CHUNG CỰC ĐẤU LA - ĐẤU LA ĐẠI LỤC 4

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chung cực đấu la - đấu la đại lục 4 - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Khảo thí lực lượng

Tiền Lỗi đã nói cho Lam Hiên Vũ, trong khảo hạch ban đầu thì tổ của Lữ Thiên Tầm chính là tổ đứng đầu lớp. Bọn hắn muốn bảo trụ vị trí thứ nhất nên tất nhiên sẽ đặc biệt cố gắng.

Mà cái tổ áp đáy như mấy người Tiền Lỗi này thì tất nhiên sẽ không có người nào chú ý, thậm chí bị coi là một tổ nhất định sẽ bị loại bỏ.

Một tháng này, Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi cũng đã cảm nhận được áp lực mà chương trình học chức nghiệp phụ mang đến.

Trụ cột lái chiến hạm là học ở mô phỏng khoang thuyền, hiện tại bọn hắn đã bắt đầu thử điều khiển ba loại hồn đạo ô tô rồi, mỗi ngày đều phải hao phí một khoảng thời gian nhất định tới tiến hành luyện tập mới được, việc này đã chiếm dụng không ít thời gian học tập cùng tu luyện của bọn hắn.

Thậm chí Lam Hiên Vũ đã có chút hối hận. Vấn đề lớn nhất của hắn là cấp độ hồn lực, vốn đã có chệnh lệch khá lớn với các đồng học. Bây giờ lại còn phải tốn một ít thời gian để tập điều khiển, điều này càng làm hắn trở nên giật gấu vá vai, nghèo rớt mồng tơi về mặt thời gian.

Mà những đồng học khác lựa chọn song giáp lưu cũng muốn bắt chước tập điều khiển cơ giáp, nhưng như họ là có thể tăng sức chiến đấu trực tiếp. Mà Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi học trụ cột lái chiến hạm cũng phải học cả điều khiển cơ giáp, nhưng bọn hắn còn phải học tập điều khiển thêm nhiều thứ khác, nên càng cần phải hao phí tâm tư thêm nữa.

May mà tinh thần lực của hai người cũng đã vượt một trăm nên mới được học viện cho phép như vậy. Nếu không thì ngay cả cơ hội lựa chọn bọn hắn cũng không có.

Nói đến Tinh Thần Lực, kết quả kiểm tra tinh thần lực mới nhất thì chính Lam Hiên Vũ cũng phải kinh hãi, một trăm ba mươi bảy. Mà Tiền Lỗi lại vẫn ở trên hắn, một trăm năm mươi hai.

Trừ hai người bọn hắn thì những người khác còn không có mấy ai vượt nổi năm mươi điểm. Cho nên, tuy chỉnh thể thực lực của phòng số 333 bị coi là yếu nhất, nhưng vì hai người bọn hắn có tinh thần lực cực cao nên vẫn có những lão sư ký thác hy vọng.

Cuộc thi thử giữa kì rút cuộc cũng đến, không thể nghi ngờ, đây chính là một khảo hạch về thành quả học tập của đối lớp thiếu niên năng động, là một đợt kiểm tra tố chất đệ tử. Ba tháng học tập, huấn luyện, mỗi ngày những hài tử này đều mỏi mệt không chịu nổi, nhưng mỗi người cũng không muốn mình bị loại bỏ nên đều rất cố gắng. Cứ như vậy tới ba tháng sau, hiện tại bọn hắn đã tăng lên tới trình độ như thế nào đây? Có không có biến hóa? Biến hóa nhiều đến bao nhiêu? Vì Thiên La học viện đã bỏ ra một nguồn tài nguyên rất lớn nên họ càng nóng lòng hơn những học viên, việc này cũng thuận tiện cho việc điều chỉnh sau này của học viện.

Cuộc thi thử giữa kì chia làm khóa khảo hạch văn hóa, khảo hạch tố chất thân thể cùng thực chiến tổ ba người. Thực chiến khảo tiến hành trong mô phỏng trong khoang thuyền, vì trong Đấu La thế giới mọi người mới có thể toàn lực chiến đấu, mà không cần lo lắng mình sẽ làm thương tổn tới đối thủ, do đó mới có thể phát huy ra toàn bộ thực lực.

Vì để không làm chậm trễ tới việc học kế tiếp của đệ tử nên toàn bộ cuộc thi chỉ dùng một ngày thời gian, buổi sáng tiến hành khóa khảo hạch văn hóa cùng tố chất thân thể, buổi chiều tiến hành khảo hạch thực chiến.

Đối với Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi thì khóa khảo hạch văn hóa là dễ dàng nhất, tinh thần lực cao không chỉ có có lợi cho việc điều khiển hồn lực, mà cũng có trợ giúp cực lớn đối với học tập.

Mà tinh thần lực của Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi đều trên trăm điểm, nên trí nhớ và ngộ tính của bọn hắn rất nhiên sẽ vượt xa người khác, cho nên, khóa khảo hạch văn hóa đối với bọn hắn tất nhiên sẽ không khó. Nếu không phải do tên Tiền Lỗi này có chút lười thì với cái tinh thần lực này của hắn cũng thừa sức đứng đầu lớp mỗi lần kiểm tra văn hóa.

Sau khi chấm dứt khóa khảo hạch văn hóa liền bắt đầu tiến hành khảo hạch tố chất thân thể.

Khảo thí tố chất thân thể chia làm lực lượng, tốc độ, tinh thần lực cùng hồn lực, là bốn hạng khảo thí cơ bản nhất.
Đối với cái này, Lam Hiên Vũ vẫn có chút bận tâm.

"Kế tiếp, Lam Hiên Vũ."

Lam Hiên Vũ bước vào khu vực khảo thí.

"Đầu tiên là tiến hành khảo thí lực lượng. Nhớ kỹ, trong quá trình khảo thí không thể sử dụng hồn lực để tăng cường lực lượng bản thân, hiểu chưa? Chỉ có thể dùng sức lực của chính thân thể ngươi, khảo thí tốc độ về sau cũng thế."

""Đã rõ."

"Chuẩn bị." Lão sư mang theo Lam Hiên Vũ tiến vào trong một đài dụng cụ.

"Hai bên vách tường này sẽ dần dần khép lại, việc ngươi phải làm chính là khiến chúng không thể khép lại, tận khả năng mà chèo chống thời gian càng dài càng tốt." Lão sư hướng Lam Hiên Vũ mà nói.

Cái đài dụng cụ này là vách tường kim loại ở hai bên, khi khảo thí nó sẽ chậm rãi khép kín về giữa tới khi chỉ còn chứa được một người. Người khảo thí phải cố hết sức mà làm chậm tốc độ khép lại của chúng, nhờ đó mà làm cho mình có thể kiên trì thời gian dài hơn.

Đây không thể nghi ngờ là một khảo thí lực lượng toàn thân, thân thể, cánh tay, chân cùng phần eo cũng có thể dùng để chèo chống. Có thể sử dụng một số kỹ xảo nhất định, nhưng là trọng nhất là chỉ được sử dụng sức lực thân thể.
Phía trước đã có mấy người khảo thí qua rồi. Tiền Lỗi cũng xong ngay trước Lam Hiên Vũ, thành tích khảo thí của hắn chỉ có mười bảy giây.

Trước Tiền Lỗi chính là Lữ Thiên Tầm, thành tích của Lữ Thiên Tầm là một phần ba mươi hai giây. (Thực sự là không hiểu nổi mấy cái đơn vị đo của tàu mà T-T) Bởi vậy, đã có thể nhìn ra chênh lệch rồi. Lữ Thiên Tầm chính là người có thời gian chống đỡ lâu nhất ở trước mắt.

Nhưng làm cho người ta khiếp sợ lại chính là Diệp Linh Đồng, nàng chỉ là một tiểu cô nương, vậy mà cũng chèo chống tới một phần năm mươi bảy giây, một nữ sinh có một không hai, không hổ là người có được võ hồn Thiên Cương Long.

Chỉ từ những số liệu cơ sở này là đã có thể nhìn ra thực lực của tổ Lữ Thiên Tầm mạnh bao nhiêu.

Lam Hiên Vũ đứng một bên dụng cụ suy tư một lát, sau đó hắn tách hai chân mà đạp vào hai bên vách tường cách nhau chừng 1.3 thước.

(??? Cái quái gì vậy????Thước = 33,33cm, tức 1,3 thước = 34,44cm, đạp hai chân vào hai vách với khoảng cách chưa tới 35cm, lại còn ép vào nữa, ta cảm thấy lão đường càng ngày càng ngáo rồi a 😂)

Sau đó hắn lại mở hai tay mà chống lên vách tường. Như vậy sẽ có thể đồng thời triển khai lực lượng của cả hai tay và hai chân. Lúc trước, Lữ Thiên Tầm cũng làm như vậy, mà Lam Hiên Vũ cũng là học theo.

"Bắt đầu!"

Hai vách kim loại chậm rãi mà ép về hướng chính giữa, khảo thí chính thức bắt đầu. Lam Hiên Vũ lập tức cảm nhận được áp lực đến từ hai bên vách kim loại. Áp lực dần dần tăng cường, hai cánh tay và hai chân hắn cũng bắt đầu từ từ phát lực, ngăn hai vách kim loại kia không thể dao động chút nào.

Lưu Phong đứng ngay sau Lam Hiên Vũ, lúc bày hắn đã không chớp mắt mà nhìn lên tên bạn vùng phòng này.

Lúc trước, Tiền Lỗi thật sự là quá làm xấu hổ chết người ta rồi, gần như từ lúc vừa lên đã không ngăn nổi vách tường kim loại tới khi nó khép lại hoàn toàn. Mà tình huống của Lam Hiên Vũ lại hoàn toàn khác, thời gian đã bắt đầu tính nhưng hai vách tường kim loại kia rõ ràng không có di động chút nào. Nói cách khác, hắn đã ngăn được nó lại.

Cái này đương nhiên là hiện tượng tốt, có thể ngăn được từ lúc vừa mới bắt đầu hay không là rất trọng yếu, bởi vì đến lúc vách tường này khép lại thì còn muốn căng ra là quá khó khăn. Lam Hiên Vũ cũng không có cảm thấy áp lực quá lớn, trong cảm giác của hắn thì áp lực của vách kim loại này cũng không tính là quá mạnh mẽ. Nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện, có vẻ như mỗi khi qua mười giây cái vách kim loại này sẽ tăng thêm vài phần áp lực.

Thời gian từng phút từng giây mà trôi qua, áp lực cũng trở nên càng lúc càng lớn. Thân thể Lam Hiên Vũ đã bắt đầu có một chút phản ứng, việc chống đỡ đã không còn dễ dàng như ban đầu nữa rồi.Trong cơ thể hắn, khí huyết dần dần sôi trào, đây không phải đến từ hồn lực mà đến từ lực lượng thực chất bên trong cơ thể. Khi khí huyết sôi trào, Lam Hiên Vũ có thể cảm nhận được tâm tình của mình cũng trở nên sục sôi một cách rõ ràng. Lúc trước, khi đối mặt với dung nham khuyển hắn cũng có loại cảm giác này.

Lúc này lão sư giám thị cũng đã yên lặng gật đầu, vượt qua chừng nửa phút rồi. Ở cái tuổi này có thể kiên trì chừng nửa phút là đã không dễ dàng, huống chi tên đệ tử gọi Lam Hiên Vũ này còn là một gã hồn sư khống chế hệ.

Có thể thấy Lam Hiên Vũ trong dụng cụ đã sắp chống đỡ không nổi rồi, vách kim loại hai bên đã bắt đầu khép lại. Nhưng cho dù là thế thì với cái tốc độ khép này hẳn là hắn cũng có thể chèo chống hai phút trở lên a, rất có thể hắn sẽ vượt qua được Lữ Thiên Tầm.

Chương 102: Tiểu tổ có nhiều điểm cộng nhất

Ngay khi lão sư vừa đứng lên, hắn chuẩn bị báo ra thành tích của Lam Hiên Vũ thì một màn làm hắn giật mình đã xảy ra.Trong dụng cụ, Lam Hiên Vũ vốn sắp không chống đỡ nổi thì mắt hắn đột nhiên sáng lên, toàn thân tản mát ra một khí tức mãnh liệt. Môi hắn mân nhanh, thân thể mãnh liệt phát lực, cánh cửa kim loại đang khép lại bị hắn đạp ngược về chỗ cũ.

Cái này...

Phải biết rằng, áp lực của vách kim loại đó là không ngừng tăng cường, cái tình huống đã bị ép vào còn có thể đẩy trở về thế này là hiếm thấy rất a!

Thời gian đã qua hai phút.

"Hai phút rồi a!" một tiếng hô thấp giọng vang lên. Những đồng học khác cũng đã chú ý tới biến hóa của Lam Hiên Vũ.

Vị đồng học gia nhập muộn này trừ ngày đầu tiên đánh thắng Kim Tường cũng chưa bao giờ bày ra qua năng lực gì. Hiện tại mà xem, lực lượng này của hắn thực sự là có chút dọa người a, hồn sư cường công hệ cũng không có mấy người có cái khí lực này a! Có điều, cũng không thể nói hắn không có bày ra cái khác năng lực gì khác, gia hỏa này rất tham ăn. Không hề nghi ngờ hắn chính là tên ăn cơm nhiều nhất lớp a.

Trên trán Lam Hiên Vũ đã bắt đầu đổ mồ hôi, áo lực đến từ hai bên càng lúc càng lớn, cơ thể của hắn đã bắt đầu có chút buốt nhức, cốt cách cũng bắt đầu phát ra tiếng vang. Nhưng càng ở dưới loại tình huống này thì trong lòng hắn càng dâng lên một loại tâm tình bất khuất, loại tâm tình này đã mang cho hắn một nguồn lực lớn, để hắn chỉ cần đơn giản chèo chống như vậy.

Trong cơ thể, khí huyết đang không ngừng sôi trào, làn da hắn cũng vì đó mà đỏ lên. Thân thể hắn không ngừng run rẩy, nhưng ánh mắt lại trở nên càng lúc càng sáng ngời.

Lưu Phong chính là người khảo thí kế tiếp, nhìn cái trạng thái này của Lam Hiên Vũ hắn không khỏi âm thầm bội phục.

Cái này đã không còn là thuần túy sức mạnh, mà là lực ý chí a! Gia hỏa này, vậy mà ý chí của hắn lại mạnh mẽ như vậy sao?

"Tốt rồi, dừng lại." Lão sư bước tới trước, hắn chủ động nhấn xuống nút dừng, khóa khảo thí lực lượng của Lam Hiên Vũ đã xong.

Áp lực từ hai bên lập tức yếu bớt, thân thể Lam Hiên Vũ nhoáng một cái, suýt nữa ngã xuống, hắn vội vàng vịn chặt lấy thành vách kim loại. Lúc này oàn thân hắn đều có cảm giác buốt nhức, nhưng khí huyết nóng bỏng kia vẫn sôi trào như trước.

Lão sư chủ động tới mở dụng cụ mà giúp hắn đi ra, vẻ mặt ôn hoà mà nói: "Đúng, ngươi rất tốt, chẳng những lực lượng lớn, hơn nữa còn có ý chí ương ngạnh. Đây là một phẩm chất hiếm có. Tiếp tục cố gắng. Nhưng ngươi cũng phải nhớ kỹ, quá cứng rắn thì rất dễ gãy, có những lúc cũng phải buông một chút, hiểu chứ?"

"Ta rõ, tạ ơn sư phụ." Lam Hiên Vũ cung kính mà hành lễ với lão sư.

Lão sư trở lại chỗ ngồi, điền một cái thành tích trên giấy nhận xét của Lam Hiên Vũ, sau đó giao cho hắn.

Thành tích của hắn là mười cùng một dấu cộng.

Điểm tối đa của mỗi hạng đều là mười, có điều, thêm một cái dấu cộng thế này là có ý gì đây?

Lam Hiên Vũ quay đầu lại nhìn thoáng qua, máy kiểm tra lực lượng hiện hiên là bốn phút.

Hắn đương nhiên không biết, cái dấu cộng này mới là vinh dự lớn nhất, có nghĩa là hắn được một vị lão sư cảm thấy hắn có một phẩm chất ưu tú hiếm có, đáng giá cường điệu bồi dưỡng. Tuy sẽ không tính vào điểm khảo hạch của hắn, nhưng có một cái dấu cộng này thì gần như có nghĩa rằng hắn sẽ không bị đào thải trước khi học kỳ này chấm dứt. Tiếp theo sẽ là khảo thí tốc độ, lúc này Lam Hiên Vũ đã cảm thấy mình triển khai thất thường rồi, bởi vì khảo thí lực lượng phía trước này hắn đã tiêu hao có chút lớn, nên tốc độ khảo thí này hắn chỉ lấy được bảy điểm.

Mà khảo thí hồn lực còn thảm hại hơn, sáu điểm là đạt tiêu chuẩn, mà hắn chỉ được có bốn phẩy năm. Không hề nghi ngờ là thấp nhất lớp.

May mắn, trong khảo thí tinh thần lực hắn lại cầm thành tích "Mười cộng" một lần nữa.Không thể không cầm, vì ở phương diện tinh thần lực, những người khác còn cách Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi quá xa. Trong hạng khảo hạch này Tiền Lỗi cũng cầm được thành tích "Mười cộng".Có một điểm rất hay là không chỉ có hai người bọn họ có mười cộng, mà cả Lưu Phong cũng có. Một tên có tốc độ đứng đầu lớp nhận được mười cộng trong khảo thí tốc độ là chuyện đương nhiên.

"Thành tích khảo sát tố chất thân thể: Đầu tiên, Lữ Thiên Tầm, ba mươi tám điểm năm phần, một cái điểm cộng."

Sau khi chấm dứt khảo thí. Chủ nhiệm lớp Mục Trọng Thiên đã bắt đầu đọc điểm. Lớp trưởng Lữ Thiên Tầm không hề lo lắng mà lấy được thành tích số một tố chất thân thể.

... Thứ mười ba, Lam Hiên Vũ, ba mươi mốt điểm năm phần, hai cái điểm cộng." Khi Mục Trọng Thiên đọc đến đây còn cố ý ngẩng đầu nhìn Lam Hiên Vũ một cái.

Không hề nghi ngờ, khảo thí hồn lực đã kéo xuống quá nhiều điểm của hắn. Nhưng hắn có thể đạt được thành tích thứ mười ba trong tổng số học viên cũng đã rất tốt, đúng là vượt quá dự kiến của Mục Trọng Thiên, huống chi...

"Lam Hiên Vũ đồng học cũng là người duy nhất đạt được hai cái điểm cộng, hắn được công nhận tại phương diện lực lượng cùng tinh thần lực."

Tiền Lỗi ngồi bên người Lam Hiên Vũ giơ ngón cái lên mà cười hắc hắc, nhưng rất nhanh hắn liền không cười được.

“... Thứ hai mươi chín, Lưu Phong, hai mươi sáu điểm năm phần, một cái điểm cộng... Thứ ba mươi, Tiền Lỗi, hai mươi lăm phân, một cái điểm cộng."

Điểm tổng của hai người phòng số 333 ba chính là áp đáy tuyệt đối, ai bảo hai số cuối cùng đều là hai người bọn hắn phòng ngủ đây?

Lưu Phong cùng Tiền Lỗi cúi đầu, bọn hắn hận tìm không được một cái lỗ để chui vào. Nhưng một câu sau của Mục Trọng Thiên làm bọn hắn lập tức lộ ra vẻ ngạc nhiên.

"Lần này, trong khảo hach tố chất thân thể, tiểu tổ đạt được nhiều điểm cộng nhất là, tiểu tổ 333, tổng cộng là bốn cái điểm cộng. Chúng ta chúc mừng bọn hắn. Căn cứ theo phương án lúc trước học viện đã xác định thì tiểu tổ đạt nhiều điểm cộng nhất sẽ không bị loại bỏ tại cuộc thi sau."
Lời vừa nói ra, toàn lớp biến thành một mảnh xôn xao.

Hạnh phúc tới quá đột nhiên, thế nên Lưu Phong cùng Tiền Lỗi đều có chút không rõ, Lam Hiên Vũ cũng không khỏi ngây ngẩn cả người.

Nhưng đối với những học viên khác thì cái này không phải một cái tin tức tốt a!

Dựa theo lời nói lúc khai giảng thì sau mỗi cuộc thi cuối kỳ, sẽ có đệ tử lớp thiếu niên năng động bị loại bỏ. Mà ở trong mắt mọi người thì tổ có khả năng bị loại nhất đương nhiên là tổ Lưu Phong.

Nhưng bây giờ, chẳng ai ngờ một tổ yếu nhất này lại lấy được bốn cái điểm cộng, sẽ không bị loại bỏ. Như vậy thì cái tên bị loại bỏ là tên nào cũng khó mà nói rồi a! Mọi người có thể thi vào lớp thiếu niên năng động thì thành tích vốn chênh lệch không lớn.

"Lão sư, cái này không công bằng. Trên thực lực tổng hợp thì tiểu tổ bọn hắn tuyệt đối là yếu nhất a! Không thể vì phương diện nào đó tốt một chút liền đạt được ưu đãi lớn như vậy, cái này là không công bằng." Kim Tường không chút do dự mà nhảy ra.Từ trước khi Lam Hiên Vũ đến hắn cũng đã tỷ thí với Lưu Phong, lúc đó hắn thắng Lưu Phong đấy. Cho nên khi Lam Hiên Vũ vừa tới hắn mới chủ động khiêu khích, nhưng cuối cùng Lam Hiên Vũ lại thắng. Thù dai đó là khẳng định.

Mục Trọng Thiên thản nhiên nói: "Đây là quyết định của học viện, ngươi có cái gì bất mãn có thể nói với học viện. Còn có, buổi chiều là khảo hạch thực chiến, các ngươi cũng có thể cố gắng mà chiến thắng bọn hắn. Tổ đứng đầu khóa khảo hạch thực chiến chiều nay cũng có tư cách không bị loại bỏ. Cho nên, cố gắng lên các thiếu niên. Tan học."

Nói xong, Mục lão sư quay đầu bước đi.

Lập tức, trong lớp vang lên một mảnh tiếng nghị luận.

"Chúng ta là "Quán quân" rồi a! Ha ha ha!" Tiền Lỗi nhịn không được mà cười ha hả.

Lưu Phong đụng hắn một lát, biểu lộ không tốt lắm. Lúc này Tiền Lỗi mới phát hiện, thứ mọi người chung quanh quăng tới đều là ánh mắt không quá thân mật.

"Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm." Lam Hiên Vũ kéo hai người một phát, bước khỏi sân khảo thí.

Nhà ăn.

Tiền Lỗi vừa ăn cơm, vừa hạ giọng nói với Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong: "Cũng tới lúc chúng ta cần nổi tiếng bất ngờ rồi, buổi chiều liền cho bọn chúng biết sự lợi hại của chúng ta! Hiên Vũ, liền nhờ vào ngươi!"

"Ừm." Lam Hiên Vũ đáp ứng.

Tiền Lỗi tiếp tục nói: "Ngươi nói xem, buổi chiều chúng ta cần bại lộ bao nhiêu đây? Bỏ ra bao nhiêu thực lực mới có thể thắng, đạt được quán quân? Cái này có tính là quán quân hai lần không nhỉ?"

"Hả?" Lam Hiên Vũ ngẩng đầu nhìn hắn một cái.

Lưu Phong tức giận nói: "Ngươi có xấu hổ không vậy hả? Buổi sáng ai mới bị áp đáy kia mà? Còn không biết xấu hổ mà nói "Quán quân"."

Tiền Lỗi quệt quệt miệng: "Ai đếm ngược thứ hai kia mà?"

Chương 103: Mê cung

Lưu Phong đỏ mặt lên: "ít nhất ta cũng không có mặt dày như ngươi."

Tiền Lỗi quay sang nói với Lam Hiên Vũ: "Chúng ta được bốn cái điểm cộng, nói là đệ nhất cũng không sai, đúng không Hiên Vũ?"

"Hả?" Lam Hiên Vũ có chút bất đắc dĩ mà nhìn hắn một cái.

Tiền Lỗi tức giận mà chỉ vào mặt Lam Hiên Vũ đang toàn tâm toàn ý mà nhai: "Ngươi không thể ngừng một lát sao, ngươi cũng ăn quá nhiều rồi. Ba mẹ ngươi nuôi ngươi lớn như thế nào được vậy a?"

Lam Hiên Vũ không nói lời nào, chỉ là hừ vài cái, đương nhiên không phải hắn không muốn nói, mà là không biết nói sao. Thật vất vả mới nuốt xuống được đồ ăn trong miệng, Lam Hiên Vũ thở gấp mà nói: "Vậy cũng phải để cho ta ăn no bụng trước đã! Không ăn no buổi chiều còn đánh như thế nào?"

"Tốt, tốt, tốt, ngươi ăn đi, ăn nhiều một chút."

Lúc này, Diệp Linh Đồng cũng vừa vào tới nhà ăn, nàng liếc mắt liền thấy được Lam Hiên Vũ, sau đó bước nhanh tới.

"Lam Hiên Vũ." Diệp Linh Đồng vỗ vỗ lên bàn hắn. Lam Hiên Vũ ngẩng đầu, nhìn về phía nàng.

Lúc này Lam Hiên Vũ đang ăn đến phồng mồm trợn mắt. Nhìn bộ dáng này của hắn, Diệp Linh Đồng nhịn không được mà cười lên: "Ngươi là đồ ngu ngốc bẩm sinh hay sao?"

Lam Hiên Vũ lập tức lộ ra sắc mặt giận dữ, hắn dùng sức mà nhai nhai vài cái rồi nuốt xuống.

"Ngươi nói ai ngu?"

Diệp Linh Đồng tức giận nói: "Đúng là không nhìn được nhân tâm tốt a! Ta là tới nhắc nhở các ngươi, buổi chiều nếu đánh không lại thì mau nhận thua, dù sao học kỳ này các ngươi cũng sẽ không bị loại bỏ. Ta nghe bọn Kim Tường đang bàn xem sau khi đánh thắng các ngươi sẽ làm nhục các ngươi như thế nào đây." Nói xong, nàng quay đầu bước đi.

"Cái này nàng gọi là hảo tâm? Sao giống như chúng ta nhất định sẽ thua vậy. Tên Kim Tường này thực không phải là một thứ bình thường nữa rồi." Tiền Lỗi tức giận nói.

Lưu Phong hừ lạnh một tiếng: "Vậy để bọn hắn xem một chút, ai mới lợi hại nhất! Chẳng qua là không biết buổi chiều khảo hạch như thế nào.

Đúng vậy, về phần khảo hạch buổi chiều, cũng không có công bố bất luận quy tắc gì. Nên bọn hắn ai cũng không biết khảo hạch thực chiến buổi chiều nay sẽ tiến hành như thế nào.

Không hề nghi ngờ, đối với lớp thiếu niên năng động thì thực chiến là một việc cực kỳ trọng yếu, thậm chí có thể nói là trọng yếu nhất, nhất là dưới tình huống đại đa số đệ tử đều lựa chọn song giáp lưu.

...

Sân huấn luyện.
Ba mươi người lớp thiếu niên năng động đều đứng trước mô phỏng khoang thuyền của mình, Mục Trọng Thiên đứng ở phía trước, ánh mắt hắn khẽ đảo qua những học viên này, cuối cùng, ánh mắt của hắn dừng lại trên người Lam Hiên Vũ.

Việc Lam Hiên Vũ gặp nạn trong mô phỏng trong khoang thuyền, đối với Mục Trọng Thiên mà nói quả thực là một lần giáo huấn vô cùng thê thảm, nếu không phải Lam Hiên Vũ đã khôi phục thì đây tuyệt đối là một bóng ma vĩnh viễn trong nội tâm Mục Trọng Thiên.

Cho nên trước khi lần khảo hạch này bắt đầu, hắn đã tiến hành kiểm tra cẩn thận mấy lần, bảo đảm sẽ không để cho những hài tử này phải gặp bất kỳ nguy hiểm nào, cuối cùng mới định ra phương án.

"Tiếp theo là tiến hành khảo hạch thực chiến, tất cả mọi người đều đồng thời tiến hành. Tình cảnh khảo hạch là mê cung. Mô phỏng khoang thuyền của các ngươi cũng đã được đánh số xếp đặt, ba người cùng tổ sẽ đáp xuống cùng một nơi. Trong mê cung, các ngươi sẽ gặp các loại công kích đến từ bản thân mê cung, cụ thể như thế nào thì sau khi vào đó các ngươi sẽ tự nghiệm thấy. Việc các ngươi phải làm rất đơn giản, tìm được những đoàn đội khác, tiêu diệt họ, những đoàn đội bị loại bỏ càng sớm thì điểm đạt được sẽ càng thấp. Đương nhiên chúng ta cũng sẽ quan sát toàn bộ tình huống chiến đấu của các ngươi, nếu trong chiến đấu có người triển khai được xuất sắc thì sẽ có điểm cộng tương ứng. Quán quân cuối cùng sẽ có thành tích mười cộng, học kỳ tới sẽ không bị đào thải. Đều nghe rõ cả rồi chứ?"

Mê cung? Đó là cái gì? Đối với Lam Hiên Vũ mà nói, điều này thực là có chút lạ lẫm. Hắn vốn cho là mười tổ sẽ rút thăm rồi bắt đối lập, không nghĩ tới lại là tiến hành hỗn chiến như lúc tuyển chọn đệ tử đầu vào lớp thiếu niên năng động.

Từ khi tới đây, gần như hắn đều huấn luyện thông qua việc chiến đấu với hồn thú, nhưng chiến đấu với hồn sư thì lại rất ít.

Hắn bắt đầu suy tư phương thức chiến đấu. Không thể nghi ngờ, ai cũng mơ tưởng đạt được danh dự quán quân, nhưng việc này nói dễ vậy sao? Mỗi một vị đồng học bên người đều là người nổi bật trong đám bạn cùng lứa tuổi a!

"Chuẩn bị xong thì bắt đầu vào mô phỏng khoang thuyền đi thôu." Mục Trọng Thiên vung tay lên, tất cả mô phỏng khoang thuyền mở ra.

Mọi người nhao nhao bước vào mô phỏng khoang thuyền, cánh cửa chậm rãi khép kín, những thứ trước mắt dần trở nên tối đen.

Cảm giác hít thở không thông xuất hiện trong nháy mắt, sau một khắc, tất cả mọi thứ chung quanh một lần nữa trở nên sáng ngời, hệ thống chuyển thành công, tiến vào Đấu La thế giới.

Hào quang lóe lên, sau một khắc, Lam Hiên Vũ phát hiện mình đã tới một nơi xa lạ. Lưu Phong cùng Tiền Lỗi cũng xuất hiện ở bên cạnh hắn.Học viện để ba người bọn họ ở một tổ cũng là dụng tâm lương khổ, dù sao tuổi bọn hắn cũng còn nhỏ nên phương diện phối hợp cũng không quá am hiểu, hơn nữa, còn rất khó hoàn thành phối họp những việc có độ khó cao. Nên ba người một tổ là vừa đúng, nhân số nhiều thêm một chút lại dễ sinh ra hỗn loạn, ít người lại không thể hiện được ưu thế của việc phối hợp. Sau khi trải qua nhiều mặt nghiên cứu học viện mới quyết định dùng ba người làm một đơn vị tiến hành hợp luyện.

"Hiện tại phải làm sao?" Tiền Lỗi hỏi.

Lưu Phong cũng đem ánh mắt nhìn về phía Lam Hiên Vũ. Từ khi Lam Hiên Vũ thể hiện ra năng lực tăng phúc đó thì sự ỷ lại của hai người đối với hắn có thể nói là càng ngày càng tăng.

Lam Hiên Vũ nhind bọn hắn rồi nói: "Ta cũng không biết nên làm cái gì bây giờ. Các ngươi có gặp qua mê cung bao giờ chưa?"

Hai người nhao nhao lắc đầu.

Lam Hiên Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu cả lớp chúng ta đều ở trong mê cung này thì sau đó chúng ta gặp phải người nào cũng có khả năng, hơn nữa, cũng rất có thể sẽ phải chiến đấu nhiều lần. Muốn đạt được quán quân thì không thể chỉ dùng hồn lực mà cứng rắn đối đầu, dù sao hồn lực của mọi người cũng có hạn, không dùng được nhiều. Ta cảm thấy, chúng ta nên tìm một chỗ trốn mà nghỉ ngơi dưỡng sức, bớt phải chiến đấu một lần thì xác suất thắng cũng lớn hơn một chút."

"Oanh, oanh, oanh!" Ngay khi Lam Hiên Vũ đang nói chuyện thì đột nhiên, phía trước truyền đến từng trận tiếng oanh, lúc này, chỗ bọn hắn đang đứng là một hang đá cao chừng năm mét, hai bên cùng đỉnh đều là tảng đá tu kiến mà thành, trên vách tường hai bên có một chiếc đèn áp tường nhỏ, Tiếng nổ vang vừa rồi là truyền tới từ nơi sâu trong hang đá này.

Ba người chăm chú mà nhìn tới hướng kia, bọn hắn lập tức thấy được một tượng đá chừng hai mét đang chậm rãi tới gần.

Hai mắt tượng đá này tản ra quang mang hồng sắc, trong tay chúng nắm giữ một thanh Cự Phủ. Không hề nghi ngờ, tại cái hang cao chừng năm mét này, chỉ một cự phủ dựng lên cũng đủ bít kín cả hành lang.

"Oa, nhìn qua có chút lợi hại a! Hiên Vũ, ta có cần triệu hoán hay không?" Tiền Lỗi nói.

Lam Hiên Vũ nói: "Trước đừng nên, ngươi chính là vũ khí bí mật của chúng ta, đừng triệu hoán. Chúng ta muốn nghỉ ngơi dưỡng sức thì việc đầu tiên là không cho người ta phát hiện. Ta có biện pháp rồi. Phong tử, đợi cái tượng đá gần kia tới mức gần chết thì hai ta cùng ra tay, Tiền Lỗi, ngươi đến đằng sau kề sát tượng đá."

vị trí lúc này của bọn hắn thực là tránh cũng không thể tránh, vì phía sau là ngõ cụt, không có bất kỳ cửa nào có hể thoát ra. Nhưng nguyên nhân chính vì như thế nên Lam Hiên Vũ cũng đã nghĩ ra một ý tưởng khá can đảm.

Tốc độ di chuyển của tượng đá này không tốt lắm nhưng vô cùng ổn định mà hướng tới phía bọn hắn. Cơ giới hoá thanh âm, làm cho người ta càng ngày càng cảm thấy thích thú với sự áp bách này.

Tiền Lỗi lui đến sau cùng, Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong thì đứng trước người hắn chừng năm ~ sáu mét.

Lam Hiên Vũ hướng Lưu Phong mà nói: "Phong tử, ngươi đi dò xét một lát xem phương thức công kích của nó thế nào, không cần chủ động công kích nó, chỉ cần khiến nó phải bày phương thức công kích ra là được. Nếu khảo hạch này chủ yếu là muốn cho mọi người đối kháng lẫn nhau thì có lẽ công kích của nó sẽ không quá mạnh, có lẽ chỉ để quấy rối cùng phủ kín chúng ta."

Lưu Phong gật đầu, hắn phóng xuất ra Bạch Long thương rồi xông ra ngoài. Tốc độ của hắn thực sự là rất nhanh, dưới mỗi ngày khổ luyện đều có chỗ tăng lên, cũng không hổ là đệ tử có điểm mười cộng về khảo thí tốc độ

Chương 104: Dĩ dật đãi lao

(dùng khỏe ứng mệt)

Vừa lóe thân, hắn đã mang theo một đạo bạch quang mà xông về phía tượng đá. Có vẻ như nó đã cảm nhận được sự uy hiếp, tượng đá đó nhấc chiếc cự phủ trong tay, làm một bộ dạng đã chuẩn bị chiến đấu. Nhưng chân nó cũng không có dừng lại mà vẫn tiếp tục tới gần.

Mắt thấy đã tới tước mặt tượng đá, Lưu Phong mãnh liệt mà dừng lại, Bạch Long thương trong tay hắn duỗi ra, tận khả năng duỗi đai mà đâm tới hướng cái tượng đá kia.

Cả hai tay tượng đá đều nắm lấy Cự Phủ mà phách ra một trảm về phía trước, mục tiêu của nó chính là bản thân Lưu Phong, nó cũng không để ý tới cây trường thương này của hắn.

"Phốc!" Bạch Long thương đâm vào tượng đá, lưu lên người nó một lỗ nhỏ, thế nhưng Cự Phủ cũng đã bổ xuống dưới.

Lưu Phong lóe thân mà tránh Cự Phủ, Bạch Long thương lại một lần nữa duỗi ra, trước sau lại thêm mấy lần đâm trúng tượng đá.

Mỗi lần đâm ra Bạch Long thương đều chỉ có thể để lại trên người tượng đá một lỗ nhỏ, nhưng tượng đá thì không ngừng vung vẩy chiếc cự hỏi trong tay, chẳng qua động tác của nó có chút chậm chạp nên cũng không thể công kích được tới Lưu Phong.

Vì Lưu Phong còn muốn mình không mất kiểm soát nên hiện tại hắn vẫn cố gắng khống chế tốc độ ở một mức nhất định, tuy lực công kích của hắn vẫn không mạnh như trước, nhưng dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc không khống chế được. Đây là nhờ sau khi hắn liên thủ với Lam Hiên Vũ rồi nhận được tăng phúc, thì chính hắn suy nghĩ ra được phương pháp này.

Hắn phát hiện, thứ mình sợ nhất cũng không phải lực công kích chưa đủ mà là không khống chế được, bởi vì một khi mất khống chế thì rất có thể sẽ làm cả bàn đều thua.

"Phong tử, trở về đi." Lam Hiên Vũ hướng về phía Lưu Phong hô lớn một tiếng. Lúc này Lưu Phong mới quay người, rất nhanh hắn đã trở lại tới bên người Lam Hiên Vũ.

"Động tác của gia hỏa này rất chậm, tuy phòng ngự mạnh nhưng thời gian dài thì hẳn là cũng không gánh được công kích của ta. Ta toàn lực ứng phó hẳn là sẽ có cơ hội đánh tan nó." Lưu Phong nhanh chóng mà nói những cảm nhận của mình.""

"Ừm, không vội, đợi nó gần chút nữa đã." Lam Hiên Vũ thấp giọng nói. Tượng đá tiếp tục hướng trước mf đi, một lát sau nó đã cách bọn họ không đến mười mét rồi.

Lam Hiên Vũ quay sang nói với Lưu Phong: "lát nữa hai ta toàn lực ra tay đánh tan nó."

Lam Hiên Vũ vừa nói vừa đem Kim văn Lam Ngân Thảo phóng xuất ra, sau đó đặt lên đầu vai Lưu Phong. Bchj Long Thương trong tay Lưu Phong lập tức phát sáng lên, hai con mắt của đầu rồng mở ra, một luồng khí tức mãnh liệt lập tức nở rộ.

Lúc này tượng đá cũng đã tới gần, Lưu Phong hô lên: "Ta tới trước."

Lời vừa nói xong hắn đã mãnh liệt mà nhảy ra ngoài, tốc độ đã nhanh hơn so với trước, chỉ một cái thoáng thân đã đến trước mặt tượng đá. Bạch Long thương như Giao Long ra biển mà đâm ra, trước khi cự phủ của tượng đá kịp bổ ra thì Bạch long thương cũng đã đâm vào ngực nó.

Mảnh đá bắn ra tung tóe, ngay tại ngực tượng đá bị đâm thủng một lỗ chừng mười phân. Lưu Phong chúi thương xuống, toàn thân hắn dựa thế mà bắn lên, chỉ nháy mắt sau cả người hắn đã bắn đến đỉnh đầu tượng đá, tránh được chiếc cự phủ của nó, cũng ngay lúc đó, Bạch Long thương mãnh liệt mà đâm xuống phía dưới.

Một tiếng "Phanh" vang lên, đầu tượng đá đã bị hắn nện nát vụn một bên. Lúc này, Lam Hiên Vũ cũng đã tiến tới, hắn linh hoạt mà tránh được cự phủ. Tay phải hắn nắm lại, từng tầng lân phiến màu vàng hiện lên, hắn nhìn tượng đá đang cầm cự phủ kia một hồi rồi mãnh liệt vung tới một quyền.

"Phanh", một tiếng trầm đục vang lên, tay phải của tượng đá cứ như vậy mà bị hắn đập nát, cự phủ rơi xuống đất. Lam Hiên Vũ lại bay ngược lên trời, lại là một quyền oanh xuống giữa bả vai của nó.Bạch Long thương trong tay Lưu Phong phát ra từng đợt hào quang, từ không trung rơi xuống, trước sau đã tới ba lần đâm trúng đầu tượng đá, đơn giản chỉ cần đánh nát đầu nó là đủ.

"Oanh... Oành!"

Nháy mắt sau khi đầu nó bị phá nát thì cả người cũng đã sụp xuống, hóa thành một khối khối đá vụn mà rơi lả tả xuống đất. Lam Hiên Vũ vội vàng lui về phía sau, tránh đá vụn đập trúng.

"Quả nhiên là không được tốt lắm a!" Tiền Lỗi ở phía sau nói.

Lưu Phong chỉa mũi thương xuống đất, hắn linh hoạt mà lộn một vòng trên không trung rồi rơi xuống đỉnh đống đá, có vài phần uy thế. Hào quang trên Bạch Long thương đang chậm rãi tản đi, sự tăng phúc của Lam Hiên Vũ đối với hắn cũng dần biến mất.

Thả người rơi xuống, Lưu Phong hướng về phía Lam Hiên Vũ giơ ngón tay cái lên. Trên thực tế thì gần như do một mình Lam Hiên Vũ đánh tan tượng đá này, hơn nữa còn nhanh chóng lưu loát.

Lam Hiên Vũ cũng hướng Lưu Phong mà giơ ngón tay cái lên.

"Làm sao bây giờ?" Tiền Lỗi bị kích động mà đi tới. Nhìn sự phối hợp giữa Lam Hiên Vũ cùng Lưu Phong hắn cũng có chút kích động rồi. Ai không muốn thể hiện ra thực lực của mình trong khảo hạch đây!

Lam Hiên Vũ mỉm cười: "Không cần xử lý, cứ ở nơi này mà chờ xem." Hắn vừa nói vừa chỉ chỉ mặt đất, sau đó liền cứ như vậy mà khoanh chân ngồi xuống.

Bên phía bọn hắn này là ngõ cụt, phía sau là vách tường, trước mặt là đống đá, hắn ngồi xuống như vậy thì tất nhiên từ phía kia hang đá sẽ không thể nhìn thấy được gì, đống đá đã hoàn toàn che kín thân thể hắn.
"Tham sống sợ chết sao?" Tiền Lỗi nhìn Lam Hiên Vũ mà trợn mắt há hốc mồm.

Lam Hiên Vũ tức giận nói: "Nói khó nghe như vậy làm gì? Làm như chúng ta thế này gọi là dĩ dật đãi lao (dùng khỏe ứng mệt). Đợi ở chỗ này thì khả năng bị phát hiện sẽ rất nhỏ, hơn nữa, cũng không dễ gặp phải những trang bị khác trong mê cung. Ngồi đợi là được, chờ bọn hắn đánh nhau đến lúc tiêu hao không sai biệt lắm rồi đi cũng không muộn."

Biểu lộ của Lưu Phong cũng trở nên có chút cổ quái, hắn vừa mới thoải mái đầm đìa mà đánh tan tượng đá, đang chuẩn bị đại triển thân thủ, lại không nghĩ rằng Lam Hiên Vũ sẽ áp dụng cái chiến thuật như vậy.

"Hiên Vũ, không nghĩ tới ngươi cũng âm hiểm tới vậy, thực sự là không nhìn ra a!"

"Ta âm hiểm ở đâu rồi hả? Cái này gọi là chiến thuật." Lam Hiên Vũ làm ra một bộ dáng lẽ thẳng khí hùng mà nói.

"Được rồi."

Lưu Phong cùng Tiền Lỗi cũng ngồi xuống bên cạnh hắn, đống đá đã che lấy thân thể cả ba một cách hoàn mỹ. Nếu từ bên kia hang đá mà nhìn về phía này sẽ chỉ thấy bên này là ngõ cụt, một ngõ cụt có một đống đá vụn, không hơn.

Lam Hiên Vũ cầm cái cự phủ tượng đá dùng khi nãy về đến bên cạnh mình, cự phủ rất nặng, nhưng lấy lực lượng của hắn thì vẫn có thể động đậy. Coi như là vũ khí thì cảm giác cũng không tệ lắm.

Lúc này, trong sân huấn luyện, bảy tám vị lão sư đang nhìn lên màn hình lớn trước mặt. Màn hình lớn chia làm mười ô hình ảnh, hiện ra động thái của mười tổ học viên. Các sư phụ bỗng nhiên gật đầu tán thưởng, rồi lại bỗng nhiên lắc đầu nhíu mày, hiển nhiên mỗi người đều có cách nhìn khác nhau với từng học viên khác nhau.

Mà từ đầu tới cuối, ánh mắt của Mục Trọng Thiên vẫn luôn nhìn chăm chú vào tổ của Lam Hiên Vũ, vì đã có tình huống lúc trước nên hiển nhiên hắn coi trọng Lam Hiên Vũ hơn hẳn những người khác.

Lam Hiên Vũ có thể lấy được hai cái thành tích Mười cộng cũng đã là vượt khỏi dự kiến của hắn. Hắn cũng không nghĩ Lam Hiên Vũ lại có trình độ tốt như vậy.Học kỳ đầu đã có thể không bị loại bỏ là rất tốt. Dù sao hồn lực của hắn đến bây giờ cũng mới chỉ có mười bốn cấp. Việc này đthấpới lớp thiếu niên năng động mà nói, thật sự là hơi thấp.

Theo hắn biết, tu vi cao nhất là Lữ Thiên Tầm, hiện tại hắn đã đột phá đến mười chín cấp, tiến thêm một bước tới gần cảnh giới hai hoàn, Loại đẳng cấp này mới là thứ học viện hy vọng thấy được.

Vì bồi dưỡng lớp thiếu niên năng động này, học viện không chỉ điều tập lực lượng lão sư tốt nhất học viện sơ cấp, mà thậm chí cả một ít lão sư học viện trung cấp cũng được phái tới dạy bọn hắn. Hiện tại, khóa cơ giáp của lớp thiếu niên năng động này chính là học sớm, nguyên bản là phải tới học viện trung cấp mới có thể mở dạy.

Cuộc thi thử giữa kỳ này được học viện vô cùng coi trọng, lúc này, người đứng ở giũa đám lão sư kia chính là phó viện trưởng của học viện. Chọn kỹ lựa khéo đệ tử, ba tháng tập huấn, thứ học viện hy vọng thấy được là bọn hắn có những biến hóa thoát thai hoán cốt, có như vậy thì sau này bọn hắn mới có thể làm rạng danh cho học viện a!

Tất nhiên Mục Trọng Thiên cũng thấy được cách ứng biến của bọn Lam Hiên Vũ khi chúng đối mặt với tượng đá.

"Ồ, lực công kích của tên Lưu Phong này..." rất nhanh, Mục Trọng Thiên đã chú ý tới, lúc Lưu Phong công kích tượng đá lần thứ hai thì lực công kích đã được tăng cường trên phạm vi lớn.Đúng là thực lực chỉnh thể của tượng đá này không mạnh, cũng vì phải cân nhắc đến việc đối kháng lẫn nhau giữa các học viên nên không thể làm bản thân mê cung quá lợi hại, nếu không sẽ dẫn đến việc tất cả mọi người không có cơ hội gặp nhau, không thể nghi ngờ đó chính là một việc không tốt.

Thế nhưng cái tốc độ giải quyết tượng đá này cũng quá nhanh a. Lưu Phong vừa mới phóng ra thế công đã trở nên khác trước hoàn toàn, đây là chuyện gì xảy ra vậy?

Chương 105: Phó viện trưởng

Ngay sau đó, Mục Trọng Thiên liền thấy ba người Lam Hiên Vũ ngồi ra sau đống đá đó, hắn không khỏi có chút dở khóc dở cười. Ba cái tên tiểu tử này thật sự là quá giảo hoạt rồi. Hắn có muốn không thừa nhận cũng không được, trong mê cung thì lựa chọn chiến thuật như vậy đã gần như là chính xác nhất.

Lúc này, chín tiểu tổ khác đều đang di chuyển trong mê cung mà đi tìm kiếm đối thủ, cũng là tìm kiếm đường ra. Cũng có những người khác đánh tan tượng đá, thậm chí đã có hai tổ chạm mặt nhau rồi.

Tất cả mọi người đều hy vọng mình có thể biểu hiện tốt trong khảo hạch thực chiến này, khổ luyện ba tháng, ai không muốn bỗng nhiên nổi tiếng đây?

Nên khi hai tổ này vừa đụng phải nhau đã lập tức như thiên lôi mà triển khai toàn diện chiến đấu, đánh tới mức náo nhiệt, có thể nói là cảnh đặc sắc liên tục. Phó viện trưởng đang đứng đó xem cũng không ngừng gật đầu, tỏ vẻ tán thưởng.

"Không tệ."

Phó viện trưởng rõ ràng rất hài lòng. Mà người đứng ở bên cạnh hắn chính là vị lão sư bị các học viên kêu là Đại Ma Vương, lão sư Quý Hồng Bân.

Quý Hồng Bân quệt quệt miệng: "Cái này còn chưa là gì, tổ chính thức tốt phải là cái tổ này." Hắn vừa nói vừa giơ ngón tay chỉ lên một vị trí trên màn hình lớn.

Ánh mắt phó viện trưởng xoay qua nhìn, nhưng thứ hắn thấy lại là ba tên tiểu tử đang nhàn nhã mà ngồi sau đống đá.

"Ba tên này? Lão quý, ngươi nói một chút, bọn hắn tốt như thế nào?"

Quý Hồng Bân thản nhiên nói: "Gặp tình huống xấu không sợ hãi, tùy cơ ứng biến. Đây chính là dùng đầu óc đi tiến hành khảo hạch. Có thể phán đoán được tình huống tổng hợp của mê cung, chui vào lỗ thủng, những đệ tử thông minh như vậy càng có tiền đồ hơn những tên chỉ biết chiến đấu một cách lỗ mãng."

"A? Vậy để chúng ta mỏi mắt mong chờ đi, xem cuối cùng bọn hắn có thể lấy được thành tích như thế nào." Phó viện trưởng cười ha hả mà nói. Hắn là một người mập lùn nên khi cười rộ lên lại làm cho người ta một loại cảm giác rất ôn hòa.

Nhưng những vị lão sư quen thuộc hắn đều rất rõ ràng, vị này chính là nổi danh đúng kiểu miệng nam mô, bụng một bồ dao găm, lúc trước, nếu không phải hắn đã phạm vào sai lầm lớn thì căn bản cũng không phải đến học viện làm lão sư, mà là đang...

Quý Hồng Bân liếc qua vị phó viện trưởng bên người này: "Ngươi không cảm thấy trên người chúng có phong cách của ngươi sao?"

Tròng mắt vi phó viện trưởng hơi híp lại, hắn tức giận nói: "Ngươi noi vậy là có gì?"

Khóe miệng Quý Hồng Bân khẽ co rút một lát, lộ ra một nụ cười cổ quái: "Phì Hồ, giả bộ cái gì nữa đây? Ta không tin ngươi không nhìn ra."

"Câm miệng." Phó viện trưởng trừng mắt, tức giận mà nhìn về phía Quý Hồng Bân. Quý Hồng Bân lại đưa tay ôm lấy vai hắn: "Được rồi, vẫn là không bỏ xuống được có phải không?”

Phó viện trưởng thở dài một tiếng: "Làm sao có thể thả xuống được a? Có điều, bây giờ đã tốt hơn nhiều. Lúc mới rút lui, mỗi ngày mỗi lúc ta cũng đều nghĩ như thế nào mới có thể trở về, ta không biết mình đã tìm tới bao nhiêu người, bỏ ra bao nhiêu cố gắng. Đáng tiếc, đắc tội với người rồi, trở về không được."

Quý Hồng Bân cười khổ nói: "Ngươi được kêu là đắc tội với người? Ngươi...."

"Tốt rồi, tốt rồi, hảo hán không đề cập tới chuyện năm đó, không nói nữa, không nói nữa." Phó viện trưởng vội vàng cắt ngang lời hắnQuý Hồng Bân giơ ngón tay lên chỉ hắn, có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu.

Phó viện trưởng hừ lạnh một tiếng: "Không cho ta trở về, ta sẽ cho bọn chúng xem, dù ở học viện ta cũng vẫn có thể làm được đại sự. Hừ! Không sai, chính là tên tiểu tử này, tên hắn là gì?" Hắn chỉ chỉ vào Lam Hiên Vũ trên màn hình.

Mục Trọng Thiên vội bước lên phía trước, cung kính nói: "Hắn gọi Lam Hiên Vũ."

"Ừm, sau khi kết thúc khảo hạch bảo hắn tới tìm ta." Hai mắt phó viện trưởng híp lại, trong mắt hắn mơ hồ có ánh sáng lập loè. Ở bên cạnh hắn, Quý Hồng Bân đã bị cái híp mắt này dọa cho nhảy dựng: "Mập mạp, ngươi cũng đừng có dạy hư mất đứa nhỏ!"

Phó viện trưởng làm một vẻ mặt người vô tội: "Làm sao có thể? Ta là một người rất hiền hoà a."

Quý Hồng Bân tức giận nói: "Ngươi hiền hoà? Ngươi hiền hoà cái..."

Lúc này, trong sân khảo hạch, chiến đấu vẫn đang như lửa như trà mà tiến hành.

Mê cung này được xây nên cũng không tính quá lớn, chính là vì tránh việc các học viên tìm cả buổi cũng không gặp được đối thủ. Lúc này, những đệ tử chạm mặt nhau đã bắt đầu chém giết, đánh tới quên trời quên đất. Thậm chí nơi có ba tổ đụng nhau đã lâm vào một mảnh hỗn chiến.

Mà lúc này ba người Lam Hiên Vũ vẫn ngồi sau đống đá như trước, bọn hắn cứ như vậy mà ngồi đó nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tiền Lỗi hạ giọng nói: "Các ngươi nghe thấy chứ? Hình như có một cuộc chiến gần đây. Ta mơ hồ nghe được một ít thanh âm. Có muốn ra xem không? Lúc này hẳn là bọn hắn đều đã đánh nhau a?"

"Đợi một chút, đừng sốt ruột, chúng ta không cần vội." Lam Hiên Vũ nói.Trước đó bọn hắn cũng đã nghe được tiếng bước chân qua hai lần.

Ngay tại một nơi cách bọn hắn không xa còn có một ngã tư đường. Cái tượng đá lúc trước vốn là canh giữ ở ngã tư đường, sau khi nó phát hiện Lam Hiên Vũ mới đi theo bọn hắn mà tới đây. Nên những đệ tử đi qua ngã tư đường sẽ đều vô thức mà ngó sang bên này một chút, thấy là ngõ cụt thì tất nhiên họ cũng sẽ không tới, nhưng nào ai biết đâu, ở đây còn có ba người đang trốn.

"Ngươi thật đúng là bảo trì bình thản a!" Lưu Phong nhịn không được mà nói.

Từ khi hắn được Lam Hiên Vũ tăng phúc thì sức chiến đấu đã được tăng trên phạm vi lớn, nên lúc này hắn đang ước gì có thể đi ra ngoài chiến đấu đây, có thể đại chiến một trận mới tốt a.

Những hài tử tầm tuổi bọn hắn này đều rất khát vọng biểu hiện mình, nhất là trong lớp thiếu niên năng động thì lại càng như vậy.

Lam Hiên Vũ nhún vai: "Không phải ta bảo trì bình thản, mà là không cần phải lỗ mãng. Các ngươi đã quên sao? Học kỳ này chúng ta đã xác định là sẽ không bị đào thải. Nên bây giờ đương nhiên chúng ta có thể chủ động chiến đấu như bọn hắn, hơn nữa, với tình huống hiện tại của chúng ta thì hẳn kết quả cũng sẽ không quá kém. Nhưng sao chúng ta có thể phán đoán mình sẽ gặp phải bao nhiêu đối thủ đây? Nhưng chờ ở chỗ này lại khác, chờ thêm chút nữa, nói không chừng chúng ta sẽ thật sự có khả năng đoạt được vô địch. Dưới tình huống đã xác định không bị đào thải thì đương nhiên chúng ta phải hương mục tiêu cao nhất mà cố gắng. Chỉ đơn giản như vậy thôi!"

Đúng a! Chỉ đơn giản như vậy.

Nghe hắn nói như vậy, những nôn nóng trong nội tâm Tiền Lỗi cùng Lưu Phong cũng lập tức biến mất. Không phải sao? Bọn hắn đã không bị loại bỏ rồi, làm gì mà phải nóng lòng cầu thành đây?

Đợi cơ hội tốt nhất, tranh thủ đoạt lấy quán quân mới là lựa chọn chính xác nhất.

Nghe hắn vừa nói như vậy, Tiền Lỗi lập tức liền hiểu rõ, hắn nhíu mày mà cười hắc hắc: "Vậy cứ để bọn hắn đánh tiếp một lúc nữa. Đợi lúc nào an tĩnh chúng ta đi chỉnh đốn tàn cuộc cũng không tệ!"

Lam Hiên Vũ mỉm cười: "Nghỉ ngơi, chỉ là nghỉ ngơi một chút thôi mà."

Lúc này, Lữ Thiên Tầm, Diệp Linh Đồng cùng gã đồng bạn còn lại là Thường Kiếm Dật đang tiến tới rất nhanh. Bọn hắn vừa mới đánh bại một tổ đồng học, đang đi tìm những người khác. Lữ Thiên Tầm đi tuốt ở đằng trước, Diệp Linh Đồng cùng Thường Kiêm Dật thì đi hai bên phía sau hắn.

Trong ba người thì Lữ Thiên Tầm cùng Diệp Linh Đồng là Cường Công Hệ hồn sư, mà Thương Kiếm Dật thì là khống chế hệ. Đây là một tổ hợp đã khá cường thế, nhất là dưới tình huống tu vi khá thấp này thì tác dụng của khống chế hệ và phụ trợ hệ đều không quá rõ ràng, mà tổ có được hai vị Cường Công Hệ như bọn hắn là có ưu thế rất lớn.

Nếu tính tuổi trong lớp thì Lữ Thiên Tầm là thuộc những người lớn tuổi đấy, năm nay hắn đã chín tuổi. Mà hồn lực của hắn cũng đã đạt đến mười chín cấp, trong học kỳ này hắn là người có hy vọng đột phá hai mươi cấp nhất. Nên hắn vẫn luôn cho rằng mình là người ưu tú nhất trong lớp.

Nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ tới, trong khảo thí sáng nay thì Lam Hiên Vũ lại là một người duy nhất lấy được hai cái điểm cộng, mà chính hắn cũng không có đạt được. Tuy tổng điểm của hắn là xếp thứ nhất nhưng hắn vẫn không có tư cách không bị loại bỏ. Mà tư cách đấy lại thuộc về tổ Lam Hiên Vũ.

Đối với tổ Lam Hiên Vũ thì Lữ Thiên Tầm cũng không có ý kiến gì, bởi vì cho tới bây giờ hắn cũng chưa coi ba người này là đối thủ cạnh tranh, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu.

Nên sau khi khảo hạch thực chiến bắt đầu, trong lòng hắn liền nín lấy sức lực, vô luận như thế nào cũng phải đạt thành tích tốt trong lần khảo hạch này, phải lấy được quán quân

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau