắn đột nhiên cảm thấy một cỗ sát khí lạnh như băng bỗng nhiên bộc phát từ sau lưng mình.

"Lam —— Hiên —— Vũ ——" một tiếng khẽ kêu mang theo tiếng khóc nức nở vang lên. Thanh âm này có vẻ đang tràn ngập sát ý vô tận.

Lam Hiên Vũ giật nảy người, hắn rùng mình một cái, theo bản năng mà quay đầu nhìn lại. Phía sau là Đống Thiên Thu với hai mắt đỏ bừng.

Đống Thiên Thu là muốn điên rồi, nàng tuyệt đối không nghĩ tới, tại trước mặt mọi người, khi mình cũng đã muốn buông tha cho hắn, vậy mà gia hỏa này lại hôn mình trước mắt nhiều người như vậy, còn nói là bạn trai của mình.

Việc này đã như vậy, sau này nàng còn gặp mọi người như thế nào? Cảm thấy quá tức giận, nàng cũng không thèm để ý tới việc Na Na thích hắn như thế nào nữa. Vị này, bạo phát!

Từng vòng Hồn Hoàn bay lên từ dưới chân nàng, hai vàng một tím, chung quanh thân thể Đống Thiên Thu chung gần như là lập tức bay lên một tầng băng sương mù, làm nhiệt độ chung quanh nhanh chóng hạ thấp. Mũi chân nàng điểm trên mặt đất một cái, cả người liền phóng tới phía Lam Hiên Vũ, trong tay phải là băng thương đã ngưng tụ mà đâm thẳng đến ngực hắn.

Nhìn hai mắt đỏ bừng kia của nàng, Lam Hiên Vũ biết hình như mình có chút chơi lớn rồi. Hắn vội vàng lui về phía sau, đồng thời, hai tay Lam Ngân Thảo cũng nhanh chóng phóng thích.

Kim văn Lam Ngân Thảo vòng lại bàn tay, một tầng lân phiến màu vàng lập tức bao trùm. Một quyền oanh ra, đối chiến với băng thương.

"Phanh" một tiếng nổ vang lên, đầu băng thương bùng nổ. Thân hình Đống Thiên Thu trên không trung thoáng dừng lại một lát. Lực lượng của Lam Hiên Vũ không thể nghi ngờ là đã vượt khỏi dự liệu của nàng. Nhưng nàng lại thấy trên người Lam Hiên Vũ chỉ có một cái hồn hoàn màu trắng.

Khoảng thời gian gần đây, Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi cũng không có triệu hoán nàng. Dù sao dùng Kim văn Lam Ngân Thảo phụ trợ triệu hoán ra hồn thú loài Long sẽ dễ dàng hơn. Cho nên nàng cũng không biết hiện tại Lam Hiên Vũ đã đạt đến tu vi gì, lúc này liếc mắt nhìn qua, gia hỏa này ngay cả song hoàn cũng không có đến a!

Hàn ý lạnh thấu xương truyền tới từ vụ va chạm, Lam Hiên Vũ cũng có thể tính là khá quen thuộc với Đống Thiên Thu, hắn vẫn biết nàng có kinh nghiệm thực chiến cực kỳ phong phú, hơn nữa còn có băng thuộc tính vô cùng lợi hại.Thân hình lóe lên, hắn mượn lực trùng kích mà lao xuống dưới hồ.

Đánh thì đánh, nhưng có điều, trừ khi dùng tới võ hồn dung hợp kĩ mới có thể đánh được với nàng, thế nhưng chính hắn cũng không khống chế được cái võ hồn dưng hợp kỹ đó, vạn nhất gây sát thương cho Đống Thiên Thu thì làm sao bây giờ? Nên hiện tại hắn chỉ có thể trốn về bên người Na Na lão sư mới có thể an toàn. Trong một cái chớp mắt này, thậm chí hắn đã nghĩ kỹ, mấy ngày tới cứ một mực ở bên người Na Na lão sư thì nàng cũng sẽ không thể đụng thủ với mình đi.

Nhảy dựng xuống mặt hồ, tay trái Lam Hiên Vũ lăng không mà ấn xuống, lập tức, một mặt băng đột nhiên ngưng kết, mũi chân hắn khẽ điểm lên mặt băng, muốn bay nhanh bỏ trốn.

Đống Thiên Thu hừ lạnh một tiếng, tay phải nàng vung lên, băng thương đã được ném ra, lập tức mãnh liệt bắn tới phía Lam Hiên Vũ, cùng lúc đó nàng cũng bắn dựng người lên, tựa như lăng ba tiên tử mà đuổi theo hắn.

Trên người nàng, hào quang lóe lên từ hồn hoàn thứ hai, nhiệt độ chung quanh chợt hạ thấp kịch liệt, từng mảng lớn băng sương mù ngưng kết chung quanh thân thể nàng, khi Lam Hiên Vũ quay đầu nhìn lên thì đã sợ tới mức linh hồn rùng mình một cái. Ở trong băng sương mù đằng kia, trên trăm miếng băng chùy đã ngưng tụ mà thành, lập tức bao trùm mà phóng hướng về hắn, phong kín tất cả những nơi hắn có thể né tránh.

Cho dù bộ pháp có tốt thì cũng phải có khe hở mới có thể né tránh a! Nhưng căn bản là người ga không cho hắn cơ hội né tránh.

Đệ nhị Hồn Kỹ, Băng triều! Tăng cường các loại năng lực thuộc tính băng trên phạm vi lớn, là hồn kỹ phụ trợ mạnh nhất của Đống Thiên Thu.

Đối mặt mới mảng băng chùy cực lớn này, Lam Hiên Vũ vừa thả rơi người xuống mặt nước, vừa tận khả năng mà cuộn tròn thân thể lại, một mặt băng thuẫn dựng thẳng lên trước người hắn, tránh không được thì cũng chỉ có thể phòng ngự, tận khả năng mà giảm bớt diện tích có thể bị công kích của thân thể.
Trong tay Đống Thiên Thu lại đã ngưng tụ thanh băng thương thứ hai, đám băng chùy ngập trời kia cũng đang tập trung hết vào Lam Hiên Vũ dưới sự khống chế của nàng.

Khá lắm!

Thân thể Lam Hiên Vũ mãnh liệt hướng phía dưới mà trầm xuống, tầng băng hắn vừa mới ngưng tụ để chèo chống thân thể lập tức vỡ tan, làm cả người hắn lập tức chìm vào trong hồ nước.

Hồn kỹ đầu tiên của ngân văn lam ngân thảo chính là khống chế thủy nguyên tố, thân ở trong nước như vậy hiển nhiên là càng có lợi cho hắn. Dùng thân thể của hắn làm trung tâm, ngay khi hắn vừa chìm vào trong nước, một cái vòng xoáy cũng đã ngưng tụ mà thành. Những băng chùy bắn tới cũng bị ảnh hưởng của vòng xoáy mà cuốn hết sang một bên.

Lam Hiên Vũ khống chế phương hướng sóng nước đẩy mạnh thân thể của mình mà bơi nhanh về bờ bên kia.

Nhưng đúng lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy một nguy cơ mãnh liệt truyền đến. Hắn quay ngoắt người lại, chỉ thấy một đạo quang ảnh màu ám lam đang mãnh liệt vọt tới phía mình.

Má ơi! Cái kia là cái quái gì vậy hả, một đầu sa ngư cực lớn màu xanh đậm? Tuy rằng nhìn qua nó hoàn toàn là do năng lượng hình thành, nhưng chiều cao cũng phải hơn bảy, tám mét. Hơn nữa, tốc độ du động của nó ở trong nước nhanh vô cùng. Gần như chỉ trong nháy mắt nó đã đến bên cạnh hắn rồi.Tay trái Lam Hiên Vũ mãnh liệt nhấn cuống hồ nước một cái, thân thể hắn mượn phản lực mà bắn lên.

Bên bờ quảng trường, các đệ tử khác đều thấy Lam Hiên Vũ mới vừa vào nước không lâu, liền phóng lên từ bên kia. Mà thứ theo sát dưới người hắn đang há ra cái miệng lớn mà đuổi theo, có vẻ như nó đang muốn cắn hắn.

May mắn là lực lượng của một lát thủy áp này cũng đủ lớn, thân thể Lam Hiên Vũ cuộn lại giữa không trung, tránh được cái miệng lớn của đầu sa ngư kia trong tích tắc. Nhưng đúng lúc này, một cỗ cuồng phong lạnh như băng đã từ trên trời giáng xuống. hắn ngẩng đầu nhìn lên, phía trên là Đống Thiên Thu với vẻ mặt lạnh như băng đang vung băng thương xuống đầu hắn.

Lam Hiên Vũ đã làm ra liên tiếp ứng biến, lúc này thân thể trên không trung, căn bản là không có nửa điểm mượn lực, lúc này đã là đèn cạn khô dầu (nguyên bản là: kiềm lư kỹ cùng ‘tiền tiêu hết sạch"). Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể nâng cánh tay phải mà chọi cứng với cái nện của băng thương. Lúc này hắn đã rõ, đầu sa ngư dưới hồ nước kia rất có thể là hồn linh của Đống Thiên Thu.

Hiện tại đại đa số hồn sư đều là dùng hồn linh để có thêm hồn kỹ, tuy bản thân hồn linh nhân tạo cũng có sức chiến đấu, nhưng bình thường rất ít người dùng. Bởi vì rất khó để khống chế được hồn linh, sẽ tiêu hao tinh thần lực hơn rất nhiều. Khoa học kỹ thuật hiện đại đã chú ý đem tinh thần lực dung nhập vào cơ giáp hoặc đấu khải, đi con đường song giáp lưu. Có rất ít người nguyện ý phân ra Tinh Thần Lực để khống chế Hồn Linh.

Nhân tạo Hồn Linh lại không thể có trí tuệ của riêng mình như hồn linh ngày xưa. Cho nên cũng dần dần bị loại bỏ rồi. Không nghĩ rằng Đống Thiên Thu lại có thể khống chế hồn linh tốt như vậy. "Phanh!" lân phiến trên tay phải Lam Hiên Vũ bị nện cho run rẩy một hồi, cả người hắn lại một lần nữa rơi xuống dưới hồ. Mà phía dưới, đầu sa ngư màu xanh đậm đã mở chiếc miệng rộng đợi hắn rơi xuống.

Xong đời a!

Trong lúc nguy cấp, Lam Hiên Vũ theo bản năng mà nghĩ tới việc nắm hai tay, sử dụng Võ Hồn dung hợp kỹ. Thế nhưng ngay một cái chớp mắt này hắn cũng ý thức được, nếu mình sử dụng võ hồn dung hợp kỹ ở thời điểm này có nghĩa là hồn lực sẽ bị hạ thấp một cấp, tuy nói hiện tại khôi phục đã rất nhanh, nhưng cũng không thể khôi phục lại trong vòng mấy ngày a! Cũng liền không thể tăng tới hai mươi cấp. Làm sao bây giờ?

Chương 138: Không đánh mặt ngươi

Căn bản không có thời gian cho hắn suy nghĩ nhiều. Lam Hiên Vũ đã theo bản năng mà cảm thấy mình hẳn là nên liều một chút.

Mãnh liệt hít sâu một hơi, trong quá trình hắn rơi xuống, toàn thân khí huyết nghịch vận, một tiếng long ngâm trầm thấp lập tức phát ra từ trong thân thể của hắn. Trên cánh tay phải, từng mảnh lân phiến màu vàng nhanh chóng lan tràn đến bả vai, Lam Hiên Vũ miễn cưỡng quay lại thân hình đánh ra một quyền. Kim Long Thăng Thiên!

Khi hắn phát ra một quyền này, trong đầu hắn lại theo bản năng mà nhớ tới lúc trước thấy đầu kim long lao tới chiến hạm không gian.

Một loại cảm giác khó nói lên lời lập tức truyền khắp toàn thân. Âm tha h long ngâm vẫn như ẩn như hiện trên người hắn đột nhiên trở nên rõ ràng, trước tay phải của hắn, một đoàn kim quang hình đầu rồng bắn ra.

Đầu sa ngư phía dưới vốn đang mở miệng chuẩn bị thôn phệ hắn, nhưng lúc này lại đã khép kín miệng lớn, chỉ là hướng phía hắn mà vọt tới. Dù có giận thế nào thì Đống Thiên Thu cũng vẫn có chừng mực, nàng cũng không thể lấy mạng Lam Hiên Vũ mạng a!

"Phanh!"

Khi đầu sa ngư màu xanh đậm đụng vào Lam Hiên Vũ thì lập tức, khí thế của nó đã bị khí tức nóng bỏng trên người hắn làm ảnh hưởng giảm bớt vài phần, đúng là bị một quyền của Lam Hiên Vũ nện trở về trong nước. Nhưng Lam Hiên Vũ cũng bị đụng bay lên.

Hai tay Đống Thiên Thu hướng phía dưới mà áp động băng triều, mượn phản lực của mặt nước mà nhảy lên không trung, một cước đá vào mông Lam Hiên Vũ, đá hắn bay sang bờ bên cạnh.

"Bớ người ta, mưu sát chồng rồi!" Lam Hiên Vũ hú lên quái dị. Tuy lực lượng một cước này không nhỏ, nhưng thân thể của hắn lại cực kỳ cứng cỏi, trong cơ thể, vòng xoáy hai màu vàng bạc xoay tròn tốc độ cao, hóa giải đi những kình lực lạnh như băng trong người hắn. Mắt thấy mình đã sắp rơi đến mặt đất, hắn làm một cái lộn nhào về phía trước, nhanh chân bỏ chạy.

Đống Thiên Thu đã hung hăng đánh hắn hai cái, lại đạp cho một cước, tức giận lúc nãy cũng vơi đi phần nào. Nhưng tên chết tiệt này lại còn hú lên quái dị rồi mới chạy, nàng lập tức tức giận đến cái mũi cũng muốn lệch ra. Hắn rất đẹp, nhưng làm sao lại hư hỏng như vậy a!

Tên bại hoại này!

Đống Thiên Thu cảm thấy tức giận cực kỳ, nàng điểm nhẹ mũi chân ở trên mặt hồ, nhanh chóng đuổi theo hướng Lam Hiên Vũ.

Bên bờ các học viên cũng đã nhìn tới choáng váng. Trận giao phong liên tiếp của Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu vừa rồi,bọn hắn cũng đã nhìn mà trợn mắt há mồm. Vô luận là Lam Hiên Vũ phản ứng nhanh hay vẫn bản thân hắn da dày thịt béo, hoặc là công kích cường thế của Đống Thiên Thu. Dù sao các học viên của sơ cấp học viện này không có ai cho rằng mình sẽ có thể đánh thắng được cô nương này, đại tỷ sơ cấp học viện đúng là thực chí danh quy.(ý nghĩa đúng như tên gọi)

Trí nhớ của Lam Hiên Vũ rất tốt, hi hắn vừa đi ra liền nhớ rõ tất cả đường vào, lúc này đang chạy như điên, tự nhiên là men theo đường vào mà chạy nhanh về hướng ký túc xá.

"Ngươi đứng lại đó cho ta!" sức chiến đấu của Đống Thiên Thu rất mạnh mẽ, hồn lực cũng khá lớn, Nhưng nếu bàn về thể năng thì nàng lại không thể bằng Lam Hiên Vũ. Lực bộc phát thân thể của Lam Hiên Vũ có thể nói là siêu cường, mỗi học kỳ đều là đánh giá mười cộng cũng không phải là cho không, hắn toàn lực chạy trốn cũng phải nhanh như tuấn mã. Dù sao Đống Thiên Thu cũng không phải hồn sư mẫn công hệ, nên nàng muốn đuổi kịp hắn thì thật là có chút khó khăn. Nàng cũng không thể thật sự đi dùng hồn kỹ có tính sát thương với hắn a.

Hơn nữa, đây là học viện, nếu làm ngộ thương người khác thì phải làm sao bây giờ? Lúc trước ở trên mặt hồ còn dễ, băng chùy không đả thương được người khác, nhưng lúc này đã vào trong học viện, bất cứ lúc nào cũng có thể có người đi ra, bị đả thương thì phiền toái.

Lam Hiên Vũ mang một thân ướt sũng mà vọt vào lầu ký túc xá, hắn cũng không ngồi thang máy mà chạy như bay lên cầu thang bộ.

Đống Thiên Thu vẫn luôn đuổi phía sau hắn không ngừng. Cũng đã sắp đuổi kịp rồi.

"Na Na lão sư, cứu mạng a!" Lam Hiên Vũ kêu lớn.

Đống Thiên Thu cắn chặt hàm răng, nàng giao lên bàn tay trắng nõn, một mảng băng cầu lớn bay tới hướng Lam Hiên Vũ như mưa đá. Lam Hiên Vũ cũng không ngăn cản mà chỉ chạy trối chết, bị băng cầu nện cho kêu đau liên tiếp. Trong lòng của hắn rất rõ ràng, cũng nên để cho Đống Thiên Thu đánh vài cái, chứ nếu không cho nàng hả giận thì đoán chừng cô nương này sẽ đuổi hắn tới cùng.Rút cuộc đã vọt tới tầng trệt, Lam Hiên Vũ nhanh chóng phóng tới phòng ký túc của Na Na.

Đống Thiên Thu cũng đuổi theo.

Lam Hiên Vũ dùng sức mà đập cửa "Na Na lão sư, cứu mạng." Sau đó hắn liền lấy hai tay ôm đầu rồi ngồi chồm hỗm xuống đó, làm đúng một bộ dáng nguyện bị đánh. Đống Thiên Thu vừa lóe thân đã đến bên người hắn, nàng định đưa tay ngưng tụ băng thương, nhưng nhìn thấy cái vẻ mặt hoảng sợ kia của Lam Hiên Vũ, còn có bộ dáng ngồi yên ôm đầu kia thì trong lòng nàng liền mềm nhũn. Hắn đã không phản kháng, mình cũng không thể thật sự dùng băng thương đi đâm hắn a?

Nàng xông lên, oán hận mà đạp hắn mấy cước "Cho ngươi nói bừa đấy, cho ngươi nói bừa đấy."

Đúng lúc này, cửa phòng mở ra.

Nam Trừng tới mở cửa, vừa hay nhìn thấy một màn trước mắt này, lập tức trợn mắt há mồm. Đống Thiên Thu còn đang đạp hắn, nàng vừa ngoảnh lại thì thấy Nam Trừng, vẻ mặt nàng lập tức trở nên lúng túng.

"Các ngươi..."

Lúc mới ra ngoài còn khá tốt a!

Lam Hiên Vũ ngẩng đầu, hắn làm một vẻ mặt ủy khuất mà nhìn về phía Nam Trừng, "Mẹ, nàng đánh con"

Đống Thiên Thu thiếu chút nữa thì tức tới sặc khí, cái tên chết tiệt này! Có xấu hổ hay không a! Nàng gần như là theo bản năng mà nói ra: "A di, hắn hôn ta."

Lời này mới vừa ra khỏi miệng nàng liền hối hận. Khuôn mặt lập tức mắc cỡ đỏ bừng.
Vốn dĩ khi Nam Trừng nghe Lam Hiên Vũ nói Đống Thiên Thu đánh hắn, lại nhìn bộ dáng hai người như vậy thì trong lòng không khỏi có chút tức giận. Gia đình mình là khách tới, sao ngươi có thể khi dễ con của ta đây? Mẹ nào lại không đứng về phía con mình?

Nhưng khi Đống Thiên Thu vừa nói ra câu này nàng lập tức kinh hãi tới trợn mắt há mồm. Con mình hôn con gái nhà người ta? Đây là cái chuyện gì vậy? Không phải đây là lần đầu tiên bọn hắn gặp nhau sao? Nàng cũng không biết Lam Hiên Vũ đã từng triệu hoán Đống Thiên Thu khá nhiều lần.

Chúng nó còn hơi nhỏ a! Cái tuổi này không thể nói yêu thương a! Thế nhưng thật sự là tiểu cô nương này quá xinh đẹp, rất xứng với Hiên Vũ nhà ta rồi. Bộ dáng tức giận của nàng còn dễ nhìn như vậy đây này. Tất Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu không biết biến hóa trong lòng Nam Trừng lúc này.

Càng làm cho Lam Hiên Vũ tuyệt đối không nghĩ tới là động tác sau đó của Nam Trừng, nàng... đóng cửa.

Đúng vậy, nàng không nói bất cứ câu nào, liền cứ như vậy mà yên lặng đóng cửa lại...

Lam Hiên Vũ trợn mắt há hốc mồm mà nhìn cửa phòng, lại quay về nhìn nhìn Đống Thiên Thu đang tức giận trước mặt, cái này, cái này là tình huống như thế nào? Mẹ yêu quý của mình...làm sao lại như vậy đây?

Lúc này Đống Thiên Thu đã phục hồi tinh thần, nàng nhìn Lam Hiên Vũ cười cười, sau đó hai tay vân vê lẫn nhau, từng đốt ngón tay phát ra âm thanh "Rốp rốp"

"A di thật tốt. Ngươi yên tâm, ta cho a di mặt mũi, không đánh mặt ngươi.""

"A! Cứu mạng...!"

Trong phòng.

Nam Trừng nghe nhi tử kêu thảm thiết bên ngoài, nàng đem việc vừa rồi nói lại cho Lam Tiêu, "Lão công, Làm sao bây giờ a? Na Na đi ra ngoài mua đồ rồi, cũng không ở nhà đấy."

Lam Tiêu cũng là ngẩn người "Tiểu tử con của ngươi cứ thành thật ngồi thụm đó như vậy cho người ta đánh, hiển nhiên là đã chiếm tiện nghi rồi. Việc của bọn nhỏ cứ để chính bọn hắn xử lý là tốt rồi. Chẳng lẽ tiểu cô nương kia còn có thể đánh hỏng hắn sao! Tiểu tử thúi này tốt a! Mạnh mẽ hơn cha của hắn, mới là lần thứ nhất gặp mặt mà đã dám hôn người ta. Có điều, tiểu cô nương kia thật là đẹp, rất xứng với con ta. Ngươi chưa nghe nói sao? Đánh là thân, mắng là yêu, nóng nảy một cước đạp. Lần đánh này nói không chừng sẽ rất hay khi bọn hắn trưởng thành đây."

Đã qua khá lâu, bên ngoài cũng đã an tĩnh.

Đống Thiên Thu không kịp thở ngồi bệt dưới đất, nàng hung dữ mà nhìn Lam Hiên Vũ vừa bị mình tẩn một trận. Nàng đúng là đánh tới mệt luôn. Tất nhiên là không dùng hồn lực đi đánh, nhưng thân là hồn sư nên quyền cước của nàng vẫn là rất nặng đấy.

Vừa nãy Lam Hiên Vũ chỉ ôm đầu, cũng không hoàn thủ, không chống cự. Mặc cho nàng đánh một trận, thái độ của hắn lại là rất tốt. Tức giận trong nội tâm Đống Thiên Thu cũng dần tiêu tan.

Nhưng cứ nghĩ tới tên này chẳng những hôn mình, lại còn làm hỏng thanh danh của mình trong học viện nàng lại muốn đánh hắn thêm trận nữa, hắn đẹp như thế mà sao tâm lại cứ hỏng như vậy đây?

Lam Hiên Vũ ngẩng đầu mà nhìn trộm nàng.

Vừa rồi hắn đã bị đánh rất lâu đấy, cũng rất đau đấy, nhưng muốn nói tới đả thương hắn thì gần như không có khả năng. Cường độ thân thể của hắn tốt hơn người thường không biết bao nhiêu lần. Nên căn bản là cũng không quá đau. (Não ta còn chỗ nào xoắn được thì lão xoắn nốt đi lão Tam, câu trước nói rất đau câu sau lại không quá đau, chết ta mất 😑)

Chương 139: Đống Thiên Thu muốn khảo thí vào Sử Lai Khắc Học Viện

Nhìn bộ dáng Đống Thiên Thu đang tức giận ngồi ở chỗ kia lau nước mắt. Lam Hiên Vũ cũng không khỏi có chút mềm lòng. Hình như mình đã đùa hơi quá.

"Xin lỗi a!" Lam Hiên Vũ nói khẽ.

Đống Thiên Thu hung hăng mà trừng mắt hắn một cái.

Lam Hiên Vũ lấm lét đi tới mà ngồi xuống bên người nàng, "Nếu không ngươi đánh tiếp chút nữa cho hả giận?"

Đống Thiên Thu mãnh liệt đẩy hắn ngã ra một bên, sau đó nàng hung hăng mà đập hắn mấy nhát, nghẹn ngào nói "Ngươi để cho ta còn đến trường thế nào? Ngươi lại để những người khác nhìn ta thế nào nữa đây?"

Lam Hiên Vũ có chút lúng túng mà nói "Khi đó ta chỉ nghĩ muốn trả thù ngươi thôi. Cái này... ta cũng không biết nên làm sao bây giờ a?"

Đống Thiên Thu hung hăng trừng mắt hắn, trong lòng chính nàng cũng loạn. Cái bộ dáng ủy khuất này của nàng thật sự là quá dễ nhìn, trên hàng mi dài vẫn còn vương nước mắt đây. Lam Hiên Vũ theo bản năng giơ tay lên mà lau nước mắt cho nàng.

Đống Thiên Thu bị động tác thân mật này của hắn làm cho ngẩn ngơ, nàng vội vàng đẩy cánh tay hắn, "Ngươi làm gì?"

"Không có, không có. Ta có thể làm gì đây? Ta lại đánh không lại ngươi a." Lam Hiên Vũ làm một bộ dáng đáng thương mà nói.

Không biết vì cái gì, vừa nhìn thấy tên này giả bộ đáng thương, Đống Thiên Thu lại muốn đạp hắn.

"Nếu không, tới khi chúng ta trưởng thành, ngươi làm bạn gái của ta nha? Ta chịu trách nhiệm với ngươi." Lam Hiên Vũ thử thăm dò mà nói.

"Ai muốn làm bạn gái của ngươi." Đống Thiên Thu đứng bật lên, lại đạp tên này thêm mấy cước rồi quay người chạy. Lam Hiên Vũ cũng đứng lên từ dưới mặt đất, trên người hắn còn đang ướt sũng, gãi gãi đầu, chuyện hôm nay đúng là đắc tội nàng thảm rồi a! Về sau có lẽ rất khó triệu hoán được nàng.

Quay về ký túc xá, tắm rửa thay quần áo.

"Chỉ nói vậy thôi, xảy ra chuyện gì vậy?" Nam Trừng cùng Lam Tiêu đều mang vẻ mặt tò mò mà nhìn nhi tử.

Lam Hiên Vũ có chút lúng túng gãi gãi đầu, nhưng vẫn đem những chuyện đã xảy ra nói lại một lần. Nghe hắn nói xong, Nam Trừng liền đánh vào bả vai hắn, "tiểu tử thúi nhà ngươi, sao có thể như vậy chứ. Nữ hài tử rất trọng thanh danh đó! Ngươi lại làm như vậy với nàng trước mặt nhiều người, con gái người ta có thể không tức giận sao? Nên đánh."

Lam Tiêu ở bên cạnh châm ngòi thổi gió mà nói "Không sai, đánh là đáng đời."

"Khụ khụ. Ba, mẹ, sao ba mẹ lại hướng cùi trỏ ra ngoài vậy được chứ! Nàng muốn trả đũa con thì tính như thế nào? đây không phải là chủ động phản kích sao? Hơn nữa con cũng đã để cho nàng đánh rồi a?"

Nam Trừng hừ một tiếng, "bớt cái kiểu này đi. Lúc ngươi đang tắm mẹ cũng đã nhìn thoáng qua, trên người ngươi một điểm vết thương cũng không có. Có thể thấy căn bản là con gái người ta cũng không có dùng sức đánh ngươi."

Lam Hiên Vũ mở to hai mắt mà nhìn, "Mẹ, con đã lớn như vậy mẹ còn nhìn lén con tắm sao?"

Khuôn mặt Nam Trừng đỏ lên, "Phì, mẹ là mẹ ngươi. Thế nào mẹ cũng là mẹ ngươi, nhìn ngươi tắm thì làm sao vậy? Đây không phải là mẹ đang quan tâm ngươi sao?"Thật sự là lúc này Lam Hiên Vũ đang có chút ủy khuất, Đống Thiên Thu đánh hắn vẫn là rất đau đấy, chỉ là mình da dày thịt béo một chút, có sai gì đâu chứ?

Na Na đã trở về, vừa vào cửa, ánh mắt nàng nhìn Lam Hiên Vũ liền có điểm lạ quái dị. Không cần hỏi Lam Hiên Vũ cũng biết, nhất định là Đống Thiên Thu đã đi nói với nàng.

"Na Na lão sư, ta sai rồi." Lam Hiên Vũ vội vàng bước đến trước mặt nàng, thành thành thật thật mà nhận sai.

Na Na chỉ là yên lặng mà xoa đầu hắn, "Chẳng qua là tiểu hiểu lầm mà thôi. Đúng rồi, thật sự ngươi muốn lớn lên sẽ kết giao với Thiên Thu sao?"

"A?" Lam Hiên Vũ bị nàng hỏi như vậy không khỏi có chút sững sờ. Chẳng lẽ câu đó Đống Thiên Thu cũng nói cho Na Na lão sư rồi sao?

Na Na không đợi hắn trả lời, liền mỉm cười nói "Thiên Thu rất ưu tú, cũng rất cố gắng. Nếu thật sự ngươi thật muốn kết giao với nàng thì phải cố gắng đuổi theo cước bộ của nàng mới được. Sắp tới nàng muốn đi khảo thí vào Sử Lai Khắc Học Viện đấy. Ngươi muốn về sau được ở một chỗ với nàng thì cũng phải tranh thủ thi đậu mới được."

Nghe được mấy chữ Sử Lai Khắc Học Viện này, Nam Trừng cùng Lam Tiêu bên cạnh đều đã kinh hãi, Nam Trừng thậm chí kích động mà đứng lên.

"Sử Lai Khắc Học Viện? Là Sử Lai Khắc Học Viện sao?"

Na Na khẽ gật đầu.

Sử Lai Khắc, một cái tên rất đơn giản lại uy chấn đại lục mấy vạn năm. Trước kia, tại nhân loại vẫn chỉ ở hành tinh mẹ, Đấu La Tinh, thì nó chính là học viện đệ nhất của đại lục, lịch sử của nó thậm chí còn phải ngược dòng tìm hiểu đến ba vạn năm trước. Không hề nghi ngờ, đây chính là học việc có lịch sử lâu đời nhất toàn liên bang.

Nơi đó chính là thánh địa của hồn sư. Là nơi mà tất cả hồn sư đầu hướng tới. Nếu có thể thi đậu Sử Lai Khắc Học Viện, thì dù là chỉ cần học tập ở đó một ngày cũng đã là việc vinh diệu nhất cuộc đời một hồn sư. Mà trong Sử Lai Khắc Học Viện còn tồn tại cả cường giả thần giai trong truyền thuyết a! (Thần giai, có lẽ là đang nhắc tới cường giả trên trăm cấp chứ k phải thần chân chính)
Nghe Na Na nói đến mấy chữ Sử Lai Khắc Học Viện này, Lam Tiêu cùng Nam Trừng có thể nào không kích động đây?

Nam Trừng có chút khó khăn nói ". Thế nhưng tu vi của Hiên Vũ quá yếu. Làm sao có thể khảo thí được a?"

Na Na lắc đầu, "Ta nghe người của học viện bên này đã nói qua, điều kiện khảo thí của Sử Lai Khắc Học Viện là trước mười hai tuổi đạt đến hai mươi cấp, như vậy sẽ đạt đủ điều kiện nhận khảo hạch trụ cột trong hành tinh. Mặc dù đại đa số người nhận khảo hạch đều là hai mươi lăm cấp, thậm chí là trên ba mươi cấp. Nhưng việc hai mươi cấp có tư cách báo danh là khẳng định. Lần này Hiên Vũ tới đây, ta sẽ giúp hắn tiến vào đến hai mươi cấp, cũng đủ để báo danh. Hơn nữa, hắn là song sinh Võ Hồn, bản thân Võ Hồn lại rất có đặc điểm, nói không chừng là có cơ hội đấy. Cứ để cho hắn thử xem a."

Lam Hiên Vũ đột nhiên nói "Bắt đầu học kỳ tới chúng ta cũng phải tiến hành một cái khảo thí? Nói là sơ bộ khảo thí, sẽ không phải là khảo thí này chứ?"

Na Na mỉm cười, "Lớp thiếu niên năng động của các ngươi thành lập ra rất có thể chính là vì tuyển chọn nhân tài, thử thi vào Sử Lai Khắc Học Viện. Có điều, muốn trổ hết tài năng trong đám bạn cùng tuổi của cả một tinh cầu vẫn là rất khó khăn đấy. Ngươi có lòng tin chứ?"

Lam Hiên Vũ nhìn nàng một chút rồi nói ". Không có a! Ta mới nhất hoàn, bọn hắn đều đã tam hoàn rồi. Chênh lệch có chút xa đấy."

Na Na nói ". Cũng không nhất định, xem một chút sau khi ngươi đạt đến hai hoàn sẽ có thay đổi gì a. Ăn cơm trước đã, sau khi ăn xong, chúng ta liền bắt đầu a."

Đồ ăn là Na Na làm, hương vị thật sự rất như bình thường, đều là những cách làm rất đơn giản. Nhưng nguyên liệu nấu ăn cũng tuyệt đối là những thứ cấp cao nhất. Vốn dĩ Đống Thiên Thu cũng sẽ đến cùng ăn cơm, lại bị Lam Hiên Vũ chọc tức mà chạy, nên giờ có nói cái gì nàng cũng không chịu đến. Cơm nước xong xuôi, Nam Trừng giúp Na Na thu dọn bát đũa, sau đó Na Na mang Lam Hiên Vũ tới phòng tu luyện.

"Ăn no rồi chưa?" Na Na nhẹ nhàng xoa đầu Lam Hiên Vũ.

Nhìn ánh mắt ôn nhu này của nàng, Lam Hiên Vũ nhịn không được mà ôm eo nàng, "Ăn no rồi, ăn no rồi, cám ơn Na Na lão sư."

Na Na mỉm cười, "Chúng ta bắt đầu nha, để cho lão sư xem một chút, mấy năm nay ngươi có lười biếng hay không?"

Lam Hiên Vũ mang vẻ mặt đau khổ nói "Vốn ta đã sớm đột phá hai mươi cấp, nhưng lão sư ta mãi không chịu để cho ta nghỉ mới gây trở ngại đến bây giờ."

Chính hắn thật sự có chút nóng nảy. Mắt thấy các học sinh đã nhao nhao đột phá hai mươi cấp, thậm chí đã đột phá ba mươi cấp, làm sao hắn có thể không lo lắng đây? Hồn lực là cái căn bản nhất của hồn sư, không đủ hồn lực cường đại thì phương diện khác có cường thịnh hơn nữa cũng không thể trở thành cường giả chân chính.

Na Na nói ". Bởi vì cái gọi là ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi, thực ra việc này cũng không phải chuyện xấu. Ngươi ngồi xuống, để ta cảm thụ vòng xoáy của ngươi một lát."

"Vâng" Lam Hiên Vũ theo lời nàng mà khoanh chân ngồi xuống.

Na Na ngồi sau lưng hắn, nàng nâng tay phải lên, nhẹ nhàng đặt lên trên lưng hắn. Khi bàn tay của nàng kề sát lên lưng Lam Hiên Vũ, đôi mi thanh tú lập tức giật nhẹ, lộ vẻ mặt kinh ngạc. Có lẽ là muốn xác nhận, Na Na nhắm hai mắt lại, yên lặng mà cảm thụ biến hóa trên người Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy từ lưng truyền đến một hồi ấm áp, tốc độ xoay tròn của vòng xoáy kim ngân sắc trong ngực lập tức biến chậm đi một tí, rất ấm áp, một cảm giác thoải mái không nói thành lời.

Thật lâu, Na Na mới thy tay về, thở dài một hơi nói ". Rất tốt."

Chương 140: Na Na đề nghị

Lam Hiên Vũ quay người nhìn về phía nàng: "Na Na lão sư, cái gì rất tốt?"

Na Na mỉm cười: "Tình huống của ngươi rất tốt, tốt hơn dự liệu của ta một chút. Trên thực tế thì với tình huống trước mắt của ngươi, cho dù ngươi tự đột phá hai mươi cấp cũng sẽ không có nguy hiểm."

"A?" Lam Hiên Vũ có chút không hiểu rõ mà nhìn nàng.

Na Na nói: "Khí tức của ngươi luôn cho ta một loại cảm giác rất quen thuộc, có vẻ chúng có nhiều điểm giống với khí tức của ta. Cho nên ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi ta đã cảm thấy rất thân thuộc."

Lam Hiên Vũ hì hì cười một tiếng, "Không phải là vì ta rất đẹp ư? Na Na lão sư, ta cũng hiểu được người rất thân với ta mà."

Na Na mỉm cười, "Tên tiểu tử nhà ngươi, về sau cũng không nên nói lung tung nữa a! Ngươi xem hôm nay đem Thiên Thu tức như vậy đấy, ta còn chưa bao giờ thấy nàng có vẻ giận như vậy đây. Nói tiếp chính sự nào."

"Lúc trước, khi huyết mạch của ngươi chưa tỉnh lại thật ra là rất nguy hiểm đấy. Người bình thường sẽ chỉ có một loại huyết mạch, hoặc là huyết mạch mạnh hơn người, hoặc trong huyết mạch mang một chút khí tức đặc thù của Võ Hồn, từ đó làm cho huyết mạch biến dị, biến dị tự nhiên là có tốt có hỏng. Nhưng nói như vậy, nhưng biến dụ trên huyết mạch hầu hết đều là tình huống tương đối khá. Không giống Võ Hồn biến dị, võ hồn biến dị có thể sẽ biến một võ hồn cường đại thành một võ hồn nhỏ yếu."

"Mà tình huống của ngươi lại không giống người thường, trong thân thể ngươi không phải có một loại huyết mạch, mà là hai loại. Từng loại phù hợp riêng với mỗi Lam Ngân Thảo ở hai tay ngươi. Mà bản thân hai loại huyết mạch này lại không hợp nhau, theo thứ tự là hai loại hệ thống bất đồng. Một loại có độ hòa hợp với nguyên tố cực cao, một loại khác thì là thuần túy lực lượng. Cho nên, nếu bọn chúng chỉ thức tỉnh một cái sẽ có trợ giúp cực lớn cho ngươi, nhưng cả hai cái lại thức tỉnh cùng một lúc thì lại bắt đầu mang cho ngươi phiền toái rồi. Bởi vì chúng không hợp nhau, va chạm lẫn nhau, chỉ một chút không tốt đã làm hỏng kinh mạch của ngươi, nhẹ thì trọng thương, suốt đời không thể tu luyện, nặng thì sẽ nguy hiểm tới sinh mệnh."

"Bởi vậy, lúc trước khi ta mới phát hiện ra tình huống này của ngươi cũng rất khẩn trương. Sau khi cẩn thận suy tư ta mới quyết định dùng tới phương pháp xoay tròn này, khiến chúng nó không đến mức xông tới quá độ. Trong quá trình xoay tròn có thể bảo trì chia cách chúng ở một mức độ nhất định, không hoàn toàn tiếp xúc ở một chỗ, do đó mới tạo ra tình huống hai loại không xông vào nhau này. Nhưng lại khiến chúng có thể ngẫu nhiên tiếp xúc, do đó thử khiến chúng tự dung hợp lẫn nhau."

"Cái tai hoạ ngầm này sẽ một mực tồn tại trong thân thể ngươi, một khi khi đột phá chúng sẽ tự động tăng cường, mà một khi tăng cường thì có thể lại xuất hiện nguy hiểm. Cho nên ta mới nói khi ngươi muốn đột phá hai mươi cấp nhất định phải có ta hộ pháp, tăng cường lực ly tâm của cái vòng xoáy này, khiến chúng không đến mức va chạm quá độ."

"Có điều ta cũng không nghĩ tới là lực lượng trong cơ thể ngươi lại đặc thù như vậy. Sau khi ngươi thi triển cái võ hồn dung hợp kỹ đó thì hai loại năng lượng này lại có thể dung hợp theo một loại lực lượng đặc thù dẫn dắt. Sau đó mới có thể bộc phát ra lực lượng cường đại. Cỗ lực lượng này đương nhiên là ngươi vẫn chưa điều khiển được. Nhưng trong quá trình chúng dung hợp, hai loại huyết mạch lại giao hòa một cách chân chính, từ đó mới xuất hiện quang điểm rực rỡ ở trung tâm vòng xoáy kia."

"Bởi vậy, trong cơ thể ngươi đã xuất hiện loại lực lượng huyết mạch thứ ba.""Loại huyết mạch thứ ba?" Lam Hiên Vũ giật mình nhìn Na Na, "Hai loại huyết mạch cũng đã gặp nguy hiểm, hơn nữa còn rất phiền toái, ba loại..."

Na Na xua tay nói: "Không phải. Không thể lý giải như vậy. Loại huyết mạch thứ ba này thật ra là do hai loại trước dung hợp. Vì đã có sự hiện hữu của nó nên bản thân ngươi cũng đã có thể tự điều hòa hai loại năng lượng xung đột kia. Mỗi một lần ngươi sử dụng võ hồn dung hợp kỹ thì cũng tương đương với việc điều hòa hai loại huyết mạch này. Mà sau mỗi một lần điều hòa sẽ làm chúng càng thêm phù hợp."

"Cho nên ta mới nói, ngươi tu luyện ba năm này có hiệu quả rất tốt. Qua nhiều lần võ hồn dung hợp kỹ điều hòa, tuy loại huyết mạch thứ ba này vẫn còn rất yếu ớt nhưng cũng đã ổn định lại, có nó rồi, hai loại huyết mạch kia cũng sẽ không xung đột quá độ. Mà nếu ta không có cảm giác sai thì chỉ cần đợi một thời gian nữa, nếu tu vi của ngươi đủ cường đại, sau khi sử dụng võ hồn dung hợp kỹ đủ nhiều, như vậy thì hai loại huyết mạch này cũng sẽ dung hợp hoàn toàn. Nói cách khác, khi loại huyết mạch thứ ba này của ngươi đủ mạnh sẽ có thể gom hai loại kia lại, toàn bộ tan làm một thể, cuối cùng ngươi sẽ chỉ còn một loại lực lượng huyết mạch này, cũng là một loại cực kỳ cường đại. Thậm chí ngay cả ta cũng có cảm giác muốn thần phục."

"A? Lợi hại như vậy sao?" Lam Hiên Vũ cũng đã biết sự cường đại của Na Na tới mức nào đấy. Thời khắc này, trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một cái ý niệm, đến tột cùng là Na Na lão sư lợi hại hơn hay vẫn là Nhạc công tử thúc thúc lợi hại hơn đây? Hẳn là Nhạc công tử thúc thúc lợi hại đi? Hắn có thể tay không hủy diệt một tàu chiến hạm ở giữa không trung đó a!

Na Na khẽ gật đầu, "Hẳn là sẽ rất lợi hại. Nhưng quá trình này cũng sẽ thập phần dài lâu. Ngươi hẳn là đã cảm thấy, hiện tại loại huyết mạch thứ ba kia còn vô cùng yếu ớt. Nó không có biện pháp nào khác để phát triển, chỉ có thể do ngươi sử dụng võ hồn dung hợp kỹ mới được. Ta vừa mới kiểm tra cẩn thận thân thể của ngươi, hiện tại có một chút đã có thể kết luận. Là sau này, cứ mỗi mười cấp ngươi đều có thể sử dụng võ hồn dung hợp kỹ mười lần đến hoạt động lực lượng vàng bạc trong cơ thể, như vậy thì khi đột phá sẽ không còn nguy hiểm chút nào."

Lam Hiên Vũ mở to hai mắt mà nói: "Đây chẳng phải về sau mỗi lần ta muốn thăng mười cấp hồn lực sẽ phải tu luyện thành hai mươi cấp sao? Cái này, việc này sẽ làm cho tốc độ tu luyện của ta càng ngày càng chậm a!"
Vốn dĩ tốc độ tu luyện của hắn đã không nhanh, nếu lại còn phải tu luyện gấp đôi người khác...

Na Na mỉm cười, "Ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi! Ngươi yên tâm đi, tất cả trả giá của ngươi cũng sẽ không uổng phí. Hơn nữa, thời điểm trùng tu sẽ nhanh hơn lúc tu luyện trực tiếp một chút. Cho nên, tu luyện hai mươi cấp cũng chỉ bằng thời gian tu luyện mười lăm cấp thôi a. Ngươi cứ dựa theo lời lão sư nói mà làm, tương lai nhất định sẽ có những chỗ tốt không tưởng được."

Lúc này Lam Hiên Vũ đã có chút không nghe lọt, vẻ mặt chán nản. Hiện tại hắn đã rớt lại cả chục cấp ở lớp thiếu niên năng động rồi. Nếu hai mươi cấp đến ba mươi cấp lại còn phải tu luyện hai lần, thì tới khi mình đạt tới ba mươi cấp chẳng phải mọi người đều đã chạy tới năm mươi cấp sao? Chỉ sợ mất tới năm năm mình cũng chưa hẳn đến được tam hoàn a?

"Đừng không vui như vậy, góp ít thành nhiều. Khi ngươi đạt đến điểm hạn kia là sẽ có thể một bước lên trời rồi." Na Na an ủi hắn.

Lam Hiên Vũ mắt hàm hy vọng mà nhìn về phía nàng: "Vậy cần bao lâu a, Na Na lão sư?"

Na Na nói: "Ta cũng không biết. Nói không chừng một trăm năm là có thể, cũng có thể sẽ phải hai, ba trăm năm a."

Lam Hiên Vũ trợn mắt há hốc mồm mà nhìn nàng, "Phải, phải lâu như vậy sao? Ta sẽ phải chết già mất a!"

Na Na lại lắc đầu, "Không biết. Loại huyết mạch thứ ba của ngươi giống như có một loại đặc tính, ẩn chứa năng lượng sinh mệnh cực khổng lồ. Tuổi thọ của ngươi nhất định sẽ vượt xa người bình thường."

Lam Hiên Vũ nhíu chặt đôi mày, vẻ mặt không vui. Hắn vui vẻ không nổi a! Sau khi thấy Nhạc công tử cường đại như thế, hiện tại hắn rất khát vọng tăng thực lực bản thân, phải nói là vội vàng trước nay chưa từng có.

Na Na mỉm cười: "Tu luyện là không được nóng vội, ổn định kiên cố căn cơ tốt hơn nhiều so với đốt cháy giai đoạn. Được rồi, ngươi bình tâm tĩnh khí đi. Không phải ngươi cũng muốn biết hồn hoàn thứ hai của mình sẽ mang đến cái gì sao? Như vậy thì chúng ta lập tức bắt đầu a."

"Vâng!" Vừa nghe đến tăng lên song hoàn, những chán nản khi nãy của Lam Hiên Vũ đã bị quét sạch, bất kể là nói thế nào thì mình cũng phải tăng tới song hoàn trước rồi hãy nói. Hắn cũng đang rất mong đợi, cảnh giưới hai hoàn sẽ mang tới những khác biệt gì, sẽ còn có hồn hoàn trực tiếp xuất hiện sao? Hay vẫn phải cần đi dung hợp Hồn Linh đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau