CHO EM MỘT CHÚT NGỌT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cho em một chút ngọt - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Hà Đào đến lúc rời đi cũng không hiểu đây là loại tình huống gì.

Nhưng sau khi đóng cửa lại, Tống Thanh Y lại chỉ vào Trình Dật nói: "Anh đóng là nam hai?"

Trình Dật khóe môi khẽ nhếch, gật đầu.

Tống Thanh Y trở lại bên cạnh bàn, lại uống một ly nước, tâm tư mới bình tĩnh một chút.

Nghĩ đến thần sắc Hà Đào khiếp sợ, cô suy nghĩ lấy di động nhắn cho Hà Đào: Hà Đào, bảo mật.

Hà Đào liền trả lời: Tôi hiểu.

- nhưng... Em cùng Trình Dật... Thấy thế nào đều không phải người cùng đường.

Tống Thanh Y xấu hổ, Hà Đào lại thu.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, một lúc lâu, Tống Thanh Y hỏi: "Anh ở phòng nào?"

"1607." Trình Dật nói.

Tống Thanh Y ở phòng 1402, cách hai tầng lầu.

"Kia... Trở về ngủ đi." Tống Thanh Y nâng ly nước, ánh mắt mơ hồ.

"Cứ như vậy?" Trình Dật nhíu mày hỏi.

Tống Thanh Y mím môi, trong lòng hơi đắn đo.

Cô chậm rãi "Có thể hay không... Không nói quan hệ của chúng ta trong đoàn phim?"

Vừa dứt lời, cô cảm giác được ánh mắt Trình Dật nhìn thẳng qua cô "Vì sao?"

Vì sao vậy chứ?

Tống Thanh Y lúc vừa kết hôn có cùng Trình Dật nói qua vài lần, nhưng bây giờ cả hai càng ngày càng thân thuộc, giữa hai người còn từng xảy ra một ít chuyện, mà bây giờ Tống Thanh Y lại tiếp tục nói lời này.

Tống Thanh Y hít một hơi thật sâu, đem cái ly bỏ lên trên bàn, bàn tay khẩn trương đặt sau lưng bàn gỗ, âm thanh không nhanh không chậm, "Nguyên nhân lúc trước chúng ta đã nói qua rất nhiều lần."

"Sau đó thì sao?" Trình Dật hỏi.

"Lúc trước chúng ta đã thương lượng, không công khai." Tống Thanh Y nói như trút được gánh nặng.

"Thương lượng?" Trình Dật cất bước hướng cô đi tới, vô cùng áp bách đứng ở trước mặt cô, một bàn tay Trình Dật nắm trong túi quần, nói: "Chuyện này, em lúc nào thương lượng qua với anh?"

Nếu như không có nhớ lầm, cô tự mình nói cũng không có hỏi qua anh có đồng ý hay không.

Tống Thanh Y không dám ngẩng đầu nhìn ánh mắt Trình Dật, tiếp tục nói: "Mặc kệ như thế nào, không thể công khai."

"Được." Trình Dật không mặn không nhạt đáp, nghe vào tai rất không cao hứng.

Tống Thanh Y mím môi, suy nghĩ một lát tiếp tục nói: "Bây giờ không được."

"Vậy lúc nào thì có thể công khai?" Trình Dật hỏi.

Tống Thanh Y: "..."

Tống Thanh Y không có khả năng buộc chặt cả đời Trình Dật.

Lúc trước mơ mơ hồ hồ quyết định.

Chỉ là, cô không thể ích kỷ như vậy.

Trình Dật còn có nhiều con đường tốt đẹp muốn đi, mà cô, nếu cô có thể vượt qua giai đoạn gian khổ này,thoát khỏi bóng ma Trần Đạc cùng Thượng Nghiên, cô cũng có thể bắt đầu cuộc sống khác.

"Cả đời đều không công khai sao?" Trình Dật lại hỏi.

Tống Thanh Y im lặng.

"Cho nên, em đến cùng coi anh là gì?" Trình Dật từng bước tới gần, Tống Thanh Y không thể lui được nữa, cô chỉ có thể cúi đầu.

Trình Dật từng chữ nói ra nói: "Bạn bè? Dùng xong liền ném? Hay là giống như giấu tình nhân không thể lộ ra ngoài ánh sáng?"

"Không có." Tống Thanh Y phản bác: "Em chưa từng nghĩ như vậy."

Cô ngẩng đầu, nhìn mặt Trình Dật rất gần với cô, có thể nhìn thấy da mặt Trình Dật nhẵn nhụi, lông mi dài, còn có cặp mắt đào hoa.

Trình Dật chăm chú nhìn chằm chằm cô, nghiến răng nghiến lợi, "Tống Thanh Y, em biết hành vi bây giờ của em là gì không?"

Tống Thanh Y không nói chuyện, tâm bỗng nhiên đau.

Trái tim giống như bị thứ gì đó nắm chặt, nắm chặt làm cô sắp không thở nổi.

"Em bây giờ là đang bao dưỡng sinh viên."

"Bỏ tiền, dụ dỗ sau đó lừa dối, nhưng lại không công khai." Trình Dật ánh mắt sáng ngời, nước mắt lung lay sắp đổ, " Em muốn làm cái gì thì làm cái đó, không cần thương lượng với anh, bởi vì anh là người em lấy tiền mướn đến."

"Được anh đây là tình nhân."

"Nên sống như thế nào thì mặc anh."

Sau khi nói xong, không lưu tình xoay người, kéo hành lý của mình muốn rời đi.

Tống Thanh Y đưa tay kéo góc áo của Trình Dật, kêu tên của anh "Trình Dật."

"Em không có ý đó."

Trình Dật hai tay nắm chặt, mu bàn tay nổi đầy gân xanh "Vậy em có ý gì?"

"Em..."

Có ý gì?

Tống Thanh Y cũng không nói lên được.

Xấu hổ, áy náy, thậm chí tự trách, nhưng nội tâm giống như có người kìm lại, tuyệt đối không thể buông cô ra, bằng không chậm trễ sẽ là cả đời Trình Dật.

"Tống Thanh Y." Trình Dật kêu cô.

"Chỉ có tình nhân và tiểu tam mới không thể lộ ra ngoài ánh sáng."

"Anh không có làm tiểu tam, vậy thì trong mắt em anh chính là tình nhân, thậm chí... Không tính là..."

"Nếu đã vậy, như em mong muốn."

Trình Dật gạt tay Tống Thanh Y, bóng lưng Trình Dật dừng ở trong mắt Tống Thanh Y, nước mắt cô chậm rãi rơi xuống.

Cửa bị đóng lại, trong phòng khôi phục yên tĩnh.

Tống Thanh Y ngã ngồi trên ghế, trong đầu ong ong, từng lời nói Trình Dật còn vang vẳng ở trong đầu cô, một lần lại một lần.

Cuối cùng chỉ nói một câu "Như em mong muốn".

Cô hẳn là nên vui mừng.

Nhưng không biết tại sao, tâm lại đau không thể xiết.

Từ trong ngăn kéo lấy ra một hộp thuốc, lúc trước Trình Dật đem thuốc lá trong nhà đều đổi thành kẹo cao su, cô cũng rất ít khi nhớ Trần Đạc cùng Thượng Nghiên, cho nên cơ hồ rất ít hút.

Có khi Trình Dật sẽ đốt trong nhà vài loại trầm hương, tất cả đều mang từ Tuệ Thường Tự về.

Nay tâm trí hỗn loạn, run tay ấn bật lửa.

Ánh lửa lúc sáng lúc tối trước mắt cô sáng lên,

hương vị có chút xa lạ.

Cô lấy điện thoại di động ra nhắn cho Trình Dật: Xin lỗi.

Trình Dật không trả lời.

Thường thường Trình Dật sẽ nhắn cho cô rất nhiều, cô sẽ trả lời lại,cô cũng rất ít khi nhắn cho Trình Dật,hôm nay cô nhắn cho anh một tin nhắn mà bây giờ dưới tình huống này anh không trả lời là tất nhiên.
Tống Thanh Y hút gần nửa điếu thuốc,trong phòng,bên trong đã đầy mùi thuốc lá.

Cô mở cửa sổ ra, gió đêm tháng 6 thổi vào, mang theo chút ấm áp, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng cô đơn.

Càng khẩn trương càng không nghĩ ra được.

Đứng bên cửa sổ một lát, cô đi vào phòng tắm.

Luc ngồi trên giường thời gian đã không còn sớm, cô nhìn di động vẫn không thấy Trình Dật phản hồi tin nhắn ban nãy.

Bên kia hiển thị "Đã xem", nhưng anh lại không trả lời.

Tống Thanh Y nằm trên giường, thân thể co ro, lúc nửa mê nửa tỉnh cô giống như lại trở về lúc nhỏ.

Ánh nắng ấm áp rơi trên hai bím tóc của cô, bên cạnh là Trần Đạc, còn có vài đứa trẻ trong xóm, bọn họ cười vang lên khắp nơi.

Một đứa bé trai cô độc đứng ở đầu ngõ, cậu ta mặc áo ô vuông, quần đùi màu xám, một đôi giày vải, hâm mộ nhìn mọi người.

Tống Thanh Y tuổi còn nhỏ kéo tay áo Trần Đạc "Cậu ta là ai thế?"

"Không biết." Trần Đạc nói: "Có lẽ lạc đường rồi."

Tống Thanh Y cùng cậu ta cách hơn mười mét, hai người xa xa nhìn nhau, Trần Đạc lôi kéo cô đi chơi, cô lại chạy chậm đến cậu ấy.

"Cậu ở nơi này làm cái gì thế?" Tống Thanh Y khép hờ mắt hỏi, "Cậu muốn cùng chúng tôi chơi đùa không?"

Cậu ta không nói lời nào.

"Ba mẹ cậu đâu?" Tống Thanh Y lại hỏi.

"Chết rồi." Cậu ta mặt không thay đổi nhưng lại chậm rãi rơi lệ, sau đó ngồi chồm hổm xuống.

Tống Thanh Y muốn an ủi cậu ta, nhưng Trần Đạc chạy tới kéo tay cô "A Thanh, chúng ta đi chơi đi, không cần để ý đến cậu ta."

" Trần Đạc,bạn nhỏ này giống em đều không có cha mẹ."

Ánh nắng chiếu vào mặt cậu ta, cậu đỏ mắt nhìn qua Tống Thanh Y.

Cô đứng ở một bên, Trần Đạc cùng bạn bè đùa giỡn, cậu ta nhìn chằm chằm cô, người cậu nho nhỏ ngồi xổm trên mặt đất, Tống Thanh Y đưa tay định chạm vào cậu ta,nhưng cậu ta lại nói: Tôi là Trình Dật, tôi không phải là bạn nhỏ.

Cô bừng tỉnh.

Tống Thanh Y sờ trán, mồ hôi chảy ròng ròng.

Cô đổ ly nước cho mình, cách buổi sáng còn sớm, không biết như thế nào lại mơ như vậy.

Cô cùng Trình Dật kém năm tuổi, làm sao có khả năng khi còn bé gặp nhau?

Hơn nữa, những lời nói đó giống như mơ mà cũng như thật.

Nhưng cô cảm thấy là đặc biệt chân thật mới đúng.

**

Tống Thanh Y cho rằng Trình Dật nói "Như em mong muốn" chỉ là nói dỗi, không ngờ Trình Dật ở đoàn phim thật sự coi cô không quen biết.

Cô khôi phục sinh hoạt trước đây, lúc ở đoàn phim lúc thì về khách sạn, nếu kịch bản không có sửa chữa, cô sẽ ngồi ở khách sạn phơi nắng.

Trình Dật ở đoàn làm phim đóng nam chính số hai, khó tránh khỏi sẽ cùng cô nói về kịch bản, Anh lạnh lùng lại xa cách, cùng cô duy trì khoảng cách thích hợp, thậm chí còn dùng tên mà xưng hô.

Buổi tối lúc sửa chữa xong kịch bản Tống Thanh Y vô số lần nghĩ, cô cùng Trình Dật nên cứ như vậy.

Đối với Trình Dật mà nói mới là tốt nhất.

Nhưng cô lại thường xuyên ở trong mộng tỉnh lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, có khi mơ cùng Trần Đạc, có khi lại chỉ mơ thấy Trình Dật.

Một tuần sau đó, Tống Thanh Y đã thích ứng với sinh hoạt trong đoàn phim, cũng thích ứng trạng thái giữa cô và Trình Dật.

Trình Dật đóng nam chính số hai cùng tổ biên kịch và đoàn phim, ngoại trừ kịch bản ngoài ra không có bất kỳ giao tiếp nào.

Ngày 7 tháng 6 là ngày em gái Trình Dật thi đại học.

Đối với Tống Thanh Y mà nói không có gì đặc biệt, chỉ là Trình Dật tại phim trường xin nghỉ một ngày, trở về thành Bắc.

Tống Thanh Y muốn hỏi một chút, nhưng mở điện thoại ra nhìn tin nhắn lúc trước anh còn chưa phản hồi cô do dự.

Buổi tối trở về khách sạn, xoắn xuýt hơn nửa giờ, cô nhắn: Có thể giúp tôi đem Samoyed đến được không?

Trình Dật cách năm phút trả lời: Thu tiền.

Tống Thanh Y:???

- Từ Trường Trạch nuôi nó một ngày 100, đi bệnh viện tiêm vacxin phòng bệnh kiểm tra toàn thân dùng 3000. Mang Samoyed trở về, tiền nhân công 3000.
Tống Thanh Y:...

Cô chuyển 8000 qua.

Trình Dật nhận, sau đó nhắn tin ok.

**

"Ba mẹ!" Bạch Điềm đoạt lấy di động Trình Dật, ở không trung vung tay, "Chị dâu gửi tiền cho anh 3, 8000 lận!!"

Trình Dật đứng lên duỗi tay cầm điện thoại trở về.

Trình Dật nhẹ nhàng liếc xéo Bạch Điềm một chút

Hôm nay là ngày Bạch Điềm thi đại học, Trình Dật xin phép đoàn phim về thành Bắc, một là vì anh lâu rồi không về Bạch gia, hai cũng là vì nhìn Bạch Điềm.

Bạch gia có ba người con, Anh cả là Bạch Kiếm, Trình Dật là anh ba, Bạch Điềm là em út.

Bạch Kiếm năm nay 28 tuổi, trước mắt đang gầy dựng sự nghiệp bên ngoài, đủ trưởng thành vài năm nữa sẽ thừa kế gia nghiệp trong nhà.

Trình Dật ở Bạch gia, lúc trước ba mẹ anh tai nạn xe cộ qua đời đều cùng gia đình Bạch Gia có liên quan,lúc đó Trình Dật mới 7 tuổi,sau này được Bạch gia nuôi dưỡng, trở thành đứa con thứ 2 của Bạch gia.

Nếu anh không có chứng kiến tai nạn xe cộ kia thì bây giờ anh có thể thoải mái mà ở nhà bọn họ,sẽ không như vậy mà khó xử.

Bạch Điềm được tất cả mọi người cưng chìu lớn lên,Trình Dật cầm điện thoại đặt lên bàn, "Em Có muốn anh nói với ba mẹ cho em thi Bắc Đại không."

Bạch Điềm chớp mắt to, "Anh ba,anh tàn nhẫn với em?"

" Đại học Thành Bắc." Bạch Điềm cười, "Em muốn thi đậu vào trường đó."

Trình Dật cười khẽ.

"Anh ba,hiện tại anh cười như vậy là ý gì" Bạch Điềm vuốt càm

"Xem em đi,có thể hay không còn chưa biết." Trình Dật nói.

Bạch Điềm bắt đầu a a a thét chói tai, sau đó đánh Trình Dật, lại bị Trình Dật tránh thoát.

Cha mẹ ngồi trên sô pha cười nhìn bọn họ.

Chỉ là bà nắm tay áo chồng thì thầm "Nam nam đứa nhỏ này lạnh lùng ít nói, em cũng không hỏi nhiều, ở bên ngoài lặng yên không một tiếng động liền báo cho chúng ta muốn kết hôn, mà đối phương bao nhiêu tuổi, làm cái gì, lớn lên trông như thế nào, chúng ta cái gì cũng không biết, anh bớt chút thời gian hỏi thăm nó một chút?"

Ông nhìn Trình Dật không khỏi thở dài, "Đứa nhỏ này,tính tình y như ba nó."

Bà nhỏ giọng hỏi: "Hàng năm ông có gửi tiền cho nó không,biết đâu cần?"

"Có." Ông nói: "Còn phí có sinh hoạt, anh đều gửi cho nó. Làm một tấm thẻ cho nó để dành, còn một tấm thẻ để phí sinh hoạt, Điềm Điềm cũng như vậy, nếu đã vào nhà chúng ta,thì đó chính là con của mình, đối xử bình đẳng."

Bà thở dài, "Vậy thì được."

Bạch Điềm một cái gối ôm ném qua, "Anh ba, anh xấu xí nhất trên đời."

"Điềm Điềm, không biết lớn nhỏ." Bà nói: "Lại bắt nạt anh ba, đêm nay đừng hòng ăn cơm nữa!"

"Mẹ!" Bạch Điềm kêu rên nói: "Con là con gái ruột của mẹ mà!"

"Không phải." Bà trừng cô, " Nhặt trong thùng rác."

Bạch Điềm đang muốn rên, cửa bỗng nhiên mở ra, quản gia mang theo rương hành lý, sau lưng ông là một chàng trai, mặc âu phục màu xanh sẫm, giày da màu đen, trên mắt là cặp kính dày.

Bạch Điềm lập tức bật dậy, chạy qua, trực tiếp ôm như một cái gấu, "Anh hai! Anh rốt cuộc trở về rồi!"

Bạch Kiếm thiếu chút nữa bị cô làm ngã sấp xuống, may là Trình Dật tay nhanh mắt lẹ kéo anh một cái.

Một nhà đông đủ,vây quần bên bàn cơm.

Lúc ăn cơm Bạch Kiếm có nhắc tới chuyện kết hôn của Trình Dật, Bạch Kiếm cùng Trình Dật quan hệ cả hai rất tốt, cho nên nhắc tới cũng không làm căng thẳng "Lúc nào đem vợ em về nhà ra mắt gia đình?"

Trình Dật cười nói: "Chờ em đem người lừa được, sẽ tới."

"Sao?" Bạch Kiếm nhíu mày, "Không phải đã nhận chứng nhận rồi sao?"

Trình Dật: "..."

Trình Dật cũng không biết nên giải thích như thế nào, dứt khoát nói hai ba câu qua loa, sau đó đợi lúc ăn cơm xong, Bạch Điềm lặng lẽ theo Bạch Kiếm cáo trạng, nói Trình Dật được chị dâu gửi tiền.

Buổi tối trước lúc ngủ, Bạch Kiếm gõ vang cửa phòng Trình Dật.

Mang theo hai lon bia, ném một lon cho anh"Nói một chút đi, chuyện gì đang xảy ra?"

Trình Dật có chút phiền muộn, uống một hớp bia lớn, "Còn có thể chuyện gì xảy ra? Con gái tâm như mò kim dưới đáy biển."

"Điềm Điềm nói vợ cậu chuyển tiền là sao thế này?" Bạch Kiếm nói: "Em thật sự không còn tiền?"

Trình Dật: "..."

"Có." Trình Dật bất đắc dĩ, "Rất nhiều."

"Đó là?"

"Cô ấy thích chuyển tiền cho em, vậy thì mặc kệ cô ấy." Trình Dật hơi có chút cam chịu, "Không biết cô ấy có bao nhiêu tiền mới đủ bao dưỡng được em."

Bạch Kiếm nhìn Trình Dật, bỗng nhiên nở nụ cười.

"Gọi là Tống Thanh Y đúng không?" Bạch Kiếm hỏi, "Trên người cô ấy không ít scandal"

"Anh tra em?" Trình Dật hỏi lại.

"Không." Bạch Kiếm nói "Lần trước gọi điện thoại cho cậu không có nhận, anh liền gọi cho Ngụy Gia, cậu ta lỡ miệng nói một nửa, anh liền đoán được."

Trình Dật lại uống một hớp bia lớn, không sao cả, nhún nhún vai, "Không sao, dù sao anh biết cũng không có cái gì."

" Tống Thanh Y so với em lớn hơn 5 tuổi " Bạch Kiếm vuốt ve cổ tay của mình, "Anh cảm thấy..."

"Anh cảm thấy như thế nào em mặc kệ mà..." Trình Dật ngắt lời "Lúc anh thích Tô Đóa thời điểm đó sao không cảm thấy chính mình so với người ta hơn bảy tuổi?"

Bạch Kiếm lập tức đỏ mặt, "Em nói hưu nói vượn cái gì đâu."

Tô Đóa là bạn cùng Trình Dật cùng nhau lớn lên, so với Trình Dật nhỏ hơn một tuổi, còn ở chung khu biệt thự, từ tiểu học sơ trung, cao trung, đại học thi đến thành Bắc đại học là thanh mai trúc mã với nhau.

"Thôi đi." Trình Dật cười nói: "Trước kia do em nhìn không ra, hiện tại em cũng nhìn ra, anh có tâm tư với cô ấy?"

Bạch Kiếm ném lon nước vào trong thùng rác "Vậy em có thể nhìn ra người đóa đóa thích là em."

"Có chứ?" Trình Dật nghiêng đầu nhìn anh cười, "Anh hai, đều là người trưởng thành, đừng lại lằng nhà lằng nhằng, cùng cô ấy nói rõ ràng đi,đừng cứ mãi đơn phương."

Bạch Kiếm liếc xéo Trình Dật.

Bạch Kiếm rời đi lúc sau gửi cho Trình Dật một tin nhắn: Có gì cần nói cho anh biết, Bạch gia vĩnh viễn bảo vệ em.

Trình Dật cười trả lời: Nếu không ổn,anh chạy không thoát.

Vừa nhắn xong liền thấy Tống Thanh Y nhắn cho anh một câu: Ngày mai anh trở về, chúng ta nói chuyện một chút.

Không đến ba giây, liền thu hồi.

Trình Dật nhếch môi cười,gõ hai chữ gửi qua: Ngủ ngon.

Tống Thanh Y tắm rửa chuẩn bị ngủ, cô nhìn bên cửa sổ,tay cầm điện thoại Trình Dật mới vừa trả lời, Tống Thanh Y một đêm không ngủ.

Chương 27

Trình Dật hơn bốn giờ chiều mới tới khách sạn, mang theo con Samoyed chạy loạn khắp nơi, thiếu chút nữa liền không giữ được dây.

Lúc Trình Dật đi tìm Tống Thanh Y, đoàn phim còn chưa kết thúc công việc, cô lại không có ở đó, anh đem con chó vào phòng mình, nhắn cho cô: Đến phòng tôi lấy con Samoyed, nửa giờ không đến lấy, buổi tối đem nó bán đi.

Tống Thanh Y im lặng.

Trình Dật ngồi trên sofa nhìn nó, mà nó lại đang chuyên tâm ăn thức ăn của mình.

Trình Dật xem nó ăn như đói 2 ba ngày, nói "Làm gì cũng không được, ăn cơm là không ai bì kịp."

Samoyed ngẩng đầu nhìn Trình Dật, sau đó cúi đầu tiếp tục ăn.

Điện thoại trong túi reo, là Từ Trường Trạch gọi video qua.

Trình Dật nhận "Gì vậy?""

Từ Trường Trạch trợn mắt, bất đắc dĩ đỡ trán, đem màn ảnh nhắm ngay trong lòng mình "Là tháp tháp,từ lúc con Samoyed của anh đi về, tháp tháp chết sống không chịu ăn cơm, đã qua một ngày!"

Trình Dật nghe xong mặt lạnh nở nụ cười,nói"Tháp tháp, tao nói cho mày biết, cả hai tụi bây, tình yêu này đã được định trước là không có đâm hoa kết trái,mày đừng nó mà nhung nhớ con Samoyed."

Từ Trường Trạch nhịn không được "Bây giờ là lúc nói chuyện này sao? Con Samoyed của anh đâu? Nhanh cho tháp tháp gặp mặt, nó sắp tương tư thành bệnh rồi."

Trình Dật vỗ vỗ Samoyed, " Samoyed, có người nhớ mày này."

Samoyed nghe vậy trực tiếp nhảy lên đùi Trình Dật, nhìn tháp tháp trong màn hình, không ngừng vung móng vuốt, hai con cách màn hình sủa, bộ dáng này giống như yêu nhau thắm thiết.

Nhìn Trình Dật cười không ngừng nghỉ, Từ Trường Trạch muốn điên luôn rồi.

Từ Trường Trạch lên án nói: " Xong rồi, con Samoyed của anh chính là một tên cặn bã, gieo rắc tương tư xong rồi vô tình bạc nghĩa."

"Đừng có nói hươu nói vượn." Trình Dật cười nói: "Rõ ràng hai đứa nó là hai con chó đực,làm sao mà đến với nhau được,tình yêu của bọn nó vô cùng trái lương thường đạo lý."

Từ Trường Trạch: "..."

Trình Dật cùng Từ Trường Trạch nói một hồi,tận hai mươi phút sao, Trình Dật mới cúp điện thoại.

Nửa giờ sau, Tống Thanh Y ấn chuông cửa.

Trình Dật mặt không đổi mở cửa.

Sau khi mở cửa, Samoyed nhanh chóng chạy đến bên chân Tống Thanh Y cọ cọ, Trình Dật nghiêng thân mình cho cô vào, Tống Thanh Y ôm Samoyed vào phòng.

Trình Dật vừa trở về, có ít thứ còn chưa thu thập,hơi bừa bộn.

Tống Thanh Y ngồi trên sô pha, trong tay ôm con Samoyed, lúc lâu rốt cuộc mở miệng, "Chúng ta nói chuyện một chút đi."

Trình Dật đứng, nhíu mày, "Nói cái gì?"

"Quan hệ của chúng ta." Tống Thanh Y hít một hơi thật sâu.

"Quan hệ thế nào?" Trình Dật cong môi cười, không kiêng nể gì "Không phải là quan hệ kim chủ cùng tình nhân? Còn có gì để nói sao?"

"Em trả tiền, tôi làm việc." Anh nói

Tống Thanh Y ngẩng đầu nhìn anh, thấp giọng nói: "Anh nhất định muốn nói chuyện như vậy sao?"

"Bằng không thì sao?" Trình Dật cười, "Lần đầu tiên làm tình nhân, không hiểu nhiều thứ." Tống Thanh Y cắn môi dưới, lấy điện thoại di động ra chuyển một vạn cho Trình Dật "Hiện tại có thể nói chuyện sao?"

Trình Dật nhận, cười càng thêm sáng lạn, chỉ là ý cười không nằm trong đáy mắt, "Có thể, nói cái gì cũng được?"

"Trình Dật." Tống Thanh Y nhẹ giọng kêu tên

Trình Dật mắt nhìn chằm chằm cô, lạnh lùng lại xa cách.

Tống Thanh Y mím môi, chậm rãi giải thích: "Tôi không có khinh thường cậu, cũng không coi cậu là tình nhân. Cậu tin tưởng tôi đi, tôi không có coi cậu là loại quan hệ đó,mà chuyện này đối với cậu mà nói là lựa chọn tốt nhất."

"Được." Trình Dật không mặn không nhạt đáp"Cuộc đời của tôi lúc nào thì để chị giúp tôi lựa chọn?"

"Tôi..." Tống Thanh Y bị lời nói Trình Dật làm nghẹn.

Trình Dật lại không nhanh không chậm nói: "Chị là mẹ tôi sao?"

Tống Thanh Y: "..."

Trình Dật cong môi cười, "Cũng đúng, chị là kim chủ. Cho nên... Cần tôi làm cái gì sao?"

Câu nói kia nói ra vô cùng mập mờ lưu luyến, Trình Dật tới gần Tống Thanh Y một chút, Tống Thanh Y có thể nghe được tiếng hít thở tới gần của Trình Dật.

"Không cần." Tống Thanh Y kích động đẩy Trình Dật ra.

"Thật sự không cần?" Trình Dật nhìn chằm chằm cô, như cười như không, "Vậy hôm nay không cần cống hiến thể lực rồi."

"Cậu..." Tống Thanh Y mặt nóng lên, lỗ tai cái đều đỏ ửng, "Cậu đang nói cái gì."

"Đương nhiên là nói chút chuyện giữa kim chủ và tình nhân." Trình Dật nhún vai không sao cả, "Chẳng lẽ chị chuyển tiền cho tôi chính là để tôi cùng chị nói chuyện phiến sao?"

"Là... Không phải..." Tống Thanh Y đầu óc rối một nùi, hoàn toàn bị lời nói Trình Dật làm khó chịu, cô cắn môi dưới, "Trình Dật, cậu có hay không là thiếu tiền?"
Trình Dật nói: "Chị cho tôi rất nhiều, có thể hưởng thụ nhiều đãi ngộ."

Tống Thanh Y đem di động cùng thẻ chuyển qua cho Trình Dật, tổng cộng ba vạn.

"Trong thẻ của tôi chỉ còn những thứ này."

"Tống Thanh Y, chị có bao nhiêu tiền?" Trình Dật nhìn trên màn ảnh là yêu cầu chuyển khoản, ngón tay vuốt ve màn hình di động, anh không nhận, "Chị là đang mua tôi sao?"

Tống Thanh Y bị chữ "Mua" hung hăng đập vào trái tim đau tan nát.

Trình Dật như là người đem mình nêm yết giá, mặc cho người khác chọn lựa.

Vài ngày nay cô không ngủ qua được một giấc an ổn, mà hiện tại trong đầu tới tới lui lui chính là những lời này của Trình Dật, hôm nay định cùng Trình Dật nói rõ ràng một chút, lại bị Trình Dật nói một chữ "mua" làm cho cô không lời nào để nói.

"Mua sao." Tống Thanh Y ngẩng đầu nhìn Trình Dật "Mua cậu tổng cộng bao nhiêu tiền?"

"Sợ là chị mua không nổi." Trình Dật cùng cô đối chọi gay gắt, "Một đêm hai vạn."

"Nhưng —— đêm nay tâm tình tôi không tốt, không tiếp khách."

Tống Thanh Y cắn môi dưới, cùng Trình Dật đối mặt nửa ngày, con mắt vừa chua lại vừa chát, sau đó đứng lên, ôm Samoyed đi ra ngoài.

Trình Dật đứng nhìn bóng lưng cô, bỗng nhiên có chút hối hận, có phải lời nói của anh rất nặng không?

Tống Thanh Y ôm Samoyed đi tới cửa, nó ở cửa quay đầu nhìn Trình Dật, rưng rưng kêu hai tiếng.

Trình Dật nở nụ cười, nghĩ thầm coi như không uổn công thương nó.

Tống Thanh Y ôm nó, khóc nức nở, "Người ta đều không cần mày nữa, còn nhìn cậu ta làm cái gì?."

Không biết là đang nói chính mình hay đang nói Samoyed.

Lúc Tống Thanh Y đi khỏi, Trình Dật ở bên cửa sổ nhìn xuống....

Đang suy nghĩ, điện thoại liền vang lên.

Trình Dật lười biếng, nhận "Có chuyện gì?"

"Không có việc gì liền không thể gọi điện thoại được cho cậu?" Bạch Kiếm nói: "Đến chỗ chưa?"

"Rồi." Trình Dật nhàm chán trả lời

Bạch Kiếm lại hỏi "Em dâu đâu? Không ở bên cạnh cậu sao?"

Trình Dật cười: "Vừa mới ở đây, nhưng bị em làm cho tức giận bỏ đi rồi."

"Cậu có bệnh hả?" Bạch Kiếm cười nhạo, "Chưa tiến triển thêm thì thôi còn làm người ta giận?"

Trình Dật cười nói: "Đừng có quan tâm em,anh lo cho bản thân mình trước đi."

Trình Dật cùng Bạch Kiếm hàn huyên một hồi sau đó cúp máy, anh đứng ngẩn người bên cửa sổ,lại không biết hiện tại nên làm cái gì bây giờ,....

Chương 28

Một tuần trôi qua, Trình Dật cùng cô, vẫn không ai nói chuyện với nhau.

Tống Thanh Y nhìn Trình Dật trong tổ kịch cùng người khác diễn, cô ôm Samoyed, mỗi ngày sống cùng nhau.

Việc sửa bản thảo cũng vẫn tiếp tục thực hiện, hơn nữa cô cũng đang sáng tác kịch bản mới.

Cô không quên lúc trước có đáp ứng với Ngụy Gia, mấy ngày nay,vừa vặn có linh cảm, cô liền viết kịch bản.

Ngẫu nhiên sẽ nhìn thấy bóng lưng Trình Dật, cô nghĩ thầm, có lẽ hai người cứ như vậy là tốt nhất.

Chút ấm áp Trình Dật mang lại cho cô có lẽ ngay từ ban đầu đều không thuộc về cô. Cô như là một tên trộm, trộm được ấm áp cùng hạnh phúc cuối cùng sau đó lại trả trở về.

Nhưng ——

Cô nghĩ dù sao tốt xấu cô cũng đã từng có được chút ấm áp hạnh phúc ấy,như vậy là tốt lắm rồi.

**

Ngày 13 tháng 6,khoảng hơn sáu giờ.

Tống Thanh Y tỉnh lại,cảm giác dạ dày từng đợt co giật, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hơi chút động đậy cũng có cảm giác đau dữ dội, cô kéo ngăn kéo bên giường tìm thuốc trị bao tử.

Trong ngăn kéo trống rỗng, cô mới ý thức được, đây là ở khách sạn, không phải ở trong nhà.

Bệnh bao tử cũng là bệnh cũ.

Trước kia vừa mới bắt đầu làm cùng tổ biên kịch, cô thường xuyên không thích ứng công việc ngày đêm đảo lộn, cô phải liên tục gặp đạo diễn, giấc ngủ của cô vẫn luôn không tốt; bình thường ngủ cũng không đủ giấc, ăn uống cũng trở nên không ngon, hơn nữa đạo diễn thường gọi cô sửa gấp kịch bản, cô thường thường sẽ quên ăn cơm.

Khi đó Thượng Nghiên phát hiện việc cô không ăn cơm,sẽ thường xuyên hối thúc kêu cô ăn cơm, bệnh đau bao tử của cô không tính là nghiêm trọng, nếu đau sẽ uống hai viên thuốc, sau đó sẽ không còn đau nữa.

Lúc tin tức của cô xảy ra, cô luôn trốn ở trong nhà, cả ngày kéo rèm, không biết ngày đêm, đói bụng sẽ ăn mì tôm, nếu không sẽ gọi thức ăn ngoài, mà thức ăn ngoài đều là giao hàng mang đến,ngay cả mặt cô cũng không ló.

Khi đó có một khoảng thời gian nhập viện.

Sau này có điều chỉnh, nhưng cũng không khá hơn là bao.

Cùng Trình Dật ở chung, cơm anh làm ngày ba bữa, có khi cô quên Trình Dật sẽ gõ cửa, hoặc là buổi tối nhắc nhở cô, nếu Trình Dật có đi học hoặc là có chuyện ra ngoài sẽ làm cơm cho cô, sợ lãng phí tâm ý của Trình Dật, Tống Thanh Y cũng dưỡng thành thói quen ngày đúng bữa.

Dạ dày cũng dần tốt, gần hai tháng, không có đau lại lần nào.

Lần này đến đoàn phim giúp đỡ, lại ngày đêm sửa kịch bản,cô cũng hay quên ăn cơm.

Tống Thanh Y lần này bao tử đau cực kỳ mãnh liệt, cô xuống giường, đổi quần áo đi ra ngoài, vốn định đem Samoyed nhốt trong phòng, nào ngờ lúc cô mở cửa, Samoyed lại chạy đi.

Lập tức hướng dưới lầu chạy.

Tống Thanh Y hiện tại đau bao tử nên không thể di chuyển, chỉ gọi nó vài tiếng, Samoyed cũng không dừng lại, cô cũng không có biện pháp đuổi theo nó, chỉ có thể ngồi tại chỗ.

Cô ngồi xổm trên mặt đất, càng nghĩ càng cảm thấy mình vô cùng đáng thương.

Nhưng bây giờ cũng không phải thời điểm hối hận, đợi đến khi bao tử giảm đau, cô đỡ tường đứng lên, bắt đầu khóa cửa.

Tầng 16 là tầng Tống Thanh Y chính mình bỏ tiền ra thuê, mà nhân viên đoàn phim tập trung ở tầng 12-14, hơn nữa mọi người đều biết Samoyed, nên cô cũng không cần lo lắng.

Mà hiện tại việc cô cần làm chính là đi xuống thang máy, thuê xe đi bệnh viện.

Vừa khóa chặt cửa, kéo thân thể hướng tới cửa thang máy, liền nghe được tiếng sủa quen thuộc, là Samoyed hướng về phía cô sủa.

Cô nở nụ cười nhìn nó, nhưng phía sau lưng Samoyed còn có một người.

Trình Dật lười biếng nói: " Nếu nhớ tôi, có thể tự mình gọi cho tôi, đâu cần kêu con Samoyed gọi?"Tống Thanh Y im lặng không nói chuyện, đi qua ôm Samoyed.

Trình Dật rốt cuộc nhìn ra, sắc mặt Tống Thanh Y trắng bệch, thân thể sắp không đứng vững, cô cắn chặc môi dưới, nhưng môi dưới cũng không còn chút màu sắc nào.

Trình Dật hoảng hốt, tiến lên vội vàng đỡ lấy cô "Chị làm sao vậy?"

Tống Thanh Y cười một tiếng, "Không có việc gì, bệnh cũ mà thôi."

Vừa nói lại đau một cái, hơn nữa còn là đau mạnh mẽ.

Trình Dật nhìn bộ dáng của cô, trực tiếp đem cô ôm ngang lên.

Tống Thanh Y kinh sợ hét một cái "Thả tôi xuống dưới."

"Câm miệng." Trình Dật mặt lạnh, cặp mắt liếc về phía cô, Tống Thanh Y lập tức im lặng, hơn nữa bao tử lại đau, cô cả người đều co ro trong lòng Trình Dật.

Trình Dật lấy thẻ phòng từ trong túi cô, sau đó đem Samoyed cột lại trong phòng.Trình Dật đóng cửa lại, đem thẻ phòng nhét vào trong túi quần.Ra khỏi khách sạn trực tiếp gọi xe, đặt cô nằm trên chân của mình, thấp giọng hỏi: "Bao tử còn đau không?"

Tống Thanh Y ừm một tiếng.

Lúc sau cô lại cảm giác được một đôi tay lớn chạm vào bụng của mình, lực đạo không nặng, chậm rãi xoa xoa, "Trong khoảng thời gian này có phải hay không quên ăn cơm?"

"Ừm." Tống Thanh Y đáp.

"Ngủ đi." Trình Dật thấp giọng "Ngủ liền hết đau, đi bệnh viện kiểm tra một chút."

Tống Thanh Y tìm vị trí thoải mái nằm trên đùi Trình Dật, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng, thấp giọng nói: "Không có chuyện gì."

"Bệnh cũ mà thôi."

Trình Dật không nói chuyện, chỉ là không nhẹ không nặng xoa bụng cô.

Lúc vào tới bệnh viện, Trình Dật ôm cô vào phòng cấp cứu, sau đó đăng ký, nộp tiền, chụp CT, kiểm tra từ trên xuống dưới.
Gần nửa giờ mới có kết quả.

Viêm dạ dày cấp tính, bác sĩ bảo Tống Thanh Y ở lại bệnh viện truyền nước biển.

Trình Dật trong lúc bác sĩ chuẩn đoán cho cô, cả người Trình Dật đều lạnh, gương mặt nghiêm túc làm cho người ta vô cùng sợ hãi.

Tống Thanh Y sinh bệnh,tâm tình cũng không tốt lắm, nhìn Trình Dật nơm nớp lo sợ, Trình Dật đỡ cô hướng tới phòng bệnh.

Tống Thanh Y nhìn Trình dật "Cậu nếu có chuyện thì đi về trước đi, tôi ở một mình cũng được."

Trình Dật dừng bước chân "Có ý gì?"

Tống Thanh Y nhún vai, ra vẻ thoải mái nói: "Không có ý gì. Nếu cậu bận bịu có thể đi về trước, tôi bây giờ có thể ở một người mình được rồi."

Trình Dật lạnh lùng nhìn cô

Tống Thanh Y không nói nữa,nhìn Trình Dật lạnh lùng.

Tống Thanh Y nằm ở trên giường bệnh, lại nói: "Nếu không cậu đi về trước đi?"

Trình Dật lạnh lùng nhìn cô "Chị nói hai ba lần như vậy là có ý gì?"

Tống Thanh Y cúi đầu "Không có gì. Nếu cậu thấy phiền thì có thể trở về,tôi có thể ở đây một mình?"

Trình Dật không nói chuyện.

Tống Thanh Y còn nói: "Thật sự là, cậu không cần áy náy đâu, trở về đi, hôm nay không phải cậu còn có phân đoạn diễn sao."

"Xế chiều ngày hôm qua đã hoàn thành rồi." Trình Dật nói.

Tống Thanh Y im lặng một lát, nhìn Trình Dật, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.

"Vậy cậu đi về nghỉ ngơi đi."

Trình Dật nhìn cô, bỗng nhiên đưa tay nắm cằm cô, làm cho cô phải ngẩng đầu lên.

Trong ánh mắt tất cả đều là tơ máu, anh chăm chú nhìn mặt Tống Thanh Y, "Qua sông liền rút cầu?"

Tống Thanh Y mím môi không nói,vốn là bao tử đau chết đi được, lại nhìn mặt lạnh Trình Dật cả một buổi sáng, có chút tức giận, tay cô nắm chặt thành giường, nói "Tôi cũng không kêu cậu đến bệnh viện cùng tôi,thân thể là của tôi, tôi như thế nào cần cậu quản sao?"

"Chị!" Trình Dật đỏ con mắt, "Chị cứ như vậy mà muốn chết sao."

Tống Thanh Y tính bướng bỉnh nổi lên, nhìn Trình Dật, từng chữ nói ra: "Cho dù chết cũng không cần cậu quản!"

Hai người nhìn nhau, ai cũng không trốn tránh.

Thật lâu sau, Trình Dật nói "Được!Tùy chị"

Lúc sau quay đầu rời đi.

Tống Thanh Y nhìn bóng lưng Trình Dật, hai mắt đẫm lệ.

Y tá tiến vào,vừa vặn gặp được lúc Trình Dật rời đi, đẩy xe đẩy nhỏ, đang muốn truyền nước biển cho cô, thấy thế thuận miệng hỏi một câu, "Cãi nhau sao?"

Tống Thanh Y nháy mắt sụp đổ.

Chương 29

Cô ngồi ở trên giường, cúi đầu,, bả vai khẽ run, thấp giọng nức nở, như là một con mèo.

Cô có thói quen im lặng khóc một mình.

Gào khóc đều chưa từng xảy ra.

Thích gào khóc là phản ứng của những đứa bé cần người khác dỗ dành,an ủi.

Còn Tống Thanh Y thì không giống chúng!.

Ông nội không thường dỗ cô, cô cũng không dám ở trước mặt ông nội khóc, bởi vì khi còn nhỏ ông nội nói cho cô biết, khóc như vậy rất giống "Khóc tang".

Nên cô rất ít khi khóc trước mặt ông nội.

Lớn lên càng không khóc,cũng có ít chuyện làm cô thương tâm cô cũng thường chỉ rơi lệ, lúc xảy ra chuyện cùng Trần Đạc, Thượng Nghiên khóc, mà cô là bạn gái Trần Đạc lại chẳng rơi nổi một giọt nước mắt.

Cô muốn khóc, muốn rơi lệ, vì thế uống say ngồi phịch ở sofa, đem đầu chôn ở trong sô pha khóc, nước mắt toàn bộ ở sô pha.

Cô cảm thấy mình nói chuyện rất quá đáng, nhưng Trình Dật cũng rất quá đáng.

Cô từ từ nhắm hai mắt, cảm giác vô hạn đau thương.

Cả người đều không có khí lực, trôi lơ lửng trên biển, tùy thời chết đuối.

Y tá vỗ vỗ lưng cô "Đừng khóc, hai người nên ngồi lại nói chuyện,cô bây giờ thân thể không ổn định,đừng xúc động."

Bỗng nhiên, có người đi đến trước mặt cô, thở dài, "Tôi còn nghĩ chị không có tâm."

Là tiếng nói quen thuộc.

Tống Thanh Y ngước mắt, lúc sau ngồi xổm trước mặt cô, ôn nhu lại lưu luyến kêu cô "Bà xã."

Trình Dật nhìn mắt cô, đưa tay lau nước mắt, trong mắt Trình Dật tràn đầy đau lòng.

"Cậu tại sao lại trở về?"

Trình Dật mua cháo đặt lên bàn, "Tôi nếu không trở về, còn không biết tôi có quan trọng với em như vậy."

Tống Thanh Y quay đầu đi, nhìn chén cháo.

Cô nhìn hộp cháo "Cậu là đi mua cháo?"
Trình Dật giơ cánh tay lau nước mắt cho cô.

Tống Thanh Y trong lòng vừa chua xót lại chát, cô đứng dậy đi đến phía trước, trực tiếp ôm lấy Trình Dật, đầu khoát lên bờ vai anh, khóc lên.

"Thực xin lỗi." Tống Thanh Y vừa khóc vừa nói, "Thực xin lỗi, em thật sự không phải là cố ý nói những lời này, em không có ý mắng anh."

"Em không phải là không muốn thừa nhận quan hệ của chúng ta."

"Nếu anh thừa nhận quan hệ này sẽ bị người ta mắng."

"Em không phải coi anh là tình nhân, em cũng không có nghĩ bao nuôi anh."

Tống Thanh Y khóc không thành tiếng, dạ dày quặn đau, nhưng vẫn nói chuyện, muốn đem lời nói của mình định nói mấy hôm nay nói cho Trình Dật nghe.

Trình Dật cũng không cùng cô cãi lại, chỉ vỗ lưng thấp giọng an ủi, "Tôi biết."

"Em đừng khóc nữa."

"Về sau phải thật tốt với chính mình."

"Tôi không nên cùng em ầm ĩ, là tôi ngây thơ."

"Tôi biết em là vì muốn tốt cho tôi, nhưng tôi cảm thấy quan hệ của chúng ta rất bình thường,không có làm gì sai cả."

"Tất cả là do tôi ngây thơ, còn đùa giỡn với em, đừng khóc nữa."**

Tống Thanh Y ở bệnh viện hai ngày, dạ dày rốt cuộc không còn đau nữa, chỉ là tạm thời vẫn không thể xuất viện.

Quan hệ giữa cô và Trình Dật cũng khôi phục lại như trước kia, có lẽ so với trước càng tốt thêm một ít.

Trình Dật so với trước cũng để ý cô nhiều hơn,cô thậm chí cô còn ỷ lại Trình Dật, cho nên hai ngày nay Trình Dật từ bệnh viện rồi đến đoàn phim,chạy qua chạy lại cả hai nơi.

Bệnh viện không cho mang động vật, cho nên Tống Thanh Y rất nhớ con Samoyed.

Đợi đến giữa trưa Trình Dật mang cơm đến, Tống Thanh Y liền hỏi thăm.

Trình Dật giả bộ tức giận, "Anh đi đến đoàn phim chẳng có khi nào em nhắc tới vậy mà mới xa nó mấy ngày lại hỏi?"

"Không có." Tống Thanh Y giải thích: "Chỉ là không gặp nó, em hơi nhớ thôi."

Cô hỏi Trình Dật: "Hay chúng ta đổi tên cho nó đi Trình Dật,Samoyed khó đọc quá đi?"

Trình Dật thuận miệng đáp: "Được,em đặt như thế nào tùy em."

Tống Thanh Y nhíu mày, "Lông Samoyed màu trắng hay chúng ta gọi nó là Cục Bông đi "

Trình Dật nhìn cô,khẽ gật đầu.

Hai người nói chuyện một lát, buổi chiều Trình Dật còn có vai diễn nên liền rời đi, Tống Thanh Y nằm trên giường, di động bỗng nhiên vang lên, là Ngụy Gia phát WeChat: Chị dâu, chị ở chỗ nào thế!

Tống Thanh Y nghĩ ngợi trả lời: Có chuyện gì sao?

Ngụy Gia cho phát giọng nói qua "Chị dâu, chúng ta đến A thị đi, hôm nay không phải sinh nhật Nam ca sao? Chúng em tính toán cho anh ấy bất ngờ, em liên hệ cho chị biết trước, chị bây giờ ở đâu? Chúng em đi qua tìm chị."

Tống Thanh Y nghe vậy mở Note trên điện thoại di động.

Ngày 15 tháng 6, đúng là ngày sinh nhật Trình Dật.

Ngụy Gia lại gửi thêm một tin nhắn: "Chị dâu,chị có phải đang bận không? Em cùng A Trạch đi đặt chỗ trước,buổi tối chị cùng Nam ca cùng nhau lại đây đi."

Tống Thanh Y suy nghĩ trả lời: Tôi hiện tại sẽ đi qua, các cậu gửi địa chỉ cho tôi.

Chương 30

Trình Dật không phải là một người thích tổ chức sinh nhật.

Lúc ấy, toàn bộ ký túc xá đều tổ chức sinh nhật, duy chỉ có Trình Dật là không tổ chức.

Tháng 6 ngày 15 đêm hôm đó, ở ký túc xá nhận được năm cái bánh ngọt, mọi người trong kí túc xá mới biết ngày đó là sinh nhật Trình Dật,cũng ngay hôm đó bọn họ biết được thì ra Trình Dật không có cha mẹ.

Sau này sinh nhật hàng năm, Ngụy Gia nhất định sẽ tỉ mỉ chuẩn bị sinh nhật cho anh. Nay đã bốn năm, Ngụy Gia vẫn nhiệt tình chuẩn bị.

Theo lời Ngụy Gia mà nói, cậu ta sẽ mừng sinh nhật cho Nam ca đến tám mươi tuổi,mới ngừng.

Lúc Tống Thanh Y tới, Ngụy Gia đang chỉ huy Từ Trường Trạch hướng trên tường treo chữ chúc mừng sinh nhật.

"A Trạch, lệch rồi, hướng bên phải một chút, đúng đúng đúng, lại bên phải, ok." Ngụy Gia vừa ok,trong tay cầm chữ "Trình Dật" treo trên tường phía sau chữ "chúc mừng sinh nhật".

"Giang Giang, cậu treo ngược rồi,mau lên treo lại đi" Ngụy Gia chỉ huy.

Tô Giang không trả lời, nhưng đem chữ treo lại một lần nữa.

Bên khách sạn này tương đối giá cao, bên cạnh chính là KTV, quán Bar sát cùng phục vụ, Tống Thanh Y đến trước cũng tìm hiểu một chút, giá cả là 3000-5000/ người.

Cũng là không ngại tiền bạc, làm cô kinh ngạc là, bạn bè Trình Dật rất có tiền,bọn họ nguyện làm sinh nhật cho anh ở nơi đây.

Cô cười cùng bọn Ngụy Gia chào hỏi, sau đó hỏi, "Có cái gì cần tôi giúp không?"

Ngụy Gia đang đứng trên ghế cao, đứng không ổn lắm, cười nói: "Chị dâu, không cần, chốc nữa đem Nam ca lừa đến đây là tốt rồi."

"Lừa?" Tống Thanh Y nghi hoặc.

Ngụy Gia cười ngượng ngùng, "Cho anh ấy bất ngờ ấy mà."

Tống Thanh Y hiểu, nhưng cô chưa làm qua việc này bao giờ.

Cô buông túi xách xuống, đi qua chỗ Từ Trường Trạch làm trợ thủ, kỳ thật bọn họ đều làm xong cả rồi, Tống Thanh Y vô cùng nhàn rỗi.

"Bánh ngọt các cậu đã mua chưa?" Tống Thanh Y hỏi.

Trong phòng yên tĩnh vài giây, động tác như bị ấn tạm dừng, Từ Trường Trạch khụ một tiếng, nói"Chúng em hình như quên mất rồi."

Vì thế, Tống Thanh Y lại đi ra ngoài mua bánh ngọt.

Đợi đến khi mọi chuyện đều dàn xếp tốt đẹp; bên ngoài trời dần tối.

Chỗ bọn Ngụy Gia đặt là ở tầng 7, có cửa sổ thủy tinh lau rất sạch sẽ, còn có rèm màu trắng mỏng, từ nơi này nhìn ra, bên ngoài cảnh đẹp không sao tả xiết.

Tống Thanh Y là người không giỏi nói chuyện, cô ôm cánh tay đứng trước cửa sổ, trước sau đều im lặng.

Mà Ngụy Gia bọn họ thấy cô như vậy, còn tưởng rằng là cô có tâm sự, cũng không ai dám đi quấy rầy.

Đợi cho bên ngoài đèn đường đều sáng, cô liền nhắn cho Hà Đào: Xong việc chưa?

Hà Đào cách một lát mới trả lời: Chuẩn bị kết thúc.

Cô nói chuyện về kịch bản với Hà Đào một hồi sau mới quay đầu hướng bọn Ngụy Gia "Xuỵt" một cái "Tôi hiện tại gọi điện thoại cho Trình Dật."

Ngụy Gia bọn họ lập tức im lặng.

Cô không nhanh không chậm gọi điện thoại, kỳ thật là ngón tay đang run.

Cô từ trước đến giờ không có nói dối, cũng không có làm qua hành vi như vậy.

Ở cùng Trần Đạc và Thượng Nghiên,thường thường là cô nói cái gì, cần đi làm cái gì, cô cứ làm, thậm chí rất ít khi bọn họ hỏi nguyên do, rất nhiều năm trôi qua vẫn như vậy.

Hàng năm Trần Đạc cùng Thượng Nghiên sinh nhật, thường thường là cô sẽ suy nghĩ thật lâu, cho nên khi đến sinh nhật bọn họ trước một tháng, cô sẽ đặc biệt mua cho bọn họ những món quà hợp ý cả hai.

Tống Thanh Y ấn gọi, tiếng chuông chậm rãi reo.

Lần thứ nhất không có nhận.

Tống Thanh Y kiên nhẫn gọi lần thứ hai.

Đầu hạ, gió đêm thổi vào, nhẹ nhàng lay động tóc cô, bên ngoài đèn đuốc sang trưng...

Điện thoại gọi lần thứ tư, Trình Dật mới nhận "Em đói bụng sao? Anh đang chuẩn bị đi qua, còn phải qua một khoảng thời gian nữa mới đến. Em muốn ăn hay uống cái gì? Cháo nấm hương được không? Anh mua cho em..."

"Em không đói bụng." Tống Thanh Y ngắt lời anh, chậm rãi nói: "Anh còn chưa xong việc sao?"

"Xong rồi." Trình Dật bên kia nói "Anh đổi quần áo liền qua ngay."

Tống Thanh Y suy nghĩ hồi lâu, nói: "Em... Không ở bệnh viện."

Trình Dật bên kia im lặng "Vậy em bây giờ ở đâu?"

"Ở An thị." Tống Thanh Y báo địa chỉ, ngón tay trái không ngừng móc cửa sổ, "Hôm nay muốn ra bên ngoài ăn cơm, một mình đi ra, sau đó đi đến bên này."

Trình Dật im lặng hai phút, sau đó nghe anh la to trong điện thoại "Ngụy Gia."

Mọi người đều đang nín thở nghe lén, Ngụy Gia đứng cách Tống Thanh Y không xa, đột nhiên bị Trình Dật rống, cậu theo bản năng đáp.

Nói xong, phát hiện Từ Trường Trạch thở dài, Tô Giang hướng cậu mắt trợn trắng, lúc này mới mím môi, hướng về phía hai người vô tội chớp mắt.

Mà Tống Thanh Y bị hoảng sợ, sau cũng phản ứng kịp, cô trực tiếp mở loa ngoài.

Trong lúc nhất thời im lặng. Trình Dật bỗng nhiên khẽ cười nói: "Được, anh lập tức tới bên đó."

Tô Giang bước lên một bước, tiến tới nói cho điện thoại bên kia nghe: "Người đều đã đầy đủ, chỉ thiếu anh thôi."

"OK." Trình Dật cười đáp, sau đó tiếng nước chảy truyền ra, "Không nói với các cậu, tôi tắm."

Ngụy Gia bỗng nhiên kề sát bả vai Tô Giang kêu, "Nam ca, anh tắm rửa vẫn nghe điện thoại?! Lúc trước bọn em điện cho anh,anh đều không tiếp."

Trình Dật dừng hai giây, cười tùy ý, "Cậu dám so với vợ tôi sao?"

Ngụy Gia: "... Dựa vào!"

"Nhớ đối tốt với vợ tôi." Trình Dật dặn dò: "Tôi sẽ tới rất nhanh."

Về sau cười cúp điện thoại.

Tống Thanh Y cầm di động trong tay đều nóng lên, cả người giống như bị ném vào lò hỏa,sợ chết mất.

Trình Dật nói chữ kia,đặc biệt tự nhiên, Tống Thanh Y tuy rằng không phải lần đầu tiên nghe anh gọi mình như vậy, nhưng ở trước mặt các bạn Trình Dật nhắc tới, cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, trong lòng giống như nai con chạy loạn, bùm bùm nhảy không ngừng.

Cô thu di động, lần nữa nhìn phía trước cửa sổ, không dám cùng Ngụy Gia bọn họ nói chuyện.

Cô cảm giác được Tô Giang trên dưới quan sát cô,về sau còn lôi Ngụy Gia đang muốn mở miệng trở lại bàn ăn.

Di động nhẹ rung, là tin nhắn của Hà Đào.

- Trình Dật thật sự là nhân tài đó.

Hà Đào còn gửi thêm một câu: Có thể... Sau này cậu ta sẽ vô cùng có triển vọng.

Tống Thanh Y không có tiếp lời.Lại thấy tin nhắn của Hà Đào:"Hôm nay,diễn cảnh dưới nước, mặc dù Trình Dật có vẻ sợ,nhưng cậu ta vẫn hoàn thành tốt ngay lần đầu,đạo diễn rất thích cậu ấy"

Tống Thanh Y nhìn chằm chằm màn hình, quay đầu lại hỏi bọn Ngụy Gia: "Trình Dật... Anh ấy sợ nước sao?"

Tô Giang & Từ Trường Trạch: "Sợ."

Ngụy Gia sửng sốt, nói: "Anh ấy chưa bao giờ xuống nước. Nhưng Nam ca biết bơi lội, lần trước em rơi vào trong nước,là anh ấy cứu em, bằng không em đã sớm mất mạng."

Tống Thanh Y gật đầu, về sau nhắn cho Hà Đào: Chị cảm thấy anh ấy có thể đảm nhiệm nam chính bộ « từng » không?

Hà Đào:...

Tống Thanh Y: Không được sao?

Hà Đào phát giọng nói qua "Thanh Thanh, không phải không được. Trình Dật phải nói rất phù hợp, nhưng chị nhìn góc độ của mình nói trắng ra vài câu, chẳng lẽ em không sợ cậu ta là Trần Đạc thứ hai sao?"

"Ở trên người của em hút máu thì thôi đi, cuối cùng cắn ngược lại em một ngụm? Chuyện lúc trước chúng ta còn chưa tính, dù sao em cùng Trần Đạc là cùng nhau lớn lên, tri nhân tri diện bất tri tâm, còn bây giờ thiệt thòi là em đó,Thanh Thanh."

"Hiện tại chị không đề nghị em tiếp tục đi trên chiếc xe đổ ấy một lần nữa."

Tống Thanh Y cầm điện thoại ấn âm lượng nhỏ nhất, sau đó đặt ở bên tai nghe.

Hà Đào nói câu nào cũng có lý, Tống Thanh Y sau khi nghe xong nói "Em biết chứ."
- Nhưng em tin Trình Dật,anh ấy sẽ diễn tròn vai này.

Hà Đào: Chị hiểu. Nhưng chị cảm thấy tình yêu và sự nghiệp vẫn là nên tách ra.

Bên ngoài dần dần chuyển lạnh, Tống Thanh Y đóng cửa sổ lại.

Trình Dật rất nhanh cũng đến, anh để mặt mộc, mặc áo T-shirt màu trắng mỏng cùng quần bò, trong tay mang theo cháo, vào cửa đầu tiên là tìm Tống Thanh Y.

Ngụy Gia trêu Trình Dật trọng sắc khinh bạn, Trình Dật cười đá Ngụy Gia, cậu ta nhẹ nhàng né tránh.

Trình Dật nắm tay Tống Thanh Y kéo đến bên cạnh ngồi xuống, thuận thế ngồi bên cạnh, đem cháo mở ra, là cháo nấm hương, vừa mở ra bốc mùi thơm ngào ngạt.

Ngụy Gia nhìn qua, " Nam ca, thật không công bằng, vì cái gì chị dâu có cháo, chúng em lại không có?"

Trình Dật liếc xéo Ngụy Gia "Cô ấy ngã bệnh còn cậu cũng bị bệnh sao?"

Ngụy Gia: "Tâm bệnh có tính luôn không?"

Mọi người nhẹ xùy một tiếng.

Mấy người bọn họ nói nói cười cười, bầu không khí rất thoải mái.

Sau khi ăn uống xong, Ngụy Gia tắt đèn, lấy bánh ngọt ra, đốt nến chúc mừng mà hiện tại không có bật lửa, Tống Thanh Y từ trong túi lấy ra một cái bật lửa đưa qua cho bọn họ.

Ngụy Gia ngừng một giây mới nhận, Tống Thanh Y nghe cậu thấp giọng hỏi Từ Trường Trạch, "Chị dâu cũng hút thuốc hả?"

Không có ác ý, chỉ là đơn thuần hỏi.

Ngược lại, cô có chút không được tự nhiên.

Cô cúi đầu ừm nhẹ một tiếng.

Trình Dật nói, "Cậu nói nhiều quá."

Lúc sau Trình Dật đốt nến chúc mừng, ước nguyện, thổi nến.

Bật đèn lên, Ngụy Gia kích động hỏi "Nam ca, năm nay anh cầu nguyện cái gì thế?"

"Nguyện vọng nói ra sẽ mất linh." Trình Dật nói chuyện nhìn qua Tống Thanh Y.

Trình Dật lại cười nói"Kế tiếp đi chỗ nào?"

Ngụy Gia bọn họ bỗng nhiên im lặng.

Một lát sau, Tô Giang cười "Anh xem thử chổ nào rồi quyết định đi,tụi em đâu có quen thuộc nơi đây?"

Trình Dật nói:"Tôi tới chỗ này cũng là vì quay phim, các cậu hôm nay nếu không đến tôi đều không biết ở đây có chỗ này."

"Vậy chúng ta đi chỗ nào bây giờ?" Ngụy Gia nói "Vẫn còn rất sớm, lúc này về khách sạn thì buồn lắm. Bất quá chúng ta đi chơi cho đã, sử dụng hết ví tiền luôn,hai tháng kế tiếp cạp đất cũng được."

"Cậu tìm thử đi." Trình Dật luôn luôn hào phóng"Đi đâu cũng được hết."

Tống Thanh Y bỗng nhiên giơ tay lên, cẩn thận nói: " Cách vách có KTV, các cậu đi không?"

Lúc nãy cô cũng có đi coi thử, cảm thấy bọn họ khả năng sẽ đi chơi thêm vài nơi, vì thế cô sớm đi coi xung quanh.

Mọi người đều nhìn cô, ánh mắt kinh ngạc, Tống Thanh Y rụt tay về, "Nếu là muốn đi quán Bar, sát vách bên đây cũng có."

Nghĩ một chút, lại mở miệng, "Tôi cảm thấy các cậu không quá thích hợp đi chơi ở quán Bar."

Ở đó, Tống Thanh Y có đi một lần, vô cùng ồn ào, không thoải mái.

Nhưng bọn họ vẫn như cũ dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn cô, Tống Thanh Y sờ sờ mặt, "Chẳng lẽ trên mặt tôi có cái gì sao?"

Ngụy Gia bỗng nhiên cười rộ lên, "Ha ha ha, không có. Chị dâu, em chính là chưa thấy qua chị cùng bạn bè nói chuyện sẽ nhấc tay, ha ha ha ha, rất đáng yêu đó!."

Tống Thanh Y xấu hổ, lui về phía sau, Trình Dật ôm eo cô "Cút đi, đừng có trêu vợ của tôi."

Tống Thanh Y: "..."

Mọi người cuối cùng lựa chọn đi KTV.

Tống Thanh Y 27 năm trong cuộc đời, tới KTV số lần có thể đếm được trên đầu ngón tay, thường thường đoàn phim kết thúc sẽ cùng nhau chúc mừng, cô đều uyển chuyển xin phép nhà có việc nên không tham gia.

Lúc Trần Đạc sinh nhật, cô cũng không ở cùng anh ta cho đến cuối tiệc.

Trần Đạc có rất nhiều bạn bè, chỉ là nếu bọn họ ở cùng một chỗ sẽ thường hay uống rượu, Tống Thanh Y đều không góp náo nhiệt, ngược lại Thượng Nghiên có thể uống góp vui với bọn họ, bọn họ thường vừa nói vừa uống rượu rất vui vẻ mà cô chỉ ở đó trơ mắt nhìn bọn họ cười nói.

Đến KTV, cô ngồi ở góc khuất, Trình Dật lôi kéo tay cô.

Màn hình di động sáng lên, cô liếc mắt nhìn, là

mẹ Trần Đạc gửi cho cô một tin nhắn.

- Thanh Thanh, bây giờ con có rãnh không? Dì muốn gọi điện thoại cho con.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau