CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Hoàng Kim Sư Tử hống

Lúc bọn hắn gặp được tổ đối thủ khác đã đánh bại đối phương một cách dễ dàng.

"Lớp trưởng, có muốn dừng lại một lát không?" Thường Kiếm Dật đề nghị.

Thường Kiếm Dật có làn da trắng nõn, tính cách hắn cũng rất ôn hòa, bình thường trong lớp luôn bất hiển sơn bất lộ thủy, nên rất nhiều người cảm thấy vì hắn sở cùng một tổ với Lữ Thiên Tầm nên mới có thể đứng đầu danh sách.

Nhưng Lữ Thiên Tầm không cho là như vậy, bởi vì hắn được tuyển tới đây cùng Thường Kiếm Dật là từ cùng một phân viện, hắn biết rõ nâng lực của Thường Kiếm Dật. Hơn nữa, súc phán đoán của Thường Kiếm Dật cũng rất mạnh mẽ, tuyệt đối là một hồn sư khống chế hệ ưu tú.

Trong lớp thiếu niên năng động, trừ Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi thì tinh thần lực của Thường Kiếm Dật cũng rất cao, tám mươi điểm, xếp thứ ba.

"Tốt." Lữ Thiên Tầm dừng bước lại. Mặc dù hắn vẫn có chút nóng lòng cầu thành nhưng cũng rất biết nghe người khác đề nghị. Ngược lại là Diệp Linh Đồng có chút không vừa ý mà nói: "Chúng ta tiêu hao cũng không lớn, hoàn toàn có thể tiếp tục, đánh bại một tổ nữa rồi nghỉ ngơi cũng không muộn a?"

Thường Kiếm Dật cười híp mắt nói: "Không thể nói như vậy. Trong cái mê cung này chúng ta cũng không biết sẽ phải gặp bao nhiêu đối thủ. Nếu gặp hai tổ cùng lúc thì sao? Chúng ta là tổ mạnh nhất lớp, chẳng may bọn hắn vây công chúng ta thì làm sao bây giờ? Tuy thực lực của mọi người có chênh lệch nhưng cũng không chênh lệch quá nhiều. Vẫn nên hoãn một chút, bảo trì trạng thái tốt nhất, có như vậy thì gặp tình huống như thế nào cũng có thể xử lý tốt."

"Ừm, nghe Kiếm Dật đi. Chúng ta phải cam đoan có thể lấy được chức quán quân." Lữ Thiên Tầm làm ra một lựa chọn chính xác. Hắn có thể trở thành lớp trưởng của lớp thiếu niên năng động cũng không chỉ vì thực lực.

Diệp Linh Đồng mặc dù có chút không muốn nhưng vẫn gật đầu: "Ồ, bên kia có một đống đá, hay vẫn là ngõ cụt, qua bên kia là tốt rồi."

Lữ Thiên Tầm cùng Thường Kiếm Dật đều ngoảnh theo hướng tay nàng chỉ mà nhìn lại, quả nhiên bên phía kia có một đống đá vụn rất lớn.

"Ừm, đi qua bên kia."

Phía sau đống đá.

Lam Hiên Vũ, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong, ba người nghệt mặt ra mà nhìn nhau. Khoảng cách từ chỗ bọn hắn tới ngã tư đường cũng không xa, nên bọn hắn cũng đã nghe rất rõ ràng về cuộc nói chuyện của nhóm Lữ Thiên Tầm.

Đây là cái loại vận khí gì vậy?

Trốn tránh cũng có thể gặp được đối thủ mạnh nhất lớp...

Tuy hiện tại Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đã rất có lòng tin đối với chính mình, hoặc là nói bọn hắn rất có lòng tin về Lam Hiên Vũ, nhưng dù sao thì kia cũng là Lữ Thiên Tầm a, hồn lực đã tiếp cận tới gần hai mươi cấp, cao hơn bọn hắn không chỉ một chút, huống chi tổ hắn còn có Diệp Linh Đồng cùng Thường Kiếm Dật.

Ba đối với ba, có chút khó.

Thế nhưng ba người đối phương cũng đã hướng tới phía này mà đi rồi, hơn nữa lại là một cách đi rất cảnh giác. Làm sao bây giờ? Lam Hiên Vũ hít sâu một hơi, hai tay hắn phác ra hình dạng một cánh cửa với Tiền Lỗi, ý bảo hắn bắt đầu triệu hoán, rồi quay sang khẽ gật đầu với Lưu Phong.

Kim văn Lam Ngân Thảo cùng ngân văn Lam Ngân Thảo đồng thời phóng thích, vòng lại bao trùm lấy hai tay hắn. Tránh không khỏi thì chỉ còn cách chiến đấu! Tiền Lỗi không dám chần chờ, lập tức phóng xuất ra triệu hoán Kim tiền mà bắt đầu triệu hoán.
Triệu Hoán Chi Môn xuất hiện, Lam Hiên Vũ lấy tay trái bắt lấy khung cửa, phụ trợ hắn triệu hoán. Bên kia, Lưu Phong cũng đã phóng xuất ra Bạch Long thương, dưới sự tăng phúc của Lam Hiên Vũ cũng đã hoàn thành triệu hoán ra mắt rồng, mà ba người Lữ Thiên Tầm cũng đã đến gần.

Đúng lúc này, từ trong Triệu Hoán Chi Môn truyền tới một giọng nói rất thanh thúy mà quen thuộc.

"Không rảnh!"

Lam Hiên Vũ, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều lập tức hóa đá. Mà bên kia đống đá, Lữ Thiên Tầm, Diệp Linh Đồng cùng Thường Kiếm Dật cũng đã nghe được thanh âm này, bước chân của ba người lập tức ngừng lại.

Không rảnh.... Rõ ràng không rảnh...

Không hề nghi ngờ, thanh âm này đến từ Đống Thiên Thu. Còn có cái gì tốt hơn Đống Thiên Thu đã vượt qua hai mươi cấp đây? Bốn đối ba, bọn hắn vẫn có sự nắm chắc chiến thắng ba người Lữ Thiên Tầm rất lớn đấy.

Thế nhưng một tiếng "Không rảnh" này của Đống Thiên Thu đã làm hy vọng của bọn chúng tan vỡ. Đừng nói là đánh lén, thậm chí giờ còn trực tiếp bại lộ trước khi xuất thủ. Hơn nữa, không thể triệu hoán thành công cũng có nghĩa là Tiền Lỗi đã mất tác dụng.

Trong kế hoạch là bốn đối ba thì giờ lập tức biến thành hai đối ba.

Nháy mắt sau đó, hai mắt Lữ Thiên Tầm liền phát sáng lên, trong miệng hắn phát ra một tiếng gào thét, thân thể lập tức biến lớn, một cái hồn hoàn màu vàng bay lên từ dưới chân.

Chính là võ hồn của hắn, Hoàng Kim Sư Vương!

Thân hình đã bành trướng của hắn lập tức vọt tới trước, ngang nhiên mà vọt tới đống đá, song quyền đồng thời đánh ra.
Diệp Linh Đồng cũng phóng xuất ra võ hồn Thiên Cương Long của mình, Thiên Bá thể phóng thích mà theo sát phía sau.

Bọn hắn đã phối hợp huấn luyện ba tháng nay, nên vừa thấy Lữ Thiên Tầm khẽ động Diệp Linh Đồng cũng đã biết rõ hắn muốn làm gì.

Tình huống bên kia còn không rõ, nhưng hòn đá là gần ngay trước mắt, bọn hắn có thể va chạm vào hòn đá này trước, rồi dùng chính hòn đá làm vũ khí, áp chế đối phương, sau đó sẽ quyết định phương thức công kích.

Mà bên kia, ngay sau khi Lam Hiên Vũ ý thức được không ổn hắn cũng làm ra phản ứng ngay tức khắc, hắn kéo mạnh Lưu Phong một phát rồi ném thẳng hắn về phía trước, lực lượng đến từ Kim văn Lam Ngân Thảo đã cho Lưu Phong trực tiếp lướt qua đống đá mà đến sát đỉnh hang. Mà ngay sau khi Lam Hiên Vũ ném hắn đi thì hai tay lập tức cầm lấy cự phủ, rồi đột nhiên chém về phía trước.

"Oanh — "

Hòn đá bị cự phủ va chạm bị một chém này đánh bay. Trên không trung, Lưu Phong như một đạo bạch sắc thiểm điện mà rơi xuống, hắn không có công kích Lữ Thiên Tầm cùng Diệp Linh Đồng ở ngay phía trước, mà tìm tới Thường Kiếm Dật ở phía sau.

Lưu Phong cùng Lam Hiên Vũ đều rất rõ ràng, hai đối với ba, phần thắng của bọn họ là tuyệt đối không lớn, Lữ Thiên Tầm cũng không phải là hạng người bình thường, bởi vậy bọn hắn chỉ có thể giải quyết một người trước rồi tính tiếp.

Dưới sự tăng phũ của Kim văn Lam Ngân Thảo, có thể nói là Lưu Phong đã toàn lực ứng phó. Thường Kiếm Dật chỉ thấy một đạo bạch quang từ trên trời giáng xuống thì Bạch Long thương đã đến trước mặt hắn.

Vừa lúc đó, hồn hoàn trên người Thường Kiếm Dật cũng bạo phát. Có thể trở thành thành viên của tổ mạnh nhất lớp thiếu niên năng động thì chẳng lẽ hắn lại bình thường?

Sau lưng Thường Kiếm Dật xuất hiện một cái hư ảnh hình tượng người, nhìn qua có chút giống hắn cùng hắn, nhưng thập phần cứng ngắc. Một tầng sáng trắng nhàn nhạt phóng xuất ra từ hư ảnh đó, trực tiếp trùm lên người Thường Kiếm Dật.

Cảm giác đầu tiên của Lưu Phong là tất cả mọi thứ trước mắt đều trở nên chậm chạp vài phần. Tuy nháy mắt sau đó liền khôi phục bình thường, nhưng chỉ nhiêu đó cũng đã cho Thường Kiếm Dật đủ thời gian. Thường Kiếm Dật nghiêng đầu, miễn cưỡng tránh đi Bạch Long thương, hắn bước sang bên cạnh nửa bước. Nhưng chỉ sau một khắc, Bạch Long thương lại đã đâm vào đầu hắn, trực tiếp đính hắn xuống mặt đất.

Đau quá a!

Trong khảo hạch, cảm giác đau bị điều chỉnh xuống còn có năm phần trăm, mặc dù như vậy nhưng cái cảm giác bị xuyên này cũng vẫn đau không kém, đến mức nước mắt Thường Kiếm Dật cũng phải chảy xuống. Lưu Phong đang chuẩn bị bổ thêm một nhát, nhưng lúc này hắn lại nghe được một tiếng rống phấn nộ như sấm rền.

"Ngao — trong chốc lát, Lưu Phong chỉ cảm thấy đại não là một mảnh vù vù. Dù đã dưới sự tăng phúc của Lam Hiên Vũ nhưng một cái chớp mắt này vẫn là trước mắt biến thành màu đen, gần như động tác rút Bạch Long thương lên hắn cũng không thể hoàn thành.

Hoàng Kim Sư Tử hống! Đệ nhất hồn kỹ của Lữ Thiên Tầm!

Bản thân võ hồn hoàng kim sư vương của Lữ Thiên Tầm cực kỳ cường đại, là một võ hồn đỉnh cấp chân chính. Mặc dù không mang huyết mạch cường đại của loài rồng hay loài phượng, nhưng cái Hoàng Kim Sư Vương này của hắn là loại mạnh nhất trong những võ hồn loài sư tử. Một tiếng Hoàng Kim Sư Tử rống xuất hiện ở đường hành lang hẹp dài này có thể bao trùm phạm vi cực lớn. Tinh thần lực của Lưu Phong vốn đã không quá mạnh mẽ, nên khi vừa chịu ảnh hưởng hắn lập tức trở nên uể oải.

Tiền Lỗi bên kia thì hai tay ôm đầu, thống khổ mà ngồi xổm xuống. Tuy tinh thần lực của hăn cao, nhưng cái Hoàng Kim Sư Tử rống này lại không chỉ trùng kích vào tinh thần lực mà còn có trùng kích bằng sóng âm cường đại, vậy thì làm sao hắn chịu đựng được đây?

Chỉ một lát này cũng đã làm cho Lưu Phong cùng Tiền Lỗi mất đi sức chiến đấu trong một khoảng thời gian.

Chương 107: Long ngâm

Lúc này, Diệp Linh Đồng mới nhìn rõ đối thủ trước mặt, lại chính là ba người Lam Hiên Vũ. Dưới ảnh hưởng của Hoàng Kim Sư Tử hống, một bộ phận đá vụn bay lên không trung đã bị chấn nát thành bụi phấn.

Mà lúc này Lam Hiên Vũ lại đứng ngay phía trước, càng là đứng mũi chịu sào.

Hắn chỉ cảm thấy trước ngực là một hồi khó chịu, hai tai vù vù, trong chốc lát đã mất đi thính lực, sự thống khổ cực lớn tiếp nhau mà đến, dường như toàn thân đều bị cái Hoàng Kim Sư Tử hống này chấn tán vụn ra vậy.

Trên thực tế, khi Lữ Thiên Tầm mới vừa vào đến mê cung này thì trong nội tâm hắn cũng đã mừng thầm rồi. Không hề nghi ngờ, tại loại hoàn cảnh này Hoàng Kim Sư Tử hống của hắn sẽ có thể phát ra được uy lực lớn nhất, thậm chí không sợ quần chiến.

Nhưng cái Hoàng Kim Sư Tử hống này của hắn cũng có một cái khuyết điểm, chính là cực kỳ tiêu hao hồn lực. Cho nên trận chiến lúc trước hắn cũng không sử dụng chiêu này.

Vừa rồi, đối phương chỉ một thương đâm ra cũng đã làm trọng thương Thường Kiếm Dật, dưới tình thế cấp bách hắn mới phải dùng ra. Nhưng lúc này, khi thấy rõ đối thủ là ba người này thì trong lòng hắn đã hối hận.

Tuy Hoàng Kim Sư Tử hống có uy lực lớn nhưng cũng làm lộ vị trí của bọn hắn, đó cũng không phải chuyện hắn muốn thấy. Hơn nữa, dùng nó lên đám người Lam Hiên Vũ chính là lãng phí a! Hắn không cảm thấy ba người này có thể tạo thành uy hiếp gì.

Trên trán Diệp Linh Đồng cùng Thường Kiếm Dật đều có một cái ấn ký màu vàng đang mơ hồ sáng, đây là do Lữ Thiên Tầm trước thi triển lên người bọn họ, như vậy mới có thể tránh bị Hoàng Kim Sư Tử hống ảnh hưởng. Sau một rống này, chiến cuộc cơ bản đã xác định.

Lữ Thiên Tầm vừa sải bước ra, hướng tới phía Lam Hiên Vũ, một quyền liền vung tới đầu Lam Hiên Vũ.

Tuy Diệp Linh Đồng không quá muốn chiến đấu cùng Lam Hiên Vũ, nhưng hiện tại nơi nàng đại biểu chính là đoàn đội của mình, nên tất nhiệm sẽ không hạ thủ lưu tình. Thân thể nàng chuyển một cái, sử dụng ra một cái Thần Long Bãi Vĩ mà đạp tới Lưu Phong.

Dưới trạng thái Thiên Cương Phách Thể thì chỉ cần đạp Lưu Phong một cước này, hơn nữa hắn đã bị Hoàng Kim Sư Tử hống ảnh hưởng, tuyệt đối có thể cho hắn biến mất.

Nhưng vào lúc này, một tình huống không ai nghĩ tới lại xuất hiện. Tiền Lỗi mở ra Triệu Hoán Chi Môn, mặc dù khi nãy không triệu hoán được Đống Thiên Thu nhưng hắn cũng không có đóng lại. Bởi vì tất cả những thứ vừa xảy ra vô cùng nhanh, Hồn Kỹ của hắn còn chưa có giải trừ.

Lúc này, một bàn tay trắng nõn thon thon đột nhiên thò ra từ Triệu Hoán Chi Môn, một ngón tay chỉ tới, đột nhiên, một cỗ khí tức lạnh như băng lập tức bắn ra. Lữ Thiên Tầm chỉ cảm thấy nắm đấm mình trở nên lạnh lẽo, toàn thân rùng mình một cái, cũng không thể đập trúng Lam Hiên Vũ. Vì ngay sau đó, một bóng người thanh tú động lòng người hiện ở trước mắt hắn.

Thế nhưng hắn còn chưa kịp quan sát cẩn thận thì đột nhiên, một tiếng Long ngâm sục sôi đến cực điểm vang lên.

Khi Lam Hiên Vũ bị Hoàng Kim Sư Tử hống ảnh hưởng, hắn đã có loại cảm giác toàn thân đều muốn phá thành mảnh nhỏ. Nhưng ngay vào lúc đó, luồng năng lượng màu vàng vẫn luôn lặng yên vận chuyển trong cơ thể hắn đột nhiên trở nên cuồng bạo, ngay sau đó là một cỗ khí tức thô bạo lập tức tiến phát ra.

Lam Hiên Vũ cảm thấy thân thể mình nóng bỏng như than lửa, toàn thân đều trở nên khô nóng, thô bạo, bất khuất, phẫn nộ, điên cuồng, đủ loại tâm tình lập tức lan tràn trong lòng hắn.

Nguyên bản thì Kim văn Lam Ngân Thảo là đường ân màu vàng nhàn nhat nhưng tại thời khắc này, toàn bọn những đường vân vàng đó đều biến thành màu vàng đỏ.

Lam Hiên Vũ mãnh liệt ngẩng đầu, hai con ngươi hắn đã hoàn toàn biến thành màu vàng, sau đó hé miệng, một tiếng long ngâm sục sôi đến cực điểm bộc phát ra!

"Gràooo— "Trong toàn bộ đường hành lang đều tràn ngập âm thanh long ngâm kinh khủng. Lúc này, ở trước mặt Lam Hiên Vũ đúng là Đống Thiên Thu cùng Lữ Thiên Tầm rồi.

Đống Thiên Thu vẫn kịp phản ứng, nàng lui về phía sau một bước, lập tức về tới trong Triệu Hoán Chi Môn bên trong, trước người còn ngưng kết ra một tầng băng bích. Nhưng nó cũng bị phá nát ngay lập tức trong tiếng long ngâm.

Nhưng Lữ Thiên Tầm thì không có được tốt như vậy. Hắn kêu rên thành tiếng ở đằng kia, thất khiếu chảy máu, loạng choạng lui về phía sau.

Lam Hiên Vũ sau lưng Tiền Lỗi đều sợ choáng váng, bại liệt trên mặt đất, may là cái âm thanh Long ngâm kia cũng không có địch ý với hắn nên hắn cũng không bị ảnh hưởng quá lớn. Mà người phải chịu ảnh hưởng khá lớn chính là Diệp Linh Đồng cùng Lưu Phong.

Diệp Linh Đồng vốn là một cước đạp tới Lưu Phong, nhưng ngay khi âm thanh Long ngâm âm xuất hiện thì Thiên Cương Phách Thể của nàng bỗng nhiên biến mất, toàn thân mềm nhũn, trực tiếp co quắp mà ngã xuống đất.

Mà ngược lại với nàng chính là Lưu Phong, Bạch Long thương trong tay hắn bộc phát ra bạch quang rừng rực, từng tiếng Long ngâm nhỏ vang lên, trong chốc lát liền chém Thường Kiếm Dật thành một đạo bạch quang.

Lưu Phong cảm thấy lúc này mình trở nên cường đại hơn bao giờ hết, hắn mãnh liệt quay người, Bạch Long thương lại lần nữa đâm ra. Hai đạo thương mang bắn đi, trước sau đâm xuyên qua người Lữ Thiên Tầm cùng Diệp Linh Đồng, sau một khắc, thân thể bọn hắn cũng hóa thành bạch quang mà biến mất.

Chiến đấu chấm dứt...

Tất cả đều phát sinh quá là nhanh. Từ lúc Đống Thiên Thu hô "Không rảnh" mà bắt đầu, đến bây giờ cũng mới chỉ mười mấy giây.

Tiền Lỗi ngây ngốc mà nhìn tình huống trước mắt. Sau khi Lam Hiên Vũ phát ra một tiếng Long ngâm kia thì toàn thân hắ nđã bại liệt trên mặt đất, gần như ngập vào hôn mê, nhưng cũng không có hóa thành bạch quang rời khỏi khảo hạch.
Lúc này Lưu Phong lại có cảm giác đánh rất hăng, hiện tại, cho dù để hắn đối đầu chính diện với Lữ Thiên Tầm hắn cũng cảm thấy mình rất có nắm chắc.

Trong tay hắn, mui nhọn Bạch Long thương bắn ra hơn một xích thương mang, khí thế lớn không gì sánh kịp.

Lúc này, phía xa xa, mơ hồ có tiếng bước chân vang lên.

Lưu Phong sửng sốt một lát, nhưng hắn cũng chỉ sửng sốt một giây đồng hồ, đầu óc của hắn liền trở nên vô cùng thanh tỉnh, vừa lóe thân đã đến bên người Lam Hiên Vũ, vác hắn lên lưng, sau đó hướng Tiền Lỗi mà quát: "Mau đứng lên, đi nhanh."

Một tiếng Hoàng Kim Sư Tử hống kia, hơn nữa còn có tiếng long ngâm cực lớn của Lam Hiên Vũ, không thể nghi ngờ đã biến chỗ này thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người.

Bọn hắn cũng không biết bây giờ còn mấy tổ đệ tử ở chỗ này, nên chạy trước rồi hãy nói. Tiền Lỗi chỉ là sợ đến choáng váng, trên thực tế, hắn ở sau lưng Lam Hiên Vũ nên cũng không có bị tổn thương gì, vội vàng chèo chống đứng lên, đi theo Lưu Phong bỏ chạy.

Sau khi Lưu Phong di dự một lát tại ngã tư đường thì hắn rẽ về phía bên trái, rất nhanh liền phóng đi. Thế nhưng mới chạy được vài bước liền gặp một tổ đệ tử.

Mà cái tổ này, người cầm đầu rõ ràng là đối thủ cũ, Kim Tường!

Kim Tường chứng kiến thấy ba người Lưu Phong thì đột nhiên sững sờ, ngay sau đó trên mặt hắn cũng đã lộ ra một vẻ cười xấu xa.

Không hề nghi ngờ, lúc này bộ dáng của ba người Lưu Phong rất chật vật, Lam Hiên Vũ đã hôn mê bị Lưu Phong vác trên lưng, Tiền Lỗi cùng Lưu Phong thì chạy trốn như chó nhà có tang.

Đây chính là cơ hội tốt để hạ thủ a!

Thấy Kim Tường, Lưu Phong cùng Tiền Lỗi cũng là sững sờ, đây thật đúng là oan gia ngõ hẹp a.

Nhưng ở thời điểm này, Tiền Lỗi linh cơ khẽ động, thần sắc hắn lập tức trở nên kinh hoảng, vẻ mặt sợ hãi, sau đó khàn cả giọng mà kêu to: "Chạy mau a! Lữ Thiên Tầm bọn đuổi tới, chạy mau!"

Hắn vừa kêu to vừa khẽ đẩy Lưu Phong một lát. Lưu Phong lập tức hiểu ý, kinh hoảng mà chạy hướng về phía ba người Kim Tường. Nghe thấy cái tên Lữ Thiên Tầm, Kim Tường cũng bị dọa cho nhảy dựng.

Trong lớp thiếu niên năng động bên trong, hắn chỉ phục duy nhất Lữ Thiên Tầm. Nghe Lữ Thiên Tầm đã đến, hơn nữa còn thấy Lưu Phong cùng Tiền Lỗi hoảng hốt chạy bừa như vậy thì hắn cũng sinh lòng khiếp ý, vội vàng hướng hai gã đồng bạn nói: "Chạy mau, trước hết cứ chạy xa một chút."

Ý nghĩ của hắn rất đơn giản, thời điểm này hắn vẫn không nguyện ý đối chiến với Lữ Thiên Tầm, cho nên, chạy xa trước rồi hãy nói. Về phần mấy người Lưu Phong, đây còn không phải tích chỉnh đốn lúc nào cũng được sao?

Cho nên, hắn và đồng bạn đồng thời quay người, hơn nữa, Kim Tường còn rất thông minh mà phóng xuất ra võ hồn Liệt Kim Điểu. Hai cánh mở ra, chẳng những gia tăng tốc độ mà còn bảo vệ được phía sau lưng, để tránh Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đánh lén từ phía sau.

Chương 108: Cảm giác quen thuộc của Đống Thiên Thu

Đây chính là cuộc thi giữa kì nên hắn biểu hiện rất cẩn thận. Hắn đã quá quen thuộc với bạch long thương của Lưu Phong, một chút lực công kích kia cái kia căn bản là không có khả năng phá được phòng ngự của liệt kim sí.

Sau đó...

"Phốc, phốc, phốc!"

Kim Tường không thể tưởng tượng nổi mà nhìn những tàn ảnh mũi thương màu trắng trước ngực mình, hắn miễn cưỡng quay đầu lại, nhìn về phía sau lưng Lưu Phong cùng Tiền Lỗi. Hắn thấy, nhưng là thấy Tiền Lỗi đang làm mặt quỷ cùng Lưu Phong khinh thường. Liệt kim dực bị đâm thủng một lỗ lớn, trái tim của hắn... Mà hai tên cùng tổ với hắn kia cũng là tình huống giống như đúc.

Mặc dù sự tăng phúc đến từ kim văn lam ngân thảo lên người Lưu Phong đang dần dần biến mất, nhưng hiệu quả của một tiếng Long ngâm vừa nãy còn lưu trên người hắn hơn phân nửa a! Hắn còn đang lo không có đối thủ để thi triển đây, lúc này lại đối mặt với ba tên quay lưng lại phía mình, tất nhiên hắn sẽ muốn đại triển thân thủ.

"Có phải đang có cảm giác đâm bọn hắn không nói nổi hay không?" Tiền Lỗi cười hắc hắc mà ói.

"Ừm." Lưu Phong khẽ gật đầu.

Quá thoải mái rồi! Dù sao đây cũng là ở thế giới giả tưởng, cũng sẽ không thật sự giết người. Hơn nữa, đây là Kim Tường...

Kim Tường không cam lòng a! Hắn chẳng thể nghĩ tới, mình lại rơi vào kết cục như vậy. Lúc trước bọn hắn còn chưa gặp được đối thủ khác, còn chưa kịp thi triển thân thủ đây. Thế nhưng là, đã xong... Ba đạo bạch quang sáng lên, không hề nghi ngờ, ba người tổ Kim Tường đã bị loại. Lưu Phong cùng Tiền Lỗi cũng nhanh chân bỏ chạy.Sau khi đánh chết ba người này thì những tăng phúc trên người Lưu Phong cũng tiêu hao gần hết rồi. Hiện tại, hắn cùng Tiền Lỗi đã về tới trạng thái ban đầu. Nên hiện tại bọn hắn chỉ có thể chạy bừa mà trốn a!

Sân huấn luyện.

Lúc này, các sư phụ xem mà đều có chút ngẩn người. Trong toàn bộ mê cung chỉ còn lại có ba nhóm người.Những tiểu tổ khác hoặc là đã khảo hạch xong từ những trận chiến, hoặc là bị tổ Lam Hiên Vũ giết chết. Mà ngay cả tổ Lữ Thiên Tầm cùng Kim Tường đều thua trong tay bọn họ. Để cho các sư phụ xem tới trợn mắt há mồm chính là, thấy thế nào đi nữa thì hai cái tổ này đều thua có chút oan a!

Nhưng trong mắt phó viện trưởng cùng Quý Hồng Bân thì thứ bọn hắn nhìn ra được lại không giống vậy. Phó viện trưởng nheo đôi mắt nhỏ lại, trong mắt hắn đang tràn ngập sự hiếu kỳ. Mà Quý Hồng Bân thì lộ ra vẻ kinh ngạc, trong miệng lầm bầm cái gì đó. Các lão sư khác đều chú trọng tới kết quả, nhưng thứ bọn hắn coi trọng lại là những thứ khác. Triệu hoán ra một cô bé từ Triệu Hoán Chi Môn? Hơn nữa, rõ ràng đó là một người có trí khôn, xem rõ chút thì có lẽ cũng là người của liên bang, vì sử dụng ngôn ngữ giống nhau.

Cái này là từ đâu mà triệu hoán đến được vậy?

Lam Hiên Vũ có thể tăng phúc cho Lưu Phong, cái này không quá kỳ quái, dù sao dưới tình huống võ hồn phù hợp thì tăng phúc lẫn nhau cũng là rất thông thường. Nhưng điểm mấu chốt là sau khi bị Hoàng Kim Sư Tử hống ảnh hưởng, Lam Hiên Vũ lại phát ra một tiếng Long ngâm kia là chuyện gì xảy ra?

Không có tiếng Long ngâm kia thì căn bản là bọn hắn không có kkả năng thắng được cuộc chiến đó. Có thể nói chính tiếng Long ngâm kia là thứ cải biến kết cục. Hồn lực của Lam Hiên Vũ chỉ có mười bốn cấp, mà tác dụng của tiếng Long ngâm kia thì không phải tu vi của hắn có khả năng đạt tới. Nói cách khác, duói sự áo bách của Hoàng Kim Sư Tử hống, bản thân huyết mạch của hắn đã bạo phát ra một lực lượng đặc thù mới đưa đến tình huống này xuất hiện.

Trong tiếng rống giận dữ của Hoàng Kim Sư Vương mà hắn vẫn thể hiện được ra ý niệm bất khuất, thậm chí còn bộc phát ra một cái phản kích mạnh hơn, hơn nữa, đây còn đang dưới tình huống tu vi phân biệt. Điều này có nghĩa là gì? Là rất có thể võ hồn của hắn còn mạnh hơn Hoàng Kim Sư Vương.
Võ hồn của hắn là Lam Ngân Thảo biến dị. Thế nhưng Lam Ngân Thảo biến dị có thể mạnh hơn Hoàng Kim Sư Vương sao? Cái này quá kỳ lạ rồi, võ hồn của hắn không chỉ đáng giá nghiên cứu, càng hơn nữa là tràn đầy tiềm năng. Phó viện trưởng khẽ gật đầu, nói: "Chấm dứt khảo hạch, lập tức kiểm tra thân thể bọn nhỏ, xem một chút có ai phải chịu ảnh hưởng không. Tiến hành đánh giá tổng hợp."

"Vâng." Mục Trọng Thiên vội vàng đáp ứng một tiếng.

Trên thực tế, thân là chủ nhiệm của lớp thiếu niên năng động, lại là người phụ trách phỏng vấn Lam Hiên Vũ lúc trước, tận mắt chứng kiến Lam Hiên Vũ lâm vào hôn mê, lúc này Mục Trọng Thiên cũng đã sợ tới mức sắp hỏng rồi. Hắn lo lắng nhất là Lam Hiên Vũ lại xảy ra vấn đề a!

Thật là nghìn tính vạn tính cũng không tính nổi sự việc chuyển xấu.

Ba tổ đệ tử còn lại chấm dứt khảo hạch, tất cả mô phỏng khoang thuyền chậm rãi mở ra. Mục Trọng Thiên bước vài bước đã tới mô phỏng khoang thuyền của Lam Hiên Vũ. Sau đó hắn liền thấy Lam Hiên Vũ ngồi dậy với cái sắc mặt có chút tái nhợt.Ánh mắt của hắn có chút mờ mịt mà lắc đầu, có vẻ như đang muốn thoát khỏi cái gì đó.

"Hiên Vũ, Hiên Vũ, ngươi không sao chứ?" Mục Trọng Thiên quơ quơ bàn tay ở trước mặt hắn.

Lúc này Lam Hiên Vũ mới ngẩng đầu nhìn hắn, Mục Trọng Thiên lập tức nhìn thấy, ở nơi sâu trong đáy mắt Lam Hiên Vũ có một vòng kim quang chợt lóe lên.

"Mục lão sư, ta không sao." Lam Hiên Vũ giãy giụa mà bò ra từ mô phỏng trong khoang thuyền, lần nữa quơ quơ đầu. Đúng thật là hắn cảm thấy mình có chút biến hóa, nhưng cũng không phải không tốt, mà giống như trở nên mạnh mẽ một ít. Chính hắn cũng không biết chuyện gì xảy ra, sau khi phát ra một tiếng Long ngâm kia thì những bạo loạn trong cơ thể tựa hồ cũng tìm được chỗ tháo nước, sau đó toàn thân liền rơi vào cực độ mỏi mệt.

Thiên Đấu Tinh.
"Ôi, làm ta sợ muốn chết, tên này." Đống Thiên Thu vỗ vỗ bộ ngực nhỏ, vẻ mặt khiếp sợ.

Tuy lúc ấy nàng vừa nghe thấy âm thanh Long ngâm liền nhanh chóng rút lui, thế nhưng huyết mạch vẫn phải chịu một chút ảnh hưởng, toàn thân run rẩy.

"Ồ, chờ chút, vì sao cái âm thanh long ngâm của tên kia lại nghe quen như vậy chứ?" Đống Thiên Thu khẽ nhíu mày, trong hai tròng mắt hào là quang lập loè. Nàng nghiêng đầu, có vẻ như đang suy nghĩ gì đó. Khảo hạch chấm dứt, ý thức của Lam Hiên Vũ cũng trở về theo, cảm giác mỏi mệt cũng nhanh chóng biến mất. Tuy tinh thần có chút uể oải nhưng hắn có thể cảm thấy, có vẻ như hồn lực của mình đã tăng lên một ít, vòng xoáy trong ngực cũng lớn hơn nửa phần.

Cụ thể hồn lực tăng lên bao nhiêu thì tất nhiên phải cần dùng dụng cụ kiểm tra mới có thể biết, nhưng bây giờ hắn có thể có loại cảm giác này vẫn rất không tệ.Lam Hiên Vũ giãn người ra một lát, một vẻ mỉm cười thản nhiên hiên trên mặt hắn. Tuy lúc trước hôn mê nhưng những chuyện phát sinh phía sau hắn cũng biết.

"Lưu Phong, ngươi là tên tiểu nhân hèn hạ!" Đúng lúc này, một tiếng gầm phẫn nộ vang lên.

Kim tường mới bò ra từ trong khoang thuyền liền giận không kìm được mà lao đến phía Lưu Phong. Lúc này Lưu Phong cũng đang xem Lam Hiên Vũ, hắn lập tức bị Kim Tường dọa cho nhảy dựng.

"Dừng tay!" Tiếng hét lớn vang lên. Cho dù Kim Tường đang nổi giận đùng đùng cũng phải giật nảy mình, vội vàng ngừng lại.

Quý Hồng Bân chậm rãi đi tới.

Thấy vị Đại Ma Vương này, Kim Tường rùng mình một cái, chỉ nháy mắt, xúc động trong trong nội tâm hắn lập tức đi hơn phân nửa.

Quý Hồng Bân giơ tay lên, chỉ chỉ Kim Tường: "Khinh địch chủ quan, dễ tin người khác. Thua chỉ trách chính ngươi."

Mặt Kim Tường đã trướng đến đỏ bừng: "Quý lão sư, ta..."

"Không phục? Nếu như đây là chiến trường thực thì ngươi đã chết, còn có thể ở nơi này mà gọi ầm ĩ?" Quý Hồng Bân không khách khí chút nào mà nói. Sau đó hắn chuyển hướng tới tất cả đệ tử, lạnh lùng nói: "Đừng tưởng rằng tỉnh cảnh trong mô phỏng trong khoang thuyền chỉ là mô phỏng đơn thuần, cuối cùng sẽ có một ngày, các ngươi sẽ phải đối mặt với kẻ địch tại thế giới chân chính, Nếu các ngươi không thể coi chiến đấu trong mô phỏng khoang thuyền như chiến đấu thật, không thể đem sinh mệnh trong mô phỏng khoang thuyền coi như tính mạng của mình, như vậy thì các ngươi sẽ không thể sống lâu.”

"Nếu muốn thực lực trở nên cường đại, không chỉ phải có sức chiến đấu, còn phải có ý nghĩ. Khảo hạch thực chiến hôm nay, người đứng đầu là Lam Hiên Vũ, Lưu Phong, Tiền Lỗi."

Lời vừa nói ra, toàn lớp một mảnh xôn xao. Trên thực tế, trừ tổ Lữ Thiên Tầm và Kim Tường bị ba người Lam Hiên Vũ đánh bại, thì những tổ khác cũng không đụng phải ba người bọn hắn trong mê cung.Đây chính là một tổ vẫn luôn áp đáy a! Thực lực của Lưu Phong cùng Tiền Lỗi là cái trình độ gì chứ? tất cả mọi người đều rất rõ ràng. Tại sao có thể là bọn hắn? Thế nào lại là bọn hắn cầm chức quán quân?

Thế nhưng lời này lại được nói ra từ vị Quý lão sư đại ma vương, không phải do các học viên không tin, hơn nữa, cũng không ai dám chất vấn, chẳng qua là ánh mắt mỗi người nhìn về phía Lam Hiên Vũ đều tràn đầy kinh ngạc.

Chương 109: Thu đồ Đệ

"Không phục?" Vị phó viện trưởng mang mẻ mặt tươi cười, chậm rãi đi tới bên người Quý Hồng Bân, hắn nhìn các học viên mà nói.

Lúc này, chính Lữ Thiên Tầm cũng mang một ánh mắt sáng rực mà nhìn Lam Hiên Vũ, thực ra thì cũng chỉ có tổ hắn là chính thức đối kháng với Lam Hiên Vũ.

Cho tới giờ khắc này, hắn vẫn còn chưa rõ lúc ấy đã xảy ra chuyện gì. Rõ ràng lúc đó mình đã thông qua Hoàng Kim Sư Tử hống nắm lấy cục diện, nhưng cô bé xuất hiện từ trong triệu hoán chi môn ngay sau đó là ai? Còn có, tiếng long ngâm kia của Lam Hiên Vũ là chuyện gì xảy ra?

Những học viên khác cũng vì thấy tiểu tổ Lam Hiên Vũ đạt được quán quân mà giật mình khó hiểu, nhưng Lữ Thiên Tầm thì không phải như thế, thứ xuất hiện trong lòng hắn lúc này chính là kiêng kỵ.

Bởi vì mãi đến lúc này, huyết mạch trong cơ thể hắn vẫn đang bị kích động, đó là một loại kích động tràn ngập hoảng sợ.

Võ hồn Hoàng Kim Sư Vương đã mang cho hắn hoàng kim huyết mạch khá cường thế, từ khi bắt đầu tu luyện tới hiện tại, mấy năm qua hắn đều áp chế người khác ở phương diện này, đã bao giờ bị người khác áp chế như vậy?

Thế nhưng sự thật lại bày ngay trước mắt, một tiếng long ngâm kia của Lam Hiên Vũ đã làm thay đổi chiến cuộc.

"Các ngươi có thể về nghỉ ngơi hoặc tu luyện." Phó viện trưởng thấy không ai lên tiếng, hắn khoát tay áo mà nói.

"Lam Hiên Vũ, ngươi ở lại một lát." Quý Hồng Bân nói.

Lam Hiên Vũ cũng không biết vì cái gì mình bị gọi lại, trên thực tế thì lúc này hắn đang thầm nghĩ chạy nhanh về ký túc xá rồi kiểm tra hồn lực một chút, nhìn xem có thật là tăng lên như trong cảm giác hay không.

Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều nhìn hắn, lúc này trong mắt hai người đang tràn đầy sự hưng phấn.

Quán quân a! Đây thỏa thỏa nghịch tập kích a! Cái này là thứ bọn hắn vẫn luôn chờ mong đấy, nhưng bây giờ, khi thật sự lấy được quán quân bọn hắn vẫn có một cảm giác không dám tin. Bọn hắn như thế nào cũng không nghĩ ra, tổ mình lại có thể chính diện chiến thắng tiểu tổ của Lữ Thiên Tầm.

Không hề nghi ngờ, trong trận khảo hạch thực chiến này thì tác dụng của Lam Hiên Vũ rất trọng yếu, không có hắn làm làm hạch tâm thì Tiền Lỗi cùng Lưu Phong cũng vẫn là người áp đáy như cũ. Chính là nhờ Lam Hiên Vũ đem ba người gom ở một chỗ mới có được sự quật khởi cường thế này.

Những học viên khác đều đã rời đi, phó viện trưởng cười híp mắt mà vẫy vẫy tay với Lam Hiên Vũ: "Ngươi đi theo ta."

Lam Hiên Vũ cũng không nhận ra hắn, nhưng hắn cũng rất rõ ràng, vị này chính là người đứng đầu trong mấy vị lão sư ở đây, điểm này Lam Hiên Vũ vẫn nhìn ra được, hắn vội vàng bước tới. Quý Hồng Bân cũng đi theo phó viện trưởng ra ngoài.

"Ngươi tới làm gì?" Phó viện trưởng tức giận mà nhìn về phía hắn.

Quý Hồng Bân lạnh lùng nói: "Giám sát, tránh việc ngươi dạy hỏng mất đứa nhỏ này."

"Lão Quý, ngươi có phải là có tật xấu hay không vậy?" Phó viện trưởng giận dữ, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.Quý Hồng Bân nói: "Chẳng lẽ ngươi còn định dạy một cái hỗn thế ma vương như ngươi nữa hay sao?"

"Hừ!" sắc mặt phó viện trưởng chợt biến đổi, hắn hừ một tiếng nhưng lại không phản bác, bước nhanh ra ngoài mà đi.

Lam Hiên Vũ cảm thấy có chút không hiểu, cuối cùng là tình huống như thế nào đây? Vị này là ai a? Theo ý của Quý lão sư, hình như người này cũng không đáng tin cậy lắm?Phó viện trưởng mập lùn đi ở phía trước, Quý Hồng Bân cũng bước ngang với hắn mà đi, Lam Hiên Vũ thì thành thành thật thật mà theo ở phía sau.

Ba người ngồi thang máy, đi thẳng tới tầng cao nhất của lầu dạy học chính. Phó viện trưởng mang bọn hắn vào một văn phòng rộng rãi. Cả văn phòng chí ít cũng có tới hai trăm mét vuông, chẳng những có ghế sô pha, bàn cùng giá sách, còn có một chút thực vật tinh xảo, mà chúng còn rất nhiều trên những giá sách.

Bây giờ đã là thời kỳ hồn đạo khoa học kỹ thuật phát đạt, giấy ghi đã trở thành vật phẩm hi hữu. Rất hiển nhiên, vị phó viện trưởng này rất thích những giấy ghi này. Có thể bảo tồn giấy ghi đến bây giờ cũng có thể dùng "hiện vật văn hoá" để hình dung, giá trị tuyệt đối không nhỏ.

Phó viện trưởng nhìn Quý Hồng Bân một cái: "Chẳng lẽ ngươi muốn một mực dự thính sao?"

Quý Hồng Bân không khách khí chút nào, hắn bước tới ghế sô pha mà ngồi xuống, cũng không để ý tới vị phó viện trưởng kia. Phó viện trưởng hai tay chống nạnh, có vẻ như hắn đã muốn phát tác, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, hắn hướng Lam Hiên Vũ vẫy tay: "Đến đây, tiểu tử, tới trước mặt của ta."

Lam Hiên Vũ thành thành thật thật mà đi tới.

Thân thể vị phó viện trưởng này cao chừng trên dưới một mét bảy, nhưng nhìn thế nào thì thể trọng của hắn cũng phải chừng hai trăm cân, dáng người mập mạp, nhưng đôi mắt nhỏ luôn là vẻ cười tủm tỉm, làm cho người ta một cảm giác rất thân thiết.

"Chỉ nói vậy thôi, hôm nay, trong mê cung, thế nào mà ngươi lại nghĩ đến việc dùng loại chiến thuật này vậy?" Phó viện trưởng nhàn nhạt mà hỏi.Lam Hiên Vũ nói: "Ta chỉ cảm thấy, ở trong mê cung thì ai cũng không biết mình sẽ gặp tình huống như thế nào. Chúng ta đều chưa quen thuộc với mê cung, cũng không biết có gặp phải rất nhiều đông học một lúc hay không. Vì cái này là khảo hạch nên có lẽ các sư phụ sẽ không để chúng ta hoàn toàn không tìm thấy nhau, thậm chí sẽ có thể thấy nhau một cách dễ dàng. Vậy thì không bằng lấy khỏe ứng mệt, nếu chúng ta đợi những đồng học khác đánh nhau kha khá rồi mới ra, dĩ nhiên sẽ có cơ hội đạt được thắng lợi lớn hơn nhiều."

Phó viện trưởng thoả mãn gật gật đầu: "Chiến thuật đối đầu, đã biết dùng đầu óc rồi, không tệ. Võ hồn của ngươi có thể tăng phúc cho Tiền Lỗi cùng Lưu Phong sao?"

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu: "Có lẽ là vậy. Nhưng có điều, lão sư, ta cũng không biết một rống cuối cùng đó là chuyện gì xảy ra. Hình như là sau khi phải chịu áp bách từ Hoàng Kim Sư Tử hống, ta cảm thấy cực khó chịu, sau đó liền kêu lên."

Phó viện trưởng khẽ gật đầu, hai mắt híp lại: "Đây là phản ứng tự nhiên của huyết mạch, không cam lòng bị áp chế. Nói cách khác, huyết mạch của ngươi hẳn là ở phía trên Lữ Thiên Tầm.

"Mưu lược cùng thực lực đều tốt, Không nghĩ tới, một người có hồn lực thấp nhất lại là người mang cho ta kinh hỉ. Thực sự thì thực lực là có thể bồi dưỡng, nhưng tính cách lại rất khó rèn luyện. Ta rất thích rích cánh của ngươi, có muốn bái sư không?"

"A?" Lam Hiên Vũ ngẩn người, tuy tuổi hắn còn nhỏ nhưng cũng biết bái sư có nghĩa là gì. Trong giới hồn sư thì tuyệt đối là một ngày làm thầy, suốt đời làm cha. Dù hiện tại khoa học kỹ thuật đã phát đạt như vậy thì cái truyền thống này cũng không có cải biến. Sư phụ cùng lão sư là không giống nhau, thứ sư phụ mang tới cho đệ tử không chỉ là dạy bảo, mà còn là truyền thừa cùng yêu mến.

Lam Hiên Vũ vô thức mà quay đầu nhìn về phía Quý Hồng Bân, Quý Hồng Bân vẫn ngồi ở đó, mặt hắn vẫn không chút biểu tình.

"Thế nhưng ta...ta đã có sư phụ rồi." Lam Hiên Vũ nói. Thật sự là hắn không biết vị lão sư béo trước mặt này a! Sao có thể đường đột mà bái sư như vậy?

"Có sư phụ rồi hả? Sư phụ dạy ngươi Hồn Kỹ? Cổ võ? Hay là chiến kỹ?" Phó viện trưởng nhướng mày lên mà liếc Quý Hồng Bân một cái. Hắn tự nhiên cho rằng vị lão sư trong lời nói của Lam Hiên Vũ chính là Quý Hồng Bân. Sắc thái của Quý Hồng Bân vẫn bình tĩnh như trước, tựa như tất cả đều không liên quan tới hắn vậy.

"Không sao, có sư phụ cũng không sao, ta cũng không phải muốn dạy ngươi về phương diện hồn sư. Không phải người đã chọn môn học lái chiến hạm sao? Ta có thể dạy ngươi cái này, làm sư phụ của ngươi về phương diện này." Phó viện trưởng cười híp mắt mà nói.

"A? Ngài sẽ dạy điều khiển chiến hạm?" hai mắt Lam Hiên Vũ lập tức liền phát sáng lên.

Phó viện trưởng nói: "Cái này là ngươi không hiểu a. Cho tới bây giờ thì lái chiến hạm cũng không phải chuyện riên. Nhân viên công tác trên một chiến hạm rất đông, mỗi người đều có chức trách riêng của mình. Chức trách khác nhau thì việc cũng khác nhau. Nhưng cũng có một người quản lý chung ra lệnh, thao túng toàn bộ chiến hạm, thậm chí là một hạm đội.Thứ ta có thể dạy ngươi chính là tri thức về phương diện này, dạy ngươi như thế nào tung hoành Vũ Trụ. Ngươi có hứng thú chứ?"

Lam Hiên Vũ liên tục gật đầu: "Có hứng thú, từ nhỏ ta đã cực thích chiến hạm. Lão sư, người dạy ta sao."

Phó viện trưởng mỉm cười, hắn có chút đắc mà ý nhìn Quý Hồng Bân một cái, sau đó nói: "Bái sư."

Bái sư?

Lam Hiên Vũ phát hiện vị lão sư này đang nhìn Quý lão sư, hắn cũng quay đầu mad nhìn tới hướng Quý Hồng Bân, nhưng lần này Quý Hồng Bân không còn bất động như ban nãy mà hướng Lam Hiên Vũ gật gật đầu.Không biết vì cái gì, khi thấy vị Quý lão sư này này gật đầu, trong nội tâm Lam Hiên Vũ vô thức mà sinh ra một cảm giác tín nhiệm. Huống chi hắn cũng chỉ là một đứa trẻ, hiện tại lại có cơ hội học thứ mình thích nhất, nên hắn cũng không có suy nghĩ nhiều mà cung kính cúi người: "Sư phụ, xin ngài thu ta làm đệ tử.

Chương 110: Chiến Cơ không gian

Phó viện trưởng cười lớn một tiếng, hai tay nâng tới đỡ Lam Hiên Vũ lên: "Tốt, tốt! Cuối cùng cũng đã có người kế nghiệp. Ta thu nhận ngươi rồi, về sau ngươi chính là đệ tử của ta. Đúng rồi, tên ta là Ngân Thiên Phàm, ngươi cứ gọi trực tiếp lão sư là được. Về sau đi ra bên ngoài, cũng không nên nói với người khác ngươi là đệ tử của ta. Đây là bí mây của chúng ta, biết không?"

Lam Hiên Vũ sửng sốt một lát, không có quá rõ ý của hắn.

Quý Hồng Bân khoan thai mà nói: "Đúng, khi đi ra ngoài ngàn vạn đừng nói tên của hắn, bằng không thì..."

"Không nói không ai bảo ngươi là câm. Ngươi ngậm miệng lại cho ta." Ngân Thiên Phàm tức giận nói.

Quý Hồng Bân cười hắc hắc, đứng lên mà nói: "Xem ra ngươi vẫn có chút thay đổi, tối thiểu cũng đã biết bảo vệ đệ tử của mình rồi. Ta đi trước, ngươi tự dạy đi. Có điều, đứa nhỏ Hiên Vũ này cũng không khác ngươi lắm, cứ ngẫm lại cái công lao to lớn lúc trước của ngươi mà dạy hắn a"

"Ngươi có ý gì?" Ngân Thiên Phàm giận dữ hỏi.

Tuy Lam Hiên Vũ không hiểu rõ ý mỉa mai trong lời nói của Quý Hồng Bân, nhưng về cơ bản thì hắn cũng có thể nghe ra đây không phải lời nói tốt đẹp gì.

Quý Hồng Bân gõ gõ vạt áo của mình, hai tay chắp sau lưng, toàn thân hắn lập tức có loại cảm giác hòa tan với tất cả mọi thứ chung quanh: "Ma Hồ Ngân Thiên Phàm, thật là uy phong a!"

"Cút, cút mau! Ngươi đi ra ngoài cho ta!" Ngân Thiên Phàm có chút khí cấp bại phôi mà nói.Quý Hồng Bân than nhẹ một tiếng, xoay người rời đi.

Lam Hiên Vũ nhìn bóng lưng Quý Hồng Bân rơi đi, nhìn lại một chút vị sư phụ mới nhận trước mặt này, nhất thời có chút không biết làm sao. Thẳng đến khi Quý Hồng Bân đi hẳn, sắc mặt Ngân Thiên Phàm mới khôi phục bình thường, đáy mắt hắn hiện lên một vòng bất khuất, hắn thì thào lẩm bẩm: "Vô luận như thế nào lão phu cũng không hối hận. Hừ!"

"Lão sư." Lam Hiên Vũ vô thức mà kêu một tiếng.

Ngân Thiên Phàm phục hồi tinh thần, trên mặt hắn một lần nữa lộ ra dáng tươi cười: "Thật sự là không có biện pháp mà. Vì sao mỗi lần nhìn thấy Lão Quý ta không éo được được tính cách đây? Được rồi, được rồi, lúc này ngươi cũng không có việc gì mà, từ hôm nay trở đi chúng ta bắt đầu học tập a."

"Vâng." Lam Hiên Vũ kích động, tuy hắn vẫn còn chút mỏi mệt vì khảo hạch, nhưng sắp được học chính là thứ mình thích nhất thì chút mỏi mệt đó cũng không coi vào đâu.

"Lão sư, người thật sự chỉ huy qua chiến hạm rồi sao? Bao nhiêu chiến hạm a? Người cho ta nói một chút đi." Lam Hiên Vũ mng một vẻ mặt hứng thú dạt dào mà hỏi.

Hai măt Ngân Thiên Phàm híp lại, hắn ngạo nghễ nói: "Đương nhiên chỉ huy rồi, bao nhiêu cũng đã chỉ huy qua. Ngươi biết chiến hạm, vậy ngươi có biết chiến hạm thuộc loại liên hành tinh không?"

Lam Hiên Vũ làm một vẻ mặt mờ mịt: "Không biết a! Ta bây giờ còn đang học trụ cột lái chiến hạm, chỉ là học một ít hồn đạo ô tô gì gì đó."

"Cái kia có là gì, không có nổi một chút kích thích." Ngân Thiên Phàm nhếch miệng, sau đó hắn đảo mắt một chút rồi nói, "Lão sư mang ngươi đi tự nghiệm vũ trụ chính thức một chút, được chứ?"

"Vâng!" Lam Hiên Vũ rất hưng phấn mà nói.

"Đến đây." Ngân Thiên Phàm đưa tay về phía Lam Hiên Vũ rồi quay người vào trong, mở ra một cái cửa phòng rồi đưa hắn vào bên trong.Bên trong là một gian phòng rộng rãi, cũng không phải phòng ngủ, ở giữa phòng có một đài mô phỏng khoang thuyền cực lớn, gấp chừng bốn lần những mô phỏng khoang thuyền hắn đã từng dùng.

Cái đài mô phỏng khoang thuyền này chiếm diện tích hơn hai mươi mét vuông, toàn thân màu trắng bạc với hình giọt nước gọn gàng, vô cùng đẹp.

"Oa, thật lớn a! Lão sư, đây cũng là mô phỏng khoang thuyền sao?"

Ngân Thiên Phàm nói: "Đương nhiên." hắn vừa nói vừa xoa lên hồn đạo thông tin trên tay mình. Lập tức, tmô phỏng khoang thuyền chậm rãi mở ra, lộ ra khung cảnh bên trong.

Trong mô phỏng khoang thuyền là hào quang lập loè, tựa hồ có vô số đèn tín hiệu, cũng không có loại chất lỏng như những loại Lam Hiên Vũ đã dùng qua.

"Ta đây là mô phỏng khoang thuyền hai người, là có thể cho hai người đồng thời sử dụng. Vốn là..." Nói đến đây, Ngân Thiên Phàm đột nhiên dừng lại một lát, "Được rồi, ngươi cứ đi vào từ bên cạnh này là được rồi, không cần nghĩ gì khác."

"Vâng."

Lam Hiên Vũ bước vào mô phỏng khoang thuyền. Trong mô phỏng trong khoang thuyền này lại cho nắm thây một cảm giác rất mềm mại, khi cả người hắn nằm vào trong đó, cảm giác mềm mại dưới thân đã chậm rãi lan tràn lên trên, cuối cùng ôm trọn lấy thân thể hắn.

Lúc này Ngân Thiên Phàm cũng bước vào mô phỏng khoang thuyền mà nằm xuống bên kia. Toàn bộ mô phỏng khoang thuyền chậm rãi khép kín. Không có cảm giác tối đen trước mắt, khi mô phỏng khoang thuyền khép kín, Lam Hiên Vũ lại cảm thấy hai mắt tỏa sáng, những thứ hiện lên trước mắt hắn là một mảnh trời aoa vô tận. Một vệt sáng vàng xẹt qua.

"Quét hình, xác nhận thân phận. Thiên La học viện đệ tử, Lam Hiên Vũ. Không có đẳng cấp điều khiển."Lúc này, giọng nói của Ngân Thiên Phàm truyền đến: "Chuẩn bị sẵn sàng chưa? Tiếp theo chúng ta sẽ tiến vào Vũ Trụ. Cho ngươi cảm nhận cảm giác lúc chiến cơ không gian phi hành trong Vũ Trụ. Sẽ có lực trùng kích khá mạnh, ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng, có thể sử dụng hồn lực để bảo vệ thân thể."

"Vâng. Lão sư, ta đã chuẩn bị xong." Lam Hiên Vũ trợn to mắt mà nhìn mảnh trời sao vô tận này. Chiến cơ không gian là cái gì, thật sự là hắn không biết. Có điều, có vẻ chúng rất hay đây."Chiến Cơ không gian số một trăm hai mươi tám, chuẩn bị cất cánh." Thanh âm nhắc nhở vang lên. Tất cả mọi thứ chung quanh đều phát sáng lên. Lúc này Lam Hiên Vũ mới phát hiện, hình như mình đang ở trong khoang điều khiển của một cái máy bay, nhưng hắn không cảm giác được sự tồn tại của thân thể mình, cũng không cách nào di động nửa phần.

Đúng lúc này, một cỗ áp lực cực lớn đột nhiên truyền đến từ trước người, hắn vô thức mà muốn kinh hô, lại cảm thấy mình bị cái lực lượng cường đại kia ép chặt vào ghế, hơn nữa bắn cũng không phát ra rồi một chút âm thanh, dường như toàn thân đều sắp bị ép thành mảnh vỡ vậy. Trong cơ thể, hồn lực tự động vận chuyển, nhưng dưới loại tình huống này, tốc độ vận chuyển của hồn lực hạ thấp một cách rõ ràng. May là trong huyết mạch không ngừng truyền đến nhiệt khí, từ ngực dần hướng tới toàn thân, lúc này mới khiến Lam Hiên Vũ dễ chịu hơn được một chút.

Đột nhiên, Lam Hiên Vũ cảm thấy thân thể chợt nhẹ, áp lực giảm bớt một ít.

Đây là Vũ Trụ sao?

Lam Hiên Vũ nhìn ngó ra chung quanh một chút, cái gọi là chiến cơ không gian này có vẻ như là trong suốt, làm hắn có thể ngắm nhìn được bốn phương tám hướng. Vũ Trụ là mênh mông bát ngát. Tuy hắn đã từng ngồi phi thuyền vũ trụ, nhưng gần như đắm chìm trong vũ trụ như thế này thì đây còn là lần đầu tiên. Loại cảm giác này thật sự là quá mỹ diệu.

Cảm giác hưng phấn của Lam Hiên Vũ tăng vọt, toàn thân đều trở nên phấn khởi, ngay cả những mỏi mệt của thân thể hắn đũng vì đó mà giảm bớt vài phần.

Luồng áp lực mạnh mẽ lại một lần nữa truyền đến, Lam Hiên Vũ vội vàng nhìn về phía trước nhìn lại, ngay ở phía trước không xa, hình như có vật gì đó đang không ngừng phóng đại. Tốc độ phi hành của chiến cơ không gian rất nhanh, cũng không lâu lắm, từng khối thiên thạch cực lớn đã xuất hiện ở trong tầm mắt.

Vành Đai Thiên Thạch?

Cái này hình như là một nơi rất nguy hiểm a.

Tuy Lam Hiên Vũ biết rõ bây giờ mình đang ở trong mô phỏng trong khoang thuyền, nhưng vẫn không tự chủ được mà khẩn trương lên.

"Tiểu tử, ngồi cho vững, nhìn cho rõ đây." đột nhiên, giọng nói của Ngân Thiên Phàm vang lên.

"Tiến vào chiến trường." Thanh âm nhắc nhở vang lên.

Chiến trường?

Không đợi Lam Hiên Vũ hiểu được, hắn cũng đã cảm thấy chiến cơ đột nhiên lệch sang bên phải, sau đó đột nhiên gia tốc mà đâm vào giữa Vành Đai Thiên Thạch. Tốc độ chiến Đấu Cơ tiến vào Vành Đai Thiên Thạch rất nhanh. Chung quanh, từng khối thiên thạch lớn nhỏ xẹt qua chiến cơ. Đột nhiên, Lam Hiên Vũ phát hiện trước mắt chiến cơ trở nên sáng ngời, chỉ thấy một chùm sáng bắn ra từ đầu chiến cơ, sau đó chiến cơ liền cuồn cuộn mà bắt đầu.

Trời đất quay cuồng, chính là cảm giác lúc này của Lam Hiên Vũ. Mấu chốt là trong cảm giác trời đất quay cuồng còn có áp lực cực mạnh. Cả người hắn đều trở nên choáng váng. Hắn mơ hồ nghe được từng đợt nổ vang.

Tiếp theo, vẫn là trời đất quay cuồng, chung quanh không ngừng vang lên tiếng nổ vang, còn có vô số quang ảnh lập loè. Thế nhưng căn bản là hắn không có cách nào phân biệt rõ rõ ràng.

20 phút sau. Cánh cửa mô phỏng khoang thuyền chậm rãi mở ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau