CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Nhạc công tử cũng muốn đi Thiên Đấu Tinh

Thiên La tinh có hai cái thành chủ rất quan trọng, một cái là Thiên La thành của Mặc Lam đại lục, cái khác chính là Lăng Thiênthành của đại lục Lăng Thiên.

Thiên La thành là thủ phủ của Thiên La tinh, đối với điểm này Lăng Thiên thành vẫn luôn không chịu phục, hai đại chủ thành vẫn luôn cạnh tranh nhau trên nhiều khía cạnh.

Khi Lam Hiên Vũ về đến nhà hắn lại có một cảm giác lạ lẫm, bởi vì cả một học kỳ qua hắn về không được mấy lần. Việc học của lớp thiếu niên năng động vốn là rất nặng nề, hơn nữa, với tư cách đệ tử của Ngân Thiên Phàm cùng Quý Hồng Bân nên nhiệm vụ trên người hắn lại càng nhiều hơn nữa.

Đối với cái này, Nam Trừng cũng có chút ít oán hận, bởi vì nàng luôn không thấy được nhi tử, nàng cũng không muốn vậy! Nhưng Lam Tiêu lại luôn là thái độ ủng hộ, hắn nói cho Lam Hiên Vũ rằng bỏ ra bao nhiêu cố gắng sẽ đạt được bấy nhiêu hồi báo. Không hề nghi ngờ, nếu có thể thuận lợi học qua lớp thiếu niên năng động thì hắn sẽ có thể thuận lợi tốt nghiệp, nhất định sẽ có trợ giúp thật lớn đối với tương lai của hắn.

So với nhà ở Tử La thành lúc trước thì diện tích ở đây lớn gần gấp đôi. Phòng khách rộng rãi sáng ngời, trong nhà cũng có phòng tu luyện, phòng ăn, phòng ngủ, còn có một thư phòng Lam Tiêu vẫn luôn mong ước, bây giờ đã đầy đủ mọi thứ.

Chức vị tăng lên đã làm cho Lam Tiêu trở nên bận rộn hơn rất nhiều, nhưng không thể nghi ngờ là càng có tiền đồ.

"Mẹ." Lam Hiên Vũ vừa vào cửa liền kêu lên.

Nam Trừng đang bận rộn trong phòng bếp nghe thấy vậy thì lập tức đi ra, vừa nhìn thấy Lam Hiên Vũ, nàng lập tức vui vẻ ra mặt, bổ nhào qua mà ôm lấy cổ nhi tử: "Con trai bảo bối của ta cuối cùng cũng đã trở về, nhanh để cho mẹ thân một thoáng một chút nào."

Nam Trừng dùng sức mà hôn một cái lên mặt Lam Hiên Vũ.

"Mẹ, đều là nước miếng a."

"Ha ha, chẳng lẽ ngươi không nhớ mẹ sao?"

"Rất nhớ đấy." Lam Hiên Vũ cũng dùng sức mà ôm mẹ mình một lát, trong nội tâm hắn tràn đầy ấm áp. Đây chính là cảm giác về nhà a!

"Được rồi, nghỉ ngơi một lát đi, mẹ đi nấu cơm cho ngươi. Hôm nay thật sự là bề bộn chết ta, ba của ngươi cứ bắt mẹ đi mua vé như đòi mạng. Phiếu vé đã đã đặt xong, ngày mai chúng ta sẽ đi. Ngươi đã hỏi địa chỉ cụ thể của Na Na lão sư chưa?"

"Đã hỏi rõ rồi." Hôm nay, trước khi tan học Lam Hiên Vũ đã nhờ Tiền Lỗi mở Triệu Hoán Chi Môn, liên lạc với Đống Thiên Thu một lát, liên lạc với cả Na Na. Na Na đã cho hắn địa chỉ chuẩn xác, ngay tại Thiên Đấu thành, thủ đô của Thiên Đấu Tinh.

Chỉ chốc lát sau, Lam Tiêu cũng đã trở về, ăn một bữa tối ấm áp, sau đó liền bắt đầu thu dọn đồ đạc. Bởi vì, ngày mai sẽ phải đi xa.

"Cảm ơn các ngươi có thể tới." Nhạc công tử mỉm cười thăm hỏi với những khán giả phía dưới, chậm rãi chào cảm ơn dưới những tiếng thét chói tai. Hôm nay là buổi diễn cuối cùng củ hắn ở đây rồi.

"Thật là dễ nghe, quá tuyệt vời! Có điều, lúc nào ngươi mới ca khúc mới a?" Nhạc Linh khanh đi tới, cho Nhạc công tử một cái ôm sâu sắc, nàng cười híp mắt mà nói.Đường Nhạc mỉm cười, thản nhiên nói: "Duyên phận đến sẽ có ca khúc mới."

Mấy năm qua, đại danh của Nhạc công tử gần như đã truyền khắp Hồn Thú tinh. (Hồn thú tinh? hồn thú giờ cũng nghe nhạc luôn rồi hả lão đường? Chơi trội thế 😂) Ba năm thời gian, hắn đã thành một đời ca thần từ một ngôi sao mới bước ra đời. Đúng vậy, chỉ ba năm thời gian, hắn đã làm được rất nhiều việc mà cả vài thập niên những minh tinh khác còn chưa thể làm.

Thế nhưng tất cả ca khúc của hắn lại chỉ có năm. Hắn rất ít khi ra ca khúc mới, cũng chỉ hát những ca khúc của chính mình. Nhưng cũng chính năm ca khúc này đã biến hắn thành một đời Ca Thần.

Thứ làm cho những khán giả luôn điên cuồng chính là, cùng một ca khúc nhưng mỗi một lần nghe hắn biểu diễn lại đều có một cảm giác khác nhau, đây là thứ những ca sĩ khác muốn làm cũng làm không được. Đã từng có người muốn bắt chước hắn, nhưng chỉ thử vài loại phương thức liền buông bỏ. Cho nên, Nhạc công tử vẫn là một đời ca thần độc nhất vô nhị.

Cho nên vé vào cửa buổi hòa nhạc củ hắn thường xuyên là một chuyến khó cầu. Ba năm thời gian, giá vé buổi hòa nhạc của hắn đã tăng lên gấp mười lần, dù vậy vẫn như trước là một chuyến khó cầu!

"Dựa theo kế hoạch lúc đầu của chúng ta thì ngày mai ngươi đã có thể nghỉ. Chúng ta còn đi Long Vương tinh nghỉ phép a? Bãi cát ở đó thật sự là quá đẹp." Nhạc Khanh Linh mạng vẻ mặt chờ mong mà nói. Nàng vừa nói vừa không tự chủ được mà kéo lấy tay Đường Nhạc.

Đường Nhạc thoáng cứng ngắc lại một lát, nhưng vẫn không có rút về. Trên thực tế thì cho dù hắn đang mất trí nhớ, cũng sẽ không đến mức nhìn không ra tình cảm của Nhạc Khanh Linh.

Những năm này gần như Nhạc Khanh Linh đã đem tất cả tinh lực đặt lên người hắn. Một thiết nữ xinh đẹp úc trước, hiện tại đã trưởng thành thành một đại mỹ nữ. Không biết có bao nhiêu người theo đuổi nàng, nhưng cho tới bây giờ nàng đều không đáp ứng. Nếu Đường Nhạc còn không nhìn ra tình cảm của nàng đối với mình thì chính là mù lòa rồi.

Nhạc Khanh Linh là ân nhân cứu mạng của hắn, dẫn hắn xuất đạo, một đường nâng đỡ hắn trở thành người đứng đầu đương kim giới ca hát, nàng đã vì hắn mà trả giá nhiều lắm.Thế nhưng không biết vì cái gì, mỗi khi Đường Nhạc có chút động tâm thì lòng hắn sẽ trở nên đặc biệt đau đớn, không tự chủ được mà muốn xa lánh Nhạc Khanh Linh, tựa hồ trong lòng hắn đã sớm tràn đầy cái gì đó, không thể có chỗ cho người khác.

Cho nên, ba năm qua mọi người cũng biết Nhạc công tử có một người đại diện cực đẹp, mọi người cũng suy đoán quan hệ của hai người có lẽ là một đôi, nhưng trên thực tế hắn và Nhạc Khanh Linh lại không phải là quan hệ này.

Đối với cái này, Nhạc Khanh Linh cũng chưa bao giờ bức bách qua hắn, nàng chỉ luôn đi cùng bên cạnh hắn. Nhạc Khanh Linh không vội sao? Trong nội tâm nàng đương nhiên rất sốt ruột, nhưng dù sao nàng cũng là nữ, tính cách ngượng ngùng, nàng cũng đã ám chỉ qua bao nhiêu lần nhưng Đường Nhạc lại luôn lảng tránh. Nàng đã cảm thấy hay là để thuận theo tự nhiên, dù sao bên người Đường Nhạc cũng chưa từng có một nữ nhân nào khác.

Trên thực tế thì trừ chính nàng, thậm chí Nhạc Khanh Linh còn chưa bao giờ thấy Đường Nhạc cười với bất kì nữ nhân nào khác. Những lúc không có việc hắn chỉ luôn ở một mình trong nhà, àm một mỹ nam tử yên tĩnh.

"Có lẽ không đi Long Vương tinh, ngày mai chúng ta đi phi thuyền vũ trụ tới Thiên Đấu Tinh a." Đường Nhạc nói.

"Thiên Đấu Tinh? Đi làm gì?" Nhạc Khanh Linh kinh ngạc mà hỏi.

Đường Nhạc không có bằng hữu, thậm chí không có nhiều sinh hoạt cá nhân. Có thể nói trong tất cả những minh tinh thì hắn là người duy nhất không có bất cứ thứ gì, nhiều lắm thì cũng chỉ là nói chuyện với Nhạc Khanh Linh mà thôi, nhưng những chuyện này chưa bao giờ được chứng minh là đúng.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao khán giả nữ của Đường Nhạc rất đông, hắn thật sự là quá chói mắt rồi, lại tự tôn tự hạn chế như vậy, quả thực chính là điển hình của minh tinh.

Chỉ có Nhạc Khanh Linh mới biết hắn vô đơn lạnh lẽo đến cỡ nào, hắn chưa bao giờ kết giao cùng người khác, những việc đối ngoại luôn đều để nàng làm. Hắn chỉ hát một chút, ngẫu nhiên sẽ mất tích một chút như vậy, ai cũng không biết hắn đi làm cái gì, nhưng Nhạc Khanh Linh biết hắn không có bằng hữu.

"Chỉ là muốn đi một vòng. Tự mình đi thôi." Đường Nhạc nói ra.

"Không, ta đưa ngươi đi. Ta cũng không có việc gì làm." Không biết vì cái gì, trong nội tâm Nhạc Khanh Linh đột nhiên có một cảm giác nguy cơ khó hiểu.

"Ừm, được"

Sáng sớm...

Gia đình Lam Hiên Vũ đã bắt đầu xuất phát. Lần thứ hai đi tới trung tâm du hành vũ trụ, nhưng Lam Hiên Vũ hay vẫn rất hưng phấn như vậy. Hắn đứng trong đại sảnh của trung tâm du hành vũ trụ mà nhìn hình chiến hạm trên màn hình lớn, ba năm qua, hắn đã học được rất nhiều tri thức từ Ngân Thiên Phàm học được rất nhiều tri thức. Ngân Thiên Phàm đã nói cho hắn biết, sở dĩ khi học trụ cột lái chiến hạm trụ cột lại phải bắt đầu từ việc tập điều khiển các loại phương tiện giao thông, là vì nguyên lý cơ bản để điều khiển khá giống nhau.

Điều khiển không chỉ là một công tác đơn giản, mà trọng yếu hơn là phải cảm ngộ được chân lý của việc điều khiển, phải làm cho người cùng máy móc hoàn toàn dung hợp, phải hiểu được tất cả những máy móc mà mình đièu khiển, phải biết năng lực cực hạn của máy đó nằm ở đâu, như vậy mới có thể phát huy được năng lực cực hạn của nó.

Chương 127: Cùng thuyền

Hơn ba năm thời gian, từ ban đầu, khi Lam Hiên Vũ còn ngồi Chiến Cơ không gian chóng mặt không chịu được, đến bây giờ hắn đã có thể tự điều khiển chiến cơ không gian thông qua mô phỏng khoang thuyền, một tiến bộ rất lớn.

Mà Ngân Thiên Phàm cũng chỉ dạy hắn một ít tri thức có quan hệ với chiến hạm giữa các hành tinh, dạy hắn điều khiển Chiến Cơ không gian, nhưng chưa bao giờ dạy hắn điều khiển chiến hạm. Ngân Thiên Phàm nói cho Lam Hiên Vũ, Chiến Cơ không gian chính là phiên bản thu nhỏ của chiến hạm, rất nhiều phương thúc tác chiến của chiến hạm đều từ Chiến Cơ không gian mà đến. Học giỏi việc điều khiển chiến cơ không gian chính là trụ cột để trở thành một vị quan chỉ huy chiến hạm ưu tú.

Trong quá trình Lam Hiên Vũ học tập hắn cũng rất thích chiến cơ không gian. Chẳng qua là đến bây giờ hắn còn chưa chính thức thấy được chiến cơ không gian, bình thường cũng chỉ là thao tác trong mô phỏng trong khoang thuyền. Ngân Thiên Phàm đã đáp ứng, chờ hắn qua mười hai tuổi sẽ bắt đầu để cho hắn chính thức điều khiển Chiến Cơ không gian.

"Mẹ xem kìa, đó là mẫu hạm vũ trụ của Tinh La, là một trong những mẫu hạm lớn nhất liên bang chúng ta, toàn bộ dài ba nghìn hai trăm mét, quả thực là một cái thành phố nhỏ. Thứ nó chuyên chở có hàng ngũ hồn đạo hạch tâm phản ứng tiên tiến nhất, nếu hỏa lực của nó mà toàn lực oanh kích sẽ có thể hủy diệt một hành tinh đấy." Lam Hiên Vũ hưng phấn mà nói vơi Nam Trừng.

Nam Trừng cười híp mắt mà nghe, Lam Tiêu lại ở một bên hỏi nhi tử: "Chiến hạm bên kia là cái gì đây? Còn mấy cái kia nữa."

"Ba, đó là tàu bảo vệ mẫu hạm, chiều dài vượt qua một nghìn mét, hẳn là tàu bảo vệ cấp long vương a, cũng rất lợi hại, có thể tiến hành công kích ở cự ly cực xa. Một chi hạm đội giữa các hành tinh chỉ có một chiếc mẫu hạm, tối đa là bốn chiếc tàu bảo vệ cấp long vương, những thứ này là lực lượng trọng yếu nhất của toàn bộ hạm đội.”

"Ừm, nói rất đúng. Xem ra, tương lai con ta thật sự muốn trở thành một vị quan chỉ huy chiến hạm đây. Ba đang mong đợi một ngày có thể leo lên chiến hạm ngươi chỉ huy." Lam Tiêu cười híp mắt mà nói.

Lam Hiên Vũ lại nhíu mày: "Ba à, dựa theo quy dinh của quân đội thì người nhà là không thể lên chiến hạm đấy."

"Ha ha ha... Nhi tử, bây giờ ngươi cũng đã bắt đầu dùng tiêu chuẩn của quân nhân đến yêu cầu mình sao?" Lam Tiêu lập tức nở nụ cười.

Lam Hiên Vũ còn nhỏ như vậy, khoảng cách tới khi trở thành một vị quan chỉ huy chiến hạm còn không biết có bao lâu đây. Lam Hiên Vũ cũng cười: "Lão sư nói phải có tiêu chuẩn cao với chính mình. Ba, nhất định con sẽ trở thành quan chỉ huy đấy."

Nam Trừng nói: "Hiên Vũ, ngươi nói cho mẹ, vì cái gì ngươi lại thích chiến hạm giữa các hành tinh tới như vậy?" Lam Hiên Vũ nói: "Bởi vì chiến hạm rất cường đại a! Trên tv cũng nói, chiến hạm giữa các hành tinh là vũ khí cường đại nhất của liên bang. Theo Hồn Đạo khoa học kỹ thuật tiến bộ, thực lực cá nhân của hồn sư đã không thể thay đổi hướng đi của chiến tranh. Dù hồn sư có cường đại hơn nữa cũng không thể chống lại chủ pháo của chiến hạm. Con đang muốn khống chế loại lực lượng cực cường đại này đây."

Lam Tiêu ôm lấy vai Nam Trừng, cười nói: "Nhìn đi, con của ta có tiền đồ rất lớn, đây chính là một ý tưởng rộng lớn, muốn làm liền làm là tốt nhất. Ba ủng hộ ngươi."

Bọn hắn cũng không nghĩ tới, sở dĩ Lam Hiên Vũ muốn trở thành một thành viên lái chiến hạm cũng chỉ vì chiến hạm là vũ khí cường đại nhất của liên bang. Nếu chiến hạm không phải thứ cường đại nhất hắn có thể thay đổi ý tưởng hay không đây?Một nhà ba người cười nói như vậy mà đi tới đại sảnh, sau khi trải qua một loạt kiểm an, lại quen việc dễ làm mà leo lên phi thuyền vũ trụ. Đương nhiên, vì điều kiện kinh tế có hạn nên bọn hắn vẫn mua loại vé bình thường nhất.

Đây là lần thứ hai Lam Hiên Vũ ngồi phi thuyền vũ trụ, nhưng vì ba năm qua hắn đã học được rất nhiều tri thức, nên đã không con tâm tính mờ mịt với phi thuyền vũ trụ như trước đây nữa rồi. Nắm ráo dác nhìn chung quanh một chút, xem một chút cửa sổ ngoài mạn tàu, trong lòng hắn lặng yên mà suy nghĩ, bên kia là lô hồn đạo hạch tâm phản ứng, bên đó là cửa phun, còn phía kia là khoang lực chủ động. Ừm, loại phi thuyền dân dụng này chính là phiên bản thu nhỏ của chiến hạm vận tải. đoán chừng nó lớn bằng một phần mười của chiến hạm vận tải, thậm chí là nhỏ hơn a.

Ba năm qua, hắn đều không chút nghỉ ngơi qua, nhưng bây giờ hắn hoàn toàn không phàn nàn gì, bởi vì cảm giác dùng được những thứ đã học thật sự rất tốt. Khi tất cả mọi người đã hoàn thành đăng ký, một đoàn người cuối cùng leo lên phi thuyền vũ trụ. Tám gã hộ vệ thân hình cao lớn đang vây quanh người chính giữa đeo khẩu trang và mũ chụp, ngay cả vị nữ nhân đi bên người hắn cũng đội một chiếc mũ sụp đầu.

Rất nhanh bọn hắn đã lên phi thuyền vũ trụ, ngồi thang máy mà đi trực tiếp tới tầng cao nhất, cũng chính là khoang hạng nhất.

Giá tiền của khoang hạng nhất có thể nói là thiên văn sổ tự, chuyên môn dành cho những đại phú hào. Nơi đây gần như đã chiếm toàn bộ một tầng, bên trong có bốn gian phòng ngủ lớn, còn có phòng sách, ảnh hoặc phòng âm thanh chuyên môn, rồi gian tắm rửa, thậm chí còn có một bể bơi cỡ nhỏ, có thể nói là cực kỳ xa hoa.

Nhạc Khanh Linh tháo xuống chiếc mũ chụp trên đầu, nàng phất tay với mấy gã hộ vệ: "Các ngươi đều đi nghỉ ngơi đi." Bọn hắn đã ở trong khoang hạng nhất nên tất nhiên không còn cần lo lắng bị người vây xem rồi.

Đường Nhạc cũng tháo xuống chiếc mũ chụp của mình. Hôm nay hắn mặc một bộ trang phục bình thường màu xám, càng lộ rõ dáng người thon dài, cao ngất. Nhạc Khanh Linh ôn nhu nhìn hắn một cái rồi nói: "Ngươi nghỉ một lát đi, ta đi lấy cho ngươi ít nước."
"Ừm." Đường Nhạc khẽ gật đầu.

Đường Nhạc ngồi trên ghế salon mà nhìn cửa sổ mạn tàu cực lớn bên cạnh, hắn thoáng có chút thất thần, nhưng bất tri bất giác, khóe miệng hắn thoáng hiện một nét cười mỉm.

Đã đến giờ cất cánh, phi thuyền vũ trụ cất cánh trong tiếng nổ vang trầm thấp, lực đẩy mãnh liệt đem tất cả mọi người ghìm chặt xuống ghế.

So với lần trước thì lần này Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy tất cả đều nhẹ nhàng như thường. Chút lực đẩy này mà để so với chiến cơ không gian hắn đã từng cảm thụ qua quả thực là thiên soa địa viễn (*trời đất cách biệt), thật sự là nó còn vững vàng lắm. Hắn chỉ đang nghĩ, lúc nào mình mới có thể chỉ huy chiến hạm bay lượn trong vũ trụ a!

Thông qua việc học cùng Ngân Thiên Phàm, trên thực tế hắn cũng đã hiểu khá rõ về hệ thống quân đội của liên bang. Trong quân đội, chiến lực tầng cao nhất không thể nghi ngờ chính là liên bang hạm đội, mà con đường tấn chức trong quân đội cũng là khó khăn nhất, chỉ có thể từng bước tiến lên.

Đầu tiên phải có năng lực đủ mạnh năng lực. Năng lực chỉ tiêu quyết định khởi điểm, còn phải có năng lực đánh giá kết quả thượng đẳng, nên có thể đạt được quân hàm càng cao sẽ càng cần thông qua tố chất tổng hợp để đánh giá. Như hiện tại Lam Hiên Vũ đang học cùng Ngân Thiên Phàm đạt được số điểm rất cao. Một gã phi công vương bài sẽ có thể đạt được rất nhiều điểm cộng, bởi vì chính bản thân chiến cơ không gian bản thân cũng là chiến đáu trong Vũ Trụ.

Sau đó chính là phải tích lũy thời gian phi hành. Thời gian phi hành trong vũ trụ càng dài sẽ càng đại biểu cho việc kinh nghiệm phong phú, nếu có quân công sẽ có thể tấn chức nhanh hơn một chút.

Bởi vậy, thiên phú, tích lũy, vận khí, gần như là thiếu một thứ cũng không được. Muốn trở thành một vị quan chỉ huy tàu chiến hạm cũng không phải là chuyện dễ dàng. Đừng nói là mẫu hạm, cho dù là quan chỉ huy của tàu bảo vệ cấp long vương hay những chiến hạm cấp thấp khác cũng đều là những nhân vật nóng bỏng tay của liên bang.

Ta nhất định sẽ trở thành quan chỉ huy chiến ham nhất định sẽ trở thành người cường đại nhất. Lam Hiên Vũ vừa nghĩ tới việc điều khiển chiến hạm, trong nội tâm hắn liền hưng phấn một cách khó hiểu.

Sau khi phi thuyền vũ trụ xuyên qua tầng khí quyển, nhịp phi hành liền trở nên vững vàng hơn, tiếp tục ổn định mà gia tốc, hướng đích tới mà bay.

Không thể nghi ngờ việc vận chuyển vũ trụ này là vô cùng dài dòng mà buồn chán, gia đình Lam Hiên Vũ qua Thiên Đấu Tinh một lần, lần này chỉ có hai mươi ngày ngày nghỉ, nhưng lại có tới mười bốn ngày ngồi trên phi thuyền vũ trụ. Ngay khi chút hưng phấn rời đi, Lam Hiên Vũ mới bắt đầu tiến vào trạng thái minh tưởng.

Bây giờ cách hai mươi cấp đã càng ngày càng gần, gần như đã tới đỉnh phong của mười chín cấp, hiện tại chỉ cần làm vững chắc tu vi của mình, tới khi gặp được Na Na lão sư là sẽ có thể đột phá.

Chương 128: Hải tặc vũ trụ

Hắn đã không còn là hài tử sáu tuổi ngây thơ lúc trước nữa rồi, đối với tình huống của mình hắn cũng cảm thấy rất kỳ quái. Vì sao những người khác đều phải đi tới Truyền Linh Tháp mua hồn linh mới có thêm hồn hoàn, mà mình lại không cần? Hồn hoàn đầu tiên của mình chính là trực tiếp xuất hiện a! Đối với cái này hắn cũng đã hỏi Lam Tiêu cùng Nam Trừng, nhưng câu trả lời hắn lấy được là "Không biết".

Cho nên hắn cũng rất tò mò, tới khi mình đột phá đến hai mươi cấp có thể trực tiếp có được một cái hồn hoàn như vậy nữa không? Nếu đúng như vậy thì nó sẽ mang cho mình hồn kỹ gì đây? Lần này tới Thiên Đấu Tinh, thật là có quá nhiều việc đáng giá chờ mong rồi, còn có thể gặp được Na Na lão sư nữa.

Vừa nghĩ tới Na Na, trong lòng hắn đã cảm thấy thật ấm áp, có loại không giác thể chờ đợi được mà muốn ôm ấp lấy nàng.

Không biết từ lúc nào, một thân ảnh đeo khẩu trang lặng yên không một tiếng động mà đi tới khoang phổ thông, đứng ở lỗi nhỏ trong cửa khoang, lặng yên nhìn chăm chú vào Lam Hiên Vũ đang nhắm mắt minh tưởng ở chỗ kia.

Ánh mắt của hắn khi thì mờ mịt, khi thì ấm áp, có vẻ như hắn đang đau khổ mà suy tư về cái gì đó.

Trong nháy mắt, đã qua ba ngày rồi, phi thuyền vũ trụ vẫn như trước dùng tốc độ cao mà phi hành. Đối với vũ trụ mênh mông bát ngát mà nói, một chiếc phi thuyền như vậy thật sự là quá nhỏ bé rồi.

Lam Hiên Vũ chậm rãi tỉnh lại từ trong minh tưởng, hắn chỉ cảm thấy bụng dưới có chút khó chịu, muốn đi vệ sinh. Hắn vội vàng tháo bỏ dây an toàn mà đứng dậy. Buồng vệ sinh của khoang phổ thông ở ngay phía trước nhất, Lam Hiên Vũ đi vào, đóng kỹ cửa.

"Hô —" thở dài ra một hơi, ngay khi hắn chuẩn bị quay về chỗ ngồi, đột nhiên, tiếng cảnh báo chói tai vang lên. Tiếng cảnh báo tới quá đột nhiên, Lam Hiên Vũ bị dọa cho sợ nhảy dựng. Hắn vội vàng bám lấy vách tường bên người, vẻ mặt mờ mịt, không biết chuyện gì xảy ra. Chuyện gì vậy? Phi thuyền vũ trụ có cảnh báo sao? Chẳng lẽ, phi thuyền gặp trục trặc sao?

"Tất cả mọi người chú ý, tất cả mọi người chú ý, chúng ta gặp một phi thuyền không rõ chặn đường, xin mọi người ở nguyên tại chỗ ngồi cho tốt. Vì lý do an toàn, dây an toàn ở tất cả chỗ ngồi sẽ cưỡng chế giữ chặt đến khi nguy hiểm được giải trừ. Xin mọi người không nên bối rối, cứ ngồi tại vị trí và không nên cử động."

Lam Hiên Vũ bị dọa cho nhảy dựng, nhất thời không dám ra mở cửa phòng vệ sinh. Gặp một phi thuyền không rõ chặn đường, đây là cái tình huống gì vậy?

Vũ Trụ mênh mông, nửa đường lại bị chặn, cái này nhiều khả năng lắm. Chẳng lẽ là cái loại "sâu mọt" vũ trụ như lão sư đã từng đề cập sao? Sẽ không xui xẻo như vậy chứ? Vừa nghĩ tới hải tặc vũ trụ, trong lòng Lam Hiên Vũ liền xiết chặt. Hắn đã từng nghe Ngân Thiên Phàm nói qua, thứ hải tặc vũ trụ am hiểu nhất là cướp bóc, bắt cóc và vơ vét tài sản.

Nhưng thường thường thì mục tiêu của bọn hắn đều là những thương thuyền, bởi vì bắt cóc thương thuyền mới có lợi ích lớn, còn loại phi thuyền dân dụng này không có chất béo gì mới đúng chứ.

"Hải tặc vũ trụ, trời ạ! Thế nào lại gặp phải hải tặc vũ trụ a?"

Đúng lúc này, Lam Hiên Vũ nghe được từng âm thanh khinh hoảng truyền đến từ ngoài cửa buồng, có vẻ là tiếp viên hàng không đang nói chuyện với nhau.

"Có trời mới biết a! Năm chiếc chiến hạm loại nhỏ đây. Mặc dù chỉ là trinh sát hạm cỡ rất nhỏ nhưng cũng không phải phi thuyền dân dụng chúng ta có thể đối phó đó a!

"Không phải chúng ta có một chiến cơ không gian sao? Có thể đỡ nổi không?"

"Nói đùa gì vậy? Một chiến cơ không gian làm sao có thể đối phó được năm chiếc trinh sát hạm cấp sao băng? Trừ phi có vương bài phi công mới có thể. Lần này chúng ta cũng không có phi công đi theo, ai có thể nghĩ một chiến phi thuyền dân dụng như chúng ta lại gặp được hải tặc vũ trụ chứ.""Oanh "

Đúng lúc này, cả phi thuyền vũ trụ đột nhiên kịch liệt chấn động.

"Trời ạ! Bọn hắn công kích! Bọn hắn không phải vì bắt chẹt vơ vét tài sản sao, đây là muốn giết chúng ta a! Vì sao chứ! Chỉ sợ vòng phòng hộ sẽ không chống đỡ được lâu a. Đã xong, ta còn chưa có kết hôn mà, ta không muốn chết a!"

Bên ngoài đã bắt đầu truyền đến những tiếng kêu khóc.

Hải tặc vũ trụ chủ động tiến công, còn có năm chiếc trinh sát hạm cấp sao băng loại nhỏ, đã vậy, chúng còn không có ý muốn bắt cóc vơ vét tài sản, mà là muốn giết người. Đây là những thứ Lam Hiên Vũ tổng kết ra từ lời nói của những người bên ngoài, không hề nghi ngờ, đây chính là tuyệt cảnh. Thứ duy nhất làm cho Lam Hiên Vũ phải kinh ngạc là trên phi thuyền dân dụng cũng có một chiến cơ không gian, thế nhưng, nó lại không có phi công.

"Oanh, oanh, oanh!" Toàn bộ phi thuyền kịch liệt chấn động lên, tiếng cảnh báo chói tai vang lên gần như không ngừng.

Tại lớp thiếu niên năng động học tập hơn ba năm, Lam Hiên Vũ không chỉ tăng được thực lực, đồng thời hắn cũng có được một tâm trí vượt xa đám bạn cùng lứa tuổi, thứ Ngân Thiên Phàm dạy hắn nhiều nhất là vô luận đối mặt với nghịch cảnh như thế nào cũng phải giữ được tỉnh táo, hơn nữa còn phải vô cùng tỉnh táo, dưới trạng thái bối rối sẽ không thể giải quyết được vấn đề. Chỉ có tỉnh táo lại, dùng phương thức lý trí nhất để xử lý vấn đề mới là lựa chọn tốt.

Trong khoang hạng nhất.

Nhạc Khanh Linh hoảng sợ mà ôm thật chặt lấy cánh tay Đường Nhạc, lo lắng nói: "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Hải tặc vũ trụ! Chúng ta làm sao bây giờ a? Ta không muốn chết, ta còn chưa có gả cho ai đây, ta không muốn chết a!"Đường Nhạc có chút bất đắc dĩ mà nhìn nàng: "Không có việc gì. Không phải chúng ta có hộ vệ sao? Hẳn là bọn hắn đều là Cơ Giáp Sư a. Cơ Giáp cũng có thể tác chiến trong không gian, để bọn họ nhanh liên lạc với phi thuyền, lập tức xuất kích là được."

"A, a, đúng, đúng đấy."

Đến khi Nhạc Khanh Linh đi tìm bọn họ thì những hộ vệ này đã triển khai hành động từ sớm, cũng đã liên hệ xong với những nhân viên công tác của phi thuyền. Mỗi người đều biết hải tặc vũ trụ hung hãn đến cỡ nào, ở thời điểm này, chỉ có liều mạng, nếu không tất cả sẽ...

"Đường Nhạc, ta sợ a!" Nhạc Khanh Linh làm một vẻ mặt đáng thương mà nhìn hắn. Đường Nhạc sờ sờ đầu nàng, nói: "Không cần phải sợ, chúng ta không có việc gì."

Nhạc Khanh Linh khẩn trương nhìn hắn: "Đường Nhạc, ta có một vấn đề vẫn muốn hỏi ngươi. Ngươi yêu thích ta chứ? Chúng ta biết nhau đã nhiều năm như vậy, ngươi có từng thích ta chưa?"

Đường Nhạc sửng sốt một lát, mỉm cười nói: "Ta đương nhiên thích ngươi. Ngươi là ân nhân cứu mạng của ta nha! Ta vẫn luôn coi ngươi thành thân muội muội. Yên tâm đi, không có việc gì, ta sẽ bảo vệ ngươi."(lại em gái mưa 😑)

"Muội muội! Ai muốn chứ..."

"Òanh "

Phi thuyền vũ trụ lại một lần nữa phát sinh chấn động kịch liệt.

"A ——" Nhạc Khanh Linh hoảng sợ kêu thành tiếng.

Lam Hiên Vũ mãnh liệt đẩy cửa phòng vệ sinh mà vọt ra. Bên cạnh ghế chờ ngoài sảnh buồng vệ sinh, hai nhân viên đang cột dây an toàn, ngồi ở chỗ kia mà lạnh run. Lam Hiên Vũ bước nhanh tới trước mặt các nàng, mở dây an toàn trên người một nàng trong đó, vội vàng mà nói: "Ta là đệ tử chỉ huy giữa các hành tinh của Thiên La học viện, việc của ta là điều khiển chiến cơ không gian, nhanh, mang ta tới chỗ để chiến cơ."

"A? Ngươi..."

Nàng tiếp viên hàng không còn chưa kịp nói dứt lời đã bị Lam Hiên Vũ kéo đi. Lúc này, cửa khoang dưới phi thuyền vũ trụ mở ra, mười mấy đạo thân ảnh bắn ra, có tám đài cơ giáo màu tím, bốn đài màu vàng, cơ giáp màu tím chính là những bộ vệ của Đường Nhạc, mà những đài cơ giáp màu vàng kia là những nhân viên bảo an của phi thuyền.

Sự khác biệt lớn nhất của Cơ Giáp cùng Chiến Cơ không gian là Cơ Giáp không thể chiến đấu trong vũ trụ thời gian dài, nhưng thời gian ngắn thì vẫn có thể. Huống chi, bây giờ bọn hắn đã không còn lựa chọn.

Hải tặc vũ trụ vừa lộ mặt đã triển khai tiến công toàn diện, mục đích rất rõ ràng, chính là muốn hủy diệt phi thuyền. Không ai có thể đào thoát, không thể phản kháng, sẽ chết!

Chương 129: Nghé con không sợ cọp

Trong tiếng cảnh báo chói tai, toàn bộ phi thuyền vũ trụ đã biến thành một mảnh hỗn loạn. Nếu không phải dây an toàn đã cưỡng chế mọi người thì chỉ sợ lúc này đã náo loạn lên. Từng vòng bảo hộ mở ra, bao phủ chặt lấy lữ khách ở bên trong. Chỉ có Lam Hiên Vũ mới vừa ra khỏi buồng vệ sinh mới không bị vòng bảo hộ khóa lại.

"Nhanh mang ta đi." Lam Hiên Vũ quát to với nhân viên phi thuyền, dưới thanh âm rung động cực lớn, trước mắt nàng biến biến thành một mảnh màu đen, gần như là theo bản năng mà chạy theo hắn.

"Ngươi, ngươi thật sự biết điều khiển Chiến Cơ không gian?" Nàng nhân viên vừa lảo đảo đi theo phía sau hắn, vừa bối rối mà hỏi.

"Đúng." Lam Hiên Vũ dùng sức gật đầu.

Giờ này khắc này, thứ hiện lên trong đầu hắn là hình ảnh ban đầu khi ở tòa cao ốc chọc trời kia, mình và gặp phải nguy cơ, khi mắt thấy mình và mẹ sẽ bị những tên khủng bố của Tội Ác Chi Thành giết chết nhưng lại hoàn toàn vô lực.

Hiện tại, cha mẹ lại ở trên phi thuyền, nếu cái phi thuyền này bị hải tặc vũ trụ phá huỷ thì không thể nghi ngờ cả nhà hắn sẽ đều phải chết ở chỗ này. Tuy ba mẹ đều là hồn sư nhưng lại không phải hồn sư chủ chiến, thậm chí ngay cả Cơ Giáp Sư cũng không phải, trong vũ trụ mênh mông này đã tại không còn biện pháp. Như vậy thì cứ để ta tới bảo hộ mọi người đi.

Bởi cái gọi là nghé con không sợ cọp, lúc này căn bản hắn cũng không biết cái gì gọi là sợ hãi. Mà những nhân viên bảo an của phi thuyền vũ trụ cũng đã điều khiển Cơ Giáp ra ngoài chiến đấu. Trong nội tâm nàng nhân viên này đã cực kỳ kinh hoảng, theo bản năng đã bị khí thế của thiếu niên trước mắt này làm ảnh hưởng, cuối cùng nàng cũng thật sự dẫn hắn đi tới khoang đáy.

Trên thực tế thì với số tinh thần lực đã vượt quá hai trăm của Lam Hiên Vũ đã rất dễ chấn nhiếp người bình thường, hơn nữa, nàng nhân viên kia chỉ cảm thấy từ trong tay hắn đã truyền đến một loại cảm giác đặc biệt yên ổn.

Thế nhưng nàng nào biết đâu, tên trước mắt này thậm chí còn chưa bao giờ lái một chiến cơ không gian chính thức, chẳng qua là học được vài năm trong mô phỏng trong khoang thuyền mà thôi.

Một người là nghé con không sợ cọp, một người lại đang cực độ hoảng sợ. Việc này đã để cho Lam Hiên Vũ thấy được Chiến Cơ không gian lần đầu tiên. Chiến Cơ không gian dưới khoang đáy phi thuyền hiện ra trước mặt Lam Hiên Vũ, tuy đã học qua thời gian dài như vậy nhưng hắn vẫn còn là lần đầu tiên thấy được một chiến cơ thực sự.

Chiến cơ không giam trước mặt này là hình giọt nước, dài chừng hai mươi năm mét, thân màu xám bạc, hai cánh rộng tới mười tám mét, vũ khí chính của nó là hồn đạo pháo siêu thanh phía trước. Không có đạn thương, nói cách khác là nó không có mang các loại vũ khí cao cấp có uy lực phản vật chất. Trên thực tế thì phi thuyền dân dụng cũng không có khả năng mang theo vũ khí như vậy.

Có thể nói, đây là một chiến cơ không gian trụ cột nhất rồi. Cho dù là thế nhưng nó vẫn làm cho Lam Hiên Vũ nhìn tới mức kích động không thôi.

"Cảm ơn." Lam Hiên Vũ gật đầu với nàng nhân viên bên người, sau đó hắn lập tức chạy về phía chiến cơ mà phóng người lên, hai ba lần nhảy đã vào tới trong khoang điều khiển. Khi hắn tiến vào khoang điều khiển, cảm giác quen thuộc lập tức đập vào mặt.

Về vơ bản thì nó không khác quá nhiều so với khoang điều khiển của hồn đạo máy bay, chỉ là càng cao cấp hơn thì bố trí của khoang điều khiển sẽ càng hợp lý hơn mà thôi, nhưng việc thao tác cũng sẽ càng phức tạp hơn một ít.
Dù sao Lam Hiên Vũ cũng đã học được hơn ba năm, mỗi lúc trời tối hắn đều đi điều khiển, phương thức dạy học của Ngân Thiên Phà chính là để cho hắn không ngừng thực chiến, rồi uốn nắn phương thức thao tác cho hắn trong quá trình thực chiến, hơn nữa là dạy bảo hắn một ít kỹ xảo.

Đè xuống cái nút khởi động Chiến Cơ không gian, lập tức, toàn bộ chiến cơ liền chấn động nhỏ, tiếng nổ vang trầm thấp cũng vang lên theo, trên đỉnh đầu cánh cửa khoang chậm rãi khép kín.

Vào lúc này, thông tin cũng được kết nối, một giọng nói kinh sợ truyền đến, "Là ai? ai khởi động Chiến Cơ không gian? Ta là thuyền trưởng."

Lam Hiên Vũ thở sâu, cố gắng giảm thấp xuống vài phần thanh âm, nói: "Thuyền trưởng, ngươi tốt chứ, ta là một người điều khiển Chiến Cơ không gian, vừa lúc nghe được nhân viên nói, hiện tại trên phi thuyền không ai có thể điều khiển Chiến Cơ không gian. Trước tình thế cực kỳ nghiêm trọng, ta bất chấp chờ lệnh, hiện tại xin mở ra khoang đáy, để ta tham dự chiến đấu."

"Ngươi là người điều khiển Chiến Đấu Cơ? Phiên hiệu là gì? Thuộc chi bộ quân đội nào?" Thuyền trưởng kinh ngạc, vội vàng hỏi.

"Hiện tại hỏi nhiều như vậy cũng không có ý nghĩa, thuyền trưởng, nhanh mở khoang đáy, nếu không, một khi vòng phòng hộ bị phá hư, tất cả mọi người liền xong, người nhất định phải tin tưởng ta." Tuy tuổi đời Lam Hiên Vũ không lớn lắm, nhưng tâm chí hắn lại tương đối thành thục, đương nhiên hắn biết, lúc này mình không để để người ta biết mình chỉ là một đứa trẻ mới mười hai tuổi.

"Tốt, vậy nhờ cậy vào ngươi." Theo việc phi thuyền bị chiến hạm của hải tặc vũ trụ oanh kích liên tiếp, vòng phòng hộ đã lung lay sắp đổ, thuyền trưởng cắn răng một cái, rút cuộc vẫn phải lựa chọn tin tưởng, trên thực tế là hắn không có lựa chọn.

Khoang đáy chậm rãi mở ra, lộ ra khoang đáy của phi thuyền vũ trụ.
Lam Hiên Vũ thở sâu, nhấn nút, mũ giáp chậm rãi bao phủ. Tinh Thần Lực lập tức phóng thích dưới sự dẫn dắt, làm tinh thần của hắn dung hợp được với chiến cơ.

Trụ cột của việc điều khiển Chiến Cơ không gian hiện đại là kết hợp Tinh Thần Lực cùng thao tác, như vậy mới có thể khống chế Chiến Cơ không gian làm ra các phương thức chiến đấu hữu hiệu nhất.

Nếu nói hắn không khẩn trương thì đó là không có khả năng, đây chính là lần đầu tiên hắn điều khiển một Chiến Cơ không gian chính thức a! Đây cũng không vó hệ thống giảm bớt áp lực, hơn nữa, nếu Chiến Cơ bạo tạc nổ tung cũng không chỉ là chấm dứt mô phỏng khoang thuyền. Mà một khi bị phá huỷ chính là tử vong.

Nhưng khẩn trương là thế, nhưng càng nhiều hơn nữa là kích động. Rút cuộc hắn cũng có thể điều khiển Chiến Cơ không gian rồi, hơn nữa, mới là lần thứ nhất điều khiển cũng đã chiến đấu thực sự. Điều này làm sao Lam Hiên Vũ không hưng phấn được đây? Ngay cả Ngân Thiên Phàm cực kỳ hà khắc ở phương diện điều khiển cũng cho rằng hắn đã có thể tiến hành điều khiển chiến cơ chân thật, vậy thì nhất định hắn sẽ làm được, đúng vậy, mình nhất định làm được.

Hai tay cùng lúc nâng lên, căn bản là không cần dùng mắt nhìn, các loại hệ thống thao tác chiến kỹ cũng đã bị hắn mở ra, hai tay luật động, tay trái nhấn liên tiếp vào cả dàn nút nhấn, tay phải thì ổn định vô cùng mà thúc đẩy tên lửa đẩy, Cửa phun duy nhất sau đuôi chiến cơ chậm rãi phụt ra quang diễm màu vỏ quýt, thôi động chiến cơ không gian trượt xuống dưới mà đi.

Mắt thấy chiến cơ đã sắp thoát khỏi khoang đáy, Lam Hiên Vũ bỗng nhiên kích hoạt tên lửa đẩy mở tới mức lớn nhất, lập tức, Chiến Cơ không gian chấn động mạnh, lao vào vũ trụ như một viên đạn pháo.

Đường Nhạc lẳng lặng đứng bên cửa sổ mạn tàu, ô cửa sổ cực lớn này có thể làm cho hắn nhìn rõ tất cả mọi thứ bên ngoài. Lúc này, theo việc mười hai đài cơ giáp xuất kích, quả nhiên đã hấp dẫn được năm chiếc chiến hạm, những công kích vào phi thuyền cũng bớt được đôi chút.

Nhưng từng đợt hỏa lực dày đặc của chiến hạm lại áp chế những đài cơ giáp kia không cách nào tới gần, không chỉ có như thế, một đài cơ giáp màu ố vàng cũng bay ra từ trong chiến hạm ngay sau đó.

Chừng hai mươi đài...

So với chiến cơ không gian thì công dụng của cơ giáp lại càng rộng hơn, không chỉ có thể chiến đấu trong không gian, mà trên mặt đất nó lại càng am hiểu. Chẳng qua là tốc độ cùng lực bộc phát không bằng chiến cơ không gian, nhưng chiến cơ không gian thì lại không thể tác chiến dưới mặt đất. Bởi vậy đám hải tặc mới phân phối chiến cơ rất ít, hầu như đều là cơ giáp. Mà Cơ Giáp Sư cũng càng được chào đón nhiều hơn một phi công chiến cơ. Dù sao thì cơ giáp cũng có thể mang theo bên người, nhưng không ai nói mình có thể mang bên người một chiến cơ không gian. Bởi vậy, thường thường thì chỉ quân đội mới có thể phân phối chiến cơ cho những phi công.

Hai mươi đối mười hai, hơn nữa còn có năm tàu chiến hạm, kết quả thế nào có thể nghĩ. Có lẽ việc chiếc phi thuyền vũ trụ này bị phá hủy cũng chỉ còn vấn đề thời gian mà thôi.

Đúng lúc này, Đường Nhạc đột nhiên nhướng mày, một mái tóc dài màu lam cũng tung bay ngay sau đó. Nhạc công tử đột nhiên giật mình phát hiện, Đường Nhạc tóc dài lúc này lại khoác trên vai như gió, hoàn toàn tung bay hướng về phía sau. Mà tay phải của hắn cũng đặt lên mạn tàu, một vòng nhàn nhạt màu vàng lóe lên rồi biến mất.

Mà lúc này, tuyền trưởng phi thuyền vũ trụ đang thông qua màn hình giám sát điều khiển thấy được Chiến Cơ không gian bay nhanh mà đi, hắn không khỏi kích động vung nắm đấm, từ động tác Chiến Đấu Cơ bay ra khỏi khoang đáy là có thể thấy, đây tuyệt đối là một vị phi công vô cùng thuần thục.

Chương 130: Mở màn trận chiến vũ trụ

Chiến cơ không gian vừa bay vào vũ trụ, Lam Hiên Vũ cũng có một loại cảm giác lỗ chân lông toàn thân dường như đều giãn ra.

Tinh Thần Lực cùng hệ thống Chiến Cơ hòa làm một thể, trong cảm giác của hắn, hệ thống điều khiển giống như một chiếc máy khuếch đại, để cho hắn có thể cảm nhận được tình huống chung quanh trong vũ trụ. Yêu cầu lớn nhất của người điều khiển chiến cơ không gian không phải hồn lực, thậm chí không phải thể năng, mà là Tinh Thần Lực.

Hồn Đạo khoa học kỹ thuật tiến bộ, người bình thường cũng đã có thể trở thành cơ giáp sư, thậm chí thông qua huấn luyện cũng có thể điều khiển Chiến Cơ không gian, thế nhưng cũng chính vì khoa học kỹ thuật tiến bộ nên tác dụng của tinh thần lực cũng càng ngày càng rõ ràng, Tinh Thần Lực cường đại thông qua dụng cụ đặc thù tiến hành phóng lớn, vô luận là đang thao túng bất luận hồn đạo khí gì cũng sẽ phát ra tác dụng, nhưng lại có thể trở nên gấp mấy lần.

Như yêu cầu trụ cột của phi công Chiến Cơ không gian là phải có ít nhất năm mươi điểm tinh thần lực, nói cách khác, ít nhất phải đạt đến linh thông cảnh mới có tư cách điều khiển một chiến cơ chính thức.

Vì cái gì Ngân Thiên Phàm lại có can đảm để cho Lam Hiên Vũ thử điều khiển chiến cơ trong mô phỏng khoang thuyền từ lúc tuổi còn nhỏ như vậy? Cũng là vì tinh thần lực của hắn đủ mạnh mẽ và có thể tiếp thụ được.

Vượt qua hai trăm điểm Tinh Thần Lực, sớm đã vượt mức yêu cầu trụ cột của việc điều khiển chiến cơ không gian, hơn ba năm học tập không gián đoạn đã làm cho Lam Hiên Vũ quen thuộc chiến cơ như thân thể của mình. Nhưng khi hắn điều khiển một chiến cơ thực sự lại vẫn có một cảm giác khác.

Nguyên một dàn nút, cán điều khiển lạnh như băng, Tinh Thần Lực càng nhiều cảm thụ lại càng chân thật, còn có thân thể cảm nhận được phản hồi từ mỗi một phần tử nhỏ trên chiến cơ, tất cả đều có sự khác biệt khá lớn với mô phỏng khoang thuyền.

Cho nên, khi cảm giác kéo dài, khi hắn cảm nhận được chiến trường phía xa xa thì đã có chút phân tâm, Chiến Đấu Cơ lập tức trở nên có chút bất ổn, khẽ đung đưa.

Lúc này, song phương đã giao thủ trên chiến trường. Hai mươi chiếc cơ giáp chui ra từ trong năm chiến hạm đã chính diện đón nhận mười hai đài cơ giáp bên này, trong lúc nhất thời, hỏa lực bay tán loạn giữa không trung, song phương lâm vào quần chiến.

Không thể không nói, sức chiến đấu của những người hộ vệ cho Đường Nhạc này khá tốt, tám người này chẳng những thực lực mạnh mẽ, còn phối hợp rất ăn ý, cũng không kém đám hải tặc phía đối diện. Thế nhưng bốn gã nhân viên bảo an kia lại kém rất nhiều, trên vòng bảo hộ của cơ giáp thỉnh thoảng lại bắn ra từng đạo vết tích, dưới tình huống lấy ít đối nhiều này, có lẽ việc bọn hắn bị đánh tan triệt để chỉ còn là vấn đề thời gian. Huống chi, còn có hỏa lực của năm chiếc chiến hạm đang áp chế từ đầu tới giờ.

Lam Hiên Vũ vừa mới điều khiển Chiến Cơ không gian ra khỏi khoang thuyền, lập tức liền bị đám hải tặc chú ý tới, chúng phân ra bốn đài Cơ Giáp, lập tức liền đón lấy hắn bên này.

Trên đất bằng thì tác dụng của chiến cơ không gian không bằng cơ giáp, nhưng muốn nói tới không trung, nói tới tốc độ cao và hỏa lực mạnh thì rõ ràng Chiến Cơ không gian cường thế hơn, cho nên chúng phân ra bốn đài cơ giáp đến ứng đối hiển nhiên là vì cân bằng.Sau khi Lam Hiên Vũ vì chính mình tự thất thố mà bị dọa cho nhảy dựng, hắn vội vàng khống chế lại chiến kỹ một lần nữa, bốn đài cơ giáp đã hùng hổ mà xông tới hướng hắn.

Thở sâu, đã chiến đấu trong mô phỏng không biết bao nhiêu lần, Lam Hiên Vũ lần nữa tự nói mình phải tỉnh táo, quên việc trước mắt là một cuộc chiến chính thức, mà coi tất cả mọi thứ như một cuộc diễn luyện trong mô phỏng khoang thuyền. Hai tay luật động, hắn điều khiển chiến cơ không gian rất uyển chuyển, kéo lê thành một vòng cung trong phạm vi nhỏ rồi quay đầu bỏ chạy.

Ngân Thiên Phàm đã từng nói qua, Nếu thứ chiến cơ không gian phải đối mặt là cơ giáp, như vậy thì việc đầu tiên là phải phát huy ra ưu thế của mình, chính là tốc độ. Bởi vậy, trước khi chiến cơ không gian tăng tới tốc độ tối đa thì nhất quyết không va chạm chính diện. Mà một khi tốc độ của nó đã đạt tới một mức nhất định thì cơ giáp cũng chỉ có thể bị thả diều. (*một loại chiến thuật vừa đánh vừa lui)

Cái này đương nhiên chỉ dưới tình huống cả cơ giáp và chiến cơ đều cùng một cấp bậc, nhưng bởi vậy đã có thể thấy được, Ngân Thiên Phàm tự tin đến cỡ nào về chiến cơ không gian. Lam Hiên Vũ vừa mới lái vào vũ trụ nên tất nhiên còn chưa đạt đến tốc độ tốt nhất, lúc này hắn quay đầu chạy như vậy là vì muốn tăng tốc.

Một cái quét ngang đuôi, Chiến Cơ không gian lập tức quay ngoắt lại, lực trùng kích cực lớn ép lên buồng lái, tuy trang thiết bị cân bằng đã hóa giải đại bộ phận, nhưng vẫn có lực trùng kích ép vào trên người Lam Hiên Vũ. Nhưng căn bản hắn cũng không có cảm giác gì, lập tức đẩy ngược cần tăng tốc lên đỉnh điểm. Đuôi lửa phụt lên, tản ra rừng luồng hào quang nóng bỏng, chiến cơ lập tức gia tốc, gần như là bắn thẳng vào giữa vũ trụ.

Một cái quay đầu, một cái gia tốc, động lực bộc phát đó xa xa không phải người bình thường có thể thừa nhận nổi. Lực đẩy cường đại ép chặt Lam Hiên Vũ vào chỗ ngồi, nhưng lúc này tâm tình hắn cũng đã ổn định triệt để, ánh mắt sáng rực mà nhìn chăm chú lên phía trước, tinh thần lực phóng ra mà cảm thụ lấy từng biến hóa nhỏ nhất trong chiến cơ không gian.
Bên này bị hắn dẫn đi bốn đài Cơ Giáp, bên kia chiến trường, áp lực đối với những cơ giáp thuộc về phi thuyền dân dụng liền giảm ít đi một chút. Nhưng năm chiếc hải tặc chiến hạm kia lại mặc kệ chiến trận, chúng thoáng lách qua một chút, tiếp tục nhắm vào phi thuyền vũ trụ, hỏa lực vẫn tiếp tục oanh kích.

Mười mấy giây sau, chiến cơ không gian của Lam Hiên Vũ cũng đã tăng lên tới tốc độ cực hạn, hắn khống chế chiến cơ lượn thành một đường vòng cung lớn trên không trung, lại hướng về nơi bắt đầu mà phóng.

Muốn ngăn cản phi thuyền vũ trụ bị hủy thì nhất định hắn phải đánh những chiến hạm hải tặc kia trước tiên. Nếu không, khi phi thuyền vũ trụ đã bị phá thì chiến cơ không gian của hắn cũng chỉ là bèo trôi không rễ, căn bản là sẽ không có khả năng phi hành thời gian dài trong vũ trụ. Huống chi, cha mẹ hắn vẫn còn trên phi thuyền a! Bốn đài cơ giáp kia vốn đang đuổi ở phía sau, khi chúng thấy Lam Hiên Vũ đã bay trở về thì nhao nhao gia tốc, từ bốn phương tám hướng mà phóng tới chiến cơ Lam Hiên Vũ đang điều khiển, trong tay bọn hắn đều có hồn đạo pháo hạng nặng.

Từng chùm sáng phóng thẳng đến phía Chiến Cơ không gian.

Lam Hiên Vũ thở sâu, hắn biết, thời khắc khảo nghiệm của mình đã đến rồi. Thắng làm vua thua làm giặc đang ở trước mắt. Đối mặt với công kích, hắn không có chút giảm tốc độ nào, cứ như vậy mà bảo trì tốc độ cao nhất. Ngân Thiên Phàm đã từng nói, nếu cần phải giảm tốc độ mới có thể tránh được công kích của đối phương thì phi công đó đã là đồ bỏ. Vì chiến cơ không gian mà đã mất đi ưu thế tốc độ thì căn bản chẳng còn là gì.

Khi thấy công kích đã sắp đến, hai tay Lam Hiên Vũ đột nhiên luật động nhanh như bướm vờn hoa, chỉ nháy mắt đã hoàn thành một chuỗi thao tác phức tạp. Chiến Cơ không gian cũng có vòng phòng hộ, nhưng một khi Chiến Cơ không gian bị bắn trúng thì tốc độ sẽ phải chịu ảnh hưởng lớn.

Bốn đài cơ giáo đối diện lập tức thấy được một màn né tránh làm bọn hắn hoa mắt thần mê.

Dưới tình huống hoàn toàn không giảm tốc độ, chiến cơ không gian đột nhiên cuốn chín mươi độ, cánh vừa lên một góc. Hai đạo công kích bắn tới nó lập tức rơi vào khoảng không. Cuốn thẳng đứng ở tốc độ cao thì những phi công khác cũng được học qua, nhưng mấu chốt là hắn không giảm tốc độ, cũng không có bất kỳ tác động nào nhưng lại có thể rời khỏi đường bay ban đầu.

Sau đó, chiến cơ không gian đột nhiên lật nghiêng sang trái một vòng, lại tránh được hai chùm sáng vừa bắn tới, đây là cách cuộn ở tốc độ cao phổ thông nhất, ai cũng có thể làm, nhưng sau khi cuộn vẫn không chệch quỹ đạo, hơn nữa còn tự nhiên và chuẩn xác như vậy thì đã không còn dễ dàng. Càng làm bọn hắn rung động hơn nữa, là sau một cái cuộn đó, chiến cơ lại không thuận thế để tiếp tục cuốn về hướng đó, mà nó lại cuộn về hướng ngược lại.

Hoàn toàn khống chế được quán tính khi cuộn chiến cơ, hơn nữa còn hoàn thành một lần cuộn ngược, độ khó của việc khống chế thao tác này đã không phải phi công thông thường có thể làm được a! Đừng nói là trong tốc độ cao nhất như vậy, cho dù ở tốc độ thấp mà muốn hoàn thành động tác như vậy, lại không có bất kỳ khuyết điểm nhỏ như thế phải nói là cực kì khó.

Nhưng Lam Hiên Vũ lại có thể hoàn thành trong chốc lát, mà cái đọng tác liên tiếp lẩn tránh này cũng đã làm cho hắn tránh được tất cả công kích. Chiến Cơ không gian đã đến khá gần bốn đài cơ giáp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau