CHO EM MỘT CHÚT NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cho em một chút ngọt - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Tống Thanh Y vừa gửi hai chữ "Dạ được", điện thoại liền vang lên.

Cô đi đến hành lang, tìm nơi yên tĩnh nhận.

Mẹ Trần Đạc là nữ cường nhân, cùng chồng tạo ra cơ nghiệp rộng lớn, nay công ty của bọn họ vô cùng không ngừng phát triển.

Hai người còn có một người con, tên là Trần Hạo, nay đã học lớp mười một, học tập cũng không tốt lắm, nên mẹ Trần giao lại công ty cho ba Trần, bản thân về nhà chăm sóc Trần Hạo, coi như là lui về nhà lo cho gia đình.

Trần Đạc cùng ba mẹ không thân thiết, cho nên Tống Thanh Y cũng không hay qua thăm họ, quan hệ cũng không tính là thân.

Số di động của bà cũng rất lâu rồi cô chưa từng liên lạc.

"Alo?" mẹ Trần âm thanh rất ôn hòa, mang theo sự ôn nhu "Thanh Thanh, con bây giờ đang ở chổ nào?"

"A thị ạ." Tống Thanh Y nói "Thưa dì, có chuyện gì sao ạ?"

"Không có chuyện gì." mẹ Trần nói, "Con cùng A Đạc rất lâu rồi không có trở về, lúc nào thì cùng nhau trở về nhà?"

Tống Thanh Y im lặng.

Đầu bên kia điện thoại bỗng nhiên truyền ra một tiếng nói "Mẹ, mẹ không chê mất mặt sao? Anh hai làm ra nhiều chuyện trái lương tâm như vậy? Mẹ còn không biết hay là giả không biết? Hiện tại còn gọi điện thoại cho chị Thanh Thanh?Anh hai ngủ với bạn thân người ta cũng đủ mất mặt lắm rồi,mẹ còn gọi cho chị ấy làm cái gì..."

Điện thoại bị cắt đứt.

Tống Thanh Y nhìn màn hình ngẩn người.

Hai phút sau, điện thoại lại gọi đến.

"Thanh Thanh, con đừng để ở trong lòng, hạo hạo nó nói chuyện không có suy nghĩ."

Tống Thanh Y nghĩ, Trần Hạo nói không sai, bà nội ở nhà không hay xem tin tức nên không biết những chuyện cô và Trần Đạc, còn bà luôn luôn ở nhà đều không xem tin tức con trai của mình sao? Huống hồ, bà nội lại không biết chữ, chẳng lẽ bà còn có thể xem không hiểu? Hơn nữa, Trần Hạo đã trưởng thành, lời nói ra chẵng lẽ không suy nghĩ?

Chỉ là cô cũng không vạch trần dù sao bà cũng là trưởng bối, cho nên cũng không nói ra làm cả 2 khó xử.

"Con hiện tại ở A thị làm cái gì? Ở cùng tổ biên kịch sao?" Trần mụ hỏi.

"Phải ạ" Tống Thanh Y không mặn không nhạt đáp lời.

Hai người nói chuyện vài câu, đều là mẹ Trần hỏi, Tống Thanh Y trả lời.

Đợi đến khi nói xong, mẹ Trần mới chính thức tiến vào vấn đề chính.

"Thanh Thanh, chuyện của con và A Đạc ta cũng nên nói vài câu, ta đối với chuyện tình cảm không thể đi đến cuối cùng của các con vô cùng tiếc nuối, chỉ là, các con dù sao cũng cùng nhau lớn lên, không còn tình yêu cũng còn có tình bạn."

"Cho nên?" Tống Thanh Y thản nhiên nói.

"Dì hy vọng con có thể đem chuyện này giấu xuống, ít nhất không để bà nội biết. Con cũng biết, từ nhỏ dì không có chăm sóc A Đạc, người thân cận nhất với nó chính là bà nội và con, mà bà nội đối với con có bao nhiêu là tốt con cũng biết rõ, mấy ngày hôm trước bà nội đi khám bác sĩ,kết quả là bị u não, tuy rằng không có gì đáng ngại, nhưng bà lớn tuổi rồi, khẳng định chịu không nổi kích thích."

"Con nếu nguyện ý, dì luôn muốn nhận con làm con gái nuôi của dì."

"Về sau chúng ta vẫn là người một nhà, con thấy như vậy có được không?"

Tống Thanh Y im lặng.

Thật lâu sau, cô cắn chặt môi dưới, miệng đậm mùi máu tươi, nặng nề chậm rãi nói: "Dì Trần, con không nợ các người."

" Người một nhà sao lại nói như vậy?Nợ hay không nợ? Dì làm như vậy cũng là bởi vì thích con, coi như con không cùng A Đạc làm vợ chồng, nhưng còn có thể là bạn bè mà."

"Trái tim của dì đâu mất rồi?" Tống Thanh Y hờ hững nói.

"Con như thế nào lại..!" mẹ Trần hơi lớn tiếng "Dì là thật sự thích con, nhu thuận hiểu chuyện còn hiếu thuận..."

"Cho nên dì liền nghĩ con sẽ không cự tuyệt?" Tống Thanh Y cười lạnh "Con là người, con cũng sẽ ghen tị, sẽ ủy khuất, sẽ oán hận..." Cô thấy cảm xúc bản thân có hơi kích động, nhưng lời nói vừa ra khỏi miệng lại cảm thấy không có gì không đúng.

Tống Thanh Y có rất nhiều lời muốn nói, nhưng tất cả lời nói một câu cũng không nói lên được, cô im lặng, lúc sau nghe được Trần Hạo ở đầu bên kia điện thoại nói chuyện, "Mẹ, Trần Đạc không có lương tâm,mẹ cũng không có sao? Anh hai làm ra mấy chuyện này cũng được coi là người sao! Mẹ biết rất rõ ràng như vậy mà còn vẽ đường cho hươu chạy! Anh hai đều không xứng với chị Thanh Thanh, mẹ cũng đừng đi tạo..."

Ba một tiếng, Tống Thanh Y sợ tới mức cả người đều run run.

Là cái tát vang dội.

Trần Hạo im bặt tiếng.

Điện thoại trở nên yên lặng.

Trần Hạo từ nhỏ đi theo ba mẹ, tính cách rất quái đản, hơn nữa thường hay phản nghịch, sau khi gặp Tống Thanh Y đều rất nghe lời cô.Khi nghe tin của cô thì luôn luôn bất bình.

Nay bởi vì chuyện của cô mà chịu một bàn tay.

Đầu bên kia điện thoại cắt đứt.

Nội tâm Tống Thanh Y không thể bình tĩnh.

Cô run tay gửi cho mẹ Trần tin nhắn: Về sau đừng để Trần Đạc đến nhà tôi.

Cô không yên lòng,tìm số Trần Hạo, gửi cho cậu ta một tin nhắn: Chị rất ổn,em phải học tập cho tốt, thành tích tốt sẽ khen thưởng cho em.

Trần Hạo không trả lời, có lẽ giờ phút này cũng không có thời gian mà trả lời.

Cầm điện thoại bỏ vào trong túi.

Cô quay lưng đi,Tống Thanh Y run tay từ trong túi lấy ra bật lửa.Không có thuốc lá.

Cô đi đến quầy mua một bao, sau đó đi đến khu hút thuốc, đứng bên cửa sổ run run đốt một điếu.

Cô biết dì Trần nghĩ nhận cô làm con gái nuôi là có mục đích.

Trần Đạc có thể cùng Thượng Nghiên bình yên không nguy hiểm.

Cô triệt để trở thành người chen chân.

Nghĩ đến,trái tim càng thêm lạnh lẽo.

Cô nhớ rất rõ, lúc trước tiền nhuận bút đầu tiên cô nhận được,ngoại trừ cho ông nội cùng Bà nội,cô chỉ để lại một ít để tiêu vặt cùng với học phí, còn lại toàn bộ cho ba mẹ Trần Đạc mượn,công ty ba mẹ Trần Đạc đang gặp khó khăn, cô không hề giữ lại mà đưa cho bọn họ mượn.

Tống Thanh Y nhớ lại, trong lòng như dao cắt đau tận xương.

Rất nhiều chuyện cô cũng không muốn suy nghĩ, suy nghĩ cũng là phí công, bọn họ ngay từ đầu đã luôn lợi dụng cô.

Ở chung nhiều năm như vậy, ai cũng biết cô chưa từng làm khó dễ ai, vì thế mượn lòng tốt của cô bức cô từng bước lui về phía sau, thẳng đến khi không thể lui được nữa.

Bà nội bị u não?

Cô đã sớm biết.Thật sự xem cô ngu ngốc sao?

**

"F*ck f*ck f*ck! Nam ca!" Ngụy Gia vào nhà vệ sinh trở về sau lại kêu Trình Dật "Anh mau đi xem một chút."

Trình Dật cũng vừa nhận điện thoại, là ba mẹ Bạch gọi tới, chúc anh sinh nhật vui vẻ, tiện thể gửi cho anh một khoản tiền, anh hàn huyên một chút, Ngụy Gia liền vội vàng chạy vào.

Anh nói "Làm sao vậy?"

Tiếp theo quay đầu nhìn về chỗ Tống Thanh Y ngồi ban nãy, cô ra ngoài nhận điện thoại như thế nào mà lâu như vậy?

Anh vừa đứng lên, Ngụy Gia lập tức nhào qua, nếu không phải anh đẩy cậu ra kịp thời, đoán chừng anh phải ôm lấy cậu ta. Dù vậy, Ngụy Gia vẫn lắc bờ vai của anh " Nam ca! Em lúc trước tại sao mắt mù như vậy cảm thấy Thượng Nghiên so với chị dâu đẹp hơn nhiều? Bây giờ em có lẽ nên suy nghĩ lại!"

Trình Dật nghe Ngụy Gia nói không ngừng "Nói điểm chính đi."

Ngụy Gia tâm tình kích động bỗng nhiên đè xuống, nhưng vẫn che ngực của bản thân mình, "Chị dâu ở bên ngoài hút thuốc, em nhìn thấy, cứ ngỡ là thần tiên không ấy."

Ngụy Gia lời còn chưa dứt, cảm giác trước mắt có một trận gió thổi qua.

Cửa nhanh chóng kéo ra rồi lại đóng, Trình Dật nhanh chóng chạy ra ngoài.

Ngụy Gia còn đang tiêu hóa cảnh tượng chính mình nhìn thấy.

Thiếu nữ mặc bộ váy dài màu trắng, tóc dài màu đen chạm đến eo,rơi tán loạn bên hông, ngón tay vân vê điếu thuốc, đứng ở bên cạnh cửa sổ, sắc mặt tái nhợt, tư thế hút thuốc quen thuộc, chỉ là cô không hút,cứ để thuốc như vậy mà từ từ cháy hết.

Khói thuốc bao phủ xung quanh cô, xinh đẹp không gì sánh nổi.

Ngay cả người luôn luôn không bát quái là Tô Giang cũng không nhịn được tò mò "Cậu đến cùng nhìn thấy gì?"
Ngụy gia nói "Tớ nhìn thấy chị dâu giống với kịch bản « ánh chiều tà » giống như chị dâu viết cho bản thân mình vậy,nguyên mẫu chính là Tống Thanh Y."

Tô Giang & Từ Trường Trạch: "Sao chứ?"

« ánh chiều tà » là tác phẩm của Tống Thanh Y, nữ nhân vật chính là Thượng Nghiên, lúc đó Thượng Nghiên còn là người mới, sau đó đóng một lần liền nổi tiếng.

Nữ chính là họa sĩ, yêu thích mặc váy dài đi dạo bờ biển, sau đó cô gặp gỡ một chàng trai, đối với anh vô cùng tốt,sau này phát hiện chàng trai đó là kẻ đào mỏ, mượn rất nhiều tiền của cô, đồng thời bên ngoài nuôi biết bao cô gái.

Chỉ là những tính toán của cậu ta bị phát hiện,lúc đó cậu ta cũng đang quen một cô gái khác,khi bị phát hiện dưới ánh chiều tà cùng cô chia tay.

Cậu ta không nghĩ những chuyện trước đây,cũng không nhìn lại đoạn thời gian hạnh phúc, cực kỳ tuyệt tình bỏ đi.

Cô gái trong đêm khuya luôn nhớ tới lúc hai người ở cùng một chỗ, bi thương lại khổ sở, vì thế cô đứng ở bên cửa sổ châm một điếu thuốc.

Hoặc là dưới chiều tà đi đến bờ biển sau đó họa một bức họa.

Câu chuyện kết cục là dưới ánh chiều tà nữ chính vẽ một bức họa nhớ lại khi xưa, ánh chiều tà chiếu vào trên người của cô gái ấy, nhiễm đỏ một màu.Chân lí là dù yêu thương nhiều đến đâu khi có tiền tài xen vào thì cái màu hạnh phúc cũng theo đó mà mất đi, tình nghĩa hay không người ta cũng chẳng nhớ! Sau đó là hình ảnh hoa hướng dương dưới ánh mặt trời nở rộ, thể hiện sự hy vọng trong tình yêu khi đến bờ vực bế tắt!

Rất nhiều người xem luôn ấn tượng đoạn kết.

Về bộ phim điện ảnh này, trong giới ai cũng đều xôn xao.

Có người nói tác phẩm này không hay, quá mức huyễn nhuyễn,dùng nhiều kĩ ảo.

Nhưng không thể không nói, năm đó bộ phim này đạt vị trí phòng vé rất cao.

Đối với Ngụy Gia mà nói, mê hay không mê, quan trọng là đẹp!

Tô Giang liếc xéo "Cẩn thận Nam ca đánh chết cậu."

Từ Trường Trạch cũng đi qua vỗ vai "Cậu mà rung rinh trước chị dâu, Nam ca sẽ đánh chết cậu,bọn tớ không cản?"

Ngụy Gia:...

Gì chứ lý trí của anh vẫn còn nha?

**

Trình Dật bước ra ngoài, liếc xung quanh liền thấy cô.Anh dừng bước chân

Cô gái đưa lưng về phía anh, tóc trong gió nhẹ nhàng lay đọng, khói thuốc bao lấy xung quanh cô.

Ai nhìn thấy cũng không thể ngừng xem.

Cô đem đầu thuốc lá dụi tắt ném vào thùng rác.

Trình Dật cho rằng cô sẽ không đốt nữa, không lường trước được cô lại lấy ra một điếu, run tay đốt lên.

Trình Dật đang muốn đi qua,lại gặp một cậu nhóc mười tám mười chín đang đến gần Tống Thanh Y "Chị, đi một mình sao?"

Tống Thanh Y quay đầu liếc cậu, không nói chuyện.

Cậu ta định chạm tay lên vai cô, Tống Thanh Y dịch hai bước, cau mày nói: "Cút."

Cậu ta nở nụ cười, "Tôi thích những người như chị vậy, hay là chúng ta lưu lại phương thức liên lạc?"

Tống Thanh Y không trả lời cậu ta, tay cậu ta định chạm vào cô, lại bị Trình Dật cầm cổ tay, lập tức kêu rên "A a a, đau đau đau."

Trình Dật cong môi "Cút."

"Anh là ai"

Tống Thanh Y cũng quay đầu lại, ánh mắt Trình Dật thâm thúy, nhìn không ra anh đang nghĩ cái gì.

Chỉ là bên người rất lạnh, làm cho người ta không dám tới gần.

Trình Dật đem từng chữ nói ra, buồn bã nói: "Chồng cô ấy."

Nói xong đem cánh tay cậu ta bỏ ra, kéo tay Tống Thanh Y qua.

Cậu ta nhìn hai người, khó chịu rời đi.

Tống Thanh Y ngốc tại chỗ, ngón tay còn đang đốt thuốc.

Chỉ thấy Trình Dật nghiêng đầu, cả người ở trước cô, che khuất ánh sáng, cô nhìn anh,sau đó lui ra sau, dựa vào tường.

Cô chột dạ cúi đầu.

Thật lâu sau, Trình Dật bỗng nhiên nắm cằm cô, đem đầu nâng lên, sắc mặt tái nhợt, đặc biệt mị hoặc.

Tống Thanh Y mơ hồ hỏi, "Anh định làm cái gì?"

Trình Dật không nói lời gì hôn xuống, môi anh mỉm cười che ở trên môi cô, răng nanh cắn môi dưới cô, mơ hồ không rõ nói, "Anh chính là chiều hư em rồi."

Chương 32

Tống Thanh Y chưa từng nghĩ tới chuyện cả đời này sẽ cùng một người đàn ông ở nơi đây hôn môi.

Trình Dật không chỉ hôn cô mà còn ôm chặt hông cô nữa, đem cả người trực tiếp dựa vào tường.

Bên ngoài tiếng bước chân chồng chất, Trình Dật ở môi cô mổ mổ vài cái.

Nụ hôn này có lẽ là trừng phạt cô, tay Trình Dật bên hông cô bấm một cái, Tống Thanh Y không tự giác kêu lên đau đớn.

Tống Thanh Y mở mắt ra nhìn Trình Dật.

Anh ôm cô, bỗng nhiên nói: "Em không yêu bản thân, còn nghĩ ai yêu em?"

Trình Dật nhìn cô.

Tống Thanh Y bỗng nhiên rơi nước mắt,toàn bộ nước mắt đều dừng trên cánh tay Trình Dật.

Trình Dật cúi đầu tựa trán cô, nhắm mắt lại thở dài.

Nếu em không yêu bản thân, còn có anh yêu em.

Hơi thở Trình Dật toàn bộ ở bên tai Tống Thanh Y, anh nói, "Bác sĩ dặn em không được hút thuốc."

"Ai lại bắt nạt em? Em nói xem?"

"Người gọi điện thoại cho em? Trần Đạc hay là Thượng Nghiên?"

"Đừng đem lời nói bọn họ để trong lòng"

Tống Thanh Y nghe, bỗng nhiên nhón chân hôn môi Trình Dật.

Trình Dật lui, tránh đi.

Tống Thanh Y nhíu mày, dường như đang hỏi anh vì sao.

Anh cúi đầu ôm lấy Tống Thanh Y, đầu khoát lên bờ vai, thấp giọng nói: "Anh không thích em hút thuốc."

"Đối với thân thể em đều rất không tốt."

"Cho nên, đáp ứng với anh, không hút nữa có được hay không?"

Từng câu từng chữ đều mềm mại dừng ở trong lòng Tống Thanh Y.

Cô kỳ thật không thích hút thuốc.

Chỉ là tìm nó phát tiết cảm xúc bản thân mà thôi.

Tống Thanh Y vỗ vỗ lưng Trình Dật, nhẹ giọng đáp ứng.Hai tay để ở bên hông anh buộc chặt, cả khuôn mặt đều chôn ở aó T-shirt Trình Dật, nước mắt toàn bộ đều rơi trong lòng anh.

Cô thút thít nói"Cám ơn anh."

Trình Dật ôm cô, giúp cô bình tĩnh.

"Bọn họ thật quá đáng, em từng nghĩ sẽ trả thù bọn họ,từng người từng người một đã làm em tổn thương,Trình dật đôi khi thậm chí em cảm giác mình cũng rất ích kỉ " Tống Thanh Y khóc "Nhưng em lại không muốn mình giống bọn họ trở thành người không từ thủ đoạn, nếu em trả thù như vậy so với họ có cái gì khác nhau đâu?"

"Bọn họ uy hiếp, từng bước ép em thỏa hiệp nhượng bộ."

"Em không muốn như vậy..."

Tống Thanh Y khóc nhiều, cũng nói ra nhiều chuyện không vui.

Lúc sau, cô quay lưng đi, hai tay che con mắt, run run, âm thanh bình tĩnh nói: "Em sẽ ổn thôi phải không,Trình Dật?"

Trình Dật bên tai cô cọ cọ "Sẽ tốt thôi."

**

Trình Dật mang Tống Thanh Y trở lại, Ngụy Gia trong mắt đều là cô,xém chút xúc động mà nhào qua.

Tống Thanh Y nhìn ánh mắt Ngụy Gia mà hoảng sợ, cô trốn sau lưng Trình Dật.

Trình Dật đi qua, đá chân Ngụy Gia, Ngụy Gia lui về phía sau, ai oán nhìn Trình Dật, "Nam ca, anh bạo lực?"

Tống Thanh Y hoàn toàn không biết phát sinh chuyện gì.

Nếu đã đến KTV thì ca hát là chuyện khó tránh khỏi, mà Tống Thanh Y lại hát không hay, hơn nữa tâm tình lại đang rất không tốt, mọi người cũng không kêu cô hát, ngược lại đều kêu gọi Trình Dật.

"Nam ca, hôm nay sinh nhật anh, không hát là tụi em phạt đấy nha?" Ngụy Gia trốn ở sau lưng Từ Trường Trạch nói.

Trình Dật liếc cậu "Sinh nhật tôi, cậu không phải nên hát cho tôi nghe sao?"

"Cái này?!" Ngụy Gia lẩm bẩm, "Em hát cũng được, sợ là không ai dám nghe."

"Vậy thì Trạch Trạch." Trình Dật nói.

Từ Trường Trạch bất đắc dĩ lắc đầu....

Vừa dứt lời, trong phòng đã vang lên tiếng nhạc đệm, Tô Giang ngồi ở phía trước, chọn một bài «Last Dance ».

Tô Giang khẩu vị độc đáo, luôn nghe nhạc Rock,hiện tại...

Anh cầm micro, trực tiếp mở miệng hát,âm thanh thanh nhẹ nhàng ôn nhu....

" Tôi hát lên khúc nhạc này

Để trở về bên em

Người con gái xinh đẹp thuở ấy

Giá mà tôi có thể thấy em một lần nữa

Tôi sẽ cùng em buông mình vào từng nốt nhạc

Và bên nhau nhảy vũ khúc cuối

Hãy để khoảnh khắc này mãi trong tim đến tận cùng em nhé

Chỉ một điệu nhảy cuối này mà thôi...

..."

Ngụy Gia lại lặng lẽ đến gần Trình Dật "A Giang hôm nay làm sao vậy?"

Cậu ấy vậy mà chủ động hát trong KTV!

Hơn nữa còn là đặc biệt chọn bài ballad tình cảm!

"Các cậu không biết?" Trình Dật nhíu mày hỏi.

Ngụy Gia cùng Từ Trường Trạch đều lắc đầu.

Ngụy Gia hỏi: "Anh biết sao?"

Trình Dật cúi xuống, khẽ cười "Tôi cũng không biết."

Ngụy Gia & Từ Trường Trạch: "..."

Tống Thanh Y nghe các cậu nói, không khỏi nở nụ cười.

Trình Dật lột một viên kẹo ngọt, trực tiếp đưa bên miệng cô, Tống Thanh Y sửng sốt, chỉ thấy Trình Dật làm cực kỳ tự nhiên, bên kia anh còn đang cùng Ngụy Gia bọn họ nói chuyện, cô liếm môi dưới, cúi đầu ngậm.

Ngậm thật cẩn thận.

Loại kẹo hoa quả, đặc biệt ngọt.

Tô Giang hát xong, lại bắt đầu hát tiếp « Loser ».

Ngụy Gia lúng túng nói: "Cậu ta hôm nay thật sự...!"

"Đã xảy ra chuyện gì?" Trình Dật nhìn Từ Trường Trạch hỏi, "Hôm nay lúc ăn cơm còn rất bình thường mà"

Ngụy Gia chỉ bản thân "Sao anh không hỏi em?"

Trình Dật: "Cậu biết?"

Ngụy Gia lắc đầu.

Từ Trường Trạch cẩn thận nhớ lại, cau mày nói: "Lúc anh vừa mới ra ngoài, Giang Giang giống như nhận được tin nhắn, tên hiển thị là:Em."

"Cái gì, cậu như vậy mà dám....?" Ngụy Gia trừng mắt, một cánh tay đặt lên ngực Từ Trường Trạch, "Tại sao cậu không nói với tớ? Một mình nhìn.."

Từ Trường Trạch: "Điện thoại di động vừa mới run,cậu ta liền cầm,tớ chỉ thấy được tên thôi."Trình Dật nhìn Tô Giang lúc sau lại thu hồi ánh mắt, hời hợt nói: "Phỏng chừng là bạn gái."

"Cái gì cái gì cái gì?" Ngụy Gia đột nhiên nói lớn, Từ Trường Trạch thấy không ổn, lập tức lấy tay bụm cái miệng cậu ta, Ngụy Gia im lặng..

Tô Giang lạnh lùng nhìn bọn họ một chút, tiếp tục đắm chìm trong thế giới của bản thân ca hát.

Mặt Ngụy Gia đều bị Từ Trường Trạch bóp đến đỏ lựng.

Đợi Ngụy Gia bình thường, Từ Trường Trạch mới buông tay ra, trên tay đều là nước miếng Ngụy Gia, cậu rút khăn giấy đem tay mình lau sạch sẽ, sau đó lại đưa khăn giấy qua cho Ngụy Gia.

Trình Dật nhíu mày, "Cậu không sợ Giang Giang đánh cậu sao?"

Ngụy Gia ôm ngực, trợn mắt.

Ngụy Gia lại nói tiếp "Gì chứ? Em chỉ sợ A Giang nhà chúng ta thua thiệt mà thôi."

"Đừng nói nữa." Trình Dật nói "Giang Giang không thích mọi người xen vào chuyện cậu ấy đâu."

Mọi người đều im lặng, ai cũng không nói.

Ngụy Gia bỗng nhiên đứng dậy, đi đến bên cạnh Tô Giang, chọn một bài « Tình yêu chết tiệt này ».

Từ Trường Trạch cùng Trình Dật liếc nhau, đều cười bất đắc dĩ.

Thật là không nói nổi.

Ngụy Gia cùng Tô Giang,bình thường Tô Giang đặc biệt ghét bỏ Ngụy Gia ca hát, bởi vì cậu ta hát ra toàn là rống lớn,nghe rất đinh tai.

Nhưng hôm nay Tô Giang vậy mà cùng Ngụy Gia hát với nhau,lại còn rất nhiệt tình.

Trình Dật bưng kín lỗ tai Tống Thanh Y.

Tống Thanh Y khó hiểu, nhìn anh.

Trình Dật lại gần bên tai cô nói: "Âm Thanh Ma Hờn Qủy Sợ."

Tống Thanh Y nở nụ cười, bị anh bưng kín lỗ tai ngưa ngứa, nhéo tay anh "Không có sao đâu."

Cô cảm thấy rất vui vẻ.

"Nếu không anh đi lên hát một bài đi." Tống Thanh Y ghé vào bên tai anh nói.

Trình Dật hỏi, "Em muốn nghe bài gì?"

Tống Thanh Y nói "Anh hát bài << Không Chỉ Là Thích>>."

Trình Dật ánh mắt nhìn cô cong môi, gật đầu cười nói: "Được."

Vừa dứt lời, Ngụy Gia cầm microphone bắt đầu sửa bài hát.

"Vốn đều là người độc thân hoàng kim trong nhóm, nhưng lại kết hôn.

Sau khi kết hôn còn muốn đem tất cả ân ái phô ra ngoài, woooo

Mỗi ngày mọi người đều bị ăn một bụng cẩu lương, còn bị bắt nạt

Chúng ta làm người thật là khó, woooo "

Trình Dật cười đi qua đoạt micro, lại bị cậu ta tránh thoát.

Trong KTV không gian hẹp, bắt Ngụy Gia đối với Trình Dật mà nói cũng không phải khó khăn, không đến mấy phút, cánh tay Ngụy Gia ấn ở trên sô pha, cậu nhìn về phía Từ Trường Trạch điên cuồng cầu cứu, "Trạch Trạch cứu tớ."

"Chính mình tìm chết còn kêu người cứu?" Trình Dật ép cánh tay cậu chặc hơn chút nữa.

Ngụy Gia lại quay sang Tống Thanh Y "Chị dâu, chị làm chủ đi! Anh ấy muốn mạng em!"

Tống Thanh Y nhìn hai người bọn họ cười, thấp giọng nói "Trình Dật đừng làm rộn."

Ngụy Gia còn kêu, "Chị dâu! Nam ca không phải là người, chị mau kêu anh ấy ngừng tay!"

Tống Thanh Y bất đắc dĩ "Tôi nói rồi! Anh ấy đều không có nghe lời tôi!"

Vừa dứt lời, Trình Dật liền buông lỏng tay.

Ngụy Gia ngồi bệt xuống đất, Trình Dật cầm lấy micro.

Trình Dật bình thường không ca hát, nhưng tiếng nói anh rất tốt, rất hay.

"Anh biết rõ em đối với anh không chỉ là THÍCH

Thế nhưng trong mắt em lại không có đáp án mà anh muốn

Lúc nóng lúc lạnh như thế khiến anh muốn phát điên

......

Mặc kệ người khác nhìn nhận ra sao
Kiểu con gái không chủ động như em

Cần biết bao dũng khí để vượt qua sự mập mờ

Làm sao tránh khỏi những lúc khó xử.

Anh biết rõ em đối với anh không chỉ là THÍCH

Thế nhưng trong mắt em lại không có đáp án mà anh muốn

Lúc nóng lúc lạnh như thế khiến anh muốn phát điên

Trình Dật nhìn về phía Tống Thanh Y, "Em cùng anh hát."

Trong phòng yên lặng, Ngụy Gia lập tức kêu to đứng lên, "A a a, chúng tôi đã làm sai cái gì! Vì cái gì muốn cho chúng tôi ăn đầy cẩu lương! Chúng tôi sống cũng quá khó khăn!"

Trình Dật cười, "Ai bảo cậu độc thân."

Ngụy Gia: "..."

Trình Dật nhìn điện thoại di động là WeChat Tống Thanh Y vừa đăng.

Trình Dật cong môi, "Hâm mộ sao? Có bản lĩnh thì đi tìm một cô gái đi"

Ngụy Gia:...

Trình Dật hát hết đoạn sau, sau đó Ngụy Gia và Tô giang lại bắt thêm một bài lại một bài...

Hát đến gần mười hai giờ, cổ họng Ngụy Gia không phát ra nổi âm thanh, Tô Giang cũng say mèm.

Lúc này mới tan.

Tống Thanh Y đã sớm giúp bọn họ đặt phòng.

Đưa bọn Ngụy Gia về phòng, sau đó Tống Thanh Y cùng Trình Dật trở về.

Hai người không ở cùng tầng, nhưng Trình Dật lại theo Tống Thanh Y.

Đến phòng Tống Thanh Y, Trình Dật đứng ở cửa, nhìn về phía Tống Thanh Y nhíu mày, "Không cho tôi vào sao?"

Tống Thanh Y nhìn anh, nghiêng người, cho anh vào.

Nào ngờ vừa vào cửa, Trình Dật lập tức đóng cửa tiện thể còn khóa.

Tống Thanh Y:...

"Anh... Anh làm cái gì?" Cô hỏi.

Trình Dật khom lưng, đầu ở bả vai cô, hơi thở ấm áp ở gáy cô "Đêm nay không muốn đi."

"Muốn ôm em ngủ."

Tống Thanh Y thân thể cứng ngắc, về sau ôm lấy Trình Dật, thấp giọng được.

**

Ngụy Gia cùng Từ Trường Trạch cũng đang vội tham gia « diễn viên dự bị », Tô Giang cũng đang quay phim, qua ngày hôm sau cả 3 người đều quay về.

Trình Dật đưa bọn họ về sau đó lại quay về đoàn phim quay phim.

Trình Dật quay phim mà tâm trí lo lắng Tống Thanh Y,không biết buổi sáng cô có ăn sáng chưa, còn nghĩ chiều sẽ đưa cô đi bệnh viện khám lại, anh diễn mấy cảnh cũng không quá tốt.

Hà Đào luôn luôn khoan dung, hơn nữa Tống Thanh Y ở khách sạn không có người chăm sóc, cô cũng không yên lòng, vì thế liền cho Trình Dật nghỉ nửa ngày.

Cùng lúc đó, Tống Thanh Y sau khi rời giường liền vào phòng vệ sinh, cảm thấy trong lòng hơi vắng vẻ.

Cô nhìn xung quanh một hồi,gửi cho Trình Dật tin nhắn:Cục bông đâu?

Trình Dật trả lời:...

Tống Thanh Y:???

Cục Bông bị Trình Dật nhốt trong phòng,một ngày một đêm, không có cơm ăn.

Lúc Trình Dật trở về liền mở cửa, nó liền nằm bên giường.

Trình Dật gọi "Cục Bông."

Cục Bông lạnh lùng giơ mí mắt, nhìn anh một cái, lập tức cúi đầu, không nghĩ sẽ phản ứng với anh.

Tống Thanh Y đi sau lưng Trình Dật vào phòng, không nói hai lời liền đem nó bế dậy.

Cục Bông đáng thương,âm thanh nức nở, cọ cọ cánh tay của cô, giống như muốn cáo trạng Trình Dật.

Tống Thanh Y lập tức mềm lòng, ngẩng đầu liếc Trình Dật.

Trình Dật ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi, đem đồ ăn đổ vào trong đĩa, tiến lên ôm Cục Bông, kêu cô "Em ăn cháo trước đi, anh cho nó ăn xong sẽ quay lại."

Tống Thanh Y nhìn Cục Bông.

Trình Dật trực tiếp vỗ vỗ đầu nó "Bình thường không cho mày ăn nhiều,hôm nay phá luật cho mày ăn nhiều một chút?"

Tống Thanh Y trừng anh, Trình Dật lập tức sờ đầu nó...

Cô ăn một nửa, Tống Thanh Y bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi, "Anh ăn chưa?"

Trình Dật ngồi ở bên giường, hôm nay anh mặc áo sơmi trắng, bên trên có mở một cúc áo, có thể nhìn thấy xương quai xanh của anh,anh nhìn cô mang theo chút ủy khuất.

Tống Thanh Y:...

"Anh đã ăn rồi." Trình Dật nói, "Em ăn đi, ăn xong anh mang em đi bệnh viện kiểm tra lần nữa."

"Hôm nay không cần quay phim?" Tống Thanh Y hỏi.

"Hà đào cho anh nghỉ nửa ngày." Trình Dật lấy điện thoại di động ra, bắt đầu chọc màn hình, "Buổi tối có thể sẽ có cảnh diễn, nếu không kịp em ở trong bệnh viện đợi anh."

Cô thật sự không thích ở bệnh viện.

Nhất là buổi tối, cô độc, im lặng, u ám, mùi thuốc sát trùng khắp nơi, cảm thấy vị giác của mình đều muốn mất.

Giấc ngủ cô không tốt, một là không dễ dàng ngủ được, hai là ngủ được lúc sau nửa đêm bừng tỉnh.

Trong hành lang thường xuyên có người đi đi lại lại, cô ở bệnh viện chỉ ngủ một đêm, cảm giác tinh thần đều mất.

Gần đây cô ngủ không quá ngon, tối qua ở cùng Trình Dật cô ngủ rất ngon.Giống như cô bắt đầu ỷ lại anh.

Sau bữa cơm, Tống Thanh Y ngồi ở đằng kia nhìn Trình Dật, nhàm chán đến bên cửa sổ.

Di động bỗng nhiên vang lên.

Tống Thanh Y không để ý Trình Dật, ấn nghe.

Đầu bên kia điện thoại truyền ra giọng nam quen thuộc "A Thanh."

Tống Thanh Y cứng nhắc, lập tức cắt đứt.

Trình Dật hỏi, "Ai vậy em?"

"Trần Đạc."

Trình Dật cũng im lặng sau đó nói: "Em đừng để ý đến cậu ta."

"Được." Tống Thanh Y vừa đáp, điện thoại lại vang lên.

Hiển thị: Bà nội.

Tống Thanh Y tắt hai lần, sau đó nhận được một tin nhắn: Hạo hạo có ở cùng em không? Em ấy mất tích rồi!

Chương 33

Từ tối qua đến bây giờ Trần Hạo chưa có ăn gì, cũng không đói,trên người tiền hơn phân nửa đều mua vé máy bay, chỉ còn lại 40 đồng.

Trần Hạo cũng không biết như thế nào lại đến đây, chỉ là cậu biết Tống Thanh Y hiện tại đang ở đây, cậu nhất thời xúc động, thậm chí ngay cả di động cũng không mang.

Nhưng ——

Chị Thanh Thanh sẽ gặp cậu sao?

Cậu nghĩ tới những chuyện Trần Đạc làm, cảm thấy càng ghê tởm anh cậu.

Đứng ở đây, trời trong nắng gắt, cảm giác vô lực truyền đến.

Mấy phút sau, cậu cảm thấy mình rốt cuộc cũng khôi phục chút bình tĩnh, tiến lên hỏi một người đi đường phương hướng đi A thị, lúc cậu đi qua đó đã hơn nửa giờ.

Trần Hạo tựa vào đèn đường, từng ngụm từng ngụm thở gấp, mồ hôi trên trán không ngừng rơi xuống.

Dù sao cậu đến A Thị cũng không nhất định có thể tìm gặp chị Thanh Thanh, coi như tìm được, chị Thanh Thanh có khả năng cũng sẽ không muốn gặp cậu.

Sẽ gặp.

Chị Thanh Thanh thiện lương như vậy, chị nhất định sẽ đối tốt với cậu.

Nhưng ——

Trần Đạc làm ra những chuyện tày đình như vậy, thân là em trai, như thế nào lại tìm đến cô?

Nghĩ như vậy, Trần Hạo vô cùng buồn bực.

Nói trắng ra, cậu không xứng.

Trần Hạo nhắm mắt sau đó nghỉ một lát, nghĩ thầm, thôi thì đi vậy.

Dù sao cũng không có việc gì làm, đi nhìn xung quanh cũng tốt.

Vừa đứng thẳng người, liền nghe có người gọi cậu "Trần Hạo."

Tại nơi xa lạ, có người ở trên đường gọi tên cậu.

Trần Hạo lập tức liền nhận ra là ai gọi.

Đứng tại chỗ trố mắt vài giây, cậu bỏ chạy thục mạng, bên tai là tiếng gió cùng tiếng còi xe, cậu chỉ biết là chạy nhanh lên.

**

Trình Dật từ nhỏ thân thể không tốt, cho nên ở nhà anh thường hay vận động.

Dần dà, anh chạy dài cùng chạy nhanh đều rất lợi hại.

Lúc này ở trên đường đuổi theo một học sinh trung học, Trần Hạo chạy rất nhanh, chỉ vài phút, Trình Dật thuận lợi bắt được cậu.

"Chạy cái gì mà chạy."

Trần Hạo cúi đầu, "Buông tôi ra."

"Cậu tới đây gặp Thanh Thanh sao? Tại sao cô ấy gọi cậu, cậu còn chạy."

"Không cần anh quan tâm." Trần Hạo ngẩng đầu nhìn Trình Dật "Anh là ai?"

Trình Dật cười khẽ, "Không hỗ là em Trần Đạc, nói chuyện đều rất giống cậu ta."

"Em mới không giống như anh ta!" Trần Hạo từ nhỏ không thích bị nói giống Trần Đạc, đến bây giờ, cậu cũng còn tức giận vì cậu là em của Trần Đạc.

"Anh ta là anh ta, em là em!" Trần Hạo gào thét nói.

Trình Dật cảm thấy tai có chút đau đớn, anh nhíu mày, " Đừng chạy, vợ tôi thể lực không tốt, không chạy nổi đâu."

Trần Hạo cúi đầu thở dốc vài cái, mấy giây sau bỗng nhiên đứng thẳng lưng, âm thanh khàn khàn, "Anh nói cái gì?"

"Cậu đừng chạy nữa." Trình Dật nói.

Tống Thanh Y chạy chậm qua, thở hổn hển "Em chạy cái gì?"

Cậu không thể tin nhìn Trình Dật, sau đó nhìn qua Tống Thanh Y hỏi anh: "Anh nói chị ấy là gì của anh?"

"Vợ tôi." Trình Dật nói "Như thế nào?"

Tống Thanh Y cùng Trần Hạo nói: "Em như thế nào một mình chạy tới đây? Muốn tới đây,tốt xấu cũng gọi điện thoại cho chị biết, chị đi đón em, em còn chưa trưởng thành..."

Tống Thanh Y nói chưa hết đã bị Trần Hạo ngắt lời "Chị Thanh Thanh, chị kết hôn?"

Tống Thanh Y định nói cậu vài câu nhưng lại bị cậu làm cho không nói ra được, nhìn Trần Hạo đỏ mắt, chậm rãi gật đầu.

Trần Hạo bỗng nhiên lui về phía sau một bước, lại bị Trình Dật hung hăng chế trụ, một bàn tay kéo cậu "Đừng có chạy nữa."

Trần Hạo lắc đầu, "Em không chạy."

Trần Hạo theo Tống Thanh Y lên xe.

Trình Dật lái xe, hai người đều ngồi ở hàng phía sau, chỉ là ở giữa cách xa nhau.

Tống Thanh Y nhìn gò má Trần Hạo, cầm điện thoại di động của mình, tìm đến số di động mẹ cậu,mở ra đưa qua cậu "Chính em nói với dì ấy một chút đi,đừng làm mọi người lo lắng."

Trần Hạo quay mặt đi, "Không muốn gọi."

"Chị thay cậu nói?" Tống Thanh Y thử thăm dò, lại bị Trần Hạo ngăn lại, cậu trực tiếp đoạt di động trong tay cô, ấn màn hình.

"Em làm cái gì?" Tống Thanh Y hỏi.

Trần Hạo mím môi.

Trình Dật đang lái xe,anh nói "Nói chuyện với cậu, cậu lại không lễ phép?"

"Cùng anh có liên quan gì, đừng có quản em."

"Nếu không phải bởi vì cậu còn hiểu chuyện, ai thèm quản cậu." Trình Dật cười lạnh một cái "Chẳng lẽ do cậu là em Trần Đạc?"

"Ha ha. Nếu thật như vậy, tôi thấy cậu một lần liền đánh cậu một lần."

"Giống như đối với anh cậu..."

"Trình Dật!" Tống Thanh Y không nhẫn tâm nói nặng lời"Anh mau chuyên tâm lái xe."

"Biết rồi." Trình Dật đáp, nhìn gương mặt Trần Hạo trắng bệch, anh tiện tay kéo học tủ nhỏ, lấy từ bên trong hai viên kẹo đường, ném cho cậu "Ăn đi."

Trần Hạo nghi hoặc, "Cái này là cái gì?"

Trình Dật: "Thuốc độc."

Sau một hồi, Trần Hạo chủ động cầm lấy bóc ra ngậm.

Là kẹo hoa quả,kẹo trong miệng chậm rãi hòa tan, hơi ngọt.

Trình Dật nhìn động tác của cậu phía sau xe, khóe miệng khẽ nhếch.

Tống Thanh Y:...

Trên đường về khách sạn Trần Hạo vẫn luôn im lặng.

Cậu quay đầu đi, đem mặt hướng ra bên ngoài, tay nắm thật chặc di động Tống Thanh Y.Tống Thanh Y cũng không biết nên nói như thế nào cùng cậu.

Cô chỉ biết là Trần Hạo rất hay phản nghịch, cũng không thích người anh này. Mà Trần Đạc cũng không thích cậu, chẳng biết tại sao, hai anh em luôn luôn không hòa thuận.

Trần Hạo đi quán net chơi, người tìm cậu đều là Trần Đạc.

Ba mẹ cậu đi công tác, họp phụ huynh đều là Trần Đạc.

Nhưng hai người ở cùng một chỗ sẽ sinh ra ghét lẫn nhau.

Có lần cô cùng Trần Đạc tìm Trần Hạo từ quán net đến phòng bi da tìm đến hai ba ngày, cô không giống Trần Đạc sẽ dạy dỗ cậu, chỉ biết mua hai lon bia, mở nắp sau đó đưa cho cậu, hai người sẽ ngồi ở nơi thật cao trên bậc thang, yên lặng uống cạn.

Trần Hạo cười rất ít, nhưng thường thường sẽ cùng cô cười nhiều một chút.

Nhưng đó là lúc cô và Trần Đạc còn bên nhau.

Cô có thể coi Trần Hạo là em trai đối đãi, nhưng bây giờ, cô cùng Trần Đạc đã đường ai nấy đi, thậm chí ở giữa còn xảy ra nhiều mâu thuẫn, cô thật không có biện pháp đem Trần Hạo mà đối đãi như trước kia.

Cô là người, không phải Thần.

Thậm chí sau khi phát sinh những sự việc đó, cô đối mặt với Bà nội Trần Đạc cùng những tình cảm trước kia cũng nhạt dần không thể như trước.

Lý trí nói cho cô biết, Bà nội là Bà nội, Trần Đạc là Trần Đạc.

Nhưng ——

Thật sự có thể phân rõ ràng như vậy sao?

Sau khi đã trải qua những việc này, Tống Thanh Y cũng không còn là Tống Thanh Y ngày trước.

Cô thật sự sợ đau.

Trở lại khách sạn, Trình Dật đưa hai người đến phòng Tống Thanh Y, tiện thể đem thẻ phòng đưa cho cô "Buổi tối nhớ cho Cục Bông ăn thức ăn."

"Được rồi." Tống Thanh Y cầm lấy thẻ phòng, tiện tay bỏ trong ngăn kéo.

Trình Dật quay người rời đi, đi tới trước cửa dừng bước lại, "Buổi tối anh cùng em ăn cơm."

"Không cần." Tống Thanh Y nói: "Buổi tối em mang Trần Hạo ra ngoài ăn."

"Em không thể ăn được quá nhiều dầu mỡ." Trình Dật nói, "Em chờ anh."

Tống Thanh Y đành phải gật đầu.

Trình Dật nhìn cô nở nụ cười, dịu dàng nói: "Như vậy mới ngoan."

Tống Thanh Y mặt đầy nghi ngờ nhìn anh, đây là thế nào?

Bình thường Trình Dật không phải như vậy!

Trình Dật cong môi, ra đến trước cửa nhìn về phía cô chớp mắt, sau đó đưa một cái hôn gió qua, cố ý nói: "Bà xã, yêu em, mua~ "

Tống Thanh Y:...

Thật sự nổi một thân da gà.

Tống Thanh Y chậm rãi quay đầu, nhìn Trần Hạo sau đó vươn tay, "Đưa điện thoại cho chị."

Trần Hạo quay mặt qua, trong tay cầm điện thoại nắm chặc hơn ban nãy, như là muốn bóp nát nó, "Chị không thể nói với bọn họ."

Tống Thanh Y im lặng.

"Chị chính là không muốn thấy em, đúng hay không?" Trần Hạo bỗng nhiên thấp giọng hỏi.

"Không có." Tống Thanh Y lập tức phủ nhận, "Em đừng nghĩ như vậy. Em mất tích, ba mẹ em rất lo lắng cho em, chị chỉ báo với họ là em bình an, bằng không bọn họ sẽ tìm khắp nơi thì làm sao bây giờ?"

Trần Hạo cười lạnh, "Sau đó thì sao? Bọn họ sẽ đến A thị mang em về, và em tiếp tục ở trong nhà mà trong nhà đó một chút nhân tính cũng không có, em không thể cứ như vậy không biết phải trái theo họ."

Trần Hạo nói càng thêm kích động, gáy nổi gân xanh, rống giận "Chị có biết hay không, em ở trong căn nhà đó sắp không thở nổi nữa rồi!"

Tống Thanh Y nhìn cậu, không nói chuyện.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt Trần Hạo tất cả đều là tơ máu, tối qua cậu một đêm không ngủ, hôm nay lại đi chuyến bay sớm nhất đến A thị.

Sắc mặt tái nhợt cùng với đôi mắt hơi đỏ nhìn cô,khiến cho cô vô cùng sợ hãi.Tống Thanh Y quay mặt đi, nhắm mắt nói: "Nhưng bọn họ dù sao cũng là người nhà của em."

"Chị Thanh Thanh." Trần Hạo gọi cô "Chị không oán sao?"

Tống Thanh Y im lặng không lên tiếng.

Cô mở ngăn kéo, muốn từ bên trong lấy gói thuốc, lại phát hiện bên trong là một hộp kẹo hoa quả, tất cả các loại mùi vị đều có mà bên cạnh còn có một tờ sticker ——

Đừng hút thuốc, ăn kẹo sẽ khiến tâm tình tốt hơn.

Cuối cùng còn vẽ một khuôn mặt tươi cười.

Tống Thanh Y nhìn,sau đó không tự giác mà mỉm cười.

Cô lấy hai viên kẹo ra, đưa một viên cho Trần Hạo, đóng ngăn kéo lại, sau đó bóc giấy gói kẹo ra, đem kẹo đưa vào miệng.

Ngọt.

Cô nhìn Trần Hạo,người như cô không giỏi nói chuyện, lại càng không thích dạy dỗ người khác.

"Đưa di động cho chị đi." Tống Thanh Y hít một hơi thật sâu "Em có thể ở đây, nhưng báo bình an nhất định phải nói."

Trần Hạo nhìn cô, cuối cùng cầm điện thoại đi qua trả lại.

Di động có bảy mươi tám cuộc gọi nhỡ.

Có một số lạ, còn có số mẹ Trần Đạc.

Mà số xa lạ có thể là của Trần Đạc.

Trần Hạo bấm chế độ yên lặng, Tống Thanh Y mở di động ra mở chế độ bình thường, phát hiện còn có tin nhắn của Trình Dật, anh nhắn: Buổi tối chờ anh cùng ăn cơm.

Tống Thanh Y nhắn lại"Được".

Mẹ Trần Đạc vừa lúc gọi lại, cô không cần nghĩ ngợi liền nhận.

"A Thanh, thế nào? Nó có hay không có đi tìm con?" Mẹ Trần Đạc khẩn trương hỏi, "A Đạc đã điều tra ra, sáng sớm hôm nay nó đi chuyến bay đến A thị..."

Tống Thanh Y cắt đứt lời nói "Con hiện tại đã tìm gặp em ấy."

"Vậy là tốt rồi,vậy là tốt rồi." Mẹ Trần Đạc rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại hỏi: "Thế nào nó có bị thương hay không?"

"Không có." Tống Thanh Y nói: "Chỉ là tinh thần không tốt lắm."

"Làm sao?" Mẹ Trần Đạc lập tức nóng nảy, "Đều tại dì, tối hôm qua không nên đánh nó..."

Tống Thanh Y nói: "Trước mắt em ấy ở chỗ này với con, thân thể rất tốt, chỉ là không muốn trở về, dì xem, nếu có thể, để em ấy ở chỗ này với con vài ngày."

"Như vậy sao được?!" Mẹ Trần Đạc nói "Nó cuối kì có một cuộc thi thử, không thể ở lại, nó phải trở về để lên lớp."

"Con không quay về!" Trần Hạo lấy điện thoại trong tay Tống Thanh Y,lớn tiếng nói.

Mẹ Trần Đạc trong điện thoại lại nói tiếp, "Con đi tìm Tống Thanh Y, cũng không nhìn ra người ta có thích hay không thích con! A Đạc cùng nó đều đã chia tay, hiện tại ngay cả điện thoại của mẹ nó đều không tiếp, con đến chỗ nó có thể tốt hơn sao? Mà có khi,nó hại anh con không thành đâm ra hại con thì mẹ biết làm sao?"

Tống Thanh Y nghe thấy.

Bỗng nhiên cảm thấy có chút châm chọc.

Cô bật cười.

Đầu điện thoại bên kia im bặt tiếng.

Tống Thanh Y không chút do dự cúp điện thoại.

Trong phòng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức làm cho người ta sợ hãi.

Trần Hạo bỗng nhiên đứng dậy, đi ra ngoài, Tống Thanh Y bỗng nhiên kêu tên "Trần Hạo."

Trần Hạo đứng thẳng, không dám quay đầu.

"Chị luôn nghĩ những chuyện của chị và Trần Đạc xảy ra,luôn luôn nghĩ rằng không có quan hệ gì với em cả, chị sẽ không giận chó đánh mèo lên em." Tống Thanh Y không nhanh không chậm nói, âm thanh bình thường, thậm chí còn bình tĩnh, nhưng nếu cẩn thận nghe, nhất định có thể nghe được giọng cô đang run rẩy, "Nhưng chị làm không được."

"Mấy ngày nay em xảy ra chuyện gì, em nên biết rõ,sẽ không có gì bất ngờ xảy ra nếu Trần Đạc mang theo Thượng Nghiên qua nhà em."

"Em không thừa nhận." Trần Hạo âm thanh nghẹn ngào.

Tống Thanh Y nở nụ cười, có chút châm chọc "Cái này cũng không quan trọng,em tuy rằng so với chị và Trần Đạc không kém bao nhiêu tuổi, nhưng là em nhìn chị cùng anh em từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc. Chị không biết nên nói với em những thứ này có hay không thỏa đáng, nhưng chị hy vọng em có thể lý trí một chút.

Trần Đạc là anh em. Quan hệ máu mủ không thể cắt đứt, em không thừa nhận cũng phải thừa nhận. Cho nên... chị không thể đem em cùng Trần Đạc cắt bỏ máu mủ ruột rà. Chị không phải là Thánh Nhân, càng không phải là Thần, việc này chị đều nhịn xuống không nói, đây đã là cho nhà em thể diện cuối cùng rồi... Chị thật sự không thể... nói em là em, Trần Đạc là Trần Đạc, đối với em xem như tất cả những sự việc kia đều chưa từng xảy ra."

Em thừa nhận cũng tốt, không thừa nhận cũng thế. Trần Đạc làm sai, nếu chia tay, có thể cùng chị nói một câu không thương, chị còn có thể cùng Trần Đạc làm bạn bè. Nhưng —— "

Tống Thanh Y nói xong liền đỏ mắt, câu nói kế tiếp như thế nào cũng nói không ra.

Cô nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu "Trần Hạo, em không phải là còn nhỏ, cùng em nói những lời này cũng không phải chị muốn cùng em chặt đứt tất cả liên hệ, chỉ là... chị về sau đều không thể tốt giống như trước."

"Nhưng, em vẫn là cháu trai của bà nội."

"Em vẫn có thể coi chị là chị gái nhà hàng xóm."

Không còn là chị dâu tương lai của em.

Sẽ không bao giờ cùng Trần Đạc xuất hiện chung nữa.

Chị cũng sẽ không tham dự tương lai của em.

Buổi chiều ánh nắng xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh chiếu vào phòng, dù cho cô đã mở điều hòa nhưng cũng cảm thấy vô cùng oi bức.

Trần Hạo đứng tại chỗ, thật lâu sau, nói:

"Chị vì cái gì cùng anh em chia tay chưa tới nửa năm liền kết hôn?"

Tống Thanh Y quay lưng đi, nhìn ánh nắng bên ngoài, sau đó nói:"Gặp người thích hợp liền gả,cũng chẳng nghĩ nhiều lắm."

Thật lâu sau.

"Anh ấy đối với chị có tốt không?" Trần Hạo hỏi.

Tống Thanh Y nở nụ cười, "Tốt. Rất tốt rất tốt."

Tốt đến mức khiến cô không biết làm sao.

"Chị, em đói bụng." Trần Hạo đứng tại chỗ, tay nắm chặt cánh cửa.

Tống Thanh Y đứng lên "Vậy chúng ta đi ăn cơm."

Còn chưa đợi cô đi qua, Trần Hạo liền trượt xuống đất.

Chương 34

Trần Hạo nằm bệnh viện, ba mẹ Trần Hạo lập tức mua vé máy bay đến.

Tống Thanh Y không muốn nhìn thấy bọn họ, nhưng lại không yên lòng để Trần Hạo một mình ở bệnh viện, chỉ chờ ba mẹ Trần Hạo đến phòng, hướng bọn họ gật đầu chào hỏi sau đó đi ra ngoài.

Vừa đi ra ngoài, cô dừng lại bước chân.

Chủ yếu là nghe được mẹ Trần Hạo nhắc tới tên của mình.

"Con có ngu hay không vậy?" mẹ Trần Hạo chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói "Con không nói với mọi người một tiếng đã chạy tới đây,mẹ còn không biết con nghĩ gì? Tống Thanh Y ngay cả chào hỏi đều không muốn chào ba mẹ."

Cha Trần Hạo cũng nói, "Đứa nhỏ này trước kia cũng không như vậy, bây giờ nhìn thấy chúng ta ngay cả chào hỏi cũng không muốn, coi như là cùng A Đạc chia tay, chúng ta dầu gì cũng nhìn con bé lớn lên. Sao sắc mặt nó nhìn chúng ta như thế nào lại xấu thành như vậy."

"Chắc là do nó giận chó đánh mèo." Mẹ Trần Hạo nói

"Đủ rồi." Trần Hạo quát lớn "Ba mẹ hai người đến cùng có biết hay không? Là Trần Đạc ngoại tình! Ba mẹ còn muốn chị Thanh Thanh đối xử với chúng ta như trước?"

"Con mở miệng ra là chị, người ta có coi con là em trai sao?" Mẹ Trần Hạo nói: "Anh con hiện tại sự nghiệp đang lên, nếu thừa nhận danh dự sẽ vô cùng ảnh hưởng, dù sao cô ta cũng không vì chuyện này mà ảnh hưởng. Nếu lúc trước cô ta không nhờ người ta viết giùm thì đâu có xảy ra nhiều chuyện như vậy mà con còn bao che cho nó."

"Không phải!" Trần Hạo cãi "Người khác không tin chị ấy còn không tính, tác phẩm của chị ấy đều quang minh trước mặt mọi người viết ra, vậy mà mọi người lại không tin chị ấy?"

"Chị ấy là bị người ta hãm hại!"

"Con đừng kích động." Mẹ Trần Hạo nói "Mẹ cũng không phải nói nó thế nào, chỉ là người ta có chứng cớ, nó lại không có gì chứng minh. Nếu thật là nó viết, sao không đem chứng cớ ra chứng minh?"

"Không nói nó nữa, ngày đó mẹ không nên đánh con." Mẹ Trần Hạo nói, "Chúng ta là người một nhà không nên vì người ngoài mà ầm ĩ, anh con một lát sẽ đến, trong tổ kịch xin nghỉ không dễ dàng, con đừng cùng anh con ầm ĩ nữa."

Tống Thanh Y dựa vào tường bệnh viện, rõ ràng đang là mùa hè, cô lại cảm thấy mình lạnh đến tận xương.

Cô an ủi chính mình, so với những lời khó nghe đều đã nghe qua rồi, còn sợ cái gì nữa?

Sợ cái gì chứ.

Cô có thể không sợ sao?

Mọi người trên internet không biết thật giả cũng không trách được, mà người bên cạnh cô cũng không tin cô.Cô thật sự sắp bị đánh ngã.

"A Thanh,em ở đây làm cái gì?"

Tống Thanh Y lập tức quay mặt qua chỗ khác, nâng tay lau nước mắt, cô mím môi, không nói một lời đi ra ngoài.

Trần Đạc chạy vài bước kéo cổ tay cô, Tống Thanh Y dừng bước, dùng lực tránh ra.

"Đã lâu không gặp."

Nói xong không nhìn Trần Đạc, mà là nhìn phía sau anh.

Trần Đạc đi cùng Thượng Nghiên, tuy rằng đeo khẩu trang cùng mũ lưỡi trai, nhưng đối với Tống Thanh Y, ở trong đám người có thể nhìn ra hai người bọn họ hoàn toàn không có vấn đề.

Sau khi nói xong định đi, lại bị Trần Đạc kéo lại.

Cô nhíu mày, không kiên nhẫn nói: "Còn có việc gì?"

"Em..." Trần Đạc không biết nói như thế nào.

Tống Thanh Y liếc anh, Thượng Nghiên đi tới, hai người đứng chung một chỗ, giống như một đôi tình nhân.

Tống Thanh Y bỗng nhiên liền nghĩ.

Cô trước kia đến cùng sao mắt lại mù như vậy?Sao lại không thấy Thượng Nghiên để ý Trần Đạc.

Cô giống như một cái bóng đèn, vậy mà không hề phát hiện ra, thật là tâm tư lớn.

"A Thanh, cậu... cậu có khỏe không?" Thượng Nghiên hỏi, "Nghe nói cậu đã đi làm trở lại."

"Không chết, còn rất vui vẻ." Tống Thanh Y trả lời "Cho nên có thể tránh ra để tôi đi về được chưa?"

"Em..."

Trần Đạc vừa mở miệng, điện thoại Tống Thanh Y vang lên.

Là Trình Dật.

Cô đứng lên nhận, Trình Dật hỏi: "Cậu ta nằm phòng nào? Em mau đọc số phòng cho anh? Anh hiện tại đi qua xem một chút."

"Ba mẹ Trần Hạo đã tới, em lập tức sẽ trở về." Tống Thanh Y nói, "Anh đừng tới đây."

"Anh đã đến bệnh viện rồi." Trình Dật nói, "Vừa lúc cùng em đi khám lại,đi truyền thêm nước biển."

Tống Thanh Y định cự tuyệt, cô không muốn cho Trình Dật nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cùng Trần Đạc bọn họ đụng mặt,đối với Trình Dật không có chỗ tốt lành gì.

Còn chưa mở miệng, Trình Dật liền cất cao âm thanh "Anh nhìn thấy em rồi, ở bên kia đừng di chuyển, chờ anh."

Sau đó điện thoại liền bị cắt đứt.

Trình Dật đến trước mặt.

Giống như bình thường hay nắm cổ tay, nhưng cổ tay Tống Thanh Y vừa rồi bị Trần Đạc kéo, Trình Dật vừa động cô liền đau.

Trình Dật cúi đầu nhìn cổ tay Tống Thanh Y giấu phía sau.

Trình Dật bình tĩnh nói: "Đưa anh xem."

Lời nói nghiêm khắc không cho phép cô kháng cự.

Tống Thanh Y đem cánh tay vươn ra.

Anh chỉ thấy trên làn da trắng nõn của cô xuất hiện mấy dấu ngón tay, đỏ một vòng, nhìn là biết Trần Đạc đã dùng nhiều sức lực.

Trong ánh mắt Trình Dật lóe lên một tia tàn nhẫn, "Là cậu ta?"

Tống Thanh Y không nói chuyện.

Trình Dật quay đầu"Là cậu nắm đau cô ấy?"

Trần Đạc nhíu mày nói: "Cùng anh có quan hệ gì?"

Trình Dật buông cánh tay Tống Thanh Y xuống, sau đó chậm rãi cười nói: "Không có quan hệ gì với tôi sao?"

Trần Đạc trong mắt đều là phiền chán "Anh tự xem chính mình là ai?"

Ầm.

Trình Dật một quyền đánh trên mặt Trần Đạc, Trần Đạc lui về sau nửa bước, khẩu trang trên mặt cũng theo đó mà trượt xuống, khóe miệng có một vết máu.

Lúc mẹ Trần Đạc nhìn thấy cậu bị thương, lập tức nói " Là chuyện gì xảy ra? Ai đánh?"

"Là tôi đánh." Trình Dật nhẹ nhàng khinh thường "Trừng phạt cậu ta một chút không được sao?"

Tống Thanh Y kéo tay anh, thấp giọng nói: "Đừng gây chuyện."

Trình Dật nghiêng đầu nhỏ giọng nói, "Anh tự sẽ có chừng mực."

Trình Dật nói như vậy, Tống Thanh Y trong lòng liền yên tâm.
"Cậu là ai? Ở đâu tới đây? Sao lại tùy tiện đánh người." mẹ Trần Đạc cau mày nói: "Còn có hay không chút gia giáo?"

"Có hay không có gia giáo, dì phải hỏi ba mẹ tôi rồi." Trình Dật cười khẩy nói: "Nhưng con trai của dì không gia giáo, tôi ngược lại phải hỏi dì một chút."

"Cậu!" Trần Đạc đứng lên, vung quyền định đánh Trình Dật, Trình Dật lập tức ngăn lại, lúc sau đem Tống Thanh Y đến sát tường đứng, quay đầu đánh cho Trần Đạc một cái,anh quật cậu ta qua vai ngã xuống đất.

Mọi người lập tức sững sờ tại chỗ.

Bọn họ thiếu chút nữa cho rằng đây là đang diễn.

Trần Đạc đau kêu rên hai tiếng.

Trình Dật đáy mắt lạnh lùng, âm u nói: "Trần Đạc, tôi lần trước đã nói, về sau gặp cậu một lần, đánh cậu một lần."

Tống Thanh Y nghĩ liền tiến lên giải vây, Trình Dật quát: "Em đừng tới đây."

Ba mẹ Trần Đạc rốt cuộc chú ý tới sự tồn tại của cô.

Mẹ Trần Đạc lập tức quát: "Tống Thanh Y, cô đây là ý gì? Cô như thế nào cũng là do bà nội Trần Đạc nhìn cô lớn lên, mà cô bây giờ lại lấy oán trả ơn, quả thực là một con người vô cùng không có ân."

Trình Dật âm thanh lạnh lùng nói: "Câm miệng!"

Trình Dật quay đầu nhìn bọn họ"Con trai của các người làm bao nhiêu chuyện thương thiên hại lí, trong lòng các người vô cùng rõ ràng. Tôi hôm nay không chỉ đánh cậu ta, về sau gặp cậu ta một lần, liền đánh cậu ta một lần."

Anh kéo tay Tống Thanh Y qua, mắt nhìn mẹ Trần Đạc " Thiện ác cuối cùng sẽ bị trời phạt."

Nói xong, đang lúc mọi người kinh ngạc,kéo Tống Thanh Y rời đi.

**

Trở về khách sạn, Tống Thanh Y vẫn chưa thể thoát ra cảnh tượng ban nãy.

Trình Dật từ trong ngăn kéo lấy thuốc mỡ, kéo cổ tay cô qua thoa một chút.

Tống Thanh Y giật mình, lúc này mới phục hồi tinh thần.

Trình Dật ngồi xổm trước mặt cô, thoa loạn xì ngầu, rất chuyên chú.

"Anh... Không phải là có hai nhân cách?" Tống Thanh Y lúng túng nói.

Trình Dật khẽ cười lắc đầu, "Không hổ là nhà biên kịch, tưởng tượng sao lại phong phú như vậy."

"Thật sự có sao?" Tống Thanh Y kinh ngạc hỏi.

Trình Dật:...

"Đây là bí mật."

Tống Thanh Y chăm chú nhìn anh "Anh thật sự..."

Trình Dật gật đầu, xoay mặt đi, thật lâu sau thở dài, "Em sẽ không bởi vì vậy mà ghét bỏ tôi chứ?"

"Kỳ thật phát hiện bệnh này đã rất lâu rồi, bình thường là nhân cách của tôi, nhưng bị uy hiếp thì nhân cách còn lại sẽ chiếm hết cơ thể; trước đó có đi bệnh viện xem thử, vẫn không có cách nào trị."

Tống Thanh Y nhìn Trình Dật thấp giọng nói: "Sẽ không sao đâu."

"Em có biết một bác sĩ khoa tâm thần, cô ấy nhất định có thể trị khỏi cho anh, về sau nhất định sẽ tốt."

Trình Dật hai tay nắm thành quyền"Em... Quả nhiên cũng cảm thấy anh bị bệnh."

"Không không." Tống Thanh Y lập tức phủ nhận, "Đây không phải là bệnh."

Trình Dật không nói chuyện.

Tống Thanh Y không biết nên nói gì, thật lâu sau, cô từ phía sau ôm lấy Trình Dật, ghé vào lỗ tai anh thì thầm nói: "Người khác chỉ có một linh hồn, nhưng anh có tận hai cái, anh như vậy là hơn người rồi."

Trình Dật rốt cuộc nhịn không được, ha ha bật cười.

Tống Thanh Y sửng sốt vài giây, không thể tin nhìn Trình Dật, "Anh đùa bỡn em?"

Trình Dật vội vàng tiến lên ôm lấy cô "Anh không có."

"Anh chính là đang gạt em!" Tống Thanh Y như hiểu ra mọi chuyện.Trình Dật là đang lừa cô!

Thật đáng ghét!

Trình Dật chỉ là ôm lấy cô cười.

Tống Thanh Y tức giận đạp chân anh, Trình Dật hoàn toàn không phản kháng, đem đầu khoát lên bả vai cô, thấp giọng nói: "Anh không nhìn được em bị khi dễ."

Tống Thanh Y không nói chuyện.

"Khi còn nhỏ anh có học qua Taekwondo, nhu thuật, kiếm thuật hai năm." Trình Dật nói, "Cho nên anh nói, thấy cậu ta một lần đánh một lần, là nghiêm túc."

Tống Thanh Y cảm động nhìn anh.

"Đừng gây chuyện." Cô chậm rãi ôm Trình Dật"Em không hi vọng anh bởi vì em, mà ảnh hưởng đến chính mình."

Trình Dật không nói chuyện.

Tống Thanh Y nói "Biết hay không?"

Trình Dật hừ một tiếng.

Tống Thanh Y còn muốn nói, lại bị môi Trình Dật trực tiếp ngăn lại.

Cô mở to hai mắt nhìn, Trình Dật đưa tay che mắt cô,ôm cô vào phòng ngủ.

Tống Thanh Y:...

Trong phòng hơi tối,cô không nhìn thấy được,

chỉ nghe quần áo của cả hai rớt xuống.

Tống Thanh Y cảm thấy Trình Dật trên người vô cùng nóng,cô định nói chuyện nhưng lại bị Trình Dật đè lên người.

Sau đó là cùng Trình Dật trầm luân....

**

Sau khi xong chuyện, Tống Thanh Y mệt mỏi ngủ say, Trình Dật đi khi nào cô cũng không phát hiện.

Đợi đến lúc cô tỉnh lại, bên người đã trống không, sờ sờ, bên cạnh rất lạnh.

Có thể rời đi rất lâu.

Tống Thanh Y gãi gãi tóc của mình, da thịt bên ngoài tất cả đều là màu xanh màu tím, bên ngoài ánh mặt trời đã tối, cô nhìn ra bên ngoài sau đó lại trở mình.

Còn quên chưa ăn cơm, bây giờ lại cảm thấy hơi đói.

Nằm sấp trên giường một lát, mở di động ra, có một cuộc gọi nhỡ là điện thoại Trần Hạo.

Cô ấn gọi, bên kia liền nhận.

"Có chuyện gì vậy?" Lời vừa nói ra, cô phát hiện cổ họng hơi khàn, Trần Hạo cũng phát hiện, thấp giọng nói, "Chị có phải,tự mình khóc?"

Tống Thanh Y:...

Là khóc.

Bởi vì chuyện hòi chìu.

Nhưng cô làm sao nói rõ cho cậu? Đành phải ở trong lòng thầm oán Trình Dật, không biết tiết chế.

Trần Hạo lại cho rằng cô thật sự bởi vì chuyện hồi chìu mà khóc, áy náy nói: "Thực xin lỗi, là em mang cho chị thêm phiền toái."

Tống Thanh Y vội vàng nói: "Không có chuyện gì, em không mang cho chị phiền toái, chị chỉ vừa mới thất thần thôi. Thân thể em tốt chút nào chưa?"

Cô nói nhiều lời như thế, cổ họng hơi đau, muốn uống nước.

Trần Hạo nói sẽ không gây cho cô thêm phiền toái nữa.Cậu cũng nói bây giờ cậu khỏe rồi,sẽ về lại bên kia.

Tống Thanh Y chỉ đáp một tiếng, nhân tiện nói: "Về sau học tập cho tốt, đừng lo lắng cho chị"

Cổ họng đau dữ dội.

Cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Trình Dật sau khi đi vào đem đồ trong tay đặt ở trên bàn, rót cho Tống Thanh Y một ly nước.

Uống một ngụm nước xong, Tống Thanh Y nằm xuống trấn an Trần Hạo nói: "Chị không sao."

Trình Dật nhíu mày hỏi, "Trần Hạo sao?"

Tống Thanh Y gật đầu.

Trình Dật cầm lấy di động, giáo huấn Trần Hạo nói: "Có biết hay không cổ họng cô ấy đang đau, không thể nói chuyện, số di động của tôi lúc trước không phải cho cậu lưu rồi sao? Sau này đừng gọi cho cô ấy,gọi cho tôi."

Sau khi nói xong không đợi Trần Hạo đáp,cúp điện thoại luôn.

Quay đầu nhìn Tống Thanh Y còn ngốc ngốc nằm, anh nở nụ cười, "Còn ngốc ở đó làm cái gì?."

Trình Dật đem cháo lấy ra, quay đầu lại hỏi Tống Thanh Y, "Lại đây ăn, hay là để anh đút em?"

Tống Thanh Y lập tức ngồi dậy, bả vai lộ ra "Chính là em tự mình ăn."

Tống Thanh Y bị anh nhìn chằm chằm không được tự nhiên nói "Anh nhìn em như vậy, như thế nào mặc quần áo? Anh mau quay lưng lại."

Trình Dật cười nhẹ,xoay người, "Cũng không phải chưa từng thấy qua."

Tống Thanh Y:...

Kia không giống với!!

Cô nhanh chóng mặc xong quần áo, sau đó đến nhà vệ sinh rửa mặt, lúc này mới đi ra ăn cơm.

Trình Dật trực tiếp đứng dậy chặn đường cô, hôn lên môi cô "Em ăn cơm, xong rồi đi ngủ."

"Sáng mai anh có phân đoạn diễn."

Tống Thanh Y nhìn anh,thần sắc mệt mỏi, cô đưa tay sờ sờ đầu anh "Cực khổ."

Trình Dật khom lưng, cọ cọ, cong môi nở nụ cười, "Kiếm tiền nuôi bà xã, không khổ cực."

Tống Thanh Y:...

Chương 35

Trần Hạo theo ba mẹ về lại Thành Bắc, Bà nội cũng thường xuyên gọi điện thoại cho Tống Thanh Y, chỉ là đơn giản hỏi thăm, mỗi lần cùng bà nội gọi điện thoại lúc đó Tống Thanh Y đều nghĩ, bọn họ giấu bà cũng thật tốt, vậy mà có thể giấu ngày qua ngày.

Không biết Trần Hạo đã nói gì với Trần Đạc, Trần Đạc thật sự không có đến gây sự với Trình Dật.

Sau đó giống như mọi chuyện chưa từng xảy ra,hết thảy đều trở về bình thường.

Ngụy Gia cùng Từ Trường Trạch tham gia « diễn viên dự bị », trước mắt luôn luôn bận rộn.

Tống Thanh Y được Trình Dật chăm sóc ăn uống đầy đủ, dạ dày không còn quặn đau.

Cô mỗi ngày cười càng ngày càng nhiều, trong tổ kịch thường thường sẽ nhìn Trình Dật.

Trình Dật còn một phân diễn cuối cùng, trong kịch bản anh cùng một nữ diễn viên có cảnh hôn.

Tống Thanh Y quên mất chuyện này, đợi đến ngày hôm sau nhìn kịch bản mới nhớ tới, cho nên Hà Đào bên này sửa chữa kịch bản, Tống Thanh Y địa vị tối cao cùng tổ biên kịch, ở trong này nghe.

Lúc này lại đang thảo luận, Tống Thanh Y nhìn cô ấy vài lần.

Cô ấy tên là Tống Kỳ.

Cùng họ với cô,Tống Kỳ hướng bên cạnh Hà đào ngồi xuống, cầm kịch bản rất nghiêm túc thảo luận, "Chị Hà, em cảm thấy cảnh này có thể đổi một chút được không?"

"Vậy em cảm thấy sửa như thế nào?" Hà Đào nhàn nhạt hỏi.

Tống Kỳ nói "Cuối cùng, Trình Dật nhanh chóng chạy tới ôm lấy em, sau đó em đứng cùng anh ấy hôn nhau, sau đó em chắn đạn cho anh ấy,cuối cùng là em chết."

Hà Đào ánh mắt như có như không nhìn về phía Tống Thanh Y, không nói chuyện.

Tống Kỳ lại hỏi "Đạo diễn, nếu không như vậy đi,em chắn đạn cho Trình Dật, sau đó anh ấy hôn em tiễn biệt. Chị cảm thấy thế nào?"

Hà Đào quay đầu hỏi Tống Thanh Y, "Tống biên, cô cảm thấy thế nào?"

Tống Thanh Y cúi đầu nhìn kịch bản, không lên tiếng nói: "Không được."

"Tại sao vậy ạ?" Tống Kỳ khó hiểu, "Như vậy không phải rất có kịch tính sao?"

Tống Thanh Y nhìn cây bút trong tay, ở trên kịch bản vẽ ra một tuyến dài " Không phù hợp, giai đoạn trước hình tượng của em đều là đối với nam phụ khinh thường, đối với anh ta luôn có tâm tư lợi dụng, em từ đầu đến cuối yêu chỉ có nam chính, không có khả năng sẽ phản bội tình yêu đó, nếu muốn đổi thì ngay từ đầu nên nói,hiện tại quá muộn."

"Vậy..." Tống Kỳ nghĩ ngợi "Chị định sửa như thế nào?"

Tống Thanh Y ngẩng đầu nhìn cô, kiên định nói: "Không thay đổi."

Tống Kỳ nhíu mày, "Như vậy sao được?"

"Như thế nào không được?"

Tống Kỳ ấp úng không nói nên lời.

Cô còn tính toán mượn cảnh cuối cùng hôn Trình Dật.

Coi như không cua được, trộm hôn một cái cũng tốt.

Trình Dật nhỏ hơn cô ba tuổi, cười rộ lên cũng dễ nhìn, mỗi ngày cùng cô diễn, quả thực mê người chết được, cô đã sớm động lòng, chỉ là anh ta quá khó tiếp cận.

Cũng không biết là do không chấp nhận tuổi tác với cô hay gì khác, mỗi lần nhắn WeChat đều không trả lời cô.

Đêm khuya định trêu chọc anh vài câu, cuối cùng vậy mà anh lại kéo đen cô.

Cô không nguyện ý như vậy mà từ bỏ, tốt xấu cô ở trong giới lăn lộn 5 năm, tuy rằng không gặp may, nhưng dầu gì cũng có chút tài nguyên, kinh nghiệm diễn xuất cũng phong phú, ở cùng với cô anh cũng sẽ không thiệt thòi.

Tống Kỳ muốn mượn cảnh hôn hôm nay, trước mặt mọi người trêu chọc anh, khiến anh vĩnh viễn nhớ kỹ cô.

Tống Thanh Y chỉ nhàn nhạt liếc cô một chút, lập tức liền nhìn thấu tâm tư của cô.

Có lẽ là giác quan thứ sáu.

Nhìn bộ dáng của Tống Kỳ, trong lòng Tống Thanh Y rất không thoải mái.

Im lặng một hồi, cô thản nhiên nói: "Nguyên bản tốt nhất."

Nguyên bản là nữ phụ sau khi trúng đạn, nam phụ đuổi tới, cảm thấy hối hận, nữ phụ tỉnh lại cùng anh cười một cái, nói anh sao có thể ngốc như vậy, lúc sau nhắm hai mắt lại.

Nam phụ nhẹ chạm lên môi cô.

Lúc sau sẽ kéo xa màn ảnh, kỳ thật chạm hay không chạm đều không thấy quá rõ.

Chủ yếu là thần sắc Trình Dật, đây là nghiệm kỹ xảo biểu diễn màn ảnh, đặc tả ống kính bên dưới, mỗi một cái biểu tình, mỗi một phần tình cảm nhất định phải làm tốt nhất, để người xem có thể cảm nhận được hết cảm xúc nhân vật.

Tống Thanh Y lúc trước viết ra một màn này thì có cẩn thận xem kĩ qua vài lần, cô có thể tưởng tượng ra nhân vật, độ sâu đậm tình cảm đều ở trạng thái tốt nhất.

Hà Đào cũng biết, chờ Tống Thanh Y nói ra, cô cũng gật gật đầu, "Tôi cũng cho là như vậy."

Tống Kỳ không nói ra lời, cô quả thật không có lý do tốt hơn, muốn nói gì cãi lại, Hà Đào đã hô Trình Dật, "Tiểu Trình, lại đây xem một chút."

Trình Dật đang ở bên kia cùng Lâm Dục đánh thử một chút, nghe vậy lên tiếng, "Được"

Sau đó một đường chạy lại đây, Hà Đào hỏi anh "Đối với phân đoạn cuối, cậu có ý kiến gì không?"

"Cứ dựa theo trên kịch bản mà diễn." Trình Dật nói: "Trên kịch bản đã viết như vậy,đổi nữa tất nhiên cũng sẽ không có hiệu quả tốt hơn. Làm sao? Cảnh này có vấn đề?"

Hà Đào nhìn Tống Kỳ một chút, "Không có, chỉ hỏi cậu một chút về cảnh hôn."

Hà Đào lúc nói chuyện ánh mắt còn đảo qua Tống Thanh Y, Tống Thanh Y quay mặt đi.

Cảnh hôn thì cảnh hôn.

Nhìn cô làm gì?

Trong kịch bản viết cảnh hôn cũng không phải cô muốn, đó không phải là tình tiết cần thiết sao?

Nếu lúc trước cô quen biết Trình Dật thì chắc chắn cô sẽ không đem cảnh này viết vào.Nhìn cô làm cái gì chứ!

Trình Dật cười khẽ, "Không sao đâu?"

Hà Đào nói: "Không có yêu cầu gì nghiêm khắc, chỉ cần cậu có chút cảm giác đau thương tột cùng sẽ diễn tốt cảnh cuối"

Trình Dật gật đầu cười nói: "Vậy thì nghe chị Hà."

Tống Kỳ diễn với Trình Dật 1 cảnh hai lần.

Từ lời kịch đến động tác đều làm qua hai lần, Tống Thanh Y đều nhìn xem.

Đến khi diễn lần ba, Tống Thanh Y vẫn là nhịn không được đứng dậy ra đi ngoài.

Buổi chiều chụp ảnh, Tống Thanh Y không đi, cô ở trong khách sạn bắt đầu viết tiếp phần kịch bản mới cô đã bỏ dở mấy tuần nay.

Cô nghĩ nên mau chóng viết xong.

Nhưng khi đặt tay ở trên bàn phím, qua hai giờ cũng không gõ được mấy trăm chữ, viết vài chữ thì thất thần, trong lòng cảm thấy bất an.

Rất phiền muộn.

Cô từ trong ngăn kéo lấy một viên kẹo, bóc vỏ đút bên miệng, đi đến cửa sổ.Tống Thanh Y ở trong phòng không ngừng phí hoài thời gian, nằm ở trên giường, sau lại ra ghế ngồi, cũng tìm không thấy tư thế nào thoải mái.

Cô mở di động ra nhắn cho Hà Đào: Bọn họ chụp xong chưa?

Hà Đào hồi: Đang chụp.

Tống Thanh Y:...

Hà Đào: Gửi cho em một video?

Tống Thanh Y đang muốn trả lời không cần, Hà Đào liền gửi video qua.

Tống Thanh Y nghĩ: Không cần cũng không sao.

Nhưng cô vẫn mở video.

Trường quay lộn xộn, phục trang, người mang đạo cụ đi tới đi lui, Trình Dật đang cùng Tống Kỳ diễn phân đoạn cuối cùng, lần này thần thái động tác rõ ràng hơn, Trình Dật tay đặt bả vai Tống Kỳ, sau đó chậm rãi cúi xuống.

Video dừng.

Cách một phút, Hà Đào lại phát thêm video.

Tống Thanh Y im lặng.

Hà Đào: Cho em sự bất ngờ.

Tống Thanh Y nhìn video,quyết định mở ra.

Trong video Tống Kỳ đang chủ động đưa môi đỏ mọng, Trình Dật vừa cúi đầu, cô liền hướng môi lên trên, người sáng suốt sẽ thấy Trình Dật trên tay dùng sức lực, giữ bờ vai cô, làm cô không thể đưa lên nữa.

Mà Trình Dật gần chạm môi Tống Kỳ thì ngừng.

Không có đụng tới, ở giữa có một khe hở.

Tống Kỳ lại đến gần, Trình Dật trực tiếp ngẩng đầu lên.

Anh lắc lắc cánh tay mình, tay phải vuốt ve ngón áp út, chỗ đó chẳng biết lúc nào có thêm một chiếc nhẫn, anh khóe môi khẽ nhếch, mang theo vài phần nhu tình, "Chị Kỳ nên tự trọng.Em đã kết hôn."

Trong video truyền ra tiếng kinh hô.

Sau đó dừng.

Hà Đào: Sao?

Tống Thanh Y: Anh ấy hồ nháo.

Hà Đào: So với Trần Đạc đáng tin hơn.

Tống Thanh Y:...

**

Tống Thanh Y buổi chiều đi một chuyến đến siêu thị, cô đột nhiên muốn ăn sủi cảo, vì thế liền đi mua nguyên vật liệu.

Nhưng mua về liền khó xử, cô không biết làm, vì thế gọi điện thoại cho ông nội, nhờ ông chỉ dạy cho cô.

Ông nội từng bước nói cho cô biết, nhưng Tống Thanh Y làm thật sự không xong, mặt cũng không tốt, đồ ăn cắt không được, đành phải bỏ hết trong phòng bếp, buổi tối đi ra bên ngoài ăn.

Cô hỏi thăm ông nội vài câu, gần đây như thế nào, tiền còn đủ hay không, có mua sữa bồi bổ,.... ông nội nghe cô hỏi mà thấy phiền liên tục nhắc cô đừng lo cho ông.

Lúc sau ông nội bỗng nhiên nói: "Ngày mai Bà nội Trần Đạc sinh nhật, con có trở về không?"

Tống Thanh Y ra vẻ khó xử "Không được, bên này kịch bản của con đã gần xong, con phải chờ bên này chấm dứt mới trở về được."

"Qùa con cũng đã mua, ngày mai sẽ chuyển phát nhanh đến nhà Bà Nội."

Ông nội cười nhạt, "Sống đến tuổi nầy rồi, còn để ý quà cáp làm gì. Bà nội Trần Đạc, rất thích có cháu gái, ba mẹ Trần Đạc cũng muốn có con gái nên kế hoạch sinh thêm một đứa con, nào biết, kết quả lại thêm một cháu trai nên từ nhỏ bà ấy rất thương con."

"Con biết." Tống Thanh Y nói, "Con không phải là không quay về, nếu có thể sẽ khẳng định trở về."

Ông nội cười nhạo, "Năm nào con cũng đi công tác?Cũng bận rộn nhưng không phải cũng tranh thủ trở về sao, thôi được rồi,nhiều năm con cùng bà trải qua biết bao cái sinh nhật như vậy, ông nghĩ bà cũng sẽ không để ý năm nay, công tác của con quan trọng hơn.""Ông nội." Tống Thanh Y gọi "Con không phải cố ý không quay về."

Bà nội cùng ông nội sinh nhật cách nửa năm, nhưng cô hàng năm đều nhớ rất rõ ràng. Mỗi khi đến sinh nhật, Tống Thanh Y sẽ sớm an bày xong công việc, để trở về.

Có một năm cô thật sự rất bận, hơn nữa đoàn phim ra nước ngoài lấy cảnh, đợi đến khi trước sinh nhật bà nội một ngày liền nhận được điện thoại ông nội nhắc nhở, cô vội vàng nói đạo diễn xin nghỉ, suốt đêm đi về.

Hiện tại cô không muốn đối mặt với bà nội, cô sợ chính mình không nhịn được, đành phải lựa chọn không quay về.

Thật lâu sau, ông nội rốt cuộc mở miệng, "Con cùng Trần Đạc rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Tống Thanh Y nói: "Có thể có chuyện gì xảy ra chứ, như vậy đi. Con đang rất bận rộn,có gì sẽ nói sau với ông,con cúp máy đây ạ."

Ông nội hừ lạnh một tiếng, trực tiếp cúp điện thoại.

Tống Thanh Y cũng gọi cho Bà nội, chỉ là không nói nhiều, giả bộ bản thân mình thật sự bận rộn đến mức không thể phân thân ra được, cuối cùng vội vàng cúp điện thoại.

Cô ngồi phịch ở trên sô pha.

Nói dối, thật không phải là chuyện dễ dàng gì.

**

Hôm sinh nhật Bà nội,trong nhà đã đầy đủ mọi người, Trần Đạc Trần Hạo đều ở đây, Thượng Nghiên cũng tới, còn có mấy ông bạn già.

Bà nội ngồi trên sô pha, bên người đều là mấy cái ông bạn già, Thượng Nghiên vội vàng bưng nước hoa quả lên.

Bảo mẫu Trần gia sáng sớm đã nấu cơm, lúc dùng xong bữa cơm, tất cả mọi người đều ngồi ở một bên trò chuyện.

Có ông nội Tống Thanh Y đến, trong phòng lập tức náo nhiệt lên.

Mọi người cùng trò chuyện, giống như trở về con hẻm ngày xưa, mỗi buổi chiều, tất cả mọi người sẽ ngồi ở đầu ngõ dưới cây liễu uống trà trò chuyện,cả ngày đều vui vẻ thuận hòa, ánh chiều tà ngả về tây, mới rời đi.

Ai cũng chuyện trò vui vẻ,ông nội Tống cũng không xen vào, chỉ ngồi một bên.

Ông nội Tống hơi mệt mỏi,muốn đi vệ sinh.

Ông vừa đi ngang qua vô tình nghe thấy tên A Thanh, lập tức dừng bước.

Ông là ông nội của Tống Thanh Y, tự nhiên muốn nghe nhiều chuyện cháu gái mình.

Cửa không đóng, người bên trong nói chuyện bên ngoài đều nghe được rõ ràng.

Một giọng nữ hỏi, "Bên ngoài cô gái tên Thượng Nghiên là bạn gái A Đạc? Người này đẹp gái? A Đạc không phải ở cùng A Thanh sao."

"Tốt cái gì." Sau đó ông lại nghe người khác nói: "Cô gần đây đều không xem tin tức sao? Thật đúng là......"

"Thế này là như thế nào?" Một người khác hỏi, " Hèn chi hôm nay lão Tống đến tôi tìm khắp nơi cũng không thấy nha đầu kia "

Thì ra Trương thái thái cùng Vương thái thái còn có Bạch thái thái đang nói chuyện.

"Nếu tôi là nha đầu kia, đừng nói là đến đây, tôi cũng chẳng cần tặng quà cho bọn họ!" Vương thái thái nghẹn một bụng nói "Nếu không phải Quyên Quyên trên người còn có bệnh, chịu không nổi kích thích, tôi thật muốn trước mặt bà ấy chửi A Đạc, hai người bọn họ là chúng ta nhìn lớn lên, Tống nha đầu đối với A Đạc có bao nhiêu là tốt, có cái gì tốt đều mang cho cậu ta, lúc ấy nếu không phải Tống nha đầu viết ra kịch bản cho cậu ta diễn,có lẽ cậu ta sẽ không được nổi tiếng như bây giờ."

"Ai nha, bà nói trọng điểm đi." Bà Trương nói, "Tôi chả hiểu gì cả."

Vương thái thái hừ lạnh " A Đạc tiểu tử này, hiện tại nổi danh, bà có nhìn thấy cô gái ban nãy lấy hoa quả cho chúng ta không? Đó là bạn gái A Đạc đó. Trước mặt Quyên Quyên nói mình là bạn bè, thật ra đã sớm công khai, trên tin tức còn viết rất nhiều lần."

"Thế nào? Hai người chia tay?" Bạch thái thái hỏi.

Vương thái thái nói"Nếu thật sự là chia tay ngược lại còn tốt. Vài tháng trước, trên mạng nói A Đạc tiểu tử kia bên ngoài ở cùng một chỗ với cô gái kia, còn nói Tống nha đầu là tiểu tam, bọn họ nói như vậy bà có tin không? Hai đứa nó đều là chúng ta nhìn lớn lên, hàng năm sinh nhật Quyên Quyên, hai người đều tốt, Tống nha đầu một lòng một dạ ở trên người nó, có thể chia tay sao? Còn không phải do Trần Đạc tiểu tử kia thay lòng đổi dạ,quên tình quên nghĩa"

"Ai." Bạch thái thái thở dài, "Nhân duyên trời đã định trước, bây giờ tan cũng không muộn. Bà cũng đừng mắng tiểu tử Trần gia kia nữa."

"Bà hiểu cái cái gì." Vương thái thái nói, "Nếu dễ dàng như vậy, tôi mới không tức."

Vương thái thái sau đó, bà mang khoảng thời gian phát sinh sự tình nói cho hai lão thái thái nghe, vô cùng lưu loát, còn mang theo oán giận, cuối cùng tổng kết một câu, "Các bà nói xem, Tống nha đầu là chúng ta nhìn lớn lên, con bé là người như vậy sao?!"

"Nha đầu kia khi còn nhỏ viết văn rất giỏi, tôi nhớ rất rõ ràng,kịch bản Trần Đạc diễn có một khoảng thời gian con bé ở trên bàn nhà tôi viết. Trần Đạc tiểu tử chẳng lẽ không biết? Nó đều biết! Hiện giờ xem nó nói cái gì trên mạng?!"

Chuyện này nếu đã nói ra rồi, mấy cái lão thái thái nghe xong đều giận.

Một bên trách Trần Đạc, một bên đau lòng cho Tống Thanh Y.

Bạch lão thái thái thở dài, "Nha đầu kia đến cùng, vẫn là mệnh khổ."

"Con bé thì có bao nhiêu ủy khuất." Lão Trương tức phụ cũng nói, "Lão Tống xem con bé là quả tim bảo bối của ông ấy, bình thường ngoài miệng không nói, khi còn nhỏ Tống nha đầu thi không tốt; lão Tống bao che khuyết điểm biết bao nhiêu, hiện tại nếu biết những chuyện này, không bị tức vào bệnh viện mới thôi đó."

"Tôi đoán Tống nha đầu toàn nhịn xuống, không nói cho ông ấy cùng Quyên Quyên biết." Vương lão thái thái nói, "Cô gái bên ngoài kia, tôi nhìn cũng không thích..."

Ông không nghe nữa, ôm ngực đi đến phòng khách, quay đầu run run hỏi Trần Hạo, "Gậy chống của ông đâu?"

Trần Hạo đưa qua hỏi ông "Ông muốn đi đâu? Con đỡ ông."

Tống gia gia bước đi tập tễnh, hướng tới Trần Đạc đi, bước đi vô cùng kiên định.

Ông đỏ mắt, đi đến trước mặt Trần Đạc, Trần Đạc vừa đem di động bỏ trong túi, nhìn Ông nội Tống đi tới, lập tức tươi cười"Ông nội, ông muốn đi vệ sinh? Không phải ở nơi này, con dắt ông đi."

Ông nội Tống hướng Trần Đạc vung lên một gậy, gậy chống trực tiếp rơi vào trên lưng, Trần Đạc đau vội vàng hỏi: "Ông nội, ông sao lại đánh cháu?"

"Cậu nói xem cậu đã làm cái gì?!" Tống gia gia quát: "Tôi đánh chết cậu."

Tiếng động này làm kinh động mọi người trong nhà, Trần Hạo ở cách đó không xa, lạnh lùng nhìn, vẫn không đi lên.

Ba mẹ Trần Đạc vội vàng tiến lên khuyên can "Bác Tống, bác làm gì vậy? A Đạc nhà chúng con đã làm chuyện gì không phải, bác nói với chúng con con dạy A Đạc lại,đừng đánh nó?!"

"Các người nói xem nó đã làm chuyện gì!" Tống gia gia mắt đỏ bừng, toàn bộ thân thể đều run rẩy, "Các người dạy ra thứ này hay sao!"

"Ông đối xử với con chưa bao giờ tệ, mà con như thế nào lại đối xử với nó như vậy? Trần Đạc, con không phải là con người? " Ông nội Tống định vung lên thêm một gậy, lại bị ba mẹ Trần Đạc ngăn lại, không thể đánh tiếp.

Bà nội Trần cũng tới, "Lão Tống, ông đang nói gì đấy? A Thanh làm sao? Tuổi tác đều lớn như vậy rồi, có chuyện gì không thể nói sao, thế nào lại động tay động chân, nếu huyết áp lên thì làm sao đây?"

"Bà hỏi cháu trai này của bà xem!" Tống gia gia nói, "Nó đến cùng là làm ra những chuyện gì!"

Ba lão thái thái cũng từ trong phòng đi ra, nhìn lão Tống, không vài giây liền nhận ra, Vương thái thái nhanh mồm nhanh miệng, lập tức hỏi: "Lão Tống, ông có hay không là nghe được lời của chúng tôi nói ban nãy?"

"Các bà nếu không nói,tôi cả đời này sẽ chẳng hay biết gì. Đến chết đều sẽ không yên ổn!" Tống gia gia nói xong, từ trong túi lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho Tống Thanh Y.

Ông run tay sờ màn hình, Tống Thanh Y bên kia nhận ngay, ông nức nở nói: "Nha đầu, con khi nào trở về đây?"

Tống Thanh Y ở bên kia cười, "Ông nội, con không phải đã nói với ông sao? Bên này con bận bịu, hôm nay không kịp quay về, ông thay con chúc Bà nội sinh nhật..."

"Hôm nay nếu con không trở lại,ông sẽ đặt vé máy bay, ông muốn gặp con."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau