CHO EM MỘT CHÚT NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cho em một chút ngọt - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Tống Thanh Y nghĩ tới rất nhiều viễn cảnh ông nội và bà nội khi biết chuyện này.

Nhưng tuyệt đối không nghĩ đến, sẽ là ở trong sinh nhật bà nội, tất cả mọi chuyện đều trồi lên mặt nước.

Mà cô lại ở bên ngoài cách xa ngàn dặm.

Cô nói Hà Đào một tiếng, buổi chiều vội vàng mua vé máy bay trở về thành Bắc.

Lúc rời đi có gửi tin cho Trình Dật: Chụp xong nhớ trở về tìm em.

- Còn có,chúc phim mới của anh thành công.

Hôm nay,Trình Dật chụp ảnh xong sẽ kết thúc, Tống Thanh Y vốn định mang hoa tươi chúc mừng anh lần đầu tiên quay phim thành công.

Nhưng không kịp, hơi hơi tiếc nuối.

Cô cũng không có thời gian mang Cục Bông đi, đành phải để lại cho Trình Dật.

Thành Bắc thời tiết so với A thị hơi lạnh, nhất là buổi tối, ngày đêm chênh lệch nhiệt độ lớn, vừa xuống máy bay, cô cảm nhận được nhiệt độ vô cùng lạnh.

Cô đang định thuê xe đi bệnh viện, nhìn thấy người quen hướng cô đi tới.

Là Tô Giang.

Cô còn đang suy nghĩ muốn hay không tiến lên chào hỏi, Tô Giang lại giúp cô nhấc rương hành lý, mặt đầy lạnh lùng nói: "Trình Dật nói tôi đón chị."

Tống Thanh Y nghi hoặc, "Anh ấy không có nói với tôi."

Chủ yếu là Tống Thanh Y nói ngắn gọn cho Trình Dật một chút chuyện đã xảy ra, cũng không nói cho anh biết cô đi chuyến bay lúc mấy giờ, anh làm sao mà biết được?

Tô Giang đem rương hành lý bỏ trong cốp xe, hỏi "Đi chỗ nào?"

Tống Thanh Y thở dài "Trung tâm bệnh viện."

Bởi vì ông nội tức giận nên huyết áp lên cao, được mọi người mang vào bệnh viện, bây giờ cô không biết tình hình của ông như thế nào.

Tô Giang không giống với Ngụy Gia, nghe được vị trí đến thì trực tiếp lái xe đi,cái gì cũng không hỏi.

Tống Thanh Y lúc này mới mở di động, quả nhiên, vừa mở máy liền thấy tin nhắn Trình Dật: Lần này em đi chuyến bay quá muộn, anh nhờ Tô Giang đi đón em.

- Nhớ chăm sóc ông cho tốt, anh ngày mai sẽ trở về.

- Đừng lo lắng, hết thảy rồi sẽ tốt.

- Đến lúc anh về,anh không muốn thấy em khóc.

Tống Thanh Y nhìn tin nhắn, trong lòng cảm thấy ấm áp, đang định trả lời, điện thoại Tô Giang liền vang lên.

Tô Giang đem di động tiện tay ném cho Tống Thanh Y, " Điện thoại của Trình Dật, chị tiếp đi."

Tống Thanh Y kinh ngạc,cậu không nhìn màn hình di động cũng biết là Trình Dật, mà cô bị di động của cậu đập một cái, có chút đau, cô sờ sờ đùi,nhận điện thoại.

Trình Dật hỏi: "Tìm được người?"

Tống Thanh Y lên tiếng nói: "Tìm được."

Trình Dật có chút vui mừng, khẽ cười nói: "Em là bị cậu ta bắt nạt?"

"Không có." Tống Thanh Y nói, "Hiện tại đang trên đường đi đến bệnh viện."

"Trên đường cẩn thận." Trình Dật dặn dò: "Đừng tìm bọn họ cứng đối cứng, Trần gia nếu bắt nạt em, có Tô Giang che chở."

Bên trong xe yên tĩnh, lời Trình Dật nói Tô Giang cũng nghe được.

Tô Giang mở miệng, "Vậy anh phải trả phí cho em rồi."

Tống Thanh Y yên lặng mở loa ngoài, chỉ nghe Trình Dật nói: "Tôi ngày mai trở về, chờ tôi xử lý xong chuyện vợ tôi, tôi liền mời cậu ăn cơm."

Tống Thanh Y lỗ tai hồng hồng.

Mặc kệ nghe bao nhiêu lần, cô vẫn có chút không quen Trình Dật thuận miệng xưng hô "Vợ".

Tô Giang cười lạnh, "Chỉ là ăn cơm thôi sao? Nếu như đánh người thì sao?."

Trình Dật: "Anh không kêu cậu động thủ, chỉ là nhờ cậu che chở."

"Lỡ em nhịn không được." Tô Giang nói: "Thì sao?."

"Biết cậu cùng Trần Đạc có thù, nhưng chúng phải hành động đúng mực,đừng quá manh động mà làm ra chuyện khó coi." Trình Dật cười nói vài câu, sau đó dặn dò cậu lái xe cẩn thận, cúp điện thoại.

Tống Thanh Y cầm điện thoại Tô Giang để qua một bên, cô dựa vào cửa, từ từ chợp mắt, bỗng nhiên nghĩ đến lời nói Trình Dật vừa nói, không khỏi tò mò hỏi "Cậu cùng Trần Đạc có thù?"

Tô Giang môi mím chặc hơi buông ra "Cũng được."

Tống Thanh Y nhíu mày, không hiểu.

Cô cùng Trần Đạc ở chung nhiều năm, có bao nhiêu người nhìn Trần Đạc khó chịu, Tống Thanh Y cũng biết đại khái.

Nhưng không nghĩ đến Tô Giang sẽ cùng anh ta có thù?

Cách một lát, Tô Giang mới nói: "Chuẩn xác mà nói, em nhìn Hướng Vinh khó chịu rất lâu."

Tống Thanh Y lập tức sáng tỏ.

Hướng Vinh là bạn Trần Đạc, cậu ta phong lưu thành thói, đem tình cảm người khác đùa bỡn trong lòng bàn tay, cô trước kia đã nói qua rất nhiều lần, kêu Trần Đạc tốt nhất không nên ở cùng Hướng Vinh.

Chỉ là Hướng Vinh là phú nhị đại, nhà danh môn, trong giới giải trí chơi đùa qua ngày không quan tâm mình có nổi tiếng hay không, sau quen biết Trần Đạc,cuối cùng đầu tư chung với Trần Đạc.

Dần dà, biết cô không thích Hướng Vinh,Trần Đạc cùng cậu ta ra ngoài, cũng sẽ không mang cô theo.

Sân bay cách bệnh viện rất gần, sau khi đến, Tô Giang đi tìm chỗ đậu xe, sau đó hỏi Tống Thanh Y ở bao nhiêu lâu, giống như sứ giả.

Tống Thanh Y ngượng ngùng, "Nếu cậu có việc có thể rời đi trước."

Tô Giang nói "Không muốn tôi đi cùng chị?"

"Không phải." Tống Thanh Y vội vàng giải thích: "Ý của tôi là muộn như vậy còn làm phiền cậu, thật sự không tốt lắm."

Tô Giang đóng cửa, ấn khóa, sải bước hướng cô đi qua, ở khoảng cách thích hợp thì dừng lại, nói: "Đi thôi."

Tống Thanh Y thấy cậu như thế cũng không chối từ.

Hai người từ cửa chính bệnh viện đi vào, ông nội ở tầng 16 số phòng Vip 26.

Tiến vào thang máy, Tô Giang nép qua một bên, Tống Thanh Y cũng vội vàng ở một bên cách xa cậu, đợi đến tầng 13 thì dừng lại,Tô Giang mở miệng, "Chị là vợ Trình Dật,em cùng anh ấy là anh em, đừng khách khí với em,đều là người nhà cả."

Tống Thanh Y nhất thời không phản ứng kịp, quay đầu nhìn cậu, Tô Giang quay mặt không được tự nhiên nói, Tống Thanh Y thấy cậu vô cùng khó hiểu nhưng lời nói phát ra làm cho người ta cảm thấy rất ấm áp.

"Được." Tống Thanh Y nở nụ cười, "Lần sau đến nhà bọn chị ăn cơm đi."

Tô Giang lên tiếng đáp.

Thang máy đến tầng 16 thì dừng lại, Tô Giang để Tống Thanh Y ra trước bước đi một đoạn.

Tống Thanh Y vừa ra khỏi thang máy,thấy được trên băng ghế ngồi ở ngoài hành lang là Trần Hạo.

Cô chạy chậm vài bước, ở trước mặt Trần Hạo dừng lại, lại không kêu tên của cậu.

Trần Hạo hiển nhiên cũng biết cô đến, ngẩng đầu lên, con mắt đo đỏ, nhỏ giọng kêu, "Chị."

Tống Thanh Y gật đầu, "Ông nội của chị đâu?"

"Trong phòng bệnh, hiện tại đang ngủ." Trần Hạo suy sụp, thường khi cô đến,Tống Thanh Y đều sẽ nói ông nội đâu? Hiện tại cô lại nói ông nội của chị đâu?

Bất quá thiếu hai chữ,, liền đem cậu trở thành người ngoài, bởi vì cậu cũng họ Trần.

Là em trai của Trần Đạc.

Tống Thanh Y đang định đi qua, Trần Hạo lên tiếng nói: "Chị, thực xin lỗi."

Tống Thanh Y nhìn về phía Trần Hạo,, cuối cùng không đành lòng, cô vỗ vỗ bờ vai của cậu "Cám ơn em.""Không có việc gì, chị đi vào trước đi, ông nội hiện tại vấn đề không lớn."

"Được."

Ông nội cô bị cao huyết áp, năm ngoái mới phát hiện, tuổi tác ông lớn rồi, những bệnh thế này khó tránh khỏi, bình thường ông nội sinh hoạt rất chú ý, lúc biết mình bị cao huyết áp càng thêm chú ý, sau này đi kiểm tra vài lần, huyết áp đều rất bình thường, lúc này thiếu chút nữa là xong rồi.

Tống Thanh Y ngồi trước giường bệnh, hai tay đều lạnh.

Cô nhìn ông nội nằm trên giường bệnh mang dưỡng khí,sắc mặt tái nhợt, cùng với sắc mặt lúc trước cô gặp hoàn toàn khác nhau.

Cũng chính vào lúc này, cô mới đột nhiên ý thức được, ông nội của cô quả thực là già thật rồi.

Ông thật sự có khả năng một ngày nào đó sẽ rời xa cô, Tống Thanh Y nắm đôi bàn tay ông,bàn tay tuy nứt nẻ, thô ráp,nhưng cô lại cảm thấy trên thế giới này bàn tay ông lúc này vô cùng ấm áp.

Bàn tay chậm rãi nắm chặt, cô gọi một tiếng "Ông nội."

Cô sợ chính mình lớn tiếng, ông ở trên giường bệnh sẽ bị giọng nói của cô làm cho tỉnh dậy.

Tống Thanh Y vẫn luôn cảm thấy trên thế giới này ông nội của cô là người không chỉ bướng bỉnh, tính tình còn không tốt, đối với cô không bao giờ nói một câu lời hay, khi còn nhỏ thành tích kém, ông cũng chỉ nói, chỉ biết ăn thôi chả thông minh làm ông lo chết được.

Nhưng khi cô đi chơi, trốn ở sát tường, nhìn thấy ông nội ngồi dưới cây liễu, cùng các bạn già mình khoe khoang, " Nha đầu nhà tôi, không chỉ đầu óc thông minh,tay chân cũng nhanh nhẹn, các ông trong nhà toàn là cháu trai, không biết được đâu."

Ông sẽ vì cô mà làm thịt kho tàu, hầm giò heo, sau đó kẹp một cái giò heo bỏ trong bát mình xé thành miếng nhỏ, một bên xé đưa vào bát cô một bên hung tợn uy hiếp, "Hôm nay ăn không hết ông liền đánh con."

Hết thảy tất cả giống như chuyện vừa mới xảy ra hôm qua.

Tống Thanh Y cắn môi dưới, cô cúi đầu, bả vai run run,khóc không phát ra âm thanh.

Giống như đó là thói quen của cô,chỉ là âm thầm.

"Khóc cái gì mà khóc, ông còn chưa có chết đâu." Người trên giường bỗng nhiên mở miệng, tuy rằng nói ra không vấn đề gì nhưng chung quy là vẫn còn suy yếu.

Tống Thanh Y ngẩng đầu, con mắt phiếm hồng,bỗng nhiên chảy ra rất nhiều nước mắt.

Nóng rực rơi vào tay ông, ông xoa cánh tay cô, vỗ nhẹ hai lần.

Tống Thanh Y bỗng nhiên lớn tiếng khóc ra.

Cuối cùng nói: "Ông nội, thực xin lỗi."

**

Tô Giang một tay bỏ vào túi đứng ở cửa, di động vang lên.

"Tình huống thế nào?" Trình Dật hỏi.

"Rất tốt." Tô Giang đáp có lệ, chủ yếu là bởi vì cậu không biết bao nhiêu nội tình "Nghe nói không có gì đáng ngại."

" Vợ tôi đâu?" Trình Dật hỏi, "Cảm xúc thế nào?"

Tô Giang cúi xuống, cách giữa cửa kính mờ "Cũng không có vấn đề."

Trình Dật nhẹ nhàng thở ra, "Đêm nay tôi sẽ bay về, sáng mai sẽ tới."

"Có cần em đón anh?" Tô Giang hỏi.

Trình Dật: "Tôi bắt xe đi qua là được, đêm nay làm phiền cậu, trở về mời cậu ăn cơm."

Tô Giang cười khẽ, "Chị dâu vừa mời em đi đến nhà ăn cơm, hơn nữa... còn nói anh sẽ nấu cơm."

Trình Dật miệng đầy đáp ứng, im lặng một lát lại hỏi, "Cậu nhìn cô ấy không sao phải không?"

Tô Giang lại nhìn "Hình như chị ấy rất kiên cường..."

Lời nói còn chưa dứt, trong phòng bệnh bỗng nhiên truyền ra một tiếng khóc lớn, đột ngột cắt đứt lời nói Tô Giang, Trình Dật bên kia tự nhiên cũng nghe được, cắn răng nghiến lợi nói: "Tôi biết mà."

Cái gì kiên cường,cô ấy vẫn còn là con nít.

Trình Dật hận không thể đáp máy bay đến thành Bắc, đi xem cô.

Vội vàng cùng Tô Giang cúp điện thoại, anh nhắn cho Bạch Kiếm một tin: Anh, em hiện tại muốn về thành Bắc.

Bạch Kiếm:???

Trình Dật: Cho em mượn máy bay tư nhân của anh?

**

Ông nội chán ghét nhất là ở trong phòng bệnh, làm sao có khả năng ngủ cho được? Chỉ là không muốn thấy người của Trần gia, lúc này mới giả bộ ngủ.

Nào ngờ lăn qua lộn lại thật sự ngủ, chỉ là ngủ không quen, trong đầu hơi mê man, ông luôn cho rằng ông có thể yên tâm, lại không nghĩ rằng, cháu gái ông bị ủy khuất cũng không nói, tất cả đều nuốt trong bụng ; trước đó ông còn tưởng rằng hai người tình cảm ầm ĩ, không ngờ xảy ra chuyện lớn như vậy.Ông mơ rất nhiều năm về trước.

Con trai cùng con dâu bởi vì tiểu tam mà ầm ĩ ly hôn, hai người ai cũng không muốn mang theo Tống Thanh Y, đem con gái của mình đưa đến nhà ông.

Nha đầu rụt rè đứng ở cửa, ngón tay móc trên cửa gỗ, mặt không có sợ hãi, lạnh lùng, như người ngoài cuộc bình thường.

Mà ba mẹ con bé cãi nhau ầm ĩ, ai cũng không nhường ai.

Con dâu nói: "Anh không phải thích con gái sao? Vậy thì nuôi đi! Tôi còn muốn gả cho người khác, mang theo vướng víu như thế nào mà gả!"

Tiểu tam cầm tay con trai ông"Trong bụng em là con trai, anh muốn con gái làm cái gì? Ai sinh thì người đó nuôi đi."

Ông ở trong sân nghe, bắt đầu nhớ lại lúc vợ ông sinh ra đứa con trai này.

Hai người hơn nửa đời người mới sinh một đứa con,hai người cùng nhau nuôi dưỡng lớn lên, hoàn toàn không biết nó ở ngoài thế nào mà trở thành loại người như vậy.

Ông ở cửa lấy cây côn gỗ, lúc đi ra ngoài ngang qua con bé, cô kéo góc áo ông,ngẩng đầu kêu: "Ông nội."

Sau này, con dâu sinh bệnh qua đời, con trai xảy ra tai nạn xe cộ, tiểu tam trong bụng có đứa nhỏ vừa kịp sinh ra đã chết, đứa bé kịp sinh ra ở phòng ICU chăm sóc đặc biệt qua mấy ngày cũng mất.

Nha đầu triệt để ở lại nơi này.

Nha đầu này nhu thuận, lanh lợi, hiểu chuyện làm cho ông vô cùng đau lòng, chỉ là ít khi nói chuyện.

Sau này cùng bạn bè trong xóm chơi đùa, cô mới chậm rãi tiếp nhận,ở trong đám bạn bè lại không thu hút im lặng lại vô cùng cố chấp.

Tuy rằng không nói chuyện, nhưng cô so với những đứa bé kia rất hiểu chuyện.

Tay ông vươn ra, ngón tay run rẩy hướng mặt Tống Thanh Y, bàn tay vụn về lau nước mắt cho cô, nói: "Không sao."

Tống Thanh Y gật gật đầu.

Ông hỏi Tống Thanh Y vài câu, sau lại im lặng, ông phất phất tay, "Đi về nghỉ ngơi đi, ông buồn ngủ."

Nói xong nhắm hai mắt lại.

Sau đó liền truyền ra tiếng hít thở đều đều.

Tống Thanh Y ở bên giường nhìn ông, nâng tay lên lau nước mắt, trong mắt một vòng kiên định.

Từ trong phòng bệnh đi ra, Trần Hạo cùng Tô Giang ánh mắt đồng thời nhìn cô, Tống Thanh Y khóe môi cong cong, "Tôi không sao."

Tống Thanh Y nhìn phía Trần Hạo, "Bà nội đâu?"

Trần Hạo mím môi"Bà cũng bị tức giận không nhẹ, ở nhà đem Trần Đạc chấp hành gia pháp."

Tống Thanh Y sau đó gọi cho bà nội, không ai nhận, cô kiên nhẫn gọi một lần, đầu bên kia có người nhận, Tống Thanh Y dịu dàng nói "Bà nội."

"Tống Thanh Y, cô chính là người chuyên gây họa!" Đầu bên kia điện thoại là âm thanh của mẹ trần Đạc, mang chút thê lương khàn khàn, như là người vừa mới khóc, "Lúc đó tôi không nên cho A Đạc ở cùng cô; Tôi không cho nó ở cùng cô,nó không nghe, cô xem hiện tại cô hại nó chưa đủ hay sao! Bà nội hiện tại muốn đánh chết nó! Sao tâm địa của cô lại ác như vậy!"

"Cô chính là người chuyên gây họa..."

Tống Thanh Y ấn phím ngắt máy.

Cô quay đầu nhìn về phía Trần Hạo, "Em có định trở về không?"

Trần Hạo nắm chặt quyền gật đầu.

Tống Thanh Y nhếch môi cười, cười rất thê lương"Không thể tưởng tượng được trong nhà này cuối cùng còn lại được một người hiểu chuyện."

"Em..." Trần Hạo muốn nói gì lại dừng lại, vài giây sau, cậu kiên định nói: "Vô luận chị làm cái gì, em đều tôn trọng chị."

Cho dù là khiến Trần Đạc thân bại danh liệt.

Tống Thanh Y lắc đầu, " Chúng ta đi về trước nhìn bà nội."

Ông nội bên này mời hộ lí, Tô Giang chở Tống Thanh Y cùng Trần Hạo trở về tiểu khu.

Tô Giang đem xe đậu, vừa lúc thấy được ba mẹ Ngụy Gia, hai người nhiệt tình cùng Tô Giang chào hỏi, lúc trong thang máy, Tô Giang cũng lễ phép chào hỏi họ.

Mẹ Ngụy Gia nhìn Tống Thanh Y, trêu ghẹo hỏi: "Đây là bạn gái sao? Cháu không giới thiệu một chút cho chúng tôi sao?."

Tống Thanh Y vội vàng vẫy tay, nhỏ giọng biện giải, "Không phải ạ."

Tô Giang thoải mái nói: "Là vợ Trình Dật ạ."

Tống Thanh Y lập tức đỏ mặt.

Ba mẹ Ngụy Gia kinh ngạc, mẹ Ngụy Gia nhìn từ trên xuống dưới Tống Thanh Y, nói: "Nam nam... Nam... Nam kết hôn?"

Tống Thanh Y không thể giấu diếm, đành phải xấu hổ gật đầu, "Phải ạ."

"Như thế nào đều không cùng chúng ta nói qua?" mẹ Ngụy Gia hỏi: "Tổ chức hôn lễ chưa? Nam nam đâu? Sao thằng bé như thế nào không ở đây?"

Tống Thanh Y không biết làm sao, nhưng vẫn nói: "Còn chưa tổ chức hôn lễ, Trình Dật hôm nay có chuyện, cho nên nhờ Tô Giang đi theo cháu xử lý chút chuyện."

Tống Thanh Y cảm giác tim mình đập cực nhanh.

Chờ đến ba mẹ Ngụy Gia đi rồi, trước khi đi bọn họ còn lưu luyến, nói cô nhất định cùng Trình Dật đến nhà làm khách, Tống Thanh Y cười đáp,tiễn bọn họ đi, Tống Thanh Y vỗ vỗ ngực, ngượng ngùng nói: " Ngụy Gia cùng ba mẹ rất giống."

Đều nhiệt tình hiếu khách, làm cô không thể chống đỡ được.

Tô Giang nghe vậy nhếch môi cười "Quả thật."

Khi nói chuyện xong cũng đã đến nhà bà nội, Tống Thanh Y thường lui tới rất nhiều lần, lại không giống hôm nay,tâm tình phức tạp.

Cách một cửa, nhưng lại là hai thế giới, cô vội vàng bình tĩnh.

Trần Hạo nhấn chuông cửa, mẹ Trần Đạc khàn khàn hỏi: "Ai vậy?"

"Là con" Trần Hạo đáp.

Mẹ Trần Đạc mở cửa, nhìn Tống Thanh Y một khắc kia, con mắt hồng, "Cô hại nó chưa đủ hay sao mà còn tới đây làm gì?!"

Tống Thanh Y mím môi không nói, nhìn phía trong phòng.

Bà nội ngồi ở trên ghế, Trần Đạc quỳ trên mặt đất,, sau lưng toàn vết máu.

"Là A Thanh sao?" Bà nội run run hỏi.

Tống Thanh Y đáp "Là con."

Nói xong thì đi thẳng vào trong phòng, Tô Giang đi sau đóng cửa lại.

Trong phòng khách bầu không khí nặng nề đến cực điểm, Thượng Nghiên đang cùng Trần Đạc quỳ song song, khóc đến sưng cả hai mắt.

Tống Thanh Y nhìn cũng không cảm thấy cao hứng, ngược lại vô cùng bi thương.

Cô chậm rãi đi qua, Trần Đạc cùng Thượng Nghiên đều hướng cô nhìn qua, Trần Đạc nhìn phía sau lưng cô,là Tô Giang, cong môi châm chọc nói: "Đổi người rồi sao?"

Tống Thanh Y nghe vậy mím môi, cô nhìn về phía bà nội "Bà nội, thực xin lỗi."

Bà nội khịt khịt mũi, kéo tay cô "Nên nói xin lỗi là bà nội mới đúng, mấy tháng này làm con chịu ủy khuất rồi."

Tống Thanh Y không nói chuyện, cô chậm rãi ngồi xổm trước mặt Trần Đạc, khóe môi cong lên một độ cong, dưới con mắt của mọi người nhìn trừng trừng anh, bất ngờ không kịp phòng bị cho anh một bạt tai.

Vô cùng vang dội.

Chương 37

Tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ.

Trong ấn tượng của mọi người Tống Thanh Y là một người ôn nhu yếu ớt, trầm mặc ít lời, nhưng đặc biệt thích cười, cười rộ lên sẽ khép hờ mắt, khóe môi hơi hơi giơ lên, là một cô bé ngoan.

Chưa từng nghĩ tới cô sẽ như vậy mà tát Trần Đạc.

Không chỉ như thế, Tống Thanh Y trực tiếp kéo cổ áo Trần Đạc, hai người cách nhau rất gần, cô nhìn trán Trần Đạc mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, môi trắng bệch, đôi mắt kia đã sớm mất đi sự linh hoạt thường ngày.

Chỉ còn sự tham lam, ích kỉ, danh vọng.

Tống Thanh Y nhìn chằm chằm Trần Đạc cắn răng nghiến lợi nói: "Trần Đạc, tôi nói qua với anh rồi, anh đối với tôi thế nào cũng được, tôi cũng không để ý, nhưng... hiện tại đó là ông nội tôi."

"Đó là người thân nhân của tôi duy nhất trên thế giới này."

"Ông là nhìn anh lớn lên, anh như thế nào lại nhẫn tâm như vậy."

"Không phải anh." Trần Đạc nói: "Thật sự. Là các cụ lúc trước ở gần nơi chúng ta sống nói."

Khóe môi Trần Đạc chảy máu, "A Thanh, sao em như thế nào lại biến thành bộ dáng này?"

"Không biết phân biệt tốt xấu liền định tội cho anh, trong lòng em anh không đáng tin như vậy sao?"

Tống Thanh Y không chút do dự gật đầu "Đúng."

"Anh đến bây giờ vẫn còn chưa có biết mình sai ở đâu, lại không có trách nhiệm với những chuyện mình làm, anh đáng giá để em tin tưởng sao?"

"Anh biết rất rõ em hận cái gì, nhưng anh lại càng muốn làm như vậy, còn cảm thấy em hẳn là nên tha thứ cho anh, em không phải là thánh mẫu có thể toàn tâm toàn ý chúc phúc cho anh và Thượng Nghiên?" Nước mắt Tống Thanh Y trượt xuống, vừa chua xót lại vừa chát, cô trừng mắt nhìn, âm thanh mang theo vài tia tàn nhẫn.

"Trần Đạc, em cảnh cáo anh một lần cuối cùng, đừng chọc tới ông nội của em, nếu ông còn bị như vậy lần nữa, anh đừng trách em ra tay tàn nhẫn."

Sau khi nói xong, đôi mắt cô nhìn chằm chằm Trần Đạc,thiếu chút nữa anh đã sinh ra ảo giác.

Cô là thật sự có cái ý nghĩ này, cũng không phải chỉ đơn giản uy hiếp.

Trong ấn tượng của Trần Đạc,cô không bao giờ cãi nhau với ai, cô thường hay im lặng, cũng thường hay mỉm cười, chỉ là không bao giờ giận ai.

Cô thật sự đã thay đổi.

Tống Thanh Y đứng lên đi ra bên ngoài.

Bà nội kéo tay áo cô "A Thanh, con..."

Tống Thanh vỗ vỗ cánh tay bà "Bà nội, con sẽ thường tới thăm người."

Xem như cái gì cũng đều chưa từng xảy ra, chỉ là cùng Trần Đạc bất hòa một chút.

**

Tống Thanh Y cùng Tô Giang lấy xe từ tiểu khu đi ra, ban đêm gió lạnh, cô kéo kiếng xe xuống, bên ngoài là cảnh đêm, cô chậm rãi nhắm mắt.

"Chị thật sự ổn không?" Tô Giang hỏi.

Tống Thanh Y mở mắt, lời nói hỗn tạp trong gió, Tô Giang lại nghe được vô cùng rõ ràng,cô nói là: Có thể ổn sao?

"Chị đừng trách em xen vào! Rõ ràng lúc trước những lời đồn đãi kia là sai mà sao chị vẫn cứ tiếp tục để những sai lệch đó liên tục truyền xuống?"

Tống Thanh Y lắc đầu, "Tôi đã từng nghĩ. Nhưng lúc đó tôi lại không có biện pháp khác. Huống chi lúc đó mọi người chủ yếu cho là tôi đoạt tác phẩm Vạn Tịch, lúc đó tôi cũng không có chứng cớ chứng minh mình không nhờ Vạn Tịch viết giùm làm sao ngăn chặn những lời đồn đãi đó được."

Nhiều khi Tống Thanh Y nghĩ lại,cảm thấy mình vô nực cười.

Tác phẩm là cô viết mà phải nghĩ biện pháp chứng minh đó là mình viết, trên thế giới này còn có logic như vậy tồn tại sao.

Tô Giang im lặng, đưa Tống Thanh Y đến trung tâm bệnh viện.

Tống Thanh Y trở lại phòng bệnh, ngồi trên ghế dài ở hành lang.

Tô Giang đứng sát tường, hai người ai cũng không nói lời nào, vô cùng yên tĩnh.

Kim đồng hồ quay một vòng lại một vòng,sau đó không lâu cửa thang máy mở ra.

Tống Thanh Y nhìn qua, bất ngờ nhìn thấy Trình Dật.

Trình Dật mặc một thân màu đen, tóc hơi ngắn, cả người từ trên xuống dưới đều vội vã, Tống Thanh Y cảm nhận được đáy lòng mình đều rối tinh rối mù.

Trình Dật trực tiếp lướt qua Tô Giang, hướng lại gần Tống Thanh Y.

Trình Dật nhìn Tống Thanh Y từ trên xuống dưới cẩn thận quan sát, cuối cùng dừng ở hai con mắt của cô.

Tống Thanh Y bị Trình Dật nhìn có chút khẩn trương, nói: "Anh... Anh tại sao lại trở về vào giờ này?"

Thấy Tống Thanh Y không có chuyện gì, Trình Dật thở dài nhẹ nhõm một hơi, giọng nói cũng mềm mại vài phần "Trong nhà có việc, muốn sớm trở về."

Tống Thanh Y nghi hoặc, "Vậy sao anh không trở về nhà?"

Trình Dật: "..."

Nói dối thật khó.

Trình Dật sợ Tống Thanh Y có gánh nặng trong lòng, cho nên mới nói dối như vậy.

Nào ngờ lúc này Tống Thanh Y phản ứng nhanh như vậy, Trình Dật bất đắc dĩ "Đã xử lý xong."

Hai người cứ nhìn nhau như vậy.

Vài giây sau, Trình Dật nắm bả vai Tống Thanh Y, đem người ôm vào trong lòng mình, thở dài nói: "Là do anh không yên lòng."

Tống Thanh Y: "..."

Tay cô chậm rãi ôm bên hông Trình Dật, dần dần ôm chặt lên tiếng nói: "Cám ơn anh."

**

Ông nội ở trong bệnh viện hai ngày, sức khỏe vô cùng tốt, bởi vì ông không thích bệnh viện, cho nên càng muốn mau chóng xuất viện, làm kiểm tra toàn thân xong, Tống Thanh Y liền làm thủ tục xuất viện cho ông.

Xuất viện hôm đó là Trình Dật tới đón.

Thu dọn đồ đạc, tiến hành thủ tục xuất viện, cuối cùng là phụ trách lái xe.

Ông nội ngồi trên xe, lúc này mới có thời gian đánh giá Trình Dật, chỉ là nhìn qua kính chiếu hậu cũng không rõ ràng, hơn nữa ông mắt mờ, chỉ có thể mơ hồ nhìn hình dáng Trình Dật.

Ông cùng Tống Thanh Y ngồi ở ghế sau, vỗ nhẹ lên cánh tay Tống Thanh Y, ông thấp giọng hỏi, "Con chừng nào thì tìm bạn trai mới?"

Tống Thanh Y mặt đỏ lên, trước đó kết hôn không cùng ông nội nói, vẫn không có giới thiệu Trình Dật với ông, nay đột nhiên lại xuất hiện bạn trai, không, là ông xã, ông nội không vì vậy mà la cô chứ?

Cô ngượng ngùng "Ông nội, con... Kết hôn."

Ông nội: "???"

Kinh ngạc vài giây, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm Trình Dật trên chỗ điều khiển.

Tống Thanh Y cảm thấy vô cùng căng thẳng.

Thật lâu sau, ông nội nhắm hai mắt lại "Lúc nào các con tổ chức hôn lễ?"

Tống Thanh Y: "..."

Cô hiện tại còn không nghĩ tới.

Đáp án này nếu nói ra, khả năng ông nội sẽ đánh chết cô, mà cô từ nhỏ lại không biết nói dối, cho nên cũng không dám nói ra câu trả lời.

Trình Dật giải vây cho cô,mở miệng nói: "Hiện tại con đang chuẩn bị,con muốn cho A Thanh một hôn lễ khó quên, cho nên chuẩn bị có hơi lâu a, ông nội còn phải chờ lâu một chút."

Lời nói này Trình Dật nói ra vô cùng cẩn thận, ông nội cau mày nói: "Chờ lâu? Tôi đều đã lớn tuổi,còn có thể đợi tới khi nào? Cậu mau chóng chuẩn bị,tôi còn muốn tranh thủ đưa nó ra ngoài, nếu chậm trễ đến chết cũng không an lòng."

Tống Thanh Y nắm tay ông "Ông không được nhắc tới từ đó, là điềm xấu nha."

Ông cảm thấy không quan trọng, lắc lắc đầu nói: "Ông lớn tuổi rồi,còn sống đươc bao lâu nữa chứ,nói đi thì đi,không biết trước được,ông chỉ mong bây giờ ông còn khỏe mạnh mau chóng gả con ra bên ngoài,như vậy ông mới yên tâm."

Tống Thanh Y không nói chuyện, chỉ nhìn ông.

Ông nội trừng cô "Nếu không phải bởi vì con, ông đã sớm đi tìm bà nội con rồi."

Tống Thanh Y thấp giọng cãi lại "Bà nội ở dưới kia,mới không nghĩ sớm như vậy,đã nhìn thấy ông."

"Bà ấy, khẳng định rất nhớ ông." Ông nội khép hờ mắt nói: "Chỉ là ông ở chỗ này còn có con, ban đầu ông còn cho rằng ông có thể yên tâm giao con cho Trần Đạc, kết quả phút cuối cùng, làm ông vô cùng thất vọng?"

Sợ Tống Thanh Y nghĩ nhiều, ông vội vàng nói: "Dĩ nhiên, chuyện này cũng không trách con, đều là do A Đạc."

Tống Thanh Y cười khẽ.

Ông cầm lấy cây trượng chọc chọc chân cô "Con còn không biết xấu hổ mà cười? Bị bắt nạt thành như vậy cũng không phản kháng? Ông nội đã dạy con thế nào mà cứ im lặng chịu đựng?"

"Người khác đánh con, con liền đánh trở về, mặc kệ dùng cái gì, đem người đó đánh cho sợ, xảy ra chuyện còn có ông nội gánh vác." Tống Thanh Y đem lời nói của ông khi còn nhỏ dặn dò nói ra.

Ông nội nhìn cô chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Cái gì cũng đều biết, nhưng chính là làm không được. Con xem con xem, cái gì cũng mềm lòng."

Ông cũng biết, nếu không phải vì hai người già này, Tống Thanh Y nhất định sẽ không cần cùng Trần Đạc làm bộ như không có gì xảy ra.Chỉ là đối với bọn họ mà nói, chỉ cần Tống Thanh Y và Trần Đạc bình an vui vẻ trưởng thành, đừng chịu ủy khuất gì, cũng đừng chịu khổ sở, nếu khó quá, trở về cùng mọi người nói, cái này cũng không có gì lớn lao.

Cả đời ai mà không trải qua những chuyện trăn trở.

Chuyện này đã qua lâu như vậy, khổ sở nhất cũng chỉ có Tống Thanh Y.

Ông nội thở dài, giả bộ vô vị nói: "Đời của ông, lên núi xuống nông thôn, chịu khổ chịu cực,gần trung niên lại mất vợ mất con, sóng to gió lớn gì chưa từng thấy qua, tâm lý so với con tưởng tượng mạnh hơn nhiều."

Cho nên, tội gì vì ông mà để chính mình chịu ủy khuất?

Ông nội nói nửa câu sau không có nói nữa, quay mặt qua chỗ khác bắt đầu chợp mắt.

**

Chướng Sơn không khí vẫn như trước, vô cùng trong lành mát mẻ,Tống Thanh Y lái xe vào trong viện, cô dắt tay ông vào phòng ngồi, Trình Dật ôm tất cả việc.

Từ trong nhà đến ngoài phòng khách đều bận rộn, sau lại lấy chổi bắt đầu ra sân dọn dẹp, ông nội an vị ở trên hành lang, nhìn chằm chằm Trình Dật, câu được câu không hỏi.

"Này cậu,cậu tên là gì?"

Trình Dật đang quét viện thì dừng động tác, đứng thẳng tắp, nhìn ông cười "Ông nội,con tên Trình Dật."

"Năm nay bao nhiêu tuổi?"

"Dạ 23." Trình Dật nói.

Ông nội trầm ngâm "So với nha đầu A Thanh con nhỏ hơn nó."

Trình Dật đáp, sau đó lập tức bổ sung thêm: "Nhưng con sẽ đối xử với cô ấy thật tốt, ông cứ yên tâm đi."

Ông nội lắc lắc đầu, "Con có biết, cái người trước cùng ông nói lời này,hiện giờ ra sao không?"

Trình Dật: "..."

Trình Dật đương nhiên biết.

Cái người trước mà ông nói là Trần Đạc, nay... Làm phụ lòng ông, khiến cho cháu gái chịu nhiều ủy khuất.

"Con không giống với cậu ta!." Trình Dật nhíu mày, anh mím môi, về sau kiên định nói: "Không, cậu ta vốn không xứng cùng con đem ra so sánh."

Ông nội nhìn Trình Dật.

"Ông nội,ông đừng có vội không tin con." Trình Dật bắt đầu quét sân " Thời gian về sau sẽ chứng minh cho ông thấy."

"Con cảm thấy ông có thể chạy với thời gian sao?" Ông nội cười "Ông còn có thể sống vài năm thôi, hiện tại Trần Đạc bắt nạt nha đầu nhà ông, ông còn có thể cho nó một quải trượng, nếu con bắt nạt con bé, ông sợ là lấy quải trượng đều không còn sức để đánh."

Trình Dật quét xong,gom lại,sau đó bỏ vào thùng rác vừa nói: "Nếu con làm sai, đến lúc đó không cần ông đánh con, chính con đem chân mình đánh gãy."

Ông nội hồi lâu không nói chuyện, lúc sau thở dài nói: "Đều là mệnh."

Từ nhỏ ông luôn nhìn Trần Đạc,ông cảm thấy nó rất đáng giá để ông phó thác, sau này nó còn không phải phụ tín nhiệm của ông hay sao?

Ông đi qua nhiều năm tháng như vậy, nay đã già đi thật đúng là nhìn không rõ.

Tình cảm không bao giờ nói trước được,hôm nay nói như vậy mai này lời nói đó có còn không,ai cũng không dám chắc,ông làm sao tin đây?

Lúc Tống Thanh Y đi ra, ông nội ngồi trên ghế tre, ánh nắng ấm áp rơi vào người ông, cả người đều thiu thiu ngủ, nhưng miệng lại lẩm bẩm: "Thế giới bên ngoài làm sao an ổn bằng nhà của ta."

Trình Dật ngồi xổm trên mặt đất, nghe vậy động tác trên tay dừng "Đúng vậy ạ."

Ông hỏi: "Con ở nơi nào?"

"Thành Bắc." Trình Dật nói: "Cha mẹ ở Ninh Thành."

"Hiện tại trong nhà còn bao nhiêu người?"

"Dạ là bảy người ạ." Trình Dật nói: "Ba mẹ nuôi, một anh trai, một em gái, còn có bà nội cùng bà ngoại."

Ông nhướn mi "Cha mẹ đẻ đâu?"

Trình Dật cúi xuốn "Bọn họ đều đã qua đời."

"Lúc trước do tai nạn xe cộ mà mất,lúc bọn họ mất là ở cùng nhau,bọn họ còn cùng nhau rời xa thế giới này."

Ông trầm mặc một lát, cúi xuống "Cha mẹ A Thanh cũng là bị tai nạn xe cộ qua đời."

Trình Dật gật đầu"Con luôn biết."

"Ba mẹ con như thê nào? " Ông lại hỏi.

Trình Dật nghĩ, khóe miệng bỗng nhiên nở nụ cười thật ấm áp, dường như nhớ lại lúc trước, âm thanh lưu luyến, mang theo ôn nhu "Bọn họ rất thương yêu nhau, là mối tình đầu, sau đó kết hôn, chỉ là sau này do công việc bận rộn họ cũng ít khi ở cùng nhau, nhưng chỉ cần nhìn thấy,khẳng định sẽ ở cùng nhau."

"Mà ba mẹ nuôi của con cũng rất thương yêu lẫn nhau."

Ông mở to mắt, ông nhìn Trình Dật cười: "Vừa nhìn thấy con thì ông biết con là người vô cùng ấm áp, về sau nhớ đối xử A Thanh nhà ông tốt một chút."

"Được ạ." Trình Dật đáp lời.

Tống Thanh Y còn đứng tại chỗ suy tư, lại nghe được ông nội kêu: "Nha đầu, lại đây, nâng ông trở về nghỉ ngơi."

Tống Thanh Y lập tức đi qua.**

Trong phòng ông rất sạch sẽ.

Lúc nào cũng vẫn luôn như vậy, đồ đạc ngay ngắn rõ ràng, cô nhớ lúc trước ông nội ngồi ở trong viện nói, bà nội của con quá ngu ngốc, cái gì cũng chưa từng làm, nhưng khi gả cho ông về sau, học rất nhiều thứ,tất cả mọi chuyện trên dưới đều làm.

Tống Thanh Y đã rất lâu chưa từng tới phòng ông nội, giường ông vẫn là lê hoa và cây cảnh đó là hoa văn mà bà nội thích nhất, mặt trên là ảnh chụp bà nội đang cười, trong phòng, chính giữa treo tấm ảnh lúc hai người kết hôn, hai người ngồi ngay ngắn cạnh bên nhau, lúc ông nắm tay bà nội,bà nội còn đỏ mặt nhìn ông,mà ông cũng đang kéo chặt tay bà nội.

Trong phòng bài trí không có thay đổi, chỉ là ở trong góc có một cái TV cũ, đó là cái TV Tống Thanh Y khi còn nhỏ rất thích xem ; trước đó cô có mua cho ông TV mới, Tống Thanh Y nói với ông đem TV cũ bán đi.

Cô ngồi xổm xuống vỗ vỗ, TV cũ kỹ phát ra âm thanh, mặt trên lại không có một chút bụi, nhìn ra là có người thường xuyên lau chùi.

Tống Thanh Y quay đầu hỏi ông nội "Ông như thế nào vẫn còn giữ nó?"

Ông nội nằm trên giường, ngón tay buông xuống, câu được câu không nói, khép hờ mắt xem qua "Khi còn nhỏ không phải con thích nhất là nó sao?"

Tống Thanh Y: "Đúng vậy, nhưng đều đã qua bao nhiêu năm, mấy thứ này ông lưu lại cũng không còn có ý nghĩa."

Ông nội quay đầu đi, hừ lạnh một tiếng "Ra ngoài, ông buồn ngủ."

Tống Thanh Y: "..."

Cô cũng không có nói gì nha.

Chỉ là tính tình ông nội từ trước đến giờ luôn luôn cổ quái, cô đứng dậy ra khỏi phòng.

Cửa phòng vừa đóng lại, ông thấp giọng nói: "Giữ lại một chút kỉ niệm vui vẻ của con khi còn nhỏ,không phải rất tốt sau."

Tống Thanh Y động tác nhẹ nhàng khép lại cửa.

Khi đó vui vẻ tạo ra rất đơn giản, một cây kem hay một băng của đài TV, có thể cả năm đều xem ngàn lần.

Hiện tại đâu còn như xưa?

Gần giữa trưa, Tống Thanh Y dắt Trình Dật đi xuống ruộng nhổ chút rau dưa do ông nội trồng, trở về liền rửa sạch, sau đó trở lại trong phòng bếp.

Trong phòng bếp Trình Dật lưu loát nấu xong bữa cơm, Tống Thanh Y ở bên cạnh làm trợ thủ, trong không gian thu hẹp, hai người phối hợp đâu vào đấy, không lâu sau truyền ra mùi hương.

Cơm vừa chín,ông nội từ trong phòng đi ra, nhìn bàn đồ ăn, lại nhìn Trình Dật, thấp giọng khen một câu "Giỏi lắm."

Trình Dật cười sáng lạn.

Đây là lần đầu tiên ba người ngồi chung ăn cơm,sau khi trải qua chuyện Trần Đạc, ông nội đối đãi Trình Dật không nóng không lạnh, không có yêu thích, cũng không ghét, chỉ là thường thường đánh giá quan sát anh.

Trình Dật gia giáo rất tốt, mỗi tiếng nói,mỗi cử chỉ trong ra ngoài đều rất lịch sự, không nịnh nọt cũng không lạnh lùng.

Ông nếm thử, nhíu mày hỏi Trình Dật, "Là con xào?"

"Phải ạ." Trình Dật nói: "Hương vị thế nào? Có hợp khẩu vị với ông không?"

Ông gật đầu, ngoài miệng lại bướng bỉnh "Cũng được." Dừng một chút lại hỏi:"Lúc nào thì con hẹn ba mẹ cùng ông gặp mặt."

Tống Thanh Y bị lời nói của ông trực tiếp bị sặc, quay đầu ho khan, ho đến mức mặt đều đỏ.

Trình Dật đưa khăn giấy cho cô, sau đó lại vỗ vỗ lưng, sẳng giọng: "Cẩn thận một chút."

Tống Thanh Y ngẩng đầu nhìn Trình Dật, Trình Dật nhìn ông nội nói: "Ba mẹ con hiện tại không có việc gì, nếu ông nội muốn gặp họ, lúc nào cũng được ạ."

Tống Thanh Y: "..."

Ông nói thời gian hẹn gặp cho Trình Dật là vào đầu tháng 7.

Tống Thanh Y hoàn toàn không biết nói như thế nào, buổi tối trở về phòng, Tống Thanh Y có chút bực mình "Anh vì sao không thương lượng với em?"

Trình Dật đứng bên cửa sổ, đem cửa sổ mở ra, có thể rõ ràng nghe được tiếng côn trùng kêu vang, anh nghiêng người dựa sát tường, im lặng một lát mới nói: "Tình huống của ông bây giờ rất lạc quan."

Tống Thanh Y lập tức nhíu mày "Anh như vậy..là có ý gì?"

"Em nhìn ông xem hiện tại tuy rằng sức khỏe tốt, nhưng chúng ta đâu biết được những chuyện bất ngờ xảy ra,lúc trước ông nội của anh cũng như vậy,lúc đó ông cũng rất khỏe mạnh,hôm trước còn cười với anh,sau đó đột nhiên phát bệnh rồi qua đời, chỉ đúng năm ngày."

"Cho nên?" Tống Thanh Y bình tĩnh hỏi, âm thanh run rẩy.

Trình Dật ôm chặt hai tay "Cuộc đời của ông vướng bận lớn nhất chính là em...?"

"Nhưng chúng ta..." Tống Thanh Y muốn nói gì, cuối cùng lại thở dài "Vậy cũng tốt."

Nếu không tìm được một người đối xử tốt với cô, ông nội sẽ không yên tâm.

Không thể không nói, Trình Dật nghĩ cho cô rất chu đáo.

**

Chụp ảnh xong « Cấm Chỉ Dự Mưu », Tống Thanh Y cùng Trình Dật không có kế hoạch khác, nếu tất cả đều thuận lợi, bộ phim này công chiếu ít nhất cũng phải hai tháng sau.

Phim trong tay Hà Đào luôn luôn tốt, poster Trình Dật, có tài khoản weibo,, phối hợp với đoàn phim tuyên truyền ra.

Hai người hiện tại không có việc gì, quyết định ở đây chăm sóc ông nội một khoảng thời gian.

Ở ba ngày, Trình Dật cùng ông nội chung sống rất vui vẻ. Tống Thanh Y thường ngồi ở trong phòng, mở cửa sổ, có thể nhìn họ bên ngoài, dưới ánh mặt trời, hai ghế tre, một cái bàn bàn gỗ, mặt trên bày cờ vua, Trình Dật ban đầu cũng không biết, nhưng sau khi nghiên cứu vài lần, nhuần nhuyễn mà đấu với ông, mấu chốt là anh học vô cùng nghiêm túc mà cũng rất có kiên nhẫn.

Khi chơi cờ không nói lời nào, ngẫu nhiên sẽ đem ông trở tay không kịp mà giết vua.

Ba ngày sau đó, Tống Thanh Y nhận được điện thoại của bà nội.

Kỳ thật sau hôm ghé nhà bà nội, Tống Thanh Y đã cùng Trần gia phân rõ giới hạn.

Bà nội đau lòng thay cô, cô cũng đáp ứng về sau sẽ đi thăm bà, nhưng cô nghĩ cô cũng sẽ không có cách nào qua nhà thăm bà như trước được.

Tống Thanh Y không lường được bà sẽ điện thoại cho cô hôm nay.

"A Thanh." Bà nội trong điện thoại kêu tên cô,kêu thật cẩn thận.

Tống Thanh Y cố gắng điều chỉnh tâm tình, cười đáp: "Bà nội, có việc gì sao ạ?"

Bà nội cười, nhưng âm thanh có chút nghẹn ngào "Ở nhà một mình, nhàn rỗi không có chuyện gì liền điện thoại cho con, ông nội con đâu? Lúc này có ở nhà không? Bà nội đã đến cửa thôn, con hỏi ông một chút, bà nội có thể vào không?"

Ông nội vừa nghe, nhướn mày, giọng điệu không tốt "Một mình bà vào thì có thể, cháu trai của bà mà vào, tôi đem chân nó đánh gãy."

Tống Thanh Y vội vàng nói: "Bà nội, để con ra cửa thôn đón bà."

Cúp điện thoại, ông nội nhìn cô, bất đắc dĩ thở dài "Con đó, chính là lòng mềm yếu."

"Khi còn nhỏ ông bận bịu, đều là Bà nội nấu cơm cho con, từ nhỏ có cái gì ăn ngon, bà nội đều cho con một phần. Trần Đạc sai là lỗi của anh ta, con không thể đem ân tình của bà nội quên mất." Tống Thanh Y nói: "Bà nội tuổi lớn, đi đứng khó khăn, còn phải lo lắng nhiều chuyện,con cũng không đành lòng."

Nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài cửa thôn, Trình Dật cũng theo cô.

Ông nội ở cách cửa thôn khá xa, Trình Dật lái xe.

Sau khi lên xe, Trình Dật hỏi: "Bà nội nhất định là do Trần Đạc đưa tới?"

"Có lẽ" Tống Thanh Y nói: "Gặp bà nội,anh đừng gây chuyện."

"Ừm." Trình Dật đáp lời

Ba Trần Đạc đưa Bà nội tới, ông nhìn thấy Tống Thanh Y trên mặt đều rất không tốt, nhưng không chịu nổi bà nội Trần Đạc cứ đòi ghé bên này.

Bà nội nhìn Tống Thanh Y, còn chưa mở miệng đã rơi nước mắt"Là bà nội có lỗi với con."

Tống Thanh Y trấn an bà, lúc này mới dẫn bà trở về nhà.

Bà nội cũng nhìn Trình Dật, Tống Thanh Y đi qua giới thiệu, lúc sau thấy bà nội im lặng.

Vẫn là Ông nội hừ lạnh một tiếng"Chẳng lẽ bà còn muốn cháu gái tôi thủ tiết cho cháu trai của bà?"

Bà nội im bặt, thật lâu sau thấp giọng nói: "Tốt, là một một chàng trai tốt."

Đây là đang khen Trình Dật.

Sau khi ăn cơm xong, Trình Dật chủ động đi dọn dẹp, Tống Thanh Y cũng đứng dậy hỗ trợ, lại bị bà nội gọi lại "A Thanh, con đi theo bà vào phòng một chuyến."

Tống Thanh Y sửng sốt, bà nội đã thản nhiên vào phòng cô, bóng lưng gù gù.

Chương 38

Tống Thanh Y đóng cửa phòng, lấy ghế ngồi đối diện bà nội. Hai tay cô nắm chặt, để bên đùi, vừa nhu thuận lại im lặng.

Bà nội nhìn cô hồi lâu, đến khi nước mắt bà rơi xuống, cô kích động khẽ lau đi, Tống Thanh Y động tác mềm nhẹ, giọng nói mềm mại "Bà nội, đừng khóc."

Lúc nói lời này cô thậm chí còn cười với bà nội,để bà yên tâm.

"Là bà nội có lỗi với con." Bà nội nắm chặt tay cô, "Bà sống từng tuổi này rồi, như thế nào lại còn nhìn không ra chuyện giữa con và Trần Đạc."

"Bà nội, bà đừng nói như vậy." Tống Thanh Y an ủi: "Chuyện tình cảm không có trước sau, bây giờ con rời đi cũng tốt mà, hiện tại con cũng gặp một người tốt với con là Trình Dật, bà đừng áy náy nữa. Là Trần Đạc làm sai? Con đều không trách bà chút nào?."

Nước mắt bà rơi trên mu bàn tay cô "Bà nội biết con có rất nhiều ủy khuất, đều biết cả."

"Không ủy khuất." Tống Thanh Y cười lắc đầu.

Thời điểm cô khổ sở nhất đều đã qua.

Thứ quan trọng nhất, không phải là cô khổ sở vì bạn trai ngoại tình với bạn thân, mà là tác phẩm của cô bị mọi người chỉ trích nặng nề,tất cả gươm giáo đều hướng vào cô,người người nhạo báng,cô nhớ rõ lúc ấy Trần Đạc là thanh mai trúc mã,Thượng Nghiên là bạn thân nhất của cô tất cả đều im lặng không nói, vì bảo toàn danh tiếng, mà sạch sẽ quan hệ với cô, đem cô đẩy ra nơi đầu ngọn sóng gió.

Cô từng nói qua, nếu có một ngày cô cùng Trần Đạc chia tay, giữa bọn họ nhất định vẫn sẽ làm bạn bè. Gặp mặt cũng có thể chào hỏi nhau.

Mà nay,cũng không còn gì cả.

Bà nội nhìn Tống Thanh Y, có rất nhiều chuyện muốn nói, cuối cùng chỉ là thở dài, buông tay Tống Thanh Y, từ trong túi lấy ra một cái hộp.

Hộp màu xám xưa nhìn ra là đã vô cùng cũ kĩ; là một chiếc vòng cổ màu bạc, dưới vòng cổ có mặt dây chuyền màu đỏ, là một viên hồng ngọc.

Tống Thanh Y lúc trước có nghe Trần Đạc nói qua.

Trần Đạc nói với Tống Thanh Y: Nếu không chúng ta kết hôn đi, A Thanh,bà nội anh khẳng định đem vòng cổ mà bà trân quý nhất cho em, bà hay nói với anh, đó là bảo vật di truyền bà để dành cho cháu dâu.

Cô nhận ra ý đồ của bà nội, vội vàng kéo ghế tre lui về phía sau,phát ra tiếng vang, bà nội giữ tay cô, nhìn đôi mắt cô nói: "Con hẳn là biết nguồn gốc sợi dây chuyền này."

Tống Thanh Y gật đầu.

Bà nội nói: "Đây là bà ngoại để lại cho mẹ của bà nội, mẹ của bà nội lại để lại cho bà nội, lúc trước bà định để lại cho con gái hoặc cháu gái, nhưng lại không có phúc không có cháu gái hay con gái, bà vẫn luôn giữ trong người."

"Bà vẫn luôn muốn,chờ con cùng Trần Đạc kết hôn, bà sẽ tự tay đeo cho con, cổ A Thanh của bà nhỏ chắc chắn đeo sẽ rất đẹp, đeo lên khẳng định người gặp người khen.Nhưng bà lại không biết vận mệnh trêu ngươi...Từ nhỏ con là bà nhìn lớn lên, A Đạc lại không có phúc cùng con một chỗ, nhưng bà luôn luôn xem con là cháu gái."

Tống Thanh Y im lặng.

Bà nội lại hỏi: "Hôm nay bà đưa con cái này, về sau con chính là cháu gái của bà, có được hay không?"

Tống Thanh Y ngẩng đầu nhìn đôi mắt bà nội mang theo nhiều mong đợi, thật ra cô muốn hỏi: Bà nội,thật ra người suy nghĩ dùng cách như vậy để đổi lấy sự im lặng của con sao? Người thật ra đến đây là vì Trần Đạc sao?

Tống Thanh Y nghĩ về ngày trước bà nội có biết bao nhiêu là tốt với cô, lại nghĩ đến lời nói của bà nội cũng không quá mức làm tổn thương cô, cô cười một cái "Dạ."

**

Bà nội ở đây khoảng nửa ngày rồi rời đi.

Lúc gần chạng vạng,, Tống Thanh Y cùng Trình Dật ở trong sân dọn dẹp một vòng, cùng ông nội tạm biệt, sau đó lái xe về nhà.

Trên đường trở về, Trình Dật nhiều lần liếc nhìn cô, Tống Thanh Y sờ sờ mặt, cảm thấy có chút nóng, cô nói: "Trên mặt em có dính gì sao? Anh nhìn chằm chằm em làm gì?"

Trình Dật nói: "Không có việc gì, chỉ là cái vòng cổ em đeo rất dễ nhìn."

Tống Thanh Y cúi đầu nhìn, ngón tay vuốt ve vòng cổ, "Bà nội đưa, bà nói muốn nhận em làm cháu gái."

Trình Dật khẽ cười, không nói chuyện.

Bên trong xe vô cùng yên tĩnh.

Mấy phút sau, Tống Thanh Y hỏi: "Anh nói xem bà nội là có ý gì?"

"Như thế nào?" Trình Dật nhíu mày.

"Em biết em không nên hoài nghi bà nội, nhưng mà..." Tống Thanh Y cau mày "Em quả thật cảm thấy ý của bà, chính là... muốn em về sau không nói chuyện của Trần Đạc cùng em ra bên ngoài, làm hủy tiền đồ Trần Đạc. Em cũng không biết có phải hay không do em suy nghĩ nhiều, nhưng lúc trước mẹ Trần Đạc cũng dùng cách như thế... Bà nội vẫn luôn rất đau lòng thay cho em, cũng sẽ không giống mẹ Trần Đạc dùng cách như vậy.."

Cuối cùng cô xoắn xuýt nói: "Em thật sự nghĩ không ra."

Vừa lúc gặp đèn đỏ, xe chậm rãi dừng lại, Trình Dật gõ tay lái "Em cảm thấy bà nội là người như vậy?"

"Không, em luôn thấy bà rất ôn nhu, cũng rất lương thiện,em rất ít khi thấy bà phát giận, lần trước... em cũng bị bà nội làm cho hoảng sợ." Tống Thanh Y nói: "Bà nội dùng nhánh trúc đánh Trần Đạc, sau lưng anh ta đều là máu."

Đó là lần đầu tiên, cô thấy bà nội ngồi trên sô pha, vô cùng tức giận.

"Đau lòng?" Trình Dật nhẹ nhàng hỏi.

Tống Thanh Y lắc đầu"Em,không."

Cô thậm chí lúc sau còn tát anh ta.

"Em chẳng qua là cảm thấy... bà nội không phải là người như vậy." Tống Thanh Y nói: "Bà nội vẫn luôn đối với em rất tốt, chắc chỉ là sợ em về sau thật sự không liên lạc với bà nên mới làm như vậy."

Trình Dật im lặng,mím môi, "Tin tưởng như vậy sao."

"Có ý gì?" Tống Thanh Y hỏi.

Trình Dật: "Em cảm thấy bà nội đối với em tốt, sẽ không làm nhiều chuyện giống như mẹ Trần Đạc thì hãy tin tưởng bà nội "

Nếu cô nguyện tin tưởng thế giới này vẫn còn lương thiện.Thì anh cũng sẽ luôn ủng hộ cô.

Dù ngày sau có bão táp anh đều sẽ che chắn cho em.

**

Trình Dật ngày hôm sau trở về Bạch gia.

Lúc anh trở về, ba mẹ xuất ngoại đi du lịch, Bạch Kiếm ở công ty, chỉ có Bạch Điềm ở nhà một mình.

Cô ở nhà một mình không có việc gì làm, trốn trong phòng chơi trò chơi, nghe tin Trình Dật trở về, chân trần chạy ra bên ngoài, nhìn thấy Trình Dật liền nhào lên, nhưng bị Trình Dật ấn đầu đẩy ra xa.

Bạch Điềm ủy khuất ôm cái gối ngồi trên sô pha, thở phì phò hừ "Anh còn trở về làm cái gì? Ở bên ngoài rong chơi, anh là sớm đem cái nhà này quên mất!"

"Bây giờ anh không phải đã trở về sao?"

Bạch Điềm thè lưỡi "Anh nhất định là có chuyện mới trở về, nhất định không phải là vì xem em."

Trình Dật nhìn cô "Thành tích thi tốt nghiệp trung học ra sao rồi?"

Bạch Điềm: "..."

Trình Dật từ phía sau lưng cầm ra một hộp quà đưa cho cô "Đây là quà mừng em tốt nghiệp."

Nói xong lại chạm lên đầu cô xoa xoa.Trình Dật cười nói: " Chừng nào em trở về trường học?"

Bạch Điềm nâng cằm lắc đầu "Không biết, chưa có lịch thông báo,bây giờ chỉ muốn ngồi ở nhà ăn chờ chết."

Trình Dật: "..."

Suy nghĩ nửa ngày, Bạch Điềm lại nói "Thôi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng."

Trình Dật nghe vậy không khỏi liếc cô một cái, Bạch Điềm sợ tới mức nhanh chóng đổi đề tài "Anh ba, chị đóa đóa trở về, các anh có gặp mặt chưa?"

"Không." Trình Dật nói: "Cô ấy trở về lúc nào?"

Bạch Điềm kinh hãi "Chị ấy vậy mà không gửi tin nhắn??? Không bình thường nha!"

"Anh cũng chả phải bạn trai cô ấy" Trình Dật nhún vai "Có cái gì không bình thường?"

Bạch Điềm: "..."

"Mấu chốt là chị đóa đóa thích anh!" Bạch Điềm lắc đầu, thở dài nói: "Nếu như bị chị ấy biết anh lặng yên không một tiếng động kết hôn, phỏng chừng sẽ khóc chết đi."

"Lặng yên không một tiếng động?" Trình Dật nhíu mày "Em không phải biết sao? Không cùng cô ấy nói?"

"Không." Bạch Điềm làm động tác cắt cổ "Em sợ chị ấy biết,về sau nước mắt sẽ nhấn chìm em"

Trình Dật im lặng.

Thật lâu sau, Bạch Điềm cảm giác không khí hơi không đúng, ngượng ngùng sờ mũi "Anh cùng chị đóa đóa... Thật sự là không có khả năng?"

Trình Dật liếc cô "Lúc nào có khả năng?"

Bạch Điềm nâng cằm suy tư, Trình Dật nhịn không được búng lên trán cô "Anh cảnh cáo em, đừng mai mối cho anh với cô ấy nữa, nếu như bị anh phát hiện em có suy nghĩ như vậy, phí sinh hoạt lúc đi học đại học..."

"Anh ba!" Bạch Điềm lập tức nhào qua, Trình Dật cũng đã đứng dậy đi lên lầu "Tô Đóa nếu tìm anh, nói anh không gặp, thật sự nếu em nói không được thì kêu cô ấy đi tìm anh hai đi."

Bạch Kiếm ở công ty đang họp, không khỏi hắt hơi một cái.

Trình Dật bước nhanh lên lầu trở về phòng mình.

Phòng của anh ở lầu ba, lâu rồi không trở về, trong phòng vẫn như cũ rất sạch sẽ, mỗi ngày đều có bảo mẫu đi lên quét dọn.

Ở trong phòng nhìn một vòng, anh khóa trái cửa, lúc quay vào đi đến bàn trang điểm thì dừng lại.

Bàn trang điểm hơi cũ kỹ, đã hơn mười mấy năm, mặc dù bảo quản rất kĩ, nhưng có thể nhìn ra được dấu vết của năm tháng.

Anh ngồi ở trước bàn trang điểm, từ bên trong ngăn kéo cầm một xâu chìa khóa, sau đó quay trở lại phòng ngủ, đối diện giường có một giá sách, có cơ quan, anh nhẹ nhàng ấn khóa, giá sách xoay tròn, nhìn thấy toàn bộ không gian bên trong, anh nhìn tủ đồ cá nhân của mình,mở ra, là một cái hộp bên trong có một chiếc vòng tay cũ.

Trình Dật cầm vòng tay vuốt ve vài cái, mang theo nhiều hoài niệm cùng lưu luyến, bên cạnh là một đôi khuyên tai màu đỏ,cuối cùng là một cặp nhẫn kim cương, trên chiếc nhẫn là viên kim cương màu bạc, tuy rằng đã trải qua nhiều năm, nhưng vẫn như cũ vô cùng lấp lánh.

Thật lâu sau, Trình Dật mở một cặp văn kiện, bên trong là một video cầu hôn.

7 phút ba mươi tám giây.

Chàng trai nửa quỳ xuống đất, cùng cô gái xinh đẹp ôn nhu,nhận được cái gật đầu,lúc sau đem chiếc nhẫn này đeo ở ngón tay cô gái.

Video phát hoàn tất, Trình Dật đem nhẫn đặt về chỗ cũ.

Bây giờ còn chưa đến lúc, chờ một chút nữa.

**

Buổi tối lúc ăn cơm, Tống Thanh Y nhìn bên cạnh bàn phát hiện có hai chiếc hộp, mà lúc đó Trình Dật còn đang ở phòng bếp nung cháo, cách xa xa cô nhìn bóng lưng Trình Dật, thật làm cho người ta có cảm giác ấm áp.

Ngón tay Tống Thanh Y mơn mớt hộp quà,cô đi lại phòng bếp,nhìn Trình Dật cười "Trên bàn là cái gì thế?"

Trình Dật quay đầu: " Hôm nay đi chụp quảng cáo, nhà đầu tư tặng."

Tống Thanh Y quay đầu nhìn, nghi ngờ nói: "Chụp quảng cáo sao? Chụp về cái gì?""Là quảng cáo đồ trang điểm." Trình Dật nói.

Tống Thanh Y ồ một tiếng, trong lòng còn có chút mất mát.

Trình Dật bưng cháo đi ra bên ngoài, Tống Thanh Y cũng đi vào trong phòng bếp mang bát cùng muỗng đũa.

Giống như cô cùng Trình Dật luôn luôn sinh hoạt như vậy, mỗi hành động đều vô cùng tự nhiên.

Cô thường hay im lặng, mà Trình Dật cũng không quấy rầy, nhưng khi cô gặp rắc rối, Trình Dật luôn luôn có thể kịp thời xuất hiện, hơn nữa còn cho cô nhiều ý kiến thích hợp.

Hai người có khi bất đồng nhưng cũng thường rất ăn ý.

Giống như ở trên thế giới này tìm được người hiểu mình, có thể hiểu được suy nghĩ và hành động mà cả hai sắp làm.

Tống Thanh Y ngồi ở trên bàn, ánh mắt không tự giác liếc về phía hai hộp quà.

Là cho cô phải không? Có lẽ đi?

Trình Dật nhìn chằm chằm Tống Thanh Y, khẽ cười một tiếng, đem hai chiếc hộp đẩy qua, đặt ở bên cạnh cô "Ngoan ngoãn ăn cơm, ăn xong quà đều là cho em."

Tống Thanh Y: "..."

Hai người nhanh chóng ăn xong.

Lấy hai hộp quà đi vào trong phòng, lúc đi ngang Trình Dật bị anh kéo cổ tay vào phòng khách, Trình Dật kéo một tay còn lại của cô, đem hộp quà trong tay cô đưa ra, nhìn cô,sau đó từ từ mở ra.

Một cái vòng tay màu lam, thủ công tinh xảo, chất lượng vô cùng tốt.

Tống Thanh Y có chút kinh ngạc "Bây giờ quảng cáo đều là những mặt hàng tốt như vậy?"

Mà nhà đầu tư cũng quá hào phóng đi.

Trình Dật đem vòng tay đeo cho cô, nhíu mày nói: "Rất đẹp."

Sau đó mở ra hộp còn lại, muốn đeo cho Tống Thanh Y, lúc này anh mới phát hiện cô không có lỗ tai.

Tống Thanh Y hơi xấu hổ, cô vuốt ve vành tai "Em sợ đau, cho nên vẫn luôn không xỏ khuyên."

Trình Dật mím môi, cau mày "Là tại anh."

Lúc trước nhiều lần tiếp xúc thân mật,anh đều không phát hiện vấn đề này.

Trình Dật nghĩ,lần sau trở về sẽ đổi cho cô trang sức khác, anh một bên nghĩ,một bên đem đồ thu về, Tống Thanh Y lập tức từ trên tay anh đem chiếc hộp cướp về trong ngực, vô cùng bảo hộ "Anh nói tặng cho em rồi như thế nào còn thu hồi lại?"

Trình Dật sửng sốt.

Tay anh ở không trung, kinh ngạc nhìn Tống Thanh Y.

Tống Thanh Y cũng nhìn Trình Dật, bốn mắt nhìn nhau, Trình Dật bỗng nhiên cười.

Tống Thanh Y khó hiểu "Anh cười cái gì?"

Trình Dật vò đầu Tống Thanh Y "Cho em, đều là của em."

Tống Thanh Y lúc này mới thỏa mãn, mở hộp nhìn khuyên tai, thật xinh đẹp.

Tống Thanh Y tuy không thế nào mua được những loại trang sức xa xỉ, nhưng ở trong giới giải trí mưa dầm thấm đất lâu như vậy, dựa vào trực giác, khuyên tai này giá trị không thấp.

Tống Thanh Y nhìn vòng tay, lúc này mới phát hiện, xuyên qua ngọn đèn, vô cùng đẹp đẽ,trong lúc nhất thời nhìn đến mê mẩn.

Lúc Tống Thanh Y ổn định lại tinh thần phát hiện Trình Dật đang nhìn cô.

Tống Thanh Y buông tay, ho một tiếng,che giấu sự xấu hổ.

"Đây là do anh mua phải không?" Tống Thanh Y hỏi.

Trình Dật không nói chuyện.

Tống Thanh Y nhìn hai món đồ này, ngẩng đầu nhìn Trình Dật, trong mắt của anh giống như có hào quang.

"Vô cùng quí giá sao?" Tống Thanh Y nuốt nước miếng, thấp giọng hỏi.

Trình Dật nắm cổ tay cô, vòng tay màu lam làm nổi bật làn da trắng nõn của cô, ngón tay anh vuốt nhẹ vài cái, bất ngờ đem cả người Tống Thanh Y lôi kéo vào trong ngực.

Tống Thanh Y thấp giọng nói: "Anh... Anh muốn làm cái gì?"

Trình Dật cười nhẹ, chậm rãi cúi đầu, tới gần lỗ tai của Tống Thanh Y, thổi nhẹ một hơi, cả người Tống Thanh Y run lên, cứng ngắc đứng tại chỗ "Anh... Anh..."

Trình Dật ở bên tai Tống Thanh Y, làm mặt cô đỏ đến cổ, cô chớp mắt, ánh mắt mơ hồ không biết, sau đó đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm con mắt Trình Dật, đột ngột nhón chân lên,từ trên môi Trình Dật hôn xuống một nụ hôn.

Vừa chạm vào đã tách ra.

Xúc cảm ấm áp trên môi làm Trình Dật sửng sốt, vài giây sau, Tống Thanh Y cầm quà tránh thoát Trình Dật, nhanh chóng chạy vào phòng mình.

Trình Dật nhìn bóng lưng Tống Thanh Y, tay chạm lên môi của mình, anh cười khẽ "Cứ như vậy?"

Tống Thanh Y bĩm môi nhìn anh,nhanh chóng đóng cửa lại.

**

Buổi tối trước khi ngủ, Tống Thanh Y nhịn không được tò mò,lên mạng tìm kiếm thông tin chiếc vòng này, nhưng tìm mãi chẳng thấy,Tống Thanh từ bỏ.

Cô nhìn hai hộp quà,hai món đồ này thật sự rất đẹp.

Không có cô gái nào không yêu trang sức đẹp.

Cô vuốt ve khuyên tai màu đỏ, một tay còn lại cầm điện thoại hẹn trước lịch xỏ khuyên,chiều nay khoảng hai giờ rưỡi.

Cô bỏ quà vào ngăn kéo.

Tống Thanh Y vuốt ve vòng tay, di động truyền đến âm thanh run.

Hà Đào phát WeChat cho cô: "Người tình bảo vệ" đã giành giải Kịch bản hay nhất tại Liên hoan phim lần thứ 32.|

Chương 39

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

« Người tình bảo vệ » là kịch bản lúc cô tốt nghiệp đại học một năm viết ra.

Lúc đó cô chỉ mới 21 tuổi.

Năm năm trước đã quay xong, bởi vì liên quan đến nhiều yếu tố nên không thể phát sóng, bị hoãn lại một thời gian, sau đó bộ phim được chỉnh sửa nhiều lần, cuối cùng được phát hành vào năm ngoái.

Bộ phim điện ảnh do Tương Thư Tấn đạo diễn.Ông đặc biệt giỏi thể hiện bản chất con người bằng chuyển động chậm, cũng như thể hiện vẻ đẹp của tình yêu sâu bên trong.

Bộ phim điện ảnh này vừa công chiếu đã nhận được rất nhiều cơn mưa lời khen ngợi,nhận được nhiều đánh giá tích cực ngay khi được phát hành trong một ngày.

Không ít người xem đều cười từ rạp chiếu phim đi vào, khóc từ rạp chiếu phim đi ra.

Bộ phim có doanh thu cao nhất trong năm đó cùng những dư âm khen ngợi lâu dài,gần như không có một tác phẩm nào đủ để khán giả tin rằng có thể soán ngôi hay thậm chí là một "người kế vị" xứng đáng.

Tống Thanh Y đối với bộ phim này vô cùng có tình cảm.

Cô nhớ rằng câu chuyện này được lấy cảm hứng từ một buổi chiều. Cô đứng trước cửa sổ ban công và nhìn thấy một cặp vợ chồng đang cãi nhau ở tầng dưới, trên đường người đến người đi, nhưng bọn họ vẫn như cũ cãi nhau ầm ĩ.

Tống Thanh Y nghe không rõ bọn họ cãi nhau về cái gì.

Cô nhìn thấy chàng trai quỳ trên mặt đất, khóc và la hét,sau đó cô gái ngồi chồm hổm xuống không biết nói với anh điều gì, anh bỗng nhiên giống như thay đổi, trực tiếp lấy tay bóp chặt cổ cô, người qua đường lúc đó mới nhanh chóng cản anh lại.

Chỉ là tinh thần anh cũng không đổi, anh ôm đầu mình, đôi mắt như muốn nứt ra.

Đó là lần đầu tiên Tống Thanh Y nhìn thấy tựa hồ có hai linh hồn đang tranh chấp ở bên trong thân thể anh ta.

Sau đó, cô gái khôi phục lại dáng vẻ như trước, nhưng nước mắt vẫn còn lăn dài trên má, ở trên đường nói một câu.

Tống Thanh Y thông qua khẩu hình miệng cô gái, nói là: Làm thế nào tôi có thể yêu anh đến như thế!

Sau đó Tống Thanh Y nhắm mắt lại, ở trong đầu phác hoạ ra kịch bản.

Mọi người nói cô là "Thiên tài thiếu nữ", cũng không phụ danh.

Cô có thể dễ dàng viết ra mặt tối của bản chất con người, có thể viết về tình yêu trong đó chứa nhiều mặt tình cảm, điều này mang lại cảm giác tuyệt vời cho mọi người. Có nhiều cảm xúc khác nhau được trộn lẫn trong một kịch bản, khiến mọi người xem mà không muốn ngừng lại.

Bởi vì Trần Đạc cùng Thượng Nghiên khi đó đang quay hai bộ phim truyền hình mới, cho nên đạo diễn Tương Thư Tấn đã dùng hai người mới, nhưng đã qua 5 năm, nay cả hai đều sớm trở thành người nổi tiếng trong giới điện ảnh và truyền hình.

Sau khi được phát sóng vào năm ngoái, đã nhận được nhiều lời khen ngợi trong nước, vì vậy bộ phim này đã được đề cử nhiều giải thưởng cuối năm, nhưng đúng lúc đó tin tức Tống Thanh Y nhờ Vạn Tịch viết giùm lan tràn khắp nơi, không ít giải thưởng đều suy xét mức ảnh hưởng, cuối cùng lựa chọn đem giải thưởng trao cho bộ phim điện ảnh khác.

Rõ ràng là bộ phim điện ảnh được đề cử nhiều nhất, đạt nhiều giải thưởng nhiều nhất, cuối cùng lại không đạt được gì.

Trong ngành điện ảnh không biết có bao nhiêu người cười đắc ý. Tống Thanh Y lúc ấy bị choáng ngợp vì tin tức bản thân, hoàn toàn không có tâm tư để ý tới những thứ này.

Nay cô nghe được tin tức vô cùng xúc động, cũng hơi kinh ngạc.

Lúc sau, cô gọi điện thoại cho Hà Đào.

Hà Đào nhận, nhưng xung quanh cô có chút ồn ào.

Hôm nay Hà Đào đi thu « diễn viên dự bị » hẳn là đang chuẩn bị ghi hình.

Tống Thanh Y hỏi " Không phải tất cả đã chấm dứt sao? Làm thế nào mà liên hoan phim và truyền hình có thể trao giải cho em? "

"Cái này còn hỏi?" Hà Đào nói: "Đương nhiên là vì kịch bản hay."

"Nhưng năm trước..." Tống Thanh Y nặng nề thở ra một hơi, không nói những chuyện trước kia, chỉ hỏi: "Ngoại trừ kịch bản tốt, còn nhận được gì nữa không??"

"Giải đạo diễn xuất sắc nhất, Diễn viên xuất sắc nhất, Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất, Nữ diễn viên xuất sắc nhất." Hà Đào nói: "Liên tục đạt năm giải thưởng liên tiếp."

"Như thế nào sẽ...?" Tống Thanh Y thật sự kinh ngạc.

Liên hoan phim và truyền hình được coi là sự kiện truyền thông điện ảnh và truyền hình hạng nhất trong ngành, và vô cùng có uy tính.

Nếu không có những chuyện kia, bộ phim này giành được nhiều giải thưởng là tất nhiên, Tống Thanh Y sẽ không cảm thấy ngạc nhiên chút nào, nhưng hiện tại vẫn còn nhiều truyền thông trong nước còn đang cạnh tranh để đưa tin về cô, tất cả báo chí chỉ hận không thể mang danh hiệu "Thiên tài thiếu nữ" của cô giẫm đạp trong bùn lầy,làm sao mà có thể trao rất nhiều giải thưởng cho bộ phim của cô?

Hà Đào nở nụ cười "Như thế nào không trao?"

Tống Thanh Y im lặng không lên tiếng.

Hà Đào nói: "Nha đầu, chúng ta gọi video nào, cho em xem bên cạnh chị là ai."

"Thầy Tương sao?" Tống Thanh Y vừa thốt ra, Hà Đào đã cúp điện thoại.

Video gọi tới, Tống Thanh Y nhanh tiếp.

Bên kia quả nhiên là thầy Tương, ông nhuộm tóc, nhưng trên mặt vẫn còn nhiều tang thương. Cái chết của vợ đối với ông đả kích rất lớn.

Tống Thanh Y nhìn ông, con mắt đo đỏ.

Tống Thanh Y gọi "Thầy Tương."

Thầy cười "Tiểu nha đầu, khóc cái gì?"

Hà Đào phụ họa "Có thể là do lâu lắm không gặp thầy, nên nha đầu này hôm nay mới như vậy."

Thầy cười lắc đầu "Tiểu nha đầu, có phải là đang tự trách mình những lời trên mạng hay không?"

Nước mắt Tống Thanh Y rơi trên màn hình, không nói chuyện.

Cô quả thật đang nghĩ đến hot search kia, nghĩ tới tin tức không hay đó.

Thầy bất đắc dĩ nói "Nếu con cứ khóc như vậy, chúng ta cũng không thể nói chuyện được nữa."

Tống Thanh Y lập tức lắc đầu, lau nước mắt,cười khẽ "Có thể, có thể, có thể nói."

Thầy cười "Có gì mà khóc chứ, thầy sống đến từng tuổi này rồi, sóng to gió lớn gì chưa từng thấy qua, những sự việc kia có đáng giá gì để cho con khóc?"

Tống Thanh Y khịt khịt mũi "Là con lòng dạ hẹp hòi."

Lúc thấy tin tức kia, cô không dám gọi cho thầy.Sợ chính mình không nói được ra lời.

Về giải thưởng của bộ phim "Người tình bảo vệ", Thầy nói: "Con là người có bao nhiêu thiên phú, thầy luôn biết,về nhân phẩm của con, thầy so ai đều vô cùng rõ ràng, nói những tác phẩm kia là do Vạn Tịch viết? Trừ khi thầy tự chọc hai mắt mình."

"Thầy có ý gì chứ?Tương Đạo, tôi suy nghĩ không ra là tôi đã trêu chọc gì đến thầy? Thầy nói những lời này nhằm vào tôi làm gì?"Một giọng nói đanh thép hướng thầy nói.

Tương Đạo trợn mắt, hừ lạnh "Mình làm cái gì, tự mình biết. Bắt nạt một tiểu nha đầu, cũng không sợ bị trời phạt."

"Ai bắt nạt nha đầu đó?" Vạn Tịch nói: "Tống Thanh Y gần 30 tuổi, thầy còn không biết xấu hổ xưng tiểu nha đầu, không phải tôi nói, có phải hay không thầy cùng Tống Thanh Y ở giữa có gì? Tống Thanh Y lấy kịch bản của tôi, thầy là đạo diễn lớn mà không biết phải trái còn nói chuyện giúp Tống Thanh Y,có lý nào như vậy."

Tương Đạo nhìn Vạn Tịch "Cô còn không biết xấu hổ nói sao?"

Vạn Tịch nói thẳng "Tôi như thế nào là không biết xấu hổ? Lúc tôi viết kịch bản, Tống Thanh Y còn không biết đang ở đâu. Nếu không phải bởi vì tôi thấy cô ấy có vài phần tài hoa, tôi mới không bị bắt nạt lâu như vậy, một bộ lại một bộ, thật coi tôi là cái máy của cô ta."

Tương Đạo cùng Hà Đào không nói chuyện, cùng Vạn Tịch cãi nhau cũng chẳng có ý nghĩa gì.Hơn nữa Vạn Tịch mặc kệ thế nào đều không buông tha Tống Thanh Y, luôn miệng nói kịch bản chính là cô ta viết, mà Tống Thanh Y chính là tên trộm lấy kịch bản của cô ta.

Tống Thanh Y nhìn video đầu bên kia,tay nắm chặc thành nắm đấm.

Cô nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng nhịn không được mở miệng, "Vậy chị đi kiện tôi đi."

Vạn Tịch bỗng nhiên im bặt, vài giây sau cười nhạo "Tôi vì sao lại kiện cô? Dù sao chúng ta cũng từng hợp tác, quan hệ cũng tốt, đây là tôi cho cô cơ hội cuối cùng,cũng là cho cô giữ lại một phần thể diện."

Tống Thanh Y lại nói "Không cần. Tôi và chị không cần thiết nể mặt mà cho thể diện, chị cứ ra tòa kiện, cầm ra tất cả chứng cớ chị có, xác thực nói cho quan toà, tôi nhờ chị viết giùm,cướp kịch bản và kí bản quyền, tôi sẽ nghe quan toà phán xét, chị cứ kiện tôi,dù tôi có táng gia bại sản cũng hầu chị tới cùng."

Vạn Tịch bị Tống Thanh Y nói chuyện thẳng thắng mà trở tay không kịp.

Đây là chuyện gì vậy??

Tống Thanh Y vậy mà nói chuyện với cô như vậy?

Trước kia nói chuyện đều là nhu nhu, hơn nữa mỗi lần gặp mặt, chính là luôn luôn mỉm cười, nói chuyện cũng nhỏ, nhưng lúc này Tống Thanh Y vậy mà nói ra những lời như vậy?

Bất quá... Tống Thanh Y biến thành như thế nào, cô đều không thể để lộ ra sơ hở.

Vạn Tịch điều chỉnh tâm trạng, cười nói: "Tống Thanh Y, tôi mới không kiện cô,cô cứ đợi đi báo ứng đang báo trên người cô từng ngày đó thôi,hãy lo cho chính mình đi"

Sau khi nói xong nghênh ngang đi.

Hà Đào nhịn không được mắng "Không biết xấu hổ."

Tống Thanh Y che mắt, nước mắt trượt xuống, cắn chặt môi dưới,thầy nhìn chằm chằm màn hình, ung dung nói: "Nha đầu, con tin tưởng thiện ác cuối cùng sẽ được bầu trời soi sáng không?"

Tống Thanh Y nghẹn ngào nói: "Con tin."

Nhưng cô cảm thấy mình rất ủy khuất,nếu cô thật sự làm như vậy, bị chửi cũng không oan, nhưng cô từ đầu đến cuối đều không có làm chuyện như vậy.

Chỉ là trên thế giới này, mọi người chỉ tin những gì họ thấy trên internet.

"Con yên tâm đi." Tương Thư Tấn nói: "Cuối cùng sẽ có một ngày chân tướng sẽ rõ ràng."

Tống Thanh Y lại nói: "Tội phỉ báng, con muốn kiện cô ấy."

"Em có chứng cớ sao?" Hà Đào bỗng nhiên mở miệng"Ai ủng hộ ai chứng minh."

Nếu Tống Thanh Y đưa ra được bằng chứng, chắc chắn sẽ không rơi vào tình huống như thế này.

Tống Thanh Y có thói quen không bao giờ lưu lại bản thảo, đối với chuyện này, làm sao để chứng minh "của tôi là của tôi"?

Tống Thanh con mắt vẫn còn đo đỏ, cô khẽ cười"Em muốn quay lại."

"Thật sự?" Hà Đào hỏi.

"Thật" Tống Thanh Y gật đầu "Em muốn cho người khác biết, em chính là thiên tài thiếu nữ, vẫn là bàn tay vàng biên kịch, em có thể viết ra « Lý Tưởng Của Ta Quốc », cũng có thể viết ra nhiều kịch bản hay hơn nữa"

Lúc Tống Thanh Y nói những lời này rất bình tĩnh, đem Hà Đào cùng Tương Thư Tấn đều lấy làm kinh ngạc.

Trong ấn tượng của hai người, Tống Thanh Y trước giờ đều không phải người kiêu ngạo, vô cùng khiêm tốn, trước giờ không để ý người khác nói mình cái gì mà bàn tay vàng biên kịch,cô vẫn luôn giống một cô gái nhỏ, vui vẻ viết kịch bản, trước giờ không quan tâm mình viết kịch bản có bao nhiêu giá trị.

Hà Đào kinh ngạc hỏi"A Thanh, em như thế nào đột nhiên có thay đổi lớn như vậy?"

Con mắt Tống Thanh Y cong lên "Bởi vì có người nói cho em biết, em xứng đáng có được."

**

Buổi chiều Tống Thanh Y lẻ loi một mình đi xuyên khuyên tai.

Lúc Tống Thanh Y đi vào đúng lúc là tiệm không có khách.

Cô vừa vào cửa, rất nhanh có nhân viên cửa hàng nhiệt tình chào hỏi.

"Xin chào, em có thể hỏi chị cần gì không?"
Tống Thanh Y nở nụ cười " Chị có hẹn trước với cửa hàng làm dịch vụ xỏ khuyên tai."

"Vâng ạ, vậy chị đi theo em."

Tống Thanh Y sờ lỗ tai của mình, thử dò hỏi "Xỏ khuyên có thể sẽ đau phải không?"

"Cái này chị có thể yên tâm, tiệm em xỏ khuyên cho khách đều không đau lắm đâu." Nhân viên cửa hàng dẫn cô lên lầu hai.

Tống Thanh Y nhìn nơi này còn có lầu ba, liền hỏi: "Lầu ba là làm dịch vụ gì thế?"

"Là dịch vụ xăm hình." Nhân viên cửa hàng nói.

Vừa lúc đó trên lầu có một cô gái chậm rãi bước xuống, cô cột tóc đuôi ngựa, khí chất vô cùng đặc biệt.

Cô mặc áo T-shirt màu vàng, quần đùi, dép xỏ ngón, miệng nhai kẹo cao su, thân mật hỏi Tống Thanh Y "Em gái, đến xỏ khuyên tai sao?"

Tống Thanh Y: "..."

"Em có thích xăm hình không?" Cô hỏi "Hôm nay tâm tình chị tốt, không thu phí em đâu."

"Không thích." Tống Thanh Y trực tiếp từ chối.

Xuyên khuyên tai đều là vì cô nhất thời cao hứng, còn xăm hình thì không.

"Em gái, chị nhìn em hơi quen." Cô nhìn Tống Thanh Y "Chúng ta có phải đã gặp qua ở đâu rồi không?"

Tống Thanh Y: "..."

Tống Thanh Y nhịn không được, chớp mắt nói: "Tôi 27."

Cô không thể tin ngẩng đầu nhìn Tống Thanh Y, một lời khó nói hết.

Tống Thanh Y mở miệng nói "Có thể đưa tôi đi xuyên khuyên được chưa?"

"Được được ạ." Tiểu đường vội vàng đáp lời.

Tô Đóa duỗi cánh tay, muốn ngăn cản đường đi, vuốt càm nhìn chằm chằm Tống Thanh Y "Chị này, em nhìn chị rất là quen mắt đó,nhưng lại nhớ mãi không ra."

Tống Thanh Y cau mày,không nói chuyện,mặc kệ cô đứng đó suy nghĩ,nhanh chóng bước vào phòng.

Xuyên khuyên cho Tống Thanh Y là một cô gái tuổi còn hơi nhỏ, tóc đen, sơmi trắng, vô cùng sạch sẽ.

Tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng kỹ thuật rất tốt.

Thật sự không đau lắm, có thể chịu đựng được.

Cô gái quan sát một chút nói: "Nhìn rất đẹp đó."

Tống Thanh Y cũng gật đầu "Kỹ thuật của em rất tốt."

Cô gái đem dụng cụ kéo ra xa, cười nói: "Đó là nhiệm vụ của em mà, phải cố gắng làm tốt nhất có thể."

"Trở về sau chị phải chú ý thêm nhé, mười lăm ngày không được dính nước, khi tắm rửa, nhớ giữ kĩ đừng để bị ướt, sẽ có một khoảng thời gian ngưa ngứa, đều đó rất bình thường, chị nhớ uống nhiều nước, em có kèm cho chị một ít thuốc chống viêm, khoảng hai ba ngày sẽ ổn. Đừng để bị nhiễm trùng,ba ngày sau chị hãy ghé lại đây, em sẽ đeo khuyên tai trắng cho chị, nửa tháng sau có thể mang khuyên tai chị muốn."

"Không thể trực tiếp đeo sao?" Tống Thanh Y hỏi.

Cô gái cúi xuống "Có thể. Chỉ là sợ chị chưa quen vì mới làm chưa ổn lắm,tốt nhất là từ từ."

Tống Thanh Y im lặng.

Lúc cô xuống dưới lầu tính tiền, nhìn thấy cô gái ban nãy.

Mài tóc của cô đang được thợ cắt tóc xử lý, đi theo Tống Thanh Y xuống là cô gái làm cho cô ban nãy, cười nói: "Chị Đóa thật sự muốn đổi màu tóc đen lúc trước sao?"

Tô Đóa trợn mắt "Bằng không? Chẳng lẽ em muốn nhìn chị bị ba mẹ đánh đuổi ra khỏi nhà?"

Cô nở nụ cười, "Cùng lắm thì ở tiệm, ở trên lầu tiếp tục xăm hình."

Tô Đóa vội vàng vẫy tay "Không được không được"

Tống Thanh Y đứng ở quầy bên cạnh, lắng nghe cuộc nói chuyện của họ, cô bỗng nhiên rất muốn cắt tóc.

Tống Thanh Y đưa thẻ cho nhân viên,nhân viên thu ngân nhìn cô cười nói: "Hôm nay chị là khách hàng may mắn trong tiệm, tất cả phí sử dụng hôm nay đều được miễn phí, hoan nghênh chị lần sau lại đến."

Tô Đóa cũng nhìn cô cười nói: "Chị gái xinh đẹp, em rất thích chị,nên hôm nay miễn phí cho chị."

Tống Thanh Y nhìn cô.

Sau đó bỗng nhiên nở nụ cười.

Thế giới này thật sự không hiểu nổi.

Tống Thanh Y nhìn cô, cười nói: "Vậy tôi có thể tự trả tiền khi làm tóc không?"

Tô Đóa nhìn cô,sau đó ra dấu OK "Có thể."

Tống Thanh Y ngồi trên ghế, nói yêu cầu cô cho thợ cắt tóc.

Tóc cô vốn dĩ dài tới eo, hôm nay cô muốn cắt ngang vai, để mái che đi lông mày của cô.

Hơn nữa còn muốn nhuộm màu xanh đen.

Đây là lần đầu tiên cô nhuộm tóc.

Thời gian làm tóc vô cùng lâu, nhưng may mắn là Tô Đóa bên cạnh thường nói chuyện với cô.

Khoảng một lúc sau thì di động Tô Đóa run,cô nhận, sau đó nói với Tống Thanh Y: "Chị cứ từ từ làm nhé,em về nhà có việc.. "

Về sau khi làm xong tất cả, cô từ trong túi cầm ra một cái hộp, quay đầu hướng cô gái ban nãy xỏ khuyên cho cô nói: "Cô có thể giúp tôi đeo khuyên tai này được không?"

<Màu tóc của Tống Thanh Y đây nha mọi người>



<<Có một điều thú tội với các bạn là Hà Đào là con trai các bạn ạ huhu,xin lỗi ngàn lần >>

Chương 40

Tô Đóa lái chiếc siêu xe màu đỏ của mình chạy trên đường.

Sau đó cô lại nhận được một cú điện thoại.

Tô Đóa tùy ý ấn nút nhận " Mẹ ơi,, con rất nhanh sẽ về tới nhà, hiện tại con đang ở trên đường, mẹ cũng không hi vọng con gái mẹ chạy tăng tốc đúng không?..."

Đầu bên kia điện thoại truyền đến một tiếng ho khẽ.

Tô Đóa tay trượt, làm tay lái cũng xoay chuyển theo, sợ tới mức cô lập tức thắng gấp dừng ở bên đường.

May mắn, không có xảy ra tai nạn xe cộ.

"Có chuyện gì vậy?" Giọng nói ở đầu bên kia điện thoại vô cùng ôn hòa, nhưng Tô Đóa không tự giác rùng mình một cái.

"Anh Bạch Kiếm." Tô Đóa trong xe chững chạc đàng hoàng kêu.

"Sao?" Bạch Kiếm trả lời "Em đi du học đã xảy ra chuyện gì sao?"

Tô Đóa: "..."

Trong đầu Tô Đóa nhanh chóng cân nhắc lợi hại, quyết định là nói dối Bạch Kiếm.

"Không có chuyện gì ạ,em hiện tại đang lái xe trên đường về nhà, anh vẫn còn bề bộn nhiều việc mà đúng không? Vậy hãy nói sau nhé!Em cúp máy đây."

"Chờ..."

Bạch Kiếm vừa mới nói một chữ liền bị Tô Đóa ngắt điện thoại.

Trong lòng Tô Đóa vẫn còn đang sợ hãi.

Cũng không biết vì sao, ngay từ nhỏ cô rất sợ Bạch Kiếm, sợ anh còn hơn bố cô.

Tuy rằng Bạch Kiếm rất đẹp trai, nhưng trên người anh luôn tỏa ra hơi thở "Người sống chớ gần", người bình thường không thể chọc được.

Tô Đóa chính là từ trong nội tâm sợ Bạch Kiếm.

Sau khi cúp điện thoại, cô đột nhiên nghĩ tới Trình Dật.

Tô Đóa theo đuổi anh ba năm mà vẫn không có tiến triển, lần này biết cô về nước hơn một tuần lễ, vậy mà một câu hỏi thăm đều không có, quả thật vô cùng quá đáng.

Tô Đóa cầm lấy di động nhắn cho Trình Dật: Tớ về nước một tuần rồi!Sao cậu vẫn chưa hỏi thăm tớ!

Tô Đóa xóa đi.

Đây không phải giọng điệu cô trước mặt Trình Dật nên có.

Tô Đóa nghĩ thầm: Thật mệt mỏi.

Vì theo đuổi Trình Dật, cô sống cũng không vui vẻ gì.

Suy nghĩ một chút về Trình Dật, nhớ lại lúc trước kia cậu luôn cùng cô đến trường sau đó về nhà, cô lại viết: Trình Dật, cậu có đang bận bịu gì không?

Xóa đi.

Không phù hợp.

Lâu quá cô không có sắm vai cô gái ngoan ngoãn, Tô Đóa đột nhiên có chút không thích nghi.

Cô cần một chút thời gian.

Cho nên cách mấy phút sau, đang muốn đánh vài chữ, trong đầu lại chợt lóe.

Cô vội vàng lên mạng tìm tòi ba chữ: Tống Thanh Y.

Kết quả đều là cái gì "Viết giùm" tiêu đề "Tiểu tam", Tô Đóa trực tiếp trượt, tìm được tin tức cô trên Baidu, bên dưới có vài ảnh chụp được tìm thấy gần đây, là tham dự hoạt động nhỏ, bên cạnh còn có một bóng lưng, không nhìn rõ mặt.

Sao khi so sánh kĩ lưỡng người hôm nay tới tiệm của cô thì tỉ lệ giống là 100%.

Dựa vào.

Tô Đóa trực tiếp gửi tin nhắn cho Trình Dật: Này, Trình Dật, nữ thần của cậu kết hôn.

Trình Dật:???

Tô Đóa gửi ảnh chụp: Phải không?Cậu trước kia không phải đặc biệt thích kịch bản cô ấy sao? Hôm nay tớ vừa nhìn thấy, cô ấy đến tiệm tớ làm tóc, tớ còn cùng cô ấy nói chuyện phiếm, cô ấy thật sự đã kết hôn!Cậu có phải hay khọng? Thất tình!Cho nên... Cậu chừng nào thì suy xét đến tớ?

Trình Dật: Cậu mở tiệm rồi à?

Tô Đóa:...

Trực tiếp sụp đổ.

**

Tống Thanh Y từ trong tiệm đi ra, gió đêm thổi qua tóc cô, phát hiện tóc dài nay chỉ tới vai, vẫn còn có chút không quen.

Nhưng trong cuộc sống,cũng sẽ luôn có những lúc thay đổi.

Ngay cả khi rời khỏi cuộc sống quen thuộc nhất, một ngày nào đó cũng sẽ quen với cuộc sống mới..

Con người không thể luôn bị mắc kẹt ở một nơi mãi không thể nào thoát ra.

Tống Thanh Y lúc vào cửa có chút khẩn trương.

Cô đẩy cửa đi vào, Trình Dật đang ngồi ở trên sô pha, cơm đều đã làm xong,trên bàn còn có hoa tươi.

Thấy cô trở về, Trình Dật đứng lên, Tống Thanh Y vẫn đứng ngay cửa, nhận được ánh mắt Trình Dật, cô hơi nghiêng đầu nhìn anh chớp chớp mắt "Đẹp không?"

Trình Dật tuy rằng ban nãy có nghe Tô Đóa nói qua, nhưng khi nhìn thấy anh vô cùng ngạc nhiên.

Tống Thanh Y như một người khác, vô cùng xinh đẹp mặn mà.

Còn có chút ngọt.

Rất xinh đẹp lại vô cùng chói mắt.

Vài giây sau, nụ cười trên khuôn mặt Tống Thanh Y dần dần cô đọng, cô không mấy tự tin sờ sờ mặt mình "Khó coi lắm sao?"

Trình Dật mỉm cười đi về phía cô "Rất đẹp."

Sợ Tống Thanh Y không tin, anh lặp lại lần nữa nói: "Thật sự nhìn rất xinh đẹp."

Tống Thanh Y lúc này mới yên tâm, lần nữa tươi cười, sau đó nói với anh hôm nay gặp một cô gái rất thú vị,cô ấy biết xăm hình, nói chuyện với cô bé có cảm giác vô cùng đáng yêu.

Trình Dật nghe cô nói, anh hỏi: " Có phải là một khuôn mặt trẻ con trông giống như Công chúa Barbie không??"

Tống Thanh Y: "Làm sao anh biết?"

Trình Dật nghĩ, không chỉ biết mà cùng nhau lớn lên.

Trình Dật không biết nên nói thành phố này quá nhỏ hay là nói do duyên phận đây?

Trình Dật không trả lời vấn đề của cô, chỉ hỏi: "Em nói cô ấy mở tiệm sao?Là cửa hàng nào thế?"

Tống Thanh Y cười nói.

Trình Dật yên lặng ghi nhớ, đem tin tức này nhắn cho Bạch Kiếm.

Trước kia anh có cảm giác cô nàng này đang cất giấu bí mật gì đó, không nghĩ đến, chính là cái này.

Gọi cô là tiểu công chúa nhu thuận, nhưng thật ra Tô Đóa chính là Đại Ma Vương.

Tống Thanh Y tắm rửa xong, đổi một bộ đồ ngủ.

Ngồi trên sô pha cùng Trình Dật xem TV, Trình Dật bỗng nhiên nói: "Mau, lại đây anh chụp cho em vài tấm ảnh."

Tống Thanh Y đầu tiên là sửng sốt, về sau cô suy nghĩ một chút vội vàng gật đầu.

Kỹ thuật chụp ảnh Trình Dật rất tốt, Tống Thanh Y đi thay chiếc váy.

Một cái váy dài màu đỏ.

Lúc trước cô chỉ mặc một lần, Trần Đạc nói cô mặc quá kinh diễm.Nên cô liền đem nó cất đi,tới bây giờ vẫn luôn ở trong tủ.

Kỳ thật cô không phải là người có sắc đẹp diễm lệ. Lần này Trình Dật muốn chụp ảnh cho cô, lật hết ngăn tủ đều không tìm được một bộ thích hợp, nhưng khi nhìn thấy nó, liền quyết định mặc.

Váy dài màu đỏ cùng màu tóc xanh đen phối hợp một chỗ, chỉ cảm thấy đột ngột, nhưng phối hợp với khuyên tai màu đỏ, cảm thấy xinh đẹp không gì sánh nổi.

Tống Thanh Y chỉ trang điểm nhẹ, đứng bên cửa sổ.

Trình Dật lấy máy ảnh của mình, Tống Thanh Y nhận ra, cái máy ảnh này hơn hai vạn ; lúc trước cô rất thích, sau này không còn hàng nên mới mua một cái máy ảnh khác,số tiền cũng không sai biệt lắm.

Tống Thanh Y kinh ngạc, dù sao trong lòng cô, gia đình Trình Dật không quá giàu có.

Ba mẹ Trình Dật đều mất, nhà có năm người, ba mẹ nuôi khẳng định cũng đối với anh giới hạn mọi thứ, hơn nữa còn có anh trai với em gái, nghĩ cũng biết cuộc sống của anh không tốt lắm.

Nhưng mỗi lần cô thấy Trình Dật lấy ra đồ gì đều cảm thấy anh giống như rất có tiền.Ánh mắt Tống Thanh Y thường xuyên liếc về phía máy ảnh Trình Dật, cuối cùng nhịn không được hỏi: "Nhà anh rốt cuộc là làm gì thế?"

Trình Dật đang điều chỉnh tiêu cự, nghe vậy, liền nói: "Làm kinh doanh nhỏ."

Thấy cô nghi hoặc, lại bổ sung: "Đây là anh tự tay mua bằng tiền chính mình."

"Ồ" Tống Thanh Y đáp.

Trình Dật một bên điều chỉnh khoảng cách một bên cùng Tống Thanh Y nói: "Lúc thi đại học xong,đi làm người mẫu, cho nên làm được rất nhiều tiền,là tự mình kiếm được, em đừng nghĩ nhiều. "

Tống Thanh Y lúc này mới yên tâm, lúc sau lại hỏi: "Vậy còn học phí?"

Theo cô biết, Trường học Bắc Truyền Thông học phí khá cao, lúc trước cô thiếu chút nữa bởi vì vấn đề học phí mà bỏ học.

Nếu không phải viết bộ « Lý Tưởng Của Ta Quốc » lấy được 70 vạn phí bản quyền, cô sẽ không có khả năng sẽ học bên này.

Trình Dật nói: "Học phí là ba mẹ cho một ít. Hơn nữa, lúc ba mẹ qua đời có để lại một ít tiền, những năm gần đây cũng không dùng qua, nhưng... có thể vừa đủ để cưới em."

Tống Thanh Y không nghĩ đến Trình Dật sẽ nói những lời như vậy, vội vàng chuyển đề tài "Vậy được, anh mau nhanh chụp ảnh cho em đi."

Trình Dật cười, đem máy ảnh điều chỉnh tốt, thừa dịp cô đang chuẩn bị ấn xuống, nhanh chóng chụp mấy tấm.

Đợi Tống Thanh Y chuẩn bị tốt, lại chụp thêm mấy tấm.

Tống Thanh Y không thích đứng trước máy ảnh, lúc trước cô đi phỏng vấn, trạng thái luôn luôn căng thẳng, cho tới bây giờ vẫn luôn như vậy.

Vì vậy ảnh chụp ra rất là khó coi.

Trình Dật chụp mấy tấm, đều không được tốt.

Tống Thanh Y cũng phát hiện ra, nhưng không có biện pháp giải quyết.

Trình Dật ngồi xuống đất, để Tống Thanh Y chơi di động.

Tống Thanh Y lấy máy tính đi ra, mở Word,bắt đầu gõ bàn phím, Trình Dật tìm góc độ chụp vài tấm, Tống Thanh Y nhìn Trình Dật phối hợp với anh.

Sau đó Tống Thanh Y tìm một quyển sách, che một nửa khuôn mặt, chụp một tấm.

Thay đổi một vài chỗ, tư thế khác nhau.

Hơn một giờ, mới xong.

Trình Dật đem ảnh trong máy bỏ vào file máy tính, chọn mấy tấm ảnh tốt gửi cho Tống Thanh Y.

Tống Thanh Y nghi hoặc "Mấy tấm còn lại để lại làm cái gì?"

Trình Dật nhìn cô, vò đầu cô cười "Bí mật."

Tống Thanh Y không hỏi nữa.

Cô nhìn ảnh chụp trong di động, do dự thật lâu sau, cô tải ứng dụng download weibo.

Lúc xảy ra chuyện, cô đã rất lâu rồi không dùng Weibo, chỉ dùng WeChat liên lạc khi cần thiết.

Nếu... Không có Trình Dật, thậm chí hôm nay có lẽ cô sẽ không ngồi ở chỗ này.

Nghênh đón cô sẽ là thế giới kia.

Nhưng hiện tại cô đang gắng gượng thật tốt.

Là Trình Dật nói với cô rằng cô xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp trên thế giới này. Chính Trình Dật đã nói với cô hết lần này đến lần khác, cho cô biết rằng cô không cô đơn, vì vậy bây giờ cô phải cố gắng bước ra, đứng trước công chúng.

Cô là Tống Thanh Y cơ mà, cô có tài năng, có thể đứng dưới ánh đèn flash tiếp nhận mọi chất vấn của những người xung quanh, cô phải dùng tài năng của mình cho họ thấy cô xứng đáng nhận được.

Cô, sẽ không bị đánh đổ.

Tất cả chân tướng chắc chắn sẽ trồi lên mặt nước.

Đã gần nửa năm Tống Thanh Y không có đăng weibo,cô viết: Sẽ ổn thôi. <<Hình ảnh>>

Ảnh là do Trình Dật vừa chụp, cô cầm một quyển sách, che nửa khuôn mặt, đôi mắt xinh đẹp tỏa sáng.

Quyển sách tên là « Đảo thư điếm ».

Trình Dật chỉnh bộ lọc, lộ ra vài phần ôn nhu.

Weibo Tống Thanh Y có hơn một trăm vạn fans, nay còn lại hơn bảy mươi vạn, còn có không ít fans ở lại để mắng cô, bất quá cô còn có rất nhiều fans không rời bỏ cô.

Không đến mấy phút sau, các fans liền đến bình luận:

[ ô ô ô ô, chị ấy rốt cuộc đã trở lại. ]

[ Ôi màu tóc! ]

[Chị sẽ tiếp tục viết kịch bản sao? Em thật sự rất yêu mỗi câu chuyện chị viết ra ]

[ Mặc kệ người khác nói cái gì, chị trong lòng em chị luôn độc nhất vô nhị "Tống biên kịch"]

[ Chị phải cố gắng lên! Cố lên! Chúng em nguyện tin tưởng chị! ]

[... ]Nhưng sau đó...

[ u, rốt cuộc cũng chịu ra mặt? Hãy giải thích hot seach viết giùm cho chúng tôi đi? ]

[Nếu chị không giải thích rõ ràng về kịch bản kia cho chúng tôi, đời này cũng đừng nghĩ tốt. ]

[ Đây là màu tóc mới nhuộm sao, tại sao không đi nhuộm màu xanh lá cây đó chẳng phải là màu tái sinh sao? Bất quá nếu chị nhuộm màu xanh dương màu của sự tin tưởng đi chăng nữa thì chúng tôi cũng sẽ không tin và tha thứ cho chị. ]

[ Đăng trạng thái sao? Tôi còn tưởng chị đã chết rồi ấy chứ ]

[ Cô gái vàng được xem là thiên tài thiếu nữ Tống Thanh Y, đoạt kịch bản,đoạt bạn trai, không có gì không làm, chị có bản lĩnh đoạt kịch bản thì phải có bản lĩnh xin lỗi. ]

[... ]

Số lượng fan nhiều, cho nên weibo đa số là mắng cô.

Tùy ý để tình huống phát sinh nửa giờ, Tống Thanh Y an ủi fans của mình, chỉ có bốn chữ: Ngoan, đừng ồn ào.

Sau đó cô đóng cửa bình luận.

Nhưng truyền thông làm sao có khả năng từ bỏ tin tức lớn như vậy.

Không đến một giờ, Tống Thanh Y thành công bị đưa lên đỉnh hot search.

Hơn nữa sau hai giờ, cô nhìn thấy mình nằm trên đầu tìm kiếm.

Hơn nữa còn lôi theo Vạn Tịch.

Dĩ nhiên, Vạn Tịch làm sao có khả năng làm tin tức lan rộng nhanh chóng trong vài giờ được?

Tất cả là về phía Trần Đạc cùng Thượng Nghiên.

Trần Đạc cùng Tống Thanh Y lúc trước cũng thường bị chụp ảnh rất nhiều lần, nhưng hai người trước sau vẫn không thừa nhận. Mà Trần Đạc cùng Thượng Nghiên diễn hơn mười bộ phim, cũng thường có những tương tác ngọt ngào khiến fan thích thú, với lại cũng thường hay tham gia nhiều hoạt động chung, các fans của họ thậm chí còn lập lên các fanpage có hơn một ngàn vạn fans, được các fan "đẩy thuyền" nhiệt tình,so với Tống Thanh Y fans còn cao hơn gấp bội.

Cho nên, cô nhìn tất cả comment trước mặt, sự thật đều phải nói là vô cùng sôi sục.

Từ khóa liên quan tới cô, bắt đầu xé rách khắp nơi.

Fans Trần Đạc:

[ Lại kéo tin tức liên quan tới Trần Đạc sao? Đừng có lôi tên tuổi của anh ấy gắn với cô ta? Một kẻ đoạt tác phẩm trắng trợn ]

[ Vui lòng không kéo Đạc Ca vào vụ việc này? Hot search liên tục có tên anh ấy kìa,tôi không muốn!!!!!!!!!]

[ Đạc Ca đang quay phim, tin tức này từ đâu bay tới thì về nơi đó đi. Đạc Ca của tôi bây giờ có quan hệ gì chứ? ]

Fans Thượng Nghiên:

[ Ôi tôi không chịu nổi nữa mà. ]

[Tin tức này cùng chúng ta không quan hệ nha. ]

[ Dựa vào cái gì chứ! Rõ ràng Oppa nhà ta thừa nhận bạn gái chỉ có Thượng Nghiên có được hay không? Hai người hiện tại còn đang cùng nhau thu « diễn viên dự bị » « nhật kí ngọt ngào », hiện tại còn đang chiếu "With You"]

[ Đạc Ca cùng chị Nghiên hai người đều đang rất tốt, tình cảm cũng tốt, coi như bị người nào đó dụng tâm chen chân cũng sẽ không chia tay! ]

Vạn Tịch fans:

[ Không thể để chị Tịch dễ bị bắt nạt như vậy? Thỉnh cầu Tống Thanh Y giải thích vụ kịch bản]

[Dựa vào kịch bản Vạn tịch để trở thành một "cô gái thiên tài", đúng là một nhà biên kịch vàng nhảm nhí, tôi chỉ nhận Vạn tịch là một nhà biên kịch vàng trong giới này thôi?]

[ Lấy danh tiếng của Vạn Tịch làm bàn đạp đi lên, trở thành biên kịch vàng,Tống Thanh Y chị xứng sao?!! / nôn mửa ]

Tống Thanh Y đem từng cái bình luận đọc một lượt, cố nén giận, sau đó cô đăng thêm một tin lên weibo: Sẽ có một chút nắng soi sáng nơi đây.

Mấy phút sau, từ khóa mới lại tiếp tục bò lên hot search.

# Tống Thanh Y « Người Tình Bảo Vệ »#

Theo sau còn có # « Người Tình Bảo Vệ » Giải thưởng kịch bản hay nhất #.

Đêm nay lại là một đêm không ngủ.

Không ít quần chúng vây xem đều ăn dưa.

Có người nhịn không được nói:

[ Việc này ầm ĩ như vậy, Vạn Tịch còn không mau chứng minh là Tống Thanh Y lấy kịch bản sao?Ôi trời còn đoạt giải cơ đấy ]

[Nửa năm đều không có kết quả, nên làm gì thì làm đi. ]

[Hiện tại chủ kịch bản sao lại không nói gì cơ chứ,để sự việc cứ mãi tiếp tục xảy ra hay sao,bây giờ người ta còn đạt giải thưởng công khai thế kia, còn nói bản quyền có vấn đề?Sợ là kịch bản này không phải của Vạn Tịch đâu ]

Không ít người ở phía dưới bình luận, kẻ theo người hứng vô cùng dâng trào.

Tin tức « Người Tình Bảo Vệ » " đã giành được nhiều giải thưởng tại Liên hoan phim và truyền hình lần thứ 32 xuất hiện, nhưng đó chỉ là một quả dưa chưa chín thôi, chỉ thả một đoạn ảnh nho nhỏ.

Nhưng đủ để thu hút nhiều sự chú ý của tất cả mọi người.

Dù sao, liên hoan phim và truyền hình là phương tiện truyền thông chính thống, các fans luôn mong muốn thần tượng của mình có thể đoạt nhiều giải thưởng tại đây, kết quả bây giờ ai ngờ được tác phẩm cướp đoạt của người khác lại đạt được nhiều giải thưởng lớn?

Sao có thể nhịn?

Các fans đồng loạt tẩy chay, ở trên mạng công kích dữ dội.

Tống Thanh Y nhìn sau đó mở máy tính.

Mở Word trong đầu lại trống rỗng, không biết nên viết từ đâu.

Trình Dật ở bên cạnh ngồi xuống, đem ly sữa nhét vào trong tay cô, lấy máy tính trong tay cô đặt lên bàn trà.

Tống Thanh Y uống một ngụm nhỏ, bên miệng còn dính một chút sữa, thấp giọng nói: "Anh nhìn thử một chút?"

Trình Dật lấy điện thoại di động ra, nhìn hot search"Em nói những thứ này sao?"

Tống Thanh Y gật đầu.

"Em có phải quá xúc động rồi không?" Tống Thanh Y hỏi.

Trình Dật nhíu mày "Xúc động sao? Anh cảm thấy rất ổn."

"Anh yên tâm, em sẽ không để những chuyện này liên lụy thêm anh vào." Tống Thanh Y nói

Trình Dật nhìn chằm chằm cô, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm tư của cô, Tống Thanh Y không dám nhìn, cúi đầu lặng lẽ uống sữa, Khí chất của cô không hợp với màu tóc và bộ quần áo cô mặc, nhưng Trình Dật lại nhìn đến mê muội.

Là kiểu yếu đuối nhưng vô cùng mạnh mẽ.

Như thể Tống Thanh Y sẽ không dễ dàng bị đánh gục.

Tống Thanh Y uống sữa xong, đem máy tính tới gần mình.

Trình Dật đi vào phòng bếp, rất nhanh trở lại ngồi bên cạnh cô.

Trình Dật thấy Tống Thanh Y đang phát run, vì thế ngồi gần cô thêm một chút, ngón tay Tống Thanh Y đặt trên bàn phím, nhưng một chữ cũng không gõ, Word vẫn trống như cũ.

Trình Dật kéo tay cô, phát hiện tay cô vô cùng lạnh.

Tống Thanh Y quay đầu nhìn Trình Dật "Trình Dật, làm sao bây giờ? Bây giờ ngay cả khi em nhắm mắt trong đầu vẫn còn nghe được những lời nguyền rủa của fans dành cho em."

Trình Dật cúi đầu, in một nụ hôn lên môi cô, đan ngón tay cả hai vào nhau, trán anh tựa vào trán cô, nhìn vào mắt cô nói "Bọn họ đều không yêu em, còn có anh yêu em."

"Em vẫn luôn là người tốt nhất."

Tống Thanh Y cảm giác cả người đều nóng lên, cô liếm liếm môi, vài giây sau, kề sát môi Trình Dật, vừa chạm vào đã tách ra.

Cảm giác ấm áp của Trình Dật đã cho cô thêm sức mạnh.

Cô siết chặt tay Trình Dật, quay đầu về phía màn hình, rốt cuộc đánh câu đầu tiên: Xin chào mọi người.

<<Cúp điện nguyên ngày,hazziii,tớ định là hôm nay làm tận 4 chương cơ huhu>>

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau