CHO EM MỘT CHÚT NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cho em một chút ngọt - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Phiên ngoại 1:Mỗi ngày ngọt ngào (4)

Trình Dật đã gửi một tin nhắn cho Tô Đóa: Có quần nào đẹp, ưa nhìn có thể khoe được chân dài nhưng không quá ngắn, ít nhất là che được những thứ cần che?

Hệ thống WeChat cho thấy Tô Đóa đang soạn tin nhắn.

Thông báo " đang nhập tin nhắn.." nhấp nháy qua lại trên hộp thoại, Trình Dật nhìn vào điện thoại và tự hỏi liệu có quá khó để cô trả lời không?

Mười phút sau, Tô Đóa phát: / mỉm cười, cậu có nghĩ đến peach không??

Trình Dật:???

Tô Đóa trực tiếp phát giọng nói qua: "Tôi đã cố nhịn mười phút để kiềm chế sự xúc động của bản thân không mắng cậu, nhưng rốt cuộc vẫn là nhịn không được. Trình nam nam, cậu là tên thẳng nam từ thế kỉ nào qua thế? Đó là quần hot pants! Quần hot pants! Những chiếc quần dài đến đầu gối được gọi là "quần short", những chiếc quần dài đến một nửa bắp chân được gọi là "quần baggy", những chiếc quần dài đến mắt cá chân được gọi là "quần chín tấc" và cuối cùng những chiếc quần lộ đùi khoe được chân dài mà cậu muốn tìm được gọi là "quần hot pants"!"

Trình Dật:...

Tô Đóa: / mỉm cười, hứa với tôi, sau này đừng có hỏi những câu hỏi tâm thần như thế này nữa, được chứ?? Tuy rằng cậu là mối tình đầu của tôi nhưng xin cậu đừng nhục mạ giới hạn IQ của tôi nữa.

Trình Dật:...

Dứt khoát tự mình tìm kiếm trên trình duyệt:

Làm thế nào để ngăn cản vợ mặc quần áo hở hang?

Trả lời A: Đàn ông đều như nhau, không thích vợ mình ăn mặc hở hang nhưng lại thích xem vợ người khác "hở ".

Trình Dật:...

Không đúng, anh có thể đảm bảo đôi mắt anh luôn hướng về Tống Thanh Y,chưa từng hướng về ai khác.

Trả lời B: Bí mật đốt / vứt bỏ quần áo hở hang mà cô ấy mua.

Trình Dật nghĩ thầm đây nhất định là một tên cẩu độc thân, nhấp vào thông tin để xem: Nam, 16 tuổi.

Nội tâm đúng là ngũ vị tạp trần.

Trả lời C: Uyển chuyển khuyên bảo cô ấy, nói cho cô ấy biết anh không thích như vậy.

Ban đầu rõ ràng anh có tự mình suy nghĩ thử qua cách này,kết quả thiếu chút nữa cùng Tống Thanh Y cãi nhau một trận,sau còn bị cô ấy chỉ trích nói bên trong đầu óc của anh toàn chứa cặn bã.

Có một người phản hồi bên dưới,Trình Dật vội nhấp vào xem: Tôi đã thử nó vào một ngày đẹp trời,mặc dù kết quả có chút tang thương,cô ấy đã bảo với tôi rằng cô ấy không thích tôi hút thuốc,uống rượu về trễ nếu tôi có thể bỏ tất cả những thứ đó thì cô ấy cũng sẽ bỏ ý định mặc những bộ đồ hở hang khi đi ra ngoài, tôi nghĩ nghĩ, vẫn là nên để cô ấy mặc chúng thì hơn./Tang thương cuộc sống. jpg

Trình Dật cũng muốn thử nhưng khi suy nghĩ lại bản thân anh cũng không có thói quen nào xấu để bỏ,không được vô ích bỏ qua.

.........

Lướt đọc một hàng các câu trả lời bên dưới, Trình Dật cảm thấy bản thân mình không hề hài lòng với bất kì câu trả lời nào trên đây.Cuối cùng, vẫn là tự mình mở phần mềm mua sắm, lựa chọn cẩn thận hơn 10 cái quần hot pants sau đó ấn nhập thông tin đặt hàng.

Sau khi Trình Dật hoàn tất các bước đặt hàng,anh tiếp tục mở wechat,chặn Tống Thanh Y sau đó mới đăng lên Moments:

Rốt cuộc ai là người phát minh ra quần hot pants? / mỉm cười

Ngụy Gia: Ha ha ha! Anh quả thật đối với thời trang nữ hoàn toàn không biết gì cả?

Trình Dật trả lời Ngụy Gia: / mỉm cười, cậu biết sao?

Ngụy Gia trả lời Trình Dật: Không dám không dám. Hèn mọn bò đi. jpg

Từ Trường Trạch: Quần hot pants mix đai đeo,vô cùng xinh đẹp.

Trình Dật trả lời Từ Trường Trạch: Chê tôi còn chưa đủ buồn sao?

.......

Tống Thanh Y từ phòng tắm đi ra, vừa lau tóc vừa hỏi: "Anh đang nhìn gì vậy?"

"Không có." Trình Dật thu di động đứng dậy đi về phía cô, tự nhiên cầm chiếc khăn trên tay lau tóc cho cô.

Tống Thanh Y nhéo nhéo lỗ tai của mình "Hình như trong lỗ tai em giống như có nước vào thì phải?"

"Để anh xem thử." Trình Dật nghiêng người nhìn, dùng một góc khăn mặt so so trong lòng bàn tay, sau đó kéo nó vào tai cô đem nước hút ra.

Sau khi lau khô tóc cho Tống Thanh Y, Trình Dật mới bắt đầu đi tắm.

Cô tìm điện thoại của mình, phát hiện có một tin nhắn chờ: Hello, tôi là Tô Đóa.

Tống Thanh Y nhớ Tô Đóa,một cô gái không chỉ là một nghệ sĩ xăm hình mà còn là thanh mai trúc mã của Trình Dật.

Cô suy nghĩ một lúc mới trả lời: Xin chào.

Không qua mấy giây, Tô Đóa gửi qua cho cô hơn một tá hình ảnh, tất cả đều là những loại quần hot pants với màu sắc và hoa văn táo bạo,mỗi một cái đều có phong cách hoàn toàn khác nhau.

Tô Đóa: Chị gái nhỏ nếu muốn mặc quần hot pants trông đẹp hơn thì hãy phối hợp thêm một hình xăm,đảm bảo rất xinh.

Tống Thanh Y:...

Tô Đóa: Đừng hiểu lầm, tôi cùng Trình cẩu không quan hệ, tôi đã không còn thích cậu ta.Nhưng tôi vẫn còn rất thích chị khá nhiều, cho nên... hãy cân nhắc việc xăm một ít Tattoo?

Tống Thanh Y: Quá đau, tôi không thể chịu đựng được.

Tô Đóa: Vậy thì mua quần hot pants, làm cho mình hạnh phúc và đừng để ý cái nhìn của người đàn ông chó đó.

Tống Thanh Y:...

Trình Dật tắm xong đi ra, cuộc trò chuyện giữa Tống Thanh Y cùng Tô Đóa cũng đã kết thúc.

Điện thoại di động của Tống Thanh Y đặt bên cạnh,hai cánh tay giống như củ sen chống ở hai bên, mái tóc vừa mới được sấy khô nhẹ nhàng buông xuống, ngước mắt lên nhìn Trình Dật, người đang lau tóc bằng tay "Làm sao?"

Tống Thanh Y nhìn chằm chằm vào anh một lúc lâu không nói chuyện.

Trong lòng Trình Dật bất giác dâng lên sợ hãi, chớp mắt nhìn cô hỏi lại: "Làm sao vậy?"

Thật lâu sau, Tống Thanh Y nói với anh "Anh phát Moments trên WeChat quần hot pants?"

Trình Dật: "..."Là ai bán đứng anh?Tên Cẩu nào??

Vô thức liếm môi dưới "Anh chỉ là cảm khái một chút thôi."

"Vậy tại sao lại chặn em?" Tống Thanh Y nhìn chằm chằm anh và nói.

Trình Dật: "... Lỡ tay."

Tống Thanh Y hừ lạnh một tiếng, không nói gì.

Tự biết lý do mình đưa ra quá không thuyết phục, ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi, ngồi xuống bên cạnh Tống Thanh Y.

Cô vô cảm thờ ơ nói: "Anh đang ngồi trên điện thoại của em."

Trình Dật: "..."

Đặt điện thoại sang một bên.

Tống Thanh Y: "Trả lại điện thoại cho em."

Hai giây sau lại đưa nó qua cho cô. Tống Thanh Y vừa định mở lên, còn chưa làm gì đã bị ép đến trên giường.

Tóc của Trình Dật còn chưa lau khô, bởi vì vừa mới tắm nên trên mặt vẫn còn đo đỏ, áo choàng rộng rãi tung bay lên khi anh hơi nhích cơ thể, lộ ra một mảng lớn da thịt, cơ bụng cứ thế như ẩn như hiện trước mắt.

Tống Thanh Y chớp mắt,bắt đầu lộn xộn: "Buông ra... để em đi."

Trình Dật đem hai cánh tay cô đang vùng vẫy đặt trên giường, di động nhanh chóng bị anh ném sang một bên.Nhìn thẳng vào mắt Tống Thanh Y, hai người cách nhau rất gần, hơi thở ấm áp như hòa vào nhau. Dưới ánh đèn rực rỡ, Trình Dật từ từ cúi người hôn xuống.

Ở trên môi cô trằn trọc một lúc lâu sau đó tách ra, ở bên tai cô thì thầm: "Em thật sự muốn mặc quần hot pants sao?"

Tống Thanh Y giả chết không nói chuyện.

Trình Dật ở vành tai cô liếm một chút, mấy giây sau, lại nói: "Nếu em muốn mặc nó, anh sẽ mua nó cho em."

"Nhưng em phải hứa là chỉ được mặc cho anh nhìn thôi,có được hay không?"

Tống Thanh Y nuốt nước bọt. Cơ thể cô cuộn tròn trong vô thức, Trình Dật ở bên gáy cô từ từ hôn xuống dưới,mỗi nơi anh đi qua đều mang một ngọn lửa nóng bỏng bùng cháy.

Tống Thanh Y cắn răng không kêu rên thành tiếng, dùng lý trí còn sót lại nói: "Mới không muốn, đầu óc anh bên trong đều là cặn bã."

Trình Dật vừa lúc hôn đến xương quai xanh, nghe vậy khẽ cắn một cái, hơi giương mắt, Tống Thanh Y nhìn thấy một vệt sương mù trong đôi mắt hoa đào xinh đẹp đó, trông đặc biệt quyến rũ dưới ánh đèn. Mái tóc ướt của anh rơi xuống cổ Tống Thanh Y, mười ngón tay đan xen,giọng anh khàn khàn mang theo chút động tình "Ngay cả khi là cặn bã, em cũng thích mà, không phải sao?"

Tống Thanh Y cũng nói "Không thích."

"Không thích sao?" Nói rồi đưa tay vào bên trong áo vuốt ve nơi mềm mại ấy, sau đó nhanh chóng ngậm lấy miệng cô "Thật sự không thích sao?"

Tống Thanh Y cố gắng chịu đựng nội tâm gào thét bên trong, những ngón chân cô cong lên "Không a a."

"Sao?" Trình Dật tận tình trêu chọc đầu lưỡi, ở bên tai cô vô cùng lưu luyến, đem đôi chân thon dài Tống Thanh Y ép sát bên hông mình vô cùng gắt gao, hỏi: "Không thích sao?"

"Em chẳng lẽ không thích tôi chút nào sao?"

Lời nói Trình Dật đầy cám dỗ ở bên tai Tống Thanh Y: "Nhưng tôi lại rất thích em."

"Thích đôi chân của em."

"Cũng thích vòng eo."

"Còn có đôi môi ngọt ngào này nữa." .......xxxxxxxxoooo.......( bác tác giả cắt mất rồi nên mình nghĩ dị ^_^)

**

Chuyển phát Quần hot pants đến khách sạn ngày đó,Tống Thanh Y nhìn Trình Dật hỏi "Anh đã mua cái gì thế?"

Trình Dật vô cảm "Em mở ra chẳng phải sẽ biết?"

Tống Thanh Y: "..."

Nhìn 10 cái quần hot pants đặt trên giường,Tống Thanh Y bất đắc dĩ đỡ trán "Tại sao anh lại mua nhiều như vậy?"

" Em muốn mặc nó cơ mà." Trình Dật nghiêm mặt, ra vẻ không quan trọng "Mua nhiều một chút để thay đổi."

Tống Thanh Y: "..."

Trình Dật trông rất không vui.

Tống Thanh Y nhìn anh cười một cái nói "Yêu quá đi" sau đó nịnh nọt chỉ mấy cái quần hot pants trên giường "Anh thấy cái nào đẹp hơn? Em muốn thử hết từng cái một."

Trình Dật lấy một cái màu đen "Cái này đi."

Tống Thanh Y cầm nó trong tay, sau đó đi vào phòng tắm thay rồi đi ra.

Trình Dật từ lâu đã biết đôi chân của cô trông rất đẹp mắt, vừa trắng vừa thon lại vừa dài, hơn nữa còn thẳng tắp.Sau khi mặc quần hot pants dáng người tuyệt không thua kém gì người mẫu.

Tống Thanh Y chống nạnh "Đẹp không?"

Trình Dật gật đầu "Đẹp."

"Giúp em chụp vài kiểu đi." Tống Thanh Y nói.

Trình Dật suy tư hai giây, cuối cùng lấy điện thoại di động ra điều chỉnh góc và ánh sáng chụp một vài bức ảnh cho cô.

Sau khi thử tất cả mười chiếc quần, Trình Dật thành công trở thành nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp cho Tống Thanh Y.

Những bức ảnh được chụp bởi Trình Dật đều rất đẹp. Ánh sáng và góc được điều chỉnh đúng mức. Sau khi xem những bức ảnh được anh chụp ra, nhìn thấy đôi chân của cô đặc biệt dài.Cô khá hài lòng ở một bên cùng anh chọn một vài bức ảnh chụp đẹp nhất sau đó hỏi: " Em có thể chọn một vài bức ảnh đăng lên Weibo không?"

Trình Dật cau mày và quay lại nhìn cô " Sao em lại muốn hỏi anh?"

Tống Thanh Y dừng lại vài giây,khẽ nói "Em thấy anh trông không vui lắm khi em mặc quần hot pants,nếu em còn tự ý phát weibo... khẳng định không phải anh sẽ buồn sao?Anh luôn không muốn em mặc chúng mà!!."

" Anh không vui thì em sẽ không mặc sao? " Trình Dật nói.

Tống Thanh Y có chút không hiểu.

Anh nhìn cô,lại nói thêm:" Anh đã từng nói rằng em là của anh và anh cũng là của em. Em có thể mặc nó theo ý muốn mà không cần hỏi ý anh hay bất kì người khác.Lúc đầu là do anh ích kỉ không muốn đem vẻ đẹp của em phô ra bên ngoài cho người khác nhìn nhưng mà chúng ta không phải đã thỏa thuận cùng nhau rồi sao?Anh tôn trọng em và em cũng tôn trọng anh."

Tống Thanh Y: "..."

Bất ngờ đỏ mặt.

Đêm đó, Tống Thanh Y chọn một vài bức ảnh xinh đẹp đăng Weibo.

Cảm tạ kim chủ ba ba cùng nhiếp ảnh gia @ Trình Dật. / hình ảnh / hình ảnh...

[ Trình Dật:Vợ à,không cần phải cảm ơn ]

[Ahhhhh! Đôi chân của chị tôi quả thật rất đẹp! Kỹ năng chụp ảnh của anh rể cũng rất tốt *vỗtay*]

[ Mùa hè đến,nhất định phải mang quần hot pants! Dáng người chị ấy tốt quá *Ngưỡngmộ*]

[@A,Làm ơn hãy xem những người chồng khác đối xử với người vợ của mình ở nhà thế nào mà học hỏi!]

[Một câu hỏi đơn giản, nhiều người xem chân chị ấy như vậy, anh rễ sẽ ăn dấm chua sao? ]

Trình Dật online trả lời: Tôi đã tự chìm trong bình dấm chua ở nhà rồi /Khóc ròng.jpg

Tác giả có lời muốn nói: Có một câu chuyện về Tô Giang, văn án đã viết xong, tại chuyên mục « không trở về », yêu cầu phải có một bộ sưu tập ~

Văn án 1:

Từ nhỏ Lê Đông đã nhiều bệnh, một mình cô,cô đơn trưởng thành. Vào năm mẹ mất, tại hành lang dài trong bệnh viện, nhìn thấy được người kia đang dựa lưng vào sát tường bệnh viện, ngón tay vân vê điếu thuốc, ánh mắt ảm đạm không ánh sáng nhìn cô, dưới ánh mắt lạnh lùng Lê Đông rụt rè đi qua khẽ gọi: "Anh ơi."

Tô Giang đem điếu thuốc trên tay cẩn thận đặt lên môi rít một hơi, lạnh lùng mở miệng: "Đi theo tôi đi."

Lê Đông giương mắt nhìn khuôn mặt Tô Giang qua làn khói,bất ngờ động tâm với anh.

Văn án 2:

Lê Đông biết, ở trong mắt Tô Giang, cô chỉ là một phần trách nhiệm. Anh như một tảng băng trong mắt người khác nhưng lại đối với cô ôn nhu mà trân trọng.

Lê Đông đã từng nghĩ rằng,so với những người khác,có thể chính cô là người đặc biệt trong lòng Tô Giang thì sao?Nhưng rốt cuộc đó cũng chỉ là ý nghĩ riêng cô mà thôi,còn về phần Tô Giang hẳn là từ đầu đến cuối vẫn như thế luôn duy trì một khoảng cách nhất định với cô.

Cô bí mật thầm lặng thích anh, ở bên cạnh giả vờ là một cô em gái nhu thuận nghe lời.

Sinh nhật Lê Đông 18 tuổi ngày đó, dưới dáng vẻ say rượu cô đã điên cuồng ôm hôn Tô Giang nhưng chỉ một lúc lại bị chính anh đẩy ra.Yết hầu anh khẽ nhúc nhích, vành tai đỏ bừng lui về phía sau nửa bước, giọng run run "A Đông, đừng làm rộn."

Lê Đông cười cười, đôi mắt sáng như ngôi sao tràn đầy sự tò mò, ngón tay cô chậm rãi vuốt ve xương quai xanh của anh "Anh ơi, anh cũng thích em mà,đúng không?"

"Thích anh là chuyện can đảm nhất em từng làm. Giống như bầu trời đang đổ một cơn mưa, còn trong lòng em lại ấp ủ một tia nắng"

(Lê Đông chấm bút)

Chương 97: Phiên ngoại 1:Mỗi ngày ngọt ngào (5)

Ngày 1 tháng 6.

Trình Dật cùng bọn Từ Trường Trạch tụ hợp cùng nhau tham gia chung một chương trình tạp kỹ có sức ảnh hưởng lớn nhất tại Trung Quốc tuyên truyền cho bộ phim « Trường Độ » đang phát sóng.

Bởi vì hình thức chương trình tạp kỹ đều là nói chuyện và chơi trò chơi với các khách mời nên sau khi quay hình được 1 nửa, đạo diễn đã cho mọi người một ít thời gian để nghỉ ngơi.

Ngụy Gia ở bên này lặng lẽ dựa vào tai Từ Trường Trạch nói: "Ban nãy tớ dường như nhìn thấy chị dâu ở phía sau hậu trường."

Từ Trường Trạch cay mày "Thật sao?"

"Thật 100%." Ngụy Gia nói: "Chính tớ tận mắt nhìn thấy chị biên tập dẫn chị dâu đi mà,mặc dù chị ấy mang khẩu trang và đội mũ nhưng chúng ta thân thuộc như vậy làm sao tớ có thể nhìn sai người, tuyệt đối là chị ấy. Tớ gọi chị ấy một tiếng, chị ấy sợ tới mức chạy nhanh đi."

Khán giả dưới đài đột nhiên trở nên ồn ào,lấy điện thoại di động ra và liên tục chụp ảnh,dồn dập nói: Đập!!Đập!!! CP của tôi là ngọt ngào nhất trên thế giới!

Mặt Ngụy Gia đầy mộng, hỏi Từ Trường Trạch: "Có chuyện gì với họ vậy?"

Từ Trường Trạch xê dịch qua một bên khác, tới gần Tô Giang.

Khán giả: A a a! Trường giang tổ hợp CP cũng rất tốt!Đẩy thuyền thôi!!

Còn chưa kịp phản ứng,Ngụy Gia đột nhiên lôi bả vai Từ Trường Trạch qua mình, không cẩn thận kéo mạnh áo T-shirt,lộ ra một mảng lớn da thịt trắng muốt của Từ Trường Trạch.

Khán giả bên dưới thính phòng hò hét vang vọng.

Từ Trường Trạch:...

Tô Giang ở một bên lành lạnh nói một câu "Nên chặt tay thì chặt tay."

Từ Trường Trạch đem áo T-shirt chính mình kéo ngay ngắn, Ngụy Gia ngượng ngùng thu tay, xấu hổ sờ chóp mũi, kêu Từ Trường Trạch: "Trạch Trạch, cậu đừng tức giận, tớ chỉ là không cẩn thận kích động chút thôi."

"Ha ha." Từ Trường Trạch liếc cậu "Nên làm."

Ngụy Gia:...

Im lặng rút tay ra sau lưng, không cẩn thận vô tình đụng phải Trình Dật đang chơi di động.

Trình Dật nhìn hai chữ "Game over" trên màn hình nhướn mày, buồn bã nói: "Quả thật đáng chặt tay."

Nói xong bỏ điện thoại di động vào túi,nhìn Từ Trường Trạch và Tô Giang.

Trong lòng Ngụy Gia nhanh chóng cảnh báo cậu sắp có nguy hiểm, đứng dậy muốn chạy trốn, lại bị Trình Dật kéo cổ áo T-shirt, sau đó cả người bị hất xuống đất.Ở trên sân khấu, ba người cào cào Ngụy Gia... khiến cậu ôm mình cười không ngừng.

Giống như lúc trước họ cùng nhau vui đùa trong ký túc xá.

Ngụy Gia nằm trên mặt đất, tiếng cười cùng tiếng cầu xin tha thứ xen lẫn nhau. Các fan ở dưới, la hét liên tục không ngừng.

Chẳng mấy chốc chương trình bắt đầu ghi hình trở lại.

Từ Trường Trạch,Tô Giang,Ngụy Gia và Trình Dật bốn người mặc đồ cổ trang chính nhân vật mình đóng hợp xướng một bài hát cổ xưa mở đầu phần 2.

Sau đó tiếp tục đến phần trò chơi.

Mc: "Hoan ngênh mọi người quay trở chương trình X.Trước khi bắt đầu vòng chơi này, chúng tôi đã mời đến đây hai vị khách mời bí ẩn, mọi người có đoán được hai vị khách mời bí ẩn là ai không?Nào chúng ta cùng nhau hoan nghênh đạo diễn của « Trường Độ » cũng chính là đạo diễn Tân Thất của chúng ta,xin mời ~~"

Tân Thất mặc đồ thể thao, vẫy tay chào mọi người:"Xin chào mọi người,Tôi là Tân Thất rất vui được đến đây tham gia cùng mọi người!"

Khán giả vỗ tay,nhiệt tình hò hét chào mừng.

"Mọi người khoan hãy kích động, chúng ta còn có một vị khách mời thứ hai nữa cơ mà! Tiếp theo, chúng ta hãy cùng chào đón nhà biên kịch nổi tiếng trong ngành - Tống Thanh Y."

MC vừa dứt lời, Trình Dật trực tiếp đứng lên, trong mắt ngàn vạn ánh sáng rực rỡ,nhìn về phía lối vào.

Ngụy Gia lặng lẽ kéo tay áo Từ Trường Trạch, thấp giọng nói: "Tớ đã nói mà."

Từ Trường Trạch một lời khó nói hết nhìn Ngụy Gia sau đó chậm rãi cho cậu một nụ cười chết chóc "Tớ thấy cậu chính là ngứa mình rồi."

Ngụy Gia:...

Tôi đã làm sai gì chứ. jpg.

Hôm nay đến đây tham gia chương trình,Tống Thanh Y lựa chọn mặc một chiếc váy màu xanh dài đến đầu gối, để lộ một phần bắp chân thon thả nhỏ trắng của mình,mang giày cao gót cao 5 phân, tóc buộc thành đuôi ngựa, trang điểm nhẹ nhàng, khi nhìn cả người đặc biệt lộ ra an tĩnh.

Đây là lần đầu tiên Tống Thanh Y tham gia chương trình tạp kỹ.Vì vậy cô đã rất lo lắng,chậm rãi bước ra chào khán giả, giới thiệu ngắn gọn về bản thân,sau đó ngồi xuống bên cạnh đạo diễn Tân Thất.

Mc giới thiệu trò chơi thứ nhất có tên là "Nghe nhạc đoán bài",sau đó bắt đầu chia làm hai đội.

Đội thứ nhất: Trình Dật, Ngụy Gia, nữ chính « Trường Độ » cùng đạo diễn Tân Thất.

Đội thứ hai: Tô Giang, Từ Trường Trạch, nữ hai « Trường Độ » cùng Tống Thanh Y.
Khi chuẩn bị bắt đầu trò chơi, Ngụy Gia hỏi Trình Dật bên cạnh: "Nam ca, anh sẽ không vì vậy mà thiên vị chứ?"

Trình Dật nhướn mi "Tôi là người như vậy sao?"

Ngụy Gia nghĩ ngợi, cũng là chưa từng thấy anh chơi trò chơi nhường qua ai, trong lòng hơi chút yên tâm.

Trò chơi chính thức bắt đầu.

Ca khúc thứ nhất, khúc nhạc dạo vang lên khoảng năm giây, MC nhanh chóng hô ngừng, Ngụy Gia nhanh chóng cướp được, nhưng khi hỏi câu trả lời,cậu lại nói không biết.

Bị phun.

Khúc nhạc dạo lại tiếp tục.

Vang lên năm giây, MC hô ngừng.

Tống Thanh Y mặc đồng phục màu xanh của đội mang giày đế bằng chạy đến vài bước, hoàn toàn không với tới micro.Qua vài giây, một người nào đó chạy đến bên cạnh nhón chân và kéo micro xuống.

Người đến quả nhiên là Trình Dật.

Ngụy Gia ở đằng kia hét lên: "Nam ca, là « Giấc mơ đầu tiên », tuyệt đối chính xác!"

Trình Dật dừng hai giây nghe Ngụy Gia nói, Tống Thanh Y bên này cũng nhìn qua anh.Hai giây sau, Trình Dật đem microphone đưa tới bên miệng Tống Thanh Y.

Mọi người có mặt:...

Tống Thanh Y gập ghềnh hát hai câu " Nếu niềm tự hào không bị... biển cả... Lạnh lùng cuốn đi... làm sao bạn có thể hiểu được..."

Cô hát bài hát này không hay lắm, chỉ nhớ một vài lời, nói tên bài hát xong,nhìn Mc tuyên bố: "Hoàn toàn chính xác".

Mc cười cười trêu chọc "Trình Dật,cậu là người của đội đỏ, không thể công tư bất phân với người nhà, tôi đề nghị cậu kìm chế sủng ái cô ấy tại đây."

Trình Dật cười cười:"Vâng"

Ca khúc thứ hai bắt đầu.

Lần này lại là Ngụy Gia, cậu nhanh chóng trả lời đúng.

Mc thông báo kết quả, hòa 1:1.

Ca khúc thứ 3 là ca khúc cuối cùng phân định thắng thua.Ngay khi khúc nhạc dạo cất lên hai giây, Tống Thanh Y liền đoán ra được đó là bài hát « kết hôn muộn » cả hai người đều rất thích.

Cùng Trình Dật đứng ở bên kia nhìn nhau,Mc hô ngừng, Tống Thanh Y nhanh chóng chạy qua, đồng thời cùng Trình Dật cầm micro.

Tay Trình Dật đặt trên bàn tay Tống Thanh Y.Fan hâm mộ sôi sục hò hét.

Mc ngay lập tức nói: "Vì hai người đã lấy nó cùng một lúc, nên chúng tôi không tính trò chơi này. Hai người hãy hát với nhau, sau đó chúng ta sẽ thêm một bài khác,xác định kết quả. "Trình Dật cùng Tống Thanh Y trao đổi ánh mắt, đống ý chấp nhận.

Tống Thanh Y hát câu đầu tiên "Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ độc thân."

Trình Dật theo tiết tấu hát "Nhưng lại có dự cảm sẽ kết hôn muộn."

Hợp: Tôi đang chờ đợi,một điều duy nhất trên thế giới này,phù hợp với tâm hồn tôi.

Tống: Vì tôi lau hết khó khăn.

Trình: Vì tôi lau hết muộn phiền.

...

...

Cả hai đưa mắt nhìn nhau ngay khi bài hát kết thúc.

" Wow, Chương trình chúng ta thật sự quá ngọt ngào, nào bây giờ chúng ta chuyển đến bài hát kế tiếp nhé!" Mc nói.

« bạch nguyệt quang » vang lên 5 giây,sau đó Mic bị Tô Giang cướp được từ trong tay Ngụy Gia,giọng Tô Giang trầm lắng,mang theo rất nhiều sự lưu luyến.

Vì vậy, trò chơi này,đội Tống Thanh Y thắng.

Vòng tiếp theo của trò chơi là hai người đứng trên cây cầu một ván thay phiên đẩy nhau, nếu bị đối phương đẩy rơi xuống cầu sẽ được tính là thua.

Ván thứ nhất Ngụy Gia x Từ Trường Trạch.

Khán giả sôi sục hò hét tên hai người.

Ngụy Gia xắn tay áo lên, nói: "Tớ muốn rửa sạch ân oán của chúng ta."

Từ Trường Trạch cười cười, dáng vẻ vô cùng ôn hòa nhưng khi nói ra rất không khách khí "Không thể."

Ngụy Gia bắt đầu thăm dò tính đẩy Từ Trường Trạch một chút nhưng Từ Trường Trạch lại lù lù bất động, Ngụy Gia vừa mới tính toán,cậu có lẽ lần này chắc không xong rồi thì bị Từ Trường Trạch đẩy rơi xuống.

Ván thứ hai: đạo diễn Tân Thất x Tô Giang.

Kết quả đạo diễn Tân Thất thắng.

Ván cuối cùng:Trình Dật x Tống Thanh Y.

Cảm giác cân bằng của Tống Thanh Y không được tốt lắm,cô không ngừng tìm kím trọng tâm đứng vững, sức cân bằng Trình Dật rất tốt,anh đi đến nhìn người trước mặt đang khom người cố gắng bảo trì cân bằng, khom người cùng cô bốn mắt nhìn nhau, chân Tống Thanh Y run cầm cập "Anh... hay là anh dứt khoát trực tiếp đem em đẩy xuống đi."

Trình Dật lắc đầu: "Chúng ta phải tuân thủ quy tắc trò chơi."

Mc: "Không dễ dàng chút nào, Trình Trình của tôi cuối cùng cũng đã nhớ ra luật chơi! Tốt lắm, chúng ta có thể bắt đầu công kích đối phương rồi."

Hai phe đều cực lực cổ vũ người đội mình.

Tống Thanh Y thử đẩy bàn tay Trình Dật,anh vẫn như cũ không nhúc nhích.Sau đó đến phiên Trình Dật,anh nhẹ nhàng đẩy cô một cái, Tống Thanh Y bên này bắt đầu đứng không vững,lúc cơ thể sắp rơi xuống ván lại bị Trình Dật trở tay lôi người trở về, sau đó còn ân cần giúp cô ổn định cơ thể.

Khán giả bên dưới vô cùng phấn khích.

Mc đứng ở giữa cũng bắt đầu:"Wow,Wow,Wow"

Tống Thanh Y vịn bả vai Trình Dật: "Sợ chết đi được."

Trình Dật vỗ nhẹ lưng cô "Không sao."

Mc bắt đầu trêu chọc hai người "Xin thông báo,đây là một trò chơi!Đề nghị ngưng phát đường cho chúng tôi tại nơi đây? "

Ngay Khi Mc dứt câu,Trình Dật bên này đã buông tay Tống Thanh Y, trực tiếp tự mình nhảy xuống.

Tác giả có lời muốn nói:

Ngụy Gia: Là tôi ngây thơ,mới tin vào lời hứa của anh.

Trình Dật: So với cậu,tôi sợ vợ tôi đau hơn!

Ngụy Gia: "....."/Đau xé tim gan.jpq

Chương 98: Phiên Ngoại 1:Mỗi ngày ngọt ngào(6)

Sau buổi ghi hình chương trình, mọi người đã rủ nhau cùng đi ăn.

Bọn Ngụy Gia đi phía trước, Tống Thanh Y cùng Trình Dật tay trong tay đi ở phía sau.

Trình Dật nghiêng đầu hỏi cô "Sao em lại tới đây?"

Tống Thanh Y cười "Đội ngũ chương trình yêu cầu em giữ bí mật."

Kỳ thật Tống Thanh Y không có ý định đến, chỉ là bỗng nhiên nhớ đến ngày này vào năm ngoái, Trình Dật ở ngoài uống say trở về, khi cô hỏi Ngụy Gia,cậu đã nói cho cô biết anh thường uống rất nhiều rượu vào ngày này nhưng khi cậu hỏi thì anh không trả lời.Vói vào trong túi lấy ra một cây kẹo mút đưa tới trước mặt Trình Dật.

Trình Dật nhíu mày "Có ý gì?"

"Hôm nay là ngày gì thế?" Tống Thanh Y cười hỏi anh.

Trình Dật nhíu mày suy nghĩ hai giây, thốt ra"Ngày giỗ của ba mẹ."

Gió đêm nhẹ nhàng lướt qua bên cạnh hai người, Tống Thanh Y vô thức liếm môi dưới, cố gắng suy nghĩ nên nói gì đó để an ủi Trình Dật nhưng lời nói lại bị mắc kẹt trong cổ họng, không biết phải nói gì trong lúc này. Sau một hồi im lặng, Tống Thanh Y đột nhiên hỏi: "Cho nên, vào ngày này năm ngoái anh đã uống say trở về?"

Trình Dật gật đầu"Hàng năm,vào ngày này anh đều tự mình lên nghĩa trang Tây Sơn viếng ba mẹ, sau đó buổi tối trở về sẽ uống một chút rượu, nếu không uống...buổi tối khẳng định sẽ không thể ngủ được. "

Tống Thanh Y im lặng, nhón chân đưa tay vuốt ve lông mày cho anh, mỉm cười đưa cây kẹo mút cầm trong tay qua " Tiểu bằng hữu, ăn kẹo."

"Huh?" Trình Dật nhíu mày, không hiểu.

"Hôm nay là ngày lễ của cậu." Tống Thanh Y cười nói: "Tiểu bằng hữu, lễ Nhi đồng vui vẻ."

Trình Dật: "..."

Sau vài giây im lặng, khóe miệng anh mở ra một vòng cung và từ từ mở rộng. Khóe mắt và lông mày nhuốm đầy ý cười,bất đắc dĩ lắc đầu,vươn tay xoa đầu Tống Thanh Y:"Đến cùng ai mới là tiểu bằng hữu chứ, đều lớn như vậy rồi mà còn muốn trải qua lễ Nhi đồng."

Tống Thanh Y phồng má,ánh mắt mơ hồ thừa dịp Trình Dật không chú ý,nhón chân lên đưa tay xoa xoa đầu anh, đem tóc chỉnh chu của Trình Dật vò rối loạn "Anh đương nhiên là tiểu bằng hữu của em rồi.Thường ngày em đều là tiểu bằng hữu của anh nhưng hôm nay anh là tiểu bằng hữu của em."

Sửa sang lại tóc một chút,Trình Dật nhìn cô "Anh muốn ăn kẹo."

"Được thôi."Tống Thanh Y mỉm cười tháo túi kẹo ra đưa tới bên miệng Trình Dật.

Anh tiếp nhận nhưng không có nhét toàn bộ vào miệng, cắn một nửa "Há miệng."

Tống Thanh Y chất phác mở ra, Trình Dật đem nửa kia nhét đến miệng cô, sau đó cười cười: "Mỗi người ngọt một nửa."

Tống Thanh Y: "..."

Tai cô bỗng đỏ lên.

Hai người tiếp tục đi về phía trước, bọn người Ngụy Gia cũng đã không thấy.

Hai người đi được một chốc, điện thoại Trình Dật liền vang lên.

Là Ngụy Gia.

"Nam ca, chúng em đều đã đến khách sạn, hai người đang ở đâu thế?" Ngụy Gia lớn tiếng nói.

Trình Dật trả lời "Trên đường."

Ngụy Gia: "..."

Bất đắc dĩ thở dài "Nhanh lên nha."

"Được." Trình Dật đáp lời cúp điện thoại.

Cùng bọn Ngụy Gia ăn cơm, Trình Dật không giống lúc trước,anh không uống nhiều rượu.

Ngụy Gia thấy thế vô cùng kinh ngạc "Nam ca, điều này không giống anh, mỗi năm đến hôm nay..."

Lời còn chưa nói hết, Từ Trường Trạch đã đánh cậu một cái,ra hiệu bảo cậu câm miệng,Ngụy Gia hoàn toàn không hiểu,cậu ngu ngơ nhìn sang Từ Trường Trạch tố giác "Trạch Trạch,khi không cậu đánh tớ làm gì?"

Từ Trường Trạch:...

Quả nhiên cậu không nên ôm hi vọng với chỉ số EQ Ngụy Gia.
Trình Dật mỉm cười, lắc ly rượu trong tay vài lần "Hôm nay, không uống nhiều."

Ngụy Gia bỗng nhiên liếc nhìn về phía Tống Thanh Y "A ~ hóa ra là vì chị dâu ở đây."

"Không phải." Trình Dật liếc nhìn cậu mang theo vài phần ý cười "Cậu có thấy tiểu bằng hữu nào uống rượu chưa?"

Mọi người:...

Thực sự muốn ngu người luôn rồi.

Tống Thanh Y người duy nhất hiểu ý Trình Dật, kéo cánh tay áo anh thì thầm: "Đừng nói hươu nói vượn."

Trình Dật cúi đầu xuống nói nhỏ vào tai cô: "Anh không say, làm sao có thể nói hươu nói vượn?"

Tống Thanh Y:...

Bởi vì hôm nay Trình Dật không uống, nên Ngụy Gia chuyển mục tiêu sang Tô Giang.

Nào ngờ Tô Giang nâng ly, một ly uống cạn "Chỉ uống một ly, hơn không uống."

Ngụy Gia trêu chọc "Chẳng lẽ cậu cũng có người quản sao?."

Tô Giang lắc đầu "Không có, nhưng trong nhà có một đứa trẻ vị thành niên."

" Hmm? Tớ dựa vào! " Ngụy Gia bắt đầu bát quái "Giang Giang,cậu đã tìm được tình yêu mới của mình rồi sao? Cuối cùng cậu cũng đã thoát khỏi bóng ma cô bạn gái cũ? Nhưng mà nói đi phải nói lại,dù gì cậu cũng đã trưởng thành, làm sao lại đi tìm trẻ vị thành niên yêu đương chứ? Hãy để tớ đoán, chắc chắn cậu phải lớn hơn người ta tám chín tuổi?Thế nào,đúng chứ?"

Tô Giang:...

Ánh mắt lạnh lùng nhìn sang Ngụy Gia,làm cậu sợ tới mức kéo Từ Trường Trạch đến làm tấm chắn.

Tô Giang thản nhiên nói: "Đó là em gái của tôi."

"Tình anh em?" Ngụy Gia nhất thời lỡ lời,cậu nói xong cũng rất hối hận.

Tô Giang trước sau như một bộ lạnh lùng "Con gái của mẹ kế, năm nay 17 tuổi."

Mọi người ở đây đều biết rằng,mối quan hệ gia đình Tô Giang khá lộn xộn, nhưng không nghĩ đến sẽ loạn thành như vậy.

Từ Trường Trạch xen vào "Nói cách khác,đó là con gái của mẹ kế cũ cậu và cha cậu với người vợ hiện tại?Vậy đó không phải là con của cha cậu cùng vợ cũ cũ sao?"

"Không phải." Tô Giang nói: "Con bé là do bà ấy cùng người đàn ông khác sinh,không phải cha tớ." Mọi người:...

Thật loạn mà.

Ngụy Gia khó hiểu: "Vậy tại sao cô ấy phải đến nhà cậu? Cậu và cô ấy hoàn toàn không có quan hệ huyết thống hay là họ hàng. Cậu là một người đàn ông độc thân, sao có thể nuôi một trẻ vị thành niên như thế ở trong nhà cho được?"

"Mẹ cô ấy đã qua đời và không ai nuôi nấng cô ấy. "Tô Giang nói.

Cách vài giây lại hỏi "Mọi người có biết trường cao trung nào tốt gần đây không?Thử đề cử giúp tôi một trường?Có thời gian,tôi đi xem một chút?"

Từ Trường Trạch đề nghị trường cũ của anh.

Tô Giang khẽ gật đầu,sau cũng không ai nói chuyện,ăn xong liền tan.

Khi trở về nhà, Tống Thanh Y mới phát hiện tên mình lại lên hot search, hơn nữa còn cùng với Trình Dật.

Một người hâm mộ của họ đã đăng video được ghi lại hôm nay tại chương trình tạp kỹ lên Internet và tuyên bố rằng hàm lượng đường hôm nay vượt quá mức tiêu chuẩn. Ngoài ra còn có những bức ảnh chụp hai người sau khi bước ra khỏi studio, có những bức ảnh được chỉnh sửa lại và một vài video nhỏ.

[Ahhhhh, chính chủ tự sản xuất đường! Ô ô ô, tình yêu cổ tích này là cái gì vậy chứ, tôi đang chìm đắm trong cặp này. ]

[Lời kịch trong phim thần tượng đã thành hiện thực ngoài đời: Thường ngày em đều là tiểu bằng hữu của anh nhưng hôm nay anh là tiểu bằng hữu của em. Ô ô ô ô ô, tôi đã rơi vào trong hố, triệt để không ra được. ]

[Ai có thể nghĩ tới Tống Thanh Y lớn hơn Trình Dật 5 tuổi? Qúa ngọt mà,cuồng lắm CP này ghê]

[ Ở hiện trường tận mắt chứng kiến bọn họ, hôm nay vé vào cửa thật sự thực đáng giá! ]

[Phải có nhiều hơn rất nhiều video, các chị em nhanh thả ra rồi nhường chúng ta cùng nhau đập! ]

........

Tống Thanh Y nhìn một vòng, phát hiện bên trong vô cùng náo nhiệt, cầm điện thoại để qua một bên, sau đó chuẩn bị đi tắm.

Trình Dật đang ngồi trên ghế sofa, ngón tay vuốt ve màn hình di động, Tống Thanh Y đi qua hỏi "Anh đang làm gì vậy?".

Trình Dật ngẩng đầu nhìn cô, trầm mặc mấy giây sau mới nói: " Trần Hạo vừa mới gọi điện thoại cho em."

Qủa thật đã rất lâu Tống Thanh Y không liên lạc với gia đình Trần Đạc, mang theo sự kinh ngạc hỏi: "Em ấy đã nói gì?"

Trình Dật nói: "Hôm nay, vào lúc 8 giờ phát hiện Trần Đạc tự sát,sau khi anh ta được đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói đưa đến quá muộn,không cứu được,qua đời vào lúc 10:30."

Đồ trong tay Tống Thanh Y rơi xuống đất.

Trong phòng yên lặng đến đáng sợ.

Hồi lâu sau, Tống Thanh Y nhặt đồ rơi trên mặt đất, lúng túng nói: "Chết rồi cũng tốt."

"Trần Hạo hỏi em, có muốn đi nhìn Trần Đạc lần cuối không?" Trình Dật nói.

Tống Thanh Y suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lắc đầu "Không "

Khi còn sống đã sinh chán ghét, chết đi thì có thể thế nào chứ?

Không cần thiết.

Mặc dù thế,nhưng tin tức Trần Đạc qua đời đối với trong lòng Tống Thanh Y vẫn có chút ảnh hưởng, đêm đó cô mơ về khoảnh khắc ba người gặp nhau, dưới ánh mặt trời một người là Thượng Nghiên ôn nhu dịu dàng,một người là Trần Đạc nhiệt huyết tuổi trẻ,ba người cùng nhau một chỗ, cười nói vô cùng ấm áp.

Sau nửa đêm lại mơ thấy Trình Dật,anh mỉm cười dịu dàng nhìn cô và nói "Đừng buồn,đoạn đường sau này anh đi cùng em."

Tống Thanh Y tỉnh dậy từ trong nhiều giấc mơ đan xen, nhìn khuôn mặt đẹp trai được phóng đại trước mặt, lấy tay véo Trình Dật một cái.

Trình Dật mơ mơ màng màng mở to mắt, nói lầm bầm: "Vợ à, có chuyện gì vậy?"

Tống Thanh Y dụi dụi vào lòng anh,thì thầm: "Hay là chúng ta sinh một đứa bé nhé!!."

Chương 99: Trình tạp kỹ hàng ngày(1)

Bộ phim của Trình Dật dự tính kết thúc vào cuối tháng 6.

Công ty sau khi được Bạch Kiếm sắp xếp cũng đã dần hoàn thiện đi đúng hướng,Trình Dật về cơ bản vẫn giống như trước đây.

Bởi vì kể từ sau khi tốt nghiệp Trình Dật đã quay bốn bộ phim liên tiếp, hầu hết tất cả đều là nhân vật nam chính nên công ty đã đề xuất cho anh nghỉ ngơi một năm,không quay bất kì bộ phim nào cũng như cho chính anh nghỉ ngơi sao mấy tháng làm việc không ngừng.

Diễn xuất là một trong những kỹ năng cực kỳ quan trọng đối với một người diễn viên mà Trình Dật chính là một trong những người hưởng khả năng thiên phú, năng khiếu bẩm sinh thậm chí anh còn có nền tảng kiến thức và những kỹ năng mềm rất tốt,anh đã suy nghĩ rất kỹ về đề xuất bên phía công ty và cuối cùng quyết định chỉ ngừng một tháng sau đó lại tiếp tục suy nghĩ quay tiếp một bộ khác,đương nhiên không ai ngăn cản anh vì quyết định này.

Sau 1 tháng nghỉ ngơi, người đại diện đã đưa cho anh một bản kế hoạch.

Tiêu đề của mùa đầu tiên là "The Next Second",một chương trình nói về CP.

Trình Dật lật xem một phần của bản kế hoạch "The Next Second"nhíu mày "Đây là gì vậy?"

Người đại diện chuyên nghiệp mỉm cười "Đây là một kế hoạch mới được đề xuất bởi các giám đốc trong công ty. Họ đã xem xét kĩ lưỡng và cho rằng ngành giải trí hiện nay liên tục ra những chương trình truyền hình thực tế về tình yêu thu hút hàng triệu người xem ở Trung Quốc. Là một công ty mới thành lập, bọn họ tự nhiên không thể bỏ lỡ một cơ hội tốt... "

"Nói điểm chính." Trình Dật ngắt lời anh ta, sau lại nghiêm túc nói điểm chính "Bọn họ hy vọng cậu có thể mang vợ mình đến tham gia chương trình này, vì công ty sáng tạo ra lợi ích."

Trình Dật: "..."

Nhìn người đại diện, thật lâu sau nở nụ cười " Tôi cho rằng việc sáng tạo ra lợi ích không phải vì công ty mà là vì chính cậu thì hơn?"

"Không." Người đại diện nói: "Chuẩn xác mà nói là cho chính cậu, dù sao cậu cũng là ông chủ."

"Ông chủ là anh của tôi." Trình Dật nói: "Vì vậy,tôi cùng vợ tôi tham gia chương trình này thì có ý nghĩa gì chứ?"

"Có chứ." Người đại diện chớp mắt và giới thiệu nó một cách không hề do dự "Nếu hai người đồng ý tham gia chương trình này, điều có lợi đầu tiên hai người nhận được chính là làm tăng sự tiếp xúc gần gũi của hai người với fan hâm mộ nhiều hơn cũng như làm họ thay đổi về cách nhìn định kiến ​​công khai về cả hai người sau những scandal bê bối trước đó.

Điều có lợi thứ hai chính là thông qua chương trình,hai người có thể tự mình bồi dưỡng tình cảm với nhau.Tôi ví dụ cụ thể là như thế này: thông thường khi hai người ở nhà, mọi thứ đều nằm trọn trong một chiếc máy tính hay một chiếc smartphone, lâu dần các hoạt động giao lưu ngoại khóa dần dần bị hai người lãng quên một cách triệt để. Vì lẽ đó khi hai người tham gia chương trình này,họ sẽ tạo một số điều kiện cho cả hai người có nhiều thời gian dành cho nhau hơn,thậm chí tạo ra một số trò chơi khó ngoài trời như leo núi, lặn, v.v. Những tình huống bất ngờ, cách hai người cùng nhau sinh hoạt khi ở cùng nhau hay những mâu thuẫn vô tình xảy ra được hai người giải quyết bù trừ như thế nào để cùng nhau hàn gắn lại,hoàn toàn đều được camera ghi lại khoảnh khắc ấy, dám nghĩ, dám yêu và dám thể hiện tình cảm chân thành với người mình thích công khai ra bên ngoài, thậm chí giúp tình cảm giữa hai người nảy nở một cách tự nhiên, chân thật nhất,tôi đảm bảo hai người sẽ giành không ít thiện cảm từ các antifan thông qua chương trình này.

Điều quan trọng cuối cùng chính là hai người không cần phải chi bất cứ thứ gì trong lúc quay chương trình.Thậm chí hai người còn được gặp gỡ thêm những cặp đôi khác?Kết bạn, giao lưu chia sẻ với nhau,..v..v... "

Trình Dật im lặng vài giây,sau đó mỉm cười với anh ta"Nghe cậu nói vậy,có lẽ cũng không tệ lắm"

"Tất nhiên rồi." Người đại diện nói: "Điểm xuất phát của cậu là diễn xuất,vì vậy sự tiếp xúc cần thiết với fans là điều cậu không thể thiếu, hãy để khán giả biết và thích công việc của cậu ngay cả khi cậu không nổi tiếng,tất nhiên ngoại trừ cũng sẽ có một số khán giả biết đến cậu vì đã xem phim những bộ phim cậu đóng chẳng hạn, đó chỉ là ví dụ tôi đưa ra thôi nhé!! Cậu biết sự khác biệt giữa diễn viên và thần tượng nằm ở đâu không?Chính là môi trường sống. Các diễn viên không được tạo ra bởi bất kỳ ai, vì vậy cậu có thể là chính cậu trong các chương trình tạp kĩ,tôi đảm bảo với cậu rằng nhóm chương trình sẽ không chỉnh sửa bừa bãi. Vì vậy, dù cậu hay Tống biên kịch, ai trong hai người đều có thể suy nghĩ việc có nên tham gia hay không?

Và điểm quan trọng nhất chính là vào khoảng thời gian trước, Tống biên kịch đã không nói gì sau khi nghe được tin tức Trần Đạc tự tử tại nhà. Nhiều người hâm mộ Trần Đạc đang gây ồn ào,bí mật chỉ trích cũng như âm thầm soi xét cô ấy,nếu có gì bất thường họ sẽ hướng gió đẩy chuyện Trần Đạc cùng chuyện hiện tại ra nói một lần,vì vậy tôi nghĩ cô ấy nên cùng cậu tham gia chương trình này để tăng độ nổi tiếng cũng như giúp công chúng có cái nhìn khác hơn về cô ấy,chẳng phải họ luôn không hiểu biên kịch Tống sao?Hãy để họ hiểu con người và tính cách làm việc của cô ấy,chuyện này nếu so ra,hai người đều có lợi!Hãy cùng nhau suy nghĩ và thông báo cho tôi vì quyết định này?."

Trình Dật sau khi nghe người đại diện nói cũng tự mình cẩn thận xem xét vấn đề này, cuối cùng quyết định gọi điện trưng cầu ý kiến Tống Thanh Y.

Ngay từ lúc đầu khi nghe Trình Dật nói,Tống Thanh Y đã ngay lập tức từ chối,không vì điều gì cả chỉ là cảm thấy bản thân cô đặc biệt bài xích xuất hiện trước ống kính, Trình Dật một bên dụ dỗ, một bên đem rất nhiều lý do ra thuyết phục cô,làm Tống Thanh Y có chút rung động,cuối cùng sau khi suy nghĩ một ngày,quyết định gật đầu đồng ý.

**

Địa điểm quay "The Next Second" nằm ở phía nam, vừa vặn vào mùa hè, bờ biển là địa điểm quay hình cực tốt.

Nhóm chương trình đã mời bốn nhóm CP

Nhóm A bao gồm hai nhóm: Nhóm 1 là sự kết hợp của giữa một nghệ sĩ chuyên nghiệp và một nghệ sĩ nghiệp dư.Nhóm 2 là một CP đang được mọi người xào nổi tiếng gần đây trên Weibo,cả hai đều đóng vai chính trong bộ phim tình cảm thu hút rất nhiều fans hâm mộ.

Nhóm B cũng bao gồm hai nhóm: Một nhóm là CP lên hot search 3 lần gần đây nữ diễn viên cùng nam người mẫu Model,nam so với nữ lớn hơn mười tuổi.Nhóm còn lại là Tống Thanh Y cùng Trình Dật, nam kém hơn nữ năm tuổi.

Nói cách khác,chính là hai người yêu giả và hai người yêu thật.

Mục đích là để quan sát sự hòa hợp,trải nghiệm cảm giác sau khi về chung một nhà cũng như sự hợp ý nhau từ những chàng trai và cô gái yêu nhau thời hiện đại.

Nhóm chương trình đã đặt sẵn phòng khách sạn cho bọn họ ở nơi có thể nhìn thấy biển bên ngoài.Ngay khi vừa đến phòng,hai người liền bắt tay thu dọn đồ đạc.

Sau khi dọn dẹp ổn thỏa, nhóm chương trình nhanh chóng đưa Trình Dật rời đi.

Tống Thanh Y một mình ở trong khách sạn.

Nhìn máy ảnh có ở khắp mọi nơi trong phòng. Cô không biết mình nên làm cái gì bây giờ. Qua một lúc, nhân viên bắt đầu đưa cho cô một thẻ nhiệm vụ: Yêu cầu bà chủ nhà đi đến nơi được chỉ định để ăn trưa.

Tống Thanh Y nhíu mày sau khi cô đọc xong nhiệm vụ, vô thức hỏi "Trình Dật đâu rồi?" Công tác nhân viên: "Họ có nhiệm vụ riêng của mình,có thể khi các bạn ăn trưa xong mới xuất hiện."

Tống Thanh Y nhanh chóng nắm bắt thông tin chính trong lời nói "Các bạn?"

Công tác nhân viên: "Vâng, ba cô gái khác cũng đã đến. Bạn có thể thấy họ khi bạn đến nơi được chỉ định."

Tống Thanh Y không chỉ nhận được thẻ nhiệm vụ, mà còn có bản đồ.

Là một sinh viên nghệ thuật, Tống Thanh Y dễ dàng xác định nơi được chỉ định trên bản đồ, mặc dù vậy, cô vẫn phải tự mình đi bộ hơn nửa giờ mới đến.

Nơi nấu ăn nằm ở ven biển, nhóm chương trình đã thiết lập một cái lều nho nhỏ ở đây,bên ngoài đặt một chiếc bàn dài,có thể lát nữa họ sẽ dùng bữa tại đó.

Sau khi Tống Thanh Y đến, đã có một nữ diễn viên ngồi ở đây, cô ấy đội một chiếc mũ màu xanh, quần áo bình thường cùng giày thể thao, ngồi trước bàn nói chuyện trước ống kính.

Tống Thanh Y không thể làm điều đó như cô ấy,đi qua giới thiệu mình một chút mới biết được cô gái này là Dư Như Đồng, 23 tuổi, là một bông hoa hạng hai trong ngành công nghiệp giải trí, nay cùng nam người mẫu công khai tình cảm xuất hiện tham gia chương trình.

Một lúc sau, lại có thêm một cô gái khác đến, cô ấy mặc trên mình một chiếc váy màu be phối mang một đôi giày cao gót màu bạc dài khoảng ba centimet,dáng người cao gầy, thanh xuân dào dạt.Sau khi giới thiệu hai người biết được cô ấy là nữ diễn viên nổi tiếng gần đây, Úc Dao.Theo Trình Dật nói, bởi vì bộ phim cô ấy cùng nam chính đóng đang nổi nên muốn lợi dụng chương trình theo gió đẩy lên hút thêm một đợt fans hâm mộ.

Tống Thanh Y đã quen với việc im lặng ở những nơi đông người, hơn nữa tại đây còn có rất nhiều máy ghi hình, cơ hồ một mình im lặng không nói gì, tùy thời đáp vài câu khi nghe hai cô gái trước mắt hỏi.

Dư Như Đồng hỏi một cách tình cờ: "Chị Thanh,chị cùng Trình Dật khi nào thì bắt đầu quen nhau?"

Tống Thanh Y thành thành thật thật trả lời: "Năm ngoái."

Úc Dao mở to hai mắt "Là cưới chui sao?"

Tống Thanh Y gật đầu "Vâng."

"Wow." Úc Dao ngạc nhiên nói: " Em thật sự ngưỡng mộ những người dám kết hôn như hai người, chị nhất định hẳn phải rất can đảm!!Chia sẻ với tụi em đi?Cảm giác cưới chui ý,như thế nào?"

Tống Thanh Y cau mày suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi nói:"Giống như lúc ban đầu, yêu càng thêm yêu."

Mắt Dư Như Đồng đầy ngưỡng mộ: "Thật sao?"

Tống Thanh Y gật đầu.

Úc Dao chọc chọc Dư Như Đồng "Cô đừng nói với tôi là cô cũng muốn như thế nhé?"
Dư Như Đồng khẽ cắn môi, thẹn thùng nói: "Chính là như vậy."

Ba người đem đề tài cưới chui hàn huyên cùng nhau một lát, Dư Như Đồng dời đi đề tài " Tôi nghe nói, lần này chương trình có sắp xếp một vị khách nghiệp dư, là một nghệ sĩ xăm hình,tôi nghĩ sẽ rất tuyệt khi thấy cô ấy"

"Oa a." Úc Dao đáp lời: "Thật đáng chờ mong."

Nhắc tới nghệ sĩ xăm hình, điều đầu tiên Tống Thanh Y nghĩ đến chính là Tô Đóa nhưng sau khi nghĩ lại,Tô Đóa có lẽ sẽ không đến với những chương trình kiểu này.

Tống Thanh Y còn đang nghĩ tới Tô Đóa thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói giòn giã "Xin lỗi, tôi... tôi đến muộn."

Giọng nói ở phía sau vừa dứt, Tống Thanh Y bên này nhanh chóng quay đầu lại trong sự hoài nghi,cô ấy đi qua,sững sờ nhìn Tống Thanh Y trước mắt.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, mấy phút sau đồng thời mở miệng.

"Tại sao em/chị lại ở đây?"

Tống Thanh Y thấp giọng ho khan " Chị và Trình Dật đến đây tham gia chương trình tạp kỹ, còn em thì sao?"

Người đối diện nơm nớp lo sợ "Em... em cũng đến tham gia chương trình tạp kỹ..."

Bạch Điềm sợ tới mức chân đều run run, trên trán mồ hôi chảy ròng ròng, cô đưa tay lên lau chúng, Tống Thanh Y đưa qua một tờ khăn giấy cho cô.

"Ba mẹ biết không?" Tống Thanh Y thấp giọng hỏi.

Bạch Điềm một lời khó nói hết nhìn Tống Thanh Y,vẻ mặt như muốn nói có thể sao?

Trong trường hợp khẩn cấp như vậy, Tống Thanh Y chỉ đơn giản nói với người quay phim không được quay bọn họ, kéo Bạch Điềm qua một bên hỏi "Em tới đây làm cái gì?"

Bạch Điềm thành thành thật thật giải thích nguyên nhân và kết quả. Nguyên nhân cụ thể chính là dạo hôm trước,lúc cô đi ngang qua bên cạnh trường học có thấy mở một tiệm xăm, sau khi nói chuyện cùng bà chủ,hai người nhanh chóng trở thành bạn bè tốt, vốn là lần này cô ấy tới nhưng lâm thời gặp ít chuyện không tiện, đành phải xin nhờ Bạch Điềm đến, hơn nữa cô ấy còn hứa sẽ cho cô một hình xăm ngay cổ chân sau khi xong việc."

Tống Thanh Y:...

Như thế nào lại như vậy.

"Vì một cái hình xăm,em liền bán mình?" Tống Thanh Y kinh ngạc nói.

Bạch Điềm gật đầu, yếu ớt biện giải cho chính mình "Hình xăm của cô ấy rất đẹp."

"Tô Đóa đâu?" Tống Thanh Y nói: "Tại sao cô ấy không xăm cho em?"

Bạch Điềm: "Chị Đóa Đóa nói nếu chị ấy xăm hình cho em thì có lẽ chị ấy sẽ mãi mãi không tiến được vào cửa nhà họ Bạch."

Cũng là biết trước kết quả, Tống Thanh Y đành phải vỗ vỗ bờ vai Bạch Điềm "Không có chuyện gì, cùng nhau kết giao bằng hữu thôi?"

Bạch Điềm điên cuồng gật đầu "Em cũng nghĩ như vậy."

Cách một lát, Bạch Điềm lại hỏi: "Chị dâu, CP còn lại của em là ai?Chị biết không?"

"Có thể là... Ngụy Gia?" Tống Thanh Y nói: "Trình Dật nói 90% là Ngụy Gia."

"Cũng được." Bạch Điềm ủ rũ gật đầu "Em còn tưởng CP còn lại của em là chồng em cơ."

Đây mới chính là mục đích chính cô đồng ý đến đây!

Người chị xăm mình đã nói với cô rằng CP còn lại của chị ấy là một nghệ sĩ từ công ty Trình Dật.

Vì vậy, cô đã đến đây với hy vọng lớn gặp được anh ấy.

Sau khi Tống Thanh Y cùng Bạch Điềm nói chuyện xong, tiết mục ghi hình lại tiếp tục.

Chương 100: Trình tạp kĩ hằng ngày(2)

Sau khi tập trung người đông đủ, bốn người bắt đầu thảo luận về việc nấu ăn.

Trong 4 người ngoài Tống Thanh Y là một "quả bom bếp" ra thì còn có Bạch Điềm,một nhân vật được ba mẹ nuông chiều từ nhỏ chưa từng bước chân xuống bếp.Đưa mắt bất lực nhìn nhau.

Dư Như Đồng là người đưa ra ý kiến đầu tiên: "Mọi người... có ai biết làm cơm không?"

Úc Dao thấp giọng ho khan "Hội ý chút đi, cô thì sao?"

Dư Như Đồng thở dài bất lực "Tôi biết, nhưng tôi không muốn làm."

Tống Thanh Y & Bạch Điềm: "....."

"Hả?" Úc Dao dường như ngạc nhiên trước lời thú nhận của Dư Như Đồng. Không phải trước ống kính, các ngôi sao nữ bình thường đều làm hết sức mình để chứng tỏ rằng họ có thể làm được tất cả sao? Tại sao cô ấy lại nói rằng cô ấy không muốn làm chứ?.

Dư Như Đồng không quan tâm. Sau khi suy nghĩ một lúc, cô ấy xắn tay áo lên và nói: "Diêu Kiệt Nam không biết rằng tôi biết nấu cơm, nếu như hôm nay anh ấy biết, có lẽ sau chương trình này,anh ấy sẽ không bao giờ xuống bếp nấu ăn cho tôi nữa."

Mọi người:...

Chạm đến ánh mắt của mọi người liên lục nhìn mình, Dư Như Đồng thẳng thắn giải thích "Tài nấu nướng của Diêu Kiệt Nam không tốt lắm nhưng dáng vẻ vào bếp của anh ấy vô cùng có sức hấp dẫn, ăn riết tôi cũng quen dần,đều có thể chịu được. Nếu như lần này anh ấy ăn được đồ ăn tôi làm khẳng định sau này, việc nấu ăn trong nhà đều là tôi làm."

Mọi người:...

Dư Như Đồng nhìn ba người trước mắt,hỏi một cách hoài nghi:" Đừng nói với tôi,ba người không một ai biết nấu ăn đấy nhé? "

Úc Dao: "Tôi chỉ biết một ít,ăn tàm tạm thôi."

"Chị Thanh,chị hẳn là sẽ biết chứ?" Dư Như Đồng hỏi.

Tống Thanh Y ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi, xấu hổ cười cười "Tuyển thủ cao cấp "Bom phòng bếp" có tính không?."

Úc Dao cũng nhìn Bạch Điềm bên này,cô vội khoác khoác tay cười trừ:"Thật xin lỗi,tôi chưa bao giờ xuống bếp cả?"

Mọi người nhìn nhau,khó không thể nhịn được cười trêu chọc. Bốn người với phần thử thách này,e là chắc không xong rồi!

Cũng không có cách nào khác,thôi vậy, Dư Như Đồng nhìn 3 người nói: "Được rồi, thế này vậy,ba người ở cạnh trợ thủ giúp tôi làm nguyên liệu, hôm nay tôi sẽ xuống bếp trổ tài nấu ăn của mình cho mọi người nếm thử?̉."

Mọi người:...

Dường như nhìn thấy vị cứu tinh.jpq

Sau khi nghe Dư Như Đồng phân công xong, mọi người nhanh chóng vào vị trí chuẩn bị thu thập nguyên liệu,còn chưa kịp bắt đầu thì đã nghe thấy tiếng của nhân viên công tác: Xin hãy lưu ý một điều là,mọi người không được quyền nhờ đến sự giúp đỡ từ người khác,mỗi người một món,thời gian chương trình quy định để mọi người hoàn thành món ăn của mình chỉ trong thời gian 1 giờ. Hãy tranh thủ nhé,chúc mọi người thành công! "

Bốn người:...

Cho nên vừa rồi vì sao không nói sớm?

Nhìn cái nồi trước mắt, sau khi suy nghĩ một hồi Tống Thanh Y quyết định nấu mì,món duy nhất cô có thể nấu và ăn.

Nhìn đôi tay xinh đẹp của Dư Như Đồng đang cầm dao liên tục chém "Phập phập" không chút nương tay xuống mớ cá trước mặt,toàn thân Tống Thanh Y đều sởn tóc gáy.

Úc Dao còn đang chuẩn bị xào rau.

Mà Bạch Điềm đứng ở đàng kia, hai mắt tối đen, chỉ muốn chết ngay tại chỗ, bắt đầu chậm chạm ung dung sờ sờ nguyên liệu nấu ăn.

Bởi vì cô cũng thường vào phòng bếp trợ thủ cho ông nội,cho nên tài thái rau cũng tốt lên không ít, suy nghĩ phức tạp một chút, chờ dầu sôi, đem tỏi cùng ớt xào chung, sau đó châm nước, đợi nước sôi thả mì vào, thêm chút gia vị, chờ chín chín là có thể ăn.

Trong lòng nghĩ rất tốt đẹp nhưng đến khi thực hành xém chút nữa bị văng dầu lên người, Tống Thanh Y nhanh chóng đưa ra quyết định không chiên xào gì nữa,trực tiếp đổ nước vào luôn,đứng tại chỗ chờ nước sôi,cảm thấy hơi buồn chán nhìn qua phía Bạch Điềm bên kia vẫn còn đang tự mình hình hục cắt cà chua.Chủ động đi qua"Em muốn làm món gì thế?"

Dao trên tay Bạch Điềm thiếu chút nữa trượt đến tay mình,vừa nhìn Tống Thanh Y vừa tiếp tục cầm dao thái cà chua "Em định làm món trứng trưng cà chua."

Tống Thanh Y: "... Em chắc chứ?"

Bạch Điềm phồng má "Em nghe bạn cùng phòng nói, coi như là người không làm cơm cũng sẽ không làm món này khó ăn."

Tống Thanh Y:...

Tốt tốt, em vui vẻ là được rồi,là chị nhiều chuyện.

Bạch Điềm thả dầu, sau đó nhìn anh trai đang quay phim trước mắt,nở nụ cười yếu ớt hỏi:"Tôi có nên chiên trứng trước không, sau đó thả cà chua vào? "

Anh trai quay phim cười cười không nói.

Bạch Điềm đột nhiên hoảng loạn, giả vờ mình đang rất bình tĩnh nói: "Anh xem... có thể ăn được không?"

Anh trai quay phim gật đầu "Có thể."

Bạch Điềm bấy giờ mới cảm thấy vô cùng yên tâm.

Chỉ là không ngờ đó chỉ là bước đầu tiên. Khi chuẩn bị thả gia vị vào, Bạch Điềm có thể cam kết thề một điều rằng cô hoàn toàn không quen biết một ai trong số các nhân vật trước mắt, nhặt mấy vị trước mắt lên ngửi ngửi,xác nhận trông chúng không có mùi vị gì,quyết định thêm hết tất cả vào.

Tống Thanh Y một bên nấu mì một bên nghe Bạch Điềm nói: "Đây ~ đây chắc chắn là muối, thêm." "Đây là tinh chất gà? Thêm."

"Đây có phải là mười ba loại gia vị hương thảo không? Nếu đã đặt ở đây khẳng định độc không chết người,thêm."

"Hình như chúng ta cần phải thêm nước tương, xì dầu hoặc tương đậm? Sự khác nhau giữa chúng là gì nhỉ? Quên đi, thêm vào luôn."

Bạch Điềm một bên nói lảm nhảm một bên thả đồ vào trong nồi mà Tống Thanh Y bên kia cũng đang trợn mắt nhìn Bạch Điềm liên tục thả những thứ gia vị cô chưa từng biết vào bên trong, cảm giác mình lựa chọn nấu mì không quá khó khăn lắm.

Bạch Điềm nhìn món ăn mình làm ra vô cùng sặc sỡ,cảm thấy hơi có chút thành tựu. Tống Thanh Y bên này còn đang định bỏ thêm chút muối vào, liền nghe thấy Bạch Điềm ở bên kia hét lên "A, Dán! Là Dán!"

Tay cô run lên, trực tiếp đem muỗng muối lớn rắc tất cả vào, vốn chỉ muốn thêm một chút xíu, kết quả...

Cái này nếu như bị Trình Dật ăn được, khẳng định cười cô đến chết thôi.

Bên Dư Như Đồng cùng Úc Dao đã mang món ăn ra bàn, Tống Thanh Y cũng không suy nghĩ cách cứu nó nữa,cô đổ ra tô,trang trí một chút sau đó bưng ra bàn dài.

Bốn món ăn đều đặt số thứ tự.

Sau đó bốn người đàn ông bị bịt mắt được nhân viên đưa vào chọn món ăn.

Bạch Điềm lặng lẽ tới gần Tống Thanh Y, kéo kéo tay áo, thấp giọng nói: "Chị dâu, đây là... Là... chồng... em sao?"

Tống Thanh Y cũng bối rối.

Rõ ràng trước đó Trình Dật nói với cô là Ngụy Gia mà, như thế nào đột nhiên đổi thành Từ Trường Trạch?

Nhìn máy quay xung quanh,cô thấp giọng ho một tiếng "Bình tĩnh đừng kích động, bây giờ có rất nhiều máy ghi hình ở đây, chẳng lẽ em muốn toàn thế giới biết em là vợ fans cuồng của cậu ta sao?"

Bạch Điềm: "..."

Im lặng như gà. jpg

Nhóm chương trình đã sắp xếp cho bốn vị khách nam nếm thử bốn loại thức ăn, sau đó chọn ra một món làm bữa trưa cho riêng họ.

Nghe xong quy tắc, Bạch Điềm có chút sốc, cô làm ra món kia xong còn không dám tự mình ăn thử món cô làm. Bây giờ, chỉ có thể cầu nguyện rằng Từ Trường Trạch sẽ không ăn trúng nó thôi.

Mọi người nếm thử từng cái một, ngoại trừ Hồng Trác bạn trai của Úc Dao chọn trúng món cô ấy làm, còn lại tất cả đều do dự.

Từ Trường Trạch nhàn nhạt cười một cái "Mọi người chính là đang bắt nạt tôi sao? Tôi thậm chí còn chưa nhìn thấy khuôn mặt cô gái ấy nói chi là ăn bữa ăn cô ấy làm? Mọi người cứ chọn trước vậy, phần còn lại là của tôi thôi."

Diêu Kiệt Nam chọn mì đầu cá, lý do chọn món này là vì Dư Như Đồng thích ăn nhất là cá.

Trình Dật cùng Từ Trường Trạch hai người cùng cảnh ngộ.

Trình Dật nói: "Hương vị của hai món ăn này khá chín, tôi chọn món mì này vậy,tôi tin rằng kỹ năng nấu nướng của vợ tôi không đủ tệ đến mức kết hợp tất cả các loại gia vị lại với nhau như này."
Từ Trường Trạch không có lựa chọn khác.

Nhanh chóng lấy xuống chụp mắt.

Khi Trình Dật nhìn thấy Tống Thanh Y, đôi mắt anh đột nhiên sáng lên và nói với một chút tự hào: "Tôi đã đoán đúng rồi!."

Tống Thanh Y không nói chuyện.

Sau đó Trình Dật nhìn thấy Bạch Điềm đứng bên cạnh và Từ Trường Trạch bên cạnh cũng nhìn thấy.

Vội vàng ra hiệu máy quay ngừng ghi hình.

Bạch Điềm biết mình sắp phải đối mặt với một cơn bão lớn.

Vì thế đáng thương đi đến trước mặt Trình Dật, kéo kéo góc áo của anh làm nũng nói: "Anh ba."

Trình Dật liếc nhìn cô, thản nhiên nói: "Hả?"

Bạch Điềm thề ngay lập tức: "Đây chỉ là một sự trùng hợp. "

Đem toàn bộ câu chuyện nhanh chóng nói ra, sau đó chột dạ nhìn về phía Từ Trường Trạch.

Nếu như là Ngụy Gia, cô khẳng định sẽ rời đi nhưng đây là Từ Trường Trạch đó!

Không!

Chết sống cô cũng quay.

Trình Dật bất đắc dĩ, đành phải đem củ khoai lang nóng này đưa qua cho Từ Trường Trạch "Em đi hỏi Trạch Trạch, nếu cậu ấy muốn em ở lại thì anh không ép em nữa, ngược lại nếu cậu ta không muốn,em phải mau chóng trở về cho anh."

Bạch Điềm: "...."

Mặt dày đi đến bên người Từ Trường Trạch, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn anh, thấp giọng nói: "Anh Trạch Trạch, em có thể ở lại không? Em đảm bảo sẽ không cùng anh xào CP."

Từ Trường Trạch đứng ở đàng kia đem ánh mắt cầu cứu Trình Dật, Trình Dật khoát tay nói: "Tùy cậu."

Bạch Điềm ngẩng đầu lên một cách đáng thương " Anh Trạch Trạch, có thể chứ?"

Từ Trường Trạch nhẹ gật đầu.

Bạch Điềm ngay lập lức đầy máu sống lại, trực tiếp lao về phía cậu "Ô ô ô, em biết chồng em là nhất mà!"

Từ Trường Trạch: "..."

Có chăng là sai lại thêm sai.jpg

Cách 10 phút sau,chương trình lại tiếp tục ghi.

Bạch Điềm hứa sẽ kiềm chế bản thân, nhưng khi thấy Từ Trường Trạch muốn ăn món quái dị kia, lập tức chạy tới, nắm lấy cạnh bàn ngồi xuống bên cạnh anh " Tôi rất đói, anh có thể cho tôi ăn không?"

Từ Trường Trạch: "..."

Lặng lẽ nhìn Bạch Điềm vừa ăn vừa nói "Thật sự quá khó ăn,quá khó ăn...thậm chí không thể nuốt"

Tống Thanh Y cũng tính làm như vậy, vừa mở miệng định nói mình muốn ăn, Trình Dật gắt gao ôm mì vào trong ngực "Đây là em làm cho anh, em không thể ăn. Nếu muốn ăn, anh làm cái khác cho em."

Tống Thanh Y: "..."

Trình Dật ăn một miếng sau đó từ trong túi lấy ra hai viên kẹo dâu tây "Nếu đói,em ngậm đỡ lót bụng đi."

Đưa tay đi lấy, Trình Dật rụt tay không đưa "Mở miệng."

Tống Thanh Y: "..."

Cùng anh giằng co hồi lâu, cuối cùng vẫn là Tống Thanh Y thỏa hiệp.

Vừa cuối người xuống há miệng nhận lấy kẹo từ tay anh, Trình Dật bất ngờ chạm môi cô một cái, Tống Thanh Y mở to hai mắt.

Còn có ống kính đó!

Thật là mất mặt mà.

Sau khi Trình Dật hôn xong, nhìn cô còn đang thơ thẩn đỏ mặt, mặt cười thoả mãn trêu ghẹo "Bà xã,quả thật rất ngọt."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau