CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Ăn hết tất cả

Lam Hiên Vũ gàn như nhao ra khỏi mô phỏng khoang thuyền, giọng nói của Ngân Thiên Phàm truyền đến: "Buồng vệ sinh ở bên kia."

Lam Hiên Vũ nhanh chóng nhảy vào buồng vệ sinh, sau đó bên trong liền truyền đến âm thanh một hồi nôn mửa...

"Ha ha ha ha!" Ngân Thiên Phàm cười rất âm hiểm, nhưng không có chút nào không vui vì phản ứng này của Lam Hiên Vũ, hắn giờ ngón tay, "Năm đó, lần đầu tiên lão phu tự nghiệm thấy chiến cơ không gian, hình như là giữ vững được mười tám phút,à giờ hắn giữ vững được mười chín phút. Ta lúc ấy mười hai tuổi, mà hắn lại mới có tám tuổi a, cần tử dễ dạy. Ha ha ha ha, nhặt được bảo bối rồi. Không tệ, không tệ, cả tinh thần Lực lẫn thể chất đều tốt, còn có đủ vài phần muu trí của lão phu năm đó, quả thật có thể tạo thành tài."

Thực sự là lúc này Lam Hiên Vũ đã nôn tới thiên hôn địa ám. Cái cảm giác cưỡi chiến cơ không gian này thực sự không tốt chút nào, trừ lúc mới bắt đầu còn có cảm giác đắm chìm trong vũ trụ cũng coi như không tệ, còn lại thì kinh khủng rồi. Nhất là khi iến vào Vành Đai Thiên Thạch, quả thực là hắn phát điên luôn ở đó.

Lam Hiên Vũ vịn tường mà ra khỏi buồng vệ sinh, vẻ mặt ngốc trệ.

"Lão sư, ta..."

Ngân Thiên Phàm mỉm cười: "Không có việc gì, không có việc gì, trở về nghỉ ngơi cho thật tốt đi. Ngày mai, sau khi tan học ngươi lại đến đây, ta sẽ nói cùng Mục Trọng Thiên."

"A,,a,vâng"

Lam Hiên Vũ cũng không biết mình đã quay về ký túc xá như thế nào, hắn vừa về tới ký túc xá liền bại liệt tại trên giường, thậm chí cả cơm tối cũng không ăn. Thực ra thì có ăn cũng không trôi a! Cái cảm giác buồn nôn kia gần như tràn ngập trong mỗi một tế bào của hắn, toàn thân cũng mệt rã cả rời.

Ngay cả Tiền Lỗi cùng Lưu Phong ân cần thăm hỏi hắn cũng không có nghe rõ, liền nặng nề mà tiến nhập giấc ngủ. Nhưng cho dù là trong giấc mộng, có vẻ như hắn cũng vẫn luôn cảm thấy xoay tròn, thật sự là quá khó tiếp thu rồi.

Sáng sớm ngày thứ hai.

Tối qua Diệp Linh Đồng không ngủ được tốt. Tổng hợp điểm, cuối cùng bọn hắn cũng chỉ lấy được hạng thứ tư. Không hề nghi ngờ, cái thành tích này đã tạo thành đả kích khá lớn đối với Lữ Thiên Tầm cùng Diệp Linh Đồng, nhất là đối với người hiếu thắng như Diệp Linh Đồng.

Trong khảo hạch ngày hôm qua, Lam Hiên Vũ đột nhiên phát ra Long ngâm kia làm nàng lập tức mất đi sức chiến đấu. Sau đó nàng đã bị một thương của Lưu Phong đâm thủng, điều này đã để lại cho nàng một tâm lý oán hận rất lớn.

Nàng thật sự không rõ nổi, vì cái gì mỗi khi võ hồn của mình ở trước mặt Lam Hiên Vũ lại luôn xuất hiện vấn đề như vậy. Mà đây lại là người nàng không nguyện ý đối mặt nhất.

Liền Lữ Thiên Tầm cũng đánh không lại tên kia sao? Thế nhưng Lữ Thiên Tầm đã sắp đạt tới hai mươi cấp a!

Không thể nghi ngờ, việc ngày hôm qua đạt được quán quân đã biến tổ Lam Hiên Vũ thành cái tâm điểm cho mọi người bàn tán.

Nhanh đến nhà ăn rồi, Diệp Linh Đồng đột nhiên nghe thấy những âm thanh ồm ào trong phòng ăn, đẩy cửa vào, nàng lập tức bị cảnh tượng trong này dọa cho nhảy dựng.

Mười mấy người vây kín tại đó, không biết đang làm gì.

"Lam Hiên Vũ, ngươi nhất định phải cho chúng ta một cái công đạo, ngươi cứ như vậy đấy sao?"

"Đúng đấy, ngươi ăn hết đồ ăn, mọi người làm sao bây giờ?"
"Lam Hiên Vũ, không phải ngươi cố ý giấu hết đồ ăn vào hồn đạo khí rồi cjứ? Một mình ngươi sao ăn được nhiều như vậy?"

Chuyện gì đây?

Diệp Linh Đồng có chút không rõ, nàng vội bước ra phía trước. Sau đó nàng liền thấy, những bàn ăn vẫn luôn đầy ắp thì lúc này đã rỗng tuếch, không còn một mảnh.

Lam Hiên Vũ lúc này đang bị vây quanh, chính hắn cũng làm một vẻ mặt xấu hổ, cũng không trở về, cứ như vậy mà đứng ở đó.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Diệp Linh Đồng thấy được Thường Kiếm Dật, nàng vô thức mà hỏi thăm.

Thường Kiếm Dật nhìn nàng một cái, nói: "Chúng ta tới sớm mà điểm tâm cũng không có. Lam Hiên Vũ nói, hắn đã không cẩn thận ăn hết rồi. Hắn nói buổi tối hôm qua chưa ăn cơm nên rất đói, vì vậy mới ăn nhiều."

"A?"

Đây chính là suất ăn của ba mươi người a! Một mình hắn? Ăn hết?

Lam Hiên Vũ cũng nhìn thấy Diệp Linh Đồng, khóe miệng khẽ động đậy một chút, chính hắn cũng không biết nên giải thích thế nào.

Trên thực tế thì từ nửa đêm qua hắn đã đói tới tỉnh ngủ. Mà sau khi tỉnh dậy thì tất cả buồn nôn cùng mê muội lúc trước đều biến mất, thay vào đó chính cảm giác đói tới mức bụng dán vào lưng.

Cho nên hắn đã tới chờ ở cửa nhà ăn từ sớm, nhà ăn vừa mở cửa hắn liền xông tới, bắt đầu ăn ngấu nghiến mà ăn. Có vẻ như đã cực kì đói bụng, cũng có thể là vì ngày hôm qua đã tiêu hao quá lớn, chính hắn cũng không có để ý gì nhiều, chỉ là một cái rồi lại một cái bàn ăn...

Bình thường hắn cũng ăn được nhiều, nhưng tốt xấu gì cũng không tới mức quá khoa trương. Nhưng lúc này thì quả thực là khoa trương đến quá phận rồi.Một người, ăn hết nữa sáng của ba mươi người! Mà nhà ăn đã chuẩn bị nhiều như vậy. Đến khi những học viên khác đến Lam Hiên Vũ mới phát hiện mình đã gây họa. Thế nhưng hắn đã đã ăn xong a!

Hắn đã phải gọi hồn đạo thông tin báo cho Mục Trọng Thiên, thật sự là bởi vì hắn chính hắn cũng không biết nên làm thế nào cho phải.

"Được rồi, các ngươi đừng cãi nhau nữa. Chẳng lẽ còn có thể bắt hắn nhổ ra? Hắn nhổ ra các ngươi có ăn không?" Diệp Linh Đồng nói.

Lam Hiên Vũ không khỏi có chút kinh ngạc mà nhìn nàng một cái, hắn không nghĩ tới Diệp Linh Đồng lại nói đỡ giúp mình.

Đúng lúc này, Mục Trọng Thiên đi vào, vào cùng hắn còn có mấy vị đầu bếp đang bưng đồ ăn.

"Được rồi, trước hết mọi người cứ ăn điểm tâm đi, có khả năng thân thể Lam Hiên Vũ đã xảy ra một vài vấn đề, Hiên Vũ, ngươi đi theo ta, ta dẫn ngươi đi phòng y vụ kiểm tra một lát."

"A, vâng."

Lam Hiên Vũ vội vàng đi theo Mục Trọng Thiên mà ra khỏi nhà ăn.

Thật sự là hôm nay hắn không để ý, vô luận nói như thế nào thì ăn hết phần của tất cả mọi người cũng là không đúng. Nhưng lúc ấy thật sự là hắn đã đói tới mức mắt nổi đom đóm, mà lúc ăn là hoàn toàn dừng không được a! Cho dù lúc này đã ăn nhiều như vậy nhưng hắn cũng không có bất kỳ cảm giác chướng bụng gì. Ra khỏi nhà ăn, Lam Hiên Vũ kinh ngạc phát hiện, Ngân Thiên Phàm đang đứng ở ngoài cửa nhà ăn.

"Lão sư." Thấy Ngân Thiên Phàm, Lam Hiên Vũ lập tức cảm thấy dạ dày có chút cuồn cuộn, thậm chí hết luôn cả đói, Cuộc tự nghiệm chiên cơ không gian ngày hôm qua đã mang cho hắn kích thích, nhưng ít nhiều gì cũng để lại cho hắn một ít bóng ma.

Ngân Thiên Phàm nói: "Tình huống của ngươi rất bình thường, không cần tự ti. Ngươi là do tiêu hao quá lớn, bản thân huyết mạch lại cần quá nhiều năng lượng nên mới quá độ đói khát như vậy. Về sau ngươi không nên ăn cơm ở nhà ăn nữa, đến phòng làm việc của ta mà ăn. Một ngày tới cả ba bữa."

"A, vâng." Lam Hiên Vũ vội vàng gật đầu.

Chính Lam Hiên Vũ không có phản ứng gì nhưng Mục Trọng Thiên bên cạnh lại là vẻ mặt hâm mộ. Hắn biết, mặc dù vị này chỉ là phó viện trưởng nhưng địa vị của hắn ở Thiên La học viện này là rất cao. Ít nhất cũng là loại người không ai dám gây sự. Coi như là Viện trưởng cũng phải cách hắn rất xa, nhưng lại không thể không cho hắn những đãi ngộ tốt nhất.

Quý Hồng Bân được vinh dự là người có thực lực đứng đầu Thiên La học viện, nhưng dù là Quý lão sư thì cũng là thái độ tốt hơn khi ở trước mặt vị khó viện trưởng mập này. Mà trên thực tế thì cũng chỉ có Quý Hồng Bân là có quan hệ tốt với hắn. Còn những lão sư khác đã biết qua một chút về vị phó viện trưởng này thì đều hận không thể đứng xa mà nhìn.

Hôm qua Ngân Thiên Phàm nói không cho Lam Hiên Vũ đi ra ngoài nói hắn là đệ tử của mình, đó cũng không phải sợ hắn dùng danh nghĩa của mình đi giả danh lừa bịp, mà hắn sợ tình huống của mình sẽ gây ảnh hưởng đến Lam Hiên Vũ...

"Buổi chiều, sau khi tan học thì đến chỗ ta mà ăn cơm trước, một giờ sau đi học." Ngân Thiên Phàm cười híp mắt mà nói với Lam Hiên Vũ. Nhưng như thế nào Lam Hiên Vũ cũng vẫn cảm thấy nụ cười này có chút đáng sợ.Nếu để so sánh với hành trình chiến cơ không gian ngày hôm qua thì khóa học của Quý lão sư nào có đáng sợ a! Chính khóa học của sư phụ mình mới thật là đáng sợ!

"Gặp khó khăn, phải nghênh đón mà lên, phải dũng cảm đối mặt mới là đại trượng phu!" Ngân Thiên Phàm cười híp mắt mà nói.

"Vâng" Lam Hiên Vũ còn có thể nói cái gì nữa đây...

Chương 112: Lo lắng của Quý Hồng Bân

Có điều, khi giờ cơm trưa đến thì cảm giác mâu thuẫn của Lam Hiên Vũ đối với vị lão sư này liền biết mất gần hết. Trong phòng làm việc của Ngân Thiên Phàm cũng có bàn ăn, Lam Hiên Vũ cũng không biết lão sư mình lấy đồ ăn từ đâu, tám món đồ ăn cùng một tô canh, đều là nhũng thứ làm từ nguyên quý, có vài loại hắn còn chưa thấy bao giờ.

Nhìn qua thì số lượng không nhiều lắm, thế nhưng mỗi khi ăn hết một cái thì Lam Hiên Vũ đều có thể cảm thấy một cỗ nhiệt lưu truyền khắp toàn thân, chính mình cũng có thể cảm thấy năng lượng đang bổ sung đến mộ cách rõ ràng. Cái loại cảm giác này rất là tuyệt vời a!

Xong một bữa cơm, toàn thân thập phần khoan khoái dễ chịu, lúc này Lam Hiên Vũ đang cảm thấy toàn thân mình tràn đầy lực lượng. Những thức ăn này có vẻ như còn tốt hơn những thức ăn Na Na lão sư cho hắn ở Tử La thành một chút.

"Cảm ơn lão sư." Lam Hiên Vũ cơm nước xong, thì việc trước tiên là hướng Ngân Thiên Phàm thi lễ.

"Ăn là đại sự. Ngươi đang tuổi phát triển thân thể, phải ăn tốt. Có điều, học cũng phải học cho tốt, để ta xem cuối cùng là ngươi có bao nhiêu tiềm năng. Trở về đi, buổi tối gặp lại." Có vẻ như trên mặt Ngân Thiên Phàm vĩnh viễn luôn là một bộ dáng cười mị mị như vậy...

Thế nhưng đến buổi tối thì vị lão sư này liền biến thành cái thứ đáng sợ nhất. Ngân Thiên Phàm cũng không có dạy Lam Hiên Vũ cái gì, chỉ mang hắn lên chiến cơ không gian, lại để hắn tự nghiệm thấy cảm giác trùng kích mãnh liệt trong chiến cơ không gian. Khoảng thời gian này liền biến thành thời gian địa ngục của Lam Hiên Vũ.

Lam Hiên Vũ cũng không còn ăn cơm cùng những người khác. Chuyện này là do Mục Trọng Thiên tuyên bố, với tư cách trừng phạt, học viện không quan tâm tới việc ăn của hắn, để hắn tự giải quyết, lúc này mới dẹp loạn được "Sự phẫn nộ của dân chúng".

Sau đó, cả học kỳ trở nên càng gấp rút hơn, chương trình học chức nghiệp phụ đã bắt đầu toàn diện, dẫn đến việc chương trình học càng trở nên dày đặc và khẩn trương.

Khi khoảng cách tới lúc thi cuối kỳ còn một tháng, rốt cuộc Lữ Thiên Tầm cũng đã thành người đầu tiên trong lớp đột phá đến cấp hai mươi, thành công tiến vào tu vi hai hoàn.

Sạ khi có được hồn hoàn thứ hai thì tất nhiên hắn cũng thành người mạnh nhất lớp. Cứ thỉnh thoảng Lữ Thiên Tầm lại liếc tới Lam Hiên Vũ, cuối kỳ đã tới, khảo hạch cũng sắp tới lần nữa. Lần này, hắn có lòng tin tuyệt đối đánh bại được Lam Hiên Vũ, rửa sạch sỉ nhục.

Từ lần ăn sạch bữa sáng của cả lớp đó, các học sinh phát hiện mỗi khi đi học, tinh thần của Lam Hiên Vũ luôn có chút hoảng hốt, ngay cả thành tích văn hóa khá tốt của hắn cũng bắt đầu trượt rồi.

Người biết hắn mỗi ngày đều đi ăn tra tấn thì chỉ có Tiền Lỗi cùng Lưu Phong, mà đương nhiên hai người sẽ giữ bí mật này cho Lam Hiên Vũ.

Mỗi ngày Lam Hiên Vũ đều phải tự nghiệm lấy cảm giác ngồi chiến cơ không gian như vậy, nên chính hắn cũng không có cách nào làm cho tinh thần không hoảng hốt.

Nhưng những trả giá đó của Lam Hiên Vũ cũng không có uổng phí, hắn phát hiện, khi mình học trụ cột lái chiến hạm, vô luận phải điều khiển cái gì thì tốc độ phản ứng cũng cực nhanh, luôn có thể bình tĩnh mà làm ra phản ứng chính xác, chính hắn cũng có thể cảm thấy tố chất thân thể của mình đang không ngừng tăng lên.

Mặc dù chỉ là cưỡi hiến cơ không gian, thế nhưng những trùng kích mà chiến cơ không gian mang đến cũng vẫn có thể rèn luyện thân thể hắn. Mỗi ngày thân thể đều tiêu hao năng lượng cực lớn, dưới tình huống có đầy đủ dưỡng chất bổ sung hắn đã dần cảm nhận được chỗ tốt. Cho nên, hiện tại hắn ngồi chiến cơ không gian đã không còn khó chịu như ban đầu.Thế nhưng dù thân thể của hắn có tốt hơn nữa cũng không chịu nổi việc Ngân Thiên Phàm kéo dài thời gian ngồi chiến cơ không gian a! Mỗi ngày đều lái tới lúc hắn chịu không nổi, tới lúc thân thể tiếp cận cực hạn mới dừng lại.

Sau lần bộc phát ra tiếng long ngâm kia thì đúng là hồn lực của Lam Hiên Vũ đã tăng lên. Trước đây không lâu, rút cuộc hắn cũng đã đột phá đến mười lăm cấp. Đương nhiên mười lăm cấp vẫn là áp đáy trong lớp này mà thôi.

Bởi vì phải theo Ngân Thiên Phàm học tập, nên số lần hợp luyện của ba người tổ Lam Hiên Vũ cũng giảm bớt chút ít. Ngẫu nhiên mới có thể triệu hoán Đống Thiên Thu tới được một lát, nói chuyện với Na Na lão sư vài câu.

Mỗi ngày thật sự là quá bận rộn, luôn có loại cảm giác đầu óc choáng váng. Ban đầu thì đệ tử lớp thiếu niên năng động còn có thể về nhà vào cuối tuần, nhưng rất nhanh liền đổi thành một tháng mới có thể về nhà một lần. Khoảng cách tới cuộc thi cuối học kỳ đầu đã sắp tới, chỉ còn lại có một tháng cuối cùng.

"Hiên Vũ, đêm nay còn phải tới chỗ phó viện trưởng không?" Tiền Lỗi hỏi.

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu, cười khổ nói: "Khẳng định phải đi đó a!" Những thứ khác không nói tới, riêng việc mỗi ngày lão sư đều cho hắn nhiều đồ ăn làm từ nguyên liệu quý như vậy hắn đã không nỡ bỏ rồi. Huống chi, hắn cũng tin những thứ lão sư dạy nhất định là hữu dụng.

"Còn một tháng nữa là tới lúc thi cuối kỳ, chúng ta cũng nên hợp luyện một chút chứ?" nghe Tiền Lỗi hỏi vậy thì Lam Hiên Vũ sửng sốt một lát, gật gật đầu: "Đúng vậy a, nên luyện một chút rồi. Để ta hỏi lão sư xem mấy ngày sau có thể cho ta chút thời gian hay không."

"Tốt. Lại nói, hồn lực của ta đã tới mười bảy cấp, ha ha!"
Những đệ tử đã được chọn như bọn hắn thì đẳng cấp hồn lực luôn vượt nhũng đám bạn cùng tuổi khá xa.

Lam Hiên Vũ làm một vẻ mặt bất đắc dĩ mà nói: "Ta mới mười lăm cấp. Học kỳ sau ngươi có thể tới hai mươi cấp không?"

Tiền Lỗi nhún vai: "Quá sức a, còn kém ba cấp đây. Đoán chừng học kỳ sau Phong tử có chút hi vọng, hắn đạt mười bảy cấp trước ta. Có điều, ta đoán tới học kỳ sau tinh thần lực của ta sẽ có thể đột phá hai trăm. Thiên La tinh chúng ta cũng không có mấy ai có thể đạt đến cái trình độ này. Lợi hại không? Đúng rồi, gần đây tinh thần lực của ngươi tăng lên như thế nào rồi? Đoán chừng khảo hạch cuối năm hai ta vẫn là mười cộng a?"

Lam Hiên Vũ nói: "Ta cũng không biết, ngày ngày đều bị choáng váng đấy. Tốt rồi, ta phải tranh thủ thời gian đi đã "

Nói xong, hắn đã vội vã mà ra khỏi ký túc xá, thẳng đến phòng làm việc của Ngân Thiên Phàm mà đi. Đến khi hắn đi vào tới phòng của Ngân Thiên Phàm thì đã ngoài ý muốn mà gặp được Quý Hồng Bân.

"Mập mạp, có phải ngươi điên rồi hay không hả? Sao ngươi có thể dạy trẻ con như vậy? Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì ngươi có chịu được trách nhiệm không?" Quý Hồng Bân đang tức giận mà quát với Ngân Thiên Phàm.

Ngân Thiên Phàm nói: "Không phải là vẫn không có việc ngoài ý muốn sao? Ngươi bớt cái kiểu quá chặt chẽ như vậy được hay không, trước kia ngươi đâu phải như thế."

Quý Hồng Bân cả giận nói: "Cái này gọi là quá cẩn thận chặt chẽ sao? Cái mô phỏng khoang thuyền kia của ngươi là cấp bậc gì? Là thứ mà tu vi này của hắn có thể đi vào đấy sao? Nếu hắn có việc gì chúng ta nói với cha mẹ hắn như thế nào?"

Ngân Thiên Phàm có chút không kiên nhẫn được nữa: "Ngươi có điên hay không vậy, nếu không có phán đoán cơ bản ta có thể để hắn vào mô phỏng khoang thuyền của ta được sao? Hắn có thể rống lui hoàng kim sư vương dưới tình huống chỉ có nhất hoàn tu vi, cái này nghĩa là gì? Có nghĩa là bản thân huyết mạch của hắn còn ở trên Hoàng Kim Sư Vương. Ta đã cẩn thận quan sát qua, cái đường vân trên Lam Ngân Thảo của hắn rõ ràng là Long văn. Nói cách khác, cái Lam Ngân Thảo này của hắn có biến dị liên quan tới loài rồng đấy, hơn nữa cũng không phải chân long bình thường. Nếu không làm sao có thể chấn nhiếp Hoàng Kim Sư Vương? Nhưng hiển nhiên lực lượng huyết mạch của hắn còn chưa được kích phát hoàn toàn. bằng không thì hẳn là hắn có thể thường xuyên dùng cái Long ngâm đó. Áp lực đến từ ngoại giới sẽ thúc giục huyết mạch của hắn tiến thêm một bước thức tỉnh.

"Lại nói nữa, có thể tự thể nghiệm tại chiến cơ không gian sẽ làm cho phản ứng của hắn biến nhanh, thậm chí có thể kích thích tinh thần lực của hắn gia tốc tăng lên. Ta là cái tu vi gì? Chẳng lẽ còn để thân thể của hắn phải tan vỡ hay sao? Tất nhiên ta sẽ một mực cẩn thận mà quan sát. Đều hai tháng rồi, không phải hắn vẫn còn rất tốt đấy sao? Hơn nữa, ngươi biết bây giờ tiểu tử này có thể ở bên trong đó bao lâu không? Ta nói cho ngươi là một giờ, ngươi tin hay không?"

"...Cái gì? Một giờ?" Quý Hồng Bân khiếp sợ mà nhìn Ngân Thiên Phàm.

Mô phỏng khoang thuyền của Ngân Thiên Phàm là cấp bậc gì sao hắn không rõ đây, đừng nhìn tu vi của hắn còn hơn Ngân Thiên Phàm, nhưng muốn nói tới việc điều khiển thì hắn tuyệt đối bội phục Ngân Thiên Phàm. Phải biết rằng, lúc trước vị này chính là...

Ngân Thiên Phàm nói: "Cái này chính là tố chất thân thể. Đứa nhỏ này, thể chất cùng tinh thần lực đều tốt, thật sự là rất khó kiếm được rồi. Nếu chỉ là từng bước tiến như bình thường mới thực sự là lãng phí. Tương lai, ta vẫn hy vọng hắn có thể thi đậu chỗ đó đấy." Hắn vừa nói vừa đưa tay chỉ chỉ về phía trước.

Thần sắc của Quý Hồng Bân lập tức trở nên nghiêm túc, trong miệng hắn lặng lẽ mà thì thầm một câu gì đó

Chương 113: Tiến bộ

Đáy mắt Ngân Thiên Phàm hiện lên một vẻ thống khổ: "Lão Quý a! Đời này của ta, hối hận nhất chính là tuổi trẻ khinh cuồng làm chuyện sai, thế cho nên bị khai trừ. Dù về sau có thành tựu nhất định tại quân đội nhưng trong nội tâm vẫn rất thống khổ. Phần thống khổ này ngươi có thể hiểu sao? Nếu như lúc ấy ta không có bị khai trừ thì nhất định ta cũng có một phần tại Hải Thần Duyên đấy, về phần đến già sao còn phải cơ khổ đây?"

Quý Hồng Bân thở dài một tiếng: "Được rồi, chúng ta đều là những đệ tử bất tài a! Ngươi dẫn hắn thử một lần, cấp quyền hạn cho ta quan sát một chút, ta muốn xác định hắn có thể thừa nhận."

"Được" Ngân Thiên Phàm vẫy vẫy tay với Lam Hiên Vũ vẫn ngơ ngác chưa hiểu ra sao, "Hiên Vũ, chúng ta vào mô phỏng khoang thuyền."

Tiến vào mô phỏng khoang thuyền quen thuộc, cánh cửa khoang khép kín, mảnh trời sao bao la quen thuộc lại lần nữa xuất hiện. Lực đẩy mạnh m truyền đến, chiến cơ không gian cất cánh.

Tất cả những thứ này Lam Hiên Vũ đều đã trải qua vài chục lần rồi, sớm đã không còn cảm giác tươi mới như ban đầu. Hắn hít sâu một hơi, hồn lực trong cơ thể tự động điều chỉnh, vòng xoáy vàng bạc song sắc trên ngực bảo trì tiết tấu nhất định, chậm rãi xoay tròn. Hắn tập trung chú ý, hai mắt híp lại, toàn thân đã làm xong chuẩn bị ứng biến

Chiến cơ gia tốc, lại lần nữa tiến vào Vành Đai Thiên Thạch.

Vừa tiến vào Vành Đai Thiên Thạch, toàn bộ chiến cơ giống như được trao cho sinh mệnh vậy. Cuồn cuộn như rắn hổ mang động thân, từng động tác nối tiếp nhau trong Vành Đai Thiên Thạch như cá gặp nước.

Chiến cơ không ngừng bắn ra từng chùm sáng, hiện tại Lam Hiên Vũ đã có thể miễn cưỡng thấy được một ít. Những chùm sáng này cực tinh chuẩn mà bắn vào những chiến cơ không gian khác trong Vành Đai Thiên Thạch, cũng có lúc bắn thẳng vào thiên thạch để mở đường.

Không hề nghi ngờ, Ngân Thiên Phàm điều khiển cái chiến cơ không gian này đã thành thạo tới mức thần hồ kỳ kỹ.

So với sự mê muội lúc đầu thì hiện tại Lam Hiên Vũ đã tốt hơn nhiều rồi. Bằng vào việc tự cân bằng thân thể, hơn nữa đã có thể chống cự với lực trùng kích, hắn đã bắt đầu thử phân biệt phương hướng, phân biệt rõ chiến cơ không gian đang làm cái gì.

Hơn nữa, theo Ngân Thiên Phàm thao tác chiến cơ không gian thành thạo như vậy, Lam Hiên Vũ cũng dần quan sát được một ít đặc điểm của chiến cơ không gian.

Thí dụ như, dưới sự thao tác của Ngân Thiên Phàm thì gần như mỗi thời mỗi khắc đều luôn chuyển hướng, đây cũng là một trong những nguyên nhân trọng yếu làm cho hắn sinh ra mê muội. Nhất là sau mỗi lần phát động công kích, hiến cơ không gian đều lập tức chuyển hướng, hơn nữa lại không có chút quy luật nào, lại luôn có thể tránh khỏi công kích của những chiến cơ không gian khác, cứ như vậy mà xuyên thẳng qua vành đai thiên thạch.

Ít nhất là mấy tháng này Lam Hiên Vũ còn chưa bao giờ thấy việc chiến cơ không gian của Ngân Thiên Phàm bị phá huỷ. Có thể nghĩ vị lão sư này đạt đến trình độ nào trong việc điều khiển chiến cơ không gian.

Lúc này cũng là như thế, Chiến Cơ không gian luôn không ngừng chuyển hướng, không ngừng mà phát động công kích, mỗi một lần đều có thể vừa vặn mà tránh đi công kích của địch nhân, lại không ngừng đánh tan từng cái chiến hạm, Lam Hiên Vũ trải qua mấy tháng thích ứng, tuy cảm giác mê muội vẫn còn, nhưng ít ra cũng không đến mức hoàn toàn không chịu nổi như lúc ban đầu. Với cái tố chất thân thể của Lam Hiên Vũ mà tới bây giờ còn không cách nào thấy rõ được phương thức chiến đấu của Ngân Thiên Phàm, nhưng ít ra hắn cũng có thể dần dần thích ứng trạng thái này, hơn nữa có thể phát hiện được một chút huyền bí từ đó.

Trên thực tế thì quan trọng nhất vẫn là năng lực thích ứng của thân thể. Ngay cả Lam Hiên Vũ cũng cảm thấy năng lực thích ứng của mình thật là rất mạnh, dưới trạng thái phi hành cường độ cao này mà vẫn có thể chèo chống một đoạn thời gian.
Không biết qua bao lâu, Chiến Cơ không gian đã thoát ly khỏi Vành Đai Thiên Thạch, trở về.

Mô phỏng khoang thuyền mở ra, Lam Hiên Vũ ngồi ở chỗ kia, hắn không có nóng lòng đứng lên mà lấy lại bình tĩnh trước, đây cũng là kinh nghiệm của hắn. Nếu cứ trực tiếp đứng lên thì cảm giác mê muội sẽ trở nên cực mạnh mẽ.

Ước chừng qua mười mấy giây hắn mới vịn mô phỏng khoang thuyền, chậm rãi đứng người lên mà thở dài một hơi. Quý Hồng Bân vẫn luôn đứng bên cạnh mô phỏng khoang thuyền mà quan sát Lam Hiên Vũ, kể cả những biểu lộ lúc trước của hắn trong chiến cơ không gian. Mà lúc này, vẻ mặt của Quý Hồng Bân đã là kinh ngạc.

Ở trước mặt hắn, Lam Hiên Vũ chỉ là sắc mặt có chút tái nhợt, thân thể có chút lắc lư, không hơn. Phải biết rằng, đứa nhỏ này vẫn chưa tới chín tuổi a! Trên thực tế thì số tuổi thực của Lam Hiên Vũ còn chưa tới tám tuổi.

Ngân Thiên Phàm đi đến bên người Quý Hồng Bân, vỗ vỗ bờ vai của hắn: "Như thế nào đây?"

Mặc dù Quý Hồng Bân có chút không quen nhìn cái bộ dạng đắc ý kia nhưng hắn cũng không nói dối: "Đúng vậy, không nghĩ tới năng lực thích ứng của đứa nhỏ này lại mạnh như vậy."

Ngân Thiên Phàm cười lớn một tiếng: "Cái này là thiên phú. Đừng nói là ngươi, mà thực sự chính ta cũng không nghĩ hắn lại có thể thích ứng nhanh như vậy. Cường độ điều khiển của ta thì ngươi cũng biết đấy, tuy ta đã khống chế trong phạm vi nhất định, nhưng cho dù đệ tử trung cấp học viện, thậm chí là cao cấp học viện cũng chưa chắc đã có thể thừa nhận được, nhưng hắn lại có thể thích ứng được. Nhiều nhất ba tháng nữa, ta sẽ cân nhắc để chính hắn thử tiến hành điều khiển Hồn Đạo Chiến Đấu Cơ mô phỏng."

Quý Hồng Bân cả kinh: "Có nhanh quá rồi không? Ngươi cũng không nên đốt cháy giai đoạn a!"

Ngân Thiên Phàm nói: "Đối với tài trí bình thường mới có cái loại đốt cháy giai đoạn. Đối với thiên tài mà nói thì hẳn phải gọi là sớm thức tỉnh. Tố chất thân thể cùng tiềm năng đứa nhỏ này rất tốt, nhất là tiềm năng huyết mạch mạnh phi thường. Ngươi cho rằng ta mù quáng mà mang hắn đi luyện sao, ta vẫn luôn kiểm tra tố chất thân thể hắn."
Lam Hiên Vũ có chút buồn bực mà nhìn Ngân Thiên Phàm, vị lão sư này đã khảo tra tố chất thân thể mình từ khi nào vậy chứ? Cho tới bây giờ mình còn chưa từng kiểm tra ở đây bao giờ a!

"Nhìn cái gì vậy, tiểu tử này. Ngươi cho rằng mỗi ngày ngươi ăn nhiều nguyên liệu tốt như vậy đều là ăn không sao?

Ngươi cho rằng ai cũng có thể ăn được như ngươi, mỗi món ăn đều ăn nhiều đồ quý hiếm như vậy sao? Chú ý tới lượng cơm ăn của ngươi chính là phương thức kiểm tra tốt nhất. Ngươi có thể ăn nhiều như vậy, hơn nữa còn có thể tiêu hao nhanh chóng, việc này đã chứng minh thân thể của ngươi, huyết mạch của ngươi cần rất nhiều dinh dưỡng. Mà những dinh dưỡng bị hấp thu kia tất nhiên sẽ chuyển hóa thành năng lượng của ngươi, đã nghe qua định luật bảo toàn năng lượng chưa?" ( lão dở à, lão vác cái định luật từ trái đất đến đấu la mà còn bắt nó thấy 😂)

"A." Lúc này Lam Hiên Vũ mới hiểu được, hắn có chút xấu hổ mà cúi đầu, xấu hổ vì mình chất vấn lão sư.

Khóe miệng Ngân Thiên Phàm khẽ co rút một lát, trên thực tế thì chính hắn đôi khi cũng cảm thấy mình không đáng tin cậy a!

Quý Hồng Bân nói: "Dù sao ngươi cũng không nên huấn luyện hắn quá độ. Sau này có kế hoạch gì?"

Ngân Thiên Phàm nói: "cường độ học tập của lớp thiếu niên năng động bọn hắn cũng đã đầy đủ rồi, hắn còn quá nhỏ, cần có một thời kì trưởng thành vững vàng. Tiếp theo vài năm ta sẽ ma luyện cho hắn tại hồn đạo chiến đấu cơ. Lúc nào thành một gã cấp Giáp phi công thì lại học những thứ khác. Ta cũng phải nhìn xem đến lúc hắn mười hai tuổi sẽ có thể phát triển tới trình độ nào, đến lúc đó ta sẽ quyết định phương thức dạy học sau đó."

Quý Hồng Bân nói: "Như vậy ta mới an tâm, cuối cùng ngươi cũng thành thục hơn chút so với trước kia."

Ngân Thiên Phàm tức giận nói: "Ngươi có ý gì? Ta không thành thục lúc nào rồi hả?"

Quý Hồng Bân mang theo ánh mắt mỉa mai mà nhìn hắn: "Ngươi thành thục? Ngươi thành thục từ lúc nào vậy? Cũng không biết là ai bị đã khai trừ."

Ngân Thiên Phàm giận dữ: "Họ quý đấy, đánh người không đánh mặt. Ta nói cho ngươi biết, đừng cho là ta đánh không lại ngươi, có bản lĩnh mọi người mặc Cơ Giáp, không cần Đấu Khải, xem ta có đánh ngươi răng rơi đầy đất hay không?"

"Hừ!" Quý Hồng Bân vỗ vỗ vai Lam Hiên Vũ, "Hiên Vũ, ngươi cũng phải cố gắng lên. Những tri thức về đấu khải các ngươi cũng đã được biết sơ qua từ học kỳ trước rồi. Những chương trình học phụ tương quan với Đấu Khải nên chọn như thế nào ngươi cũng rõ rồi. Với tinh thần lực của ngươi dùng ngươi thì ta đề nghị ngươi lựa chọn xếp đặt thiết kế đấu khải. Tốt rồi, lão sư đi trước. Học kỳ sau, khóa đấu khải của các ngươi cũng do ta phụ trách."

"A, cám ơn Quý lão sư." Không biết vì cái gì, sau khi nghe thấy câu khóa Đấu Khải do vị Quý lão sư này phụ trách, trong lòng Lam Hiên Vũ trong lòng có chút cảm thấy bi ai thay các đồng học.

Tương đối mà nói thì tri thức hồn thú còn không quá trọng yếu, nhưng độ trọng yếu của đấu khải thì có thể nghĩ, phải biết rằng, hầu như đệ tử toàn lớp đều lựa chọn song giáp lưu. Mà vị đại ma vương trong suy nghĩ của bọn hắn này lại chính là lão sư phụ trách khóa đấu khải của bọn hắn, như vậy...

Chương 114: Kiểm tra lần nữa!

Quý Hồng Bân không lại tiếp tục để ý Ngân Thiên Phàm, trực tiếp quay đầu bước đi luôn rồi. Ngân Thiên Phàm tức giận đến mức nhảy quanh trong phòng ba vòng, sau đó hắn dùng ánh mắt sáng rực mà nhìn về phía Lam Hiên Vũ.

"...Lão sư..."

Lam Hiên Vũ bị hắn nhìn như vậy thì có chút chột dạ.

Ngân Thiên Phàm đột nhiên cười híp mắt mà nói: "Ngươi xem, các sư phụ đều xem trọng ngươi như vậy, cho nên ngươi càng phải cố gắng hơn mới được. Về sau, nhất định phải tranh thể diện về cho lão sư a! Đời này của lão sư đã xong, nhưng ngươi chính là hạt giống tốt nhất mà ta gặp trong những năm gần đây, nên tất cả đều nhờ vào ngươi."

Tuy Lam Hiên Vũ không rõ Ngân Thiên Phàm nói "Tranh thể diện" là có ý gì, nhưng vẫn ngây thơ mà gật gật đầu.

"Hôm nay chúng ta luyện thêm, lại tới một lần nữa." Ngân Thiên Phàm vừa nói vừa đem Lam Hiên Vũ mô phỏng khoang thuyền. Trong long Lam Hiên Vũ run rẩy, một ngày hai lần, cái này còn chưa từng có a!

Giờ này khắc này, trong lòng của hắn đang suy nghĩ: Quý lão sư, người cũng đừng có trở lại, Đại Ma Vương còn có thể như vậy...

Thời gian trôi qua nhanh chóng, thoáng qua đã đến cuộc thi cuối kỳ. Nếu để so với cuộc thi giữa kì thì không thể nghi ngờ cuộc thi này càng trọng yếu hơn. Nguyên nhân rất đơn giản, vì sẽ có một tiểu tổ vị loại trong cuộc thi này. Nói cách khác, lớp thiếu niên năng động ba mươi người sẽ chỉ còn lại có hai mươi bảy người. Hơn nữa, căn cứ theo chế độ đào thải thì tổ bị loại bỏ chính là tiểu tổ có thành tích kém nhất.

Nói cách khác, dù thực lực cá nhân rất mạnh nhưng nếu hai gã đồng đội không đủ mạnh cũng sẽ bị liên lụy, do đó cũng sẽ có khả năng bị loại bỏ theo.

Quy tắc này thoạt nhìn thì có chút bất cận nhân tình, nhưng đối với việc bồi dưỡng tinh thần đoàn đội cho lớp thiếu niên năng động thì không thể nghi ngờ là vô cùng có ý nghĩa.

Nguyên bản cái học kỳ đầu này những người khác đều không mấy khẩn trương, thật sự là vì tiểu tổ của Tiền Lỗi, Lưu Phong quá kém, có khả năng bị loại lớn nhất. Nhưng ai có thể nghĩ đến, từ khi Lam Hiên Vũ đến, người ra liền "lên bờ" từ cuộc thi giữa kì luôn rồi. Vô luận như thế nào thì học kì đầu này bọn hắn cũng sẽ không bị loại bỏ.ư

Vì vậy, vấn đề đã tới, vậy tiểu tổ nào sẽ trở thành tổ đầu tiên bị loại bỏ đây? Bởi vậy, một tháng cuối cùng trước khi đến cuộc thi cuối kỳ này, gần như mọi người đều liều mạng mà tu luyện, đều cố gắng tăng thực lực lên. Ai cũng không muốn bị loại bỏ a!

Có thể được tuyển chọn vào lớp thiếu niên năng động thì đều là người ưu tú trong đám bạn cùng tuổi, thừ lúc thức tỉnh võ hồn bọn hắn cũng đã là thiên kiêu chi tử rồi, bọn hắn đều có sự kiêu ngạo thuộc về mình. Huống chi một người không cố gắng sẽ làm ảnh hưởng đến cả tổ, nên dưới sự giám sát lẫn nhau đó thì không cố gắng cũng không được a!

Mà cái này cũng chính là tình huống các sư phụ muốn thấy nhất khi chế định ra cái chế độ đào thải này cho lớp thiếu niên năng động.

Cuộc thi, đã tới.

"Tiếp theo, ta sẽ tuyên bố quy tắc cuộc thi lần này. Đầu tiên sẽ tiến hành khảo thí tố chất thân thể, tổng hợp khảo nghiệm, tổ có điểm cộng tối đã sẽ có thể không bị loại bỏ. Buổi chiều là khảo hạch thực chiến, đồng dạng như vậy, tổ ưu tú nhất cũng sẽ không bị đào thải." Mục Trọng Thiên tuyên bố quy tắc cuộc thi, ánh mắt hắn đảo qua các học viên phía dưới.

Trên thực tế, trừ tổ Lam Hiên Vũ thì cho dù là tổ của Lữ Thiên Tầm cũng là có chút khẩn trương. Tuy nói Lữ Thiên Tầm hẳn là tổ mạnh nhất về mặt thực lực, nhưng dù sao mọi người cũng đều là đệ tử của lớp thiếu niên năng động, nên thực lực thật sự không có chênh lệch quá nhiều. Một chút ngoài ý muốn đã có thể dẫn đến một kết cục khác. Dưới tình huống ai cũng có thể bị loại bỏ thì sao bọn hắn có thể không khẩn trương đây?Lữ Thiên Tầm vô thức mà nhìn về phía Lam Hiên Vũ. Không thể nghi ngờ, trong cuộc thi giữa kì, tiểu tổ của Lam Hiên Vũ từ một tổ áp nháy nhảy thẳng thành tổ đứng đầu.

Đương nhiên, bọn hắn đạt được cái thành tựu đứng đầu này là ai cũng không phục đấy, nhưng không phục thì không phục, vì ai cũng không cải biến được kết quả này. Chỉ có sau cuộc thi lần này mới có thể xuất hiện biến hóa.

Trên thực tế, sau cuộc khảo thí tố chất thân thể đó, chỉ cần Lam Hiên Vũ tiểu tổ hơi có chút thu liễm, đem vị trí thứ nhất nhường lại, như vậy thì tiểu tổ của Lữ Thiên Tầm rất có thể sẽ "Lên bờ". Thế nhưng Lữ Thiên Tầm cùng Diệp Linh Đồng đều kiêu ngạo như thế thì làm sao có thể đi khẩn cầu bọn hắn đây?

Về học kỳ sau thì tiểu tổ Lam Hiên Vũ lại rất ít xuất hiện, bình thường thì trừ việc lên lớp bọn hắn đều không hề xuất hiện trước mặt những người khác.

Ngay cả Kim Tường cũng không có đi khiêu khích tới bọn hắn, cứ việc hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng Kim Tường cũng biết, nếu đấu một mình thì mình sẽ đánh không lại Lam Hiên Vũ. Cho nên hắn mới một mực nín lấy một cỗ sức lực, chuẩn bị đợi đạt đến hai hoàn tu vi lại khiêu chiến bọn hắn.

Mà trên thực tế, cuối kỳ cũng đã đến, mà chính thức đột phá đến song hoàn Đại Hồn Sư thì lại cũng chỉ có Lữ Thiên Tầm. Muốn hoàn thành đột phá cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy.

Cuộc khảo thí tố chất thân thể quen thuộc.

Không hề nghi ngờ, Lam Hiên Vũ lại thoái mái mà lấy được một cái điểm cộng tại khảo thí lực lượng. Nội dung khảo thí vẫn giống như trước, nhưng lần này, khi hắn chống tới năm phút đồng hồ thì lão sư đã trực tiếp đuổi hắn xuống, còn khảo nghiệm cái gì nữa chứ!

Mà Lữ Thiên Tầm cũng đã thể hiện ra chỗ tốt của song hoàn tu vi mang đến, hắn cũng giữ vững được năm phút đồng hồ, cùng ngang bằng với Lam Hiên Vũ.Đặc điểm lớn nhất của tổ Lam Hiên Vũ chính là thiên khoa. (Không hiểu lắm, có lẽ là cực tốt ở một góc độ nào đó) Ở phương diện tốc độ thì căn bản là không ai có thể so được với Lưu Phong. Mà từ khi Lam Hiên Vũ đến, sức mạnh của Lưu Phong càng được thể hiện ra, mấy tháng qua, tốc độ của hắn lại có tăng lên rõ ràng, Hắn là một người duy nhất đạt được điểm cộng trong khảo hạch tốc độ ại tốc độ. Đến phần tinh thần lực thì chính là điểm mạnh của Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi rồi.

"Tiền Lỗi, Tinh Thần Lực, một trăm tám mươi bảy. Rất tốt, lại tăng lên không ít. Mười cộng. Kế tiếp, Lam Hiên Vũ." Lão sư rất hài lòng mà gật gật đầu với Tiền Lỗi.

Tiền Lỗi vẫn chưa tới chín tuổi mad đã tiếp cận gần hai trăm điểm tinh thần lực, cái này tuyệt đối là thành tích số một số hai tại Thiên La tinh, đặt ở toàn bộ liên bang, đoán chừng vẫn có thể đứng đầu danh sách.

Lam Hiên Vũ đội lên chiếc mũ khảo thí tinh thần lực, theo một tiếng "Bắt đầu", luồng tinh thần kích thích rất nhỏ truyền tới từ vỏ đại não, bản thân tinh thần lực của hắn cũng nhanh chóng làm ra phản ứng đáp trả.

Trong đầu Lam Hiên Vũ đột nhiên xuất hiện một tia cảm giác không rõ ràng. Mà các sư phụ ở đây, kể cả Mục Trọng Thiên cũng đều đang chú ý tới tình huống của Lam Hiên Vũ

Các học viên không rõ ràng lắm, nhưng các sư phụ thì đều biết Lam Hiên Vũ đã được phó viện trưởng thu làm đệ tử rồi. Nhưng ba tháng này phó viện trưởng dạy hắn cái gì thì các sư phụ cũng không biết, bọn hắn đều muốn nhìn một chút, cuộc thi cuối kỳ này Lam Hiên Vũ có thể có một cái thành tích tốt hơn hay không.

Nhưng thứ làm bọn hắn có chút thất vọng là hồn lực của Lam Hiên Vũ mới vừa vặn đột phá đến mười sáu cấp, vẫn là người áp đáy của lớp về mặt này. Trước mắt thì bình quân hồn lực của toàn lớp cũng có mười tám cấp, có không ít đồng học đã đạt đến mười chín cấp. Chỉ sợ tới học kỳ sau Lam Hiên Vũ cũng vẫn không đến được hai mươi cấp, cái tốc độ này quả thực là có chút chậm.

"Một trăm năm mươi rồi."

Gã lão sư chịu trách nhiệm khảo thí thấp giọng mà nói với Mục Trọng Thiên, trong mắt hắn không khỏi toát ra vài phần hâm mộ.

Những đứa nhỏ bây giờ thật sự là không bình thường a! Tinh thần lực của Lam Hiên Vũ coi như là không bằng Tiền Lỗi, nhưng đoán chừng...

Trong nội tâm các lão sư này đang nghĩ như vậy, nhưng điểm tinh thần lực của Lam Hiên Vũ vẫn đang tiếp tục tăng lên. Mục Trọng Thiên có chút hưng phấn mà nói: "Một trăm tám rồi, chẳng lẽ có thể vượt qua Tiền Lỗi? Lúc này các sư phụ đã nhìn tới trợn mắt há hốc mồm.

"190 rồi! Vượt qua rồi!"

Đúng vậy, tinh thần lực của Lam Hiên Vũ đã vượt qua Tiền Lỗi. Lúc này, đến cả Tiền Lỗi cũng nhìn tới ngây người. Cái gì thế này? Vượt qua mình rồi? Hắn cũng không có lười biếng a! Tu luyện cũng rất cố gắng! Tại sao lại bị vượt qua?

"Một trăm chín mươi ba, một trăm chín mươi bốn, một trăm chín mươi lăm, một trăm chín mươi sáu..."

Trị số tinh thần lực của Lam Hiên Vũ vẫn đang tăng lên, chỉ là tốc độ tăng đã vô cùng chậm. Mà lúc này, tinh thần của tất cả lão sư đều tập trung lại đây, đều vô thức mà nắm chặt hai đấm lại.

Chương 115: Linh Thông Cảnh trung giai

Phải biết rằng, hai trăm điểm tinh thần lực chính là một cái ranh giới trọng yếu trong cảnh giới tinh thần lực. Khi tinh thần lực đạt đến hai trăm điểm, tuy cũng không phải tiến thêm một tầng nữa, nhưng lại có nghĩa là từ Linh Thông Cảnh sơ giai tiến vào đến trung giai.

Lam Hiên Vũ có thể đột phá hay không? Nếu quả thật hắn đột phá được, vậy thì...

Khi tinh thần lực đạt đến giới hạn thì thứ cần làm chính là tích lũy, sau đó lại đột phá. Rất nhiều hồn sư đã bị kẹt rất lâu ở một giới hạn nào đó. Dù đây chỉ là một cảnh giới hơi thấp thì cũng vẫn là như thế. Tuy các sư phụ cũng biết điểm này, thế nhưng một màn trước mắt đã làm cho bọn hắn nhiệt huyết sôi trào, bọn hắn đều đang mong đợi kỳ tích xuất hiện.

Rút cuộc, trị số tinh thần lực đạt đến một trăm chín mươi chín thì ngừng lại. Các sư phụ đều ngẩn mặt nhìn nhau. Một trăm chín mươi chín a! Tuy ít nhiều gì thì trong nội tâm bọn bọn hắn đều có chút tiếc nuối, nhưng cẩn thận nghĩ tới kết quả lúc này thì ai cũng không khỏi hít sâu một hơi.

Đây chính là một trăm chín mươi chín điểm tinh thần ực a! Cái này là thứ mà bao nhiêu hồn sư cấp thấp vẫn luôn tha thiết ước mơ đấy? Lam Hiên Vũ mới có tám tuổi, vậy mà tinh thần lực đã đến loại trình độ này. Nhiều nhất mấy tháng nữa là hắn sẽ có thể đột phá.

Các sư phụ cũng biết Lam Hiên Vũ là song sinh Võ Hồn, lẽ ra, tốc độ tu luyện hồn lực của song sinh võ hồn phải nhanh mới đúng, nhưng từ đầu tới cuối hồn lực của Lam Hiên Vũ đều tăng lên rất chậm. Nhưng có vẻ như hồn lực tăng chậm đã làm cho tốc độ tăng của tinh thần lực trở nên nhanh hơn.

Bọn hắn nào biết, cái quá trình tăng tinh thần lực này của Lam Hiên Vũ chính là huyết lệ a! Mỗi lúc trời tối hắn lại phải đi cảm thụ tốc độ khủng bố của chiến cơ không gian với Ngân Thiên Phàm, dưới loại tình huống đó, nếu không tập trung tinh thần là sẽ phát điên. Loại phương pháp rèn luyện tinh thần lực kinh khủng này, đoán chừng sẽ không có người nào muốn nếm thử. Lam Hiên Vũ đã phải chống đỡ lâu như vậy cũng nên có chút thu hoạch.

Giờ khắc này, Lam Hiên Vũ lại có một cảm thụ khác, hắn cảm thấy đầu óc của mình là một mảnh không minh.

Dưới năm mươi điểm Tinh Thần Lực là Linh Nguyên Cảnh, Nhất Nguyên khởi đầu, Vạn Tượng đổi mới. Mà tới được năm mươi điểm trở lên là đã tiến vào đến Linh Thông Cảnh, tâm thần Thông Linh. Phải tới năm trăm điểm trở lên mmới có thể tiến vào đến một đại cấp độ,e Linh Hải Cảnh.

Từ Linh Thông Cảnh đến Linh Hải Cảnh, gần như là ngăn cản chín phần mười cánh cửa của hồn sư. Trong đó thì hai trăm điểm cùng ba trăm năm mươi điểm Tinh Thần Lực, chính là ranh giới phân chia Linh Thông Cảnh sơ giai, trung giai cùng cao giai.

Như Nam Trừng đã là lục hoàn tu vi, nhưng tinh thần lực hiện tại của nàng cũng chỉ là miễn cưỡng đến Linh Hải Cảnh.

Lam Hiên Vũ cảm thấy lòng mình yên tĩnh như nước, trong đầu dường như đang quanh quẩn một đám thanh âm, hắn có thể thấy vòng xoáy hai màu ngân kim trong ngực một cách rõ ràng, vòng xoáy đang không ngừng mà luật động, có tiết tấu mà biến hóa, thậm chí ngay quang điểm rực rỡ ở trung tâm kia hắn cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Bây giờ hắn đã có thể phân biệt ra được bốn loại màu sắc trong đó rồi. Hắn vô thức mà tập trung tư tưởng suy nghĩ đi nhìn chăm chú cái quang điểm rực rỡ kia. Trong lúc đó, tinh thần hải của hắn khẽ chấn động, Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy lỗ chân lông toàn thân đều lập tức mở ra một lát, tất cả mọi thứ trước mắt đột nhiên rõ ràng thêm vài phần.

Đại biểu cho nước màu lam, đại biểu cho hỏa màu đỏ, còn có màu xanh, đại biểu cho gió, a, còn có màu vàng, cái kia đại biểu cho đất dày nặng. Chỉ một lát hắn liền thấy rõ bốn loại màu sắc trong cái quang điểm rực rỡ kia, một cảm xúc vui mừng khó nói lên lời lập tức lan tràn trong lòng hắn.

"Hai trăm, hai trăm điểm, Linh Thông Cảnh trung giai!" Chung quanh truyền đến một mảnh tiếng kinh hô, hơn nữa, những tiếng kinh hô này là do các sư phụ phát ra.Khảo thí chấm dứt. Lam Hiên Vũ, Tinh Thần Lực hai trăm điểm, Linh Thông Cảnh trung giai, trở thành người đầu tiên đạt đến cảnh giới này, đồng thời, hắn cũng vì vậy mà đã lấy được một cái thành tích mười cộng. Lại có thêm một cái điểm cộng rồi. Không hề nghi ngờ, tổ bọn bắn bằng vào bốn cái điểm cộng, lại một lần nữa đạt được vị trí đầu trong khảo thí tố chất thân thể.

Phòng 316.

Lữ Thiên Tầm, Thường Kiếm Dật cùng Diệp Linh Đồng, ba người đang ngồi cùng một chỗ.

Lữ Thiên Tầm cùng Thường Kiếm Dật là ở chỗ này, ba một sáu cũng là số của tổ bọn hắn. Bình thường thì Diệp Linh Đồng không ở chỗ này, nàng ở một phòng ngủ khác.

"Đã sắp phải tiến hành khảo hạch thực chiến. Lần này, không những chúng ta muốn khảo thí được thành tích tốt, hơn nữa nhất định phải đạt được quán quân, vô luận hình thức khảo hạch là cái gì." Lữ Thiên Tầm trầm giọng nói.

Diệp Linh Đồng dùng sức mà gật đầu, trong nội tâm nàng cũng nín lấy một cỗ sức lực từ lâu rồi, tất nhiên là sẽ đồng ý không thôi.

Hai mắt Thường Kiếm Dật híp lại, nói: "Thiên Tầm, ngươi không cảm thấy tên Lam Hiên Vũ kia có điểm lạ sao?"

Lữ Thiên Tầm nhìn hắn một cái, nói: "Ngươi nói là tinh thần lực của hắn?"Thường Kiếm Dật lắc đầu: "Không, ta cũng không rõ là hắn quái dị ở chỗ nào. Lần trước, chỉ một tiếng rống lớn liền cải biến cục diện. Cho tới bây giờ ta còn nhớ rõ, sau một rống đó thì ngươi cùng Linh Đồng liền mất sức chiến đấu. Chẳng qua chúng ta không biết đó là ngẫu nhiên hay là tất nhiên. Cái tên Lam Hiên Vũ này có chút không thể nắm giữ.”

Lữ Thiên Tầm nhìn về phía Diệp Linh Đồng: "trước kia các ngươi đã từng là đồng học, ngươi thấy hắn là cái dạng gì?"

Diệp Linh Đồng nhíu chặt mày mà nói: "Hắn đúng là rất quái dị đấy. Có vẻ như võ hồn của ta trời sinh đã bị hắn khắc chế, mỗi lần ta chiến đấu với hắn đều không thể phát huy ra tác dụng lớn nhất. Về sau ba ta đã dạy ta một biện pháp, để ta đem hồn lực cùng hồn kỹ nội hàm lại, như vậy mới khá hơn một chút. Có vẻ như võ hồn của hắn rất mạnh, khí tức huyết mạch của hắn đối với ta là có ảnh hưởng rất lớn."

Lữ Thiên Tầm híp hai mắt lại: "Lần trước ta cũng cảm thấy, hẳn là một loại võ hồn không kém Hoàng Kim Sư Vương của ta. Sau khi ta phát ra Hoàng Kim Sư Tử hống, đang đứng ở trạng thái suy yếu, bị hắn thừa cơ khống chế nên mới dẫn đến việc chúng ta thua. Nhưng từ tình huống lúc đó của hắn mà xem thì hẳn là hắn cũng chỉ có thể phát ra một lần rống như vậy."

Nói đến đây, trong mắt của hắn là hào quang lập loè: "Lần này không giống vậy. Hiện tại ta đã là Đại Hồn Sư, đã có được hai cái Hồn Kỹ, vô luận như thế nào hắn cũng khó có khả năng lại chiến thắng chúng ta."

"Còn có một chút." Thường Kiếm Dật tiếp tục nói.

"Hả?" Lữ Thiên Tầm nhìn về phía hắn.

Thường Kiếm Dật nói: "Các ngươi có cảm thấy không, từ khi Lam Hiên Vũ gia nhập vào phòng số 333, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong cũng trở nên khác rất nhiều? Lần trước chúng ta thua bởi bọn hắn, tất nhiên là bởi vì Lam Hiên Vũ, nhưng cũng có quan hệ rất lớn với Lưu Phong, với cái sức chiến đấu nguyên bản của hắn thì cho dù tốc độ có nhanh hơn nữa cũng không thể trực tiếp xuyên qua thân thể ta mới đúng. Nhưng ngày đó hắn lại làm được. Kể cả hai phát kích giết các ngươi về sau cũng vậy, còn có công kích phá vỡ đôi cánh liện kim của Kim Tường, tất cả đều mạnh hơn hắn lúc bình thường nhiều, có vẻ như một rống đó của Lam Hiên Vũ làm cho hắn cũng trở nên mạnh mẽ.”

"Mà Tiền Lỗi triệu hồi ra cô gái kia mặc dù chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, nhưng lại có thể ngăn được công kích của ngươi, không biết có phải là ngẫu nhiên hay không."

Tầm suy tư của Thường Kiếm Dật mạnh vô cùng, điểm này Lữ Thiên Tầm cũng phải bội phục, nghe hắn vừa nói như vậy, lông mày lập tức có chút nhăn lại.

Thường Kiếm Dật nói tiếp: "Cho nên, mấu chốt hay vẫn là trên người Lam Hiên Vũ, vì có hắn tồn tại nên phòng số 333 mới trở nên mạnh mẽ. Tuy không biết vì sao lại như vậy, nhưng trên phương diện chiến thuật nhất định chúng ta phải làm ra một ít tính toán nhằm vào hắn. Nếu chúng ta đụng phải bọn hắn thì nhất định phải dùng thế lôi đình vạn quân, không tiếc giá lớn mà đánh bại Lam Hiên Vũ đầu tiên, nếu không còn hắn thì Tiền Lỗi cùng Lưu Phong cũng không đủ gây sợ."

Lữ Thiên Tầm cùng Diệp Linh Đồng liếc nhau, không hẹn mà cùng gật gật đầu.

Khảo hạch buổi chiều chính là thời điểm để các đệ tử chứng minh chính mình. Vô luận như thế nào, lần này bọn hắn cũng phải đạt được quán quân, một lần nữa đoạt lại vinh dự của tiểu tổ đứng đầu lớp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau