CHO EM MỘT CHÚT NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cho em một chút ngọt - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Bọn Ngụy Gia sau khi ăn xong tụ tập ngồi ở trên ghế "Cha vừa mua cho tớ một chiếc xe."

Ngụy Gia cong môi cười: "Có muốn cùng tớ đi thử nghiệm một chút không? Tớ mang các cậu chạy một vòng."

Từ Trường Trạch hỏi: "Cậu có bằng lái không?"

Ngụy Gia vỗ bả vai Từ Trường Trạch" Khinh thường ai đó?Lão tử chắc chắn là thi qua rồi"

"Tớ như thế nào lại nhớ cậu thi một hai ba bốn... Bảy lần?" Từ Trường Trạch bấm đầu ngón tay cười cười.

Ngụy Gia đuổi theo Từ Trường Trạch trong phòng "Đều là anh em, có thể hay không cho tớ chút mặt mũi."

Hai người náo loạn một trận, Từ Trường Trạch không thể không ngồi xuống thở một hơi"Không đùa với cậu nữa,mau đi lấy chìa khóa, xuống chở bọn tớ dạo thử một vòng xem."

Trình Dật bỗng nhiên nói "Nhìn xem trên người các cậu toàn mùi rượu,có được hay không?"

Hai người nhìn nhau.Trình Dật ở bên kia nhìn Ngụy Gia cười hắc hắc "Nam ca, anh không uống rượu cơ mà, anh chở chúng em đi."

Trình Dật hừ lạnh một tiếng "Có Tiền đồ."

Chiếc xe mới của Ngụy Gia không đắc,trong nhà cũng không phải cái gì giàu có, chính là mở một công ty nhỏ, mắt thấy Ngụy Gia sắp tốt nghiệp, Cha Ngụy Gia tìm kiếm mua cho cậu một chiếc xe hơn mười vạn, nói là tặng quà tốt nghiệp.

Với Ngụy Gia mà nói đắc hay không đắc không quan trọng,chỉ cần có xe là cậu cảm thấy vui vẻ rồi.

Vì để ăn mừng xe mới,vào lúc giữa trưa Ngụy Gia đã tự mình khui một bình rượu vang đỏ chiêu đãi,bởi vì Trình Dật không uống nên cậu cùng Từ Trường Trạch cùng nhau uống không ít.

Đến gara, Ngụy Gia lập tức nhảy lên chiếc xe mình trước, sờ sờ thân xe "Mặc dù nó không đắt tiền, nhưng dù sao nó cũng là chiếc xe đầu tiên trong đời tớ. Thế nào, có phải nhìn nó rất tuyệt?"

Từ Trường Trạch nở nụ cười "Trách không được ba mẹ cậu lần này đi công tác chỉ cho cậu mấy ngàn."

"Ý cậu là gì hả Từ Trường Trạch?" Ngụy Gia không hiểu.

"Chiếc xe này." Trình Dật giải đáp cho cậu " Giá 30 vạn."

Ngụy Gia: "???"

"Ba em nói chỉ có mười hai vạn thôi?Anh cũng không phải không biết Ba em keo kiệt như thế nào cơ mà, như thế nào lại bỏ ra 30 vạn mua xe cho em?"

"Ba cậu sợ cậu khoe khoang." Từ Trường Trạch nói

Hai người đang mải nói chuyện, Trình Dật ở bên này nhìn chằm chằm vào một chiếc ô tô đang đậu cách đó không xa.

Đó là xe của Tống Thanh Y.

Biển số xe 8788, không có sai.

"Nam ca, anh đang nhìn gì vậy?" Ngụy Gia hỏi.

"Không có gì." Trình Dật đem chìa khóa xe ném cho bọn Ngụy Gia "Uống nhiều quá về nhà nằm đi, ngày sau lại đi hóng mát."

Trình Dật hai tay nhét vào túi, vừa nói vừa đi"Tôi có việc rồi."

"Anh định đi chỗ nào?" Ngụy Gia vội vàng đuổi theo.

"Lấy đồ " Trình Dật nói.

Ngụy Gia chân dài bước một bước, theo vào bên trong thang máy "Chúng ta không phải là vừa hợp sao?Buổi chiều còn nói muốn đi hát cơ mà!!."

Trình Dật: "Lần sau đi."

Hôm nay anh có nhiều việc quan trọng hơn để làm.

Ngụy Gia coi như gào thét khàn cổ họng, cũng không giữ được Trình Dật.

Trình Dật vừa rời đi, Ngụy Gia cùng Từ Trường Trạch quay trở lại căn hộ, ngồi trên sô pha cùng nhau xem TV.

"Thượng Nghiên lại diễn kịch bản mới?" Từ Trường Trạch hỏi.

"Đúng vậy." Ngụy Gia nói: "Đây chính là nữ thần của tớ. Bất quá, cô ấy như thế nào lại ở cùng Trần Đạc? Nhìn bọn họ tớ cảm thấy cả người đều khó chịu muốn chết."

"Hai người bọn họ giống như vừa diễn xong liền ở cùng một chỗ?Phim giả tình thật không phải sao?" Từ Trường Trạch nói: "Bộ phim kia tên là gì nhỉ? Năm đó vô cùng nổi tiếng,lúc đó tớ còn đang học sơ trung, trong lớp có mấy nữ sinh điên cuồng mỗi ngày đều cùng nhau thảo luận."

"Là « Lý Tưởng Của Ta Quốc »." Ngụy Gia thở dài "Hai người bọn họ có thể diễn đạt vai chính, chủ yếu vẫn là nhờ kịch bản. Nếu kịch bản không tốt, làm sao nổi danh tới bây giờ."

Từ Trường Trạch nở nụ cười "Cậu bây giờ như thế nào rất giống anti-fan"
Ngụy Gia phản bác "Điều đó là sự thật 100%, tất cả đều nhờ kịch bản,cậu không nhớ hai người họ ban đầu đều là người mới sao,làm sao có khả năng phát huy cao nghệ thuật tối thiểu khi chưa tham gia bất kì tác phẩm nào? Bộ phim đó tớ xem không dưới năm lần, mỗi một lần xem đều giống như mới xem lần đầu. Thật sự, biên kịch đó quả chính là một nhân tài, hình như là gọi Tống Thanh Y."

"Tớ nhớ là Nam ca siêu thích cô ấy." Từ Trường Trạch nói.

"« Lý Tưởng Của Ta Quốc » hình như là Tống Thanh Y trực tiếp lấy tác phẩm Vạn Tịch sửa đổi sau đó đăng kí bản quyền thì phải?Nếu tớ nhớ không lầm là vào thời điểm đó, tên Tống Thanh Y liên tục nằm trên Hot search,cái gì mà lấy tác phẩm người khác, người thứ ba,... gì gì đó nữa, sau này cũng không biết vì nguyên do gì mà trực tiếp mai danh ẩn tích. Trên mạng đều đoán cô ấy là vì chột dạ nên không dám đáp trả."

Nói đến chuyện này, Ngụy Gia nhìn Thượng Nghiên đều không thuận mắt.

"Tớ nhìn không giống." Từ Trường Trạch nói "Phong cách không giống! Tác phẩm Vạn Tịch hướng về gia đình luân lý còn Tống Thanh Y đặc biệt nói về nhân tính con người,rõ là hai phong cách hoàn toàn khác nhau"

Ngụy Gia nở nụ cười "Chỉ cần không có chứng cớ, hiện tại nếu thay Tống Thanh Y nói chuyện sẽ bị mắng, hơn nữa còn bị người khác giễu cợt vài phần."

"Cho nên..." Từ Trường Trạch cầm di động ở trước mặt Ngụy Gia lắc lắc "Weibo những người làm chứng cho cô ấy đều bị gỡ bỏ?"

"Nếu cô ấy có thể nghĩ thông suốt,quay lại thì..." Ngụy Gia cười nham hiểm"Có thể may mắn tớ sẽ được nhận diễn trong tác phẩm cô ấy biên kịch "

"Căn bản không có khả năng. Hiện tại..." Từ Trường Trạch cúi xuống, thấy Ngụy Gia đang nhìn anh,ánh mắt cậu vô cùng tràn đầy mong đợi, thậm chí cậu ta còn hướng Trường Trạch nháy mắt mấy cái, đem đầu Ngụy Gia đẩy ra, vô tình tạt thêm một chậu nước lạnh "Càng không có khả năng."

"Tại sao?" Ngụy Gia nhàm chán tắt TV.

Từ Trường Trạch hỏi lại "Hiện tại dù cho kịch bản cô ấy có hay như thế nào đi chăng nữa,ai sẽ là người cả gan dám đứng ra nhận? Sợ là điên rồi mới đâm vào?"

"Cũng thật là." Ngụy Gia thở dài "Thiên tài như tớ lại không đất diễn...."

Hai người đều im lặng.

Thật lâu sau, Ngụy Gia phá vỡ sự bối rối "Nam ca nói anh ấy đã kết hôn, chị dâu họ gì ấy nhỉ?"

Từ Trường Trạch nói "Hình như họ Tống."

"Nghĩ làm cái gì? Anh ấy nói rằng lần sau sẽ giới thiệu cho chúng ta biết mặt,nếu cậu không sợ bị Nam ca đánh chết thì cứ theo dõi...mà họ Tống"

Ngụy Gia nuốt nước miếng "Hình như là..."

Bốn mắt nhìn nhau, hai người cùng kinh ngạc "Dựa vào!"

***

Trình Dật đứng chờ bên cạnh xe Tống Thanh Y một lúc lâu không thấy cô,vội lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho Tống Thanh Y.

- Ở đâu?

Tống Thanh Y không trả lời.

Đứng hơn nửa giờ,đột nhiên nghe thấy giọng nói cô phát ra từ phía sau.

Dường như còn có... Thượng Nghiên. Hai người đứng ngay lối vào thang máy, Thượng Nghiên bên này đột nhiên rút ra một tấm thẻ đưa qua, lại bị cô nhanh chóng cự tuyệt, đi về phía xe.

Thượng Nghiên chạy qua ngăn trước người Tống Thanh Y.

Cô cúi xuống xin lỗi "A Thanh, thật sự xin lỗi."

"Tôi biết." Tống Thanh Y nói: "Nhưng xin lỗi, tôi thật sự không có ý định tha thứ cho cô."

"Tôi không dám cầu xin cô tha thứ." Thượng Nghiên cắn môi, hai tay nắm thành quyền "Mặc dù ba người chúng ta coi như quan hệ trước mắt bị phá vỡ nhưng mà không phải lúc trước..."

"Tôi biết." Tống Thanh Y nhìn cô ấy "Cô còn muốn nói điều gì nữa? Kêu tôi cách xa Trần Đạc ra một chút? Tôi bây giờ cũng đã chuyển nhà rồi? Lúc xảy ra sự kiện kia tôi cũng không có mắng qua các người một câu. Thượng Nghiên! Tôi đã rất cho cô mặt mũi, cô không cần lại được một tấc lại muốn tiến một thước có được hay không?"

"A Thanh." Thượng Nghiên mím môi"Tôi thật sự rất hoài niệm khi ấy...cô."

"Hoài niệm cái gì?" Đôi mắt Tống Thanh Y mở to, một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống"Chúng ta của quá khứ thân mật khăng khít? Cô cũng đã phá hủy nó rồi, bây giờ cô nói những lời này không cảm thấy đã quá muộn sao Thượng Nghiên?"

"Thật sự xin lỗi." Thượng Nghiên cúi đầu"Tôi không cầu xin cô tha thứ. Nhưng mà A Thanh... Mong cô nhìn lại chút tình cảm chúng ta lúc trước, đừng nhắc lại quá khứ của cô với A Đạc,có được hay không? "

Tống Thanh Y nhìn Thượng Nghiên, đột nhiên nở nụ cười, nâng tay lau nước mắt,đồng ý gọn gàng, sạch sẽ,ngay lập tức."Được."

Vốn cũng không có ý định nhắc tới.

Chỉ cần Trần Đạc sống tốt, coi như cô cho bọn họ một lần ân huệ cuối cùng này.

"Tiểu tam" chỉ là suy đoán của cư dân mạng, không có gì xác nhận. Nhưng nếu bây giờ cô công khai nói ra, khẳng định sẽ bị dư luận bức đến không đường lui,chẳng ai chịu lắng nghe hay tin bất kì điều gì từ cô cả,có giải thích cũng chỉ dư thừa.

Thượng Nghiên mím môi "Còn có A Đạc."

"Chuyện gì?" Tống Thanh Y bình tĩnh hỏi.

"Trần Dạc đã rất nhớ cô." Giọng nói Thượng Nghiên lúc nói ra lời này, khẽ run run "Mặc dù chúng tôi đã ở bên nhau, nhưng Trần Dạc yêu... Vẫn là cô."

Tống Thanh Y cười lạnh "Chuyện đó,cùng tôi có liên quan sao?"

Nội tâm rét lạnh,không tự giác rùng mình một cái, cô nắm thật chặt áo khoác của mình, nhìn chằm chằm vào Thượng Nghiên.

Các cô đã từng thân thiết nằm trên một chiếc giường cùng nhau trò chuyện về tương lai, từng vô số lần ban đêm vui cười đùa giỡn.

Cô với Thượng Nghiên thân gần 10 năm.

Đối Tống Thanh Y mà nói, Thượng Nghiên là bạn tốt nhất trên đời, thậm chí như người thân ruột rà.

Nhưng bây giờ, vì tình yêu, không cần bất cứ điều gì.

Thậm chí hèn mọn đến cầu xin cô.

Sau một thời gian dài,Tống Thanh Y nghe được Thượng Nghiên nói "Đừng lại cho Trần Dạc hy vọng."

Tống Thanh Y chậm rãi gật đầu, nuốt tất cả những gì cô định nói ban nãy.

Vô cùng thành kính, nặng nề mà gật đầu.

Đây là tôn trọng, một lần cuối cùng.

Tình yêu,niềm hy vọng Thượng Nghiên sẽ quay về như lúc ban đầu, vào lúc này tan thành mây khói.

Thượng Nghiên nhìn cô, chậm rãi kêu: "A Thanh."

"Thanh Y." Trình Dật bên này cũng hô một câu.

Tống Thanh Y nghe thấy giọng nói quen thuộc,vội quay đầu nhìn lại.

Trình Dật đứng ở bên xe, mặc aó măng tô màu xám, bên trong áo thun màu trắng phối với quần bò.Anh hướng về phía Tống Thanh Y cười cười, thấy cô sửng sốt, lại nói thêm một lần " Thanh Y."

Rồi anh bước về phía cô.

Thượng Nghiên lúng túng mở miệng "A Thanh, anh ta là ai?"

Trình Dật kéo tay Tống Thanh Y qua " Trình Dật, chồng...của cô ấy"

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 7

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Tống Thanh Y muốn tránh thoát tay Trình Dật, nhưng căn bản không lay chuyển được.

Chỉ có thể để Trình Dật nắm.

Lòng bàn tay Trình Dật ấm áp, so với tay cô lớn gấp đôi, bao lấy tay cô.

Thượng Nghiên không thể tin hỏi: "Cô kết hôn?"

Tống Thanh Y nhắm mắt, lúc sau khẽ gật đầu.

Rất tốt, cô rốt cuộc không cần lo lắng nữa.

Thượng Nghiên nói: "A Thanh, cô không nên vì như vậy mà ép buộc chính mình."

" Ép buộc?" Tống Thanh Y nhíu mày, cô quay đầu nhìn Trình Dật, cùng Trình Dật kết hôn, như thế nào lại thấy cô lời.

Đẹp trai, chân dài, vóc người đẹp,coi như là ép buộc, đó cũng là cô ép Trình Dật.

"Thượng Nghiên." Tống Thanh Y mím môi, trịnh trọng hỏi, "Có phải hay không trong lòng cô, chỉ cần tôi không cùng với Trần Đạc thì tất cả đều là ép buộc?"

Thượng Nghiên lắc đầu "Tôi không ý đó."

Tống Thanh Y: "Cô có."

Tống Thanh Y bình tĩnh nói: "Cô cảm thấy Trần Đạc tốt, vì thấy Trần Đạc phấn đấu vì sự nghiệp, có thể ai cũng muốn, thậm chí nguyện ý vì Trần Đạc mà ăn nói khép nép, nhưng..."

Tống Thanh Y nhìn Thượng Nghiên con mắt hơi đỏ, có một số lời cuối cùng vẫn là nói không nên lời.

Cô bỗng nhiên hướng Trình Dật, nhéo ngón tay thon dài, thấp giọng nói: "Chúng ta đi thôi."

Tống Thanh Y nghĩ, cô khẳng định thua rồi,thua trong tay 2 người đó.

Thua ở mềm lòng, cũng thua là do cô không đủ ác độc.

Trình Dật lôi kéo cô đi, Thượng Nghiên nhìn bóng lưng của hai người, bao nhiêu lần nghĩ kêu A Thanh.

Cũng không nói ra khỏi miệng.

Đi đến xe, Trình Dật mở cửa cho Tống Thanh,chờ cô đi vào mới dừng bước, quay đầu nhìn về phía Thượng Nghiên, ánh mắt lạnh lùng, "Thượng Nghiên."

Thượng Nghiên nhìn Trình Dật "Chuyện gì?"

Trình Dật đem cô trên dưới quan sát một chút, cười lạnh một tiếng, "Cô nhìn xem tôi như thế nào?"

"Có ý gì?" Thượng Nghiên cũng đánh giá Trình Dật.

"Cùng Trần Đạc so sánh " Trình Dật chậm rãi nói: "Tôi tuổi trẻ, tương lai có thể nói là rất tốt,chân dài, dáng người càng tốt."

Thượng Nghiên nhìn Trình Dật không nói chuyện.

Lời nói Trình Dật không phải sai.

Mặc dù Trần Đạc đẹp trai tương đối ôn hòa nhưng khi so sánh với Trình Dật rất khác vì anh ta không chỉ đẹp giống kiểu người đẹp trai và trầm tính thậm chí còn có nét dịu dàng,có thể nhìn rồi lại nhìn thêm,có thể nói là quá cuốn hút.

Mà nhìn kỹ lại, càng đẹp trai hơn.

Ngũ quan đẹp mắt, chân dài dáng người khỏe, quan trọng là,nhìn Trình Dật rất trẻ.

Mặc dù chỉ là nhỏ hơn vài tuổi, nhưng Trình Dật diện mạo đẹp mắt.Có thể trong nay mai vinh quang sẽ đến.

Thượng Nghiên không thể phản bác, chỉ là im lặng đáp lại, nhìn xem Trình Dật muốn nói cái gì.

Tống Thanh Y muốn ra khỏi xe hoặc kéo cửa sổ xuống, nhưng Trình Dật đã khóa cửa.Anh mỉm cười, không kiêng nể, còn mang theo một chút trào phúng.

"Những người trẻ tuổi,đẹp trai đâu cũng có?" Đôi môi của Trình Dật khẽ nhếch lên"Vì cái gì cô lại muốn treo cổ ở một cành cây? Cành cây đó méo mó khắp nơi mà cô khẩu vị độc đáo, không có nghĩa là A Thanh nhà tôi cũng như thế. Cô ấy biết dừng lại đúng lúc, chỉ tổn hại một chút, mà cô biết rất rõ mà vẫn đâm đầu,cô nghĩ xem,.. "

"Tôi đây có thể nói cho cô hiểu 1 chút? Còn chúc cô một câu chết không toàn vẹn."

"Cậu!" Thượng Nghiên tức giận "Cậu có bị bệnh không."

Trình Dật lại cười lạnh "Có bệnh nên mới nói cho cô nghe."

"Cô suy nghĩ cho cẩn thận, không phải tất cả mọi người đối với thứ cặn bã trong thùng rác đều cảm thấy hứng thú."

Sắc mặt Thượng Nghiên vô cùng không tốt,nhìn Trình Dật không biết nên nói cái gì.

Sự thật cô đều rõ ràng, nhưng cô...

Trình Dật mở cửa, lên xe, lái ra gara.

Tống Thanh Y dựa vào kính và hỏi "Cậu đã nói gì với cô ấy?"

"Chị không nghe thấy sao?" Trình Dật nói một cách trang trọng: "Chỉ là cùng cô ta thảo luận nên làm người như thế nào."

Tuy cửa sổ xe được cách âm.Nhưng Trình Dật vẫn cố tình đi thêm vài bước nữa để chắc chắn là cô không thể nghe thấy.

Đó là lý do tại sao Tống Thanh Y ở trên xe chỉ nhìn thấy bóng lưng Trình Dật cùng khuôn mặt hơi méo mó của Thượng Nghiên.

Không biết Trình Dật cùng Thượng Nghiên nói gì, phỏng chừng là đối chọi gây gắt với nhau rồi.

Dù sao Thượng Nghiên cũng là xuất thân từ diễn viên, sớm liền học được mấy chiêu.

Tống Thanh Y cũng không nghĩ nhiều, nếu Trình Dật không tự nói với mình, cô cũng không hiếu kì.

Cùng Thượng Nghiên đối chọi cả ngày cô có chút mệt mỏi.

Dựa vào cửa sổ xe,sau đó từ từ nhắm hai mắt "Tôi chợp mắt một chút,chừng nào đến nhà thì gọi tôi." "Về nhà? Đi siêu thị?" Trình Dật hỏi.

"Siêu thị đi." Tống Thanh Y suy nghĩ "Trong nhà không có gì cả, mua xong trở về sẽ không cần đi nữa."

"Được."

Tống Thanh Y liếc nhìn chằm chằm gò má Trình Dật, chậm rãi nói: "Cậu theo dõi tôi à?"

"Không." Trình Dật nhún nhún vai "Nhà của bạn tôi cũng ở đây."

"Ờm." Tống Thanh Y nói, đối với câu trả lời của Trình Dật hơi hoài nghi.

Cô nhắm hai mắt lại, lông mi khẽ run, hai má cảm giác nhiệt độ cửa kính lạnh lẽo.

Trình Dật lái xe về phía trước,thình lình có một người xuất hiện trước đầu xe, hai cánh tay dài vươn ra, Trình Dật bên này còn đang nhìn Tống thanh Y,không chú ý phía trước,hiện tại phanh gấp.

Chỉ cách mấy cm. Trình Dật không khỏi nghiêng về phía trước, Tống Thanh Y vốn đang mơ mơ màng màng, đầu nhanh chóng đập mạnh vào kính xe, phát ra một tiếng "binh".

Tỉnh táo ngay lập tức.

Cô nhìn về phía Trình Dật "Làm sao? Có phải Đâm xe rồi không?"

"Không có." Trình Dật nhìn người bên ngoài nghiến răng nghiến lợi, lòng bàn chân run lên.

Nhìn người bên ngoài một chút cũng không biết vô tình mình chọc ngay tổ ong, cười hì hì đứng ở trước xe, hướng về phía anh vãy vãy tay.

Trình Dật hạ cửa xe xuống, Ngụy Gia chạy chậm vài bước, đầu thò vào trong xe, cười hì hì kêu"Nam ca."

"Muốn chết sao?" Trình Dật liếc Ngụy Gia, trực tiếp đưa tay trước ngực đấm một quyền.

Đánh Ngụy Gia lui về phía sau một bước.

Ngụy Gia ôm ngực oán giận "Em định cho anh bất ngờ"

Trình Dật trừng Ngụy Gia, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi

Mắt thấy Trình Dật giận dữ, Từ Trường Trạch lập tức đi lên hoà giải "Anh còn không biết tính Ngụy Gia sao? Như điên vậy, đừng tức giận với cậu ta."

""Nếu không phanh kịp xe..." Trình Dật lại trừng Ngụy Gia, cậu chột dạ núp phía sau Từ Trường Trạch.

Tống Thanh Y nghe bọn họ nói chuyện, thế này mới thấy đây mới chính là Trình Dật.

Cậu ta cùng bạn bè đến đây, vừa lúc thấy được xe của cô.

Nhưng cô không nói chuyện, thậm chí cố ý để hô hấp mình chậm lại.

Ngụy Gia ngăn xe lại vì nhiều chuyện, nhìn Từ Trường Trạch nháy mắt ra dấu, Từ Trường Trạch lắc đầu, tỏ vẻ không muốn nói.

Ngụy Gia tiếp tục ghé vào cửa kính, cười tủm tỉm hỏi"Nam ca, cô gái xinh đẹp này là ai? Không giới thiệu một chút sao?"

"Vợ."

"Hả."Thanh âm cả 2 đồng thời vang lên,không tin vào mắt mình

Không hề nghi ngờ, người trước là Trình Dật, sau là Tống Thanh Y.

Vừa dứt lời, Trình Dật lập tức nhìn về phía Tống Thanh Y.
Nắm tay thật chặt, cô không nói chuyện.

Ngụy Gia cười hì hì nói "Chị dâu."

Tống Thanh Y không đáp.

Trình Dật sắc mặt kém đi.

Từ Trường Trạch so với Ngụy Gia ngốc nghếch nhìn ra được Trình Dật đang kìm nén điều gì đó, kéo Ngụy Gia, sau đó hướng về phía Trình Dật"Tôi mang cậu ta về xem TV,hai người đừng để ý cậu ta, có việc thì đi đi."

"Được" Trình Dật đáp.

Ngụy Gia cũng phất tay "Chị dâu, lần sau chúng ta hãy ra ngoài chơi cùng nhau."

Tống Thanh Y nghiêng đầu,không đáp.

Ngụy Gia có chút xấu hổ.

Cả người Trình Dật là một mảnh lạnh lẽo, liếc xéo Ngụy Gia một cái, cậu ta ngượng ngùng sờ sờ mũi, sau đó lui một bước.

Chính là kinh sợ.

Từ Trường Trạch vội vàng ngăn Ngụy Gia, hướng về phía Trình Dật phất tay "Đi đi."

Trình Dật khởi động xe, cửa kính xe đều không đóng, trực tiếp lái xe đi.

Đợi đến tiểu khu, Tống Thanh Y cố gắng xoa dịu sự khó xử giữa hai người "Đó là bạn bè của cậu sao?"

"Phải" Trình Dật thấp giọng nói.

Trình Dật nhếch môi, ai nhìn cũng biết là vô cùng mất hứng.

Tống Thanh Y lại không cảm thấy lời mình vừa nói có vấn đề gì, cô không nổi tiếng, nhưng trong cái vòng này, ít nhiều ai cũng nghe qua tên của cô.

Nếu như bị bạn học của Trình Dật biết, như vậy sẽ rất xấu hổ.

"Chúng ta nói..." Trình Dật thắng gấp một cái, dừng xe ở ven đường, đem lời nói của cô chuẩn bị nói dọa trở về, cô ôm ngực "Cậu làm sao vậy?"

Trình Dật nhìn thẳng phía trước,giọng nói không chút hơi ấm, không nhanh không chậm nói: " Tất cả đều là chị nói, tôi có nói là đồng ý sao?"

Tống Thanh Y đưa tay xoa xoa đầu của mình, hít một hơi khí lạnh, trước đó đụng rất đau, hiện tại càng đau, đầu ông ông, cô cau mày nhìn có chút vô tội "Lúc trước tôi nói với cậu vẫn luôn im lặng, tôi nghĩ cậu sẽ đồng ý."

"Tôi không đồng ý." Trình Dật kiên định nói: "Bạn bè tôi không phải thú dữ, sẽ không ăn chị. Chúng ta kết hôn, tôi chuyển ra ở, họ khó tránh khỏi quan tâm, chẳng lẽ chị muốn tất cả mọi người đều nói dối sao?"

"Tôi..." Tống Thanh Y thấp giọng nói lầm bầm: "Tôi cũng không có xem mấy cậu kia như vậy."

Từ trước đến giờ Tống Thanh Y chưa bao giờ giỏi tranh luận với người khác.Đặc biệt là khi người đó đang tức giận,thường người thỏa hiệp luôn luôn là cô.

Lúc trước quan hệ với Trần Đạc đều là như vậy, đã thành thói quen.

Nay nhìn Trình Dật tức giận, cô lại tự giác trở về dáng vẻ trước kia,co rúm lại và nép mình bên cửa sổ, cố gắng tránh xa Trình Dật hết mức có thể, thấp giọng nói: "Cậu đừng tức giận."

Trình Dật nhìn về phía cô "Tôi không hi vọng việc này sẽ tiếp tục xảy ra."

"Vốn dĩ chúng ta là kết hôn giả" Tống Thanh Y nói lầm bầm: "Tôi thật sự muốn tốt cho cậu."

"Nếu là muốn tôi tốt, tôi hẳn là có quyền lên tiếng." Trình Dật nói

Tống Thanh Y cũng nhìn Trình Dật, cắn cắn môi dưới, bỗng nhiên nhắm mắt lại, như hạ quyết tâm.

"Bạn bè của cậu tất nhiên có thể công khai quan hệ chúng ta. Nhưng nếu cậu muốn vào giới giải trí, trở thành diễn viên, nhận kịch bản, thì không thể."

Tống Thanh Y rất mềm lòng, nhưng chạm đến ranh giới cuối cùng của cô thì vấn đề này nhất định phải nghiêm khắc.

Trình Dật sắp tốt nghiệp, tuổi trẻ sáng lạng, cô không muốn Trình Dật vì mình mà rơi vào vực thẩm.

Cô không phải là người tốt gì, nhưng cũng còn chút lí trí không thể kéo Trình Dật theo mình được,như vậy rất là bất công với anh.

"Nếu tôi nói chị sẽ không làm ảnh hưởng tôi thì sao?" Trình Dật rất nghiêm túc hỏi cô.

Tống Thanh Y cũng nhìn về phía cậu, kiên định"Chúng ta bây giờ có thể đi một chuyến đến cục dân chính."

Bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không nói.

Đôi mắt Tống Thanh Y dần dần phiếm hồng, cô chậm rãi nói "Cùng tôi có quan hệ, cậu về sau có thể làm diễn viên sao?."

Trình Dật nắm nắm đấm, đánh trên tay lái.

Tống Thanh Y run run, lại cắn môi cố nén không phát ra tiếng.

Lúc này, cô tốt nhất không nên lên tiếng, nhường Trình Dật nghĩ rõ ràng.

Trình Dật nhìn về phía cô nói: "Lại đây."

"Làm cái gì?" Tống Thanh Y cảnh giác nhìn cậu "Nếu cậu đánh tôi ngay bây giờ,sẽ được tính là bạo lực gia đình đó."

Trình Dật bất đắc dĩ thở dài, cánh tay duỗi ra, trực tiếp đem cô cho lôi lại đây, bàn tay ấm áp dừng trên đầu cô, ôn nhu hỏi: "Đau không?"

Thật lâu sau, Tống Thanh Y giống như một con mèo nhỏ, chậm rãi gật đầu.

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 8

Ed-Be: Měiméi

-------------------------------------------------------------------------

Tống Thanh Y vừa chuyển nhà, đồ đạc trong nhà còn thiếu rất nhiều.

Vừa lúc trong tiểu khu vừa mở siêu thị, Trình Dật dứt khoát trực tiếp lái xe vào.

Trình Dật đem túi sách cô đến quầy, đẩy chiếc xe, không nói một lời đi sau lưng Tống Thanh Y.

Nhưng Tống Thanh Y đối với các đồ đạc trong nhà thiếu thứ gì cũng không biết.

Trước kia trong nhà cô có rất nhiều thứ đều là do Thượng Nghiên mua, cô không cha không mẹ, vì vậy khả năng tự chăm sóc bản thân rất kém.

Bất quá cô không kén chọn, ăn cái gì cũng được.

Luôn luôn nấu mì, ăn riết giống như là đánh mất vị giác các món ăn ở bên ngoài.

Cô cũng biết loại mì đóng hộp này là để ăn no chứ thật ra ăn rất không ngon, nhưng vậy thì sao chứ,bản thân cô lại không biết nấu ăn? Đành phải tự mình ăn như vậy thôi.

Về phần các vật dụng trong nhà,trí nhớ bình thường cũng không tốt, thường thường sẽ quên này quên kia.

Cho nên cô bây giờ không biết trong nhà mình thiếu cái gì.

Tuy rằng đi phía trước, nhưng trong lòng rất hoang mang.

Nhìn các kệ hàng phía trước một vòng, cái gì cũng đều không lựa mà cũng không lấy.

Trình Dật dừng bước, nhìn Tống Thanh Y xem kệ hàng phía trước nhìn tới nhìn lui, nhìn rất cẩn thận, nhưng trong mắt thì mơ mơ màng màng.

Thật sự rất đáng yêu.

Nghe được tiếng Trình Dật cười, làm cho Tống Thanh Y xấu hổ không thôi.

Tống Thanh Y nói: "Cậu cười cái gì? Tôi là đang suy nghĩ xem trong nhà còn thiếu gì nữa."

Quả thực là giấu đầu lòi đuôi.

Trình Dật nhếch môi cười, lấy tay xoa đầu cô, cầm lấy bên cạnh cô một túi "Mua cái này."

"Cà no?" Tống Thanh Y hỏi: "Cậu mua cái này làm cái gì?"

"Để nêm." Trình Dật nói "Trong nhà không có."

"Có bột ngọt mà." Tống Thanh Y phản bác "Hai thứ này không phải giống nhau sao?"

"Không giống!" Trình Dật bỗng nhiên dừng lại hỏi: "Chị có phải là chưa bao giờ nấu cơm?"

Tống Thanh Y đỏ mặt, cô đi về phía trước "Bà nội Trần Đạc cùng Ông nội nấu ăn rất tốt.Khi tôi còn nhỏ, tôi gần như bị đứt một nửa ngón tay khi tôi đang cắt rau,thậm chí có một lần xào rau đem phòng bếp cháy đen khói mù mịt, sau này bọn họ sợ tôi làm nổ phòng bếp, liền không cho tôi vào bếp nữa."

Trình Dật cười khẽ "Đúng là không thể tưởng tượng được."

Tống Thanh Y đỏ mặt, dần dần thư giãn,cô lè lưỡi và nói: " Sau này lúc ở ngoài một mình, nhiều lần đều thử nấu cơm, nhưng ông nội lại dặn đi dặn lại không muốn để tôi xuống bếp, thậm chí còn dẹp tất cả đồ ở bên trong."

"Vì sao?" Trình Dật khó hiểu "Khi còn nhỏ không hiểu nhưng bây giờ chị đã trưởng thành làm sao lại ngăn cản?"

Tống Thanh Y mếu máo "Ông nội nói sợ người đầu bạc tiễn người đầu xanh."

Sau đó lại thấp giọng ho một chút, bắt chước giọng ông nội "Con nếu còn vào phòng bếp, nói không chừng cả khu này đều bị con làm cho cháy rụi,không chỉ như thế sau khi con chết, ông nội còn phải đền tiền."

Trình Dật lấy một bình giấm và một bình nước mắm bỏ vào giỏ xe, cười nói: "Vậy sau này để tôi làm."

"Hai chai này, có khác nhau không?" Tống Thanh Y tò mò cầm lấy 2 lọ tương.

Trình Dật lấy trong tay cô chỉ chỉ "Nhãn hiệu,màu sắc."

"Lần đầu tiên tôi biết luôn đấy." Tống Thanh Y vỗ tay nói, giọng không nhịn được vui vẻ.

Trình Dật lại đem một vài gia vị khác vào xe.

Tống Thanh Y vừa muốn hỏi mấy cái khác, Trình Dật đã lôi kéo tay cô đi đến khu thực phẩm, hơn nữa còn cắt đứt lời cô định nói.

Tống Thanh Y nói với Trình Dật "Hay là hôm nay cậu hầm gà đi."

Trình Dật không nói liền kéo cô đi mua gà, Tống Thanh Y có chút không tin "Cậu thật sự sẽ làm món tôi vừa nói sao?"

"Lúc trước có từng làm qua." Trình Dật chọn hai cái đùi gà bự bỏ trong túi ni lông, đưa cho người bán hàng cân "Lúc nãy, bọn họ đều là bạn cùng phòng của tôi. Tóc màu vàng mặc áo khoác màu lam là Ngụy Gia, tôi thường gọi là Gia Gia,hơi ngốc. Nam sinh mặc đồ màu trắng tóc đen là Từ Trường Trạch, mọi người bình thường gọi là A Trạch, tính tình rất tốt, đặc biệt ôn hòa. Còn có Tô Giang, cậu nhóc kia, không thường cùng chúng tôi tụ họp, nhưng quan hệ với tôi cũng rất tốt."

"Lúc tụ họp, bình thường đều là tôi nấu cơm cho họ."

Trình Dật vừa chọn rau vừa nói "Ngụy Gia ăn nhiều lại không kén ăn,hay làm nũng đòi ăn đủ thứ trên đời,ở nhà cậu ta tôi học rất nhiều món,cũng làm rất nhiều món ăn."

Tống Thanh Y gật đầu.

Cô suy nghĩ, Trình Dật đúng là một người ấm áp.

Ngoài miệng là ghét bỏ, nhưng vẫn là làm rất nhiều việc giúp bạn thân.

Bất quá ——

"Cậu cùng tôi nói điều đó làm gì?" Tống Thanh Y chớp mắt, vô thức tránh ánh mắt của Trình Dật.

Sau khi đặt thức ăn vào giỏ hàng, anh giữ chặt tay cô "Về sau, bạn bè của tôi cũng là bạn bè của chị."

"Chị có bạn bè, còn có người chồng là tôi."

"Chị không phải một mình."

Từng câu từng chữ, không vội vã, như những hạt mưa mùa hè, chậm rãi len lỏi vào trái tim cô.

Tống Thanh Y thiếu chút nữa là ôm cậu.

Nhưng vô thức cô lại tự đánh mình một cái.

Cô không thể,cô sợ mình sẽ chìm đắm trong đó mất.

Trình Dật nắm tay cô thật chặt.

Cô cúi đầu đầu, ánh mắt không dám nhìn cậu.Trình Dật cúi xuống,khẽ thở dài: "Chị đang sợ cái gì?"

Sợ cái gì?

Tống Thanh Y cũng không biết.

Nhưng cô vẫn là kháng cự.

Cô cự tuyệt tất cả quan hệ xung quanh, cũng cự tuyệt những ấm áp người khác mang lại, cô sợ phải trải qua những điều như Trần Đạc và Thượng Nghiên một lần nữa, thậm chí sợ chính bản thân mình làm liên luỵ,trở thành gánh nặng của người khác.

Nếu cô lại bị mọi người đẩy xuống một lần nữa,giẫm đạp trong bùn thì cô,chắc không thể nào sống nỗi.

Trình Dật cũng không ép cô.

Có người đẩy xe đi qua, chỗ tìm hàng hóa các loại lại hẹp, Trình Dật ôm bả vai Tống Thanh Y giữ cho cô không ngã, có một bác trai đi qua nở nụ cười "Thật là một chàng trai tốt, rất biết bảo vệ vợ"

Trình Dật cười "Dạ. Con sợ cô ấy bị đụng trúng."

"Lớn lên đẹp trai mà còn ga lăng,ở nhà đều là cháu nấu cơm sao?"

"Vâng." Trình Dật đáp.

Bác trai hướng Trình dật dựng ngón cái rồi bước đi.

Tống Thanh Y còn trốn ở trong lòng Trình Dật, cúi đầu.

Trình Dật vỗ vỗ bờ vai,kéo tay cô đi tới phía trước "Muốn mua thêm đồ ăn vặt không?"

"Mua." Tống Thanh Y trả lời.

Cô không phải là người thích ăn vặt.

Nhưng có khoảng thời gian, đồ ăn vặt có thể làm cô ăn no.

Cho nên tùy thời cô thường xuyên sẽ ăn chúng, chủ yếu là một số loại đối với thân thể không tốt.

Cô biết, nhưng ngoài mấy loại đó cũng không còn cái khác để ăn, vẫn là ra ngoài ăn thức ăn bên ngoài.

Tống Thanh Y đứng trong khu chuyên đặt đồ ăn vặt, như cũ lắc lư không biết chọn gì.

Nhiều loại có loại cùng mùi vị nhưng khác nhãn hiệu, cô thường thường sẽ so sánh một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Trình Dật giúp cô quyết định.

Trình Dật cười hỏi cô "Chị có cái nào không ăn được không?"

Tống Thanh Y gật đầu, sau đó lại lắc đầu.Giải thích: "Có nhiều sản phẩm tương tự trước mặt tôi, vì vậy tôi không biết nên chọn loại nào?"

"Nếu chúng không cùng loại thì sao?" Trình Dật hỏi.

Tống Thanh Y nói: "Tôi bình thường sẽ không do dự như vậy."

"Hả?"

"Tất cả đều mua hết."

Cô làm biên kịch nhiều năm, không thiếu tiền.

Nhất là về phương diện ăn uống, cô bình thường sẽ không bạc đãi chính mình.

Mua mì tôm, bình thường cũng là mua đắt hơn các loại khác.

Cứ việc mua,nhìn mấy loại đó cũng không khác nhau lắm.
Đi dạo một vòng siêu thị, trong giỏ hàng nhét đầy đồ, dĩ nhiên đều là Trình Dật đẩy.

Tống Thanh Y chỉ việc đứng bên cạnh.Mọi người xung quanh ai nhìn thấy cũng ganh tỵ.

Đợi đến khi cảm thấy mua đủ rồi, Tống Thanh Y muốn đi tính tiền.

Trình Dật cũng không từ chối, từ trong túi lấy ra một cái thẻ "Dùng cái này."

Tống Thanh Y nghi hoặc nhìn về phía Trình Dật, đây là thẻ ngày hôm qua cô đưa cho Trình Dật.

Trình Dật vốn là không nhận, nhưng Tống Thanh Y vẫn cứ kiên quyết đưa cho anh.

Tống Thanh Y lấy điện thoại di động ra "Tôi còn tiền."

"Cầm." Trình Dật nhét vào trong tay cô "Dùng cái này."

Tống Thanh Y bất đắc d, "Vậy sao cậu không tự mình đi tính?"

Trình Dật bỗng nhiên nở nụ cười, tầm mắt nhìn bốn phía, sau đó hướng về phía Tống Thanh Y nhướn mi "Chị nhìn nơi này đi, nào có ai mà để người chồng trả tiền?"

Tống Thanh Y: "..."

"Yêu đương bình thường là nam trả tiền, nhưng sau khi kết hôn đều là nữ trả tiền." Trình Dật như rất hiểu "Dù sao kinh tế gia đình đều giao cho bà xã."

"Cho nên, tiền của tôi, cũng là của chị."

Lời này vừa nghe xong rất bình thường.

Nhưng Tống Thanh Y cảm thấy có chỗ nào không đúng;,suy nghĩ một lát cũng nghĩ không ra.

Vừa lúc đã đến phiên bọn họ tính tiền.

Trình Dật đem đồ trong giỏ hàng mang lên, thu ngân đưa một cái túi lớn, Tống Thanh Y liền đi ra phía trước mở túi, phối hợp ăn ý bỏ vào.

Đồ của bọn họ rất nhiều, một cái túi to căn bản không vừa, đành phải dùng hai cái.

Tống Thanh Y định đem các túi đồ bỏ xuống đất, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, Trình Dật hô một tiếng, nhanh thế nào cũng tới không kịp.

May mắn là, Tống Thanh Y vịn được thanh sắt ngăn gian hàng.

Lúc này mới không té ngã.

Trình Dật vội vàng đi qua, thay cô làm.

Thả xuống mấy túi xuống đất xong xui, sau đó dìu cô qua một bên " Đứng đây, chờ tôi."

Tống Thanh Y mím môi "Vừa mới là do ngoài ý muốn."

"Đừng nhúc nhích." Trình Dật nhấn mạnh "Đứng đợi tôi."

Trở lại quầy thu ngân đem tất cả mọi thứ làm xong, Trình Dật mang hai túi đồ nhanh chóng đi đến bên cạnh Tống Thanh Y, hướng về phía cô nhíu mày "Đi thôi."

Tống Thanh Y ngượng ngùng"Đưa cho tôi cầm một túi, rất nặng đó."

"Nếu biết nặng, vậy thì đừng cầm." Trình Dật nói "Để tôi xách."

Tống Thanh Y hơi không thích ứng.

Trình Dật cười cười "Chỉ bằng nhiêu đây đồ,sao có thể nặng chứ."

Cô nhíu mày cắn môi "Như vậy không tốt lắm đâu."

Cũng không phải thân thiết gì lắm, cô như thế nào không biết xấu hổ mà đưa Trình Dật làm tất cả.

Vẫn là trong rất nặng.

Trình Dật nhìn cô, bất đắc dĩ, đành phải nói: "Đi đến quầy lấy túi xách của chị đi, đừng để ý tới tôi"

Tống Thanh Y vui vẻ "Được."

Hai người trở lại trên xe, Trình Dật nâng mắt, lấy chìa khóa xe đưa cho cô "Ở chỗ này chờ tôi một chút."

"Cậu đi đâu?" Tống Thanh Y hỏi.

Trình Dật đưa tay ấn lên đầu cô, đau đến mức cô hít một hơi khí lạnh.

Trình Dật động tác nhẹ lại, xoa nhẹ vài cái,bất đắc dĩ thở dài: "Đi mua thuốc bôi cho chị."

Tống Thanh Y nhìn về phía Trình Dật.

Trình Dật đưa tay lên đầu cô xoa xoa, lắc đầu cười nói: "Thật ngốc."

Tống Thanh Y không nhúc nhích.

Xoa nhẹ vài cái, Trình Dật buông tay "Chờ tôi."

Trình Dật âm thanh ôn nhu, cúi đầu hướng cô cười, lộ ra răng nanh trắng nõn, con mắt hơi hơi cong "Chị ngốc, đừng có chạy lung tung."

Tống Thanh Y nghe tim mình ——

Bùm, bùm, bùm.

Giống như vào mùa hè nóng bức uống một ly soda ướp lạnh, cả người đều mát mẻ và có chút ngọt ngào.

Tác giả có lời muốn nói: ngọt hay không ngọt?!

Ngọt hay không ngọt?!

Ngọt cũng là do Trình Dật rải đường nha nha nha?

Chương 9

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Việc đầu tiên khi trở về nhà là xếp đồ đạc.Nhân tiện lau nhà.

Tống Thanh Y như cái đuôi nhỏ, nhắm mắt theo đuôi sau lưng Trình Dật, chờ anh vừa buông các thứ trong tay liền bắt đầu dọn, Tống Thanh Y vứt bỏ mặt mũi theo sau Trình Dật.

Nhưng Trình Dật lại đem đồ vừa buông xuống trực tiếp xoay người, vừa lúc Tống Thanh Y đi về phía trước, hai người liền đụng vào nhau.

Trình Dật nhanh chóng ôm chặt hông của cô.

Đầu Tống Thanh Y vừa lúc rơi vào ngực Trình Dật.

Tư thế ôm vô cùng cực kỳ mập mờ, cô có thể nghe được tim đập lẫn hương vị trên người anh.

Mang theo hương bạc hà, còn có mùi mồ hôi nhưng không quá khó ngửi.

Trình Dật chỉ đơn giản là đẩy đầu cô vào vòng tay anh.

Thân mật khắng khít.

Trình Dật cười khẽ, lồng ngực đều vì cô mà rung động, cúi đầu kề tai cô nói nhỏ "Chị là yêu thương nhung nhớ tôi?"

Tống Thanh Y muốn đẩy Trình Dật ra nhưng lại không có sức.

Trình Dật lúc nào cũng thích thổi vào tai cô, hơn nữa lỗ tai là khu vực nhạy cảm, chỉ cần anh động đậy, Tống Thanh Y sẽ có chút không ổn.

Cô thấp giọng nói: "Tôi không có."

"Chị như vậy là có ý gì?" Trình Dật hỏi "Chẳng lẽ là bồi thường?"

Tống Thanh Y trầm mặc.

Trình Dật lại hỏi: "Chị có phải hay không rất thích tôi xưng hô thế này?"

Tống Thanh Y mím môi, tiếp tục giữ im lặng.

Cô biết, Trình Dật là đang cùng cô tính sổ.Trước mặt bạn bè của anh,hành vi của cô ban sáng,quả thật rất dễ gây tổn thương.Trình Dật nói rằng cô là một người vợ anh chọn và không có ý tưởng muốn giấu cô với bạn bè của mình nhưng xem ra, cô đối anh vẫn là chưa quen.

Tống Thanh Y đôi khi rất vụng về trong cách hiểu.

Có rất nhiều chuyện phải mất một thời gian rất lâu để cô có thể hiểu rõ tường tận.Tựa như chuyện ban sáng, cô ở trên xe hỏi anh nhiều điều, gần về đến nhà cô mới hiểu được một chút.

Cô cũng biết tại vì sao Trình Dật lại tức giận như vậy.

Trình Dật được nhiều người yêu thích,diện mạo lại không kém, tương lai rộng mở.Nhưng còn cô thì sao?

Nhìn thấy bạn bè Trình Dật giống như người không thuộc thế giới bọn họ, Trình Dật cùng cô kết hôn nhưng lại giống như là chưa từng cùng cô kết hôn, cô một chút cũng không biết quý trọng, đem tình cảm của anh cứ thế vứt bỏ không thương tiếc.Cô như vậy có thể bọn họ sẽ cho rằng do bọn họ rất kém cỏi nên ngay cả chào hỏi cô cũng không buồn nói.

Mấu chốt quan trọng nhất là, Trình Dật rất mất mặt.

Nghĩ không thông suốt thì thôi, Tống Thanh Y lại giống như tìm chết hung hăng nói những lời làm lòng Trình Dật đau như cắt.Việc này là do cô làm không thỏa đáng, lúc ấy nếu cô suy nghĩ, tự nhiên cũng sẽ không làm như vậy, sẽ không phát sinh hậu quả sau này.

Thấy cô cắn môi,Trình Dật đưa tay vuốt ve môi cô, cúi đầu nói nhỏ: "Bà xã, cắn không đau sao?"

Một tiếng bà xã, Tống Thanh Y nghe lại có chút không quen.

Cô lùi lại nửa bước nhưng lại bị Trình Dật ôm trở về.

"Bà xã,là đang sợ cái gì?" Trình Dật nói: "Dù sao chuyện gì nên phát sinh cũng đã sớm xảy ra rồi, chẳng lẽ em còn sợ tôi ăn em sao?"

Tống Thanh Y tiếp tục giữ im lặng.

Trình Dật rất có kiên nhẫn, sờ sờ đầu cô "Bà xã, ghét người chồng này sao? "

"Hay là chị nghĩ tôi không đủ tư cách,không phù hợp với chị?"

"Không có." Tống Thanh Y bị ép không đường lui.

"Vậy em chán ghét tôi sao?" Trình Dật hỏi.

Giọng nói của Trình Dật vốn dĩ là một giọng nói trong trẻo nhưng lần này anh cố ý hạ thấp giọng mình, âm trầm tê tái khiến cô mê mẩn hận không thể chìm đắm trong đó.

Tống Thanh Y cắn môi dưới "Không ghét."

Thậm chí có chút thích.

Ấm áp, đẹp trai, ôn nhu.

Tất cả đều đáp ứng mọi mong đợi của cô về người bạn đời tương lai.

Cô có thể tin được không?

Chàng trai trước mặt kém cô năm tuổi, còn rất trẻ, có thể đoán trước được tương lai.

Cô có thể tin được không?

Nếu cô lại lựa chọn tin tưởng vào điều đó,nếu lại bị tổn thương, tâm cũng sẽ chết theo, cô không thể chịu đựng được thêm nhiều vết thương trong lòng nữa rồi,nó đau hành hạ cô từng cơn,hàng ngày hàng giờ. Nhưng - thực tế không bao giờ khiến ta thỏa đáng.

Mấy năm nay,cô không biết bản thân mình có bao nhiêu câu chuyện và trải qua biết bao nhiêu niềm vui cùng nỗi buồn trong những câu chuyện của người khác.

Trong những câu chuyện đó, hầu hết những người yêu nhau cuối cùng sẽ cùng nhau kết hôn, sinh con,thậm chí là thanh mai trúc mã một đời trải qua cùng nhau, từ thời thơ ấu đến trưởng thành,qua chông gai trắc trở cuối cùng kết thúc cũng về chung một nhà.

Chỉ cần là cô viết, cô sẽ sắp xếp một kết thúc có hậu cho mọi người.

Chỉ là -chiếc cọ vẽ cuộc đời cô không có nằm trong tay cô mà phải giao cho vô số người xa lạ.

Thậm chí cái kết của cô có hạnh phúc hay không,phụ thuộc vào những người này quyết định.

"Em vì cái gì không nguyện ý cùng tôi công khai?" Trình Dật lại hỏi.

Sau khi đưa ra câu hỏi, anh nhìn thấy sắc mặt cô ngay tức khắc thay đổi nhanh chóng.

Anh cũng nhận thấy chính mình hình như nói lỡ lời.

Tống Thanh Y ngẩng đầu nhìn Trình Dật "Cậu nói nghiêm túc sao?"

Trình Dật cùng cô đối mặt, không ai chớp mắt.

Trình Dật trịnh trọng gật đầu như thể anh đã in "My Utopia" trên đầu giường.

Tống Thanh Y hít một hơi thật sâu "Không muốn cùng cậu công khai. Bởi vì cậu về sau nếu muốn trở thành diễn viên, sẽ tiếp xúc nhiều đạo diễn, biên kịch, diễn viên.

Và tôi, một cựu biên kịch nổi tiếng, đã có hơn 20 tác phẩm nhận được đánh giá cao. Bạn trai cũ của tôi là diễn viên Trần Đạc được dự đoán sau này là ảnh đế tương lai, còn bạn thân trước đây của tôi là Thượng Nghiên một ngôi sao đang dần trở nên nổi tiếng, bây giờ, họ vẫn đang rực rỡ trên con đường của họ mà tôi khi cậu ấn tìm kiếm ba chữ "Tống Thanh Y ", ngoại trừ chửi rủa ra thì chính là vũ nhục. Chỉ cần có người thay Tống Thanh Y tôi nói chuyện, lập tức sẽ bị một đợt chế nhạo.

Khi thông tin của tôi bị lộ ra, một số fan lớn của tôi đã khóc và gọi cho tôi,họ nói rằng họ xin lỗi, họ không thể chịu đựng được nữa khi mãi phải bảo vệ cho tôi mà bị chửi rủa, truy đuổi mắng mỏ. Cậu có thấy câu chuyện này thật buồn cười không? Nhưng thực tế chính là như thế đấy.

Bây giờ, miễn là ai đó có liên quan đến Tống Thanh Y tôi đều phải chịu nhiều sỉ nhục.Thậm chí có thể, cả đời này của người đó đều sẽ không bao giờ ngẩng đầu lên được.

Cậu hẳn là người ngu ngốc nhất tôi từng gặp, chính bản thân tôi nhìn thấy được,cậu chắc chắn sẽ trở thành một người nổi tiếng trong tương lai. Tôi nhìn ra được mà chính cậu cũng nhận ra được.Trình Dật,cậu nghe tôi nói,cậu phải biết rõ việc gì cậu nên làm và không nên làm mà đi chứ không phải tìm một con đường khiến sự nghiệp của cậu hủy hoại vì một Tống Thanh Y không hề liên quan,có vô vàng scandal bê bối tai tiếng?"

Giọng Tống Thanh Y run run khi nói ra hết những lời này cho Trình Dật nghe,móng tay cô hung hăng bấu sâu vào da thịt.Ánh mắt đỏ rực như giọt máu, giống như yêu tinh đang nhảy múa trong đêm đen,môi hồng hồng nhanh chóng trắng bệt.

Trình Dật nhìn mặt cô, hồi lâu không lên tiếng.

Có một sự im lặng đáng sợ trong nhà bếp.

Thậm chí có thể nghe được âm thanh vang lên từ phía bên ngoài.

Ngoài ra còn có âm thanh của bàn tay lướt qua mặt số kèm theo âm thanh nhịp tim của con người.

Tí tách —— đông đông —— tí tách ——

Tống Thanh Y cuối cùng không thể chịu đựng được sự im lặng như vậy, cô vội vã bước ra ngoài mà không nói một lời.

Ngay khi bước chân còn lại bước ra,Trình Dật đột nhiên nắm lấy cổ tay cô.

Bàn tay to mảnh khảnh hơi nóng ẩm ướt nắm chặt cổ tay cô.
Im lặng.

Tống Thanh Y quay đầu nhìn Trình Dật, một tay còn lại tách mở ngón tay anh, cũng không quay đầu bước ra khỏi phòng bếp.

Cô đi ngang qua phòng khách và thấy được trên bàn ăn có thêm một chiếc bình thủy tinh trong suốt chứa đầy nước đặt kế bên bình hoa trong nhà,hai cốc thủy tinh nhỏ sạch được đặt phía trước ngay ngắn rõ ràng,thậm chí là trong phòng khách cô nghe được mùi thơm của máy làm mát không khí trong nhà, mọi thứ trên bàn cà phê đều được anh sắp xếp gọn gàng ngay ngắn.

Nhưng chỉ ngừng lại một giây, cô quay người trở về phòng mình.

Trình Dật chỉ đến đây có một ngày mà cô cảm thấy tính mạng cùng sinh hoạt chính mình sắp bị người này chiếm đoạt.

Chỉ có thế giới nhỏ này vẫn thuộc về cô.

Cô có thể một mình vô lương tâm ngồi ở trong này.

Ngồi trên giường một lúc, giơ tay từ trong tủ đầu giường cầm ra bao thuốc lá, bật lửa.

Lạch cạch.

Ngọn lửa mờ ảo nhanh chóng biến mất trước mặt và mùi nicotin bắt đầu khuếch tán trong phòng.

Lòng bàn tay cùng tâm vô cùng đau đớn.

Nói những lời này với Trình Dật, trong đầu của cô trống rỗng, phảng phất chỉ còn một số ký ức máy móc đã cũ.

Những lời nói đó đã bị Tống Thanh Y bóp nghẹt trong lòng quá lâu, cuối cùng có ngày cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm tìm được người một lần nữa mở chúng ra,đem tất cả rút bỏ đi bớt nhưng cuối cùng cô cũng không hề vui vẻ, liên tục nhớ đến khuôn mặt Trình Dật lúc cô rời đi cứ lởn vởn trong tâm trí.

Anh kìm chế, đau lòng thay cho cô vì tất cả mọi chuyện xảy ra nhưng so với chán nản và đau khổ trong lòng cô,cô không thể nhìn thẳng đối mặt với anh như thể mình không có chuyện gì xảy ra.

Qua làn khói, cô nhìn thấy tủ quần áo trong phòng có một dãy huân chương sắp xếp ngay ngắn.

Chỉ là, một trong những chiếc cúp đó có một chiếc đã bị cô ném thành hai nửa.

Đây tất cả toàn là những giải thưởng cô đạt được trong những năm này, cô còn nhớ lúc mình nhận những giải thưởng này,cô đã rất vui,cả đêm đều không ngủ nghĩ về nó nhưng không thể tưởng tượng được một ngày kia tất cả những thứ này đều biến thành một trò cười.

Cô như thế nào cũng không nghĩ ra,cô bị mang danh là "Viết giùm",bị chế nhạo tài năng chân chính của bản thân

Một điếu đốt xong.

Tống Thanh Y đem đầu mẩu thuốc lá ném vào thùng rác, cả người vô lực ngã xuống giường.

Cô rất đau, muốn khóc nhưng một giọt nước mắt cũng không chịu vì cô đau đớn mà rơi xuống.

Cô từ từ nhắm mắt lại.

Không biết qua bao lâu,bên ngoài vang tiếng đập cửa.

Gõ ba lần, dừng lại, sau đó tiếp tục.

Tống Thanh Y từ trong mộng tỉnh lại, dù sao cô cũng không biết mình đã ngủ chưa, nửa mê nửa tỉnh, nhắm mắt lại trải qua chuyện mười tám tuổi cô được các đạo diễn tên tuổi trong ngành công nhận, dự án « Lý Tưởng Của Ta Quốc » do cô viết kịch bản đã được duyệt sau khi thảo luận và chuẩn bị định ngày tiến hành khởi quay.

Cô ngồi trong phòng, cách một chiếc bàn nhìn Trần Đạc cầm di động cười vui vẻ, hưng phấn nói: "A Thanh, em thành công rồi! Em quá tuyệt vời! Là Tương Thư Tấn đó! Em biết trong làng điện ảnh có bao nhiêu là kiêu ngạo không? A Thanh, điều này cho thấy em chính là thiên tài chân chính!"

Tống Thanh Y chống cằm nhìn anh, ánh nắng chiều phản chiếu từ tấm kính sạch chiếu vào gương mặt cô. Mái tóc đuôi ngựa buộc cao tràn đầy trẻ trung,nhếch miệng nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng noãn, con mắt cong thành trăng non, giọng ngọt như kẹo mạch nha "A Đạc."

"Hả?" Trần Đạc dừng lại động tác nhìn cô, trong ánh mắt mang theo vẻ sủng ái, xoa xoa đầu cô,"Làm sao rồi? Đại biên kịch tuyệt vời của tôi."

"Đạo diễn nói." Tống Thanh Y dùng đầu bút vẽ nét cuối cùng trên giấy "Bộ phim này nam nhân vật chính là anh."

Trần Đạc lúc đầu là giật mình,sau đó phát ra tiếng hét cực cao, gào thét chạy mấy vòng trong phòng, cuối cùng quay lại bên cạnh Tống Thanh Y "A Thanh! Em quá tuyệt vời! Em là ngôi sao may mắn của anh! Em nói xem, muốn ăn cái gì? Anh đều mua cho em! Nếu em muốn bầu trời hay ánh trăng, anh đều cho hái xuống cho em!"

"Em——" Tống Thanh Y nâng cằm nghĩ: "Em muốn uống trà sữa."

Nắng chiều chiếu vào căn phòng nhỏ, rõ ràng là vàng nhưng màu sắc như phim câm, đen trắng cả một thời thiếu niên, cô gái đã từng bắt đầu nhưng đến cuối cùng đều trôi theo thời gian.

Tống Thanh Y nhìn về phía cửa, âm thanh còn đang tiếp tục.

Cốc cốc cốc ——

Người bên ngoài rất có kiên nhẫn.

Thời điểm Tống Thanh Y mở cửa, Trình Dật tay vừa vặn nâng lên.

Chiếc áo len trắng bị kéo lên, để lộ cẳng tay.

Tống Thanh Y ngẩng đầu"Có chuyện gì vậy?"

Tay Trình Dật động tác dừng lại, từ từ rơi xuống đầu cô như đang diễn lại một đoạn phim quay chậm, trong ánh mắt kinh ngạc của Tống Thanh Y, Trình Dật nói: "Sao còn chưa đi xuống."

Trình Dật đưa tay kia lên "Anh mang cho em túi chườm"

- ------Edit:Ninh Hinh------

Chương 10

"Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh "

- ----------------------

Tống Thanh Y ở nhà đợi ba ngày, đến buổi sáng ngày thứ tư nhận được tin tức của Hà Đào:

- Không lôi kéo được mấy nhà đầu tư.

Tống Thanh Y siết chặt ngón tay và chọc lại màn hình: cố gắng lên.

Lúc sau lại nói: Cảm ơn cô rất nhiều.

- Giá trị của kịch bản mới rất cao, chờ một chút khẳng định có người tinh tường họ sẽ nhìn ra.

- Được.

- Còn có một tin tức khác.

- ???

- « Cấm Chỉ Dự Mưu » bị hoãn, nam nữ chính ban đầu đóng vai chính không còn nhưng nhà đầu tư vẫn chưa rút vốn, chưa từ bỏ ý định hiện đang tuyển chọn lại toàn bộ diễn viên.

- Có ai được chọn không?

- Trước mắt là có một vài người được chọn đang được thương lượng. Nhưng mà tôi phải nói... kịch bản của cô nam nữ chính đều cùng một loại...

Những từ sau dấu... Tống Thanh Y có thể hiểu được.

Những năm gần đây, các nhân vật trong kịch bản của cô viết ra đều có hình tượng nhân vật sống động, chỉ cần có người tinh ý nhìn ra sẽ biết được ai là người thích hợp trong bộ phim này, thật ra bộ này ngoại trừ Trần Đạc cùng Thượng Nghiên ra thì số ít còn lại đều hoàn toàn không phù hợp, hiện tại cô dính scandal lớn như vậy mà hai người họ đều là những người trọng danh tiếng, không muốn nhận kịch bản cũng là chuyện rất bình thường.

Cô suy nghĩ một lúc rồi trả lời: Chúng ta kiên trì lên thêm một chút nữa,cô có thể tìm đến các trường học truyền thông bên khoa diễn xuất nhìn thử những người ở đó,có nhiều người mới hẳn là họ sẽ nhận bộ này đấy.

- Được thôi,tôi sẽ đi nhìn thử vậy.

Cách một lát, Hà Đào lại nói: Tôi hơi lắm miệng hỏi cô một câu, tất cả câu chuyện cô viết đều là từ Trần Đạc ra phải không?

Tống Thanh Y nhìn màn hình di động, không tình nguyện đánh xuống một chữ:Phải.

Về sau, cô lại bổ sung: Còn có Thượng Nghiên.

Tống Thanh Y cùng Hà Đào đã có mối quan hệ hợp tác nhiều năm,hai người rất thẳng thắng lại hợp tác rất tốt vô cùng ăn ý với nhau nên những bộ phim cô viết ra được Hà Đào nhận quay đều nhận được nhiều đánh giá rất tốt.

Hà Đào là một nhà đạo diễn chỉ nói kịch bản không nhìn tác giả,nếu Tống Thanh Y có tác phẩm mới, trước đều cho cô ấy nhìn một lần, có mấy lần, Tống Thanh Y quyết tâm đưa kịch bản tốt cho cô ấy nào ngờ cô ấy trực tiếp không nhận còn nói hoàn toàn không thích hợp với phong cách chính mình.

Tống Thanh Y đánh giá rất cao sự thẳng thắn của Hà Đào nên hầu hết các tác phẩm mới của cô viết ra đầu tiên sẽ cho cô ấy nhìn xem tất cả chúng trước. Nếu Hà Đào cảm thấy mình không thể quay hoặc quay không tốt, cô ấy sẽ giới thiệu một đạo diễn phù hợp cho cô.

Nhưng lần này, kịch bản này được cô viết trong nhà suốt ba tháng.

Bằng cả máu và nước mắt, sự bất bình, ủy khuất cùng không cam lòng, từng bút từng bút viết ra tạo nên một cú đột phá thành công xuất hiện.

Trước kia cô từng hợp tác qua một vài đạo diễn,họ rất thích kịch bản của cô mà bây giờ từng người,từng người một là trốn tránh còn hai là có người trực tiếp đưa cô vào danh sách đen.

Quanh đi quẩn lại,chỉ có Hà Đào là vẫn đối xử với cô như trước,không cần đọc kịch bản đã tin tưởng cô một cách vô điều kiện. Nếu đây không phải là tác phẩm của Tống Thanh Y, chỉ cần dán nhãn tên một người hoàn toàn mới cũng đủ khiến người này thành công ngay lập tức cũng như cô của năm đó.

Tống Thanh Y cùng Hà Đào trò chuyện với nhau một lát, nội dung bên trong phần lớn đều xoay quanh nói về kịch bản.Cùng Hà Đào nói thêm vài câu liền bỏ di động xuống, bắt đầu đi rửa mặt.

Lúc Tống Thanh Y trang điểm,thay xong quần áo đến phòng khách thì bắt gặp Trình Dật vừa lúc ngồi xuống sô pha.

Di động để trên bàn, đeo tai nghe, thường thường sẽ nói chuyện với ai đó mang theo chút lạnh lùng.

Nghe tiếng cửa phòng Tống Thanh Y mở, ngẩng đầu lên nhìn.Ánh mắt của hai người nhanh chóng chạm vào nhau, thấy Tống Thanh Y cúi đầu bước ra khỏi phòng khách,Trình Dật mới nhắc nhở "Trên bàn có bữa sáng."

Tống Thanh Y đã ngồi xuống trước bàn ăn, mấy ngày nay cơm đều là Trình Dật làm.Có đôi khi cậu sẽ đến trường học nhưng trước khi rời đi cũng sẽ để lại một tờ note dán trên đầu tủ lạnh cho cô.

Tống Thanh Y nhìn bữa ăn sáng phía trước mình, tượng trưng cắn vài miếng rồi mới đặt bộ đồ ăn xuống.

Trình Dật đã cầm di động đi đến trước mặt cô, lấy tai nghe xuống, cười nói: "Không hợp khẩu vị?"

Hình như,tâm trạng anh rất tốt.

Tống Thanh Y lắc đầu, chỉ chỉ vào di động của cậu. Dùng khẩu hình hỏi: "Đang chơi game à"

"Ừm" Trình Dật nói.

Tiếng nói chuyện ồn ào phát ra từ điện thoại di động, xen lẫn tiếng súng và tiếng ồn ào của mạng internet, Ngụy Gia hỏi: "Nam ca, anh đang nói chuyện với ai vậy?"

Trình Dật nhìn Tống Thanh Y, ngoài cười nhưng không cười, chậm rãi phun ra hai chữ "Bà xã của tôi."

Tống Thanh Y vừa uống một ngụm nước thiếu chút nữa bị sặc.

Người này, vẫn còn mang thù. "Fuck." Ngụy Gia nói "Chị dâu đang ở cùng với anh sao?"

Từ Trường Trạch hiểu ra nhất thời cũng vội vàng chào hỏi: "Chị dâu."

Lỗ tai Tống Thanh Y đỏ bừng, thật ra mấy lời nói đó của bọn họ cô đều có thể nghe thấy.

Trình Dật nhận thấy sự thay đổi nhỏ trên mặt cô, khóe môi bắt đầu hơi nhếch lên.

Ngụy Gia còn đang phản ứng thì vài giây sau, kèm theo một tiếng súng, Ngụy Gia ngã xuống đất, sau đó mới có thời gian nói: "Có phải là chị dâu chúng em đã thấy lần trước không?"

"Phải." Trình Dật đáp.

"Chị dâu ở đó sao?" Ngụy Gia cười hắc hắc "Nam ca, anh lại nói dối rồi phải không?"

"Vậy để tự cô ấy nói vậy." Trình Dật nhìn cô

Tống Thanh Y ngồi ở trên ghế mím chặt môi, tai dảnh lên di chuyển giống như một con thỏ đang nghe ngóng, Trình Dật quả thật cũng không biết chính mình bị làm sao mà cảm thấy trên mặt cô lúc này trông hồng hồng rất dễ thương.

Tống Thanh Y nghe Trình Dật nói với Ngụy Gia mà cô thì như đang ngồi trên đống than đứng dậy nhanh chóng thu dọn bát đĩa, Trình Dật ngón tay ấn trên màn hình, anh nhìn Tống Thanh Y đang hốt hoảng mà trốn,cười nói: "Đến đây nói với bọn họ vài câu đi."

"Nói cái gì?" Ngụy Gia ở bên kia kêu"Nam ca,chị dâu thật sự là đang ở cạnh anh sao??"

Trình Dật không nhanh không chậm nói: "Đang."

Lúc sau lại nói:"Để đó anh làm cho"

""Đệch""Ngụy Gia ở đằng kia hét lên:"Nam ca, anh không phải ghét giặt đồ nhất sao? Từ quần áo, ga trải giường đến xoong nồi, em chưa từng thấy anh chính tay rửa hay là giặt."

"Là rửa chén." Trình Dật đính chính

"Mẹ kiếp." Ngụy Gia ngạc nhiên "Không phải là Nam Ca của em mà là Nam Anh."

Trình Dật không nói chuyện nữa, trở lại nhắn vài câu: Các cậu tự chơi đi,tôi có việc,sau đó mới đặt điện thoại xuống đi thẳng vào phòng bếp.

Tống Thanh Y đương nhiên nghe thấy lời Ngụy Gia nói, cô vẫn luôn cho rằng Trình Dật là một người luôn quan tâm đến mọi việc trong bếp,rốt cuộc bây giờ suy nghĩ kĩ mới hiểu được là từ khi anh đến,cô hầu như không nấu ăn hay rửa bát,toàn bộ mọi chuyện trong nhà đều là Trình Dật phụ trách.

Tống Thanh Y suy nghĩ,cúi đầu chăm chỉ rửa bát.

Nghe được bước chân Trình Dật tiến vào, cướp công việc trên tay cô,an tĩnh vặn vòi xả hết bọt,lau tay cho cô xong mới tự mình bắt đầu tiến hành rửa bát.

Trình Dật giống như vô tình hỏi: "Muốn đi ra ngoài sao?"

"Phải" Tống Thanh Y gật đầu "Đến nhà ông nội."

"Định dẫn tôi theo sao?" Trình Dật lại giống như vô tình nói.

- ------Edit:Ninh Hinh------

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau