CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Tinh Tế Bộ Sát Võng

Trên thực tế, khi hắn tiến vào tầm bắn của đối phương thì đối phương cũng đã tiến vào tầm bắn của hắn từ sớm rồi. Tầm bắn của chiến cơ không gian là vượt qua cơ giáp, vốn dĩ Lam Hiên Vũ hoàn toàn có thể bằng vào ưu thế tầm bắn xa của mình để đối phó chúng, nhưng hắn không có làm vậy, bởi vì khoảng cách quá xa thì đối phương cũng có né cơ hội tránh.

Chủ pháo bổ sung năng lượng chỉ trong tích tắc đã hoàn thành, rốt cuộc công kích của Lam Hiên Vũ cũng phóng ra. Một chùm sáng lập tức bắn ra mãnh liệt. Mà thời cơ hắn lựa chọn này chính là trong tích tắc vừa xẹt qua mấy đạo công kích của đối phương.

Trong chớp nhoáng này, hắn nắm bắt thời cơ có thể nói là kì diệu vô cùng, bởi vì chùm sáng xẹt qua chiến cơ của hắn cũng làm sáng cả chiến cơ, bởi vậy, khi chiến cơ của hắn bắn ra công kích cũng đã được luồng ánh sáng đó che lấp đi.

Quá trình này cũng chỉ là thời gian một cái nháy mắt, nhưng cũng chính một cái nháy mắt này đã làm phán đoán của đối phương bị chậm đi một nhịp, Mà ở dạng chiến đấu này thì chỉ chậm một cái chớp mắt cũng đã là chí mạng rồi. Lại một chùm sáng mãnh liệt bắn ra, đây là một kích toàn lực sau khi Lam Hiên Vũ khống chế chiến cơ không gian hoàn thành tụ lực.

"Oanh ——" cơ giáp màu ố vàng vừa tới đã lập tức nổ thành mưa sáng đầy trời. Loại công kích đã được chiến cơ không gian súc thế này là không thể tập trung vào đối thủ bằng hệ thống, chỉ có thể do phi công tự nhắm trúng. Uy lực lớn nhất nhưng tỉ lệ chính xác cũng rất thấp, đối với phi công bình thường thì việc này gần như là tìm vận may.

Thế nhưng chỉ một phát bắn đã đánh nổ một đài cơ giáp. Đây là vận khí gì? Phản ứng đầu tiên của ba đài cơ giáp khác gần như là đều sửng sốt cùng khiếp sợ, vương bài phi công! Làm sao có thể? Một chiếc phi thuyền dân dụng sao lại có một vương bài phi công?

Mà trong quá trình bọn hắn khiếp sợ đó, chiến cơ không gian đang toàn lực phi hành cũng đã xẹt qua bên cạnh bọn hắn, thẳng tới hướng chiến hạm hải tặc mà phóng.

Tụ lực, bộc phát. Lại là một pháo chủ pháo xạ tuyến được bắn ra.

"Oanh ——" một đài cơ giáp cách chiến hạm hải tặc không xa lập tức bùng nổ, hào quang đầy trời.

Sau khi bắt đầu chiến đấu, cơ giáp hai bên đều vẫn đang thử dò xét, cẩn thận mà né tránh, ai có thể nghĩ đến, nơi xuất hiện thương vong trước lại là bên hải tặc vũ trụ cường thế?

Mà sau khi hai đài cơ giáp bị phá hủy thì Lam Hiên Vũ cũng đã trở thành điểm tập trung của đám hải tặc. Hai chiếc chiến hạm trong đó lập tức quay lại thân tàu, hơn mười đạo pháo xạ tuyến lập tức bao trùm tới hướng Lam Hiên Vũ.

Bị pháo của cơ giáp bắn trúng thì chiến cơ không gian vẫn có thể đỡ được vài phát, nhưng loại pháo của chiến hạm này thì chỉ cần một chút cũng đủ phá hủy chiến cơ không gian rồi. Thế nhưng lại không ai đi lo lắng tới an nguy của Lam Hiên Vũ, vì sau khi hắn phóng ra một đạo xạ tuyến kia thì hắn cũng đã làm toàn trường khiếp sợ.

Chiến cơ không gian lập tức cuộn ngang ba vòng, ba vòng cũng chưa là gì, dù hoàn thành ở tốc độ cao sẽ có khó khăn nhất định, nhưng phi công khổ luyện nhiều là sẽ làm được. Mà chỗ khó là trong quá trình cuộn hắn lại có thể biến hướng, nói cách khác, chiến cơ không gian của hắn vẫn luôn điều chỉnh góc độ trong từng cái cuộn.

Khi phi công bình thường tiến hành cuộn chiến cơ cuồn sẽ rất khó khống chế, mà không khống chế được sẽ dẫn đến việc chiến cơ bị chệch hướng bay, thậm chí có khả năng lại tiếp tục không khống chế được. Cái cuộn này của Lam Hiên Vũ đã gần giống như hắn không khống chế được, thế nhưng liên tục ba cái cuộn đều lệch chuẩn về một góc, sau khi hoàn thành ba lần cuộn thì việc đổi hướng cũng đã xong, một cái đâm nghiêng, chiến cơ liền bay ra ngoài, về chỉnh thể thì tốc độ cũng không có bị yếu đi quá nhiều, hơn nữa hắn còn hoàn thành thêm một cái gia tốc mà toàn lực chạy nước rút.

Công kích của chiến hạm còn chưa tới hắn cũng đã bay xa từ sớm.

Quân tử không nhịn được việc nhỏ, vĩnh viễn không nên để bại lộ việc mình có hỏa lực có thể nháy mắt giết địch, du tẩu, quanh co vòng vèo, tìm cơ hội, sau đó mới cho đối phương một kích trí mạng. Đôi khi kiên nhẫn còn trọng yếu hơn bất luận thứ gì khác. Đây chính là câu nói đắc ý nhất của Ngân Thiên Phàm.Không thể nghi ngờ, Lam Hiên Vũ có một lão sư tốt. Đối mặt với cơ giáp thì hắn lớn mật tiến công, vì có sai lầm cũng sẽ không bị đối phương phá hủy ngay được. Nhưng khi đối mặt với chiến hạm hắn lại tuyệt đối không tới gần một cách đơn giản.

Hai đài cơ giáp của hải tặc vũ trụ bị phá hủy, cũng làm cho đám hải rặc hùng hổ này trì trệ một chút, mà việc Lam Hiên Vũ điều khiển chiến cơ không gian, không thể nghi ngờ đã trở thành minh tinh chói mắt nhất toàn trường.

Nhưng cũng đúng lúc này, một cỗ cảm giác tê dại mãnh liệt tê liệt cảm giác bỗng nhiên truyền đến. Cảm giác đầu tiên của Lam Hiên Vũ là tinh thần lực đang liên kết với chiến cơ không gian của mình lập tức bị chế ngự, tinh thần toàn thân đều có chút chết lặng.

Sau đó hắn liền thấy một mảng ngân quang lớn đang mở ra cách đó không xa, và đang bao trùm tới hướng mình.

Cái kia là...

Lam Hiên Vũ lập tức hoảng sợ, Tinh Không Bộ Sát Võng!

Làm sao có thể? Tại sao lại có Tinh Không Bộ Sát Võng?

Hắn dốc sức liều mạng mà điều khiển chiến cơ không gian, muốn thoát khỏi khống chế, thế nhưng chung quanh chiến cơ của hắn đã tràn ngập một tầng điện nhỏ vụn, chẳng những kích thích tinh thần của hắn trở nên trì trệ, mà cả toàn bộ chiến cơ cũng bị quấy nhiễu cực lớn.

Tinh Tế Bộ Sát Võng là một loại vũ khí chuyên môn đối đầu với cơ giáp cùng chiến cơ không gian, lúc vừa mới phóng thích là vô hình vô tướng, không quá khác so với đạn đạo, nhưng sau khi phóng ra nó lại có thể mở đột ngột tại phạm vi được chỉ định, bộc phát ra một dòng điện quấy nhiễu cường đại, hơn nữa còn bao trùm quấn quanh, chỉ cần bị nó bắn trúng sẽ không thể khống chế được thứ mình đang điều khiển.Thế nhưng loại lưới vây này cũng không phải một trinh sát hạm cấp sao băng có thể được phân phối! Ít nhất cũng phải là công kích hạm cấp lưu tinh mới có thể có được. Mà năm chiếc chiến hạm hải tặc kia rõ ràng là trinh sát hạm cấp sao băng mới đúng.

Thế nhưng sự thật đã bày ở trước mắt, không cho phép hắn không tin.

Tinh tế bộ sát võng bao trùm mà lên, chiến cơ không gian của hắn giống như đang thiêu thân lao đầu vào lửa vậy, lập tức đã bị lưới lớn bao phủ. Ba đài cơ giáp đuổi theo hắn lúc trước cũng đã phóng tới nơi, hồn đạo pháo đã bắt đầu ngắm.

Đã xong...

Lúc này, trong đầu Lam Hiên Vũ đã là một mảnh trống rỗng, mình vẫn quá sơ suất. Nếu lão sư ở chỗ này nhất định hắn sẽ không vì hưng phấn mà buông lỏng cảnh giác, nếu vừa rồi mình có thể đổi hướng thêm hai lần, nói không chừng cũng sẽ không bị rơi vào phạm vi của cái lưới này.

Lão sư cũng đã nói, cho dù không nhìn thấy đối thủ cũng phải đổi hướng liên tục, nhưng mình thì sao? Mình đã làm cái gì đây?

Giờ khắc này, trong lòng hắn đã tràn đầy hối hận, thế nhưng cái thế giới này là không có thuốc hối hận để ăn. Ba hồn đạo pháo hạng nặng của ba đài cơ giáp đồng thời phun ra hào quang, điên cuồng mà bắn thẳng tới chiến cơ không gian đã bị vây ở phía kia.

Nhưng cũng vừa lúc đó, một đạo kim quang đột nhiên không hề báo hiệu đột nhiên nở rộ ra, hồn đạo pháo bắn thẳng vào chính giữa luồng kim quang đó, nhưng cũng chỉ là tạo ra từng vòng rung động màu vàng.

Người điều khiển trong cả ba đài cơ giáo đều không khỏi sững sờ, ngay sau đó, đồng tử chúng lập tức co rút lại. Bọn hắn quả thực không dám tin vào hai mắt của mình.

Cái kia, đó là cái gì? Đó là một đầu Long?

Đúng vậy, ở giữa vũ trụ mênh mông này, một đầu cự long màu càng không một báo hiệu mà xuất hiện trước mặt ba đài cơ giáp, nó dùng thân thể của mình ngăn lại công kích của bọn hắn.

Cự Long ngửa mặt lên trời mà mở ra miệng rộng, trong chân không là không thể truyền được âm thanh, nhưng ai có thể cũng có thể cảm giác được nó đang gầm thét. Ba đài cơ giáp cứ như vậy mà tan rã trong cái gào thét im lặng này của nó...

Ai có thể nghĩ đến, đột nhiên lại xuất hiện tình huống như vậy? Mà đầu cự long kia cũng vừa nghiêng người, chỉ là khẽ rung cánh, tinh tế bộ sát võng cũng biến mất vô tung dưới cái vỗ cánh này của nó.

Lam Hiên Vũ cũng là trợn mắt há hốc mồm mà xem một màn này, chẳng qua là giờ khắc này, trong thân thể hắn đột nhiên tràn đầy nóng rực, căn bản không cần chính hắn đi khống chế, huyết mạch trong cơ thể cứ như vậy mà sôi trào, thậm chí còn có loại cảm giác chúng đang muốn phá thể mà ra.

Chương 132: Tay không diệt chiến hạm

Đầu cự long màu vàng kia quay đầu lại nhìn hắn một cái thật sâu, sau đó lại rất có tính người mà gật đầu với hắn rồi mãnh liệt quay người, có vẻ như nó ngừng giữa không trung một lát, rồi hiến mất trong nháy mắt sau đó, khi nó xuất hiện lần nữa đã là giữa bầy cơ giáp của đám hải tặc vũ trụ.

Lúc này Lam Hiên Vũ mới nhìn rõ, chiều dài của đầu Cự Long này phải vượt qua trăm mét, lớn gấp bội chiến cơ không gian của hắn, đôi cánh kim sắc cực lớn mở ra, cực rõ ràng giữa không trung. Khi nó đến chiếm trường bên kia thì cả đám cơ giáp hải tặc đều đã ngưng trệ giữa không trung, sau đó chậm rãi hòa tan. Đúng vậy, căn bản động tác xuất thủ nó cũng không làm, vậy mà đám cơ giáp kia lại cứ như vậy mà hòa tan triệt để.

Cái này... đây quả thật là một đầu long sao? Một đầu long màu vàng?

Đôi mắt lạnh như băng của nó chuyển hướng tới năm chiếc chiến hạm, lúc này, cả đám hải tặc vũ trụ trong năm tàu chiến hạm đều đã hoảng sợ một cách khó hiểu, không thể nghi ngờ, đầu cự long màu vàng này là cái này là nhằm vào bọn hắn mà đến a! Tất cả hỏa lực của chiến hạm đã hoàn toàn tập trung mà oanh kích tới hướng cự long.

Cự long màu vàng đột nhiên gia tốc mãnh liệt, để lại trong không gian một đường quang ảnh màu vàng cực lớn, loại khí khái dâng trào thăng thiên này đã làm Lam Hiên Vũ chấn động thật sâu.

Trong đầu Lam Hiên Vũ gần như lập tức hiện ra một chiêu kim long thăng thiên lúc trước Na Na lão sư đã truyền thụ cho hắn. Hắn vẫn luôn cố gắng luyện tập, lĩnh ngộ, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không tìm được chân lý trong đó. Nhưng vào giờ phút này, hắn đã tìm được, đúng vậy, đây mới là Kim Long Thăng Thiên chính thức a!

Chiều dài tổng thể của một chiếc trinh sát hạm cấp sao băng cũng chỉ chừng bảy mươi thước, khi thân ảnh màu vàng cực lớn kia xẹt qua, một tàu chiến hạm lập tức bộc phát ra hảo quang cực lớn, chẳng những bản thân nó bùng nổ, mà lực bạo tạc nổ còn đánh bay bốn tàu chiến hạm xung quanh. Mà thân ảnh màu vàng kia cũng đã ra khỏi đó ngoài ngàn mét.

Khủng bố như vậy!

Nhưng cũng vừa lúc đó, không biết vì cái gì, trong nội tâm Lam Hiên Vũ đột nhiên sinh ra một cỗ bất an mãnh liệt, hắn quay ngoắt đầu mà nhìn về bên cạnh, sau đó hắn liền thấy một chùm sáng cực lớn đang phóng về phía mình. Không, chuẩn xác mà nói, mục tiêu của chùm sáng này cũng không phải hắn, mà là pha thuyền vũ trụ ở phía sau hắn, chẳng qua hắn đang ở trên lộ tuyến nó phải đi qua mà thôi.

Một chiếc chiến hạm dài hơn một trăm năm mươi mét, toàn thân tản ra ánh sáng màu xanh biếc như đang lăng không mà hiện ra giữa vũ trụ thâm sâu. Công kích hạm cấp lưu tinh, chiến hạm ẩn hình!

Đây là phản ứng cuối vùng trong đầu Lam Hiên Vũ. Tinh tế bộ sát võng vừa rồi hẳn là do nó phóng ra. Vì một chiếc phi thuyền dân dụng, đám hải tặc vũ trụ không chỉ xuất động năm chiếc trinh sát hạm cấp sao băng, thậm chí cả công kích hạm cấp lưu tinh cũng được xuất động. Mà một pháo này chính là chủ pháo của công kích hạm cấp lưu tinh kia a!

Trên phi thuyền vũ trụ, Đường Nhạc với mái tóc dài màu lam vẫn luôn đứng bên cửa sổ mạn tàu từ đầu tới cuối, ánh mắt hắn bình tĩnh mà nhìn tất cả mọi thứ đang phát sinh bên ngoài.

Khi đầu cự long kim sắc kia xuất hiện, ánh mắt hắn thoáng có chút ngốc trệ cùng không biết giải quyết thế nào, trên mặt thậm chí mang theo vẻ thống khổ.

Không nghĩ ra, vì sao không thể nghĩ ra bất cứ thứ gì. Ngay cả nó cũng lâm vào ngủ say, chỉ có thể chiến đấu dưới sự điều khiển của mình. Vì cái gì, vì sao mình lại có một đầu long như vậy?

Nhạc Khanh Linh đứng bên cạnh hắn đã nhìn tới trợn tròn mắt, Long? Thậm chí có một đầu Long? Kia là chuyện gì xảy ra?

Đột nhiên, nàng thấy tát cả mọi thứ xung quanh đột nhiên trở nên khác lạ. Bởi vì nàng phát hiện, mình đã không thể động, chỉ ánh mắt là vẫn còn có thể nhìn chăm chú tới phía trước, đại não còn có thể suy nghĩ.

Trong chớp mắt này, cả phi thuyền vũ trụ cũng ngập vào trong ngưng kết. Tất cả thanh âm hoảng sợ hay kêu gọi đều ngưng bặt từ lúc đầu long kim sắc kia xuất hiện.
Phía xa xa, đầu kim long đang đánh tới tàu hải tặc thứ hai đình trệ rồi, chiến hạm đang cuộn vòng muốn khống chế bản thân cũng đình trệ rồi, những cơ giáp thuộc về phi thuyền vũ trụ cũng đình trệ cả rồi.

Tất cả mọi thứ đều trở nên ngưng đọng trong chớp mắt. Mà chùm sáng đã tới sát chiến cơ không gian của Lam Hiên Vũ cũng đã ngừng trong nháy mắt này. Đúng vậy, ngay cả ánh sáng cũng không thể tiếp tục đi tới, chỉ có thể ngưng trệ ở trước mắt Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ cũng phát hiện mình không thể động, nhưng hắn giống Nhạc Khanh Linh, ít nhất hai người bọn họ vẫn còn cảm giác mà không như những người còn lại, kể cả đám hải tặc, lúc này đều đã hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ, trong đại não chỉ có trống rỗng.

Cuối cùng xảy ra chuyện gì? là chuyện gì xảy ra?

Vốn dĩ Lam Hiên Vũ đã chuẩn bị chờ chết, thế nhưng tia sáng chói mắt kia lị ngưng kết ngay tại trước mắt hắn, cũng không có tiến lên phía trước một chút nào.

Sau đó, hắn liền giật mình mà thấy, trong trung tâm chùm sáng kia đã xuất hiện một bóng người. Đúng vậy, đó là một bóng người.

Cùng dáng vẻ khí thế độc ác ngập trời của luồng hào quang kia, có vẻ người này nhìn qua rất nhỏ yếu, thế nhưng một mái tóc xanh tung bay sau đầu hắn vẫn cứ là rõ ràng như vậy.

Hắn cứ như vậy mà đứng trước luồng hào quang, cứ như vậy mà đứng giữa không trung, từng bước một hướng mà đi tới hướng tia sáng, mà mỗi bước hắn đi tới tia sáng kia lại co rút đi một phần.

Trong vũ trụ lại xuất hiện một kỳ cảnh như vậy, hỏa lực ông kích của một chiếc công kích hạm cấp lưu tinh lại rút về theo bước đi của một người.

Thời Gian Hồi Tưởng!
Thân ảnh kia tựa như đang nhàn nhã dạo chơi, nhưng lại chỉ đi vài bước đã đến phần cuối. Hào quang biến mất, hỏa lực của một chiếc côn kích hạm cấp lưu tinh cứ như vậy mà bị ép trở về họng pháo. Sau đó, người kia đột nhiên quay đầu nhìn về phía Lam Hiên Vũ.

Khoảng cách cực xa, cũng không biết vì cái gì, nhưng Lam Hiên Vũ lại có thể thấy vẻ cười ôn hòa trên mặt hắn một cách rõ ràng. Là hắn? Là vị thúc thúc kia. Đôi mắt xanh thẳm, khuôn mặt anh tuấn vô cùng, Lam Hiên Vũ hoàn toàn nhớ rõ, chính là người lúc trước đã ôm mình hát ca khúc thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi.

Vì sao hắn lại ở chỗ này a?

Trong đầu mới vừa sinh ra ý nghĩ này, Lam Hiên Vũ liền thấy Đường Nhạc chậm rãi mà bước tới, một cước liền đạp nát phần đầu công kích hạm.

Hắn đang làm gì vậy?

Không cho hắn thêm thời gian suy nghĩ, Lam Hiên Vũ đã khiếp sợ mà thấy, tám đầu Kim Long đột nhiên xuất hiện xung quanh công kích hạm, nháy mắt sau đó, tám đầu kim long cùng đâm vào phía trong.

"Oành_________ "

Tiếng nổ vang kịch liệt vang lên, ở giữa vũ trụ mênh mông, một công kích hạm cấp lưu tinh dài hơn một trăm năm mươi mét, có rất nhiều vũ khí khủng bố đã nổ thành một đoàn hỏa cầu cực lớn.

Lam Hiên Vũ toàn sợ tới ngây người, hắn hoàn toàn không thể tin nổi một màn này lại là sự thật

Một người, chỉ là lực lượng của một người a! Vậy mà chỉ trong cái giơ tay nhấc chân cũng đã phá tan một chiến hạm. Điều này sao có thể, làm sao có thể a! Cái này đã phá tan nhận thức của hắn về năng lực của nhân loại.

"Cộc cộc!" Thanh âm truyền đến.

Lam Hiên Vũ vội vàng quay đầu nhìn lại, khuôn mặ anh tuấn đã ở ngay bên ngoài khoang điều khiển.

Đường Nhạc chỉ chỉ hắn, lại chỉ về chính mình, bờ môi hắn khẽ nhích, một thanh âm nhu hòa đã vang lên bên tai Lam Hiên Vũ.

"Cái này là bí mật của chúng ta nha."

Nói xong câu đó, hắn phất phất tay với Lam Hiên Vũ, kim quang lóe lên, toàn thân hắn đã biến mất vô tung vô ảnh. Cũng ở một cái chớp mắt này, thời gian lại trở về, tất cả cũng đã khôi phục quỹ đạo. Phía xa xa, tiếng bạo tạc nổ tung xuất hiện kèm theo từng đợt hào quang mãnh liệt. Ở đằng kia, dưới công kích cực mạnh ủa đài kim long, mấy chiến hạm còn lại cũng nhao nhao bùng nổ, hóa thành từng đoàn hỏa cầu chiếu sáng một phương vũ trụ. Lam Hiên Vũ phát hiện mình đã có thể động, thế nhưng toàn thân hắn lại cứng ngắc tại đó, không muốn nhúc nhích một chút nào.

Từ lúc hắn điều khiển chiến cơ không gian lao vào chiến trường tới lúc này cũng không quá vài phút thời gian. Thế nhưng chính mấy phút đồng hồ này lại làm cho hắn cảm thấy như đã trải qua vô số chuyện. Bản thân điều khiển Chiến Cơ không gian như cá gặp nước, đánh tan cơ giáp. Nhưng lại vì hưng phấn mà sơ sẩy, bị tinh tế bộ sát võng bắt lấy. Sau đó Kim Long xuất hiện, giúp hắn hóa giải nguy, cơ hơn nữa còn đánh chết hải tặc. Rồi công kích hạm cấp lưu tinh hiện thân.

Chương 133: Nội tâm Lam Hiên Vũ bị phá vỡ

Nhưng làm hắn không thể tưởng tượng nổi là Đường Nhạc xuất hiện. Một người, chỉ là một người lại có thể thay đổi mọi thứ trong thời gian cực ngắn!

Hắn có thể làm cho công kích của chiến hạm chủ pháo phải thu về, rồi chỉ đạp một cước lại có thể hủy diệt một chiếc công kích hạm cấp lưu tinh. Đây quả thực là một việc hoàn toàn không thể tưởng tượng a!

Lực lượng của một người có thể đạt tới trình độ như vậy sao? Vậy hắn hay vẫn là người sao? Hay là thần cách trong truyền thuyết?

Tất cả mọi thứ trong phi thuyền vũ trụ cũng đã khôi phục bình thường. Toàn bộ phi thuyền đã là một mảnh thét lên cùng tiếng hoan hô. Vốn dĩ tất cả mọi người đều đã tuyệt vọng, bọn hắn đều cho rằng mình sẽ phải chết dưới công kích của đám hải tặc vũ trụ.

Thế nhưng tất cả đều đã chuyển biến, một đầu Kim Long xuất hiện, đánh tan tất cả hải tặc.

Cuối cùng, chuyện gì xảy ra đã không trọng yếu, quan trọng là tất cả mọi người đều sống sót rồi!

Nhạc Khanh Linh đứng ở nơi đó như một pho tượng mà nhìn Đường Nhạc đang lăng không hiện trước mắt mình.

Đường Nhạc đưa tay quơ quơ trước mắt nàng "Làm sao vậy?"

Nhạc Khanh Linh nuốt xuống từng ngụm nước, đột nhiên nàng giơ tay lên sờ sờ lên mặt hắn. Đây là việc bao nhiêu năm qua nàng chưa dám làm. Hai má hắn rất ấm áp, da thịt vô cùng tốt, thậm chí còm tốt hơn so với một nữ nhân, có co dãn, còn rất bóng, sờ rất tốt. Càng mấu chốt hơn chính là, hắn là một người a! Một người chân thật vô cùng hiện ra ở trước

mặt mình. Thế nhưng nàng cũng nhìn thấy. Nàng cùng Lam Hiên Vũ là hai người duy nhất thấy được một màn chiến đấu kia.

"Ngươi, ngươi, đến cùng là chuyện gì xảy ra vậy?" Nhạc Khanh Linh có chút lắp bắp mà hỏi.

Đường Nhạc than nhẹ một tiếng, "Nếu như ta nói ta cũng không biết, ngươi có tin hay không?"

"Lúc trước, sau khi ngươi cứu ta từ bờ biển lên ta đã mất tất cả trí nhớ. Đầu kim long ngươi vừa mới thấy kia hẳn là đồng bạn trước kia của ta, cũng chính là hồn linh mà ngươi đã từng nói. Thế nhưng chính nó cũng ngập vào ngủ say, ta cũng không có biện pháp làm nó tỉnh lại. Ta vẫn như trước không nhớ nổi được gì, thế nhưng những năm này ta đã dần cảm thấy ta có chút năng lực không giống người thường. Có đôi khi ngay cả chính ta cũng rất khiếp sợ, ta cũng không rõ lắm những năng lực này là từ đâu mà đến. Có lẽ ta cũng là một hồn sư. Chẳng qua là ta không quá giống những người khác, cho nên ta cũng không dám bày ra trước mặt ngươi."

Nhạc Khanh Linh ngơ ngác nói: "Chuyện này còn có...có ai khác biết hay không? Những thứ vừa nãy có phải mọi người đều thấy được rồi không?"

Đường Nhạc lắc đầu, "Không có. Lúc ta xuất thủ đã che giấu cảm giác của bọn họ. Cho nên không có người nào sẽ biết đó là ta."

Nhạc Khanh Linh nhẹ nhàng thở dài một hơi, ánh mắt nàng cũng một lần nữa trở nên rõ ràng, lại giơ tay lên, sờ soạng trên mặt Đường Nhạc một chút, "Nói như vậy là chỉ có mình ta biết?"

Đường Nhạc nhìn thoáng chiến cơ không gian vẫn đang lơ lửng qua cửa sổ, nhưng hắn vẫn khẽ gật đầu.Nhạc Khanh Linh thở dài một hơi, "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Ngàn vạn lần không thể để cho người khác biết, ta cũng không muốn để ngươi biến thành vật thí nghiệm. Ngươi nhớ kỹ, ngươi chính là Nhạc công tử, là Nhạc công tử chỉ biết ca hát, cũng không phải là hồn sư cường đại gì! Về sau, nếu không phải lúc vạn bất đắc dĩ thì ngươi cũng đừng bày ra thực lực. Trời ạ! Trong vũ trụ mà có thể tay không hủy chiến hạm, ngay cả nghe ta cũng chưa từng nghe qua. Thì ra hồn sư có thể mạnh như vậy sao?"

Đường Nhạc yên lặng lắc đầu, "Cũng không phải đơn giản như vậy, chẳng qua lúc đó ta dùng một kích toàn lực của thân thể. Chủ yếu vẫn là dẫn bạo lò hạch tâm phản ứng của nó nó, nếu không thì cũng không dễ dàng như vậy a. Ta có thể cảm thấy trước kia hẳn là ta rất mạnh, chẳng qua là hiện tại, vẫn không thể hoàn toàn nắm giữ được những năng lực của trước kia, vì dù sao ta cũng không nghĩ ra. Rất nhiều lúc vẫn là dùng năng lực của bản năng mà thôi."

Nhạc Khanh Linh nói: "Vậy ngươi cũng đừng nghĩ. Có điều, thật kỳ quái a! Ngươi lợi hại như vậy hẳn phải là cường giả vạn chúng chú ý mới đúng, nhưng ngươi xuất đạo đã lâu như vậy lại chưa từng có người đến đây nhận lãnh."

Đường Nhạc cười khổ: "Nhận lãnh? Ngươi cho ta là chó mèo nhỏ hả?"

Nhạc Khanh Linh hì hì cười một tiếng, lại giơ tay lên sờ sờ má hắn, nhưng lần này Đường Nhạc cũng không để cho nàng được đắc thủ, hắn lui về phía sau một bước, "Được rồi a! Đừng chiếm tiện nghi nhiều vậy chứ."

"Các vị hành khách, các vị hành khách. Vạn hạnh không ngại. Ta là thuyền trưởng của phi thuyền. Địch nhân của chúng ta, tất cả hải tặc cũng đã bị tiêu diệt rồi. Tuy ta cũng không biết đầu kim long kia là từ đâu mà đến, nhưng mọi người chúng ta đều đã an toàn. Đợi cơ giáp bảo hộ cùng chiến cơ không gian của chúng ta trở về là có thể tiếp tục di chuyển. Chúng ta sẽ mau chóng tiến về Thiên Đấu Tinh, tất cả đều không có việc gì, xin mọi người khống chế tâm tình cho tốt, Chờ một chút, sẽ có người tới cấp cho mọi người thêm một ít đồ ăn."

Âm thanh nhắc nhở truyền tới, đúng vậy, chuyện lần này cuối cùng cũng đã giải quyết xong.

Tất cả đều giật mình như mộng.

Khi Lam Hiên Vũ điều khiển chiến cơ không gian trở lại phi thuyền vũ trụ đã có hơn mười tên nhân viên công tác của phi thuyền xếp thành hàng đứng đợi. Tiếng vỗ tay, tiếng hoan hô vang lên náo động.

Không thể nghi ngờ, đầu kim long kia đã cải biến tất cả. Nhưng việc Lam Hiên Vũ điều khiển chiến cơ không gian phá hủy hai đài cơ giáp hải tặc kia cũng đã để lại một dấu ấn rất lớn trong lòng tất cả mọi người. Nhất là một màn điều khiển vô cùng tinh diệu kia, quả thực có thể nói là kì diệu vô cùng."Tôn kính phi công chiến cơ, ngài khỏe chứ, ta là thuyền trưởng Tôn Vị Bình, cảm tạ ngài..."

Thuyền trưởng là một vị trung niên hơn bốn mươi tuổi trung, hắn mang vẻ mặt cảm kích tới đây nghênh đón Lam Hiên Vũ vừa nhảy xuống khỏi chiến cơ, thế nhưng, lời còn chưa nói hết hắn đã nhìn rõ tướng mạo "ngài phi công" trước mắt này.

Đẹp mắt, quá dễ nhìn. Thế nhưng khi Lam Hiên Vũ đứng ở trước mặt hắn thì lại thấp hơn hắn nguyên cả cái đầu, khi vẻ mặt trẻ thơ hiện ra tước mắt hắn thì Tôn Vị Bình đã hoàn toàn nói không nổi nữa.

"Cái này... ngươi, ngươi là phi công vừa rồi?" Tôn Vị Bình trợn mắt há hốc mồm mà hỏi.

Trong đầu Lam Hiên Vũ lúc này vẫn là cảnh huy hoàng tráng lệ khi nãy, hắn có chút ngơ ngác mà nói: "Đúng vậy! Là ta."

Phản ứng đầu tiên của Tôn Vị Bình là làm sao có thể chứ? Hắn lập tức quay đầu nhìn về phía nàng nhân viên nói lúc trước bị Lam Hiên Vũ kéo đi.

Nàng vội vàng khẽ gật đầu, "Là hắn, là hắn. Lúc đó hắn nói hắn đã từng học qua điều khiển chiến cơ không gian, ta có chút sợ, nên đã dẫn hắn..."

Lúc này Tôn Vị Bình đã không biết nên nói cái gì cho phải, đứa nhỏ trước mắt này, có cho nó ăn tới bội thực mà chết cũng chỉ là mười ba, mười bốn tuổi? Một đứa bé nhỏ như vậy, vậy mà lại để cho hắn điều khiển chiến cơ không gian? Thế nhưng người ta còn điều khiển chiến cơ không gian phá vụn hai đài cơ giáp a!

Thật đúng là người không biết thì không sợ a!

"Khục khục, tiểu tử, ngươi, ngươi rất tuyệt. Ta đại biểu toàn bộ phi thuyền cảm tạ ngươi. Ngươi... ngươi đúng thật là nghé con không sợ cọp a!" Vốn dĩ hắn muốn khen ngợi thật tốt, nhưng đối mặt với một đứa nhỏ thế này thì thật sự là không có cách nào khác.

"Thuyền trưởng thúc thúc, ta có thể nhờ ngài một việc không?" Lam Hiên Vũ đột nhiên làm một vẻ mặt đáng thương mà nhìn về phía Tôn Vị Bình.

Lúc này đã không chỉ biểu lộ của Tôn Vị Bình có chút cứng ngắc, mà tất cả đám nhân viên chung quanh cũng đồng dạng là biểu lộ quái dị. Đây đúng là vị phi công vừa điều khiển chiến cơ không gian điêu luyện như vẽ hoa, hơn nữa còn phá huỷ rồi hai đài cơ giáp quân địch đấy sao?

"Chuyện gì vậy?" Tôn Vị Bình hỏi.

Lam Hiên Vũ nói: "Có thể không nói cho ba mẹ ta biết vừa rồi ta đi làm cái gì được chứ? Cứ nói ta đi vệ sinh, bị kẹt trong đó rồi, được hay không?"

Tôn Vị Bình làm một vẻ mặt cười khổ mà nhìn hắn, "đứa nhỏ a! Không phải thúc thúc không giúp ngươi. Nhưng ngươi thử nghĩ một chút, xảy ra vụ việc lớn như vậy, khi đến Thiên Đấu Tinh nhất định sẽ bị tra rõ tình huống một cách kỹ càng đấy. Chuyện này sao có thể giấu được đây! Hiện tại có giấu giếm xuống nhưng đến lúc đó cũng phải nói rõ với cảnh sát. Hơn nữa, lần này ngươi lập công lớn như vậy, nhất định sẽ được khen ngợi đấy, đối với việc phát triển trong tương lai của ngươi là rất có lợi đấy. Có điều, lá gan của ngươi cũng quá lớn rồi a."

Chương 134: Giao thoa

Mấy phút đồng hồ sau, Lam Hiên Vũ lại mang vẻ mặt ủ rũ mà đi cùng Tôn Vị Bình về tới trước mặt Lam Tiêu cùng Nam Trừng. Sau khi vợ chồng Lam Tiêu nghe Tôn Vị Bình giải thích xong thì đã hoàn toàn cạn lời. Cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Nam Trừng kéo Lam Hiên Vũ vào ngực mà tát vào mông hắn, sau đó liền gắt gao mà ôm lấy hắn, lên tiếng khóc lớn. Lam Hiên Vũ thành thành thật thật bị đánh, cũng không dám nhiều lời. Lam Tiêu nhìn đứa con mình đã phát triển vượt xa quỹ tích sự đoán như vậy, sao trong lòng hắn không phải là ngũ vị tạp trần đây?

Teen thực tế thì Lam Hiên Vũ chỉ dùng câu nói đầu tiên đã mềm hoá lòng bọn hắn. "Ba, mẹ, lúc đó con chỉ nghĩ phải bảo vệ ba mẹ..."

Rốt cuộc phi thuyền vũ trụ cũng lại lần nữa đi tiếp cuộc hành trình, sau khi trải qua chuyện lớn như vậy, trừ đầu kim long không ai biết kia thì không hề nghi ngờ, Lam Hiên Vũ đã đã trở thành một tiểu anh hùng.

Lam Tiêu xin miễn hảo ý muốn cho bọn họ lên khoang thuyền trên của thuyền trưởng, ba người bọn hắn vẫn ở khoang bình thường. Sau một mảnh thanh âm ca tụng, cuối cùng Lam Hiên Vũ cũng đã có thể yên tĩnh ngồi lại vị trí của mình. Vài ngày phi hành sau đó hắn vẫn luôn ngơ ngác ngồi ở chỗ kia mà tự hỏi phần rung động trong lòng mình.

"Mẹ, người nói thử xem, lực lượng của con người có thể đối kháng chiến hạm không?" Lam Hiên Vũ hướng Nam Trừng mà hỏi.

Nam Trừng nói: "Mẹ cũng không biết. Trong truyền thuyết thì những đấu khải sư cường đại kia có lẽ sẽ có thể đối phó chiến hạm loại nhỏ a. Về sau nếu ngươi có thể tu luyện tới cấp độ đó thì tự nhiên sẽ biết."

Lúc nhỏ, Lam Hiên Vũ thấy được hạm đội của liên bang là khoáng đạt mênh mông, hơn nữa, hắn cũng nghe qua rất nhiều chuyện có quan hệ với chiến hạm, hắn cũng theo bản năng mà cho rằng chiến hạm không gian chính là lực lượng cường đại nhất. Chính vì vậy nên thuở nhỏ hắn mới lập chí trở thành một vị thành viên lái chiến hạm.

Thế nhưng phong thái một cước kia của Đường Nhạc đã phá vỡ mọi nhận thức của hắn luôn rồi! Nếu lực lượng của một người đã có thể đối kháng chiến hạm như vậy thì mình còn học lái chiến hạm làm gì nữa đây? Chỉ cần cố gắng tăng thực lực của mình tới khi đầy đủ cường đại thì còn sợ gì đối mặt chiến hạm nữa!

Lão sư đã nói, nhân loại không thể sinh tồn trực tiếp giữa không trung, thế nhưng Đường Nhạc không phải là đã sinh tồn giữa không trung đó sao?

Căn bản hắn chẳng cần cái gì phòng hộ, liền cứ như vậy mà nhàn nhã như đi dạo trong không gian, phá huỷ chiến hạm. Tất cả đều không thể tưởng tượng nổi như vậy.

Hẳn là Nhạc thúc thúc đang ở ngay trên phi thuyền a. Có điều đó là khoang phía trên, hắn không gặp được. Hiện tại hắn đang có nghi hoặc đầy mình muốn đi hỏi, nhưng lại không biết phải hỏi ai.

Nhưng hắn nhớ rất rõ, Nhạc công tử đã nói đây là bí mật thuộc về bọn hắn. Rút cuộc, chiếc phi thuyền này cũng đã bình an mà tới Thiên Đấu Tinh. Khi phi thuyền chậm rãi đáp xuống, trên mặt đất cũng đã vây rất nhiều xe cảnh sát cùng các loại nhân viên công tác.

Không thể nghi ngờ, tiếp theo sẽ phải hỏi thăm tình huống cụ thể với tất cả hành khách, cũng phải tiến hành kiểm tra tu sửa toàn diện chiếc phi thuyền này. Nhũng tư liệu liên quan cũng đã được gửi về từ sớm, nhưng vẫn cần hỏi riêng với từng hành khách.

Rốt cuộc Lam Hiên Vũ cũng gặp lại Nhạc công tử tại cục cảnh sát của trung tâm du hành vũ trụ. Bởi vì thân phận đặc thù nên Đường Nhạc cùng Nhạc Khanh Linh là người được tiếp nhận hỏi thăm đầu tiên, những áp lực đến từ sau lưng Đường Nhạc vẫn có tác dụng rất lớn đối với cảnh sát.

Sau khi đơn giản trả lời vài vấn đề, Đường Nhạc mang theo khẩu trang, mũ chụp mà ra. Chuẩn bị ly khai dưới sự bảo hộ của những hộ vệ. Gia đình Lam Hiên Vũ còn đang chờ ở bên ngoài, mà người được hỏi thứ hai cũng chính là bọn họ. Tất nhiên là vì tiểu anh hùng Lam Hiên Vũ này rồi.

Khi Đường Nhạc đi ngang qua người Lam Hiên Vũ thì dừng bước lại, ra hiệu những hộ vệ đợi một lát, sau đó bước tới trước mặt Lam Hiên Vũ mà kéo xuống khẩu trang, lộ ra một khuôn mặt anh tuấn vô cùng.Bốn mắt đối nhau, Lam Hiên Vũ lập tức hưng phấn, hắn vừa muốn nói gì đó nhưng lại bị Đường Nhạc nói trước: "Chúng ta lại gặp nhau, Ngươi gọi Lam Hiên Vũ, đúng chứ?"

Bỗng nhiên thấy Đường Nhạc, vô luận là Lam Tiêu hay Nam Trừng cũng đều giật nảy mình, lúc này bọn hắn mới biết vị đại minh tinh này đi cùng một chuyến phi thuyền với mình.

"Ừm. Đúng vậy, thúc thúc."

Đường Nhạc đưa tay xoa xoa lên đầu hắn, "Sự tích của ngươi thúc thúc đều nghe nói rồi, ngươi rất tuyệt, là một tiểu anh hùng đây. Tốt rồi, thúc thúc phải đi trước, về sau hữu duyên chúng ta sẽ gặp lại." Nói xong, hắn vẫy vẫy tay với Lam Hiên Vũ, quay người bước nhanh trong vòng người bảo hộ.

"Nhớ kỹ ước định của chúng ta a." Bên tai Lam Hiên Vũ hiện ra thanh âm rất nhỏ của Đường Nhạc. Thật sự là hiện tại hắn có rất nhiều vấn đề muốn đến hỏi Đường Nhạc, nhưng lại không có cơ hội.

Nhạc Khanh Linh đi theo bên người Đường Nhạc, thấp giọng hỏi: "Thế nào ta lại thấy đứa nhỏ này có chút nhìn quen mắt, có phải trước kia đã gặp nhau ở nơi nào rồi không? Ngươi biết hắn sao?"

Đường Nhạc nói: "Trong buổi hòa nhạc mấy năm trước ta từng ôm một đứa bé hát ca khúc "thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi", chính là hắn."

Lúc này Nhạc Khanh Linh mới chợt hiểu hiểu ra, nàng nghi hoặc mà nhìn Đường Nhạc, khi nàng quay đầu lại cũng đã không còn nhìn thấy Lam Hiên Vũ.

"Sao ta lại cảm thấy đứa nhỏ này có điểm giống ngươi a! Thật đúng là rất dễ nhìn đấy. Cũng có tiềm lực của một đại minh tinh. Nếu không phải vì màu tóc của hắn không giống ngươi thì ta còn cảm thấy các ngươi có quan hệ thân thích đấy."Bước chân Đường Nhạc thoáng dừng lại một lát, ánh mắt hắn lại trở nên có chút bối rối "Có điểm giống sao?"

Nhạc Khanh Linh nói: "Có điểm giống, nhưng khí chất có chút khác nhau. Màu mắt cùng màu tóc cũng khác. Đứa nhỏ này nhìn qua rất láu lỉnh đấy, có muốn để công ty chúng ta tìm kiếm hỏi một chút không?"

Đường Nhạc lắc đầu, "Chí hướng của người ta là sẽ điều khiển chiến cơ không gian đấy. Ngươi có thấy mấy người nhỏ tuổi như hắn đã có thể điều khiển chiến cơ không gian được không? Nhất định là thiên tài. Nên ta chắc hắn sẽ không làm cái nghề này của chúng ta."

Nhạc Khanh Linh lập tức hiểu ra, "Cũng đúng! Đứa nhỏ này thật là khó lường, đánh tan hai đài cơ giáp đây. Thật là lợi hại."

Hai người vừa nói, dần dần đi ra khỏi trung tâm du hành vũ trụ. Dưới sự vậy kín của những hộ vệ thì gần như không ai có thể nhìn thấy Nhạc công tử bên trong.

Mà lúc này, trong đám người chật chội đang có hai cái thân ảnh cực thu hút ánh mắt của người ngoài. Đó là hai vị mỹ nữ một lớn một nhỏ. Trên mặt hai người đều mang khẩu trang, khá giống Đường Nhạc.

Người lớn kia có một mái tóc dài màu bạc gần như sắp rủ xuống đến mặt đất, sợi tóc chiếu sáng rạng rỡ, lộ ở bên ngoài khẩu trang là một đôi tròng mắt tím đấy, thâm sâu mà bình tĩnh, cho người ta một loại cảm giác bình thản đến mức khiếp người.

Cô nàng nhỏ kia thì là một mái tóc màu xanh đậm dài tới eo, một đôi mắt to màu xanh đậm cực kì linh động, trong lúc nàng nháy mắt, lông mi thật dài chớp chớp tựa như rất biết nói chuyện.

"Na Na lão sư, sao bọn hắn còn chưa có ra vậy? Chúng ta chờ thật là lâu rồi." Tiểu nữ hài nhi ngẩng đầu nói.

Không thể nghi ngờ, các nàng chính là Na Na cùng Đống Thiên Thu. Là Na Na chủ động muốn tới đón hắn, Đống Thiên Thu đã gặp hắn nhiều lần, cũng không có gì thâm giao nhưng cũng rất hiếu kì đối với tên thiếu niên Na Na lão sư vẫn luôn mong nhớ này, cho nên nàng cũng đi theo.

Na Na nói: "Nghe nói phi thuyền bọn hắn đi nửa đường gặp phải hải tặc vũ trụ, đoán chừng còn phải hỏi thăm theo thông lệ a. Hẳn là lát nữa sẽ ra thôi."

Ngay khi các nàng đang nói chuyện với nhau thì phía bên kia, những hộ vệ cũng đã hộ tống Nhạc công tử cùng Nhạc Khanh Linh đi ra. Gần như là có một loại cảm ứng vô hình dẫn dắt, Na Na theo bản năng mà quay đầu nhìn tới hướng đám hộ vệ kia.

Mà Đường Nhạc đang đi trong đó cũng như là cảm giác được cái gì, cũng quay đầu nhìn về phía Na Na. Nhưng lúc này bên cạnh hắn còn có Nhạc Khanh Linh, lại có bảo tiêu. Nên ánh mắt của hắn vẫn còn bị che lại.

Na Na cùng Đường Nhạc cách xa nhau tới mấy chục thước, lại dưới tình huống không nhìn thấy gi nhóm người Đường Nhạc dần rời xa, bọn cuối cùng cũng không gặp nhau.

Lại đợi hơn hai mươi phút đồng hồ, cuối cùng gia đình Lam Hiên Vũ cũng bước ra từ bên trong.

Chương 135: Sát qua đôi môi

Sau khi cẩn thận hỏi thăm tình huống lúc đó của Lam Hiên Vũ cùng bối cảnh học tập của hắn, lại thu phương thức liên lạc với gia đình hắn, cuối cùng tiểu anh hùng này cũng được mời ra.

Cái thận phận đệ tử lớp thiếu nên năng động của Thiên La học viện này rất dễ xác minh, nhưng không hề nghi ngờ, cũng vì vậy mà càng gây sự chú ý của người ngoài.

Lam Hiên Vũ mới vừa ra khỏi trung tâm du hành vũ trụ, hắn vừa liếc mắt liền thấy được Na Na với một mái tóc bạc trong đám người.

"Na Na lão sư!" Hắn hoan hô một tiếng rồi chạy ba bước thành hai mà vọt tới phía Na Na.

Hắn vừa chạy vừa mở rộng hai tay, chuẩn bị cho Na Na một cái ôm thật sâu sắc. Nhưng làm hắn không nghĩ tới là một bóng người cao chừng bằng hắn đột nhiên lao ngang ra, cũng mở hai tay mà ngăn đón hướng hắn, "Ngươi làm gì?"

Vì Lam Hiên Vũ nhìn thấy Na Na nên đã quá mức hưng phấn, chạy rất nhanh, khi thấy đã sắp tới trước mặt Na Na lại đột nhiên bị ngăn như vậy, làm sao còn kịp khống chế. Lập tức đụng vào người nọ.

Người mở hai tay ngăn hắn tất nhiên chính là Đống Thiên Thu rồi, hai người thân cao ngang nhau, nàng lại đột nhiên như vậy, Lam Hiên Vũ lập tức đụng phải nàng.

Tuy Lam Hiên Vũ vẫn còn nhỏ tuổi, nhưng mỗi ngày hắn đều ăn nhiều thiên tài địa bảo như vậy, nên nói về cường độ than thể thì chắc chắn là vượt xa người thường, nên một cái đụng này lập tức làm cả người Đống Thiên Thu bất ổn.

"A!" Đống Thiên Thu kinh hô một tiếng, liền ngã ngửa ra sau. Ở sau lưng, Na Na vội vàng đỡ lấy vai nàng. Lam Hiên Vũ cũng có chút mất cân bằng, nắm theo bản năng liền ôm lấy Đống Thiên Thu, thân thể nàng đã có chút thân hình mềm mại nữ tính, mặt hai người cũng đụng vào nhau, hai mũi đụng chạm, lập tức đều cay sống mũi, mà đôi môi được ngăn cách khẩu trang cũng lập tức sát qua.

Ê ẩm cái mũi, đồng thời cảm giác được cánh môi mềm mại của đối phương, hơn nữa còn cùng ngã vật ra ở một chỗ, tựa như hai người bọn họ đang ôm nhau thân mật vậy.

"Ai nha!" sau khi khiếp sợ, Đống Thiên Thu lập tức một tay đẩy Lam Hiên Vũ ra, trong mắt nàng tràn đầy vẻ oán trách, "Ngươi làm gì vậy!"

Đây đã là lần thứ hai nàng hỏi ra lời giống vậy rồi, trong lúc nhất thời, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng.

Lam Hiên Vũ tức giận: "Ngươi làm gì?"

Na Na không khỏi bật cười, vội vàng kéo Đống Thiên Thu ra, bước tới cho Lam Hiên Vũ một cái ôm, "Đã lớn rồi, những năm qua ngươi thế nào đây."

"Na Na lão sư." Ôm chặt lấy nàng, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy toàn thân đều được một cỗ cảm giác ấm áp ôm trọn, một cảm giác an tâm không nói nên lời.

Nam Trừng ở phía sau nhìn mà có chút ghen ghét, cảm tình của Hiên Vũ cùng Na Na thật sự là quá tốt rồi, dù là mấy năm không gặp cũng vẫn thân mật như trước.

"Hoan nghênh các ngươi tới đây." Lúc này Na Na mới ngẩng đầu nói với Nam Trừng cùng Lam Tiêu.

Na Na không có Hồn Đạo ô tô, nàng cùng Đống Thiên Thu là đi phương tiện giao thông công cộng đến đấy, nên tất nhiên gia đình Lam Hiên Vũ cũng đi theo các nàng lên hồn đạo xe buýt.

"Các ngươi tới chỗ ta nhé." Na Na như nói.Trên xe buýt rất đông người, lúc này đã không còn chỗ ngồi, mấy người chỉ có thể đứng đấy. Lam Hiên Vũ liền đứng ở bên người Na Na, được Na Na ôm đầu vai, mà Đống Thiên Thu bên kia cũng không cam chịu yếu thế, muốn gạt hắn ra, nhưng luận lực lượng thì thật sự là nàng không phải đối thủ của Lam Hiên Vũ, Na Na có chút bất đắc dĩ mà bật cười, tay kia ôm lấy nàng.

Xe buýt đi cũng không tính là bình ổn, nhưng Na Na lại đứng rất ổn.

Luận chiều cao thì thậm chí Đống Thiên Thu còn nhỉnh hơn Lam Hiên Vũ một chút, lúc này nàng đang nhìn hắn từ trên xuống dưới, trong ánh mắt tràn đầy phẫn nộ.

Lam Hiên Vũ có chút không hiểu, thấp giọng nói: "Ngươi làm gì mà nhìn ta như vậy? Khoe mắt ngươi lớn sao? Mắt la cũng rất lớn đây." Vừa nói, hắn còn trừng trợn mắt lên mà nhìn nàng.

"Ngươi chờ đó cho ta!" Đống Thiên Thu hung hãn nói. Nàng cũng không thể nói ngươi đã cướp đi nụ hôn đầu của ta a. Tuy rằng đã ngăn cách khẩu trang nhưng trong nháy mắt đó vẫn còn mang theo một chút nhiệt khí, vẫn làm cho nàng cảm nhận được khí tức của hắn một cách rõ ràng. Trong nội tâm còn đang phẫn nộ cực kỳ.

"Không hiểu nổi. Con gái các ngươi đều như vậy làm gì chứ?" Đã có Diệp Linh Đồng trước kia thường xuyên khiêu khích, hơn nữa, hành vi trước mắt của Đống Thiên Thu đã làm hắn có chút không thích những nữ hài tử này.

Đống Thiên Thu ngẩn người "Con gái chúng ta?"

Lam Hiên Vũ nói: "Đúng a! Tất cả những nữ hài tử các ngươi đều là tính cách quá kém."

"Ta tính cách kém? Ta như thế nào mà tính cách kém? Rõ ràng là ngươi chiếm tiện nghi! Ngươi nói có đạo lý hay không vậy?" Đống Thiên Thu đã có chút muốn khóc.

"Ta chiếm tiện nghi? Là ngươi ngăn ta lại được chưa?" Tuy Lam Hiên Vũ còn chưa hiểu gì nhiều đối với chuyện nam nữ, nhưng dù sao hắn cũng đã mười một tuổi, cũng đoán được ít nhiều vì sao Đống Thiên Thu lại tức giận như vậy. Trên thực tế thì trong nháy mắt hai người tiếp xúc đó, mùi thơm từ người Đống Thiên Thu truyền đến cũng làm cho hắn nhớ rất sâu.
"Đó là do ngươi đụng tới người ta? Ngươi cũng sẽ không khống chế được sao?" Đống Thiên Thu tức giận nói.

Lam Hiên Vũ nói: "Lúc ấy ta chạy quá mạnh rồi, khống chế không nổi đó a!"

"Hừ!" Đống Thiên Thu hừ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác.

Na Na tại đứng bọn họ, mỗi tay ôm người thì tất nhiên nàng có thể rõ ràng, nhưng nàng cũng chỉ mỉm cười mà nghe, căn bản là muốn không nói xen vào.

Lam Tiêu cùng Nam Trừng đứng bên cạnh cũng không khỏi cười đau cả bụng, mặc dù Đống Thiên Thu mặc dù không có để lộ mặt, nhưng từ đôi mắt to xinh đẹp cùng mái tóc màu xanh đậm kia của nàng là có thể nhìn ra, tiểu cô nương này thật sự là xinh đẹp. Vợ chồng bọn hắn cũng không phải người cổ hủ, nhi tử đấu võ mồm cùng một tiểu cô nương xinh đẹp như vậy quả thực chính là niềm vui thú trong mắt bọn hắn.

Thiên Đấu Tinh, Thiên Đấu Thành, thiên đấu học viện.

Đây là nơi ở của Na Na, cũng là nơi học tập của Đống Thiên Thu.

Na Na có một lầu kí túc xá riêng, có lẽ là vì lúc trước, khi nàng được mang về, sở nghiên cứu khoa học đã ý thức được tính nguy hiểm của nàng, nên những đãi ngộ họ dành cho nàng vẫn coi như không tệ. Một bộ ba căn phòng. Cũng có phòng tu luyện chuyên môn.

Gian phòng bố trí vô cùng đơn giản, không có gì ấm áp hay lãng mạn, rất ngắn gọn thanh thoát, không nhiễm một hạt bụi. Tất cả đồ dùng trong nhà đều là nhu yếu phẩm. Sáng sủa sạch sẽ, vừa đi vào gian phòng, tự nhiên sẽ có loại cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái.Trong cả gian phòng có một mùi thơm nhàn nhạt, nguồn gốc chính từ trên người Na Na, đối với khí tức này của nàng nàng, gia đình Lam Hiên Vũ đã rất quen thuộc. Dù sao lúc trước cũng đã ở chung một thời gian.

"Thiên Thu, ngươi có quay về ký túc xá không?" Na Na nhìn sang hướng Đống Thiên Thu mà hỏi.

Đống Thiên Thu nói: "Quay về a. Lão sư, ta có thể dẫn hắn đi học viện xem một chút không?" Ánh mắt Đống Thiên Thu có chút lóe ra, nàng chỉ chỉ Lam Hiên Vũ mà nói.

Na Na mỉm cười: "Đương nhiên có thể! Các ngươi đi đi thôi, ta cũng đi mua một ít ăn, buổi tối cùng nhau ăn cơm. Tối ngươi cũng tới nha, ăn xong về tu luyện tiếp."

"Vâng!" Đống Thiên Thu vui vẻ ra mặt.

Về tới phòng của Na Na, nàng cũng đã tháo xuống khẩu trang. Khi Lam Tiêu cùng Nam Trừng thấy được khuôn mặt của tiểu cô nương này thì không khỏi có cảm giác kinh tâm động phách.

Thật sự là tiểu cô nương này rất đẹp, làn da trắng nõn như búp bê, ngũ quan mỗi một chỗ đều cực hài hòa hoàn mỹ, nhất là đôi mắt tó linh động kia, nàng đứng cùng Lam Hiên Vũ quả thực là như Kim Đồng Ngọc Nữ vậy.Trong nội tâm Nam Trừng thầm nghĩ, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một cô bé có lông mi dài hơn con mình? Mọi người đều có lòng thích cái đẹp, nhìn Đống Thiên Thu xinh đẹp như vậy tất nhiên nàng sẽ ưa thích từ trong nội tâm.

"Đi thôi, ta dẫn ngươi tới trường học của chúng ta xem một chút." Đống Thiên Thu vừa nói vừa kéo ống tay áo Lam Hiên Vũ mà đi ra ngoài.

Thật ra thì Lam Hiên Vũ không quá muốn đi đấy, thật vất vả mới gặp được Na Na, hắn càng muốn ở bên Na Na lão sư hơn. Nhưng Đống Thiên Thu dùng sức mà kéo túm như vậy, hắn đã bị kéo trực tiếp ra khỏi kí túc xá của Na Na. Vừa ra khỏi cửa, Đống Thiên Thu liền buông lỏng tay, nàng cũng không nói chuyện, cứ ở phía trước mà đi tới. Trên mặt hiện lên một vẻ tươi cười giảo hoạt. Lam Hiên Vũ bước theo sau nàng, đưa mắt nhìn bốn phía. Ngôi học viện này hẳn là có một chút lịch sử, đại đa số kiến trúc đều được xây dựng từ đá tảng lớn, vô cùng đặc sắc. Hơn nữa cũng rất có hương vị nếp xưa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau