CHO EM MỘT CHÚT NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cho em một chút ngọt - Chương 61 - Chương 65

Chương 61

Lúc Trình Dật đến đã gần chạng vạng.

Tống Thanh Y đã gần một giờ trong trạng thái mê man nửa mơ nửa tỉnh, luôn cảm thấy có gì đó đã biến mất. Cô muốn nắm lấy nó nhưng bàn tay lại trống rỗng.

Cuối mùa thu, dường như sắp có một cơn mưa.

Một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, Tống Thanh Y cảm thấy hơi lạnh, cô định đứng dậy đi vào trong phòng lấy áo khoác, không ngờ vừa đứng lên, liền nghe được tiếng xương "rắc" một cái, khẽ chạm eo mình, nhíu mày, Trình Dật vội vàng đứng dậy đỡ cô "Làm sao?"

"Giống như..." Tống Thanh Y nói quanh co: "Xoay đến eo."

Trình Dật: "..."

Nhịn không được nở nụ cười.

Tống Thanh Y liếc xéo anh, giả bộ bình tĩnh nói: "Dìu em vào."

"Được." Trình Dật đáp, tay ôm eo Tống Thanh Y, cô giật mình, vội vàng đưa mình lui về sau nửa bước, lại là tiếng xương "rắc" vang lên, mày nhăn càng chặt, quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn Trình Dật "Anh muốn làm gì?"

Trình Dật mặt đầy vô tội nhìn cô, ngượng ngùng nói: "Đỡ em trở về không được ôm eo sao?"

Tống Thanh Y: "..."

Trình Dật: "Ai biết em vẫn còn mẫn cảm như vậy."

Tống Thanh Y: "..."

Trình Dật đỡ cô đến phòng, cẩn thận đặt cô nằm sấp trên giường.

Tống Thanh Y chậm rãi ấn ấn eo, không khỏi thở dài: "Khả năng thật sự đã già."

Đem cửa phòng đóng cửa lại, đi về phía cô cười nói: "Còn không phải do em bình thường không rèn luyện."

"Có sao?" Tống Thanh Y quay đầu nhìn anh "Mỗi ngày em đều có làm động tác ba phút hỗ trợ bằng phẳng."

"Một ngày 24 giờ, chỉ có ba phút hỗ trợ bằng phẳng, em cảm thấy đủ chưa?" Trình Dật đi đến bên người Tống Thanh Y, bàn tay lớn chạm vào eo, ngón tay ấn ấn eo, Tống Thanh Y kích động ấn tay Trình Dật, khẽ nói: "Anh muốn làm gì?"

Trình Dật: "... Còn có thể làm cái gì?"

"Bây giờ em là bệnh nhân." Tống Thanh Y nói: "Không thích hợp làm vận động kịch liệt."

Trình Dật: "..."

Động tác của anh dừng vài giây, khóe môi gợi lên nụ cười mập mờ, ngón tay tiếp tục ấn lên eo Tống Thanh Y, chậm rãi cúi người nói: "Anh chỉ là muốn ấn ấn eo bà xã, bà xã đang suy nghĩ gì vậy?"

Tống Thanh Y lập tức đỏ mặt, eo bị ngón tay Trình Dật chạm qua như mang điện, một tầng lại một tầng dầy đặc nổi da gà, gập ghềnh nói: "Nào có suy nghĩ gì? Em... cái gì... Cái gì cũng không nghĩ."

"Ồ?" Ngón tay Trình Dật cố ý nhấc áo Tống Thanh Y cao một chút, lộ ra đường cong giữa lưng, Tống Thanh Y vốn nhỏ gầy, ngón tay ấn dọc theo đường eo Tống Thanh Y"Bà xã thật sự không nghĩ sao?"

"Không có!" Tống Thanh Y nói chính đáng, tiện thể đưa tay nắm tay anh, Trình Dật bất động, cúi đầu nhẹ nhàng cười, cười đến trong lòng Tống Thanh Y tê tê dại dại.

Vành tai đều đỏ.

Trình Dật cười đủ, bắt eo Tống Thanh Y ấn xuống một cái.

Thình lình xảy ra đau đớn, Tống Thanh Y nhịn không được thét chói tai, cô cau mày "A! Đau! Anh nhẹ tay một chút!"

"Được." Trình Dật làm dịu "Là nơi này sao?"

"Vâng." Tống Thanh Y vô cùng thoải mái

Trình Dật lấy tay ra "Thử di chuyển một chút."

Tống Thanh Y nằm trên giường xoay xoay eo, quả nhiên không còn đau nữa.

Cô ngồi dậy, xoay eo vài cái, vui vẻ nói: "Thật sự không còn đau,anh làm sao mà làm được thế?" Tống Thanh Y vui mừng hỏi: "Anh đã từng học mát xa sao?"

Trình Dật nhìn cô đầy chân thành: "Anh sợ em về già dễ dàng bị trật xương, nên đã đi học."

Tống Thanh Y: "..."

Động tác ngừng lại, mặt đầy khiếp sợ nhìn Trình Dật.

Bốn mắt nhìn nhau, cô nhìn thấy được hai chữ "Gạt người" từ trong đôi mắt đang mím cười của Trình Dật.

Nhanh chóng trừng mắt nhìn "Anh chính là tên lừa đảo!"

Sau khi nói xong tính đi ra bên ngoài.

Kết quả chạy chưa được hai bước bị Trình Dật kéo lấy cánh tay, hơi dùng chút sức đem cả người Tống Thanh Y kéo vào trong ngực.

Trình Dật dựa vào tủ quần áo, Tống Thanh Y ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy khóe môi anh hơi hơi giơ lên, gợi lên độ cong vừa vặn mê người, giọng nói cực kì trầm thấp, cúi xuống bên tai cô nỉ non "Anh chính là một tên lường gạt, bà xã không vui sao?"

Tống Thanh Y: "..."

Tim cô ngừng đập ngay lập tức, như thể hơi thở vẫn còn chỉ là không thể thở được, không thể thở được.

Dừng vài giây, đôi môi ấm áp của anh khẽ chạm vào vành tai, sau đó tiếp tục chạm vào đôi bông tai màu đỏ trên tai, ngón tay Trình Dật vuốt ve sóng lưng, từ từ hướng lên trên, một đường cong được vẽ trên lưng, chọc cho Tống Thanh Y toàn thân run rẩy. Tống Thanh Y theo bản năng muốn lui về phía sau, Trình Dật gắt gao ôm chặt, hoàn toàn động không được.

Tống Thanh Y nuốt nước miếng "Anh... Anh muốn làm gì?"

Trình Dật không nói chuyện, trực tiếp xoay mặt cô, từ trên môi in xuống một nụ hôn.

Không đợi Tống Thanh Y phản ứng, anh đã đưa tay phủ lên con mắt, động tình ôn nhu khẽ nói "Hiện tại muốn hôn em."

Đầu lưỡi của anh chạm xung quanh môi Tống Thanh Y, ánh sáng ấm áp trong phòng, trực tiếp ôm cô lật người lại, đem cả người đặt trước tủ quần áo, ngón tay khẽ lướt qua eo, bụng, chậm rãi hướng lên trên, về sau còn phủ lên ngực Tống Thanh Y mà xoa.

Căn phòng tràn ngập bầu không khí kiều diễm, Tống Thanh Y nhắm hai mắt,mặt đặt trên vai Trình Dật, anh ôm chặc cô, bàn tay nhẹ nhàng véo eo một cái, giọng nói trầm trầm, giống như trêu đùa "Bà xã, về sau còn chơi lửa sao?"

Tống Thanh Y: "..."

Cô mới không có!

"Nếu không phải em đã một ngày chưa ăn cơm." Giọng nói của Trình Dật đã khôi phục bình thường, tay buông ra, cùng cô ở giữa cách một chút khoảng cách, cúi đầu nhìn Tống Thanh Y cười.

Tống Thanh Y tay không ngừng móc móc tủ quần áo, ngẩng đầu không phục hỏi: "Thì sẽ như thế nào?"

Hai mắt Trình Dật mỉm cười, đôi mắt anh như thể phát sáng với một ánh sao nhỏ, đột nhiên hướng về phía cô chớp một lát, tâm Tống Thanh Y đột nhiên căng thẳng, chỉ thấy môi Trình Dật khẽ nhúc nhích, từng chữ từng chữ nói ra: "Xử lý em."

Tống Thanh Y: "..."

Tống Thanh Y đứng một lúc lâu cũng không có động tác gì khác, Trình Dật đưa tay lên đầu cô xoa nhẹ "Anh đi nấu cơm, buổi tối muốn ăn cái gì?"

Tống Thanh Y: "Cái gì đều được."

Trình Dật nhíu mày "Sẽ không thay đổi."

Tống Thanh Y lắc đầu "Không có hứng thú, anh làm cái gì em đều ăn được."

"Được." Trình Dật nhìn cô, phát hiện ánh mắt cô nhìn chằm chằm ra bên ngoài cửa sổ, bên ngoài đã bắt đầu một chút mưa phùn,rơi rải rác trên cửa sổ,giống như hư hư ảo ảo.

Trình Dật quyết định ở lại một lúc, hai người cùng nhau tựa vào tủ quần áo, khẽ nói: "Nhớ tới bà nội?"

Tống Thanh Y thì thầm " Ngày trước khi trời mưa, đầu gối của bà nội sẽ thường đau, mọi người đều cười người nói là thân thể của bà còn chính xác hơn cả dự báo thời tiết."

Trình Dật không biết nên nói như thế nào, anh rất muốn làm cho Tống Thanh Y đừng suy nghĩ về những chuyện cũ, nhưng anh cũng biết rằng những điều này không thể nào khống chế.

Vì vậy, anh đứng đó và ở lại với Tống Thanh Y một lúc, ánh sáng trong phòng trở nên mờ hơn, mưa bụi triền triền miên miên bay xuống dưới, những giọt mưa dừng ở trên những viên gạch ngói, phát ra âm thanh tích tắc.

Trình Dật không thể chịu nổi sự buồn bã trong phòng, quay mặt nhìn Tống Thanh Y, phát hiện cô cái gì cũng không khóc, chỉ là hơi ngốc.

Hai mắt cô cứ nhìn chằm chằm vào một điểm xác định, không nhúc nhích.

Khẽ đưa tay véo mặt Tống Thanh Y một cái, cô quay đầu nhìn anh "Làm sao?"

Trình Dật xoa xoa tóc cô "Anh bây giờ thật sự sẽ đi nấu cơm, cho em mười phút đau thương, sau đó tới phòng bếp phụ giúp anh một tay, có được không?"
Tống Thanh Y mê mang nhìn anh.

Trình Dật còn nói: "Hiện tại nếu em muốn khóc thì khóc, nhưng sau mười phút khi quay lại phòng bếp tìm anh trên mặt phải là cười, có biết hay không?"

Tống Thanh Y nhìn anh thật lâu, bỗng nhiên cô nở nụ cười.

Khóe môi nhẹ nhàng mở ra một độ cong hơi nhỏ, con mắt cong lên, bất đắc dĩ nhìn anh, cuối cùng nói được.

Trình Dật vươn ngón út "Đến đây ngoéo tay."

Tống Thanh Y cũng vươn ngón út ra, cùng anh ngoắc một cái, ngón tay lung lay phát run giống như một đứa trẻ.

Trình Dật buông tay, nhịn không được lại hôn một cái trên môi cô, lúc này mới nhanh chóng đi ra ngoài, trước khi đóng cửa, quay đầu gọi "Tống Thanh Y."

Trong ấn tượng Tống Thanh Y,Trình Dật rất ít khi gọi tên đầy đủ.

Cô lẩm bẩm "Sao chứ?"

Chỉ thấy Trình Dật đứng ở cửa, mơ hồ nói "Đầu gỗ!"

Tống Thanh Y: "..."

Cửa nhanh chóng bị khép lại.

Tống Thanh Y đứng tại chỗ sửng sốt lúc lâu.Tựa vào tủ quần áo, nhìn bên ngoài cửa sổ, khó hiểu bật cười.

Thấp giọng than thở "Cái này là cái gì?."

"Thật là ấu trĩ."

Nhưng độ cong ngay khóe miệng càng lúc càng lớn.

**

Trình Dật lúc đi ra ngoài thấy ông nội đang ngồi trên ghế, mắt khép hờ nhìn mưa phùn rơi trên mặt đất.

Trình Dật cười "Ông nội."

Ông quay đầu nhìn anh một cái, lời ít mà ý nhiều "Ông có hơi đói bụng."

Trình Dật: "..."

Ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi, đi vào phòng bếp vừa đi vừa nói: "Con đi nấu cơm."

Kỳ thật lúc anh đến mới hơn bốn giờ nhiều, nhưng nhìn Tống Thanh Y đang chợp mắt trên ghế nên không tới quấy rầy.

Mà ông nội cũng đã mịt mờ ý tứ nói với anh là ông hơi đói bụng.

Kết quả anh cùng Tống Thanh Y ở trong phòng lâu như vậy mới đi ra ngoài.

Trình Dật đi vào phòng bếp, ông nội chậm rãi ung dung từ trên ghế đứng lên hướng về phòng của mình như có điều suy nghĩ hướng phòng đối diện nhìn thoáng qua, về sau lại hừ nhẹ một tiếng trở về phòng mình.

Tống Thanh Y ở trong phòng một lúc sau đó đi vào phòng bếp phụ Trình Dật.

Hôm nay Trình Dật đến mua rất nhiều đồ, Tống Thanh Y đi vào phát hiện tủ lạnh trong nhà đều bị lắp đầy thức ăn, ở trên bàn còn có bánh ngọt, nghi hoặc hỏi: "Hôm nay là ai sinh nhật thế?"

Sinh nhật Trình Dật và cô đã qua, sinh nhật ông nội là gần tết trước mấy ngày.

"Không ai cả." Trình Dật cầm lấy rau bên cạnh sau đó đưa cho cô "Đi rửa rau giúp anh."

"Được." Tống Thanh Y cẩn thận rửa sạch, quay đầu nhìn Trình Dật, anh đang mở bánh ngọt, màu trắng bơ bên trên bánh ngọt có một trái tim màu đỏ cùng trái cây đặt bên cạnh, toàn bộ bánh gần như phủ lớp kem trên cùng. Tống Thanh Y cau mày,khẽ nói: "Bánh ngọt này vô cùng nhiều kem bơ béo."

Trình Dật thò ngón tay quét một ít lên miệng "Vẫn được, ngọt vô cùng."

Tống Thanh Y nhìn bánh khẽ nuốt nước miếng, sau đó quay đầu tiếp tục rửa rau, nghĩ thầm chờ một chút rửa xong lại đi ăn.

Đang nghĩ tới, bên miệng có một ngón tay đưa qua, trên ngón tay đầy mùi kem bơ, Tống Thanh Y quay đầu nhìn qua, Trình Dật đứng cạnh tủ lạnh, bàn tay chống bên kệ bếp, nhìn cô đầy mập mờ cười "Vợ à, muốn ăn sao?"

Tống Thanh Y: "..."

Cô lắc đầu "Một xíu nữa sau khi..."

Lời còn chưa dứt, ngón tay Trình Dật liền đặt bên miệng cô, môi mỏng phết một ít màu trắng bơ, Tống Thanh Y bất động, còn chưa phản ứng thì Trình Dật đã nhanh chóng đặt lên môi cô một nụ hôn, về sau còn thỏa mãn liếm liếm môi của mình"Kem bơ này ngọt vô cùng."

Tống Thanh Y: "..."

Cô khẽ lè lưỡi liếm liếm bên môi mình.

Ừm, có vẻ ngọt.

Chương 62

Tống Thanh Y rửa rau xong đứng nhìn Trình Dật lấy thớt từ trên kệ bếp bắt đầu thái rau, ống tay áo được anh xắn cao, động tác vừa nhanh lại vừa ổn định, sau đó đặt dao xuống,âm thanh dụng cụ trong phòng bếp liên tục vang lên.

Chuẩn bị xong mọi thứ, Trình Dật bắt đầu xào rau.

Tống Thanh Y ở trong phòng bếp có hơi vướng bận, Trình Dật nhìn cô nhíu mày "Em ra bên ngoài chờ?"

Tống Thanh Y a một cái"Chê em chướng mắt sao?"

Trình Dật cười"Nào có chê chỉ là thấy trong phòng bếp khói dầu tương đối nhiều!Không tốt" Nói xong từ trên bàn lấy bánh ngọt đưa qua, tiện thể còn đặt một cái thìa lên bánh "Ngoan, đi bên ngoài ăn đi."

Tống Thanh Y vốn đã muốn xoay người nhưng bỗng nhiên dừng lại, ngẩng đầu không hiểu hỏi "Anh rõ ràng sao?Em lớn tuổi hơn anh!!!Như vậy không đúng,rất rất không đúng"

"Biết?"Trình Dật nhíu mày "Mau ra ngoài ăn."

Sau đó ôm vai Tống Thanh Y đẩy ra ngoài, đưa tay xoa xoa tóc cô "Ngoan, ra bên ngoài ngắm cảnh đi."

Tống Thanh Y:"..."

Trình Dật xoay người đi vào phòng bếp.

Tống Thanh Y nhìn bóng lưng anh bỗng nhiên gọi to "Trình Dật."

Trình Dật quay đầu,như cười như không nhướng mày "Sao thế?"

"Em lạnh."Tống Thanh Y nói.

Trình Dật đem áo khoác đang mặc trên mình mau chóng cởi ra, đi qua đem bánh ngọt trong tay Tống Thanh Y đặt qua một bên, sau đó giúp cô mặc áo khoác.

Trình Dật hôm nay mặc áo khoác trùm đầu màu đen, có hai dây màu đen rủ xuống hai bên, Tống Thanh Y so với Trình Dật hơi nhỏ con cũng hơi gầy gầy, dù sao Trình Dật cao 1m85 mà Tống Thanh Y cũng 1m63 chạng chạng nhau nhưng khi khoác áo của anh lộ ra thân hình đặc biệt nhỏ gầy giống như đứa trẻ trộm quần áo người lớn mặcvào.

Tay áo cùng vạt áo đều dài.

Sau khi kéo khóa kéo xong, Trình Dật đưa tay cầm lấy bánh ngọt đưa qua.Trên người anh bây giờ còn lại một chiếc áo len màu xám, đứng nhìn cô không chớp mắt.

Tống Thanh Y nhìn anh phất phất tay "Bây giờ anh có thể yên tâm đi làm cơm rồi."

"Còn em?"Trình Dật hỏi.

"Ngắm cảnh." Tống Thanh Y nói xong mang một cái ghế dựa bên cạnh qua, đang định ngồi xuống, Trình Dật chợt kêu lên: "Có trùng tử!"(Thật sựkhông biết con này:3)

Tay Tống Thanh Y lập tức run lên, vội vàng hướng về phía Trình Dật nhào qua, bánh ngọt trực tiếp văng một ít lên người anh.

Màu trắng của kem bơ dính trên áo len màu xám không ít,anh cũng không quan tâm, cúi đầu xuống hôn lên mặt Tống Thanh Y một cái.

Tống Thanh Y:"..."

Đang định nâng tay đánh anh, Trình Dật nhìn từ phía sau cô khẽ gọi "Ông nội."

Tống Thanh Y trực tiếp đánh lên bả vai anh "Lại gạt em nữa."

"Khụ khụ..."Ông nội thấp giọng ho khan, tay Tống Thanh Y lập tức cứng đờ, cứng ngắc quay đầu nhìn phía sau, ông nội đang chống quải trượng đứng trước cửa phòng,nhìn chằm chằm hai người, từ trên người Trình Dật nhảy xuống "Ông nội...Không phải như vậy..."

"Con có thể giải thích." Tống Thanh Y kiên định.

Ông nội không để ý tới cô, nhìn Trình Dật nói "Lúc nào thì ăn cơm? Ông đói bụng."

Trình Dật nhìn ông xoay người đi,cười nói sau lưng: "Chút nữa ạ,con đi xào rau nữa là có thể ăn được."

Nói xong cũng nhanh chóng quay người vào phòng bếp.

Tống Thanh Y đứng tại chỗ nhìn ông nội sau đó nhìn Trình Dật, chỉ thấy anh đứng trước cửa phòng bếp, xoay người nhìn cô làm mặt quỷ.

Tống Thanh Y:"..."

Thật là, ngây thơ.

Đứng ở đây, khó hiểu mỉm cười.

Thấy cô rốt cuộc cũng nở nụ cười, tay Trình Dật hướng khóe miệng mình giơ lên một vòng, làm khuôn mặt tươi cười.

Tống Thanh Y giống như đã hiểu.

Làm nhiều chuyện như vậy, chỉ đơn giản muốn cô cười nhiều một chút.

Tống Thanh Y ngồi xổm xuống dọn dẹp mớ hỗn độn trên mặt đất.

Ông nội đi tới cửa,quay đầu "Đều đã lớn như vậy, còn ầm ĩ."

Tống Thanh Y đỏ mặt,hơi chột dạ,phồng má nói "Con mới không có."

Trình Dật ở bên trong phòng bếp lớn tiếng nói: "Ông nội, chúng con hiện tại chính là đang bồi dưỡng tình cảm!!."

Tống Thanh Y:"..."

Yên lặng dọn dẹp sạch sẽ mặt đất, quần áo cũng dính không ít bánh ngọt,tìm khăn ướt lau bơ trên áo,nghe ông nội cao giọng hỏi hai người: "Các con muốn bồi dưỡng tình cảm có phải rất không đúng chỗ? Khi nào thì cho ông chắt trai?"

Tống Thanh Y dừng động tác, không đáp lời.

Trình Dật vừa xào rau vừa nói: "Sẽ nhanh ạ."

"Nhanh là lúc nào?" Ông hừ lạnh khẽ nói: " Ông mới không tin những lời người trẻ tuổi như bọn con nói, luôn luôn không cố định."

"Vậy thì sang năm,chúng cháu sẽ đáp ứng mong muốn của ông nội." Trình Dật cười nói

"Cũng chả kém bao nhiêu." Lạnh lùng hừ một tiếng, dừng một chút lại hỏi Trình Dật:"Khi nào thì mang người nhà sang đây gặp mặt? Ông còn chưa hỏi tội cháu?"

"Do con không chu đáo,xin lỗi ông nội,vào ngày mai được không ạ, con sẽ sắp xếp một chút." Trình Dật nói

Ông nội nghĩ một chút,sau lại nói "Đều có thể." Tống Thanh Y giọng yếu ớt xen vào "Con cảm thấy có hơi gấp rồi ạ."

Ông nội trừng cô"Bánh ngọt ăn nhiều sẽ say sao? Nói chuyện đều không suy nghĩ,cũng không còn nhỏ sao lại không biết..." Nói đến đây,dừng một chút, ông nhìn người trước mắt "Đàn ông ở giữa nói chuyện có chuyện của con sao?"

Tống Thanh Y: "???"

Cho nên rõ ràng là thương lượng chuyện của cô, cô lại không có quyền phát biểu có phải không?

Vốn lúc trước Trình Dật nói tháng 7 sẽ sắp xếp cho hai nhà gặp mặt, nhưng đoạn thời gian đó hai người hơi bận rộn, vì thế cũng quên mất thời gian, chớp mắt đã đến cuối tháng Mười.

Hôm nay bởi vì chuyện bà nội mà ông nội có hơi xúc động, tổng cảm thấy rất không an lòng.

Tống Thanh Y nhìn ông,con mắt đều trừng đến mệt mỏi, ông cũng không cho cô một ánh mắt, giận dỗi đi vào phòng bếp.

Trên áo Trình Dật còn dính một ít bơ, anh đang rất bận bịu, cô liền đứng im lặng bên cạnh.

Trình Dật cười nói:" Đói bụng sao?"

Tống Thanh Y thấy anh rốt cuộc cũng để ý đến mình, ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh, thấp giọng hỏi:"Vì sao không thương lượng với em liền định?"

Trình Dật vô tội sờ chóp mũi "Nếu không nói như vậy, khẳng định ông sẽ đánh chết anh."

Tống Thanh Y:"..."

Được rồi, coi như vì ông nội,cô không nói.

Tống Thanh Y không nói,nhưng cũng không có ý định ra ngoài.

Đồ ăn đã nấu xong,chỉ còn đợi canh nhừ một chút là có thể mang ra ngoài,hai người ai cũng đều không có chuyện.

Tống Thanh Y nhìn kem bơ dính trên áo Trình Dật hơi chướng mắt, lấy khăn tay, nhìn Trình Dật nói:"Lại đây."

"Làm gì?"

Tống Thanh Y đi về phía trước một bước, đưa tay kéo áo anh, chậm rãi lau "Hơi bẩn "

**

Lúc ăn cơm,ông nội có nói qua Trình Dật ông muốn uống vài ly.

Lúc Trình Dật đến có mua một chút rượu ngon,cũng không phải rượu ngon hảo hạng gì chỉ là một bình rượu đế mua trong cửa hàng chuyên rượu ngon chính gốc, đổ mỗi người một ly, Tống Thanh Y nhìn hai người uống, cũng đứng dậy lấy một ly nhỏ, lúc Trình Dật đang rót đem ly rượu xê dịch qua.

Ông nội trừng cô"Con gái mà đi uống rượu,còn ra thể thống gì?"

Tống Thanh Y không nói chuyện.

Trình Dật đi vào tủ lạnh lấy cho cô một lon bia "Em uống cái này."

Tống Thanh Y:"..."

Cô nhìn lon bia, nhớ lại cuộc trò chuyện ngày hôm đó giữa hai người, anh thực sự đã mua bia để trong nhà, nhưng cô chưa từng uống nó,chỉ đơn giản mang bỏ vào tủ lạnh,cuối cùng hai người chọn uống một ít rượu vang,trò chuyện một lúc,cuối cùng lăn lên giường trải qua một đêm cực kỳ lãng mạn, Tống Thanh Y lấy tay đem bia đặt góc bên cạnh, đem ly nhỏ dịch về phía Trình Dật một chút, không nói lời nào, nhìn chằm chằm anh.

Cuối cùng Trình Dật rót cho cô nửa ly.

Ông nội liếc xéo Trình Dật "Không nguyên tắc."

Trình Dật cười"Dù sao cũng là ở nhà, nếu trong nhà luôn luôn nguyên tắc thì còn gọi là nhà sao ông?" Ông không nói nữa.

Cuối mùa thu, mưa tí ta tí tách vẫn chưa tạnh hẳn, những giọt mưa theo mái hiên chảy xuống.

Ba người ngồi trong nhà,an tĩnh ăn cơm, thường thường sẽ uống một hớp rượu.

Thường thường đều là ông nội nâng ly, Trình Dật lập tức sẽ giơ lên cùng ông chạm ly.

Ông có vẻ rất cao hứng vì hành động này của anh.

Tống Thanh Y một mình uống rượu, nhìn màn đêm bên ngoài.

Sau khi ăn cơm xong,TốngThanh Y đi qua thu dọn. Ông nội chậm rãi bước vào phòng vệ sinh rửa mặt,sau đó trở về phòng mình,lúc ông đi đến cửa phòng,Tống Thanh Y nghe được tiếng thở dài của ông.

Ở trong phòng bếp yên lặng rửa bát đũa, Trình Dật đứng bên cạnh tủ lạnh.

Sau lại nhớ tới chuyện ban nãy, lấy điện thoại di động mở nhóm WeChat trong nhà mình:

Trình Dật: Trong nhà mình, ngày mai mọi người có bận gì không ạ?

Bạch Điềm: Anh ba!!Em có thể hỏi đây là chuyện gì đang xảy ra không?? Giống như anh đang bị trộm tài khoản?

Bạch Kiếm: Công ty có một cuộc họp nhỏ.

Mẹ xinh đẹp: Con trai bảo bối có chuyện gì thế? Mẹ ở nhà.

Ba đẹp trai: 9 giờ sáng có một cuộc hội nghị đa quốc gia.

Trình Dật: Vâng? Ông nội Thanh Y có ngỏ lời mời cả nhà mình đến ăn một bữa cơm??Bạch Điềm ngốc!! Có muốn đến nhà chị dâu tham quan một chút không?

Trong nhóm yên lặng vài giây, về sau điên cuồng thông báo.

Bạch Điềm: A a a a!

Bạch Điềm: Em vô cùng rảnh!

Bạch Điềm: Em có thể!

Bạch Điềm: Chị dâu hiện tại đang ở đâu? Em thuê xe đến!

Bạch Điềm: Mau phát định vị cho em!!

Bạch Kiếm: Không lên lớp?

Bạch Điềm:...

Bạch Điềm: @TrìnhDật,Anh ba xin cho em nghỉ?

Trình Dật: Được.

Trong nhóm thảo luận vô cùng náo nhiệt, mẹ Bạch gửi tổng cộng 3 ảnh chụp trang phục, hỏi bộ nào đẹp mắt, trang trọng,phù hợp đi gặp mặt nói chuyện.

Trình Dật trả lời từng câu hỏi sau đó tổng kết: Ngày mai khoảng 8 giờ sáng, gia đìnhchúng ta đến nhà ông nội Thanh Y cùng nhau ăn bữa cơm nhé,nhất định quan trọng là đừng nói trong nhà chúng ta có tiền.

Mẹ Bạch xinh đẹp:Chẳng lẽ không phải nhà chúng ta có tiền bên đó sẽ càng yên tâm sao?

Bạch Điềm: Mẹ, anh ba đang giả làm người vô cùng cực khổ cùng tội nghiệp, khiến chị dâu toàn tâm toàn ý thương anh ấy, đến thời điểm thích hợp liền "bùng" một cái,tạo bất ngờ cho chỉ đó.

Trình Dật: Em có phải xem nhiều phim truyền trình rồi hay không?

Qủa thật ý định của anh cũng gần giống như Bạch Điềm nói nhưng không phải tạo bất ngờ lừa gạt Tống Thanh Y mà là tạo ra một bước nho nhỏ, khiến cô hoàn toàn tiếp nhận,chấp nhận anh từ từ.

Điều anh muốn chính là toàn bộ trái tim cùng mọi thứ xung quanh Tống Thanh Y.

Chiến lược anh nghĩ ra rất nhiều, tất nhiên không thể thiếu bước diễn xuất.

Cùng người trong nhà nói chuyện xong đâu vào đấy, Tống Thanh Y cũng đã rửa xong bát, hai người cùng nhau đi về phòng.

Tống Thanh Y tắm rửa,đem quần áo bẩn hôm nay ném vào trong máy giặt, Trình Dật cũng đi tắm, lúc anh đi ra ngoài, Tống Thanh Y đã tựa người vào đầu giường, bên người có hai lon bia, một lon đã rỗng, nghiêng mặt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, tối nay mây đen dầy đặc, không có chút ánh sáng, mưa nhỏ hạt tí ta tí tách rơi xuống.

Trình Dật ngồi bên cạnh, dịu dàng nói "Lại nhớ bà nội sao?"

Tống Thanh Y nhẹ giọng nói:"Lúc còn nhỏ em có nghe người lớn có nói, người sau khi mất sẽ hóa thành ngôi sao trên bầu trời,chừng nào nhớ đến, khi ngẩng đầu lên sẽ nhìn thấy ngôi sao ấy. Nhưng hôm nay là ngày bà nội qua đời,anh nhìn xem ngay cả một ngôi sao đều không có xuất hiện."

Trình Dật không nói chuyện, đưa tay xoa xoa tóc cô.

Tống Thanh Y quay đầu nhìn anh, bỗng nhiên nở nụ cười "Em chỉ là, có hơi buồn một chút."

Trình Dật lại gần vỗ vỗ bả vai của mình " Bây giờ, anh sẽ trao cho em bờ vai của anh, nếu em muốn khóc, hãy khóc."

Tống Thanh Y lắc đầu"Thật ra,em chính là khóc không được."

Trình Dật đem tóc Tống Thanh Y rớt bên mặt vén ra phía sau vành tai.

Tống Thanh Y mơ mơ màng màng mang theo chút thầm oán, nói chuyện cũng mơ hồ không rõ "Đừng xem em là đứa trẻ,cứ xoa xoa đầu mãi "

Trình Dật nở nụ cười,giọng nói ôn nhu như rót một dòng nước ấm áp đầy ngọt ngào vào lòng Tống Thanh Y "Mặc kệ em như thế nào, ở chỗ này của anh vĩnh viễn sẽ bảo vệ em, che chở mọi thứ cho em,em có thể an tâm ở đây mà vui vui vẻ vẻ, bảo vệ những thứ mà em luôn tâm tâm niệm niệm muốn bảo vệ."

Thì ra so với Tống Thanh Y chấp niệm của Trình Dật so với cô nặng hơn rất nhiều.

Chương 63

Sáng sớm, lúc Tống Thanh Y tỉnh lại Trình Dật còn ở ngay bên cạnh ngủ.

Mưa bên ngoài cũng đã ngừng.

Tống Thanh Y đứng dậy kéo màn cửa sổ, bầu trời bên ngoài xám xịt, những hạt mưa còn đọng trượt xuống trên kính cửa sổ, rồi nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất. Bên ngoài lá cây diệp tử đã khô héo chậm rãi rơi xuống sân xuôi theo làn gió. Những chiếc lá rơi trên mặt đất cuộn lên hơi âm ẩm rơi lung tung khắp sân, nhìn từ chỗ Tống Thanh Y ra bên ngoài như là một cảnh hoang tàn sau cơn bão.

Tống Thanh Y liếc nhìn đồng hồ,đã bảy giờ rồi.

Đi đến bên giường lay bả vai Trình Dật "Trình Dật,mau chóng rời giường."

Cánh tay anh khẽ giơ lên che hai mắt của mình,hơi càu nhàu di chuyển về phía Tống Thanh Y thuận tiện còn nắm nắm tay, nói lầm bầm: "Buồn ngủ."

"Hôm nay gia đình anh đến đó,mau dậy nấu cơm." Tống Thanh Y nói

Tống Thanh Y quả thật không còn cách nào.

Một khi cô xuống phòng bếp, liền biến thành bài ca không hồi kết:

• Người không cần hẹn giờ làm phòng bếp bom nhanh nhất

• Sát thủ phòng bếp

• Đi đến chỗ nào thì tất có tai nạn chỗ đó

..........

Mà ông nội tuổi cũng đã cao, nếu nấu ăn cho nhiều người như vậy chắc chắn sẽ vô cùng mệt mỏi, còn có khả năng làm không xuể, hiện tại lực lượng lao động duy nhất trong gia đình này chỉ có duy nhất mình Trình Dật.

Đầu Trình Dật khẽ di chuyển đến bụng Tống Thanh Y,da thịt bên trong lạnh man mác anh khẽ cọ cọ hôn vài cái,sau đó mới duỗi tay ra lấy di động từ trên đầu giường, nheo mắt mở WeChat, tìm đến cuộc trò chuyện hôm qua, gửi định vị qua.

Bạch Điềm lập tức:???

Trình Dật phát giọng nói qua, hơi khàn khàn "Nhờ anh hai lái xe chở đến đây, lúc đến nhớ mua một ít đồ, đừng đi tay không, giữa trưa đến là vừa ăn, mua một ít đồ tốt một chút."

An bài sắp xếp rõ ràng.

Di động bắt đầu điên cuồng vang lên tiếng đinh đinh thông báo.

Trình Dật lờ đi, trực tiếp ấn tắt màn hình quăng qua một bên.

Tống Thanh Y đối với hành vi của anh chỉ nhìn nhưng không thể nào ca ngợi.Cô nhìn đầu anh ở trong bụng mình đang tiếp tục gây rối,nhân cơ hội này xoa xoa tóc anh, Trình Dật cọ cọ bên trong bụng, ừm một tiếng "Thoải mái, giúp anh gãi gãi một chút, đầu ngứa."

Tống Thanh Y: "..."

Không quá nguyện ý gãi vài cái.Vì thường xuyên gõ bàn phím, cho nên cô chưa bao giờ để móng tay dài, động tác nhẹ nhàng ôn nhu, Trình Dật cảm thấy rất rất thoải mái.

"Anh hai khẳng định sẽ sắp xếp tốt." Trình Dật nói.

Tống Thanh Y: "... Cho nên?"

Trình Dật nở nụ cười "Mọi chuyện giao cho anh ấy, anh rất yên tâm."

Vừa dứt lời, điện thoại chậm rãi vang lên.

Tên hiển thị: Anh hai

Vả mặt cũng quá nhanh rồi, còn hơn lốc xoáy.

Trình Dật nhìn cô,ấn nút nghe "Anh."

"Định vị em phát qua rất không chính xác lắm, mau chóng phát lại." Bạch Kiếm nói.

Trình Dật nhìn WeChat, xác định vị trí hiện tại đúng như anh đã gửi "Chính là vị trí này."

Bạch Kiếm: "... Anh đang ở cửa thôn, tìm không thấy đường đi vào."

Trình Dật bật ngửa ngồi dậy "Anh đến rồi? Không đúng... Anh đến sớm như vậy làm cái gì? Ai, một mình anh đến sao?"

Bạch Kiếm gãi gãi tóc "Anh còn chưa kịp chuẩn bị."

Dừng một chút,bất đắc dĩ lên tiếng "Chỉ là bởi vì có người rất rất ồn, cho nên anh mới tới đây sớm như vậy."

Lời còn chưa dứt, giọng nói của Bạch Điềm liền truyền tới "Anh hai! Hình như chính là con đường này, từ đây đi qua, hướng bên đó, sau đó lại rẽ qua là được."

Trình Dật không thể nhịn được cười "Bạch Điềm ngốc đến cùng là đang nói bên nào?"

Bạch Kiếm: "... Anh cũng không biết."

Bạch Điềm thở phì phò hừ một cái "Chính là từ bên này đi qua, sau đó hướng bên kia quẹo, rồi đến bên kia, anh xem di động này, cứ như vậy đi là chính xác."

Trình Dật & Bạch Kiếm: "..."

Yên lặng sau đó, Trình Dật thở dài "Em đi đến cửa thôn đón hai người."

Cúp điện thoại sau, Trình Dật nhanh chóng thay quần áo. Tống Thanh Y: "..."

**

Trình Dật đi tới cửa thôn đón Bạch Kiếm, Tống Thanh Y rời giường gấp chăn, nhanh chóng đi rửa mặt, sau đó đi vào phòng bếp nấu nước pha trà.

Ông nội đã thức dậy từ sớm, đổi một bộ quần áo mới, cạo râu, trong rất sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái.Ông cầm quải trượng đứng trước nhà "Sao chỉ mình con, Trình Dật đâu?"

Tống Thanh Y mở gói trà,thả vào đó một ít, sau đó đổ nước nóng "Anh hai cùng em gái anh ấy đến trước, tìm không thấy đường đi vào,anh ấy đi ra cửa thôn đón bọn họ rồi ạ!."

Ông nội khẽ nhíu mày nhìn cô "Con tại sao không đi?"

Tống Thanh Y: "... Con cảm thấy cần phải có một người ở nhà chuẩn bị chút trà nước."

Ông im lặng, sau lại hỏi: "Con có từng đi qua hỏi thăm nhà bên đó chưa?"

Tống Thanh Y lắc đầu.

"Vậy con có gặp qua ba mẹ nó bên đó chưa?"

Tống Thanh Y vẫn lắc lắc đầu "Đều không có."

Ông trừng mắt nhìn cô "Vậy con biết nhà nó bên đó như thế nào sao?"

"Con đã từng gặp qua em gái của anh ấy, là một tiểu cô nương nhỏ rất khả ái, sau đó có cùng anh hai anh ấy có video qua vài lần, cũng chưa thấy qua người thật bên ngoài."

Ông không nói chuyện.

Cách một chút, ông thấp nói một câu "Không lễ phép."

Tống Thanh Y: "... "

Cô bị khiển trách mà trong lòng hơi bàng hoàng.

"Con nói xem,nó vì con làm biết bao chuyện,con vẫn xem ông là ông nội con sao?Sao lại không hiểu chuyện như vậy!Ông đã dạy con như thế nào?Không một chút lễ phép nào cả"

Tống Thanh Y: "..."

Ông khẽ nói: "Người ta đối đãi con tốt thế kia, con cũng phải đối đãi với người ta tốt một chút, chút nữa người nhà nó đến, cũng cho nó chút mặt mũi, đừng cái gì cũng đều để nó làm,ông sẽ nói với con sao vì chuyện này, con hôm nay quá không biết chuyện."

Tống Thanh Y: "... Nhưng con cũng không biết làm..."

Thật lâu sau, ông thở dài một hơi "Ông chính là đem con nuông chiều đến hỏng rồi."

Nói xong,đứng ở cửa nhìn thời tiết xám xịt bên ngoài.

Tống Thanh Y chỉ nghe ông thấp giọng nói cái gì đó, cũng không quá rõ, nhưng nghe được vài chữ: Nếu bà không mất,có thể đến đây dạy nó rồi.

Bên ngoài gió lạnh ùa vào, Tống Thanh Y dọn dẹp phòng khách xong xui, nhìn ông nội khẽ nói "Ông nội, mau vào nhà thôi, bên ngoài gió nhiều rất lạnh." Ông xua xua tay "Không được, ông phải đứng đây nhìn một chút nữa."

Bên ngoài đã là cuối mùa thu, màu xanh của cây cối đã giảm bớt đi rất nhiều, bởi vì vừa đổ mưa ngày hôm qua, trên núi đầy sương mù, rải rác khắp nơi, bao phủ không gian bên trong, sương khói lượn lờ, như là một nơi tiên cảnh.

Tống Thanh Y vào phòng lấy áo khoác của ông mang ra bên ngoài, vừa khoác lên vai cho ông liền nghe được tiếng ô tô.

"Bọn họ đến rồi." Tống Thanh Y nói: "Để con ra ngoài nghênh đón bọn họ."

Ông gật đầu "Đi đi." Nói xong đem áo khoác cầm chắc bên vai tập tễnh trở về phòng khách.

Tống Thanh Y mới vừa đi tới cửa đã nghe được giọng Bạch Điềm " Ahhh! Ở đây thật tuyệt! Giống như một thế giới thần tiên thu nhỏ!! Em muốn chụp mấy tấm nữa, sau đó sẽ đăng lên nhóm weibo."

"Cái gì nhóm weibo?" Trình Dật hỏi.

"Em có tạo một hội nhóm học sinh, tất cả mọi người đều rất thích nó."

"Vậy sao." Trình Dật cười "Chứ không phải bởi vì do em chính là người vung tiền như rác mua 300 tấm vé cùng cái gì mà phiếu rút thưởng nên mới được người người yêu thích sao."

Bạch Điềm dừng vài giây, tức giận nói to "Đây còn không phải là vì anh?! Lần đầu tiên anh làm nam chính, em phải mua vé ủng hộ mà cũng tốn hết gần một tháng tiền tiêu vặt chứ ít,mau nào, anh còn không mau cảm ơn em!"

Trình Dật: "Xác định em không phải là vì A Trạch?"

Bạch Điềm: "... Cũng có một chút xíu."

Trình Dật: "Một chút xíu?"

Bạch Điềm: "... Một nửa một nửa đi."

"Anh hai." Trình Dật bỗng nhiên kêu tên Bạch Kiếm, Bạch Kiếm thấp giọng "ừm", Trình Dật nói: "Điềm Điềm bỏ tiền mua vé cho bạn cùng phòng, dùng..."

Câu nói kế tiếp chưa kịp nói ra, đã bị Bạch Điềm nhảy dựng lên che miệng.

Lúc Tống Thanh Y đi ra ngoài thấy chính là một màn này, Bạch Điềm mặc áo trong màu vàng, áo khoác trùm đầu màu xanh sẫm, quần jean sáng màu, nhảy dựng lên che miệng Trình Dật,áo anh kéo lên một khúc, lộ eo.

Bạch Kiếm níu chặt kéo Bạch Điềm ra, lúc này Trình Dật mới thoát khỏi ma trảo của con bé.

"Ô oa!" Không đợi hai người nói, Bạch Điềm ấm ức la "Các anh thật quá đáng."

Bạch Kiếm & Trình Dật: ".....!"

Bạch Điềm còn định trách móc thêm vài câu, vừa quay đầu nhìn thấy Tống Thanh Y một người đang đứng ở cửa, lập tức xoay người chạy về phía cô gọi "Chị dâu!"

Tống Thanh Y chưa kịp phản ứng đã bị cô gái nhỏ ôm chặt, Bạch Điềm ở bả vai cô cọ cọ, ủy khuất nói: "Ô ô ô, Chị dâu,anh ba bắt nạt em."

Còn chưa kịp nói chuyện, Bạch Điềm đã bị Trình Dật níu chặt áo kéo về phía sau.

Bạch Điềm: "..."

Im lặng khoảng vài giây sau, Bạch Điềm hét lên: "Anh muốn mưu sát em sao!"

"Em có thể ôm Trạch Trạch " Vẻ mặt Trình Dật vô cùng thành thật, trực tiếp nắm tay Tống Thanh Y đi vào "Nhưng không thể tranh vợ của anh mình."

Bạch Điềm nhìn bọn họ, nhịn lại nhịn, nhịn không được mắng một câu "Dựa vào!"

Bạch Kiếm nhéo trên mặt cô một cái "Không được nói lời thô tục."

Bạch Điềm: "..."

Bạch Điềm cô chính là làm người cũng thật là khó đi.

****

Trong nhà không khí vô cùng náo nhiệt vì có sự xuất hiện của Bạch Điềm, Bạch Kiếm nắm vai Bạch Điềm qua cùng ông nội chào hỏi, sau đó xin phép đi đón ba mẹ Bạch.

Bạch Điềm từ nhỏ miệng vô cùng ngọt, Trình Dật cùng Tống Thanh Y bận bịu trong bếp, cô liền ở phòng khách cùng ông nội nói chuyện phiếm, làm cho ông nội rất là vui vẻ.

Trong phòng bếp Tống Thanh Y đang nhặt rau, lắng nghe âm thanh bên ngoài cười nói với Trình Dật: "Điềm Điềm thật là nhiều năng lượng còn có miệng vô cùng ngọt."

Trình Dật nói: "Nó lớn vậy rồi vẫn còn chưa trưởng thành,thích cười nói ồn ào suốt ngày,lại nói từ nhỏ cũng không thua kém con trai là bao nhiêu, nó đó,có lần còn đánh nhau với con trai nhà người ta."

"Sao?" Tống Thanh Y phì cười: "Có thể đánh thắng sao?"

Trình Dật tắt nước, đem đồ ăn đã rửa sạch để một bên, cong môi nở nụ cười"Đánh không lại,khóc đến tìm anh với Bạch Kiếm,hai người bọn anh thay nó ra mặt."

Tống Thanh Y: "Thật tốt."

Trình Dật nghe thấy sự hối tiếc trong lời nói của cô, nhịn không được đưa tay xoa tóc cô, trên tay còn mang nước, Tống Thanh Y ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy anh cười,nói với cô "Về sau anh cũng thay em ra mặt."

Chương 64

Khi cha mẹ của Trình Dật đến,họ mang theo rất nhiều món quà lớn nhỏ, đồ gì cũng đều có đủ, Bạch Kiếm cùng Trình Dật đi đến xe ôm rất nhiều lần mới có thể đem tất cả tới phòng khách.

Tống Thanh Y chính là lần đầu tiên trải qua nghi thức như vậy, Trình Dật trấn an cô rất nhiều lần,nói với cô không sao cả, nhưng như cũ cô cảm giác chân tay mình có vẻ hơi luống cuống.

Ba Bạch là một người rất ôn hòa,hiền lành,quan trọng là ông rất tình cảm,khi mẹ Bạch nói về vấn đề gì đó đôi mắt của ông luôn nhìn theo bà ấy,chính là ánh mắt rất rất dịu dàng.

Mà tính cách mẹ Bạch, rất khó hình dung, là kiểu người khi lần đầu tiên gặp sẽ biết được tính cách Bạch Điềm từ đâu mà đến.

Mẹ Bạch là người rất thích cười, cười rộ lên con mắt sẽ cong cong, khi lần đầu tiên nhìn thấy Tống Thanh Y không lạnh lùng,hòa nhã nở cười kêu cô "Con dâu."

Tống Thanh Y có chút xấu hổ, cười đáp "Vâng ạ".

Sau còn nói "Mẹ biết ngay mà con dâu mẹ quả thật vô cùng xinh đẹp."

Lời nói chọc vành tai Tống Thanh Y đỏ lên.

An tĩnh mời mọi người ngồi, ba Bạch ngồi xuống cùng ông nội trò chuyện rất tự nhiên, mẹ Bạch lôi kéo tay cô hỏi "Con tên là gì,mẹ nhất thời quên mất rồi?"

Tống Thanh Y nói: "Vâng, gọi là Tống Thanh Y,Thanh trong âm thanh trong trẻo, dễ chịu, không có tạp âm dễ nghe, Y trong gợn sóng ạ."

"Đúng là rất dễ nghe." Sau đó bà kéo cô lại gần mình một chút, thấp giọng hỏi: "Tóc của con nhuộm ở đâu thế? Màu tóc rất đẹp mắt."

Tống Thanh Y liền nói vị trí và bảng hiệu.

Cứ như vậy, lôi kéo cô nói chuyện từ tóc nói đến trang sức, chia sẻ rất nhiều điều,thậm chí còn có vài kinh nghiệm nhỏ trong cuộc sống.

Tống Thanh Y nhớ lúc ban đầu khi nhìn thấy mẹ Bạch kỳ thật trong lòng cô vô cùng khẩn trương cùng lo lắng.Bản thân chính là người trước giờ ít khi cùng trưởng bối chung đụng,huống chi là cùng nhau trò chuyện lâu như vậy,quan trọng nhất, người này trên danh nghĩa lại là mẹ chồng của cô.

Trước đây khi cô ở cùng mẹ Trần Đạc bất quá chỉ đơn giản chào hỏi, đối với bà ấy tình cảm không sâu, thậm chí có thể nói là có điểm chán ghét.

Bà ấy bên ngoài rất mạnh mẽ, nhưng khi ở trong nhà sẽ thực cưng chiều con mình, còn có chút ích kỷ.

Còn nhớ khi cô và Trần Đạc lúc còn nhỏ, bà ấy sẽ từ bên ngoài trở về sẽ mua cho Trần Đạc rất nhiều kẹo ngon, nhưng sẽ dặn dò Trần Đạc không đem kẹo tặng cho bạn bè, anh ấy sẽ như vậy mà vụng trộm cho cô một viên, một khi bị bắt gặp, dù cho không mắng chửi,nhưng ánh mắt bà ấy dành cho cô cũng đủ làm cho Tống Thanh Y lưu lại bóng ma trong lòng rất nhiều năm cũng không thể xóa bỏ.

Cho nên sau này mặc dù cô cùng với Trần Đạc yêu đương, Tống Thanh Y cũng chưa bao giờ tặng vài thứ đồ tốt,đắc tiền hay cùng bà ấy nói chuyện về mọi thứ xung quanh.

Mẹ Bạch cùng mẹ Trần Đạc tính cách hoàn toàn tương phản nhau.

Ban đầu Tống Thanh Y chính là trong tâm thế đề phòng, cuối cùng khi trò chuyện vài câu, cảm thấy vô cùng thoải mái, an tâm cô liền đem tất cả phòng bị đè xuống dưới đáy.

Tất cả mọi người ban sáng còn chưa ăn điểm tâm, trong lúc mọi người trò chuyện với nhau, Bạch Kiếm cùng Trình Dật đã ninh cháo, mọi người liền ăn một ít cho buổi sáng.

Cơm trưa là Bạch Kiếm cùng Trình Dật cùng nhau làm.

Bạch Kiếm là đầu bếp chính, Trình Dật là người giúp đỡ, Bạch Điềm muốn đi vào hỗ trợ kết quả bị xua đuổi ra ngoài, ủy khuất khóc lóc kể lể bên ngoài, mẹ Bạch cùng Tống Thanh Y ngồi trên ghế dựa tâm sự, cha Bạch cùng ông nội chơi cờ, không khí trong nhà vô cùng hòa thuận vui vẻ.

Phảng phất giống như người một nhà chung đụng rất lâu rồi.

Mẹ Bạch nói chuyện rất dịu dàng, làm cho Tống Thanh Y lắng nghe cảm thấy rất thoải mái.

Vừa cảm thấy rất thân thiết, vừa cảm thấy không quá chen vào những thứ riêng tư bên ngoài của cô như thế nào.

Một ngày lặng yên như vậy mà kết thúc.

Bạch Điềm đi chung quanh Chướng Sơn chụp rất nhiều ảnh, vây quanh mọi người cười nói ầm ĩ, ba Bạch cùng mẹ Bạch còn ước định lần sau sẽ cùng ông nội đi ra bên ngoài du lịch đây đó, Bạch Kiếm trước sau như một bảo trì im lặng.

Màn đêm dần buông xuống, thời tiết ngày càng lạnh hơn.

Cả nhà Trình Dật lúc này mới rời đi.

Tống Thanh Y cùng Trình Dật đưa ông nội ra cửa tiễn bọn họ, mẹ Bạch đã lên xe, sau lại nhanh chóng đi xuống, đến trước mặt Tống Thanh Y thì dừng lại, không nói hai lời đặt trong tay cô một túi đồ.

Tống Thanh Y mông lung, dưới tình thế cấp bách kêu: "Mẹ, người như vậy không đúng đâu ạ?"

Mẹ Bạch vừa định mở cửa xe,tay đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn cô "Con vừa nói gì,mẹ có chút nghe không rõ?"

Tống Thanh Y: "..."

Nhất định là do cô nghe Bạch Điềm gọi bà ấy cả một ngày, cô mới có thể thốt ra xưng hô như thế này.

Tống Thanh Y đã rất nhiều năm không có xưng hô như vậy.

Hàng năm khi cô đi viếng mẹ mình, trước giờ đều mua một bó hoa tươi, đặt ở trước bia mộ, ở trong gió đứng một lát sau đó sẽ rời đi, cái gì đều không nói, cũng không biết nên nói cái gì.

Hôm nay lúc ở trong phòng, ông nội nhắc chừng cô thay đổi cách xưng hô, nhưng ông biết tính tình Tống Thanh Y,thấy cô không nói cũng không cưỡng ép.

Dù sao Trình Dật cũng không để ý, Tống Thanh Y chưa thích ứng cũng không miễn cưỡng.

Nhưng vừa rồi, không hiểu vì sao mình lại thốt ra danh xưng như vậy,từ "Mẹ" đã rất lâu rồi cô chưa gọi. Có thể do bản thân cô chưa bao giờ được nghe những câu yêu thương,quan tâm,ấm áp lòng người từ chính người mẹ của mình,bây giờ khi mẹ Bạch cho cô cái sự ấm áp tuyệt đối đó,cái sự ấm áp mà ai cũng có mà cô,đã rất rất lâu rồi,chưa từng nhận được nên cô mới đột ngột thốt ra.

Giọng nói của Mẹ Bạch như cơn gió cuối mùa thu,nhẹ nhàng cùng dịu êm,lại hỏi cô một lần nữa: "A Thanh bảo bối, con mới vừa nói gì,mẹ có chút nghe không rõ?"

Đôi môi Tống Thanh Y khẽ chuyển động, đem lời nói vừa rồi lặp lại một lần nữa "Mẹ, con vừa nãy nói với người như vậy không đúng đâu ạ?"

Sau khi nói xong giơ giơ đồ trong tay mình.

Bên ngoài hơi tối chỉ có một ít ánh sáng hắt từ trong nhà ra, Tống Thanh Y nhìn thấy những giọt nước mắt lóe lên trong đôi mắt của mẹ Bạch. Mẹ Bạch nở nụ cười,chui vào trong xe, vươn tay ra khỏi cửa sổ vẫy vẫy chào tạm biệt "Cho con một ít lễ gặp mặt."

Tống Thanh Y đứng tại chỗ.

Sau đó còn nói: "A Thanh bảo bối, chúng ta hẹn một ngày gần nhất cùng nhau đi làm tóc nhé!Mẹ rất thích con,lần tới chúng ta lại gặp." Sau khi nói xong thả một nụ hôn đi qua.

Tống Thanh Y: "..."

Đợi đến khi xe lái đi rồi cô mới kịp phản ứng đáp "Vâng".

Ông nội đứng trong đêm tối trầm thấp lầm bầm "Rốt cuộc đã chờ được rồi."

Tống Thanh Y hỏi: "Ông nội, con nghe có chút không hiểu?"

Ông nội xoay người chống quải trượng bước đi tập tễnh trở về trong nhà, khẽ nói:"Vào nhà rửa mặt ngủ thôi."

Tống Thanh Y cùng Trình Dật đứng ở cửa, trong thôn bây giờ vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe tiếng lá cây bị gió thổi đi, phát ra tiếng xào xạt.

Trình Dật nhìn đồ trong tay Tống Thanh Y nhíu mày "Mở ra nhìn xem?"

Tống Thanh Y lúc này mới nhìn đồ trong tay mình, bên trong túi đồ có một phong bì màu đỏ phồng to, cảm giác không phải là tiền.

Tống Thanh Y hồ nghi nhìn Trình Dật, Trình Dật vội vàng lắc đầu "Anh cũng không biết."

Tống Thanh Y mở phong bì ra, bên trong là một chiếc vòng tay, màu rất sáng, giống như bạch kim, hoa văn bên trên nhìn rất đẹp, trong đó còn có một chiếc vòng cổ bạch kim, một đôi khuyên tai màu xanh, sau đó là tiền.

Tống Thanh Y đếm 9 tờ 100,9 tờ 10 đồng,9 tờ 1 đồng,tuyệt nhất là còn có 9 đồng tiền vàng.

Trình Dật nói: "Bà ấy chính là rất có tâm tặng em."

Tống Thanh Y nhìn anh "Khuyên tai anh tặng em có cùng chung không?"

Trình Dật gật đầu "Đây là do mẹ anh cùng mẹ Bạch thiết kế."

Tống Thanh Y đem đồ nhận được cất vào túi, cất mãi không được liền mang tất cả đưa Trình Dật bỏ vào, hai người sóng vai đi vào trong nhà, lúc chuẩn bị đóng cửa lại,cô đột nhiên hỏi anh: "Em cảm giác anh cùng ba mẹ Bạch có vẻ không thân lắm?"

Kỳ thật cô rất nghi hoặc.Bởi vì sống cùng anh đã lâu nhưng chưa bao giờ nghe anh nhắc đến bọn họ.

Ba mẹ Bạch đối với Trình Dật rất tốt, quan hệ trong nhà cũng rất hòa hợp, nhưng cảm giác anh không thân thiết mấy, bình thường sẽ gọi anh là Nam Nam, nhưng khi cùng ông nội nói chuyện lại gọi anh là con trai mình.

Trình Dật đi vào phòng bếp bắt đầu hâm nóng sữa, anh dứng tựa vào kệ bếp, hơi hơi nhíu mày.

Tống Thanh Y cảm giác tâm tình của anh đang rất không tốt.Vội vàng nói: "Nếu anh không muốn nói cũng không sao,em chính là thuận miệng hỏi thôi."

Trong phòng bếp im lặng đến đáng sợ, yên lặng đến mức có thể nghe được tiếng hô hấp của hai người.

Mấy phút sau, Trình Dật chậm rãi nói,giọng mang theo chút khàn khàn " Ba mẹ qua đời lúc anh tám tuổi."

"Là do tai nạn xe cộ."
Giọng anh rất chậm, Tống Thanh Y quay đầu nhìn anh,

con mắt Trình Dật hiện tại đều đã đỏ, nhưng mặt không thay đổi, cô nghĩ đây là Trình Dật buồn nhất mà cô từng thấy.

Bên cạnh anh dường như được bao quanh bởi nhiều bức tường và không ai có thể bước vào bên trong.

Tất cả ánh sáng đều bị ngăn cách ở bên ngoài bức tường.

Tống Thanh Y thấp giọng nói: "Đừng nói nữa."

Chuyện vô cùng buồn bã này, không bằng lưu lại trong lòng một góc nào đó trong tim, tốt nhất nên giữ nó an toàn trong đó,như vậy sẽ không đau đớn nữa.

Trình Dật nở nụ cười "Không có việc gì,đều đã qua."

Trình Dật bắt đầu chậm rãi nhớ lại cái khô nóng mùa hè năm đó,anh nói:

" Mùa hè năm 2005, bởi vì đi công tác mà ba không thể ở cùng mẹ và anh du lịch,anh cùng mẹ chơi đến ngày thứ hai thì ba anh sau khi chấm dứt công tác liền tới đón hai mẹ con anh cùng nhau đi ăn cơm, trên đường đến khách sạn thì xảy ra tai nạn xe cộ.

Lúc ấy anh cùng mẹ ngồi ở hàng sau, cả hai căn bản đều không biết, buổi tối một ngày trước đó ba anh cùng ba Bạch thức suốt cả đêm giải quyết chuyện công việc,rồi hợp hội,thảo luận vấn đề để nhanh chóng dẫn hai mẹ con anh đi chơi,ông ấy có lẽ đã quá mệt mỏi, mẹ cùng anh đang trò chuyện với nhau ở phía sau.

Đến bây giờ anh cũng không thể nhớ ba anh đã va vào núi như thế nào. Anh chỉ nhớ rằng, trước khi gặp tai nạn, mẹ anh,bà ấy đã mở cửa xe ra, đem anh đẩy ra ngoài.

Khi đó anh chỉ lăn vài vòng, tay chân cùng mặt đều là vết thương, nhưng không chết.

Nhưng hai người đó lại... Qua đời.

Anh vẫn luôn cảm thấy, nếu anh thân thiết với bọn họ như ba mẹ mình, hai người ấy nhất định sẽ rất khổ sở. Dù sao ba mẹ,hai người ấy đã yêu anh rất nhiều ngay từ khi anh được sinh ra."

Sau khi Trình Dật nói xong, Tống Thanh Y đưa tay qua, nhẹ nhàng nắm tay anh.

Trình Dật không phản ứng, trong lò vi sóng sữa cũng đã nóng đủ, Trình Dật đem sữa mang ra ngoài, đem sữa đổ vào ly, Tống Thanh Y chủ động mang vào phòng cho ông nội.

Đang chuẩn bị đi, Tống Thanh Y quay đầu nhìn anh,khẽ nói:"Này,Trình Dật."

Trình Dật ngước mắt nhìn cô "Sao thế?"

Tống Thanh Y nhếch miệng cười:"Cho anh năm phút bi thương, năm phút sau khi em quay trở lại, em muốn nhìn thấy anh cười, có biết hay không?"

Tống Thanh Y cắn cắn môi dưới, trịnh trọng kêu:"Trình Dật."

Trình Dật nâng tay khẽ lau nước mắt bên má,khẽ nói "Sao thế?"

Tống Thanh Y nhìn anh sau đó bĩu môi "Đầu gỗ!"

Trình Dật còn chưa phản ứng kịp, một bàn tay cô đã vươn ra, hai ngón tay làm hình trái tim "Yêu anh u ~ "

Sau khi nói xong nhanh chóng ra ngoài.

Ánh sáng lờ mờ chiếu lên khuôn mặt hoàn hảo của Tống Thanh Y,Trình Dật không khỏi nở nụ cười.

Cái gì chứ.

Sao lại học mánh khóe của anh để dỗ anh.

Làm sao bây giờ?Làm sao mới được mới tốt đây?

Tống Thanh Y đem sữa qua cho ông nội, thúc giục ông mau chóng uống xong, sau đó đem ly rỗng đi ra ngoài, trên đường đi thậm chí còn cố ý thả chậm bước chân, đến phòng bếp quay lưng vào trước để tránh nhìn thấy Trình Dật khóc "Anh có đang cười không? Không cười em không nhìn."

Trình Dật không nói chuyện.

Tống Thanh Y vểnh tai nghe, trong phòng bếp hoàn toàn không có động tĩnh.

Khẽ nhíu mày "Em xoay người nha."

"Em xoay đó."

Như cũ không có động tĩnh.

Nào ngờ mới vừa xoay qua liền rơi vào một cái ôm vô cùng ấm áp.

Trên người Trình Dật có mùi bạc hà rất thơm.

Tống Thanh Y vươn tay vỗ vỗ lưng anh "Đừng buồn, ba mẹ đều hy vọng anh có thể hạnh phúc."

"Vậy còn em?" Trình Dật bên tai cô thấp giọng hỏi.

Tống Thanh Y cúi xuống, thì thầm "Em cũng hy vọng anh sẽ luôn luôn được hạnh phúc, lớn lên khỏe mạnh và luôn luôn đối với thế giới này nhiệt tình."

Im lặng,giống như quyết tâm nói "Được,ngày mai mang em đi gặp ba mẹ,hai người ấy chắc chắn luôn muốn em đến từ rất lâu rồi."

Chương 65

Cha mẹ Trình Dật được chôn cất cùng nhau ở nghĩa trang Tây Sơn.

Buổi sáng Trình Dật cùng Tống Thanh Y cùng ông nội cáo biệt, lái xe đi đến Tây Sơn.

Tây Sơn là mảnh đất phải nói là vô cùng an tĩnh, lúc Tống Thanh Y cùng Trình Dật đến xung quanh không một bóng người, ngay cả chim chóc đều không có, yên tĩnh đến đáng sợ.

Nghĩa trang Tây Sơn là mảnh đất tư nhân, có tiếng là đắt đỏ.

Tống Thanh Y cùng Trình Dật leo bộ lên núi,nhìn anh cô nhịn không được hỏi "Nhà anh có phải lúc trước rất có tiền?"

"Vẫn được." Trình Dật nói: "Bởi vì mẹ anh là diễn viên mà cha anh ông ấy lại hợp tác cùng bạn bè mở một công ty quy mô nho nhỏ,xem như cũng có tiền "

Tống Thanh Y ồ một tiếng "Diễn viên sao? Em nhớ anh từng nói qua, nhưng anh chưa nói với em là ai."

Trình Dật nhìn cô cười "Một chút nữa đến em sẽ biết?"

Hai người cùng nhau đi vào bên trong, thấy bia mộ phía trước, Tống Thanh Y cảm giác tim mình đập vô cùng nhanh,thậm chí còn có cảm giác hồi hộp.

Thỉnh thoảng cô cũng đi viếng mộ cho bố mẹ mình, thường ở lại không lâu,chỉ một chút liền rời đi. Tâm trạng cũng không có gì khác thường, không vui cũng không buồn,đây là lần đầu tiên cô đến viếng ba mẹ Trình Dật có nhiều cảm xúc xoay quanh như vậy.

Đi thẳng vào bên trong, Trình Dật dừng bước chân.

Chậm rãi đem hoa tươi đặt trước bia mộ, đứng thẳng người, thấp giọng nói: "Ba mẹ, con mang con dâu của ba mẹ tới thăm hai người."

Tống Thanh Y nhìn những dòng chữ trên bia mộ cùng hai tấm ảnh hai người lúc còn trẻ.

Phụ Trình Khuyết, Sư Tuyền...

Trong đầu giống như có một dây cung đang căng chặt sắp đứt.

Sư Tuyền...

Nữ thần của những bộ phim văn học, mất sớm trong một vụ tai nạn xe hơi, năm đó tin tức vô cùng ồn ào huyên náo, liên tục được đưa tin trên báo đài. Lúc đó cô vẫn còn học sơ trung, xem rất nhiều bộ phim của bà ấy, mỗi một bộ đều vô cùng tuyệt vời.

Tống Thanh Y sửng sốt hồi lâu đều không thể nói được ra lời.

Trình Dật từ trên mặt cô ngắt một cái "Ngốc rồi sao?"

"Không." Tống Thanh Y trả lời theo tiềm thức, về sau còn ngẩng đầu lên nhìn Trình Dật, không chuyển mắt cứ đứng nhìn chằm chằm mặt anh, mấy giây sau, còn thò tay đem mặt Trình Dật giữ lấy, cau mày nói: "Anh thật sự cùng với mẹ mình thật sự rất giống."

Trình Dật: "..."

Khẽ mỉm cười nhìn cô "Anh nếu không giống mẹ thì còn có thể giống ai?"

Lúc trước còn chưa cảm thấy, nay biết được quan hệ này, Tống Thanh Y cứ đứng nhìn Trình Dật, cảm thấy nhìn thế nào cũng rất giống Sư Tuyền.

"Anh..." Tống Thanh Y muốn nói gì đó, lại không biết nên nói như thế nào.

"Làm sao?" Trình Dật nhíu mày hỏi.

"Chẳng qua là em cảm thấy hơi kỳ quái." Tống Thanh Y nói: "Nếu mẹ anh là Sư Tuyền, vậy anh sao lại nghèo đến như vậy."

Vì sao khi nhìn anh cô luôn có một loại ảo giác anh thật sự rất nghèo?Thật là khó hiểu!!!

Trình Dật nói: "Anh lúc nào nói qua nhà anh nghèo?"

Tống Thanh Y: "..."

Quả thật không như cô nghĩ.

Là do cô hiểu lầm hiểu lầm mà thôi.

Trình Dật nghiêng đầu nhìn về phía Tống Thanh Y " Tại sao em lại nghĩ anh nghèo?"

Tống Thanh Y: "..."

Như có điều suy nghĩ,quay sang liếc anh, giống như: Chẳng lẽ chính anh còn không biết sao?

"Lần trước anh mang Cục Bông tới đoàn phim, đòi tiền." Tống Thanh Y khẽ nói. Trình Dật ở trên đầu cô xoa nhẹ một cái nói: "Là anh đòi tiền em sao?"

Tống Thanh Y: "..."

"Lúc ấy không phải chính em là người chuyển tiền cho anh trước sao?" Trình Dật nói: "Vì em nguyện ý gửi qua anh cũng đành phải chịu thiệt mà nhận lấy, tiện thể nhìn một chút... xem bà xã mình thật sự đến cùng có bao nhiêu tiền?"

Tống Thanh Y mím môi,đập vai anh,khẽ nói:"Tại vì em nghĩ anh cũng như những người khác là kiểu sinh viên nghèo vượt khó."

**

Tống Thanh Y không phải là người hay tranh luận với người khác, thậm chí khi cô cùng người khác nói vài vấn đề cùng nhau tranh luận,nói một chút liền không biết nói như thế nào nữa,cạn từ ngữ.

Đến thăm ba mẹ Trình Dật, cô cũng không biết mình nên nói cái gì cho phải, đành đứng yên lặng bên cạnh nhìn Trình Dật mặc dù vẫn cười như thường lệ, nhưng cô lại không thể hiểu được nỗi buồn trong mắt anh.

Bởi vì nỗi buồn đó cũng đã từng xuất hiện trong mắt cô.

Trải qua nửa giờ, Trình Dật quay sang nói: "Em có thể đi ra bên ngoài chờ anh một chút không?"

Tống Thanh Y gật đầu.

Ánh mắt Trình Dật nhìn về phía mộ bia, trên đó có khắc bốn chữ Sư Tuyền và Trình Khuyết, phía bên trên là ảnh chụp hai người, mặc dù đã trải qua mười mấy năm nhưng vẫn như cũ hoàn hảo không tổn hại.

Tống Thanh Y lấy dũng khí, nhìn mộ bia phía trước khom người chào tạm biệt "Ba mẹ, về sau con lại đến thăm hai người."

Trình Dật khẽ cười "Trước kia cũng không phát hiện miệng bà xã mình như thế nào lại ngọt như vậy?"

Tống Thanh Y nhẹ nhàng liếc anh, chỉ vào phía bên ngoài nói: "Em ở bên kia chờ anh."

"Được."

Tống Thanh Y một đường đi.

Trình Dật nhìn bóng lưng cô không khỏi cười, nói: "Ba mẹ, hai người có phải cũng thích cô ấy giống như con không?"

Tống Thanh Y ở phía bên kia nhìn qua.

Thiếu niên mặc áo khoác màu đen, hai tay nhét vào trong túi, tóc theo gió làn gió nhẹ nhàng thổi qua.

Cô tịch, trầm mặc. Dường như nhìn thấy chính mình trước đây đã từng có một khoảng thời gian dài như vậy.

Sau khi thăm ba mẹTrình Dật trở về,lúc mở điện thoại Trình Dật nhận được một tin nhắn đến từ Tống Thanh Y: Quên và nhớ trước giờ đều không bao giờ mâu thuẫn với nhau.

**

Lễ truy điệu Bà nội được ba mẹ Trần Đạc quyết định cử hành ngày 9 tháng 11.

Trần Hạo gửi tin nhắn cho Tống Thanh Y, cô vuốt ve di động trả lời một câu "Được".

Buổi tối hôm nay, Tống Thanh Y rốt cuộc cũng có thời gian đọc tin tức trên Internet.

Trong ba ngày qua, cô căn bản đều không có thời gian cùng tâm tình mở weibo.

Video bà nội vẫn luôn hiện diện trong tâm trí cô, vừa nằm xuống liền nhìn thấy bà nội,mặc một bộ quần áo mới, nhìn cô mỉm cười ôn hòa, nhưng một câu đều không nói ra.Mà video đó ở trên mạng cũng gây không ít sóng to gió lớn trên Internet, weibo Tống Thanh Y, Trần Đạc, Thượng Nghiên ba người đều bị công kích, bên phía Trần Đạc có nhiều PR, trên cơ bản tất cả sóng bên anh ta đều chuyển dời đến Thượng Nghiên, mà Thượng Nghiên từ lần trước scandal "Tiểu tam " còn chưa giải thích,công ty đại diện hình như cũng đang bất hòa với cô, bên phía bên đó cũng chẳng phân bua giải thích giúp cô ấy.

***PR là tên viết tắt của Public Relations có nghĩa là Quan hệ công chúng. Bản chất của nghề quan hệ công chúng là cải thiện cái nhìn về một người, một công ty, phát thông tin tới giới truyền thông và lôi kéo sự chú ý của họ. Nhân viên PR phải có khả năng thuyết phục. Và mặc dù hiệu quả không thể sờ thấy được, việc tạo ra hình ảnh riêng và tăng thiện ý từ phía khách hàng, công chúng.****

Lúc này trên mạng như thế nào cũng mặc kệ.

Tống Thanh Y đã tìm được luật sư bàn bạc khởi tố Vạn Tịch, đêm nay luật sư cũng thông qua WeChat gửi văn kiện cho Tống Thanh Y.

Tống Thanh Y đại khái là nhìn qua một lần, gửi một cái OK đi qua.

Văn phòng luật bên kia động tác rất nhanh gọn, trực tiếp @ VạnTịch cùng Tống Thanh Y,bao gồm những văn kiện có liên quan đến hai người, thanh minh sáng tỏ thông qua pháp luật giải quyết vấn đề.

Ngay khi văn kiện luật sư vừa phát, cộng thêm chứng cứ Tống Thanh Y đã từng phát weibo mấy ngày trước, còn có đoạn video của bà nội,hướng gió Internet đã thay đổi hoàn toàn.

Lúc phát văn kiện luật sư trên weibo phía dưới bình luận Tống Thanh Y thấy được một vài ID quen mắt,đầu tiên là: Thổi bay nhà tôi, Tống.

Phần bình luận dài của fan này đang đứng đầu về lượt yêu thích,cụ thể là cô nàng viết:

Thích Tống Thanh Y chín năm,cô ấy vẫn luôn là một cô gái vô cùng dịu dàng, mà tôi vẫn là một kẻ cuồng tín cô ấy, năm 2013 tôi đã dùng một ngàn đô la để có được hành trình Tống Thanh Y, lúc đó cô ấy chuẩn bị đi Vân Nam cùng tổ biên kịch quay « Lăng Kính »,tôi đã bắt đầu suy nghĩ như thế nào để có thể gặp được cô ấy,vì tôi rất thích những câu chuyện mà cô ấy viết ra,giống như một fan cuồng mà tràn đầy mong ước gặp mặt thần tượng.

Lúc lên sân bay may mắn là tôi lại đi cùng chuyến bay với cô ấy,bởi vì Tống Thanh Y có thói quen đi trước hai ngày mà tôi trùng hợp muốn đến sớm để chuẩn bị một vài thứ hoàn tất, lúc ấy tôi vẫn còn là một sinh viên khoa biên kịch ngây ngô, nhìn thấy cô ấy bên cạnh còn ngại ngùng cười, nói qua loa liền nói cho cô ấy biết mình rất thích những tác phẩm mà cô viết ra, quan trọng hơn là chính bản thân tôi còn đang theo đuổi con đường giống như cô ấy,tôi còn kể cho cô ấy nghe chính mình đã dùng số tiền tích cóp mừng tuổi trong vài năm nay, để đến gặp cô.Đó chính là lần đầu tiên tôi vì một người mà đến một nơi xa lạ.

Cô ấy đặc biệt kinh ngạc, sau đó còn bảo tôi học hành chăm chỉ, v.v.... cũng ngay hôm đó,khi vừa xuống sân bay,cô ấy đã mời tôi một ly trà sữa tận 10 đồng đô la,thậm chí còn tặng cho tôi một món quà thủ công, để lại cho tôi số QQ,hỏi địa chỉ nhà và hơn thế cô ấy đã dùng tiền của mình mua cho tôi một vé để quay trở về nhà mình. Lúc trên máy bay tôi đã mở gói quà ấy ra, bên trong có một ngàn đô la trong túi và một tờ ghi chú cô ấy đã viết,hiện tại tờ ghi chú ấy tôi vẫn còn giữ cho đến bây giờ. / Hình ảnh.

Khi mở hình ảnh ra mọi người sẽ thấy dòng chữ như thế này:

Cảm ơn bạn đã yêu tôi, nhưng tôi hy vọng bạn yêu bản thân mình hơn. Con đường của chúng ta đang đi quá nguy hiểm. Bạn phải tự bảo vệ mình. Tôi chúc bạn thành công trong học tập, phát sáng trong lĩnh vực của riêng bạn và trở thành một người có ích cho xã hội. Ý nghĩa của một thần tượng không phải là làm cho bạn trở thành cô ấy, mà là đi theo ánh sáng của cô ấy và trở thành một bản thân tốt hơn.

Nếu bất cứ ai khi đã xem qua tác phẩm cô ấy sẽ nhận ra là tác phẩm cô ấy viết ra luôn có phong cách cá nhân độc đáo, thể hiện vô cùng đặc biệt, đó là sự vướng mắc trong tình yêu và thù hận, một tình yêu to lớn và rất nhiều sự ghét bỏ, có thể sẽ đúng hoặc sai, giống như tái sinh, tình yêu và hy vọng, đau thương và ấm áp.

Lúc tôi thấy scandal,tôi đã nhìn ra được cô ấy đang rơi vào vực sâu sẽ nhanh chóng chậm rãi bị bóng tối nuốt chửng lí tưởng mà cô ấy đang theo đuổi, trong lúc nhất thời hồ đồ tôi đã gọi điện thoại,tôi đã khóc và mong cô ấy cố gắng lần nữa đứng lên,vực dậy. Trong tim tôi cô ấy vẫn là Tống Thanh Y tỏa sáng, một cô gái dịu dàng, người đã cho tôi những giấc mơ và giúp tôi định hình lại cuộc sống của mình. Những tác phẩm đó luôn mang lại sự ấm áp và hy vọng cho tôi lúc tôi rơi trong bóng tối vô định.Bây giờ khi tôi thấy cô ấy đã vực dậy được,bằng một cách nào đó,tôi đã vô cùng biết ơn chúa trời đã mang cô gái tuyệt vời đó trở lại.

ID nhìn rất quen mắt,hình như đúng là lúc trước có gọi điện thoại cho cô,cô gái đã hơn hai mươi tuổi ở trong điện thoại khóc "Chị ơi, em không thể mắng họ. Họ thật kinh khủng...... Ô ô ô... nhưng em tin tưởng chị."

Tống Thanh Y liền nhớ lại một năm kia đã gặp cô bé đó ở Vân Nam, là fans chủ nghĩa cuồng tín,con bé đang lạc lối trong suy nghĩ của mình.Cô đã giúp con bé hiểu rõ suy nghĩ và niềm mơ ước riêng của mình,để con bé đi đúng đường hơn.

*** Chủ nghĩa cuồng tín ( tiếng: fānāticē)) là một niềm tin hay hành vi liên quan đến sự cuồng nhiệt không có tư duy hoặc với một sự hăng hái mang tính ám ảnh. Người cuồng tín thể hiện những tiêu chuẩn rất nghiêm ngặt và ít khoan dung/nhân nhượng với những quan điểm, ý kiến trái chiều.

Tõnu Lehtsaar định nghĩa thuật ngữ "chủ nghĩa cuồng tín" như là sự theo đuổi hoặc bảo vệ điều gì đó theo một cách cực đoan và đam mê quá mức bình thường. được định nghĩa là niềm tin mù quáng, bức hại các bất đồng chính kiến và không thực tế.****

Cô ở dưới trả lời bình luận: Mây đen vĩnh viễn sẽ không che khuất ánh mặt trời.

Chưa kịp đọc tất cả bình luận,Tống Thanh Y thấy có một thông báo weibo từ Thượng Nghiên đến.

Ngay tại thời điểm mẫn cảm, Thượng Nghiên phát weibo, chỉ ngắn gọn ba chữ: Thực xin lỗi.

<< 22:55 >>

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau