CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Nhận thua

Huống chi, hiện tại tổ Lam Hiên Vũ cũng đã thắng bốn trận rồi, chỉ cần lại thắng thêm một trận là coi như cơ bản đã hoàn thành nhiệm vụ. Từ tình huống trước mắt mà xem, thì dù Tiền Lỗi khôi phục có chậm thế nào đi nữa cũng hẳn là có thể hoàn thành thêm một lần triệu hoán.

Thậm chí Lam Hiên Vũ cũng đã nghĩ kỹ, dứt khoát không triệu hoán ra thứ không xác định, chỉ dùng Kim văn Lam Ngân Thảo phụ trợ Tiền Lỗi triệu hoán ra hồn thú có huyết mạch long tộc là sẽ ổn thỏa nhất. Cho nên, tạm dừng chiến đấu vào lúc này chính là chuyện tốt đối với bọn hắn. Có điều, thời gian nghỉ ngơi cũng không quá dài, chỉ một lát sau phía đối diện đã xuất hiện ba đạo thân ảnh. Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong "Lập lại chiêu cũ", một lần nữa phát khởi công kích. Khi ba đạo thân ảnh kia sắp hoàn toàn hiện ra thì Lưu Phong cũng đã đến phụ cận.

Nhưng thứ vượt quá dự kiến của Lam Hiên Vũ là đối phương còn chưa thấy rõ tình huống trên võ đài cũng đã đồng thời nhảy ngược ra sau, tất cả đều tránh được một chém của Lưu Phong ngay khi suýt xảy ra tai nạn. Cái gì vậy? Tại sao bọn hắn lại có thể phản ứng nhanh như vậy! Lưu Phong cũng sửng sốt một lát, nhưng công của hắn cũng không dừng lại. Sau khi công kích thất bại hắn lập tức đâm Bạch Long thương trong tay ra, trên không trung xuất hiện một mảnh thương mang, toàn bộ sự tăng khúc của Kim văn Lam Ngân Thảo đều được hắn dồn vào một kích này.

Cho dù không thể một kích chiến thắng hắn cũng muốn áp chế đối thủ. Lúc này, ba người phía đối diện cũng đã hiện ra rõ ràng rồi. Mà thực lực chỉnh thể của tiểu tổ này thậm chí còn vượt qua tổ Kim Tường.

Đứng ở chính giữa là một gã thiếu niên thân hình cao lớn, tên là Lương Tranh, là người có lực chiến đấu cá nhân gần với Lữ Thiên Tầm nhất trong lớp thiếu niên năng động. Hồn lực của hắn đã đạt đến mười chín cấp, là người thứ hai có khả năng đạt tới hai mươi cấp nhất trong toàn lớp. Đứng bên trái hắn chính là Vương Lực Kiện, phía bên phải thì là Trần Duyệt Lâm.

Khi phải đối mặt với thương mang của Lưu Phong, Lương Tranh hét lớn một tiếng, hai tay hắn dựng lên. Ngay sau đó, hai mảnh kim loại hình nửa vòng tròn hợp lại làm một, hóa thành một tấm thuẫn. Mà Vương Lực Kiện cùng Trần Duyệt Lâm thì nhanh chóng lui về sau lưng Lương Tranh.

"Vụt, vụt, vụt..." Trong tiếng thương mang phóng ra, Lương Tranh liên tục lui về sau bốn bước mới hoàn toàn hóa giải được lực trùng kích của Bạch Long thương, nhưng cuối cùng hắn cũng ngăn được đợt công kích luân phiên hung mãnh nhất của Lưu Phong.

Nếu không xem qua hình ảnh trận chiến trước của tổ Lam Hiên Vũ thì bọn hắn cũng sẽ rất khó ngăn cản được công kích của Lưu Phong, dù sao thid công kích này cũng quá đột ngột. Nhưng lúc này bọn hắn đã được xem qua hình ảnh đó nên cũng đã hiểu rõ phương thức chiến đấu của tổ Lam Hiên Vũ, sau khi đơn giản thương lượng một lát thì có đối sách trước mắt này đây.

Trên hai tay Lương Tranh có một lưỡi sao sắc bén hình nửa vòng tròn, cái này võ hồn này của hắn gọi là Bán Nguyệt Nhận, là một loại võ hồn biến dị. Khi Bán Nguyệt Nhận tách nó sẽ là vũ khí công kích cường đại, nhưng khi hợp ở một chỗ nó lại có thể hóa thành một mặt khiên tròn, có thể nói là công phòng nhất thể.

Lương Tranh có tính cách trầm ổn, bình thường trong lớp hắn rất ít nói, nhưng tu luyện đặc biệt khắc khổ. Mục tiêu của hắn chỉ có một, chính là vượt qua Lữ Thiên Tầm. Hai vị đồng đội kia cũng giống hắn cùng, bình thường trong lớp cũng luôn là bất hiển sơn bất lộ thủy, nhưng ai cũng không dám xem thường bọn họ.

Lúc này, Lương Tranh đã ngăn được công kích của Lưu Phong. Mà Lam Hiên Vũ cũng đã theo tới từ phía sau. Hắn đẩy Lưu Phong giữa không trung, Lưu Phong rơi xuống phía bên cạnh, đồng thời, hắn cũng nhận được tăng khúc đến từ Kim văn Lam Ngân Thảo một lần nữa.

Trần Duyệt Lâm nâng hai tay, từng đám day leo màu thanh bích quét ngang mà ra, chúng tan dọc theo mặt đất hướng ra phía ngoài, đuổi theo hướng Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong. Hắn là Khống chế hệ hồn sư, Võ Hồn là Thường Thanh Đằng.

Cùng lúc đó, bên người Trần Duyệt Lâm, Vương Lực Kiện vừa vung tay trái, một trường cung màu trắng đã xuất hiện ở trong tay hắn. Hồn hoàn đầu tiên sáng lóng lánh. Hắn giương cung cài tên, một mũi tên màu vàng đã xuất hiện trên dây cung."Phanh" một tiếng cung kêu, mũi tên đã bắn ra. Mũi tên kia bắn tới không trung, nhưng chỉ nháy mắt sau nó đã vẽ ra một đường vòng cung mad bay thẳng đến hướng Tiền Lỗi ở phía xa.

Tấn công địch tất cứu!

Không tốt! Trong nội tâm Lam Hiên Vũ thầm kêu một tiếng. Nếu Tiền Lỗi bị loại trong trận đấu này thì ảnh hưởng sẽ không quá lớn, thế nhưng nó sẽ ảnh hưởng đến việc khôi phục tinh thần lực của Tiền Lỗi. Phải biết rằng, bây giờ Tiền Lỗi đang toàn lực minh tưởng, nếu bị cắt đứt thì tinh thần của hắn có thể sẽ hỗn loạn, hôm nay có thể đánh được trận nữa hay không sẽ rất khó nói.

Không thể nghi ngờ, đối phương đã có chiến thuật đối với tình huống của bọn hắn. Lam Hiên Vũ đang chuẩn bị tiến công không thể không xoay người mà phóng nhanh tới hướng Tiền Lỗi, đồng thời tay trái hắn cũng ngưng tụ ra một đám băng chùy.

Hắn nhất định phải đợi mũi tên kia tiến vào đến phạm vi công kích của hắn, sau đó dùng băng chùy đánh rơi mũi tên, lúc đó mới có thể bảo vệ Tiền Lỗi.

Nhưng hắn quay người chạy như vậy cũng có nghĩa là đã không còn lợi dụng được ưu thế của đài chủ. Lưu Phong thoáng do dự một chút, hắn không tiếp tục tiến công mà chạy quanh bên cạnh, tránh được Thường Thanh Đằng.

Mà hồn lực của Vương Lực Kiện là mười tám cấp, Võ Hồn của hắn là nguyệt cung, đệ nhất Hồn Kỹ là dẫn đạo mũi tên. Lam Hiên Vũ vừa lui đối phương liền thừa cơ mà công kích. Lương Tranh nhanh chóng vọt tới trước mà đuổi theo hướng Lam Hiên Vũ, hai tay hắn tách ra huy động về phía trước, hào quang của hồn hoàn thứ nhất bắn ra bốn phía. Hai đạo quang nhận lập tức bắn ra từ bán nguyệt nhận trong tay hắn, thẳng tới hướng Lam Hiên Vũ mà đi. Đây chính là đệ nhất Hồn Kỹ của hắn, Bán Nguyệt Trảm!Phía trước có dẫn đạo mũi tên cần phải giải quyết, phía sau lại có Bán Nguyệt Trảm truy kích, hiện tại Lam Hiên Vũ đã rơi vào trong hai cái khó khăn này. Mà lưu phong lại là lực phòng ngự yếu kém, trời sinh lại bị khống chế hệ hồn sư khắc chế nên hiện tại hắn cũng không cải biến được chiến cuộc. Trần Duyệt Lâm bố trí những thường thanh đằng ở xung quanh thập phần xảo diệu, giống như tấm lưới đang chờ đợi con mồi, chỉ còn chờ hắn chui đầu vô lưới.

Dưới tình huống đối phương có chuẩn bị mà phe mình lại thiếu một người, Lam Hiên Vũ đã rơi vào tình thế bất lợi.

Mũi tên giáng xuống từ trên trời, lúc này Lam Hiên Vũ lại cực kì tỉnh táo. Đương nhiên hắn đã nghe được tiếng xé gió của bán nguyệt trảm đang kéo tới sau lưng, cũng biết việc mình nhất định phải làm là hóa giải nguy cơ cho Tiền Lỗi. Lúc này hắn mới rõ mình đã không để ý đến một việc, đó chính là bảo hộ cho Tiền Lỗi. Khi đối thủ đặt mục tiêu vào chính Tiềm Lỗi đang đang khôi phục tinh thần lực, lại phát ra công kích từ xa, bọn hắn đã trở nên vô cùng bị động.

Thân thể Lam Hiên Vũ lóe lên, căn bản là hắn không quay đầu nhìn lại. Ba người Lương Tranh chỉ cảm thấy thấy một hồi hoa mắt, có vẻ như Lam Hiên Vũ mới chỉ lắc qua trái phải một lát cũng đã tránh được công kích của hai đạo Bán Nguyệt Trảm. Cùng lúc đó, rốt cuộc Lam Hiên Vũ cũng bắn băng chùy trong tay ra.

"Đương" một tiếng giòn tan vang lên, băng chùy chỉ cách một xích trên đỉnh đầu Tiền Lỗi, tinh chuẩn vô cùng. Mà một mũi tên bị hắn bắn trúng kia cũng theo đó mà rơi xuống một bên. Ngay lúc đó, Lam Hiên Vũ đột nhiên dừng bước, hắn hét lớn: "Đợi một lát."

Ba người Lương Tranh đang đuổi phía sau nghe vậy thì sững sờ, bước chân thoáng chậm lại. "Trận này, chúng ta nhận thua." Lam Hiên Vũ không chút do dự mà nói.

Nhận thua?

Lương Tranh dừng bước lại, hắn khẽ gật đầu với Lam Hiên Vũ. Đúng vậy, trận này tiểu tổ của Lam Hiên Vũ thật sự là quá bị động rồi. Tiền Lỗi không có biện pháp tiếp tục triệu hoán, mà đối phương lại có thủ đoạn công kích từ xa, việc này tất nhiên sẽ kiềm chế Lam Hiên Vũ, làm hắn luôn phải bảo hộ bên người Tiền Lỗi.

Đối thủ có kỹ năng khống chế, có thủ đoạn công kích từ xa, có cả kỹ năng cường công, dù hắn và Lưu Phong có phối hợp ăn ý hơn nữa thì hai đối ba cũng rất khó thắng. Hơn nữa, lúc trước bọn hắn đã thắng bốn trận, căn bản là cũng không cần phải cứng rắn đối đầu, cho nên, sau khi xem xét thời thế Lam Hiên Vũ đã không chút do dự mà lựa chọn nhận thua.

Tổ này của Lương Tranh vốn là một trong những tổ mạnh nhất lớp, thực lực lại gần với Lữ Thiên Tầm nhất, nên nhận thua trong tay bọn hắn để tiết kiệm sức lực thì không thể nghi ngờ chính là một lựa chọn tương đối khá. Nếu cứ cứng rắn đối đầu thì chưa cần nói tới thắng bại, chỉ riêng việc tiêu hao cũng đã là cực lớn rồi. Mf sau mỗi cuộc thi thì cũng không dễ khôi phục tinh thần lực.

Ở bên ngoài, khi các sư phụ thấy bọn Lam Hiên Vũ chủ động nhận thua thì lại có loại cảm giác thở dài được một hơi. Nếu tổ này của bọn hắn cứ một mực thắng mới là có vấn đề, bởi việc này sẽ tạo thành đả kích cực lớn cho những học viên khác.

Chương 122: Thử áp bách một lát xem

"Còn mấy tổ thì đến lượt Lữ Thiên Tầm lên sân?" Ngân Thiên Phàm quay sang hỏi Mục Trọng Thiên.

Mục Trọng Thiên nói: "Còn có một tổ là tới bọn Lữ Thiên Tầm."

Trong mắt Ngân Thiên Phàm chợt lóe sáng, nói: "Cho lên sớm một tổ, bây giờ cho tiểu tổ của Lữ Thiên Tầm lên luôn. Sau đó nói cho Lam Hiên Vũ, nếu bọn hắn thua tổ Lữ Thiên Tầm thì tất cả những trận sau đều tính thua."

"A? Phó viện trưởng, như vậy không ổn đâu? Đây là vi phạm quy tắc đó a! Chỉ sợ bọn hắn sẽ không phục." Mục Trọng Thiên kinh ngạc mà nhìn vị khoa viện trưởng béo trước mặt này. Hắn vẫn biết vị này luôn luôn làm việc không theo lẽ thường, thế nhưng nếu cứ tùy tiện thay đổi quy tắc như vậy thì thật sự là quá không công bằng đối với những đệ tử, vì như vậy thì sự công bằng của học viện ở đâu?

Ngân Thiên Phàm bình tĩnh nói: "Không sao, cứ làm theo lời ta bảo. Không áp bách một chút thì sao có thể làm cho bọn chúng xuất ra bản lĩnh thật sự? Dưới tình huống thừa lực lại lựa chọn buông tha, hiển nhiên bọn hắn đang cảm thấy vì trước đó đã thắng bốn trận rồi, nên việc cần làm là như thế nào để có thể kiên trì đến lúc Tiền Lỗi triệu hoán được. Nếu là khảo hạch thì đương nhiên phải để bọn chúng biểu hiện ra tất cả năng lực, xem cực hạn của những tiểu tử này là ở nơi nào. Cứ theo lời của ta mà làm, nếu bọn Lam Hiên Vũ không phục, ta sẽ giải quyết."

Mục Trọng Thiên nhìn về phía Quý Hồng Bân, vì chỉ có vị Quý lão sư này mới có thể nói chuyện được với Phó viện trưởng.

Nhưng điều làm Mục Trọng Thiên không nghĩ tới là Quý Hồng Bân cũng khẽ gật đầu: "Dựa theo lời Phó viện trưởng mà làm, không thể cho những tiểu tử này "giở trò đen tối’. Không áp bách một chút sẽ không công bằng với những tiểu tổ khảo hạch sau."

"A? Vậy được rồi." Mục Trọng Thiên không nghĩ Quý Hồng Bân cũng tán thành yêu cầu của Ngân Thiên Phàm. Rõ ràng đây chính là một việc không công bằng đối với tiểu tổ của Lam Hiên Vũ a, nhưng hắn cũng chỉ có thể thi hành mệnh lệnh.

Đấu La thế giới, lôi đài.

"Tiểu tổ Lam Hiên Vũ, ta tuyên bố với các ngươi, trận tiếp theo các ngươi sẽ phải đối mặt với tiểu tổ Lữ Thiên Tầm. Cuộc tranh tài này các ngươi nhất định phải thắng. Nếu thất bại thì tất cả những trận sau của các ngươi đều bị tính là thua." Thanh âm điện tử vang lên, rõ ràng cho thấy là giọng nói của Mục Trọng Thiên.

Vốn dĩ Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong đã chuẩn bị chạy nước rút rất tốt rồi, nhưng khi bất thình lình nghe được âm thanh điện tử này thì hai người không khỏi có chút sững sờ.

"Đây là cái tình huống gì vậy? Tại sao thua trận này liền tính thua tất cả những trận sau? Đây chẳng phải là nếu thua chúng ta sẽ phải chịu trừng phạt sao?" Lưu Phong giật mình nói.

Lam Hiên Vũ cũng có chút mơ hồ. Dù sao tuổi bọn hắn cũng còn nhỏ, nên trong khoảng thời gian ngắn sẽ không nghĩ ra vì sao quy tắc lại bị thay đổi. Nhưng vào lúc này, phía đối diện đã có ba đạo thân ảnh chậm rãi nổi lên, chính là Lữ Thiên Tầm, Diệp Linh Đồng cùng Thường Kiếm Dật.

Bị âm thanh điện tử kia gây ảnh hưởng nên thậm chí cơ hội tập kích cũng đã bị Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong làm mất đi. Hai cái hồn hoàn màu vàng bay lên từ dưới chân Lữ Thiên Tầm, hiện ra tu vi song hoàn của hắn.

"Làm sao bây giờ?" lúc này Tiền Lỗi cũng đã mở mắt, bởi vì hắn cũng đã nghe được âm thanh kia. Lam Hiên Vũ nhìn về phía hắn, đưa tới một ánh mắt hỏi thăm, Tiền Lỗi cười khổ mà lắc đầu. Lúc này hắn mới nghỉ ngơi được một chút nên vẫn chưa thể triệu hoán.

Nói cách khác, trận này vẫn như cũ là hai đối ba, cũng có nghĩa là Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong phải đối mặt với song hoàn Lữ Thiên Tầm, Diệp Linh Đồng có thực lực cường hãn, cùng Thường Kiếm Dật có được năng lực khống chế gây chậm chạp.

Việc chậm chạp khắc chế Lưu Phong tới mức nào thì có thể nghĩ, dưới tình huống đối phương có chuẩn bị từ sớm, cho dù tăng phúc của Lam Hiên Vũ có thể giúp hắn phá giải kỹ năng chậm chạp nhưng Diệp Linh Đồng cùng Lữ Thiên Tầm cũng không yếu, hai đối ba, đây là một cuộc chiến càng khó hơn nữa, xác suất chiến thắng thật sự là quá thấp.Thế nhưng trận này lại không thể thua! Vì nếu thua thì tất cả những trận sau đều bị tính thua, vòng tiếp theo cũng sẽ không có, vậy học kỳ sau sẽ phải làm thế nào?

Liều, chỉ có thể liều mạng.

"Làm sao bây giờ?" Lưu Phong cũng hỏi vấn đề giống như trước. Không thể nghi ngờ, lúc này hắn cũng có chút luống cuống.

Thân thể Lữ Thiên Tầm trở nên bành trướng, khí thế thuộc về song hoàn cũng dần tán phát ra. Ba người đồng thời phóng nhanh tới hướng Lam Hiên Vũ bên này.

Thực ra thì Lữ Thiên Tầm cũng rất kiêu ngạo, hắn cũng không muốn va chạm với tổ Lam Hiên Vũ dưới tình huống Tiền Lỗi đã mất sức chiến đấu như vậy. Bởi vì hắn đã là Đại Hồn Sư rồi, thứ hắn hy vọng là đánh bị đối thủ lúc song phương đều ở trạng thái tốt nhất.

Lam Hiên Vũ có chút bất đắc dĩ mà nhún nhún vai, đây đều là lão sư áp bức đấy, các ngươi đã bức ta, vậy thì...

"Lưu Phong." Lam Hiên Vũ đột nhiên quay đầu nói với Lưu Phong.

"Hả?" Lưu Phong nhìn về phía hắn.

Lam Hiên Vũ trầm giọng nói: "Ta tăng phúc cho ngươi, sau đó ngươi không tiếc bất cứ giá nào mà dẫn dụ ba người bọn hắn đi, ngươi có thể làm được không? Còn lại giao cho ta."Lưu Phong cười khổ nói: "Có thể thử xem, nhưng ta chỉ sợ không lại gần bọn họ được. Cái Hoàng Kim Sư Tử hống kia quá mạnh mẽ."

Lam Hiên Vũ nói: "Vậy thì chúng ta đánh bạc hắn sẽ không thi triển Hoàng Kim Sư Tử hống ngay từ đầu. Đến đây đi, đụng một cái."

"Tốt." Lưu Phong hít sâu một hơi, dùng sức mà gật đầu. Hai tay Lam Hiên Vũ phóng thích Lam Ngân Thảo, Lưu Phong vừa lóe thân đã đến trước người hắn.

Lam Hiên Vũ đẩy mạnh Lưu Phong một cái, Lưu Phong lập tức phóng tới phía đối phương như một mũi tên. Ngay sau đó, Lam Hiên Vũ cũng theo sát phía sau mà phóng đi, thậm chí hắn còn ngưng tụ thêm dưới chân minh một tầng băng.

Diệp Linh Đồng cũng đã phóng xuất võ hồn, tay phải của Thường Kiếm Dật cũng đã giơ lên, một vòng sáng trắng nhàn nhạt dần khuếch tán ra phía ngoài, chính là Hồn Kỹ Trì Hoãn!

Hiệu quả của hồn kỹ gây chậm chạm này cực mạnh, hơn nữa nó còn là kỹ năng không chế mang tính phạm vi, đối phó vơi hệ mẫn công như Lưu Phong sẽ có hiệu quả tốt nhất. Lúc trước, khi Lam Hiên Vũ chưa tới lớp thiếu niên năng động, mỗi lần Lưu Phong một chọi một với Thường Kiếm Dật đâu bị hắn khống chế đến khi hồn lực hao hết, phóng thích không ra nổi Võ Hồn.

Thương mang phun ra hút vào trên Bạch Long thương thương, hai con mắt trên đầu rồng cũng tỏa sáng ngời. Lưu Phong đối có một sự tin tưởng rất lớn đối với Lam Hiên Vũ, nên khi đối mặt với hồn kỹ trì hoãn này hắn liền không chút do dự mà vọt tới. Mặc dù hắn vẫn biết dù mình có thể phát ra một lần công kích cũng sẽ vì bị chậm chạp mà ảnh hưởng rất lớn, mà ở dưới, người nghênh tiếp hắn chính là Diệp Linh Đồng. Có Thiên Cương Phách Thể nên tốc độ cùng phòng ngự của Diệp Linh Đồng đều được tăng lên tới cực hạn.

Đã bị Trì Hoãn ảnh hưởng, thân thể Lưu Phong rõ ràng trì trệ một lát, nhưng Bạch Long thương trong tay hắn vẫn ngang nhiên mà quét ra. Thường Kiếm Dật lóe thân, linh hoạt mà né về sau lưng Lữ Thiên Tầm. Lần trước hắn đã bị Lưu Phong đâm thủng, lần này tuyệt đối sẽ không giẫm lên vết xe đổ.

Mà Diệp Linh Đồng thì trực tiếp vọt tới phía Lưu Phong, trên người nàng là từng tầng bạch quang bao trùm, đối mặt với Bạch Long thương nàng cũng không sợ chút nào.

"Phốc!" thương mang trên Bạch Long thương phun ra nuốt vào, một cỗ khí lưu bay lên, bao trùm đường kính năm mét. Dưới sự tăng phúc của Kim văn Lam Ngân Thảo, một kích này gần như đã là một kích toàn lực của Lưu Phong, cỗ khí lưu này lập tức quét bay ba người Diệp Linh Đồng, Lữ Thiên Tầm cùng Thường Kiếm Dật lên không trung.

Lữ Thiên Tầm hừ lạnh một tiếng, hồn lực phóng thích, hắn cứng rắn mà hạ xuống chỗ cũ như vẫn bất động.

Dưới sự đối đầu cứng rắn thì Diệp Linh Đồng lại vẫn bị quét bay lên, nhưng cũng chỉ bay tới hai mét nàng liềm cuốn một vòng trên không trung, mà phía sau lưng, Lữ Thiên Tầm cũng đã đuổi kịp, một phát bắt lấy vạt áo sau lưng nàng. Diệp Linh Đồng thuận thế đá ra một cước, dưới một cỗ hồn lực do Lữ Thiên Tầm truyền tới, nàng vừa vặn đá trúng Bạch Long thương.

Sau khi toàn lực làm một cái quét bay như vậy thì căn bản Lưu Phong đã không còn hậu thủ, lập tức bị đạp bay ra ngoài. Cho dù trong mắt bất cứ ai thì hắn chủ động xuất kích như vậy, dùng một đối ba cũng là một lựa chọn rất tồi, cho dù đã được Lam Hiên Vũ tăng phúc thì hắn cũng không thể một chọi ba mà chiếm được thượng phong a!

Lưu Phong bị một nhát đạp bay thẳng đến sau lưng Lam Hiên Vũ. Đây là bởi vì Diệp Linh Đồng đã tính toán góc độ rồi mới đá Lưu Phong một cước đó. Dù Lam Hiên Vũ có tiếp được Lưu Phong thì thứ tiếp theo hắn phải đón cũng chính là thế công như mưa to gió lớn của ba người Lữ Thiên Tầm.

Diệp Linh Đồng cũng biết rất rõ, mấy tháng qua Lữ Thiên Tầm cố gắng như vậy chính là vì muốn rửa sạch sự sỉ nhục trong cuộc thi cuối kỳ này.

Chương 123: Võ Hồn dung hợp

Lúc trước bọn hắn còn lo Lam Hiên Vũ sẽ nhận thua, nhưng hiện tại có vẻ đối phương cũng không có ý nhận thua. Bọn hắn nào biết, không phải mấy người Lam Hiên Vũ không muốn nhận thua, mà là học viện không cho bọn hắn nhận thua a!

Nhưng một tình huống ngoài dự liệu của bọn hắn đã xảy ra. Khi thấy Lưu Phong đã sắp vọt tới phía mình, Lam Hiên Vũ cũng không bắt lấy Lưu Phong mà lại lóe thân, tránh Lưu Phong đang bay ngược tới, mặc kệ cho hắn ngã ra phía sau mình, còn bản thân lại vẫn tiếp tục phóng tới hướng ba người Lữ Thiên Tầm.

Cái gì vậy?

Chính Lữ Thiên Tầm cũng phải sửng sốt một lát. Nếu Lam Hiên Vũ bắt lấy Lưu Phong thì còn có thể tạo thành cục diện hai đối ba, vẫn còn có thể giãy dụa trong chốc lát. Nhưng Lam Hiên Vũ lại tự mình đưa tới cửa, thứ hắn phải đối mặt chính là ba người đang ở trạng thái toàn thịnh a! Lam Hiên Vũ bị choáng váng rồi sao? Nhưng chỉ nháy mắt sau, Lữ Thiên Tầm liền thấy được biểu lộ trên mặt Lam Hiên Vũ đã vọt tới bên người mình.

Đó là cái gì? Tươi cười?!

Đúng vậy, Lam Hiên Vũ đang cười, trong cái tươi cười đó còn mang theo vài phần trào phúng. Tuy Lữ Thiên Tầm không biết vì sao Lam Hiên Vũ lại cười như vậy, nhưng một loại dự cảm bất tường lập tức chạy lên não. Hắn không chút do dự mà há mồm, muốn thi triển Hoàng Kim Sư Tử hống.

Nhưng vào lúc này, Lam Hiên Vũ lại làm ra một cái động tác còn đơn giản hơn việc hắn phóng thích Hoàng Kim Sư Tử hống. Lam Hiên Vũ đồng thời nâng lên cả hai tay, cứ như vậy mà nắm trước người!

"Ngao —" Hoàng Kim Sư Tử hống lập tức bộc phát. So với lần trước thì không thể nghi ngờ, lần này uy lực của Hoàng Kim Sư Tử hống đã lớn hơn rất nhiều.

Bằng vào song hoàn tu vi ủng hộ, Hoàng Kim Sư Tử hống đã có thể bộc phát ra một uy lực khủng bố, dù là Tiền Lỗi đang ở phía xa cũng phải chịu ảnh hưởng. Thế nhưng toàn thân Lam Hiên Vũ đã gần trong gang tấc lại như ngưng kết tại đó. Ngay sau đó, Lữ Thiên Tầm, Diệp Linh Đồng cùng Thường Kiếm Dật liền thấy được, trong nơi hai tay hắn nắm vào nhau có một chút thải quang bắn ra.

Mà trong luồng thải quang lượn lờ kia, Lam Hiên Vũ lại như không bị ảnh hưởng chút nào từ Hoàng Kim Sư Tử hống vậy, hắn chỉ là mỉm cười mà nhìn ba người bọn họ, bờ môi khẽ nhúc nhích, có vẻ như hắn đang nói hai chữ —— gặp lại!

Nháy mắt sau đó, thải quang lập tức nở rộ động trời, hóa thành một quang cầu rực rỡ chừng năm mét, bao phủ toàn bộ vào trong đó.

Tất cả mọi thứ đều phát sinh quá nhanh, từ khi Lam Hiên Vũ nắm hai tay đến lúc Hoàng Kim Sư Tử hống bộc phát, lại đến khi luồng thải quang này nở rộ cũng chỉ trong một cái nháy mắt. Hoàng Kim Sư Tử hống vừa mới phóng xuất ra liền trở nên im bặt. Mà luồng Thải quang đó còn giằng co mấy giây mới dần dần thu nghỉ.

Lam Hiên Vũ, Lữ Thiên Tầm, Diệp Linh Đồng, Thường Kiếm Dật, bốn người đều biến mất. Trên lôi đài chỉ còn lại Lưu Phong đang choáng váng đầu óc cùng Tiền Lỗi đang trợn mắt há mồm.

Tiểu tổ 333, trận thứ năm, thắng lợi!
Trước màn hình là một mảnh lặng ngắt như tờ. Ai có thể nghĩ được sẽ là kết quả như vậy? Ngân Thiên Phàm cùng Quý Hồng Bân sao không phải đang cả kinh tới trợn mắt há mồm đây? Bọn hắn chỉ muốn áp bách Lam Hiên Vũ một chút, xem bọn hắn có bao nhiêu năng lực còn chưa phát huy ra, thật không nghĩ đến lại có thể áp bách ra một cái đại chiêu như vậy.Cái luồng thải quang kia là cái quái gì vậy? Đến song hoàn tu vi như Lữ Thiên Tầm, hơn nữa là Diệp Linh Đồng có thực lực không kém, còn cả Thường Kiếm Dật, căn bản nọn hắn còn chưa kịp phát huy ra thực lực của mình đã bị giết chết trong nháy mắt luôn rồi...

Đây là năng lực của một hồn sư nhất hoàn sao? Hiệu quả bao trùm đường kính năm mét, hơn nữa, lực công kích rõ ràng là cực kỳ cường hãn, cuối cùng là cái gì vậy?

"Đây là xả thân kỹ hay là Võ Hồn dung hợp kỹ?" Ngân Thiên Phàm có chút cứng ngắc mà quay sang hỏi Quý Hồng Bân bên cạnh. Về phương diện hồn kỹ thì không thể nghi ngờ là Quý Hồng Bân biết hơn hắn nhiều.

Khóe miệng Quý Hồng Bân khẽ co giật một lát: "Không thể là xả thân kỹ. Từ trạng thái thong dong khi nãy của Lam Hiên Vũ là có thể nhìn ra, nhất định trước kia hắn đã từng dùng qua kỹ năng này. Mà hẳn là kỹ năng này làm hao tổn tất cả tinh lực của hắn nên hắn mới bị hệ thống coi là tử vong, bị rời khỏi chiến trường. Nhưng chắc có lẽ hắn sẽ không chết thật, hơn nữa, nhất định trước kia hắn đã thử qua rồi, nếu không cũng sẽ không dùng vào thời điểm này. Lưu Phong không tiếc một cái giá lớn mà chủ động xuất kích, có lẽ là vì muốn làm ba người Lữ Thiên Tầm không tách nhau, tạo ra cơ hội giết người trong nháy mắt này cho hắn. Cho nên ta cảm thấy đây là Võ Hồn dung hợp kỹ, là Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ..."

Ngân Thiên Phàm nuốt xuống một hớp nước miếng, hắn muốn nói gì đó, nhưng đột nhiên trong mắt Quý Hồng Bân lộ hung quang, mãnh liệt nâng tay mà đè lên cổ hắn, như hung thần ác sát mà nói: "Ta mặc kệ, tên mập mạp chết bầm, nhất định ngươi phải nhường tên đệ tử này cho ta, nếu không thì ta liều mạng với ngươi. Song sinh Võ Hồn, Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ, theo ngươi học quá lãng phí!"

Các lão sư khác thấy một màn như vậy đều giật nảy mình, Quý lão sư lại muốn đoạt đệ tử của phó viện trưởng?

"Không cho, không cho..."

"Không cho ta bóp chết ngươi..."
Tiểu tổ đứng đầu trong cuộc thi cuối kì của lớp thiếu niên năng động chính là tiểu tổ số 333 của Lam Hiên Vũ. Từ khi có Lam Hiên Vũ tới phòng số 333, Tiền Lỗi đã không còn là một tên không đáng tin cậy, Lưu Phong cũng không còn là một tên mẫn công hệ có lực công kích yếu lại chỉ biết chạy loạn. Tất cả đều thay đổi từ khi Lam Hiên Vũ đến.

Dưới sự bức bách man rợ không thèm nói đạo lý của Quý Hồng Bân, Ngân Thiên Phàm đã phải chịu thỏa hiệp. Bởi vậy, Lam Hiên Vũ đã hoàn toàn bị động mà thêm một sư phụ. Mà thứ nghênh đón cuộc sống của hắn là càng thêm nước sôi lửa bỏng.

Sau khi cuộc thi cuối kì kết thúc, một ngày hắn cũng chưa từng được nghỉ. mỗi một ngày đều là bận rộn mà tu luyện. Đương nhiên, bởi vì lại sử dụng cái Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ kia, nên hồn lực hắn thật vất vả mới tu luyện tới mười sáu cấp lại tụt xuống mười lăm. Nhưng mọi thứ cũng rất giống những thứ Na Na đã nói lúc trước, độ hòa hợp hai loại năng lượng của vòng xoáy đã tăng lên, Mà nơi trọng yếu nhất, quang điểm rực rỡ kia cũng lớn hơn một chút.

...

Ba năm sau.

Tới lúc này, lớp thiếu niên năng động đã thành lập được ba năm rồi.

Thiên La tinh, Thiên La Thành, Thiên La học viện.

Màn đêm buông xuống, toàn bộ Thiên La học viện là một mảnh yên lặng, chỉ có một góc sân huấn luyện vẫn là đèn đóm sáng trưng. Sân huấn luyện là hình tròn, cao tới ba mươi mét, bên trong có hồn đạo pháp trận phòng hộ chuyên môn.

Việc tu luyện của hồn sư thật sự là quá nguy hiểm, thường xuyên xuất hiện tình huống hồn kỹ phát ra ngoài, nếu không có biện pháp phòng hộ chân chính sẽ rất dễ dàng xảy ra vấn đề, nên ngay cả cửa sổ của sân huấn luyện này cũng là ở trên hai mươi mét.

Lúc này, ngay ngoài cửa sổ sân huấn luyện, một người đang lặng yên mà đứng đó, ánh mắt hắn bình thản mà ấm áp, lặng yên nhìn chăm chú vào trong sân huấn luyện. Mà ở trong sân huấn luyện lại chỉ có hai người. Quý Hồng Bân là hai tay chắp sau lưng, nghiêm mặt mà nhìn thiếu niên trước mặt, đang chìm âm thanh răn dạy lấy hắn.

Vị cường giả đệ nhất Thiên La học viện này vậy mà hoàn toàn không phát giác được, ngoài cửa sổ phía trên cao kia đang có người dòm ngó nơi đây.

"Phối hợp, mình và kỹ năng nhất định phải hòa hợp, ngươi hiểu chưa?" Quý Hồng Bân lạnh lùng nói "đã nói qua bao nhiêu lần rồi, vì sao mỗi lần ngươi phát lực băng thuộc tính phụ trợ vẫn sẽ xuất hiện trì trệ? Muốn hòa tan nó vào cùng lực lượng thì thước tiên, thứ ngươi cần nhất chính là tìm được cảm giác thiên nhân hợp nhất. Nếu là song sinh Võ Hồn thì nhất định phải phát huy được ưu thế của song sinh Võ Hồn, từ đó mới hình thành được chiến kỹ của chính ngươi.

"Lúc trước thầy của ta đã nói với ta, hẳn là mỗi người đều có chiến kỹ thuộc về riêng mình. Cường giả chân chính thì chiến kỹ không phải học được, mà là do mình chế tạo ra, bởi vì chỉ có chính mình mới biết thứ mình am hiểu nhất là cái gì. Cái tuổi này của ngươi có lẽ còn không thể tự nghĩ ra chiến kỹ, nhưng có một ngày ngươi sẽ đi đến bước này. Bởi vậy, bây giờ ngươi phải chuẩn bị trụ cột, chuẩn bị sẵn sàng cho sau này."

Chương 124: Vấn đề hồn lực

"Vâng, lão sư." Lam Hiên Vũ cung kính nói.

Ba năm qua đi, giờ đây Lam Hiên Vũ đã trưởng thành.

Vốn dĩ hắn cũng là dạng người cao lớn trong đám bạn cùng tuổi, lúc này, hắn cũng đã tiếp cận mười một tuổi, thân cao túc 1m5, cũng coi là cao trong lớp. Mặt mày hắn cũng lớn hơn trước một chút, ngoài vẻ đáng yêu khi còn bé thì giờ đã thêm vài phần tuấn tú, một đôi mắt to đặc biệt sáng ngời. Lúc này hắn đang vô cùng nghiêm túc mà nghe Quý Hồng Bân nói.

"Ừm, được rồi, hôm nay đến đây thôi, Sau này trở về ngươi cũng phải cân nhắc vọ thật tốt."

"Vâng." Lam Hiên Vũ lần nữa cung kính trả lời.

Quý Hồng Bân do dự một lát, nói: "Còn nữa, ngươi cũng nên cố gắng minh tưởng, tranh thủ tiến vào trạng thái chiều sâu minh tưởng, vì hồn lực của ngươi...”Nói đến đây, hắn cũng không khỏi cau mày. Vấn đề hồn lực của Lam Hiên Vũ đã sớm trở thành tâm bệnh của hắn rồi, đứa nhỏ này cái gì cũng tốt, chẳng những thiên phú tốt, mà ngộ tính cũng vô cùng tốt, học tập cũng rất cố gắng, rất nghe lời, gần như không tìm được điểm xấu ở bất kỳ phương diện nào.

Dù hắn học với mình hay cùng Ngân Thiên Phàm cũng đều có thể suy một ra ba, tốc độ học tập cực nhanh. Tố chất thân thể của hắn cũng theo thời gian mà tăng lên, nói về tố chất thân thể hắn tuyệt đối là đứng đầu toàn lớp, cho tới bây giờ hắn vẫn luôn đứng đầu trong khảo khí lực lượng, vững vàng mà áp chế Lữ Thiên Tầm. Lực chiến đấu của hắn lại càng được công nhận là đứng đầu lớp, thật sự là bởi vì không ai có thể thắng nổi cái Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ kia của hắn.

Đáng sợ nhất là tinh thần lực của hắn, từ hơn một năm trước, rinh thần lực của hắn cũng đã đột phá đến năm trăm, thuận lợi tiến vào cấp độ Linh Hải Cảnh. Đã sớm vượt qua đám bạn cùng lứa tuổi ở Thiên La học viện. Đồng dạng là dùng Tinh Thần Lực làm sở trường, hiện tại rinh thần lực của Tiền Lỗi cũng đã vừa đột phá sáu trăm.

Thế nhưng Lam Hiên Vũ cái gì cũng tốt, duy nhất chỉ có việc hồn lực tăng lên là một cái vấn đề lớn. Ba năm thời gian, các học viên đã lớn lên rất nhanh, sau khi trải qua mấy vòng đào thải thì toàn bộ lớp thiếu niên năng động còn có hai mươi mốt tên đệ tử, hơn nữa, học viện cũng đã hủy bỏ chế độ đào thải, không tiếp tục đào thải học viên.

Trong hai mươi một người này thì hai mươi người khác cũng sớm đã đột phá đến hai hoàn, thậm chí Lữ Thiên Tầm cũng đã đột phá đến tam hoàn, là người có mức hồn lực đứng đầu toàn lớp. Tuyệt đại đa số đệ tử đều là hai mươi bảy cấp hồn lực trở lên, tối đa một năm nữa, bình quân hồn lực của lớp thiếu niên năng động liền có thể đột phá đến trên ba mươi cấp.

Thế nhưng Lam Hiên Vũ thì sao? hồn lực của hắn là bao nhiêu?

Mười chín cấp!

Đúng vậy, ba năm rồi, trọn vẹn ba năm, hắn còn chưa đột phá đến hai mươi cấp. Ở những học viện sơ cấp thông thường thì mười chín cấp cũng là bình thường, trên dưới mười hai tuổi thì hai mươi cấp vốn chính là một cái cánh cửa. Thế nhưng đây là lớp thiếu niên năng động a! Mà trọng yếu hơn là, ba năm nay Lam Hiên Vũ cũng không biết mình đã ăn hết bao nhiêu nguyên liệu nấu ăn quý hiếm. Những thứ quý hiếm này cũng không chỉ tăng cường thân thể, mà đối với việc tu luyện hồn lực cũng có trợ giúp tương đối lớn, nhưng khi chúng tiến vào bụng hắn lại không hề có chút công hiệu.

Đối với hồn sư mà nói thì hồn lực chính là trụ cột, dù phương diện khác có ưu tú thế nào, nhưng nếu không có hồn lực ủng hộ thì cũng sẽ không cách nào trở nên cường đại.

Tựa như hiện tại, Lam Hiên Vũ đã có thể khống chế võ hồn đến trình độ cực kỳ tinh diệu, trên thực tế thì chính Quý Hồng Bân cũng không nhìn ra được vấn đề gì. Thế nhưng dưới tình huống một chọi một, nếu không dùng Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ thì hắn tuyệt đối đánh không lại Lữ Thiên Tầm, cũng vì đẳng cấp hồn lực của song phương kém tới hai giai. Người ta có ba cái Hồn Kỹ, hắn lại chỉ có một, vậy thì làm sao đánh?
Quý Hồng Bân cũng rất gấp a! Mắt thấy Lam Hiên Vũ đã sắp mười hai tuổi, cái tuổi này rất là trọng yếu, nếu trước mười hai tuổi còn không đạt đến hai mươi cấp thì thậm chí tư cách tới nơi kia hắn cũng không có.

"Quý lão sư, ta..."

Lam Hiên Vũ mang vẻ mặt tội nghiệp mà nhìn Quý Hồng Bân.

"Làm sao vậy? Nam tử hán đại trượng phu, có lời cứ nói, nhăn nhăn nhó nhó làm cái gì?" Quý Hồng Bân tức giận nói. Quý Hồng Bân tuyệt đối là một lão sư cực nghiêm, mặc dù hắn rất thích Lam Hiên Vũ, nhưng bình thường cũng là cực kì nghiêm túc.

Lam Hiên Vũ nói: "Quý lão sư, ta có thể xin phép nghỉ hay không? Cuộc thi cũng đã xong, cũng tới ngay ngày nghỉ rồi, ta muốn xin một tháng đi du lịch cùng ba mẹ."

"Không..." chỉ thiếu chút nữa là Quý Hồng Bân liền nói ra hai chữ "Không được". Trên thực tế thì ba năm này, Lam Hiên Vũ cơ bản chưa từng nghỉ, mỗi ngày đều vượt qua trong việc học với Quý Hồng Bân cùng Ngân Thiên Phàm.

Nhìn cái bộ dáng đáng thương kia của hắn, ngẫm lại cố gắng mấy năm qua của hắn, trong nội tâm Quý Hồng Bân cũng phải thầm than, dù sao hắn cũng vẫn chỉ là một đứa bé a!

"Một tháng quá dài, hai mươi ngày." Quý Hồng Bân cau mày, nói xong câu đó hắn liền quay người rời đi, thấy lão sư đã đồng ý thỉnh cầu của mình, Lam Hiên Vũ lập tức có loại xảm giác muốn lệ rơi đầy mặt, cuối cùng cũng đã đáp ứng a! Thật là quá không dễ dàng mà!

Quý lão sư, người nào biết đâu, không phải ta không muốn tăng đến hai mươi cấp, là người không cho ta nghỉ, không cho ta đi tăng đó a!
Na Na đã từng nghiêm túc nói cho Lam Tiêu cùng Nam Trừng, khi hồn lực của Lam Hiên Vũ đạt đến hai mươi cấp thì nhất định hắn phải đi tới chỗ nàng, đột phá dưới sự bảo hộ của nàng, nếu không sẽ có nguy hiểm rới tính mạng.

Đối với cái này tất nhiên Lam Tiêu cùng Nam Trừng đều nhớ rõ rất rõ ràng, cho nên bọn hắn cũng dặn dò Lam Hiên Vũ rất kĩ.

Khi Lam Hiên Vũ thông qua triệu hoán của Tiền Lỗi liên hệ với Na Na, Nàng đã nói cho hắn biết, tuy bằng vào cái Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ kia thì hai loại năng lượng huyết mạch của hắn có phần giao hòa, nhưng vẫn còn mất ổn định, khi đột phá đến hai mươi cấp nhất định sẽ kích phát huyết mạch. Nàng cũng không biết cụ thể sẽ xuất hiện tình huống như thế nào, cho nên tốt nhất vẫn nên hoàn thành dưới sự bảo hộ của nàng.

Thật sự là Lam Hiên Vũ đã rất cố gắng tu luyện, cũng không phải hắn không đến được hai mươi cấp, trên thực tế thì tuy tốc độ tu luyện của hắn chậm, nhưng dù có chậm hơn nữa cũng có thể đột phá từ hơn nửa năm trước.

Trước khi tới cuối kỳ, hắn cũng đã hỏi Quý Hồng Bân xin phép nghỉ để đi tìm Na Na, nhưng lại bị Quý Hồng Bân mắng một trận, nói hồn lực của hắn còn chưa đến hai mươi cấp lại còn muốn nghỉ ngơi, nên không để cho hắn đi.

Vì muốn không đột phá tới hai mươi cấp, Lam Hiên Vũ không thể không sử dụng tới Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ để cưỡng ép giáng cấp, tốc độ tu luyện trở về nhanh hơn tốc độ tu luyện bình hường nhiều lắm. Nửa năm này, hắn đã trùng tu một cấp này tới ba lần.

Luý Hồng Bân sốt ruột, nhưng Lam Hiên Vũ lại càng sốt ruột a! Mắt thấy tất cả mọi người đều đã tới ba mươi cấp, mình vốn đã tu luyện chậm mà bây giờ ngay cả hai mươi cấp cũng không có, chênh lệch này đã càng lúc càng lớn!

Cho nên, dù biết là có thể sẽ bị mắng nhưng hôm nay Lam Hiên Vũ vẫn phải xin nghỉ phép, nhưng không nghĩ tới Quý Hồng Bân lại đồng ý, cuối cùng mình cũng có thể đi tìm Na Na lão sư rồi.

Vừa nghĩ tới việc có thể đi gặp Na Na lão sư, tâm tình của hắn liền khá hơn hẳn, bởi vì rút cuộc bắn cũng có thể đột phá rồi.

Có điều, mấy năm này hắn chỉ dùng mấy lần Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ, nên cũng không có biện pháp, mỗi khi muốn thắng khảo hạch thực chiến là bộc phát liền, Hơn nữa còn bị ép trùng tu nên ước chừng hắn đã dùng mười lần Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ.

Hiện tại, quang điểm rực rỡ trong vòng xoáy kim ngân kia của hắn cũng tăng lên một ít, tuy cũng chỉ bằng hạt gạo nhưng cuối cùng cũng có thể thấy rõ ràng một chút.

Quý Hồng Bân ra khỏi sân huấn luyện, lông mày nhíu chặt, hắn thở dài một tiếng mà nhẹ nhàng lắc đầu, thì thào lẩm bẩm: "Chẳng lẽ cố gắng ba năm nay thật sự phải uổng phí sao? Không nghĩ tới, hạt giống tốt như vậy lại cắm một nơi rất không nên xảy ra vấn đề. Thật sự là..."

Nói đến đây, hắn đột nhiên cảm giác được gì đó,vô thức mà ngẩng đầu nhìn lại. Thế nhưng nơi hắn nhìn lại không có gì. Quý Hồng Bân không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, đó là do trực giác dẫn dắt hắn nhìn sang, chẳng lẽ trực giác của mình sai rồi sao?

Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, quay người mà đi tới hướng lầu dạy học.

Chương 125: Nỗi buồn của Quý Hồng Bân

Thẳng đến khi thân ảnh của hắn hoàn toàn biến mất, một đạo thân ảnh mới lặng yên xuất hiện trên nóc sân huấn luyện. Đạo thân ảnh kia mặc một bộ quần áo đen, ánh mắt thanh tịnh như nước.

Dưới cái nhìn chăm chú của bóng người này, Lam Viêm Vũ kéo lê một thân mệt mỏi ra khỏi sân huấn luyện, từng bước một mà đi về ký túc xá. Người mặc bộ đò đen kia vẫn một mực đưa mắt nhìn Lam Hiên Vũ, thẳng đến khi bóng dáng của hắn hoàn toàn biến mất, ánh mắt của hắn mới bắt đầu trở nên mờ mịt, suy tư một hồi nhưng lại không thể nhớ được cái gì.

Quý Hồng Bân bước vào phòng Ngân Thiên Phàm, đẩy cửa mà vào. Ngân Thiên Phàm đang ngồi sau bàn công tác, toàn thân hắn tựa thoải mái trên ghế lớn, chân gác lên trên mặt bàn, cầm trong tay một ly rượu mạnh chỉ Thiên La tinh mới có, vui thích mà uống vào.

"Có lễ phép hay không vậy? Ngươi có biết gõ cửa không?" Nhìn Quý Hồng Bân đẩy cửa vào như vậy, Ngân Thiên Phàm theo thói quen mà mở miệng mỉa mai. "Ngươi cho rằng ai cũng như ngươi sao, suốt ngày không có việc gì mà ngồi ăn rồi chờ chết?" Quý Hồng Bân tức giận nói.

Ngân Thiên Phàm sững sờ: "Ngươi ăn phải thuốc súng sao? Như thế nào vừa vào cửa đã châm chọc ta?"Quý Hồng Bân nói: "Còn không phải vì tên đồ đệ bảo bối kia của ngươi sao. Ngươi cũng biết, chỗ kia yêu cầu thấp nhất là trước mười hai tuổi hồn lực phải đạt đến hai mươi cấp, như vậy mới có tư cách báo danh. Đây là quy củ từ mấy vạn năm trước. Trên thực tế thì hiện tại phải trên ba mươi cấp mới có tư cách tham gia khảo hạch tư, bình thường sẽ không nhận hai mươi cấp. Thế nhưng tên bảo bối của ngươi đến bây giờ còn chưa tới hai mươi cấp, ngươi khen ngược một chút cũng không vội, ngươi đã quên tâm nguyện trước kia của ngươi rồi sao?"

Ngân Thiên Phàm cười lớn một tiếng: "Chưa a! Ta cảm thấy đồ đệ bảo bối của ta rất tốt. Mà khoan đã, cái gì mà gọi là "Đồ đệ bảo bối của ta"? Chẳng lẽ đồ đệ ta không phải đồ đệ của ngươi? Ngươi là chuyên môn dạy hắn tu luyện hồn lực cùng hồn kỹ đấy, hồn lực của hắn không hợp cách lại tới trách ta sao?"Ánh mắt kia của Ngân Thiên Phàm rõ ràng là đang giễu cợt Quý Hồng Bân dạy không được tốt, mới đưa đến việc tu vi của Lam Hiên Vũ không đủ.

Quý Hồng Bân cả giận nói: "Điều này có thể trách ta sao? hồn lực của hắn ngừng tăng ta có biện pháp nào chứ? Chẳng lẽ phải cổ vũ cho hắn sao? Tiểu tử này, suốt ngày được ăn uống tốt, hắn ăn những nguyên liệu quý hiếm còn nhiều hơn cả ta, nhưng hồn lực lại ngừng tăng lên. Ngươi không nóng nảy sao? Giấc mộng của ngươi đâu?"

Ngân Thiên Phàm uống một hơi cạn sạch chén rượu mạnh, nói: "Ta gấp làm cái gì? đồ đệ bảo bối của ta có thể thay ta hoàn thành giấc mộng, ta có cái gì mà phải chóng? Ngươi đừng quên, con đường ta hy vọng hắn đi chính là hệ chỉ huy giữa các hành tinh. Vậy cũng đã là hệ vương bài. Không sai, học viện là cần trước mười hai tuổi đạt tới hai mươi cấp mới có thể tiến hành nhập môn khảo hạch, thế nhưng đối với hệ chỉ huy giữa các hành tinh thì thứ trọng yếu hơn là tinh thần lực. Dưới mười hai tuổi đạt hai trăm điểm tinh thần lực là điều kiện tham gia nhập môn. Theo đó thì phải có ba trăm điểm trở lên mới có thể đi thi, mới có khả năng thi đậu, mà tinh thần lực của đồ đệ ta là bao nhiêu?

Tám trăm! Ngươi có biết cái này có nghĩa là gì không? Ta đoán chừng nếu đặt cái này ở giữa các thí sinh hệ chỉ huy giữa hành tinh, chắc chắn sẽ đứng đầu danh sách, ta có cái gì có thể buồn đây? Nếu thật sự không được thì giúp hắn cưỡng ép tăng lên chút hồn lực ngay trước khi khảo hạch là được, dù sao ta cũng không trông chờ hắn trở thành một hồn sư mạnh. Ta muốn dạy dỗ là dạy ra một vị quan chỉ huy chiến hạm vô địch giữa các hành tinh. Cho nên người buồn là ngươi đấy, không giống ta a."

"Ngươi...!" Quý Hồng Bân tức tới thở phì phì, "tên mập mạp chết bầm này, sao ngươi lại vô sỉ tới như vậy hả? Có phải ngươi cố ý để cho hắn không đề thăng hồn lực không?"

"Ngươi nghĩ ta bị bệnh sao?" Ngân Thiên Phàm tức giận nói.

Quý Hồng Bân hừ lạnh một tiếng: "Đương nhiên là có bệnh, hơn nữa là đầu óc có bệnh, mọi người ở đây đều công nhận.”

"Tên chết tiệt, ngươi muốn công kích ta như vậy, ta sẽ..."
"Ngươi sẽ như thế nào?"

"Ta nhịn! Ca không thèm nghe ngươi nói nữa, khinh thường làm bạn với ngươi." Ngân Thiên Phàm đứng phắt lên, hắn tức giận mà phất phất tay, "Đi mau, đi mau, đừng có ở đây mà làm phiền ta."

Quý Hồng Bân thở dài một tiếng, đột nhiên như đã trút giận được, nói: "Một tháng, chỉ còn một tháng nữa là hắn tới mười hai tuổi. Nếu hắn còn không thể dựa vào chính mình đột phá đến hai mươi cấp, chỉ sợ sẽ không thể trở thành một hồn sư chính thức. Xác suất trở thành một đấu khảo sư cũng rất nhỏ. Đứa nhỏ này... thật sự là quá đáng tiếc.

Hôm nay hắn xin phép nghỉ với ta, ta đác đông ý cho hắn hai mươi ngày ngày nghỉ. Hy vọng hắn có thể buông lỏng trong hai mươi ngày này, nói không chừng sẽ có chỗ đột phá."

Ngân Thiên Phàm ngẩn người: "Ngươi đã quyết định buông bỏ?"

Quý Hồng Bân cười khổ: "Không phải ta muốn buông bỏ, nhưng nếu hắn thật sự không đạt được thì ta còn có thể làm gì? Nếu hắn đạt đến hai mươi cấp thì ít nhất cũng có thể đi thử. Bằng vào song sinh Võ Hồn cùng cái Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ kia, và tinh thần lực ưu tú, ít nhiều gì cũng còn có thể đi thử một chút. Nhưng nếu hai mươi cấp còn không đến được thì cũng chỉ có thể đi báo danh tới hệ chỉ huy giữa các hành tinh của ngươi rồi.. ài..."

"Quý lão sư lại đồng ý cho ngươi nghỉ? Tốt rồi, ba sẽ bảo mẹ ngươi nhanh nhanh đi mua phiếu. Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát đi Thiên Đấu Tinh." Lam Tiêu nhận được tin tức của nhi tử thì không chút lãnh đạm, vội vàng lại gọi Nam Trừng đi mua phiếu vé. Tuy mua vé đột ngột như vậy thì giá cả sẽ tăng không ít, nhưng mấy năm nay chức vị của hắn đã tăng lên, thu nhập cũng đã gia tăng không ít, nên đã có thể thừa nhận chi phí du lịch trong vũ trụ khá dễ dàng.

Vừa nghĩ tới mình có hai mươi ngày ngày nghỉ, còn có thể tăng lên tới hai mươi cấp, Lam Hiên Vũ cũng rất hưng phấn. Hắn cũng không biết Quý Hồng Bân cùng Ngân Thiên Phàm ký thác hy vọng trên người hắn lớn cỡ nào, với hắn mà nói, thật sự lúc này hắn chỉ thầm nghĩ phải nghỉ ngơi thật tốt, mấy năm qua hắn đã quá mệt mỏi."Ngươi cũng có thể nghỉ?" Tiền Lỗi kinh ngạc mà nhìn Lam Hiên Vũ.

"Ừm, Quý lão sư đã đồng ý cho ta hai mươi ngày ngày nghỉ. Các ngươi thì sao? Kì nghỉ đi nơi nào?" Lam Hiên Vũ quay sang hỏi Tiền Lỗi cùng Lưu Phong.

Ba năm rồi Tiền Lỗi càng mập hơn so với trước kia, vẫn luôn mang vẻ cười tủm tỉm. Lưu Phong thì lại càng gầy đi một tí, nhưng đã là thiếu niên nên rõ ràng hắn đã nhiều thêm vài phần khí chất tháo vát.

Theo tu vi tăng lên, bọn hắn cũng đã đã có được hồn hoàn thứ hai của chính mình, thực lực tăng lên rất nhiều. Hiện tại, cho dù không dựa vào tăng khúc của Lam Hiên Vũ thì bọn hắn cũng đã có sức chiến đấu không tầm thường.

Hồn lực của Lưu Phong cũng đã đạt đến hai mươi sáu cấp, mà Tiền Lỗi cũng là hai mươi lăm cấp, trong lớp thiếu niên năng động cũng tương đối phía sau, nhưng vì có Lam Hiên Vũ nên tiểu tổ 333 bọn hắn vẫn luôn là đứng đầu lớp.

"Ta về nhà ăn uống chơi đùa nha, ha ha ha..." Tiền Lỗi đắc ý nói nói. Lưu Phong nói: "Ta về cố gắng tu luyện, tranh thủ ngày nghỉ đột phá đến hai mươi bảy cấp. Hôm nay Mục lão sư đã nói, sau học kỳ này, tất cả học viện tại Thiên La tinh chúng ta sẽ tiến hành một cuộc thi đấu tuyển chọn cực kì trọng yếu, lớp thiếu niên năng động chúng ta sẽ tham gia, dùng tiểu tổ làm đơn vị thi đấu. Dây xâu tiền (*người coi trọng đồng tiền), ngươi về cũng phải cố gắng đấy."

Tiền Lỗi nhún vai: "Lâm trận mới mài gươm không có ý nghĩa gì, dù sao ta cũng không có khả năng đạt tới ba mươi cấp trước khi bắt đầu thi tuyển. Ngược lại là Hiên Vũ, ngươi sắp hai mươi cấp, cố gắng một chút, chúng ta đều đang mong đợi xem hồn kỹ thứ hai của ngươi là cái gì đây."

Lam Hiên Vũ dùng sức mà vung cánh tay một cái: "Ngày nghỉ này nhất định ta có thể đạt đến hai mươi cấp."

Lưu Phong nói: "Hiên Vũ, hồn hoàn thứ gai của ngươi chuẩn bị dung hợp cái gì? Mà hồn linh của ngươi là cái gì vậy? Có nên đổi một cái ở hồn hoàn thứ hai không? Hồn hoàn đầu tiên của ngươi mới chỉ là mười năm...

Lam Hiên Vũ ngẩn người, hắn đột nhiên phát hiện mình không thể trả lời vấn đề này, bởi vì căn bản là hắn chưa từng dung hợp qua cái hồn linh nào a! Hơn nữa, Lam Tiêu cùng Nam Trừng đã nghiêm lệnh hắn không thể nói cái này ra, cho nên tuy hắn không biết vì cái gì nhưng vẫn không thể nói.

"Ta cũng không biết hồn kỹ thứ hai sẽ là cái gì. Đợi sau kì nghỉ a, đến lúc đó các ngươi sẽ thấy.

Kì nghỉ của lớp thiếu niên năng động là một tháng, ngắn hơn rất nhiều so với những học viện sơ cấp bình thường. Hôm qua Mục Trọng Thiên cũng đã nói với bọn hắn, sau ngày khai giảng học kì một sẽ là thi đấu tuyển chọn, về phần thi đấu là cái gì cũng chưa nói cho bọn hắn biết, nhưng có vẻ như đối thủ cạnh tranh chủ yếu nhất là đến từ Lăng Thiên đại lục bên kia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau