CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Lôi đài

"Hình cảnh khảo hạch thực chiến buổi chiều là, lôi đài!" Mục Trọng Thiên mắt hàm thâm ý mà nhìn các học viên.

Nghe được hai chữ "Lôi đài", rất nhiều người có loại cảm giác thở dài một hơi cảm giác.

Lôi đài ý vị như thế nào? Có nghĩa là ở trước mặt từng người, đối diện mà chiến đấu cứng đối cứng, còn xa không nhiều yếu tố không xác định như mê cung lần trước. Nói cách khác, trên lôi đài so đấu thì ai mạnh là người đó sẽ có thể đạt được thành tích tốt hơn. Tác dụng của cận khí cùng trí tuệ sẽ nhỏ đi rất nhiều.

"Cụ thể quy tắc khảo hạch như sau: Xét thấy trước đó, tiểu tổ 333 có biểu hiện ưu tú trong cuộc thi giữa kì, cho nên, lần khảo hạch này sẽ do tiểu tổ 333 đảm nhiệm đài chủ. Tất cả những tổ còn lại tiến hành rút thăm.”

"Toàn bộ khảo hạch tổng cộng chia làm chín trận, nói cách khác, ba vị đồng học của tiểu tổ 333 sẽ phải tiến hành chín cuộc chiến đấu. Sau mỗi một cuộc chiến đấu mô phỏng khoang thuyền sẽ khôi phục thực lực của bọn hắn, tất cả bắt đầu lại một lần nữa. Chúng ta sẽ căn cứ vào biểu hiện của các ngươi trong trận đấu để chấm điểm. Đương nhiên, tiểu tổ nào có thể đánh bại tổ 333 sẽ có điểm cộng."

Quy tắc vừa được nói ra, ba người Lam Hiên Vũ đang là một vẻ mặt nhẹ nhõm không khỏi trợn mắt há hốc mồm, Tiền Lỗi thậm chí thiếu chút nữa khóc lên. Đây là cái tình huống gì vậy? Như thế nào một lát liền biến thành cái bia cho mọi người nhắm vào rồi hả?

Vừa mới lúc ăn cơm trưa hắn còn đắc ý du dương, vì vô luận như thế nào bọn hắn cũng sẽ không bị loại bỏ! Nhưng khảo hạch buổi chiều này cũng quá không công bằng a. Bọn hắn sẽ phải đánh chín trận?

Trước kia bọn hắn đã thử qua, mặc dù nói mô phỏng khoang thuyền có thể khôi phục hồn lực, nhưng Tinh Thần Lực là không thể hoàn toàn khôi phục a! căn bản là bọn hắn sẽ kiên trì không nổi được chín trận. Hơn nữa, mỗi một tổ đều phải tỷ thí một trận, ý vị như thế nào? Có nghĩa là tất cả năng lực của bọn hắn đều phải bại lộ, không thể giữ lại chút bí mật gì.

Ba tháng này, ba người bọn hắn luôn im hơi lặng tiếng như vậy, không phải vì muốn che giấu thực lực của mình, đợi thời khắc mấu chốt, thí dụ như khảo hạch học kỳ sau còn có thứ để biểu hiện sao?

"Lão sư, chúng ta buông bỏ được hay không? Dù sao chúng ta cũng đã "Lên bờ" rồi." Tiền Lỗi nhịn không được nói ra.

Sắc mặt Mục Trọng Thiên trầm xuống: "Đây là cơ hội ta cho các ngươi bày ra thực lực. Ta tin những tiểu tổ khác đều đang ước có một cái cơ hội như vậy để bày ra chính mình. Mặc dù nói các ngươi sẽ không bị loại ở học kỳ sẽ này, nhưng nếu các ngươi để thua hơn phân nửa trong chín trận đấu tới thì học kì sau các ngươi sẽ bị hủy tất cả điểm cộng, đồng thời, tất cả thành tích sẽ bị giảm phân điểm ba mươi phần trăm."

"A?" Tiền Lỗi lập tức trợn tròn mắt. Sao nhìn thế nào cũng giống như học viện đang cố ý nhằm vào bọn họ vậy. trên thực tế thì khảo hạch buổi chiều vốn không phải như thế này, muốn trách thì chỉ trách Lam Hiên Vũ. Tinh thần lực của hắn đột phá đến hai trăm điểm, đã cho các sư phụ một cái kích thích thật lớn. Thế nên các sư phụ mới muốn nhìn một chút xem thực lực của cái tiểu tổ 333 đạt đến trình độ nào. Sau khi các sư phụ dốc lòng yêu cầu học viện liền có loại hình thức khảo hạch này.

Có điều, Mục Trọng Thiên cũng không nói sai, thí dụ như ánh mắt Lữ Thiên Tầm nhìn Lam Hiên Vũ bây giờ đều có chút ghen ghét. Đổi là hắn, hắn đang ước mình là người đảm nhiệm đài chủ, đây chính là vinh dự a! Có thể đảm nhiệm đài chủ chính là được công nhận là tổ mạnh nhất. Đây cũng là cơ hội triển hiện lực lực với các lão sư, thành tích càng tốt về sau càng có thể được học viện ủng hộ nhiều hơn nữa.
Lưu Phong khẽ đụng lên người Tiền Lỗi, trong mắt hắn dần thiêu đốt lên chiến ý mãnh liệt. Đối với bọn họ mà nói, không thể nghi ngờ đây chính là một lần khảo nghiệm. Nếu như học viện muốn khảo nghiệm bọn hắn, vậy thì đến đi.

Lam Hiên Vũ ngược lại là rất bình tĩnh, hôm nay tâm tình hắn rất tốt. Tinh Thần Lực đột phá đến hai trăm điểm, hắn có thể khẳng định, là vì tiến hành khảo thí tinh thần lực mình mới có thể đột phá trong chốc lát như vậy. Đến Linh Thông Cảnh trung giai, chính hắn cũng cảm nhận được sự tăng lên rõ ràng về mặt tinh thần lực của mình.

Tu luyện mấy tháng, hắn tự hỏi mình cũng đã có tiến bộ không ít, tuy hồn lực tăng chậm nhưng tố chất thân thể cùng với thực lực tổng hợp vẫn là tăng lên không ít, kiểm tra thành quả trong thực chiến cũng tốt. Ba tháng này, sự phối hợp giữa hắn và Lưu Phong, Tiền Lỗi cũng trở nên càng thêm ăn ý, so với cuộc thi giữa kì thì có thể nói là đã xảy ra biến chất.

"Tốt, sau đó rút thăm. Tiến vào mô phỏng khoang thuyền."

Tất nhiên khảo hạch thực chiến vẫn là trong mô phỏng trong khoang thuyền, cái này có thể để tránh những thương vong không đáng có, cũng có thể cho các học viên phát huy được thực thực một cách tối đa.

Mới vừa tiến vào mô phỏng khoang thuyền, Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong đã bị truyền tống đến một tòa lôi đài, lôi đài này là hình tròn, đường kính ước chừng ba mươi mét. Tuy không lớn, nhưng bọn hắn đều mới chỉ có một hai hoàn tu vi nên nơi này vẫn thoải mái để thi triển năng lực.

"Ta có cần triệu hoán luôn không?" Tiền Lỗi nhìn về phía Lam Hiên Vũ hỏi.

Lam Hiên Vũ nói: "Với tinh thần lực bây giờ của ngươi, xa luân chiến như vậy thì có thể triệu hoán mấy lần?"Tiền Lỗi nói: "Phải xem thực lực của thứ được triệu hoán, triệu hoán những thứ có thực lực khác nhau thì mức độ tiêu hao cũng khác nhau. Nếu là Đống Thiên Thu thì hẳn là có thể năm lần. Nhưng có vẻ như tính cách của cô nương kia không được tốt lắm a! Nàng chịu đến nhiều lần như vậy sao?"

Đó là một vấn đề lớn...

Bởi vì đã triệu hoán qua nhiều lần nên mọi người cũng miễn cưỡng xem như quen thuộc, cũng đã biết Đống Thiên Thu là người đến từ Thiên Đấu Tinh, lớn hơn bọn hắn một tuổi, là đệ tử của Na Na.

Tính cách của cô nàng này có chút trong trẻo nhưng lạnh lùng, trước kia có vài lần bọn hắn triệu hoán nhiều một chút nàng liền không ra. Thí dụ như cuộc thi giữa kì lần trước, nàng cũng không có ra ngay từ đầu. Nếu lần khảo hạch này Tiền Lỗi liên tục triệu hoán nàng năm lần thì nàng sẽ đến sao? Cái này cũng khó mà nói

Lam Hiên Vũ nói: "Đổi tay triệu hoán thì sao?"

Ánh mắt Tiền Lỗi sáng lên: "Hẳn là có thể miễn cưỡng chèo chống ba lần. Nói cách khác, ít nhất chúng ta sẽ có ba trận là thắng chắc. Còn lại thì ít nhất cũng có thể triệu hoán Đống Thiên Thu một lần a, như vậy chúng ta đã có thể thắng bốn trận rồi. Hiện tại ta đang hy vọng có thể gặp Lữ Thiên Tầm ở mấy trận đầu, đánh bại tổ mạnh nhất trước, sau đó thì phải dựa vào hai ngươi rồi."

Lam Hiên Vũ không những có thể dùng tay trái ngân văn Lam Ngân Thảo đi phụ trợ triệu hoán, mà có thể dùng cả tay phải. Khi hắn dùng Kim văn Lam Ngân Thảo phụ trợ triệu hoán thì sẽ có một kết quả khác, vì vậy cái này chính là đổi tay triệu hoán.

"Binh tới tướng đỡ, nước tới đất chặn a!" trong mắt Lưu Phong toát ra chiến ý mãnh liệt, hai mắt Lam Hiên Vũ híp lại, khẽ gật đầu: "Vậy cứ như thế đi, ba bốn trận đầu chúng ta dùng Tiền Lỗi triệu hoán làm chủ, hai chúng ta tận lực tiết kiệm tinh lực. Chúng ta sẽ cố gắng những trận sau. Lúc đó Tiền Lỗi cố gắng mà nghỉ ngơi cho tốt, tranh thủ triệu hoán thêm lần nữa ở một hai trận cuối cùng."

"Tốt, quyết định như vậy đi." Tiền Lỗi dùng sức mà vung cánh tay một cái. Tiêu hao trước, khôi phục trước, không thể nghi ngờ chính là lựa chọn tốt nhất. Đúng lúc này, đối diện bọn hắn, ba đạo quang mang chậm rãi hiển hiện ở lôi đài bên kia.

"Đến rồi!" Lưu Phong vừa sải bước đã tới trước người Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi nhanh chóng bước ra sau lưng Lam Hiên Vũ, ba người đứng thành một đường thẳng tắp. Trong mắt Tiền Lỗi chợt lóe sáng, một cái hồn hoàn màu vàng bay lên từ dưới chân hắn, miếng kim tiền triệu hoán lập tức phù hiện ở trong lòng bàn tay.

"Xuất hiện đi, Triệu Hoán Chi Môn!" Tiền Lỗi quát to một tiếng, đem triệu hoán Kim tiền ném ra ngoài.

Dưới chân hắn, Hồn Hoàn bay theo triệu hoán kim tiền, chỉ trong chốc lát đã hoà làm một thể cùng triệu hoán kim tiền, hai đạo quang mang từ trên trời giáng xuống, hóa thành một phiến đại môn. Lam Hiên Vũ hơi trầm ngâm một lát, Lam Ngân Thảo vòng lại bao trùm, tay phải hắn hướng về phía sau, trực tiếp bắt lấy khung cửa.

Chương 117: Ngạc Long

Khoảng cách của Tiền Lỗi là gần hắn nhất, hắn có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, khi tay phải Lam Hiên Vũ chộp vào Triệu Hoán Chi Môn thì tất cả đều trở nên không giống nhau. Triệu Hoán Chi Môn khẽ rung động một lát, phát ra một tiếng Long ngâm rất nhỏ, giống như nó đang hướng phương xa mà kêu gọi.

Hồn lực cùng tinh thần lực của Tiền Lỗi hồn lập tức cuồn cuộn mà ra, nhất là hồn lực, gần như chỉ trong chốc lát đã bị rút không còn một mảnh. Sau khi Triệu Hoán Chi Môn cắn nuốt tất cả hồn lực của hắn thì lập tức phát ra tiếng Long ngâm thứ hai, có vẻ như đã liên thông được một cái thông đạo rồi. Mà phía đối diện, thân ảnh của ba học viên khác cũng đã xuất hiện.

Tương đối mà nói thì đài chủ vẫn là người chiếm ưu thế, bởi vì chỉ bọn hắn mới có thể sớm chuẩn bị. Xuất hiện ở trước mắt ba người Lam Hiên Vũ là ba nữ sinh. Tổng cộng thì Lớp thiếu niên năng động chỉ có ba tổ nữ sinh. Nhưng ngàn vạn lần không nên xem thường những nữ học viên này, thực lực của các nàng tuyệt không yếu hơn những nam học viên.

Tất cả mọi người đều là cùng lớp, nên tất nhiên bọn Lam Hiên Vũ phải biết ba vị này. Người đứng ở giữa kia, dáng người cao gầy, là nữ sinh có dáng người cao nhất lớp, nàng còn cao hơn Diệp Linh Đồng tới nửa cái đầu, tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần, con mắt hơi nhỏ, nhưng ánh mắt linh động phi thường.

Nàng tên Trương Thụy Nghiên, là trưởng phòng 304, cũng là tổ trưởng của tổ này. Đứng ở hai bên nàng là hai người còn lại của tổ, (đùa chứ, lão tam có câu giờ thì cũng câu nó vừa vừa thôi, bây giờ đấu theo tổ hai đứa kia không phải là người còn lại của tổ thì còn là ai, chả lẽ đứa ở giữa nó chơi với ma à 😑) đồng dạng tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần. Bên trái là một thiếu nữ có dáng người nhỏ nhắn Thư Hương Y, phía bên phải là người có thân hình hơi có vẻ cường tráng Đồng Manh Như.

Trong ba tổ nữ sinh thì đây chính là tổ có thực lực nhất, cũng coi như là trình đôn trung đẳng trong toàn lớp.

"Lên!" Trương Thụy Nghiên kêu một tiếng, lập tức nàng liền lao tới hướng ba người Lam Hiên Vũ bên này. Trong lúc xông về phía trước, dưới chân nàng bay lên một cái hồn hoànmàu vàng. Một đạo cường quang lóng lánh trên đỉnh đầu rồi hóa thành một cái quang cầu, sau đó lại hóa thành mũi tên ánh sáng mà phóng thẳng tới hướng Lưu Phong.

Quang nguyên tố khống chế, đây chính là năng lực võ hồn của Trương Thụy Nghiên, đệ nhất hồn kỹ của nàng là năng lượng ánh sáng tụ tập, có thể sinh rất nhiều biến hóa.

Bên trái, Thư Hương Y bỗng nhiên gia tốc mà lách qua từ bên cạnh, thân thể nàng cũng dần trở nên hư ảo thêm vài phần, như ẩn như hiện, giống như đang hoán đổi giữa thực thể cùng hư ảnh vậy.

Võ hồn của Thư Hương Y là Huyễn Miêu, là một loại võ hồn rất hiếm thấy. Ưu thế lớn nhất không phải nằm ở chiến đấu mà là trinh sát, am hiểu ẩn nấp. Chính vì như thế nên nàng mới được nhận vào lớp thiếu niên năng động.

Huyễn Miêu lúc đầu không tính quá mạnh, nhưng theo hồn sư tu luyện tới trình độ nhất định, phối hợp với hồn kỹ tương ứng thì nó sẽ trở thành kẻ đánh lén tốt nhất. Bởi vậy, lớp thiếu niên năng động còn sắp xếp riêng một vị chuyên dạy Thư Hương Y.

Một bên khác là Đồng Manh Như thì lại hoàn toàn là một loại phong cách khác. Nàng vung tay lên, một thanh búa tạ xuất hiện cùng lúc với hồn hoàn màu vàng. Đầu búa tạ này của nàng là hình trụ, phía trên mơ hồ có hoa văn ẩn hiện.

Đồng Manh Như cầm trong tay búa tạ, theo sát bên người Trương Thụy Nghiên mà phóng tới hướng ba người Lam Hiên Vũ, khí thế bức người, ánh mắt nàng có chút hung hãn.

Vị này chính là "Nữ hán tử" nổi tiếng trong lớp, thuộc về cái kiểu người chỉ một lời không hợp là sẽ lôi chùy ra nện. Ngay cả Kim Tường nghịch ngợm thích gây sự cũng không dám chọc vào nàng. Ba nữ sinh, ba loại phương thức chiến đấu.Lam Hiên Vũ khoát tay, một mặt băng thuẫn xuất hiện. Hắn không đi ngăn cản chính diện mũi tên ánh sáng kia, mà lợi dụng băng thuẫn làm nó phản xạ lên không trung. Quang nguyên tố có một cái nhược điểm rất xấu, chính là nếu lực công kích không đủ mạnh thì hào quang sẽ rất dễ bị phản xạ.

Mà thủy nguyên tố của Lam Hiên Vũ thì không thể nghi ngờ là dễ dàng hơn nhiều. Bằng vào ngân văn Lam Ngân Thảo tăng phúc, hắn làm ra một ứng đối rất nhẹ nhàng. Lúc này, Thư Hương Y đã vây tới bên cạnh, mục tiêu của nàng chính là Tiền Lỗi ở phía sau.

Đối với Tiền Lỗi, tất cả mọi người đều không quá coi trọng những thứ được hắn triệu hồi tới, nhưng ngẫu nhiên sẽ có lúc hắn đáng tin cậy. Nên giải quyết hắn trước, không cho hắn hoàn thành triệu hoán chính là biện pháp tốt nhất.

Cho nên, Thư Hương Y đã đem tốc độ của mình tăng lên tới cực hạn. Thừa dịp trước khi mũi tên ánh sáng nổ tung, khi tầm mắt mọi người đều chịu ảnh hưởng, nàng đã lặng yên không một tiếng động mà nhích tới gần Tiền Lỗi. Nhưng đúng lúc này, một tiếng rống trầm thấp vang lên. Thứ Lam Hiên Vũ mang đến cho Tiền Lỗi không chỉ là biến hóa về mặt triệu hoán, mà còn tăng thêm tốc độ triệu hoán.

Khi tiếng rống trầm thấp này vang lên thì trừ Lam Hiên Vũ, mọi người tại đây đều cảm thấy nhịp tim như chậm lại, một cỗ khí tức hung lệ lập tức truyền khắp võ đài.

"Đinh đương!" Thư Hương Y rơi xuống, cảm giác đầu tiên của nàng là dường như miêu trảo đã đánh phải một khối sắt vâyh, chỉ giáp lập tức đứt gãy. Tuy nói cảm giác trong mô phỏng trong khoang thuyền rất thấp, nhưng tiểu cô nương này vẫn phải hét lên một tiếng mà nhảy ngược về phía sau. Nhưng đúng lúc này, một thứ như búa tạ quét ngang mà đến, vừa vặn đập vào người nàng.

Chỉ nghe "Phanh" một tiếng, Thư Hương Y đã hóa thành một đạo hào quang, biến mất vô tung. Giờ này khắc này, mọi người mới thấy rõ tên "Đầu sỏ". Đó là một cái loài bò sát vừa mới bò ra từ Triệu Hoán Chi Môn. Toàn thân nó bao trùm lân phiến đen nhánh, chiều cao vượt qua bảy mét, thoạt nhìn như một con thằn lằn khổng lồ, đầu nó cực lớn, mồm mở rộng làm cho người ta một loại cảm giác như nó có thể thôn phệ cả trời đất.

Thứ vừa mới đụng vào người Thư Hương Y chính là cái đầu cực lớn của nó. Bất ngờ lại không đề phòng, Thư Hương Y chưa kịp phản ứng đã bị nó trực tiếp giết chết rồi.Ngạc Long! Là một loại hồn thú Á Long cực kỳ hiếm thấy, thậm chí ngay cả Lam Hiên Vũ cũng không thể phân biệt ra con ngạc long trước mắt này là cái cấp độ gì.

Ngạc Long hất đầu đánh chết Thư Hương Y, nhưng một động tác sau đó của nó lại làm tất cả mọi người không khỏi có chút ngốc trệ. Nó cúi thấp cái đầu cực lớn của mình xuống bên chân Lam Hiên Vũ, sau đó thì cực cẩn thận mà cọ cọ đầu lên chân hắn. Đúng vậy, nó cọ đầu lên bắp chân Lam Hiên Vũ.

Cái này...

Trương Thụy Nghiên cùng Đồng Manh Như đều đã nhìn tới mức ngẩn người. Tiền Lỗi triệu hoán thành công sao? Vận khí của mình cũng quá kém a? Dù nhìn thế nào đi nữa thì con Ngạc Long này cũng tuyệt đối không yếu.

"Tiến công a." Có vẻ như Lam Hiên Vũ cũng đã sớm thành thói quen với việc sinh vật được Tiền Lỗi triệu hồi muốn thân cận với mình. Lúc này Ngạc Long mới ngẩng đầu nhìn Trương Thụy Nghiên cùng Đồng Manh Như, nó một lần nữa đứng lên, mở ra cái miệng lớn dính máu mà xông tới phía các nàng.

Đó là một đầu ngạc long dài hơn bảy mét đó! Tuy nó không phải loài mạnh nhất Địa Long nhưng cũng tuyệt đối không yếu, ít nhiều gì cũng có huyết mạch long tộc. Mắt thấy nó xông tới như vậy thì tất cả mọi người đều có chút khẩn trương.

Lúc này liền hiện ra tố chất của lớp thiếu niên năng động. Nếu đổi là những người bạn cùng lứa tuổi, cho dù là hồn sư thì khi mặt đối với một đầu ngạc long với bộ dáng hung ác như thế cũng đã sớm sợ tới mức không chạy nổi nữa, nhưng Đồng Manh Như cùng Trương Thụy Nghiên vãn làm ra được phản ứng ngay sau đó.

Đồng Manh Như bước nhanh ra, đồng thời nàng cũng hét lớn một tiếng. Hào quang hồn hoàn lóng lánh, thân thể nàng đột nhiên như thiểm điện mà bắn tới trước ba mét. Nàng hai tay nàng vung chiếc cự chùy lên mà đập thẳng xuống đỉnh đầu Ngạc Long.Trương Thụy Nghiên cũng khống chế được quang cầu trên đỉnh đầu mình, ngay sau đó quang cầu hóa thành hai mũi tên ánh sáng mà bắn thẳng tới hai mắt Ngạc Long.

Nhưng đáng tiếc, đối thủ của các nàng quá cường đại. Ngạc Long đang vọt tới thì đột nhiên xoay tròn, cái đuôi khổng lồ sau lưng quét ngang ra. Một động tác đó của nó đã né tránh được cự chùy của Đồng Manh Như, thế nên một búa này của nàng trực tiếp đập xuống mặt đất.

Hai chi mũi tên ánh sáng bắn trúng lân khiến của Ngạc Long, căn bản là không thể tạo thành chút tổn thương cho nó, mà lúc này, cái đuôi to của nó đã tìm tới Đồng Manh Như. Đồng Manh Như chỉ kịp nhảy lên một lát, rồi đem cái búa ngăn cản trước người, nhưng sau một khắc thì cả người cùng chùy cũng đã bị quét bay.

Tiền Lỗi nhếch miệng cười một tiếng, sinh vật được hắn triệu hoán tới là tâm ý tương thông với hắn, nên một kích vừa rồi của Ngạc Long chính là hoàn thành dưới sự khống chế của hắn.

Ngạc Long không để ý tới Đồng Manh Như, lại một cái nhảy cao mà đánh về phía Trương Thụy Nghiên. Từng mũi tên ánh sáng bay đến, nhưng căn bản là nó không thể khá nổi phòng ngự của ngạc long. Nên cuối cùng, trận đấu đã chấm dứt trong tiếng thét chói tai của Trương Thụy Nghiên.

Chương 118: Tái chiến

Trận đầu, tiểu tổ 333 thắng lợi!

Ngạc Long biến mất theo Triệu Hoán Chi Môn, hào quang lóe lên từ ba người Lam Hiên Vũ, những hồn lực tiêu hao lúc trước lúc lập tức liền khôi phục. Tiền Lỗi không chút do dự khoanh chân ngồi xuống, lợi dụng chút thời gian để khôi phục tinh thần lực đã tiêu hao. Thế nhưng hiển nhiên là các sư phụ không muốn cho bọn hắn quá nhiều thời gian nghỉ ngơi, hào quang lập loè, lại có ba đạo thân ảnh xuất hiện.

Tiền Lỗi lập tức bắn người lên, đã bắt đầu triệu hoán lần thứ hai triệu hoán. Triệu Hoán Chi Môn xuất hiện lần nữa, tay phải Lam Hiên Vũ vòng ra phái sau mà bắt lấy khung cửa, Kim văn Lam Ngân Thảo tăng phúc. Tại lúc này, ba đạo thân ảnh phía đối diện cũng dần trở nên rõ ràng.

Khi thấy ba người này thì biểu lộ của Lam Hiên Vũ, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều trở nên có chút cổ quái, nhưng trong sự cổ quái đó lại mang theo vài phần hưng phấn.

Kim Tường!

Không sai người đứng đối diện bọn hắn chính là người có được võ hồn Liệt Kim Điểu, nghe nói hồn lực cảu hắn đã đến mười tám cấp. Hắn cũng là người hay nghịch ngợm gây thị phi nhất trong lớp. Ba tháng gần đây, Kim Tường đã rất cố gắng, hồn lực của hắn đã đột phá đến mười tám cấp.

Không nghĩ tới, oan gia ngõ hẹp, lần thi đấu thứ hai của tổ Lam Hiên Vũ đã gặp được hắn. Hai tên thiếu niên bên người Kim Tường là cùng một cái phòng ngủ, theo thứ tự là Đường Nguyệt Cát cùng Lý Bằng Bân.

So với Kim Tường thì bọn hắn ít xuất hiện hơn. Đừng nhìn quan hệ của Kim Tường cùng những người khác không quá tốt, nhưng hai vị bạn cùng phòng này của hắn lại có quan hệ vô cùng tốt, phối hợp ăn ý. Chỉnh thể thứ tự trong lớp thì bọn hắn ở bên trên tổ Trương Thụy Nghiên, ước chừng xếp hạng thứ tư. Đương nhiên, đây là trước khi tiểu tổ 333 quật khởi.

"A, oan gia ngõ hẹp nha! Lần trước đánh lén chúng ta, lần này các ngươi chết chắc rồi!" Kim Tường vừa nói vừa triển khai hai cánh liệt kim điểu sau lưng, một bước nhảy tới trước cả người liền bay lên. Tát nhiên Kim Tường sẽ nhìn ra được Tiền Lỗi đang triệu hoán, tuy không biết gia hỏa này sẽ triệu hoán ra cái gì, nhưng không cho hắn hoàn thành vẫn là tốt nhất. Cách suy nghĩ của Kim Tường là rất giống với tổ của Trương Thụy Nghiên khi nãy.

Hai vị đồng bạn của hắn là Đường Nguyệt Cát cùng Lý Bằng Bân cũng nhanh chóng triển khai hành động, cả hai đều phóng xuất ra võ hồn của mình. Đường Nguyệt Cát nâng tay phải lên, một đạo quang mang lập loè, một thanh song tiêm đoản thương hiện ra trong tay hắn. (Thương ngắn hai mũi nhọn). Hắn cũng không tụ lực mà trực tiếp khoát tay, đoản thương cứ như vậy mà bị quăng thẳng đến phía Lam Hiên Vũ.

Đoản thương phát ra một thanh am bén nhọn, nó cứ như vậy mà hoàn thành một lần gia tốc, chỉ trong chốc lát đã đến trước mặt Lam Hiên Vũ. Võ hồn của Đường Nguyệt Cát Võ Hồn chính là chuôi song tiêm đoản thương này, am hiểu nhất là công kích từ xa. Mà đệ nhất hồn kỹ của hắn là Phá Phong, có thể làm cho chính đoản thương lập tức gia tốc, do đó lực công kích có thể bạo tăng. Nếu là súc thế mà ném thì uy lực của đoản thương sẽ càng mạnh hơn nữa.

Hắn và Kim Tường vẫn luôn là tâm ý tương thông, cũng là vì phá hư việc triệu hoán của Tiền Lỗi. Không chỉ Lữ Thiên Tầm nhìn ra được Tiền Lỗi trở nên khác vì Lam Hiên Vũ đến, mà cả Kim Tường cũng phát hiện được điểm này. Vì Lam Hiên Vũ cầm lấy Triệu Hoán Chi Môn, cho nên Kim Tường mới lên không, còn Đường Nguyệt Cát thì ném đoản thương, đây là kế hoạch bọn hắn đã chuẩn bị từ sớm.
Vì mục đích công bằng, nên trong quá trình chuẩn bị là bọn hắn không thể nhìn được tình huống chiến đấu của tổ Lam Hiên Vũ cùng Trương Thụy Nghiên, chỉ có đầy đủ thời gian thương lượng chiến thuật của tổ mình.

Lý Bằng Bân cũng là bay lên trời, hắn mở ra sau lưng một đôi cánh màu xanh mà bay theo Kim Tường, võ hồn của hắn chính là Thanh Bằng. Để so sánh với Liệt Kim Điểu thì Thanh Bằng am hiểu phi hành hơn, cho nên dưới tình huống tu vi chỉ có nhất hoàn như vậy, thực ra Kim Tường chỉ có thể lướt đi, mà Lý Bằng Bân lại đã có thể phi hành. Thanh Bằng am hiểu nhất lsd phi hành cự ly xa, còn sức chiến đấu của bản thâ chẳng qua là như gân gà, nhung vẫn có thể đứng đầu danh sách võ hồn loại phi hành.

Thanh quang lóe lên, một đạo thanh sắc quang ảnh bắn ra từ người Lý Bằng Bân. Đó là một đạo quang ảnh hình điều, khi nó bắn ra từ trên người Lý Bằng Bân thậm chí còn cho người ta cảm giác hắn phân thân mà bay ra.Thanh Bằng ảnh, chính là đệ nhất hồn kỹ của Lý Bằng Bân.

Một đạo thanh quang này tuy phát sau nhưng lại đến trước mà bao trùm hướng Lưu Phong, mục đích của hắn là làm cho Lưu Phong không cách nào gia nhập chiến đấu, cho Kim Tường cùng Đường Nguyệt Cát đủ thời gian để cắt ngang việc triệu hoán của Tiền Lỗi.

Không thể nghi ngờ, Kim Tường, Đường Nguyệt Cát, Lý Bằng Bân, ba người này vừa lên đã phát động toàn diện công kích, phối hợp cực kì ăn ý, kế hoạch cũng vô cùng hoàn thiện. Gần như chỉ trong chốc lát, song tiêm đoản thương của Đường Nguyệt Cát đã đến trước mặt Lam Hiên Vũ. tốc độ nhanh vô cùng. (Đến ạ lão Đường, nó đến lâu lắm rồi 😂)

Mà lúc này Lam Hiên Vũ vẫn còn đang nắm lấy Triệu Hoán Chi Môn, nê hắn chỉ có thể dùng tay trái ngăn cản. Dưới chân hắn khẽ động thử né tránh, thế nhưng song tiêm đoản thương lại như là có mắt vậy, cũng thoáng chuyển hướng, nơi mũi thương chỉ tới vẫn là Lam Hiên Vũ, mắt thấy hắn đã tránh cũng không thể tránh.

Lúc này Thanh Bằng ảnh cũng đã rơi xuống áp chế Lưu Phong, làm cho hắn không cách nào tới trợ giúp Lam Hiên Vũ, Kim Tường cũng đã tiếp cận trên không của Triệu Hoán Chi Môn. Dù nhìn thế nào cũng vẫn là tiểu tổ 333 đang bị áp chế toàn diện.Lam Hiên Vũ xuất thủ, hắn đột nhiên nâng tay trái, bàn tay như thiểm điện mà thò ra, trong nháy mắt song tiêm đoản thương đâm tới người hắn lại một phát bắt được mũi thương, khiến nó ngừng trước mặt mình. Mặt ngoài bàn tay hắn là từng đợt băng sương mù lượn lờ, làm đoản thương kia không cách nào tiến lên mảy may.

Đường Nguyệt Cát lộ vẻ kinh ngạc, phải biết rằng một ném này của hắn không chỉ là toàn lực ứng phó, mà còn mang theo hiệu quả của hồn kỹ Phá Phong. Gần như Phá Phong có thể tăng cường gấp đôi lực ném của hắn, tốc độ cũng là tăng gấp đôi, còn có thể tập trung vào đối thủ.

Dưới loại tình huống này mà còn có thể bắt được đoản thương do hắn ném, nói dễ vậy sao? Nhưng Lam Hiên Vũ lại làm được. Chẳng lẽ hồn kỹ của hắn còn có tác dụng cách trở? Còn nữa, lực lượng của hắn cũng nhất định phải thập phần cường đại mới được.

Lúc này Đường Nguyệt Cát mới đột nhiên nhớ tới, khi tiến hành khảo thí tố chất thân thể thì Lam Hiên Vũ đạt thành tích mười cộng đó a! Mà động tác của Lưu Phong lại càng ngoài dự đoán của mọi người, căn bản là hắn không có ý nghĩ muốn cứng rắn ngăn cản, thân thể nhanh chóng lùi lại phía sau, căn bản là không thèm ngoái lại nhìn, hắn cứ như vậy mà vọt ngược về phía Lam Hiên Vũ sau lưng.

Song tie đoản thương bị Lam Hiên Vũ bắt lấy đột nhiên biến mất, về tới trong tay Đường Nguyệt Cát. Lưu Phong lại đánh tới, cánh tay trái Lam Hiên Vũ đổi nắm thành đẩy, một chưởng đặt lên bả vai Lưu Phong.

Thẳng đến lúc này Lưu Phong mới giơ Bạch Long thương trong tay lên, mang theo từng đợt băng sương mù nhàn nhạt, Bạch Long thương vừa đâm ra đã lập tức hóa giải phiến thanh ảnh. Hành động của hắn thoạt nhìn thì nhẹ nhàng như thường, cảm giác như không tốn sức chút nào.

Cũng đúng lúc này, một tiếng kêu rõ to đột nhiên vang lên, một đạo thân ảnh mãnh liệt mà bay ra từ Triệu Hoán Chi Môn, tốc độ nhanh vô cùng, gần như chỉ là một cái thoáng thân nó đã đến giữa không trung, sau đó lại trực tiếp giáng xuông từ trên trời, lao thẳng tới Kim Tường đang chuẩn bị công kích Tiền Lỗi.

Kim Tường không nghĩ tới vật triệu hoán này lại tới nhanh như vậy, có chút vội vàng không kịp chuẩn bị, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của hắn cũng khá phong phú, thân thể khẽ chuyển trên không trung, hai cánh sau lưng huy động, nó như hai thanh đao mang theo từng luồng khí lưu nóng bỏng mà chém về phía đạo thân ảnh kia.

"Phốc!" Hào quang lóe lên, thậm chí Kim Tường còn không kịp phản ứng, thân thể của hắn cũng đã ngừng giữa không trung. Nháy mắt sau đó hắn mới giáng xuống từ trên trời. Mà lúc này đạo thân ảnh vừa công kích hắn kia mới thoáng dừng lại một lát. Cái dừng này đã cho tất cả mọi người thấy được rõ hình dạng của nó.

Rất nhỏ, đây là cảm nhận đầu tiên của tất cả mọi người. Đó là một con chim nhỏ màu phỉ thúy,(xanh ngọc) chỉ có miệng là màu đỏ, thoạt nhìn nó lớn cỡ bàn tay, nhưng một đôi mắt màu xanh biếc kia luôn lóe ra từng luồng hao quang hung ác.

"Thúy Ma Điểu?" Lam Hiên Vũ phát ra một tiếng hô thấp giọng, trong mắt hắn hiện lên một vẻ kinh ngạc. Nguồn gốc sự kinh ngạc của của hắn là đến từ đầu hồn thú được triệu hoán ra này, có vẻ như tình hình trước mắt có chút bất đồng với những thí nghiệm trước kia của bọn hắn. Trước kia, khi hắn phối hợp với Tiền Lỗi còn chưa có bao giờ triệu hồi ra Thúy Ma Điểu. Từ những thử nghiệm lúc trước mà xem, thì khi hắn dùng Kim văn Lam Ngân Thảo phụ trợ Triệu Hoán Chi Môn, sinh vật được triệu hoán ra hầu như đều mang chút huyết mạch loài rồng, điều này cũng làm cho Lam Hiên Vũ hiểu thêm một chút về võ hồn của mình. Hắn mơ hồ cảm thấy, Kim văn Lam Ngân Thảo của mình hẳn là có quan hệ với loài Long, rất có thể bản thân Kim văn chính là Long văn

Chương 119: Khủng bố Thúy Ma Điểu

Nhưng hắn còn chưa từng nghe thúy ma điểu có quan hệ với Long tộc a, cũng không có huyết mạch của Long, chẳng lẽ triệu hồi có vấn đề?

Đương nhiên, Thúy Ma Điểu tuyệt đối không yếu. Với tri thức về hồn thú của Lam Hiên Vũ, hắn hoàn toàn có thể khẳng định, trong những hồn thú bọn hắn triệu hồi ra thì có thể nói đầu Thúy Ma Điểu này là cường đại nhất.

Nó có danh xưng là "hung điểu" trong thế giới hồn thú chính vì tính tình hung ác, ưa thích đánh chết những hồn thú khác bằng cách ăn tuỷ não, chẳng những tốc độ nhanh vô cùng, hơn nữa còn có lực công kích siêu cường, chuyên công kích thẳng đầu những sinh vật khác.

Lúc này, kim tường đang rơi xuống từ trên trời, dần hóa thành hào quang, trên trán hắn có một cái lỗ máu, hiển nhiên đã bị Thúy Ma Điểu đánh trúng đầu, căn bản là hai cánh Liệt Kim Điểu không thể đụng tới nó.

Đó chính là Thúy Ma Điểu a!

Gần như Thúy Ma Điểu là khắc tinh của tất cả những loại hồn thú phi hành, bởi vì khi nó lập tức bộc phát ra thì tốc độ cùng lực công kích sẽ cực đáng sợ.

Luận về phi hành quãng đường dài thì khẳng định Thúy Ma Điểu kém Thanh Bằng, nhưng muốn nói tới chạy nước rút trong cự ly ngắn thì gần như không có loại hồn thú phi hành nào có thể so với nó. Cho nên, chỉ nháy mắt sau nó đã tìm tới Lý Bằng Bân.

Ngay cả Liệt Kim Điểu cũng đỡ không nổi nó thì nói chi là Thanh Bằng. Ngay khi Lam Hiên Vũ vừa kinh ngạc thì Lý Bằng Bân cũng đã rơi xuống từ trên trời.

Bích quang lại lóe lên, Đường Nguyệt Cát chỉ kịp ném đoản ra ngoài. Nhưng cái đoản thương kia cũng lại rơi xuống trong luồng bích quang. Từ khi Thúy Ma Điểu xuất hiện đến khi nó đánh chết ba người, tổng thời gian cũng không quá dài, chỉ là hai lần thời gian hô hấp mà thôi.

Căn cứ theo hình thể và màu sắc của đầu Thúy Ma Điểu này, Lam Hiên Vũ miễn cưỡng có thể phân biệt ra, đây là một hồn thú trăm năm. Đồng dạng là trăm năm Hồn Thú, nhưng huyết thống bất đồng thì thực lực cũng là khác biệt như ngày đêm. Cho dù sáu người ở đây cùng liên thủ chỉ sợ cũng không phải đối thủ của nó.

Âu khi đánh chết Đường Nguyệt Cát, Thúy Ma Điểu quay lại, dùng ánh mắt hung ác mà nhìn về phía ba người Lam Hiên Vũ. Không cần nhắc nhở, Tiền Lỗi không chút do dự mà chấm dứt triệu hoán. Ngay thời khác hắn chấm dứt đó, Thúy Ma Điểu đã bay lên chuẩn bị tấn công. Thực sự là hung tính của gia hỏa này quá mạnh mẽ, ngay cả người triệu hồi cũng muốn công kích.

Hào quang lập loè, Triệu Hoán Chi Môn cùng Thúy Ma Điểu đồng thời biến mất. Tuy ba người Lam Hiên Vũ đã thắng nhưng cũng là một thân mồ hôi lạnh.

"Tại sao ngươi vẫn không đáng tin cậy như vậy hả? Ngươi không khống chế được nó?" Lưu Phong tức giận mà nói với Tiền Lỗi.

Tiền Lỗi cười khổ: "Ta cũng muốn khống chế nhưng thật sự là khống chế không nổi. Nó quá bưu hãn. Ý niệm của ta thoáng phóng ra đã có loại cảm giác bị đốt. May là nó vẫn là tiếp nhận được tín hiệu ta truyền tới, tiến công đối thủ trước. Khá lắm, thật sự là lợi hại."
Tiểu tổ Lam Hiên Vũ hai chiến hai thắng, tất cả đều nhờ vào triệu hoán của Tiền Lỗi. Hiện tại ai còn dám nói Tiền Lỗi không ra gì hay không đáng tin cậy nữa đây? Ở cùng Lam Hiên Vũ, trình độ triệu hoán của hắn quả thực đã vượt qua tuổi cùng tu vi của bọn hắn.

Cho dù vừa rồi là tổ của Lữ Thiên Tầm đi đối mặt với Thúy Ma Điểu cũng sẽ không có kết cục thứ hai. Thúy Ma Điểu trăm năm, ít nhất cũng phải là một hồn sư tứ hoàn mới có thể đánh được nó. Tương đối mà nói thì hồn kỹ trì hoán của Thường Kiếm Dật có lẽ sẽ có chút hiệu quả, chẳng qua hiện tại tu vi của hắn còn quá thấp nên cũng không khống chế nổi nó.

"Lại thắng thêm ba trận nữa là được rồi." Bởi vì đối thủ xuất hiện quá nhanh nên Tiền Lỗi không thể nghỉ ngơi, hồn lực vừa khôi phục lại trạng thái tốt nhất hắn liền lập tức ném ra triệu hoán kim tiền, lại một lần nữa triệu hoán.

Lúc này, các sư phụ đều ở bên ngoài mà xem bọn hắn, cả Ngân Thiên Phàm cùng Quý Hồng Bân cũng đã đến. Cuộc thi cuối kỳ này chính là thời khắc quan trọng nhất để kiểm nghiệm thành quả của các học viên, huống chi hôm nay vẫn là dùng đài thi đấu làm hình thức khảo hạch.

Khi những lão sư báo hình thức khảo hạch cho Ngân Thiên Phàm thì hắn không chút do dự mà đồng ý ngay lập tức. Hắn cũng muốn nhìn một chút xem thời gian qua đệ tử của hắn đã phát triển được bao nhiêu.

"Cái này của bọn hắn có tính là võ hồn dung hợp kỹ không đây?" Ngân Thiên Phàm quay sang hỏi Quý Hồng Bân bên người.

Thứ mọi người đều thấy chính là dưới sự trợ giúp của Lam Hiên Vũ, việc triệu hoán của Tiền Lỗi đã trở nên đáng tin cậy rồi, mỗi lần đều có thể triệu hồi ra một hồn thú cường đại, dễ dàng mà đánh tan đối thủ.

Quý Hồng Bân cau màu nói: "Khó mà nói. Hẳn là còn chưa tới trình độ võ hồn dung hợp kỹ. Bọn hắn đều mới chỉ là tu vi nhất hoàn, cho dù có Võ Hồn dung hợp kỹ cũng không dùng được. Ngươi có chú ý điểm nàu không, Lam Hiên Vũ tăng phúc không chỉ là Tiền Lỗi, mà còn có Lưu Phong? Lúc trước Lưu Phong tựa lưng vào hắn, dưới phụ trợ của hắn Bạch Long thương đã sinh ra băng thuộc tính, lúc này mới có thể hóa giải công kích của đối thủ một cách đơn giản như vậy. Từ ý nào đó mà nói thì Lam Hiên Vũ có thể tính là một loại phụ trợ, một hồn sư hệ phụ trợ cực mạnh.”
"Quan trọng là... hắn lại có thể phụ trợ cho hai võ hồn không liên quan đến võ hồn của bản thân hắn, cái này liệu có phải võ hồn của hắn có thể phụ trợ bất kì võ hồn gì hay không? Nếu vậy thì đây chính là một tồn tại cực khó lường. Hơn nữa, Lam Hiên Vũ còn không phải một hồn sự phụ trợ hệ thuần túy, mà khi còn ở phân viện thì hắn lại thuộc về khống chế hệ. Lực chiến đấu của hắn cũng không yếu, lại còn là song sinh võ hồn..."

Nói đến đây, chính Quý Hồng Bân cũng có loại cảm giác khiếp sợ, cứ như vậy mà xem thì thực đúng là đứa nhỏ Lam Hiên Vũ này được trời ưu ái quá mức a!

Điểm có vấn đề duy nhất chính là hồn lực của hắn tăng lên quá chậm chạp. Dưới tình huống những đồng học khác đều đã đạt đến mười tám cấp, vậy mà hắn lại mới vừa vặn tấn thăng đến mười sáu cấp. Hồn lực tu luyện chậm chạp như vậy thì càng về sau chênh lệch sẽ càng lớn, cái này đã không thể không khiến người lo lắng.

Ngân Thiên Phàm khẽ gật đầu: "Đứ nhỏ này, thật đúng là không bình thường, tinh thần lực của hắn đã trên hai trăm rồi, đây cũng đã vượt quá dự liệu của ta. Không tệ, không tệ."

Quý Hồng Bân nói: "Ngươi cũng không nên cao hứng quá sớm, có thể là vì võ hồn của đứa nhỏ này quá đặc thù nên tốc độ tăng hồn lực mới chậm chạp như vậy, Chúng ta còn phải tiếp tục quan sát mới được. Nếu không thì thiên phú có tốt mà không có hồn lực ủng hộ cũng không thể trở thành cường giả."

Ngân Thiên Phàm nhún vai: "Có liên quan gì đây? Ta đặt kỳ vọng vào hắn cũng không phải là nằm ở phương diện chiến đấu cá nhân,mà là kế thừa y bát của ta a! Lực chiến đấu cá nhân có cường thịnh hơn nữa cũng có thể so với một chi hạm đội Vũ Trụ sao?"

Quý Hồng Bân mắt hàm thâm ý mà nhìn hắn: "Ngươi đem lời này tới nơi đó mà nói, thử xem có ai phản bác ngươi hay không." Hắn vừa nói vừa giơ ngón tay chỉ chỉ phía trên.

Ngân Thiên Phàm nói: "Ta nói là dưới tình huống bình thường. Mà tinh thần lực của Hiên Vũ lại tăng lên nhanh như vậy, ta đoán chỉ tối đa mười hai tuổi là hắn có thể đạt đến Linh Hải Cảnh. Đến lúc đó là ta đã có thể bắt đầu dạy hắn tri thức về chiến hạm rồi, đợi đến lúc hắn hai mươi tuổi thì rất có thể hắn sẽ có tư cách trở thành một vị hạm trưởng rồi. Cứ dựa theo cái tốc độ phát triển này thì cũng chỉ ba mươi tuổi là hắn có thể trở thành quan chỉ huy của một chi hạm đội. Nếu hắn có thể thi đậu nơi đó thì khoảng thời gian này thậm chí còn được rút ngắn rất nhiều. Quan trọng nhất là tố chất tâm lý của đứa nhỏ này rất tốt, năng lực chống đỡ mạnh mẽ, ta rất hài lòng về phương diện này của hắn. Hắn tuổi còn nhỏ mà đã thể hiện ra được thiên phú không giống bình thường."

Quý Hồng Bân liếc mắt nhìn hắn, trên mặt hắn đột nhiên lộ ra vẻ tươi cười hiếm thấy: "Mập mạp, chúng ta thương lượng một chuyện được không?"

Ngân Thiên Phàm cũng cười, nhưng lại là cười tủm tỉm, nhìn qua thập phần hòa ái, hắn nói: "Lão Quý a! Thứ ngươi muốn là muốn cho hắn biến thành học trò của ngươi phải không, lời này cũng không cần nói đâu."

Quý Hồng Bân tức giận nói: "Ngươi thật sự là con hồ ly giảo hoạt. Đứa nhỏ này đi theo ngươi sẽ chỉ biết lãng phí thiên phú. Chẳng lẽ ngươi nhìn không ra võ hồn của hắn đặc thù đến cỡ nào sao? Hắn hoàn toàn có năng lực trở thành một vị cường giả cực hạn, thậm chí là lãnh tụ hạch tâm của một tiểu đội cường giả cực hạn. Phương diện này ngươi có thể dạy hắn không?"

Ngân Thiên Phàm cười lớn một tiếng: "Mặc kệ, dù sao hiện tại hắn cũng là đệ tử của ta, hắn gọi ta là sư phụ đấy. Trước đó ngươi làm gì, sao ngươi không thu hắn làm đồ đệ từ sớm đi?"

"Ta..." Quý Hồng Bân phát hiện, trong việc tranh cãi này thì dù thế nào mình cũng không phải đối thủ của Ngân Thiên Phàm. Lúc trước hắn chính là một đời ma Hồ a!

Chương 120: Thắng liên tiếp

"Lại thắng." Bên cạnh truyền đến tiếng kinh hô của các sư phụ.

Quả nhiên, ngay tại lúc Quý Hồng Bân đang nói chuyện cùng Ngân Thiên Phàm, ba người Lam Hiên Vũ lại thắng một trân. Lần này, tổ bị thua bọn hắn là một tổ được xếp khá thấp trong lớp thiếu niên năng động, như cũ là Tiền Lỗi triệu hoán. Tiền Lỗi triệu hồi ra một đầu Xích Giáp Long, bằng vào khí tức nóng bỏng như lửa mà chế trụ đối thủ, căn bản là ép bọn hắn không có cách nào triển khai thực lực, cuối cùng là tổ Lam Hiên Vũ chiến thắng.

Ba chiến ba thắng!

Sau trận thắng này, Tiền Lỗi trực tiếp khoanh chân ngồi dưới đất, bắt đầu minh tưởng. Trong kế hoạch của bọn hắn thì vốn là Tiền Lỗi có thể hoàn thành bốn lần triệu hoán, nhưng việc ngoài ý muốn lại xuất hiện ở lần triệu hoán thứ hai, chính là lần triệu hoán ra Thúy Ma Điểu. Đầu Thúy Ma Điểu kia không chỉ vượt khỏi khống chế mà còn tiêu hao thêm tinh thần lực của Tiền Lỗi, nên trong quá trình đó hắn đã bị tiêu hao khá lớn. Cho nên ngay sau khi hoàn thành ba lần triệu hoán thì tinh thần lực của Tiền Lỗi đã bị tiêu hao gần như không còn rồi.

Kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, nên hiện tại hắn chỉ có thể ở chỗ này mà minh tưởng, thử khôi phục tinh thần lực của mình, cố gắng mà phát huy tác dụng ở những trận sau. Có đười, nhờ vào triệu hoán của hắn mà tiểu tổ hắn đã thắng ba trận, đã định kiên cố trụ cột.

Hào quang lóe lên, lại có ba đạo thân ảnh xuất hiện ở phía đối diện. Không có đợi ba đạo thân ảnh này trở nên rõ ràng, Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong đã chủ động xuất kích, mãnh liệt xông về trước. Lam Hiên Vũ xuất kích đầu tiên, chân phải một đạp, rót toàn bộ lực lượng xuống bắp chân. Nháy mắt sau đó, cả người hắn đã như đạn pháo mà lao ra, cùng lúc đó, Kim văn Lam Ngân Thảo vòng lại mà quấn quanh bàn tay.

Bạch quang lóe lên, Lưu Phong đi sau mà đến trước, bằng vào tốc độ cực nhanh, chỉ một cái nháy mắt hắn đã đến bên người Lam Hiên Vũ. Tay phải Lam Hiên Vũ đặt lên lưng Lưu Phong, hắn chỉ cảm thấy một cỗ lực đẩy cực lớn truyền đến, còn có huyết mạch chấn động nóng bỏng mà cuồng bạo. Một vệt kim quang bắn ra từ hai con mắt rồng trên mũi Bạch Long thương, thương mang phun ra tới ba tấc, tinh khí thần cả người hắn lập tức trở nên khác hẳn.

Đường kính cả lôi đài cũng chỉ có ba mươi mét, hai người này xông lên như vậy, tốc độ của Lưu Phong cũng đã đạt đến cực hạn. Phía, đối diện, ba người vừa mới hiện ra thì Lưu Phong cũng đã đến bên cạnh. Hắn vung mạnh một phát. Bạch Long thương quét ngang mà tới, chỉ một lát, ba người đối diện đã vào phạm vi công kích của Lưu phong.

Chiến đấu trên võ đài, từ khi hồn xuất sư hiện đến lúc chiến đấu bắt đầu sẽ cần phải có một quá trình phóng thích võ hồn, mà đối với đài chủ, thì ưu thế lớn nhất chính là có thể thừa dịp đối phương còn chưa sẵn sàng đã xuất thủ trước.

Lúc này, Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong chính là mượn vào cái ưu thế này, cũng đã triển khai nó đến cực hạn. Ba học viên kia vừa mới xuất hiện thì Bạch Long thươn đã đến trước mặt bọn hắn, thế nên bọn hắn còn chưa kịp phản ứng đã thấy một cỗ đại lực truyền đến, tất cả đều bị đánh bay lên, không khống chế được thân thể.

Tốc độ của Lưu Phong quá nhanh, một thương đánh bay ba người, Bạch Long thương thoáng dừng lại trên không trung, nhưng ngay sau đó, một cỗ khí tức mãnh liệt sắc bén lập tức bộc phát ra. Bạch Long thương lăng không bổ xuống mà hóa thành một đạo hào quang, nới luồng hào quang này chém tới chính là học viên ở chính giữa.

Đã bị Bạch Long thương gây ảnh hưởng, thậm chí ba vị đệ tử này ngay cả võ hồn cũng không kịp phóng thích, vậy thì làm sao có thể chống đỡ được một kích này của Lưu Phong đây? Học viên ở chính giữa lập tức bị mũi thương đoạt mệnh, hóa thành hào quang biến mất vô tung.Đằng sau, Lam Hiên Vũ cũng đã đuổi tới, hắn vọt tới chỗ Lưu Phong trên không trung. Khi thân thể hai người vừa tiếp cận, hắn lập tức đẩy tay phải, giúp Lưu Phong hoàn thành một lần chuyển hướng, làm Lưu Phong phóng tới phía tên vừa bị đánh bay bên phải, tên đệ tử này vừa mới rơi xuống, lúc này vẫn còn đang trong quá trình phóng xuất võ hồn đã bị hắn đánh tan, chính hắn thì mượn phản lực mà đánh về phía tên bên trái. Vốn dĩ Lưu Phong chỉ có thể công kích một lần sau khi được tăng phúc, nhưng sau khi lầm tăng phúc thứ hai của Lam Hiên Vũ đến thì khí thế của hắn lập tức bạo tăng, Bạch Long thương huyễn hóa ra thương mang đầy trời, bao phủ hoàn toàn lấy tên đệ tử còn lại phía dưới.

Lam Hiên Vũ mở hai tay mà đánh tới tên đối thủ bên trái này. Người này cũng vừa mới kịp phóng xuất võ hồn. Đó là một cái lưới lớn, nắm đang muốn xoắn tới hướng Lam Hiên Vũ. Tay trái Lam Hiên Vũ chúi xuống, một cái xoáy nước xuất hiện, vòng xoay tròn kịch liệt đã làm cái lưới lớn kia cũng phải chuyển động theo, mà nháy mắt sau đó, hữu quyền của hắn đã đánh xuống.

Đây chính là một quyền toàn lực mang theo huyết mạch chi lực được Kim văn Lam Ngân Thảo dẫn động. "Oanh" một tiếng nổ lớn vang lên, nắm đấm của hắn ở giữa lưới lớn, cũng chính là vị trí của học viên kia. Một cỗ lực lượng khổng lồ ép xuống, vượt qua sư ngăn cách của lưới lớn mà nện lên hai tay đối phương.

Tiếng xương gãy vang lên, mộ quyền này của Lam Hiên Vũ đã nện đối thủ trực tiếp té nhào, trong tay trái, băng thứ lại đâm về phía đối thủ, chiến đấu chấm dứt!

Từ lúc bắt đầu đến lúc chấm dứt thậm chí còm nhanh hơn những trận trước, sự ohói hợp giữa Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong có thể nói là hết sức ăn ý.

Mấu chốt là ở một chữ "Nhanh""!
Tất cả mọi người đều là đệ tử của lớp thiếu niên năng động thì tu vi có thể đối chênh lệch bao nhiêu? Hiển nhiên là sẽ không kém quá nhiều. Thế nhưng dưới dạng va chạm này, Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong đã lấy được ưu thế từ tốc độ, trực tiếp giết một người, lại nhanh chóng áp chế hai người khác, căn bản là không cho đối thủ cơ hội phát huy.

Có thể nói đối thủ thua như vậy là có chút biệt khuất. Dù là các sư phụ cũng không nghĩ tới, bọn hắn lại có thể phát huy ưu thế của đài chủ đến trình độ này. Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong liếc nhau, hai người đều có chút thở gấp, những công kích liên tiếp vừa rồi sao không phải là toàn lực ứng phó đây?

Nếu như không phải áp chế được một người ngay từ đầu thì rất có thể bọn hắn sẽ lâm vào chiến đấu, nếu vậy sẽ là hai đối ba, thắng bại liền trở nên khó liệu rồi.

"Đợi một lát rồi lại tiếp tục." gần như Mục Trọng Thiên gọi ngừng khảo hạch ngay sau đó. Bằng vào tốc độ của Lưu Phong thì ưu thế của đài chủ thật sự là quá lớn, nếu không điều chỉnh một lát thì những đệ tử sau muốn phá giải chiến thuật này của Lam Hiên Vũ sẽ là quá khó.

"Quý lão sư, người xem loại tình huống này nên làm gì bây giờ? Là do chúng ta cân nhắc không chu toàn." Mục Trọng Thiên làm một vẻ mặt bất đắc dĩ mà tìm tới Quý Hồng Bân.

Không hề nghi ngờ, sự phối hợp của Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong đã vượt quá dự liệu của bọn hắn, mà tốc độ của Lưu Phong lại nhanh đến trình độ này cũng rất làm cho người khác khiếp sợ. Không thể nghi ngờ, biện pháp đơn giản nhất lúc này là làm võ đài trở nên lớn hơn, giảm bớt ưu thế của bọn hắn. Thế nhưng nếu làm như vậy thì lại quá không công bằng với tổ Lam Hiên Vũ.

Quý Hồng Bân nhìn Mục Trọng Thiên một cái, nói: "Đem hình ảnh trận đấu vừa rồi ra cho những người chưa thi đấu xem một lát. Ứng biến như thế nào là chuyện của bọn hắn."

Ánh mắt Mục Trọng Thiên sáng lên, đúng vậy! Nếu có chuẩn bị từ trước thì ưu thế này sẽ không còn rõ ràng như vậy rồi. Hơn nữa, việc này đối với những học viên khác cũng coi như là một loại khảo hạch năng lực ứng biến a.

Lúc này, Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong cũng đã khôi phục được hồn lực, Lam Hiên Vũ lặng yên đi cảm thụ tinh thần tiêu hao của mình một lát, vẫn còn trong khả năng khống chế. Sự thật đã chứng minh, cái chiến thuật này của bọn hắn còn dùng rất tốt, Lưu Phong đã vận sức chờ phát động, chỉ cần dùng phương thức như vậy ở những trận tiếp theo là được.

Nhưng việc nằm ngoài ý muốn của bọn hắn là phía đối diện lại không tiếp tục xuất hiện đối thủ. Chẳng lẽ các sư phụ để bọn hắn nghỉ ngơi một lát? Có thể nghỉ đương nhiên là chuyện tốt, Tiền Lỗi đang rất cần thời gian khôi phục tinh thần lực. Nếu như có thể để cho hắn hoàn thành thêm một lần triệu hoán, thì cũng tương đương với việc bọn hắn có thể đạt thêm một cuộc thắng lợi.

Trong mắt các học viên của lớp thiếu niên năng động thì tên Tiền Lỗi không đáng tin cậy nhất kia, hiện tại đã thành mấu chốt để chiến thắng. Hiện tại, gần như tất cả mọi người trong lớp đều không ngăn nổi những thứ hắn triệu hoán ra. Thậm chí Tiền Lỗi đã thành "Định Hải Thần châm" của tiểu tổ 333.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau